Results 1 to 3 of 3

Thread: Dr. Pham: Rule OF Law hay Rule BY Law

  1. #1
    Member
    Join Date
    04-03-2012
    Posts
    348

    Dr. Pham: Rule OF Law hay Rule BY Law

    BBC - Đợt góp ư cho sửa đổi Hiến pháp hiện hành ở Việt Nam đang tiến gần tới thời hạn chót mà Quốc hội và chính quyền do Đảng Cộng sản lănh đạo đặt ra, nhân dịp này, bác sỹ Phạm Hồng Sơn, nhà vận động cho dân chủ và nhân quyền trong nước, dành cho BBC Việt ngữ một cuộc trao đổi.

    Mở đầu cuộc phỏng vấn bằng bút đàm gồm hai phần, ông Phạm Hồng Sơn b́nh luận về lưu ư ǵ cần tính tới liên quan trước hết quy tŕnh của cuộc sửa đổi Hiến pháp lần này, trong đó đặc biệt cần lấy ǵ để đảm bảo người dân có thực quyền và chủ quyền để định đoạt việc lập hiến:

    BS. Phạm Hồng Sơn: Trước tiên tôi xin nêu ra hai vấn đề có thể đang bị ngộ nhận, nhầm lẫn lớn trong dư luận về việc sửa đổi hiến pháp. Những bàn luận, thông tin hiện nay gây ra một cảm giác rằng hiến pháp có ư nghĩa quan trọng nhất trong việc xây dựng chế độ dân chủ hay thực hiện, bảo vệ quyền tự do, nhân quyền cho nhân dân và hiến pháp khởi thủy là nhằm xây dựng nhà nước hay là khế ước giữa người dân và kẻ cầm quyền. Nhưng thực sự không hoàn toàn như thế.

    Thứ nhất, hiến pháp chỉ là một thiết chế trong nhiều thiết chế của chế độ dân chủ và không có hiến pháp th́ không hẳn xă hội sẽ không có (hay thiếu hơn) tự do, dân chủ. Anh Quốc hay Israel không có hiến pháp (đúng hơn là không có bản văn hiến pháp) nhưng đều là những xă hội rất tự do, dân chủ. Hoặc đơn giản hơn nữa, nh́n vào Việt Nam trước năm 1945 dưới thời thuộc địa (cũng không có hiến pháp) th́ rơ ràng lúc đó người dân Việt Nam có nhiều quyền tự do cơ bản hơn hiện nay. Thứ hai, nguồn cội của tư tưởng hiến pháp (constitutionalism) không phải là việc xây dựng nhà nước hay là khế ước giữa người dân và kẻ cầm quyền – đó chỉ là sự tiến triển và là hệ quả cụ thể sau này như chúng ta đang thấy - mà nguồn cội của hiến pháp chính là tinh thần thượng tôn pháp luật (rule of law) – tư tưởng có nguồn gốc từ phương Tây từ thời Hy Lạp và La Mă cổ đại và được củng cố mạnh mẽ trong thời Trung cổ châu Âu và tiếp tục trong những thời kỳ sau này- bất kể ai, từ vua tới dân, giáo hoàng cho tới con chiên, đều phải tuân thủ pháp luật - những qui ước chung.

    Ngay trong đêm trường Trung cổ, những điển cố về tuyên hứa tuân thủ và thực thi nghiêm ngặt pháp luật của các ông vua bạo chúa như Pepin (714-768), Charlemagne (742-814), Charles the Bold (1433-1477) vẫn c̣n được sử sách ghi rơ. Hay đơn giản là nh́n vào vụ án Tống Văn Sơ tại Hong Kong năm 1931 ta cũng thấy nguyên tắc 'rule of law' được tuân thủ nghiêm ngặt. Dẫu cho pháp luật những thời đó c̣n nhiều bất công và man rợ nhưng tập quán giữ lời và tôn trọng pháp luật là một di sản vô cùng lớn đă làm nền cho văn minh nhân loại hôm nay.

    Chính trên thiết chế 'rule of law' đó của phương Tây, hiến pháp với ư nghĩa là một bộ luật chung cho một cộng đồng-quốc gia-dân tộc mới được phát triển. Nh́n lại những bản văn có tính hiến pháp quan trọng của nhân loại như Magna Carta 1215, Fundamental Orders of Connecticut 1638, Hiến pháp Mỹ 1787 hay Hiến pháp Meiji Nhật Bản 1889, dù khác nhau về không gian và thời gian và c̣n nhiều khiếm khuyết nhưng tất cả đều có chung một đặc tính: những người chủ xướng thảo ra và hạ bút kư đều tuân thủ rule of law và, do đó, tất cả cùng làm thành nền tảng văn minh, tự do cho các thế hệ kế tiếp ở những nơi đó. Nghĩa là về nguồn gốc chỉ khi một nhóm người đă cùng có ư thức tuân thủ nghiêm ngặt những cam kết, nguyên tắc chung (luật) th́ mới có hiến pháp và chỉ khi đó hiến pháp mới có ư nghĩa.


    'Vô ích, ảo tưởng'

    "Theo tôi, một cách thẳng thắn, nếu bàn đến xây dựng hay ủng hộ việc cải cách hiến pháp với chính quyền Việt Nam hiện tại là một việc làm kỳ cục, gần như vô ích hoặc hết sức ảo tưởng"


    Bác sỹ Phạm Hồng Sơn

    Nh́n lại cái gốc của hiến pháp Việt Nam hiện nay là ǵ? Đó là vụ “Ôn Như Hầu”, là bà Nguyễn Thị Năm-Cát Thành Long (ân nhân của Hồ Chí Minh) bị bắn chết tươi, là mấy chục năm trên Cổng Trời của Nguyễn Hữu Đang (người dựng lễ đài khai sinh ra Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa), là “rút phép thông công” của Nguyễn Mạnh Tường (tư vấn pháp luật cho Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa), là chín năm tù không án của Vũ Thư Hiên - con trai ân nhân và thư kư riêng của Hồ Chí Minh - lănh tụ, tác giả chính của Hiến pháp 1946, là bảo người ta đi học tập vài tuần, vài tháng nhưng rồi đưa người ta đi tù mút mùa hàng chục năm hoặc măi măi, vân vân và vân vân, vô vàn những đau thương, tủi hờn khác c̣n ghê gớm, xót xa hơn nữa. Và nếu chỉ tính trong vài tháng trở lại đây, trong đợt “cải cách hiến pháp”, có ai đếm được hết những vụ bất chấp luật pháp, bách hại, sỉ nhục con người tại Việt Nam do chính người cầm quyền thực hiện(?).

    Với cái nền “rule of law”, cả từ đáy cho tới hiện tại, như thế th́ sao có thể nói đến hiến pháp hay sửa hiến pháp được? Do đó, theo tôi, một cách thẳng thắn, nếu bàn đến xây dựng hay ủng hộ việc cải cách hiến pháp với chính quyền Việt Nam hiện tại là một việc làm kỳ cục, gần như vô ích hoặc hết sức ảo tưởng.

    Nhưng b́nh tĩnh lại, chúng ta cũng cần thấy thế này: chính sự phát triển lâu dài hàng thế kỷ sau đó của hiến pháp trên thế giới và đặc biệt là việc các lănh đạo độc tài thường xuyên lấy hiến pháp làm mặt tiền (façade) cho cách cầm quyền độc đoán, bất chấp pháp luật (phi thượng tôn pháp luật – rule by law) của họ đă làm cho chúng ta lăng quên mất cái gốc quan trọng của hiến pháp (thực sự) – là rule of law - và làm cho chúng ta rối mù trong cái ṿng xoắn luẩn quẩn: Độc tài thời dân chủ - Hiến pháp mặt tiền - Dân chủ giả hiệu - Dân chúng bối rối, mất tự do - Độc tài thời dân chủ.

    Dân chúng bối rối v́ phản đối th́ sẽ bị qui ngay là chống lại pháp luật, chống lại văn minh c̣n đồng ư, tán thành th́ hậu quả như chúng ta đă thấy: một nhà nước vẫn hoàn toàn độc tài c̣n nhân dân th́ bị ḱm kẹp, hắt hủi tệ hơn với những hệ thống pháp luật đồ sộ, luôn được cải cách và cũng không kém đẹp đẽ.

    Trong khi đó, cả thực tế như ở Việt Nam và các kết luận của giới học giả chính trị, như Hayek hay Dicey, đă chứng minh rơ là 'rule of law' phụ thuộc chủ yếu vào thái độ, thiên hướng đạo đức và các hành động chính trị hơn là phụ thuộc vào ngôn từ của các văn bản luật.

    Hơn nữa chúng ta cũng không nên kỳ vọng hiến pháp sẽ giải quyết được mọi thứ v́ không thể có một văn bản nào dù thành thực, chi tiết đến mấy có thể qui định và đưa ra được các giải pháp luôn đúng cho mọi vấn đề cá nhân và xă hội. Ví dụ, tôi tin rằng ngay cả bây giờ nếu không có hiến pháp nhưng một nhà cầm quyền lương thiện sẽ không bao giờ cấm cản, sách nhiễu, sỉ nhục, vu cho những người xuống đường phản đối quân xâm lược Trung Quốc là gây rối hay không thể nào lại hắt hủi vị tướng già gần 100 tuổi muốn đặt ṿng hoa tưởng niệm các binh sĩ đă bỏ ḿnh v́ quân Trung Quốc.

    'Không nên khẩn cầu'

    BBC: Vậy theo ông nhóm 72 người (đầu tiên) mới đây kiến nghị về cải cách hiến pháp do ĐCSVN đề ra có những ư nghĩa ǵ?

    Đó là việc có thể tăng cường hiểu biết, nhận thức về pháp luật và tập dượt trong việc tập hợp dân chúng. Nhưng nếu chỉ nhằm hai mục đích đó thôi th́ những nhân sĩ có uy tín lớn vào hạng nhất như thế lẽ ra không nên khẩn cầu hay kiến nghị cho Quốc hội – cơ quan đă tỏ rơ là vô trách nhiệm với tất cả các vấn đề hệ trọng nhất của đất nước, đă bị thế giới dân chủ gọi là con dấu cao su của ĐCSVN. Nếu các vị đó không cần phải đề đạt, khẩn cầu ai, ngoài dân chúng, tôi tin rằng các vị đó vẫn khởi động được một phong trào nâng cao nhận thức của xă hội về hiến pháp, pháp luật, vừa tập được tính chủ động cho người dân và vừa tránh được mọi sự lợi dụng (chắc chắn đă hoặc sẽ có) của chính quyền và loại hoàn toàn được hiệu ứng (vô t́nh hay cố ư) tạo thêm tính chính đáng cho một thủ đoạn chính trị lừa dối. Và c̣n tránh được nhiều hệ quả có thể xấu hơn nữa.

    Nhưng nói đến hiến pháp, pháp luật mà không nhấn mạnh, đ̣i hỏi rule of law, không tố cáo, phản bác sự chà đạp 'rule of law', bất chấp hiến pháp th́ cũng chả khác mấy với các tuyên truyền của ĐCSVN từ xưa tới nay. Hơn nữa, chúng ta cần hết sức lưu ư rằng ĐCSVN đă luôn chứng tỏ là ông “trùm” trong việc thao túng, lèo lái dư luận, lôi kéo, thao túng quần chúng, kể cả những khi họ chưa nắm chắc quyền hoặc lâm khủng hoảng. Chính đợt “cải cách hiến pháp” này cũng là một ví dụ chứng tỏ ĐCSVN vẫn thừa khả năng áp đặt “lối chơi”. Vấn đề hệ trọng này tôi xin đề cập thêm vào một dịp khác.


    BBC: Thế c̣n ư kiến cho rằng “Kiến nghị 72” có tác dụng 'hỗ trợ một phe đang muốn đa nguyên trong Đảng', th́ ông nghĩ sao?

    "Nhưng nói đến hiến pháp, pháp luật mà không nhấn mạnh, đ̣i hỏi rule of law, không tố cáo, phản bác sự chà đạp rule of law, bất chấp hiến pháp th́ cũng chả khác mấy với các tuyên truyền của ĐCSVN từ xưa tới nay"

    Bác sỹ Phạm Hồng Sơn

    Vâng, cũng có thể có manh nha của một sự biến chuyển thành đa đảng. Các phe phái trong ĐCSVN gần như đang h́nh thành ngày càng rơ và họ c̣n đă chuẩn bị xong những bước đầu tiên cho sự truyền ngôi cho thế hệ con cháu của họ. Và chính cái nguy hiểm nằm ở chỗ đó v́ nếu như thế th́ rất có thể Việt Nam sẽ lặp lại t́nh trạng nước Nga thời hậu Yeltsin như hiện nay và chắc chắn sẽ tệ hơn nước Nga v́ Việt Nam là bạn vàng của Anh cả Đỏ phương Bắc. Lúc đó các phe phái độc tài sẽ thay nhau nắm quyền sắt đá, sẽ có truyền thông tư nhân hốt bạc là cánh hẩu của giới chính trị nói tiếng Anh làu làu, lái Rolls-Royce điệu nghệ, c̣n tự do của nhân dân và chủ quyền quốc gia chắc sẽ được đếm xỉa nhiều ít là phụ thuộc vào sự lên xuống cao thấp của những ly rượu Mao Đài.

    Một đất nước thiếu hay yếu về xă hội dân sự và người dân chưa có nhiều thao luyện chính trị luôn là mảnh đất màu mỡ cho độc tài độc đảng hay vài đảng lũng đoạn.


    BBC: Ông nghĩ sao về con số được cho là 'đă có gần bảy ngh́n người', tính tới thời điểm này, kư tên vào “Kiến nghị 72”?

    Tôi nghĩ đó là một kết quả rất đáng khích lệ không chỉ cho những người chủ xướng mà c̣n cho cả những người muốn dân Việt Nam tích cực hơn với các vấn đề chung của xă hội. Nhưng số lượng không phải là yếu tố duy nhất hay yếu tố quyết định cho chất lượng hay xác định tính đúng/sai của một xu hướng/phong trào chính trị nhất là khi quyền lực độc đoán vẫn giữ thế thượng phong, bao trùm trong xă hội. C̣n về phân tích thống kê th́ những đặc điểm như phân bổ vùng miền, giới, nghề nghiệp, tôn giáo và nhất là tŕnh độ chính trị của người kư và cách thức tập hợp, lấy chữ kư như thế nào cũng là yếu tố không thể bỏ qua khi xem xét tính chất của sự ủng hộ. Đó là những điều tôi chưa biết rơ.

    Nhưng chúng ta rất cần lưu ư các cuộc bầu cử do ĐCSVN tổ chức từ năm 1945 đến nay và các cuộc bầu cử ở nước Nga thời hậu cộng sản vẫn là những bài học sâu sắc về số lượng cho chúng ta – những người muốn có dân chủ, tự do đích thực.


    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/foru...ienphap1.shtml



    Ai dè trong nước có ông Dr. Pham giỏi thiệt.

    Đọc xong mệt ná thở!
    Last edited by Hoàng Long; 03-03-2013 at 10:51 AM.

  2. #2
    Member
    Join Date
    04-03-2012
    Posts
    348

    People Power

    'Sự chủ động của dân'



    * Ông Sơn cho rằng công dân không nên "trông mong ở chính quyền" trong đấu tranh đ̣i hỏi "tự do, nhân quyền."



    BBC: Theo ông, cả chính quyền, người dân và các giới cần nỗ lực theo hướng nào, nguyên tắc nào và cách thức ra sao để đảm bảo sớm có nhân quyền, tự do, dân chủ thực sự ở Việt Nam, không chỉ giới hạn ở việc sửa Hiến pháp lần này?

    Về chính quyền, thú thật tôi không có kỳ vọng ǵ vào việc góp ư để họ thay đổi hay lắng nghe. Và nếu họ trở nên biết lắng nghe th́ những ǵ mọi người đă nói trong khoảng 5 năm qua thôi cũng đă quá đủ để họ biết cần phải làm ǵ để đất nước thoát khỏi t́nh trạng lâm nguy hiện nay. V́ vậy, ở đây tôi sẽ chỉ đề cập đến sự chủ động của nhân dân – những người đang bị ḱm kẹp.

    Theo tôi trước hết nhân dân cần nhận thức rằng việc xây dựng dân chủ, giành và thực hiện các quyền tự do hay nhân quyền là một công việc phải luôn chủ động và là một quá tŕnh lâu dài, liên tục, phải trải qua nhiều giai đoạn. Đó là công việc của chính mỗi người dân – những người đang bị trị - chứ không phải của bất cứ ai hay bất cứ quốc gia, tổ chức quốc tế nào, dù họ là người tài giỏi hay giàu mạnh, tốt bụng đến mấy. Với tư cách là công dân, ta không nên trông mong ở chính quyền, kể cả chính quyền dân chủ. Trong công cuộc tranh đấu đó, mỗi quốc gia gần như đều có những cách thức riêng để tiến tới tự do nhưng, theo tôi, có những nguyên tắc và những vấn đề chung không thể né tránh.


    BBC: Ông có thể cho biết rơ thêm những điểm chung đó?

    "Dĩ nhiên hiện nay không ai lại đi cổ vũ và ủng hộ cho đấu tranh vũ trang, bạo động nhưng điều đó không có nghĩa là những cuộc đấu tranh bất bạo động không phải hy sinh, mất mát"

    Bác sỹ Phạm Hồng Sơn


    Chẳng hạn như, nguyên tắc trả giá, hy sinh. Mọi tiến bộ của cá nhân hay xă hội đều buộc phải đi kèm với một cái giá nào đó. Dĩ nhiên hiện nay không ai lại đi cổ vũ và ủng hộ cho đấu tranh vũ trang, bạo động nhưng điều đó không có nghĩa là những cuộc đấu tranh bất bạo động không phải hy sinh, mất mát. Nhưng cái giá đó đắt hay rẻ, lớn hay nhỏ lại tùy thuộc quan niệm trong sự so sánh giữa các cặp giá trị như nhân phẩm-thân thể, tự do-nô lệ, lợi ích gia đ́nh – tiến bộ xă hội hay quyền lợi đảng phái-chủ quyền dân tộc...

    Hoặc một đặc điểm chung khác là chúng ta cần phải học và thực hành những đặc tính văn hóa dân chủ. Ví như nếu chúng ta muốn có tam quyền phân lập, muốn có đối trọng về quyền lực th́ chúng ta không thể không thấy lợi ích từ sự hiện diện của những tổ chức, ư kiến khác biệt với ḿnh. Nếu nhân dân muốn có một chính quyền biết đối thoại, lắng nghe dân chúng th́ chúng ta không thể giữ thái độ im lặng, bất chấp hoặc xúc xiểm, trấn áp những phê b́nh, cảnh báo của người khác. Hay các đảng phái chính trị là cần thiết trong chế độ dân chủ nhằm vận động, tập hợp dân chúng trong việc cạnh tranh t́m ra lănh đạo tối ưu và pḥng chống độc tài nhưng chúng ta không nên nhầm cạnh tranh chính trị với đầu óc bè phái, cục bộ, quên mất cái mục đích tối thượng của cạnh tranh chính trị là giúp cho chân lư, điều hay lẽ phải không bị kẻ cầm quyền vùi dập chứ không phải là việc trung thành măi măi hay cứ cố bảo vệ cho người cùng nhóm, cùng đảng với ḿnh bất chấp phải, trái. Nếu những nét văn hóa dân chủ cơ bản như thế chưa được thấm nhuần và trở thành phổ biến th́ rất khó có thể đạt được một xă hội dân chủ, văn minh.


    'Cần thẳng thắn hơn'

    Một điểm quan trọng nữa là nhân dân cần thay đổi cách tiếp cận trong vận động, đấu tranh. Chúng ta cần thẳng thắn hơn với ĐCSVN và thành thật hơn với bản thân ḿnh. Chúng ta sẽ không thể thuyết phục được người khác chấp nhận chân lư nếu chính chúng ta lại né tránh hay nói ngược với những sự thật hiển nhiên hoặc lại đặt chân lư xuống dưới an toàn. Nhân dân sẽ không thể đ̣i hỏi người khác phải dũng cảm rũ bỏ sự khống chế, mua chuộc của Trung Quốc khi chúng ta lại luôn cần một b́nh phong để che chắn cho chính kiến của ḿnh. Làm sao có thể khiến độc tài đương quyền thức tỉnh “trở về với nhân dân” khi chúng ta cứ thản nhiên dùng h́nh ảnh, trước tác của cố lănh tụ độc tài, cựu tướng lĩnh phi dân chủ vẫn một ḷng theo Chủ nghĩa Marx-Lenin làm phông cho những kêu gọi, vận động dân chủ.


    * Bác sỹ Sơn cho rằng các giới đấu tranh cho cải tổ chính trị, xă hội ở trong nước hiện nay cần thay đổi phương thức

    Chúng ta sẽ không thể có một xă hội tôn trọng pháp luật (rule of law) nếu chúng ta vẫn giữ lối thuyết khách “làm như thế là có lợi cho Đảng, là giúp Đảng tránh sụp đổ chứ không phải lật đổ hay chống Đảng” thay cho việc minh định đơn giản rằng “cần phải làm thế v́ pháp luật, v́ công bằng”. Chúng ta cũng không thể đ̣i hỏi người khác phải khí phách trước kẻ xâm lược khi chúng ta lại thế thủ trước họ bằng sự thừa nhận rất mù mờ “có thể có những kẻ lợi dụng để xuyên tạc nhưng không phải ai có ư kiến khác cũng đều là xuyên tạc, phản động.” Hoặc làm sao chúng ta có thể đ̣i hỏi lănh đạo ĐCSVN phải biết đặt quyền lợi của dân tộc lên trên quyền lợi của họ khi của cải của chúng ta đă đủ sống cho mấy đời con cháu mà chúng ta vẫn lo bị đảng cắt mất sổ hưu.

    C̣n về cụ thể, tôi nghĩ, v́ mọi nguồn lực và thời gian của chúng ta đều có hạn, chúng ta nên gắng tập trung vào những điều vừa thiết thực lại vừa có tính nền tảng (cả về hàn lâm lẫn thực tiễn) cho một xă hội dân chủ tự do trong tương lai như: quyền ra báo tư nhân, xuất bản tư nhân: Đ̣i hỏi phải cấp phép hay chính thức thừa nhận (hợp pháp hóa) các trang mạng như Anh Ba Sàm, Bauxite VN, Quê Choa,… các tờ báo “chui” như Tự do Ngôn luận, Tổ Quốc,… nhà xuất bản Giấy vụn,…; quyền tự do đi lại: Không được đưa người đến chặn ở nhà hay lần ṃ, theo rơi, đe dọa nhằm ngăn chặn sự di chuyển của người dân…; quyền được xuất nhập cảnh tự do: Không được lén lút đưa ra những đ̣i hỏi, áp lực hay cam kết này nọ rồi mới cấp hộ chiếu hay cho thông quan xuất nhập đối với mọi công dân; quyền tham dự các phiên ṭa công khai: Đă là công khai th́ mọi người dân phải được b́nh đẳng vào dự, nhất là người thân của bị cáo, báo chí; quyền gặp gỡ, nhóm họp hay xuống đường tuần hành một cách ôn ḥa mà không cần phải xin phép…


    "Khi xem lại lịch sử VN từ năm 1945 đến nay với bao mất mát thương đau mà người VN chỉ được hưởng một chế độ chính trị tàn bạo, ngoan cố th́ giới tinh hoa hôm nay cần phải mạnh dạn hơn trong việc khẳng định tư cách độc lập"

    Bác sỹ Phạm Hồng Sơn


    Hoặc các vận động rất thiết thực như “Tuyên bố kêu gọi thực thi quyền con người và băi bỏ Điều 88”, theo tôi, đang đi khá chủ động và đúng hướng nhưng đáng tiếc đến nay lại bị “cải cách hiến pháp” làm ch́m đi mất. Những quyền như thế, phần lớn đều đă được qui định trong bản hiến pháp hiện hành, nếu được cải thiện dù ít hay nhiều cũng sẽ là cái thực, cái tốt ngay cho chúng ta hơn là nếu đạt được một bản hiến pháp tuyệt vời đến mấy th́ nó vẫn mới chỉ là giấy.

    Và có một cách thức nữa tôi muốn nêu ra ở đây v́ nếu thực hiện được th́ sẽ tạo ra một uy lực chuyển đổi về phía tiến bộ vô cùng lớn mà lại rất ôn ḥa, nhẹ nhàng. Đó là quyền từ giă những chiếc thẻ màu đỏ một cách công khai của vài triệu người. Nhưng cho tới nay, ngoài vài người rất đáng kính đă thực hiện, rất tiếc chưa có nhiều người đáng kính khác tỏ ra có dấu hiệu sẽ thực hiện, kể cả những người đă đi tới nhận định cái tổ chức phát ra những chiếc thẻ đỏ đó đă “hư hỏng, suy đồi” hay nó đang “cố thủ độc quyền toàn trị đối với quốc gia.”

    Điều cuối cùng, theo tôi, khi xem lại lịch sử Việt Nam từ năm 1945 đến nay với bao mất mát thương đau mà người Việt Nam chỉ được hưởng một chế độ chính trị tàn bạo, ngoan cố th́ giới tinh hoa hôm nay cần phải mạnh dạn hơn trong việc khẳng định tư cách độc lập. Giới tinh hoa độc lập th́ dân mới độc lập. Dân độc lập th́ nước mới độc lập, tự do.


    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/foru...ienphap2.shtml

  3. #3
    Member
    Join Date
    04-03-2012
    Posts
    348

    Vietnam: Rule by Law

    Ba ví dụ điển h́nh về Rule by Law ở Việt Nam



    Vietnam is not building the rule of law but the rule by law – the use of the law to suppress legitimate democratic advocacy and reinforce the powers of the one-Party state” said Vo Van Ai.

    It gives three profiles of people detained under different aspects of the arbitrary legal system:

    “Flawed process, Unfair trial: the case of legal expert Cu Huy Ha Vu” describes the flawed accusations and unfair Court hearing of this prominent defender of political and environmental rights who “sought to use the legal system to demand official accountability and justice for victims of human rights abuses”. The son of a celebrated poet and revolutionary figure, Cu Huy Ha Vu was sentenced to 7 years in prison and 3 years house arrest on April 4, 2011 for “anti-Socialist propaganda”.

    “Two charges, No crime: the case of blogger Dieu Cay” describes the second charge of “anti-socialist propaganda” imposed on blogger Nguyen Van Hai (pen name Dieu Cay) on the day of his release from prison (19.10.2010) after completing a 30-month sentence for “tax evasion”. His wife has not seen him since then. She has travelled 13 times to the Xuan Loc prison camp in Dong Nai but has been refused the right to visit. Prison authorities would not take the provisions she brought her husband on the grounds that “he refuses to accept them”. She fears that Dieu Cay may have died in detention. “Only dead prisoners refuse food”, she wrote in a letter on April 20, 2011.

    “Legal Limbo – 28 years in Prison, Internal Exile and House Arrest: the case of Buddhist leader Thich Quang Do” describes the plight of Buddhist monk and leader of ther banned Unified Buddhist Church of Vietnam who has endured various forms of imprisonment over the past 28 years for “crimes” such as opposing the creation of the State-sponsored Vietnam Buddhist Church (10 years in internal exile) or organizing an UBCV relief mission for victims of flooding in the Mekong Delta (5 years in prison). He has been under de facto house arrest at the Thanh Minh Zen Monastery since 1998, forbidden to preach, denied citizenship rights and held under continuous surveillance.

    http://queme.net/eng/news_detail.php?numb=1610

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •