Results 1 to 4 of 4

Thread: Chỉ Hà Nội mới có

  1. #1
    Member
    Join Date
    11-08-2010
    Posts
    570

    Chỉ Hà Nội mới có


    Ô hô, ai tai! Văn minh thủ đô


    C̣n đang sống ở Việt Nam, tôi đă nghe nói nhiều đến nền văn minh, văn hóa của Thủ đô Hà Nội. Thành phố đang mở rộng để ph́nh ra to nhất nước, đang ráo riết “quy hoạch” để đẹp nhất nước, xứng đáng là trung tâm văn hóa - chính trị, kinh tế lớn nhất nước và ôm giấc mơ lớn nhất cả Đông Nam Á này.

    Nhưng rồi qua bao nhiêu năm, kể từ khi khôn lớn, rời bỏ miền Bắc ra đi, tôi rất ít khi trở lại Hà Nội. Có một hai lần đi qua, ghé vào thủ đô như một trạm dừng chân trong ngôi phố cổ rồi lại thản nhiên trở lại Sài G̣n. Không có dịp đi sâu ở lâu để "khám phá" nền văn minh Hà Nội, chưa được thưởng thức "ẩm thực" tinh tế nổi tiếng Hà Nội, chưa có th́ giờ dạo chơi ngắm lại những danh lam thắng cảnh xưa. Chỉ có một buổi sáng ngồi trong nhà thủy tạ ăn sáng, ngắm mặt nước Hồ Gươm xanh biếc sau dàn liễu rủ.Hơn thế, từ xa xưa Hà Nội vốn nổi tiếng là mảnh đất “kinh kỳ ngàn năm văn hiến”, người Hà Nội thanh lịch dịu dàng. Chẳng thế mà trăm năm trước, người Hà Nội vẫn tự hào với câu :”Chẳng thơm cũng thể hoa nhài. Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".

    Vậy trăm năm sau nó phải "văn hiến" hơn chứ. Tôi cũng mong có được ḷng tự hào về mảnh đất thủ đô của ông cha ta để lại tiếng thơm cho con cháu.

    Người "Hà Nội thực thụ" c̣n lại rất ít


    Tuy nhiên, dù vậy trong giao tiếp hàng ngày, tôi cũng đă từng được nghe giọng nói Hà Nội ngày nay, khác với ngày xưa rất nhiều. Ngay cả trên các đài truyền thanh truyền h́nh và trong những cuốn phim, tiếng nói Hà Nội cũng đă khác xa. Lư do cũng dễ hiểu, bởi những người dân “thực thụ Hà Nội” đă cao chạy xa bay từ nửa thế kỷ rồi, số “thực thụ Hà Nội” c̣n ở lại rất ít. Những người đến Hà Nội sinh sống sau này hầu hết từ khắp các vùng nông thôn và trước hết là những người có công với "kháng chiến", có địa vị "nhà nước" được đưa về thủ đô "công tác" rồi kéo cả nhà, họ hàng về "ăn theo" nghiễm nhiên trở thành dân Hà Nội". Và cứ thế phát triển dần, phát triển thoải mái, du nhập đủ thứ thói quen, kể cả những thói hư tật xấu, phong cách ô hợp, chẳng ai buồn để ư tới, chẳng ai coi đó là chướng tai gai mắt. Ngược lại, có khi c̣n thấy … thú vị, nên nó phát huy tối đa những góc cạnh "lạ lùng quái đản". Thói hư dễ bắt chước, tính tốt khó làm quen là tâm lư thông thường.

    Có một số người từ Hà Nội vào Sài G̣n sinh sống đă có thể tạm thời “ḥa nhịp” với giọng nói Sài G̣n. Nhưng vẫn c̣n một số người mới vào Nam sinh sống và cả một số vào đă lâu nhưng vẫn giữ măi giọng nói "đặc biệt" của miền Bắc, không thay đổi được. Cho nên người miền Nam thường có thể đoán ra ngay “Bắc Kỳ 75” hay “Bắc Kỳ 54”. Họ hàng nhà tôi cũng vậy. Cho nên tôi không cho đó là tốt hay xấu, hay hoặc dở. Tôi chỉ nói đến sự khác biệt mà thôi. Ngay cả cách dùng từ ngữ cũng khác. “Điện cho tôi nhé” chẳng biết điện thoại hay điện thư (e mail) hay điện tín. Vất vả lắm th́ nói "vất lắm". Liên lạc với nhau th́ nói "liên hệ", đề pḥng th́ nói "cảnh giác", bảo đảm th́ đảo ngược thành "đảm bảo"… Có hàng trăm kiểu nói như thế, nghe qua biết liền. Có lẽ cần phải có một cuốn từ điển Việt Nam mới để mọi người VN cùng dùng chung và hiểu nhau hơn.

    Chỉ Hà Nội mới có


    Những cái hay, cái đẹp của Hà Nội, báo chí ở VN đă nói đến nhiều rồi, tôi cũng được nghe không thiếu. Cả cái dở, cái xấu cũng khá nhiều. Đó là chuyện tự nhiên của một thành phố lớn. Ở đâu chẳng vậy.

    Nhưng có một thứ mà chỉ Hà Nội mới có, đó là chuyện ẩm thực với "bún quát, phở đuổi, cháo chửi". Chuyện này tôi nghe từ lâu đă thấy kinh ngạc lắm rồi. Không ngờ đi ăn bún th́ bị quát, đi ăn phở th́ bị đuổi, đi ăn cháo th́ bị chửi. Các bạn đă thấy, đă nghe ở bất kỳ nơi nào trên thế giới, kể cả ở những nước lạc hậu nhất, có chuyện này chưa?

    Ấy thế mà bây giờ lại c̣n có chuyện "động trời" hơn. Nghe qua cứ tưởng là chuyện bịa, bịa trắng trợn, bịa láo lếu. Làm ǵ trên đời này lại có thứ chuyện quái đản đến như thế. Song tôi cũng rất tiếc rằng đây là chuyện có thật 100%. Nói có sách mách có chứng. Chỉ cần dẫn chứng một nguồn tin trên báo của một anh phóng viên ở ngay Hà Nội là đủ, không cần thêm mắm muối đă hoảng hồn rồi.

    Đọc nguồn tin kia, tôi c̣n đang phân vân th́ lại nhận được cái "meo" của một người đẹp được mệnh danh là "Bà Phổi Ḅ Hồng O." từ Seattle, tuốt tận bên Huê Kỳ, gửi tới. Hồng O. cũng chẳng “b́nh loạn” ǵ thêm, chỉ gửi nguyên xi tin này “bố cáo” với bạn bè. Thế là quá đủ. Tôi đành phải viết bài này tường tŕnh cùng bạn đọc cho rơ ràng, kẻo sợ người biết người không, hoặc "tam sao thất bổn" cái thừa cái thiếu, mất đi tính xác thực, vốn là thứ quư nhất của nguồn tin.

    Phong cách mới


    Những phong cách "bún quát, phở đuổi, cháo chửi", như tôi đă nói ở trên, bây giờ đă thuộc về quá khứ. Không phải nó tàn lụi mà nó "phát triển lên một chiều cao mới", kinh hoàng hơn. Anh chàng phóng viên của Hà Nội gọi là "ác liệt" hơn. Có lẽ từ ngữ này cũng bị ảnh hưởng từ thời chiến tranh, thí dụ như B52 đánh phá ác liệt.Tôi c̣n nhớ hồi đó, đứng từ xa nh́n máy bay B52 đánh phá ác liệt như thế nào, song nghe qua những lời lẽ trong vài quán ăn được diễn tả, cũng có thể h́nh dung ra lời nói đó làm ù tai hoa mắt không kém ǵ nghe B52 giội bom giữa thời b́nh.

    Không c̣n cách dùng từ nào khác nên tôi tạm gọi những cách hành sử sau đây là một “phong cách mới” vậy. Nếu bạn đọc nào có câu chữ hay hơn, xin vui ḷng góp ư để bà con cùng bàn luận cho vui chuyện "thiên hạ sự

    .Hầu như một số rất lớn người Hà Nội, công tư chức, thuộc dạng trung lưu, tiểu thương có thói quen đi ăn sáng ở những hàng quán nổi tiếng dù nó nằm ở ngóc ngách nào. Ham rẻ th́ ít, ham ngon th́ nhiều. C̣n những "đại gia" th́ không ham ngon, ham rẻ mà lại ham "làm sang", chọn những quán nổi tiếng được trang trí như "bố thằng Tây" và điều kiện là phải chém đắt mới đúng là nơi đáng ăn. Cho dù lúc nay đang là lúc suy thoái kinh tế trầm trọng, ai thắt lưng buộc bụng ở đâu không biết, các "đại gia" vẫn không từ bỏ thói quen đă làm nên tính cách đại gia của ḿnh.

    Ở Sài G̣n và các thành phố lớn cũng thế thôi, nhưng mỗi cửa hàng có một phong cách phục vụ khác nhau. Ở đây tôi đi vào cụ thể, một số hàng quán ở đất thủ đô ngàn năm văn vật hiện nay. (Nếu viết phóng sự hồi xưa, tôi không ngần ngại diễn tả rằng "Hà Nội ngay bây giờ, liền tút suỵt". Lối đó hơi xưa rồi nên tôi không xài nữa, cho vào viện bảo tàng chữ nghĩa).

    "Miệng nhai, tai nghe chửi"

    Xin nói ngay, đó là tiêu đề của anh chàng phóng viên sống ở Hà Nội, chứ không phải của tôi. Thực khách đă quá quen với lối vừa ăn vừa nghe chửi này rồi nên cứ tỉnh như ruồi, ăn uống x́ xụp ngon lành. Ngay từ khi khách chưa bước chân vào cửa hàng, đă có thể nhận ngay một lời chào đầy t́nh cảm chua ḷe của chính chủ nhân.

    Tại quán bún canh dọc mùng nổi tiếng thơm ngon với món lưỡi, sườn, gị heo chấm x́ dầu, hông chợ Ngô Sĩ Liên (Hà Nội), trưa ngày 15-02-2009 vừa qua, một khách mới dừng xe trước quán hỏi bà chủ:

    - "Chị ơi, để xe ở đâu?

    Bà đốp ngay vào mặt:

    - "Để lên nóc nhà này này!".

    Bà chủ ngoài 50, ít khi ngớt tiếng léo nhéo chua loét. Một thực khách thích ăn rau sống, gọi rau đến lần thứ 3, bị bà chồm qua bàn bán hàng quát nạt:

    - “Đây không có rau, tự trồng mà ăn!”.

    Ấy thế mà khách không giận mới là lạ

    .Một bà khách sau bữa trưa ngon miệng, biết tính bà chủ hay cáu gắt, chị lại gần bà chủ nhỏ nhẹ: “Chị gói cho em 1 cái lưỡi mang về nhà. Nhà em ít người, chị cho cái nho nhỏ thôi". Bà chủ quán ngồi cạnh nồi canh nghi ngút khói, mặt đỏ phừng phừng quắc mắt: "Đây không có hàng nho nhỏ! 60 ngh́n đổ đầu”. Chị khách bắt đầu sợ, đành phải gật đầu ngay. Nhưng bà hàng chưa hết cơn. Bà vừa gói hàng, múc nước chấm, vừa nguưt chị khách: "Đă muốn ăn ngon lại c̣n đ̣i rẻ!". Rồi cơn cáu giận dâng cao, bà móc cái lưỡi heo luộc ra khỏi túi nilon định đưa cho khách, song lại ném vào rổ: “Thôi không bán nữa đâu, về đi!”. Chị khách tím mặt lủi thủi ra về.

    Ở một quán ăn khác, quán ḿ vằn thắn trên phố Trần Hưng Đạo, hai vợ chồng chị Chị Hồng Hạnh (ở Vĩnh Hồ, Hà Nội) kể, một lần chúng tôi đến ăn, chờ măi không thấy nhân viên đến hỏi, chồng chị ra tận quầy chủ quán gọi món ăn. 10 phút sau không thấy ai mang đồ ăn ra, hai vợ chồng ngại quán đông, đứng dậy ra về. Vừa ra khỏi cửa, đă nghe một giọng đàn ông chửi với theo: “Loại giẻ rách, có C. tiền mà ăn!".

    Vợ chồng chị Hạnh ấm ức lắm, nhưng không dám phản ứng v́: Thứ nhất, không đáng phải đối phó với những loại người thô tục như thế này. Thứ hai, cái quán ăn nổi tiếng này chắc nó phải có "bảo kê", có bọn "mặt rằn" đứng sau, chính quyền ở đây chắc cũng không xa lạ ǵ với chủ quán. Thứ ba, chị thấy người ăn vẫn ṿng trong ṿng ngoài chầu chực để được "xin ăn ". Thôi th́ đành "nhắm mắt làm ngơ" vậy. Chị không hiểu tại sao giữa thành phố lớn, những người ra vẻ lịch sự như thế này mà vẫn có những người chấp nhận "tủi nhục" để được ăn. Họ quen với lối "xin cho" thời bao cấp rồi chăng?

    Một kiểu vừa bán hàng vừa" chửi chó mắng mèo"

    Khi bạn đến chơi nhà ai, thấy chủ nhà tiếp đăi bạn ân cần, nhưng trong khi đó vẫn cứ quát nạt chửi bởi, mắng nhiếc con cái, bạn đă thấy nhột lắm rồi. Trong cách xử thế, người ta gọi là kiểu "chửi chó mắng mèo" để gián tiếp đuổi khách.

    Quán bún ngan trên đường Trần Hưng Đạo bà chủ quán áp dụng chiêu này để ra oai. Bà tỏ ra ngọt ngào với khách nhưng lẫn lộn trong sự ngọt như mía lùi ấy là những câu chửi thậm tệ đám "lâu la" bưng bê của cửa hàng: "Mày đi đâu mà giờ mới vác xác đến, ở nhà chôn bố mày à?".

    Th́ ra nạn nhân là cô giúp việc mới đang đứng chịu trận trước bà chủ và hàng chục thực khách đang tất bật nhai và... nhẫn nại nghe. Bà chủ quán thấy nhiều người ngẩng đầu ngó, như được khuyến khích (ở Hà Nội con gọi là được động viên), tay làm hàm càng... chửi!.. Càng chửi càng hăng.

    Ở hàng hủ tiếu nổi tiếng trong "ngơ ẩm thực" phố Hàng Chiếu, bà chủ hàng cũng phải chửi người giúp việc liên tục. Bà chửi rất du dương, xen lẫn lời mời với khách hàng khá êm đềm:

    "Mày có rồ không mà cắt rau dài thế này?". Rồi quay sang phía một khách hàng trẻ, bà tiếp nối luôn: "Em không ăn rau sống, à". Rồi lại quay vào chửi người làm: "Cái con ngu vạ ngu vật kia, khách chờ ṿng trong ṿng ngoài mà cứ đứng như con chết rồi thế kia à?" Lại quay sang phía khách hàng bà "hát luôn": "Chưa đến lượt em, đợi tí, gái nhé!". Lại liên tục chửi: “”Xéo về quê mà hốc C.! Loại lười thối thây như mày chỉ tổ ngứa mắt tao!". Quay sang khách bà đổi giọng một chút: "Ngồi xuống đây em, chật chội tí, thông cảm nhá!"... Cứ thế liên tục bà vừa chửi vừa "hát" vừa bán hàng, không hề biết mệt.

    Nhiều người khẳng định họ đều ít nhất 1 lần vừa ăn hàng vừa... được nghe chủ quán chửi người làm. Bà Lan (bán hàng lưu niệm) kể: Cuối tuần trước, cả nhà bà đến quán hải sản biển B.H trên phố Tô Hiến Thành. Bà chủ ở đấy đang quát tháo một nhân viên, thỉnh thoảng lại xỉa xỉa con dao về phía cậu người làm; cậu này th́ mặt lạnh tanh như không nghe thấy ǵ. Các cháu bà Lan ngồi cạnh sợ rúm ró trước lưỡi dao sắc lẻm thỉnh thoảng vung loang loáng trước mặt.

    Trước những chủ quán mồm năm miệng mười, chửi người làm như hát hay, nhiều khách nghẹn. Bà Lan chỉ c̣n biết nói:"Nuốt chưa hết miếng đă muốn đứng lên, ăn một lần là cạch đến già"

    Nhưng cũng với nhiều người, nghe chửi ở quán hàng thường như... vừa ăn vừa xem biểu diễn (cốt sao tiếng chửi không dành cho ḿnh!).

    Thế nên, "phong cách bán hàng" kiểu... chửi không chỉ phát huy cao độ ở các quán hàng nhỏ, mà nay nó c̣n được lan sang ở hệ thống nhà hàng bậc trung như L.V (phố Lư Thường Kiệt), Q.N (phố Phan Bội Châu)...

    Văn hóa Hà Nội của các anh như thế đó

    Điều kinh ngạc hơn cả là tại sao người Hà Nội, dù chỉ là một số người, lại chấp nhận "phong cách" mọi rợ này như một nét riêng của Hà Nội. Những ví dụ nhỏ nhưng có ư nghĩa rất lớn. Đó chính là văn hóa, chính là bộ mặt của Hà Nội. Chẳng lẽ cứ để thế măi sao, hỡi những nhà thông thái, những nhà xă hội học, những người có bổn phận xây dựng Hà Nội, những người lo cho cả một thế hệ tương lai Hà Nội??? Có lẽ nào các vị này đă quá quen rồi nên thấy như thế là chuyện b́nh thường chăng? Du khách sẽ nghĩ ǵ, sẽ "kinh sợ" Hà Nội đến như thế nào nữa?

    Một người bạn tôi ở Hà Nội, đang làm việc tại Sài G̣n, đă cam đoan rằng nếu ở Sài G̣n th́ những hàng quán như thế không có một cơ hội nào sống sót. Dù rằng cũng c̣n có một vài hàng quán chưa tiếp đăi ân cần, chưa thể hiện được tính văn minh lịch sự đúng nghĩa, nhưng "phở đuổi, bún quát" th́ không hề có. Ngay cả trong cách giao tiếp hàng ngày, hai tiếng "cảm ơn" và "xin lỗi" ở Sài G̣n cũng nhiều hơn ở Hà Nội. Anh bạn tôi ngán ngẩm: “Nếu vừa ăn vừa nghe chửi mà được gọi là “nét văn hóa Hà Nội” th́ xin lỗi, chắc tôi không bao giờ dám nhận ḿnh là người Hà Nội nữa”

    .Một độc giả ở miền Nam cũng lên tiếng: "Tôi là người miền Nam, tôi thường hay ra Hà Nội công tác và rất thích các món ăn ở Hà Nội. Những lúc rảnh rỗi, tôi thường lân la ăn nhiều món ở Hà Nội. Tuy nhiên, ăn ở đây tôi có cảm giác ḿnh không phải là thượng đế. Ăn mà phải tự ḿnh phục vụ, tự bưng bê, lấy ghế, trông xe, giữ xe, tự đi tính tiền... rồi c̣n nghe chủ quán quát tháo, cằn nhằn.

    Điều này khác hoàn toàn với trong miền Nam, khách hàng khi vào ăn được nhân viên giữ xe ân cần dắt xe, khi ra th́ ân cần dắt ra, vào quán chỉ cần kêu, chủ quán phục vụ tận bàn, cho dù gọi lắt nhắt, đủ thứ th́ bao giờ người bán hàng cũng vui vẻ, niềm nở.

    Không có kiểu "không ăn th́ biến" như ngoài Hà Nội".

    Một người có bạn ở nước ngoài về, hănh diện đưa bạn đi ăn sáng ở quán bún riêu hôm mùng năm Tết. Khi phải đợi hơi lâu, anh bạn lịch sự hỏi người bán hàng, vậy mà được nhận nay câu chửi: “Từ từ, là bố người ta đ... đâu mà đ̣i ăn là có được...". Anh bạn người Hà Nội ngượng tím mặt, đành đem "lịch sử" ra bào chữa rằng "Cái thời mà anh biết về Hà Nội thanh lịch xưa qua rồi, thời đồ đá có lối giao tiếp của đồ đá, thời đồ đồng có lối giao tiếp của đồ đồng, thời đồ đểu có lối giao tiếp của đồ đểu. Anh bằng ḷng vậy, anh chỉ ở đây vài ngày rồi đi, c̣n chúng tôi ở dài dài mới đau"

    Một độc giả khác kể: Tôi được một người bạn mời ăn phở tại quán Phở Nhớ trên đường Huỳnh Thúc Kháng (ngă tư Huỳnh Thúc Kháng - Nguyên Hồng). Thật ngạc nhiên khi bước vào đă nghe thấy bà chủ quán chửi người làm bằng ngôn ngữ thô tục hết chỗ nói, thật sự là ngồi ăn trong hoàn cảnh đó làm sao mà ngon được.

    Chưa hết, khi anh bạn tôi hỏi người thái hành: "Hành chưa rửa hay sao mà trông bẩn thế?". Lập tức bà chủ quán quát tháo: "Anh nói ǵ? Ai chưa rửa, nhà tôi bán hàng có cho ḿnh anh đâu, ăn th́ ăn không ăn th́ bước, không cần bán, d.m cái loại khách này đ.. cần"

    .Ôi trời! Tôi nghe như tiếng sét bên tai, thật quá hăi hùng, tôi không thể hiểu nổi người bán phở này nghĩ cái ǵ trong đầu? Văn hóa nào dạy họ có cách cư xử như vậy? Bây giờ nghe cái ǵ có từ "Nhớ" tôi cũng giật ḿnh! Thật sự là quán phở đáng "nhớ"! Tôi cảm thấy xấu hổ và xót xa cho Thủ đô của chúng ta".

    Không phải ḿnh bạn xấu hổ đâu, cả Hà Nội, cả nước xấu hổ và ngay cả người VN ở nước ngoài cũng xấu
    hổ nếu có một du khách nào đó kể về văn hóa Hà Nội của các anh như thế đó.

    Không tin bất cứ cái ǵ ở VN

    Tạo nên một phong cách giao tiếp về mọi mặt, từ ẩm thực đến lối cư xử, từ nhà hàng buôn bán, khách sạn, sân bay, bến xe, nơi du lịch của người dân Thủ Đô là điều cần thiết. Xin lấy một ví dụ khác, vừa xảy ra:

    Ngày 14-2, bà Huyền Thanh - giám đốc Công ty cổ phần Thương mại & Du lịch Sen Rừng cho biết, lại vừa có thêm hai khách du lịch nước ngoài đi tự do bị taxi “dù” tại sân bay Nội Bài lừa tiền trắng trợn.

    Ông bà Duguay Lionel trước khi sang Thái Lan thăm con gái đă dành một tuần vào VN du lịch từ ngày 13-2. Ở Canada, hai người đă tự đặt trước pḥng khách sạn và đă biết rơ, giá taxi bốn chỗ từ Nội Bài về khu phố cổ Hà Nội cao nhất là 250.000 đồng VN một chuyến.

    Theo lời kể của khách, mặc dù đă thỏa thuận với tài xế taxi ở Nội Bài đúng giá 250 ngàn nhưng khi về tới khách sạn tại phố Hàng Trống, người này “giở mặt” đ̣i thanh toán 450 ngàn. Thấy hai bên to tiếng, nhân viên khách sạn ra can thiệp nhưng tài xế taxi kiên quyết không mở cửa cho khách xuống. Cuối cùng, hai vợ chồng già đành phải trả thêm 200 ngàn để được yên thân.

    Bà Thanh than phiền: “Khi tới văn pḥng Sen Rừng mua tour, khách vẫn bất b́nh và tuyên bố “không tin bất cứ cái ǵ ở VN”.

    Nghe câu này người nào c̣n ở Việt Nam mà không đau. Đau mà không chối căi được, không "đính chính" ǵ được. Chỉ c̣n biết than: Ô hô! Ai tai!. Văn minh thủ đô là như thế đó!

    Và đến chuyện chợ búa

    Tại chợ Ngă Tư Sở trưa 16-2, tại một quầy quần áo, một khách bị chủ hàng túm tóc, nắm chặt tay không cho đi, chủ hàng lấy lư do v́ “chưa mở hàng, mặc cả rồi th́ phải lấy!”. Hỏi ra, mới biết giá nói thách của chiếc áo là 300.000 đồng, khách chỉ trả 100.000 đồng. Thấy khách đi chợ ṭ ṃ đứng lại xem, bà chủ hàng đành buông tay giữ khách, tay kia quăng cái áo vào mặt khách, miệng không ngớt ném theo sau "thượng đế"những câu chửi tục tĩu.

    – "Đồ con điên", xấu như Thị Nở c̣n bon chen áo xống!".

    – "Khố rách áo ôm, một xu không dính túi th́ đừng có sờ vào hàng người ta, hăm tài cả ngày!".

    Cảnh chèo kéo, chửi bới khách xem hàng rồi không mua, không chỉ đầy rẫy ở chợ Ngă Tư Sở mà c̣n "thường như cơm bữa" ở nhiều cửa hàng, chợ Hà Nội.

    Có những điều mà nếu luật pháp nghiêm minh, quyết tâm trừng trị vẫn có thể dẹp được. Nhưng cũng có nhiều thứ mà luật pháp không thể can thiệp được. Người ta chửi thề mấy câu, nói tục vài tiếng, cử chỉ ngông nghênh thô lỗ, khó có thể phạt được, dù là phạt hành chính Chỉ có sự giáo dục trong từng gia đ́nh, trong từng con người từ lúc c̣n nhỏ, chỉ có tính cách truyền thống mới làm nên phong cách lịch lăm của một thành phố. Từ trên xuống dưới phải hấp thụ được cái tinh hoa đó thành thói quen và phải có thái độ phản kháng lập tức với những thái độ thô tục, những ngôn ngữ "chợ búa". Không thể coi đó là chuyện b́nh thường để rồi chấp nhận nó như một lối sống. Nó sẽ phát huy làm tiêu tan cả một nền văn hóa thanh lịch của người Tràng An, ông cha ta đă để lại.

    Chỉ có ư thức của người dân Hà Nội mới tự bảo vệ được thanh danh của ḿnh.

    VănQuang
    nguồn : viendong daily news

  2. #2
    banhtieu
    Khách
    Nh́n hàm răng vẩu là gớm rồi :p ăn và nói phát tởm :p

  3. #3
    banhtieu
    Khách

    Một cụ bà 72 tuổi ở Hà Nội

    Tin mới về người Hà Lội :D

    Cụ bà nhập viện do 'yêu' quá mạnh

    Cập nhật lúc :7:50 AM, 04/10/2010

    Một cụ bà 72 tuổi ở Hà Nội phải đi cấp cứu v́ thủng cùng đồ âm đạo, chảy máu rất nhiều sau cuộc "giao ban" với bạn t́nh 71 tuổi.

    Bệnh viện E (Hà Nội) ngày 3/10 cho biết, bệnh viện vừa tiếp nhận một bệnh nhân là bà Nguyễn Thị T. (72 tuổi, ở quận Cầu Giấy) vào cấp cứu v́ bị chảy quá nhiều máu ở phần phụ. Các bác sĩ kiểm tra và kết luận bà T. bị thủng cùng đồ.

    Theo lời bà T., dù đă ở tuổi “xưa nay hiếm” nhưng bà vẫn thường xuyên quan hệ t́nh dục với bạn t́nh… 71 tuổi. Rất may, bà T. đă được cấp cứu cầm máu và khâu kịp thời nên không ảnh hưởng đến tính mạng và sức khỏe.

    Các bác sĩ cho biết, “tai nạn” thủng cùng đồ thường xảy ra do giao hợp quá mạnh và thô bạo. Khi xảy ra sự cố, người nữ thường rất đau, âm đạo ra máu ồ ạt.

    M.Khang

  4. #4
    BUA TA
    Khách

    DANH TU VIET CONG NO XAI

    DANH TỪ VIỆT CỘNG NÓ XÀI


    Danh từ Việt Cộng nó xài
    Cứ như hũ nút, nghịch tai quá hà!
    Tôi, ta, chúng bỏ ngoài xa!
    Chúng tôi, chúng tớ cũng ra ngoài lề
    Chỉ v́ Hồ Chí măi chê
    Mất “tập thể tính”, đảng thề tước đi
    Nấu cháo chúng nói như ri:
    “Bố trí nồi cháo” cười ph́ bạn ơi
    Nhà cầu bị đổi tên rồi
    Gọi là “nhà ỉa”, trời ơi! quả là
    Ông bà hay bảo: “Nôm na
    Là cha mách qué” dậy ta bao đời
    Mua bán trao đổi ít lời
    Hăy nói thật giá để tôi mua nào
    Việt Cộng nó nói làm sao?
    “Phát biểu nghiêm chỉnh”, úi chao lạ kỳ
    Trước sau một chữ “tốt” th́
    Làm “tốt”, ở “tốt”, cái ǵ cũng phang
    Cho nên ngôn ngữ nghèo nàn
    Lại thêm cái chuyện cả làng cười chơi
    “Báo cáo” hai chữ đầu môi
    Thoạt nghe cứ tưởng: thôi rồi! chết mi
    Lẹ lên, chúng nói thành ri
    ”Khẩn trương”, ủa lạ? chuyện ǵ đến đây?
    Thoạt nghe chúng nói thế này
    Hoảng kinh chẳng biết ai gây chuyện ǵ
    “Bảo sanh viện”, đổi tức th́
    Thành ra “xưởng đẻ” vừa kỳ, vừa khôi
    C̣n nhiều từ nữa lôi thôi
    Lính thuỷ đánh bộ, trời ơi! lạ lùng
    Nửa Hán, nửa Việt trộn chung
    Lính: Nôm, thuỷ: Hán, nghe không xuôi rồi
    Thế mà Phạm thủ tướng tôi
    Văn Đồng có thói cười mồi chê bai
    Sao người ta lại dùng sai
    Xa cảng, tối nghĩa! bỏ xài bến xe
    Nghe chê như rứa, cựi toe
    V́ chưng xứ Bắc bến xe nhỏ mà
    Xe trâu, trâu kéo cũng là
    Phương tiện di chuyển ấy mà, biết không?
    Mấy bà “vợ Nguỵ” thăm chồng
    Thuê “xe cải tiến” chất chồng hàng mang
    Có người đi trước “cầm càng”
    Khom lưng, è cổ, vai mang giây thừng
    Kéo, lôi trên quăng đường rừng
    Con đường “kách mạng” coi chừng xẩy chân
    Lăn queo xuống hố, thiệt thân
    Bưoư đầu, sứt trán, rách quần áo thôi
    Mới nghe luống những nực cười
    Quê hương “xă nghĩa” ôi thôi bẽ bàng!
    Cán dài, cán ngắn vô Nam
    Tṛn xoe cặp mắt, ngỡ ngàng, ô hay?
    Khi ḿnh được lệnh vào đây
    Đảng cho ḿnh biết, miền này thích ta
    Nhưng mà mới vỡ lẽ ra
    Họ kêu : Việt Cộng hại nhà chúng tôi
    Đâu cần giải phóng ông ơi!
    Phen này phỏng giái lũ tôi cả nè
    Quay lưng đi thẳng, nín khe
    Kiếm đồng, đài, đạp, về khoe vợ nhà
    Thứ “không người lái” tốt mà
    “Một, hai cửa sổ” ắt là đắt đây
    Đồng hồ Nhật, cán cầm tay
    Mân mê cán hỏi thứ này bán sao?
    Nghe dùng từ lạ, đồng bào
    X́ xầm bảo lạ! nói sao tức cười
    Cán rằng cán trả tiền tươi
    Cố mua, cố trả để lôi tha về
    Lần hồi cán chẳng dám chê
    C̣n khen là khác, mọi bề tốt thay
    Trong Nam đường nhựa lớn thay
    Chẳng bù với Bắc giờ đây thua nhiều
    Ai ngờ Khắc Viện ra chiêu
    Chê rằng to đấy, nhưng nhiều cái chê
    Đường to, bóc lột dân quê
    Đường rộng th́ rộng có bề xấu đây
    V́ do máy Mỹ Nguỵ xây
    Không do công sức bàn tay dân mà
    Đường xá miền bắc nước ta
    Sống trâu cùng với ổ gà vẫn hơn
    Bàn tay lao động làm nên
    Cho nên vẫn chắc, vẫn bền hơn ai
    Cái tên bác sĩ quái thai
    Nói ngu như chó, bạt tai là vừa

    Đả Cẩu Bổng

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 2
    Last Post: 12-05-2012, 11:22 PM
  2. Cộng sản VN bao giờ mới tỉnh cơn mê?!
    By hoa_nhai in forum Tin Việt Nam
    Replies: 4
    Last Post: 19-12-2011, 01:33 AM
  3. Replies: 0
    Last Post: 11-07-2011, 07:44 PM
  4. Tại Việt Nam chỉ có Đảng Hội chớ không có Quốc Hội
    By Phó thường dân in forum Tin Việt Nam
    Replies: 0
    Last Post: 30-01-2011, 05:31 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •