+ Reply to Thread
Page 26 of 26 FirstFirst ... 162223242526
Results 251 to 257 of 257

Thread: Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #251
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    382

    T̀NH THƠ BIỂN SỐNG


    T̀NH THƠ BIỂN SỐNG


    Nhẹ nhàng gió thổi lá đong đưa
    Xao xuyến nỗi niềm vương ư thơ
    Cảm xúc lâng lâng ḍng nhớ nhớ
    H́nh ai ẩn hiện ở trong mơ!

    Em đă cho tôi những đợi chờ
    Cho tôi ấm lại khúc t́nh thơ
    Tuổi xuân đă chết từ lâu lắm
    Giờ sống lại rồi thuở mộng mơ

    T́nh thơ như độ tuổi đôi mươi
    Nguồn cảm dâng tràn măi măi thôi
    Rạo rực hương t́nh bao ấm áp
    Khung trời chuyển sắc hoá xanh tươi

    Có phải là em thật đó chăng?
    Tự ngàn năm ấy thuở xa xăm
    Uyên ương ta khóc chia ly biệt
    Và đă cùng nhau hẹn kiếp trăng!

    Thế sao nghe thấy ḷng thương quá?
    Ảo ảnh không gian “tiếng của ta”
    Ư nghĩ, thơ ḷng như một mối
    T́nh thơ quyện trổi “một hồn ta”!

    Để thấy từng ngày thêm vấn vương
    Nặng thêm mấy chữ, chữ yêu thương
    Canh khuya tỉnh lặng trời êm ả
    Gió thổi lay hoài ngọn lá sương!

    Em đă cùng tôi dệt ư thơ
    Cùng nhau sống ảo, ảo trong mơ
    Và từng thao thức mang thương nhớ
    Để cả hai nơi lắm thẫn thờ!

    Hoà t́nh chung sống bằng thơ mộng
    Sưởi ấm hẹn hồn buổi giá đông
    Chầm chậm trôi lần theo biển sống
    T́nh thơ điệp khúc một ḍng sông

    Trăng thanh, ư sống, mộng xuôi ḍng!...

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #252
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    382

    DUYÊN...


    DUYÊN...

    Bỗng dưng sao lại phải miên man
    Thức thức, thao thao với xốn xang
    Nơi ấy ai kia buồn khổ bệnh
    Chuỗi ngày khắc khoải với gian nan!

    Sao lại lạ lùng như thế nhỉ?
    Chẳng hàng, chẳng họ, chẳng là chi
    Đường xa hai chỗ, đôi bờ bến
    Chuyện của người ta sao lại bi?

    Sao lại quan tâm chuyện của người?
    Nhẹ nhàng rảo bước đến cung ngôi
    Đọc từng đoạn viết, ḍng thơ thắm
    Để để làm chi? Hỡi! hỡi tôi!

    Sinh nhật ai kia bao chúc mừng
    Bận ǵ bởi chuyện của người dưng!
    Mà sao ta cũng vui vui lạ
    Như ngỡ chuyện ḿnh phải vấn vương!

    Rồi lại của ai trải thật đều
    Vần thơ lưu loát, thắm muôn chiều
    Ai hay th́ kệ chuyện ai hay
    Hănh diện làm chi với chuyện nhiều!...

    Có phải chính ai cũng chính ta?
    Những ǵ ai ấy trải phơi ra
    Có ta trong đó, hồn ta quyện
    Tự thuở ngàn xưa ta của ta!

    Chẳng thế mà sao lại bỗng dưng
    Từng từng thời khắc thấy vương vương
    Nghĩ ngày, đêm đợi, ai t́nh cảnh
    Mà lại ḷng ta trải chữ thương!

    Sóng nước, trăng soi một bóng thuyền
    Ḍng sông chảy măi cuộc truân chuyên
    Bỗng dưng thắm thiết nguồn êm ả
    Thuyền đậu lại rồi! một bến duyên!

    T́nh thơ ơi hỡi! bước lên thuyền!...

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #253
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    382

    HĂY TỰA VÀO ANH


    HĂY TỰA VÀO ANH

    Cà phê, trầm mặc thả trôi ḷng
    Xa tít ngàn khơi đến những sông
    Cong quẹo ḍng ngang kinh rạch chảy
    Rồi về đồng rộng với mênh mông…

    Tôi muốn ḷng tôi, hồn của tôi
    Yên b́nh, lắng đọng…để thành lời
    Có nên tiếp tục ḍng ngang trái
    Hay nhập sự t́nh để “kéo tôi”!

    Ai kia xa tận phương trời ấy
    Định mệnh trôi xuôi với tỏ bày
    Hai kẻ lạ xa chưa gặp mặt
    Mà nay thành một cánh hồn bay!

    Ai vui ta thấy nỗi niềm vui
    Ai mất nụ cười, ta cũng rơi
    Lệ ngấn đôi mi người bạn ngọc
    Cũng sầu tan tác mảnh hồn tôi!

    Anh đă gặp em, thấy nhớ em
    Nghe ḷng tha thiết nỗi êm đềm
    Xa xôi thiên kỷ thời lâu lắm
    Quay trở về đây đêm với đêm?

    Sao nỡ chia tay! Nỡ bỏ em!
    Để đời u uẩn phải buồn thêm
    Hồn ai trong sáng, tim ngà ngọc
    Trời hỡi! cuộc đời phải khóc đêm!

    Nỗi buồn cô quạnh theo năm tháng
    Em sống âm thầm với trở trăn
    Khắc khoải, từng đêm hồn sống thực
    Nỗi ḷng lai láng trải mênh mang!

    Ta đă hồn nhau, đă khổ sầu
    Để rồi em khóc! Tôi nghe đau!
    Xa xôi nơi ấy buồn thanh vắng
    Là ở nơi nầy, tôi thắt theo!

    Không thể bỏ em! Không để em!
    Chuỗi dài năm tháng với canh đêm
    Em buồn, em nghẹn, em xa vắng
    Tan tác hồn thương ta đă niêm!

    Anh quyết định rồi! em hăy vui
    Từ nay vĩnh viễn ta chung đôi
    Từng đêm ảo ảo trong mơ mị
    Ta sống cùng nhau tôi với tôi!

    Nhưng gửi một lời, em hăy nhớ
    T́nh ta năm tháng một t́nh thơ!
    Ân t́nh, đạo sống luôn ǵn giữ
    Chớ để pha phôi, chớ hững hờ

    Giờ đây ta trải nỗi niềm mơ!...


    Nguyễn Thành Sáng

  4. #254
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    382

    NỐI LẠI CÂU THỀ


    NỐI LẠI CÂU THỀ

    Qua hàng vải biết bao màu sắc
    Đẹp vô cùng, bắt mắt làm sao
    Thế mà trong dạ nao nao
    Chỉ màu ấy ấy đưa vào tâm tư!

    Xe đ̣ chạy, thật dư nhiều chiếc
    Sao lại ḷng chẳng thiết xe ai
    Ḷng ta lại thích xe nầy
    Mặc đường thăm thẳm, ngất ngây nỗi ḷng

    Đường ḷng ṿng thật bao nhiêu ngả
    Chẳng chọn nào, lại thả hồn đây
    Ḷng ta quyết chọn đường nầy
    Dẫu cho cát bụi, sông dài ta đi

    Vào cung thi, bao nhiêu thi sĩ
    Ai cũng hay, cũng thích ḷng ta
    Vậy mà sao thấy đậm đà
    Một người nào đó, mặn mà nét thơ!...

    Cũng do ḷng ta mơ, ta chọn
    Và do duyên tự chốn ngàn xưa
    Nên xuôi duyên nợ đẩy đưa
    Cho ta gặp gỡ sớm trưa bây giờ!

    Bạn t́nh hỡi! thẫn thờ chi nữa
    Lo lắng ǵ phải trở phải trăn
    Để thơ với ư xa gần
    Câu câu hỏi hỏi lần lần mối tơ

    Trăng đỉnh núi, hồn thơ nơi đó
    Giữa khung trời sáng tỏ canh thâu
    T́nh ta giờ đă thắm màu
    Em ơi! Nàng hỡi! để sầu mà chi!

    Con sông chảy, thuyền đi dừng lại
    Neo đậu rồi, bến ấy ḷng ta
    Nơi đây trăng sáng đậm đà
    Bôn ba năm tháng đă qua đi rồi

    Người thương hỡi! thả trôi ḍng nghĩ
    Hăy vững ḷng một chí hồn ta
    T́nh thơ trải tấm thiết tha
    Cuốn theo mây gió, ngân nga câu thề

    Bởi hai ta đă trở về
    T́nh thơ nối lại câu thề ngàn năm!...

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #255
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    382

    Hăy Vượt Lên Chính Ḿnh


    Hăy Vượt Lên Chính Ḿnh

    Ḍng nước chảy dưới trời đang êm ả
    Bỗng vướng mành, xót dạ nước đang trôi
    Nhưng nước kia sức mănh liệt đầy vơi
    Bường để thoát ra nơi t́m biển lớn !

    Trong cuộc sống, thịnh suy luôn lởn vởn
    Kiếp con người chập chợn phải vương mang
    Ai trong đời suôn sẻ măi thênh thang?
    Ai diễm phúc chẳng mang lần khắc khoải?

    Người thương hỡi! đời em nhiều tê tái
    Chạnh ḷng ǵ để phải nỗi niềm suy
    Hăy sống đẹp, vượt ḿnh, phơi trải chí
    Bởi ḍng đời là chỉ thế mà thôi!

    Ở nơi anh, tâm sự cũng đầy vơi
    Cũng như em, từng rơi bao ngấn lệ
    Bởi phương xa băo tới, lụy đường về
    Trăng thao thức, gió chê mây mệt mỏi!

    Từng gào thét, chập chờn cơn sóng vội
    Từng hằng đêm vời vợi, tím hồn ta
    Từng hận đời, u ẩn với xót xa
    Để thui thủi ngân nga lời bi thiết!

    Em có biết? nỗi ḷng anh da diết
    Những đêm đen, đơn chiếc dưới khung sầu
    Trăng lặn buồn, mờ mịt phủ màn thâu
    Đẩy bóng tối vào sâu ṿng non nỉ !...

    Rồi một ngày giựt ḿnh ḷng tự nghĩ
    Tái tê buồn là chỉ khổ thêm thôi
    Kéo gió ngàn, vực dậy ánh trăng rơi
    Để trải thắm muôn nơi khung trời tỏ

    Gió anh hồn bất diệt từ muôn thuở
    Đă trở về, niềm nở với hồn anh
    Nấu nung dần ngày tháng dưới từng canh
    Xem nghịch cảnh, vây quanh…không ǵ cả!

    Gắng trèo lên, bước tới, cất lời ca
    Ta phải sống, phải xa niềm bi thảm
    Th́ em ơi! Dẫu cho bầu ảm đạm
    Hăy sức ḿnh, mạnh dạn đón phong sương

    Cố mà vui, khuây khoả chuyện buồn thương
    Theo ngày tháng t́m đường phơi ư sống
    Ta có nhau, đắp xây nguồn thơ mộng
    Trải ḷng ḿnh ḍng sống để vươn lên

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #256
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    382

    THEO ANH VỀ THIÊN KỶ


    THEO ANH VỀ THIÊN KỶ

    Ta gặp lại sau ngàn năm ly biệt
    Em phương trời tha thiết vọng về anh
    C̣n nơi đây cũng ḷng mang da diết
    Nhớ bạn t́nh thân thiết những thâu canh!

    Thuở ngàn xưa trong xanh khung trời tỏ
    Từng đêm về gắn bó cuộc t́nh ta
    Tận trời cao rít ra lời của gió
    Mây lang thang đây đó lững lờ qua

    Gió cuốn xám thổi ra nơi tít tận
    Để t́nh ḿnh hứng thắm cơi trời xanh
    Anh với em dưới trăng nỗi niềm dâng
    Hồn dào dạt, trôi dần về hoang tạnh

    Giữa khung trời long lanh trăng sao sáng
    Cùng trải ḷng lai láng nhịp ngân nga
    Tiếp linh hồn bay qua vùng tỏa ánh
    Lên đỉnh ngàn, đứng ngắm dăy gần xa!

    Người thương hỡi! từ thời ngàn năm ấy
    Đến bây giờ c̣n thấy nữa được đâu!
    Cảnh trần nầy bể dâu bao phơi trải
    Nhớ về xưa mà phải nỗi niềm đau!

    Duyên tái hợp gặp nhau khung trời ảo
    Mỗi tối về cùng dạo với hồn thương
    Buổi xa vắng nghe vương, nghe nhung nhớ
    Vọng trời mây, khúc nhạc trổi cung buồn

    Ta vẫn biết con đường về cơi mộng
    Một cái ǵ là chỉ để tương tư
    Nhưng phải sống, phải mơ và trọn ư
    Cùng đắp xây, ḍng nghĩ tự bây giờ

    Quên năm tháng chơ vơ và buồn bă
    Quên những ngày lă chă lệ ḷng rơi
    Quên tất cả ưu tư gieo tàn tạ
    Ḥa cùng nhau một dạ dưới trăng soi

    Trời bây giờ trăng đời c̣n e ấp
    Vậy mà xanh, từng chập ánh lung linh
    Tăng sức sống, cho t́nh thơ trải khắp
    Cả tấc ḷng vun đắp một niềm tin

    Em yêu ơi! Tự ḿnh xây giấc điệp
    Rồi say sưa thiêm thiếp đến cung mơ
    T́m sống lại t́nh yêu nơi tiền kiếp
    Vực dậy đời bằng đẹp với bằng thơ!...


    Nguyễn Thành Sáng

  7. #257
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    382

    CÙNG NHAU ĐỂ PHAI PHÔI (2)


    CÙNG NHAU ĐỂ PHAI PHÔI (2)

    Ánh rũ tà chiều sao ảm đạm
    Chim trời mỏi cánh muốn dừng bay
    Kiếm cung ngày cũ như xa vắng
    Chuồng đóng, ngựa buồn ai có hay!

    Mấy mươi năm sống trong ṿng tối
    Khắc khoải cũng nhiều, vui có vui
    Nhưng đến niềm vui rồi sớm tắt
    Để sầu, lưu luyến măi ḷng thôi

    Cứ thế trôi dần theo nẻo sống
    Thủy triều lên xuống lúc ṛng rong
    Cảnh đời thay đổi theo con nước
    Lúc ấm, lúc nồng, lúc giá đông

    Thắm thoát thời gian chuỗi tháng năm
    Yêu thương, khoảnh khắc khuất xa xăm
    Cho hồn kẻ sĩ mang buồn bă
    Trống vắng, lạnh lùng nỗi giá băng!

    Tôi đă âm thầm cố lăng quên
    Những chiều ráng tắt, dạ buồn tênh
    V́ sao măi nhớ, luôn vương vấn?
    Khi cửa then cài, khuất một bên

    Có phải cuộc đời chưa phỉ chí
    Nên từ sâu thẳm, gió lộng phi
    Để rồi trống vắng, sầu hoang tạnh
    Tuổi kéo nhạt mờ, trải ủ ê ...

    Thôi thôi, không nghĩ, không trăn trở
    Cứ mặc ánh tàn khuất nẻo xa
    Tận quả tim nầy c̣n máu chảy
    Th́ c̣n nhịp đập với ngân nga...

    Chiều qua thuyền mộng thả ḍng trôi
    Gặp gỡ bên bờ ánh lệ rơi
    Héo phụ u buồn, sương trắng xoá
    Cũng niềm héo hắt, cũng chơi vơi!

    Có phải đây là tri kỷ không?
    Sao cùng giông giống một ḍng sông
    Cũng yêu trăng sáng, yêu mơ mộng
    Cũng thấy chiều về giá lạnh đông

    Có phải hồn thương xưa đă mất
    Tự ngàn năm cũ thuở xa xăm
    Giờ đây gặp lại chiều thanh vắng
    Chia sẻ cùng nhau nỗi trở trăn?...

    C̣n ǵ nghĩ ngợi với bâng khuâng
    Xế bóng hoàng hôn đă quá gần
    Tạm gác mái chèo, nhen bếp lửa
    Ấm t́nh bậu bạn đón trăng thanh!...


    Nguyễn Thành Sáng

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 30
    Last Post: 30-07-2013, 10:58 PM
  2. Replies: 1
    Last Post: 05-04-2013, 03:54 PM
  3. Replies: 0
    Last Post: 05-04-2013, 02:27 PM
  4. Replies: 0
    Last Post: 05-04-2013, 02:25 PM
  5. Replies: 1
    Last Post: 14-02-2013, 02:12 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •