Reply to Thread

Post a reply to the thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

Your Message

Viết bằng chữ trong ô trống kết quả của ba mươi trừ mười

 

Additional Options

  • Will turn www.example.com into [URL]http://www.example.com[/URL].

Topic Review (Newest First)

  • 27-07-2017, 07:54 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Có ai trong đời sống mà không - hay ít nhất một lần - phải mang ơn người nào đó. Trong t́nh cảnh của tôi, tôi mang ơn anh Phó Tổng biên tập Huỳnh Sơn Phước. Anh chính là người ơn của tôi.
    Ra khỏi nhà chị Mỹ, tôi ngồi xích lô đến chợ Tân Định và vào một tiệm bán tạp hóa xin gọi phôn cho anh và mời anh tối nay gặp lại nhau tại nhà hàng Vy. Anh Phước vui lắm. Anh vui cùng niềm vui của tôi và mong gặp lại tôi để nghe kể chi tiết. Tôi cũng phôn lại nhà hàng Vy gặp ông chủ và đặt hai phần thịt ḅ bít tết với khoai tây chiên cùng món tôm nhúng trong trái dừa đặc biệt của nhà hàng. “Nhớ cho tôi nhiều nhiều rau cần nước anh nhé.”

    30/4/1991.

    Tám giờ rưỡi sáng tôi có mặt tại nhà chị Mỹ. Cũng ngày này mười sáu năm về trước tôi ngồi uống café ở nhà ông Giám đốc Đỗ Ngọc Long. Và, khoảng hơn hai tiếng đồng hồ nữa th́ chúng tôi bàng hoàng khi nghe Hàng Tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh quốc gia.
    Chị Mỹ mặc áo đầm trông thật xinh và thật giống … bà đầm. Tuy chị “có da có thịt” nhưng không sồ sề mà rất gọn ghẽ. “Chị Mỹ đẹp quá.” Tôi khen chị thật ḷng khi chị đẩy chiếc xe gắn máy mà anh Tảng gởi về cho chị, ra cổng.

    Chị Mỹ chở tôi chạy trên con đường Duy Tân có cây dài bóng mát đă đi vào văn thơ miền Nam. Tôi nh́n hai hàng cây cao chạy dài hun hút về phía trước và tưởng tượng cảnh sống của giới trẻ miền Nam ngày trước thật lăng mạn như trong nhạc phẩm của ông nhạc sĩ Phạm Duy. Tôi tưởng tượng là v́ tôi không có cái diễm phúc được sống qua quăng thời gian đó ở thành phố Saigon trong tuổi đang xuân.

    Hôm qua sau khi tôi phôn hẹn anh Phước, tôi đi bộ từ Tân Định đến Phú Nhuận v́ quăng đường đó có gió mát. T́nh cờ tôi nh́n thấy lại rạp xi-nê Văn Cầm gần chợ Phú Nhuận. Đứng nh́n cái rạp hát bây giờ phải đóng cửa im ỉm mà ḷng tôi vô cùng xót xa. Đây là rạp hát tôi được mẹ cho đi xem phim lần đầu trong đời khi tôi mới lên năm tuổi.
    Thuở ấy nhà của ba mẹ tôi phía sau rạp Văn Cầm. Ngôi trường tiểu học Vơ Tánh nằm bên cạnh “nhà làng” Phú Nhuận là ngôi trường tôi học năm đầu tiên trong đời. “Nhà làng” Phú Nhuận bề ngoài th́ vẫn như xưa.

    Tại “nhà làng” này ba tôi từng đến mỗi tối để dạy lớp “B́nh dân học vụ” cho những người lớn tuổi trong chương tŕnh xóa nạn mù chữ do Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm phát động. Có lần “nhà làng” tổ chức cho những thiếu nhi từ năm tuổi lên đến mười một tuổi đi rước đèn đêm Trung Thu. Đèn Trung thu th́ được chính phủ phát. Sau khi nhận đèn xong th́ các thiếu nhi xếp hàng năm và đi rước đèn qua các con đường trong xă Phú Nhuận. Hồi đó đường vắng tanh nên chúng tôi đi giữa đường theo người hướng dẫn và vừa đi vừa hát. Hát bài ǵ th́ dĩ nhiên tôi không c̣n nhớ.

    Tôi chỉ nhớ rơ đêm đó trời mưa lớn lắm nhưng chúng tôi vẫn vừa đi vừa hát rất vui mà không hề thấy lạnh. Rước đèn xong, “nhà làng” phát cho mỗi đứa nửa cái bánh Trung Thu ruột đen ś. Mẹ tôi nói đó là nhân đậu đen ăn ngon và bổ lắm. Nghĩ lại thời thơ ấu của tôi sao đẹp và thơ mộng quá. Bây giờ các em nhi đồng trong nước làm ǵ được nhà nước này phát đèn phát bánh.
    Bánh th́ có nhiều nhưng là … bánh vẽ thôi. Tôi nhớ chắc chắn là tôi đă đọc trên tờ báo Tin Sáng lời của tên Tổng Bí thư … ếch ngồi đáy giếng Lê Duẫn khi hắn tuyên bố:” Đất nước của chúng ta vừa trải qua cuộc chiến tranh do Mỹ Ngụy gây ra nên c̣n nhiều khó khăn. Tôi kêu gọi tất cả hăy cùng nhau phấn đấu v́ chỉ trong hai ba cái kế hoạch năm năm thôi là đất nước của chúng ta sẽ tiến bằng, hoặc hơn nước Nhật…” Không có cái bánh vẻ nào lớn và ngon bằng của tên bẻ ghi xe lửa được làm cha thiên hạ.

    Một thời gian sau gia đ́nh tôi phải từ biệt thành phố thân yêu Saigon và từ biệt xă Phú Nhuận để đến thành phố Pleiku v́ ba tôi phải đến đó làm việc, và ba tôi bị Việt cộng giết. Những kỷ niệm bùi ngùi đă theo tôi mỗi năm vào mỗi khi xuân về , nhớ lại mùa xuân năm đầu tiên ở thành phố cao nguyên đó, tôi đă được nghe tiếng ông Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm chúc Tết đồng bào hai miền Nam Bắc. Sau lời chúc Tết là đến chương tŕnh Tao Đàn. Và, tôi đă ch́m vào giấc ngủ ngon. Tôi không ngờ những kỷ niệm đó cứ theo tôi cho đến tận ngày hôm nay.

    Chị Mỹ giảm tốc độ làm tôi trở về với hiện tại để kịp nhận ra chỗ đến là, Viện kiểm sát thành phố , mà hôm nào tôi đă đến và chứng kiến tấm màn màu đỏ bay phất phới nhưng không thấy gió. Tôi đứng giữ xe để chị Mỹ đi vào Viện. Khoảng 9h20 Chị Mỹ từ trong pḥng làm việc của Viện đi ra. Tôi nh́n chị từ xa nhưng không thể đoán biết được v́ chị có vẻ mặt b́nh thản quá.
    Đi đến bên tôi chị nói: “Xong rồi. Đây là Quyết định đ́nh chỉ điều tra bị can. Bây giờ anh và tôi qua bên Pḥng điều tra lấy passport.” Tôi nghe chị nói rơ … năm trên năm, vậy mà tôi vẫn nghi ngờ nên phải hỏi lại và chị đă xác nhận chuyện của tôi đă được giải quyết xong.

    Ôi ! Chị là người đàn bà tuyệt vời ! Chị là đóa sen thơm lừng giữa đám bùn đen thúi hoắc. Tôi sẽ không bao giờ quên chị.


    Còn tiếp ...
  • 26-07-2017, 08:02 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Tôi không thích nh́n người đàn ông khóc. Nhưng, hoàn cảnh hiện tại của tôi quá hồi hộp và âu lo như mười sáu năm trước trong nỗi cô đơn khi chung quanh ḿnh toàn kẻ thù mà ḿnh đă trốn chạy … làm tôi đau đớn như đứt từng khúc ruột, làm tôi xúc động đến nước mắt muốn chảy ra nhưng tôi phải cố kềm lại.

    Một người phụ nữ trẻ và có nét mặt thật buồn ngồi bên gánh khoai lang khoai ḿ c̣n đầy ắp làm cho tôi nhớ đến người phụ nữ năm xưa. Người phụ nữ năm xưa c̣n trẻ đẹp và là vợ của người sĩ quan miền Nam bị dụ đi tŕnh diện rồi bị đưa đi trại tập trung cải tạo.
    Tôi gặp chị ôm mấy quyển sách khoa học và cứ đi tới đi lui hoài v́ không ai mua. Mấy quyển sách quư này vào thời đó người ta chỉ dùng vào hai việc là, gói đồ hoặc, khi đi vệ sinh. Tôi đă mua mấy quyển sách của chị và trả tiền rất hậu hỷ như là cách để giúp chị. Làm sao tôi có thể quên được gương mặt thật xúc động của chị khi chị cầm số tiền tôi đưa.

    Bước chân đă tự động đưa tôi đến trước gánh khoai lang khoai ḿ của người phụ nữ có gương mặt buồn. Tôi không thể ăn khoai lang khoai ḿ trong cái thời tiết oi ả nóng nực của tháng tư. Nhưng, tôi đă mua thật nhiều khoai lang và khoai ḿ để rồi sau đó tôi tặng lại anh xích lô chở tôi. Cả buổi chiều và tối hôm đó tôi vui lắm. Một việc làm nhỏ và tầm thường nhưng tôi đă làm cho ít ra là hai người được vui … trong giây lát.

    26/4/1991.

    Cũng như chiều ngày hôm qua, chiều nay khi tôi bấm chuông cửa th́ chị Mỹ liền quay đầu nh́n lên cái đồng hồ treo trên tường, bên lối đi lên lầu. Khi tôi được người phụ nữ giúp việc nhà mời vào pḥng khách th́ chị Mỹ liền đứng lên và đưa tay ra cho tôi bắt. Chị đă sẵn sàng từ trước để đón tôi.
    Chị nói:

    - “Thật là tuyệt vời! Anh là người khách đầu tiên rất đúng giờ. Người ở đây đến trễ khoảng nửa tiếng là chuyện b́nh thường anh à. Thật tuyệt vời khi làm việc với người khách như anh.”
    Chị đợi tôi ngồi xuống ghế rồi chị mới nói tiếp:

    - “Tôi đă xem qua hồ sơ của anh rồi. Nếu anh không gặp tôi th́ số tiền vàng mà anh đóng cho bên Pḥng điều tra có thể cũng sẽ bị tiêu tán hết mà chưa biết ngày nào họ mới giải quyết cho anh. Bây giờ đă có tôi tham gia vào th́ chỉ trong một vài ngày là xong.”

    Chị nh́n ngay mắt tôi như muốn đón chờ một sự hài ḷng biểu lộ trên gương mặt tôi. Nhưng, tôi v́ đang lo lắng về số tiền mà tôi sẽ phải chi ra cho chị không biết sẽ là bao nhiêu nên tôi chỉ mỉm cười nhẹ để cho chị vui. Chị nói tiếp:

    - “Số tiền thù lao của tôi là ba cây. Tôi cần nói để anh rơ là, tôi rất thông cảm cho anh nên trong số ba cây đó th́ phần của tôi chẳng là bao nhiêu đâu. Phải chi anh gặp tôi trước th́ anh không bị tốn nhiều như vậy.”

    Cái đầu của tôi bây giờ mới thật là nhẹ nhỏm. Ba cây vàng là số mà tôi không hề nghĩ đến. Tôi nghĩ ít ra th́ cũng phải từ bảy cây đến chục cây.

    - “Chị muốn khi nào tôi đưa tiền?”

    – “Tôi nghĩ … ba ngày nữa, tức ngày 29 tháng tư th́ Viện kiểm sát sẽ kư quyết định đ́nh chỉ điều tra và ngày hôm sau anh cầm tiền đến đây rồi anh và tôi đến đó nhận quyết định. Sau đó anh và tôi sẽ đi qua Pḥng điều tra để nhận lại passport.”
    Tôi nghe chị Mỹ nói rất rơ nhưng tôi lại nghi ngờ nên hỏi lại cho chắc chắn:

    - “Nghĩa là … ḿnh không bị kẹt ngày nghỉ lễ?”

    – “Không! Không kẹt ǵ cả.”

    Người giúp việc của chị Mỹ đem cho tôi chai nước ngọt và ly đá. Tôi vui quá nên định cáo từ ra về v́ anh Huỳnh Sơn Phước đang chờ nghe kết quả. Chị Mỹ lên tiếng:

    - “Mời anh uống nước cho mát.”

    Tôi miễn cưỡng ngồi lại cho chị vui. Cũng nhờ ngồi lại mà chị và tôi đă có những thông cảm về nhau hơn. Chị tưởng tôi từng là sĩ quan “Ngụy”. Tôi nói tôi được hoăn đi lính v́ tôi muốn trở thành tu sĩ. Cũng v́ nói chuyện về tôn giáo nên tôi mới được biết chị từng là “con cưng” của Cha Lương Tấn Hoàng từ những ngày chị c̣n ở bậc trung học.

    - “Anh Tảng bỏ đi rồi tôi cũng gặp nhiều rắc rối lắm. Tôi bị giam lỏng mất năm năm cho đến khi tôi gặp … ông bây giờ.”

    Chị chỉ vào chiếc xe gắn máy mới toanh dựng sát vách tường rồi nói tiếp:

    - “Xe của anh Tảng mới gởi về cho tôi đấy.”
    Tôi nh́n chiếc xe thật lâu như thầm khen xe đẹp mà, thật ra th́ tôi đang nghĩ: “Anh Tảng – “anh” Trương Như Tảng của chị cùng đồng bọn trong cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đă thật sự được “sáng mắt sáng ḷng” nên phải chọn cảnh sống lưu vong chứ làm sao “anh” có dũng khí để chống lại hoặc tự xử.

    “Anh” Tảng có biết không, bà vợ xinh đẹp của “anh” đă được tên cán bộ của cái đảng khốn nạn đă cho “anh” được “sáng mắt sáng ḷng” để “anh” thấy đường mà chạy cùng đồng bào mà “anh” từng chống lại. Đêm đêm tên cán bộ đó vẫn ôm ấp người mà “anh” thương yêu và gởi xe về. Tôi cảm thấy đau cho “anh” lắm.
    Nếu đă hoạt động chính trị nhưng sai lầm để cho mấy thế hệ phải đau khổ th́, “anh” phải có dũng khí để tự xử chứ đừng cố sống chỉ thêm nhục nhă mà thôi.

    Tôi khinh Dương Văn Minh khi ông cầm lá phiếu đi bầu đưa lên trước các ống kính và c̣n tỏ ra “hồ hởi phấn khởi.” Trái lại tôi luôn kính trọng ông Tổng Thống Trần Văn Hương khi ông thẳng thừng từ chối nhận quyền công dân của bọn phỉ. Khi phách của người làm lănh đạo cần phải có chứ đừng sống như con chó hoang để đêm đêm nh́n trăng rồi sủa ầm lên … sẽ bị người đời khinh bỉ thêm.”


    Còn tiếp ...
  • 25-07-2017, 08:16 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Về khuya Saigon vắng vẻ quá. Tôi muốn đi bộ một đoạn nhưng cảm thấy không yên tâm khi những người chạy xe hai bánh cứ nh́n tôi chằm chằm. Những người đó … nào ai biết được họ thuộc thành phần nào. Cướp? Du đăng? An ninh? Nhà cầm quyền này hănh diện tuyên bố, Việt Nam không có các nhóm phản động nào có thể hoạt động được.
    Họ mạnh mẽ tuyên bố như vậy chỉ v́ họ nuôi dưỡng thành phần chịu phục tùng chế độ nhiều bằng một phần tám dân số. Anh Huỳnh Sơn Phước đă nói như vậy với tôi. Tôi nghĩ bọn phỉ ở Pḥng phản gián làm ǵ lại không cho người theo tôi nên tôi phải đón xe đi về khách sạn thôi.

    Ngồi trên xe về khách sạn tôi nghĩ đến anh Phước. Ngày trước có lẽ anh cũng từng có lúc xuống đường và ngoác cái mồm ra thật lớn chửi chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa và đ̣i Mỹ phải cút khỏi Việt Nam. Bây giờ anh thấy đất nước nghèo quá, nghèo gần như nhất thế giới thế mà có dám làm điều ǵ hay yêu sách việc ǵ đâu.

    Với bọn phỉ th́ thủ tiêu là chính sách phải được thi hành tuyệt đối. Tôi cũng vừa nhớ đến cái tên Trương Như Tảng mà anh Phước đă nói đến. Tôi có đọc báo và biết tin Tảng tỵ nạn tại Pháp và ra sách nhưng tôi không mua sách. Tảng là một trong những cán bộ cao cấp của Mặt Trận Giải Phóng đă được bọn cộng phỉ Bắc Việt cho “sáng mắt sáng ḷng” nên căm hận nhưng phải câm miệng rồi t́m đường thoát thân đến phải bỏ vợ lại. Nếu việc làm đó là của chính quyền miền Nam th́ Tảng và đồng bọn cũng sẽ xuống đường rồi ngoác cái mơm ra như mơm chó rồi sủa ầm lên là: Bọn tay sai của Mỹ đă xí gạt tôi. Tôi thề sẽ … biểu t́nh dài dài …

    Tội nghiệp anh Khương chủ khách sạn quá. Anh ngồi uống bia chờ tôi về nên khi nh́n thấy tôi anh liền đi nhanh ra mở cổng. Câu đầu tiên anh hỏi:

    - “Có vui không?”

    – “Vui. Vui lắm anh.”
    Rồi tôi mời anh lên pḥng tôi và thuật lại cho anh nghe. Anh thật ḷng vui chung niềm vui của tôi. Anh muốn mời tôi uống bia để mừng cho tôi. Và, hai anh em ngồi uống bia nói chuyện đến gần ba giờ sáng. Tôi say quá nên anh Khương rời pḥng lúc nào tôi không hay biết.

    25/4/1991.

    Trời Sàig̣n tháng tư nóng quá. Nóng đến độ tôi có cảm tưởng như ḿnh đang đứng gần cái ḷ lửa. Nóng quá đă làm cho tôi nhớ đến pḥng tạm giam. Nếu giờ này mà c̣n ở trong đó th́ quả là một h́nh phạt khủng khiếp. Tội nghiệp cho những người v́ công việc chung mà phải bị giam cầm và chịu biết bao cực h́nh.

    Chiều hôm nay tôi sẽ được đối diện với bà vợ của ông bộ trưởng được bọn phỉ cho sáng mắt sáng ḷng. Văn pḥng và cũng là tư gia của Luật sư Đào Hoàng Mỹ tại số 15 đường Vơ Thị Sáu, tức đường Hiền Vương thân yêu ngày trước. Lúc sáng khoảng mười giờ anh Phước gọi điện thoại lại khách sạn báo cho tôi biết, bà Luật sư đồng ư tiếp tôi vào lúc ba giờ chiều.

    Đúng boong ba giờ tôi có mặt trước cửa nhà của bà. Bà luật sư vào khoảng bốn mươi tuổi , người có tướng sang trọng với khuôn mặt đẹp và sáng quắc. Tôi chắc chắn khi c̣n trẻ bà phải là hoa khôi của trường luật mà bà đang theo học. Bà có một điểm giống tôi, hay ngược lại, là khi nói chuyện với người lạ lần đầu luôn nh́n ngay mắt người đối điện và gần như không chớp mắt.
    Tôi thuật lại mọi chuyện, đồng thời tôi cũng đưa cho bà xem các chứng từ. Bà đón hồ sơ từ tay tôi và nói:

    - “Tôi giữ những giấy tờ này và sẽ xem trong chốc lát. Ngày mai cũng ba giờ chiều anh đến đây gặp tôi. Sáng ngày mai tôi sẽ đi xem hồ sơ của anh và khi gặp lại anh , tôi sẽ nói cho anh biết , anh sẽ tốn bao nhiều tiền và khi nào anh nhận lại giấy tờ.”

    Ngay lúc đó có một người đàn ông tuổi trung niên ăn mặc kiểu cán bộ giắt chiếc vespa từ ngoài cổng đi vào. Tôi đoán ông là người chồng sau của bà Mỹ. Tôi đứng lên chào ông, và chào bà Mỹ để ra về. Bà Mỹ bắt tay tôi và nói thêm :

    - “Anh yên tâm. Gặp tôi rồi th́ mọi chuyện sẽ được tôi lo chu đáo và rất nhanh. Hẹn gặp anh chiều ngày mai nhé.”

    Trên các con đường trong thành phố, nhà cầm quyền đă cho treo các banner với những khẩu hiệu tuyên truyền ca ngợi ngày “đại thắng mùa xuân năm 1975.”
    Chiến tranh đă kết thúc trong sầu thảm nên, mười sáu năm qua quê hương miền Nam thân yêu đă phải sống trong thảm sầu v́ nghèo đói. Ba mươi tháng tư năm nay bọn phỉ đang hy vọng, bọn phỉ tin tưởng người Mỹ sẽ trở lại sau khi đă bỏ cấm vận. Chính bọn phỉ khi chiếm được miền Nam không lâu th́ cũng được … sáng mắt sáng ḷng , v́ đă lỡ dại đối đầu với Mỹ thay cho Nga Tàu ; để rồi bị đói khát và bây giờ phải khấu đầu quỳ gối lạy lục van xin người Mỹ trở lại.

    Những ngày này của mười sáu năm trước tôi cũng sống trong hồi hộp và lo âu để rồi cuối cùng th́ phải chấp nhận cuộc sống nhiễu nhương dưới sự cai trị của bọn phỉ. Tôi chợt nhớ đến ông Giám đốc Đỗ Ngọc Long và Linh mục Lương Tấn Hoàng. Tôi xa hai người chủ đầu tiên khi tôi mới bước chân vào đời … cho đến nay đă mười sáu năm không gặp lại.
    Tôi biết Cha Hoàng đang ở Pháp. Nhờ một Linh mục tỵ nạn mà tôi có được địa chỉ của Cha. Tôi viết trước sau hai lá thư thăm Cha và kể rơ chuyện tên Bí thư quận 7 đưa h́nh của Cha đứng nói chuyện với ông Đại sứ Mỹ. Và, tên Bí thư đă kết tội Cha là CIA. Có lẽ tôi đă sai lầm khi kể chuyện đó với Cha nên Cha đă không hồi âm cho tôi ?


    Còn tiếp ...
  • 24-07-2017, 08:33 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Người dân th́ đa số đều đă sáng mắt từ lâu rồi, nhất là từ trận tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968 mà bọn cộng phỉ được mấy ông sư Thích Cộng Phỉ; cũng như anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân … vân vân, lập ṭa án để cùng bọn phỉ giết chết hơn năm ngàn đồng bào vô tội tại Huế.

    Bọn cộng phỉ thường xuyên pháo kích vào khu đông dân cư cũng như đặt ḿn ở những nơi đông người, cũng như thủ tiêu người để khủng bố đe dọa … Ḷng dân rất sáng nên bọn cộng phỉ đi đến đâu là đồng bào liền bỏ chạy về nơi có lính quốc gia , nên không bao giờ bọn chúng có dân, ngoại trừ những nơi mà đồng bào chạy không kịp.

    Bọn Mặt Trận Giải Phóng bọn phản chiến và bọn thân cộng mới là những người tối mắt tối ḷng nên cố t́nh không muốn nghe , không muốn thấy mà nuôi hy vọng vững ḷng tin vào ngày “cách mạng” thành công sẽ được chia chác quyền hành.
    Và, bây giờ đă “sáng mắt sáng ḷng” nên tất cả đều ngậm miệng và cúi đầu chịu nhục chứ đố “thằng nào con nào” dám hó hé đưa cái mặt ra để đ̣i hỏi điều này yêu sách điều nọ như bọn họ đă từng làm.

    Chỉ có những người đui mù mới không nh́n thấy những tṛ trả thù man rợ của bọn phỉ mang danh “cách mạng” đối với đồng bào miền Nam. Một vài tên vẫn c̣n chịu nhục , chịu đấm ăn xôi để được làm “đại biểu quốc hội” như tên Mẫm và làm nghề viết tin thể thao kiếm sống , như tên Dân biểu Bộ trưởng Bộ Thông Tin Lư Quí Chung.

    Chung nhờ cơ hội may mắn gặp được Bộ Trưởng Vơ Long Triều giúp đỡ nên mới có cơ hội quậy phá miền Nam gần như mỗi ngày với các cuộc xuống đường. Chung không nhờ ông Vơ Long Triều giúp đỡ th́ Chung măi măi vẫn là tên vô danh tiểu tốt thôi.

    Anh Huỳnh Sơn Phước chỉ nghe tôi nói chứ anh không nói. Tuy nhiên, có một lúc anh đă thố lộ tâm tư của anh mà tôi cho như là một sự hối hận đă lầm lỡ tin vào lời bọn phỉ. Anh nói: “Không ngờ đất nước ḿnh bây giờ nghèo quá. Nghèo gần như nhất thế giới. Tôi mong Mỹ mau bỏ cấm vận và Mỹ sẽ trở lại th́ đất nước ḿnh sẽ … như xưa.”
    Nghe anh nói mà đau thắt ḷng. Gây ra biết bao oan khiên cho đất nước cho đồng bào để rồi chỉ mong được trở lại như xưa. Sớm hay muộn th́ bọn cộng phỉ cũng sẽ được người Mỹ bỏ cấm vận rồi quay lại bố thí cho chút bơ thừa sữa cặn th́ mới thấy hết cái sự khốn nạn, trong khi nếu khôn ngoan biết ḥa giải dân tộc ngay khi quân đội Việt Nam Cộng Ḥa chịu buông súng th́ đâu đến nỗi.

    Đằng này lại tráo trở, lừa lọc, hèn hạ trả thù dă man bằng cách đem lên vùng rừng thiêng nước độc giam cầm rồi bỏ đói bỏ khát nhưng lại bắt phải lao động thật nặng … có người đến vài chục năm trời. Bọn lănh đạo khi c̣n ở trong rừng đă cho bọn Mặt Trận Giải Phóng ăn một cái bánh vẽ thật lớn bằng những lời hứa làm cho bọn Mặt Trận tưởng phen này sẽ được làm cha làm mẹ , được ngồi trên đầu trên cổ người dân và sẽ được tung hoành suốt cả đời.

    Nào ngờ khi thắng rồi bọn cộng phỉ liền trở mặt cho cán bộ miền Bắc vô , thẳng tay thanh trừng những “thằng nào con nào” không đồng t́nh với đảng và đồng thời cướp sạch những gì của đồng bào miền Nam đem về Bắc.
    Đồng bào miền Nam nào mà không kinh hoàng khi nghe tên cộng phỉ Nguyễn Hộ hô hào: “Nhà của Ngụy chúng ta ở. Vợ của Ngụy chúng ta lấy. Con của Ngụy chúng ta xài.” Cho bọn cán bộ Bắc Việt cướp th́ nó sẽ bảo vệ quyền lực lănh đạo đảng và các lănh đạo đảng sẽ cướp mạnh tay hơn.

    Bọn Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam không học được câu: "Giảo thỏ tử, tẩu cẩu phanh": Khi con thỏ đă bị con chó săn cắn chết rồi, th́ con chó săn cũng bị phanh thây luôn.

    Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Cuộc sống dù giàu sang hay hèn hạ, thành thật hay giả dối, man rợ hay thánh thiện … rồi cũng phải đến ngày tan.
    Buổi gặp gỡ tối nay rồi cũng phải chia tay. Chúng tôi phải chia tay nhau thôi v́ đă hơn mười một giờ rưỡi khuya rồi. Đến lúc này anh Huỳnh Sơn Phước mới lên tiếng về cách thức mà anh nghĩ là hay nhất để giúp tôi. Anh nói:

    - “Tôi thật sự rất bất ngờ khi nghe chuyện của anh. Chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ có chuyện như vậy xảy ra. Ṭa báo có một vị luật sư chuyên lo về pháp luật mà phe cánh của vị này rất mạnh. Việc hối lộ bây giờ là công khai nên anh đừng ngại khi phải nhờ một ai đó giúp cho chuyện ǵ. Vị luật sư mà tôi muốn giới thiệu với anh tên là Đào Hoàng Mỹ. Bà là vợ của ông Trương Như Tảng, Bộ trưởng Bộ Tư pháp của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam … đă bỏ trốn qua Pháp. Sáng ngày mai tôi sẽ liên lạc với bà Mỹ. Nếu bà ấy đồng ư nhận giải quyết cho anh th́ tôi sẽ phôn lại khách sạn báo cho anh biết.”

    Anh Phước và tôi là hai người khách sau cùng ra về. Khách đêm nay đông đến không c̣n bàn trống. Đúng như quảng cáo, món ăn ngon và chỗ ngồi thật hữu t́nh. Tôi bắt tay chào từ biệt ông bà chủ và khen:

    - “Các món ăn ngon quá. Đặc biệt là món gỏi. Món tôm nhúng trong trái dừa cuốn với bánh tráng chấm nước mắm nêm cũng ngon quá. Có một loại rau thơm mà tối nay là lần đầu tiên tôi được ăn, đó là rau cần nước … thật thơm và thật ngon.”

    - “Hôm nào anh muốn ăn thịt ḅ bít tết th́ cho tôi biết trước khoảng ba tiếng tôi sẽ trổ tài … chỉ đặc biệt với anh thôi nha. Bảo đảm ngon hơn của Tây nhiều.”

    Ông chủ nhà hàng Vy nói với tôi vẻ rất tự tin. Tôi hứa sẽ trở lại và sẽ gọi phôn trước cho ông để đặt món thịt ḅ.
    Ra khỏi nhà hàng, tôi bắt tay và cám ơn anh Phước. Anh giắt xe đi theo tôi một đoạn ra đến đường Trần Hưng Đạo th́ mới thật sự chia tay.


    Còn tiếp ...
  • 23-07-2017, 07:57 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Đường Kư Con là con đường đẹp giữa trung tâm thành phố Sàig̣n , có nhiều dăy nhà người Hoa. Con đường này từng có khu ăn chơi nổi tiếng tên Kim Chung. Khi tôi đến đây lần đầu năm 1978 để mua bán quần áo cũ , th́ người dân gọi là Khu Dân Sinh.
    Nhưng, nhà nước phỉ th́ gọi, Chợ Dân Sinh. Cho đến ngày hôm nay, năm 1991 khi tôi trở lại tôi vẫn nghe người dân gọi Khu Dân Sinh; cũng như vẫn gọi Saigon chứ có ai gọi tên kẻ tội đồ dâm tặc Hồ Chí Minh đâu.

    Nhà hàng Vy tọa lạc trên đường Kư Con cách đại lộ Trần Hưng Đạo khoảng năm chục thước, nên được xem như là địa điểm … đắc địa. Tuy nhà hàng tọa lạc ở địa điểm thuận lợi nhưng nhà hàng lại không có vẻ sang trọng. Nhà hàng có hai tầng, bề ngang rộng khoảng năm thước. Cách sắp đặt bàn ghế và trang trí không có ǵ gọi là bắt mắt cả.
    Những cái bàn bằng cây h́nh chữ nhật và cao, khăn trải bàn màu xanh và hai bên tường có treo mấy cái đèn kiểu nhưng sáng quá nên chẳng có một chút nào gọi là t́nh tứ gọi là lăng mạn nếu như đi ăn với người đẹp. Anh Khương có đưa cho tôi tờ báo Tuổi Trẻ đăng nhà hàng này trong trang quảng cáo đại khái như “Nhà hàng chuyên bán các món ăn Việt Nam “đặc sản” nổi tiếng và chỗ ngồi thật hữu t́nh.”
    Hiện tôi nh́n thấy có bốn người khách ngồi uống nước và đang nói chuyện như chờ thức ăn sẽ được đem ra.

    Ông chủ nhà hàng c̣n trẻ và dáng người cao lớn, cộng với bộ râu mép đẹp … trông như tài tử xi nê. Nh́n ông tôi nhớ đến các tài tử Hồng Kông đóng phim trong các ṣng bài mà tôi đă xem qua. Qua anh Khương, tôi được biết thời gian gần đây ông đă trả lại thẻ đảng. Tại sao trả lại thẻ đảng th́ anh Khương không biết. Ông Vy (tôi tạm gọi vậy) có “âm mưu” ǵ không mà trả lại thẻ đảng trong khi đảng của ông vẫn c̣n là đảng khủng bố độc nhất và đang hy vọng được Mỹ bỏ cấm vận? Đảng phỉ là trùm mưu mô quỷ quyệt và gian xảo nên mọi hành động của các đảng viên tôi đều phải luôn đặt dấu hỏi.

    Lỡ hẹn anh Phước đến đây chứ không th́ tôi đă đi nơi khác.

    - “Tôi ngồi đây chờ một người bạn sẽ đến trong giây lát.”

    Tôi chỉ vào cái bàn ngoài cùng và nói với ông chủ nhà hàng khi ông ra tận cửa đón tôi. Nghe tôi nói chờ bạn nên ông đi trở lại vào sau quầy rượu. Ba mươi giây sau ông cầm một ly rượu mạnh đến mời tôi. Tôi gật đầu tỏ ư cám ơn chứ không lên tiếng. Bỗng ông hỏi:

    - “Anh ở nước ngoài về thăm nhà?”

    Tôi thoáng giật ḿnh, nhưng ông đă nói tiếp:

    - “Người trong nước không ai mặc áo mà cài nút đến sát cổ như anh, ngoại trừ có thắt cà vạt.”

    Ông chủ nhà hàng mỉm cười có vẻ đắc ư với câu nhận xét mà ông cho là tinh tế? Tôi chỉ nh́n ông chứ không nói. Tôi nghĩ , “Cha nội này biết ḿnh ở nước ngoài về nên muốn làm quen … để t́m hiểu rồi báo cáo? Ḿnh không nên tṛ chuyện nhiều. Chẳng có lợi ǵ cả mà chỉ có hại thêm thôi.Tất cả bọn phỉ không chừa một ai, bản tính ti tiện nên sẽ “méc” một khi nghe ḿnh hay người nào đó sơ ư chửi lănh đạo và chửi chế độ.”
    Ông chủ nhà hàng Vy thấy tôi không mấy hứng thú chuyện tṛ nên ông nói trước khi ông đi đến ngồi sau quầy rượu :

    - “Khi nào bạn anh đến th́ mời anh và bạn anh lên lầu. Trên ấy có vườn hoa và rất mát.”

    Một người đàn ông “mập và không cao lắm” đến bằng xe hai bánh màu đỏ hiệu Honda. Anh nh́n tôi và tôi nh́n anh là cả hai nhận ra ngay người ḿnh đang chờ và người ḿnh sẽ gặp. Chúng tôi bắt tay nhau rồi cùng đi theo sau một người phục vụ trẻ hướng dẫn đi lên lầu. Chúng tôi chọn cái bàn đặt sát ban công và trong góc. Sân vườn đẹp và khung cảnh thật hữu t́nh như đă quảng cáo. Tiếp người mới quen và có chức vị tại đây rất đúng ư tôi. Bà chủ nhà hàng Vy c̣n trẻ lắm và rất đẹp.

    Bà có tướng sang trọng của mệnh phụ phu nhân trong chiếc áo đầm trắng có điểm những chấm đen lớn. Bà đến bàn của chúng tôi với nụ cười chào thật tươi.

    - “Chị … cho những món nào mà chị thấy cần giới thiệu v́ tôi mới đến lần đầu.” Tôi không nói chúng tôi v́ tôi không biết anh Phước đă đến đây lần nào chưa.

    - “Em dọn trước cho hai anh món gỏi đặc biệt chỉ nhà hàng em mới có, để hai uống … Hai anh uống ǵ?” Tôi quay nh́n anh Phước. Tôi muốn anh chọn thức uống.

    - “Bia Ken đi.” Anh Phước nói tắt như vậy với chị chủ nhà hàng thay v́ nói Heineken. Chị mỉm cười thật tươi rồi quay lưng đi sau khi dạ thật nhẹ.

    C̣n lại hai người, tôi bắt đầu kể … Từ hôm tôi bị theo dơi từ khách sạn đến bệnh viện B́nh Dân và cho đến tận hôm nay. Vừa nói vừa uống vừa ăn vừa quan sát người đối diện, tôi hoàn toàn hài ḷng. Anh Huỳnh Sơn Phước là sinh viên miền Nam. Anh học trường luật nhưng đă tốt nghiệp hay chưa th́ tôi không nghe anh Khương nói.
    Cũng như bao thanh niên trí thức miền Nam … khù khờ và háo danh háo thắng thời trước nên đă bị bọn cộng phỉ lừa gạt.

    Vợ anh Phước cũng là sinh viên luật và cũng khù khờ nhưng may mắn là chị đă kịp nh́n thấy cái thiên đường bánh vẽ , vẽ th́ đẹp nhưng chỉ để nh́n thôi nên chị sợ đói, v́ vậy chị đă chia tay anh và vượt biển. Hiện tại anh sống độc thân v́ hai người chưa có con.

    Nh́n anh Phước, tôi nhớ đến h́nh ảnh của những kẻ ăn cơm quốc gia nhưng lại phá quốc gia đến tan tành để rước bọn phỉ vào … được đăng trên các tờ nhật báo lớn phát hành trước ngày 30 tháng tư. Những h́nh ảnh của Huỳnh Tấn Mẫm, của Lư Quí Chung, của Lư Chánh Trung, của Kiều Mộng Thu, của Dương Quỳnh Hoa … là những h́nh ảnh và tên tuổi tiêu biểu trong rất nhiều cái tên cho sự việc đó.
    Khi chiếm được miền Nam, bọn cộng phỉ đă nói một câu , mà tôi nghĩ đó là câu đểu cáng đầy vẻ mỉa mai dành cho một số người mà bọn phỉ đă có kế hoạch loại trừ ra khỏi guồng máy thống trị: “Nhờ cách mạng thành công mà tôi đă được sáng mắt sáng ḷng.” Đây là câu nói rơ ràng ám chỉ cho đám người của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và thành phần thứ ba; cũng như những người có cảm t́nh với bọn cộng phỉ.


    Còn tiếp ...
  • 22-07-2017, 09:48 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    23/4/1991

    Anh Khương nh́n thấy mặt mũi của tôi bơ phờ nên anh liền đi theo lên pḥng mà không hỏi han ǵ cả. Tôi vừa đi gọi phôn cho Phạm Cang về. Sau khi anh và tôi vào hẳn trong pḥng, tôi nói:

    - “Tám ngày trôi qua rồi kể từ khi tôi nộp tiền lần cuối. Họ hứa sẽ giải quyết cho tôi trước ngày nghỉ lễ 30 tháng tư. Bây giờ họ nói phải qua lễ chứ không thể sớm hơn được v́ chỉ c̣n một tuần nữa nên các cơ quan đều bận rộn trong việc chuẩn bị. Anh Khương có nghĩ là họ cố t́nh kéo dài để làm tiền tôi thêm một lần nữa không? Thật sự th́ tôi cũng c̣n tiền nhưng nếu đưa ra nữa th́ sẽ vẫn bị làm tiền tiếp.”

    - “Người bạn có chiếc ghe chở hàng chưa về lại Saigon. Từ nay anh đừng ḷi ra cho bọn chúng một đồng nào nữa. Trong khi chờ đợi th́ tôi phải nhờ … người bạn khác của tôi may ra người này có thể giúp ư kiến cho anh. Người này hiện làm Phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ. Anh ấy ngày trước có thời gian cùng học luật với tôi. Anh ấy là nhà báo th́ may ra anh ấy có thể có ư kiến hay giúp được anh. Anh ấy tên là Huỳnh Sơn Phước. Tôi sẽ điện thoại cho anh ấy ngay bây giờ. Nếu anh ấy chịu tiếp anh th́ tôi hẹn cho anh gặp tối nay tại nhà hàng Vy trên đường Kư Con. Anh cũng cần gặp qua anh ấy trước khi cho ảnh đến đây.”

    Anh Khương đi ra đến cửa pḥng th́ đứng lại rồi tiết lộ cho tôi biết chủ nhân của nhà hàng Vy mà tôi sẽ gặp nhà báo Huỳnh Sơn Phước.

    - “Chủ nhà hàng Vy là con trai ông Huỳnh Văn Trọng, người điệp viên trong vai cố vấn trong Phủ Đầu Rồng … Anh Tắc có biết về chuyện đó không?”

    – “Có anh. Tôi có đọc… sơ qua từ lâu lắm rồi.”

    Anh Khương mở cửa và đi ra. Anh sốt sắng lo cho tôi như người anh ruột lo cho em vậy.
    Anh Khương đi rồi tôi liền nằm ngửa ra giường mà đầu óc cứ quay cuồng với những ư nghĩ không đầu không đuôi. Phan Anh Minh - Phạm Cang - Mai Quốc Anh, tôi sẽ không bao giờ quên ba người này trong cuộc đời.
    Tay chân tôi run rẩy và trán tôi ướt đẫm mồ hôi mặc dù máy lạnh đang mở số mạnh nhất. Tôi chắp tay cầu nguyện: “Cho đến hôm nay con chịu đựng hết nỗi rồi. Xin Đức Mẹ hăy che chở và cho con thêm sức mạnh để chịu đựng chờ khi qua khỏi.” Tim tôi bỗng chốc đă đập lại như b́nh thường và, cuối cùng th́ sự lo lắng cũng tan biến dần đi.

    Có tiếng anh Khương gơ cửa. Tôi ngồi bật lên và đi nhanh đến mở cửa pḥng.

    - “Rồi, tôi hẹn cho anh tối nay sáu giờ. Tôi nói tôi có người bạn là Việt kiều muốn gặp anh. Tôi hy vọng, tôi tin là anh ấy sẽ giúp được cho anh.”

    – “Anh Phước có đặc điểm ǵ đặc biệt để nhận biết không anh Khương?” – “Dáng người mập và không cao lắm. Anh ấy là dân Hội An nên nói có hơi … nặng chút chút thôi.”

    – “Anh Khương cho tôi xin ly cam vắt không đường và ly café đá nha anh.”

    – “Bà xă tôi có nấu canh chua cá bông lau ăn với bún ngon lắm. Khi nào anh muốn ăn th́ cho tôi biết nha.”


    Còn tiếp ...
  • 21-07-2017, 08:03 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Bước chân đi ra cổng mà tôi cứ như người say rượu nên bước chân đi không vững. Tôi không biết bây giờ ḿnh phải gặp ai hay gặp cơ quan nào. Tôi như trái banh nên cứ bị đá qua đá lại mà chưa “được” lọt lưới.

    Vừa về đến khách sạn, tôi liền gọi phôn cho Phạm Cang. Tôi phải gọi cho Phạm Cang v́ hắn là Trung úy Đội trưởng đội xét hỏi. C̣n Mai Quốc Anh là Thiếu úy cán bộ xét hỏi. Tôi kể lại chuyện tôi đến Viện kiểm sát. Nghe xong Phạm Cang nói như vui lắm:

    - “Như vậy là hay lắm. Chúng tôi sẽ gởi bản đề nghị miễn truy tố anh qua bên đó v́ anh đă giao nộp một phần tiền bên này rồi. Khi nào có tin th́ tôi sẽ gởi giấy báo đến chỗ anh tạm trú. Hoặc, lâu lâu anh gọi phôn lại đây hỏi kết quả nhé.”

    Phạm Cang gác điện thoại mà không cho tôi hỏi thêm câu nào.
    Phải chờ thôi chứ không biết phải làm ǵ hơn được. Tôi nằm ngửa ra giường và nhắm mắt lại. Tôi vừa nhắm mắt th́ như thấy tấm màn trong pḥng Viện kiểm sát lay động. Cái màn rung rinh gợn nếp không phải v́ gió mà v́ … sóng gió vẫn c̣n đến với tôi v́ đó là điềm báo đặc biệt chỉ cho tôi biết. Tư tưởng của tôi trở nên hỗn loạn. Nếu muốn ghi lại h́nh ảnh chính xác của cái màn th́ trước tiên phải là màu. Cái màn màu đỏ được treo trong Viện kiểm sát là ngụ ư những ai không chấp nhận xă hội chủ nghĩa th́ chính nơi đây sẽ trừng phạt bằng những bản án tù đầy và chết chóc. Những người chiến sĩ quả cảm của miền Nam đă trở về phục quốc và đă bị tù và bị xử tử h́nh … bởi chính những con người từ nơi này.

    8/4/1991

    Sáng hôm nay thứ hai đầu tuần, lúc chín giờ sáng tôi có mặt tại Pḥng điều tra gặp Phạm Cang theo lời mời từ chiều thứ sáu tuần rồi. Gặp Phạm Cang sáng hôm nay tôi cảm thấy sờ sợ nhưng tôi không biết tôi sợ ǵ. Tôi đang trực diện với t́nh cảnh quá tối đen nên tôi sợ. Vào lúc ấy h́nh ảnh tôi ngày nào sáng sáng phải đi bộ đến Vương Cung Thành Đường khi mặt trời chưa lên …

    Tôi liền chợt tỉnh và cầu nguyện. Tôi cầu nguyện v́ tôi biết rơ là tôi đang bị hại nên cần đấng tối cao giúp thêm sức chịu đựng. Cầu nguyện xong th́ ḷng tôi tràn ngập vui sướng. Niềm vui đó đă cho tôi một sức mạnh v́ tôi vô tội và đây chỉ là sự thử thách. Mặc khác, nếu tôi là người xấu xa th́ tôi đă không c̣n ngồi đây, vào sáng hôm nay.

    Phạm Cang cũng với gương mặt làm như đang có chuyện vui cho tôi. “Lại có chuyện nữa rồi.” Tôi thầm nhủ vậy nhưng tôi đă khéo léo làm ra vẻ đang sống trong một trạng thái rất b́nh an và rất vui.
    Nếu tôi có làm ra vẻ sầu khổ th́ bọn này, nếu muốn giết tôi th́ chúng vẫn sẵn sàng giết chứ không bao giờ biết động ḷng thương xót. Hai chữ từ bi hoàn toàn không có trong tự điển của bọn phỉ. Tôi phải giả vờ với chính ḿnh v́, thật ra tôi vô tội mà.

    Phạm Cang rơ ràng đă khó khăn khi phải nói ra một điều trong khi thấy thái độ của tôi ... b́nh thường :

    - “Lănh đạo đă quyết định phải giải quyết cho anh. Đây là quyết định cuối cùng để anh được về bên kia làm ăn chứ không thể kéo dài măi được. Anh phải đóng phạt một số tiền là, mười chín triệu tám trăm ngàn (19.800.0000) số tiền này tương đương với sáu lạng vàng. Thôi, anh cố gắng một lần cuối … cho xong.”

    – “Khi nào th́ tôi phải đóng số tiền đó?”

    – “Trong tuần này hay đầu tuần tới … tùy anh.”

    – “Tôi sẽ cố gắng và tôi sẽ phôn gặp anh nếu tôi kiếm đủ tiền.”

    Tôi chào Phạm Cang và ra về. Tôi không có điều ǵ phải nói thêm nữa. Tôi tin lần này là lần cuối và bọn chúng sẽ không c̣n có cớ nào để bắt tôi phải đóng thêm được nữa. Sau lần này mà tôi vẫn c̣n bị làm tiền th́ chính anh Khương sẽ giúp tôi. Anh có người bạn có chiếc ghe chở hàng từ Saigon ra Vũng Tàu.
    Thứ hai ngày 15/4/1991 tôi đến gặp Phạm cang và nộp đủ mười chín triệu tám trăm ngàn đồng. Phạm Cang nói sẽ gọi phôn đến khách sạn cho tôi biết ngày nào th́ đến nhận lại giấy tờ.


    Còn tiếp ...
  • 20-07-2017, 07:23 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    18/3/1991

    Tôi ôm bọc tiền trước ngực. Bọc tiền hơn mười ba triệu đồng được tôi cột dây thun và để trong bao nylon. Tôi đi đến Pḥng an ninh điều tra thành phố cũng bằng xe xích lô. Khoảng mười ngày qua tôi thấy có mấy người lạ mặt đến đứng bên kia đường nh́n qua khách sạn. Thoạt tiên tôi đơn thuần nghĩ những người đứng đó chỉ là t́nh cờ, nhưng khi thấy họ đứng đó lâu hằng mấy tiếng đồng hồ th́ tôi nghĩ đó là những nhân viên của Pḥng phản gián muốn xem tôi đi những đâu và gặp những ai.

    Tôi phải xuất hiện để cho họ yên tâm là tôi không liên lạc với ai cả. Tôi ra khỏi khách sạn và đi bộ đến chợ Bà Chiểu. Mấy người đó đi theo tôi và khi nh́n thấy tôi vào trong quán café bên cạnh rạp hát Cao Đồng Hưng th́ họ cũng đi vào. Từ đó tôi vẫn thỉnh thoảng nh́n thấy những người lạ đứng bên kia đường nh́n qua khách sạn. Tên Thiếu úy Pḥng Phản Gián cũng không liên lạc với tôi.
    Đọc “Bản tường tŕnh” của tôi viết rồi th́ gặp tôi cũng chỉ sẽ nhận được những bản tường tŕnh bá láp tiếp theo thôi. Tôi đánh giá cao công việc và tŕnh độ của viên Thíếu úy v́ vậy tôi trở nên lỳ lợm và cảm thấy không sợ. Chỉ v́ muốn sớm ra khỏi nước Việt Nam nên tôi hay sợ điều này điều nọ. Dáng vẻ bên ngoài của tôi nh́n cũng sáng sủa, cũng có vẻ trí thức và hiền. Nhưng, thế giới nội tại của tôi đang nổi lên sự chống đối mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào.

    Tôi tưởng tượng tôi đang là chiến sĩ phục quốc mà chẳng may nên phải trải qua những khổ nạn của hiện tại v́ là người được lựa chọn để thi hành một công việc quan trọng đang chờ mà cho đến nay tôi chưa được biết rơ; hay chưa có thể h́nh dung ra được. Từ những ngày đầu tiên mất nước tôi không hề có ư nghĩ chống lại bọn người này, nhưng những con người của chế độ này cứ đẩy tôi đi đến con đường phải chống đối chúng.

    Tôi đang đứng trước cổng Pḥng an ninh điều tra và xin gặp Phạm Cang. Phạm Cang hôm nay lại vui cười nhiều và điều đó làm cho tôi lo lắng thêm. Tiếp xúc với hắn nhiều lần tôi đă biết nh́n thái độ của hắn mà đoán được việc sắp đến.

    - “Đây là số tiền mười ba triệu hai trăm tám chục ngàn. Anh kiểm lại đi.”

    Phạm Cang vẫn vui vẫn cười khi đón bọc tiền và liền đếm ngay tại bàn. Tôi ngồi gác chân trái lên chân phải nh́n hắn đếm tiền. Từ hôm đầu tiên bị đưa vào đây tôi vẫn có cách ngồi như vậy. Tôi vẫn giữ cung cách này. Đó là cung cách đầy kiêu hănh và thách thức của tôi. Có đôi lần tôi nh́n thấy ánh mắt của mấy tên này nh́n vào chân tôi khi thấy tôi ngồi kiểu như không một chút tỏ ra nể nang hay sợ sệt. Khi tôi ngồi “làm việc” với bọn phỉ này th́ tôi luôn ngồi sát cạnh bàn chứ không như những người khác phải ngồi cách xa cái bàn khoảng đôi ba thước.

    Phạm Cang đứng lên và cầm bọc tiền đi ra khỏi pḥng khi đă đếm xong. Tôi vẫn ngồi tại chỗ. Dăm ba phút sau Cang trở lại nói tôi kư vào tờ: “Biên bản thu giữ đồ vật, tài sản.” Nội dung biên bản viết tay: “Về những đồ vật, tài sản đem nộp là v́: Theo yêu cầu của cơ quan điều tra, tôi xin nộp lại số tiền đă được hưởng trong việc tổ chức người khác trốn ra nước ngoài.” Sau khi tôi đă kư tên, Phạm Cang nói:

    - “Bây giờ anh đi ngay qua bên Viện kiểm sát thành phố và đưa cho họ tờ biên bản này. Anh đi ngay đi.”

    Tôi nh́n vào đồng hồ tay. Bây giờ là mười giờ năm phút. Tôi đi nhanh ra cổng đón xe.
    Hai mươi phút sau tôi đă có mặt tại văn pḥng Viện kiểm sát thành phố, tức Pháp Đ́nh Saigon khi trước.Trong khi ngồi chờ người đến tiếp tôi, tôi đọc lại tờ biên bản mà trong ḷng có chút lo âu. Tôi không tin bọn phỉ này nên tôi cứ nghi ngờ. Có điều ǵ khác thường trong tờ biên bản này không? Tôi cố t́m nhưng không thể biết được. Lời lẽ xem ra chẳng có ǵ bí ẩn.
    Tôi nghĩ, không dễ dàng được nhận lại giấy tờ ngày hôm nay. Mỗi lần tên phỉ Phạm Cang “ra đ̣n” là mỗi lần hắn làm vẻ mặt vui tươi như … chuyện không có ǵ mà ầm ĩ. Tôi linh cảm là ḿnh lại bị gạt, nhưng, gạt như thế nào th́ tôi đành chịu v́ không thể đoán biết được.

    Tấm màn mỏng treo nơi cửa sổ pḥng bỗng lay động mạnh nhưng không phải v́ gió. Căn pḥng nằm trong dăy nhà có những căn pḥng khác bao quanh và nếu có gió th́ những tấm màn kia phải lay động trước khi tấm màn pḥng chỗ tôi ngồi lay động. Không một ngọn gió nào thổi tới đây được, ngoại trừ nếu mở quạt máy trên trần nhà. Nhưng, hiện các cánh quạt vẫn bất động. Đây là sự chuyển động không phải v́ gió, tôi chắc chắn như vậy.
    Tôi nghĩ ḿnh bị căng thẳng quá nên thấy vậy chứ làm ǵ có chuyện ‘lạ” xảy ra giữa ban ngày. Tôi định đứng lên đi t́m cho ra lẽ điều ḿnh nghi ngờ th́ một người đàn ông đi vào pḥng và gật đầu chào tôi.

    - “Thưa ông tôi vừa từ bên cơ quan điều tra 3C Tôn Đức Thắng đến đây. Bên đó nói tôi đến tŕnh tờ biên bản này cho Viện kiểm sát thành phố.”

    Người đàn ông tuổi trung niên đón nhận tờ giấy và chăm chú đọc. Một lúc thật lâu sau, ông ngẩng mặt lên nh́n tôi và nói:

    - “Được rồi, tôi sẽ chuyển lên cho lănh đạơ rồi sẽ thông báo đến anh sau.”

    – “Xin ông vui ḷng cho tôi biết khi nào th́ tôi nhận lại được giấy tờ?”

    – “Chúng tôi không giữ bất cứ giấy tờ nào của anh cả. Chúng tôi chờ nhận kết luận điều tra bên 3C Tôn Đức Thắng rồi mới quyết định ngày xử.”
    Nghe ông này nói mà tôi cứ tưởng ḿnh như người … từ trên trời rơi xuống.


    Còn tiếp ...
  • 19-07-2017, 08:02 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Anh Khương ngạc nhiên quá nên cứ hả cái miệng ra khi tôi đang nói. Có lẽ anh không ngờ mấy ngày qua tôi lại bị tạm giam. Anh hỏi:

    - “Theo anh th́ … anh định tính như thế nào?”

    – “Tôi sẽ viết tờ tŕnh cho pḥng phản gián ngay hôm nay. Ngày mai tôi đến đó nộp cho họ rồi ghé qua Pḥng an ninh điều tra gặp Phạm Cang xem sự thể ra sao.”

    - “Anh cứ làm như vậy đi. C̣n việc công an khu vực ở đây … để tôi lo. Chuyện này anh đừng ngại. Một hai chầu nhậu là xong ngay. À, anh đừng nói cho vợ tôi biết chuyện này nghe. Đàn bà … không kín đáo như tụi ḿnh.”

    Tôi như người đang bị trôi trên biển lâu ngày. Bỗng thấy một cái thùng bằng nhựa cũng đang trôi trên biển và trong thùng lại có chứa nước ngọt nữa. Cái thùng có nước đó đă làm cho tôi tạm quên những ǵ đă và đang xảy ra. Tôi tạm quên Phạm Cang. Tôi tạm quên Mai Quốc Anh. Tôi tạm quên tên Thiếu úy bên Pḥng phản gián.
    Tôi nằm ngửa ra giường , nhắm mắt lại. Tôi muốn ngủ một chút cho tinh thần tỉnh táo lại v́ cái đầu của tôi bị căng quá làm cho nhức. Anh Khương đóng nhẹ cửa lại và bước đi xuống lầu.

    5/3/1991

    Tôi đă viết xong “Bản tường tŕnh” về các đảng phái cùng “tâm tư” của bà con “Việt kiều” bên Vương Quốc Ḥa Lan mà tôi đang sinh sống. Đây là bản tường tŕnh bá láp mà người đọc nó sẽ … chửi ầm lên, hoặc chửi thầm. Tên của mỗi vị chủ tịch đảng tôi đều lấy tên của mỗi quốc gia mà đặt cho để dễ nhớ. Thí dụ ông Lê Văn Mỹ là Chủ tịch đảng Dân Chủ. Ông Trần Văn Pháp là Chủ tịch đảng V́ Dân. Ông Nguyễn Văn Nga …vân vân.

    C̣n “tâm tư” của bà con là: V́ bà con thiếu thông tin nên chưa hiểu rơ mà v́ vậy đă tỏ ra rất vui mừng về sự sụp đổ của các nước xă hội chủ nghĩa Đông Âu … “Bản tường tŕnh” này tôi viết khá dài và đă học thuộc ḷng nên dù có phải bị yêu cầu viết lại nhiều lần tôi cũng sẽ viết đúng đến chín mươi chín phẩy chín mươi chín phần một trăm. Cũng v́ nôn nóng cho mau thoát khỏi địa ngục Việt Nam nên tôi phải viết để làm vừa ḷng họ. Cũng may là tôi c̣n khôn ngoan để không phải bị hổ thẹn với lương tâm.

    Tôi đến cổng Pḥng phản gián và nhờ mấy người lính gác cửa cầm “Bản tường tŕnh” vào cho tên Thiếu úy. Tôi không muốn gặp mặt hắn v́ tôi đă h́nh dung ra khuôn mặt của hắn khi đọc “Bản tường tŕnh.”
    Tôi đi qua Pḥng an ninh điều tra thành phố xin gặp Phạm Cang. Trong hoàn cảnh thê lương này, tôi chỉ mong Phạm Cang có một lần thành thật , cho tôi biết về t́nh trạng của tôi, là đủ. Chỉ cần biết đúng sự thật là tôi sẽ tính được tôi sẽ làm ǵ. Tiếc thay, đă là phỉ th́ phải hành xử đúng như phỉ. Nếu hành xử khác đi th́ chính tên phỉ đó sẽ bị đồng bọn thanh trừng.

    Tôi đang nhớ căn nhà và cái vườn của tôi quá. Nhớ quá nên tôi cũng có nói với anh Khương là tôi muốn vượt biển v́ bọn phỉ chưa được các nước cho bang giao. Anh Khương khuyên tôi: “Kiếm một chiếc ghe th́ không khó nếu ḿnh có tiền. Nhưng, tôi khuyên anh Tắc hăy kiên nhẫn v́ bọn này chỉ muốn tiền thôi nhưng c̣n ngại nói ra. Tôi tin là chỉ trong thời gian ngắn bọn này sẽ nói ra số tiền và rồi anh sẽ được nhận lại giấy tờ.”

    Phạm Cang để tôi chờ cũng cả tiếng đồng hồ mói ló mặt đến. Hắn làm như đến để báo tin vui cho tôi nên miệng cứ cười tươi như hoa nở :

    - “Rồi. Lănh đạo quyết định là, thứ hai ngày 18 tháng 3 lúc tám giờ sáng anh đem tiền nộp phạt là, mười ba triệu hai trăm tám chục ngàn đồng (13.280.000). Số tiền này tương đương với bốn cây vàng …”

    - “Sao lâu quá vậy? C̣n đến … hai tuần nữa…”

    Phỉ Phạm Cang mỉm nụ cười đầy vẻ đểu cáng. Hắn nói:

    - “Th́ hôm nọ anh nói là anh không đem nhiều tiền về nên lănh đạo để anh thư thả lo chạy vay mượn … người nào đó mà anh quen.”

    Giọng Phạm Cang vang vang như tôi chẳng có ǵ phải lo lắng trên cơi đời này. Tôi luôn chú ư và lắng nghe từng lời hắn nói để không bị dính bẫy. Hắn vừa nói người nào đó mà tôi quen; đó cũng là cái bẫy chứ không phải là câu nói t́nh cờ. Số tiền hơn mười ba triệu th́ tôi đang có sẵn. Nhưng, lại phải đóng kịch chứ không thể nói đang có sẵn tiền.


    Còn tiếp ...
  • 18-07-2017, 07:17 PM
    Tran Truong

    Quyển Nhật Kư Của Tắc-Kè _ Topa

    Tên Thiếu úy đi trước làm tôi phải đi theo mà không thể hỏi Phạm Cang công việc bên Viện kiểm sát tiến hay lùi đến đâu rồi. Nếu muốn hỏi th́ cũng không biết hắn đâu nữa. Có lẽ hắn đă lánh mặt để khỏi phải trả lời tôi về những ǵ hắn đă hứa. Tên Thiếu úy đi xe Honda nên mời tôi lên ngồi phía sau. Xe chạy đến một ṭa nhà lớn trên đường Trần Hưng Đạo th́ quẹo vào.
    Như những cơ quan khác của nhà cầm quyền này, nơi đây canh gác cũng rất nghiêm ngặt với ba tên vệ binh trang bị vũ khí đầy ḿnh. Đây là trụ sở phản gián của thành phố. Khi tôi vừa ngồi xuống ghế th́ từ ngơ ngách nào đó xuất hiện một tên và, không cần hỏi han ǵ cả, hắn bấm máy chụp h́nh tôi lia lịa đủ mọi góc cạnh. Tôi định phản ứng th́ bỗng như có tiếng nói bên tai tôi vang lên: “Cứ ngồi yên tại chỗ Tắc à. Mày phải biết là bọn chúng sẽ phản ứng ra sao để đánh giá về mày đấy.”

    Tôi ngồi im và c̣n ngẩng mặt lên nh́n ngay ống kính chứ không tránh né. Chụp xong th́ có một tên khác đem đến cho tôi ly café đá. Trong khi tên Thiếu uư đi cùng tôi bắt đầu hỏi th́ bốn năm tên khác đứng ngồi chung quanh nh́n tôi đồng thời chúng đặt máy thâu âm trước mặt tôi. Mở đầu, tên Thiếu úy nói:

    - “Chúng tôi rất vui mừng chào đón anh về thăm quê hương. Mặc dù anh đang có vấn đề với bên Pḥng an ninh điểu tra, nhưng chuyện đó rồi cũng sẽ được giải quyết cho anh sớm thôi. Chúng tôi được Đại úy Phan Anh Minh giới thiệu, anh là người thông minh và hiểu biết, nên chúng tôi mời anh đến đây, xin anh cho chúng tôi biết về những đảng phái và những người đứng đầu các đảng phái đó; cũng như nguyện vọng và tâm tư của bà con ḿnh bên đó. Đại loại như bà con ḿnh nghĩ ǵ về sự sụp đổ của các nước xă hội chủ nghĩa bên các nước Đông Âu. Chúng tôi rất mong anh cho biết sự thật. Việc anh được về sớm hay muộn là tùy thuộc vào những điều mà anh sẽ cho chúng tôi biết. Chúng tôi hứa sẽ tạo điều kiện để anh được giải quyết sớm với bên Pḥng an ninh điều tra.”

    Vẫn là những luận điệu vừa vuốt ve vừa dọa nạt. Vừa cho kẹo vừa chưởi. Nếu bây giờ tôi … dựng chuyện ra để nói th́ sẽ bị sơ hở ngay. Nếu tôi nói tôi không biết không nghe ǵ cả th́ tôi sợ bọn hèn hạ này trả thù. Tôi đă có cách. Tôi nói :

    - “Chuyện này rất dài ḍng nên cần phải có thời gian. Một hai ngày nữa khi tôi khỏe tôi sẽ viết rơ ràng ra trên giấy trắng mực đen để các anh tường tận. Hiện tại tôi không thể ngồi lâu được. Có lẽ các anh cũng biết là tôi đang bị bệnh, hơn nữa đầu óc của tôi đang quá căng thẳng về chuyện rắc rối với bên Pḥng an ninh điều tra. Tôi không thể nói điều ǵ ra đây ngay bây giờ với các anh được.”
    Tên Thiếu uư có thừa khôn ngoan và kinh nghiệm nên hắn làm vẻ mặt thật vui và cười thật tươi:

    - “Được anh hứa giúp như vậy th́ anh em chúng tôi yên tâm lắm. Từ nay chúng ta sẽ thường xuyên liên lạc gặp gỡ để trao đổi với nhau. Bây giờ anh mệt th́ anh cứ về nghỉ. Khi nào anh viết xong th́ xin anh đem đến đây và anh em ḿnh sẽ gặp lại nhau. Anh … có cần chúng tôi đưa về không v́ sẵn có xe đây ...”

    – “Cám ơn anh. Tôi muốn đi xích lô. Tôi muốn ngắm cảnh … nhiều nơi nữa.”

    – “Anh uống café đá cho mát chút đă.”

    Tôi nh́n ly café đá và đứng lên chứ không uống. Tên Thiếu úy đi với tôi ra cổng và đón xe cho tôi.
    Ai mà ngờ được, biên bản lời khai hôm nào tôi viết … Sau đó Phan Anh Minh đi vào pḥng nh́n tôi rồi đi ra mà tôi tưởng hắn chỉ muốn nh́n xem con mồi là tôi như thế nào. Bây giờ tôi biết tôi sẽ c̣n ở lại đây ít ra cũng phải đôi ba tuần lễ hay cả tháng nữa không chừng.

    Tôi sợ bị bọn phỉ làm tiền mà không biết kiếm ở đâu ra. Tôi đem về đây cũng khá nhiều tiền mà mục đích là để chữa trị bệnh cho Mẹ Hai. Nếu như sau đó Mẹ Hai mất th́ tôi sẽ lo đám táng thật chu toàn. Tôi đă từng nghĩ sẽ xây cho Mẹ Hai cái mộ thật lớn và thật đẹp. Tiền tuy nhiều nhưng cứ ngồi không ăn hoài th́ đến núi c̣n phải lở; đằng này c̣n phải chung chi cho bọn phỉ mà chưa biết là bao nhiêu mới vừa mới đủ. Tôi quyết định về khách sạn ngay bây giờ thay v́ đi ngồi quán.
    Về đến khách sạn tôi gặp anh Khương đang đứng tưới nước mấy chậu kiểng:

    - “Anh Khương ơi, anh lên pḥng cho tôi nói chuyện một chút nha.”
    Anh Khương có lẽ nh́n thấy cái mặt của tôi … không giống ai, nên anh hỏi trong khi cái ṿi nước bị chệch sang bên và chĩa vào cái máy phát điện:

    - “Có chuyện ǵ gấp không anh?” Tôi gật đầu và bước đi thẳng lên lầu.
    Anh Khương đi đến khóa ṿi nước , bước thật nhanh theo tôi. Vừa vào đến trong pḥng anh đă hỏi tôi dồn dập v́ có lẽ anh cũng đă cảm nhận được là tôi đang gặp chuyện không vui. Tôi kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Tôi phải kể cho anh nghe để anh giúp tôi trong vấn đề tạm trú mà tôi th́ đang trong t́nh trạng được tại ngoại nên passport vẫn c̣n bị giữ.


    Còn tiếp ...
This thread has more than 10 replies. Click here to review the whole thread.

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •