+ Reply to Thread
Page 213 of 237 FirstFirst ... 113163203209210211212213214215216217223 ... LastLast
Results 2,121 to 2,130 of 2369

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #2121
    Tran Truong
    Khách

    Trả lời Đinh Ngọc Ninh _ Dương Thu Hương

    Tôi cho ông ví dụ thứ ba.

    Dân Việt Nam sau cuộc chiến tranh chia làm hai và bên nào cũng không muốn thoát khỏi cái bóng hắc ám của quá khứ. Một phía là sự thù hận mù quáng ( sic ), phía kia là ḷng kiêu hănh ngu dốt và bỉ ổi. Cả hai đều ở trong nhà tù của chính ḿnh. Nhưng người Việt Nam nói chung trước con mắt của nhân loại chỉ là một dân tộc.

    Trong dân tộc ấy nhân loại chọn lựa hai gương mặt tiêu biểu: Nguyễn Trăi và Hồ Chí Minh. Bây giờ, tôi nói với ông về Nguyễn Trăi. Tôi không rơ một người du học từ bé ở phương Tây biết ǵ, nghĩ ǵ về Nguyễn Trăi. Riêng tôi, tôi đi Côn Sơn nhiều lần, lần nào cũng trở về với cảm giác buồn nản và uất hận. Tôi cảm thấy ḿnh bị tước đoạt cái ǵ đó vô h́nh, không thể giải thích nhưng đau xót đọng lại như muối xát vào vết bỏng, nỗi đau đó có thể h́nh dung. Một lần, con trai tôi hỏi:

    - Mẹ có thấy là Nguyễn Trăi đáng được cướp pháp trường gấp một ngàn lần những người khác hay không ?

    - Đúng! Ông xứng đáng được cướp pháp trường gấp một ngàn lần người khác.

    Và thế là câu hỏi của con trai tôi chính là lời giải thích nỗi đau xót uất hận của tôi bao nhiêu năm. Nói một cách công bằng tôi phải cảm ơn nó. Những vụ cướp pháp trường đă xảy ra không ít trong lịch sử Trung Quốc. Chưa kể đến 108 anh hùng Luơng Sơn Bạc ngay cả các môn phái vơ, các băng đảng lục lâm thảo khấu cũng thường xuyên cướp pháp trường để giải cứu cho sư phụ hay đồng đảng của họ.

    Vậy mà, với một người như Nguyễn Trăi đă không có ai làm điều đó. Không có cướp pháp trường. Ngay một tiếng thét, một giọt lệ cũng không. Nhục nhă thay, đau đớn thay, kẻ duy nhất công khai khóc Nguyễn Trăi lại là ... tên đao phủ !...

    Than ôi ! Dân tộc !

    Trong trường hợp cụ thể này dân tộc của chúng ta (của ông và của tôi) hùng hay hèn, thưa ông Đinh Ngọc Ninh ?

    Phải chăng sự hèn nhát trước kẻ cầm quyền là món ăn truyền thống quen miệng ngon lưỡi duy tŕ cho đến tận hôm nay và chính v́ thế mà bộ máy tuyên truyền của nhà nước này ra rả bảo tồn “truyền thống” ?.....

    Trong bài viết của ông, ông có nhại lại “thằng Vơ Văn Kiệt”, “thằng Lê khả Phiêu” và nói rằng đó là ngôn ngữ của kẻ đầu đường xó chợ. Ồ, tôi thích được đầu đường xó chợ gấp mười lần bây giờ v́ những lúc mài đũng quần ở quán nước hay ngồi xệp ăn bún ốc ở vỉa hè là những lúc được thư giăn và được nghe đủ thứ chuyện của dân đen ....

    C̣n bây giờ, trở lại chuyện: “thằng này, thằng kia ...”. Tôi xin thưa, trong gia tộc cũng như gia đ́nh tôi, chữ Đức được xếp lên hàng đầu. Giàu sang, quyền lực, bảnh choẹ và nhiều giá trị khác phải đặt ở phia sau. Chúng tôi xem chữ Đức như cốt lơi của nhân cách, như chỗ nương náu an toàn nhất cho cuộc hiện sinh, là giá trị bền vững cứu rỗi con người. Cha tôi dạy tôi như thế và tôi cũng dạy con cháu tôi như thế.

    Người có đức dù làm nghề nào cũng phải giữ sự ngay thẳng, không v́ lợi ích bản thân mà làm tổn hại người khác, cũng không v́ công danh mà xu phụ kẻ chức trọng quyền cao hà hiếp người yếu đuối, nghèo khổ. Tóm lại, đó là bản giá trị cổ lai hi và có lẽ thời nay nhiều người không nhớ nữa. Không may cho tôi, tôi chưa có bảng giá trị mới nào thay nên tôi cứ sống đúng theo các chuẩn mực cũ kĩ đó.

    Theo các chuẩn mực cũ kĩ đó th́ những kẻ cầm quyền Hà Nội hiện nay chỉ là một lũ gịi, không hơn và không kém. Thưa ông, ông có hiểu rơ thế nào là gịi không ạ? ... Có lẽ, ở đây tôi cần giải thích cụ thể cho ông v́ ông du học ở phương Tây từ nhỏ chỉ biết các loại toilettes trắng bóng, sạch như lau. Mà, trong bất kỳ ngôn ngữ nào, mỗi từ cũng sinh ra từ một bối cảnh cụ thể.

    Thưa ông Đinh Ngọc Ninh, trước đây người nông dân Việt Nam chưa có phân hoá học họ chỉ có thể bón ruộng bằng phân bắc (tức là cái thứ mà mọi người vẫn vào pḥng vệ sinh để tống ra hàng ngày, không tống ra được sẽ khốn khổ v́ chạy chữa). Họ bón ruộng bằng phân bắc + phân chuồng gồm phân lợn, gà, trâu ḅ, và phân xanh (tức lá cây ủ thối). Phân chuồng và phân xanh thường đă oải chỉ gánh ra ruộng là văi.

    Riêng phân bắc phải chứa vào các thùng đấu tức là các hố sâu được đào ven ruộng, làm loăng ra bằng cách đổ nước bùn hay nước rănh, và thứ đó được coi là thứ phân bón tuyệt hảo cho lúa, rau và các loại hoa. Vậy là, trong các hố chứa phân ruồi nhặng đẻ trứng, trứng nở ra gịi. Gịi lúc nhúc trong hố phân là một h́nh ảnh của đồng ruộng Việt Nam xưa.

    Ở đây, dẫu biết rằng ông là người lịch sự, tôi không thể nào làm đẹp ḷng ông mà mô tả : “những con côn trùng bay lượn hay nhào lộn trong quư bă, trong báu phẩn ...” vân vân .... Sự thật là sự thật. Cổ ngữ nói “cứt có gịi” là từ h́nh ảnh này nảy sinh ra. Khủng khiếp thật. Nhưng đó chính là một góc của cuộc sống. H́nh tượng con gịi vô cùng ấn tượng, nhất là với ai đă từng nh́n thấy những hố phân thời trước. Đó có thể là h́nh ảnh tiêu biểu nhất cho một loài kư sinh có sức tàn phá khốc liệt và sức mạnh sinh sản khốc liệt. Thêm nữa, một sự nhơ bẩn đến nhờm tởm.


    Còn tiếp ...

  2. #2122
    Tran Truong
    Khách

    Trả lời Đinh Ngọc Ninh _ Dương Thu Hương

    Hăy nh́n lại những con gịi khổng lồ thời hiện tại. Hà Nội đang lưu truyền bản photocopie trên đó đăng thứ tự 50 (năm mươi) con Gịi hạng một, những con Gịi chủ ngân khoản nhà băng khắp thế giới, nhiều nhất là Mỹ và Thụy sĩ. Mức tiền gửi thấp nhất là trên 600 triệu USD ... Tôi không phải chủ nhà băng nên không biết rơ số ngân khoản thấp nhất hay cao nhất là bao nhiêu. Nhưng tôi biết một số vụ “làm ăn” của các Bự Gịi.

    Con th́ ăn cắp một nửa số xi-măng đổ ḷng hồ Thuỷ điện Hoà b́nh khiến mỗi năm một lần phải mời chuyên gia Hà Lan sang hàn vết nứt, mỗi lần tốn kém hàng trăm triệu USD và các ngân hàng bị huy động chạy nháo nhác như cứu hoả.

    Con th́ mua tàu băi rác của hải quân Nga thải đi sơn quét lại mang về lúc diễn tập sự việc mới đổ bể. Con th́ mua tên lửa Nga đă tịt ng̣i đem về bắn không nổ, mang tàu trục vớt không được phải thuê dân chài ṃ lên. Con thi rút ngân quỹ quốc gia cho vợ trổ tài xây sân bay trên đảo tốn hàng tỷ USD, ngày khánh thành cả sân bay, máy bay và phi công bị sập ch́m xuống biển vô tăm tích, báo chí không được phép đưa tin, đương nhiên, quốc hội cũng không được báo cáo ...vân vân ..và.. vân vân.... tôi không thể kể tiếp thưa ông, v́ bất khả.

    Tôi không đủ giấy và đủ thời gian để liệt kê 50 con Gịi cấp 1, làm sao có thể đủ kiên nhẫn kể cho ông những con Gịi cấp 2 và cấp 3 ? .... Tôi chỉ biết rằng sự tàn nhẫn khốc liệt đang hoành hành trên xứ sở này nơi đám công tử đỏ đánh canh bạc cả trăm ngh́n USD, cưỡi máy bay đi chơi gái Hồng Kông như người ta xuống đường đổ rác, trong khi con cái nông dân thất học v́ không tiền mua vở, bao nhiêu người chết bệnh v́ không tiền chữa, thậm chí có người bị trâu đâm ḷi ruột , bệnh viện cũng không cấp cứu v́ ... không đủ tiền nhập viện ...

    Chưa bao giờ sự lộng hành của quyền lực lại gây cho tôi cảm giác nhờm tởm như bây giờ. Cũng chưa bao giờ sự khiếp nhược dối trá của dân chúng lại khiến tôi buồn nản như bây giờ. Khi một đám Bự Gịi xuất hiên trên khán đài, bên dưới người ta kháo nhau rành rẽ:

    “... Thằng A có cổ phần ở siêu thị này, ở khách sạn liên doanh kia. Thằng B bắt nhà nước trả gần 100 tỷ cho công ty thua lỗ của con trai nó. Thằng C vớ ngót nghét năm trăm triệu USD mua vụ tàu và súng đểu ...vân vân..và..vân vân...”

    Nhưng nếu cần nói một lời chính thức, công khai, họ sẽ lẩn đi ngay. Tôi chắc đám Bự Gịi đứng trên khán đài kia cũng đủ sức hiểu rằng người dân căm thù và khinh bỉ chúng, nhưng chúng đứng vững v́ chúng dựa trên ṇng súng. Đơn giản thế thôi. Một sự sợ hăi khủng khiếp đă và đang nghiền nát dân tộc này biến họ thành những kẻ dối trá. Nói dối tự nhiên như hít thở. Nói dối v́ hăi quá. Đó là sự thật hiển nhiên dưới mọi nền độc tài.

    Và đây là điều tôi sẽ cho ông rơ: Tôi đă quay trở lại Viêt Nam năm 1995 chính là để chiến đấu với sự sợ hăi có tính thống trị và thâm căn cố đế này.

    Trong bài báo của ông Alan Riding ngày 11-7-2005 viết: “Tôi quay lại Việt Nam là để nhổ vào mặt kẻ cầm quyền”. Thật ra, câu ấy tôi đă sửa đổi chút ít so với bản gốc. Câu nói chính thức của tôi là như sau: “Mon seul but, c’est déféquer sur les visages du pouvoir”, tôi trả lời câu hỏi của một số phu nhân đại sứ và nữ tuỳ viên ngoại quốc đang sống ở Hà Nội, trong một buổi họp mặt có tính pḥng trà. Bây giờ ông, một người lịch sự, hăy cố nghe cho rơ lời dich sát nghĩa sang ngôn ngữ mẹ đẻ của chúng ta:

    “Tôi trở lại Việt Nam là để ỉa vào mặt kẻ cầm quyền”.

    Tại sao tôi lại biến báo từ chữ ỉa sang từ nhổ ? V́ ở Pháp tôi thấy người ta văng merde luôn luôn, và tôi nghĩ rằng từ nào dùng nhiều cũng ṃn nên tôi mới đổi từ déféquer sang cracher. Không phải là để làm hài ḷng ông Alan Riding, thưa ông !

    Từ nhỏ, tôi đă không có tính chiều ḷng người khác. Cả đến bố mẹ tôi, tôi cũng không nói khéo bao giờ. Đó là phần khiếm khuyết của bản thể. Khó mà đổi thay. Và tôi cũng không có ư muốn thay đổi. Ông chẳng phải bố mẹ tôi làm sao tôi có thể gọi những Con Gịi tôi khinh bỉ bằng “ngài” hoặc “ông” để cho ông đựoc đẹp ḷng ?


    Còn tiếp ...

  3. #2123
    Tran Truong
    Khách

    Trả lời Đinh Ngọc Ninh _ Dương Thu Hương

    Bây giờ, tôi xin kính biếu ông một trong số những định nghĩa về con người mà tôi thích:

    “Con người là con vật với những ảo tưởng của nó”.

    Và để giúp ông “giải ảo” được nhanh chóng tôi xin nói vắn tắt như sau: Tôi là người đấu tranh cho dân chủ nhưng không nuôi mộng làm chính trị. Có nghĩa là nếu một mai đất nước có dân chủ, tôi (nếu trời c̣n cho sống, giả dụ như vậy, và chưa lú lẫn) sẽ không bao giờ tham gia vào bất cứ đảng phái nào. Không những thế tôi c̣n cấm chỉ hai con và các cháu tôi làm chính trị: “Nếu ai không nghe lời tôi, c̣n sống tôi sẽ từ, chết rồi tôi sẽ về phá bàn thờ quấy nhiễu cho bằng phải bỏ chốn quan trường mới thôi”.

    Tại sao ? V́ nghề chính trị rất hao tổn âm đức, quyền lực và ḷng tham là hai con thú dữ thường xuyên chiến thắng ḷng nhân ái cũng như lương tri. Phải là người dầy bản lĩnh lắm mới nên nhảy vào chính trường nếu không tai hoạ khó tránh khỏi. Hai con tôi, mỗi đứa hai bằng đại học, v́ là con kẻ làm giặc nên không thể có chỗ trong nhà nước này, con gái tôi bán sơn cho hăng Đông á, con trai tôi làm đủ nghề tạp nhạp: bồi bàn , gác cổng, vẽ thuê và nay làm quảng cáo thuê cho tư nhân.

    Không sao ! Cuộc chơi nào cũng phải trả giá và đối với tôi mọi sự được ngửa bài. Trong cuộc đấu tranh này tôi không nhằm nḥ ǵ hết cho cả ba đời trong gia đ́nh tôi, vậy là cho không / Gratuit

    Khi không một mảy may tham vọng, tôi là người tự do, thưa ông. Tôi không cần mua phiếu của bất cứ ai để được làm chủ tịch đảng hay làm tổng thống.

    Tôi không cần uốn lưỡi gọi những Con Gịi bằng “ông” để ông được êm tai,đẹp ḷng.

    *

    Tại sao lại có cuộc chơi này ?

    Chính tôi cũng không rơ. Xưa nay tôi vẫn là kẻ bị ném đá từ hai phía, cộng sản cũng như quốc gia. Danh sách những người chửi tôi ở California c̣n dài hơn ở Việt Nam. Tôi không trả lời ai hết, trừ trường hợp Bùi Duy Tâm 1992. Hồi đó vũ khí chiến lược của tôi là “chuyện Dương Thông” c̣n phải chôn trong bóng tối nên cuộc căi vă có tính đàn bà vớ vẩn phù phiếm. Mười hai năm sau tôi mới sử dụng vũ khí này. Và tôi hiểu cuộc chiến tranh nào cũng cần những vũ khí bí mật, nhất là trong trường hợp trứng chọi đá như tôi. Với tất cả các cá nhân đă chửi tôi ở cả hai phía, không bao giờ tôi đáp lời. Lư do, ông đă hiểu.

    Lần này, tại sao lại là ông ? Thành thực sau khi đọc bài của ông tôi đă ném vào sọt rác và quên. Nhưng khi bài đó được đưa tới qua đường bưu điện tôi đột ngột đổi ư. Bây giờ tôi bắt đầu lờ mờ nhận thấy rằng tôi bị xui khiến bởi nỗi xúc động thầm kín với h́nh ảnh tươi thắm của một nước Việt Nam năm 1945 một dân tộc hào hùng, thăng hoa, và một nước Việt Nam năm 2005 với một dân tộc bị phân chẻ không c̣n nhuệ khí.

    Những người công sản vào năm 1945 tràn đầy tự tin kiêu hănh, và lũ Bự Gịi hiện tại, ĺ lợm, vô sỉ và tham tàn. Một ṿng quay sinh diệt, sự nảy nở và sự tàn rữa kế tiếp nhau .... Có lẽ, v́ những cảm thức đó, tôi đă trả lời ông.

    Tuy nhiên, về phía ông, chính ông mới là người khởi sự, chính ông là kẻ lập ngôn, ông muốn có cuộc chơi này. Vậy th́, tôi xin chờ câu trả lời của ông.

    Chúc ông sức khoẻ.

    Dương Thu Hương

  4. #2124
    Tran Truong
    Khách

    Vai tṛ của nhà văn nữ trong xă hội

    Bài nói chuyện của Dương Thu Hương tại Câu lạc bộ Hiệp hội các Hội khoa học kỹ thuật, Hà nội ngày 9.2.1990

    Thể theo nguyện vọng của các trí thức trong Câu lạc bộ Hiệp hội các Hội Khoa học Kỹ thuật tại Hà nội (tại trụ sở Đảng Xă hội cũ, 53 Nguyễn Du), anh Hoàng Nguyên (là nhà báo phụ trách Câu lạc bộ) đă mời nhà văn Dương Thu Hương đến nói chuyện với các thành viên Câu lạc bộ.

    Chiều thứ sáu 9.2.1990, khoảng gần 14 giờ, trong pḥng họp 300 ghế đă gần kín hết người ngồi. 14 giờ kém 5 phút, khi ông Hoàng Nguyên giới thiệu diễn giả với cử tọa th́ không c̣n một ghế trống. Nhà văn Dương Thu Hương muốn ngỏ ư nhường ghế của ḿnh cho một thính giả cao tuổi đứng gần đó, nhưng ông lắc đầu cảm ơn và chỉ cho chị Hương thấy xung quanh pḥng họp, sát tường có nhiều người phải đứng.

    Đúng 14 giờ nhà văn Dương Thu Hương bước lên diễn đàn.

    Thưa các cô bác và các anh chị,

    Hôm nay đứng trước một cử tọa đông đảo, trong đó có nhiều vị cao tuổi và hơn tôi rất nhiều về trí thức, về công lao đối với xă hội và các mặt khác, tôi không thể không run sợ. Nhưng tôi nghĩ là ḿnh đến đây với tấm ḷng chân thành nên cũng yên tâm hơn. Tôi không có khả năng và cũng không có ư định diễn thuyết ở đây, tôi chỉ muốn được đối thoại một cách chân thật, cởi mở với các cô bác và các anh chị. Từ giờ phút này, xin cho phép tôi được gọi một cách thân mật các vị là các anh chị.

    Anh Hoàng Nguyên, hôm qua, thay mặt các anh chị chuyển tới tôi bốn câu hỏi. Để có thể đạt hiệu quả tốt hơn cho cuộc đối thoại trong một thời gian hạn định, tôi xin trước hết trả lời bốn câu hỏi này. Sau đó, nếu các anh chị không đặt tiếp những câu hỏi, tôi xin phép được ra về.

    Câu 1 : Điều ǵ đă thôi thúc chị đi vào văn học ?

    Hồi c̣n đi học, tôi chưa bao giờ nghĩ ḿnh có thể trở thành nhà văn. Tôi thường mơ ước trở thành cầu thủ bóng bàn, bóng rổ hay bơi lội mặc dù tôi cố gắng tập măi mà chẳng bao giờ biết bơi, rồi tôi lại chăm chỉ tập xà và mơ ước trở thành vận động viên thể dục dụng cụ.

    Năm 1967, tốt nghiệp trường Lư luận nghiệp vụ của Bộ Văn hóa, tôi tṛn hai mươi tuổi. Cuộc chiến đấu chống Mỹ của nhân dân ta đang diễn ra ác liệt, tôi xung phong vào B́nh Trị Thiên, mong đóng góp phần sức lực nhỏ bé của ḿnh cho đồng bào và chiến sĩ đang chiến đấu gian khổ ở đó. Cùng vởi bạn bè, chúng tôi tổ chức những phong trào văn hóa quần chúng trong các đơn vị thanh niên xung phong, cất lên “Tiếng hát át tiếng bom”.

    Ngày ấy, các đoàn văn nghệ nghiệp dư của chúng tôi không có ǵ ngoài ít đạo cụ và trang bị thô sơ, nhưng đồng bào và chiến sĩ đều đón tiềp chúng tôi rất nồng nhiệt. Chúng tôi cũng đă nhiều lần chửng kiến những cảnh đổ máu, hy sinh. Đó là những năm tháng sung sướng và trong sáng nhất của đời tôi. Nhưng đồng thời, thời kỳ đó cũng lưu lại trong kư ức tôi hai sự việc đáng buồn.

    Sự việc thứ nhất : Một lần ông Nguyễn Tư Thoan (lúc đó là bí thư tỉnh ủy Quảng B́nh) tiếp đoàn văn nghệ̣ chúng tôi. Đồng chí trưởng đoàn tŕnh bày với ông Thoan phương tiện làm việc và đời sống anh em trong đoàn quá khổ sở, thiếu thốn. Nghe xong, ông Thoan phẩy tay nói : “Bảo đem cho nó ít bột trứng gà (và một số tiêu chuẩn thức ăn ǵ đó mà tôi không c̣n nhớ rơ) và điều chỉnh lại chế độ bồi dưỡng…”. Những người ngồi đó dạ ran sung sướng, riêng tôi lặng đi, choáng váng.

    Thái độ ông Thoan, cái phẩy tay của ông Thoan, thái độ khúm núm của mọi người làm tôi h́nh dung thấy h́nh ảnh hống hách của kẻ cường hào xưa kia trong làng xă ta. Đó không phải là quan hệ “đồng chí”. Có một cái ǵ đó vướng mắc trong suy nghĩ của tôi, nhưng đời sống lúc đó rất gian khổ, một lon gạo chúng tôi mang về từ bên kia sông Ṛn có khi phải đổi bằng máu. Đế quổc Mỹ muốn đẩy vùng đất Quảng B́nh trở lại thời đồ đá. Chúng tôi không dám mơ đến những bữa cơm, ăn khoai khô đă là sung sướng th́ c̣n đâu trí năo để phân tích những canh cánh trong ḷng ḿnh. Sự việc đó tôi cũng dần dần quên đi.

    Nhưng rồi tiếp đến một sự việc khác. Bấy giờ ở tỉnh B́nh Trị Thiên có ông tỉnh đội trưởng cao lớn, đẹp trai, có rất nhiều vụ bê bối về phụ nữ. Có những phụ nữ mê ông ta và cũng có những phụ nữ bị ông ta cưỡng bức, không chịu th́ họ bị thuyên thuyển, cách chức. T́nh cảm của người phụ nữ trong tôi bật dậy nỗi bất b́nh. Một cán bộ cách mạng dùng quyền hành của ḿnh để chiếm đoạt phụ nữ th́ thật là quá đê tiện. Nhưng tại sao lại không ai dám vạch mặt hắn. Mọi người trả lời : “Ở tỉnh này nhất ông bí thư, nh́ ông chủ tịch, ông tỉnh đội truởng này có uy quyền thứ ba, làm ǵ được ông ta ?”

    Sự việc trên day dứt, ám ảnh tôi, khơi gợi lại cả sự việc cũ trong kư ức tôi. Chúng ta chiến đấu, hy sinh cho một lư tưởng chung, cho quan hệ tốt đẹp của t́nh đồng chí, vậy mà “đồng chí” là thế này ư ? Tôi đă lờ mờ nhận thấy rằng chính chúng ta đang là nô lệ cho một hệ quy chiếu giả tạo.

    Sau 30.4.1975 tôi vào miền Nam. Trong khi các phụ nữ khác lóa mắt v́ vải lụa, son phấn, hàng hóa, tôi choáng váng nhận thấy hệ thống thông tin ở đó quá phong phú. Trên các quầy sách thấy bên cạnh vô vàn các tác phẩm văn chương, khoa học, triết học của thế giới cổ và kim, đông và tây, bầy rất nhiều những sách triết học Mác - Lênin, sách văn học Nga và Xô viết như Tsêkhốp (Tchekhov), Đôxtôepxki (Dostoievski), Goócki (Gorki) v.v...

    Trong khi ở miền Bắc hàng bao năm trời chúng ta chỉ có một thứ đài ga-len tự lắp, nhà nào khá lắm có cái đài Xiêng-mao, trên các quầy sách hầu như chỉ có sách của phe xă hội chủ nghĩa. Chúng ta chỉ tiếp nhận một luồng thông tin. Làm sao chúng ta đánh giá, phê phán mọi sự việc, sự vật một cách đúng đắn được ?

    Tôi nhớ lại những mô h́nh xă hội phong kiến trong sử sách Trung Quốc : đốt sách, chôn nhà nho, d́m nhân dân trong ngu dốt. Một xă hội xây dựng theo mô h́nh cường hào và những bầy cừu ngoan ngoăn th́ không thể phát triển theo chiều hướng tiến bộ được. Chiến tranh đă chấm dứt rồi, tôi cần phải xem xét, đánh giá lại những quan niệm của tôi.

    Tôi có ngộ nhận trong cuộc sống này không ? Tất cả bạn bè cùng học với tôi trên quê hương đều đă tan xương nát thịt nơi chiển trường B5, trừ một người bi cụt nửa bàn tay trở về làm thợ chữa rađiô ở Bắc Ninh và một thương binh bị cắt túi mật sống sót trở về.


    Còn tiếp ...

  5. #2125
    Tran Truong
    Khách

    Vai tṛ của nhà văn nữ trong xă hội

    C̣n tôi. cũng như bao người lính khác, sau cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam trở về với một cái chảo úp lên đầu che mưa và một con búp bê bằng nhựa mang về làm quà cho con cái. Trong khi đó biết bao kẻ tận hưởng kỳ thành không hề hao tổn tâm trí, xương máu trong những năm chiến tranh đằng đẳng ấy, lại lượm lặt được vô vàn chiến lợi phẩm, trở nên giàu có, vênh vang, mà chắc các anh chị ngồi đây cũng biết.

    Tôi nhận thấy người ta nêu lên một lư tưởng cao đẹp, nhưng trong quá tŕnh thực thi lư tưởng đó có ǵ trục trặc đẩy sự vận hành xa ra khỏi mục tiêu, thậm chí có khi ngược chiều.

    Những điều bức bối day dứt ấy thôi thúc tôi phải t́m hiểu, suy ngẫm, nói và viết lên. Tôi không phải là nhà triết học hay chính trị, tôi đành trút tâm tư của tôi lên trang sách.


    Câu 2 : Trong điều kiện xă hội hiện nay, nhà văn nữ có thể đóng góp cái ǵ cho xă hội, mang tính nữ và tính thời đại ?

    Trong khi viết văn tôi không nghĩ ḿnh là phụ nữ và phải có cái ǵ khác nam giới. Có thể phụ nữ nhạy cảm hơn với t́nh yêu nên viết về đề tài đó có nhiều cái hay. Tôi cũng có lúc thích viết truyện t́nh v́ t́nh yêu cũng chứa đựng tất cả và đề tài t́nh yêu rất hấp dẫn với công chúng, nhất là thanh niên. Một nhà văn lớn đă nói : “Bi kịch lớn nhất của loài người là t́nh yêu”.

    Nhưng đối với tôi, tôi đang sống trong một đất nước hàng ngày vẫn diễn ra những cảnh đau khổ, những điều oan khuất, c̣n có gia đ́nh nông dân tự tử cả nhà bằng thuổc trừ sâu th́ bi kịch t́nh yêu phải lui xuống hàng thứ yếu. Tôi không thể không viết những vấn đề khác cấp bách hơn.


    Câu 3 : Quan niệm của chị về t́nh yêu và phương thức thể hiện t́nh yêu trong văn học ?

    Khi bước vào viết văn, tôi ít nghĩ về cách làm văn chương. Tôi viết văn do thôi thúc nghĩa vụ của một công đân đối với tổ quốc ḿnh. Về t́nh yêu tôi tôn trọng những quan niệm truyền thống, có người cho có tính chất phong kiến. V́ vậy tôi cũng muốn lui lại để xem xét ḿnh kỹ hơn. Thời đại này, nhiều niềm tin bị đổ vỡ, nhiều nếp sống cũng đổ vỡ, không sức kiềm chế. Có người coi quan hệ nam nữ không khác những nhu cầu ăn uống.

    Nhưng với riêng tôi, tôi vẫn tôn trọng t́nh yêu theo chuẩn mực truyền thống. Quá khứ đau thương trong chiến tranh đè nặng tôi , làm tôi dị ứng với mọi lối sống phá phách. Vả lại tôi đă từng biết những người đàn ông và đàn bà sống buông thả nhất cũng không giảm bớt đau khổ trong t́nh yêu. Tôi cho rằng có lẽ dần dần người ta sẽ quay về với những quan niệm cổ truyền về t́nh yêu, coi t́nh yêu thiêng liêng như tôn giáo.


    Câu 4 : Ư tưởng của chị khi viết “Bên kia bờ ảo vọng” và “Những thiên đường mù”?

    “Bên kia bờ ảo vọng” là cuốn tiểu thuyết đầu tay của tôi, nó chứa đầy những khuyết nhược điểm, thậm chí c̣n ẩu tả. Khi viết nó tôi muốn nói rằng con người không nên bán ḿnh cho những ảo lư tưởng để rồi ḿnh sẽ trở thành vật hy sinh cho chính nó. Thời gian viết “Những thiên đường mù”, một ḿnh tôi đối diện với trang sách và những h́nh ảnh vẫn day dứt trong kư ức tôi sống dậy.

    Hồi cải cách ruộng đất, tôi lên 9 tuổi, nhà tôi ở thị xă Bắc Ninh ven đường quốc lộ, mảnh vườn sau nhà tôi trồng xu hào và ở sát đường tàu. Một buổi sáng ngủ dậy, tôi và mọi người thấy xác một người đàn ông tự sát nằm kẹp đầu giữa hai thanh ray, thân ông nằm song song với vườn nhà tôi.

    Đó là một đảng viên cộng sản ở làng Đại Tráng bị quy là địa chủ trong cuộc đấu tố. Bốn hôm sau lại có một xác người tự treo cổ lủng lẳng. Người này cũng là đảng viên cộng sản được tổ chức cách mạng gài vào làm lư trưởng làng tề để hoạt động cho dễ, không ngờ trong cuộc đấu tố bị quy kết là địa chủ và phản động. Trí óc non nớt của tôi lưu lại măi những h́nh ảnh kinh hoàng đó.


    Còn tiếp ...

  6. #2126
    Tran Truong
    Khách

    Vai tṛ của nhà văn nữ trong xă hội

    Rồ́ một thời gian sau, kư ức lại ghi thêm những h́nh ảnh khác : sau khi đấu tố xong, một tội nhân bị xử tử thây phơi giữa đường, hàng trăm người nối thành gịng dẫm đạp lên xác chết để chứng tỏ ḷng căm thù giai cấp. Khi trở về, gịng người gặp con của địa chủ - tội nhân - vác mai lủi thủi đi ngược chiều để chôn cất bố.

    Rồi những câu chuyện sáng sáng có những kẻ bị mổ bụng, trên bụng có cài tờ giấy ghi là Việt gian. Sau này tôi h́nh dung dần ra các biến cố, tôi nghĩ rằng không thể xóa bỏ một xă hội tàn ác bất công để xây dựng một xă hội b́nh đẳng bác ái khi con người vẫn bị đẩy cuốn theo những hành động tàn bạo như vậy.

    Vả chăng, đâu phải lịch sử của dân tộc chúng ta chỉ có những hào quang thắng lợi, nó c̣n chứa chất bao nỗi đau, bao vụ oan khuất, bao sai lầm. Tôi không thể không bộc lộ trên trang sách những điều tôi trăn trở, suy cảm. Tôi c̣n kém hơn các anh chị ngồi đây rất nhiều về tri thức, nhưng sức tôi chỉ đến thế. Tôi vẫn nghĩ những điều tôi viết ra c̣n quá nông cạn so với những nỗi đau dân tộc ta đang phải gánh chịu.

    Tôi xin phép các anh chị được trích đọc một đoạn trong thư của nhà văn Mai Văn Tạo gửi từ trong Nam ra cho tôi, bàn về cuốn “Những thiên đường mù”.

    “… Tôi t́m Thu Hương để cảm ơn Thu Hương đă viết những điều từ lâu chúng lôi “không được viết” và bây giờ th́ “không viết được” nữa rồi. Sức hết rồi, lực c̣n đâu ? Cái tâm không, không đủ, dù rằng như Nguyễn Du nói : “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”…

    Thu Hương đă lôi lên trang sách ḿnh một lũ người ngợm bất lương, ngu dốt có, học vấn cao cũng có, bọn này đă tạo thành những thế lực hắc ám, bạc ác với con người và cuộc sống, làm cho đời sống khô cằn, lạnh tẽo, u ám và bi thương.

    CCRĐ (tôi viết tắt) người ta nói nghe dễ ợt : “sai lầm” … và rồi rút kinh nghiệm ... sửa chữa, cả một sự ngạo mạn, coi sinh mạng người và đất nước nhẹ như cái bông cỏ . Đối với tôi … cải cách ruộng đất là tội ác rùng rợn đến khủng khiếp . “Tôi không dễ quên những lầm lỗi trong CCRĐ ...”. Tôi đă viết như thế trong bài “Văn học phải làm ǵ …” , tiếc thay khi in lên báo đă bị xén mất câu ấy rồi .

    Từ lâu tôi thèm khát những trang sách viết một cách đàng hoàng về CCRĐ (không cần thái độ bôi đen, bôi đen là không lương thiện, là cung cách của kẻ yếu hèn) vẫn chưa thấy.

    “Những thiên đường mù” Thu Hương đă vẽ lại đôi nét về cái bi kịch của cả dân tộc này. Nhưng xin lỗi nhé - chỉ mới phác họa sơ sơ chưa được 1/1000 cái thực như tôi đă thấy tận mắt, nghe tận tai . Dù sao khái quát vậy đă giỏi rồi, đáng quí rồi. Hồi bi kịch CCRĐ xảy ra có lẽ Thu Hương vào tuổi 15, 16 chớ chi ”.


    Thưa các anh chị, hồi ấy tôi mới lên 9 tuổi .


    Câu 5 : Chị có thấy sáng tác của chị Dạ Ngân, Phạm Thị Hoài có ǵ đồng điệu với ḿnh không ?

    Tôi không trả lời được câu hỏi này. Tôi không quen tự ngắm ḿnh, so sánh với những người khác và tự ve vuốt ḿnh. Tôi cho rằng người ta không nên tự ngắm và tâng bốc ḿnh. Một xă hội chỉ biết tự ve vuốt ca ngợi ḿnh chỉ dẫn đến mù ḷa và bệnh tật. Trong loài người, dưới thời đại công xă nguyên thủy, con người c̣n quá ấu trĩ mới tự bằng ḷng với ḿnh. Xă hội đó có thể là một hồi quang sáng lạng , nhưng quá đơn sơ của loài người.

    Lịch sử dần phát triển, dưới thời xă hội chiếm hữu nô lệ đă xuất hiện những thằng hề chế giễu cái xấu của chủ nô, đến thời phong kiến đă xuất hiện những giám quan để can ngăn vua lúc mê muội. Thế mà ở thời đại ngày nay chúng ta để tự ngắm vuốt ḿnh hơi lâu. Chúng ta say sưa ca ngợi những chiến thắng của ḿnh và chúng ta chỉ thích nghe bản tụng ca, không muốn có những luồng thông tin hồi đáp ngược ư muốn. Thật là trớ trêu !

    Trong câu hỏi này c̣n một ư nữa, tôi xin tiếp tục trả lời.

    Dự định văn học sắp tới của chị ? Chị có làm thơ không ?

    Trước kia tôi có làm thơ, nhưng lâu nay tôi chỉ chuyên viết văn xuôi. C̣n tôi không quen quảng cáo trước dự định của ḿnh. Nghề văn chương thường có những bất trắc, có thể là mai đây, vì nhiều lư do, tôi không viết được nữa, vậy th́ nếu tuần sau các anh chị ngồi đây có thấy tôi bán bánh rán, mở quán cà phê hay làm thợ may th́ cũng đừng lấy làm lạ. Tôi chỉ có thể viết chân thành, nếu không viết được như thế, tôi sẳn sàng làm mọi việc để sống một cách lương thiện.

    *

    Nhà văn Dương Thu Hương đă trả lời các câu hỏi trên trong đúng 60 phút. Sau đó nhà báo Hoàng Nguyên điều khiển pḥng họp và cử tọa tiếp tục nêu các câu hỏi :

    - Hàng tuần, chiều thứ bẩy, từ 1 đến 3 giờ chiều tôi thường đi nghe “giảng đạo” trên ban tuyên giáo trung ương, ở đó người ta bàn tán nhiều về “Những thiên đường mù”. Tôi cũng đă đọc một bài trong báo Nhân Dân phê phán tầm nh́n của tác phẩm này bị lệch lạc. Cũng có một bài báo của một cháu sinh viên nào đó chê tác phẩm của chị. Trong một cuốn băng ghi âm tôi được nghe ở trên ban Tuyên giáo Trung ương, một đồng chí lănh đạo cao nhất của Đảng phê phán những lệch lạc trong “Những thiên đường mù” và những ư kiến của học giả Nguyễn Khắc Viện. Vậy xin chị Hương cho biết về những ư kiến đó.

    - Xin chị cho biết ư kiến đánh giá của chị về Đại hội nhà văn vừa rồi.

    - Trong tham luận của chị Hương trong Đại hội nhà văn lần thứ tư có nói : ”… Chức trách của nhà văn là cảnh báo cho xă hội…”. Đề nghị chị nói rơ thêm về điều đó ...

    - Tôi được nghe kể ở ngoài khá nhiều về Đại hội nhà văn, về những lời phát biểu của chị trong đại hội. Những điều đó truyền đi nhiều khi bị sai lệch. Rất mong chị kể trực tiếp và xin cho biết về đời tư của chị.

    - Vừa rồi chị nói là chị viết c̣n ẩu tả. Qua các tác phẩm của chị tôi cũng thấy có những chỗ c̣n sơ suất, ví dụ như trong “Bên kia bờ ảo vọng” và “Quăng đời đánh mất”. Mặt khác chị lại nói là chị viết nhằm mục đích phục vụ nhân dân. Phục vụ nhân dân mà lại viết ẩu tả th́ liệu tác phẩm có đi vào người đọc như mong muốn của chị không ? (ư kiến này của một nữ thính giả).

    - Sau Đại hội nhà văn chúng tôi có chú ư đến bài viết của Phạm Tiến Duật phê phán bản tham luận của chị Hương ở đại hội. Cũng có một bài báo viết rằng : Nêu chuyện “biết ơn dân” Dương Thu Hương chẳng nói được điều ǵ mới hết mà chỉ là lặp lại những lời mà người ta đă nói từ lâu hàng ngàn năm nay. Vậy chị Hương có để ư thấy họ có xu hướng bài bác và dập tắt những ư kiến tâm huyết trên diễn đàn Đại hội nhà văn không ?


    Còn tiếp ...

  7. #2127
    Tran Truong
    Khách

    Vai tṛ của nhà văn nữ trong xă hội _ DTH

    Nhà văn Dương Thu Hương tiếp tục lên diễn đàn trả lời:

    Tôi xin phép trước hết trả lời câu hỏi của nữ thính giả. Chị có hỏi tôi rằng liệu viết ẩu tả có đạt được mục đích phục vụ nhân dân không. Tôi xin lỗi về cách dùng từ vội vàng của ḿnh, từ “ẩu tả” ở đây là tôi muổn nói về kiến thức của tôi chưa đủ chín, tŕnh độ văn chương của tôi cũng c̣n thua kém nhiều người lắm. Song tôi cho rằng mỗi nhà văn đến với văn học bằng con đường riêng, bằng tâm huyết riêng của ḿnh. Tôi đă viết bằng tất cả tấm ḷng chân thật và khả năng ít ỏi của ḿnh. Tôi đặt trách nhiệm công dân lên cao hơn cả ư thức về văn chương. Tôi đặt bi kịch dân tộc lên trên bi kịch của t́nh yêu (Cử tọa vỗ tay nhiệt liệt).

    Có một số bạn thân của tôi khuyên tôi nên dừng lại, giành thời gian tích lũy kiến thức đến nơi đến chốn, trau chuốt ng̣i bút cho thật điêu luyện để rồi cho ra đời một tác phẩm hoàn chỉnh, lưu danh hậu thế. Song liệu đến lúc ấy những điều tôi suy ngẫm, trăn trở có c̣n cần cho ai nữa không. Ở một đất nước mà c̣n có những gia đ́nh nông dân đói khát, chịu oan khiên cay đắng đến nỗi cả nhà uống thuốc trừ sâu tự tử , th́ nhà văn phải đặt trách nhiệm làm giảm nhẹ nỗi đau của đồng bào ḿnh lên cao hơn lâu đài nghệ thuật. Tôi biết như thế sẽ thiệt tḥ́ cho tôi, có người sẽ chê bai tác phẩm của tôi, nhưng tôi vẫn bị thúc bách phải viết và viết ngay lúc này.

    “Biết ơn nhân dân”, điều đó quả thật là quá cũ kỹ. Tôi chẳng sáng tạo ra được điều gi mới mẻ hơn ông cha ta. Nhưng có những điều trở thành chân lư từ lâu mà vẫn bị vùi lấp đi. Thời Xtalin là như vậy và chính v́ thế , thể chế dưới thời Xtalin đă để lại những hậu quả thảm khốc. Trong mô h́nh “xă hội trại lính”, quan hệ đồng chí, quan hệ người lănh đạo và nhân dân bị ngụy trá.

    Người lănh đạo không c̣n nghe luồng thông tin hồi đáp từ nhân dân, không c̣n tiếp nhận được tư tưởng tiên tiến trong nhân dân, xa lánh nhân dân, thậm chí quay lại khủng bố những người tiên tiến trong dân chúng. Nhưng lịch sử đă nhiều lần chứng minh rằng một số ít người t́m ra chân lư có thể bị nhà cầm quyền đàn áp, nhưng cuối cùng chân lư vẫn thắng.

    Nhiều người hỏi , nói và viết như vậy có liều lĩnh không. Không ! Để đấu tranh cho niềm tin của ḿnh, con người không sợ hy sinh. Dân tộc ta cũng đă từng hy sinh 5-6 triệu người cho niềm tin của ḿnh qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ. Tôi thua kém các anh chị ngồi đây nhiều về tuổi Đảng, về sự cống hiến cho đất nước, nhưng tôi cũng sẳn sàng hy sinh cho cái ǵ tôi tin là đúng.

    Cũng như nhiều người ngồi đây đă từng ném mồi lửa lên mái nhà ḿnh, khuân tài sản nhà ḿnh ra làm chướng ngại vật cản bước quân xâm lược. Chúng ta chiến đấu cho một xă hội công bằng, lẽ nào xă hội đó lại không có luật pháp bảo vệ quyền sống của con người, lẽ nào xă hội đó chỉ thuộc về một nhóm người có quyền lực vô song đối với toàn thể dân chúng.

    Sau khi chúng ta chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, không thể nào không xây dựng một xă hội dân chủ để mọi người đều được binh đẳng, b́nh đẳng thu nhận thông tin và phát biểu ư kiến, b́nh đẳng trong việc được tự do sáng tạo trong mọi lĩnh vực. Chỉ có như thế con người mới hoàn thiện được, xă hội mới đi lên được. C̣n kiểu “xă hội trại lính” chỉ có thể tạo ra những kẻ gia nô. “Biết ơn nhân dân”, điều mà các bậc hiền nhân xưa kia đă nêu như một chân lư, nhưng đôi khi lịch sử đă hàm hồ lăng quên, đă đánh rơi chân lư ấy, th́ chúng ta cũng có trách nhiệm phải nhắc lại (Vỗ tay nhiệt liệt).

    Đổi với người trí thức, điều cao quí nhất là được đấu tranh cho sự tiến bộ của xă hội. Tôi vẫn thường tự hỏi v́ sao các nhân sĩ trí thức như các bác sĩ Đặng Văn Ngữ, Trần Hữu Tước ... đă từ bỏ cuộc sống sang trọng, sung túc để đi theo cuộc kháng chiến đầy gian khổ. Người trí thức không thể ngồi yên ở bàn tiệc sang trọng trong khi đồng bào ḿnh c̣n ḅn mót củ khoai củ dáy. Họ thà tan tác một đời để bảo vệ chân lư c̣n hơn là vứt bỏ phần trí thức, phần nghệ sĩ trong con người ḿnh để giữ lại bộ mặt của tên gia nô quy hàng quyền lực. Người trí thức không xao xuyến trước nỗi đau của nhân dân th́ không c̣n trí thức nữa (Vỗ tay).

    Song tôi cũng hiểu rằng người trí thức c̣n phải sợ nhiều điều. Không phải chỉ dạ dày của ḿnh bị đe dọa mà cả sinh mạng chính trị của gia đ́nh, vợ con và những người thân của ḿnh. Chỉ có những người rất can đảm mới giữ vững được ư chí, tâm hồn, nhưng cuộc đời cũng bị tan nát, tài năng bị hủy hoại. Tần Thủy Hoàng, Hítle, Pônpốt t́m cách tiêu diệt sinh mạng trí thức. C̣n có những chế độ khác làm ṃn mỏi trí thức, vô hiệu hóa óc suy nghĩ và sáng tạo của trí thức, theo tôi cũng thật là tàn bạo.

    Trong một xă hội, trí thức bao giờ cũng là tinh túy, là đầu năo, bộ phận cấp tiến nhất của xă hội. Xă hội nào tiêu diệt trí thức, xă hội đó có tội với lịch sử (Vỗ tay).

    Tôi không muốn dùng những từ sáo ṃn, tôi chỉ muốn nói những suy nghĩ cụ thể. Tôi thấy nhà văn chúng ta bây giờ phải đẩu tranh cho một thể chế cụ thể.

    Trong luật báo chí có điều ghi là không được xuyên tạc lịch sử, có điều ghi là không được đăng những bài đi ngược đường lối chủ trương của Đảng. “Không được xuyên tạc lịch sử”, chúng ta lấy chuẩn mực nào để xét đoán điều đó ? Trước kia, Nguyễn Huệ bị coi là giặc loạn, c̣n sử sách triều Nguyển suy tôn Nguyễn Ánh có công với nước. Năm ngoái, nước ta đón tiếp long trọng Xêauxêxcu, cách đây ít lâu có cán bộ lănh đạo cẩp cao vẫn ca ngợi mô h́nh chủ nghĩa xă hội Rumani. Thế bây giờ th́ sao ?


    Còn tiếp ...

  8. #2128
    Tran Truong
    Khách

    Vai tṛ của nhà văn nữ trong xă hội _ DTH

    Chân lư phải quy nạp trên thông tin nhiều chiều. Luật báo chí như vậy sẽ cản trở những tiếng nói trung thực, sẽ không thể dẫn những thông tin đến cho người đọc thu nhận và xét đoán một cách sáng suốt, ví dụ : khi Công đoàn Đoàn Kết Ba Lan có đa số phiếu trong cuộc bầu cử, Hội Liên hiệp Phụ nữ Trung ương đă cử người đến Sứ quán Ba Lan để phản đối. Chắc các anh chị cũng tự phán xét điều đó.

    Làm sao có thể dùng quyền lực chi phối trí nhớ của con người. Làm sao có thể bắt người ta chỉ nhớ tới những thành tích và công ơn của Đảng mà quên đi những sai lầm. Đảng chỉ có thể lấy được ḷng tin của nhân dân bằng cách tự hoàn thiện ḿnh (Vỗ tay kéo dài).

    Về Đại hội nhà văn và những ư kiến phát biểu của tôi tại đại hội, các anh chị cũng đă nghe nhiều và tôi có trả lời tương đối đầy đủ trên báo Lao Động gần đây, nên cũng thấy không cần phải nhắc lại. Tôi chỉ xin nêu một nhận xét : Đại hội nhà văn vừa qua là tấm gương phản chiếu xă hội ta hiện nay: có người tâm huyết, có người lừng chừng ... Sau đại hội mổi người c̣n phải tiếp tục công việc của ḿnh.

    Đến đây tôi nói đă dài rồi. Xin các anh chị cho phép tôi dừng lại và ra về.

    *

    Buổi nói chuyện kết thúc vào hồi 15 giờ 40. Các vị thính giả ùa đến quanh chị Dương Thu Hương, tiếp tục hỏi thăm, nêu thêm câu hỏi, có những vị cao tuổi khóc. Chúng tôi thấy một bà hơn 60 tuổi đang cố giúi vào tay chị một quả cam : “Em cầm lấy, ăn đi cho đỡ khô cổ. Em nói hay và đúng lắm”. Đó là bà Mỵ ở pḥng 40-A2 khu tập thể Trung tự, trước kia bà làm tài vụ tại văn pḥng Hội đồng Bộ trưởng.

    Bà cho biết các con bà đều là kỹ sư, cán bộ giảng dạy đại học hôm nay đi làm không đến dự buổi nói chuyện được yêu cầu mẹ đi thay họ để về tường thuật lại. Chúng tôi cũng gặp giáo sư Đỗ Đức Hiểu, nhà viết kịch lăo thành Bửu Tiến chống gậy tới chào chị Dương Thu Hương và cảm ơn chị. Giáo sư tiến sĩ Hoàng Xuân Sính gặp ông Hoàng Nguyên, người tổ chức buổi nói chuyện này để cảm ơn và nói : “Những điều chị Dương Thu Hương nói lên vừa rồi đều là những suy nghĩ của chúng tôi. Nhưng chúng tôi chưa thể nói lên được”.

    C̣n biết bao người khác đang níu giữ chị Hương để xin chữ kư, hỏi địa chỉ để đến thăm và đàm đạo tiếp với chị. Bạn bè của chị phải xin lỗi công chúng đầy nhiệt t́nh ấy , để chị ra về đi dự một cuộc họp mặt thân mật với các bạn cũ của chị.


    Mời quí vị cùng các bạn trẻ đón xem : Một người dám sống tự do _ by Brian Eads - Reader's Digest 10/1998

  9. #2129
    Tran Truong
    Khách

    Một người dám sống tự do _ by Brian Eads - Reader's Digest 10/1998

    Tiếng đập cửa pḥng dồn dập _ tại một khách sạn ở Hà Nội _ làm chúng tôi giật ḿnh. Tôi nửa đùa nửa thật nói “Chắc công an”. Nghe người thông dịch viên dịch lại, Dương Thu Hương cười tinh quái.

    Cuộc hẹn cuối tháng Ba của tôi với nhà văn Việt Nam nổi tiếng thế giới này đă bị cấm. Các nhà báo nước ngoài muốn gặp Hương, một người phê b́nh kịch liệt nhà cầm quyền Cộng sản ở đất nước của cô, cần phài có giấy phép của nhà nước. Nhưng hầu như chẳng có mấy ai xin được phép, và dù có đi nữa th́ cũng phải có người của chính phủ đi kèm. Tôi không có cả hai. Nhưng khi tôi đề nghị cuộc gặp mặt, Hương, một người phụ nữ nhỏ bé 51 tuổi, đồng ư ngay không chút lưỡng lự. “Tôi gặp người tôi thích.” Cô nói.

    Khi tôi mở cửa pḥng khách sạn, bảy người đàn ông trong sắc phục màu xanh lá cây, đội mũ lưỡi trai ùa vào pḥng. Người cầm đầu toán công an quát “Ông đă vi phạm luật pháp của Việt Nam”. Hương không để cho bị doạ nạt. B́nh tĩnh, mắt nheo lại với vẻ khinh bỉ, cô theo dơi họ lục lạo các sổ tay, tài liệu, và bản sao các tác phẩm của cô trong pḥng. Hai mươi phút sau, các công an áp tải chúng tôi ra ngoài.

    Hương nói với tôi bằng tiếng Pháp khi chúng tôi tiến đến gần các xe cảnh sát đang chờ sẳn. “Dịp may cho anh đấy. Việt Nam ngày nay là như vậy. Một nhà nước công an trị.”

    Nhà nước đă nghe lén điện thoại của cô, giới hạn sự phổ biến và cấm các tiểu thuyết của cô, tống giam cô mà không cần xét xử. Chính sức mạnh của những lời văn của Hương đă làm các nhà lănh đạo Việt Nam phải cố gắng hết sức để bịt miệng Hương. Và cũng chính sự can đảm và quyết tâm của Hương đă làm họ thất bại.

    Tiếng hát át tiếng bom

    Hương lên hai khi cha cô bỏ nhà tham gia phong trào du kích của ông Hồ đấu tranh chống thực dân Pháp. Năm năm sau, năm 1954, ông quay trở về và được chào đón như anh hùng của một miền Bắc theo chủ nghĩa Cộng Sản. Trong chương tŕnh cải cách ruộng đất tàn nhẫn diễn ra sau đó, các cán bộ Đảng kết án tử h́nh gần 10.000 người ( ? ), tịch thu ruộng đất của khoảng 100.000 ( ? )“địa chủ” và bỏ tù hàng ngàn người khác. Một số thân nhân của Hương di cư vào Sài G̣n theo chế độ chống cộng ở miền Nam. Nhưng cha cô vẫn ở lại.

    Hương kể lại “Tuổi thơ của tôi là những ngày đói triền miên”. Một hôm khi cô và một số bạn bè trong trường cuốc đất để trồng rau quả, họ t́m thấy một đống sọ người. Người ta nói với Hương những người Cộng sản đă giết các địa chủ ở sân trường này.

    Những khám phá này làm cô sợ, nhưng không làm lung lay ḷng yêu nước nhiệt thành của cô lúc đó. Hương ghi tên vào trường Văn Hoá Nghệ thuật ở Hà Nội, nơi cô học âm nhạc, khiêu vũ và hội hoạ. Khi cô tốt nghiệp, Việt Nam lại bước vào một xung đột mới, “cuộc chiến tranh chống Mỹ.”

    Dù không phải là một đảng viên, năm 1968, Hương t́nh nguyện tham gia Thanh niên xung phong, trong đoàn văn công Nhiệm vụ của họ là “tiếng hát át tiếng bom,” động viên tinh thần các chiến sĩ, chăm sóc các thương binh và chôn cất những người lính tử trận. Đối với Hương đây là giai đoạn mà cô bắt đâu thấy ḿnh đau đớn tỉnh mộng.

    Tư tưởng làm loạn

    Hương phục vụ ở tiền tuyến trong bảy năm sau đó. Trong số các bạn bè cùng chiến đấu với Hương, chỉ c̣n cô và một số rất ít c̣n sống sót. Ẩn nấp trong các hang động, địa đạo và rừng rú, Hương chứng kiến tất cả những kinh khủng của chiến tranh.

    Cô lập gia đ́nh và có hai con, nhưng cuộc sống chung không hoà thuận và cuối cùng đổ vỡ. Cô là một phụ nữ trẻ, có đầu óc độc lập, chống lại vai tṛ chịu đựng, phục ṭng theo truyền thống của một người vợ trong xă hội Việt Nam.

    Hương bắt đầu có những tư tưởng chống đối. Theo quan điểm của Đảng Cộng sản th́ Việt Nam chiến đấu chống người Mỹ xâm lăng. C̣n Hương th́ thấy đây như là một cuộc nội chiến. Hầu hết các tù nhân đối phương là người Việt Nam, giống y như cô.

    Khi Bắc Việt Nam chiến thắng ngày 30 tháng 4 năm 1975, Hương quá giang vào Sài G̣n để gặp lại thân nhân của ḿnh. Cô đă ngạc nhiên về sự giàu có và sang trọng của miền Nam. Trong nhiều năm qua, người ta nói với Hương dân chúng miền Nam sống như con chó dưới sự cai trị của người Mỹ.


    Còn tiếp ...

  10. #2130
    Tran Truong
    Khách

    Một người dám sống tự do _ by Brian Eads - Reader's Digest 10/1998

    Nhưng điều làm cô bàng hoàng là sách báo. Trong khi văn chương ở miền Bắc bị kiểm duyệt nặng nề, Sài g̣n có đủ loại sách Balzac, Flaubert, Tolstoy.

    Sự vỡ mộng của cô lại càng lớn hơn khi cô trở ra Hà Nội. Làm biên kịch viên cho một xưởng phim ở Hà Nội, Hương thấy các lư tưởng mà ḿnh và các đồng đội hy sinh đă bị vất bỏ. Nhà cầm quyền, cô để ư, chỉ “quan tâm cho chính bản thân họ.” Ví dụ những khẩu phần thịt trong quân đội trước đây là b́nh đẳng không phân biệt thứ hạng. Bây giờ th́ cô thấy các chiến sĩ chỉ nhận được khoảng 100 gram một tháng, trong khi sĩ quan th́ nhận được gấp bốn lần. Hương, vẫn c̣n nhớ những cơn đói ngày đó, đă thấy niềm tin của ḿnh sụp đổ.

    Cô bắt đầu viết các bài về chính trị, lập luận rằng chủ nghĩa xă hội của Việt Nam chỉ là một h́nh thức khác của chủ nghĩa phong kiến, rồi phân phát các tài liệu này cho mọi người. Các viên chức kiểm duyệt ra lệnh cho cô phải ngưng chuyện nầy.

    Cô công khai nói ḿnh chống lại việc kiểm duyệt và rốt cuộc bị mất việc. Nhờ thành tích chiến tranh trong quá khứ, Hương tránh được các h́nh phạt nặng hơn. Người ta cảnh cáo cô “Im mồm ngay, nếu không lần tới không ai có thể cứu được chị.” Tuy vậy, mỗi tối cô vẫn trút những cảm xúc của ḿnh lên các trang giấy.

    Đầu thập niên 1980 Việt Nam bắt đầu thi hành những cải cách kinh tế để khuyến khích đầu tư nhằm cứu văn nền kinh tế suy sụp. Bạn bè Hương khuyến khích cô vào Đảng Cộng sản. Họ lập luận rằng chỉ có ở bên trong Đảng, nơi mà các quyết định được đưa ra, th́ cô mới có thể đấu tranh có hiệu quả hơn cho quyền con người và tự do nghệ thuật. Hương đồng ư, dù linh tính của cô nghĩ khác. Tuy nhiên, cô vẫn tiếp tục viết.

    Thiên Đường Mù

    Trong cuốn tiểu thuyết đầu tay Bên Kia Bờ Ảo Vọng, Hương kể về một người nữ anh hùng trẻ, nhiệt t́nh, đối mặt ở khắp nơi với mọi sự mỉa mai và giả dối, nhưng khẳng định rằng, ngay cả trong một xă hội mà các giá trị đạo đức suy đồi, th́ tự do và nhân phẩm vẫn là điều đáng được tranh đấu.

    Tác phẩm của Hương đă đánh động được quần chúng, và hơn 60.000 cuốn đă được bán ra, một con số khổng lồ tại Việt Nam. Hương không biết cuốn sách được xuất bản v́ nó lọt qua sơ hở kiểm duyệt của nhà nước hay v́ chính sách đổi mới văn nghệ thời đó. Dù thế nào đi nữa, tác phẩm đă làm Hương trở nên nổi tiếng.

    Tác phẩm kế là Thiên Đường Mù, một câu chuyện đem lại cho người đọc nhiều ám ảnh. Hằng, một phụ nữ trẻ, có hai ước mơ khiêm tốn : một mái nhà mới cho túp lều rách nát của mẹ cô và hoàn tất đại học – nhưng mơ ước của Hằng đă bị dầy nát bởi sự tham nhũng của Đảng. Trước đây không có ai có đủ dũng cảm để nói lên công khai rằng thiên đường Marxist của Việt Nam chỉ tồn tại với những người nhắm mắt trước sự thật.

    Hương nói “Các tiểu thuyết của tôi là những tiếng than khóc đau đớn”. C̣n các người khác th́ coi các tác phẩm của cô là những công tŕnh nghệ thuật. Thiên Đường Mù bán được 100.000 bản và trở thành cuốn tiểu thuyết Việt Nam đầu tiên kể từ sau khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt được dịch sang tiếng Anh và xuất bản ở Hoa Kỳ. Nó được đọc và học trong các lớp học ở các trường đại học của Mỹ ngày nay.

    Tác phẩm của Dương Thu Hương trong các trường đại học Mỹ. Các tác giả trong sách: Alice McDermott, Michael Ondaatje, Thomas Pynchon, Anita Brookner, Michael Cunningham, Joanne Greenberg, Imre Kertész, George Eliot, Salman Rushdie, Thu Huong Duong, W Somerset Maugham, Carol Shields, William J Lederer, Eugene Burdick, James Welch

    Hương bây giờ thu hút được sự chú ư của quốc tế và càng phát biểu mạnh mẽ hơn. Tại một hội nghị của Đảng Cộng sản năm 1988 có sự tham dự của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, Hương tuyên bố ở Việt Nam không có giới trí thức. Cô nói tất cả những ǵ chế độ độc đảng sản xuất ra được chỉ là những đấy tớ.


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 2 users browsing this thread. (0 members and 2 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •