Page 6 of 8 FirstFirst ... 2345678 LastLast
Results 51 to 60 of 72

Thread: Cuộc Triệt Thoái Lớn Nhất của Quân Lực VNCH

  1. #51
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Những trận đánh cuối cùng
    P2





    30-4 Binh sĩ VNCH ngăn địch trên cầu xa lộ (Tân Cảng)

    Từ 4 giờ sáng ngày 29-4 BTTM, phi trường Tân Sơn nhất, BTL Hải quân bị pháo kích dữ dội. Cộng quân chiếm được Nhơn Trạch đặt hai khẩu 130 ly pháo 300 quả vào Tân Sơn Nhất gây nhiều thiệt hại nặng, các băi đậu phi cơ, bồn chứa nhiên liệu, kho đạn bị trúng pháo kích gây nhiều đám cháy lớn. Sư đoàn 325 BV chiếm Nhơn Trạch, thành Tuy Hạ, tiến về Cát Lái. Sư đoàn 304 chiếm căn cứ Nước Trong.

    Trong khi ấy Dương văn Minh cử ba người sứ giả đến trại Đê Vít tại Tân Sơn Nhất để thương thuyết ngưng bắn với phái đoàn Quân sự VC nhưng bị Đại tá Vơ Đông Giang bác bỏ.

    Tại Biên Ḥa sư đoàn 18 cùng với lực lượng xung kích Quân đoàn 3, Lữ đoàn 4 Dù và 469 TQLC … vẫn giữ được pḥng tuyến. Buổi chiều Bộ Tư lệnh Hải quân và Không quân di tản. Một liên đoàn BĐQ tại Bến Tranh Bắc Mỹ Tho được lệnh trực thăng vận về Cần Đước ngăn chận Việt Cộng trên liên tỉnh lộ 5A nhưng không có trực thăng, do đó Chợ Lớn được coi như bỏ ngỏ. Đến tối Cộng quân đụng độ với các chiến đoàn 315, 322 tại hai hướng đông bắc thành phố. Trung tướng Vĩnh Lộc, tân Tổng tham mưu trưởng lệnh cho sư đoàn 18 BB về giữ khu vực nằm giũa Thủ Đức và nghĩa trang Quân đội.

    Phía bắc, căn cứ Lai Khê của sư đoàn 5 bị địch pháo kích dữ dội, quận Bến Cát bị tấn công.

    Phía tây 2 liên đoàn 8, 9 BĐQ bị thiệt hại nặng , VC bỏ xác cả trăm tên cùng 18 xe tăng bị bắn cháy, quốc lộ 1 giữa Sài G̣n và Củ Chi bị gián đoạn.

    Sư đoàn 22 BB vẫn làm chủ được t́nh h́nh phía nam, mặc dù bị VC tấn công.

    Chiều 29-4 toà Đại sứ Mỹ bắt đầu di tản bằng trực thăng, sau 19 giờ bay liên tục 80 trực thăng đă chở đi được hơn 1,000 người Mỹ và khoảng 6,000 người Việt Nam ra ngoài hạm đội.

    Ngày 30-4 một trung đoàn BV giao tranh ác liệt với quân Dù tại Ngă Tư Bẩy Hiền và Lăng Cha Cả, VC bị thiệt hại nặng tới 50% quân số. Địch tấn công trại Hoàng Hoa Thám, BTL không quân, căn cứ sư đoàn 25 BB VNCH thất thủ, chuẩn Tướng Lư Ṭng Bá bị bắt.






    Mặt trận Ngă Tư Bảy Hiền, Tổng Tham Mưu, những chiến sĩ Biệt Kích 81 Dù bắn cháy xe tăng cộng sản ngay tại cổng Phi Long (cổng vô phi trường Tân Sơn Nhất), Lăng Cha Cả. H́nh dưới: Các chiến sĩ binh chủng Biệt Động Quân được điều động trấn giữ tại mặt trận Phú Lâm.





    Cộng quân xâm nhập Ngă Tư Bẩy Hiền, trong ṿng 15 phút có 6 chiến xa bị liên đoàn 81 Biệt Cách Dù bắn hạ, địch bị chận đánh tơi bời phải rút khỏi ngă tư Bẩy Hiền.

    Theo Tướng Hoàng Lạc, ông Dương Văn Minh lại cử người tới Tân Sơn Nhất để thương thuyết với VC xem có vớt vát được tí nào không nhưng họ vẫn một mực đ̣i phải buông súng đầu hàng nếu không chúng sẽ bắn phá dữ dội thành phố. Sài G̣n bây giờ đang nằm trong tầm pháo của quân thù. Tướng Dương Văn Minh phần v́ thấy pḥng tuyến của ta đă sụp đổ dưới các trận tấn công, pháo kích của địch, chúng đă vào sát thành phố không hy vọng cứu văn được t́nh thế. Lúc 10 giờ 30, trên đài phát thanh, ông tân Tổng thống kêu gọi các cấp chỉ huy, binh sĩ QĐVNCH ngưng bắn giao nạp vũ khí cho các đơn vị Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam để tránh đổ máu vô ích. Khi ấy tiếng súng trận khắp nơi đều đă im bặt.

    Dương Văn Minh tuyên bố ngưng bắn th́ Lê Đức Thọ ban lệnh cho các quân đoàn BV không chấp nhận đ́nh chiến “cứ tiến thẳng vào Sài G̣n tước vũ khí và bắt quân ngụy đầu hàng không điều kiện.” Cộng quân tiến vào Thủ Đô đang bỏ ngỏ làm bốn ngả: Cánh thứ nhất từ Long Khánh theo xa lộ Biên Hoà, thứ hai từ Củ Chi qua Ngă Tư Bẩy Hiền, thứ ba từ Long An kéo lên qua ngả Phú Lâm Chợ Lớn, cánh cuối cùng từ B́nh Dương theo xa lộ Đại Hàn vào Hàng Xanh.

    Theo báo Sài G̣n Giải Phóng năm 1976 nhân ngày kỷ niệm chiến thắng 30-4, VC cho biết đoàn quân vào dinh Độc Lập trước nhất là cánh từ Long An , họ có chụp h́nh những chiếc xe lội nước PT-76 vào sân dinh và bộ đội thiết giáp VC trên xe nhẩy xuống. Theo tài liệu của kư giả ngoại quốc hoặc do lời kể của các viên chức chính phủ trong dinh Độc Lập th́ cánh quân từ Biên Hoà cùng với các xe T-54 đă tiến chiếm dinh Độc Lập trước tiên.

    Báo VC năm 1976 cho biết người đi đầu là một viên đại uư, được các viên chức tiếp đón tại cửa vào, y hỏi thăm đường lên lầu rồi vội kéo cờ vàng của ta xuống để treo cờ Mặt trận lên để chứng tỏ giang sơn này, đất nước này đă hoàn toàn thuộc về CS. Trong số các sĩ quan BV vào tiếp thu dinh Độc Lập sau đó, người cấp bậc cao nhất là một Đại tá kư giả chiến trường (journaliste de guerre), các tài liệu Mỹ (Vietnam, A History; The World Almanac Of The Vietnam War) đều nói tên người này là Bùi Tín. Báo chí VC năm 76 đăng tấm h́nh ngày 30-4-1975 tại dinh Độc Lập, Dương Văn Minh nói với viên Đại Tá VC bước vào dinh.

    “Chúng tôi chờ các ông đến để bàn giao quyền hành.”

    Viên Đại tá VC (không thấy nói tên) người to lớn nắm tay trợn mắt la lối dữ tợn trước ông Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu nguyên văn.

    “Các ông c̣n cái ǵ nữa để mà bàn giao, các ông phải đầu hàng vô điều kiện”.

    Rồi hống hách bắt Tướng Dương Văn Minh phải lên đài phát thanh tuyên bố đầu hàng. Bùi Tín nói láo hoàn toàn, trong khi ấy Quân khu 4 vẫn c̣n nguyên vẹn với hơn 200 ngàn địa phương quân và ba sư đoàn BB chủ lực. V́ là một bọn nhà quê, VC không biết một tí ǵ về nghi lễ quốc tế của chiến tranh, quân sự. Khi tiếp thu một cuộc đầu hàng tại mặt trận, nếu là cấp bậc thấp hơn phải chào người cấp bậc cao dù kẻ ấy thua trận, kế đó bắt họ kư giấy đầu hàng không thể chửi bới vô phép như vậy. Theo lời kể của cựu dân biểu Lư Quí Chung th́ cả những tên sĩ quan cấp úy BV khi mới vào dinh cũng quát tháo những người cầm đầu chính phủ và gọi họ bằng anh.

    “Các anh phải hàng hết.”

    Chúng ta thấy rơ các thanh niên xuất thân từ một xă hội bán khai lạc hậu như miền Bắc chỉ là những người thiếu giáo dục.

    Sau khi ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng th́ các mặt trận quanh Sài g̣n đều im tiếng súng chỉ c̣n một vài trận lẻ tẻ như tại Hố Nai, bốn tiếng sau lệnh đầu hàng, Thiếu Uư Tư, Biệt kích Dù và năm người lính thân tín dùng súng chống chiến xa M-72 phục kích bắn cháy, lật một xe Jeep, một T-54, 2 xe Molotova… rồi chạy thoát hết. Khi ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng th́ Tướng Phạm Văn Phú Tư lệnh Quân đoàn 2 và Tướng Lê Nguyên Vỹ, Tư lệnh sư đoàn 5 tự sát.

    Một vị sĩ quan với nhiều suy tư sau khi nghe lịnh đầu hàng của tướng Dương Văn Minh qua radio. H́nh bên: Cảnh trong sân Dinh Độc Lập sau khi việt cộng vào.

    Quân khu 4 vẫn c̣n nguyên vẹn, Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam không cho giật sập cầu Long An như Tỉnh trưởng đề nghị. Theo lời kể của Trung úy Lê Ngọc Danh, sĩ quan tùy viên của Tướng Nam th́, trước khi tự sát ông đă thắp nhang lễ vái trước bàn thờ Phật. Thiếu Tướng Lê Văn Hưng, Tư lệnh phó tự sát chiều tối 30-4, hôm sau 1-5 Tướng Nam cũng tự sát lúc 7 giờ rưỡi sáng, Chuẩn tướng Trần Văn Hai tư lệnh sư đoàn 7 cũng tự vẫn.

    Thực ra rất nhiều người quyên sinh trước ngày tàn của chế độ, của đất nước như thiếu tá Đặng Sĩ Vinh thuộc BTL Cảnh sát Quốc gia tự sát lúc 2 giờ chiều 30-4 cùng vợ và 7 người con tại nhà riêng. Trung tá Vũ đ́nh Duy, Trung tá Nguyễn Văn Hoàn thuộc Đơn vị 101 tự sát… Các quân nhân Biệt kích Dù cũng như nhiều binh chủng khác đă mở lựu đạn tự tử v́ chán chường thất vọng khi thấy đất nước lọt vào tay quân thù. Ngoài ra c̣n nhiều người tự sát ngoài mặt trận như Trung tá Nguyễn Hữu Thống trung đoàn trưởng trung đoàn 42 (sư đoàn 22) khi tầu Hải quân vào Qui Nhơn cứu đám tàn quân của sư đoàn cuối tháng 3-75 , Trung tá Thống từ chối di tản ở lại tự sát. Đại Tá Lê Cầu, Trung đoàn trưởng trung đoàn 47 (sư đoàn 22) cũng tự sát ngoài mặt trận khi không c̣n lối thoát.

    Tháng 4 năm 2006 một cựu sĩ quan tham mưu của Quân đoàn 4 tiết lộ ngày 30-4-1975 họ đă dự định hành quân qua Miên sang Thái Lan hoặc ra Phú Quốc lập pḥng tuyến chống lại CS, cũng có người cho rằng Quân khu 4 chờ chính phủ Sài G̣n dời xuống để tiếp tục chiến đấu nhưng ông Dương Văn Minh lại đầu hàng địch. Theo lời kể của Trung uư Danh, tuỳ viên của Tướng Nam th́ ông là người nhân ái, sùng đạo Phật không muốn đổ máu, ông hay lễ bái trước bàn thờ Phật tại văn pḥng.

    “Là một tư lệnh Quân đoàn, đă nắm trong tay nhiều đơn vị trung thành, tướng Nguyễn Khoa Nam có thể ra lệnh tiếp tục chiến đấu, nhưng là vị tướng có ḷng nhân ái, không muốn binh sĩ và đồng bào đổ máu vô ích, ông không cho phá cầu, ông không muốn có người chết thêm.”

    Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Bút kư của Trung úy Lê Ngọc Danh.

    Di tản tại Bến Bạch Đằng. Sau ngày 30-4, đất nước toàn bộ rơi vào tay cộng sản. Những cuộc vượt biên, vượt biển kinh hoàng, liều chết đi t́m Tự Do của người dân Việt Nam cũng bắt đầu.



    Nhận xét về Tướng Dương Văn Minh nhiều người hồi đó cũng như bây giờ chỉ trích chê bai ông là kẻ đầu hàng địch, dâng nước cho Việt Cộng, nhưng cũng có nhiều người đồng ư với quyết định củaTướng Minh cho rằng tiếp tục chiến đấu sẽ chỉ gây thêm tang tóc đổ máu cho quân dân một cách vô ích không hy vọng ǵ cứu văn t́nh thế. Sau khi ra định cư tại Hải ngoại, Đại Tướng Dương Văn Minh đă trả lời phỏng vấn:

    “Tôi không cứu được nước nhưng tôi phải cứu dân”.

    Nhiều người bỏ nước chạy trước khi Sài G̣n thất thủ cả tuần hoặc hai ba tuần lễ nhưng nay cũng vẫn lớn tiếng chê bai Tướng Minh đầu hàng phản bội!.

    Quyết định đầu hàng của Dương Văn Minh có thể coi là hợp t́nh huống v́ dù tiếp tục chiến đấu anh dũng cũng vẫn thua, tuy nhiên sau này ông lại chấp nhận để Việt Cộng phục hồi quyền công dân cho ḿnh và đi bầu Quốc Hội VC th́ thật là thiếu tự trọng, một người cấp bậc Đại Tướng bốn sao như ông không thể hèn nhát như vậy được. Trong khi có những Tướng lănh, quân nhân… tự sát để giữ danh dự cho QĐVNCH th́ lại có những nhà quân sự, công chức cao cấp hèn nhát bỏ chạy và rồi sau đó c̣n huyênh hoang tuyên bố chỉ trích người này người nọ.

    Việt Cộng bắt đầu mở chiến dịch tấn công Sài G̣n từ 26-4- 1975, bốn ngày sau pḥng tuyến của ta đă hoàn toàn sụp đổ. Trước khi Dương Văn Minh lên làm Tổng Thống người ta đă đoán biết công việc của ông chỉ là để đầu hàng. Một viên chức hành chánh thân cận của ông Trần Văn Hương sau này tiết lộ hồi đó ông Hương cho biết người ta đă sắp đặt sẵn để ông Thiệu bàn giao cho ông Hương rồi ông Hương bàn giao cho ông Minh, ngay cả việc Dương Văn Minh yêu cầu cơ quan Tuỳ viên quân sự DAO Mỹ rút lui cũng là do người ta sắp đặt cả. Khi Dương Văn Minh đang làm lễ bàn giao ngày 28-4 th́ đài BBC đă nói.

    “Hôm nay tại Sài G̣n ông Dương Văn Minh được cử giữ chức vụ Quyền Tổng thống do ông Trần Văn Hương trao lại để chuẩn bị cho một cuộc đầu hàng.”

    Như thế mọi việc đă được sắp đặt cả, tất cả chỉ là một tấn tuồng hề chính trị. Nhiều người không tin tưởng ông Dương văn Minh, họ cho rằng sau cuộc đảo chính 1-11-1963, cờ đă đến tay mà ông không phất được th́ chẳng bao giờ thành công. Khi hai Tướng Thiệu và Khiêm ra đi hôm 24-4, quân dân đều thất vọng lớn, ai nấy thừa hiểu số phận của miền Nam như thế nào, lại nữa hai hôm sau đó, Tổng Thống Trần Văn Hương hiệu triệu đồng bào về t́nh h́nh vô cùng bi đát của đất nước, ông đă khóc lóc trên làn sóng điện về viễn ảnh “cái núi xương sông máu của thành phố Sài G̣n” khiến cho quân dân ai nấy mất hết tinh thần.

    Phần th́ ta không đủ lực lượng để chống lại gần 20 sư đoàn Cộng quân, phần v́ đạn dược thiếu hụt do cắt quân viện, lại nữa trong hàng lănh đạo nhiều người bỏ trốn như ngày 28-4 các ông Tổng tham mưu trưởng, Tư lệnh quân đoàn 3 và nhiều ông lớn khác đă “tẩu vi thượng sách”, cha chung không ai khóc… Đài BBC Luân Đôn cũng tuyên truyền phá hoại khiến binh sĩ thất vọng chán chường, tinh thần chiến đấu của quân ta không c̣n nữa. Lực lượng pḥng thủ dần dần ră ngũ, một số đơn vị can đảm chiến đấu tới cùng nhưng dù tinh thần chiến đấu cao tới đâu cũng không thể địch nổi lực lượng quá đông đảo và hoả lực hùng hậu của quân thù.

    Sau khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, Quân khu 4 vẫn c̣n nguyên vẹn 3 sư đoàn chủ lực và hơn 200 ngàn địa phương quân, một lực lượng đông đảo chiếm 40% tổng số ĐPQ toàn quốc. Điều này cho ta thấy rơ sự bố trí lực lượng của ta sai lầm và phí phạm. Tháng 3-1975, trong khi vùng 1, 2 bị Cộng quân tấn công vây hăm tơi bời ta vẫn không chịu rút bớt quân từ Vùng 4 lên yểm trợ tuyến đầu và cuối tháng 4-1975 khi Sài G̣n như người bệnh nhân hấp hối cũng vẫn không chịu dốc quân từ vùng 4 lên đánh xả láng một ván bài chót.

    Trận đánh cuối cùng đă kết thúc cuộc chiến tranh Đông Dương chỉ kéo dài có mấy ngày từ 26-4 cho tới 30-4 -1975, cũng vào ngày này 30 năm trước đó, năm 1945 tại Bá Linh quân Đức đầu hàng Nga. Sài G̣n tái diễn lịch sử nước Đức Thế Chiến Thứ Hai, có khác chăng tại Bá Linh giới lănh đạo không bỏ trốn và ép buộc quân đội của họ chiến đấu tới người lính cuối cùng.

    Kể từ ngày Cộng quân đánh chiếm quận Đức Lập 9-3-1975 và Ban Mê Thuột 10-3 để mở đầu cuộc Tổng công kích cho tới 30-4-1975, ngày kết thúc chỉ vỏn vẹn có năm mươi mấy ngày. Vơ Nguyên Giáp ra lệnh tấn công quân Pháp tại Hà Nội nửa đêm 19-12-1946 là ngày khởi đầu cuộc chiến tranh dài nhất của thế kỷ đến trưa ngày 30-4-1975 là ngày kết thúc tính ra đă gần 30 năm.



    Theo thời gian những bí mật dần dần được tiết lộ, trận chiến mất nước 1975 đă được sắp đạt sẵn y như một vở tuồng hề, Việt Nam đă trở thành băi chiến trường tan nát v́ bom đạn, tệ hại hơn thế nữa, nó đă trở thành món hàng mua bán đổi chác giữa các thế lực siêu cường.

    Trọng Đạt

  2. #52
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Cuộc Di Tản Của Không Quân VNCH

    Trần Lư




    Tập 'Quân sử Không Quân' trang 199 ghi lại: 'Về Không quân VNCH ngoài một số nhỏ quân nhân và gia đ́nh được di tản bằng phi cơ C130, C141 của KQHK từ ngày 20/4, đa số c̣n lại chỉ di tản sau ngày 28/4/1975, khi Bộ Tư lệnh KQ không c̣n hoạt động theo đúng chức năng của một Bộ Tư lệnh nữa..

    Số lượng phi cơ của KQVN bay thoát được sang Utapao, Thái Lan, do các tác giả đưa ra, không thống nhất, theo Robert Miskesh trong 'Flying Dragons: the South Vietnamese Air Force th́ tổng cộng vào khoảng 132 chiếc, gồm khoảng 25 F5, 27 A37, 11 A1, 13 C47, 6 C130, 3 AC 119, 5 C7 và 45 UH1., trong khi đó Wayne Muntza, trong The A-1 Skyraider in Viet Nam: The Spad's Last War, và Ralph Wetterhahn trong 'Escape to Itupao th́ con số máy bay được cho là 165 chiếc. thêm vào đo là các U-17 và O-1, ngoài ra không kể vài phi cơ dân sự của Air VN..

    Cũng vào ngày cuối cùng, một số trực thăng đă bay ra đáp xuống các chiến hạm của HQHK, con số này được ước lượng là khoảng 100 chiếc, đa số là UH1 và CH47..Cũng có những chiếc tuy bay được ra biển nhưng do trục trặc kỹ thuật, hoặc hết nhiên liệu đă rớt xuống biển..Con số này được ước lượng là khoảng 18 chiếc..'

    37 năm sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, các tài liệu quân sự được giải mật và những bài hồi kư, bút kư của nhiều tác giả trong cuộc đă giúp 'vẽ lại' toàn cảnh (tuy có thể chưa hoàn toàn chính xác) về cuộc di tản..hay đúng hơn là 'tự tan hàng' của KQVNCH.

    ftp://motgoctr@motgoctroi.com/public...hHuanLuyen.jpg


    Cuộc di tản chiến thuật, rút bỏ Quân Đoàn 2, ngày 6 tháng 3 năm 1975 đă bỏ lại tại Pleiku 64 phi cơ các loại.

    Ngày Quân Đoàn 1 tan hàng tại Đà Nẵng (30 tháng 3, 1975), 180 phi cơ đă bị bỏ lại.. trong số này có 33 phi cơ vận tải C-7 Caribou đang bị đ́nh động c̣n bọc kin trong bao tồn trữ..

    Trong những tháng cuối củng của cuộc chiến, khả năng chiến đău của KQ VNCH càng ngày càng bị giơi hạn do không c̣n một Hệ thống chỉ huy và kiểm soát hữu hiệu. KQ VNCH không có những phi cơ trang bị hệ thống chỉ huy, dẫn đạo không trợ bay trên vùng cần yểm trợ hành quân (theo phương pháp của KQ HK, dùng các C-130 làm trạm chỉ huy trên vùng). Trong khi đó sự kiện bị mất các Đài Kiểm báo và Không trợ như Trung Tâm CRC (Combat Report Center) Panama Đà Nẵng, các Trạm CRP (Combat Report Point) Peacock PleiKu, Pyramid Ban Mê Thuột.. đă khiến Hệ thống Kiểm Báo Chiến Thuật trở thành tê liệt, vô hiệu.. Tuy Trung Tâm CRC Tân Sơn Nhất vẫn c̣n hoạt động nhưng nhiệm vụ chinh lại.. không phải là để điều hành cac phi vụ yểm trợ chiến trường, hoặc hương dẫn oanh tạc các mục tiêu dươi đất.. Các phi vụ oanh tạc tùy thuộc vào các phi cơ Quan sát FAC (Forward Air Controller= Điều không tiền tuyến) và tùy phi công có mặt trên vùng.. nhận định mục tiêu bằng mắt thường..

    Vào thời điểm của Trận Xuân Lộc: KQVNCH c̣n 1492 phi cơ các loại, trong đó có 976 chiếc hoạt động được, 135 chiếc hư hỏng không bay được và 381 chiếc kể như phế thải.. Lực lượng phi cơ chiến đấu gồm 169 chiếc A-37 (trong đó 92 chiếc khả dụng) và 109 F-5s (93 chiếc khả dụng).

    Những phi vụ hành quân cuối cùng của KQ VNCH trên không phận Sài G̣n:

    Trong những ngày cuối cùng của VNCH, KQVN vẫn c̣n hoạt động với một số phi vụ yểm trợ bộ binh và chống pháo kích. Đ/úy Phi công Trần văn Phúc PĐ 518 ghi nhận một số phi xuất trong những ngày 28 và 29 tháng 4 như:


    PĐ 518 với Phi vụ Phi Long 51 do một phi tuần gồm 2 Skyraiders..(một do Đ/u Phúc và 1 do Th/tá Trương Phùng) bay vào sáng 29/4. Phi cơ của Th/tá Phùng bị pḥng không BV bắn hạ. Ông đáp xuống ruộng gần cầu B́nh Điền, bị bắt và sau đó bị CQ hành quyết vào ngày 30 tháng 4.

    PĐ 514 với một phi tuần 2 Skyraiders cất cánh từ Cần Thơ để bay trên không phận Sài g̣n vào sáng 29..do các Th/tá Hồ ngọc Ân và Đ/u Nguyễn Tiến Thụy điều khiển.

    Những phi vụ Tinh Long của các AC-119 như Tinh Long 06, Tinh Long 07..

    Tinh Long 07 (sáng 29) do Tr/u Trang văn Thành điều khiển đă bị SA-7 của CQ bắn hạ, phi cơ gẫy làm đôi và rơi ngày tại ṿng đai phi trường.. Phi hành đoàn gồm 9 người, 8 hy sinh ngoại trừ nhân viên nhảy dù thoát được.

    Theo Đ/u Phúc 'ngoài Tinh Long 07, c̣n có thể c̣ thêm 2 AC 119 khác bị bắn hạ (?) (một rơi tại đường Ngô Quyền, và một rơi tại Tân Tạo..).

    Sáng 30 tháng 4, một phi xuất A-37 (PĐ 526) từ Cần Thơ, phối hợp với O-1 (PĐ112) từ Đồng Tâm..bay yểm trợ khu vực Hoàng Hoa Thám ngay trước giờ DV Minh tuyên bố đầu hàng..(A-37 do Tr/u Nguyễn Mạnh Dũng điều khiển); (O-1 do Đ/u Mai Tri Dung). Đây có thể là phi vụ hành quân cuối cùng của KQ VNCH..

    (Xin xem bài: Những Phi vụ hành quân sau cùng của KQ VNCH, của Trần Lư)


    Những giờ phút cuối cùng tại Bộ Tư lệnh KQVNCH

    Chiều 28 tháng 4, CSBV đă dùng 4 A-37 (lấy được, từ Phan Rang) oanh kich Phi trường TSN, gây tổn hại cho 3 chiếc C-119 và nhiều C-47.

    Tối 28 tháng 4: một sự kiện 'kỳ lạ' đầy bí ẩn đă xẩy ra tại TSN: Tác giả Thiên Lôi Ngô Đưc Cửu trong 'Chuyện 30 năm trước' (website bgkq.net/hoiky) ghi lại như sau:

    ..'8 giờ tối 28 tháng 4 năm 1975..tôi trở về ụ đậu phi cơ đầu phi đạo 07 phải, nơi tạm trú của 3 Phi đoàn 524, 534 và 548 di tản từ các căn cứ về.. Bước xuống xe, tôi thấy các nhân viên phi đạo đang bận rộn kéo các A-37 trang bị đầy bom đạn từ trong ṿm trú ẩn ra đậu hàng ngang dài phía trước, cách ụ 50 feet. Tôi bước đến hỏi Trưởng phi đạo tại sao dời phi cơ khỏi ụ ? Anh ta trả lời: theo lệnh Trung tá kỹ thuật và Bộ CH Hành quân.. Tôi vào pḥng trong ụ, nhắc điện thoại gọi TT Hành quân, th́ sĩ quan trực cho biết h́nh như lệnh của Bộ Tư lệnh KQ hay.. Bộ TTM..ǵ đó ? Tôi hỏi: Anh có biêt là hồi chiều phi đạo 07 vừa bị dội bom không ?..Tôi liên lạc với Đ/tá Ước, nhưng không được.. Trở lại băi đậu,tôi yêu cầu Trưởng phi đạo di chuyển phi cơ trở lại ụ, nhưng không được..

    Tôi tự hào trong hàng ngũ phi công khu trục KL VNCH, nhất là KĐ 92 có các PĐ 524, 534, 548 cho đến giờ phút này: 22 giờ 18 tối 28 tháng 4 tất cả phi công đều có mặt ứng chiến, không thiếu một ai.

    Suốt đêm tất cả anh em 3 phi đoàn chờ đợi, điều động cất cánh..nhưng tuyệt nhiên không một tiếng điện thoại reo..

    Nửa đêm VC bắt đầu..pháo kích.. và hơn 50 chục A-37..bị phá hủy.. Giờ đây hơn trăm phi công chiến đấu bằng tay không ư?

    6 giờ 15 sáng 29, tât cả phi công lên xe chạy về Bộ Chỉ huy KĐ 33.. Đ/tá Thảo chạy vào rồi chạy trở ra.. Đến nơi các pḥng vắng lặng, không c̣n ai cả.. Trở lại sân cờ KĐ 33, Đ/tá Thảo tuyên bố tạm thời tan hàng, anh em rán tự t́m lấy phương tiện di tản..

    Mọi người xuống xe, nhưng chạy về đâu bây giờ ? Tan hàng, nghe thảm thiết quá. Một trong những đơn vị chiến đấu kiên cường nhất của QL VNCH, giờ đang bị bó tay. Lệnh ai sắp hàng ngang trên 50 chiếc A-37, cánh liền cánh, xăng nhớt, bom đạn trang bị đầy đủ để hủy diệt ? Nếu không cho chúng tôi chiến đấu th́ cũng để chúng tôi có phương tiện ra khỏi ṿng đai đang bủa quanh phi trường chứ ? Chúng tôi đâu có..ră ngũ ?..'


    Sự kiện phi cơ bị 'tự hủy'(?) này cũng được ghi nhận trong 'Can trường trong Chiến bại' của Tướng Hải Quân Hồ văn Kỳ Thoại, trang 306-307' như sau:

    'Tới đêm 28 tháng 4, tại căn cứ Duyên đoàn ở Vũng Tàu, một sĩ quan KQ cấp tá xin vào gặp tôi và cho biết có một số trực thăng đang đậu tại Vũng Tàu.. có Tướng Huỳnh Bá Tính, Sư đoàn trưởng SĐ 3 KQ muốn đến gặp tôi, cần tŕnh bầy một sự kiện quan trọng..

    Tương Tinh vào căn cứ duyên đoàn gặp tôi và các tướng lănh khác (Nguyễn duy Hinh, Trần văn Nhựt..).. kể chuyện xẩy ra, rất bi thảm Ông không biết lịnh từ đâu..bỗng nhiên một số phi cơ phát nổ, sau đó được biết có lệnh của Saigon..cho phá hủy các phi cơ của KQ ?

    Tướng Tính phân vân..không muốn về tŕnh diện Bộ TLKQ.. khi ông chưa biết ai ra lệnh hủy phi cơ thuộc SĐ của ông ? Chúng tôi thuyết phục ông Tính liên lạc trực tiếp với Tướng Minh TL KQ..


    Trong đêm 28, rạng sáng 29 tháng 4 CQ bắt đầu pháo kích vào Phi trường TSN phá hủy nhiều phi cơ..
    Khoảng 8 giờ sáng, Tướng Phan Phụng Tiên, Sư đoàn trưởng SĐ5 KQ, đến gặp Tướng Minh, và sau đó bỏ đi.
    10 giờ 30 phút sáng 29 tháng 4, sau khi họp riêng vơi Tướng Minh Tư lệnh KQVN, Tướng Nguyễn Cao Kỳ (không có một chức vụ chính thức nào trong Chính Phủ cũng như trong Quân lực VNCH), bay trực thăng riêng về Bộ TTM.. Thấy không c̣n ai.. Tướng Kỳ gặp Tướng Ngô Quang Trưởng.. ngồi không nên rủ Ông Trưởng cùng lên trực thăng, theo đoàn tùy tùng bay ra USS Midway đang đậu ngoài khơi Vũng Tàu.

    Khoảng 11 giờ, Trung tướng Nguyễn văn Mạnh Cựu TMT Liên quân cùng với Trung tướng Dư Quốc Đống vào gặp Tướng Minh.. Sau khi chờ không thấy HK liên lạc như đă dự trù, Tướng Minh cùng các Tướng Tá Bộ binh và KQ tùy tùng đă di chuyển sang DAO để chờ di tản..

    Kể từ 1 giờ trưa: Trung Tâm Hành quân KQ kể như bỏ trống. Các Phi đoàn trưởng.. ra lệnh tự tan tan hàng.. phi công bay đi đâu hoặc chạy đâu, tự ư quyết định..

    Riêng SĐ 4 KQ tại Trà Nóc Cần Thơ, c̣n hoạt động (cho đến sáng 30/4 một số phi vụ vẫn từ Cần Thơ bay lên yểm trợ chiến trường quanh Sài G̣n) và Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Tần, Sư đoàn trưởng có thể được xem là vị Tư lệnh sau cùng của KQ VNCH (?)

    Trong bài bút kư 'Giây phút nát ḷng' (Lư Tưởng Tháng 4/2002) Tác giả Không Quân Liệt Lăo, Chỉ huy trưởng Pḥng vệ BTLKQ đă kể lại những giây phút tan hàng tại Tân Sơn Nhất với những đoạn tạm trích như sau:

    ..' tôi lên tŕnh diện Tư lệnh bộ, toan phúc tŕnh t́nh h́nh pḥng thủ, nhưng chẳng ai bận tâm. Người người nh́n nhau đăm chiêu dường như trong thâm tâm ai cũng muốn buông rơi tât cả.. Ai cũng thần sắc không c̣n, dũng khí tiêu tan như 'đại bàng xệ cánh'..'Tôi trông chờ một lệnh họp khẩn cấp, duyệt xét t́nh h́nh chung, lấy quyết định tối hậu 'Chiến' hay 'lui' Chiến th́ chiến ra sao ? Lùi th́ lùi thế nào ? Có tuần tự, trước sau, không bỏ một ai hay hỗn loạn.. mạnh ai nấy chuồn ?.. Tôi chờ lệnh, nhưng không có lệnh ?


    Bài viết có thêm những chi tiết di tản của một số Tướng KQ và BB như:

    ..' Tôi đưa tay chào nghiêm túc theo quân cách, Cửu Long (danh hiệu của Tường Minh, Tư lệnh KQ), chào trả, ngập ngừng chân bước, ái ngại nh́n tôi và đột nhiên dứt khoát: - Toa ở lại, đi sau với Lành (Tương Vơ Xuân Lành) nghe..

    ..' Tôi mỉm cười, quay bước vào pḥng t́nh h́nh, lúc này chỉ c̣n Ông Linh, ông Lành; ông Lượng đă đi đâu lúc nào tôi không biết. Được một lúc khoảng 10 giờ ǵ đó, Ông Ươc (Đ tá Vũ văn Ươc) đáp trực thăng trên sân banh, chạy vội vào gặp ông Lành, xong cùng ông Lành trở ra, kéo luôn theo tôi, miệng nói: - Đi mày..

    Tôi nh́n Lành, quay qua hỏi Ươc: - Đi dâu ?
    - Qua Tổng Tham mưu xem t́mh h́nh ra sao ?

    Ước nói và nắm tay tôi..lôi đi.. Tôi, Ước, Linh lên trực thăng qua đáp tại sân cờ trươc tiền đ́nh Bộ TTM.Linh, Ươc chạy lên văn pḥng TTM trưởng.. Tôi không theo..

    Đảo mắt chỗ khác thấy trực thăng Tương Kỳ. Đàn em trước kia của tôi hiện là cận vệ ông Kỳ, vội từ trực thăng nhảy xuống chạy đến tôi nói nhỏ: - Trực thăng sẽ bay ra Blue Ridge.. ông hăy lên, cùng đi..

    Tôi hỏi:

    - Tương đâu ?

    - Họp trên văn pḥng TTM Trưởng..

    Tôi bước lại trực thăng, nh́n vào.. thấy Hà Xuân Vịnh (Đ tá) ngồi trên đó từ hồi nào.. Tôi leo lên ngồi cạnh.. Đang miên man suy nghĩ cho mạt vận của đất nước, mạt kiếp của ḿnh th́ ông Linh từ bộ TTM chạy ra một ḿnh đến bên trực thăng có tôi và Vịnh đang ngồi đăm chiêu, mỗi người một ư nghĩ.. Linh cứ loanh quanh ở dưới chẵng chịu bước lên cùng chúng tôi. Tôi vội leo xuống, lại gần Linh nhỏ to:' Linh, Kỳ sẽ rút ra Đệ Thât hạm đội. Hảy lên, cùng đi. Hết cách thôi..'

    Linh có điều ǵ bất ưng, nhất định không lên tàu..Tôi hỏi:

    - Sao ?



    Linh nói:

    - thiếu ǵ máy bay..



    Tôi vội báo động:

    - Máy bay nào ?, c̣n duy nhất chiếc này thôi.

    - 'Chiếc kia ḱa',



    Linh vừa nói vừa chỉ tay về chiếc trực thăng mà tôi, Ươc và Linh vừa đáp hồi nẫy..

    - 'Tàu c̣n đó, hoa tiêu bỏ đi rồi..'



    Tôi nói vơi Linh v́ thấy họ phóng jeep ra khỏi TTM... Linh nhất định không lên tàu..tôi đành ở lại bên anh.. Tôi c̣n đang phân vân bàn thảo vơi Linh những bước kế tiếp, th́ ông Kỳ, từ đại sảnh bộ TTM bước ra, hướng về trực thăng, dẫn theo số đông tương lănh bay đi cùng Ươc.. để lại tôi và Linh tự quyết định lấy phận ḿnh..

    Tôi và Linh, đồng thời cả Đặng Duy Lạc (KĐ trưởng KĐ 62) không biết từ đâu chui ra, gọi QC/TTM yêu cầu hộ tống chúng tôi về lại Bộ TL KQ.. Xe rồ máy phóng đi trực chỉ cổng Phi Long..

    Tinh cầu trên vai, Linh cho lệnh mở cửa..Quân ta phớt tỉnh.. không nghe. Đặng Duy Lạc ngồi yên như khúc gỗ.. T́nh h́nh thực gây cấn.

    Thấy ông Linh hết 'linh', tôi bước xuống xe tiến thẳng đến chỗ anh KQ bất tuân thượng lệnh, điềm đạm ra lệnh..mở cỗng. Anh liu riu vâng lời..

    Chúng tôi vào Bộ Tư lệnh KQ gặp ông Lành..

    Niềm tự hào của KQ đang ở chỗ này: Tương Lành, trước thế quân tan vỡ, quân binh đang đua nhau bỏ ngũ, ông vẫn trầm tĩnh, kiên tŕ thủ đài Chỉ huy Hành quân Chiến cuộc KQ. Ông giữ vững liên lạc vơi SĐ 4 KQ, SĐ KQ duy nhất c̣n hăng say chiến đấu trong khi nhiều đơn vị đă tự ngừng nghỉ.

    Ông Linh tóm lược t́nh h́nh bên Bộ TTM cho ông Lành rơ.. ông đề nghị rút khỏi Tân Sơn Nhưt..Tướng Lành, nói vơi Linh trươc sự hiện diện của tôi và Đặng Duy Lạc:
    - Moa chưa có lệnh..

    Ông vẫn đợi lệnh.. phải chúng tôi vẫn đợi, vẫn chờ.. nhưng chờ lệnh ai đây ?. Mọi người đă bỏ đi cả rồi, tội cho ông Lành vẫn ngồi chờ lệnh.. mà lệnh của ai đây ? Tôi buột miệng:
    - Ông chờ lệnh ai ? c̣n ai đây nữa mà ra lệnh cho ḿnh?

    Ông Lành trầm ngâm không nói, chúng tôi lặng yên chờ.. (lại chờ) quyết định của ông, chợt Tướng Lê quang Lưỡng (Nhảy dù) xịch jeep đến, thấy tụi này c̣n đương nh́n nhau, hỏi:
    - Tụi toa định làm ǵ đây ?

    Ông Lành ngượng nghịu chưa biết phải nói sao cho đỡ khó nói? Tôi nh́n thẳng Tướng dù nói nhanh:
    - Tụi này zulu dây. Ông có theo th́ cùng đi ?
    - Zulu ? zulu bỏ mây đứa con (ư nói quân dù) lang thang..sao đành ?

    Ông Lành hỏi:
    - Toa c̣n mấy đứa con ?
    - Sáu đứa chung quanh Đô thành..

    Lúc này trực thăng TQLC Mỹ đổ bộ và bốc người loạn cào cào trên không phận SàiG̣n.. Tôi đỡ lời ông Lành:
    - Tân sơn Nhất không giữ được..KQ chúng tôi phải rút khỏi tầm pháo địch trước đă..

    Ông Lưỡng vội hỏi:

    - Tụi toa định rút đi đâu ?

    Tôi nhanh nhẩu:

    - Có thể vùng 4..có thể đi luôn..
    - Chờ moa một chút, cho moa về thu xếp với mấy đứa con cái đă..

    Nói xong, ông Lưỡng lên xe jeep về Sư đoàn Dù..
    Trong khi chờ Tương Dù trở lại, các sĩ quan cấp Không đoàn và Tham mưu Bộ Tư lệnh KQ hiện diện cùng vơi một số binh sĩ thuộc Tổng hành dinh KQ vội tập họp quanh chúng tôi tại tiền đ́nh Bộ TL.. bao quanh, nghe ngóng t́nh h́nh.. Tôi nói thẳng:
    - Dưới áp lực của pháo Cộng, Bộ TLKQ buộc phải rút khỏi đây..Ai muốn đi theo, hăy sẵn sàng.. Kể từ giờ phút này, các anh không c̣n trách nhiệm ǵ với KQ nữa..Các anh có thể rời đơn vị lo cho sự an nguy của vợ con càng sơm càng tốt..

    Cùng trong lúc đó, Tướng Dù đă trở lại. Chúng tôi thảo luận kế rút đi. Khi xét kỹ lại trong chúng tôi.. không ai là hoa tiêu vận tải. Tướng Lành, Thảo nâu, Duy Lạc..đều là hoa tiêu phóng pháo. Ông Linh đề nghị qua DAO.. Tôi hỏi nhỏ ông Linh:

    - SĐ 5 KQ th́ sao ?..

    - Các hoa tiêu đă tự ư rút cả rồi..Linh thở dài trả lời..



    Sau phút suy tính, vị chỉ huy đoạn hậu BTLKQ cho lệnh rút..Tất cả lên 3 jeep trực chỉ DAO.
    Tới cổng DAO, một dân sự Mẽo, mặc áo giáp, M17 cầm tay chặn lại:
    - Generals only.. Y hách dịch ra lệnh..

    Hai Tướng KQ, một Tương Dù bước vào trong hàng rào kẽm gai.. Tôi lắc đầu quay ra, tự tay gỡ kẽm gai bước khỏi vùng phân ranh Mỹ-Việt.

    Anh Mẽo gác cửa chẳng hiểu tại sao cái anh phi hành đă vào rồi lại bỏ ra..khi nhiều người muốn vào lại không được..


    Tác giả sau đó, cùng một số sĩ quan cấp Tá quay lại BTL KQ để t́m phương cách khác tự di tản..


    (Ghi chú:

    Danh sách một số Tướng, Tá và chức vụ tại Bộ TLKQ, trong những ngày cuối cùng của VNCH:
    - Trung Tướng Trần văn Minh, Tư lệnh KQVN
    - Thiếu Tướng Vơ Xuân Lành: Tư lệnh phó
    - Chuẩn Tướng Vơ Dinh: TM Trưởng
    - Ch/Tướng Đặng Đ́nh Linh: TM Phó Kỹ thuật/Tiếp vận)


    Bác sĩ Phạm gia Lữ trong bài 'Tân sơn Nhất trong giờ hấp hối' (Lư Tưởng, tháng 4/2002) kể lại một số diễn biến tại Trung Tâm Y Khoa KQ.. với nhiều tiết khá..chua chát của một đơn vị.. hầu như bị.. bỏ quên ?

    ..'chiều thứ hai 28 tháng tư..lệnh giới nghiêm 24/24 bắt đầu, cổng Phi Long đóng cửa.. Phi trường TSN vừa bị A-37 oanh kích trước đó..

    Khoảng nửa đêm, Th/t L. nhào vào bô bô nói: T́nh h́nh thế này mà các cậu ngủ được th́ lạ thật. Đàn anh biến đi đâu hết rồi. (hắn ám chỉ các anh lớn của KQ).. họ đang lập cầu không vận đi Côn sơn kia ḱa.. SĐ5 KQ đang tổ chức di tản cho thân nhân binh sĩ thuộc SĐ đi Côn sơn..

    Đêm 28, CQ pháo kich vào phi trường.. gây thiệt hại cho nhiều máy bay..

    ..Khoảng 7 giờ sáng. (29/4) trong lúc quanh quẩn tại BCHHKQ, tôi gặp Đ/tá H Giám đốc Trường Chỉ huy và Tham mưu Trung cấp KQ trước cửa văn pḥng ông, vẻ buồn bă lộ trên nét mặt.. tuy thuộc cấp chỉ huy nhưng không cổ cánh, máy bay không có trong tay, nên cũng chẳng xoay sở ǵ được.. Đ/tá Th. Chỉ huy trưởng Trung Tâm Kiểm báo, cũng là người rất kỷ luật, cứ nằm lỳ trong đơn vị để làm gương cho thuộc cấp nên cũng bị kẹt trong cơn hấp hối của TSN..

    Khoảng 10 giờ.. cùng Th/t Vũ BH thuộc trường CH/TM.. chúng tôi cùng lái xe..đi thăm t́nh h́nh..Trên đường chạy ra Phi đạo, một dẫy dài xe hơi bỏ trống, nối dài từ cửa chính vào văn pḥng Tư lệnh ra đến ngoài đường..

    Tôi gặp chiếc falcon màu vàng nhạt của Th/t Khoa (đen), vẫy tay ra hiệu cho anh ngưng lại và hỏi: - Đi đâu bây giờ ?'. Khoa trả lời vắn tắt: Theo moa...' Vừa khỏi ṿng rào BTL, Kh quẹo phải rồi quẹo trái, th́ ra anh ở nhà cũ của LCK, sau khi vợ con hành lư lên xe, chúng tôi nối đuôi nhau trở ra phi đạo. Trạm canh ra phi đạo không c̣n quân cảnh canh gác..'


    Bay đi Utapao:
    Để thoát khỏi Việt Nam, các phi cơ vận tải, phản lực.. nếu đủ nhiên liệu có thể tự bay sang Singapore (590 miles về phia Tây-Nam) hoặc gần hơn là sang Utapao (Thái Lan) (350 miles phia Tây-Bắc). Đa số các phi cơ vận tải và phản lực đă chọn Utapao, chỉ một số rất ít C-130 bay đến Singapore..


    Bài viết chinh thức về cuộc di tản của các phi cơ VNCH đến Utapao trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến VN: Escape to Utapao của Tác giả Ralph Westerhaan đă được đăng trên Tập san Air and Space/ Smithsonian Số Dec-Jan 1997.

    ..' Vài ngày trước khi xẩy ra cuộc di tản của KQVNCH ra khỏi Sài gon, Tướng KQ HK Harry Aderholt, Chỉ huy trưởng Phái bộ Quân viện HK tại Thái Lan (MAC-Thai) đă gửi Đại úy KQ Roger L YoungBlood bay đến Phi trường Trat, nằm sát biên giới Thái-Miên. Bay trên một chiếc phi cơ AU-23 của Không lực Thái (AU -23 là một phi cơ cải biến từ loại Pilatus PC-6, có khả năng đáp được xuống những phi đạo thật ngắn) YoungBlood bay ṿng ṿng trên không phận Thái cùng một phi công phụ VNCH. Phi công phụ này giữ tần số vô tuyến và hướng dẫn các phi cơ VN bay về Utapao..'


    Skyraiders A-1:
    11 chiếc Skyraiders đă đến được Utapao, gồm 5 A-1E, một A-1G và 5 A-1H. Trong số này 7 chiếc thuộc Phi đoàn 514, 3 chiếc thuộc PĐ 518 và một thuộc PĐ 530:

    Chiếc Skyraider A-1H, số hiệu 139606 thuộc PĐ 518 là chiếc Skyraider sau cùng bay khỏi VN đến Utapao, phi công đă chở cả gia đ́nh 'nêm' chật cứng trong pḥng lái (danh từ lóng của KQ Mỹ gọi đây là một hell hole).

    Trên một chiếc A-1E, phi công (Th/tá Hồ văn Hiển PD 514) đă cất cánh, chở theo 15 người, nhét cứng trong..'blue room'.. Tác giả Phi Long 51 trong bài 'Chuyến bay định mệnh' (trên Diễn đàn Cánh thép) ghi lại:

    ..' Sáng 29..tôi trở lại Bộ chỉ huy Hành quân KQ sau 10 giờ và khám phá ra PĐ 518 đă cất cánh đi Cần Thơ. Tôi gặp Tr/tá NCP trong BCH và t́m phi cơ để đi.. Do cơ trưởng Lợi huớng dẫn, chúng tôi t́m được một AD-5 (chiếc này có 2 chỗ ngồi lái và một pḥng trống khoảng 3x4x3 feet cao ở phía sau ghế pilot). Phi cơ trang bị đầy bom đạn..Sau khi thay b́nh điện, phi cơ rời ụ và tuy quá tải cũng cất cánh được, không liên lạc được với đài kiểm soát.. Phi cơ bay đi Cần Thơ xin đáp nhưng bị từ chối.. sau đó đành bay ra An Thới (Phú Quốc), thả bớt bom xuống biển.. Tại An thới phi cơ được bỏ bớt đạn đại bác, tạm bị giữ, không cho cất cánh.. Đến 10 giờ sáng, sau khi có lệnh đầu hàng, phi cơ bay đi Utapao.cũng vẫn vơi 15 người trên phi cơ..

    Số Skyraiders bị bỏ lại là 40 chiếc, trong đó 26 chiếc bỏ lại ở TSN.


    F-5s:
    Trong số 26 chiếc F-5s bay thoát khỏi VN (gồm 22 chiếc F-5E và 4 chiếc F-5A/B), có 2 trường hợp đặc biệt được Anthony Tambini ghi lại trong F-5 Tigers over Việt Nam:

    Một chiếc F-5F (loại 2 chỗ ngồi), đă chở theo 4 phi công trong 2 pḥng lái, bằng cách tháo bỏ các dù, hạ ghế xuống thấp hết mức, một phi công ngồi và phi công thứ nh́ đứng khom lưng đối mặt, lưng dựa vào cockpit.. Phi cơ cất cánh khi phi trường đang bị pháo kích: lúc đầu phi cơ định bay lên với hệ thống thắng để mở. Cảm nhận được t́nh h́nh không thể bay lên, phi công đă phải mở dù 'drag chute) để làm chậm vận tốc..sau đó đóng hệ thống thắng để phi cơ bay lên được và bay đi Thái Lan. Tuy nhiên, có lẽ hệ thống thắng đă bị hư hại khi bị pháo kích nên không c̣n sử dụng được..Phi cơ đáp xuống một phi dạo thô sơ và chật hẹp.. không ngừng được nên đâm vào cây và phát nổ, gây tử thương cho cả 4 phi công..(Các phi công tử nạn gồm các Th/tá Mai Tiến Đạt, Nguyễn Đức Toàn, Ngô văn Trung và Đ/u Lê Thiện Hữu..)


    Một F-5A khác, cất cánh với 3 phi công, cất cánh ngược hướng bay, bay qua đầu các phi cơ đang đậu trên phi đạo chờ đến lượt bay lên..Phi cơ đến được Utapao..

    Số F-5 bị bỏ lại gồm 87 chiếc, trong đó có 27 F-5E


    A-37s:
    Gần 50 chiếc A-37 đă bị hủy diệt trong đợt pháo kich đêm 28/4 (xem phần trên) và Đ/tá Thảo (KĐ trưởng KĐ 33) đă cho lệnh tan hàng vào khoảng 8 giờ sáng 29..
    Th/tá Ngô đức Cửu, đón được một L-19 và về được Trà Nóc (Cần Thơ).. Tại đây ông tŕnh bày t́nh h́nh của Bộ Tư lệnh KQ Sàig̣n (bỏ ngỏ..) và hướng dẫn các PĐ A-37 c̣n lại bay đi Utapao:

    ..' từ B́nh Thủy đi Utapao, hướng 300, khoảng 45 phút là đến.. Anh em nên lấy bản đồ ra kiểm soát lại.. và ghi các chi tiết tần số tower..'


    10 giờ sáng 30/4 khi có lệnh 'đâu hàng' Căn cứ B́nh Thủy cũng tự động tan hàng..Băi đậu phi cơ vắng lặng, không c̣n quân cảnh, không c̣n chuyên viên kỹ thuật..

    ..'tôi rất thán phục anh em A-37 Cần Thơ, có nôn nóng nhưng rất trật tự có thể nói là.. lịch sự.. Tôi lên tiếng v́ nhu cầu, tất cả hoa tiêu A-37 phải rời VN, anh em bắt cặp lấy, mỗi phi cơ phải đi được 3 người, không dù không hành lư..ngoại trừ Phi công bay ghế trái phải đội helmet để liên lạc.. tất cả phi cơ phải bay ở 12 ngàn bộ, không cần dưỡng khí..'


    Đa số phi cơ b́nh điện yếu, Th/tá Cửu và Th/tá Kim (Liên đoàn trưởng Kỹ thuật) đă dùng APU để khởi động từng phi cơ theo thứ tự.. Thiếu tá Cửu lên chiếc sau cùng.. rời phi đạo để cùng hợp đoàn gần 30 chiếc A-37 bay đi Utapao.

    Đây có thể được xem là 'chuyến di tản' trật tự và 'thành công' nhất của KQ VNCH.
    Ngoài ra, c̣n có một A-37 đáp xuống một xa lộ gần Căn cứ KQ Korat, phía Bắc Bangkok, gần một trường học, bom đạn c̣n đầy dưới cánh và Tướng Aderholt đă phải gửi một Đ/u phi công Mỹ đến để bay chiếc này về Căn cứ Udorn.

  3. #53
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Cuộc Di Tản Của Không Quân VNCH
    P2


    Theo thống kê 27 chiếc A-37 đến được Utapao..95 chiếc bị bỏ lại VN

    Phi cơ vận tải:
    Tân Sơn Nhất là căn cứ tập trung của nhiều Phi đoàn vận tải của KQVNCH.. Cuộc di tản cũng rất hỗn loạn, nhiều phi cơ bị bỏ lại v́ không có phi công, không người đổ xăng.. có những trường hợp phi cơ không cất cánh nổi do quá tải, hay do quá vội. Một số phi cơ vận tải đă bay được sang Utapao do đă ở sẵn tại Côn đảo, tất cả đều chở vượt quy định.. có những C-47 bay đến Utapao với cả trăm hành khách (b́nh thường chỉ chở 30 binh sĩ)..bánh đáp bị găy khi chạm đất..

    Phi công Hungphan trong bài hồi kư 'Những giờ phút sau Tinh Long 07' ghi lại: Sáng 29/04/75

    ..' đồng loạt không ai bảo ai, chúng tôi tháo chạy về phia Không đoàn bộ (PĐ 437), cạnh một bên là đại bản doanh của PĐ 435, chúng tôi đang ngơ ngác t́m nơi trú ẩn, th́ thấy ông PĐ trưởng Tr/tá MMC bước ra, nh́n chúng tôi lên tiếng..' Giờ này pilot quư lắm, ai ở phi đoàn nào..về phi đoàn nấy..' chúng tôi im lặng rút sâu vào tầng dưới của SĐ bộ.. thấy đủ mặt văn vơ bá quan.. TT Vinh con 435, TT Vinh Trô 437, TrT Dinh, Đ/u Chư.. đă có mặt từ lúc nào ?.. gần giống một cuộc họp của Không đoàn..

    Không biết thời gian nặng nề, dai dẵng này kéo dài bao lâu, thỉnh thoảng như để phá tan bầu im lặng, tiếng pháo lại vang lên phía bên ngoài.. bỗng nghe tiếng điện thoại reo vang trên lầu, rồi lại im lặng, tất cả mọi khuôn mặt không dấu vẻ lo lắng, đợi chờ.. t́nh h́nh căng thẳng.. khoảng mười phút sau, tiếng chuông điện thoại lại một lần nữa reo lên.. và chưa hết tiếng reo..bỗng một tiếng của.. ai đó hét to: "Ra xe".. (nghĩa là chưa ai nghe điện thoại..)..Không ai bảo ai, chúng tôi chạy nhanh và chen chân nhẩy lên xe..

    Tôi cũng nhảy lên một step van, chạy một quăng, 4-5 anh pḥng thủ, súng ống đầy ḿnh chạy ra chận lại, có tiếng trong xe la lớn: 'ĐM, lên xe luôn, giờ này mà chặn cái ǵ?' thế là thêm đông.. Đến parking tôi chạy về chiếc GZA 027, Herky 027, mà tôi biết tàu tốt..v́ tôi mơi bay về tối hôm qua...Trên pḥng lái, có độ 10 ông pilot C-130.. phí thật..

    Chỉ một phút sau, chúng tôi take-off..2 phút sau đă có cao độ an toàn (TT Nhân nhẩy vào ghế pilot thay Đ/u Chuân, ngồi co-pilot là Tr/T Đinh..)

    (14 chiếc C-130 bị bỏ lại, 9 chiếc đến được Utapao,

    ngoài ra c̣n 1 chiếc đă đào thoát sang Singapore từ khoảng đầu tháng 4)


    Tác giả 'Không quân liệt lăo' trong bài 'Giây phút năo ḷng' (xem phần trên) ghi tiếp:

    ..Thảo bảo tôi: Ḿnh ra khu trực thăng, moa thấy nhiều lắm, đậu phía gần phi đạo hướng Bà quẹo đó.. Đến khu trực thăng, lên chiếc nào mở máy cũng không..nổ.. tàu nào cũng khô ran..(Tướng Tiên cho lệnh rút xăng..khỏi tàu v́..sợ các phi công..tự động tan hàng).. Chọn trực thăng không xong, Thảo Nâu chở tôi trên jeep đi t́m Cessna..Gặp Cessna, Thảo leo lên, bảo tôi ngồi ghế phài..hắn quay máy, máy nổ. Bỗng nhiên con tàu xao động dữ dội.. Quan quân ở đâu đông thế đang dành nhau leo lên tàu..Cessna chỉ có 5 chỗ, làm sao chở nỗi cả chục người..Không ai chịu xuống..

    Tôi tự quyết định.. nhường chỗ, mở cửa buớc xuống., leo lên jeep để lái đi,có QC Vân cùng bỏ Cessna lái đi.. t́m xem c̣n chiếc nào để quá giang..

    Trên đường rời khỏi SĐ 5KQ, ngang qua văn pḥng Tư lệnh phó SĐ, thấy có ánh đèn, cửa mở, tôi đậu xe bước vào.. Gặp Đinh thạch On ngồi thẫn thờ sau bàn giấy..Tôi hỏi:
    - On, sao c̣n ngồi đây?

    - Tât cả bỏ đi hết rồi, anh cũng đi đi thôi..
    On như người mât hồn: - C-130 tụi nó lấy trốn cả rồi..
    Tôi nhắc: - c̣n C-47 mà..

    On thở dài: - Đă lâu lắm, tôi không lái C47.

    .. Sau khi ngồi chờ ông On, lôi quyển kỹ thuật C-47..ra 'ôn bài', cả đám đi t́m C-47 để chạy..Đến băi đậu, các phi cơ đều bất khả dụng: hoặc không xăng, hoặc bị trúng đạn pháo kích..Đang tuyệt vọng, cả đám t́m được một C-47 đang nằm trong hangar. khóa kín..Đó là chiếc phi cơ riêng của Tư lệnh Vùng 2..Sau đó có thêm Đ/u Qui chạy đến.. Phi cơ chở đến gần 80 người, cộng theo thiết bị linh tinh..cố gắng cất cánh..để sau cùng đến được..Utapao.


    Nhóm của BS Phạm gia Lữ (xem phần trên) sau đó đến phi đạo C-47 để t́m máy bay di tản, có chiếc không khởi động được do b́nh điện yếu..Chiếc DC-6 'B́nh Long Anh dũng' tuy nằm cạnh nhưng được.. canh giữ. Sau đó t́m được chiếc C-47 của Tư lệnh KQ, Kh bắn bể khóa.. Tất cả leo lên tàu để bay ra Côn sơn.. Sau những trục trặc như không có bản đồ phi hành, phi cơ hết dầu thắng (t́m được 2 gallon nơi đuôi phi cơ).. phi cơ đáp được xuống Côn sơn.. Th/t Khoa bay thêm một chuyến trở lại Saigon (TSN đă bỏ ngỏ) để đón thân nhân và bay lại ra Côn sơn.. Dùng nón sắt để chuyển xăng, phi cơ đă bay đi Utapao sáng 30/4 khi DV Minh ra lệnh đầu hàng..

    Tác giả Nguyễn Cao Thiên trong bài 'PĐ 314, Chuyến bay không phi vụ lệnh '(Đặc san Liên khóa 64SVSQ, 2009) ghi lại một số chi tiết mô tả t́nh trạng hoảng loạn, vô trật tự.. tại TSN khi phi trường bị pháo kich.. Sau khi PĐ phó Tấn từ KĐ trở về cho biết 'Trên đó có ai đâu ? vắng hoe ?'.. Mạnh ai nấy chạy.. tự t́m phi cơ để..bay đi.. Có phi cơ cất cánh quá vội, quên cả gỡ kẹp đuôi, nên bị..rơi ngay tại phi trường. Chiếc C-47 của PĐ 314 bay đến Utapao với trên 40 người..



    (16 chiếc C-47, đủ loại kể cả EC, AC đến được Utapao.. 38 chiếc bỏ lại..)

    Ngoài ra cũng có 3 AC-119 và 6 C-7A Caribou đến Utapao,

    37 chiếc AC-119 cùng 6 chiếc C-119 vận tải bị bỏ lại..

    Số Caribou lên đến 33 (trong t́nh trạng đ́nh động..)


    Tại Utapao c̣n có:

    - 14 chiếc Cessna U-17 Skywagon
    - 12 chiếc UH-1
    - 3 chiếc O-1 Bird dog


    Bảng tổng kết của HK ghi nhận: số phi cơ của KQVN bỏ lại c̣n có:

    - 434 chiếc UH-1,

    - 114 chiếc O-1,

    - 32 chiếc CH-47 Chinook và

    - 72 phi cơ các loại khác gồm U-17, O-2A, T-37, T-41 và cả U-6 Beaver..


    Bay ra biển:
    Các phi cơ trực thăng (UH-1 và Chinook), khi tự động tan hàng.. đa số t́m đường thoát bằng cách bay ra biển, để đáp xuống bất cứ tàu bè nào đang di chuyển ngoài khơi: đáp trên chiến hạm Mỹ, nếu có chỗ đáp là tốt nhất, đáp trên chiến hạm VN.. và trong tinh trạng 'bi thảm 'nhất' là đáp xuống biển..và phi công tự thoát, nếu may mắn sẽ được tiếp cứu và vớt lên tàu..

    Trường hợp đặc biệt nhất được ghi vào lịch sử KQ và HQ Hoa Kỳ là trường hợp đáp của một L-19 chở đầy..'hành khách' trên Hàng Không Mẫu hạm..

    Sau đây là một số trường hợp được kể lại trong các bài hồi kư:


    Phi đoàn Thần Tượng 215
    Khoảng 10 giờ sáng 29 tháng 4, bộ chỉ huy Phi đoàn 215 đă dùng 3 trực thăng để 'di tản 'về Côn Sơn. Trên các trực thăng có Phi đoàn trưởng (Tr/tá Khưu văn Phát), PĐ phó (Th/tá Đức)..các phi đội trưởng.. Tuy nhiên do hết xăng nên cả 3 chiếc sau khi gặp Tàu chở dầu của hăng Shell, đă cố gắng thả người (nhảy từ máy bay xuống sàn tàu từ cao độ chừng 3 m) và phi công c̣n lại sau cùng đă đáp xuống biển, bơi thoát khỏi chiếc phi cơ đang ch́m và được canô vớt..Cả 3 phi công (Đ/úy Chín, Đ/u Vĩnh và Th/tá Lương) đều được an toàn..(Vĩnh Hiếu: Phi đoàn Thần tượng Giờ thứ 25)

    Phi đoàn Lôi Vũ 221:
    Phi đoàn di tản từ Biên Ḥa về TSN trong đêm 27 tháng 4, khi phi trường bị pháo kích..Chiều 29 tháng 4, Tr/Tá Nguyễn văn Trọng, PĐT tuyên bố giải tán Phi đoàn.. 13 trực thăng của PĐ bay được ra Hạm đội HK..Trong đoàn di tản c̣n có các Đ/tá Phước, Đ/tá Vy (Sư đoàn phó SĐ 1 KQ) (Tâm tư Lôi Vũ -52, Van Nguyên).

    Phi đoàn Lôi Thanh 237 (Chinook CH-47)
    Ngày 29 tháng 4, lúc 4 giờ sáng, 4 trực thăng Chinook CH-47 đậu song song vơi nhau trước phi cảng Hàng Không dân sự. Các nhân viên phi hành.. chờ quyết định của Th/tá Nguyễn văn Ba, Phi đoàn phó.. nhưng ông vẩn tŕ hoăn chờ PĐ trưởng (Tr/tá Ch.) c̣n đang kẹt ở Biên Ḥa.. Các sỉ quan tham mưu của PĐ đều vắng mặt.. Sau đó, ông quyết định di tản 4 phi cơ khả dụng đi Vũng Tàu.. khi 4 phi cơ vứa đáp xuống Vũng tàu.. th́ phi trường này cũng vừa bị pháo kích.. Chỉ 3 phi cơ bay về Cần Thơ, một chiếc đă tự tách khỏi hợp đoàn.. 3 phi cơ đáp xuống Mỹ Tho, 1 bay trở lại Sàig̣n để.. đón gia đ́nh.. khi trở lại Mỹ Tho, phi cơ bị trục trặc nên đành bỏ lại nơi bờ sông..Hai chiêc c̣n lại cất cánh lúc 2 giờ trưa.. bay ra hạm đội HK.. thả người xuống chiến hạm Kirk,và phi công 'ditching' để sau đó được vớt (Chuyến bay cuối cùng-Nguyển văn Ba- Lư Tưởng Úc châu, số kỷ niệm Ngày Không Lực 1-7-2011)

    O-1 Birđ Dog (L-19) đáp trên Hàng Không Mẫu hạm:
    Một trường hợp đặc biệt nhất của cuộc di tản, được ghi vào quân sử Hoa Kỳ, phi cơ được lưu giữ tại Viện bảo tàng là trường hợp dùng L-19 đáp xuống Hàng không Mẫu hạm Midway của Thiếu tá Lư Bửng, Sĩ quan trưởng pḥng hành quân của PĐ Sao Mai 114/ KĐ 62 CT/ SĐ 2 KQ.

    Việc O-1 đáp trên Hàng không Mẫu hạm đang di chuyển là chuyện không thể tưởng tượng nổi, ngay cả với các phi công Hoa Kỳ và những chuyên viên thiết kế máy bay của hăng Cessna..

    Điều gây 'kinh ngạc' hơn nữa là trên phi cơ c̣n có thêm 6 người (vợ và 5 đứa con) ngồi chật cứng trên ghế sau..

    Phi công Lư Bửng kể lại như sau (Chuyến bay về vùng tự do của KQ Lư Bửng- Đặc san Lư Tưởng số 02/2010):

    ..'Sáng 29 tháng 4, tôi và Hường, Nhị cùng bay chiếc O-1 này ra Côn Sơn. Vợ con tôi đă ra Côn sơn bằng phương tiện trực thăng trước, h́nh như của PĐ 215..Chiếc O-1 này t́nh trạng máy tốt, chỉ có vô tuyên là không hoạt động được...Tôi cất cánh từ TSN trong lúc phi trường đang bị pháo kich.. Chúng tôi quyết định bay ra Côn sơn v́ không rơ t́nh h́nh Cần Thơ.. Đêm nghỉ tại Côn sơn, chúng tôi chưa biết chắc sẽ đi Thái bằng phi cơ ǵ.. Sáng 30 tháng 4, có lệnh đầu hàng, tôi sắp xếp cho tất cả anh em PĐ 114 trật tự lên các C-123 và C-130 đi Thái Lan.. Tôi và gia đ́nh dự trù sẽ đi chiếc C-123 sau cùng. .nhưng chiếc này bị hư không cất cánh được. Khoảng 130 người c̣n lại đành chờ tàu HQ.. Cảnh tượng xuống tàu rất hỗn loạn. Tôi quyết định dùng chiếc O-1 mà tôi đă bay ra Côn sơn hôm qua để chở cả gia đ́nh để bay đi.. nhưng chưa biết đi đâu? Trời rất xấu, mưa mù mịt, tôi bay rase motte trên mặt biển, khoảng từ 500 đến 700 bộ. Trong lúc bay tôi thấy nhiều trực thăng bay ra biển. .tôi cũng lấy hướng bay này.. cho đến khi thấy chiếc hàng không mẫu hạm..

    Chiếc O-1 bị hỏng hệ thống vô tuyến nên tôi không thể liên lạc được với ai..Tôi dùng phương thức bay qua đài kiểm soat của chiến hạm, lắc cánh để cho biết hệ thống vô tuyến bị hỏng và xin đáp. Dưới mẫu hạm bắn hỏa pháo đỏ liên tiếp ra dấu cho biết là họ không chấp thuận cho hạ cánh.. có lẽ v́ không c̣n chỗ ? Tôi lấy bản đồ, giấy tờ trong máy bay viết chữ xin hạ cánh v́ phi cơ c̣n có vợ con..và buộc vào botte để thả xuống.. sàn tàu. Sau đó nhân viên trên tàu xô một số trực thăng xuống biển và dọn các trực thăng khác để lấy chỗ cho tôi đáp.. Phi đạo họ dành cho cho tôi đáp là cạnh ngắn, khoăng 150 feet..'


    Sau một lần đáp thử để ước lượng các thông số kỹ thuật, như gió ngang, sự di chuyển của mẫu hạm..Phi công Lư Bửng đă đáp thành công..xuống Mẫu hạm Midway trước sự kinh ngạc và thán phục của nhân viên thủy thủ trên tàu..

    Trong 'chiến dịch di tản' Frequent Wind':

    Hàng không mẫu hạm Midway đă tiếp nhận khoảng 60 trực thăng của KQ VNCH, trong đó có chiếc UH-1 của Tướng Kỳ và cả vài trực thăng của Air America..

    Chiến hạm USS Kirk, trong thời gian yểm trợ đoàn tàu di tản của HQ VNCH đă là nơi đáp cho 16 chiếc trực thăng của KQ VNCH.. Sàn đáp của chiến hạm chỉ dành cho một trực thăng nên sau khi đáp, trực thăng phải đẩy xuống biển để lấy chỗ cho chiếc kế tiếp.. Ngoài 16 chiếc UH-1, c̣n có 1 Chinook sau khi thả người trên sàn đáp đă phải đáp xuống biển, phi công được cứu thoát.. Số người trên các trực thăng đáp xuống USS Kirk lên đến gần 200 người.. USS Kirk chở được về Subic Bay 3 chiếc UH-1..

    Các chiến hạm khác như Blue Ridge, Mobile (LK 115).. đều tiếp nhận các trực thăng của KQVN..


    Tài liệu của Air America ghi nhận một số trường hợp các phi công VN dùng súng..'tạm mượn' phi cơ của Air America để bay ra Hạm đội Hoa Kỳ: Chiếc UH-1H (69-16715) của Air America màng dấu hiệu ICSS (Ủy Ban Liên hợp 4 bên) đă do phi công VN bay ra đáp tại Chiến hạm Blue Ridge.. trưa ngày 29/4. Tất cả có 6 chiếc trực thăng bị phi công VN mượn tạm, trong đó 5 chiếc loại UH-1 và một chiếc Bell 204B (?), chiếc Bell này sau đó đáp trên USS Kirk. (Air America in South Viet Nam: The Collapse. Tác giả Joe Leeker)

    Số phận những phi cơ..đến được Utapao:
    Ngay khi các phi cơ của KQ VNCH đáp xuống Utapao, vừa ngừng bánh, tắt máy..các nhân viên phi đạo lập tức sơn lại cờ.. chuyển từ VNCH sang thành máy bay của Hoa Kỳ. Người Thái không muốn 'chứa chấp' những người Việt vừa phải bỏ nước ra đi nên HK đă phải lập cầu không vận, dùng các C-141 để đưa người tỵ nạn sang Guam.

    Một trục trặc nhỏ đă xẩy ra: 65 người, tất cả trên cùng một chuyến C-130 đến Utapao.. đă đ̣i trở về VN.. Dưới sự lănh đạo của Tr/Uy Cao van Le (?), những nhân viên KQVN này.. khi bay khỏi TSN, không biết là họ sẽ phải..biệt xứ, trong khi gia đ́nh c̣n kẹt lại tại VN..và dọa sẽ tự tử nếu không được như ư. Một Đại tá KQVN và một Tuyên úy QĐ HK đă giúp điều đ́nh để giải quyết vấn đề và c̣n 13 người cương quyết đ̣i về.. Sau cùng cả 13 người đă được chích thuốc ngủ để đưa lên C-141 đi Guam..

    CSVN đă lên tiếng đ̣i hỏi chủ quyền về những máy bay tỵ nạn tại Thái và Hà Nội đă đ̣i đưa một phái đoàn đến Thái để kiểm kê các phi cơ.. Chính quyền Thái, do áp lực của Hà Nội đă đ̣i' tạm giữ' các máy bay đang ở Utapao. Tướng Aderholt cho biết' các phi cơ này thuộc quyền sỡ hữu của HK theo một điều khoản có ghi trong Thỏa ước Viện trợ Quân sự Mỹ-Việt' nhưng chưa chắc Thái.. đồng ư nên ông t́m cách chuyển các phi cơ.. khỏi Thái.. càng nhanh càng tốt. Trước hết, Aderholt 'tặng' cho Tư lệnh KQ Thái 5 chiếc F-5 (đễ..mua chuộc giới quân sự Thái, thật ra Aderholt..không có quyền.. nhưng trước chuyện đă rồi HK khó lấy lại được 5 phi cơ này). Và ngay khi Hàng không mẫu hạm Midway ghé một Căn cứ HQ Thái gần Utapao ngảy 5 tháng 5.. khoảng 140 phi cơ đủ loại đă được chở ra khỏi Thái (trong số này có lẽ gồm cả một số phi cơ, trong tổng số 93 chiếc của Không lực Kmer đă bay sang Thái khi Nam Vang thất thủ). 4 chiếc Skyraiders được Aderholt cho bay đi, cất giấu tại Căn cứ Takhli.. Mẫu hạm Midway đă chở về Guam 101 phi cơ của KQVN, trong đó có 21 chiếc F-5E..

    Theo 'Escape to Utapao' một chiếc C-123K được đưa ra khỏi Thái (số đuôi 54-00592).. chiếc này hiện ở Phi trường Avra Valley và.. không ai biết về trường hợp này.. (Theo danh mục trong Flying Dragons trang 164 th́ chiếc này của KQVN)

    Tài liệu của Hải Quân Thái ghi nhận: trong danh mục phi cơ thuộc HQ Thái có một số phi cơ 'cũ' của KQVN như:


    - C-47A (43-48101, VNAF)

    - VC-47D (43-48777, VNAF 'EY'

    - AC-47D (43-49095, VNAF 'EK'

    - RC-47 (43-49701, VNAF) và (43-49925, VNAF 'EF') và (44-76418, VNAF 'EB')

    - EC-47 P (45-1044, VNAF 'WA')

    Ngoài ra c̣n 3 chiếc U-7 mang các số đuôi 71-1438; 71-1442 và 7-1455 được ghi là VNAF(?)



    Trần Lư
    (tháng 4/2012)

  4. #54
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Người về từ cơi chết trên liên tỉnh lộ 7
    Bởi Ngô Trúc Khánh



    NGÔ TRÚC KHÁNH : NGƯỜI VỀ TỪ CƠI CHẾT

    TRÊN TỈNH LỘ 7 PHÚ BỔN - TUY H̉A

    –––––––––––––––––––––––––––––– –––––––-





    Ngô Trúc Khánh sinh tại Chợ Lầu, Ḥa Đa, B́nh Thuận. Cựu học sinh Trung Học Phan Bội Châu, Phan Thiết 1958-1965. Trước khi vào lính, là công chức Bộ Thông Tin-Chiêu Hồi (Sài G̣n). Tốt nghiệp Khóa 7/1968 tại Trường Bộ Binh Thủ Đức.



    - Từ 1969 tới 1971, Đại Đội Phó/ĐĐ 238 ĐPQ thuộc Chi Khu Ḥa Đa(B́nh Thuận).

    - 1972 Biệt phái ngoại ngạch Cảnh Sát Quốc Gia : Trung Uư Trưởng Cuộc Ḥa An và Lại An (Thiện Giáo-BT).

    - 1973 Trưởng Cuộc Cảnh Sát, Thị Xă Hậu Bổn (Phú Bổn) ố Sĩ quan Hành Chánh , Phụ Tá Biện Lư Ṭa Ḥa Giải Pleiku.

    - 1974 tới tháng 2/1975 : Phụ Tá Trưởng pḥng Hành Quân/BCH/CSQG/Phú Bổn.



    Ngày 10-3-1975 thủ phủ của cao nguyên Trung Phần là thành phố Ban Mê Thuộc thất thủ. Pleiku tổng hành dinh của Bộ Tư Lệnh Quân Khu /Quân Đoàn II Chiến Thuật coi như bị cô lập và vây hảm v́ hai quốc lộ chính 14 và 19 đă bị cộng sản Băc Việt cắt đứt và bịt kín nhiều đoạn. Mặc dù ở đây có rất nhiều đơn vi chiến đấu thiện chiến nhất là Biệt Động Quân nhưng giờ chót cũng được lệnh di tản chiến thuật về duyên hải, nói là để bảo tồn lực lượng cố thủ các tỉnh c̣n lại của quân đoàn.



    Ngày 17-3-1975, bắt đầu cuộc triệt thoái của Quân Đoàn II tại Pleiku, chặng đầu tới Phú Bổn t́nh h́nh tốt đẹp, mọi liên lạc, từ đoàn xe về Nha Trang, qua hệ thống siêu tầng số, liên tục và rơ ràng. Liên Đoàn 6 Công Binh và những Đơn Vị BĐQ mở đường, nhiều Liên Đoàn BĐQ khác + Lử Đoàn 2 Thiết Giáp đoạn hậu. Cảnh tượng xô bồ chưa từng có khi đoàn xe bắt đầu chuyển bánh . Nguyên do là hầu như ai kể cả cây cột đèn ở đây cũng đều muốn chạy khỏi vùng đất chết sắp xăy ra. V́ vậy nên mọi kế hoạch của cuộc hành quân di tản gần như đảo lộn với sự có mặt của hàng vạn đồng bào chạy loạn bằng đủ thứ phương tiện từ xe gắn máy, xe thồ, xe ngựa, xe kéo tới xe ô tô các loại. Cứ thế dân theo lính nối đuôi nhau không làm sao mà đếm nổi số lượng kéo dài hằng hằng cây số.



    Hởi ôi chiến tranh là chết chóc đau khổ thế nhưng cộng sản VN v́ chủ nghĩa đế quốc và lợi lộc nên lúc nào cũng gây ra chiến tranh. Đồng bào vô tội qua thời gian của cuộc chiến quá sợ cộng sản phi nhân bạo tàn nên biết đi là chết nhưng vẫn cứ chạy theo QLVNCH để xa lánh quỷ dử Việt Cộng. Những trang lịch sử cận đại của nước nhà ngày nay đă ghi rơ ràng từng đoạn đường thảm tuyệt của người dân chiến nạn từ Tết Mậu Thân 1968, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 và tàn khốc dă man có một không hai, đó là cuộc thảm sát của cộng sản Bắc Việt nhắm vào dân thường trên liên tỉnh lộ 7. Đó là mồ chôn nhiền chục ngàn xác đồng bào và trẻ thơ vô tội, xóa sổ cả một đoàn quân cùng chiến cụ của cao nguyên lừng danh, từng làm cho giặc xiêu hồn bạt vía, kéo theo sự sụp đổ của đất nước vào cuối tháng 4-1975.



    Lúc 18 giờ 15 ‘ cùng ngày, đoàn xe tới Phú Bổn, ban đêm lính Thượng nổi loạn, đốt nhà, cướp của, đồng lúc VC pháo kích dồn dập vào Thị Xă Cheo Reo, khiến cho thành phố nhỏ bé của miền núi, như đắm ch́m trong biển lửa và hổn loạn. V́ vậy mọi đơn vị của Tiểu Khu, cũng tự động di tản theo Quân Đoàn. Pḥng Hành Chánh của Cảnh Sát Phú Bổn lúc đó, gồm ba sĩ quan (1 Đại Úy + 2 Trung Úy ) với gia đ́nh tôi (vợ + ba con nhỏ), tổng cộng 7 người, chất trên 1 xe Jeep. Riêng tôi đi bằng chiếc xe Honda Dame, chạy trước dẫn đường về được Chi Khu Phú Túc, sau hai ngày đêm may mắn, thoát khỏi đạn pháo của Cộng Sản và các nút chặn của Thượng Cộng

    + Thượng Fulro, trên Tỉnh Lộ 7.



    Lúc này, một số du kích VC đă dùng súng cối, pháo vào đoàn xe với mục đích làm tŕ trệ cuộc di chuyển, chờ quân chính qui của Sư Đoàn 320, từ Ban Me Thuột, kéo tới với nhiều đại bác 122 ly của SD23BB bỏ lại. Bấy giờ , Tư lệnh QĐ2 là Tướng Phạm Văn Phú, đang bay trên C-47, ra lệnh cho Tướng Trần văn Cẩm, điều động LĐ7BĐQ và Lữ Đoàn 2 Thiêt Giáp, phối hợp bảo vệ đoàn xe. Các đơn vị trưởng có trách nhiệm trong cuộc di tản trên, ngoài Tướng Phú (Tư Lệnh), Tướng Cẩm (Tư Lệnh Phó), c̣n có Đại Tá Lư (TMT/QĐ2), Tướng Tất (CHT/BDQ/V2), Đại Tá Đồng (CHT/TG) và Các Liên Đoàn Trưởng BĐQ. Rút sau cùng là LĐ4 và 25 BĐQ, v́ kẹt ở Thanh An (Pleiku).



    Trong lúc mọi việc tưởng đâu tốt đẹp, th́ xui xẻo lại tơi, khi Không Quân bỏ bom lầm, làm cháy 2 Thiết Vận Xa M113, khiến một số Binh sĩ TG và BDQ thương vong. Chết chóc, khổ đau.. bắt đầu từ giây phút đó.



    Hổn loạn bắt đầu từ 15 giờ ngày 18-3-1975. Theo nhận xét chung của mọi người, nếu người chỉ huy lúc đó là Cố Đại Tướng Đổ Cao Trí, tướng Trương Quang Ân hay Trung Tướng Nguyễn Văn Toàn. th́ họ sẽ nhảy ngay vào Mặt Trận, để trực tiếp chỉ huy , nên chăc chắn sẽ không có cảnh ‘ mạnh ai náy làm, coi mệnh lệnh của thượng cấp, kể cả chỉ thị của TT Thiệu, Bộ TTM/QLVNCH như cỏ rác ‘.Nhưng tướng Phú đă không bao giờ làm vậy thay v́ bay trực thăng xuống thẳng Phú Bổn, để trực tiếp chỉ huy đoàn quân di tản, lúc đó như rắn không đầu v́ chẳng ai phục ai, mà chỉ ngồi chờ tại Bộ Tư Lệnh QĐ2 ở Nha Trang, để chực đón phái đoàn cao cấp từ Sài G̣n của Thủ tướng Khiêm tới ban lệnh miệng. Trong khi đó tin tức dồn dập từ mặt trận báo về, Trung Đoàn 9/SĐ968 của Cộng Sản Bắc Việt + nhiều Tiểu đoàn Du kích Thượng Cộng, đă lập xong một pḥng tuyến dài trên tỉnh lộ, để chờ chận đánh đoàn xe, trong đó có rất nhiều đồng bào tháp tùng chạy loạn lánh nạn.



    Lúc 1 giờ 15 sáng ngày 19-3-1975, Tướng Tất báo cáo từ dưới đất về Nha Trang : Quận Phú Túc bị pháo nặng và tràn ngập nhưng LĐ7 BĐQ và Thiết Giáp đă tới giải vây. Trận chiến thật ác liệt, cuối cùng LĐ7 BĐQ cũng đă tái chiếm lại được quận, mặc dù chung quanh VC vẫn c̣n bám trụ, đóng chốt, pháo kích pha nátÔ đoàn xe. Cùng lúc, hai Tiểu đoàn K9, K13 của VC Phú Yên, đă đóng chốt từ Hiếu Xương lên tới quận Sơn Ḥa. Tuy đoạn đường này, chỉ dài 25 cây số nhưng lại là đoạn đường máu lệ, chẳng khác nào chốn quỷ môn quan, đă tàn sát không biết bao nhiêu mạng lính và dân, trong đoàn người di tản phải vượt qua, trước khi tới được Tuy Ḥa.



    Tại Phú Túc, tôi và các bạn đi chung với vợ con trên chiếc xe Jeep, đă bị thất lạc, trong chốn loạn quân, cho tơi ngày thứ 4 (21-3), mới gặp lại bên bờ này sông Ba. Từ đó, mọi người chia tay v́ chiếc xe Jeep phải bỏ lại. Riêng gia đ́nh tôi, c̣n phải chịu thêm 8 ngày nữa, trong địa ngục trần gian, để vượt qua đoạn đường tử thần này, dưới đất có hàng trăm ngàn quả ḿn gài sẳn, của cả VC và Đại Hàn từ bao năm trước. C̣n trên đầu th́ đầy trời Rocket và bom lửa của Không Quân + hàng trăm chốt của giặc, luôn nả đạn pháo vào đoàn người, bất kể quân, dân, người lớn hay trẻ con, khi chạy ngang tầm súng.



    Đoàn xe ứ đọng kéo dài và ngừng hẳn v́ gịng sông Ba chắn ngang trước mặt. Đâu đâu cũng vang dậy tiếng khóc của đồng bào di tản từ trẻ sơ sinh thiếu sửa cho tới những nạn nhân đang quằn quại v́ bom đạn và sự cướp bóc diễn ra. Tội nghiệp nhất là các đơn vị QLVNCH vừa phải mở đường, chiến đấu và thêm trọng trách đùm bọc đồng bào đang cùng với lính trong cơn chiến nạn.



    Ai cướp của dân, ai giết dân để mà cướp của th́ ngày lịchsử cũng đă ghi lại rơ ràng qua miệng đời của chính những nhân chứng c̣n sống sót. Tuy vậy lịch sử cũng không thể nào bỏ sót công trạng thật là vĩ đại của những người lính Công Binh Chiến Đấu của QLVNCH. Không có họ can đăm đầu đội bom dạn, mệt nhọc hy sinh tánh mạng , hiên ngang trầm ḿnh dưới gịng nước lủ sông Ba để hoàn thành cho được một cây cầu nổi bằng vỹ sắt nối hai bờ sông, giúp đoàn xe tiếp tục về Tuy Ḥa, tránh một cuộc thảm sát khi bộ đội Bắc Việt đang trên đường truy đuổi sắp bắt kịp.



    Hởi ôi đời là vậy đó v́ ngày trước hay bây giờ vẫn c̣n một số người đâu có bao giờ nghĩ tới sự hy sinh vô bờ bến của những người lính VNCH. Họ chiến đấu v́ ai mà phải hy sinh xác thân nơi sa trường, lại phải chịu đói khát cực khổ như đơn vị Công Binh đang thi hành nhiệm vụ tại Sông Ba. Toán này lo đón nhận những chiếc vỷ được thả xuống từ trực thăng trong khi toán khác tiếp ngay để ráp lại thành một chiếc cầu dă chiến. Phía dưới nước chảy thật xiết, mặc kệ hai chiếc xe ủi vẫn liên tục làm việc ủi đất và đá lấp kín một khoảng sông và thả vỷ sắt trên đó.



    Có một cảnh tượng mà tới bây giờ chắc những người có mặt bên bờ sông Ba sẽ không bao giờ quên được. Đó là chuyện đàn ḅ gần 200 con của đồng bào quận Cũng Sơn được dẫn theo với chủ tị nạn. Nhưng khi chúng vừa lội qua tới bờ bên kia th́ bị đơn vị Việt Cộng đang chốt să súng đủ loại kể cả lựu đạn giết không chừa một con. Tội nghiệp thịt xương của những con vật vô tội văng tứ phía c̣n nước sông th́ nhuộm đỏ máu ḅ. Một vài con may mắn dù bị thương vẫn cố lết lên bờ và lũi vào rừng núi biệt dạng.



    Cảnh tượng trên làm cho mọi người thêm khiếp đăm, thêm vào đó là sự chen lấn leo bừa lên trực thăng gây nên cảnh chết tan xương nát thịt khiến cho ai nh́n thấy cũng phải đau ḷng.



    Suốt thời gian này, ai cũng vậy chẳng riêng ǵ gia đ́nh tôi, đói th́ lượm đọt rau và củ sắn dại trong rừng để an, c̣n khát th́ uống nước vũng bùn, lợn cợn đầy máu, mỡ của xác người. Riêng đạn bom, ḿn bẩy th́ đành giao cho số mệnh . Cuối cùng nhờ Trời Phật và Tổ Tiên hộ tŕ, Tôi cùng Vợ và ba con nhỏ, sau 12 ngày đêm đói khát, lặn lội trong địa ngục bom đạn máu lửa, cũng về được Tuy Ḥa ngày 25-3-1975 rồi Khánh Ḥa.



    Tại Nha Trang, Đài truyền h́nh liên tiếp tường thuật lại cuộc di tản của QĐ2 trên Liên Tỉnh Lộ 7, mở đầu là Những Thiết Vận Xa M113 của Lử Đoàn 2 Thiết Giáp, kế tới là h́nh ảnh của một sĩ quan trẻ tuổi, râu tóc dựng ngược, mặt mày hốc hác, quần áo rách nát tả tơi, chỉ c̣n nguyên vẹn 1 đôi giầy lính, tấm bản đồ hành quân và khảu P.38 ngắn ṇng. Dân chúng tại Nha Trang đă túa ra hai bên đường, để đón mừng, tiếp tế cho đoàn người về từ cỏi chết, mà người dẫn đầu, chính là Trung Úy Ngô Trúc Khánh, chỉ có chiếc xe Honda Dame, đă mang được vợ và ba con về từ địa ngục có thật.



    Sau ngày CSQT cưởng chiếm được toàn Miền Nam VN, như hằng triệu quân công cán cảnh của VNCH, Trung Uư Khánh lần lượt trải qua nhiều địa ngục trần gian, từ Kà Tót, Tổng Trại 8 Sông Mao, Lương Sơn, Tà Dôn, Long Hoa tới trại A.30 Tuy Ḥa, Tổng cộng hơn 7 năm tù khổ sai. Được tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ ngày 26-4-1992, qua diện HO 11, cùng vợ với 2 con. Cuối cùng ngày 28-3-2006, sau 14 năm chờ đợi, đứa con trai lớn mới tới Mỹ để đoàn tụ cả gia đ́nh. Đời trai kiếp lính thời loạn là vậy đó, bi thảm, cùng tận.. thế nhưng tới nay có được mấy người cảm thông thương tiếc ?



    Tóm lại cuộc di tản của QD2 coi như hoàn toàn thất bại, không phải v́ người lính không chịu chiến đấu hay không đủ vũ khí đạn dược, để chống chọi với kẻ thù, mà do một hệ thống chỉ huy tồi tệ, từ Bộ TTM/QLVNCH cho tới BTL/QĐ2, toàn những kẻ sợ chết, ganh tị, vô kỷ luật, chỉ biết chia phe kết đảng, mới đưa đến cái thảm họa mất nước vào tay đảng CSQT, đẩy dân lính vào con đường chết. Cũng may trong đoàn di tản, c̣n có được những Liên Đoàn BĐQ thiện chiến, Các đơn vị Thiết Giáp, Công Binh, những đơn vị Lôi Hổ, Biệt Kích.. chịu hy sinh, nên mới đem được hơn 2000 xe đủ loại và mấy chục ngàn người từ các tỉnh Cao nguyên Kon Tum, Pleiku, Phú Bổn về được Phú Yên.



    Kết quả 70% chiến xa M48,41 bị hũy diệt, 100% Pháo binh tan hàng. Có hơn mấy chục ngàn đồng bào, đa số là trẻ thơ, đàn bà bị thảm sát, 20.000 chiến sĩ thuộc QD2, gồm BĐQ, Lử Đoàn 2 Thiết Kỹ, Liên Đoàn 6 Công Binh Chiến Đấu. Pháo Binh, Lực lương Thám Sát, Biệt Kích, Lôi Hổ.. tán mạng.. Đau đớn như vậy, thế nhưng suốt 13 ngày đoàn quân di tản, cho tới lúc số sống sót về được Tuy Ḥa, Nha Trang. Trong lúc đó, các tướng lănh Cao Văn Viên (TTMT), Lê Nguyên Khang và Đồng văn Khuyên được coi là ba tướng lănh có quyền uy cao nhất lúc đó, cũng không hề rời Sài G̣n, đi máy bay ra Tuy Ḥa hay Nha Trang.. thăm viếng, ủy lạo các nạn nhân mới từ địa ngục về. Đó là sự thật của lịch sử.



    Trong nổi buôn ly xứ dường như trong tôi luôn ‘ C̣n Một Chút Ǵ Để Nhớ ‘ như nhà thơ Vũ Hữu Định đă nhớ về Pleiku thời binh lửa năm nào :



    ‘ phố núi cao phố núi đầy sương

    phố núi cây xanh trới thấp thật buồn

    anh khách lạ đi lên đi xuống

    may mà có em đời c̣n dễ thương .’





    California tháng 8-2008

    NGÔ TRÚC KHÁNH

  5. #55
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    QLVNCH Tử Chiến Trong Giờ 25
    Mường Giang 2010/04/30


    [Chiến Đấu Giờ Thứ 25]

    Sau khi được 400 ngàn quân Trung Cộng pḥng thủ đất Bắc, cọng sản Hà Nội xua toàn bộ quân đội xâm lăng miền Nam. Mai mỉa nhất là lúc mà Dương Văn Minh cùng nội các mới, hy vọng được hoà hợp hoà giải với VC, để chúng chia chức nhín cho một chút quyền trong cái chính phủ liên hiệp, nếu có cũng chỉ là thứ bù nh́n, như MTGPMN được dựng lên, từ 12/1960 tới tháng 05/1975. Đây chính là thời điểm, mà Bắc Bộ Phủ gọi là giờ G, ngày N, để tổng tấn công chiếm Sài G̣n. Đó là lúc nửa đêm 29/04/1975, thời gian Hà Nội quy định cho tất cả các cánh quân, từ năm hướng tiến vào thủ đô. Đây cũng là thời gian qui định cho bọn đặc công, biệt động nằm vùng, chui ra khỏi các hang ổ để gây hỗn loạn trong thành phố, chỉ đường, bắt tay cho bộ đội miền Bắc.

    Tại Mặt Trận Miền Đông Nam Phần, từ sau ngày SĐ18BB và Lữ Đoàn 1 Dù, rút lui an toàn về Bà Rịa, Quân Đoàn III đă tái phối trí lại các pḥng tuyến mới vào những ngày cuối tháng 04/1975.

    V́ SD18BB của Thiếu Tướng Lê Minh Đảo bị thiệt hại nặng nề sau 12 ngày ác chiến với cọng sản Bắc Việt. Ngoài Trung Đoàn 48/18 của Trung Tá Công, tương đối quân số c̣n nguyên vẹn, các Trung Đoàn 52/18 của Đại Tá Ngô Kỳ Dũng, tại Mặt Trận Ngă Ba Dầu Giây-Túc Trưng, thiệt hại hơn 80 % quân số và Trung Đoàn 43/18 của Đại Tá Lê Xuân Hiếu, tử thủ trong thị xă Xuân Lộc, thiệt hại trên 30 % nhất là Tiểu Đoàn 2/43/18 của Thiếu Tá Nguyễn Hữu Chế, là đơn vị cuối cùng rời Long Khánh. Do đó sau khi chỉnh đốn lại đơn vi, SD18BB được giao trách nhiệm pḥng thủ tuyến phía đông Sài G̣n, từ kho đan thành Tuy Hạ chạy dài tới Tổn g Kho Long B́nh. Riêng BCH Hành quân của SD18BB đặt tại căn cứ Hải Quân Cát Lái. Pḥng tuyến của SD 18BB tiếp giáp với vị trí pḥng thủ của Lực lượng Nhảy Dù, Trường Thiết Giáp và Bộ Binh Thủ Đức.

    Tỉnh Phước Tuy và Đặc Khu Vũng Tàu, trong đó có quốc lộ 15 được Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù, SD3BB phối họp với các lực lượng DPQ + NQ của Phước Tuy và B́nh Thuận di tản từ miền Trung vào. Thiếu Tướng Bùi Thế Lân, tư lệnh SDTQLC kiêm Tổng trấn đặc khu Vũng Tàu. Riêng SD3BB từ vùng1CT di tản vào, quân số kể luôn SD1BB cộng được hơn 1000 người, lập thành 2 tiểu đoàn thuộc Trung Đoàn 2/3 và 56/3 vẫn do Thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh làm tư lệnh. SD3BB được tăng cường thêm Chi đoàn 2/15 Thiết Kỵ và Lữ Đoàn 1 Dù, bảo vệ QL15, thị xă Bà Rịa-Vũng Tàu.

    Tỉnh Biên Hoà và phi trường do Lực lượng III xung kích của Chuẩn Tướng Trần Quang Khôi, được tăng phái thêm 2 Lữ đoàn 147 và 258 TQLC pḥng thủ. Từ ngày 28/04/1975, để bảo vệ thành phố Biên Hoà, Liên Đoàn 81 Biệt Kích Dù bố trí trong phi trường giữ mặt bắc Bộ tư Lệnh QDIII. Một TĐ/TQLC thuộc Lữ Đoàn 2 bảo vệ BTL.QDIII, các thành phần c̣n lại của Lữ Đoàn, pḥng thủ mặt nam BTL. Quân Đoàn. Lữ Đoàn Nhảy Dù giữ hai Cầu Mới và Sắt cùng các nút chận vào thị xă. Riêng Lực Lượng III Xung kích gồm Chiến Đoàn 315pḥng thủ từ Ngă ba Hố Nai đến Ngă tư Ḷ Than. Chiến đoàn 322 giữ từ Ngă tư Ḷ Than tới cổng phi trường Biên Hoà và Chiến đoàn 318 từ phi trường tới Cầu Mới.

    Về phía bắc Sài G̣n có SD25BB của Chuẩn tướng Lư Ṭng Bá được tăng phái thêm hai Liên Đoàn 8 và 9 Biệt Động Quân, trách nhiệm Tây Ninh và Củ Chi-Hậu Nghĩa. Mặt trận phiá bắc tỉnh B́nh Dương là trách nhiệm của SD5BB của Chuẩn Tướng Lê NguyênVỹ, kể cả Trung Đoàn 8/5 của Đại Tá Nguyễn Bá Mạnh Hùng tăng phái cho Lực Lượng III Xung kích của Tướng Khôi ở Hưng Lộc, vừa được trả về. Pḥng tuyến phía nam Sài G̣n là Long An, có SD22BB ở B́nh Định di tản tới, phối hợp với Lực Lượng 99 Tuần Thám Ngăn Chặn của Hải Quân và DPQ + NQ Long An, từ lâu nổi tiếng là kiêu dũng thiện chiến, không kém ǵ quân chủ lực. Như vậy trừ ba SD7, 9 và 21BB của QDIV phải bảo vệ lănh thổ của các tỉnh thuộc Vùng 4/CT. Phía VNCH chỉ c̣n lại : sáu Sư Đoàn gồm SD5, 18, 22, 25 bô binh + Hai Lữ Đoàn 1 và 4 Nhảy Dù + Sư đoàn TQLC + Lực Lượng III Xung Kích + Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù + 4 LiênĐoàn BDQ + DPQ và NQ + 625 chiến xa đủ loại và 400 pháo, tất cả chừng 240 ngàn người, để bảo vệ Sài G̣n. Trong khi đó VC tung vào 5 lộ quân với quân số trên 280 ngàn, gồm 15 Sư đoàn BB + 5 Lữ đoàn biệt lập + 4 Lữ đoàn thiết giáp + 6 Trung Đoàn Đặc công.Tất cả được trang bị đầy đủ với các vũ khí bom đạn hiện đại, không thua ǵ quân đội Mỹ.

    Từ chiều ngày 29/04/1975, hai Bộ Tư Lệnh Không quân và Hải quân VNCH đă di tản chiến thuật, kể cả Tướng Nguyễn Văn Toàn (Tư lệnh QDIII) và Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng TMT từ chức. Do đó, Tổng Thống mới nhậm chức là Dương Văn Minh, cử Tướng Vĩnh Lộc lên thế chức Tổng Tham Mưu Trưởng. Đến tối cùng ngày, Tướng Lộc ra lệnh cho SD18BB về bố trí từ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà, tới Thủ Đức.

    Từ đầu tháng 04/1975, trường Bộ Binh Thủ Đức đă dời về Long Thành-Biên Hoà, đông nghẹt sinh viên các khoá, trong đó có hai quân trường từ Đà Lạt di chuyển về là Trường Vơ Bị và Chiến Tranh Chính Trị. Lúc 8 giờ tối ngày 27/04/1975, trường Bộ Binh lại có lệnh di chuyển trở về trường củ ở Thủ Đức. Tới 8 giờ sáng ngày 30/04/1975, có bốn T54 của cọng sản Bắc Việt từ Xa Lộ Biên Hoà, tấn công trường, bị Pháo Binh 105 bán trực xạ cháy 3 chiếc tại chỗ. Nhưng chiếc c̣n lại đă nhập dược vào trung tâm, sau khi thoát được các tầm đạn M72 của sinh viên, bắn tử thượng Trung Tá Ông Văn Tuyên, Trung Sĩ I Nhân và 5 sinh viên, cùng 10 người bị thương, trong số này có Trung Tá Vương Bá Thuần. Cuối cùng chiếc tăng trên ḅ ra khỏi trường và bi M72 bắn đứt xích, nằm tại Niệm Phật Đường cạnh Chợ Nhỏ, nhưng vẫn tác xạ dữ dội vào trường. Giờ chót, có hai sinh viên Thủ Đức, chưa được gắn Alpha, t́nh nguyện mang lựu đạn lân tinh loại xuyên phá, mới tiêu diệt được chiếc T54 này.

    Cũng tại Long B́nh vào sáng ngày 29/04/1975, Tiểu đoàn 43 thuộc Liên Đoàn 4 BDQ, do Thiếu Tá Xẻn làm TĐT, được lệnh của Biệt Khu Thủ Đô, tăng phái pḥng thủ Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Từ 2 giờ 30 chiều cùng ngày, VC đă về tới Trung Chánh-Hóc Môn, sau khi chiếm được Căn cứ Đồng Dù của SD25BB, căn cứ Pháo binh Ḷng Tảo và đánh tan Trung Đoàn 46/25BB trên QL số 1 từ Củ Chi về Tân Phú Trung. Lúc đó Trường Quân Vận đối diện với TTHL Quang Trung cũng đă mất, nên Chiến xa của VC bắt đầu tấn công trung tâm, nhưng không ngờ trong đó không phải chỉ có tân binh quân dịch, mà c̣n sự hiện diện của một tiểu đoàn BDQ vơí hơn 500 tay súng, suốt cuộc chiến, đă cùng với các TĐ41, 42, 44 là những cọp ba đầu rằn tung hoành như chỗ không người trong mật khu śnh lầy của Vùng 4 Chiến thuật. Tối 29/04/1975, qua hệ thống truyền tin của TĐ43BDQ, mới biệt BTL Biệt Khu Thủ Đô đă bỏ chạy, chỉ c̣n các sĩ quan cấp uư ở lại nhưng BCH.Biệt Động Quân và Tướng Đổ Kế Giai vẫn c̣n nguyên vẹn tại Trại Tô Hiến Thành. Bên trong chiến hào của TTHL Quang Trung, cũng như suốt đoạn đường từ ngă ba Trung Chánh- Hóc Môn, về tới Ngă tư Bảy Hiền, các đơn vị kiệt hiệt nhất của QLVNCH như BDQ, Biệt Cách Dù và Nhảy Dù đang đợi chờ một trận đánh cuối cùng dũng liệt như SD18BB, LD1ND, TĐ82BDQ và DPQ Long Khánh, t ại Xuân Lộc, th́ trưa 30/04/1975 bị Dương Văn Minh ban lệnh buông súng ră ngũ, một cách tức tủi đoạn trường.

    5 giờ chiều ngày 29/04/1975, các mặt trận, lính vẫn chiến đấu không ngừng nghĩ. Tại Biên Hoà, các đơn vị TQLC, Biệt Cách Dù và các Chiến Đoàn thuộc Lực Lượng III Xung Kích, đă ngăn chống VC tại các pḥng tuyến vô cùng đẫm máu kinh hoàng.

    Tại BCH.Thiết Giáp trong trại Phù Đổng, cũng là nơi đặt tạm BTL.QDIII từ Biên Hoà di tản về, cũng như Trung Tâm Hành Quân /BTTM/QLVNCH gần như không c̣n đại bàng để nhận tin chiến trường và quyết định lệnh lạc. Cho tới 22 giờ 30 đêm 29/04/1975, Phế tướng Nguyễn Hữu Có, người vào năm 1965 bị Nguyễn Cao Kỳ lột chức và bắt ở lại Hồng Kông không cho về nước, cách đó vài giờ, vừa được TT.Dương Văn Minh gắn cho cái lon Trung Tướng, lên máy ra lệnh cho SD18BB của Thiếu Tướng Đảo và LL3XK của Tướng Khôi, cố gắng giữ yên pḥng tuyến trong đêm 29/04/1975, để rạng sáng ngày 30/04/1975 sẽ có hoà b́nh v́ cọng sản Bắc Việt đă chịu hoà họp hoà giải hoà chung máu lệ với TT. Minh và lực lượng thứ ba đối lập.

    Nhưng 23 giờ 45 đêm 29/04/1975, Bắc Việt đă không hoà hợp mà lại tấn công dữ dội bằng bộ binh và chiến xa khắp các pḥng tuyến tại Biên Hoà. Hai bên gần như cận chiến với khoảng cách chừng 10-15m, nhất là tại pḥng tuyến do quân Dù, TQLC và Chiến Đoàn 315 của Trung Tá Đổ Đức Thảo có chiếnxa M48 tham chiến.

    2 giờ sáng ngày 30/04/1975, pḥng tuyến SD18BB của Tướng Đảo tại Long B́nh bị VC tràn ngập, quân ta từ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà phải rút về Thủ Đức.

    Riêng Chiến Đoàn 3, thuộc Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù của Thiếu Tá Phạm Châu Tài, quân số hơn 1000 người, từ Biên Hoà được điều động về bảo vệ Bộ Tổng Tham Mưu từ 5 giờ 30 ngày 26/04/1975. Bộ Chỉ Huy Chiến Đoàn đóng tại Building số 1, đối diện vối Trại Vơ Tánh. Các Biệt đội 811 của Đại Uư Lâm đóng trong Lục Quân Công Xưởng. Biệt đội 812 của Đại Uư Ánh đóng ở giữa cổng sau TTM và Tổng Y Viện Cộng Hoà. Biệt đội 813 của Đại Uư Thạch rải quân từ Ngă Tư Bảy Hiền tới Trại Phi Long của Nhảy Dù và Biệt Đội 815 của Đại Uư Lợi là lực lượng trừ bị của Chiến Đoàn, đóng trước cổng Bộ TTM.

    Từ ngày 28/04/1975, các đại bàng ở Bộ TTM, Bộ Tư Lệnh QD3, Quân Khu Thủ Đô ... từ Đại Tướng trở xuống đă di tản chiến thuật, nên coi như không c̣n ai ra lệnh cho thuộc cấp dưới quyền. Về việc tên phi công nội tuyến Nguyễn Thành Trung, dẫn đoàn máy bay của KQ.VNCH bỏ lại ở Phù Cát, Phan Rang vào oanh tạc phi trường Tân Sơn Nhất, không bị Chiến Đoàn 3 Biệt Cách Dù bắn hạ, v́ đă tưởng là phe ta làm đảo chánh.

    Chiều ngày 29/04/1975, tướng Vĩnh Lộc được TT Minh cử làm Tổng Tham Mưu Trưởng thay Cao Văn Viên, c̣n Nguyễn Hữu Có th́ gắn 3 sao, xưng là Tổng Tham Mưu Phó. Ngoài ra c̣n có VC nằm vùng Nguyễn Hữu Hạnh, cũng được Dương Văn Minh gắn sao tướng, dù Có và Hạnh đă bị giải ngũ từ lâu. Mới đây VC lại cho các tên hề Có, Hạnh và Triệu Quốc Mạnh làm cuộc phỏng vấn cuội tại Sài G̣n, do bọn Việt gian Hải Ngoại từ Canada về thực hiện, rồi đem phát trên đài để lừa bịp người Việt trong và ngoài nước, một cách trơ trẽn v́ câu chuyện lăng xẹt của đám sâu bọ, từng làm xấu hổ danh dự và thể thống của người lính VNCH năm nào.

    Từ 6 giờ 30 sáng ngày 30/04/1975, VC pháo kích bừa băi hoả tiễn 122 ly vào khu dân cư đông đúc, có mấy trái rớt xuống đường Vơ Di Nguy, làm nhiều đồng bào thương vong. Các trái khác rơi vào ṿng thành Bộ TTM. Trên các đường phố dẫn tới Đại Lộ Chí Lăng, chiến xa Bắc Việt đă xuất hiện, bắn vào Bệnh Viện V́ Dân tại Ngă Tư Bảy Hiền nhưng bị Biệt Cách Dù, dùng súng đại bác M90 ly không giựt, chỉ trong ṿng 15 phút, bắn cháy 6 chiếc T54, PT76 cùng với một khẩu pháo pḥng không có bánh xe kéo, với nhiều đặc công bị chết, nằm rải rác từ Bảy Hiền tới Bộ TTM.

    09 giờ 30 sáng ngày 30/04/1975, Dương Văn Minh ra lệnh cho Chiến Đoàn 3 Biệt Cách Dù, lúc đó c̣n đang tử chiến với VC, phải ngưng đánh nhau, để chờ đầu hàng. Tuy nhiên nhiều toán không tuân lệnh, vẫn tiếp tục bắn vào các đoàn xe của VC, sau đó tự tử tập thể bằng lựu đạn vào giờ thứ 25. Riêng 2 Chiến Đoàn Biệt Cách Dù do Đại Tá Phan Văn Huấn chỉ huy, sáng ngày 30/04/1975, từ Suối Máu rút về Nghĩa trang Quân Đội Biên Hoà, khi nghe lệnh Dương Văn Minh bắt đầu hàng, nên cũng ră ngũ tại đây.

    Sài G̣n náo loạn khắp nơi, dân chúng ùn ùn kéo tới các ngân hàng rút tiền kư thác. Các Toà Đại Sứ lần lượt đóng cửa, cũng như nhiều Hăng Máy bay ngưng hoạt động v́ sợ hoạ lây. Ḥn Ngọc Viễn Đông như đă chết vào những ngày gần cuối tháng 04/1975

    Thế rồi 9 giờ 30 sáng ngày 30/04/1975, trong lúc mọi người đang mê tỉnh trong cơn hấp hối của đất nước, th́ Dương Văn Minh v́ nghe lời xúi dại của bọn thân Cộng như Lư Quư Chung, Nguyễn Hữu Thái, Nguyễn Hữu Hạnh, nên lợi dụng chức vụ Tổng Thống tổng tư lệnh quân đội, ép QLVNCH buông súng ră ngủ, trong khi tất cả c̣n đang tử chiến với giặc ngoài biên đ́nh.

    Phút cuối vẫn c̣n một số đơn vị Dù, TQLC, BDQ, Biệt Cách Dù.. không thèm nghe lệnh của Dương Văn Minh. Họ chận đánh cọng sản Bắc Việt, trên các đường phố Hồng Thập Tự, Thị Nghè. Tại Đại lộ Thống Nhất, lính Dù và BDQ bắn M72 vào xe tâng VC khi chúng tiến vào chiếm Dinh Độc Lập.

    Đúng 12 giờ 30 trưa ngày 30/04/1975, lá cờ vàng ba sọc đỏ của quốc dân VN treo trên nóc Dinh Tổng Thống VNCH bị giặc tước bỏ. Dương văn Minh và toàn bộ nội các có mặt tại dinh, bị bộ đội miền bắc, nhốt giữ tại chỗ, dù từ lớn tới nhỏ, đă sùi bọt mép nịnh bợ ca tụng chúng. Nhục nhă muôn đời là cả đám bị thu h́nh trước ống kính của hằng trăm nhà báo ngoại quốc. Cũng vào giờ phút mà Dương văn Minh bị c̣ng tay gục đầu, th́ tại Bộ Quốc Pḥng, Trung Tá Nguyễn văn Cung, thuộc SD18BB khi nghe tin đầu hàng đă tự sát. Nhiều lính Dù cũng dùng súng M16 kết liễu đời trai trước Tổng Cục Chiến Tranh Chính trị. Trong trạ i Hoàng Hoa Thám, một toán lính Nhảy Dù, nắm tay làm thành ṿng tṛn, rồi mở chốt lựu đạn để cùng chết tập thể. Một Đại Uư Cảnh Sát tự bắn vào đầu chết trước Quốc Hội. Trong khi đó các tướng lănh Phạm văn Phú, Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng, Lê nguyên Vỷ, Phạm Văn Hai.. cũng quyên sinh khi thành mất. Đó là những h́nh ảnh tuyệt vời, ngàn đời khắc sâu trong tâm khảm của người Việt và những trang sử bất diệt của dân tộc.

    Sài G̣n đă chết từ đó, dân chúng thành đô dửng dưng trước chủ mới. Cùng lúc, có nhiều con khỉ trong sở thú, vừa được sổ chuồng, cổ quàng khăn đỏ, tay phất cờ máu, trang bị súng đạn lượm được của lính bơ bên vệ đường, chễm chệ trên các xe quân đội, tung tăng múa rối khắp đường phố, cổ vơ, làm oai, hoan hô, đă đảo một cách lố bịch.

    Trưa đó, 125 nhà báo ngoại quốc c̣n nán lại, đổ xô tới chiêm ngưỡng những anh hùng cách mạng, mà từ năm 1960-1975, họ đă không ngớt xưng tụng và tô son đánh phấn khắp thế giới không tiếc lời. Nhưng sự thật đă làm té ngửa các trái tim thú vật, khi biết được tất cả chỉ là sự tuyên truyền lừa bịp của miệng lưỡi cọng sản, mục đích để cho thế giới có thành kiến không tốt và ghét bỏ VNCH. Có như vậy họ mới bỉ ổi ca tụng một chiều cuộc xâm lăng miền Nam của Bắc Việt, mà không cầ n phải t́m hiểu sự thật.

    Luân Đôn và Hoa Thịnh Đốn.

    Ngày nay, lịch sử đă ngừng lại và quay tṛn đúng vào thời điểm củ trên đất nước tội nghiệp VN. Cả hai : Tài phiệt Hoa Kỳ và cọng sản đệ tam quốc tế cũng đều v́ quyền lợi riêng tư của ḿnh, nên muối mặt đổi thù thành bạn. Lần này không c̣n có chiêu bài VN là tiền đồn chống cộng, nên người Mỹ đă công khai tới VN qua danh phận lái buôn lái súng. Hiện trong cộng đảng cầm quyền đă manh nha hai phe theo Tàu, theo Mỹ. Nhưng dù VN có theo phe nào chăng nửa, th́ chắc chắn đất nước chúng ta cũng sẽ bị cuốn hút theo vết xe lịch sử, khi Trung Cộng công khai gây nên thế chiến lần thứ 4 tại Á Châu-Thái B́nh Dương.

    Đọc và viết lịch sử, không phải để khóc hận than thân, mà là lấy đó làm một kinh nghiệm để hành động cứu nước trong thực tại và tương lai. Năm 1954, khi cọng sản đệ tam chiếm được miền bắc, một số ít trí thức khoa bảng chạy vào làm trùm tại VNCH, nên họ chẳng hề biết ǵ về kinh nghiệm sống chung với VC. Ngày 30/04/1975, khi VC chưa vào Sài G̣n, số trí thức khoa bảng trên lại ù trốn chạy sang Mỹ hay ngoại quốc. Họ không hề biết thế nào là sự đổi đời của phận người xuống hàng súc vật. Ở ngoại quốc, v́ quá tự do, nên vẫn chứng nào tật đó, coi sự hiểu biết của ḿnh ngang hàng với lănh tụ, muốn ai cũng phải theo ư và đứng sau lưng ḿnh. Họ v́ không sống thật với lịch sử nên chẳng bao giờ có kinh nghiệm lịch sử, vẫn ảo tưởng xây lâu đài và chức phận trên cát biển, vẫn ngây thơ muốn hoà hợp hoà giải, với một đảng cướp tàn bạo bất lương, qua bảy mươi năm chỉ lừa bịp lường giết đồng bào và ban nước ḿnh mà thôi. Tệ nhất là ḿnh và gia đ́nh lúc nào cũng thích sang giàu hạnh phúc nơi thiên đường Âu Mỹ, mà mồm th́ luôn xuí người khác, nếu đi hết biển, th́ phải trở về để làm nô lệ cho cọng sản .

    Cũng may bọn người này không nhiều và ngày nay hầu hết đều giống như những b́nh vội ǵa nua, mà Phan Khôi từng ví với bọn cán ngố miền bắc trong tác phẩm « Trăm Hoa Đua Nở », chỉ nổ trên giấy hay nằm trơ trọi trong góc đời hiu quạnh về chiều..

    Thảm thê cho thân phận nhược tiểu VN, hết bị Tàu đô hộ tới Pháp, Nhật, Mỹ, Liên Xô.. rồi nay lại làm đầy tớ cho cả thế giới, mà điển h́nh nhất là h́nh ảnh của những công nhân lao động và phụ nữ bị bán ra nước ngoài. Không biết bao giờ đất nước và đồng bào mới thoát được nổi thống hận trên, để cho con cháu có cơ hội ngẩn mặt nh́n trời, người Việt Tỵ Nạn tha phương, trở về cố quốc, một cơi ḷng mà ai cũng hoài vọng ao ước, khi quê hương không c̣n bóng dáng lá cờ máu và đảng CSQT .

    Ba mươi lăm năm trước, đầu tháng 04/1975 Cộng Sản Bắc Việt chiếm Phước Long, mở đầu cuộc xâm lăng VNCH, đưa cả nước và dân tộc Việt vào tận cùng của địa ngục trần gian. Đầu năm 2010 tới nay, cả nước đang đắm ch́m trong ách nô lệ của Tàu đỏ, đưa đồng bào cả nước vào tận cùng cảnh nghèo đói thảm tuyệt, chưa từng thấy trong ḍng Việt Sử. Có điều chỉ có người dân nghèo mới nhận chịu nổi đau cùng khốn này, c̣n đảng, cán bộ nhà nước Và Việt kiều.. th́ làm ǵ bị ảnh hưởng tới thời cuộc đổi thay, v́ vàng đô la vơ vét mấy chục qua, xài phí biết bao giờ mới cạn ?

    Mường Giang
    Từ Xóm Cồn Ha Uy Di Quôc Hận 30/04/2010

  6. #56
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    www DI TẢN CHIẾN THUẬT-TÂY NGUYÊN 1975


    Qua những tư liệu " Cuộc Triệt Thoái Quân,1975"- Phạm Huấn.Dù đă 36 năm trôi qua,nhưng những h́nh ảnh kiên cường chiến đấu,vừa rút quân vừa bảo vệ làn sóng người dân di tản theo đoàn quân.Đă nói lên cái chết bi tráng hào hùng của người chiến sĩ VNCH.Đó là sự hy sinh cống hiến,bảo vệ Tự Do Miền Nam của bạn bè chiến hữu Sư Đoàn 22BB lần cuối cùng trong cuộc Triệt Thoái Quân ra khỏi vùng Tây Nguên của Quân Đoàn II theo quốc lộ 14 về liên tỉnh lộ 7 ra cửa biển Phú Yên-Tuy Ḥa.
    Những Cái chết bi thảm và hào hùng đó của bạn chiến hữu tôi đă rơi rớt và nằm lại ven rừng làm phân bón lá trong cuộc "Di Tản Quân Về" được ghi đậm nét trong những ngày tù cải tạo.


    1. Di Tản Quân Về!


    Di tản quân về trong cơn chiến loạn,
    Loạn cả dân t́nh loạn cả Tự-Do,
    Ai đem chinh chiến cho dân Nam khổ!
    Thiên đàn Xă Nghĩa khuất tất Tự-Do, ...........***
    Đường núi chập chùng rừng xe nghẹt kín,
    Gánh gồng,bồng bế mịch khói đoàn quân
    Rừng lá trơ cành trong cơn đói lạnh,
    Suối cạn nguồn trong cơn khát điêu linh,
    Bao xác người rơi rớt đường di tản,
    Trốn bỏ quê hương lủ giặc cộng về!
    Rừng cây đá núi chôn bao mầm sống
    Lệ máu tràn đầy tiếng khóc thăm thương,
    Sỏi đá c̣n buồn hởi người vô tánh!?
    Cây c̣n khóc lá giữa trời bảo giông!
    ***
    Khiếp đời lính chiến an dân cứu nước,
    Nửa gánh sơn hà lịm chết Tự-Do!
    Không c̣n dân chủ người dân chạy trốn,
    Tay súng nầy gẩy gánh nợ nước non,
    Cung đướng di tản thây người chặt núi,
    Xác dân lành vung vắt khắp lối đi,
    Người lính chiến đem thân chống đạn,
    Súng đâu c̣n đạn bắn hởi người ơi!
    Vận nước trơ cờ phản dân đón giặc
    Hoan hô “Giải Phóng “Cộng Hồ rừng Xanh,
    ***
    Lệnh hàng giặc Cộng thôi đành gẩy súng!
    Súng bể cong ṇng áo trận vất tung,
    Bờ rào chiến lũy gục đầu khó`c ngất,
    Máu xương này là cái giá Tự-Do,
    Chiến sĩ anh hùng lưu dang tự sát,
    Thiên thần gảy cánh Tự-Do vào tù,
    Lời song núi Tư-Do không Cộng sản,
    Quốc Việt muôn đời là của dân Nam,
    Chớ lầm yêu nước là yêu Xă Nghĩa,
    Tự Do này cả thế giới cùng theo,
    ***
    Thưở Tự-Do ba mươi lăm năm cũ!
    Tháng Tư về trong nổi nhớ miền đau,
    Vận nước chưa thông,dân t́nh chưa tỉnh,
    Men say chiến thắng xích xiềng tay dân,

    Huỳnh Mai
    [Di tản chiến thuật]


    SƯ ĐOÀN 22 BB/ QL.VNCH
    Quân Sự Lục Quân Việt Nam Cộng Ḥa - Trở Lại Những Ngọn Đồi Vô Danh - Phạm Huấn (Cuộc Triệt Thoái Cao Nguyên, 1975)11 giờ sáng ngày 31/03/1975, tại Bộ Tư Lệnh Hành Quân Mặt Trận B́nh Định, vị Tư Lệnh Sư Đoàn 22 Bộ Binh nhận được lệnh «điều động» Sư Đoàn về pḥng thủ Quy Nhơn.11 giờ 01 phút, trên hệ thống truyền tin chỉ huy giữa Sư đoàn với Trung đoàn; và sau đó, Trung đoàn- Tiểu đoàn, các Trung đoàn trưởng, Tiểu đoàn trưởng đều nghẹn ngào khi nghe tin này. Cả 3 Trung đoàn 41, 42, 47 lúc đó đều đang giao tranh với địch. Trung đoàn 41 và 42 Bộ Binh tại các mặt trận Quốc lộ 19, cách Quy Nhơn hơn 30 cây số, và Trung đoàn 47 ở phía Bắc B́nh Định.Có những quân nhân nhà nghề đă chiến đấu trong đại đơn vị này suốt 2 thập niên, ngay từ khi Sư đoàn mới thành lập. Đă trải qua bao nhiêu thăng trầm, biến đổi, vinh quang, bi hùng trong suốt 20 năm ḍng dă. «Những người lính già của chiến trường», tưởng không bao giờ gục ngă. Nhưng, với cái lệnh rút khỏi vùng hành quân hôm nay, họ biết ngay, đây là giai đoạn chót cuối đời binh nghiệp!!Sư đoàn đă từng bị đánh tan tành, và tưởng rằng bị xóa tên, trong Mùa Hè 72. Họ đă rút lui, đă tan hàng, chạy bộ suốt cả chục cây số đường rừng, núi để về tới «điểm tập trung».Nhưng họ không sờn ḷng, nản chí. Họ vẫn giữ vững tinh thần, tin tưởng rằng sẽ có ngày Sư Đoàn hồi sinh, trở lại phong độ.Một cuộc «rút lui» khác nữa mà họ cũng không bao giờ quên. Đó là cuộc chuyển quân thần tốc của một Trung đoàn – Trung đoàn 42 Bộ Binh – từ Tây Nguyên trở về B́nh Định tái chiếm đèo Nhông – đây cũng là một chiến thắng kỳ diệu nhất của Trung đoàn 42 trong năm 1974. Trung đoàn 42 Bộ Binh đang hành quân tại vùng Pleime, Tây Nam Pleiku, trong một buổi chiều, được lệnh về giải tỏa áp lực của địch tại mặt trận B́nh Định. Cuộc chuyển quân tưởng rằng phải được thực hiện trong ṿng 2 hay 3 ngày. Nhưng, ngay đêm ấy, toàn bộ Trung đoàn đă về tới Bắc Phù Cát. Và từ đó, dùng bàn đạp, đánh thẳng vào hậu phương địch, khiến Bắc quân trở tay không kịp. Những trận đánh đẫm máu ḍng dă suốt 3 ngày sau. Trung đoàn 42 đă tiêu diệt gần 1 Trung đoàn CSBV của Sư đoàn 3 Sao Vàng, dựng nên «Chiến Thắng Đèo Nhông».Trước khi mặt trận Ban Mê Thuột bùng nổ, lần nữa, Trung đoàn 42 Bộ Binh lại biến 2 ngọn đồi vô danh từ Tây Tây Nam quận Hoài Nhơn, B́nh Định thành những «di tích» của chiến sử, nói lên tinh thần chiến đấu chống Cộng phi thường của người quân nhân QLVNCH.Hai ngọn đồi vô danh, đó là những ngọn đồi chiến lược, được mang số 82 và 174, nằm trên huyết lộ vận chuyển của Cộng quân, trên trục Quảng Ngăi – B́nh Định – cũng tại hai cao điểm chiến lược này, bọn nhà báo bất lương ngoại quốc, sau gần 20 năm xuyên tạc về chiến tranh Việt Nam, đă ngả nón kính phục về tinh thần dũng cảm của QLVNCH. Một phái đoàn Quốc hội Hoa Kỳ cũng được gởi tới đó quan sát chiến trường, và khi trở về nước, đă lên tiếng binh vực, ủng hộ Việt Nam. Nhưng, mọi chuyện đă quá muộn!22 giờ đêm, Tướng Phạm Văn Phú, Tư lệnh cuối cùng của Quân đoàn 2 và chiến trường Cao Nguyên, bay trên đầu những cánh quân Sư đoàn 22 Bộ Binh. Với phương tiện và Hải pháo yểm trợ của Hải Quân vùng 2. Ông hy vọng sẽ cứu được 50% lực lượng của Sư đoàn. Tuy nhiên, điều mong ước của Ông không bao giờ đến!Giờ phút này, trước đó, và sau đó suốt 22 tiếng đồng hồ, các Trung đoàn 41, 42, 47, trên chặng đường rút quân và cũng là một trận tuyến dài hơn 30 cây số; từng đơn vị bị phục kích, bị đánh tan tác, bị «chặt đứt» ra từng khúc nhỏ.Đây là một cuộc trả thù tàn ác, man rợ nhất trong trận chiến sau cùng của chiến tranh Việt Nam. Trên 30 cây số đường máu, chiến đấu không yểm trợ, không tiếp tế, không tản thương. «Hậu phương» ră ngũ, bỏ súng.Trước mặt, sau lưng, đều là địch.«Đối thủ» tuy vẫn là Sư đoàn 3 Sao Vàng, và những Tiểu đoàn đặc công CSBV. Nhưng Bắc quân ở thế thượng phong, có pháo, chiến xa yểm trợ, và một «hậu phương lớn nổi dậy». Những người cộng sản đă không cần biết đến quy luật của chiến tranh. Chúng thẳng tay tàn sát «kẻ thù» trong đơn vị, mà trước đây đă gây cho chúng những tổn thất lớn lao, những thất bại đau đớn.Trên 30 cây số đường máu, các chiến sĩ Sư Đoàn 22 Bộ Binh đă chiến đấu trong t́nh trạng tuyệt vọng, nhưng dũng cảm, anh hùng.Họ đă bắn đến viên đạn cuối cùng rồi, gục xuống, có những hành động thật hào hùng, thật phi thường.Một cấp chỉ huy Trung đoàn 47 đă quỳ xuống, ôm lấy người lính bị thương, rồi bật khóc. Người lính chỉ c̣n thoi thóp, nhưng ngón tay vẫn để trên c̣ súng. H́nh ảnh này làm Ông đau đớn. Ông đứng dậy bỏ đi. Nhưng rồi trở lại. Và thật b́nh tĩnh. Ông rút súng…kết liễu đời đứa em thân yêu, sau đó, bắn vào đầu ḿnh.Có một «Người Anh Lớn» khác, đợi cho các chiến hữu của ḿnh lên tầu hết, rồi lững thững bỏ đi. Trời bừng sáng, nhưng Anh không đi về hướng mặt trời. Anh trở lại con đường cũ. Trở lại phía có «Những Ngọn Đồi Vô Danh». Nơi đó, anh sẽ gặp «Dũng sĩ» Mai Hồng Bướm – người Binh Nhất Trung Đội Trưởng anh hùng Sư Đoàn 22 Bộ Binh – «người Trung Đội Trưởng thứ…sáu» của Trung Đội, đă chỉ huy đơn vị đánh bật kẻ thù khỏi đỉnh Du Tự, Hoài Ân trước khi gục ngă. Và, gặp lại rất nhiều những anh hùng vô danh khác của Sư Đoàn, những người đă lấy máu ḿnh tô thắm cho mầu cờ đơn vị, trong những năm sau cùng!!!
    …Có một hy sinh của người anh hùng – một đại anh hùng – sáng ngày 1/4/1975, cũng bị rơi vào quên lăng. Và cũng là một thiệt tḥi lớn lao cho đất nước! Đó là trường hợp Đại tá Nguyễn Hữu Thông, Trung đoàn trưởng Trung đoàn 42, Sư đoàn 22 Bộ Binh.Tôi có thể quả quyết rằng, trong 20 năm sau cùng của chiến tranh Việt Nam, không một tướng lănh nào khi chỉ huy cấp trung đoàn và lữ đoàn, đă tạo dựng những chiến công to lớn như người anh hùng Nguyễn Hữu Thông. Những Tướng CSBV chỉ huy Sư đoàn 320 Điện Biên Phủ, Sư đoàn 3 Sao Vàng trong những năm 73, 74, 75, cho đến bây giờ và măi măi sẽ phải cúi mặt khi nhớ đến thảm bại nhục nhả. Những thảm bại bởi Trung đoàn 42 Bộ Binh, do Đại tá Nguyễn Hữu Thông chỉ huy, tại Pleime, đèo Nhông, và «Những Ngọn Đồi Vô Danh» (Cao điểm chiến lược 82 và 174) tại Tây Tây Nam Hoài Nhơn, B́nh Định.«Nhân vật và h́nh ảnh» Nguyễn Hữu Thông, sau khi đưa «những chiến hữu anh em c̣n lại» về vùng an toàn; đă một ḿnh lững thững…trở lại con đường cũ, về phía «Những Ngọn đồi vô danh»…thật phi thường, thật hào hùng.Ngày 1/4/1975, nếu người anh hùng Nguyễn Hữu Thông là Thiếu tướng Nguyễn Hữu Thông, chắc chắn cái chết của Ông sẽ tạo thành một trận cuồng phong. «Trận cuồng phong» từ vùng đất linh thiêng của Quang Trung Đại Đế, sẽ làm quân thù khiếp sợ. Và gây được sự tin tưởng, phấn khởi cho toàn Quân, toàn Dân trong những ngày cuối cùng!Hai năm trước đây, tôi có dịp hầu chuyện với một vị tiền bối cùng thời với Hồ chí Minh. Tôi có thưa với Cụ về tài ba, anh hùng, của những Sĩ quan các khóa 16, 17, 18…Đà Lạt. Họ được huấn luyện 4 năm cả về Quân Sự lẫn Văn Hóa, như tại các trường Vơ Bị của Mỹ, Anh, Pháp. Trong trận chiến sau cùng, các Sĩ quan này giữ những chức vụ Trung đoàn trưởng, Lữ đoàn trưởng đa số đều tự tử chết; hoặc ở lại chiến đấu với chiến hữu của ḿnh cho đến phút cuối cùng. Như các Trung tá Nguyễn Xuân Phúc, Thủy Quân Lục Chiến, ngoài vùng I; Nguyễn Hữu Thông, Lê Cầu, tại mặt trận B́nh Định; Bùi Quyền, Lữ đoàn 3 Nhảy Dù…Nếu Hiệp Định Paris 27/1/1973 được kư kết trễ hơn khoảng 2 năm nữa, miền Nam không bao giờ mất vào tay cộng sản. Bởi v́, đất nước và quân đội sẽ được lănh đạo và chỉ huy bởi những Tướng Lănh anh hùng, có khả năng cả về quân sự lẫn văn hóa, với đầy đủ Trí, Đức, Dũng.Vị tiền bối thở dài nói:- Đó là một chuyện đáng tiếc, và cũng là vận nước đă hết!! Khi cố Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm nh́n thấy cái «chu kỳ quân nhân cầm quyền» tại Việt Nam, tại những quốc gia chậm tiến, có chiến tranh, và trong «tay» của Mỹ. Ông đă bổ nhiệm một người có gần…đầy đủ những đức tính đó về «dạy» Trường Vơ Bị Đà Lạt. Nhưng, Ông Diệm đă «để trể» mất 1 năm, nên «người đó» chỉ đào tạo được những «De Gaulle, Eisenhower …cấp Đại Tá» cho Việt Nam!!Nghe lời vị tiền bối, tôi đă nhớ lại một, vài sự việc đă xẩy ra cách đây hơn 20 năm. Năm 1965, Tướng Moshe Dayan của Do Thái, với tư cách một chuyên gia quân sự, và sang «hành nghề» phóng viên chiến tranh tại Việt Nam. Trong một cuộc gặp gỡ thân mật với nhóm phóng viên quân đội, Ông cho biết tinh thần chiến đấu dũng cảm của những chiến sĩ QLVNCH rất đáng ca ngợi. Những Sĩ quan cấp Đại đội trưởng, Tiểu đoàn trưởng đều là những anh hùng. «Chắc chắn họ sẽ là những nhà Lănh Đạo, những Tướng Lănh tài ba của Việt Nam trong tương lai!»Một sự việc khác, liên quan đến một Cấp Chỉ Huy, và cũng là người có công rất lớn trong việc đào tạo cán bộ trẻ trong Quân Đội, kể từ đầu thập niên 1960, đồng thời, nói lên tin thần «cao ngạo anh hùng» của người Sĩ Quan này, đó là trường hợp Đại tá Trần Ngọc Huyến, Cựu Chỉ Huy Trưởng Trường Vơ Bị Đà Lạt. Thời Tướng Nguyễn Khánh là Quốc Trưởng, Ông đă cải lệnh Tướng Khánh, bỏ chức Thứ Trưởng Thông Tin, bỏ lên Tướng, bỏ Sài G̣n, bỏ người yêu (!), mang lon Đại tá đi hành quân cùng với 1 Tiểu đoàn Bộ Binh, Sư đoàn 22 tại Dakto, Kontum.Trong gần 30 năm Trường Vơ Bị Quốc Gia Việt Nam được thành lập, Đại Tá Trần Ngọc Huyến cũng là Sĩ quan Trừ Bị duy nhất (tốt nghiệp Trường Sĩ Quan Thủ Đức), được đề cử chỉ huy Trường này.Và với tài ba, kiến thức sâu rộng, Ông đă cho áp dụng đúng theo những phương châm «Tự Thắng Để Chỉ Huy», «Chỉ Huy và Lănh Đạo» để huấn luyện, đào tạo những Sĩ quan ưu tú, và anh hùng của QLVNCH trong gần 2 thập niên sau cùng của chiến tranh Việt Nam.Phạm Huấn (Cuộc Triệt Thoái Cao Nguyên, 1975)*/*/*Sư Đoàn 22 Bộ Binh"Tháng 3 năm 1975, Trung đoàn 42 thuộc Sư Đoàn 22 đă trấn thủ nơi đây, cho đến khi được lệnh rút về cảng Quy Nhơn. Gần 1 tháng quần thảo với hai Sư Đoàn Cộng sản, Trung Đoàn 42 vẫn giữ nguyên được quân số cho đến khi được lệnh rút lui chiến thuật về cảng Quy Nhơn, Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 22 đă đưa hơn 10 ngàn quân gồm Trung đoàn 42 và các đơn vị khác theo con đường ṿng qua Ghềnh Ráng đi theo con đường nay có tên là Nguyễn Huệ.

    Người ta ước tính số linh bị tử trận chỉ trong 2 ngày rút quân này cao gấp 2 lần toàn thể số lính tử trận sau hơn 1 tháng trấn giữ mặt trận An Khê - Phú Phong. Dân Quy Nhơn không dám ăn cá suốt mấy tháng trời v́ xác anh em binh sĩ bơi ra tàu bị chết ch́m đến 10 ngày sau vẫn c̣n tấp vào bờ biển. Đoạn đường rút quân đươc gọi là eo "Nín Thở'. Con đường từ Phú Phong về Quy Nhơn mà tôi đang đi hôm nay, ngày rút quân được gọi là "con đường buồn thiu". Về Quê Hương Nguyễn Huệ, Đất Vơ Tây Sơn - Nguyễn Ngân
    Được đăng bởi MAI ĐÂY H̉A B̀NH

  7. #57
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Những giờ phút cuối tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân VNCH

    Tác giả: Phạm Kim





    1. Tư lệnh HQ, đáp ứng t́nh h́nh di tản

    Lễ nhậm chức của tân tư lệnh Hải Quân diễn ra vào trưa ngày 24 tháng 3, 1975 có khoảng 7 tư lệnh các vùng đứng 1 hàng ngang trước bàn tư lệnh chứng kiến và một sĩ quan báo chí hiện diện để quan sát và tường thuật, trong văn pḥng tư lệnh nhỏ nhắn trên lầu hai nằm bên tay mặt của trụ sở Bộ Tư Lệnh trông ra bến Chương Dương.

    Phó Đô Đốc Chung Tấn Cang lúc đó đang là tư lệnh Biệt Khu Thủ Đô, một trong vài “chỗ ngồi” sáng giá nhất chung quanh Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông được đổi về gấp nhậm chức Tư Lệnh Hải Quân lần thứ nh́ sau khi đă rời Hải Quân trên 10 năm về trước. Điều này cho thấy kế hoạch “di tản và lui binh” là mối quan tâm nhất của Tổng Thống Thiệu trong việc bổ nhậm chức vụ này. Ông Cang thổ lộ rằng nếu c̣n ở vị trí Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Đô trực thuộc Bộ TTM, th́ ông sẽ ở lại Sài G̣n tử thủ.

    Hồi đảo chính tháng 11, 1963, lần đầu ông Cang được giao nắm chức vụ Tư Lệnh Hải Quân cũng là v́ được ḷng tin cậy của nhóm tướng lănh đối với ông. Và lần đầu ông làm tư lệnh kéo dài khoảng 16 tháng. C̣n lần thứ nh́ này với cấp bậc cao hơn và giao tiếp khẩn cấp rộng lớn hơn hẳn trước nhưng ông cũng chỉ ở lại chức vụ khoảng trên một tháng, với một kế hoạch di tản Quân Lực VNCH và các công nhân viên chức chánh phủ khi có nguy biến, để về miền Tây, tập trung tại Côn Sơn hoặc đi tỵ nạn.

    Lễ Bàn Giao căng thẳng đó gồm cả những người đă có bất ḥa trước đây với cá nhân tân tư lệnh cũng hiện diện như: Phó Đề Đốc Nghiêm Văn Phú, Phó Đề Đốc Đặng Cao Thăng.

    Chỉ vài ngày sau ngày nhậm chức ông đă thành lập đơn vị Lực Lượng Đặc Nhiệm 99 bao gồm những Giang Đoàn Ngăn Chặn và nhiều căn cứ hải quân do Đại Tá Lê Hữu Dơng là tư lệnh, với sự đóng góp đáng kể của Phó Đề Đốc Phú.

    Tân Tư Lệnh Chung Tấn Cang lúc đó có cấp bậc cao nhất quân chủng, và ngang cấp với các tư lệnh quân binh chủng khác, dễ dàng nói chuyện với Dinh Độc Lập và Tổng Tham Mưu. Trong những ngày giờ dầu sôi lửa bỏng đó, quả ông đă quan tâm thực sự đến kế hoạch “Di Tản” một cách chặt chẽ, với tiêu chuẩn phải mang đi được nhiều tướng lănh, quân nhân của các quân binh chủng khác và Hải Quân, dĩ nhiên.

    Và ông thường xuyên có mặt trong Trung Tâm Hành Quân thuộc Bộ Tư Lệnh Hành Quân Lưu Động Biển, trong tầng ba một cao ốc tân kỳ mới xây vài năm. Ông ngồi bề thế chỉ huy oai nghiêm như một tổng tham mưu trưởng chiến trường Lục Quân. Phó Đô Đốc Cang liên lạc hàng ngang với tổng thống và giới chức cao cấp nhất của Tổng Tham Mưu, cũng như bên Biệt Khu Thủ Đô.

    2. Bộ TL/HQ và cuộc di tản QK 1 & Tướng Trưởng

    Tư Lệnh Chung Tấn Cang theo dơi giải quyết cuộc di tản và t́nh h́nh trận liệt ngoài Quân Khu 1, và Đà Nẵng.

    Ông biết từng bước đi của tướng Bộ Binh, tướng Không Quân và các đơn vị tác chiến với những khi tạm trú trong căn cứ HQ Đà Nẵng hoặc TTHQSĐ/TCLC. Sĩ Quan Báo Chí của Hải Quân lúc đó cũng được chỉ định ngồi không xa những hải bàn chỉ huy của vị tướng Hải Quân ba sao này.

    Tướng Trưởng, Tướng Lân, Tướng Khánh, Phó Đề Đốc Thoại… thường xuyên họp tham mưu tại TTHQ/ Sư Đoàn TCLC hiện đóng tại Non Nước (Đà Nẵng).

    Trong khoảng thời gian này 2 sĩ quan của BTL Sư Đoàn TCLC vừa trúng pháo của VC khi đang trên mặt nước để lên chiến hạm, đó là Trung Tá Nguyễn Xuân Phúc và Trung Tá Đỗ Hữu Tùng, theo như lời thổ lộ của Trung Tâm Trưởng TTHQ/SĐ/TCLC Trần Vệ và sĩ quan TCLC, Tô Văn Cấp. Vào phút chót Trung Tướng Trưởng đành bó tay, đă rời bỏ Quân Khu I… Nếp đạo đức, khôn ngoan và thói quen chịu đựng đau đớn cho thấy ông tướng danh tiếng này, vượt thắng hơn sự tính toán của TT Thiệu… Theo lời một sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến cho biết, Tướng Trưởng ngồi lẻ loi trên ghế bố cùng với Đại Tá TLP/TCLC Nguyễn Thành Trí và độc nhất một anh lính truyền tin Bộ Binh, chờ ôm poncho lội nước để lên Hải Vận Hạm 404 vào lúc 10 giờ sáng ngày 29 tháng 3, thay v́ tin theo lời hứa hẹn của Sài G̣n là: “Cứ ở yên trong đó không lội ra khơi chờ đến khi HQ 404 vô đón.” Và ông đă phải chọn một bộ quân phục vải xám của Hải Quân để mặc trong suốt thời gian tạm trú trên tầu.

    Dù theo dơi chặt chẽ, nhưng thực ra Trung Tâm Hành Quân HQ ở Sài G̣n không nắm vững được phương vị di chuyển của tư lệnh Quân Đoàn 1, Tướng Ngô Quang Trưởng: Khi ông ra tới chiến hạm, th́ Tướng Hồ Văn Kỳ Thoại vẫn c̣n đang thất lạc ở bờ biển chờ tiểu đỉnh vào đón. Và trước đó, một vài viên chức người ngoại quốc đă được sắp xếp lên HQ-5 rồi…

    Em trai của Phó Đề Đốc Thoại là Hồ Văn Kỳ Tường, hạm phó HQ-5, đă cầm tận tay công điện mật của chính tổng thống giao cho Tướng Trưởng và nói: “Tổng thống muốn trung tướng theo tiểu đỉnh trở lại đất liền để tiếp tục chỉ huy.” Sau khi đọc công điện một lúc khá lâu, Tướng Trưởng đă xin với Sài G̣n để được cùng với TCLC “tiếp tục chỉ huy trên Bộ Tư Lệnh Nổi tại Hải Vận Hạm HQ 404”… (Thực ra không ai rơ ngày giờ ấy: Tướng Trưởng đang ở chiến hạm nào?)

    Trung Ương sau một khoảng thời gian chờ đợi, đồng ư cho Tướng Trưởng được theo chiến hạm xuôi về Nha Trang, Phan Rang về đến Sài G̣n. Buổi chiều cùng ngày, tin từ Đà Nẵng gọi về cho Tư Lệnh Chung Tấn Cang biết một oanh tạc cơ không rơ của Không Quân VN hay Hoa Kỳ đă bắn lầm một hải vận hạm, có lẽ là hộ tống hạm loại 400, gây cho khoảng 4 sĩ quan cùng với nhân viên, thủy thủ trúng thương và tử nạn.

    Một sĩ quan trẻ được báo cáo tử nạn là HQ Trung Úy Chiến Binh Nguyễn Độ, cũng là người bạn cùng đơn vị của tôi trong Hải Quân vài năm trước. Tin buồn này cứ ám ảnh trong ḷng tôi như không bao giờ nguôi quên.

    Không đầy một tuần sau, khi chiến hạm có Tướng Trưởng về đến cầu tầu Tư Lệnh HQ, Pḥng Báo Chí cũng theo ra đón Tướng Trưởng, chứng kiến tận mắt cảnh tượng Tướng Chức thay mặt Tổng Thống Thiệu tỏ rơ sự bất b́nh. Có tin là Tướng Trưởng bị quản thúc cùng với một số tướng khác qua lệnh của Tướng Trần Văn Đôn.

    3. Tuyến Thép Phan Rang và Phó Đề Đốc Minh

    Chỉ vài ngày sau khi Đà Nẵng thất thủ, Bộ Tư Lệnh Hải Quân đă muốn Pḥng Báo Chí chuẩn bị các bài diễn văn soạn sẵn của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, Đại Tướng Viên và Tư Lệnh Hải Quân nhằm nêu cao vai tṛ “Tư Lệnh Tuyến Thép” và một sĩ quan báo chí theo ra Nha Trang giao trực tiếp để trao tận tay và đề cao chiến dịch mới: “Tuyến pḥng thủ cuối cùng dự định tại Nha Trang, mang tên Tuyến Thép, do PĐĐ Hoàng Cơ Minh là tư lệnh chiến trường – là vinh dự cho HQVN,” nhưng lễ nghi quân cách và lệnh chưa kịp chính thức loan tải và phát thanh th́ lănh thổ kiểm soát của VNCH đă phải cắt thêm về tới Tuyến Thép Phan Rang. Rồi cũng từ Phan Rang, chưa kịp thực hiện những nghi lễ trang trọng bảo vệ Tuyến Thép th́ tư lệnh, lẫn sĩ quan báo chí đă phải theo chiến hạm chạy dọc theo bờ duyên hải để đón người di tản từ Phan Rang và các thành phố khác nữa xuôi Nam. Tôi, sĩ quan báo chí HQ, có dịp rút lui khỏi Nha Trang, đi chung chiến hạm với Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, cùng gặp gỡ trong pḥng ăn sĩ quan chiến hạm cùng những lúc chen chân giữa quân nhân tác chiến, và heo gà trên chiến hạm kêu oang oác, ồn ào.

    Đây là dịp tôi có giờ tṛ chuyện riêng tư với Tướng Minh. Chúng tôi kể lại thời ăn cơm chung giữa chúng tôi với nhà văn HQ Chu Sĩ Lương, Sĩ Quan Tùy Viên HQ, Lê Rĩnh; HQ Trung Tá Lê Công B́nh; Thiếu Tá Phi Đoàn Trưởng Thần Trùy 211; Nguyễn Kim Hườn, với Thiếu Úy KQ Trần Thụy Chi thường chở ông trên trực thăng, những ngày tôi được quan sát cuộc hành quân Thủy Bộ, ông tiếc cho buổi triển lăm tranh ở Hội Việt-Mỹ khai mạc đầu tháng 4 sẽ không có nhân vật chính là tôi về kịp tham dự… Chúng tôi ngậm ngùi chung những mất mát… Và chúng tôi lênh đênh như thế trên biển hơn 3 ngày, chen lẫn trong số hàng ngàn chiến binh tướng tá di tản, trên cả 3 soái hạm, HQ 2, HQ 3, HQ 5 và bao gồm cả Dương Vận Hạm HQ 500.

    4. Hải quân họp tiết lộ chi tiết: Di tản

    Bộ Tư Lệnh Hải Quân và Đại Tá Nguyễn Xuân Sơn, tư lệnh hạm đội đă họp với khoảng 100 hạm trưởng các loại chiến hạm lớn nhỏ vào chiều ngày 26 tháng 4, ông Sơn tuyên bố rằng lấy quyền tư lệnh hạm đội thông báo đến quư vị hạm trưởng rơ 3 chuyện:

    “Vũng Tầu, Phan Rang và Bộ Tổng Tham Mưu đă tan ră, địa điểm Sư Đoàn 3 Không Quân đang bị giội bom, trong khi Hạm Đội HQ c̣n an toàn và nguyên vẹn, chúng ta chuẩn bị tinh thần có thể di chuyển về Phú Quốc.”

    Chỉ vài ngày sau hôm 28 tháng 4, Đại Tá Sơn bị “cách chức,” người thay thế là Đại Tá Khuê. Ông Khuê tuyên bố trong buổi họp đầu tiên để trấn an và đánh lạc hướng: “Di tản không đặt ra nữa v́ Hoa Kỳ đă giúp ta thả bom CBU ở Xuân Lộc, ta sẽ thắng…”

    Vào sáng sớm ngày 29 tháng 4 lại có một cuộc họp tham mưu cao cấp cho biết: “Nếu không có một phản lệnh nào khác, th́ toàn bộ hạm đội sẽ rời Bộ Tư Lệnh Sài G̣n vào lúc ‘Không Giờ’ – Khuya 29 rạng 30, các hạm trưởng cứ thế mà tuân hành.”

    Trong khi đó th́ Phó Đề Đốc Nguyễn Thanh Châu khi bỏ Bộ Tư Lệnh Vùng về Sài G̣n, ông thường xuyên có mặt tại Căn Cứ Hải Quân Cát Lái, cùng với toán Quân Cảnh và toán nhân viên làm một nút chặn ngay tại ngoài tuyến đường lộ gần căn cứ, nơi được đặt là trại tỵ nạn cho quân nhân và đồng bào về từ Phú Quốc. Trong lúc đó HQ Đại Tá Trần Văn Triết điều khiển kiểm soát ṿng đai Hải Quân Sài G̣n.

    Vào lúc 1730 giờ chiều 29 tháng 4, 1975, cơn mưa chiều vừa tạnh, khi Hạm Trưởng Đinh Mạnh Hùng của HQ 2 mang tên Trần Quang Khải, chuẩn bị xuống chiến hạm, chuẩn bị công tác chiến dịch “Di Tản-Lui Binh,” Sĩ Quan BTL Ưng Văn Đức (một trung tá và một thiếu tá) thi hành lệnh của Đại Tá Triết đă đến ngăn cản không cho hạm trưởng và nhân viên được xuống tầu di chuyển nếu không do chính ông cho phép.

    Hạm Trưởng Đinh Mạnh Hùng đă bị cản không được xuống tầu, đă phải dùng máy liên lạc cho một tiểu đỉnh đón ông trước nhà hàng Majestic, và lên tầu phía tả hạm, bằng thang dây.

    5. TT Dương Văn Minh đồng ư cho di tản về miền Tây

    Cũng khoảng 16 giờ hôm ấy, trong cơn mưa nhỏ và mây xám, Phó Đề Đốc Nguyễn Hữu Chí, tư lệnh hành quân lưu động biển đă cùng với gia đ́nh Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh xuống HQ 3. Trong khi Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh đứng trên một chiếc PCF, đậu ngay cầu tầu Tư Lệnh để dàn xếp mọi diễn biến. Lệnh chiến hạm “Nội bất xuất, ngoại bất nhập.” Và cho đến chiều tối mới chuyển qua HQ 5, chiến hạm này được chọn làm soái hạm chỉ huy cùng với Tư Lệnh Chung Tấn Cang.

    Đô Đốc Cang muốn bảo toàn đơn vị đến giờ chót hoặc lên đường ra Phú Quốc hoặc Miền Tây. Những điều này khi tŕnh bày với TT Dương Văn Minh đều được tổng thống gật đầu và không phản đối điều ǵ. Chủ trương của ông Cang cùng với các vị tướng tham mưu là không chấp nhận liên hiệp. Xung quanh ông là những tướng lănh chủ trương chống Cộng, chống Liên Hiệp với CS… như Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, Phó Đề Đốc Đinh Mạnh Hùng, Phó Đề Đốc Đặng Cao Thăng, Phó Đề Đốc Nguyễn Hữu Chí.. Và Phó Đề Đốc Nghiêm Văn Phú, là một sĩ quan chỉ huy mà trước đây từng có những bất ḥa riêng với tư lệnh, nhưng chính cuộc chiến đấu và di tản cuối cùng gay go này đă đưa những người có những bất đồng ngồi lại gần nhau… cùng hữu hiệu làm việc.

    Họ thường xuyên liên lạc với Đại Tướng Minh, Đại Tướng Minh đă bày tỏ rơ ư muốn ở lại của riêng ông, và mệt mỏi đồng ư cho các đơn vị quân đội và HQ được quyền tự giải quyết hoặc đưa quân nhân các cấp “di tản… lui binh,” sau khi ông cảm thấy đă tuyệt vọng và bị lừa.

    Phó Đề Đốc Chí, tức nhà thơ Hữu Phương lại là vị tướng độc nhất trong BTL HQ (?)muốn phá hủy cơ sở Trung Tâm Hành Quân để bảo mật. Trong lúc rời nhiệm sở, ông nói ra ư định muốn dùng lựu đạn lân tinh để tiêu hủy hồ sơ theo mục đích bảo vệ những người c̣n kẹt lại và ngăn chặn khi VC tới. PĐĐ Chí sau đó xuống chiến hạm bằng tiểu đỉnh và lên bằng thang dây v́ cầu tầu đă bị kiểm soát nghiêm nhặt.

    Các pḥng sở khác êm ắng như nhà hoang cửa trống, ai cũng túa ra về v́ tất cả họ tâm trạng đều rối bời, không ai tiếc nuối ǵ hoặc có một hành động ǵ khác, ngoài nhóm người thân cận với tân Tổng Thống Dương Văn Minh th́ vẫn cố vớt vát t́m giải pháp… chiến đấu (?)…Có lẽ v́ vậy vài sĩ quan Hải Quân giờ chót chưa đi, gốc Miền Nam, thân cận với ông Dương Văn Minh khi ở lại, vừa bị trên 16 năm tù “cải tạo” vừa bị mang tiếng là đặc công nằm vùng! như Đại Tá Nguyễn Văn Tấn, được khẩu lệnh của TTMinh hành xử quyền Tư Lệnh Hải Quân, Trung Tá Lê Như Linh, Trưởng Pḥng Tâm Lư Chiến Bộ Tư Lệnh HQ, Thiếu Tá Trần Bá Hạnh, Phó Trưởng Pḥng TLC.

    Suốt bao nhiêu năm trong Hải Quân tôi chỉ biết có một trung sĩ Tâm Lư Chiến, Huỳnh Thanh Vân, cũng là tài tử điện ảnh, là cán bộ nằm vùng sau 1975 đă trở thành thủ trưởng pḥng Tài Chánh và Ngân Hàng quận Tân B́nh. C̣n những tiếng đồn khác như nhà văn Chu Sĩ Lương và những người khác ở lại, hoặc không đi được gọi họ là “nằm vùng” th́ tôi không tin.

    Phó Đô Đốc Cang, theo sát an ninh vào những giờ cuối cùng. Ông liên lạc với TTM, cũng như Đại Tá TCLC Cổ Tấn Tinh Châu, chỉ huy trưởng Đặc Khu Rừng Sát và Thủy Tŕnh sông Ḷng Tảo, Vàm Cỏ-Soài Rạp… để giữ an ninh cho đoàn chiến hạm có khả năng di chuyển trên sông Sài G̣n trong ṿng vài giờ ra khơi, cùng hướng về điểm hẹn đặt dưới quyền chỉ huy toàn diện của chính ông, không trở thành mục tiêu của VC sẽ trải dài hai bên bờ sông. Ông Cang là vị tướng đă thu gọn quân nhân dưới quyền tập hợp di tản nhẹ nhàng nhất mà chắc rằng không ai có khả năng điều động rộng lớn và khó khăn được như thế.

    Nếu không có lệnh đầu hàng, và nếu không có lệnh khác th́ một khối lượng lớn tướng lănh, sĩ quan, quân nhân các quân binh chủng và Hải Quân đă có mặt tại Miền Tây (?),như chính lời ông Cang cho biết như vậy.


    Lực Lượng Đặc Nhiệm 99 cũng là con đẻ của ông, một tổ chức cần thiết để giữ an ninh giờ chót cho Sài G̣n. Có lẽ chính v́ thế mà nhiều người c̣n rời Sài G̣n được trong ngày 30 tháng 4, như cụ thể trường hợp nhà thơ Nhất Tuấn, và nhiều người khác c̣n cơ hội lên được Quân Vận Đỉnh 9604 ra khỏi sông Sài G̣n từ Nhà Bè hoặc Tướng Trung và Tướng Vĩnh Lộc rời Sài G̣n trong khoảng 4 giờ trên sông mà không bị VC bắn từ hai bên bờ sông.

    Tới trưa 30 tháng 4, những vụ hôi của dọc kho Trịnh Minh Thế và Khánh Hội gây ra những vụ nổ súng và khói lửa trong khi VC vẫn chưa xuất hiện dọc đường như nhiều người lo âu.

    6. Hải quân ra khơi

    Tư Lệnh HQ Chung Tấn Cang đă không ra đi bằng phương tiện hàng không. Mặc dù cũng giống như Phó Đề Đốc Chí, Đề Đốc Chơn, Đại Tá Tấn – Khối An Ninh HQ đều được cơ quan DAO dành chỗ sẵn để họ lên máy bay.

    Trước đó một ngày, đề đốc hồi hưu Trần Văn Chơn ra Vũng Tầu đón cha mẹ về cùng đi, chờ lên máy bay của Quân Đội HK, nhưng cuối cùng ông đă quyết định ở lại. Con trai, là hạm trưởng HQ 601, HQ Đại Úy Trần Minh Chánh, cũng từ chối cùng di tản trong chiều tối 29 tháng 4.

    Trong cơn mưa chiều 29, vài tướng lănh bị “tạm giam” trong khu vực BTL Hải Quân như: Trung Tướng Lâm Quang Thi, Lâm Quang Thơ, Nguyễn Bảo Trị, Nguyễn Đức Thắng, Phạm Quốc Thuần, Chuẩn Tướng KQ Nguyễn Đức Khánh… được Hải Quân nhanh chóng mời đón lên chiến hạm HQ. 2 cùng di tản chiến đấu.

    Phó Đề Đốc Lâm Nguơn Tánh vừa rời chức vụ tư lệnh Hải Quân tháng trước, ngày đó cũng mới từ xa về, được hướng dẫn xuống Soái Hạm HQ 1, đậu ở vị trí 1 gần sát đường lộ mặt tiền BTL. HQ. HQ 1 rời bến đầu tiên sau đó mắc cạn phải chờ kéo đi. Ở vị trí số 2 cặp chính giữa là HQ 3 – Phạm Ngũ Lăo, Ngoài cùng vị trí số 3 là HQ 2 – Trần Quang Khải do Trung Tá Đinh Mạnh Hùng là Hạm Trưởng đă tuân theo kế hoạch rời bến gần giữa đêm “giờ Zéro.” Có các chiến hạm khác kể cả các chiến hạm PCF trong nhóm tầu của Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh chỉ huy đă rời bến từ sớm. Mỗi khi có một chiến hạm tách bến lại có vài người trên bờ nổ súng… Và nhiều trực thăng bay lượn xa gần ṿng quanh Bộ Tư Lệnh càng lúc càng nhiều như muốn được nhảy xuống nước để được HQ vớt.

    Khi chiến hạm rời bến, người ta nh́n thấy ngọn lửa đang bốc cao từ Kho Đạn Thành Tuy Hạ và Kho Xăng Nhà Bè. Mặc dù trước đó cũng có nhiều người rời Sài G̣n từ khu vực Quân Cảng vùng Cát Lái hướng về Phú Quốc. Trong lúc này Phi Trường Tân Sơn Nhất và Bộ Tư Lệnh Không Quân đă là trọng điểm của những đợt pháo kích, nhiều cấp tướng và cấp tá đă cho biết họ không c̣n t́m được máy bay để rời Sài G̣n. H́nh ảnh Bộ Tư Lệnh Hải Quân và sông Sài G̣n bị pháo kích cũng trong tầm tiên liệu và lo âu như phi trường, nhưng làn sóng người vẫn kéo về thật đông.

    Sáng sớm ngày 30 tháng 4, theo lệnh từ Trung Ương chính phủ, HQ Trung Tá Lê Như Linh cho phát ra lời kêu gọi các chiến hạm đừng rời bến trên hệ thống truyền tin nội bộ. Riêng HQ Đại Tá Nguyễn Văn Tấn quyền Tư Lệnh BTLHQ, sau khi đi họp với Tướng Vĩnh Lộc từ 7 giờ 30 sáng, có cả ông Vanuxem cựu tướng lănh Pháp trong buổi họp này. Tướng Vĩnh Lộc đă ra lệnh Hải Quân phải cung cấp chiến hạm cho ông. Trở về BTL/HQ ngay sau đó Đại Tá Tấn đă ra lệnh cho sĩ quan báo chí viết các lời kêu gọi của TL/HQ “ban hành lệnh cho anh em chiến sĩ tiếp tục giữ vững tay súng” và không đi đâu cả. Sĩ Quan Báo Chí HQ lúc ấy đă không viết hoặc đọc được lời kêu gọi này.

    Trưởng khối CTCT là Đại Tá Triết đă rời nhiệm sở, để nắm quyền kiểm soát, cho phép từng người xuống chiến hạm. Theo lời Tướng Chí cho biết: ông Triết đă rời bến nhanh chóng và có mặt ở Phi đầu tiên, mà không đi theo 3 phân đội di tản của HQVN.

    Lúc bấy giờ Bộ Tư Lệnh HQ có Thiếu Tá Trần Bá Hạnh là người thân cận nhất với hàng tổng trưởng mới, thân tín của Tổng Thống “Big Minh.” Ông Hạnh đi ra đi vào nói năng với nét mặt lạc quan, kể cả trong giờ phút tân nội các Vũ Văn Mẫu đ̣i trục xuất cơ quan DAO và lực lượng Hoa Kỳ. Thực sự Tướng Cang, là người lâu nay thường xuyên liên lạc chặt chẽ với Tổng Tham Mưu, Dinh Độc Lập, với ông Thiệu… Ông nổi danh từ khi tham gia đảo chánh 1 tháng 11, 1963 thành công. Nhưng giờ phút này ông Cang để cho Phó Đề Đốc Diệp Quang Thủy có Thiếu Tá Phước đi cùng, thay mặt ông là “con thoi” với ông Dương Văn Minh khi cần.

    Các chức vụ xung quanh Tướng Cang như: Phó Đề Đốc Nguyễn Hữu Chí, Tư Lệnh Hành Quân Lưu Động Biển; Đại Tá Nguyễn Xuân Sơn, Tư Lệnh Hạm Đội; Đại Tá Đỗ Kiểm, Tham Mưu Phó Hành Quân; Đại Tá Luân, Chỉ Huy Trưởng Khối Tiếp Vận; Đại Tá Phạm Mạnh Khuê-tân Tham Mưu Trưởng Hành Quân Biển, thế chỗ Đại Tá Sơn vào ngày chót; Phó Đề Đốc Diệp Quang Thủy, Tham Mưu Trưởng Hải Quân; Phó Đề Đốc Đinh Mạnh Hùng, Tư Lệnh Hành Quân Lưu Động Sông; Đại Tá Dơng, Tư Lệnh Lực Lượng Đặc Nhiệm 99. Những cách biệt cá nhân không c̣n nữa, cuộc di tản mang họ lại gần nhau.

    Riêng trường hợp cá nhân tôi, là một sĩ quan rất trẻ, lúc ấy mang cấp bậc trung úy, và phục vụ trong pḥng Báo Chí thuộc BTL/HQ, tôi c̣n nhớ trong những giây phút hoang mang ấy có bạn thân quen lo toan xung quanh. Như Đại Úy Đặng Phú Thiệt từ Đại Học Chiến Tranh Chính Trị về phục vụ trong Khối Chính Huấn Hải Quân cũng bàn với tôi, chiếm đoạt một chiến hạm loại nhỏ càng sớm càng tốt rời Sài G̣n ra đi khi bị bỏ rơi.., Trung Tá Trịnh Tiến Hùng, rất thân, ông cũng là cánh tay mặt của Đại Tá Sơn, sau khi lo cho người thân và nhân viên thuộc cấp cũng muốn tôi và gia đ́nh lên tầu, ông Hùng đă lên máy bay đi vào ngày cận chót.

    Như anh Nguyễn Viết Kim tức nhà văn Người Khăn Trắng, trong ngày 29 tháng 4, nhân việc đi săn tin tức, chở tôi trên chiếc xe Honda đàn ông đỏ của anh, tâm sự với nhau những lời từ giă v́ vợ con anh đă ra Vũng Tầu và ra khơi rồi. Anh đang t́m đường gấp rút ra đi. Chúng tôi nói những lời chia tay từ đó.

    Như Vơ Hà Anh, vừa là thượng sĩ phóng viên và cũng là nhà văn nổi tiếng thời ấy tên Dung- Vơ Hà Anh, th́ rất chu đáo và lo cho pḥng Báo Chí chúng tôi những giấy tờ lên máy bay đặc biệt do cơ quan DAO cấp cho thân nhân người Hoa Kỳ

    Như Thiếu Tá Nguyễn Đ́nh Sài, tác giả của vài bài thơ mới thời ấy vẫn rất nghiêm chỉnh cùng với nhóm sĩ quan BTL vào doanh trại kiểm soát các toán trực gác mỗi đêm kể cả vào những đêm cuối.

    Và chúng tôi vẫn gặp bạn cũ, Đại Úy Lê Rĩnh, tùy viên của Phó Đề Đốc Đinh Mạnh Hùng; Hà Thúc Sinh say mê làm thơ và dịch sách là Trung Úy Đơn Vị Trưởng Hải Tiếp Vụ tại HQCX. Tuy nhiên giống như trường hợp nhiều người khác, họ cũng không liên lạc được với máy bay của DAO, v́ con số người cần bốc khỏi Sài G̣n ngày càng tăng, nhiều quân nhân và giới chức Hoa Kỳ vẫn chưa kịp lên máy bay rời Sài G̣n được…

    Và dù biết danh sách các địa điểm trực thăng đón và có danh sách được đón đi, tôi cũng chẳng màng chờ nghe bài hát White Christmas được cho biết mật từ một tuần trước…

    Tôi không c̣n gặp một bạn hữu hoặc nhân viên nào của Pḥng Thông Tin Báo Chí nữa, như Triều Dương, Nguyễn Tất Ứng, Trung, Cẩm Vân… từ chiều 29 tháng 4, 1975.

    Đêm 29 tháng 4 tại Bộ Tư Lệnh, sĩ quan và đoàn viên, họ gọi nhau ới ới, mở lối đi về hướng cầu tầu cho quân nhân “Xuống tầu đi ḱa, gấp lên tầu rời bến đêm nay…” Chiếc TV để giữa cổng ra vào từ đêm 21 tháng 4, ông Thiệu đọc diễn văn từ chức vẫn chớp h́nh mà không ai muốn nh́n. Tôi lại rời BTL, lái xe về nhà với ư định mang gia đ́nh xuống chiến hạm ra đi theo bạn bè, đồng đội.

    7. Chi tiết di tản của Hải quân và ông Armitage

    Lúc này có một sĩ quan liên lạc cấp tốc từ Hoa Thịnh Đốn cử tới là cựu Thiếu Tá Richard Armitage, là tùy viên viên quân sự Ṭa Đại Sứ Hoa Kỳ. Nay là thứ trưởng Bộ Ngoại Giao. Ai cũng có thể hiểu ông đă đóng vai tṛ theo dơi, đôn đốc cuộc “Di Tản-Lui Binh” êm thấm và bí ẩn theo ư muốn của chánh phủ Hoa Kỳ chứ không hẳn là theo ư của Tư Lệnh Cang. Tuy vậy Phó Đô Đốc Cang cho biết “ông Armitage cũng không làm điều ǵ to tát và không tỏ lộ là người có quyền chỉ huy trong cuộc di tản như những lo ngại”… khi nhắc tới vai tṛ sĩ quan Hoa Kỳ này.

    Đối với chính phủ Hoa Kỳ, ông Armitage mới là người đích thực lănh trách vụ trong chiến dịch mang quân nhân, viên chức Hoa Kỳ liên quan đến HQ c̣n lại, toàn thể quân nhân HK tại Sài G̣n lúc ấy chỉ c̣n khoảng 900 người cần mang ra khỏi VN càng sớm càng tốt.

    Phó Đề Đốc Đinh Mạnh Hùng đă hướng dẫn sĩ quan liên lạc Armitage thăm vùng cầu B́nh Lợi, quan sát khu Quân Cảng và HQCX sau đó đi xuống Chiến Hạm HQ 3 rồi chuyển qua HQ 5, và sau đó đón Tướng Cang và Tướng Diệp Quang Thủy từ một tiểu đỉnh lên soái hạm, thay v́ xuống chiến hạm từ Bộ Tư Lệnh như bao nhiêu người khác để bảo mật.

    8. Ai là quyền tư lệnh cuối cùng trên đất liền?

    Chiều hôm 29 tháng 4, 1975, Pḥng báo chí Hải Quân nhận lệnh theo dơi các diễn biến đi họp tại Tổng Tham Mưu, như lời kêu gọi. Khuya 29 và rạng sáng ngày 30 tháng 4 lại được lệnh từ Đại Tá Tấn, hành xử như nhân vật số 1 của HQ; Đại Tá Tấn cũng mời Phó Đề Đốc Đặng Cao Thăng từ Miền Tây về cùng ông chỉ huy, Tướng Thăng nói “Chờ tôi lấy trực thăng và sẽ có mặt tại BTL.” Và đến gần trưa 30 tháng 4 vài giờ trước khi Tổng Thống Minh chính thức đọc lời đầu hàng lại có sự xuất hiện của Đại Tá Trần B́nh Phú, trưởng khối nhân viên Bộ Tư Lệnh được Tư Lệnh Cang (hay ông Tấn) chuyển lại quyền ra mặt, ở lại kiểm soát, chỉ huy Hải Quân.

    Nhiều người gọi ông Đại Tá Tấn là Tư Lệnh cuối Tháng Tư, và ông cũng ra lệnh cho vài hạm trưởng trong ngày 29 tháng 4 – “nhân danh Tư Lệnh” (dù không nói rơ tư lệnh tên ǵ), nhưng không xác định tư lệnh là chính ông hay không? Người ta thấy trong ngày 29 tháng 4, ông Tấn trong quân phục đại lễ HQ, có hai xe Jeep Quân Cảnh hộ tống vào Bộ Tư Lệnh HQ.

    Người ta tin rằng Đại Tá Tấn đă được Tổng Thống Dương Văn Minh bổ nhậm bằng khẩu lệnh ngay sau khi biết ư định của Tư Lệnh Hải Quân Chung Tấn Cang xin có kế hoạch di tản. Ông Minh nói: “Các anh cứ việc đi và cho mang theo hai người thân cũng là sĩ quan cao cấp VNCH,” đồng thời từ chối lên một chiến hạm chuẩn bị chu đáo “dành riêng để nghinh đón Nội Các và di tản các giới lănh đạo quốc gia.”

    Sau 16 năm tù “cải tạo” cay đắng nhục nhằn, đi Hoa Kỳ tỵ nạn, Đại Tá Tấn có ư định định cư tại thành phố Seattle cùng với Đại Tá Dũ (Cơ Khí), sau đó ông Tấn di chuyển về Cali. Khi được hỏi ông có phải là quyền tư lệnh ngày 30 tháng 4 không? Đại Tá Tấn giữ thái độ yên lặng và xác nhận vai tṛ của ông trong nỗ lực tuyệt vọng này.

    Bấy giờ nhiều cánh quân VC đă vào tới Sài G̣n, xe tăng T-54 đă nghiến ḷng đường phố Sài G̣n tới góc đường Đinh Tiên Hoàng, Hiền Vương, Hai Bà Trưng và nhiều nơi khác. Mặt khác đoàn quân CS Bắc Việt cũng trên đường tiến tới ủi sập cổng sắt Dinh Độc Lập và đ̣i chánh phủ VNCH phải đầu hàng.

    Trong khi đó Đại Tá Trần B́nh Phú, trưởng khối nhân viên cũng được các sĩ quan tham mưu và nhân viên có mặt lúc ấy xác nhận ông là người ra mặt chỉ huy tại Bộ Tư Lệnh. Trung Úy Đỗ Anh Tuấn em vợ của Đại Tá Trần B́nh Phú cùng với Trung Tá Phan Ngọc Xuân chỉ huy trưởng Tổng Hành Dinh BTL/HQ tiếp tục cầm súng chỉ huy những vị này và vài sĩ quan, hạ sĩ quan thuộc Khối An Ninh đi theo Đại Tá Tấn là những người cuối cùng tôi gặp và từ giă ở ṿng vây rào kẽm gai chằng chịt.

    9. Bộ TL/HQ bỏ ngỏ từ lúc tổng thống đầu hàng

    Giờ phút ấy tôi không nghĩ được phải làm ǵ, bỏ chạy ra xe về đón gia đ́nh xuống tàu hay ra vài điểm hẹn “chờ trực thăng”? Không hiểu tại sao giờ phút đó chúng tôi c̣n đủ b́nh tĩnh, không sợ pháo kích và T-54 càn nát người và tiến vào ṿng rào Hải Quân không chừng?

    Trong giờ phút căng thẳng tôi nghe theo lời yêu cầu của người bạn, chỉ biết Trung Úy Đỗ Anh Tuấn là người thân tín, kỷ luật bạn học trường Taberd, vào cùng quân chủng giao súng, khẩn khoản mong tôi đứng trong đội ngũ bảo vệ cuối cùng Bộ Tư Lệnh dưới quyền chỉ huy của Đại Tá Phú. Tôi làm theo yêu cầu, cho đến khi biết rằng: Thật sự tuyệt vọng rồi, như lời anh Đệ thông tấn viên truyền h́nh ABC, anh Nick Út thông tấn AP, hai anh hôm trước đến chia tay tôi tại BTL/HQ và muốn rủ cô em B́nh Minh cùng theo anh lên máy bay Hoa Kỳ. Họ đưa tôi bản tin từ tờ New York Times từ ngày 24 tháng 4, 1975 viết về sự thất thủ đă là sự thực không chối căi được khi viện trợ Hoa Kỳ cho VNCH đă bị ngưng. Chấm dứt bao nhiêu năm sát cánh: với 58, 000 người lính Hoa Kỳ tử vong có lúc quân số lính Mỹ ở VN lên tới trên nửa triệu người, cũng như tổng cộng gần 200 tỷ đô la đă tiêu pha cho cuộc chiến tranh VN, với khoảng 500 triệu cho tài khóa năm cuối, viện trợ không bằng hiện kim mà viện trợ bằng thuốc lá dự trù cho tài khóa sau 1975 cũng bị cắt đứt. Hải Quân lúc ấy có quân số trên 40 ngàn chiến sĩ… nhưng viện trợ nay thực sự bị cắt ngang rồi!

    “Hăy rời Sài G̣n ngay hôm nay đi – không thể là ngày mai!” Phóng viên AP, Nick Út, và Đệ của hệ thống truyền h́nh Hoa Kỳ ABC và ông Ba Lê của truyền h́nh Nhật NHK cùng nói như vậy. “Đừng để quá muộn!”

    Cũng vào gần buổi trưa, Trung Tướng Vĩnh Lộc rời Bộ TTM và Trung Tướng Trần Văn Trung cũng đi vào Bến Bạch Đằng gặp Đại Tá Tấn t́m tầu ra đi. Lúc này th́ công trường Bạch Đằng cũng vẫn c̣n nhiều người chen lấn. Trước đó một giờ Giáo Sư Lê Đ́nh Chi, cùng với gia đ́nh ông có Lê Đ́nh Cẩm, Nguyễn Hữu Phúc (Puyallup), Huyên… là những người thân cũ trên một chiếc xe van đến kiếm chúng tôi t́m đường ra đi, nhưng tôi cũng đang trong trạng thái vô cùng bối rối nên không thực hiện được lời hứa: cùng đi với họ trên chuyến Tàu của Trung Úy Đỗ Anh Tuấn, nếu giờ phút đau ḷng tuyệt vọng xảy ra.

    Lúc ấy Thiếu Tá Trần Thiện Hiệp trong một may mắn bất ngờ sau khi chờ đợi được đi theo cựu Tư Lệnh Trần Văn Chơn, đă nhẩy xuống chiếc chiến hạm nhỏ đậu gần HQCX, mang theo được 2 vị tướng Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa vào giờ chót: Tướng Trung và Tướng Vĩnh Lộc lúc ấy là tổng tham mưu trưởng Quân Lực theo lời yêu cầu của Đại Tá Tấn, giúp Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng Vĩnh Lộc rời Sài G̣n, đúng vào lúc Tướng Nguyễn Hữu Hạnh lên thay.

    Tướng Lộc trước đó cũng đă từng kêu gọi giữ vững tay súng, Tướng Lộc cũng miệt thị Đại Tướng Viên về hành động đào tẩu. Nhưng vào sáng ngày 30 tháng 4, ông Vĩnh Lộc đă nhờ Trung Úy Hùng lái xe Jeep “chở tới Đài Phát Thanh Sài G̣n để gửi đi thêm một thông điệp mới.” Thay v́ tới đài phát thanh, ông đă đi đón ca sĩ Minh Hiếu và chia tay với Hùng ở Bộ Tư Lệnh Hải Quân.

    Vào sáng ngày này, hệ thống vô tuyến có rất nhiều lời gọi máy của các tướng tá, sĩ quan Bộ Binh thiết tha kêu gọi: “Các anh Hải Quân ơi, chờ chúng tôi đi với, hăy cứu lấy chúng tôi v́ phi trường Tân Sơn Nhất cũng đă tan nát rồi. Đâu c̣n ngả nào để tránh CS đâu? VC đă vào tới. HQ đừng đi vội kiên nhẫn chờ cứu chúng tôi.”

    Nhưng bây giờ là trưa 30 tháng 4 – quá muộn thật rồi”… Các nẻo đường đă rền tiếng xe tăng, và tiếng đạn pháo kích thi nhau rền vang rất gần, và súng đă cùng với quân phục mũ nón vung văi chất đống khắp nẻo đường từ BTL/HQ về tới Phú Nhuận nơi tôi đang cư trú tạm.

    Khác với Đại Tá Tấn ở lại và đi tù trên 16 năm, Đại Tá Phú cũng xuất hiện như chớp nhoáng trong ngày 30 tháng 4, nhưng Đại Tá Phú cùng Trung Úy Tuấn đă kịp xuống tầu rời Bến Bạch Đằng ra biển ngay vào giờ phút ông Minh đọc lời đầu hàng trên radio.

    Và giờ phút ấy đă xảy ra thật. Nhanh chóng như một chợp mắt. Từ đó radio đă nhiều lần đọc lời kêu gọi buông súng và đầu hàng. Thôi thế là hết tất cả, không theo tầu di tản về Miền Tây, không ra Phú Quốc, và cũng không được theo tầu ra khơi đi tỵ nạn.

    Tôi rời công trường Bạch Đằng có tượng đài Đức Thánh Trần, cổng vào Bộ Tư Lệnh, t́m Tuấn, sau đó lái xe lách xe qua những tốp người đang hôi của tại khách sạn và căn cứ Mỹ tại các cao ốc xung quanh Bộ Tư Lệnh Hải Quân, để về nhà đón người thân yêu ra đi.

    Tôi cùng với gia đ́nh trở lại Bến Bạch Đằng và chạy tiếp tới Đặc Khu Rừng Sát để t́m tàu rời Sài G̣n th́ bến bờ đă hoang vắng… Vô phương trong lúc tiếng pháo kích nổ vang.

    Ḷng cảm thấy như ông Dương Văn Minh đă mở “Lỗ Lù” (*) của chiến hạm đời tôi… Lúc ấy tôi cảm thấy như đă quá muộn, tôi như lặng lờ chết ch́m, ch́m dần… khoan thai xuống ḷng biển.

    Như từ đáy biển sâu, tôi cầu mong cho vài chục chiến hạm và vài chục ngàn quân nhân và dân chúng miền Nam đi thoát được, khai mở ra những đợt thuyền nhân kế tiếp, Nếu họ không tập trung chiến đấu ở Miền Tây được, th́ cũng tiếp tục “Khai phá mở mang bờ cơi sơn hà theo bước chân tiền nhân” bằng h́nh thức “mang Việt Nam ra khơi tới khắp năm châu, tận cuối chân trời và trên toàn cơi địa cầu.”

    Tác giả: Phạm Kim. Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

    Chú thích: (*) Lỗ Lù: danh từ kỹ thuật Hải Quân c̣n gọi là “Van Đắm Tàu,” nhằm mở ngỏ cho nước vào khi muốn đánh ch́m chiến hạm khi muốn thủy táng.

  8. #58
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Những Hồn Hoang Nơi Pháp Trường Cát THUẬN AN!
    Captovan


    Sau khi TQLC Cao Xuân Huy “lên tàu”, nhà thơ Nguyễn Mạnh Trinh yêu cầu Phan Văn Đuông và tôi lên Hồn Việt T.V để anh phỏng vấn về tác giả và tác phẩm “Tháng Ba Gẫy Súng”, trước ống kính, tôi nói với anh Trinh rằng Cao Xuân Huy viết đúng nhưng chưa đủ, phải thêm vài cuốn Gẫy Súng nữa mới thấy hết cái bi thương và lư do gây nên thảm cảnh đó.



    Trong chương tŕnh Huynh Đệ Chi Binh của nhà văn Huy Phương trên SBTN nói chuyện về việc đồng bào thôn An Dương, Thuận An, Huế, đă cải táng nấm mồ tập thể 132 quân nhân tử trận trên băi biển Thuận An vào những ngày cuối tháng 3.1975, nhân dịp này ông có phỏng vấn tôi một số chi tiết liên quan đến “biến cố” Thuận An

    .


    Buổi nói chuyện của ông đă được phổ biến trên TV khắp các tiểu bang Hoa Kỳ và gây xúc động cho nhiều người, nhất là những gia đ́nh có chồng, con, anh, em, c̣n mất tích trên băi cát này, nên quư vị đó đă gọi điện thoại cho tôi yêu cầu nói rơ thêm về cuộc rút quân của Lữ Đoàn 147/TQLC.

    Thời gian của mỗi buổi nói chuyện chỉ trong ṿng 20 phút trong khi muốn hiểu rơ đầu đuôi th́ phải cần cả ngày. Quư khán thính giả đă xem chương tŕnh của anh Huy Phương như các anh Tô Đức Hạnh (Alhambra, anh của cố Đ/Uy Tô Thanh Chiêu), Phan Hữu Hạnh (Witchita), Nguyễn Công Thân (AZ), Lữ Minh Đức (San Francisco), Đỗ Văn Minh (Houston TX) và nhất là chị Hồng Bạch (San Jose) đă khóc ngất khi hỏi tin tức về em trai là Tr/ Sĩ TQLC Lâm Phi Hạnh mất tích tại Thuận An. V́ vậy tôi xin được nói rơ THÊM về những điều tôi đă nghe và thấy trong nhiệm vụ của một người trực trung tâm hành quân SĐ/TQLC tại Non Nước, ĐN và tôi tham khảo thêm bài viết của các Mũ Xanh khác. Ngoài nhà văn Cao Xuân Huy với “Tháng Ba Gẫy Súng” đă in sách và xuất bản, c̣n th́ mỗi người lính TQLC bị đẩy ra băi cát Thuận An đều có “cây súng bị gẫy”, nhưng mới chỉ phổ biến trong nội bộ TQLC mà thôi, đó là:

    _ Tháng Ba Buồn Hiu của Tiểu Cần, âm thoại viên của Tư Lệnh/TQLC. (1).

    _ Những Người Lính Bị Bỏ Rơi của bs TQLC Pạm Vũ Bằng (2)

    _ Người Lính Sau Cùng Tuyến Sông Bồ củaTh/Úy Phan Văn Đuông (3)

    _TĐ 7/TQLC Từ Cuộc Di Tản 23/3/75 của Th/tá Phạm Cang, TĐT/ TĐ7 (4).

    _Ngày Tháng Không Quên của Tango Nguyễn Thành Trí, TLP/SĐTQLC. (5)

    (1 và 2 đăng trong web TQLC. C̣n 3,4,5 đăng trong Tuyển Tập II TQLC, khi trích dẫn tôi sẽ dùng những số này để rút gọn thay v́ viết đầy đủ tên bài viết)

    Chiến đấu là có thắng thua, mà phần quyết định thắng thua thường do khả năng chỉ huy và tài lănh đạo của cấp chỉ huy. Viết về một chiến thắng th́ quá dễ dàng. vui trong bụng và làm hài ḷng những người tham dự, nhất là những cấp chỉ huy và lănh đạo trận đánh đó. Nhưng rất dễ “lănh đạn” khi viết về một chiến bại, dù cho là “Can Trường Trong Chiến Bại”. Viết về biến cố Thuận An th́ lại càng khó. Nó không chỉ là chiến bại, mà là một tan hoang! Tan hoang không hoàn toàn do địch quân*, mà có phần trách nhiệm chỉ huy cao cấp của cuộc rút quân đó! Lại càng khó khi những nhân vật chỉ huy cao cấp đó c̣n đây. Không khéo lại bị mang vạ là hỗn hào, sao dám phê b́nh thượng cấp?

    Biết vậy nhưng tôi vẫn phải viết, viết để trả lời cho những người đă khóc, đang khóc và c̣n khóc măi khi thân nhân của họ là những oan hồn* chưa t́m được nơi tạm trú, những hồn hoang vẫn c̣n lang thang trên pháp trường cát Thuận An vào những buổi hoàng hôn.

    Biết vậy nhưng vẫn phải viết khi mà những người lănh đạo cuộc chiến nay quay sang bưng bô cho kẻ thù như ông thủ C-K, như cụ thủ T-K chào dạy thuộc cấp xưa rằng dịch quân của họ cũng là người “iêu-lước”. Các cựu thủ KK thà cứ thủ như b́nh, không cần nói lời xin lỗi. Nhưng lại mở miệng ra làm ô nhiễm môi trường th́ tôi đành phải cầm viết. Hơn nữa khi tôi ghi lại những ḍng này là đă đọc các hồi kư của những người trách nhiệm ở băi biển Thuận An, tôi đọc và tôi viết ở cái tuổi gấp đôi khi các ông KK mang sao trên cổ áo. Nếu tôi không ghi lại bây giờ mà để thêm vài năm nữa th́ lại sinh lẩm cẩm, lẫn lộn giữa bạn và thù.

    (* Khi nghe tin SĐ1/BB và TQLC đă rút th́ Thiếu Tá Hoàng Trai, CHT trung tâm huấn luyện SĐ.1 tại Dạ Lê mới cho TTHL rút theo. Trước khi rút, ông c̣n dùng xe jeep chạy khắp thành phố Huế để nh́n lại “quê hương” một lần chót mà không hề hấn ǵ, chỉ gặp một vài trái pháo rơi văi đó đây, áp lực địch không mạnh, tức là hậu quả thê thảm trong giai đoạn rút quân là do vị chỉ huy cao cấp và ban tham mưu không nắm vững t́nh h́nh hoặc bỏ “nhiệm sở”

    Trong buổi nói chuyện trên SBTN, nhà văn Huy Phương hỏi tôi:

    _Nhiệm vụ của Sư Đoàn TQLC tại vùng I.

    _Lư do rút quân và diễn tiến cuộc rút quân. Những ǵ xẩy ra trên băi biển Thuận An?

    _Tổn thất như thế nào? Có bao nhiêu TQLC về được Đà Nẵng?

    _Nếu có mặt của vị chỉ huy cao cấp (?) tại chỗ th́ t́nh thế sẽ ra sao?

    _Hoạt động của TQLC sau đó và những ngày cuối cùng của cuộc chiến.

    Xin trả lời:

    Cuộc hành quân Lam Sơn 719 Hạ Lào năm 1971, một cuộc chiến kỳ quái thí quân, rồi sau đó tới “Mùa Hè Đỏ Lửa”, tái chiếm Cổ Thành đă khiến hai binh chủng Nhẩy Dù và TQLC bị tiêu hao khá nặng. Tổng trừ bị là vậy, nhưng rồi sau đó thượng cấp biến TTB thành “binh chủng” ĐPQ và NQ của vùng I, đóng đồn giữ đất, cắm chốt, đào giao thông hào, trải quân từ bờ biển vào tận dăy Trường Sơn. Một trung đội trưởng c̣n biết sự cần thiết của lực lượng trừ bị, vậy mà giới lănh đạo lại không biết điều đó sao!

    Sau khi Ban Mê Thuột bị mất ngày 10/3075 th́ ngày 13/3.75. “thượng cấp” mới giật ḿnh tỉnh cơn mê, không có tổng trừ bị bèn vội vàng kéo Dù về Nam, và để trám vào chỗ trống đó là kéo LĐ 258 và LĐ 369/TQLC, đang giữ đất ở QT, Huế di chuyển vào Đà Nẵng, Thường Đức, thay thế Dù, và chỉ c̣n lại LĐ 147/TQLC pḥng thủ tuyến sông Bồ và bảo vệ Huế. Lực lượng thay thế 2 Lữ Đoàn TQLC với 5 ngàn tay súng là Liên Đoàn 14/BĐQ với quân số 1400.

    BMT bị mất, Dù về Nam, TQLC xuôi vào ĐN đă ảnh hưởng rất lớn đến các lực lượng chiến đấu ở QT, Huế, đấy là chưa nói đến áp lực địch gia tăng và dân chúng hoảng loạn bắt đầu di tản, th́ việc pḥng thủ Huế đă quá mong manh.

    Lúc 14.30 giờ ngày 24/3/75, Tại căn cứ Hải Quân Thuận An, Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn I Tiền Phương (QĐITP) Lâm Quang Thi họp với Tướng TL/SĐ1/BB. Đại Tá Hy TMT/QĐITP, Đại Tá Duệ tỉnh trưởng Thừa Thiên, Đại Tá Nguyễn Thành Trí, TLP/TQLC để bàn kế hoạch rút quân. Kế hoạch đă được tŕnh lên Trung Tướng TL/QĐI và được chấp thuận. Khoảng 17 giờ 30 cùng ngày Đ/Tá Hy đi trực thăng đến trao công điện cầm tay cho Đ/tá Nguyễn Thành Trí lệnh rút quân và Đ/Tá Trí ra lệnh cho các đơn vị TQLC thi hành vào lúc 18 giờ ngày 24/3/75.

    Trong phạm vi bài viết này, tôi không đề cập tới lệnh rút quân của QĐITP đă được soạn thảo vội vàng như thế nào và tôi cũng không đề cập tới việc rút quân của các đơn vị bạn như SĐIBB, BĐQ, TG v.v.. mà chỉ đề cập tới lệnh rút quân ban cho LĐ.147/TQLC.

    Đ/Tá Nguyễn Thành Trí Tư TLP/TQLC kiêm Tư Lệnh lực lượng Tây-Bắc, mà nỗ lực chính là LĐ.147, đă viết trong “Những Ngày Tháng Không Quên” như sau:

    _ “Tướng Thi quyết định đề nghị kế hoạch rút quân khỏi Huế lên Tướng Trưởng như sau: Lực lượng Tây Bắc Huế do tôi chỉ huy sẽ rút về Thuận An, sau đó đi chuyển về cửa Tư Hiền. Tại đây, Hải Quân và Công Binh QĐI sẽ phối hợp thiết lập cầu phao để các cánh quân vượt sông nhanh chóng và dễ dàng. SĐ.1BB do Tướng Điềm chỉ huy sẽ rút theo trục quốc lộ 1 và sẽ tập trung về điểm vượt sông, song song với cánh quân TQLC. (5 trang 538 ).

    _ “Sáng sớm ngày 25 tháng 3, LĐ147/TQLC báo cáo đă hoàn tất việc tập trung bên này bờ biển, cách Thuận An 9 cây số về phía Đông Nam (5 trg 539). Khoảng 1030 giờ, qua tần số không lực, LĐ147/TQLC nhận được lệnh của QĐ1TP hăy chuẩn bị tại chỗ để tàu vào bốc, kế hoạch di chuyển về cửa Tư Hiền bị hủy bỏ v́ không thể thực hiện được cầu phao do t́nh trạng an ninh và thủy triều bất lợi. (5 trg 540).

    Tư lệnh lực lượng Tây Bắc ra lệnh rút lúc 18 giờ ngày 24/3 mà sáng sớm ngày 25/3, chỉ trong ṿng hơn một đêm mà LĐ147/TQLC đă di chuyển từ tuyến sông Bồ (TĐ5) và sẵn sàng tại điểm tập trung, phía Nam cửa Thuận An 9 km, tiếp tục đi chuyển về cửa Tư Hiền để vào Đà Nẵng là một cuộc hành quân lui binh rất khó khăn nhưng LĐ147 đă hoàn tất đúng với lệnh của QĐITP. Tuy nhiên đến 10 giờ 30 th́ kế hoạch thay đổi, v́ không bắc được cầu phao qua cửa Tư Hiền* nên LĐ147TQLC dừng quân tại chỗ để tàu Hải Quân vào bốc.

    (* cửa Thuận An và Tư Hiền rộng như một con sông lớn nối liền biển với các đầm nước trong đất liền, pḥng thủ và vận chuyển tại cửa Thuận An là trách nhiệm của Duyên Đoàn 12 và tại cửa Tư Hiền là Duyên Đoàn 13, thuộc BTL Hải Quân vùng I Duyên Hải)



    Rút quân bằng đường bờ biển vào Đả Nẵng qua cửa Tư Hiền th́ yếu tố quyết định là phải có cầu phao tại đây, hay tối thiểu phải là các tàu há mồm để chuyện quân từ bờ này sang bờ kia. Tướng tiền phương đă ra lệnh cho HQ và CB thi hành, vậy mà chỉ trong một đêm đă báo cáo kết quả là không thực hiện được. Thượng cấp ra lệnh khi chưa cho thám sát địa thế, khi phương tiện chưa sẵn sàng, chưa nghiên cứu thủy triều, hay thuộc cấp (HQ&CB) không tuân lệnh hành quân? Điểm chết người là ở chỗ này đây.





    Băi biển từ cửa Thuận An đến cửa Tư Hiền là một ḥn đảo cát, Đông Tây Nam Bắc là nước, đă ra đến đây rồi th́ đường rút quân vào ĐN chỉ có duy nhất vượt qua cầu phao tại cửa Tư Hiền. Nhưng bắc cầu phao đâu phải vẽ trên giấy? Kết quả là thế đấy!

    Nhưng thôi, không có cầu phao th́ QĐITP ra lệnh dừng quân tại chỗ để tàu HQ vào đón. Thật là tuyệt diệu vừa nhanh chóng, an toàn, v́ dưới tay Quân Đoàn là cả một lực lượng Hải Quân hùng hậu đầy đủ tầu thuyền của Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại Tư Lệnh Vùng I Duyên Hải, ông biết mọi đặc tính của vùng biển này như trên bàn tay. Nhưng rồi chuyện ǵ xẩy ra? Xin nghe Đ/Tá TL lực lượng Tây-Bắc nói:

    “Khoảng 1300 giờ,(ngày 25.3), một hải vận hạm (LSM) đến băi bốc, nhưng lại đậu cách xa bờ 200m, làm sao binh sĩ lội ra được trong t́nh trạng sóng to gió lớn lại c̣n phải đem theo thương binh và tử sĩ?Nếu có vài chiếc LCM để chuyển quân từ bờ ra tàu lớn th́ mọi việc đă có thể giải quyết tốt đẹp, v́ loại tàu LCM có thể vào sát bờ hơn. Thấy không thể giúp ǵ được nên chiếc LSM di chuyển đi nơi khác sau khi hứa sẽ gọi tàu LCU đến để bốc quân (5 trg 540).



    Từ khi ra lệnh dừng quân đến khi tàu đến phải mất gần 3 tiếng đồng hồ (1030-1300)? Đến rồi lại bỏ đi! Thiếu Tá Phạm Cang TĐT/TĐ7/TQLC nói về trường hợp tàu HQ vào đón (kể trên) như sau:

    “Tàu đậu cách bờ 200m lại thêm sóng to gió lớn là một trở ngại vô cùng khó khăn. Từng toán 20 TQLC nắm tay nhau lội ra tàu nhưng bị sóng đánh dạt vào bờ trông thật thê thảm! Các đơn vị cố gắng nhiều lần nhưng đến 5 giờ chiều th́ không một quân nhân nào ra đến tàu được. Đ/Tá LĐT gọi các tiểu đoàn trưởng đến họp (3,4,5,7,TĐ2PB) và ra lệnh pḥng thủ tại chỗ để chờ xuống tàu theo kế hoạch Alfa” (4 trg 489).

    Ngồi chờ tàu vào đón từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tàu đến rồi tàu lại đi v́ sai kế hoạch, trong khi địch quân th́ có 7 tiếng đồng hồ, quá dư thời gian để bám sát đuổi theo, trận chiến xảy ra, địch đă núp sẵn trên các cao điểm, hướng đủ mọi loại súng vào quân ta. Thiếu Tá Nguyễn Trí Nam TĐP/TĐ.4 và Đại Úy Tô Thanh Chiêu ĐĐT/ĐĐ.3 tử thương vào lúc này. Kế hoạch Alfa như thế nào và đă được thực hiện ra sao? Th/Tá Cang viết tiếp:

    “Tối hôm đó (25/3) LĐ đóng quân đợi thi hành kế hoạch Alfa tức là xuống tàu Hải Quân vào lúc 12 giờ đêm, theo thứ tự BCH/LĐ, TĐ 2PB rồi tới các TĐ 4,3,5 và 7. Thế rồi 12 giờ đêm đă tới, 1 giờ đă qua rồi 3 giờ sáng, các con tàu vẫn không vào bờ! Xa xa ngoài khơi, ánh đèn các con tàu vẫn c̣n đó, nhưng mọi vật h́nh như bất động! Đến 8 giờ sáng ngày hôm sau (26/3) mới có một chiếc LCM vào đón thương binh và BCH/LĐ.” (4 trg 490).

  9. #59
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Những Hồn Hoang Nơi Pháp Trường Cát THUẬN AN!
    P2









    Hành quân lui binh khó khăn gấp trăm lần hành quân tấn công, vậy mà LĐ147/TQLC với các Tiểu Đoàn 3,4,5,7 và TĐ2PB đă thi hành đúng theo lệnh, dừng quân trên đảo cát để tàu vào đón, nhưng chờ gần một ngày một đêm (10.30 sáng ngày 25/3 đến 8 giờ sáng ngày 26/3) vẫn không có con tàu nào, chúng vẫn bất động trước mặt. Nhưng địch quân nó có “bất động” như tàu không? Chúng không ngu mà đă thần tốc bám theo, mỗi khắc giá đáng ngàn vàng th́ gần 24 giờ đồng hồ “ta đứng, địch đuổi” chuyện ǵ sẽ xẩy ra? Địch đă dư thừa thời gian đuổi theo và tăng cường quân số quyết tấn công LĐ.147, nên khi chiếc LCM vào đón thương binh là chúng tấn công bằng hỏa tiễn và 12.7, Đ/Tá LĐT bị thương Th/Tá Phạm Cang chỉ huy LĐ thay thế Đ/Tá Nguyễn Thế Lương. Nếu đêm 25/3, kế hoạch Alfa được thi hành, địch chưa đuổi kịp th́ không xảy ra đại họa. Đă quá trễ khi địch đă sẵn sàng hướng súng vào tàu, vào quân ta như những tấm bia trên thềm bắn. Th/Tá Phạm Cang XLTV/LĐ viết:
    “Nếu đêm qua kế hoạch Alfa được thi hành th́ ít nhất một nửa lữ đoàn có thể thoát khỏi khu vực này để lên tàu. Nhưng không rơ v́ lư do ǵ không thực hiện được. Khoảng 10 giờ sáng HQ cho biết sẽ có LCM vào đón. Tôi ra lệnh cho TĐ 4 và 3 xuống tàu theo như đă định, nhưng khi LCM vừa cập bến th́ quân nhân các đơn vị bạn cùng dân chúng cũng nhanh chân tranh nhau xuống tàu gây nên cảnh hỗn loạn. V́ số lượng người quá đông nên tàu mắc cạn. Vị chỉ huy tàu yêu cầu ai không phải TQLC th́ xuống bớt tàu mới có thể ra khơi được. Nhưng ai là người chịu xuống khi biết rằng đây là cái phao cuối cùng. Tuyệt vọng! Tự sát và VC tác xạ vào gây thêm cảnh chết chóc cho những ngươi xung quanh” (4 trang 491).

    Lời của Th/Tá Phạm Cang trên đây cũng như Tr/Úy Cao Xuân Huy trong “Tháng Ba Gẫy Súng” đă nói giống nhau về con tàu vào đón quân trễ 24 giờ so với lệnh hành quân của QĐITP (10 giờ 30 ngày 25/3 đến10 giờ ngày 26/3) khiến nó trở thành cái quan tài sắt chứa bao nhiêu xác người, có khác chăng là chi tiết giữa cái nh́n của ĐĐT và TĐT. Đó là hậu quả mà người dân thôn An Dương, Thuận An, Thừa Thiên Huế vừa cải táng nấm mồ tập thể của 132 tử sĩ VNCH, tuy không xác định được danh tánh nhưng phần lớn là TQLC. C̣n bao nhiêu lần 132 xác nữa vẫn c̣n nằm rải rác khắp đó đây dưới cát hoặc thủy triều kéo ra biển khơi?






    Từ 10 giờ sáng, con tàu đến trễ 24 tiếng đă mắc cạn biến thành “con tàu ma” th́ chẳng c̣n “ma” nào vào đón LĐ.147 nữa. Họ phải làm ǵ đây? Trong cơn nắng hè giữa băi cát, cả lữ đoàn đang chết khát giữa biển nước mênh mông. Đến 2 giờ chiều Tướng Lâm Quang Thi bay trực thăng ngoài biển khơi gọi máy hỏi quân số dưới đất c̣n bao nhiêu, Th/Tá Cang trả lời:

    _“Ngoài 5 Tiểu Đoàn TQLC, c̣n có các đơn vị bạn đi theo, tổng số khoảng 3000”.

    Vị tướng tiền phương hứa sẽ có tàu lớn (?) vào đón và rồi ông bay đi và im lặng vô tuyến. Đến 4 giờ chiều, tức 2 giờ sau lời ông tướng hứa th́ Th/Tá Phạm Cang XLTX/LĐ nhận được lệnh từ TLP/TQLC rằng không c̣n tàu nào nữa! Đ/tá ghi lại (5 trg 541) như sau:

    “Chiều đă xuống, BCH nhẹ SĐ đă gọi bất cứ hệ thống vô tuyến nào có thể xen vào để xin tiếp tục gửi tàu đến băi bốc, nhưng mọi trả lời nhận được đều bi quan và tuyệt vọng.”



    Kể từ 4 giờ chiều ngày 26/3, cả LĐ.147/TQLC coi như đă bị đưa ra pháp trường cát Thuận An. Trước mặt là biển Đông, sau lưng là đầm Thanh Lam, đầm Hà Trung, phía Bắc là cửa Thuận An và phá Tam Giang, Nam là cửa Tư Hiền, giữa băi cát mênh mông không nơi che dấu th́ có thể làm ǵ được đây?





    Đă 6 giờ chiều, những người lính TQLC phải quyết định thật nhanh, Th/Tá Phạm Cang cho họp các tiểu đoàn trưởng để đi đến một quyết định: “Tiếp tục đánh và đi về phía Nam”, đi về cửa Tư Hiền dù biết rằng không có cầu phao, nhưng hy vọng vào cái cầu bằng “bọt nước” tức là hy vọng vào Duyên Đoàn 13 thuộc BTL/HQ vùng I Duyên Hải c̣n trấn giữ ở đây. Nhưng tất cả đúng là “bọt nước”, không tầu, không cầu, không bạn, hết đạn, hết lương thực, hết nước, chỉ c̣n súng địch th́ không tử trận cũng tự sát, và bị bắt! C̣n ai thoátđược?

    Trong một bài viết của vị Tướng Tư Lệnh Tiền Phương (TL/TP), ông đă nói rằng “đa số TQLC đă về tới Đà Nẵng”. Xin thưa, chỉ duy nhất một LCM vào đón thương binh lúc 8 giờ sáng ngày 26/3, nhưng bị VC bắn nên vội rút ra! Bác Sĩ Phạm Vũ Bằng là người được lệnh ra đón thương binh đă kể lại trong bài viết “Những Người Lính Bị Bỏ Rơi” nói rơ con số, bài này đă gửi tới cựu Trung Tướng Lâm Quang Thi TL/TP, có đoạn như sau:

    _ “Vào lúc 2 giờ chiều ngày 26/3, th́ một chiếc LCM từ từ cập bến, khi bửng tàu mở ra, tôi rất mừng v́ thấy màu áo rằn ri quen thuộc, đi đầu là mấy anh em khiêng xác của 3 tử sĩ, xác họ được gói kỹ trong những chiếc poncho, một trong 3 xác này là Thiếu Tá Nguyễn Trí Nam TĐP/TĐ.4/TQLC, sau đó là Đại Tá Nguyễn Thế Lương LĐT/LĐ 147, ông bị thương ở chân, mặc dù được các quân y tá d́u xuống cầu tàu nhưng ông di chuyển rất khó khăn và đau đớn. Theo sau LĐT là bác sĩ Rậu, bác sĩ Khoa và toán y tá cùng khoảng 100 thương binh. Cuối cùng là khoảng hai trăm quân nhân thuộc các tiểu đoàn TQLC hiện đang bị kẹt lại tại băi biển Thuận An. Tôi nhanh chóng phân loại các thương binh rồi ra lệnh mang họ lên đoàn xe tải thương để về căn cứ Non Nước.”

    Trên đây là ghi lại thật tóm tắt diễn biến xảy ra trên pháp trường cát Thuận An. C̣n câu hỏi của nhà văn Huy Phương rằng nếu có sự chỉ huy của giới chức “có thẩm quyền” th́ t́nh thế có thay đổi không? V́ tế nhị ông đă không hỏi đích danh “thẩm quyền” là ai, nhưng tôi có thể khẳng định “thảm họa” Thuận An không do cấp chỉ huy TQLC. Lữ đoàn trưởng bị thương đă có người thay thế và các Tiểu Đoàn Trưởng 3, 4, 5, 7, TĐ2PB vẫn luôn sát cánh cùng thuộc cấp. Xin nghe tâm sự của Cao Xuân Huy về tiểu đoàn trưởng Đinh Long Thành của ḿnh:

    -“Làm tiểu đoàn trưởng được mấy ngày th́ chạy, chết mất tiểu đoàn phó*, chết mất một đại đội trưởng*, banh luôn một đại đội, một đại đội cũng đang lênh đênh trên biển ngoài sự kiểm soát của ông.. Vậy mà ông vẫn chạy ngược chạy xuôi, cố gắng tập trung, gom góp những thằng mang bảng tên màu đỏ tiểu đoàn 4 để hướng dẫn, để biết tin tức, để khích lệ tinh thần. Ông đă không lợi dụng t́nh trạng tan ră của tiểu đoàn để bỏ trốn một ḿnh. Phải chi quân đội chỉ có tinh những cấp chỉ huy như Thiếu Tá Cang, Thiếu Tá Thành” (Tháng 3 Gẫy Súng, trg 93)

    Không chỉ có tiểu đoàn trưởng, mà tiểu đoàn phó cũng thế. Phạm Cang nói về TĐP Lê Quang Liễn (có em ruột đi theo anh nhưng bị tử thương) như thế này:

    _“Khi một tàu vào gần bờ để bốc thương binh tử sĩ, Th/Tá Liễn ôm xác người em trai bơi ra tàu vừa kịp lúc tàu kéo “bửng” lên nên cả hai anh em Liễn, người sống và người chết nằm gọn trong tàu. Vừa khi tàu lui ra th́ Liễn nhẩy xuống biển, bơi lại vào bờ để tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội và rồi bị bắt cùng đồng đội”.

    Gặp Liễn tôi hỏi động cơ nào đă khiến anh hành động như thế th́ Liễn nói:

    _ “Không có gỉ ghê gớm lắm đâu anh, đơn giản là các tiểu đoàn trưởng Cang, Tiền, Sử, Thành c̣n trên bờ, lính tôi c̣n trên bờ, tôi phải trở lại để sống chết với anh em. Nếu bây giờ gặp hoàn cảnh như thế, tôi vẫn làm như thế”.

    Những cán bộ nồng cốt của LĐ.147/TQLC là như thế đó nhưng không thể làm ǵ hơn, họ chỉ là Bộ Binh (nói chung) không có quyền điều động tàu thủy và tàu bay. Ngay cả Đại Tá TLP cũng phải than trời:

    “Kêu cứn tàu vào bốc nhưng mọi trả lời đều tuyệt vọng”. (5,trg 541)

    Nên nhớ rằng LĐ.147/TQLC trực thuộc quyền điều động của QĐITP, nằm ngoài thẩm quyển điều động của TL/TQLC. Khi biết LĐ.147 đang bị sa lầy, TL/TQLC đành phải ra mật lệnh cứu nguy. Đại Úy Nguyễn Quang Đan, chánh văn pḥng của Thiếu TướngTL/SĐTQLC, gửi cho tôi một e-mail nguyên văn như sau:

    “Thưa niên trưởng. Một buổi sáng tháng 3/75, tôi quên ngày rồi, tôi đọc lệnh hành quân từ Tướng Thi gửi xuống, tôi tŕnh ngay lên Thiếu Tướng Tư Lệnh và xin ông đọc ngay. Đọc xong, ông nói:“đ..m..thế này th́ chết lính tao rồi!”. Đó là cái lệnh mà Đại Tá Trí đă ghi lại lệnh rút lui của Tướng Thi. Sau đó Thiếu Tướng Tư Lệnh đi liên lạc với Đại Tá Trí tại TTHQ/SĐ. Ngày hôm sau, tôi lấy trực thăng bay ra Thuận An đưa tận tay lá thư của Thiếu Tướng TL cho Đ/Tá Lương, kèm theo lời dặn của TT/TL/SĐTQLC:“T́m ra quốc lộ 1 mà đi”.

    Nhưng tiếc thay, đă quá trễ để Đ/Tá Lương đổi hướng ra QL.1. Lệnh rút theo bờ biển và tàu vào đón là ưu điểm với điều kiện ắt có tàu và đủ điều kiện bắc cầu phao.Nếu không, lui binh theo đường bộ, dọc theo QL1 dù cho có gặp nhiều khó khăn, dẫu có gặp địch kháng cự, cũng không đến nỗi như đă bị dồn vào cửa tử Thuận An, vào thế bí như cái nh́n của Tướng TQLC và nhiều cấp chỉ huy khác nữa.

    T́nh thế chắc chắn khá hơn, tốt hơn nếu không muốn nói là không xẩy ra “pháp trường cát” nếu như TL/QĐITP ra lệnh được cho HQ cho tàu vào đón TQLC, lệnh cho KQ đưa máy bay lên yểm trợ hỏa lực ngăn chặn địch quân, cho trực thăng tải thương tiếp tế. Nhưng v́ sao lại không có cái c.. ǵ cả th́ TQLC chúng tôi không biết? Chuyện ǵ xẩy ra giữa Tướng TL/TP với Tướng TL/SĐIKQ, với Phó Đề Đốc TLHQ Vùng I Duyên Hải và cả với Tướng TL/QĐI, đây chính là những giới chức có thẩm quyền quyết định để KHÔNG xảy ra pháp trường cát.

    Trong lệnh rút quân của QĐITP cho SĐ.1BB và LĐ.147/TQLC có nhấn mạnh:

    “Kế hoạch hỏa lực ngăn chặn phải được áp dụng tối đa trong khi các đơn vị rút quân”.

    Đây là một điểm son trong lệnh hành quân của Tướng TLTP, nhất là hành quân lui binh. Lui binh nên PB cũng lui, chỉ c̣n KQ và HQ là hữu hiệu nhất, mà cả 2 thành phần này chưa hề sứt mẻ. Nhưng “ou` est Robert đánh đu?” Họ đi đâu cả rồi?

    Đà Nẵng có sân bay lớn, SĐIKQ có nhiều trực thăng, thẩm quyền nào điều động họ đi đâu cho đến nỗi cần trực thăng để tiếp tế đạn, nước uống, thực phẩm cho lính ở băi cát Thuận An mà không có, Đại Úy Đan, chánh văn pḥng và Tiểu Cầm, âm thoại viên của TL/TQLC đă phải dùng C&C của Tư Lệnh để tiếp tế và́ thùng lương khô xuống cho anh em. Tiểu Cần đă ghi lại trong bài “Tháng Ba Buồn Hiu”:

    _ “Một số anh em thuộc TĐ/THD đang chất những thùng gạo sấy lên trực thăng C&C,, tôi phụ một tay để cố sắp xếp sao cho càng nhiều càng tốt, nhưng khoang tàu chỉ có sức chứa 10 thùng là tối đa. Vậy với chỉ một chiếc như thế này th́ chở không được bao nhiêu, và phải bao nhiêu chuyến trong lúc hơn 3000 người đang “bụng không, băi cát trống”?Bay dọc theo bờ biển lên hướng Bắc, khi gần đến vị trí LĐ.147 th́ phi công hỏi Đại Úy Đan kế hoạch tiếp tế những thùng gạo xấy này th́ anh Đan cho lệnh đáp xuống băi cát, anh em dưới đất phụ vào để giải tỏa rất nhanh cho trực thăng cất cánh làm chuyến khác. Qua chuyến thứ hai, theo tính toán của anh Đan và phi công th́ đáp và cất cánh tốn nhiều thời gian nên các anh cho trực thăng b́nh phi cách mặt đất chừng 10m rồi chúng tôi xô các thùng gạo sấy xuống, làm cách này rất nhanh, nhưng sau đó th́ được biết một vài anh em bị thương v́ thùng gạo rơi trúng người!

    Cao Xuân Huy đă ghi lại trường hợp tiết tế này trong Tháng Ba Gẫy Súng:

    _ “Một chiếc trực thăng từ phía biển bay vào, quần trên đầu chúng tôi rồi ném chừng một chục bao cát đựng gạo xấy và thịt hộp. Một sự hỗn loạn xảy ra …Có một bao rơi trúng đầu làm bất tỉnh một người lính .. (T3GS, trg 75)

    Hải Quân th́ có đủ mọi tàu lớn nhỏ và các cấp thừa hành cũng sẵn sàng hy sinh cộng khổ cùng TQLC, nhưng họ có nhận được lệnh hay không, lệnh ra có đúng lúc đúng chỗ hay không?. Đón quân trên bờ mà cho tàu lớn đậu xa bờ 200 th́ đón ai? Đón các “thằng chỏng*” chăng? Trong khi nếu điều động đúng lúc, đúng chỗ, đúng loại là tàu “há mồm” th́ hoàn tất kế hoạch chính xác nhanh chóng an toàn và thành công. (* thằng chỏng tức người chết trôi).

    Hải Quân và Quân Vận vùng I Duyên Hải có tàu há mồm không? Th/tá Phạm Cang viết:

    “Khoảng 10 sáng 25/3, trên tần số Không-Lục, tôi nhận ra tiếng người bạn cùng khóa, Thiêu tá Trần Văn Thao, anh chỉ huy đoàn tàu quân vận (5 chiếc LCM) từ Đà Nẵng ra Thuận An để đón BĐQ, nhưng không thể nào liên lạc được. Anh hỏi tôi có thấy anh em mũ nâu không, nh́n quanh tôi chỉ thấy vài anh thôi, tôi cho Thao biết. Thao nói với Cang: “tôi sẽ đưa các bạn vào Đà Nẵng, chuẩn bị và đánh dấu băi bốc” (4 trg 487).

    Đúng lúc đó th́ Cang nhận lệnh di chuyển về phía Nam đề gặp Long Mỹ, tức Đại Tá Nguyến Thế Lương LĐT/LĐ.147, để vào ĐN bằng tàu 801, nên Cang cám ơn Thao, c̣n Thao mang 5 tàu LCM đi đâu th́ không ai biết, trong khi đó th́ LĐ.147 ngồi chờ măi đến 13 giờ mới có LSM đến, lại đậu xa bờ, không cứu được ai. TĐ.7 đă mất dịp được LCM của Th/tá Thao cứu. Điều này chứng tỏ lệnh cho tàu của HQ vào đón TQLC là một mớ “ḅng bong”, ḅng bong đến nỗi không ai hiểu nổi WWWWW?

    C̣n câu hỏi về hoạt động của TQLC vào những ngày cuối của cuộc chiến th́ tôi xin trả lời thật vắn tắt như sau:

    Lúc 7 giờ sáng ngày 29/3/75, Trung Tướng Ngô Quang Trưởng cùng với Đại Tá Nguyễn Thành Trí TLP/TQLC và quân nhân các cấp bơi ra tàu HQ tại băi biển thuộc căn cứ (sân bay) Non Nước, Đà Nẵng. Về đến Vũng Tàu th́ đóng quân trong căn cứ cũ của quân đội Úc sát ngay băi biển sau Vũng Tàu, đồng thời TL/TQLC lại kiêm Quân Trấn Trưởng Vũng Tàu, kiểm soát mọi tàu thuyền. Phải nói thẳng rằng không có một đơn vị nào lại có điều kiện thuận lợi để “ra đi” như TQLC, nếu muốn.

    Nhưng, trong khi giới chức cao cấp tại Saigon nhao nhao t́m trốn th́ TQLC lại tiếp tục lên đường chiến đấu, đánh từ Long Khánh, Long Thành, Long B́nh và cứ điểm tử thủ cuối cùng là Căn Cứ Sóng Thần Thủ Đức và rồi phải gẫy súng theo lệnh TT! Và rồi từ Tư Lệnh Phó, các Lữ Đoàn Trưởng, Tiểu Đoàn Trưởng, Trưởng Pḥng, CHT/TTHL, các Đại Đội Trưởng đều vào tù. Các Tr/Tá Nguyễn Văn Nhiều, Nguyễn Đằng Tống, Huỳnh Văn Lượm, Th/tá Trần Văn Hợp v.v.. đă “tử nạn” trong tù.

    Thưa quư đọc giả.

    Cực chẳng đă tôi mới phải cố gắng ghi lại ngắn gọn diễn tiến biến cố “Thuận An” để trả lời cho những vị có chồng, con, anh, em, “mất tích” tại đây vào những ngày cuối tháng 3/75. Mỗi lần nghĩ đến là đầu tôi bốc khói, nếu không kiềm chế để viết th́ tôi dễ xúc phạm đến các thượng cấp có trách nhiệm về mạng sống của những nấm mồ như nấm mồ 132 bộ xương mà đồng bào thôn An Dương, Thuận An đă cải táng và vào thời điểm này (tháng 1/2011) các ân nhân ấy đang chuẩn bị lập Trai Đàn Chẩn Tế.

    Dẫu biết rằng “thời thế thế thời phải thế”, không xoay đổi được vận nước, nhưng nếu như quư thượng cấp có trách nhiệm điều quân khiển tướng làm việc như những người lính chúng tôi, cùng lính chúng tôi chiến đấu, dẫu có thua, th́ đâu xẩy ra những nấm mồ tập thể 132 bộ xương và c̣n bao nhiêu nữa đang nằm trong cát, dưới đáy biển Thuận An và khắp mọi miền đất nước!

    Thưa quư vị có thân nhân nằm lại Thuận An cũng như tôi có anh em nằm lại đó mà chưa t́m ra tung tích th́ hăy hănh diện thay v́ thương tiếc. Anh em họ sống chiến đấu bên nhau th́ khi chết cũng nằm bên nhau, chung một nấm mồ tập thể ngay tại nơi họ đă chiến đấu, chắc những anh linh đó cũng chẳng muốn xa ĺa đồng đội để về nằm riêng lẻ một ḿnh. Xin nhớ đến các anh linh đă hy sinh cho chúng ta được sống, một lời cầu nguyện chung.

    Nếu ai c̣n nhớ đến các anh linh tử sĩ th́ hăy nhớ đến họ bằng câu kinh tiếng kệ, cây nhang, bó hoa, tùy ḷng đóng góp cho Trai Đàn Chẩn Tế*. Hăy tin tưởng rằng không ai trong chúng ta, con dân VNCH, dám t́m danh lợi trên xác chết. Các anh sống khôn khi cầm súng chiến đấu th́ thác cũng thiêng. Xin các anh phù hộ cho những người có tấm ḷng, dù ở hải ngoại hay tại thôn An Dương, Thuận An, Huế.

    (*TQLCVN tạm thời đă đóng góp 2 ngàn mỹ kim đến ban tổ chức Trai Đàn Chẩn Tế Những Anh Hùng Tử Sĩ VNCH)

    Tô Văn Cấp

  10. #60
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Đơn vị tan hàng tháng 4 đen 1975

    SU DOAN 3 BO BINH
    Vũ Văn Giai 1/4/1972 Tan hàng lần thứ nhất tại Quảng Trị (1/4/1972)

    SU DOAN 22 BO BINH
    Lê Đức Đạt 25/4/1972 Sau khi tan hàng lần thứ nhất tại Tân Cảnh, Kontum (25/4/1972), được tái thành lập và di chuyển từ Pleiku về Kontum

    SU DOAN 23 BO BINH
    Lê Trung Tường 16/3/1975 Tham dự hành quân tái chiếm Ban Mê Thuột, Darlac, sau đó tan hàng tại đây (16/3/1975)

    SU DOAN 1 BO BINH
    Nguyễn Văn Điềm 25/3/1975 SD 1 BB tan hàng ngày 25 tháng 3/1975 tại cửa Tư Hiền và trên đường rút về Đà Nẵng

    SU DOAN 2 BO BINH
    Trần Văn Nhựt 16/4/1975 Ngày 16 tháng 4/1975, pḥng tuyến Phan Rang bị tràn ngập, các đơn vị pḥng thủ trên đường rút về Phan Thiết, trong đó có SD 2 BB, coi như tan hàng

    SU DOAN 25 BO BINH
    Lư Ṭng Bá 29/4/1975 Tan hàng ngày 29 tháng 4/1975 tại Củ Chi

    SU DOAN 18 BO BINH Lê Minh Đảo 30/4/1975 Tại Thủ Đức, Sư đoàn tiếp tục chiến đấu cho đến khi tân Tổng thống Dương văn Minh ra lệnh buông súng tan hàng (30/4/1975)

    SU DOAN 22 BO BINH
    Phan Đ́nh Niệm 30/4/1975 Về Long An tái phối trí, chiến đấu với lực lượng Địa phương quân tại đây cho tới trưa ngày 30 tháng 4/1975 th́ tan hàng lần hai.

    SU DOAN 3 BO BINH
    Nguyễn Duy Hinh 30/4/1975 Tan hàng lần hai tại Phước Tuy ngày 30 tháng 4/1975

    SU DOAN 5 BO BINH
    Lê Nguyên Vỹ 30/4/1975 Tan hàng tại Lai Khê, B́nh Dương (30/4/1975)

    SU DOAN 7 BO BINH
    Trần Văn Hai 30/4/1975 Sư đoàn tan hàng ngày 30 tháng 4/1975, tại căn cứ Đồng Tâm, Định Tường

    SU DOAN 21 BO BINH
    Mạch Văn Trường 1/5/1975 Tan hàng tại Cần Thơ (1/5/1975)

    SU DOAN 9 BO BINH
    Huỳnh Văn Lạc 1/5/1975 SD 9 BB coi như tan hàng (1/5/1975)


    Vị quốc Vong thân
    Sau khi Quân đoàn 1 và 2 tan ră, các tư lệnh chiến trường khi về đến tuyến an toàn th́ đa số đều nghĩ đến chuyện t́m đường di tản. Hầu hết các tư lệnh sư đoàn, quân binh chủng biết rằng Mỹ sẽ bỏ rơi VNCH. Cuộc chiến coi như cáo chung. Riêng mặt trận miền Tây và một phần của miền Đông vẫn yên tĩnh. Chính ở các vùng đất chưa nổi sóng này, các vị lănh đạo và nhiều anh em binh sĩ đă lựa chọn cái chết Vị quốc Vong thân.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Ảnh hưởng của Quân đội VNCH trong sự phát triển của chiếc M113
    By mơtiên in forum Quân Sử Việt Nam Cộng Ḥa
    Replies: 4
    Last Post: 15-07-2012, 03:18 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 22-09-2011, 05:14 PM
  3. Replies: 0
    Last Post: 13-08-2011, 02:18 PM
  4. Replies: 35
    Last Post: 19-10-2010, 03:13 PM
  5. Replies: 0
    Last Post: 15-08-2010, 05:09 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •