+ Reply to Thread
Page 211 of 219 FirstFirst ... 111161201207208209210211212213214215 ... LastLast
Results 2,101 to 2,110 of 2190

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #2101
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    2,402

    Nghe chuyện Hà nội ;.. tấm áo dài và vẻ đẹp kiêu sa của Thiếu nữ Hà Thành...

    ngày 03 - 02 - 2017... tiếp theo...

    Trước hết xin kính chúc Thành Viên Tigon và gia đ́nh sang năm mới ; anh khang thịnh vượng..
    sau đến là chào mừng sự trở lại diễn đàn Vietland.net...

    Mới lướt qua một vài trang mạng của trong nước th́ thấy mấy nhà thiết kế đang bảo vệ quyền sáng tạo.. pha chế các phong cách văn hoá xa xưa..
    Thời xưa 1930-1940, chúng tôi gọi áo dài có mầu sắc là áo dài tân thời.. c̣n áo dài cũ như ;tứ thân th́ chỉ quanh quẩn có mấy mầu nền nă như nâu, đen.. trắng hay hơn nứa là khi may bằng hàng tơ tầm có màu mỡ gà, hàng vân Vạn Phúc th́ có mầu xanh lá cây úa, màu vỏ đỗ, màu nâu ruợu vang.
    Hàng may lên áo thường là hàng trơn.
    Sau này 1940- 1945.. tân tiến hơn th́ may hàng gấm hoặc hoa bát hay là mai-lan-cúc-trúc; thường là gấm Tô châu, hàng nhập cảng. V́ thời Nhật không có hàng nhaapj nên Vạn Phúc dệt lụa pha sợi tơ tầm với tơ bóng nội hoá, cho ra hàng vân để thoả măn nhu cầu của thời trang. Hàng Vân cũng có dệt hoa văn như hàng gấm Tàu;.. đó là mai, lan, cúc, trúc..

    Thời kỳ 1930- 1940 cũng đă có hai cách cài khuy áo; cài qua tay trái và qua tay phải..( các trường Nữ Saigon th́ cài khuy qua bên trái v́ ở trước ngực được đính huy hiệu của trường ) cũng như khuy cúc là khuy kết hay khuy bạc luôn qua ṿng khuyết.. bộ khuy áo dai cũng đắt lám v́ làm bằng bạc hay vàng 24.( khuy áo dài đàn ông thường to cở đầu ngón tay út, bằng xương xáo..). trạm hay trơn, nhà giàu c̣n đăt làm bằng ngọc trai hay ngọc bích xanh ... vụ kết cái giây rồi lộn ra làm giây đeo khuy và mé bên kia là khuyết làm nơi giữ áo là cả một công tŕnh, v́ vậy sau này áo dài phụ nữ thường dùng khuy bấm thay vào .

    Sau thời Nhật đến thời Giải phóng , chưa được bao lâu th́ Tieeu thổ kháng chiến rồi Trường kỳ kháng chiến.. dân bỏ thành ra đi tản cư rồi lại trốn về tề. Hà nội sống lại.. hàong hoá tràn ngập, lúc này hàng vải hoa màu mè do các cửa hàng vải của Ấn độ đưa ra; nào hàng saitin có in hoa.. nào hàng soie/ lụa của Pháp cũng có màu sắc hoa lá hay in h́nh opt-ảrt.. Các cô nhà giàu th́ t́m mua nhưng khăn choàng của các nhà thời trang như Chrristian Diỏr, Coty,.. Rochard.. đem về đưa đến chị XK lựa cách hài hoà trang trí và hoà màu cho thuạn với nghệ thuật pha mầu, sau đó ướm thử trước khi lên áo. (chị XK tốt nghiệp Mỹ thuật Hà nội ).

    Di cư vào Nam, các cô tân thời miền Bắc mang cả cái kho tàng nghẹ thuật về trang phục phụ nữ..gia phong cũng bớt nghiêm ngặt cho nên áo chiết eo căng hơn..đôi g̣ bồng đảo khoe căng to hơn.. lườn hở cao hơn.. và chiết tà sau ôm hơn.. nếu là hàng ṃng vết hần lên của quần lót trong thât khiêu khích hơn !

    Các nhà may áo dài Dakao , nhà may Gia Long, rồi Nguyễn thiện Thuật.. Phan đ́nh Phùng đua nhau thi tài may khéo đẹp.. Kiểu cách không thay đổi cho đến ít năm sau, dành cho lớp tuổi ô mai choai choai.. th́ ra mắt áo Raglan.. chỉ đổi cách là đường nối ở khâu vai để cho tấm á vừa và bớt nhăn nhúm ở hai ben nách.

    quần bắt đâu có ảnh hường của miền Nam.. ống rộng và hàng satin bóng.. Đến khoảng 1968 th́ ra đời áo dài hàng trơn đem đưa cho hoạ sĩ vẽ cảnh trí hay h́nh ảnh mà chủ tấm áo dài thích có..

    Về giầy dép th́ ngoài Bắc có giầy bọc nhung.. rồi dép sandale quai tréo.. guốc tân thời có sơn màu.. đôi khi cũng có vẽ phóng hoạ..
    Đến khi vô Nam th́ tiện hơn bằng cách mang giầy escapin đế cao thay v́ guốc cao gót Dakao.. Cũng có không ít các anh chàng ba hoa ăn got guốc đến chảy cả máu đầu v́ bị người đẹp trút guốc rồi cầm lên gơ nguyên cả cái gói nhôm lên đầu !

    Trang sức chung quanh ṿng cổ. Ngoài Bắc thường là cái kiềng vàng hay bạc, trơn hay chạm trổ.. rồi đến giây truyền đeo cái mặt ngọc xanh, hột kim cương sáng lấp lánh treo bằng giây platine.. Vang nguyen chất 24 th́ có chuỗ hạt nhỏ chín vongf quấn quanh cổ áo ( chín ṿng tượng trưng cho 9 vía của phụ nữ )...
    Trên cổ tay nào ṿng semaines ( có 7 ṿng đơn).. có lắc (bracelet).. ngơn tay có nhẫn khoe ra.. em c̣n độc thân.. chưa có anh nào đi hộ vệ !!....Tay cầm cái ví da.. nay là Vuiton hay ChristianDior.. Elles.. ǵ dó..

    ... chuyện kể ra cũng khá dài.. xin phép nghỉ v́ con bé Alice nó bứt râu của ông già..keos đầu ông lăo... ,/. nmq

  2. #2102
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    2,402

    Nghe chuyện Hà nội ;.. vẻ đẹp kiêu sa cua thiếu nữ Hà thành...

    ngày 04 - 02 - 2017... mồng 6 ta.. trời trong và lạnh lắm - 18o C...

    .... ôn lại chút kỷ niệm của một thời được sống ở trên mảnh đất ngàn năm , bây giờ tuổi đă cao lắm rồi.. chỉ c̣n chút dư hương đọng lại.. Nhất là nay lại có cơ may chung sống cùng gần đủ mặt bạn bè đồng lứa tuổi.. Nhờ vậy mà ngày tháng qua mau.. nhờ những câu truyện hàn huyên vui nhộn của thời c̣n mài đũng quần trên chiếc ghế dài nơi nhà trường... câu truyện vẫn râm ran với tiếng cười và khoe ra hàm răng cái c̣n cái rụng...
    - anh già.. ngày đó đi cắt tóc th́ phải đến phố nhà Chung, góc hàng Trống để uốn hay chải bởi mấy chú Tàu HongKong.. c̣n đến Tràng Tiền th́ ở ngay cái Salon đầu góc .Gô đa (Godart). th́ là mấy cô đầm.. nhưng đắt ơi là đắt..

    Thời kỳ 1950-1954.. lớp tuổi con gái c̣n nhỏ th́ tóc thường được cha mẹ túm lại buộc ngược lên phía sau gáy.. c̣n gọi là tóc đuôi ngựa/queue cheval.. hay như búi túm vênhr hai bên (tóc quả đào, bé trai th́ để tự nhiên, c̣n bé gái th́ túm lại vểnh lên.. ) trên đầu có thắt cái nơ xanh đỏ.. rồi lớn hơn chút th́ đổi kiẻu tóc tṛn cắt ngang trước trán liểu Nhật.. sau cùng đến kết bím đuôi sam ở hai bên sau tai.. và đến tuổi suối tóc đă dài, mượt mà th́ tóc thề kiểu Huế hay tóc kẹp trễ.. thả dài phía sau lưng.. bây giờ không c̣n em bé mà là cô thiếu nữ.. đi xe đạp áo dài trơn bước vào qua cổng Đại học..
    Các Cụ bảo rằng;.. cái răng.. cái tóc là góc con người ! Hàm răng trắng muốt đẹp như chuỗi ngọc thạch.. đề đặn như hạt bắp nếp xếp hàng dọc..đôi môi hồng hé nở nụ cười để khoe ra hàm răng.. đẹp lắm c̣n cái tóc th́ sao ?... Lớn rồi các cụ, các ông bà đều liếc nh́n, nhăm nhe gán ghép đấy..
    Các cô khi c̣n Trung học, suối tóc dài.. bồng bềnh trong gió cũng đẹp.. nhưng khi bận học th́ vất vả để giữ ǵn, hơn nữa các cô lại thích " lối mới..".. thế là dành dụm được chút tiền.. xin phép cha mẹ.. đi ngay lên bà Mỹ Trang.. cắt béng đi uốn lại cho gọn.. nhưng cũng có nhiều cô th́ lại thích bộ tóc dài cuốn tṛng đựng trong cái giỏ lưới đen cuộn tṛn ṿng chung quanh đầu, cũng đứng đắn gọn ghẽ.. và cũng có cô c̣n nuối tiếc chút ngây thơ vẫn o bế suối tóc nhưng nay chải đầu ngôi lệch thay v́ ở giữa.. kéo hơi trẻ lưỡi trai chớm che khuất chan tóc trán cũng duyên dáng vô ngần..

    Rồi tuôir trẻ qua đi nay đă đôi mươi.. các thanh nữ bắt đầu điệu bộ hơn từ tấm áo dài và bộ tóc sao cho hợp thờitrang, ưng ư.. thế là có vụ cuốn tóc thành lọn xấy cho tóc giữ được cong thành ṿng như cái ḷ so..các lọn tóc chia đều chung quanh ót sau. thả xuống lủng lẳng che khuất sau gáy..
    Ở thôn quê th́ nay sang búi tóc cho gọn v́ c̣n công việc nặng nhóc lam lũ..thế nhưng các cô cũng lo chăm lo đến bộ tóc mây nhièu lắm, các cô chăm chút từ khi gội đầu bằng nước đun sôi có bỏ vỏ bưởi khô dành cất đi treo bên góc bếp đến quả chanh ngoài vườn.. cho tóc mềm mại óng ả.. Gội đầu hong gió cho khô.. sau đó duyên dáng hơn là gói lại lọn tóc dài trong miếng nhung đen hay miéng nhiễu mầu tím hoa sim.. Gội đầu bằng vỏ bưởi mùi tóc thơm lâu lắm.. và mùi chanh hoà quyênj.. hết sảy !
    C̣n dáng đi dứng lại sao cho uyển chuyển.. sao cho thướt tha nhẹ nhàng.. các cô phải tập từ cách nhón gót hơi cao và lúc đặt gót xuống nền nhà không c̣n " th́nh thịch như giă gạo ..!".. rồi nắn bước chân theo lối đi thảng hàng dọc .. v́ dân Bachs Việt bộ chân hay bị con ṿng và chân đi "..tràng hảng..!" v́ bị bế xốc nách.. C̣n bàn chân thô kệch th́ phải bó non thôi cho thuôn thuôn tạo dáng.. móng chân cũng phải chăm sóc chứ không thù sần sùi.. venh váo..

    Chút nữa th́ quên.. ngay cả con mắt cũng vậy.. các cô buổi sáng rử mặt thường hay rửa mắt với nước muối.. vừa cho sáng mắt vừa tạo cho đuôi mắt không có đỏ.. hai lỗ mũi cũng vậy cũng phải tỉa, bứt bỏ bớt bộ ngà voi tḥ ra chứ để đám lông mũi ḷi ra th́ c̣n ǵ là khuôn mặt thiéu nữ nữa rồi !
    Để giữ cho làn da mặt không đen thui.. các cô cũng chú trọng đến cái nón lá bài thơ, mỏng nhẹ cái quai nón xin ở cửa hàng may mặc phụ nữ.. những dẻo vải may thừa nay cắt may thành những chiếc quai nón thật đẹp.. c̣n ǵ nữa chưa quên..
    -.. này ḿnh ơi.. c̣n ǵ nữa ?? chắc là c̣n gói ô mai mơ hàng Đường có phải không ??.. hay là gói xôi đậu đen với chút muối vừng rang..?
    c̣n chứ.. c̣n gói tầm ruột, cóc giầm và muối ớt đâm chung... bà Tám đang ḍm phía sau lưng la lên...
    Đấy là hạnh phúc của tuổi già cùng nhau chung vui cuộc sống... ./. nmq

  3. #2103
    Tran Truong
    Khách
    Cám ơn cụ Quốc đã làm sống lại những ngày xưa thân ái, những Xuân thanh bình một thưở . Nhưng từ Mậu Thân 68 ,bọn csVN đem AK bắn nát phong thơ mừng trẻ , chúng csVN gieo rắc tang thương khắp bốn vùng đất nước . Người dân Nam VN đành phải đón Xuân trên vùng cao _ Tiền đồn heo hút _ Hoặc , Xuân này con không về !

    Đến 75 thì không còn Xuân nữa ! Nằm co ro trong trại tù , được gọi mỹ miều là trại cải tạo , để ngày Xuân chỉ là những mộng ước , những ăn hàm thụ .... vì đói khổ triền miên . Đã quá lâu , nay được cụ cho ăn hàm thụ lại những món ... ăn đã chìm trong dĩ vãng :

    " đúng là no ba ngày Tết.. hết bà B Thạch trổ tài bếp núc nấu mâm cố Tết cúng Tổ tiên đầy đủ sơn hào hải vị gồm 5 bát nấu( bóng, miến, măng hầm, bí hầm, mực,.. 5 đĩa(gà sống thiến luộc, gị lụa, chả quế, Đậu hoả lan sào nấm hương, đĩa b́ thính, đĩa ḷng gà xào dứa, và bốn đĩa dưa góp, đưa dưa cải bẹ nén, đĩa dưa hành nén, đĩa trứng muối trứng than..và đĩa dưa góp củ cải cả rốt..kèm thêm mấy quả ớt tươi và thái lát đỏ au.. ben canh có liễn sứ trắng muốt đựng cơm thổi và đĩa bánh chưng xanh bóc trần, xắt miếng, vuông vức nằm trên cái đĩa to men trắng.. chén nước mắm.. "

    Đọc mà nhớ mùa Xuân năm nào !!! Nhớ miếng lòng gà xào dứa !!! Nhớ bóng, miến , măng hầm .... Thế nhưng .....


  4. #2104
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    2,402

    Nghe chuyện Hà nội ;.. Hà nội c̣n đó.. thế bao giờ.. anh về..!

    ngày 05 - 02 - 2017... mây trắng phủ khắp bầu trời.. bớt giá buốt...
    .. câu truyẹn Hà nội.. cái lưu luyến nơi chôn nhau cắt rốn.. làm sao quên được, khi mà cái tuổi thơ đă sống và vùi dập cùng những điêu linh của quê hương. Tôi c̣n nhớ...;

    Ra khỏi cái hang sâu vùng Mù căng chải Hà giang.. trở về phố thị; Hà nội ... cái h́nh ảnh nghèo nàn làm tôi thất vọng, không phải thất vọng v́ cảnh quan , mà thất vongj v́ cái thiên đường bánh vẽ.. và thiên tài đỉnh cao sau bao nhiêu năm ngồi trên cái ghế cai trị miền Bắc (1954-2001)..
    cầm tờ báo đang; Lao động trên tay dọc và nghiền ngẫm.. chẳng lẽ sau ngót 50 năm mà .. nghèo dến thế sao ?? ấy là đă có 25 năm khuân vác bao nhiêu đồ đạc.. máy móc từ Saigon- miền Nam ra Bắc đấy nhé !!

    Ăn nhờ ở đậu trong căn nhà của một phục viên.. ông chồng th́ lao động cho nhà máy đồ hộp.. c̣n chị vợ th́ gánh cơm bụi, bán ở trước ga hàng Cỏ.. Trong nhà th́ chỉ có bộ ghế ngựa thâm x́.. cái bàn ọp ẹp và bốn năm cái ghế đẩu... đun than tổ ong, và hai cái chum đựng nước, rử ráy th́ chạu thau đồng rửa mặt.. chạu sành cho rửa bát.v.v... Thế nhưng cũng có hai ba cái chậu treo giồng hoa lan.. hoa mộc... gián ḅ đầy nhà.. đêm nghe muỗi vi vo thổi sáo....
    Trong khi đó th́ bà Tổ trưởng, nhà ngay đầu ngơ.. nhờ mánh mung thuốc tây.. phục dịch trọn gói nên khá lắm.. cũng đă có quạt trần.. tủ lạnh National mua lại từ đám mánh mung vào Nam khuân ra.. Riêng tôi cũng nhờ Tổ Nghiệp dậy cho cái nghề " lang băm".. mát tay, nên v́ đó mà có đồng ra đồng vào..

    Tooi đọc báo và cũng lân la bắt chuyện với đám nhà in.. nhà báo.. và đi t́m một người mà tôi có nghe danh từ thời xưa.. tên Chu Thượng.. anh chàng này nay đang viết bài cho Lao động hàng Bồ..thời kỳ đó Phan văn Khải làm thủ tướng. Nhờ vậy mà tôi được nghe nhiều câu chuyện không đề..
    Trong những ngày sống trước khi đi vào Saigon.. t́nh cờ gặp hai vợ chồng nguoif Thuỵ sĩ.. khi đi mua vé máy bay vào Nam.. Trao dổi câu truyện thường ngày.. người xa lạ c̣n nhạn ra chính sách cai trị của ddangr.. mà nhan dân lại như chỉ nghe cái loa treo trên cột đèn la lối suốt từ sáng đến khuya.. Đem câu truyên ngẫu nhien lên nói sơ qua cho CThượng nghe.. CT hỏi ;
    .. thế cậu nghĩ sao ?? Đảng mà, phải nhất quấn th́ mới tién nhanh tiến mạnh được chứ sao ?? !!... Sau một hơi rít thuốc lào và ngụm nước chè tươi đỏ quạch.. CT nói tiếp ;
    .. dẫu sao th́.. sự cũng đă rồi ?? hoạ chăng 1917 hay là Goulag thế thôi..!! mới được trả về nguyên quán th́ cậu hăy cẩn thận.. anh em quen tớ nói cho cậu nghe .. hiểu chưa ?? Cảm ơn cậu đă cho xem mấy cái ảnh ở ngoại quốc của các cháu và gia đ́nh..

    Rời Hà nội vô Nam.. gặp lại một số anh chị em trí thức.. trong đó có cô tu sinh Hương.. rồi gặp lại vợ chồng người Thuỵ sĩ.. chúng tôi thành bộ đôi.. Đến ăn cơm ở nhà hàng sang trọng trong con ngơ rộng ở đường Gia Long.. lại do một bà quan Toà mièn Nam khi xưa, nay đảm nhiệm vai nấu bếp- chủ nhà hàng..
    Ngồi ăn cơm tối ở nhà hàng này dễ bị gặp và nghe mấy ông cán bộ cả Bắc lẫn Nam.. cũng đến ăn nhậu.. ba hoa kể chuyẹn thành tích.. cũng may bà chủ, chỗ quen biết nên đă " bỏ nhỏ ít câu..".. khuyên chúng tôi hăy im lặng mà nghe.. chứ đừng có "..nổi nóng !" . mà lên tiếng.. v́ họ rất độc tài độc tôn và trở mặt nhanh lắm !.

    Cho đến khi Bs Long đưa toi về Thuận kiều trông nom cái pḥng mạch bes nhỏ của cạu bs Long.. hai bịnh viện của ngụi Tàu nghe toi vè.. họ muốn giúp tôi và họ cũng muốn khuếch trương lớn.. nhưng mấy anh khùng tạo ra thời thế và quyền lực nắm trong tay.. có ai dám chống đối đâu !.. Thôi đành giă từ .. vĩnh biệt Saigon ra đi về xú lạnh nơi vợ con.. bầu đoàn đang chờ đợi .

    2006 đặt chân lên đất lạnh t́nh nồng Canada.. sống vui cùng đàn con, cháu.. rồi về lại chốn xưa bên gịng sông phẳng lặng Gironde , ven sông bên triền bờ những cụm hoa vàng bé nhỏ của một thời xuân tuổi trẻ..
    Chóng thật 1975- 2006.. 31 năm sau mới lại t́m về chốn này.. các em, các cháu da trắng mắt xanh chũng chẳng biết ḿnh là ai,, chỉ c̣n có bà mẹ nuôi Bẻrnard.. già nua lọm khọm.. vợ chồng Victor,, bà cô Francine.. và mấy người bạn cựu quân nhan c̣n nhớ.. tay bắt mặt mừng... lại thêm một lần;.. cặp mắt đỏ hoe.. và những gịng nước mắt đón chào người về từ sơn lâm hiểm trở Đông dương.. Chúa phù hộ bao dung... nay đă trở về với quê mẹ kế..

    Ngày hôm nay.. nh́n về một Hà nội.. biết nói làm sao ?? may thay cũng có cán bộ mới " nhỏ thuốc đau mắt hột.." nay sáng ra !..nh́n thấy một Hà nội tan hoang sau những xây cất vô kỷ luật v́ bao che.. v́ tham nhũng.. đă đưa Hà nội vào chỗ bễ tắc giao thông.. ô nhiễm môi trụng.. mối sinh bịnh hoạn.. Đọc những gịng chữ ghi chép lời nhận xét của cán bộ đỉnh cao mà thấy thương cho Hà nội..
    Thương và nhớ lại cài năm 2001 đang đi ở phố hàng Ngang th́.. có tiếng hét của ông già bán nước chè ben góc cột dèn hét lên;;.. đội mũ lên.. tránh.. ngửng lên mà nh́n.. họ sắp hắt nước xuống .. gịng người lưu thông vẫn cứ đi.. cứ đi thản nhiên hứng chậu nước .. bẩn.. đổ xuống chứ đâu có sạch sẽ ǵ.. Bên cái chuồng gà nhô ra trên cao.. một bà đang nh́n xuống như muốn t́m chỗ .. để hắt chậu nước xuống đường.!..

    Xây cất không có trật tự hàng lối như hàm răng chó.. nhấp nhô.. chưa kể đến nạn mở đường lấn đất.. không c̣n là mảnh đát mà là dẻo đất chéo.. cũng xây lên ba, bốn tầng.. tậng dưới chỉ vửa đủ cho bề ngang cái cầu thang hẹp.. dựng đứng.. hẹp đủ đặt bàn chân bước lên, để cái xe máy th́ phải ép sát bờ tường..
    Trèo lên thang đến gác thứ nhát ; xây lồi hẳn ra chừng mét rưỡi , đủ kê nữa tấm ghế ngựa ( khoảng 8 tấc ngang).. chéo phía trên là cầu thang lên gác 2.. thé là lai tăng thêm diện tích nay thành hơn 2 mét... hay nếu không nghiêng th́ cứ nới ra 3 mét cho dủ tấm phản nằm.. . Đó là đeo ba lô.. c̣n trong các phố cổ th́ đeo chuồng gà bằng khung sắt có bao lưới chung quanh.. nhớ đội nón coi chùng dính bẩn từ trên cao dổ xuống ....!
    Dân số gia tăng.. đường đi, vỉa hè v́ cơi nới bầy hàng nay len chân khó khăn.. lại đến cái nạn để xe..tràn xuống đường.. giao thông chật chội.. xe chạy không thông th́ tà tà nhả khói.. bụi bay mịt mù.. người lớn c̣n khó thở huống chi trẻ bé.. ho hắng .. Hàng quán bán dồ ăn không che đậy bụi bặm thế là tháo dạ di tướt..iar chảy..(cholera)
    Khu vực nhà phố Tây khi xưa th́;.. nay chia cho cán bộ cấp cao.. máy nước chảy mạnh điện cũng tốt đủ cho máy lạnh quạt trần.. đâu có thấu cái cành dân phố bán buôn... nhất là khu phố cổ hay khu b́nh dan như Cửa Nam, hàng lọng phố Huế, Cầu dền.. v.v.. chật chội.. rác rến đổ vương văi khắp nơi.. mùa hè th́ ruồi nhặng.. bay thành ddàn tiéng vỗ cánh bay lên vù vù .. Sau này khu phố Tây cũng tan hoang v́ cơi nới.. tạo dịp cho xây cất cao ốc...

    Trước những vấn nạn trên nhà nước hô hoán v́ nhân dân cho nên đưa ra các dự án .. nào là dự án xây cất cao ốc..trong thành phố và trên các lô của quỹ đất nội ô..cao vài chục tấng.. mỗi toà chung cư khoảng 3 trăm hộ có tầng hầm.. villa sang trọng ở ngoại ô mỗi can ộng cả trăm mét vuông..( dân số sống trong cao ốc cũng có thẻ lên đến trên vài vạn mỗi cao ốc..
    Chỉ nói riêng nội ô.. 3 trăm gian hộ mà mỗi căn chừng 3 chục mét vuông, đủ chỗ cho một gia đ́nh ít là 6 mạng.. giá bán cũng không dưới 1 tỷ một căn..
    c̣n nhà villa ngoại ô th́ khoảng 7, hay 8 tỷ một căn.. Nhà nước thu về cũng khá bộn cho ngân sách, không biét khấu hao vật liêu chi phí hành chính hết bao nhiêu chứ chỉ thấy nhóm lợi ích cùng cán bộ quản lư.., ngay như thư kư quèn.. cán bộ lương công chức quèn cũng có con cho đi du học , ông cán lớn.. vợ cả, vợ bé, lại thêm người đẹp sanh vai đi hội hè , xế hộp th́ hết Mẹc đến Bế M Về.. nhà ở của quan cán to đùng bề thế.. gia nhân th́ nào tài xế cho bà đi chợ cô bảo mẫu trông con.. chị hai dọn dẹp bà bép nấu ăn..v.v.. c̣n hơn cả tụi Thực dân mũi lũ.. cứ đi dọc con đường dôi Hà nôi, Hoàng Diệu hay phố PDPhung.. khu dinh Toàn quyền xưa th́ thấy ngay thôi..

    Xây cất cao ốc trong thành phố. hè dă bị lấn hẹp nay lại thêm cây xanh chặt hạ xuống lấy gỗ. hết cả bóng mát.. hết cả tránh nắng... mùa hè oi bức nhà nghèo không có quạt " tai voi ." quạt cho bớt nóng trẻ con khóc ời ợi.. mưa xuống th́ cống rănh lại dềnh nước lên ngập lụt.. mấy cô kư điệu đi làm mắc váy.. dù có sợ ướt váy muốn vén váy cao lên nhưng lại sợ.. sợ khoe ra cái quần lót màu mè dị hợm làm xốn mắt nhưng kẻ đang rồ ga chọc ghẹo.. Thế là lại xảy đến dự án tiếp theo; chiếm đất nông nghiệp..lamf nền nhà xây dựng cao ốc.. chung cư...
    Đấy là cái ṿng thông minh của các trí tuệ đỉnh cao chỉ nh́n thấy những ǵ ờ ngay trên sống mũi ! Tội nghiệp cho một Hà nội.. một thời nổi tiếng Kinh kỳ.. nổi tiéng Thăng Long văn hiến.. hay Hà thành thanh lịch ... mà nay như đứa trẻ sanh thiếu tháng vặt vẹo..sài ṃn, số mạng nằm trong tay các thầy phù thuỷ hay các thợ vẽ tranh chuyên vẽ bánh trên giấp dán , dán trên bờ tường để quảng cáo vậy sao !

    ... c̣n giọt nước mắt nào cho Hà nội ngày mai !! ,., nmq

  5. #2105
    tran truong
    Khách

    Thư Gửi Bạn Ta- Bùi Bảo Trúc

    HÔM NAY TAO ĐI HỌC

    Hôm nay là hết những ngày lang thang bẻ me trèo sấu của bọn chúng tao, thế là lại phải quần áo để trở lại trường. Tao ghét nhất là cái khăn đỏ lúc nào cũng phải đeo trên cổ đă suốt mấy năm nay mà không đeo th́ không được. Không đeo là bị kiểm điểm ngay. Mà tao biết ngay cả cái đứa đem tao ra kiểm điểm chính nó cũng chẳng ưa ǵ cái tṛ tṛng cái khăn ấy vào cổ.


    [img]HANOI 1979 by manhhai, on Flickr[/img]


    Tao biết điều đó v́ chính thằng con của nó nói với bọn tao chứ đâu. Nó là con mụ chủ nhiệm một lớp trong cái trường này. Thôi th́ quàng vào cổ cho đủ lệ bộ. Nhưng lần trở lại trường năm nay tao cũng vui hơn một chút : tao có đồ chơi mới trong túi. Không phải là mấy món đồ chơi Trung quốc rẻ tiền đâu nhá, như những lần trước, mấy cái ghêm vớ vẩn chơi dăm ba ngày là hỏng mẹ nó đâu. Trong túi tao có con dế rất sịn. Mẹ tao gửi tiền từ Đài Loan về cho tao mua nó.


    [img]1979 Hanoi Today - HÀ NỘI NGÀY NAY - Press Photo by manhhai, on Flickr[/img]
    HÀ NỘI (28-8-79): Các thiếu nhi diễn hành dọc một đường phố ở Hà Nội hôm 16/8. Về cuộc sống ở VN, một cư dân Hà Nội nói: “Nếu không có cuộc xâm lược của bất kỳ nước nào, phải mất 15 đến 20 năm nữa để chúng tôi có thể trở thành một đất nước giàu mạnh với một mức sống cao.”
    ............


    Tao chắc mẹ tao , muốn tao im mồm về chuyện mẹ tao ǵ ǵ với thằng đàn ông mẹ tao ấm ớ với nó ở Cao Hùng từ mấy năm nay. Ối giời ơi, làm ǵ th́ làm chứ dính dáng ǵ với tao nữa. Tao lo được thân tao. Ông bà nội ngoại tao tháng tháng có ít tiền gửi về là vui rồi, con chị tao hát karaoke trong cái quán khu Cửa Nam son phấn kiểu sao Hàn quốc th́ kệ nó. Hai năm nay nó không c̣n làm phiền tao nữa. Con dế mới của tao là con Samsung 7.

    Tao cũng chẳng cần dấu giếm ǵ bố tao như trước nữa. Hồi đó, có cái ǵ cũng phải nói dối cái này ai cho, lấy ở đâu về ... bây giờ th́ khỏi. Ông ấy ngày nào cũng mang về một đống đồ mà tao thừa biết là ông ấy lấy từ Nội Bài, nơi ông ấy làm việc bốc rỡ hành lư ở phi trường. Bố tao kiếm được khá lắm : bao nhiêu là quần áo, đồ điện tử, máy móc sịn cho con nhân t́nh của ông ấy bán ra ngoài chợ nên tiền bạc lúc nào cũng đầy túi , có tiền đi ăn uống bia rượu, gái gú ngày nào cũng như ngày nào nên mẹ tao muốn làm ǵ với thằng ở Cao Hùng, Đài Loan cũng được.

    Tao chẳng cần phải dấu giếm ǵ cho mẹ tao nữa. Ông bà tao nói nhiều lần với bố tao là đừng ăn cắp nữa nhưng có ăn thua ǵ đâu. Thế là gia đ́nh chúng tao sống toàn bằng nghề ăn cắp hết. Mẹ tao th́ ngoại t́nh ở Đài Loan, bố tao th́ ăn cắp ở sân bay Nội Bài. Tao đâu có thua đứa nào trong trường.

    Bây giờ có dế Samsung Galaxy vào phây búc vui hơn nhiều. Hồi trước tao chỉ đi coi mấy con lớn trong trường đánh nhau, xé áo của nhau nhưng nay có dế Samsung tao có thể làm cờ líp rồi úp lên phây búc cho mọi người xem, chúng nó sẽ nể tao hơn. Mấy con như con Thảo, con Hương ... sẽ hết làm bộ với tao như năm ngoái, phải chiều tao ngay. Tao sẽ rủ chúng nó đi Quảng Ninh chơi rồi t́m mối bán sang Tầu là có tiền tiêu như mấy thằng trong trường đă làm từ mấy năm nay, lại có tiền đầy túi đi ăn chơi ngay.

    Năm nay tao không phải lưu ban, được lên lớp mới. Ở nhà, ông bà tao cùng với bố tao, mẹ tao cũng chẳng biết ǵ mà cũng ... éo cần ǵ về chuyện ấy, mà tao th́ lại hoàn toàn cóc cần về chuyện lên lớp hay ở lại hay lưu ban nữa. Tao năm nay 15 tuổi rồi. Xong năm nay tao t́m mối đi lao động xuất khẩu : Hàn quốc, Nhật, Thái, Singapore ... đi đâu cũng được, cứ ra khỏi cái nước này, kiếm ít tiền ăn chơi vài năm cho đỡ sầu đời là đủ rồi. Bởi thế đừng có hỏi tao về chuyện học hành trong cái năm học này.

    Tao đang đứng trước cổng trường. Năm nay chúng nó treo thêm hai tấn bảng có hàng chữ "học tốt, dậy tốt" mà tao nghĩ là chẳng đứa chó nào tin vào những lời kêu gọi đó, hệt như lời kêu gọi học tốt, dậy tốt theo gương đạo đức chủ tịch Hồ Chí Minh treo trên các lớp học trong trường. C̣n nhớ trong cái cờ líp có cảnh một thằng thầy bị một thằng học sinh đánh tơi tả, lên gối ngay trong lớp dưới cái biểu ngữ thê thảm tao coi mà cười gần chết.

    Đạo đức bác dậy mà thế th́ học theo bác làm con mẹ ǵ. Tao thấy bây giờ chỉ cần tiền như bố tao nói. Có tiền là muốn cái éo ǵ cũng có. Muốn có tiến sĩ, thạc sĩ cũng có ngay. Việc éo ǵ phải học. Có thằng chẳng bao giờ ra khỏi nước, mà vẫn có bằng ở Mỹ, có đứa trong rừng ra vẫn xưng có bằng cử nhân luật th́ tại sao tao phải mài nát cái đũng quần ở cái trường khốn nạn này.

    Nhưng hôm nay tao vẫn đi học .

  6. #2106
    Tran Truong
    Khách
    PHÁT XÍT LÀ MỘT CHỦ THUYẾT BỊ NHÂN LOẠI GHÊ TỞM , VÌ NÓ ĐỀ CAO MỘT DÂN TỘC ,ĐỂ HÃM HẠI DÂN TỘC KHÁC .
    CỘNG SẢN THÌ VÔ LƯƠNG TÂM HƠN ,VÌ NÓ LỢI DỤNG XÚI BẨY GIAI CẤP VÔ SẢN (KÉM HIỂU BIẾT)LAO VÀO GIẾT CHÓC CHÍNH DÂN TỘC MÌNH !

    TỪ KHI CÓ CỘNG SẢN ,ĐÃ SINH RA MỘT LOẠI CHIẾN TRANH DĂ MAN,VÔ NHÂN ĐẠO NHẤT ,LÀ CHIẾN TRANH GIỮA NGƯỜI CÙNG MỘT DÂN TỘC : CHIẾN TRANH GIAI CẤP ===>> MỘT DÂN TỘC TỰ COI NHAU LÀ KẺ THÙ,GIẾT NHAU NHƯ HẬN THÙ TRUYỀN KIẾP !!!


    Nhớ rằng 1 chiếc đũa bẻ th́ gẫy,nhưng 1 bó đũa th́ không thể bẻ !!! Cs rất sợ các tổ chức , các đoàn thể , các phong trào . Nên chia rẽ Dân tộc là sách lược của cs . Vì chia rẽ,mất đoàn kết,sẽ đi tới diệt vong ==>>>mục đích của CS .

    Các bạn trẻ sanh sau đẻ muộn có biết :

    1. Từ 1960 đến 1986 nhà cầm quyền lấy khu số 9 đường Tôn Đản, Hà Nội lập cái gọi là cửa hàng cung cấp Tôn Đản dành riêng cho khoảng 200 người thuộc Ủy viên Bộ Chính trị (Khu A) và Ủy viên Trung ương Đảng (Khu B). Những người này được mua đặc sản với giá như cho không .

    Ngoài chợ số 9 Tôn Đản họ c̣n thành lập ba khu cung cấp loại 2 tại khu Vân Hồ, phố Nhà Thờ và đường Đặng Dung cho cấp trung gian từ thứ trưởng cục, vụ, viện trưởng. Ở mỗi tỉnh lại có một nhà Giao tế dành riêng cho Bí thư Tỉnh ủy và Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh.

    V́ vậy thời đó ở Hà Nội đă có đồng dao truyền miệng :

    “Tôn Đản là chợ vua quan

    Đặng Dung là chợ trung gian nịnh thần.

    Đồng Xuân là chợ thương nhân

    Vỉa hè là chợ bàn dân anh hùng”

    Hoặc câu đố dân gian : “Bụng to, trán hói, hay nói ba hoa, đi xe Volga. Ăn gà Tôn Đản”, là con ǵ, để lên án bọn tham nhũng này.

    2. Để có gạo tám thơm đặc sản người ta đă khoanh các xă Xuân Phương của huyện Hoài Đức, Xuân Đỉnh của huyện Từ Liêm, Tiên Phong của huyện Tiền hải (Thái B́nh) trồng đặc sản lúa tám thơm, cung cấp cho lãnh đạo đảng ! Xă viên hợp tác xă nông nghiệp tại các xă được đảng tín nhiệm này, nhận ưu tiên gạo kho của Công ty Lương thực.

    3. Đặc sản sông Đà có loài cá Anh Vũ ,môi dày mà bổ dưỡng. Loài cá này ở ḍng chảy nên khi ngủ thường cắn môi vào mầm đá nên môi dày béo ngậy. Cá Anh Vũ chợ Bờ sông Đà đoạn qua tỉnh Ḥa B́nh là đặc biệt. Đội săn cá được hưởng công theo xă viên nông nghiệp là ghi ngày công vào sổ điểm .
    Tất cả của ngon vật lạ ,đều dâng nạp "Lănh Đạo" đảng ! Hô hào xóa bỏ giai cấp của cs là vậy đó !

  7. #2107
    Member QuanTran's Avatar
    Join Date
    21-03-2011
    Posts
    216
    Quote Originally Posted by Nguyễn Mạnh Quốc View Post
    ngày 03 - 02 - 2017.. trời vẫn buốt lạnh nhưng trong xanh...không một vẩn mây bay...

    Bà B.Thạch hôm nay tự nhiên mon men lên mạng.. và bà lăo .. chắc muốn t́m lại chút hương xưa , thời con gái c̣n sống ở phố hàng Quạt- Hà nội.. Bỗng chợt bà.. la lên..
    -.. anh lăo ơi !.. bên thư mục Hà nội của anh.. anh có gơ bài về Áo Dài phải không ?.. hôm nay mồng ba.. trên trang Hanoimoi cũng có đa số các cô các cậu góp ư về tà áo dài phong cách đấy !!

    -.. vâng hôm trước có gơ đôi gịng về Tà áo Văn Quân (cũng chỉ là mượn cách chỉ ra sự hài hoà phong cách cũng như trong âm nhạc..)..

    có lẽ v́ Q hăy c̣n tiếc nuối cái duyên dáng một thời xa lắc xa lơ !! chắc là B.Thạch c̣n nhớ về tà áo hàng vân đầu mùa Thu và khung trời Trung học Albert Sarraut không nhỉ ?

    ....
    ....

    Nếu có thời gian cũng sẽ gơ đến các nét đẹp của miền Trung miền Nam.. ngày xưa các Cụ Tổ bảo là ;..." ǵn vàng giữ ngọc ..." ./. nmq
    Loạt bài viết của cụ Quốc rất sống động và đầy tâm t́nh của dĩ văng êm đềm của một Hà Thành thuở trước. Mức độ gợi niềm hoài niệm về quá khứ của một miền Bắc trong ḷng người đọc không thua khả năng của những tác phẩm trong Tự Lực Văn Đoàn. Một người chưa từng bước chân đến Hà Thành, hoặc chưa được thực sự sống nơi ấy trong một thời gian đủ dài cũng cảm nhận được không khí của một vùng từng được mệnh danh 'thanh lịch nhất nước' sau khi đọc loạt bài này.

    Trong nỗi niềm hoài vọng về quá khứ êm đềm và trong sáng của thời xa xưa, QuanTran xin gởi lên đây bài Tà Áo Văn Quân của cố nhạc sĩ Phạm Duy Nhượng để tỏ ḷng đồng cảm với cụ Quốc.

    Nhạc sĩ Phạm Duy Nhượng (1919 - 1967) là anh thứ của nhạc sĩ Phạm Duy. Ông là nhạc sĩ và cũng là một nhà giáo.





    Nhạc sĩ Phạm Duy đă viết về anh ông như sau:

    Từ lúc sinh ra cho tới khi trưởng thành, tôi và người anh thứ hơn tôi hai tuổi -- Phạm Duy Nhượng -- có khoảng 16 năm sống gần nhau. Kém tuổi người anh cả trong gia đ́nh tới hơn 10 năm cho nên chúng tôi là những đứa em rất xa lạ đối với người anh lớn Phạm Duy Khiêm. Đó là chưa kể anh Khiêm đi du học bên Pháp trong bẩy năm trời, khi trở về với gia đ́nh vào năm 1935 th́ đă trở thành một ông Giáo Sư Thạc Sĩ, đối xử với mọi người và nhất là với các em như một ''ông Tây''.

    Ngược lại, tôi rất thân với anh Nhượng. Trong một gia đ́nh thiếu người cha, vắng người anh nhưng tuổi niên thiếu của chúng tôi rất lành mạnh, chúng tôi không bị lôi cuốn vào những thú vui không tốt như đánh bạc, hút thuốc. Ngoài những tṛ chơi như đánh đáo, đá cầu, đá bóng, chạy thi... tôi và anh Nhượng c̣n có chung một cái thú là đọc sách, giữ sách. và ca hát, đánh đàn. Lúc đó đàn mandoline là thứ đàn rẻ tiền dễ chơi, bài hát không nhiều, phần nhiều là bài Tây, cổ điển hay tân thời. Tôi c̣n nhớ những cuốn tiểu thuyết đang thịnh hành như VANG BÓNG MỘT THỜI, HỒN BƯỚM MƠ TIÊN hay LOAN VÀ DŨNG mà anh em chúng tôi để dành tiền ăn sáng để mua, trang nào cũng có những nét bút ch́ mầu, gạch dưới những câu văn hay, những ư tưởng đẹp. Và nhớ tới những bản nhạc Ư Đại Lợi như MARTHA của Bellini, hay nhạc Nam-Mỹ như LA PALOMA, chơi trên đàn ''măng đô'' là đúng điệu nhất, hai anh em thi nhau xem ai ''vê '' ṛn ră hơn ai...

    Anh Nhượng chăm học và ít ham chơi hơn tôi nhiều. Anh luôn luôn đứng đầu trong các lớp ở Trường Nguyễn Du. Có lẽ v́ anh bị bệnh thương hàn lúc c̣n bé rồi mang tật méo mồm nên anh có một đời sống hơi khép kín. Tài hoa của anh chỉ có dịp phát tiết ra ngoài khi, về sau, tôi kéo anh vào chơi trong một lĩnh vực nghệ thuật mà tôi đang cổ vơ : phổ biến một nền âm nhạc mới toanh, so với nền nhạc cổ đang suy tàn.

    Sau khi anh Khiêm ở Pháp về và anh Nhượng đă tốt nghiệp ở trường Bưởi, nếu có thể th́ người anh thứ của tôi cũng đi du học bên Tây và sẽ cũng thành công như người anh lớn. Nhưng anh Nhượng đă phải vào học tại Trường Sư Phạm để ít năm sau trở thành một thầy giáo, được phái đi gơ đầu trẻ tại tỉnh lỵ Hưng Yên. Mẹ tôi và người chị chưa lấy chồng không ở với anh Khiêm ở Hà Nội mà đi theo anh Nhượng về Hưng Yên.

    Sau khi bỏ học tại hai trường Thăng Long và Bách Nghệ rồi bỏ nhà đi giang hồ ít lâu, tôi cũng về Hưng Yên sống với Mẹ, chị Trinh và anh Nhượng trong một hai năm, tại đây tôi đi làm thư kư cho một ông Lục Sự tại Toà Án để không phải ăn bám vào gia đ́nh.

    Là ông giáo tại tỉnh Hưng Yên, vào thời kỳ người Pháp đang thua trận ở ''mẫu quốc'' nên tạo ra Phong Trào Thể Dục Thể Thao tại các thuộc địa để thu hút thanh niên, anh Nhượng được giao cho việc huấn luyện học sinh trong truờng về các môn điền kinh như nhẩy cao, nhẩy xa, chạy nhanh 100 thước v.v... Những buổi chiều trên sân vận động, tôi lại có dịp vui chơi với anh ḿnh qua hai môn chạy nhanh và nhẩy cao.

    Thế rồi, cuộc đời làm cho anh em tôi phải xa nhau, tôi th́ bỏ nhà đi Bắc Giang, Moncay rồi đi theo một gánh hát lưu diễn từ Bắc vào Nam, anh Nhượng th́ lấy vợ là Hoàng Thị Sâm, học tṛ của ḿnh và là cô con gái nhà lành đẹp nhất Hưng Yên. Trong khi tôi đi xa và không hề có thư từ liên lạc ǵ với gia đ́nh th́ ở nhà, chị Sâm đẻ cho anh Nhượng hai đứa hai con trai, rồi chị dâu tôi bất ngờ qua đời v́ bệnh thương hàn do sự cẩu thả của ông bác sĩ tỉnh nhỏ. Mẹ tôi, chị tôi vẫn ở với anh Nhượng cho tới ngày Sở Học Vụ thuyên chuyển anh tôi đi Thái Nguyên th́ Mẹ tôi và chị tôi cùng đi Thái Nguyên sống với anh Nhượng...

    Từ Đà Nẵng là nơi gánh hát đang dừng chân trên đường lưu diễn, tôi tạt về thăm gia đ́nh ở Thái Nguyên trong dịp Tết 1943. Tỉnh lỵ Thái Nguyên cũng buồn tẻ vắng ngắt như tỉnh lỵ Hưng Yên. Người anh góa bụa bây giờ dường như đắm ḿnh vào sự đau khổ cho nên chúng tôi cùng nhau vui chung ba ngày Xuân mới trong sự thầm lặng. Nói về cái chết của chị dâu tôi, Mẹ tôi c̣n cho tôi biết thêm rằng, sau ngày vợ chết, trong mấy năm liền, anh Nhượng luôn luôn giở những chiếc áo dài của vợ ra coi rồi ngồi ôm mặt khóc.

    Rồi hai anh em lại xa nhau. Tôi chỉ gặp lại anh Nhượng vào năm 1947, khi trên đường kháng chiến, tôi tới Thái Nguyên. Mẹ tôi và chị tôi đă về Hà Nội từ lâu, Anh Nhượng sống một ḿnh trong thành phố đă bị phá hủy, nhưng sau đó vài năm, anh tái hôn với một cô gái Thái Nguyên rồi vợ chồng kéo nhau về Hà Nội, lúc đó tôi cũng đă giă từ kháng chiến để vào sinh sống tại Saigon trong năm 1950.

    Khi tôi mang đoàn GIÓ NAM ra tŕnh diễn tại Hà Nội vào năm 1953, thấy anh Nhượng ngỏ ư muốn di cư vào Nam, tôi bèn giúp anh phương tiện để cùng vợ con đáp máy bay vô Saigon. Trước tiên, anh chị Nhượng và mấy đứa con ở chung với gia đ́nh tôi rồi sẽ dọn qua một căn nhà nhỏ ở giữa ngơ E đường Chi Lăng, Phú Nhuận (nhà tôi ở đầu ngơ) sau khi đă t́m được việc dạy học tại một trường tư ở Thủ Đầu Một.

    Đời sống của một giáo viên tỉnh nhỏ, dù dưới thời Pháp thuộc hay sau khi nước Việt Nam đă trở thành một nước Cộng Hoà, dù là giáo viên ăn lương Nhà Nước hay là giáo viên tư thục, cũng đều là một đời sống chỉ đủ ăn nếu không muốn nói là nghèo.

    Không biết anh tôi khởi sự hút thuốc lá vào lúc nào, nhưng khi thường xuyên sống gần anh trong những ngày Phú Nhuận, tôi thấy anh ''đốt'' trong một ngày tới ba bốn bao thuốc lá... th́ tôi sợ cho anh quá. Quả nhiên, vào năm 1967 anh Nhượng chết v́ bệnh ung thư phổi, để lại một vợ trẻ và một đàn con thơ dại.

    Phạm Duy

    http://phamduy.com/en/gia-dinh/pham-...huong-nha-giao
    Tư Mă Tương Như & nàng Trác Văn Quân

    Tư Mă Tương Như (Sima Xiangru, 179BC - 117BC) người ở Thành Đô đời nhà Hán, rất đa tài, văn hay, đàn giỏi.

    Vốn con người phóng lăng hào hoa rất mực, ông mua được một chức quan nhỏ, làm quan trong ít lâu, chán, cáo bịnh, qua chơi nước Lương, rồi trở về nước Thục. Đến đâu, Tương Như cũng dùng bút mực và cây đàn để giao thiệp bằng hữu.

    Trong khi đến đất Lâm Cùng, Tương Như vốn sẵn quen với Vương Cát là quan lệnh ở huyện, nên đến chơi. Cát lại mời Tương Như cùng đi dự tiệc ở nhà Trác Vương Tôn, vốn viên ngoại trong huyện. Nghe tiếng Tương Như đàn hay nên quan huyện cùng Trác Vương Tôn yêu cầu đánh cho một bài.

    Họ Trác vốn có một người con gái rất đẹp tên Văn Quân, c̣n nhỏ tuổi mà sớm góa chồng, lại thích nghe đàn. Tương Như được biết, định ghẹo nàng, nên vừa gảy đàn vừa hát khúc "Phượng cầu Hoàng" (Chim phượng trống t́m chim phượng mái).

    Chim phượng, chim phượng về cố hương,
    Ngao du bốn bể t́m chim hoàng
    Thời chưa gặp chừ, luống lỡ làng.
    Hôm nay bước đến chốn thênh thang.
    Có cô gái đẹp ở đài trang,
    Nhà gần người xa năo tâm tràng.
    Ước ǵ giao kết đôi uyên ương,
    Bay liệng cùng nhau thỏa mọi đường.




    Nguyên văn:
    Phượng hề, phượng hề quy cố hương,
    Ngao du tứ hải cầu kỳ hoàng,
    Thời vị ngộ hề vô sở tương,
    Hà ngộ kim tịch đăng tư đường.
    Hữu diệm thục nữ tại khuê phường,
    Thất nhĩ nhân hà sầu ngă trường.
    Hà duyên giao cảnh vi uyên ương
    Tương hiệt cương hề cộng cao tường.

    Trác Văn Quân nghe được tiếng đàn, lấy làm say mê, đương đêm bỏ nhà đi theo chàng.

    Tương truyền, Tư Mă Tương Như sau khi làm bài Trường Môn phú nói lên nỗi ḷng Trần A Kiều, giúp Hoàng hậu lấy lại được sủng ái của Hán Vũ Đế, th́ chàng cũng trở thành người trong mộng của bao nhiêu tiểu thư mệnh phụ chốn kinh thành, chàng quên mất Trác Văn Quân tài hoa đa t́nh đang mỏi mắt chờ chàng ở chốn Thành Đô.

    Rồi một hôm, nàng đang ngồi tựa cửa, chợt có người dâng đến một phong thư của chàng, mở bức lụa trắng tinh mà ḷng những xốn xang. Nào ngờ trên mảnh lụa chỉ vỏn vẹn vài chữ "Một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười trăm ngàn vạn". Thưa thớt như bước chân người trở về, lạt lẽo như ḷng kẻ phụ phàng. Người đưa thư c̣n bảo chàng dặn lấy hồi âm ngay.

    Tâm cuồng ư loạn, vừa hận vừa đau nàng cầm bút đề luôn một mạch.

    Bạch đầu ngâm

    Ngai như sơn thượng tuyết,
    Kiểu nhược vân gian nguyệt.
    Văn quân hữu lưỡng ư,
    Cố lai tương quyết tuyệt.
    Kim nhật đấu tửu hội,
    Minh đán câu thuỷ đầu.
    Tiệp điệp ngự câu thượng,
    Câu thuỷ đông tây lưu.
    Thê thê phục thê thê,
    Giá thú bất tu đề.
    Nguyện đắc nhất tâm nhân,
    Bạch đầu bất tương ly.
    Trúc can hà niệu niệu,
    Ngư vĩ hà si si.
    Nam nhi trọng ư khí,
    Hà dụng tiền đao vi.



    nghĩa:

    Khúc ngâm đầu bạc

    Trắng như tuyết trên núi,
    Sáng như trăng ở trong mây.
    Nghe ḷng chàng có hai ư,
    Nên thiếp quyết cắt đứt.
    Ngày hôm nay nâng chén sum vầy,
    Sớm mai đă đưa tiễn nhau ở bên sông.
    Đi lững thững trên ḍng nước,
    Nước cứ chảy xuôi măi từ đông về tây (mà không quay về).
    Buồn rầu lại cứ buồn rầu,
    Lấy nhau rồi những tưởng không nên than văn.
    Mong có được người một ḷng không thay đổi,
    Đến khi đầu bạc chẳng xa nhau.
    Cần câu trúc dáng thon thon khẽ động,
    Đuôi cá vẻ cong cong.
    Nam nhi coi trọng ư chí,
    Sao lại v́ tiền bạc (mà thay ḷng)!

    Tư Mă Tương Như nhận thư giật ḿnh, chiều hôm ấy xe ngựa cao quư nhằm hướng Thành Đô mà trở về.




    (video clip by Ngọc Tấn Bùi, giọng ca của Mai Hương)


    (video clip & giọng ca của Trầm Tấn)
    Last edited by QuanTran; 17-02-2017 at 08:09 PM.

  8. #2108
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    2,402

    Nghe chuyện Hà nội ;.. ngày tháng trôi mau..!

    ngày 17 - 02 - 2017... trời hửng nắng, vẫn lạnh -4 oC......

    Xin cảm ơn sự chiếu cố của quí Bạn đọc đă dành cho những thư mục ( threads), riêng cho Hà nội, Saigon..
    Cảm ơn T/v Tigon, người dă mở ra các Thư mục chuyên về Hà nội và Saigon này .

    Như quí Bạn thấy.. các thư mục này được đưa lên mạng từ những tháng năm..11- 2011... do gồm nhiều Bạn đóng góp ư kiến và công phu.

    Đọc tiêu đề, quí Bạn đă, chắc đă h́nh dung ra một chuyện dài.. Không ngời kéo dài cho đén nay, chưa dứt.. Theo tôn chỉ, tất cả cùng đồng đưa lên màn h́nh, những gịng chữ, mô tả lại cả một bầu trời Hà nội .. từ những năm 1933 cho đến nay.
    Hoàn cảnh xă hội thời đó..VN từ mới thoat ách nô lệ Thực dân sang đến thoát ṿng kiềm chế Phát xit.. Dân ta mới được có chút dễ thở.. ngắn ngủi vài tháng;1944-45 đẻ rồi lại bị ăn cái bánh vẽ Thiên đường Cờ Đỏ.. chưa hết 1 năm th́ lại chui qua cái ṿng Tự trị của Liên Hiệp Pháp 1947-1954 lơ lửng tṛng lên cổ..

    Nhưng cũng nhờ thời này mà toàn dân tỉnh giấc mơ, từ phong trào Cần vương reo mầm cho Nổi dậy nào Đội Cấn,.. Hoàng Hoa Thám cho đến Quốc Dân đảng với Nguyễn Thái học., không thành thân th́ cũng thành nhân !

    Binh biến không thành, Tự lực văn đoàn xuất hiện tạo ra phong trào cải cách nếp sống xă hội, nâng cao dân trí đón nhận van hoá phương Tây và mở rộng tàm nh́n.. Bối cảnh xă hooij biến đổi nhanh, nền Văn học phát triển mạnh nhất là Văn học hậu bán thế kỷ 19.. Thế kỷ 20.. và nối tiếp..;
    Các bạn đă thấy, xuất hiện trên các Thư mục của Ha nội. của Saigon....

    Chúng ta bỏ xứ ra đi.. không mang theo được những đồ đạc vật chất, nhưng chúng ta cũng đă mang theo,tiềm thức trong ta.. cái dĩ văng... vô h́nh chung, chúng đă ẩn nấp trong trí nhớ của mỗi người.. Tất cả những ǵ mà chúng ta đă trải qua.. qua cảm nhận của ngũ quan.. và tâm thức..

    Giờ đây, những gịng chữ của nhiều bạn đóng góp đă làm hiện ra, gơ phím mà ra, truyền đến cho cho chúng ta.. đôi lúc nhận ra rằng;

    ..... sao mà giống hoàn cảnh của ḿnh đến thế !! .. đôi khi những gịng nước mắt như tiếc thương.. chợt từ từ lăn xuống trên g̣ má nay dă nhăn nheo !! tiếng nấc nghẹn ngào.. đó là cái lư do chăng ?? đă làm cho quí bạn đưa ngơn tay ngà gơ lên bàn phím.. những gịng gơ tâm sự của một thời sống trong bối cảnh chiến tranh và hoàn cảnh xă hội đă đẩy đưa chúng ta đến ngày hôm nay..

    Tạm thời mà nói, dè dặt hết sức để phơi bầy cảm nhận của riêng ḿnh nmq.. là..;. Tuy chỉ là những bài góp ư trên bàn phím, nhưng chứa đựng nhièu t́nh tiết ghi nhớ đến sự sinh tồn của một giống ṇi Lạc Hồng, của một mảnh dất quê hương miền Đông Nam châu Á.. đă trai qua bao nhiêu biến cố, và nay có một gịng người bỏ xứ.. bơ vơ trên những vùng đất dung thân; Mẹ Kế đang dung dưỡng những đứa con lưu vong vô tổ quốc sanh ra( sinh quán) nhưng có tổ quốc dung dưỡng( trú quán).

    Giữ lại h́nh bóng của quê huong.. chỉ có đời chúng ta là c̣n mường tượng ra đuọc..chứ đến đời các con cháu sanh sau 1975, ngay như cả trước đó vài năm.. chúng cũng không có cảm giác ǵ cả. Nhờ những tài liệu này mà chúng may ra có thể cảm thông cho các bậc sinh thành đă chiu đánh đổi cuộc đời để lấy hai chữ TỰ DO...

    Băi biển, nương dâu !.. Trăm năm sau ai c̣n nhớ lại !! may nhờ những trang này mà c̣n biết lại tích xưa .. /. nmq

  9. #2109
    Tran Truong
    Khách

    Truyện của người từng nghe và theo cộng sản !

    Từ lâu , chúng ta đă chứng kiến t́nh trạng suy đồi của một số không ít đảng viên và cán bộ. Hiện tượng tham nhũng, ăn hối lộ, hà hiếp dân chúng trở thành phổ biến. Một số đă bị pháp luật nghiêm trị, nhưng họ chỉ là tử số trong một phân số mà mẫu số quá lớn. Tại sao?

    Nhà văn, với chức năng đem tới những nhận thức tiến bộ cho xă hội, phải chịu trách nhiệm về việc này, trước hết là những nhà văn đứng trong đội ngũ của Đảng. Đă mấy thập kỷ nay, chúng ta chỉ tuyên truyền trong công chúng nhân dân biết ơn Đảng, nhưng chúng ta không giáo dục các đảng viên Đảng phải biết ơn nhân dân. Nếu đây là chân lư, chân lư ấy song phương. Nếu đây là một mệnh đề, mệnh đề ấy gồm hai vế cân phân không bên nào nặng nhẹ.

    Chúng ta tự hào rất nhiều về Đảng, người tổ chức thắng lợi Cách mạng tháng Tám, người đă lănh đạo nhân dân ta qua cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ một cách oanh liệt. Kỳ tích của những cuộc chiến tranh ấy có sức mạnh khích lệ các dân tộc bị áp bức trên toàn cầu. V́ thế, nhân dân biết ơn Đảng là lẽ phải.

    Nhưng bất cứ cuộc chiến đấu nào cũng có tướng và có quân. Nếu dân Việt nam là một dân tộc hèn nhát, thiếu tinh thần yêu nước, thiếu khả năng hy sinh, liệu Cách mạng tháng Tám và những cuộc kháng chiến dành độc lập có đi tới kết quả kỳ diệu ấy không? Chắc chắn là không.

    Nhà Trần đă chiến thắng quân Nguyên - một đế quốc đă giẫm nát các thành tŕ châu Âu và châu Á. Lê Lợi đă chiến thắng quân Minh và Quang Trung đă chiến thắng quân Thanh không có sự giúp đỡ của phe xă hội chủ nghĩa cùng toàn thể nhân loại tiến bộ mà ta có thể trích dẫn hai đại biểu Ravmond Dien và Jane Fonda.

    Để có được thắng lợi của ngày nay, xương đă chất thành núi, máu đă chảy thành sông, hàng chục triệu người mẹ mất con, người vợ góa chồng, những đứa bé mồ côi và những người phụ nữ không bao giờ biết tới hạnh phúc gia đ́nh.

    Mặt khác, Đảng là người lănh đạo thần kỳ trong chiến tranh, nhưng Đảng cũng đă là tác giả của những phương án kinh tế sai lầm. Đại hội IV, tổng ngân quỹ có 24 tỉ rúp. Nếu số tiền đó được đầu tư vào việc phát triển nông nghiệp và cải thiện đời sống, t́nh trạng sinh hoạt của số đông dân chúng đă không sa sút nghiêm trọng đến thế.

    Theo dơi biểu đồ sức khỏe của thanh niên qua các đợt tuyển quân mười năm qua, chúng ta sẽ rơ con số những người cao dưới 1 mét 50 và nặng dưới 40 kg do thiếu dinh dưỡng lâu ngày. Một sự thực trần trụi không thể nào chối bỏ: giống ṇi Việt Nam đang suy kiệt. Có lẽ chẳng kể tới người, gỗ đá cũng phải rỏ nước mắt v́ đau.

    Nhân dân đă âm thầm chịu đựng một cuộc sống thiếu thốn và đau khổ kéo dài. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, trí sáng tạo của nhân dân đă cứu đất nước khỏi cơn nguy hiểm. Chúng ta hăy nhớ lại t́nh trạng suy thoái trong sản xuất nông nghiệp v́ chính sách hợp tác hóa cấp cao đầy lăng mạn. Ai đă phát kiến ra biện pháp khoán? Chính là dân. Lúc ấy, Đảng chưa nhận thức được t́nh h́nh thực tiễn nên đă dùng sức mạnh quyền lực cản trở việc thực thi biện pháp khoán. Hiện tượng tiêu biểu là vụ kỷ luật đồng chí Kim Ngọc, bí thư tỉnh Vĩnh Phú.

    Với những lư do trên, việc Đảng phải biết ơn nhân dân cũng là phải lẽ. Nhưng chúng ta chỉ tuyên truyền cho một mặt của sự việc. Mặt kia lại lăng quên. Phải chăng, chính từ những nhận thức thiếu hụt ấy đă nảy sinh ra tâm lư tự măn, và trên mảnh đất tự măn đă nảy sinh ra thói vô ơn ? Những người Cộng sản làm cách mạng v́ lư tưởng cao cả là đem lại hạnh phúc cho nhân loại.

    Nhưng muốn thực thi một lư tưởng, phải có vô số biện pháp và cương lĩnh chính trị thực tiễn. Tôi ngờ rằng chúng ta đă bị đóng đinh vào lư tưởng hoàn mỹ ấy một cách thụ động, không c̣n đủ tỉnh trí để suy xét. Khi đọc bài kư: "Lời khai của một bị can", ta thấy rơ luật pháp đă được đặt ra để ngăn chặn sự giàu có của con người. Tại sao nhà nước không ban hành điều luật "cấm công dân Việt nam chết đói, cấm công dân Việt nam nghèo khổ ?" Bởi v́, giữa điều luật cấm làm giàu với điều luật cấm nghèo khổ, điều luật sau nhân ái hơn.

  10. #2110
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,362
    Quote Originally Posted by Nguyễn Mạnh Quốc View Post
    ngày 17 - 02 - 2017
    Băi biển, nương dâu !.. Trăm năm sau ai c̣n nhớ lại !! may nhờ những trang này mà c̣n biết lại tích xưa .. /. nmq
    Lời của Cụ viết làm Tigon nhớ tới tác phẩm " Băi biển , nương dâu " viết chung bởi hai người bạn rất than của ḿnh : Nhà văn nữ Nguyên Nhung và Linh Mục Đại Tá Tuyên Uư HQ Hoa Kỳ Nguyễn Văn Tùng , vừa xuất bản năm 2016 .

    Nguyên Nhung , mà nhiều người tưởng là " ông " , là một phụ nữ hiền lành ở Houston ( TX ) , thích viết văn và vui với cây cảnh . C̣n Linh Mục Tùng ở New Orleans , thường tham gia các buổi Lễ " Thánh Tổ Trần Hưng Đạo " do Hội HQ/VNCH/LA tổ chức.

    Phần lớn những sách phát hành bây giờ đem tang không nhiều hơn là bán . Nhưng " Băi Biển , Nương Dâu " đă bán hết trong một thời gian ngắn . Chị Nguyên Nhung đă tặng 1 ngàn USD cho quỹ học bổng và LM Tùng tặng $500 cho TPB .VNCH .
    Last edited by Tigon; 21-02-2017 at 07:30 PM.

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •