+ Reply to Thread
Page 212 of 220 FirstFirst ... 112162202208209210211212213214215216 ... LastLast
Results 2,111 to 2,120 of 2195

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #2111
    Tran Truong
    Khách

    Truyện của người từng nghe và theo cộng sản !

    Báo Tuần Tin tức số 39 (332) ngày 30-9-89 đăng tin: "Một người đàn ông 59 tuổi được giải oan, đă được bồi thường 119 triệu yên (938,000 đôla), một khoản tiền kỷ lục mà nhà nước Nhật Bản trả cho một vụ xử sai. Ông Masao Akabori là người thứ tư bị kết án tử h́nh được giải oan từ khi kết thúc Đại chiến thế giới thứ hai đến nay. Ông được nhận bồi thường 74 đô la mỗi ngày v́ bị tù oan trong 34 năm 8 tháng”. Ở đất nước ta, bao nhiêu người bị tù oan và chết oan, nhà nước bồi thường họ ra sao và theo điều luật nào? Không một ai lên tiếng.

    Phải chăng chúng ta, những nhà văn Việt Nam, đă trở thành các công chức trong bộ máy quan liêu và nỗi khổ đau của nhân dân trở thành nỗi đau của kẻ khác?

    Sankara, triết gia Ấn độ đă nói: "Chỉ do ngă, người ta mới hoài nghi về ngă mà thôi". Chỉ trong sự vật và bằng sự vật, người ta mới có thể hoài nghi sự vật mà thôi.

    Nếu chúng ta hiểu điều này, hẳn đă tránh được những đáng tiếc. Tôi xin dẫn hai ví dụ:

    1) Về chủ trương, Đảng rất coi trọng việc đào tạo thế hệ trẻ, ưu tiên mọi phương diện cho lớp thiếu nhi măng non. Nhưng chính sách phân phối thực phẩm (thời bao cấp) lại là: mỗi ủy viên Trung ương một tháng 8 kg, mỗi thiếu nhi một tháng 0.1 kg (một lạng).

    2) Về chủ trương Đảng coi trọng trí thức, tạo điều kiện để đội ngũ trí thức tham gia xây dựng chủ nghĩa xă hội. Nhưng các chính sách cụ thể không đem lại hiệu quả muốn có. Đan cử trường hợp anh hùng Trần Đại Nghĩa, tại đại hội III, Đảng đề ra chỉ tiêu sản xuất nông nghiệp là 20 triệu tấn lương thực. Anh hùng Trần Đại Nghĩa cho rằng chỉ tiêu ấy không có cơ sở khoa học. V́ ư kiến ấy, anh hùng Trần Đại Nghĩa đă bị kết luận là chống nghị quyết Đảng và bị vô hiệu hóa.

    Chân lư khoa học bao giờ cũng chiến thắng các ảo tưởng. Bru-nô có bị hỏa thiêu, trái đất vẫn tṛn. Anh hùng Trần Đại Nghĩa bị trù dập, con số 20 triệu tấn lương thực cũng không đạt được. Nhưng chẳng ai nhắc lại điều này, nêu lên bài học lịch sử. Cũng tương tự như vậy, thật đáng tiếc là không có văn bản nào công bố chính thức việc phục hồi danh dự cho đồng chí Kim Ngọc và hợp lư hơn là phải truy tặng danh hiệu anh hùng cho một người Cộng sản chân chính, nhạy cảm trước thực tiễn, biết tiếp thu sức sáng tạo của dân và yêu thương dân...

    Phải chăng ở đây, đă có sự tách biệt giữa một lư tưởng hoàn mỹ với các biện pháp dẫn dắt lư tưởng đó đến với đời sống? Phải chăng, một hiểm nguy đang đe dọa chúng ta: biết bao người trong thời đại chúng ta đă đi ra pháp trường để chiến đấu cho một lư tưởng, nhưng nếu không cẩn thận, những thế hệ mai hậu sẽ đưa lư tưởng đó ra trường bắn?

    Làm cách nào và với những công lư nào chúng ta có thể thực hiện được một xă hội công bằng, b́nh đẳng, đầy t́nh thương yêu? Đấy là những vấn đề nhà văn phải nghĩ và phải viết. Nhưng thật đáng buồn, chúng ta đă im lặng quá lâu. V́ cơ chế của một xă hội thiếu dân chủ uy hiếp, hay v́ lương tâm chúng ta yên ngủ? Mỗi người, đối mặt với trách nhiệm công dân một cách nghiêm khắc, mới có thể tự trả lời.

    Người Cộng sản chân chính là người biết hy sinh v́ lợi ích nhân loại, tổ quốc và giai cấp. Phương ngôn có câu: "Hăy nhún ḿnh xuống, phẩm giá của anh sẽ cao lên".

    Không một cá nhân, một đảng phái hoặc một giai cấp nào có quyền đặt ḿnh lên trên dân tộc. Đó cũng là một chân lư vĩnh hằng.

    Trong quá khứ, chỉ những thời đại dă man nhất mới có những cá nhân dày đạp lên dân chúng. Triều đại Tần Thủy Hoàng, triều đại Vơ Tắc Thiên dâm loạn, và các nhà nước độc tài, dù là độc tài khoác áo trắng như Hitler, Mussolini, hay khoác áo đỏ như Stalin, Mao Trạch Đông. Ngày nay, kẻ dùng bạo lực là kẻ yếu. Ai thương yêu con người hơn, tử tế với con người hơn, kẻ đó sẽ thắng.


    Còn tiếp ...

  2. #2112
    Tran Truong
    Khách

    Truyện của người từng nghe và theo cộng sản !

    Trong một thập kỉ qua, những đổi thay của thế giới đă diễn ra với tốc độ băo lốc. Biết bao nhiêu hệ ư thức suy tàn và những quan niệm mới nảy sinh. Bước tiến của loài người tiến bộ vang động khắp các lục địa. Chúng ta ư thức ǵ về thân phận dân tộc ḿnh?

    Bởi v́, tất cả chúng ta rồi sẽ chết, không ai sống măi để giữ một nền chuyên chế, không ai sống măi để bảo lưu cho tác phẩm của ḿnh. Điều quan trọng nhất là trách nhiệm của mỗi chúng ta đối với nhân dân. Bởi v́, mai sau lịch sử sẽ phán xét tất cả, không loại trừ ai. Lịch sử không có phạm trù bao cấp, lịch sử không biết tới thể chế đặc quyền và ưu tiên.

    Tôi rất trọng câu nói của đồng chí Nguyễn Văn Linh: "Trong bất luận trường hợp nào, nhà văn cũng không được bẻ cong ng̣i bút". Câu nói ấy biểu hiện phẩm hạnh của một người Cộng sản chân chính. Bởi v́, chức trách của nhà văn là chức trách của người cảnh báo trong xă hội. Nhà văn không có sứ mạng truy t́m của cải tiện nghi, làm nô lệ cho dục vọng của chính ḿnh và liếm gót tư tưởng. Nhà văn không thể lấy một giá trị dỏm nào để thay thế giá trị chân chính duy nhất: ḷng trung thực trước nhân dân !

    Giờ đây, làm một nhà văn thật khó khăn. Dân tộc ta đang đứng trước khúc ngoặt của lịch sử. Một thời đại mới đă mở ra, lạ lùng và thúc hối. Có nên ve vuốt ḷng tự ái của dân chúng hay nên rao giảng một cách vô trách nhiệm rằng một nhân dân anh hùng đă chiến thắng các đế quốc, tất yếu sẽ thắng trong mọi lănh vực, hay hăy kêu lên tiếng kêu cảnh báo: rằng những giá trị truyền thống, những phẩm chất tự thân của một dân tộc cần phải được bổ sung, hoàn thiện.

    Rằng những lợi thế đưa một dân tộc tới những chiến thắng trong trận mạc khác hẳn những lợi thế đưa một dân tộc tới những thành tựu trong kinh tế, khoa học kỹ thuật: muốn phá một cây cầu, cần sức mạnh thuốc nổ, nhưng muốn xây một cây cầu, cần sức mạnh của trí tuệ và những đôi tay vàng.

    Một cơ chế cần thiết cho chiến tranh bao gồm các đặc điểm như tập trung quyền lực, cơ cấu cứng, lề ba động hẹp, các điều kiện phát triển xă hội đơn giản ... hoàn toàn đối nghịch lại một cơ chế cần thiết cho việc xây dựng đất nước phồn vinh ? Văn học có nhiệm vụ ǵ trong lănh địa này ? Đó là điều nhà văn phải nghĩ và phải viết ...

    Người ta tưởng rằng chỉ có giặc ngoại xâm mới tiêu diệt được một dân tộc. Nhưng thực ra, sự đói khổ, dốt nát, t́nh trạng sinh hoạt tăm tối và tha hóa cũng là những kẻ thù tàn bạo có thể làm một dân tộc bị hủy diệt hoặc suy vong. Có lẽ, với địa vị của đất nước ta hiện nay trên bậc thang giá trị toàn nhân loại, mỗi nhà văn phải nghĩ ...

    Anh Nguyễn Minh Châu, trước khi qua đời, đă viết: "Ông Trời sinh ra tôi để kêu thét lên nỗi thống khổ của con người". Tôi là kẻ hậu sinh, tài hèn hơn, đức mỏng hơn, tôi không dám trải t́nh thương của ḿnh ra toàn nhân loại. Chỉ xin mượn lời anh Châu để nói rằng: "Ông Trời sinh ra tôi để kêu thét lên nỗi thống khổ của dân ta, một dân tộc chịu quá nhiều mất mát thua thiệt, một dân tộc phân ly đau đớn".

    Kết thúc tham luận này, tôi xin được nói: Chúng ta, những nhà văn Việt Nam, dù trong hay ngoài Đảng, chúng ta cũng sống và viết v́ nhân dân và tổ quốc ḿnh. Tổ quốc Việt Nam quang vinh, nhưng đang đứng trước những thử thách nghiêm khắc của lịch sử. Nhân dân Việt Nam anh hùng, rất đỗi anh hùng, nhưng quá đau khổ, oan khuất và lầm than.


    * Tham luận của Dương Thu Hương đọc tại Đại hội Nhà văn lần thứ 4 được tổ chức tại Hà Nội từ ngày 28/10 đến ngày 1/11 năm 1989. Tham dự Đại hội c̣n có các nhân vật quyền lực trong đảng như Đỗ Mười, Nguyễn Thanh B́nh, Đào Duy Tùng, Trần Quốc Hương, Phạm Thế Duyệt, Trần Trọng Tân … Bài tham luận đă gây xôn xao trong hội trường.


    Còn tiếp ...

  3. #2113
    Tran Truong
    Khách

    Một Nhà Văn Không Chịu Im Tiếng

    Paris, 9 tháng 7 - Khoác ngoài một chiếc áo thanh lịch, ngồi nhấm nháp nước trái cây trong một quán café bên bờ sông Seine, nhà văn Dương Thu Hương, 58 tuổi, trông không có vẻ ǵ là một con người nguy hiểm. Nhưng ở Việt Nam, nhà nước đánh giá bà như vậy: bà bị tù, bị cấm in sách, và trong 11 năm không được phép xuất cảnh.

    Tội của bà th́ nhiều lắm. Tiểu thuyết của bà, mổ xẻ cuộc sống ở một trong số vài nước cộng sản hiếm hoi c̣n sót lại, đă được xuất bản và đón nhận nồng nhiệt ở Tây phương. Bà đă bị khai trừ ra khỏi đảng như một kẻ phản quốc. Và trên hết, bà là một kẻ phản động – một “con đĩ chống đảng” như lời một lănh tụ đảng đă gọi bà - một người đă không chịu im lặng ngay cả sau khi bị bắt giam tám tháng vào năm 1991.

    Đây là lần thứ hai bà được phép đến Âu châu. Trên một phương diện, đất nước Việt Nam đă đồng hành với Dương Thu Hương khi bà nói chuyện về cuộc sống của ḿnh và về năm cuốn tiểu thuyết, kể cả tác phẩm mới nhất Chốn Vắng được xuất bản ở Mỹ hồi tháng Tư. Nhưng ưu tiên của bà là lên án chính phủ Hà Nội tham nhũng và lạm quyền đến mức không thể sửa chữa được.

    “Bổn phận của tôi là phải lên tiếng nói thay cho những người đă chết cho cái chế độ đáng xấu hổ này”, bà nói tiếng bằng một giọng Pháp hơi nặng nhưng trôi chảy. “V́ có chút tiếng tăm ở nước ngoài, tôi phải lên tiếng. Tôi phải giăi bày tâm can ḿnh để lương tâm tôi được thanh thản. Dân tộc Việt Nam đă đánh mất sức mạnh của ḿnh để hổi tưởng, suy nghĩ, phản ứng. Tôi hy vọng những điều tôi làm sẽ mang lại can đảm cho họ”.

    Hương cảm thấy việc bà đang làm cấp bách hơn bao giờ hết. Ba mươi năm sau chiến tranh, bà thấy nhà cầm quyền đang giành được sự ủng hộ từ bên ngoài qua chính sách mở cửa kinh tế cho người ngoại quốc bằng cách pha trộn chủ nghĩa cộng sản với chủ nghĩa tư bản. Bà lưu ư việc thủ tướng Phan Văn Khải được tổng thống Bush tiếp đón ở toà Bạch Cung tháng trước.

    Bà nói “Chế độ tàn bạo và ti tiện này đang làm tất cả để lừa bịp người nước ngoài. Nếu tổng thống Bush ủng hộ chế độ này, Hoa Kỳ sẽ bị lôi kéo vào một cuộc chiến mới mà nó sẽ đẩy nhân dân Việt Nam xuống bùn đen, không phải bằng các trận mưa bom B-52, mà bởi chính bàn tay của những kẻ phản bội bản xứ”.

    Bà nói tiếp cho đến ngày nay, chính quyền đă dùng chiến tranh Việt Nam để biện minh cho việc họ thâu tóm quyền lực.

    “Tất cả các tuyên truyền của nhà cầm quyền chỉ nhắm mục đích nuôi dưỡng huyền thoại chiến tranh, phỉnh nịnh và hăm dọa nhân dân”, bà nói. “Họ nói với dân chúng: nhân dân anh hùng, nhân dân nên hănh diện về lịch sử. Nhưng đừng bao giờ quên Đảng là người đă lănh đạo nhân dân đi đến thắng lợi. Họ đánh lừa nhân dân bằng ḷng tự hào mù quáng”.

    Dĩ nhiên cuộc đời của bà cũng bị chiến tranh chi phối.

    Bà cho biết tuổi ấu thơ của ḿnh cũng không được học hành đàng hoàng v́ gia đ́nh bà không phải nông dân mà cũng không thuộc giai cấp vô sản. Bà của Hương là một địa chủ di cư vào Nam giữa thập niên 50. Lúc 16 tuổi, Dương Thu Hương được phép gia nhập một đoàn sân khấu lưu động, và v́ có khả năng, được gởi đi học trường nghệ thuật sân khấu, nơi đào tạo diễn viên ca, kịch, múa quần chúng.

    V́ học khá nên năm 1968, bà được phép chọn đi học ở Liên Xô, Đông Đức, hoặc Bulgaria. “Nhưng tôi chọn tiền tuyến v́ đất nước đang có chiến tranh, tổ tiên tôi là những người chiến đấu cho đất nước”, bà nói. “Tôi tham gia đoàn văn công đi biểu diễn cho các chiến sĩ và nạn nhân chiến tranh. Khẩu hiệu của chúng tôi là: ‘Tiếng hát át tiếng bom’. Chúng tôi ca hát để làm dịu đi những tiếng rên la.”

    Bà nhớ lại vào lúc đó ḿnh đă bắt đầu nhận thấy các đảng viên được hưởng những đặc quyền đặc lợi. Sự choáng váng c̣n lớn hơn nữa khi các tù binh miền Nam được đưa đến khu vực của Hương. “Tôi nhận ra sự thực là chúng tôi đang đánh nhau với người Việt”, bà nói. “Đúng, chúng tôi bị người Mỹ dội bom liên tục, nhưng họ ở tít trên trời xanh và tôi chẳng bao giờ thấy họ. Tôi chỉ thấy người Việt”.

    Hương không nói với ai về những suy nghĩ của ḿnh vào lúc đó, cũng như sau này khi chiến tranh chấm dứt, gặp lại họ hàng ở thành phố Hồ Chí Minh. Bà nhận ra rằng kẻ chiến bại lại có cuộc sống khá hơn nhiều so với người chiến thắng. Lúc đó, bà đang tổ chức các hoạt động văn nghệ ở Huế. Năm 30 tuổi, Hương ra Hà Nội làm việc trong ngành điện ảnh nhà nước. “Tôi viết 5 kịch bản, chúng được dựng thành những bộ phim tồi” bà nói, “nhưng việc làm không đủ sống”.

    Hương cho biết bà được mời gia nhập đảng Cộng Sản từ năm 1979, nhưng măi tới năm 1985 bà mới miễn cưỡng vào đảng theo sự thúc giục của bạn bè, v́ họ tin rằng bà có thể giúp được họ khi trở thành đảng viên. Đó cũng là năm tác phẩm đầu tay của Hương, Bên Kia Bờ Ảo Vọng, được in ra ở Việt Nam và bán đưọc 100.000 bản. Hai năm sau, với sự ra đời của Những Thiên Đường Mù, một tác phẩm bán chạy khác, các khó khăn bắt đầu đến.

    “Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh đề nghị cấp cho tôi một căn nhà tiêu chuẩn bộ trưởng nếu tôi im lặng”. “Tôi trả lời, ‘Tôi đấu tranh cho dân chủ, tôi đứng về phía nhân dân và sẽ chẳng bao giờ đồng ư làm một quan chức nào cả’. Nguyên tắc của tôi là người ta có thể mất hết, ngay cả mạng sống, nhưng không bao giờ được để mất danh dự.”


    Còn tiếp ...

  4. #2114
    Tran Truong
    Khách

    Một Nhà Văn Không Chịu Im Tiếng

    Không lâu sau đó, Hương nói bà thoát được hai âm mưu ám sát. Trong Đại hội Nhà văn Việt Nam năm 1989, sau bài phát biểu “Đảng nên cám ơn nhân dân”, bà bị khai trừ ra khỏi đảng. Năm 1991, Dương Thu Hương bị tống giam với tội danh bán tài liệu mật cho ngoại bang. “Tài liệu mật” ở đây là bản thảo tác phẩm của bà. Không có ǵ ngạc nhiên là ba cuốn sách tiếp theo - Tiểu Thuyết Vô Đề, Hồi Quang Của Mùa Xuân và Chốn Vắng - đă không được xuất bản ở Việt Nam.

    Nhưng ở nước ngoài, các tiểu thuyết của Dương Thu Hương đă được xuất bản đầy đủ bằng nhiều thứ tiếng. Nhờ Will Schwalbe, hồi đó làm việc cho nhà xuất bản William Morrow và hiện nay là tổng biên tập của nhà xuất bản Hyperion, các ấn bản Anh ngữ được phát hành.

    Qua cuộc phỏng vấn bằng điện thoại từ New York, Schwalbe nói “Lần đầu tiên tôi biết đến Hương khi bà đang ở tù. Tôi đọc khoảng ba bốn chục trang của cuốn Những Thiên Đường Mù và cảm thấy bàng hoàng. Đó là tiểu thuyết Việt Nam đầu tiên từ trước đến giờ được dịch ra tiếng Anh và xuất bản tại Mỹ”.

    Các tiểu thuyết của Dương Thu Hương không trực tiếp đề cập đến chính trị, mà chủ đề xuyên suốt của nó là sự vỡ mộng của những con người mà số phận của họ bị gài bẫy bởi định mệnh ngoài ư muốn. Nhận xét về Hồi Quang Của Mùa Xuân trên tờ New York Times năm 2000, Richard Bernstein viết: “Người ta đọc cuốn sách chắn chắn v́ lư do chính trị, nhưng trên hết, là v́ chiều sâu và sự phức tạp của các vai diễn trong nỗ lực t́m cách khẳng định ḿnh trong một thế giới chỉ muốn phân loại mọi người và mọi vật dựa vào một loại chủ thuyết và t́nh cảm quốc gia bên này hay bên kia”.

    Năm 1994, nhờ sự can thiệp của đệ nhất phu nhân Pháp là bà Danielle Mitterrand, Dương Thu Hương được cho phép sang Pháp để nhận giải thưởng văn chương. Nước Pháp đề nghị cho bà được hưởng quy chế tị nạn chính trị. “Tôi trả lời _ Cám ơn, nhưng ở đất nước tôi, sự sợ hăi đang nghiền nát mọi thứ, những người lính ngày xưa can đảm nay đă thành những người dân hèn nhát. V́ vậy tôi phải trở về. Tôi trở về để làm một điều là nhổ vào mặt kẻ cầm quyền.”

    Lần viếng thăm này, ṭa đại sứ Ư ở Việt Nam lấy được hộ chiếu cho bà, nhưng sau vài tuần ở Ư và Pháp, Hương lại sắp trở về Hà Nội, nơi hai con và bốn cháu của bà đang sống (Hương ly dị năm 1982). Nếu nhà nước không giở tṛ ǵ khác, bà cho biết ḿnh sẽ tiếp tục viết. “Tôi là một người lư tưởng”, bà nói, rổi cười tinh quái, “và cũng khờ dại nữa”.


    Còn tiếp ...

  5. #2115
    Tran Truong
    Khách

    Một thần tượng đă ra đi _Đinh Ngọc Ninh

    Đối với mọi người chúng ta, Dương Thu Hương được biết qua những tác phẩm nổi tiếng của chị ..., những Tiểu Thuyết Vô đề, Bên Kia bờ ảo Vọng,... qua những năm tháng này, đối với tôi, chị là một trong những nhà văn mà tôi thích qua những lời văn, những lối diễn tả của chị và đối với tôi, ngoài những Phạm thi Hoài, Nguyễn Duy Thiệp, Bảo Ninh, Dương Thu Hương là một trong những tên đang chiếm một chỗ đứng trong list của những người mà tôi gọi là Thần Tượng.

    Thần Tượng đó đă đến với tôi trong chiều nay, tôi bỏ nửa buổi đi làm đến gặp chị, để biết thêm về người đàn bà dũng cảm đang sống tại xă hội VN của tôi. Chị đến Torino này để nhận một giải thưởng Grinzane Cavour, một giải thưởng lớn của nền văn học Ư, và đây là một dịp để quần chúng Ư biết thêm nền văn chương của VN.

    Chị đến với Torino trong một bầu không khí khá căng thẳng, trước đó báo chí Ư diễn tả chuyến đi của chị như một hiện tượng, một Sakharov, một Solenicyn vừa ra khỏi một Gulag vào phương trời Tây tự do này để diễn tả cái Gulag của chị đang sống hiện tại.

    Tôi đă đọc những tin giật gân trên những nhật báo lớn tại Ư này "Một nhà văn đang bị bịt miệng, nơi mà cả triệu người chống chính quyền, đang đấu tranh đ̣i quyền sống đă và đang chết dưới danh nghĩa của tự do .....", khi đọc xong những bài viết trên, ngay cả tôi cũng không ngờ rằng quê hương tôi đang ch́m sâu trong chế độ độc tài như thế.

    Có thể đây là sự thật của Việt Nam tôi hiện tại, những lần về thăm nhà riêng tôi không có cảm tưởng trên, có lẽ phải là người trong cuộc có thể hiểu những điều ǵ xẩy ra trên đất nước của tôi. Điều làm tôi thất vọng là, sau nhiều năm chiến tranh, cũng những nhật báo này, cũng những kư giả này, họ đă kể nhiều về quê hương tôi, đầy nhiệt huyết và đang vươn lên để t́m cho ḿnh một chỗ đứng trong nền kinh tế toàn cầu hiện tại.

    Những kư giả trên, họ đang băn khoăn trên sự tiến bộ của Trung Quốc, của Việt Nam những quốc gia này, mỗi năm đang nâng cao sự tiến bộ của ḿnh với tỷ số 8 - 9 % trong khi những nước Tây Âu hiện tại chỉ đạt được 0.5 đến 1% mà thôi, họ lo sợ một ngày nào đó, thị trường Âu châu sẽ tràn ngập những hàng của Á đông, và ngay cả bản thân tôi, khi mua một đôi giầy Nike với hàng chữ made in Viet Nam, tôi cũng có cái tự hào bé nhỏ của riêng tôi, đất nước tôi đang vươn lên, đang t́m chỗ đứng trong thị trường thế giới này.

    Đùng một cái, sau nhiều năm xây dựng cho cái ấn tượng tốt, cho cái tương lai của đất nước tôi, tôi cũng đọc những bài báo đang nói lên sự xấu xa của cái xă hội này.

    Là người Việt, ai chẳng băn khoăn sau nhiều năm ṛng ră xây dựng, lại thấy ra là ḿnh đang xây lâu đài trên cát, và cái băi cát dướii chân tôi đang bắt đầu tan ra khi được biết Trung Tâm văn hóa (TTVH) Ư-Việt Torino mời được chị để nói chuyện riêng giữa bạn bè, tôi phải đi, "ăn bữa giỗ, lỗ bữa cày" như tục ngữ ta thường nói, ăn bữa giỗ ở đây là gặp chị, món ăn tinh thần mà sau nhiều năm đọc những bài viết của chị, để gặp chị là cả một buổi giỗ của tôi.

    Chị đến TTVH để nói chuyện về văn hóa Việt, làm sao tôi không tự hào cho được khi ḿnh đang đứng trước một thần tượng "thưa chị", là câu chào hỏi đầu tiên. Chị nói rất nhiều về nền văn học Việt.

    Cô Sandra, chủ tịch TTVH, chào chị thật nhiệt t́nh v́ đây là một trong những ngườii đàn bà như cô, đang nói lên tiếng nói của ḿnh, những ǵ mà Sandra đă và đang theo đuổi dưới đề tài "Phụ nữ Việt Nam và sự đóng góp của họ qua những cuộc đấu tranh". Vai tṛ này đă là một đề tài luận án của cô, và cô Sandra đă trở thành một chuyên gia nghiên cứu về vai tṛ của phụ nữ nước tôi.

    Nhưng sự ngỡ ngàng mà Sandra và tôi được nghe, người phụ nữ VN là một trong những giới đang bị bóc lột nặng nề nhất, từ làm ruộng, kéo cày thay trâu,... Họ làm bất cứ những ǵ mà giới đàn ông chúng tôi không muốn làm, "anh xem cái xă hội Trung Quốc, Nhât,... Đàn bà họ đâu có phải làm như chó, trâu như đàn bà VN,... chỉ v́ cái xă hội VN cho phép sự bóc lột đó thôi".

    Thưa chị, tôi hoàn toàn đồng ư với chị, nhưng chị có biết là đàn bà Ấn Độ, khi về già có thể bị giết v́ đàn ông muốn có một người vợ trẻ hơn và theo tôi, được đi nhiều nước trên thế giới này, việc đàn bà làm việc đồng áng, gặt hái lúa là chuyện rất thường, hy vọng trong tương lai, đàn bà của xứ tôi có thể lái được máy cày thay những việc làm khó nhọc này.


    Còn tiếp ...

  6. #2116
    Tran Truong
    Khách

    Một thần tượng đă ra đi _Đinh Ngọc Ninh

    Câu hỏi thứ hai của tôi đến với chị là điều trăn trở nhất v́ tôi đọc những bài phỏng vấn của Little Radio Sai g̣n khi chị khẳng định rằng "Kẻ cầm quyền th́ dùng sức mạnh và bạo lực để đàn áp dân chúng và dân chúng cam phận hèn nhát v́ sợ bạo lực và v́ tinh thần nô lệ nó đă tẩm nhiệm quá lâu rồi".

    Tôi có thể tán thành hoặc không đồng ư về câu chị nói, vâng, kẻ cầm quyền th́ lúc nào cũng dùng sức mạnh để đàn áp, nhưng tôi sẽ không bao giờ đồng ư với chị là người Việt tôi là cam phận, là hèn nhát. KHÔNG, và không bao giờ như vậy, và ngay cả chính chị đang nói dối cho chính chị, chị là người Việt, chị không hèn nhát, và khi chị xác nhận rằng "người Việt ḿnh, dũng cảm bao nhiêu trong chiến tranh th́ hèn nhát bấy nhiêu trong ḥa b́nh", hoặc "Người lính trong thời b́nh là những kẻ hèn, chỉ biết cúi đầu tuân lệnh mà thôi".

    - Thưa chị, chị là ai chị đứng trên cương vị nào mà cho dân tôi là hèn, chị đang sỉ nhục tôi, v́ tôi là người Việt, tôi đă tự hào rằng người Việt tôi có bốn ngàn năm văn hiến ?

    - Không, chị ngắt lời, khi Phạm văn Đồng ra quyết định là dân tộc ta có 4000 năm văn hiến th́ anh nghĩ là vậy chứ thật ra dân Việt ta chỉ có 2000 năm văn hiến mà thôi ?

    - Chị ơi, tôi sinh ra từ miền Nam, làm ǵ mà biết ông Phạm Văn Đồng là ai, thế mà giáo dục miền Nam cũng dậy cho tôi cái 4000 năm này, nhưng dù sao đi nữa, 2000 hoặc 4000 năm cũng là một quá tŕnh của dân tộc tôi, không một ai có thể phán đoán rằng dân tôi là hèn, cái sỉ nhục này tôi không thể nào chấp nhận với tư cách tôi là người Việt Nam, không ai có quyền sỉ nhục dân tộc của tôi như chị đang làm.

    "Thằng" Lê Khả Phiêu, "thằng" Vơ Văn Kiệt, hoặc mấy thằng trong chính quyền hiện tại chỉ là một tṛ hề cho thiên hạ, có thể chị oán ghét cái chính quyền hiện tại, nhưng trong những truyện dài của chị mà tôi đọc được, chị không bao giờ dùng những danh từ "quá b́nh dân của những người đứng bến xe" để diễn tả cái hằn học của chị, tại sao trước mặt tôi chỉ phải dùng những danh từ đó ? Tôi lúc nào cũng quư trọng chị, xem chị là một trong những người trí thức, một tinh hoa, một ng̣i bút hiếm có của nước tôi.

    Tôi chào chị đi về , và thần tượng của tôi cũng ra đi, đối với chị mất đi một fan, hoặc có thêm đi một người mới cũng chẳng thay đổi ǵ, riêng tôi, tôi mất đi nhiều lắm. Tôi vẫn luôn thích những truyện chị viết mà tôi đă đọc, nhưng sau này, khi đọc một truyện mới của chị, làm sao tôi có thể lấy lại cái thần tượng mà tôi đă từng mơ mộng ?

    Chắc chắn là chị quyết tâm theo đuổi những ǵ chị nghĩ, riêng tôi cầu chúc chị làm được những ǵ chị đang đấu tranh và song song đó, dân tộc của tôi không bị mang tiếng là hèn nhát.


    Còn tiếp ...

  7. #2117
    Tran Truong
    Khách

    Trả lời Đinh Ngọc Ninh _ Dương Thu Hương

    Tôi đă đọc bài “Một thần tượng đă ra đi” của ông Đinh Ngoc Ninh khi tôi đang ở Paris tháng sáu năm 2005, nhưng tôi không có nhu cần phúc đáp v́ bận. Nay, trở về Hà Nội và lại nhận được bản tin này từ bàn tay vô danh nào đó trích trên mạng Internet và gủi tới qua đường bưu điện, tôi nghĩ là đă đến lúc trả lời ông .

    Trước hết, xin cảm ơn ông v́ đă quan tâm đến tôi. Sau đó, tôi xin thông báo để ông được an tâm là cả bài viết của ông và bài trả lời của tôi sẽ được thông báo tới những người liên quan tới tôi, ít nhất là số ít ỏi người đang đấu tranh cho nền dân chủ của đất nước, như thế, mọi chuyện đều công khai, mọi sân chơi đều mở rộng một cách b́nh đẳng cho tất cả những ai quan tâm tới tṛ chơi và muốn tham dự.

    Điều khiến tôi ngạc nhiên là ông, Đinh Ngọc Ninh, ông và bà Sandra, ngỡ ngàng v́ những ǵ tôi nói. Tôi cứ tưởng đó là hiển nhiên. Bởi v́, bà Sandra là bà Sandra, ông là ông, và tôi là tôi. Chúng ta đều là con người nhưng sinh ra một cách khác nhau, được nuôi dưỡng và giáo dục bằng những phương pháp khác nhau, tính khí khác nhau và nghiệm sinh khác nhau, do đó nếu chúng ta có những ư kiến hoàn toàn giống nhau th́ đó mới chính là điều phải ngỡ ngàng. Khác nhau là đương nhiên.

    Sự khác biệt là một trong những đặc điểm không thể thiếu được của xă hội hiện đại, và chân lư nảy sinh từ sự cọ sát các lư thuyết khác biệt, những học thuyết trái chiều, những giả thuyết hoàn toàn đối lập. Chân lư không thể là những mệnh lệnh được áp đặt từ phía trên xuống và được bảo tŕ bằng quyền lực. Chân lư cũng không nảy sinh nơi những tâm hồn khiếp nhược và những bộ óc tê liệt trước các sức ép bên ngoài, đăc biệt là sức ép của đám đông cũng như của thói quen.

    Như thế, sự khác biệt là một trong những động lực của phát triển và bất cứ động lực nào cũng như một con dao hai lưỡi, tuỳ theo những hoàn cảnh lịch sử cụ thể, có thể cho những hiệu quả trái chiều.

    Trở lại cuộc gặp gỡ giữa bà Sandra, ông và tôi, tôi xin nhắc lại để ông khỏi nhầm lẫn là bà Sandra và tôi là hai cá nhân hoàn toàn khác nhau, chỉ có mơ ngủ trên cung trăng mới có thể yêu cầu bà ấy và tôi hoàn toàn suy nghĩ như nhau, dẫu rằng bà ấy yêu Việt Nam và làm đề tài nghiên cứu về Việt Nam. Tiện thể đây, tôi cũng xin nhắc ông rằng trên hành tinh này có hàng ngàn người làm đề tài nghiên cứu về Việt Nam, cũng tương tự như hàng ngàn người nghiên cứu về châu Phi, châu úc và những ngôn ngữ chết ....

    Các đề tài nghiên cứu tự nó chưa có một giá trị khẳng định nào. Muốn có một giá trị khẳng định, người ta phải đổ mồ hôi và rót máu năo. Tôi thử h́nh dung xem tôi sẽ là ai nếu ngày thứ hai, tôi được bà Sandra mời tới thư viện th́ tôi suy nghĩ giống bà Sandra, ngày thư ba nếu cô Anna nào đó mời tôi tới chơi tôi phải suy nghĩ cho hợp ư cô Anna, và ngày thứ tư ông Soria mời tôi tới ăn tiệc tại lâu đài Grinzane Cavour th́ tôi phải suy nghĩ giống ông Soria ....

    Như thế, chắc chắn tôi chỉ là .... một con sâu. Chỉ có loài sâu mới quay cổ bốn phương tám hướng như thế, và chỉ có loài sâu mới hành xử như thế.

    Vậy th́, sự khác biệt giữa ông và tôi cũng là đương nhiên, tôi không cảm thấy quá đau buồn v́ chuyện này. Ví dụ, ông nh́n thấy Việt Nam và Trung Quốc hiện nay đang làm cho phương Tây băn khoăn, đau đầu v́ mỗi năm tỷ số tiến bộ là 8 – 9% trong khi phương Tây chỉ đạt được từ 0, 5% đến 1% mà thôi. Tội nghiệp thay cho đám dân châu Âu, sao họ không rời sang Việt Nam để mà được hưởng sự thăng tiến của nền kinh tế ? ...

    Sung sướng thay những người suy nghĩ được như ông ... Và khốn nạn thay cho những kẻ nào suy nghĩ giống như tôi, ít nhất là cái nhóm người đang đấu tranh cho nền dân chủ ở xứ này. Chúng tôi bị ám ảnh v́ Việt Nam được xếp hạng là một trong số mười nước nghèo nhất thế giới, và Việt Nam đang được đứng trong hai mươi nước tham nhũng nhất hành tinh. Chính những con số này nhà cầm quyền cho phép công bố trên báo, tôi không lấy tư liệu từ Little Radio Saigon, thưa ông.

    Để thêm phần chính xác, tôi xin một lần nữa công bố lại những ư tưởng đích xác là của tôi: Một chính quyền độc tài như chính quyền hiện nay tại Hà Nội chỉ có thể đứng vững trên hai bệ đỡ, thứ nhất là sự khiếp nhược của quần chúng trước ṇng súng (ông không quên nguyên tắc vô sản chuyên chính của Lénine chứ, đó là nguyên tắc vàng của các nhà nước cộng sản: Súng đẻ ra chính quyền, và súng bảo tŕ sự tồn tại của chính quyền).

    Thứ hai là sự thiếu hiểu biết của quần chúng, sự thiếu hiểu biết một cách chính xác và đầy đủ về quyền lợi và nghĩa vụ của công dân. Một xă hội truyền thống chỉ đẻ ra những người lính dũng cảm không đủ làm nảy sinh những công dân xứng đáng. Người lính chỉ cần khả năng dám chết và sự tuân lệnh. Người công dân xứng đáng cần phải hiểu biết quyền lợi cũng như trách nhiệm của họ trong xă hội, và đó chính là khả năng biết sống.

    Một sự khác biệt nữa chính là độ tin cậy của những ư tưởng. Đây là những câu ông viết cho tôi: “... Là người Việt, ai chẳng băn khoăn sau nhiều năm ṛng ră xây dựng, lại thấy ra là ḿnh đang xây lâu đài trên cát, và cái băi cát dưới chân tôi đang bắt đầu tan ră ...”

    Thưa ông, sao cái niềm tin của ông nó lại mong manh đến như vậy? Niềm tự hào của ông khi thấy đôi giày Made in Vietnam cũng sẽ tan ră như mảnh nước đá giữa cái nóng oi nồng của Việt Nam chăng ? Nếu đă là một niềm tin thật sự (đúng là một niềm tin) th́ búa ŕu không bửa nổi, gươm kề cổ súng kề tai không lay chuyển, vậy sao chỉ có một chút thời gian trong cái tỉnh Turin nhỏ bé xinh xắn ấy mà niềm tin của ông đă vội bốc thành hơi ? ...


    Còn tiếp ...

  8. #2118
    Tran Truong
    Khách

    Trả lời Đinh Ngọc Ninh _ Dương Thu Hương

    Bây giờ, tôi chuyển sang một vấn đề khác, ông có nói rằng những lần ông về Việt Nam, không có cảm tưởng rằng Việt Nam có một chế độ độc tài. Đúng hoàn toàn, thưa ông. Bởi v́ ông chính là ông, Đinh Ngọc Ninh. Ông không phải một trong số hàng ngàn cựu chiến binh bị giết âm thầm bởi bàn tay của những kẻ tội phạm trong các nhà tù Việt Nam mươi năm trước.

    Ông cũng không phải những người hiện đang sống chết cho nền dân chủ của đất nước hiện nay như Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn Khắc Toàn và bao nhiêu tù nhân chính trị khác. Ông không bị tra chân vào c̣ng và v́ c̣ng quá chật nên hai bắp chân đang thối ra, nói theo danh từ chuyên môn là hoại thư, như ông Nguyễn Khắc Toàn đă chịu ở trại giam Ba Sao ....

    Và v́ những lư do đó sự cảm nhận của ông là đương nhiên. Cũng như một người không cảm thấy nóng v́ đang ngồi trong pḥng máy lạnh. Cứ thử đi ra đập đá như các tù nhân vào trưa hè xem sao ? ....

    Vấn đề tiếp, ông có nói rằng ông lớn lên ở miền Nam, không có ông Phạm Văn Đồng nhưng ông cũng vẫn được học rằng nước Việt có 4000 năm văn hiến. Và điều đó khiến ông vô cùng tự hào. Vậy ông cứ tự hào nếu điều đó đem lại cho ông một thứ tiện nghi tinh thần. Theo như tôi biết, chính hàng ngũ quan chức cộng sản cao cấp hiện nay cũng đă lên tiếng v́ sự mạo nhận trên. Tất cả những chứng cứ khảo cổ chỉ cho phép sự hiện diện của nước Việt là trên 2500 năm thôi.

    Trong khi chờ đợi những chứng cứ khác, chúng ta đành phải tự chấp nhận những ǵ khoa học lịch sử của thế giới thừa nhận. Đó là luật chơi chung. Descartes có nói: “Muốn đạt được chân lư, trước hết phải từ bỏ những ư kiến mà ḿnh đă tiếp nhận được. Sau đó ḿnh phải tự xây dựng lại tất cả các kiến thức của ḿnh từ bước đầu tiên ...” Descartes là triết gia phương Tây, ông là người được du học ở phương Tây, không bị giam cầm nơi bùn lầy nước đọng như tôi, tôi tin rằng ông hiểu Descartes dễ hơn tôi.

    Trong cuộc gặp gỡ tại Turin, cũng như trong bài viết, ông nhắc nhiều lần về chuyện những người đàn bà Ấn Độ và những người đàn bà theo đạo Hồi phải chịu nhiều khổ cực hơn phụ nữ Việt Nam. Tôi tuy không được du lịch nhiều nơi trên thế giới như ông, nhưng tôi cũng biết rằng đó là một sự thực, và một sự thực nữa là nhiều người phụ nữ châu Phi c̣n chịu những thống khổ mà chúng ta khó h́nh dung được.

    Tôi cũng biết câu nói nổi tiếng của Fénelon: “Tôi quư gia tộc hơn bản thân, tổ quốc hơn gia tộc và nhân loại hơn tổ quốc”. Nhưng tôi cũng lượng sức ḿnh, tài hèn sức mọn, tuổi già, chẳng c̣n mấy hơi mà đến lúc chầu trời, nên tôi chỉ đủ sức thương cảm những người đàn bà Việt Nam và đấu tranh cho họ.

    Dù tôi rất kính trọng những người như mẹ Teresa có tinh thần cứu rỗi toàn thế giới đau khổ, nhưng v́ cuộc đời có hạn và sức người cũng có hạn, tôi không dám theo chân bà.
    Hy vọng rằng ông, trái tim bao dung hơn, đầu óc cởi mở hơn, sẽ có thể đấu tranh cứu vớt những người đàn bà theo đạo Hồi và đạo Hindu, xin chúc ông đạt được nhiều thành công trong sự nghiệp từ thiện, v́ đối với tôi, chỉ sự nghiệp từ thiện và hành động thiết thực là có giá trị, c̣n phổ biến và rao giảng một cách thuần tuư nỗi đau khổ của những người đàn bà dưới thời Taliban th́ bộ máy thông tin của chính quyền cộng sản Việt Nam làm nhiều và tốt hơn ông.

    Bởi dưới tất cả những kênh truyền tin này, luôn luôn ngầm ẩn chứa một lời đe doạ: “Mở mắt ra mà nh́n ... Đă rơ chưa, chúng nó c̣n khổ hơn các người, hăy câm mồm đi ....”

    Để kết thúc bài trả lời này, tôi xin trở lại cái tên bài viết của ông: “Một thần tượng đă ra đi”. Khi ở Paris, ông Phan Huy Đường có đưa bài của ông cho tôi, và tôi đă trả lời ông Đường: “May thay, tôi không phải ngôi sao ca nhạc, tôi không cần fan v́ tôi không sống bằng tiền bán vé”. Giờ, tôi xin trả lời ông một cách nghiêm chỉnh hơn và có lẽ, hợp với những người lịch sự như ông hơn.

    Thưa ông, con người với con người luôn luôn là các hành tinh riêng biệt, về một phương diện nào đó, cho nên xă hội mới cần đến luật và lệ để cho những con người khác biệt nhau có thể cùng chung sống một cách hoà b́nh. V́ lẽ đó, để hiểu được nhau là rất khó, một người Tây học lịch sự như ông mà tiếp xúc với kẻ quê mùa lỗ măng như tôi quả là một sự khó nhọc cho cả đôi bên. Sẽ không bao giờ có được sự thông cảm hoàn toàn giữa hai cá thể quá cách biệt, nhưng tôi sẽ cố lư giải một cách đơn giản.


    Còn tiếp ...

  9. #2119
    Tran Truong
    Khách

    Trả lời Đinh Ngọc Ninh _ Dương Thu Hương

    Thưa ông, những người như ông Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn Khắc Toàn cùng nhiều người khác và bản thân tôi đấu tranh cho nền dân chủ v́ chúng tôi tin chắc rằng chỉ có giaỉ pháp dân chủ là tránh được một cách hữu hiệu sự bóc lột, nhũng lạm của thiểu số cầm quyền với dân chúng, và đó là con đường ngắn nhất để tổ quốc vượt đựoc cái khoảng cách lịch sử dài dặc mà những quốc gia văn minh đă bỏ Việt Nam cũng như các nước chậm tiến khác lại phía sau.

    Làm điều đó có nghĩa là chúng tôi phải chấp nhận mọi sự đau khổ, tù đày, con cái chúng tôi không được hưởng những tiện nghi trong công việc và đời sống, chưa kể sự quấy nhiễu và hù doạ thường xuyên của một bộ máy đàn áp khổng lồ. Chúng tôi chỉ có thể chấp nhận được mọi sự trả giá, kể cả cái chết v́ chúng tôi đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc bé nhỏ của gia tộc cũng như của bản thân, và chúng tôi tin điều đó là chính nghĩa.

    Chúng tôi không chấp nhận cái chết bởi tiếng la ḥ cổ vũ của những người khác. Không có kẻ nào ngu dại chấp nhận cái chết cũng như một cuộc sống khốc liệt v́ muốn được khen ngợi, được là ngôi sao, là thần tượng hoặc bất cứ thể loại nào tựa hồ như vậy. Mạng sống là giá trị thượng đẳng của con người, thứ đó chỉ có thể đem tế lễ thần thánh, và thần thánh ở đây với chúng tôi là tiếng gọi của lương tâm, là vong linh thiêng liêng của tổ tiên, khí thiêng của sông núi.

    Không ai đi vào cơi chết v́ tiếng hoan hô của những “ông thánh” bằng xương bằng thịt nặng từ 60 đến 70 kg, ăn một ngày vài bữa và vào pḥng vệ sinh để thải bă. Không ai ngu đến mức như vậy, thưa ông.

    Đó là điều thứ nhất. Điều thứ hai cũng quan trọng không kém là không những chỉ trong nước mà ở nước ngoài cũng có những người căm ghét chế độ độc tài, đau xót cho đất nước, họ chưa quá vội vui mừng v́ đôi giày Made in Vietnam như ông mà họ cũng nh́n thấy cái sự thật hiển nhiên là tổ quốc Việt Nam được xếp hạng trong mười nước nghèo khổ nhất thế giới, và căn nguyên sự nghèo khổ cần phải được tiêu diệt.

    V́ có chung cảm thức đó, họ lên tiếng ủng hộ những người đấu tranh cho dân chủ trong nước. Đó là một hành động v́ nghĩa, nói nôm na là chia lửa với những người đang chịu trận. Đă làm việc nghĩa th́ không ai tính thiệt hơn. Đă tính đến lợi ích, được thua có nghĩa là đi buôn, mà là buôn kiểu hàng xén. Hai hành vi đó cách nhau một trời một vực.

    Tất cả những người đă dấn thân vào cuộc đấu tranh này, buộc phải có một niềm tin bảo mạng, niềm tin đó không thể lay chuyển. Đứng trước hàng ngàn lời khen cũng như hàng ngàn lời chửi rủa, hăm doạ, họ phải giữ một sự thản nhiên. Bởi v́ nghe lời chê bai mà giận là mồi cho người ta gièm pha. Nghe câu khen ngợi mà mừng, đó là làm mồi cho người ta nịnh hót. V́ lẽ đó, vài năm trước đây tôi đă trả lời ông Đinh Quang Anh Thái: “Đối với tôi người ta khen hoặc người ta chửi như nhau.”

    Cuối cùng tôi xin nói với ông rằng, thần tượng chỉ là món ăn cho tuổi thiếu niên hoặc cho nhân loại thời ấu trĩ. Nước Đức đă từng có thần tượng là Hitler và thần tượng này đă dẫn nước Đức xuống vực thẳm của Đại chiến II. Một nửa nhân loại đă từng có thần tượng là Karl Marx, và một nửa nhân loại đă trả giá cho vị thần râu xồm. Sau những kinh nghiệm như vậy người ta hiểu rằng con người trưởng thành là con người không cần thần tượng. Thần tượng là món cháo thịt của tuổi thiếu niên.

    Chúc ông nhiều sức khoẻ.


    Còn tiếp ...

  10. #2120
    Tran Truong
    Khách

    Trả lời Đinh Ngọc Ninh _ Dương Thu Hương

    Hà Nội 7–9–2005.

    Thưa ông Đinh Ngọc Ninh, tôi chưa thấy hồi âm từ phía ông, nhưng v́ ngày Quốc Khánh vừa qua có xảy ra một vài t́nh huống mang tính bi hài và các t́nh huống này xét ra tương ứng với cuộc tranh luận mà ông khởi xuớng, nên tôi lại tiếp tục hầu chuyện ông, xem như đây là phần hai của lời phúc đáp.

    Ngày 2–9 vừa qua ông Tạ Hải có đến căn hộ tôi đang ở (308, A8, Khu Khương Thượng). Trên nguyên tắc tôi không tiếp ai tại nhà để tránh sự vu khống bỉ ổi của bộ máy cầm quyền, nhưng tôi đă tiếp ông Tạ Hải v́ ông ấy là kẻ bị đày đoạ, là nạn nhân của chính quyền cộng sản. Vốn là chuyên viên cao cấp của Tổng cục Cao su, do bản tính thật thà ông Hải đă tham gia vào cái tṛ gọi là “Đảng phát động chống tham nhũng”.

    Là người sinh tử với nghề lại có khá dầy kinh nghiệm ông Hải đă phát hiện, minh chứng và tố cáo đến mọi cửa vụ tham nhũng một ngàn tỷ đồng ở Tổng cục Cao su. V́ không c̣n cách nào khác, Bộ Công nghiệp phải kỷ luật thứ trưởng đặc trách Tổng cục này bằng cách cho nghỉ hưu sớm. Nhưng đồng thời ông Hải cũng bị đuổi khỏi cơ quan và mười lăm năm nay sống vất vưởng, không lương, không nhà, nhập vào đội quân khiếu kiện đứng thường trực trước cửa số 1 phố Mai Xuân Thưởng.

    Ông hăy cố h́nh dung những con người bị cướp đoạt mọi thứ, bị ném ra vỉa hè và sống thường trực dưới các mái tôn chợ, bị săn đuổi từ nơi này qua nơi khác, không có hiện tại và không cả tương lai .... Khốn khổ thay cho ông Hải, ông ấy cũng là người có chữ, và tuy mười lăm năm sống lay lắt thiếu cơm áo, thiếu cả điều kiện vệ sinh thân thể, ông ấy vẫn không quên giấc mơ “văn chương” thời sinh viên. Thế là ông ấy nằng nặc đ̣i tôi cho xem hai tấm bằng của Grinzane Cavour .

    Xem xong lại đ̣i mang về cho “bạn hữu” xem. Thật kỳ cục. Nhưng tôi không nỡ từ chối một người tử tế đă bị đẩy vào đường cùng như ông ấy. Tiện thể tôi nhờ ông Hải chuyển đến ông Hoàng Tiến bài viết của ông (Đinh Ngọc Ninh) và bài trả lời của tôi. Hai hôm sau ông Hải quay lại, mặt vốn xanh xao v́ đói ăn, không c̣n chút thần sắc. Ông ấy nói rằng ông ấy đă bị bắt ngay dưới chân cầu thang nhà A 8. Sáu công an dẫn ông ấy vào đồn.

    Ở đó họ quay phim, chụp ảnh ông Hải cũng như “tài liệu” ông Hải có trong tay . Họ tra hỏi, doạ nạt ông ấy suốt một ngày (từ 11 g 30 đến 8 g 30 tối). Khi ông Hải hỏi họ là công an của Bộ hay của Thành phố th́ họ quát: “Không có quyền hỏi”. Sau rốt, họ tịch thu các tài liệu với lời tuyên bố: “Tài liệu phản động, nguy hiểm, trái pháp luật”. Và họ thả ông ấy ra với lời đe doạ: “Từ rày không được lui tới bọn ấy nữa ...”

    Tuy nhiên ông Tạ Hải đă quay lại, bởi v́ dù sợ hăi ông ấy vẫn c̣n ḷng tự trọng, ông ấy lớn tuổi hơn tôi (sinh năm 1940) lại là đàn ông, ông ấy xấu hổ v́ đă phải ngoan ngoăn nộp hai tấm bằng Grinzane Cavour mặc dù ông ấy biết tiếng Anh, suy được ra tiếng ư và hiểu rằng hai tấm bằng ấy chẳng liên quan ǵ tới cái mà sáu ngài công an kia gọi là ‘tài liệu phản động, chống lại pháp luật nhà nước” ....

    Bây giờ, tôi xin ông, Đinh Ngọc Ninh hăy làm phép loại suy , từ người công dân Tạ Hải tới một công dân khác, không những không biết tiếng Anh mà thậm chí c̣n mù cả tiếng Việt, họ sẽ phản ứng ra sao trước sự đàn áp trắng trợn cuồng lộng của kẻ cầm quyền ? Và cái nhà nước bắt giữ công dân không cần lệnh, không cho phép họ được quyền hỏi danh tính, nếu không gọi là nhà nước độc tài mafia th́ gọi bằng tên ǵ, thưa ông ?

    *

    Từ nhiều năm trước đây nhà văn Lê Phương một đồng nghiệp của tôi trong xưởng phim truyện đă bảo:

    - Những điều cô nói các cụ xưa đă nói rồi. Từ những năm 1930 cụ Tản Đà đă viết:

    Bởi tại thằng dân ngu quá lợn
    Cho nên quân ấy mới làm quan ...

    Nhà phê b́nh Lại Nguyên Ân lại bảo tôi:

    - Ồ, câu thơ ấy chắc của ông Kép Trà, bởi v́ cha Tản Đà làm quan, anh ông ấy cũng làm quan, lư tưởng của ông ấy cũng là làm quan, ông ấy khó có thể nói phũ phàng như vậy.

    Ḷng phân vân, tôi đi hỏi thêm tám người nữa trong giới sử học và văn chương, có bảy người cam đoan câu ấy của Tản Đà, và một người bỏ phiếu cho Lại Nguyên Ân ....

    Thôi th́ dù Tản Đà hay Kép Trà vẫn chỉ câu thơ ấy . Sao người ta nhớ nhiều, nhớ dai đến như vậy ? Ông là người tài cao học rộng lại được đi muôn núi ngh́n sông hẳn là thuộc ḷng những nguyên tắc tâm lư: con người chỉ nhớ những ǵ có sức va đập rất mạnh vào tâm khảm. Hoặc là điều họ thích nhớ. Hoặc là điều họ cố quên nhưng không thể nào quên nổi.

    Vậy, ông có định về Viêt Nam để đào mộ thi sĩ Tản Đà và cụ Kép Trà hay không ?


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 2 users browsing this thread. (0 members and 2 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •