Reply to Thread

Post a reply to the thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

Your Message

Viết bằng chữ trong ô trống kết quả của năm mươi cộng hai

 

Additional Options

  • Will turn www.example.com into [URL]http://www.example.com[/URL].

Topic Review (Newest First)

  • 23-07-2017, 07:57 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Đường Kư Con là con đường đẹp giữa trung tâm thành phố Sàig̣n , có nhiều dăy nhà người Hoa. Con đường này từng có khu ăn chơi nổi tiếng tên Kim Chung. Khi tôi đến đây lần đầu năm 1978 để mua bán quần áo cũ , th́ người dân gọi là Khu Dân Sinh.
    Nhưng, nhà nước phỉ th́ gọi, Chợ Dân Sinh. Cho đến ngày hôm nay, năm 1991 khi tôi trở lại tôi vẫn nghe người dân gọi Khu Dân Sinh; cũng như vẫn gọi Saigon chứ có ai gọi tên kẻ tội đồ dâm tặc Hồ Chí Minh đâu.

    Nhà hàng Vy tọa lạc trên đường Kư Con cách đại lộ Trần Hưng Đạo khoảng năm chục thước, nên được xem như là địa điểm … đắc địa. Tuy nhà hàng tọa lạc ở địa điểm thuận lợi nhưng nhà hàng lại không có vẻ sang trọng. Nhà hàng có hai tầng, bề ngang rộng khoảng năm thước. Cách sắp đặt bàn ghế và trang trí không có ǵ gọi là bắt mắt cả.
    Những cái bàn bằng cây h́nh chữ nhật và cao, khăn trải bàn màu xanh và hai bên tường có treo mấy cái đèn kiểu nhưng sáng quá nên chẳng có một chút nào gọi là t́nh tứ gọi là lăng mạn nếu như đi ăn với người đẹp. Anh Khương có đưa cho tôi tờ báo Tuổi Trẻ đăng nhà hàng này trong trang quảng cáo đại khái như “Nhà hàng chuyên bán các món ăn Việt Nam “đặc sản” nổi tiếng và chỗ ngồi thật hữu t́nh.”
    Hiện tôi nh́n thấy có bốn người khách ngồi uống nước và đang nói chuyện như chờ thức ăn sẽ được đem ra.

    Ông chủ nhà hàng c̣n trẻ và dáng người cao lớn, cộng với bộ râu mép đẹp … trông như tài tử xi nê. Nh́n ông tôi nhớ đến các tài tử Hồng Kông đóng phim trong các ṣng bài mà tôi đă xem qua. Qua anh Khương, tôi được biết thời gian gần đây ông đă trả lại thẻ đảng. Tại sao trả lại thẻ đảng th́ anh Khương không biết. Ông Vy (tôi tạm gọi vậy) có “âm mưu” ǵ không mà trả lại thẻ đảng trong khi đảng của ông vẫn c̣n là đảng khủng bố độc nhất và đang hy vọng được Mỹ bỏ cấm vận? Đảng phỉ là trùm mưu mô quỷ quyệt và gian xảo nên mọi hành động của các đảng viên tôi đều phải luôn đặt dấu hỏi.

    Lỡ hẹn anh Phước đến đây chứ không th́ tôi đă đi nơi khác.

    - “Tôi ngồi đây chờ một người bạn sẽ đến trong giây lát.”

    Tôi chỉ vào cái bàn ngoài cùng và nói với ông chủ nhà hàng khi ông ra tận cửa đón tôi. Nghe tôi nói chờ bạn nên ông đi trở lại vào sau quầy rượu. Ba mươi giây sau ông cầm một ly rượu mạnh đến mời tôi. Tôi gật đầu tỏ ư cám ơn chứ không lên tiếng. Bỗng ông hỏi:

    - “Anh ở nước ngoài về thăm nhà?”

    Tôi thoáng giật ḿnh, nhưng ông đă nói tiếp:

    - “Người trong nước không ai mặc áo mà cài nút đến sát cổ như anh, ngoại trừ có thắt cà vạt.”

    Ông chủ nhà hàng mỉm cười có vẻ đắc ư với câu nhận xét mà ông cho là tinh tế? Tôi chỉ nh́n ông chứ không nói. Tôi nghĩ , “Cha nội này biết ḿnh ở nước ngoài về nên muốn làm quen … để t́m hiểu rồi báo cáo? Ḿnh không nên tṛ chuyện nhiều. Chẳng có lợi ǵ cả mà chỉ có hại thêm thôi.Tất cả bọn phỉ không chừa một ai, bản tính ti tiện nên sẽ “méc” một khi nghe ḿnh hay người nào đó sơ ư chửi lănh đạo và chửi chế độ.”
    Ông chủ nhà hàng Vy thấy tôi không mấy hứng thú chuyện tṛ nên ông nói trước khi ông đi đến ngồi sau quầy rượu :

    - “Khi nào bạn anh đến th́ mời anh và bạn anh lên lầu. Trên ấy có vườn hoa và rất mát.”

    Một người đàn ông “mập và không cao lắm” đến bằng xe hai bánh màu đỏ hiệu Honda. Anh nh́n tôi và tôi nh́n anh là cả hai nhận ra ngay người ḿnh đang chờ và người ḿnh sẽ gặp. Chúng tôi bắt tay nhau rồi cùng đi theo sau một người phục vụ trẻ hướng dẫn đi lên lầu. Chúng tôi chọn cái bàn đặt sát ban công và trong góc. Sân vườn đẹp và khung cảnh thật hữu t́nh như đă quảng cáo. Tiếp người mới quen và có chức vị tại đây rất đúng ư tôi. Bà chủ nhà hàng Vy c̣n trẻ lắm và rất đẹp.

    Bà có tướng sang trọng của mệnh phụ phu nhân trong chiếc áo đầm trắng có điểm những chấm đen lớn. Bà đến bàn của chúng tôi với nụ cười chào thật tươi.

    - “Chị … cho những món nào mà chị thấy cần giới thiệu v́ tôi mới đến lần đầu.” Tôi không nói chúng tôi v́ tôi không biết anh Phước đă đến đây lần nào chưa.

    - “Em dọn trước cho hai anh món gỏi đặc biệt chỉ nhà hàng em mới có, để hai uống … Hai anh uống ǵ?” Tôi quay nh́n anh Phước. Tôi muốn anh chọn thức uống.

    - “Bia Ken đi.” Anh Phước nói tắt như vậy với chị chủ nhà hàng thay v́ nói Heineken. Chị mỉm cười thật tươi rồi quay lưng đi sau khi dạ thật nhẹ.

    C̣n lại hai người, tôi bắt đầu kể … Từ hôm tôi bị theo dơi từ khách sạn đến bệnh viện B́nh Dân và cho đến tận hôm nay. Vừa nói vừa uống vừa ăn vừa quan sát người đối diện, tôi hoàn toàn hài ḷng. Anh Huỳnh Sơn Phước là sinh viên miền Nam. Anh học trường luật nhưng đă tốt nghiệp hay chưa th́ tôi không nghe anh Khương nói.
    Cũng như bao thanh niên trí thức miền Nam … khù khờ và háo danh háo thắng thời trước nên đă bị bọn cộng phỉ lừa gạt.

    Vợ anh Phước cũng là sinh viên luật và cũng khù khờ nhưng may mắn là chị đă kịp nh́n thấy cái thiên đường bánh vẽ , vẽ th́ đẹp nhưng chỉ để nh́n thôi nên chị sợ đói, v́ vậy chị đă chia tay anh và vượt biển. Hiện tại anh sống độc thân v́ hai người chưa có con.

    Nh́n anh Phước, tôi nhớ đến h́nh ảnh của những kẻ ăn cơm quốc gia nhưng lại phá quốc gia đến tan tành để rước bọn phỉ vào … được đăng trên các tờ nhật báo lớn phát hành trước ngày 30 tháng tư. Những h́nh ảnh của Huỳnh Tấn Mẫm, của Lư Quí Chung, của Lư Chánh Trung, của Kiều Mộng Thu, của Dương Quỳnh Hoa … là những h́nh ảnh và tên tuổi tiêu biểu trong rất nhiều cái tên cho sự việc đó.
    Khi chiếm được miền Nam, bọn cộng phỉ đă nói một câu , mà tôi nghĩ đó là câu đểu cáng đầy vẻ mỉa mai dành cho một số người mà bọn phỉ đă có kế hoạch loại trừ ra khỏi guồng máy thống trị: “Nhờ cách mạng thành công mà tôi đă được sáng mắt sáng ḷng.” Đây là câu nói rơ ràng ám chỉ cho đám người của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và thành phần thứ ba; cũng như những người có cảm t́nh với bọn cộng phỉ.


    Còn tiếp ...
  • 22-07-2017, 09:48 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    23/4/1991

    Anh Khương nh́n thấy mặt mũi của tôi bơ phờ nên anh liền đi theo lên pḥng mà không hỏi han ǵ cả. Tôi vừa đi gọi phôn cho Phạm Cang về. Sau khi anh và tôi vào hẳn trong pḥng, tôi nói:

    - “Tám ngày trôi qua rồi kể từ khi tôi nộp tiền lần cuối. Họ hứa sẽ giải quyết cho tôi trước ngày nghỉ lễ 30 tháng tư. Bây giờ họ nói phải qua lễ chứ không thể sớm hơn được v́ chỉ c̣n một tuần nữa nên các cơ quan đều bận rộn trong việc chuẩn bị. Anh Khương có nghĩ là họ cố t́nh kéo dài để làm tiền tôi thêm một lần nữa không? Thật sự th́ tôi cũng c̣n tiền nhưng nếu đưa ra nữa th́ sẽ vẫn bị làm tiền tiếp.”

    - “Người bạn có chiếc ghe chở hàng chưa về lại Saigon. Từ nay anh đừng ḷi ra cho bọn chúng một đồng nào nữa. Trong khi chờ đợi th́ tôi phải nhờ … người bạn khác của tôi may ra người này có thể giúp ư kiến cho anh. Người này hiện làm Phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ. Anh ấy ngày trước có thời gian cùng học luật với tôi. Anh ấy là nhà báo th́ may ra anh ấy có thể có ư kiến hay giúp được anh. Anh ấy tên là Huỳnh Sơn Phước. Tôi sẽ điện thoại cho anh ấy ngay bây giờ. Nếu anh ấy chịu tiếp anh th́ tôi hẹn cho anh gặp tối nay tại nhà hàng Vy trên đường Kư Con. Anh cũng cần gặp qua anh ấy trước khi cho ảnh đến đây.”

    Anh Khương đi ra đến cửa pḥng th́ đứng lại rồi tiết lộ cho tôi biết chủ nhân của nhà hàng Vy mà tôi sẽ gặp nhà báo Huỳnh Sơn Phước.

    - “Chủ nhà hàng Vy là con trai ông Huỳnh Văn Trọng, người điệp viên trong vai cố vấn trong Phủ Đầu Rồng … Anh Tắc có biết về chuyện đó không?”

    – “Có anh. Tôi có đọc… sơ qua từ lâu lắm rồi.”

    Anh Khương mở cửa và đi ra. Anh sốt sắng lo cho tôi như người anh ruột lo cho em vậy.
    Anh Khương đi rồi tôi liền nằm ngửa ra giường mà đầu óc cứ quay cuồng với những ư nghĩ không đầu không đuôi. Phan Anh Minh - Phạm Cang - Mai Quốc Anh, tôi sẽ không bao giờ quên ba người này trong cuộc đời.
    Tay chân tôi run rẩy và trán tôi ướt đẫm mồ hôi mặc dù máy lạnh đang mở số mạnh nhất. Tôi chắp tay cầu nguyện: “Cho đến hôm nay con chịu đựng hết nỗi rồi. Xin Đức Mẹ hăy che chở và cho con thêm sức mạnh để chịu đựng chờ khi qua khỏi.” Tim tôi bỗng chốc đă đập lại như b́nh thường và, cuối cùng th́ sự lo lắng cũng tan biến dần đi.

    Có tiếng anh Khương gơ cửa. Tôi ngồi bật lên và đi nhanh đến mở cửa pḥng.

    - “Rồi, tôi hẹn cho anh tối nay sáu giờ. Tôi nói tôi có người bạn là Việt kiều muốn gặp anh. Tôi hy vọng, tôi tin là anh ấy sẽ giúp được cho anh.”

    – “Anh Phước có đặc điểm ǵ đặc biệt để nhận biết không anh Khương?” – “Dáng người mập và không cao lắm. Anh ấy là dân Hội An nên nói có hơi … nặng chút chút thôi.”

    – “Anh Khương cho tôi xin ly cam vắt không đường và ly café đá nha anh.”

    – “Bà xă tôi có nấu canh chua cá bông lau ăn với bún ngon lắm. Khi nào anh muốn ăn th́ cho tôi biết nha.”


    Còn tiếp ...
  • 21-07-2017, 08:03 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Bước chân đi ra cổng mà tôi cứ như người say rượu nên bước chân đi không vững. Tôi không biết bây giờ ḿnh phải gặp ai hay gặp cơ quan nào. Tôi như trái banh nên cứ bị đá qua đá lại mà chưa “được” lọt lưới.

    Vừa về đến khách sạn, tôi liền gọi phôn cho Phạm Cang. Tôi phải gọi cho Phạm Cang v́ hắn là Trung úy Đội trưởng đội xét hỏi. C̣n Mai Quốc Anh là Thiếu úy cán bộ xét hỏi. Tôi kể lại chuyện tôi đến Viện kiểm sát. Nghe xong Phạm Cang nói như vui lắm:

    - “Như vậy là hay lắm. Chúng tôi sẽ gởi bản đề nghị miễn truy tố anh qua bên đó v́ anh đă giao nộp một phần tiền bên này rồi. Khi nào có tin th́ tôi sẽ gởi giấy báo đến chỗ anh tạm trú. Hoặc, lâu lâu anh gọi phôn lại đây hỏi kết quả nhé.”

    Phạm Cang gác điện thoại mà không cho tôi hỏi thêm câu nào.
    Phải chờ thôi chứ không biết phải làm ǵ hơn được. Tôi nằm ngửa ra giường và nhắm mắt lại. Tôi vừa nhắm mắt th́ như thấy tấm màn trong pḥng Viện kiểm sát lay động. Cái màn rung rinh gợn nếp không phải v́ gió mà v́ … sóng gió vẫn c̣n đến với tôi v́ đó là điềm báo đặc biệt chỉ cho tôi biết. Tư tưởng của tôi trở nên hỗn loạn. Nếu muốn ghi lại h́nh ảnh chính xác của cái màn th́ trước tiên phải là màu. Cái màn màu đỏ được treo trong Viện kiểm sát là ngụ ư những ai không chấp nhận xă hội chủ nghĩa th́ chính nơi đây sẽ trừng phạt bằng những bản án tù đầy và chết chóc. Những người chiến sĩ quả cảm của miền Nam đă trở về phục quốc và đă bị tù và bị xử tử h́nh … bởi chính những con người từ nơi này.

    8/4/1991

    Sáng hôm nay thứ hai đầu tuần, lúc chín giờ sáng tôi có mặt tại Pḥng điều tra gặp Phạm Cang theo lời mời từ chiều thứ sáu tuần rồi. Gặp Phạm Cang sáng hôm nay tôi cảm thấy sờ sợ nhưng tôi không biết tôi sợ ǵ. Tôi đang trực diện với t́nh cảnh quá tối đen nên tôi sợ. Vào lúc ấy h́nh ảnh tôi ngày nào sáng sáng phải đi bộ đến Vương Cung Thành Đường khi mặt trời chưa lên …

    Tôi liền chợt tỉnh và cầu nguyện. Tôi cầu nguyện v́ tôi biết rơ là tôi đang bị hại nên cần đấng tối cao giúp thêm sức chịu đựng. Cầu nguyện xong th́ ḷng tôi tràn ngập vui sướng. Niềm vui đó đă cho tôi một sức mạnh v́ tôi vô tội và đây chỉ là sự thử thách. Mặc khác, nếu tôi là người xấu xa th́ tôi đă không c̣n ngồi đây, vào sáng hôm nay.

    Phạm Cang cũng với gương mặt làm như đang có chuyện vui cho tôi. “Lại có chuyện nữa rồi.” Tôi thầm nhủ vậy nhưng tôi đă khéo léo làm ra vẻ đang sống trong một trạng thái rất b́nh an và rất vui.
    Nếu tôi có làm ra vẻ sầu khổ th́ bọn này, nếu muốn giết tôi th́ chúng vẫn sẵn sàng giết chứ không bao giờ biết động ḷng thương xót. Hai chữ từ bi hoàn toàn không có trong tự điển của bọn phỉ. Tôi phải giả vờ với chính ḿnh v́, thật ra tôi vô tội mà.

    Phạm Cang rơ ràng đă khó khăn khi phải nói ra một điều trong khi thấy thái độ của tôi ... b́nh thường :

    - “Lănh đạo đă quyết định phải giải quyết cho anh. Đây là quyết định cuối cùng để anh được về bên kia làm ăn chứ không thể kéo dài măi được. Anh phải đóng phạt một số tiền là, mười chín triệu tám trăm ngàn (19.800.0000) số tiền này tương đương với sáu lạng vàng. Thôi, anh cố gắng một lần cuối … cho xong.”

    – “Khi nào th́ tôi phải đóng số tiền đó?”

    – “Trong tuần này hay đầu tuần tới … tùy anh.”

    – “Tôi sẽ cố gắng và tôi sẽ phôn gặp anh nếu tôi kiếm đủ tiền.”

    Tôi chào Phạm Cang và ra về. Tôi không có điều ǵ phải nói thêm nữa. Tôi tin lần này là lần cuối và bọn chúng sẽ không c̣n có cớ nào để bắt tôi phải đóng thêm được nữa. Sau lần này mà tôi vẫn c̣n bị làm tiền th́ chính anh Khương sẽ giúp tôi. Anh có người bạn có chiếc ghe chở hàng từ Saigon ra Vũng Tàu.
    Thứ hai ngày 15/4/1991 tôi đến gặp Phạm cang và nộp đủ mười chín triệu tám trăm ngàn đồng. Phạm Cang nói sẽ gọi phôn đến khách sạn cho tôi biết ngày nào th́ đến nhận lại giấy tờ.


    Còn tiếp ...
  • 20-07-2017, 07:23 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    18/3/1991

    Tôi ôm bọc tiền trước ngực. Bọc tiền hơn mười ba triệu đồng được tôi cột dây thun và để trong bao nylon. Tôi đi đến Pḥng an ninh điều tra thành phố cũng bằng xe xích lô. Khoảng mười ngày qua tôi thấy có mấy người lạ mặt đến đứng bên kia đường nh́n qua khách sạn. Thoạt tiên tôi đơn thuần nghĩ những người đứng đó chỉ là t́nh cờ, nhưng khi thấy họ đứng đó lâu hằng mấy tiếng đồng hồ th́ tôi nghĩ đó là những nhân viên của Pḥng phản gián muốn xem tôi đi những đâu và gặp những ai.

    Tôi phải xuất hiện để cho họ yên tâm là tôi không liên lạc với ai cả. Tôi ra khỏi khách sạn và đi bộ đến chợ Bà Chiểu. Mấy người đó đi theo tôi và khi nh́n thấy tôi vào trong quán café bên cạnh rạp hát Cao Đồng Hưng th́ họ cũng đi vào. Từ đó tôi vẫn thỉnh thoảng nh́n thấy những người lạ đứng bên kia đường nh́n qua khách sạn. Tên Thiếu úy Pḥng Phản Gián cũng không liên lạc với tôi.
    Đọc “Bản tường tŕnh” của tôi viết rồi th́ gặp tôi cũng chỉ sẽ nhận được những bản tường tŕnh bá láp tiếp theo thôi. Tôi đánh giá cao công việc và tŕnh độ của viên Thíếu úy v́ vậy tôi trở nên lỳ lợm và cảm thấy không sợ. Chỉ v́ muốn sớm ra khỏi nước Việt Nam nên tôi hay sợ điều này điều nọ. Dáng vẻ bên ngoài của tôi nh́n cũng sáng sủa, cũng có vẻ trí thức và hiền. Nhưng, thế giới nội tại của tôi đang nổi lên sự chống đối mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào.

    Tôi tưởng tượng tôi đang là chiến sĩ phục quốc mà chẳng may nên phải trải qua những khổ nạn của hiện tại v́ là người được lựa chọn để thi hành một công việc quan trọng đang chờ mà cho đến nay tôi chưa được biết rơ; hay chưa có thể h́nh dung ra được. Từ những ngày đầu tiên mất nước tôi không hề có ư nghĩ chống lại bọn người này, nhưng những con người của chế độ này cứ đẩy tôi đi đến con đường phải chống đối chúng.

    Tôi đang đứng trước cổng Pḥng an ninh điều tra và xin gặp Phạm Cang. Phạm Cang hôm nay lại vui cười nhiều và điều đó làm cho tôi lo lắng thêm. Tiếp xúc với hắn nhiều lần tôi đă biết nh́n thái độ của hắn mà đoán được việc sắp đến.

    - “Đây là số tiền mười ba triệu hai trăm tám chục ngàn. Anh kiểm lại đi.”

    Phạm Cang vẫn vui vẫn cười khi đón bọc tiền và liền đếm ngay tại bàn. Tôi ngồi gác chân trái lên chân phải nh́n hắn đếm tiền. Từ hôm đầu tiên bị đưa vào đây tôi vẫn có cách ngồi như vậy. Tôi vẫn giữ cung cách này. Đó là cung cách đầy kiêu hănh và thách thức của tôi. Có đôi lần tôi nh́n thấy ánh mắt của mấy tên này nh́n vào chân tôi khi thấy tôi ngồi kiểu như không một chút tỏ ra nể nang hay sợ sệt. Khi tôi ngồi “làm việc” với bọn phỉ này th́ tôi luôn ngồi sát cạnh bàn chứ không như những người khác phải ngồi cách xa cái bàn khoảng đôi ba thước.

    Phạm Cang đứng lên và cầm bọc tiền đi ra khỏi pḥng khi đă đếm xong. Tôi vẫn ngồi tại chỗ. Dăm ba phút sau Cang trở lại nói tôi kư vào tờ: “Biên bản thu giữ đồ vật, tài sản.” Nội dung biên bản viết tay: “Về những đồ vật, tài sản đem nộp là v́: Theo yêu cầu của cơ quan điều tra, tôi xin nộp lại số tiền đă được hưởng trong việc tổ chức người khác trốn ra nước ngoài.” Sau khi tôi đă kư tên, Phạm Cang nói:

    - “Bây giờ anh đi ngay qua bên Viện kiểm sát thành phố và đưa cho họ tờ biên bản này. Anh đi ngay đi.”

    Tôi nh́n vào đồng hồ tay. Bây giờ là mười giờ năm phút. Tôi đi nhanh ra cổng đón xe.
    Hai mươi phút sau tôi đă có mặt tại văn pḥng Viện kiểm sát thành phố, tức Pháp Đ́nh Saigon khi trước.Trong khi ngồi chờ người đến tiếp tôi, tôi đọc lại tờ biên bản mà trong ḷng có chút lo âu. Tôi không tin bọn phỉ này nên tôi cứ nghi ngờ. Có điều ǵ khác thường trong tờ biên bản này không? Tôi cố t́m nhưng không thể biết được. Lời lẽ xem ra chẳng có ǵ bí ẩn.
    Tôi nghĩ, không dễ dàng được nhận lại giấy tờ ngày hôm nay. Mỗi lần tên phỉ Phạm Cang “ra đ̣n” là mỗi lần hắn làm vẻ mặt vui tươi như … chuyện không có ǵ mà ầm ĩ. Tôi linh cảm là ḿnh lại bị gạt, nhưng, gạt như thế nào th́ tôi đành chịu v́ không thể đoán biết được.

    Tấm màn mỏng treo nơi cửa sổ pḥng bỗng lay động mạnh nhưng không phải v́ gió. Căn pḥng nằm trong dăy nhà có những căn pḥng khác bao quanh và nếu có gió th́ những tấm màn kia phải lay động trước khi tấm màn pḥng chỗ tôi ngồi lay động. Không một ngọn gió nào thổi tới đây được, ngoại trừ nếu mở quạt máy trên trần nhà. Nhưng, hiện các cánh quạt vẫn bất động. Đây là sự chuyển động không phải v́ gió, tôi chắc chắn như vậy.
    Tôi nghĩ ḿnh bị căng thẳng quá nên thấy vậy chứ làm ǵ có chuyện ‘lạ” xảy ra giữa ban ngày. Tôi định đứng lên đi t́m cho ra lẽ điều ḿnh nghi ngờ th́ một người đàn ông đi vào pḥng và gật đầu chào tôi.

    - “Thưa ông tôi vừa từ bên cơ quan điều tra 3C Tôn Đức Thắng đến đây. Bên đó nói tôi đến tŕnh tờ biên bản này cho Viện kiểm sát thành phố.”

    Người đàn ông tuổi trung niên đón nhận tờ giấy và chăm chú đọc. Một lúc thật lâu sau, ông ngẩng mặt lên nh́n tôi và nói:

    - “Được rồi, tôi sẽ chuyển lên cho lănh đạơ rồi sẽ thông báo đến anh sau.”

    – “Xin ông vui ḷng cho tôi biết khi nào th́ tôi nhận lại được giấy tờ?”

    – “Chúng tôi không giữ bất cứ giấy tờ nào của anh cả. Chúng tôi chờ nhận kết luận điều tra bên 3C Tôn Đức Thắng rồi mới quyết định ngày xử.”
    Nghe ông này nói mà tôi cứ tưởng ḿnh như người … từ trên trời rơi xuống.


    Còn tiếp ...
  • 19-07-2017, 08:02 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Anh Khương ngạc nhiên quá nên cứ hả cái miệng ra khi tôi đang nói. Có lẽ anh không ngờ mấy ngày qua tôi lại bị tạm giam. Anh hỏi:

    - “Theo anh th́ … anh định tính như thế nào?”

    – “Tôi sẽ viết tờ tŕnh cho pḥng phản gián ngay hôm nay. Ngày mai tôi đến đó nộp cho họ rồi ghé qua Pḥng an ninh điều tra gặp Phạm Cang xem sự thể ra sao.”

    - “Anh cứ làm như vậy đi. C̣n việc công an khu vực ở đây … để tôi lo. Chuyện này anh đừng ngại. Một hai chầu nhậu là xong ngay. À, anh đừng nói cho vợ tôi biết chuyện này nghe. Đàn bà … không kín đáo như tụi ḿnh.”

    Tôi như người đang bị trôi trên biển lâu ngày. Bỗng thấy một cái thùng bằng nhựa cũng đang trôi trên biển và trong thùng lại có chứa nước ngọt nữa. Cái thùng có nước đó đă làm cho tôi tạm quên những ǵ đă và đang xảy ra. Tôi tạm quên Phạm Cang. Tôi tạm quên Mai Quốc Anh. Tôi tạm quên tên Thiếu úy bên Pḥng phản gián.
    Tôi nằm ngửa ra giường , nhắm mắt lại. Tôi muốn ngủ một chút cho tinh thần tỉnh táo lại v́ cái đầu của tôi bị căng quá làm cho nhức. Anh Khương đóng nhẹ cửa lại và bước đi xuống lầu.

    5/3/1991

    Tôi đă viết xong “Bản tường tŕnh” về các đảng phái cùng “tâm tư” của bà con “Việt kiều” bên Vương Quốc Ḥa Lan mà tôi đang sinh sống. Đây là bản tường tŕnh bá láp mà người đọc nó sẽ … chửi ầm lên, hoặc chửi thầm. Tên của mỗi vị chủ tịch đảng tôi đều lấy tên của mỗi quốc gia mà đặt cho để dễ nhớ. Thí dụ ông Lê Văn Mỹ là Chủ tịch đảng Dân Chủ. Ông Trần Văn Pháp là Chủ tịch đảng V́ Dân. Ông Nguyễn Văn Nga …vân vân.

    C̣n “tâm tư” của bà con là: V́ bà con thiếu thông tin nên chưa hiểu rơ mà v́ vậy đă tỏ ra rất vui mừng về sự sụp đổ của các nước xă hội chủ nghĩa Đông Âu … “Bản tường tŕnh” này tôi viết khá dài và đă học thuộc ḷng nên dù có phải bị yêu cầu viết lại nhiều lần tôi cũng sẽ viết đúng đến chín mươi chín phẩy chín mươi chín phần một trăm. Cũng v́ nôn nóng cho mau thoát khỏi địa ngục Việt Nam nên tôi phải viết để làm vừa ḷng họ. Cũng may là tôi c̣n khôn ngoan để không phải bị hổ thẹn với lương tâm.

    Tôi đến cổng Pḥng phản gián và nhờ mấy người lính gác cửa cầm “Bản tường tŕnh” vào cho tên Thiếu úy. Tôi không muốn gặp mặt hắn v́ tôi đă h́nh dung ra khuôn mặt của hắn khi đọc “Bản tường tŕnh.”
    Tôi đi qua Pḥng an ninh điều tra thành phố xin gặp Phạm Cang. Trong hoàn cảnh thê lương này, tôi chỉ mong Phạm Cang có một lần thành thật , cho tôi biết về t́nh trạng của tôi, là đủ. Chỉ cần biết đúng sự thật là tôi sẽ tính được tôi sẽ làm ǵ. Tiếc thay, đă là phỉ th́ phải hành xử đúng như phỉ. Nếu hành xử khác đi th́ chính tên phỉ đó sẽ bị đồng bọn thanh trừng.

    Tôi đang nhớ căn nhà và cái vườn của tôi quá. Nhớ quá nên tôi cũng có nói với anh Khương là tôi muốn vượt biển v́ bọn phỉ chưa được các nước cho bang giao. Anh Khương khuyên tôi: “Kiếm một chiếc ghe th́ không khó nếu ḿnh có tiền. Nhưng, tôi khuyên anh Tắc hăy kiên nhẫn v́ bọn này chỉ muốn tiền thôi nhưng c̣n ngại nói ra. Tôi tin là chỉ trong thời gian ngắn bọn này sẽ nói ra số tiền và rồi anh sẽ được nhận lại giấy tờ.”

    Phạm Cang để tôi chờ cũng cả tiếng đồng hồ mói ló mặt đến. Hắn làm như đến để báo tin vui cho tôi nên miệng cứ cười tươi như hoa nở :

    - “Rồi. Lănh đạo quyết định là, thứ hai ngày 18 tháng 3 lúc tám giờ sáng anh đem tiền nộp phạt là, mười ba triệu hai trăm tám chục ngàn đồng (13.280.000). Số tiền này tương đương với bốn cây vàng …”

    - “Sao lâu quá vậy? C̣n đến … hai tuần nữa…”

    Phỉ Phạm Cang mỉm nụ cười đầy vẻ đểu cáng. Hắn nói:

    - “Th́ hôm nọ anh nói là anh không đem nhiều tiền về nên lănh đạo để anh thư thả lo chạy vay mượn … người nào đó mà anh quen.”

    Giọng Phạm Cang vang vang như tôi chẳng có ǵ phải lo lắng trên cơi đời này. Tôi luôn chú ư và lắng nghe từng lời hắn nói để không bị dính bẫy. Hắn vừa nói người nào đó mà tôi quen; đó cũng là cái bẫy chứ không phải là câu nói t́nh cờ. Số tiền hơn mười ba triệu th́ tôi đang có sẵn. Nhưng, lại phải đóng kịch chứ không thể nói đang có sẵn tiền.


    Còn tiếp ...
  • 18-07-2017, 07:17 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Tên Thiếu úy đi trước làm tôi phải đi theo mà không thể hỏi Phạm Cang công việc bên Viện kiểm sát tiến hay lùi đến đâu rồi. Nếu muốn hỏi th́ cũng không biết hắn đâu nữa. Có lẽ hắn đă lánh mặt để khỏi phải trả lời tôi về những ǵ hắn đă hứa. Tên Thiếu úy đi xe Honda nên mời tôi lên ngồi phía sau. Xe chạy đến một ṭa nhà lớn trên đường Trần Hưng Đạo th́ quẹo vào.
    Như những cơ quan khác của nhà cầm quyền này, nơi đây canh gác cũng rất nghiêm ngặt với ba tên vệ binh trang bị vũ khí đầy ḿnh. Đây là trụ sở phản gián của thành phố. Khi tôi vừa ngồi xuống ghế th́ từ ngơ ngách nào đó xuất hiện một tên và, không cần hỏi han ǵ cả, hắn bấm máy chụp h́nh tôi lia lịa đủ mọi góc cạnh. Tôi định phản ứng th́ bỗng như có tiếng nói bên tai tôi vang lên: “Cứ ngồi yên tại chỗ Tắc à. Mày phải biết là bọn chúng sẽ phản ứng ra sao để đánh giá về mày đấy.”

    Tôi ngồi im và c̣n ngẩng mặt lên nh́n ngay ống kính chứ không tránh né. Chụp xong th́ có một tên khác đem đến cho tôi ly café đá. Trong khi tên Thiếu uư đi cùng tôi bắt đầu hỏi th́ bốn năm tên khác đứng ngồi chung quanh nh́n tôi đồng thời chúng đặt máy thâu âm trước mặt tôi. Mở đầu, tên Thiếu úy nói:

    - “Chúng tôi rất vui mừng chào đón anh về thăm quê hương. Mặc dù anh đang có vấn đề với bên Pḥng an ninh điểu tra, nhưng chuyện đó rồi cũng sẽ được giải quyết cho anh sớm thôi. Chúng tôi được Đại úy Phan Anh Minh giới thiệu, anh là người thông minh và hiểu biết, nên chúng tôi mời anh đến đây, xin anh cho chúng tôi biết về những đảng phái và những người đứng đầu các đảng phái đó; cũng như nguyện vọng và tâm tư của bà con ḿnh bên đó. Đại loại như bà con ḿnh nghĩ ǵ về sự sụp đổ của các nước xă hội chủ nghĩa bên các nước Đông Âu. Chúng tôi rất mong anh cho biết sự thật. Việc anh được về sớm hay muộn là tùy thuộc vào những điều mà anh sẽ cho chúng tôi biết. Chúng tôi hứa sẽ tạo điều kiện để anh được giải quyết sớm với bên Pḥng an ninh điều tra.”

    Vẫn là những luận điệu vừa vuốt ve vừa dọa nạt. Vừa cho kẹo vừa chưởi. Nếu bây giờ tôi … dựng chuyện ra để nói th́ sẽ bị sơ hở ngay. Nếu tôi nói tôi không biết không nghe ǵ cả th́ tôi sợ bọn hèn hạ này trả thù. Tôi đă có cách. Tôi nói :

    - “Chuyện này rất dài ḍng nên cần phải có thời gian. Một hai ngày nữa khi tôi khỏe tôi sẽ viết rơ ràng ra trên giấy trắng mực đen để các anh tường tận. Hiện tại tôi không thể ngồi lâu được. Có lẽ các anh cũng biết là tôi đang bị bệnh, hơn nữa đầu óc của tôi đang quá căng thẳng về chuyện rắc rối với bên Pḥng an ninh điều tra. Tôi không thể nói điều ǵ ra đây ngay bây giờ với các anh được.”
    Tên Thiếu uư có thừa khôn ngoan và kinh nghiệm nên hắn làm vẻ mặt thật vui và cười thật tươi:

    - “Được anh hứa giúp như vậy th́ anh em chúng tôi yên tâm lắm. Từ nay chúng ta sẽ thường xuyên liên lạc gặp gỡ để trao đổi với nhau. Bây giờ anh mệt th́ anh cứ về nghỉ. Khi nào anh viết xong th́ xin anh đem đến đây và anh em ḿnh sẽ gặp lại nhau. Anh … có cần chúng tôi đưa về không v́ sẵn có xe đây ...”

    – “Cám ơn anh. Tôi muốn đi xích lô. Tôi muốn ngắm cảnh … nhiều nơi nữa.”

    – “Anh uống café đá cho mát chút đă.”

    Tôi nh́n ly café đá và đứng lên chứ không uống. Tên Thiếu úy đi với tôi ra cổng và đón xe cho tôi.
    Ai mà ngờ được, biên bản lời khai hôm nào tôi viết … Sau đó Phan Anh Minh đi vào pḥng nh́n tôi rồi đi ra mà tôi tưởng hắn chỉ muốn nh́n xem con mồi là tôi như thế nào. Bây giờ tôi biết tôi sẽ c̣n ở lại đây ít ra cũng phải đôi ba tuần lễ hay cả tháng nữa không chừng.

    Tôi sợ bị bọn phỉ làm tiền mà không biết kiếm ở đâu ra. Tôi đem về đây cũng khá nhiều tiền mà mục đích là để chữa trị bệnh cho Mẹ Hai. Nếu như sau đó Mẹ Hai mất th́ tôi sẽ lo đám táng thật chu toàn. Tôi đă từng nghĩ sẽ xây cho Mẹ Hai cái mộ thật lớn và thật đẹp. Tiền tuy nhiều nhưng cứ ngồi không ăn hoài th́ đến núi c̣n phải lở; đằng này c̣n phải chung chi cho bọn phỉ mà chưa biết là bao nhiêu mới vừa mới đủ. Tôi quyết định về khách sạn ngay bây giờ thay v́ đi ngồi quán.
    Về đến khách sạn tôi gặp anh Khương đang đứng tưới nước mấy chậu kiểng:

    - “Anh Khương ơi, anh lên pḥng cho tôi nói chuyện một chút nha.”
    Anh Khương có lẽ nh́n thấy cái mặt của tôi … không giống ai, nên anh hỏi trong khi cái ṿi nước bị chệch sang bên và chĩa vào cái máy phát điện:

    - “Có chuyện ǵ gấp không anh?” Tôi gật đầu và bước đi thẳng lên lầu.
    Anh Khương đi đến khóa ṿi nước , bước thật nhanh theo tôi. Vừa vào đến trong pḥng anh đă hỏi tôi dồn dập v́ có lẽ anh cũng đă cảm nhận được là tôi đang gặp chuyện không vui. Tôi kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Tôi phải kể cho anh nghe để anh giúp tôi trong vấn đề tạm trú mà tôi th́ đang trong t́nh trạng được tại ngoại nên passport vẫn c̣n bị giữ.


    Còn tiếp ...
  • 17-07-2017, 08:51 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    1/3/1991

    Ngồi trong quán café nh́n ra chỗ giữ xe đạp trong chợ Bàn Cờ, tôi thấy một người đàn ông già ăn mặc thật luộm thuộm; chân mang đôi giầy bata cũ mèm và rách. Thân h́nh ông th́ ốm nhom nhưng miệng của ông luôn nở nụ cười khi thấy khách đến gởi xe. Người gởi xe sẽ được ông già trao cho tấm thẻ bằng nhôm h́nh trái xoan có đóng số nổi và được sơn màu đỏ, sau đó ông ghi số trên tấm thẻ mà ông vừa trao cho khách lên cái yên xe và dựng vào chỗ trống.

    V́ là buổi chợ sớm mai nên có đông người đi chợ v́ vậy ông già rất bận rộn với công việc. Ông già giữ xe đạp đó chính là Sáu Giàu, là Trưởng ban Quân Báo oai phong và hùng dũng năm xưa mà ông và tôi đă có những ngày tuyệt vời bên nhau.
    Đó là thời gian sống đẹp nhất và vui nhất của tôi sau ngày mất miền Nam. Tôi khó quên được h́nh ảnh người bộ đội mập mạp ngày gặp tôi vốn thuộc giai cấp bần cố nông, xuất thân từ thằng bé chăn trâu rồi đi theo Việt Cộng lúc mười một tuổi.

    Với cái tuổi c̣n quá nhỏ mà lại không được đến trường, nên ông bị dụ dỗ cầm súng để giết hại đồng bào của ông. Vậy mà … mười một năm đă trôi qua rồi. Từng là tên sĩ quan có quyền hành, đồng thời cũng là người dẫn đầu đoàn xe chở người đi vượt biển. Và, bây giờ đây là ông già giữ xe đạp để kiếm từng đồng từng cắc cho vợ con có chén cơm ăn. Dù tôi có nhiều kỷ niệm cũng như cảm t́nh với ông, nhưng, tôi thừa hiểu chỉ nên thương hại ông thôi chứ không nên gặp lại ông.

    Bản chất gian xảo và lừa thầy phản bạn của bọn phỉ không bao giờ thay đổi.
    Ông người Tàu chủ quán “lẩu tay cầm” - là lẩu thập cẩm hầm với thuốc bắc được để trong cái nồi bằng đất nhỏ có tay cầm và được giữ nóng trên ḷ than nhỏ - không thể nhớ ra tôi, nhưng, tôi nói tôi là bạn của Sáu Giàu và ngày trước thường đến đây ăn “lẩu tay cầm”.

    Ông người Tàu vốn thực tế nên khi nghe tôi từng là thực khách quen thuộc và khen món lẩu rất ngon liền nói cho tôi nghe, đại khái là, “Đầu năm 1981 có một thời gian ông Sáu bị tù khoảng một năm. Sau khi được tự do th́ bị sa thải khỏi quân đội. Một thời gian ngắn sau đó th́ được cho giữ xe đạp ở chợ Bàn Cờ để kiếm sống.”

    Cuộc đời của Sáu Giàu xem ra buồn thảm quá. Có lẽ sẽ buồn thảm cho đến ngày ông từ giă cơi đời này, ngoại trừ bọn cộng phỉ bị đánh đổ lúc ông c̣n thở th́ may ra cuộc sống của ông mới khá hơn được. Những ǵ tôi chứng kiến sáng hôm nay về Sáu Giàu, tôi hoàn toàn không mảy may xúc động. Nói cho cùng, ông có ăn th́ phải có chịu. Lẽ công bằng là vậy.

    4/3/1991

    Đúng tám giờ ba mươi sáng hôm nay thứ hai, tôi đến gặp Phạm Cang như cuộc hẹn. Bây giờ tôi phải chấp nhận những ǵ mà bọn phỉ này muốn nơi tôi. Dù không chấp nhận cũng không được.
    Tôi đang sống sung sướng và tự do bên trời Âu th́ phải trở về đây để rồi bị vùi dập bởi bọn người mà ḿnh từng kinh tởm và khinh bỉ. Cuộc đời của tôi c̣n dài th́ tôi vẫn c̣n cơ hội để trả lại những ǵ mà bọn phỉ đă hành xử tệ hại với tôi. Tôi có thể trốn thoát khỏi nơi đây bằng một lần vượt biển nữa v́ Mỹ vẫn c̣n cấm vận bọn này. Nhưng, tôi thấy chưa cần thiết v́ tôi vẫn c̣n điều kiện để tiếp tục ở lại đây. Một điều mà tôi chắc chắn là, bọn phỉ không bao giờ dám giam cầm tôi. Không bị giam cầm th́ tôi vẫn có thể vượt biển qua Hồng Kông một khi bị dồn đến con đường cùng.

    Phạm Cang đi cùng một tên phỉ đến gặp tôi và giới thiệu:

    - “Anh đây là Thiếu úy bên Pḥng phản gián. Anh Thiếu úy muốn gặp anh để trao đổi một vài tin tức về những người Việt ở Hà Lan.”
    Tên Thiếu úy bắt tay tôi:

    - “Chào anh … ḿnh qua bên trụ sở … cũng gần đây nói chuyện cho được thoải mái anh … nhé.”

    Mấy tên phỉ mà tôi tiếp xúc cho đến nay, không ai muốn gọi tên tôi mà chỉ gọi anh rồi thôi. Khi mới đến mướn pḥng khách sạn tôi cũng chỉ nói tên Tắc với anh chị chủ khách sạn; chứ làm sao mà nói tên Tắc-Kè cho được. Chỉ khi anh chị nh́n vào passport th́ mới biết tên đầy đủ của tôi là Phạm Công Tắc-Kè.
  • 16-07-2017, 07:41 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    28/2/1991

    Sáng hôm nay thứ năm , tôi cầm tờ chứng nhận của bác sĩ và hí ha hí hửng đi gặp tên Phạm Cang. Sau khi tôi đưa cho hắn tờ giấy chứng nhận của bác sĩ và ba triệu ba trăm ngàn đồng tiền Hồ thổ tả (3.300.000), th́ được nghe Cang nói mà tôi th́ cứ như người trong chuyện phim của Liên Xô thời mới mất miền Nam: “Năm người từ trên trời rơi xuống.”
    Tôi cũng như người từ trên trời rơi xuống khi nghe Cang từ tốn nói:

    - “Chúng tôi sẽ nộp ngay giấy này cho bên Viện kiểm sát trong buổi sáng hôm nay. Hy vọng họ sẽ giải quyết thật sớm cho anh”
    Tôi giật ḿnh đến hoảng hốt và hỏi lại:

    - “Nghĩa là tôi vẫn chưa được nhận lại passport sao anh?”

    – “Chưa. Anh mới được tại ngoại thôi, c̣n phải chờ xem Viện kiểm sát quyết định là anh phải đóng phạt hay ra ṭa th́ khi đó anh mới được nhận lại passport.”

    Tôi muốn la lên thật lớn cho hả tức. Mới hai ngày trước “thằng khốn nạn” này c̣n quả quyết là tôi sẽ nhận lại giấy tờ, thế mà bây giờ … Bọn phỉ đă quay tôi giống như cái chong chóng. Tối hôm qua tôi đă … lỡ đưa cho tên Mai Quốc Anh gần mười triệu đồng v́ tưởng là xong.
    Tôi nói với Phạm Cang giọng nói thật thiểu năo:

    - “Tôi hết tiền rồi. Tôi đâu ngờ phải bị tốn kém nhiều vậy th́ làm sao có tiền để đóng phạt.”
    Gương mặt của “thằng khốn nạn” vẫn trơ trơ và c̣n làm ra vẻ ban ơn cho tôi :

    - “Tôi sẽ giúp anh bằng cách ngay bây giờ chính tôi sẽ qua bên Viện kiểm sát nộp giấy này đồng thời tôi đề nghị cho anh được về sớm v́ công việc bên kia đang cần anh. Khoảng … thứ hai đầu tuần anh đến gặp tôi, tôi sẽ cho anh biết kết quả.”

    Phạm Cang quay người đi nên tôi cũng lẳng lặng đi thẳng ra cổng và cũng không quay đầu nh́n lại phía sau.
    Trái tim tôi đau quặn thắt nên tôi thấy bầu trời như xám xịt lại. Lời nói của Phạm Cang tuy nhẹ nhàng nhưng như những mũi kim ghim vào trái tim làm bùng lên những cơn u uất và hận thù. Nỗi hận thù rồi như tâm bệnh sẽ theo tôi đến tận cùng cuộc đời. Làm sao tôi có thể tha thứ cho bọn người không bao giờ biết nói sự thật và chỉ muốn hăm hại người khác.

    Ba ngày cuối tuần tôi phải làm ǵ cho mau qua , để thứ hai tới tôi sẽ có mặt ở chỗ mà tôi ghê tởm này. Tôi chợt nhớ đến pḥng tạm giam với những song sắt nhưng không một chút sợ hăi. Nếu mai này tôi thoát ra được nơi này, tôi sẽ t́m một tổ chức chống bọn phỉ và sẽ tham gia. Tôi sẽ cùng đồng bào đấu tranh với bọn cộng phỉ cho đến ngày toàn thắng.
    Từ 3C bến Bạch Đằng tôi định đi bộ về khách sạn, nhưng mới đi đến Thảo Cầm Viên th́ chịu không nổi v́ mồ hôi tuôn ra nhiều quá. Nếu không bị những chuyện buồn phiền th́ tôi sẽ vào Thảo Cầm Viên xem các chuồng thú của Việt Nam ra sao. Tôi nghĩ các con thú ốm lắm v́ người c̣n không đủ ăn th́ làm sao chúng no được. Không chừng các con thú đă bị ăn thịt hết rồi cũng nên. Tôi lưỡng lự muốn vào xem nhưng trong ḷng không thấy hứng thú nên ngoắc chiếc xích lô đạp đang đậu bên kia đường.

    Tôi không tin ḿnh sẽ nhận lại được giấy tờ sớm. Lọt vào tay bọn người chuyên ăn dơ này th́ chúng sẽ lột đến cái quần lót của ḿnh để ăn rồi mới tha. Tôi sẽ đi đâu và làm ǵ trong ba ngày cuối tuần cho mau qua. Một tên bộ đội có gương mặt đầy thịt vừa đi ngang qua mặt tôi làm cho tôi nhớ đến tên Trưởng ban Quân báo Sáu Giàu .
    Phải rồi, sao ḿnh không ghé qua chỗ nhà Sáu Giàu xem hắn bây giờ ra sao. Ghé ngang qua thôi chứ đừng gặp mặt. Cây súng K54 mà hắn đă đưa cho tôi cũng có thể là cái cớ … Biết đâu chừng. Tôi quyết định sáng ngày mai sẽ đi xem người sĩ quan Trưởng ban Quân Báo Quận 3 năm xưa bây giờ ra sao.

    Nếu thứ hai mà tôi vẫn chưa nhận lại được giấy tờ th́ tôi phải nói cho anh Khương chủ khách sạn biết hết sự thật. Anh cần passport của tôi để tŕnh cho Phường làm gia hạn tạm trú nên tôi không thể im lặng được nữa.
    Tôi bước nhanh lên lầu. Cô bé giúp việc cho vợ chồng anh Khương thoáng nh́n thấy tôi liền chạy lại tủ điện mở công tắc cho máy lạnh trong pḥng tôi chuyển động.


    Còn tiếp ...
  • 15-07-2017, 07:48 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Tôi kêu ly café đá và tô hủ tiếu. Trong khi thưởng thức tô hủ tiếu và sự tự do, tôi cảm thấy đây là bữa ăn ngon tuyệt vời … thứ nh́ trên đời. Lần thứ nhất là sau bảy ngày lênh đênh đói khát trên biển, rồi được một tàu cá của Thái Lan cho gạo và thức ăn sau khi bị chúng cướp đến te tua.

    27/2/1991

    Buổi sáng hôm nay tôi đến bệnh viện Chợ Rẫy. Tôi không đến bệnh viện Nguyễn Văn Học Gia Định v́ tôi rất kính trọng vị nữ bác sĩ mà tôi đă được gặp gỡ trong đôi ba phút. Tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt của bà khi nh́n tôi cũng như bàn tay mềm mại và những ngón tay tuyệt đẹp của bà đă đặt lên bàn tay của tôi như muốn truyền cho tôi sự thông cảm. H́nh ảnh của bà sẽ măi măi ngự trong tim tôi.


    Tờ giấy chứng nhận bệnh trạng th́ quá dễ rồi. Người phải bị sống trong nước Việt Nam cộng phỉ nếu ai có tiền th́ mua tiên cũng c̣n được huống hồ chi ba cái giấy lẻ tẻ này. Tôi đă hậu hỉ cho vị bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy hai trăm ngàn (200.0000) trong khi giá tiền khám bệnh chỉ năm ngàn (5.000) và, bác sĩ liền kư giấy ngay cho tôi.
    Từ pḥng khám bệnh đi ra cổng, tôi cứ nghĩ đến ngày tôi rời khỏi cái đất nước khổ nạn này mà trong ḷng vui sướng quá. Ngày mai thứ năm, buổi sáng tôi sẽ đi gặp mấy tên phỉ để nhận lại giấy tờ rồi sau đó tôi sẽ đến ngay pḥng vé máy bay. Hy vọng tôi sẽ có chuyến bay cùng ngày, nếu trễ th́ ngày hôm sau cũng được. Và, thứ hai tuần tới tôi đă có thể tiếp tục những công việc đang chờ đợi tôi. Tôi đưa tay ngoắc chiếc xích lô đạp đang chạy tới. “Cho tôi về chợ Bà Chiểu.”

    Tôi đứng bên này đường, con đường ngày trước tên Chi Lăng nay đă bị thay tên Phan Đăng Lưu là ai mà tôi không hề biết. Tên Lưu này dĩ nhiên phải là tên cộng phỉ và phải có công trạng lớn lắm; phải giết hoặc ra lệnh giết thật nhiều đồng bào vô tội nên mới được chọn đặt cho con đường trước chợ Bà Chiểu. Đây là lần đầu tiên tôi đến chợ Bà Chiểu.
    Tôi đến đây v́ muốn nh́n thấy nhà lao Gia Định xem nó ra làm sao, có rùng rợn lắm không. Mặt trước nhà lao cũng giống như các cơ quan của nhà cầm quyền. Nghĩa là cũng có lính gác cổng trang nghiêm chứ không có vẻ ǵ rùng rợn cả. Nhưng, qua các sách báo đă phổ biến th́ bên trong vô cùng rùng rợn … sau ngày mất Sàig̣n.

    Việt Nam sau ngày bị bọn phỉ chiếm đóng th́ nhà tù mọc lên khắp nơi. Bọn cộng phỉ đă từng kịch liệt lên án nhà lao này lúc c̣n người Pháp cai trị; là tàn ác là dă man. Qua những người từng ở đây và đă tường thuật lại, tôi hiểu được được sự tàn bạo của bọn phỉ đối với đồng bào miền Nam gấp ngàn lần những ǵ mà bọn phỉ từng lên án. Nội việc nhà cầm quyền cộng phỉ gạt những người sĩ quan miền Nam đă chịu buông súng, nói là đi học tập muời ngày, một tháng, nhưng rồi bắt giam hết mà có nhiều người phải bị giam cả trên hai chục năm trời. Xem như những người tù đó bị mất toi một phần ba cuộc đời; nếu tính trung b́nh đời người Việt Nam thọ sáu mươi năm.

    Trong khi bị giam họ lại bị bắt buộc làm việc thật nặng nề trên núi cao hoặc trong rừng sâu nhiều hiểm nguy, nhưng lại không cho mặc đủ ấm và cho ăn thật ít lại luôn luôn khủng bố tinh thần. Đối xử với người cùng màu da và tiếng nói hết sức tàn ác, hết sức dă man, hết sức man rợ … bọn cộng phỉ Bắc Việt hơn hẳn các quốc gia trong khối cộng sản.

    Tôi đi bộ từ chợ Bà Chiểu theo hướng Lăng Ông cho đến khi nh́n thấy khách sạn tôi ở xuất hiện từ xa. Tôi đứng lại nh́n về khách sạn mà cho đến hôm nay cũng chỉ có tôi là người khách độc nhất. Nhớ lại hôm tôi ra khỏi trại tạm giam, anh Khương - tên người chủ khách sạn- cùng vợ đang ngồi nơi pḥng khách th́ thấy tôi từ ngoài đi vào với thân h́nh ốm nhom và râu ria mọc lởm chởm trên cái mặt xanh lè; đă làm cho cà hai anh chị nhảy dựng lên như dưới chỗ ngồi của hai người có gắn ḷ xo:

    - “Anh bị sao vậy? Anh đi đâu mấy ngày nay làm chúng tôi lo quá.”
    Tôi vừa thở như cố lấy hơi vừa trả lời v́ đang làm ra vẻ c̣n mệt lắm:

    - “Tôi đến pḥng xuất nhập cảnh th́ t́nh cờ gặp lại mấy người bạn rồi đi chơi với họ. Không ngờ tôi bị tiêu chảy đến không làm sao cầm lại được. Nhưng hôm nay th́… khá rồi.”

    – “Anh cần bác sĩ đến khám không?”

    – “Không. Cám ơn anh chị nhiều. Chiều nay nhờ chị mua cho tôi tô cháo ḷng với mấy cái bánh gị chéo quẩy, nha chị.”

    – “Mới bị … ăn như vậy sợ không tốt đâu. Để tôi nấu cháo thịt với nhiều hành ,tiêu và gừng ăn cho ấm bụng.”

    Tôi gật đầu và mỉm cười với người đàn bà thật hiền và thật dễ thương, rồi đi thẳng lên lầu. Tôi cần ngủ một giấc rồi sau đó tắm rửa và cạo râu. Ngày mai tôi sẽ đến bệnh viện xin giấy chứng bệnh rồi đi đổi tiền để tối đến đi gặp tên phỉ Mai Quốc Anh.


    Còn tiếp ...
  • 15-07-2017, 06:34 PM
    Tigon
    Đừng ai trách tôi sao lại thù bọn cộng phỉ dai và thù đến tận cùng xương tủy đến như vậy. Bọn cộng phỉ là loài ác thú chứ không phải con người. Ác thú th́ phải bị tận diệt bằng đủ mọi cách
    Đó cũng là lư do tại sao tôi không " về " thăm Saigon , dù trong ḷng nhớ Saigon da diết


This thread has more than 10 replies. Click here to review the whole thread.

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •