Reply to Thread

Post a reply to the thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

Your Message

Viết bằng chữ trong ô trống kết quả của ba mươi trừ mười

 

Additional Options

  • Will turn www.example.com into [URL]http://www.example.com[/URL].

Topic Review (Newest First)

  • 26-05-2018, 09:23 PM
    tran truong

    Xương Trắng Trường Sơn _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ........................



    Chập sau mới có một người lồm cồm ḅ ra dáo dác nh́n quanh rồi mới nói:

    – Tụi nó đi hết rồi ! Thôi ra đi bà con !

    Tôi nh́n chung quanh xem có ai ḅ ra không. Th́ có người ở gốc cây bên kia khoát tay bảo tôi:

    – Coi chừng ! Đó chính là biệt kích giả trang.

    – Thế à!

    – Ừ, ở rừng này thường xảy ra những chuyện như thế.

    - Kỳ vậy?

    – Kỳ ǵ. Đó là cái món biệt kích mà !

    Nhưng người đứng ngoài kia đă kêu lên:

    -Thôi ra đi bà con ơi! Nó bắn có người chết đây này. Ra phụ chôn đặng mà dời chỗ. Luống cuống ở đây nó trở lại bây giờ.

    Người lóp ngóp ḅ ra và lần lượt những người khác thấy không có nguy hại ǵ cũng dớn dác chui ra khỏi lùm bụi.

    – Ai chết?

    – Ai chết đâu?

    – Ông y sĩ đang tiêm thuốc cho bà vợ.

    – À, cái ông y sĩ .. hai vợ chồng đó hả?

    – Đúng rồi. Vợ cũng là y sĩ.

    Tôi đi đến nơi. Anh y sĩ bị bắn đúng giữa ngực. Anh ta đang nằm quằn quại dưới đất trên vũng máu. Không biết làm ǵ hơn, người vợ chỉ nhào lăn quanh xác chồng mà khóc, mà gào.

    C̣n những người khác cũng trơ mắt đứng ngó. Chớ làm ǵ khác được ? Một người bảo:

    – Thôi chôn đi.

    – Ừ chôn nhanh đi. Không khéo biệt kích nó trở lại.

    Chưa dứt sự bàn tán th́ anh giao liên hớt hăi chạy tới. Anh ta là một gă thanh niên gị cẳng khẳng khiu với mớ tóc che bít cả mặt và cây súng trên vai.

    – Ǵ thế? – Anh ta hỏi.

    – Biệt kích.

    – Ấy chết, gặp biệt kích Thượng rồi đó ! Đi mau !

    – Biệt kích Thượng là biệt kích ǵ ?

    – Đă bảo đi, đừng có hỏi. Mau lên ! Mau lên.

    Anh ta quát :

    - Cuốn đồ đi ngay bây giờ.

    – C̣n chồng tôi làm sao đây ?

    – Ôi để đó! Lo người sống trước. Chết rồi làm ǵ th́ cũng chết.

    Một người bảo:

    – Chôn đă đồng chí.

    Anh giao liên gắt:

    – Ở đó mà chôn ! Anh xung phong ở lại chôn nhé ! Đi mau lên ! Ai ở đây tôi không chịu trách nhiệm.

    Thế là anh ta biến đi trước nhất.
    Mọi người ùn ùn bứt tăng màn, giật vơng thồn vào ba lô, tay xách cà mèn, vai mang ba lô lếch thếch láo tháo chạy đi không ai chờ đợi ai kêu gọi ai, ai cũng chỉ lo cho ḿnh trước nhất.

    Có lẽ chị ta tưởng rằng chị ta chỉ chạy lánh tạm một lúc rồi trở lại t́m cách chôn cất cho chồng, dù không đủ nghi lễ nhưng vùi khỏi mặt đất cho ấm thân th́ cũng được. Nhưng chị không ngờ rằng chị không trở lại được nơi đó một lần thứ hai nữa. Mà cũng không có ai trở lại đó lần nào nữa. Kể cả anh giao liên là người “có trách nhiệm. ”

    Nếu như ở đồng bằng th́ người ta có thể đào vội một cái huyệt cạn cạn rồi cho cái xác xuống lấp đất lại, nhưng ở đây th́ không thể.
    V́ toàn vách đá, đá liền với đá không thể đào xới xuống một tấc đất. Chỉ có thể t́m một kẹt đá, dồn cái xác vào và đóng kín lại bằng một ḥn đá.
    Ấy là nói trường hợp có đủ th́ giờ. Chứ c̣n như vừa rồi là đành chịu để cho cái xác người bác sĩ xấu số kia nằm đó cho đến lúc …

    Ngay cả người vợ cũng không kịp khóc cho hết nước mắt t́nh nghĩa với người chồng. Ở th́ không được. Đi không đành, nhưng vẫn phải đi. Đến chỗ hạ trại mới, chúng tôi mới tỉnh hồn ra.

    Chị y sĩ vợ của anh bác sĩ tên là Tâm. Chị Tâm đến nơi, quăng tất cả đồ đạc xuống đất, và ngồi khóc tiếp , những giọt nước mắt mà lúc năy v́ sợ hăi không lăn ra được. Chị khóc to, khóc mùi mẫn, khóc nhưng không gào thét nữa.

    Tiếng khóc bật ra từ tim gan, tâm năo của chị như một mạch suối nứt chảy từ một vách đá, tràn trề.
    Trông thảm thê quá, tôi không dám nh́n, cũng không dám hỏi thăm. Bây giờ ai động tới nỗi đau thương của chị, chị cũng không hay biết hoặc chỉ làm cho chị đau hơn mà thôi.

    Tôi và Năm Cà Dom cả Hoàng Việt cũng đều ngậm tăm không ai nói với ai điều ǵ. Hoàng Việt th́ thỉnh thoảng lại chắc lưỡi. Năm Cà Dom th́ chửi đổng. C̣n Thu th́ thất sá hồn kinh mặt xanh như chàm đổ.

    Trong khi chị Tâm cứ ngồi phệt đó, tóc xơa dài xuống phủ cả lưng, hai tay cứ bưng lấy mặt , đôi vai của chị cứ run lên theo những tràng nấc dài, tức tửơi.

    Thời may, anh giao liên lại đi qua. Anh ta vừa đi vừa hỏi:

    – Ở yên chưa ?

    – Được rồi.

    Anh ta dừng lại trước mặt chúng tôi và giải thích:

    – Nhưng phải coi chừng, tụi biệt kích này ghê gớm lắm. Tụi nó là người Thượng, hơn chục thằng thôi, nhưng nó lội nhầu dấu rừng này, không có bộ đội nào đánh được. Nó ŕnh ŕnh một cú ngon ăn là nổ mấy phát rồi rút ngay. Nó leo núi như khỉ. Thấy đó là biến mất. Đố cha ai đuổi kịp. Có đuổi theo th́ cũng chẳng biết đường nào. Đâu có dấu chân ? Lớ quớ lại bị nó làm thêm mấy phát. Ai dám đuổi ?

    Anh ta lại nói tiếp:

    – Bộ đội ta chặn đánh nó măi. Bằng cách là đi lẩn trong một đoàn cán bộ dân chánh để nhử nó. Hễ nó nổ súng là bộ đội rượt ngay. Nhưng tụi nó khôn lắm. Hễ bộ đội đi ở khúc đầu th́ nó đợi cho khúc đầu qua xong rồi nó tỉa khúc đuôi, hễ bộ đội đi khúc đuôi th́ nó chơi khúc đầu, c̣n hễ bộ đội đi hai đầu th́ nó nằm im.
    Làm măi không kết quả, rồi bộ đội cũng thối chí không theo nữa. Cho nên bây giờ tụi nó lộng hành lắm ! Xuất hiện và biến đi đều bất ngờ.

    Anh giao liên vừa nói đến đó th́ chị Tâm chạy tới vừa khóc vừa nói:

    – Trời ơi ! Vậy bỏ chồng tôi ở một ḿnh sao?

    Anh giao liên lắc đầu và dậm chân:

    – Vậy chớ tôi biết làm sao bây giờ ?

    – Thôi anh đưa dùm tôi đến đó.

    – Úy trời đất ! Chị muốn đi theo ảnh luôn sao !

    – Tôi bây giờ sống cũng chẳng làm ǵ.

    – Sao chị nói vậy, ảnh không vui ḷng đâu. Thôi chị ạ, đừng khóc nữa. Tôi rầu thối ruột đây. Mấy trăm khách ở trong cái hang đó tưởng nằm yên chờ đường thông rồi sẽ đi chẳng ngờ nó đánh tán loạn thế này th́ khổ quá ! Một bước cũng không dám đi. Rừng núi rậm ŕ hiểm trở thế này, biết nó núp ở đâu ? Nguy hiểm lắm. Trở lại không được đâu chị ạ ! Chị nên nghe tôi. Đầu óc chị bây giờ tối mù mịt, không nghĩ ra được ǵ sáng suốt đâu.
    Không phải tôi tàn nhẫn với chị hoặc với anh ấy. Nhưng v́ tôi đă gặp chuyện bất ngờ như vậy cũng đă nhiều rồi. Cho nên tôi có kinh nghiệm giải quyết. Giữa một người đă chết và một người c̣n sống, nên bảo vê người nào? Cố nhiên không thể quư người chết hơn là kẻ sống, dù người chết đó có là ông ǵ đi nữa? Đó, trường hợp hồi năy không xua tất cả mọi người đi, ở đó có thể chúng nó hồi mă tam thương trở lại lắm.

    Chị Tâm càng khóc to. Chị cố nén tiếng khóc và nói :

    – Vậy th́ tôi đành ở lại đây thôi. Chớ đi về trong đó làm gì nữa. .

    – Chị nói vậy sao được. Người sống đống vàng mà !

    – Khi ra đi… th́ hai đứa… c̣n bây giờ…

    – Chiến tranh mà chị. Sống nay chết mai ai nào đoán được.

    Tôi được biết hai anh chị lấy nhau từ Hà Nội. Anh người Nam cùng quận với tôi, nhưng anh ở An Thái cách xă tôi ba xă. (Đến nay tôi vẫn c̣n nhớ tên anh, nhưng không rơ gia đ́nh anh ở đâu để báo tin dùm). C̣n chị Tâm là người Hà Nội. Lại một cặp uyên ương Nam Bắc. Nhưng giờ đây đă chíết cánh dọc đường.

    Hai người định về tận quê nhà rồi sẽ làm lễ cưới lại lần thứ hai để có sự chứng kiến của gia đ́nh. Chị Tâm rất sung sướng với cái h́nh ảnh thắm thiết đó. Chị rất yêu mến đất nước miền Nam và đă nuôi hy vọng được vào Nam hồi c̣n đi học.

    Họ dự định sẽ xây một chiếc tổ hạnh phúc đơn sơ, bé nhỏ trong khói lửa. Họ sẽ săn sóc mẹ già và sống với nhau đến trọn đời.
    Bà mẹ người Nam sẽ rất yêu quư cô dâu miền Bắc.


    Còn tiếp ...
  • 25-05-2018, 10:16 PM
    tran truong

    Xương Trắng Trường Sơn _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ........................


    Trời đă sáng. Tôi và Thu đi lên bệnh xá để t́m Hồng. Năm Cà Dom bảo:

    – Nhớ đi nhanh nhanh, kẻo có chuyện ǵ ở ngoài này mất hết đồ đạc!

    Tôi và Thu đến bệnh xá gặp ngay Cường. Tôi nói ngay không để trễ một giây:

    – Xin giới thiệu với bác sĩ đây là cô Thu, chị ruột của cậu… Úm Ba La !

    – Không ạ ? Không ạ ! Thu xua tay lia lịa. Tôi là chị ruột của cậu Hồng, Vũ Phương Hồng.

    – Đây đâu có cậu nào…

    – Dạ Hồng chính là Úm Ba La đấy bác sĩ ! Tôi nói.

    – Hả ? Anh nói ǵ ? Thu tṛn xoe đôi mắt. Hồng nào lại là Úm Ba La ? Sao em tôi lại mang cái tên ǵ kỳ quặc như vậy ?

    – Chuyện đó để khoan hăy nói ! Bây giờ xin bác sĩ cho gọi cậu bé lên đây dùm. Tội nghiệp cô ấy đau khổ quá.

    Tôi kể sơ lược câu chuyện gặp gỡ của hai chị em và chuyện tối hôm qua cho Cường nghe. Cường ngơ ngác:

    – Cậu ta đâu có trở về đây. Tôi lại tưởng cậu ta vui chuyện ở chơi với anh ngoài đó.

    Thu hỏi:

    – Dạ thưa anh, thường thường cậu bé có mặt ở đây vào lúc nào ạ?

    Cường hơi mất tự nhiên đáp:

    – Cậu ta th́ tự do. Cậu ta đến với tôi bất chấp ngày giờ. Có khi tôi đang ngủ, cậu ta lại tọng vào mùng tôi một giề ong mật rồi chạy đi mất, có khi tôi ăn cơm cậu ta về, tôi ăn chưa xong cậu đă chạy đi. Nghĩa là tôi không thể bắt buộc cậu ta làm việc với tôi , với một cái thời dụng biểu nào cả. Tôi chỉ yêu cầu một điều là đừng phá phách bệnh xá, và cũng chỉ hứa với cậu ta một điều là: Khi nào tôi trở ra Hà Nội, tôi sẽ mang cậu ấy theo. Chỉ có thế thôi.

    – Nó ở đây với bác sĩ được bao lâu rồi, bác sĩ ? Thu hỏi.

    – Độ gần một năm.

    – Tại sao nó cứ ở đây mà không đi vô nữa, bác sĩ có bao giờ hỏi nó không ?

    – Tôi không hỏi, nhưng vẫn biết. Là v́ nó không muốn đi. Là v́ nếu đi th́ đi không đến được, và nếu có đến được th́ không có ngày về, trong lúc gia đ́nh cần sự có mặt của cậu ta hơn. Tất cả những cậu “bê quay” dầu già hay trẻ đều có chung một lư do đó.

    Thấy không có Hồng, tôi bảo Thu trở về, nhưng Thu nằng nặc đ̣i ở lại để chờ Hồng về. Điều đó làm hài ḷng Cường, nhưng trái lại tôi không vui. Nhưng dù tôi bảo thế nào Thu cũng cương quyết ở lại đây . Thu nói:

    – Em chờ đến chừng nào gặp nó th́ mới về. Nếu anh thấy cần về th́ anh cứ về trước đi. C̣n riêng em th́ em thấy không cần ǵ hơn cần gặp nó. Em phải gặp nó th́ em mới sống yên ổn được.

    Tôi đành t́m chỗ mắc vơng nằm, để cho Thu tiếp tục hỏi thăm bác sĩ Cường về Hồng.
    Trời càng ngày càng trưa, rồi càng ngày càng tối, vẫn không thấy bóng Hồng. Rồi trời tối. Tôi vẫn phải ch́êu Thu mà ở lại. Thu nói với tôi nghe thương tâm quá:

    – Em tin rằng ḷng thương của em đối với nó sẽ truyền tới nó làm cho nó đứng ngồi không yên và có sức lôi kéo nó đến với em. Để anh xem, tối nay nó sẽ về. Đêm nay nó sẽ về. Đêm nay anh cứ chuẩn bi đi nhé ! Hễ nghe em kêu th́ chạy ra túm giữ nó lại.

    Thu thao thức trăn trở măi để chờ thằng em, nhưng cho đến lúc tia nắng xuyên qua kẽ cây rừng, thằng em kỳ quặc kia vẫn mất hút bóng h́nh.
    Tôi và Thu ra về, không quên nhờ bác sĩ Cường báo tin cho khi nó trở lại. Chúng tôi đi lặng lẽ bên nhau, bất măn tràn ḷng.

    Thu không về mà lại đi thẳng ra lều của Ngân. Ở đó có mấy cô bạn gái Thu vừa mới làm quen, nào dược sĩ, y sĩ, kỹ sư v.v. . . Thấy vậy tôi cũng không về, bỏ mặc cho ông Cà Dom nằm queo ở nhà coi chừng đồ đạc, tôi đi đến chỗ ông bạn Hoàng Việt của tôi.

    – Đói quá ! Có ǵ ăn không ?

    – Vô đây ăn phở, xong rồi làm cà phê…

    – Cha nội nữa !

    – Ủa thật mà ! Phở “gió” và cà phê cũng “gió. ”

    Tôi lấy vơng ra mắc và ngả lưng. Tôi kể ngay câu chuyện của hai chị em Thu cho Hoàng Việt nghe. Họ Hoàng lắc đầu, nói bằng tiếng Pháp:

    – Thật là dă man ! Rồi bây giờ nó ở đâu ?

    – Nó lủi mất đi rồi.

    – Không t́m được à?

    – Có ai đi t́m đâu.

    Hai đứa đang vui chuyện với nhau bỗng thấy ngoài đường người ta ùn ùn chạy ra. Họ dẫm lên nhau, chạy bừa như chạy thoát chết.

    – Cái ǵ thế?

    – Cái ǵ thế?

    – Biệt kích ! Biệt kích !

    Có hai tiếng súng nổ gọn ở phía lều của Ngân. Lúc năy Thu đă ghé vô đó để thăm Ngân.

    Tôi chạy vô tới đó. Th́ ra biệt kích đánh ngay vào cái cụm lều của Ngân. Người ta đang lúm xúm ở đó. Một người chạy vọt ra. Tôi hỏi:

    – Có ai làm sao không ?

    – Một người chết.

    – Đàn ông hay đàn bà ?

    – Không rơ.

    Tôi chạy vô tới nơi th́ thấy một người đàn bà đang ôm một người đàn ông kêu la thất thanh để giật anh ta dậy, c̣n chung quanh th́ người ta đang tán loạn, kẻ chạy lủi vô bụi người chui dưới đít vơng. Tôi kêu lên:

    – Thu ơi ! Thu!

    Không thấy Thu đâu cả. Thấy mọi người chạy tản ra một cách hốt hoảng nên tôi cũng không dám đứng ở đấy.

    Có tiếng thét xé màng tai tôi:

    – Biệt kích! Sao đứng đó ?

    Tôi lủi vào một gốc cây. Chẳng ngờ cả Thu lẫn Ngân đều đang chui trốn ở đó. Thế mới biết trong cơn hốt hoảng th́ trí khôn không c̣n nữa. Cái gốc cây to không đầy một ôm mà hai người núp.
    Nhưng giá chỉ có Ngân hoặc Thu th́ đỡ ngỡ ngàng cho tôi. Đằng này lại có cả hai….

    Bên kia cái tiếng kêu gào của người đàn bà ôm cái xác cứ vang lên , như đáp lại tiếng kêu ấy dội lại từ vách đá mà thôi.


    Còn tiếp ...
  • 24-05-2018, 08:31 PM
    tran truong

    Xương Trắng Trường Sơn _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ........................


    Tôi càng nghĩ mà càng ngán ngẩm và càng thấy con đường xa vời vợi. Hôm qua cái nhà bếp của chúng tôi xiêu, tôi phải đốn câv chống lại, những sợi dây nhợ căng tăng đă mục, tôi phải bứt dây mây rừng để thay. Vài lỗ thủng trên nóc tăng. . . Th́ ra chúng tôi đă ở đây như đă cất nhà, và h́nh như người nào cũng yên tâm đóng quân ở đây vô thời hạn.

    Tôi đang nằm miên man nghĩ ngợi th́ có tiếng kêu thất thanh của Thu, như có ai bóp họng Thu:

    – Á á …

    Tôi ngồi bật dậy và chụp lấy cái đèn bấm treo trên cổ như một thói quen, bấm rọi sang Thu.

    -Ǵ vậy? Ǵ vậy?

    – Á á … á!…

    Tôi chạy vụt sang. Thu đang ngồi trên cái vơng lắc lư, đầu tóc rối tung, một tay nàng bám chắc một đầu vơng cho khỏi ngă, mắt nàng quắc lên nh́n ra bóng tối như hai tia sáng chọc thủng màn đen dày đặc.

    Tôi nắm tay nàng giặt giặt và hỏi:

    – Ǵ vậy em?

    – Nó về. . . về anh ạ !

    – Nó nào ?

    – Thằng Hồng… Hồng về !

    Tôi rọi đèn chung quanh một chập , chờ Thu tỉnh hẳn lại rồi mới hỏi:

    – Em nằm chiêm bao hả ?

    – Em đâu có ngủ mà chiêm bao.

    – Em trông thấy em Hồng thật à ?

    – Nó ở ngoài bước vào lều em thật mà.

    Năm Cà Dom vẫn nằm trên vơng nói vọng sang:

    – Cô nằm chiêm bao đấy, chẳng có đứa nào về đâu.

    Thu nói:

    – Em đâu có ngủ mà chiêm bao ?

    – Thằng nào mà lại ṃ tới đây được ! Không phải đâu cô ! Tại cô nghĩ tới nó nhiều quá, rồi tự nhiên cô trông thấy nó như hiện lên rước mặt cô. Tôi đă biết một “ca ” như vậy rồi. Đó là hồi tôi ở trong Nam. Có lần má tôi trông thấy tôi về. Bà đang ngủ bỗng ngồi dậy chạy ra mở cửa và giơ tay chụp vào vai tôi, chẳng ngờ không có ai cả. V́ lúc đó, tôi đang ở cách xa bà ba tỉnh.

    Nhưng Thu cứ quả quyết:

    – Em trông thấy nó rơ ràng. Tóc nó dài xơa xuống trước ngực. Nó bước vào chạm vơng em, em quơ tay ra đụng tay nó rơ ràng.

    Thu x̣e tay ra và nói tiếp :

    - Em đụng nó ở chỗ này này!

    Tôi hỏi:

    – Sao em không gọi nó?

    – Em không nói ra tiếng được.

    - Sao em không rọi đèn theo?

    – Em đâu c̣n nhớ đèn đuốc ǵ.

    - Sao nó lại làm kỳ vậy nhỉ?

    – Ai biết. . . em không hiểu sao nó làm khổ em như vậy?

    Tôi ngồi xuống đất. Tôi thở dài. Rồi tôi ngồi nhích lại vơng Thu. Từ một chuyện oái oăm lại đẻ ra thêm một chuyện khác không kém phần oái oăm. Đă bảo là trên đường này không có người nào b́nh thường, cho nên không thể có sự ǵ b́nh thường được. Tôi nói với Thu:

    – Em có chắc chắn nó là Hồng không?

    – Chắc trăm phần trăm.

    – Bằng chứng ǵ?

    – Nội cái nó gọi em là chị Bích th́ cũng đủ rồi.

    - Tạ́ sao?

    – Cái tên Bích chỉ có bố mẹ em và nó biết thôi. Cái tên ấy đă không dùng từ mười năm qua. Với lại cái tuồng chữ của nó anh ạ . Cái ǵ th́ thay đổi, chứ tuồng chữ không thể thay đổi được, huống chi mới cách đây có mười tám tháng.

    Thu ngưng một chốc, lại tiếp:

    – Với lại sự linh cảm và những trực giác của con người. Trước khi nó đến, em có kêu với anh là sao em thấy khó chịu quá, nhưng không phải bệnh. C̣n về phần thằng Hồng th́ tuy nó có thay đổi nhưng cái dáng dấp nó không khác mấy. Thôi đích rồi mà, anh đừng có hỏi gặng em nữa làm cho em thêm khổ tâm.

    Đêm thật là dài. Tôi cứ ngồi như thế, không đốt lửa cũng không nói năng chi. Cảm thấy ḿnh như con sinh vật đang lặn ngụp giữa một đại dương đau khổ về vật chất lẫn tinh thần.

    Thu bỏ một tay trên vai tôi. Tôi mân mê những ngón tay gầy guộc của nàng như ve vuốt những kỷ niệm đă qua. Thu nói:

    – Yêu em, anh khổ nhiều hơn hạnh phúc.

    – Không có t́nh yêu nào không đau khổ

    – Nhưng anh đau khổ nhiều quá th́ ḷng em không đành.

    – Đau khổ ǵ đâu.

    Anh không cho em biết nhưng em vẫn biết, nỗi nọ niềm kia. Anh đừng dấu em. Em cũng như anh. Đau khổ quá, nhưng khi yêu th́ chỉ có yêu, những t́nh cảm khác th́ dù ḿnh có muốn hay không, chúng cũng biến đi hết cả.

    Tôi cười khảy:

    – C̣n một t́nh cảm: Giận !

    – Giận cũng v́ yêu… Nhưng thôi em không bao giờ giận anh

    Tôi bóp mạnh bàn tay nhỏ nhắn của nàng kéo qua mũi tôi , nhưng không hít vào. Tôi nghe sự giá lạnh của tim nàng qua làn da ở lưng bàn tay.
    Tôi biết nàng sắp sửa nói những chuyện không vui, nên tôi rẽ sang hướng khác. Tôi vẽ ra một tương lai xa vời :

    – Nè bây giờ hai đứa cùng về Hà Nội th́ anh sẽ làm ǵ, và em sẽ làm ǵ?

    Tôi giật giật tay Thu để đánh thức trí tuệ nàng. Nhưng nàng vẫn lặng thinh và rụt tay lại, nàng khẽ sờ t́m nốt ruồi trên má tôi.
    Nàng vuốt ve nốt ruồi làm tôi xúc động. Tôi biết nàng muốn nói ǵ qua cái cử chỉ nhẹ nhàng ấy. Những lần âu yếm nàng bao giờ cũng đặt vào đấy những chiếc hôn, và hầu như nàng chỉ hôn cái nốt ruồi ấy và kêu lên khe khẽ: “Của em, của em, anh giữ lấy cho em.”

    Bây giờ nàng không nói ǵ, nhưng nàng cứ mân mê cái nốt ruồi, như ngón tay cố bấm lại phím đàn quen thuộc làm cho cây đàn ḷng, rung lên với tất cả âm thanh.

    Tôi tựa vào vơng và nàng ngă đầu trên vai tôi, tóc nàng chảy dài trên vai tôi vừa mát vừa ấm như một vệt suối. Tôi hỏi:

    – Sao em không đáp?

    – Em không thể đáp được.

    – Sao vậy em?

    – V́ đó là những chuyện không có trong đời chúng ḿnh.

    – Tại sao?

    – Anh cũng thừa hiểu rồi, c̣n hỏi em làm ǵ nữa.

    – Em cứ nói cho anh nghe. Dù sao chính em nói th́ vẫn hay hơn.

    Thu thở dài năo nuột:

    – Vào Nam mà vào tận quê anh là điều không thể có, v́ như anh biết, em không thể đi nổi nữa. Ở đây mới độ một phần ba đường, mà sức khoẻ của em th́ đă cạn. Hơn thế nữa, em không muốn đi để thêm gánh nặng cho anh.

    Tôi nói:

    – Được rồi…

    – Anh để yên, em nói hết cả. Đối với anh, em không c̣n một “ẩn số” nào nữa cả. Th́ những sự suy nghĩ sâu kín nhất của em em cũng nói cho anh. Nhất là từ khi em gặp lại thẳng Hồng th́ em đă phác họa ra một kế hoạch.

    – Ghê gớm nhỉ!

    – Thật t́nh anh ạ. Có nó rồi, em sẽ cương quyết hơn.

    – Làm “bê quay” hả ?

    – Đă hằn rồi. Em nhất định sẽ quay ra với thằng Hồng !

    – Làm sao mà đi được em?

    – Em sẽ xin vô làm ở bệnh xá. V́ theo anh nói th́ thằng Hồng sẽ phục vụ cho bác sĩ Cường cho đến ngày nào bác sĩ Cường về Hà Nội th́ ông ấy sẽ mang nó về. Thay v́ ông ta có một thằng em phục vụ th́ ông ta sẽ có cả con chị phục vụ, lẽ nào ông ta lại không chịu ?

    – Nhất là cô chị lại đẹp quá phải không ?

    – Anh không nên đùa như thế. Em cho là em đang ở một khúc ngoặt quan trọng nhất của đời em. Em phải quyết định dứt khoát.

    – Trở ra?

    – Cố nhiên rồi ?

    Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi:

    – C̣n nếu trường hợp thứ hai xảy ra ?

    – Chuyện đó không bao giờ có.

    – Tại sao ?

    – Không bao giờ anh trở ra Hà Nội. T́nh cảm quê hương và gia đ́nh của anh ghê gớm lắm. Em biết anh xem Hà Nội như một nơi xa lạ. Anh như con chim đậu trên cành cây Hà Nội, không bao giờ anh lót tổ ở đó. Anh chỉ đậu ở đó để gióng hướng về. Con đường này hay những con đường nào khác , khả dĩ đưa anh về tới quê anh, anh đều chấp nhận cả. Hà Nội và tất cả những ǵ thuộc về Hà Nội dù chỉ mới hôm qua đều đă ở lại phía sau của anh ch́m mất trong sương mù.

    Thu nói tiếp:

    – Em muốn nói Hà Nội đă rơi lại phía sau anh, cả em nữa. Nghĩ tới đó, em thấy buồn, nhưng đó là sự thật.

    Thu tiếp :

    – Anh ạ! Em yêu anh đến thế này cũng c̣n là ít, nhưng cũng đă quá nhiều. Anh đối với em cũng thế. T́nh yêu không biết đong đến đâu cho đầy. Em ngẫm về em mà em biết . Cứ đầy lại vơi, đang vơi bỗng chốc lại đầy. Bây giờ giữa anh và em có một giới tuyến. Giới tuyến đó là một con sông, một vách đá hay một lằn kẻ của nét bút ch́ rất nhuyễn, nhưng nó chia cắt chúng ta măi măi.

    – Sao em khẳng định như vậy ?

    – V́ nó đă như vậy mà. Có lẽ anh không c̣n luyến tiếc cái ǵ ở Hà Nội cả. Nếu có thể có th́ cái đó là em. Em có thể nói một cách không quá đáng như vậy.

    – Em nói đúng.

    – Nhưng rồi anh sẽ quên em ngay. Không quên ngay, nhưng mà rồi anh sẽ quên đi v́ trước mắt anh là cả một chân trời rộng mở.

    Thu tắt ngang câu nói.

    Tôi nghe những tiếng sau cùng đẫm nước mắt. Thu nghẹn ngào. Tay Thu càng ve vuốt nốt ruồi trên má tôi. Tôi nghe trên vai tôi âm ấm. Tôi không dám cử động nữa. Thu nuốt ực. Rồi đột nhiên hai tay nàng bám vào cổ tôi, kéo mặt tôi ngửa ra để cho đôi mắt đầm đ́a của nàng áp sát xuống làm cho cả khuôn mặt tôi hứng nhận một trận mưa…


    Còn tiếp ...
  • 23-05-2018, 10:11 PM
    Nguyễn Mạnh Quốc
    Quote Originally Posted by Tigon View Post
    Có ai c̣n nhớ Siêu thị Nguyễn Du, 42 Chu Mạnh Trinh, Q1 - Siêu thị đầu tiên ở VN.( 1967)


    Kính chào ,
    1967 Quân đội bắt đầu có Quân tiếp vụ với thuốc lá Ruby.. sau đó đến cửa hàng Quân tiếp vụ trực thuộc Quân nhu bán thực phẩm đóng gói sẵn cho gia đ́nh quân nhân.. rồi đến mở rộng thành Siêu Thị.. do một sĩ quan cấp tá trông coi.. Cũng là thị trường cơ giói giao thông hai bánh được nhập cảng ;.. xe Honda dame 50cc.. Sũzuki, Bridgesstone, Kawasaki etc....an toàn trên xa lộ..!!!
    Dịa điểm th́ giờ này nmq không c̣n nhớ nhưng cũng gần đâu nha Quân Nhu th́ phải.. gần nhà thương chỗ làm việc cùng Q1.
  • 23-05-2018, 08:58 PM
    tran truong

    Xương Trắng Trường Sơn _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ........................


    Bây giờ đây trên bước đường về quê (hay về nước cũng thế) tôi vừa gặp lại cây trâm bầu ở ven bờ suối nầy. Tôi đă làm đủ mọi sự kiểm tra từ vỏ cây, lá cây đến trái cây và sau cùng tôi đứng tựa hẳn vào gốc cây đầy tược non mượt mà và kêu lên khe khẽ tự đáy ḷng: Trâm bầu ơi chính ta đây, bạn ngươi, người Nam Bộ hơn mười năm ly hương nay trở về xứ ḿnh.

    Tàng cây trâm bầu xum xuề, vỏ cây mốc nhưng ửng lên đầy sinh lực, rễ cây ăn chen vào những kẹt đá, một cái rễ to luồn sâu dưới một ḥn đá đă làm nứt ḥn đá này ra. .

    – Trâm bầu ơi ! Hôm nay chắc mi thấy bớt cô đơn !

    Tại sao chỉ có một cội cây trâm bầu dọc bờ suối này ? Tôi để ư thấy không c̣n một trâm bầu nào khác ở quanh đây. Tôi tự hỏi, ai đă mang hạt trâm bầu gieo xuống đây? Một chú chim giang hồ nào trong một chuyến bay phiêu lưu đă mang hạt giống cây kia nhả xuống đây để thử sức sinh tồn của giống cây ấy chăng ? Hay một trận cuồng phong nào đă thổi tung hạt giống ấy từ miền qua sông Cửu Long ra tận vùng núi đá chết tiệt này ?
    Thu nói:

    – Xin anh tha lỗi cho em. Em ngấy lắm rồi. Em không muốn anh nói ǵ về sự đau đớn của em. Tất cả lư thuyết đối với em bây giờ đây không vượt qua nổi những sự thực đă đầy dẫy trước mắt em hằng ngày. Anh xem đó, một đứa con trai hai mươi mốt tuổi đi vào “giải phóng miền Nam” một năm rưỡi nay, bây giờ tóc tai mắt mũi và tư tưởng như thế đó !

    Rất tiếc là em không nắm tay giữ nó lại kịp. Em ân hận v́ trước đây em đă xui nó đi mặc dù thầy mẹ em không muốn cho nó đi. Em tưởng em đi theo dấu chân nó sẽ gặp được những điều may mắn, vinh quang để xóa tan sự ân hận ngày trước, chẳng ngờ giờ đây gặp lại nó th́ sự ân hận không những đă dấy lên mà c̣n bốc thành lửa đang thiêu cháy cả tim óc em !

    Tôi thấy không thể dùng lư luận mà đánh lạc mục tiêu cho sự đau khổ của cô gái thông minh, cho nên tôi đi vào chuyện thực tế. Tôi bảo:

    – Em nằm xuống nghỉ đí! Rồi sáng mai anh sẽ đi bắt nó về cho.

    – Có chắc không anh ?

    – Nó ở trên bệnh xá mà. Rồi em muốn nó thế nào, anh xin cậu bệnh xá trưởng cho nó cũng được.

    – Có chắc không anh?

    – Chắc chứ. Theo cậu ta nói th́ Hồng phục vụ cho cậu ta đến khi nào cậu ta về Hà Nội sẽ mang Hồng về theo.

    – Thế hả anh ? Thế th́ em yên tâm lắm. Em không xin ǵ thêm cho nó. Chỉ muốn gặp lại nó thôi.

    – Em ngủ đi, đừng lo nữa.

    Năm Cà Dom lên tiếng xen vào:

    – Thôi ngủ đi cô Thu. Không thể làm ǵ được bây giờ. Nhất định đêm rồi phải đến sáng. Sáng mới đi t́m nó được. Bây giờ cô có vất vả đau khổ thế mấy th́ trái đất cũng chỉ quay theo cái nhịp độ của nó mà thôi chứ không chịu theo ư muốn của cô mà quay nhanh lên chút nào. Hăy ngủ đi. Trong giấc ngủ mọi sự sầu muộn sẽ tan biến và tâm hồn ḿnh sẽ phơi phới… ớ…

    Năm Cà Dom nói tới đó th́ hớ hớ và hắt x́ lên hai ba cái rơ to. Tôi tưởng chừng cái chót mũi anh ta bay đi v́ những cái hắt hơi đó. Tôi cười:

    – Làm ǵ hắt hơi dữ vậy ?

    – Cậu tự hỏi xem cậu làm ǵ mà cũng hắt hơi liên miên vậy ?

    Hai đứa muốn phá tan cái không khí nặng trĩu, nhưng cả hai đều cảm thấy ḿnh không c̣n duyên dáng. Năm Cà Dom đang nằm im bỗng bất thần gọi tôi:

    – Ê này, nhà “răng!”

    – Ǵ đó nữa?

    – Ḿnh có đề tài hay lắm, cậu có “siêu” tầm không?

    – Thôi đi, giấy má đă nhóm bếp hết rồi.

    – Bỏ qua cái này th́ rất uổng! Tớ hứa với cậu là một ngàn năm trước một ngàn năm sau, không thể gặp.

    – Ăn thịt kỳ đà xong khỏi cổ , nói toàn chuyện đâu đâu không hè !

    Năm Cà Dom bật ngồi dậy, nghển cổ sang phía tôi.

    – Này, cậu có tưởng tượng chôn sống thương binh không ?

    – Hả, cái ǵ ? Cậu nói cái ǵ?

    Năm Cà Dom ngả người ra trên vơng, như một trái bóng bơm căng bất thần bị chọc thủng. Năm Cà Dom rên rỉ:

    – Đù mẹ. Tàn nhẫn quá, không chịu được.

    – Mà cái ǵ vậy?

    Tôi gắt và bị Năm Cà Dom gắt lại:

    – Th́ đă bảo là nó chôn sống thương binh mà cứ hỏi.

    Tôi lịm người ra. Không biết Năm Cà Dom nói thiệt hay nói chơi. Vừa rồi, vào bệnh xá, tôi cũng có nghe một người nói: “ở bệnh xá khác th́ người ta đem người chết vào nhà xác, c̣n ở đây th́ người ta đem người bệnh vào đó cho họ chết. “

    Ở cái bệnh xá của bác sĩ Cường cũng thế chăng?

    Măi về sau, tôi gạn hỏi Năm Cà Dom th́ anh ta mới kể lại chuyện đó. Số là hôm đổ, ăn thịt kỳ đà xong tôi đưa Hồng về chỗ tôi ở, Nam Cà Dom ở lại. Lúc đó người ta đem thương binh vào chật ních cả khu rừng. Cường phải lẩn tránh v́ không có thuốc men. Một lúc sau, Năm Cà Dom đi ra rừng. Năm Cà Dom đang ngồi bỗng nghe tiếng rên rỉ từ dưới ḷng đất. Rơ ràng là tiếng người. Nhưng Năm Cà Dom bị sự xui xẻo của con kỳ đà ám ảnh. Cho nên anh ta tưởng ma quỉ hiện h́nh. Anh ta chạy vào vừa thở hổn hển vừa gọi bác sĩ Cường và kể lại tự sự cho Cường nghe.

    Bác sĩ Cường suy nghĩ măi mới thú thật với Năm Cà Dom rằng đó là một cách trị bệnh nhân đạo nhất mà Cường đă phát minh sau những ngày làm trưởng bệnh xá ở đây. Năm phản đối ngay:

    – Vô nhân đạo, dă man !

    – Ừ đúng thật. Vô nhân đạo, dă man, tán tận lương tâm nữa, nhưng mà nếu để cho họ rên siết, vật vă, lăn lộn, mà ḿnh không cứu chữa cũng không kéo dài được sự sống của họ thêm phút nào, th́ lại càng dă man, tán tận lương tâm hơn. Tớ đă suy nghĩ rất nhiều, thấy ḿnh ác, tệ thật. Nhưng làm sao ? Đứt động mạch, vỏ năo bị thương, găy đốt xương sống v.v. . . cậu có là thánh cũng đành co tay ở đây. Nhưng tớ không ra lệnh. Tớ cứ để cho tổ lao động họ làm. Bề nào cũng chết thà chết sớm cho đỡ đau khổ.

    Năm Cà Dom gạt phắt:

    – Làm như thế, tụi thương binh chung quanh mất mẹ hết tinh thần.

    – Úy! Chúng nó đâu làm sao biết được! Chứ nếu để nó cứ rên la, chửi bới thi tụi kia càng mất tinh thần hơn. Thôi thà bỏ xuống hầm, như núp máy bay vậy. Rồi lấp đất luôn.

    Tôi gạn hỏi măi Năm Cà Dom xem đó có phải là sự thực không ? Năm Cà Dom chỉ lắc đầu:

    – Thật là ngoài sức tường tượng. Thảo nào tôi trông thấy những cái hầm giống như những cái huyệt mộ dưới đó thấy có những thương binh nằm sẵn. Khi cần, cứ lấp đất, tiện lợi biết bao.

    Năm Cà Dom nói tiếp:

    – Có cái chuyện này th́ tôi không trông thấy thật !

    – Chuyện ǵ ?

    – Chuyện ḿnh bắt dân công người Thượng khiêng thương binh mệt quá, nó ghét nó đào lỗ chôn sống luôn.

    – Có thật không ?

    – Ai biết đâu nhưng nghe tụi nó nói thế!

    Thật là toàn những chuyện oái oăm kỳ cục cứ ít hôm lại gặp trên con đường này.

    Càng đi những chuyện như thế này càng nhiều ra và càng kỳ cục hơn lên. Càng đi tư tưởng con người càng phân tán, như một cái cây càng mọc lên th́ càng tủa ra vô số nhánh nhóc. Những nắm tay không c̣n vung lên nổi v́ chúng bận t́m củi, hái rau, nấu cơm vác súng mất hết cả sức lực.

    Vô tới đây bao nhiêu tâm sự chất chứa hàng chục năm ở miền Bắc mới x́ ra. Ai kín mồm nhất tới đây cũng x́ ra. Nằm trong cái khe suối âm u này với những đêm mưa dầm, những cơn sốt dai dẳng th́ người ta buồn, người ta thất vọng cho nên người ta hay tâm sự. Như cái thiên tâm sự của ông Chín, ông ta về Nam v́ bị chèn ép không ngoi lên nổi và về để khỏi gởi xương nơi đất khách.

    Năm Cà Dom th́ về nuôi ngựa đua. C̣n Thu th́ không muốn đi nữa. Tôi biết rơ điều đó. Nhất là ngay trong nhũng giờ phút này, sau khi xảy ra cuộc gặp gỡ bất ngờ cậu em trai. Tôi nghe tiếng vơng khua sột soạt của Thu rồi thỉnh thoảng có tiếng hít mũi. Tôi biết Thu cố nén không cho tôi và Năm Cà Dom biết nàng khóc.

    Ngày mai trở đi th́ cuộc sống của chúng tôi vô cùng phức tạp về t́nh yêu, về t́nh chị em, và sự bế tắc của con đường.


    Còn tiếp ...
  • 23-05-2018, 11:42 AM
    Tigon
    Có ai c̣n nhớ Siêu thị Nguyễn Du, 42 Chu Mạnh Trinh, Q1 - Siêu thị đầu tiên ở VN.( 1967)


  • 22-05-2018, 09:10 PM
    tran truong

    Xương Trắng Trường Sơn _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ........................


    Tôi cố chứng minh ngược lại. Tôi làm, tôi nói tất cả những ǵ có thể bảo đảm với nàng rằng tôi không yêu ai ngoài Thu. Nhưng sự đời lại rất oái oăm, càng thanh minh, càng đính chánh th́ đó chính là ḿnh tự thú nhận.

    Chiều hôm đó th́ Năm Cà Dom về. Năm Cà Dom đưa cho tôi một cái phong b́ dán kín khá nặng. Tôi vừa cầm lên tay th́ Thu cũng trông thấy ngay. Tôi nghi là của Ngân gửi, nhưng cũng may, Năm Cà Dom nói to lên:

    – Của thằng Úm Ba La gởi cho cậu đấy!

    Rồi Năm Cà Dom lại tiếp ngay:

    – Cái thằng người vượn đó kỳ cục quá. Không biết nó đi đâu mà lúc trở về ôm đầu khóc rưng rức. Cường và tớ gạn hỏi hết sức nó cũng không nói. Xong nó biến đi đâu mất. Đến lúc tớ ra về th́ lại thấy nó chạy theo và đưa cho tớ cái thư này nhờ gởi cho cậu. Đọc xem nó nói cái ǵ trong đó.

    Rồi Năm Cà Dom vừa đi vừa càu nhàu:

    – Mệt bỏ mẹ ! Từ đó về đây mà đi muốn rụng hai đầu gối.

    – Muỗi đ̣n xóc phải không ?

    – H́ h́ !

    Năm Cà Dom cười rồi đi thẳng về lều.Tôi bóc thư ra đọc ngay. Những ḍng chữ đen nghịt chạy dưới mắt tôi.

    Chị Bích thân yêu,

    Thật là một niềm đau khổ kinh hoàng đối với em và cả đối với chị nữa khi em viết và khi chị đọc những ḍng chữ này. Chị không nhận ra em thực ư? Chị đă không nhận ra em thực rồi. Đó là sự thực mà em cứ ngỡ trong chiêm bao. Hồng đây. Hồng ngồi trước mặt chị mà chị không biết.

    Một năm rưỡi ở Trường Sơn sống với loài dă thú, sống một đời sống ăn mày, ăn cắp, ăn cướp, giật giọc, lường gạt bất lương. Hồng giờ đây đă không c̣n là Hồng , em trai ngoan ngoăn của chị như ngày xưa, mà có ǵ xưa cho lắm. Chỉ mới hơn một năm thôi.

    Em không ngờ gặp chị ở đây. Nhưng em đă gặp chị. Em đă gặp chị, nhưng em không muốn cho chị biết em là em của chị. Nỗi đau khổ, em muốn chỉ riêng ḿnh em chịu thôi. Em không bao giờ c̣n hi vọng sống yên ấm trong gia đ́nh để quấy phá chị, để chị mách thầy mẹ quở đánh em, nhưng rồi chính chị lại bênh vực em, hoặc lấy thân chị đỡ roi đ̣n cho em. Hạnh phúc của em đă lùi xa….

    Tôi không đọc được nữa. Tôi chạy vọt sang Thu và ch́a ngay bức thư cho Thu.

    – Em đọc đi, Bích.

    – Thôi, em không đọc. Thu ngúng nguẩy.

    – Nếu em là Bích th́ em phải đọc, đọc ngay.

    Thu miễn cường cầm lấy bức thư và đưa lên mắt.

    Sự ngạc nhiên lộ hẳn lên khung mặt của Thu. Thu đọc một quăng th́ mặt mũi tái ngắt, tay Thu run rẩy. Thu ngước lên hỏi tôi:

    - Sao lại thế này anh?

    - Anh cũng không rơ nữa.

    – Thế nó đâu rồi?

    – Anh cũng không biết.

    - Trời ơi, sao thằng Hồng lại ra thân thể ấy hỡi trời!

    – Có đúng nó không ? Sao không bao giờ anh nghe em nhắc đến nó nhất là nó đă vào Nam trước em.

    – Em không muốn nhắc v́ em nghĩ rằng nó không sống nữa.

    Tôi cầm lấy bức thư từ hai bàn tay run rẩy của Thu và đọc tiếp:

    Em muốn nhảy tới ôm quàng lấy chị mà oà lên khóc , như một đứa trẻ con, nhưng không biết cái ǵ đă giữ em lại. Chị Bích thân yêu, chị tha thứ cho em. Em biết em hành động như thế là điên cuồng, nhưng có lẽ em thích làm như thế (dù sau này em biết chắc chắn rằng em sẽ ân hận) c̣n hơn để cho chị gặp đứa em chị với một h́nh thù kỳ quái như em.

    Đúng là chị đây rồi. Chị đă thay đổi rất nhiều nhưng dù sao em cũng c̣n nhận ra chị với hai hàm răng trắng và đều như hạt ngô như thầy mẹ thường khen như thế, với cái chót mũi thanh tú đă từng thưởng cho em những cái hôn nồng ấm t́nh thương mỗi khi em làm bài được điểm cao.

    Chị Bích thân yêu,

    Bây giờ th́ em đă trở thành một con người không phải là con người nữa, với bao nhiêu thú tính, với vô số tội lỗi và vô số ư nghĩ điên cuồng nung nấu trong đầu.

    Thôi nhé, chúc chị thành công, chúc anh chị hạnh phúc. Vĩnh biệt

    Em trai của chị,

    Hồng



    Tôi đọc suốt bức thư không sót một chữ nào.

    Thu ngồi trên vơng chết điếng, không một cử động, như một bức tượng đá. Hai hàng nước mắt bị kềm chế từ lâu, từ trong khóe mắt tuôn chảy thành hàng xuống má, xuống môi rồi rơi xuống ngực nàng, tưởng chừng gây thành những tiếng động vang tận đáy tim tôi.

    Tôi cũng sững sờ. Không biết nói ǵ với nàng.

    Bất giác tôi nâng những trang giấy soi lên ánh sáng rừng chiều đă mờ nhạt hẳn đi, như để t́m xem c̣n có một sự thật nào ít chua xót đớn đau hơn không ?
    Ghê gớm thay những ḍng chữ đă làm cho tôi tưởng ḿnh đang xem một vở kịch nhân tạo, chứ không phải một sự thực có thật ngoài cuộc đời.
    Chuyện ǵ mà éo le đau xót quá thế như vậy .Thu gạt nước mắt:

    – Anh gặp nó ở đâu ?

    – Ở trong bệnh xá.

    – Nó làm ǵ trong đó ?

    – Làm đầy tớ cho ông Cường bác sĩ trưởng bệnh xá.

    – Làm sao đi t́m nó bây giờ hở anh ?

    – Bây giờ tối rồi, để mai.

    - Không ! Anh dắt em đi thăm nó ngay bây giờ.

    – Tối quá rồi em ạ, đi không được đâu.

    Thu lặng thinh. Mắt ngó mong ra xa. Bóng tối đă rây rắc xuống tàng cây ngọn cỏ. Mắt Thu đẫm lệ ngó mong theo lối đi đầy vết chân xuôi ngược ven bờ suối cát, mong t́m lại h́nh ảnh thằng em.

    Rồi trời tối mịt. Thu vẫn ngồi như thế như tượng đá, chốc chốc lại thở dài ảo năo. C̣n tôi th́ không dám đi đâu, cứ ngồi ở đầu vơng đó để hầu hạ đối đáp từng cử chỉ, từng câu nói của nàng. Không biết đó có phải là cái tai họa mà con kỳ đà mang đến hay không. Ngẫm cũng thật khó hiểu.

    Tôi hỏi Thu:

    – Thế em không nhận ra em Hồng à?

    – Làm sao mà nhận ra được anh? Nó không c̣n một nét nào của Hồng năm xưa nữa. Da dẻ, khuôn mặt, tóc tai. Nhất là bộ tóc bờm xờm hoe hoe của nó làm cho gương mặt của nó tối sầm lại.

    Tôi nói:

    – Em dở quá. Nếu anh như em th́ anh nhận ra ngay.

    – Thú thật em cũng thấy ngờ ngợ. Em định hỏi thăm nó vài câu, nhưng chưa kịp hỏi th́ nó đă vụt chạy đi rồi.

    Tôi chắc lưỡi:

    – Cái thằng kỳ thật, gặp chị như thế mà lại trốn đi đâu.

    – Tính t́nh nó kỳ cục lắm anh ạ. Nó có cô người yêu hoa khôi trường Trưng Vương, nhưng nó chẳng bao giờ t́m đến cô ta cả, chỉ cô ta t́m đến nó thôi. Thế mà cô ta không rời nó được.

    Bỗng Thu ôm mặt gục xuống và kêu lên khe khẽ:

    - Trời ơi! Nếu em khôn ngoan th́ em hăy quay trở lại cho chị gặp Hồng ạ ! Chị chết mất thôi ! Thầy mẹ mà biết em như thế này, th́ thầy mẹ cũng sẽ chết mất.

    Tôi ngồi lặng im, không dám cử động, tôi tôn trọng sự đau khổ của nàng. Tội nghiệp ! Một người chị như nàng làm ǵ được cho thằng em trai ? Tôi nói:

    – Để mai anh sẽ đi bắt nó về cho em.

    – Đêm nay em tưởng như dài vô tận.

    – Chắc chắn nó sẽ trở lại thăm em.

    Thu sụt sịt măi. Thu nói:

    – Em càng nghĩ càng thương thầy mẹ em ghê anh ạ! Mỗi lần em đau ốm trượt ngă, đau đớn rên siết, em thương em th́ ít, em thương thầy mẹ em càng nhiều. Thầy mẹ em không để cho em trầy da chân, c̣n thẳng Hồng, đôi lúc thầy em đánh nó, nhưng sau đó thầy em lại bảo nhỏ mẹ em dỗ dành vuốt ve nó.

    C̣n có hai chị em đi cả thế này mà rồi thân thể lại ra thế này, anh nghĩ có đáng thương ông già bà già không ? Giờ này ông bà ở nhà quạnh hiu, ra vào không thấy em cũng không thấy thằng Hồng, tin tức thư từ cũng không, chắc thầy mẹ em sầu muộn mà chết sớm.

    Chập sau, Thu lại nói:

    – Em không đi nữa anh ạ. Bây giờ th́ dù thế nào th́ thế, em cũng nhất định không đi vào ! Em đánh đổi tất cả, kể cả những cái ǵ thiêng liêng nhất trong em, để đạt được một chuyện là trở về gặp lại thầy mẹ em ở tại nhà.

    T́nh cảm này của Thu dai dẳng từ mấy trạm qua, Thu nung nấu nuôi dưỡng nó, Thu bảo vệ nó, để bây giờ cái sự việc gặp cậu Hồng ở đây là cái giọt nước làm cho cái ly nước t́nh cảm kia tràn trề. Tôi cũng như Thu. Trong những cơn đau ốm tôi thường nghĩ tới cha mẹ tôi. Ông bà đang ở trong Nam tựa cửa trông con. Hằng chục vạn cảnh mẹ già tóc bạc tựa cửa trông con từ phương Bắc mịt mờ trở về, ngày nay không c̣n là một bài. học tượng trưng trong trang sách mà nó đă biến thành sự thực.

    Ở ven bờ suối ngay chỗ tôi và Thu thường lên xuống để múc nước, giặt giũ có một cái cây giống in cây trâm bầu. Ai ở miền Nam ắt không lạ ǵ cái giống cây trâm bầu. Những bờ trâm bầu rậm mát buổi trưa hè là những chiếc giường thiên nhiên cho nhà nông ngả lưng kéo những giấc ngủ trưa tuyệt vời. Thân cây trâm bầu đầy gai nhọn, lá nó không tha thướt nhưng nh́n thấy cây trâm bầu là thấy t́nh cảnh đồng quê sâu đậm.

    Tôi đi ra Bắc mười hai năm, quên hẳn giống cây này, không có một bài thơ một vở kịch nào làm sống lại bóng dáng cây trâm bầu trong ḷng người Nam Bộ tập kết.


    Còn tiếp ...
  • 21-05-2018, 10:59 PM
    tran truong

    Xương Trắng Trường Sơn _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ........................


    Tôi lục ba lô nhưng không thấy quyển sách. Tôi hỏi Thu:

    – Em có lấy quyển sách trong ba lô anh không ?

    – Anh đă cho chị Ngân mượn anh c̣n hỏi ǵ nữa ?

    – Thế à, Ngân chưa trả à ?

    – Anh c̣n muốn tặng cho người ta mà c̣n đ̣i người ta trả là sao ?

    – Sao em nói thế!

    – Em nói không đúng hả anh ? Vậy em xin lỗi nhé !

    -Em nói thế chẳng hóa ra anh đối em không có nghĩa ǵ sao?

    – Không phải thế.

    – Vậy thế nào ? Em cứ nói ra đi.

    – Em cũng không rơ nữa, nhưng em cảm thấy là quyển sách ấy không bao giờ trở lại tay em.

    – Để anh đi đ̣i lại ngay bây giờ.

    Tôi quay sang nh́n Hồng. Hồng vẫn ngồi lặng thinh nh́n Thu không nháy mắt. Cậu ta như bị Thu thu mất hồn. Tôi hơi khó chịu, nhưng vẫn giữ được b́nh tĩnh.

    Tôi bảo:

    – Cậu ngồi đây chơi, để tôi đi lấy quyển sách tặng cậu.

    – Thôi anh ạ, em làm phiền anh quá !

    – Không sao, tôi đă hứa với cậu mà.

    Tôi bước ra đi được vài bước th́ Hồng cũng chạy vút theo.

    – Sao cậu không chờ tôi ?

    – Thôi anh ạ, để anh mang nó về quê hương.

    Hồng nói với tôi với vẻ mặt không vui làm cho tôi ái ngại. Có lẽ v́ lời qua tiếng lại giữa Thu và tôi làm cho cậu ta buồn ḷng. Nếu quả thật vậy th́ tôi cũng đi lấy quyển sách về để chứng minh rằng tôi không có t́nh cảm ǵ với Ngân, mặc dù những t́nh cảm đó đă nảy nở rất tinh vi, tuy không lộ ra ngoài nhưng sự khôn ngoan của Thu cũng là của bất cứ người đàn bà nào, đă lĩnh đoán được.

    Hồng hỏi tôi:

    – Chị ấy là người yêu của anh à ?

    – Ừ.

    – Hai anh chị yêu nhau lâu chưa ? Em xin lỗi nhé. Em xem anh như bậc đàn anh của em. Hồng dè dặt, lễ phép.

    – Lâu rồi.

    – Chị ấy cũng đi Nam với anh à ?

    – Chứ c̣n đi đâu nữa.

    – Thích nhỉ.

    Tôi và Hồng cùng đi đến lều Ngân để lấy sách. Khi tôi rẽ vào lều của Ngân được một quăng th́ tôi thấy Hồng đă chạy vọt tới phía trước. Tôi gọi to. Tiếng gọi vang to giữa hai vách suối, nhưng Hồng không quay lại. Hắn nhảy nhanh qua các đầu mơm đá xa dần với mớ tóc dài xụ xộp xơa xuống quá vai.

    Tôi trở về lều với quyển sách trong tay.

    – Đây em ạ ! Quyển sách đă trở về tay em.

    – Em không đồng ư anh làm như thế.

    – Tại sao?

    – Ngân sẽ buồn.

    – Ơ hay, sao em cứ nói loanh quanh măi thế.

    – Ừ nhỉ, em nói loanh quanh luẩn quẩn quá nhỉ ? Em sẽ chấm dứt ngay bây giờ.

    Tôi bèn kể lại câu chuyện giữa tôi và cậu thanh niên quái gỡ kia cho Thu nghe và kết luận:

    – Cậu ta ở Hàng Bột đấy, em ở Hàng ǵ ?

    – Em ở Hàng ǵ đến anh mà cũng không nhớ nữa sao ?

    – Nhiều hàng quá, anh không nhớ hết.

    – Nhưng anh phải nhớ Hàng em ở chứ. Hàng nào em ở th́ anh không được quên.

    – Tội nghiệp cậu ta quá. Tôi đánh trống lăng. Cậu ta giống chàng King Kong quá em nhỉ ?

    – Vâng thoạt tiên, trông thấy anh ta em cũng nghĩ như vậy.

    Tôi lên vơng nằm với trăm ư nghĩ trong đầu. Toàn những chuyện kỳ lạ, không chép lại hết.
    C̣n Thu th́ cứ kêu là khó chịu. Thu nằm một chốc lại ngồi, ngồi rồi lại bước đi ra khỏi lều, xong lại lên vơng nằm và lại cứ kêu “Eo ôi! khó chịu quá!”

    Cứ mỗi lần tôi nghe Thu kêu th́ tôi lại sợ hết vía ra. Không biết cái tiếng kêu đó báo hiệu trước cho tôi, cho nàng một cái tai hoạ ǵ đây.
    Tôi lại bắt đầu sợ cái con kỳ đà xui xẻo. Nhưng ḿnh đă nuốt thịt nó vào bụng rồi, nó đă tan vào máu ḿnh rồi, làm sao bóc nó ra cho được.

    Cuộc sống dài dằng dặc lê thê buồn nản thối chí đơn điệu ở đây làm cho một con người trở nên tai nạn cho chính ḿnh. Ḿnh cảm thấy sống là khổ ải, vô bổ, nhưng lại rất sợ chết. Đau ốm th́ lo chạy chữa cho khỏe lại, nhưng khi khỏe rồi th́ cũng chẳng làm ǵ ngoài cái sự nấu cơm, ngồi trong lều nh́n mưa và tán gẫu.

    Giữa tôi và Thu có sự không hài ḥa với nhau rồi. Tôi biết vậy. Nếu ở một nơi nào khác th́ t́nh yêu sẽ vọt lên đỉnh cao hơn và sẽ kéo dài hơn. C̣n ở đây, nó không có đất sống, nó không thể thọ được hơn nữa. Huống chi trong cuộc sống của hai đứa lại có một kẻ khác chen vào, mà kẻ ấy Thu lại tiên đoán là t́nh địch của nàng.


    Còn tiếp ...
  • 20-05-2018, 09:35 PM
    tran truong

    Xương Trắng Trường Sơn _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ........................


    Có lẽ ở đây không ai nói chuyện với cậu ta nhiều và có chiều sâu như tôi. Cường chỉ sử dụng cậu ta như một kẻ lao công. Cậu ta ngồi lâu lắc mới đáp:

    – Sách ǵ cũng được anh ạ.

    - Thế à?

    – Vâng ! Sách ǵ cũng được miễn có chữ th́ thôi. Em vô đây đă hơn một năm rưỡi, mắt nh́n toàn rừng núi, sốt rét, lá khô, xác chết, máu chảy… chứ đâu có trông thấy chữ bao giờ. Và chính em cũng không có dịp nào cầm bút viết một chữ. Mà bút đâu có mà viết ? Đôi khi em định mượn bút giấy của anh Cường để viết về gia đ́nh một bức thư, nhưng mỗi lần nghĩ tới việc đó em thấy ngại vô cùng ngại v́ hai lẽ. Một là v́ phải làm một việc mà hơn một năm rưỡi qua em không làm. Anh xem hai bàn tay em đây.

    Cậu bé x̣e hai tay đưa ra trước mắt tôi. Những ngón tay đen thui đầy sẹo và gồ ghề như những mắt tre có tật. Nh́n những ngón tay ấy, không ai nghĩ rằng trước đây chúng đă từng cầm bút bao giờ.

    Úm Ba La nói tiếp:

    – Bây giờ nghĩ tới viết những ḍng chữ, em thấy khổ tâm hơn bất cứ việc ǵ. Em cảm thấy nó mệt nhọc hơn bổ củi nấu cơm. C̣n lư do thứ hai là: viết thư nhất định em phải nói về em cho bố mẹ em rơ. Nhưng nói cái ǵ. Trong em bây giờ có cái ǵ hay ho mà nói? Nếu nói láo th́ viết thư làm ǵ ? Em không muốn làm cho bố mẹ và chị em thất vọng. Anh nghĩ xem anh nh́n xem người em thế này…

    Cậu bé ngồi lặng thinh, mắt rưng rưng.
    Tôi cũng thấy xúc động sâu xa về những lời tự thuật của cậu bé. Bây giờ tôi mới nh́n rơ cậu ta. Cái lớp vỏ bên ngoài kỳ quái bao nhiêu th́ những t́nh cảm của cậu bé sâu sắc bấy nhiêu.

    Mái tóc vàng hoe không phải v́ bẩm sinh mà v́ tắm mưa gội nắng , dầm dăi gió sương quá nhiều, một năm rưỡi có thể bằng mười lăm năm trong đời cậu.
    Nước da cậu ta trông càng gớm ghiếc. Nó chia làm nhiều vùng khác nhau. Da lưng th́ mốc cáy, xùi lên như vảy rắn. Ngực và bụng th́ thâm sịt và đầy nốt vừa nâu vừa đen. Có lẽ cậu ta đă dùng cái bộ ngực ra như cái mũi tàu để chống lại sóng gió của cái biển Trường Sơn mênh mông ác nghiệt này, cho nên nó mới nhận lănh nhiều thành tích đến thế.

    Tôi chợt nghĩ nếu bất ngờ, anh thanh niên này xuất hiện tại Hà Nội và tự giới thiệu rằng đây là người của Trường Sơn trở về th́ có lẽ dân thủ đô sẽ lập tức phân hóa làm hai nhóm: nhóm thứ nhất chạy trốn, nhóm thứ hai dạn dĩ hơn chạy ùa tới coi như coi một con ngựa vằn hay một con dă nhơn trong sở thú.

    Tôi hỏi:

    – Nhưng cậu làm sao mà về được Hà Nội bây giờ?

    Úm Ba La đáp:

    – Em chưa biết chừng nào và bằng cách nào em sẽ về được Hà Nội, v́ chuyện ấy c̣n tùy hoàn cảnh, nhưng nhất định em sẽ về không có ai, không có cái ǵ, bất cứ cái ǵ, dù cái đó có thiêng liêng chăng nữa, cũng không thể bắt buộc em đi tới được.
    Em có thể nói với anh rằng em không c̣n tin ai nữa cả, ngoài tin em. Em tin em vô cùng. V́ thế, em tin rằng có ngày em sẽ về được Hà Nội.

    Tôi hỏi:

    – Em tên thật là ǵ nhỉ ?

    – Tên là… nhưng mà,.thôi anh ạ. Người ta ở đây, cuộc đời ở đây đă đặt cho em cái tên Úm Ba La rất hay. Tây không phải Tây, Tàu không phải Tàu, nhưng em rất thích. Em đă quên đi cái tên cúng cơm của em. Đúng ra cái tên hoa mỹ do cha mẹ ḿnh đặt không c̣n thích hợp với cảnh trí mọi rợ này nữa. Ở đây cái ǵ đẹp nhất cũng phải tiêu tan, ngay cả lư tưởng của tuổi trẻ.

    – Em nói gớm thế.

    – Đó là ư nghĩ thực qua cuộc sống của em mà. Anh không thể bắt em nghĩ khác được. Anh biết không, khi em tỉnh dậy sau cơn sốt dài mê man không biết bao nhiêu ngày, em nghĩ ǵ không ?

    – Em nghĩ ǵ ?

    – Em nh́n khắp chung quanh em, không có một cái ǵ có thể cầu cứu được , cái ǵ đối với em cũng có vẻ lạnh lùng.

    – Nhưng em tên là ǵ chứ.

    – Tên là Hồng. Chị em tên là…

    – Tên ǵ?

    Tôi chờ đợi với cả sự ngạc nhiên sắp xảy đến với tôi. Không hiểu sao tôi cứ nghĩ rằng cậu bé này là em của Thu. Tôi thấy cái mũi nó hao hao giống mũi Thu. Có lẽ trên bộ mặt con người, ngoài cái bộ răng ra th́ cái mũi là bộ phận ít thay đổi nhất sau những cuộc tang thương.

    – Chị em tên là ǵ ?

    – Bích.

    Tôi thở phào nhẹ nhơm. Té ra thằng bé không phải là em của Thu v́ Thu theo tôi biết th́ chỉ là Thu, và tôi cũng chưa bao giờ nghe Thu nói về một đứa em trai nào đi công tác trên con đường ác nghiệt này cả.

    Tôi hỏi:

    – Em có bao giờ nghĩ rằng chị của em sẽ đi vào nam và sẽ gặp em trên đường này không?

    – Không.

    -Tại sao không?

    – V́ chị em rất yếu đuối và hay khóc lắm! Hơn nữa bố mẹ em có cho đi đâu mà đi!

    -Nhưng nếu em gặp chị em đi vào nam ở đây th́ em làm ǵ? Thí dụ như anh đây là chị Bích của em th́ em sẽ nói ǵ?

    – Không, chị Bích của em là người Bắc không thể có những ư nghĩ giống anh được, cho nên em không thể nói với anh những ǵ em sẽ nói với chị Bích của em trên con đường này.

    – Tại sao?

    – Tại v́ anh càng đi vào th́ càng gần nhà anh, c̣n chị em càng vào th́ càng xa nhà. Hai người hai t́nh cảm, hai mục đích khác hẳn nhau.

    Tôi nhắc lại vấn đề quyển sách:

    – Anh có mang trong ba-lô một quyển sách, của chính anh viết. Anh định sẽ mang về tặng gia đ́nh anh, nhưng bây giờ gặp em, ư định anh thay đổi. Anh sẽ tặng quyển sách ấy cho em.

    – Ôi chao! Ôi chao!

    Úm Ba La đưa tay lên cào cào mớ tóc dày cộm quến vào nhau thành mảng, như những lời nói của tôi làm động tới bộ năo của cậu ta. Cậu ta lắp bắp hỏi :

    – Sách ǵ vậy anh?

    – Truyện ngắn.

    – Chao ôi ! Em may mắn quá. Cha cha !

    Cậu bé xoa xoa tay. Bây giờ mà em giở trang sách ra nh́n lại những ḍng chữ th́ chẳng khác nào nh́n lại mặt người yêu! Em hồi hộp quá! Em mong đợi ghê quá! Nhưng sách ở đâu hiện giờ anh?

    – Trong ba-lô anh.

    – Đi đi lấy đi anh.

    Úm Ba La đứng phắt dậy lôi tay tôi. Tôi bảo:

    – Nhưng từ nay về sau, bỏ cái tên Úm Ba La đi nhé em ! Hồng ?

    – Chuyện đó hậu xét !


    Tôi bị cuốn hút vào cậu thanh niên kỳ dị này. Và cứ theo chiều hướng của Năm Cà Dom thảo luận với Cường th́ tôi và Hồng đi để Năm Cà Dom ở lại bệnh xá. Thu đang ngồi nắn nắn bắp chân trên vơng. Thấy Hồng tới, Thu vội vàng bỏ chân xuống dép và ngó lom lom vào cái con người kỳ quái kia.

    Hồng vẫn cứ thói quen, quắc mắt nh́n lại và quát:

    – Nh́n ǵ ? Đào ngũ đấy. Muốn làm ǵ không ?

    Tôi bảo:

    – Bạn của tôi đấy cậu ! Đừng nói thế! Cậu ngồi vơng tôi đây này, rồi tôi sẽ lấy sách cho.

    Tôi định soạn ba lô nhưng tôi dừng tay lại v́ tôi thấy Thu và Hồng nh́n nhau bằng cái nh́n kỳ lạ làm cho tôi rất ngạc nhiên. Cái nh́n như xoi mói mà lại như thân thuộc với nhau từ lâu, cái nh́n vừa như những tia sáng chọc thẳng vào mắt nhau vừa như êm dịu trao đổi với nhau những t́nh cảm mến thương.

    Nhưng tôi nghĩ ngay rằng Thu đang sửng sốt trước một loại người chưa từng thấy bất cứ ở đâu, c̣n Hồng th́ lấy làm lạ có một người con gái xinh đẹp như một nàng công chúa giữa một bộ lạc mọi dă man này.


    Còn tiếp ...
  • 19-05-2018, 08:23 PM
    tran truong

    Xương Trắng Trường Sơn _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ........................


    Cường giải thích thêm cho chúng tôi về nguồn gốc của Úm Ba La như sau:

    – Sau khi thoát cơn ác tính, Úm Ba La từ từ phục sức lại. Quả thật trời đẻ trời nuôi. Thằng bé ḅ đi xuống suối uống nước rồi nằm luôn bên bờ suối chịu một cơn mưa không ḅ về lều nổi. Thế mà vẫn không chết.

    Rồi hắn lê đi, hắn không nhớ là hắn đă ăn những thứ ǵ mà khỏe lại. Hắn nh́n chung quanh, không thấy ai cả. Th́ ra người ta đă đi hết cả từ lâu rồi. Bởi v́ khi trí khôn trở lại với hắn nên hắn nhớ tất cả . Hắn thấy không c̣n một vết chân mới nào chung quanh hắn.. Bản năng tự vệ của hắn đă dựng hắn dậy. Hắn gióng hướng và cắt rừng đi , đi măi. Sau cùng hắn gặp một đơn vị, nhưng hắn đă bắt đầu thù hận, cho nên hắn không nhập vào đơn vị mà hắn ḅ vào ăn cắp gạo muối, ăn cắp ba lô. Không phải tự nhiên mà hắn làm như vậy, mà chính cái cuộc sống thực tế Trường Sơn đă dạy cho hắn những việc đó. Nói rơ ra là trên con đường này vô số vụ mất cắp xảy ra hằng ngày ngay cả trong những đơn vị ” anh hùng ” chống Mỹ.

    Hắn thấy ăn cắp là cách sống khoẻ nhất và không phải đi đâu cả. Muốn làm ǵ th́ làm. Hắn trở thành tên ăn cắp chuyên nghiệp. Với một khẩu AK đầy đủ đạn và trang bị của một cán binh đi Nam, hắn không thấy sợ ai.

    Cường tiếp:

    – Đại khái như thế. Cho đến một hôm hắn lột hết lương thực của một đồng đội của hắn bị sốt nặng mê man nằm bên đường. Hắn không suy nghĩ ǵ cả. Hắn lấy ngay và ăn ngon lành không chút ân hận. Hắn chỉ nghĩ:”Nếu tao sốt nằm ở đây như mày mà mày bắt gặp thi mày cũng sẽ làm như tao làm đối với mày bây giờ ! ” Đó là lương tâm của hắn.

    Cường tiếp:

    – Rồi đến một hôm hắn ṃ vào bệnh xá của tớ. Lúc trước ở một địa điểm khác. Chao ôi ! Hắn ṃ vào tận kho. Hắn tha hồ quơ. Nào đậu xanh, đường sữa những thứ mà trên Trường Sơn này không ai có nổi. Hắn ăn quen lại ṃ vào. Và lại tha đi cạn cả cái kho của bệnh xá. Ban đầu th́ tớ hồ nghi anh em nhân viên, nhưng sau khi ḍ xét th́ thấy có vài món đồ rơi văi xa xa ngoài bệnh xá.

    Tớ kết luận là có một kẻ từ ngoài vào. Nhưng xem kỹ lại th́ gần đây đâu có cơ quan nào. Cũng không có đơn vị nào đóng gần. Tớ bèn cho bố trí canh pḥng và cuối cùng là tóm được hắn. Anh em giã cho hắn một trận nên thân. Tớ cũng giận, nhưng tớ không cho đánh nữa. Tớ bảo cởi trói, cho ăn uống và gọi hắn lên nói chuyện. Hắn đă kể cho tớ tất cả quá tŕnh của hắn mà tớ đă kể lại cho các cậu nghe.

    Tôi hỏi:

    – Nhưng sao bây giờ hắn ở dưới trướng của cậu ?

    Cường vui vẻ đáp:

    – Đó là một cái lối xài người của ḿnh. Sau khi nói chuyện với hắn tớ thấy hắn rất thông minh, suy nghĩ rất sâu sắc và hoạt bát nữa. Cậu nghĩ, hắn ta đă học hết lớp mười. Rồi bị động viên. Hắn không chịu đi, nhưng người ta nói chỉ đưa hắn đi vài tháng rồi cho về. Thế là hắn đi. Vô tới Trường Sơn chỉ hai tháng là bị sốt ác tính như tôi vừa kể.

    Cường tiếp :

    – Tôi bắt hắn ăn cắp quả tang nhưng làm ǵ hắn bây giờ l Giết hắn ư ? Ḿnh không có quyền. Đuổi hắn đi ư? Chắc chắn hắn sẽ quay trở lại, ngựa quen đường cũ chi bằng đối xử nhân đạo th́ ḿnh sẽ được một đứa đỡ tay chân cho ḿnh, hai là hắn sẽ không phá ḿnh nữa.

    Năm Cà Dom gật gù:

    – Thằng khôn thật.

    – Đấy! Bây giờ tôi bảo ǵ nó cũng nghe. Và nó không bao giờ phá phách tôi. Có hôm tôi hỏi thật hắn, nếu sau trận đ̣n đó mà tôi xử tệ với hắn th́ hắn sẽ trốn, và nhất định hắn sẽ trở lại để đốt bệnh xá và “để” cho tôi một băng AK làm kỷ niệm… Ghê gớm chưa?

    Tôi lắc đầu:

    – Không bao giờ tôi tưởng tượng nổi rằng trên Trường Sơn này lại có một nhân vật giống như King Kong như vậy.

    Chập sau Kim và Bảy Việt đến. Cường giới thiệu Kim với chúng tôi:

    – Ông này có sáu cây K54 trong ba-lô. Ổng mới cho tớ một cây đây. K54 ở đây rẻ lắm, một hộp ruốc chà bông, vài hộp sữa, nửa ki-lô đường là có thể đổi được với ổng ngay một khẩu. .

    Kim cười:

    – Tôi mang vô Nam cho mấy chả. Nhưng dọc đường ốm đói quá phải tùy cơ ứng biến. Thế thôi.

    Cường nói thêm:

    – Ổng đi xe hơi đấy các bạn. Ông nào muốn đeo vè th́ đeo.

    Kim xua tay:

    – Thôi thôi, xin van !

    – Sao vậy? Làm hiểm quá!

    – Không phải đâu nếu các cậu muốn đi xe hơi th́ phải làm ba việc mà ở đây th́ không thể làm được. Thứ nhất là cặp thêm một cái thanh sắt sau xương sống ḿnh. Thứ hai là phải đội thêm một cái gối bông dày hai tấc trên đầu và ngồi trên một cái gối bông khác cũng dày từng ấy. V́ sao? V́ xe chạy giằn, nó xốc, đầu các cậu sẽ đội vào mui xe vỡ ra, đít các cậu hổng lên rơi xuống, xương sống các cậu sẽ quẹo và đít các cậu sẽ tà . V́ thế tôi đă bỏ xe hơi mà lội bộ đây. Lội bộ tuy vất vả nhưng chắc sống hơn. C̣n đi xe hơi các bạn lo ngay ngáy, xe lật lúc nào không biết. Lại c̣n máy bay đuổi các bạn không thể nhảy trốn được . Đấy, các bạn có đi th́ xin mời ?

    Cả tôi và Năm Cà Dom le lưỡi lắc đầu:

    – Thôi thôi xin kiếu.

    Cường hỏi tôi:

    – Cậu có quen với ông bạn này không ?

    Tôi ấp úng chưa biết trả lời thế nào cho hợp t́nh th́ Việt đă vọt miệng đáp ngay:

    – Chúng tôi quen từ Hà Nội, trong nghề với nhau.

    Rồi Việt hỏi tôi:

    – Thu đă khỏe chưa anh ?

    – Thu nào cơ ?

    – Thu. . Thu ấy mà !

    Cường hỏi tiếp:

    – Có phải người yêu của ông đại úy không ?

    Tôi vọt miệng đáp:

    – Người yêu của ông đang đi ở đằng sau, nhưng nghe tin ông sắp xây dựng với một cô y tá trong bệnh xá này nên…

    Tôi ngập ngừng một chốc. Tôi định nói: “nên cô ta quay trở lại, ” nhưng nói thế càng giúp sự thuận lợi cho thằng đểu cho nên tôi sửa lại ngay.

    – Cho nên cô ta quyết đi vượt trạm, vô tới đây chắc có một trận ác chiến rền trời.

    Cường nh́n Việt. Việt lấm lét nh́n tôi. Có lẽ hắn không hiểu tại sao tôi lại biết tỏng hết cả bí mật của hắn. Nhưng hắn vẫn cứ b́nh tĩnh để xoay nước cờ:

    – Tôi có người yêu nào đâu mà anh nói vậy !

    – Sao không có. Tôi gầm lên. Chẳng tin ông bạn đưa cái bóp ra đây. Trong đó có năm, sáu tấm ảnh phụ nữ Hà Nội. Cô nào đẹp nhất là vị hôn thê của ông bạn đấy mà!

    Viên đại úy cười dả lả chữa ngượng:

    – Anh theo phá em hoài. ..

    – Tôi đâu có phá cậu. Đó là cậu tự phá cậu thôi chớ.

    Cũng rất may là con kỳ đà lại tái xuất hiện, nhưng lần này với một h́nh dáng khác hẳn. Hắn nằm gọn trong những cái dĩa nhôm dưới h́nh thức những cục vuông cục tṛn, xương nạc và da lẫn lộn, khói bốc lên nghi ngút.

    Bác sĩ Cường mời:

    – Thôi chúng ta cầm đũa. Ai ăn kỳ đà có gặp xui xẻo xin đừng đổ thừa cho tôi.

    Tôi nói:

    – Không sao đâu bác sĩ! Cái xui do chú kỳ đà này mang lại tôi đă gặp rồi. Chắc chắn sau bữa ăn này, cái xui đă lùi lại sau lưng tôi.

    Kim nói bằng giọng độc địa:

    – Theo như ông bạn này (tức tôi) vừa nói th́ ông đại úy không nên nên ăn thịt con kỳ đà này.

    – Tại sao ? Việt đang gắp một cục thịt khá to ngừng tay hỏi.

    – Tại sao chắc cậu biết rồi. Sự xui xẻo đă đến bên lưng cậu rồi đó Cậu hăy chặn cái xui kia lại, nếu để cho nó đến th́ đổ nợ ra cái trạm xá này ngay.

    Việt nuốt dở cục thịt, Kim cười và nói tiếp:

    – Đấy thấy không, cậu bị nghẹn mà. Khéo chứ nuốt không trôi đấy ! Thôi nên xơi một cục thôi. Cục thứ hai nó sẽ nằm tại cổ họng cậu !

    Việt lúng túng cố nuốt cho trôi cục thịt và nói:

    – Xui th́ chịu xui chớ tôi biết làm sao bây giờ ?

    Kim nói:

    – Xui th́ phải xả xui chớ !

    Năm Cà Dom gạt ngang và hỏi:

    – Ăn thế này không có “nước ngược” à Cường !

    – Không có ! Ở đây t́m ở đâu ra ?

    – Cậu có mà không biết dùng.

    – Ở đâu?

    – Lấy alcool đốt đèn ra pha một ít nước vào. Thế là thành rượu thượng hảo hạng ngay. Ở Hà Nội tớ đă từng pha cồn chín mươi độ uống rồi mà !

    Cường mang ra một chai. Năm Cà Dom rót cả vào bi đông rồi lấy nước lă pha vào liệu cho vừa liều lượng mà dạ dày chấp nhận được. Thế là Cà Dom rót ra mời khách.

    Bữa tiệc kỳ đà đâm ra vui vẻ, rộn rịp, rùm beng hằn lên v́ cái mớ cồn pha nước lă của Năm Cà Dom.

    Tiệc xong tôi bảo Cường gọi cậu Úm Ba La lên cho tôi nói chuyện. Ai cũng t́m chỗ nghỉ. Chỉ c̣n tôi và Úm Ba La. Tôi mắc vơng nằm. Úm Ba La ngồi bên đầu vơng của tôi. Tôi hỏi ngay:

    – Bây giờ cậu muốn ǵ ? King Kong ? ấy chết. Cậu muốn ǵ Úm Ba La ?

    Úm Ba La cười khảy:

    – Anh cứ gọi em là King Kong cũng được mà !

    – Em biết King Kong à?

    – Biết chứ.

    – Anh gọi em thế em không buồn à ?

    – Không. Em cũng thấy em đúng là một thứ King Kong Việt Nam sinh sống ở Trường Sơn này… Em không thể trở thành loài người khỉ kỳ quái đó, nhưng em bây giờ rất giống King Kong. Em đă trở thành một loại người rừng. Nếu không nhờ anh Cường th́ em sẽ trở thành một tên thổ phỉ giết người và làm mọi sự bất nhân không gớm tay.

    – Tại sao vậy ? Tôi hỏi.

    -Em thấy cuộc đời tàn nhẫn với em quá đỗi. Em là thằng học sinh lớp mười biết ǵ đâu. Thế mà sau một cơn thoát chết, em cảm thấy hận đời và em nhất quyết trả thù đời.

    Nếu như anh Cường xử tệ với em th́ nhất định em sẽ trốn thoát rồi sẽ trở lại bệnh xá, một đêm nào đó, em sẽ lia một băng, đúng một băng vào mùng anh ấy rồi sau đó nổi lửa đốt tất cả các láng trại.

    Tôi hỏ́:

    – Bây giờ em muốn ǵ?

    – Em nhất định sẽ trở về với thầy mẹ. Em không đi đâu cả. Em không nghe lời ai nữa cả. Em chỉ nghe theo tiếng gọi của thầy mẹ em. Khi em đi, thầy mẹ em khóc bảo em trốn đừng đi nhưng em nghĩ làm như thế là hèn. Bây giờ đi vô tới đây em mới thấy ân hận ! Giải phóng cái chó ǵ. Em không biết miền Nam đâu là đâu cả Không biết người miền Nam có cần ḿnh giải phóng hay không mà mang thây vào đó, bỏ thầy mẹ em ở ngoài Hà Nội không ai chăm sóc. Chỉ c̣n người chị gái, mà. ..

    Em biết em mất rất nhiều nhân tính. Anh đă đi đến đây trên con đường này rồi, anh xem có ai c̣n nhân tính hay không? Em sốt suưt chết mà đồng đội của em bỏ em như thế. May mà em c̣n sống . Nếu em chết ở giữa rừng th́ ai biết ? Bây giờ em nhất định không đi vô nữa. Em nhất đinh một bước cũng không đi. Em phải trở về dù trên đường về em có chết em cũng cam nhắm mắt. Em có ngựời yêu. Anh xem, bỏ cô nàng mà đi, rồi thân thể ra thế này. Vô lư! Vô lư! Vô lư! Em không nhận được của cô ta bức thư nào cả Em biết cô ta rất sầu năo, v́ ngoài em ra , chẳng ai có thể nói những lời làm rung động trái tim cô ta.

    - Em ở phố nào?

    – Hàng… Hàng Bột. .

    – Bố mẹ c̣n đủ không ?

    – C̣n đủ.

    – Anh chị em đông không ?

    – Người anh cả đă chết ở Hồng Gai. C̣n người chị gái thôi. Nhưng chị ấy yếu đuối lắm, mà lại hay khóc, chằng làm ǵ nuôi bố mẹ em nổi.

    – Hiện giờ em muốn ǵ?

    – Em thấy cần một cuốn sách để đọc.

    – Sách ǵ ?

    Úm Ba La ngồi thừ người ra. Tôi có cảm giác rằng câu chuyện của tôi đă dần dần đem lương tri trở về cho cậu bé. Tôi thấy càng nói chuyện, cậu ta trở nên hoạt bát, đôi mắt láu lĩnh và cái mồm linh động hẳn lên.


    Còn tiếp ...
This thread has more than 10 replies. Click here to review the whole thread.

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •