Page 18 of 18 FirstFirst ... 81415161718
Results 171 to 172 of 172

Thread: Sách "Bên Thắng Cuộc" - Huy Đức

  1. #171
    Member Truc Vo's Avatar
    Join Date
    11-08-2010
    Posts
    907

    Thâm cung bí sử trong ‘Bên Thắng Cuộc’?

    Friday, March 01, 2013 6:39:54 PM

    Vũ Ánh

    Đời tư của những lănh tụ chính trị thuộc đảng Cộng Sản Việt Nam được người dân thường xem là những thâm cung bí sử. Mà đă gọi là thâm cung bí sử th́ chắc chắn nó được che giấu rất kỹ và những ǵ mà người ta biết đến hay nói đến thường không được căn cứ vào tin mà vào lời đồn đại.

    Tác giả của “Bên Thắng Cuộc” cho biết ngay từ đầu tác phẩm rằng anh không viết chuyện thâm cung bí sử mà chỉ ghi chép những chuyện xảy ra trong đảng Cộng Sản Việt Nam theo thứ tự của từng vấn đề. Nhưng khi nói đến cuộc đời của Lê Duẩn, tác giả đă không thể bỏ qua được một phần nhỏ những riêng tư của ông ta trong lănh vực t́nh yêu, gia đ́nh và hôn nhân. Tuy chỉ chiếm khoảng 9 trang trong tác phẩm dầy đến 680 trang, tiểu đề “Lê Duẩn và Mối T́nh Miền Nam” là một trong hàng trăm câu chuyện về đời tư của nhân vật này được nhiều người coi là “khá hấp dẫn chẳng khác ǵ những chuyện thâm cung bí sử”.

    Theo lời tác giả “Bên Thắng Cuộc”, Lê Duẩn sinh năm 1907 tại Triệu Phong thuộc tỉnh Quảng Trị trong một gia đ́nh thợ nghèo. Ông ta chỉ học đến lớp 4 rồi tự ư bỏ học. Nhưng lớp 4 ở nhà quê vào thời kỳ đó vẫn được người trong làng coi là “hay chữ”, nên dân làng thường gọi Lê Duẩn là “cậu thông Nhuận”. Tham gia hoạt động từ thời Hội Thanh Niên Cách Mạng, Lê Duẩn trở thành một trong những đảng viên đầu tiên của đảng Cộng Sản Đông Dương. Tuy nhiên, ngày nay một câu hỏi được đặt ra là: “Với tŕnh độ học lớp 4 như vậy mà làm sao họ Lê có thể thành công trong những hoạt động dẫn dắt cả một Xứ bộ ở miền Nam Việt Nam?” Thực ra, có nhiều sử gia cố t́m cách giải thích sự kiện này, nhưng họ đều không t́m ra câu trả lời, ngoại trừ một vài tác giả thời c̣n trẻ vốn là chuyên viên t́nh báo thuộc phái bộ MAC-V, trong đó có Harry D. Felt viết trong một phúc tŕnh gởi cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ từ Sài G̣n vào cuối năm 1962: “...Họ (VC) được huấn luyện ngay tại chỗ thành thử họ quen chịu đựng khó khăn, khổ sở. Những thắng lợi gần đây cho thấy, Việt Cộng đă vượt qua được những thử thách do kế hoạch Ấp Chiến Lược tạo ra và đây là điều chúng ta (Mỹ) cần lưu tâm...” (The Pentagon Papers, Beacon Press-Boston)

    Năm 2002, khi trở về Mỹ sau chuyến đi dài ngày ở Việt Nam để thu thập tài liệu viết cho xong tác phẩm “Bare Feet, Iron Will-Conversation With The Enemy” (tạm dịch: Chân đất, Ư chí sắt thép-Đối thoại với kẻ thù), Luật Sư James G. Zumwalt, cháu nội của Đô Đốc Zumwalt, tư lệnh lực lượng Mỹ ở Thái B́nh Dương, đồng thời là một cựu hải quân đại tá trong Hải Quân Hoa Kỳ đă đưa cho tôi bản thảo gần như toàn phần của tác phẩm này, chỉ c̣n một phần rất nhỏ không quan trọng lắm ông viết chưa xong. Ông yêu cầu tôi dịch tác phẩm này ra tiếng Việt để ông có thể xuất bản cùng một lúc với phần Anh ngữ. Hai ngày sau khi đọc xong, tôi gặp tác giả và nói rằng loại tác phẩm viết về chiến tranh Việt Nam như “Bare Feet, Iron Will” tôi dịch khá nhanh chỉ mất khoảng 3 tháng. Tuy nhiên, tôi nhấn mạnh nội cái tựa không thôi, James Zumwalt cũng đă phải đi dưới hai lằn đạn tại một cộng đồng Việt Nam c̣n rất nhạy cảm khi nói đến cuộc chiến kết thúc ngày 30 Tháng Tư 1975. Hơn nữa, trong tác phẩm, một vài cuộc phỏng vấn một số sĩ quan và tướng lănh trong quân đội Cộng Sản Việt Nam có nội dung cho thấy họ tỏ ra hănh diện đă có thể dùng gạo rang, muối và nước lă chống Mỹ trường kỳ và họ đă thắng. Hợp đồng dịch thuật không thành đạt được và tôi mất liên lạc với ông đă lâu rồi nên cũng không biết “Bare feet, Iron will” đă xuất bản hay chưa. Tuy nhiên, tác phẩm này cũng cho tôi thấy một cách nh́n khác riêng biệt của giới quân sự Mỹ giải thích một phần nào lư do thắng trận của người Cộng Sản, nhưng đă không thể thắng được trong việc quản lư đất nước và phát triển kinh tế chỉ v́ tŕnh độ học vấn thấp thời làm “cách mạng” không đáp ứng được những yêu cầu về quản lư và làm ăn kinh tế ở “thời b́nh”.

    Điều này thực cũng chẳng khác ǵ trong cuộc chiến bí mật ở miền Nam Việt Nam, Lê Duẩn với tư cách bí thư Xứ Ủy Nam Bộ sau khi từ Côn Đảo trở về sau Cách Mạng Tháng Tám đă nhiều lần thoát hiểm mật thám Tây và lực lượng an ninh của chế độ Ngô Đ́nh Diệm nhiều lần, nhưng lại không thể thoát ra khỏi được mắt lưới t́nh ái. Khi Lê Duẩn qua đời vài năm sau 30 Tháng Tư 1975, dư luận bàn tán rất nhiều về những người vợ của một trong những tổng bí thư khét tiếng nhất trong đảng CSVN. Nhưng sự thực ông có bao nhiêu vợ th́ chưa có một tài liệu nào khả dĩ rơ ràng như được tŕnh bày trong tiểu đề “Lê Duẩn và Mối T́nh Miền Nam” trong “Bên Thắng Cuộc”. Theo tác giả của “Bên Thắng Cuộc”, dựa theo cuộc phỏng vấn bà Lê Thị Muội con gái của Lê Duẩn với bà vợ đầu ở quê tên là Lê Thị Sương và cuộc phỏng vấn ông Lê Kiên Thành, con trai của ông Duẩn với bà vợ thứ hai là bà Nguyễn Thụy Nga, người ta mới được biết một cách chính thức là Lê Duẩn ít nhất cũng có hai vợ chính thức và bà Nga, người vợ lẻ, chính là người mà tác giả gọi là kết quả “mối t́nh miền Nam” của họ Lê.

    Tác giả “Bên Thắng Cuộc” gọi việc ông Lê Duẩn bí thư Xứ Ủy Nam Bộ lấy bà Nguyễn Thụy Nga là kết quả của một t́nh yêu cho nó nhẹ đi thôi v́ trong thế giới Cộng Sản, nói đến chuyện công khai cũng đă khó rồi huống chi đây lại là chuyện “không nên nói ra” mà vẫn cứ phải nói ra. Nó cũng bàng bạc một màu giống như câu chuyện được Trần Mạnh Hảo tŕnh bày trong “Ly thân”: Đảng bảo bỏ là phải bỏ, đảng bắt lấy là phải lấy! Bà Nguyễn Thụy Nga là con gái người chủ bút một tờ báo viết bằng tiếng Pháp tên là “La Tribune Indigène”. Năm 14 tuổi cô bé Nga đă theo “mấy chú” đi hoạt động “cách mạng” và trót yêu “một đồng chí đă có gia đ́nh”, đó là Nguyễn Văn Trấn, một trong những người Cộng Sản lănh đạo cuộc cướp chính quyền Sài G̣n năm 1945 từ tay người Pháp. Năm 1948, mối quan hệ t́nh ái của hai người bị lộ và bị tỉnh ủy Cần Thơ họp kiểm điểm. Bà Nguyễn Thụy Nga bị buộc phải chuyển về Sài G̣n công tác để cắt ĺa hai người, một kiểu ép buộc mà người Cộng Sản hay làm. Vẫn theo tác giả “Bên Thắng Cuộc”, bà Nga lúc ấy đang là nữ đoàn trưởng Phụ Nữ Cứu Quốc và Lê Duẩn gặp bà Nga vào dịp họp tỉnh ủy nghe được câu chuyện có hỏi bà Nga th́ được trả lời:
    “Lên Sài G̣n đối với tôi là một công tác rất mới và khó, nguy hiểm nữa, nhưng tôi vui vẻ chấp nhận, không băn khoăn ǵ, nhưng bảo tôi thôi yêu người tôi đă yêu (Nguyễn Văn Trấn) th́ khó mà làm được. Xa nhau cũng được, nhưng yêu là do trái tim tôi, đừng bắt buộc”.

    Tư chất của người phụ nữ này lẽ ra phải được tôn trọng. Tuy nhiên theo tác giả Huy Đức th́ Lê Duẩn tuy không phát biểu ǵ vào lúc đó, nhưng khi trở về Xứ ủy gặp Lê Đức Thọ th́ ông ta lại nói: “Nếu có cưới vợ th́ tôi cưới người có tính chung thủy như chị Nga”. Ít lâu sau Lê Đức Thọ t́m xuống Cần Thơ để thực hiện “lệnh” của sếp và ông ta nói thẳng: “Anh Ba (Lê Duẩn) muốn hỏi chị làm vợ, chị nên ưng anh ấy đi... Nếu chị làm vợ anh ấy, chị chăm sóc anh để anh có sức khỏe làm việc, đó cũng là một nhiệm vụ... sự sáng suốt của anh ấy có lợi cho cách mạng...” Rơ ràng, đây không phải là cách thuyết phục của một “ông mai” mà là ép duyên chỉ v́ “đồng chí” Lê Duẩn muốn và ư muốn thiếu trong sạch này được che lấp bằng quyền lợi của đảng. Tỉnh ủy Cần Thơ ép Nguyễn Thụy Nga bỏ Nguyễn Văn Trấn, một người có gia đ́nh, nhưng lại ép cô gái này lấy một cán bộ Cộng Sản “gộc” cũng đă có gia đ́nh. Theo tôi, không c̣n ǵ thô lậu và “thiếu đạo đức cách mạng” bằng tṛ ép duyên này! Nhưng chưa hết. Theo lời bà Nga, có lần bà hỏi thẳng Lê Duẩn rằng nếu ông ta lấy vợ rồi, sau này về gặp gia đ́nh th́ phải giải quyết sao đây? Họ Lê nói tỉnh bơ:

    “Anh cưới vợ trước đây là do cha mẹ cưới cho. Anh đi cách mạng, vợ ở nhà sau đó có đưa ra Hà Nội ở một thời gian, nhưng anh thấy hai người không hợp nhau. Có hai lần anh về nhà, anh nói chị ấy nên t́m người chồng khác, anh đi cách mạng không giúp ǵ được cho gia đ́nh và không biết sống chết ra sao. Nhưng người phụ nữ miền Trung c̣n phong kiến, đă có chồng rồi th́ ở nhà lo cho cha mẹ chồng, nuôi con. Chồng đi xa có lấy thêm vợ th́ phụ nữ miền Trung cũng dễ chấp nhận. Nếu sau này giải phóng chị cũng sẽ ở trong quê với cha và mấy đứa con, lâu lâu anh về thăm. C̣n chúng ḿnh có đi hoạt động cách mạng, có gần nhau gũi nhau, chắc không có ǵ khó khăn lắm”.

    Đó là thứ hôn nhân ba vạ của một trong những lănh tụ lớn của đảng Cộng Sản Việt Nam, một người đời tư đă có nhiều bùn nhưng lại chỉ coi đời tư người khác mới có vết hoen ố? Năm ấy Lê Duẩn đă 41 tuổi c̣n tuổi thực của bà Nga chỉ bằng một nửa số tuổi của ông ta, nhưng cuộc hôn nhân này đă mang lại cho bà Nguyễn Thụy Nga nhiều rắc rối và đau đớn nhất. Chính bà Nga đă thừa nhận trong cuộc hôn nhân hơn ba thập niên của bà chỉ có 3 năm là sống hạnh phúc. Tất cả c̣n lại đều là một cuộc sống bé mọn của người phụ nữ bị đảng ép buộc bỏ mối liên hệ t́nh ái mà đảng cho là thiếu đạo đức với một đảng viên Cộng Sản nhưng lại buộc phải chấp nhận mối liên hệ t́nh cảm hoàn toàn phi đạo đức với một đảng viên lớn tuổi, lớn cấp khác. Tác giả “Bên Thắng Cuộc” đưa ra một so sánh nhẹ nhàng và khéo léo, nhưng nó như một vết chém hằn sâu trang sử hôn nhân và t́nh ái mờ ám của các lănh tụ đảng, từ Hồ Chí Minh cho tới một số thuộc hạ thân cận của ông ta:
    “Lê Duẩn chọn vợ v́ ông ta chứng kiến đức thủy chung mà bà Nga dành cho người khác, c̣n bà Nga th́ thừa nhận là đă chọn Lê Duẩn qua đạo đức và t́nh cảm lớn lao mà ông dành cho đồng chí, đồng bào”.

    Nhưng nếu chúng ta đọc kỹ so sánh này th́ đây chính là một lời ám chỉ nặng nề về cái gọi là “đạo đức cách mạng” mà những người Cộng Sản thường rêu rao. Thực ra, thứ đạo đức này chỉ là một bức b́nh phong che đậy những chuyện phi đạo đức trong đảng mà thôi. Năm 1955, bà Nguyễn Thụy Nga nghe lời chồng mang con tập kết ra Bắc và việc đầu tiên mà bà phải đối phó là giải quyết sự liên lạc êm ấm với gia đ́nh nhà chồng và bà vợ cả của Lê Duẩn là bà Lê Thị Sương. Chuyện này đáng lẽ có thể đă ổn thỏa, nếu không có sự can thiệp của các “đồng chí lớn” của Lê Duẩn. Bà Nga kể lại trong cuộc phỏng vấn: “...Anh Phạm Hùng và chị Nguyễn Thị Thập nói với tôi, trước kia v́ sự nghiệp của anh mà chị ưng anh ấy, bây giờ cũng v́ sự nghiệp của anh, chị nên chủ động ly dị để anh làm tṛn nhiệm vụ”. Khi ấy Quốc Hội vừa có luật Hôn Nhân và Gia Đ́nh qui định chế độ “một vợ, một chồng”.

    Khi Lê Duẩn được lệnh trở ra Bắc, ông ta vui mừng được gặp lại người vợ trẻ miền Nam, nhưng ngay lập tức lại phải đương đầu với áp lực phải bỏ bà Nga. Họ Lê tức quá nói với vợ: “Trong hoàn cảnh nào chúng ta lấy nhau, bây giờ trong hoàn cảnh nào chúng ta bỏ nhau. Có làm tổng bí thư đi nữa mà phải bỏ nhau trong ḷng anh không bao giờ yên ổn. Người Cộng Sản th́ phải có thủy có chung, có t́nh, có nghĩa” (?)Lê Duẩn ném cái boomerang đi qua vụ gạt bỏ t́nh nghĩa với người vợ cả là bà Sương, nay cái thanh gỗ thường được thổ dân Úc dùng làm vũ khí săn thú đă quay ngược lại chính ông ta. Lê Duẩn dẫn bà Nga sang Hội Phụ Nữ để tŕnh bày, nhưng trong hồi kư, bà Nga cho biết hội phản đối kịch liệt và bà trở thành đối tượng bị hội ghét bỏ, bị cắt tất cả chế độ phúc lợi y tế (trong đó có chế độ được nằm bệnh viện Việt-Xô, một bệnh viện tối tân nhất vào thời bấy giờ). Huy Đức nhấn mạnh thêm về những hậu quả ê chề khác mà bà Nguyễn Thụy Nga phải nhận chịu giống hệt như những phụ nữ thời phong kiến:

    “Những đồng chí của ông Lê Duẩn như Lê Đức Thọ người đă mai mối bà Nga cho ông Duẩn giờ đây cũng câm lặng. Bà Mai Khanh vợ ông Hai Hùng (Phạm Hùng), người chủ hôn th́ cùng với cán bộ khác vào tận Nghệ An vận động các gia đ́nh chống lại bà Nga... Khi ông Lê Duẩn trở ra Bắc, cũng chỉ thỉnh thoảng bà Nga mới được về căn nhà riêng dành cho ông ở số 6 đường Hoàng Diệu, Hà Nội để thăm chồng. Hơn nữa, bà Nga lại c̣n phải đối phó với cô Hồng con gái của ông Duẩn với bà vợ trước lúc đó đă là sinh viên. Theo cách kể lại của bà Nga, cô sinh viên này không hề có một chút thông cảm nào để bố ḿnh giải quyết gia đ́nh vợ nọ, con kia. Cuối năm 1957, Lê Duẩn đành phải thu xếp cho bà Nga đi công tác ở Bắc Kinh, vừa nuôi 3 đứa con, vừa đi học. Năm 1962, bà Nga được trở lại Hà Nội nhưng sau đó bị điều sang làm việc tại báo Hải Pḥng, thỉnh thoảng mới có dịp lên Hà Nội thăm chồng và vẫn bị cô Hồng khinh miệt và làm t́nh làm tội. Bà Nga kể lại: “Nhiều lần tôi muốn treo cổ tự tử ở cổng nhỏ nhà số 6 đường Hoàng Diệu. Nhưng c̣n anh (Lê Duẩn) c̣n mấy đứa con tôi sẽ ra sao. Anh sẽ mất uy tín, sẽ đau khổ. V́ đảng, v́ t́nh thương mà tôi đă vượt qua”.

    Trong một chế độ thiếu tự do và con người bị câu thúc, mức độ hoài nghi lan tràn như Việt Nam, khó ḷng mà biết được thực sự người ta nghĩ ǵ và suy nghĩ ấy có giống như khi người ta nói hay viết không? Nhưng rơ ràng những người như Lê Duẩn, Lê Thị Sương, Nguyễn Thụy Nga, Phạm Hùng, Lê Đức Thọ... cũng vẫn chỉ là những con người bị mắc vào cái cạm bẫy vĩ đại của chủ nghĩa Cộng Sản hoang tưởng. Trong chốn tù đày của cạm bẫy ấy, đàn áp không những đă trở thành một công cụ để người Cộng Sản tước đoạt mọi thứ quyền của con người mà c̣n là một công cụ chuyên chính ngay với cả t́nh cảm con người, t́nh yêu và hôn nhân.

    Vũ Ánh

    Nguồn:
    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm...5#.UTGHGqLo61g

  2. #172
    Member Truc Vo's Avatar
    Join Date
    11-08-2010
    Posts
    907

    Tui đọc “Bên Thắng Cuộc”

    BY HOANGDE – (ĐỨC TUẦN'S BLOG) - MARCH 6, 2013

    Ít khi tui ngồi đọc một cuốn sách từ đầu đến cuối một cách mê say, vậy mà mấy ngày nay tui vô Google t́m đọc cuốn “Bên Thắng Cuộc” rồi đọc miệt mài từ trang này sang trang khác, bà nhà tui thắc mắc cứ tưởng là tui mê đọc truyện chưởng hay truyện bậy bạ…

    Đến lúc tui nói với bà nhà tui là đang đọc “Bên Thắng Cuộc” th́ bả cũng đ̣i xem ké, thế là cả hai vợ chồng đều mê một cuốn sách… Đọc ngấu nghiến như sợ chữ nghĩa bỏ ḿnh chạy mất vậy.

    Phải nói cảm nghĩ đầu tiên của tui về cuốn sách ấy là “tuyệt vời”, ng̣i bút của tác giả Huy Đức sắc sảo quá! càng đọc càng ghiền…

    Cái hay của tác giả Huy Đức là cách viết cũng như chuyển đạt ư tưởng của anh đến độc giả cứ từng chữ, từng chữ một như mang người đọc trở lại với nơi chốn cũ, hoàn cảnh xưa…

    Những khung cảnh của ngày 75 tan tác, hoang mang hay đổi tiền làm dân Sài G̣n nháo nhác cở nào? c̣n học tập cải tạo, nhớ lại đêm đầu tiên ba rời khỏi nhà để vào trại tập trung, khi đó cả hai anh em tui nhớ ba, ngồi ôm nhau khóc, em tui th́ cứ kêu “ba ơi, ba ơi” c̣n mẹ th́ lẳng lặng buồn, không nói được lời nào… Cũng trong đoạn viết về học tập cải tạo, tác giả nhắc lại hoàn cảnh đáng thương của những gia đ́nh phải chắt mót từng chút, từng chút để giành từng gói ḿ sợi, đường sửa để giành chờ ngày mang đi thăm người tù cải tạo, sao mà giống quá! h́nh ảnh đó, đời sống ấy đang hiển hiện trở lại trong tiềm thức của tui…

    Rồi đi thăm tù cải tạo khó khăn, gian nan đến như thế nào cũng được tác giả gợi lại, đọc đến đây tui không thể nào không bồi hồi khi nhớ lại những ngày đi thăm ba tui ở các trại học tập thật vất vả, nhọc nhằn?

    Vượt biên, đề tài mà tui nghĩ ít ai kẹt lại Việt Nam mà không nghĩ đến một lần hay “chạy chọt” đút lót để t́m đường vượt biên cho chồng con hay cả gia đ́nh ḿnh… Đọc đoạn viết về vượt biên mà tui nhớ vô cùng cảm xúc của buổi sáng sớm mẹ đưa hai cha con ra bến xe miền tây lên xe đ̣ đi vượt biên, cảm giác chồng vợ, mẹ con bịn rịn, muốn khóc trong giây phút chia tay nhau nhưng lại không dám v́ sợ công an phát hiện, cái t́nh cảm đó măi măi không bao giờ quên được…

    Rồi những ngày nằm chờ ở nhà những người dân đă được ban tổ chức bố trí sẳn, sao mà đầy lo lắng, buồn bả, nhớ nhà và đến khi lên đường chưa kịp thấy chiếc ghe hay chiếc tầu lớn nhỏ như thế nào đă bị công an địa phương bắt lại, lúc đó mới biết ḿnh đă bị bọn công an lập mưu lừa vàng lừa bạc, nhưng biết rồi sao chứ? v́ tiền cũng đă mất c̣n người phải vào tù ngồi… Thiệt là giận cho lủ người gian ác vô cùng.

    Tất cả chừng ấy kỷ niệm như từ từ sống lại qua mỗi gịng chữ, câu kể của “Bên Thắng Cuộc”.

    Đọc “Bên Thắng Cuộc” để thấy h́nh ảnh của chính ḿnh nằm ngay trong những đoạn viết của tác giả…

    Rỏ ràng đọc “Bên Thắng Cuộc” mới thấy rỏ hơn thế nào là Cộng Sản gian tà, để thấy rỏ hơn bộ mặt giả dối, phản bội của tên tướng ḷng lang dạ sói sẳn sàng bán đứng đồng đội, nhân dân và quê hương của họ để mưu đồ cho lợi ích cá nhân, vậy mà ở đây vẫn c̣n những người tôn thờ những “thằng tướng” đó, đúng là dây thần kinh xấu hổ đă bị đứt.

    Đọc “Bên Thắng Cuộc” để thấy cần và rất cần phải vinh danh những vị tướng, những chiến sĩ Việt nam Cộng Ḥa đă hi sinh, tuẩn tiết, chết theo thành, và bao nhiêu triệu bậc cha chú đă chịu cực khổ hay chết trong các trại tù cải tạo.

    “Hay quá!” bà xă tui là thế hệ lớn lên sau 1975, vậy mà khi đọc “Bên Thắng Cuộc” bà c̣n phải kêu lên như thế! C̣n tui ngày 30 tháng 4 năm 75 tui chỉ là đứa bé 11, 12 tuổi nên đâu biết ǵ về thời cuộc… Bởi vậy bây giờ đọc “Bên Thắng Cuộc” giống như ḿnh được mở mắt biết thêm nhiều điều ḿnh chưa biết.

    Cảm ơn, cảm ơn tác giả Huy Đức đă có một tác phẩm hay như thế.

    HOANGDE

    Nguồn:
    http://nguoivietblog.com/hoangde/?p=2428

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 2 users browsing this thread. (0 members and 2 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 1
    Last Post: 09-10-2012, 07:43 PM
  2. Replies: 5
    Last Post: 09-10-2012, 07:20 PM
  3. Replies: 0
    Last Post: 05-10-2012, 10:47 PM
  4. Replies: 1
    Last Post: 07-09-2012, 07:41 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •