+ Reply to Thread
Page 219 of 220 FirstFirst ... 119169209215216217218219220 LastLast
Results 2,181 to 2,190 of 2191

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #2181
    dân say
    Khách
    Quote Originally Posted by Tran Truong View Post
    ............
    .......

    -ĐQAThái: Bà sinh ra và lớn lên trong chế độ cộng sản, bà có hiểu được năo trạng của giới lănh đạo hiện nay khi họ hành xử như thế ?

    -Nhà văn Dương Thu Hương: Theo tôi, cái định nghĩa đúng nhất về triều đ́nh cộng sản Hà Nội hiện nay là: Bọn người có cái đầu của loài chim sẻ, có con tim của chuột bọ, có bản lĩnh của lũ cừu nhưng có dạ dầy của chó sói. V́ thế, tất cả hành động của chúng bây giờ chỉ là bán rẻ tất cả tài nguyên của tổ quốc, vơ vét tài sản của dân để làm giàu những trương mục ngân hàng của chúng để ở nước ngoài với số tiền có thể nuôi chúng sống huy hoàng nhiều thế hệ con cháu của chúng nó mà không cần lao động. Và một mai khi đất nước lâm nạn th́ chúng sẽ xách gói chuồn thẳng đến một xứ nào đó, và có lẽ Mỹ là nước đầu tiên chúng nghĩ tới. V́ bọn cộng sản đạo đức giả, mồm th́ chống Mỹ, nhưng con cái của chúng đều được chúng đưa sang Mỹ học lâu rồi.

    ...
    ...
    ...
    Khi DTH nói đến điễm tụi cường hào ác bá Hanoi dọt sang USA một khi có Bắc thuộc lần Nh́, là chưa có dự luận chế tài của Mỹ trừng trị những di dân có quá khứ phạm nhân quyền, tham nhũng, hối lộ ..vv

    Ngày nay chúng nghĩ chỉ c̣n cách duy nhất dọt qua những chổ nào khg có những loại luật tuơng tự như thế .

  2. #2182
    Tran Truong
    Khách
    Quote Originally Posted by dân say View Post
    Khi DTH nói đến điễm tụi cường hào ác bá Hanoi dọt sang USA một khi có Bắc thuộc lần Nh́, là chưa có dự luận chế tài của Mỹ trừng trị những di dân có quá khứ phạm nhân quyền, tham nhũng, hối lộ ..vv

    Ngày nay chúng nghĩ chỉ c̣n cách duy nhất dọt qua những chổ nào khg có những loại luật tuơng tự như thế .

    Biết còn la lớn ! Cứ để chúng bòn rút của cải " Qui Mã " , bị tóm gọn , hết đường tẩu tán . Ta khỏi mất công thu gom cho mệt . Châu về hợp phố !

  3. #2183
    dân say
    Khách
    Quote Originally Posted by Tran Truong View Post
    Biết còn la lớn ! Cứ để chúng bòn rút của cải " Qui Mã " , bị tóm gọn , hết đường tẩu tán . Ta khỏi mất công thu gom cho mệt . Châu về hợp phố !
    Có nguyên 1 cái topic "la lớn" trong này nè!

    http://vietland.net/showthread.php?t=28861

    ===> Th́ thử hỏi làm sao 168 tên trong danh sách này dám "have the ball" đ̣i xin vô xứ chú Sam chứ .

  4. #2184
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    2,403

    Nghe chuyện Hà nội ;.. con đường nay ... em đi ..!

    ngayf 18 - 04 - 2017... trời tạnh ráo.. nền trời xanh biếc nắng mai trong suốt như thuỷ tinh... các cháu đă đi làm.. đến trường... 7 con chó nhỏ đă biết ra hứng nắng...
    Ngày xưa th́ khác và ngày nay.. họ đă khôn hơn.. đồng tiền vơ vét ngay như cả " kiều hối .." cũng được gởi qua các nước thứ ba làm trung gian xoá nguồn xuất xứ của những đồng tiền bất chính.. c̣n chính họ..
    Họ cũng đă có .. vài cái quốc tịch của những nước lăn tăn trên vùng biẻn đảo ... hoj đâu có c̣n nguyên gốc tích An Nam Xă nghĩa...

    Một khi tung cánh chim.. t́m nơi an hưởng th́... biết đâu mà t́m hoạ chăng ..!!.
    nhưng tránh bàn dân th́ được c̣n như tránh " ông trời .." th́ lưới trời lồng lộng... cũng dễ dàng sa lưới lắm đó .../.

  5. #2185
    Tran Truong
    Khách

    Dương Thu Hương không lay chuyển _ Raphaëlle Rérolle Le Monde - 10/2/2006

    Cho đến phút chót, Dương Thu Hương sợ không đến được Paris. Tất cả giấy tờ, hộ chiếu, giấy xuất cảnh của bà dường như hợp lệ để bà có thể đến nước Pháp thứ sáu 27 tháng giêng, theo lời mời của nhà xuất bản, th́ th́nh ĺnh chuyến đi bị đ́nh chỉ. Vào ngày bà khởi hành, công an Hà Nội định ngăn chặn nữ tiểu thuyết gia 59 tuổi tại hành lang phi trường về tội sử dụng hộ chiếu ăn cắp.
    Hộ chiếu đó là của bà, vừa mới được trả lại sau 10 năm bị công an tịch thu về tội chống đối. Nhờ quyết tâm của bà và sự giúp đỡ của ṭa đại sứ Pháp mà trở ngại đă được vượt qua. Nhưng việc này cho thấy nhà cầm quyền Hà Nội coi bà như một quả bom.

    Người đàn bà mảnh khảnh, thanh nhă này phạm tội ǵ để bị quản chế mười năm ở giữa thủ đô Hà Nội ? Tội từ chối không lùi bước trước cường quyền ; không muốn cất cây bút và tiếng nói của ḿnh vào góc tủ. Là một tiểu thuyết gia, tác giả của nhiều bài viết về chính trị nổi tiếng ở Việt Nam, Dương Thu Hương là nỗi ám ảnh của nhà cầm quyền Việt Nam từ những năm 1970.

    Bằng mọi cách, nhà cầm quyền muốn bà im tiếng, nhưng không thể được : Dương Thu Hương giống như một chất lỏng có tính xoi ṃn đặc biệt, nó không thể ở trong bất kỳ b́nh chứa nào, dù to lớn, dù hào nhoáng đến đâu (người ta đă thử chiêu dụ bà bằng cách đề nghị chức tước, nhà cấp bộ trưởng). Những ǵ người khác gọi là “số phận” th́ bà gọi là nghịch cảnh hay chỉ đơn giản là sự thật – không phải là một sức mạnh cố định vĩnh viễn, không thể tiêu huỷ, mà như là một ḍng nhựa dẻo, đôi khi không thể uốn nắn.

    Sinh trưởng ở miền Bắc và đối mặt với những cuồng nộ của chiến tranh và độc tài, bà không bao giờ để từ “định mệnh” quyết định cuộc sống của ḿnh. Luôn luôn sẵn sàng nói lên “sự thật,” các vai trong tác phẩm của bà là những con người chiến đấu với số phận. Bằng cái nh́n lăng mạn và tàn nhẫn, các nhân vật trong tiểu thuyết của bà phải quằn quại đối diện với cuộc sống của họ.

    Đứng thẳng

    Dù định mệnh gần như khép lại cuộc đời của họ, vài người vẫn đứng thẳng lên được. Các nhân vật trong Chốn Vắng, vào một ngày đẹp trời tháng sáu, thấy cuộc sống của họ đu đưa trong một địa ngục luân lư. Thảm kịch phơi bầy qua các đặc điểm của Bôn, một cựu chiến binh bị tàn phá v́ “sốt rét kinh niên,” các ảnh hưởng của chất độc da cam lính Mỹ dùng và nhất là các hoài niệm về chiến tranh.

    Trở về làng sau vài năm bị cho là đă chết, Bôn t́m lại Miên, người vợ cũ nay đă lấy một người đàn ông giàu có mà cô yêu say đắm. Từ bối cảnh này, cũng như với sáu tiểu thuyết khác của bà, nảy sinh câu chuyện có thật, Dương Thu Hương dựng lên một thảm kịch dài dựa trên những lựa chọn đạo đức nan giải.

    Khác với kịch ngày xưa có những h́nh bóng xuất hiện đây đó, ở đây không có dấu vết của định mệnh. Bởi v́ theo tác giả, số phận con người không phải chỉ do trên cao định đoạt. Nó c̣n do các thành kiến, các ảo tưởng, các mắt xích mà con người tạo ra để ḱm hăm những xung động của ḿnh. Mô tả tỉ mỉ nhưng không nhàm chán, cuốn tiểu thuyết cống hiến một thoáng nh́n sắc bén về những tập quán thể hiện qua những thành kiến, bằng nhiều giai thoại và những vai phụ đặc biệt độc đáo.

    Ngược lại, có những giấc mơ, những ước muốn và những hồi tưởng tự nhiên mà tầm rộng lớn, phong phú và đôi khi khắc nghiệt phù hợp với tâm trạng của các nhân vật và phản ảnh ước muốn tự do của họ.

    Định mệnh làm được ǵ ? Rất nhiều, v́ nó làm tan vỡ cuộc đời của Bôn – chiến tranh làm nên những trang viết tuyệt vời -, nhưng dĩ nhiên c̣n nữa: Miên và người chồng thứ nh́ có thể t́m một lối thoát cho t́nh yêu của họ, cho thấy từng cá nhân có thể làm một cái ǵ để bảo vệ quyền lợi của họ trước các phê phán độc đoán của tập thể. Phải trả giá cao để có được độc lập – Dương Thu Hương biết điều ấy.

  6. #2186
    Tran Truong
    Khách

    Dương Thu Hương _ Bà là ai ? _ Nguyễn Khoa Thái Anh (2006)

    Sau chuyến bay đêm từ Cali đến phi trường JFK New York vào buổi sáng sớm thứ Tư, 26 tháng 4, chúng tôi được đón vào Queens nghỉ tại nhà bà con của người bạn đồng hành. Sau vài tiếng dưỡng sức, gội rửa cho tươi tỉnh, chúng tôi tạt qua thăm tiệm phở Bằng do người chồng của cô bà con làm quản lư, rồi đón subway (xe điện ngầm) đến ăn phở B́nh, nơi người vợ làm chủ.

    Sau đó về lại tư gia của họ nghỉ ngơi để 8 giờ tối hôm đó đi nghe bà Dương Thu Hương (DTH) nói chuyện ở Town Hall trong Manhattan (trung tâm thành phố / New York City). New York đă sang Xuân, cảnh vật như khoác lên một màu tươi sáng của ánh mặt trời.

    Trời c̣n ăm ắp lạnh trong tiết cuối của tháng Tư. Phố xá nhộn nhịp của một thành phố đông dân nhất hoàn cầu có khác ! Trên một vài khía cạnh thu hẹp nào đó, nó giống Sàig̣n, chỉ nhân lên thập phân và mường tượng thêm nhiều sắc dân nữa th́ người ta có thể h́nh dung đến cái xô bồ, tất bật của một vùng thị tứ đa dạng nhất thế giới.

    Trong chuyến đi New York lần này, tuy không được toại nguyện với mong mỏi được đón tiếp bà DTH như một người thường dân, (thay v́ là một nhà văn phản kháng nổi tiếng) chúng tôi đă rất may mắn được đưa đón, tiếp đăi tận t́nh bởi những người bạn văn nghệ và tinh thần trong vùng mà trước giờ chưa có cơ hội gặp mặt.

    Phải chi bà là một nhà văn đời thường trong một xă hội tự do, được mến chuộng chỉ v́ chuyện tư tưởng và văn chương – chứ không v́ ḷng dũng cảm dám đơn độc đối chọi lại chế độ của bà - th́ chuyện t́m kiếm bà như một người đồng hương xa xứ , được nhóm bạn mộ điệu sống trong vùng thết đăi nồng hậu, ân cần hơn (đám Việt kiều Cali này một tị) thiết tưởng dễ dàng hơn và chuyện vui chơi ăn uống đă là đủ.

    Đằng này, tuy cùng chia sẻ hoài vọng sớm nh́n đất nước tươi sáng hơn, cũng như cảm kích tấm ḷng quả cảm của anh nữ này, chúng tôi cảm nhận được sự lạnh lùng, cẩn tín và thận trọng (nhưng có lẽ cần kíp) của một người đàn bà trơ trọi bị đời (Đảng) trù dập. Có lẽ vậy mà những người được trọng đăi hơn bà cho bà là người bất b́nh thường.

    Nhưng có một người Việt Nam nào lại không phải là một người bất b́nh thường, nhất là những người c̣n quan tâm đến vận mạng của đất nước ? Nhiều khi ư chí duy vật của chủ thuyết Cộng Sản lại tốt hơn, nó giúp cho con người quên đi những khắc khoải về những điều tuyệt đối cho quê hương mà chúng ta không thể nào đạt được.

    Như thế duy tâm để làm ǵ ? Việt Nam đă trải qua thời kỳ duy vật biện chứng học, đă đến lúc con người, nhất là những con người đă được ban bố cho một ít ơn mưa móc, phải lo làm giàu, phải tận hưởng những ǵ ơn trên đă ban bố cho chứ ? Nếu không chúng ta lại thành một lũ dở hơi, suốt ngày cứ lo đi t́m đọc Dissidents for Dummies th́ khổ !

    May là Liên hoan trung tâm Văn bút Quốc Tế, chi hội PEN World’s Voice Hoa Kỳ có trụ sở và tổ chức ở New York thay v́ ở Cali, bằng không chuyện cuốn kéo bà không biết c̣n đi đến đâu. Biết bao nhiêu lũ ngu (dummies) sẽ muốn làm hậu thuẫn cho người đàn bà nhà quê chân đất váy đụp.

    Ai lại đi tranh giành một người gần như là kẻ tu hành như bà Hương bao giờ ? Tuy Bà Hương không phải là người vô cảm hay thiếu t́nh cảm, nhưng bà là người cương nghị, giàu ư chí. Làm việc cho đến 5 giờ sáng mới đi ngủ, đến 10, 11 sáng giờ lại thức dậy. Không gặp ai bao giờ. Lại là người diệt dục để dành khát vọng cho chuyện dân chủ đất nước.

    Bà nói với tôi: Chưa bao giờ tôi muốn một cái ǵ cả. Tôi không bao giờ có muốn. Trong ư con người của tôi, tôi chỉ hoàn thành công việc của tôi, từng ngày một, từng công việc một. Chuyến đi này là để đáp lễ, hoàn toàn do những người làm sách của tôi và PEN mời, và tôi phải đi để đáp lễ của ông Salman Rushdie v́ ông mời tôi quá nhiều lần và lần này tôi có cơ hội sang chào họ và cảm ơn họ. Tôi không có kế hoạch ǵ trong đầu cả. Không bao giờ có kế hoạch ǵ trong đầu cả.


    Còn tiếp ...

  7. #2187
    Tran Truong
    Khách

    Dương Thu Hương _ Bà là ai ? _ Nguyễn Khoa Thái Anh (2006)

    Tôi hỏi: Nếu chị có th́ giờ th́ có bao giờ chị nghĩ đến chuyện đi qua bang Cali không ạ ?

    DTH: Tôi là người theo đạo Phật cho nên tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện ǵ trước cả, v́ ngày mai không biết cái ǵ (sẽ) đến với chúng ta. Không bao giờ tôi trả lời là ngày mai tôi biết được cái ǵ cả, v́ sống trong đạo Phật chỉ biết là ḿnh sống trong ngày hôm nay. Bởi v́ là người mà ngưỡng mộ đạo Phật chỉ sống trong ngày hôm nay, biết ngày hôm nay, dù không biết đến ngày mai v́ ngày mai là ngày trời Phật định thành ra là tôi ... Câu hỏi đó nó nằm ngoài cái sự suy nghĩ của tôi.

    Hỏi: Có một số người họ cảm mộ chuyện chống nhà nước của chị. Họ nghĩ họ có một số đường lối giống chị. Họ muốn được theo chị. Chị thấy thế nào ?

    DTH: Tôi không muốn dính líu đến ai cả, v́ bản chất của tôi là một ḿnh. Tôi hành động một ḿnh và v́ lương tâm của tôi. Cuộc đấu tranh của tôi cho dân chủ là hoàn toàn không vụ lợi. Tôi không bao giờ có tham vọng. Con cái tôi cũng không cho tham gia con đường chính trị. Cho nên tôi không có nhiệm vụ làm vừa ḷng và không có nhiệm vụ tham gia bất kỳ bè nhóm và đảng phái nào.


    Đây là cái chuyện không ổn của chúng tôi, t́m gặp bà Hương v́ chuyện văn chương, t́nh người nhưng có lẽ đă bị gán vào phe nhóm chính trị hay các người làm báo chuyên nghiệp mất rồi.

    Lại nữa, do chuyện lặn lội từ Tây sang Đông t́m bà, có thể ít nhiều đă bị mang tiếng (có hậu ư nào đó) nên đă bị cản trở trong việc giao du. Dịch giả và người bạn thâm giao của DTH, cô Nina McPherson muốn bảo bọc bà “tay trong”, cô đă không muốn chia sẻ với chúng tôi mối quen biết. Chúng tôi cũng đă tiếp xúc với bà qua sự cố gắng của chính ḿnh.

    Thú thật, tuy người viết đă dự đoán trước mọi chuyện sẽ không được như ư, nhưng một trong những ao ước chính của chúng tôi là được hàn huyên tâm sự với bà Hương trong một bối cảnh riêng tư không liên quan đến môi trường chính trị. Điều này hơi khó nếu không gọi là viễn vông bởi lẽ thực chất của bà Hương mà nhiều người Việt hải ngoại cho là thích hợp với mục tiêu chính trị của họ, lại không phải điều chúng tôi muốn khai thác. Rơ khổ !

    Buổi tối lúc khi đến Town Hall chúng tôi đă thấy một đoàn người nối đuôi xếp hàng dài đến tận góc đường 44th St. Mới sau 7 giờ chiều mà hàng người đă lũ lượt lượn quanh góc đường 43rd St. Sau khi cắt một người trong nhóm xếp hàng giữ chỗ, hai đứa chúng tôi vội rảo bước đến Blue Bar gần đó (nổi tiếng là nơi hội ngộ của các tao nhân mặc khách, các tay báo chí, văn nghệ sĩ của New York và thế giới) đón anh bạn, một người cư dân trong vùng.

    Sau 30 mươi phút xếp hàng, chúng tôi vào cửa và bị chận lại v́ mang theo máy ảnh và video. Một chuyện mà rất may Thư Viện New York không cấm hôm chủ nhật. Chúng tôi bị choáng ngộp phải lên tầng trên. Tầng này có sáu bảy lối vào, cũng đầy người nhưng ít ra c̣n thấy được chỗ trống.

    Chung qui cả hai tầng có cả thảy hơn 2.000 ngàn người đi dự buổi nói chuyện của mười bốn nhà văn quốc tế tối thứ tư hôm đó: Chinua Achebe (Nigeria), Martin Amis (Anh quốc),Gioconda Belli (Nicaragua), Roberto Calasso (Italy). E.L. Doctorow (Hoa Kỳ), David Grossman, (Do Thái), Elias Khoury (Lebanon), Yusef Komunyakaa (Hoa Kỳ Pulitzer Prize), Tony Morrison (Hoa Kỳ, Nobel Văn chương, 1993), Salman Rushdie (Ấn Độ/Anh quốc, chủ tịch Hội Văn Bút Hoa Kỳ), Zadie Smith (Anh quốc) Dương Thu Hương (Việt-Nam), Ayu Utami (Indonesia), Jeannette Winterson (Anh quốc).

    Mở đầu buổi nói chuyện với chủ đề: Ḷng Tin và Lư Lẽ (Faith and Reason) ông chủ tịch Hội Văn bút Mỹ, Salman Rushdie, ra cáo lỗi cho bà Nadine Gordimer (South Africa, giải Nobel 1991) phải rút lui v́ chuyện gia cảnh rồi phát biểu mở đầu chương tŕnh. Tưởng cũng nên nhắc, ông nổi tiếng hàng chục năm trước khi viết xong quyển The Satanic Verses: "Những vần thơ của Quỷ Satan" nói về quyển thánh kinh của Hồi giáo và tính chất khát máu của những người cuồng tín.

    Thời đó tính mạng và cái đầu ông được chủ tịch nước Iran, ngài Ayatollah Khomeini treo giá, khiến ông phải sống ẩn náu bên Anh không dám ra mặt trong nhiều năm. Chính ông Rushdie là người đă đích thân mời bà Hương từ hai năm nay sang dự Đại hội Văn bút (khai trương từ năm ngoái) và năm nay là lần đầu tiên bà Hương chính thức sang Mỹ từ Paris, nơi mà bà đă ở hơn sáu tháng nay (h́nh như DTH có chiếu khán ở Pháp vào dịp Đại Hội Tiếng Nói của Thế Giới (PEN World Voices) Tổ chức từ ngày 25 đến 30 tháng Tư 2006.

    Là những người chuộng Anh văn như chúng tôi mà c̣n bị chán nản v́ những lời đọc tẻ nhạt của một số các văn sĩ, h́nh như họ không tôn trọng khán thính giả nên chỉ đọc lại những đoạn trích trong sách đă xuất bản của họ. Ngoai trừ ông Salman Rushdie, Martin Amis, Giaconda Belli, bà Toni Morrison, ông Salman Rushdie, thú thật chúng tôi cũng bị buồn ngủ. Cho đến lúc bà Nina McPherson ra đọc tiếng Anh bài viết của bà Hương, cử tọa đă sôi động lên.

    Bà, một con người tranh đấu truân chuyên, đă dành con tim nhân ái của ḿnh để thốt lên những lời từ ái. Bà kêu gọi con tim và ḷng hy sinh quả cảm của loài người, nhắn nhủ: "Nếu một ngày nào đó hành tinh này c̣n tồn tại th́ chắc chắn không phải nhờ ơn các chức sắc tôn giáo hay các nhà kỹ thuật gia mà chắc chắn là nhờ ơn phước của những con người từ ái, cao thượng, những người có trái tim vàng."

    Rồi bà mượn lời Nguyễn Du, nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam, kết thúc :

    Ngẫm hay muôn sự tại trời
    Trời kia đă bắt làm người có thân.
    Bắt phong trần phải phong trần
    Cho thanh cao mới được phần thanh cao.
    Có đâu thiên vị người nào
    Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai
    Có tài mà cậy chi tài
    Chữ tài liền với chữ tai một vần.
    Đă mang lấy nghiệp vào thân
    Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.
    Thiện căn ở tại ḷng ta
    Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.

  8. #2188
    Tran Truong
    Khách

    Sự cứu rỗi cuối cùng _ Dương Thu Hương

    BBC: Lần đầu tiên nhà văn Dương Thu Hương đă đến Mỹ và hiện đang có mặt ở New York, tham dự một liên hoan văn học do Hội Văn bút Quốc tế (PEN) tổ chức.

    Hôm thứ Tư, 26-4, bà Dương Thu Hương có bài tham luận đọc tại liên hoan "Faith & Reason: Writers Speak."

    Đi cùng bà là dịch giả Nina McPherson, người dịch tác phẩm mới nhất của Dương Thu Hương sang tiếng Anh, Chốn vắng (No Man's Land, dịch chung với Phan Huy Đường, 2005)

    Chủ đề của liên hoan xoay quanh lư trí và đức tin, và vai tṛ của văn học trong mối quan hệ này. Tham dự liên hoan này c̣n có nhiều nhà văn nổi tiếng quốc tế như Chinua Achebe, Martin Amis, Nadine Gordimer, Toni Morrison, Salman Rushdie và Zadie Smith.

    Theo lịch, vào Chủ nhật, tác giả sẽ có buổi nói chuyện, với người dẫn chương tŕnh là nhà văn Mỹ Robert Stone, tại Thư viện New York.

    Được sự cho phép của tác giả, chúng tôi xin đăng lại toàn văn bài tham luận vừa đọc hôm thứ Tư, có tựa đề "Sự cứu rỗi cuối cùng."

    Nhu cầu được cứu rỗi có lẽ là nhu cầu sớm nhất của nhân loại. Nó xuất hiện cùng lúc với con người đầu tiên đi bằng hai chân, lưng thẳng đứng, quyết định rời bỏ cánh rừng để tiến về chân trời phía trước. Chân trời hoang vắng kia chính là định mệnh của loài người, vừa cám dỗ vừa hàm chứa hiểm nguy, đem lại cùng một lần hy vọng và lo âu, say đắm và khắc khoải.

    Chính bởi con đường dẫn đến tương lai bao giờ cũng được cắm mốc bởi những bất an, nên con người cần có sự cứu rỗi. Nhu cầu về sự cứu rỗi là một hằng số, kể từ con người đầu tiên, đầu tóc đầy chấy rận, che thân bằng lá rừng cho đến nhân loại ngày hôm nay, một năm tiêu thụ hàng chục triệu lọ thuốc nhuộm tóc và hàng chục vạn tấn quần jean.

    Trên con đường dài dặc của lịch sử, tấm áo giáp tinh thần đầu tiên che chắn cho tâm hồn mong manh của con người chính là niềm tin. Một quyền năng tối cao phải ra đời để mang đến cho họ sức mạnh đặng có thể vượt qua mọi thử thách, đứng vững trước những chân trời giông băo, trước những ngọn sóng thần, những hỏa diệm sơn, những bệnh dịch ma quái và những cuộc cạnh tranh sinh tồn khốc liệt.

    Nhưng v́ đă có tháp Baben để con người chịu lời nguyền chia rẽ về ngôn ngữ nên phải có một thứ Baben khác để con người chịu lời nguyền thứ hai: Sự chia rẽ về niềm tin. Đấng Omnipussant xuất hiện dưới những gương mặt khác nhau, mặc những thứ trang phục khác nhau, đ̣i những món ăn khác nhau trong ngày lễ và sau rốt, ra những chỉ định khác nhau cho con chiên của họ. V́ những khác biệt này, sự cứu rỗi của nhân loại đă trở thành duyên cớ cho biết bao cuộc chiến tranh kinh khủng, tàn độc trong lịch sử.

    V́ cớ ǵ Chúa của người Do Thái khác Chúa của người Thiên Chúa giáo, từ những dữ kiện nào, được ghi nhận vào năm tháng nào, và do ai chịu trách nhiệm về tính chân thật ? ...Dường như không có lời giải đáp. Vậy mà trong gần hai mươi thế kỉ, những cuộc tàn sát người Do Thái diễn ra không ngưng nghỉ cho đến tận ngày Giáo Hoàng Paul II chính thức nói lời đề nghị tha thứ trước toàn thể dân cư trên hành tinh.

    Thêm nữa, dưới chỉ định nào của Jesus mà suốt mấy trăm năm những người Thiên Chúa giáo dồn những người theo đạo Tin Lành lên các vùng núi trong một cuộc chiến tranh tàn khốc cho đến nỗi những giáo dân Tin Lành chỉ được quyền làm bánh ḿ một lần trong năm, chỉ được ăn bánh mới một ngày độc nhất trong 365 ngày. Nhiều thế kỉ đă trôi qua, nhưng ngày hội bánh mới vẫn c̣n và những ngôi nhà của người Tin Lành trên các vùng núi nước Pháp vẫn nguyên vẹn với những bức tường dày hơn cả tường của các pháo đài xưa cũ.

    Giờ đây, nếu nh́n lại quá khứ, liệu có lư thuyết nào xứng đáng để biện minh cho những tầng xác chết của giáo dân vùi dưới ḷng đất, những con người cùng đeo thánh giá, cùng múc những nguồn cảm xúc tinh thần trong Kinh Phúc Âm và cùng quỳ gối trước một ông thánh bị đóng đinh ?

    Chỉ có thể lư giải: Mọi niềm tin đều có khả năng điên rồ và chúng đă dẫn tới sự điên rồ.


    Còn tiếp ...

  9. #2189
    Tran Truong
    Khách

    Sự cứu rỗi cuối cùng _ Dương Thu Hương

    Có lẽ v́ mệt mỏi với những cuộc chiến tranh tôn giáo, con người t́m nguồn cứu rỗi trong lư trí trong sự khôn ngoan, trong các loại biện chứng pháp, và sức mạnh thần kỳ của nền kĩ trị. Vào thế kỷ 18 và 19, đă có lúc con người của chủ nghĩa duy lư tin rằng họ là những Pha-ra-on cuối cùng của nhân loại và từ nay về sau, mọi chân trời đều khép kín, hạnh phúc đă vĩnh định trong các sơ đồ vẽ sẵn.

    Từ năm 1968 cho tới gần đây, nhiều giáo sư triết học Pháp đă hớn hở t́m những vấn đề trong tương lai c̣n khiến dân chúng quan tâm. Nói cách khác, họ đặt từ cuối cùng cho nhân loại: Người th́ tin rằng từ đó là Tiện Nghi, người gọi từ tối hậu là Sex … Họ tin chắc rằng sau cuộc cách mạng t́nh dục, nước Pháp sẽ không c̣n con bệnh tâm thần, và mọi cuộc cởi trói sẽ biến xă hội Pháp thành cơi thiên đường nơi hạ giới …

    Nhưng ngày hôm nay, người ta có thể gặp những người mất thăng bằng tinh thần, những con bệnh tâm thần thực thụ ngay trên đường phố Paris, ấy là chưa kể đến những khu vực bidon-ville ở ngoại ô.

    Như vậy là sự thông minh cũng có thể nhầm lẫn, cũng có thể hàm hồ. Những hy vọng thái quá ở sức mạnh của lư trí cũng dẫn đến một sự điên rồ khác. Sự điên rồ của nền kĩ trị, sức tàn phá không thể so sánh của nó trong việc hủy hoại môi sinh và sỉ nhục con người. Những vấn đề ấy không c̣n là mới mẻ.

    Vậy chúng ta sẽ sống ra sao đây giữa hai làn đạn chéo ? Sự điên rồ của niềm tin và Sức mạnh phá hủy của sự duy lư ?...Chúng ta sẽ sống ra sao đây giữa các tầng mây nhiễm phóng xa và tiếng gào thét của những phần tử cực đoan đạo Hồi ?

    Liệu chúng ta có thể lấp đầy vực thẳm phân ly giữa niềm tin và lư trí ? Câu hỏi này có vẻ như ngớ ngẩn bởi dù đức tin hay lư trí, chúng cũng đều xuất phát từ con người, cấu thành một phần bản thể Người.

    Đức tin khi bị dẫn dắt bởi sự vị ngă sẽ dẫn nhân loại tới sự suy đồi, độc ác. Bởi lúc đó, dù là đấng Tối cao của người Do Thái, chúa Jesus, hay thánh Allah th́ họ cũng chỉ là những cái cớ sang trọng để biện minh cho sự phóng chiếu bản năng gốc của con người. Nhân loại cần những ông thánh để hợp lư hóa sự tham tàn của họ, nhu cầu thù ghét tha nhân mà họ được nuôi dưỡng từ thuở hồng hoang khi phải tranh cướp con mồi. Bản năng xâm kích song sinh với bản năng t́nh dục, một kẻ dẫn đường không kém phần uy lực trong suốt cuộc tồn sinh.

    Lư trí khi bị dẫn dắt bởi vị ngă cũng dẫn con người tới cùng một vực sâu như đức tin, v́ nó là thành phẩm của con người, do con người sáng chế, nó không thể tránh khỏi ṿng quay ma quỷ của dục vọng. Dục vọng được biểu tượng như một chiếc túi không có đáy. Với số đông, ư thức được sự vô bờ bến của dục vọng dường như quá khó khăn.

    Nhưng có lẽ nhiệm vụ của những người cầm bút là ở nơi khó khăn này.

    Họ cần phải thức tỉnh lương tâm con người. Bởi lương tâm thường mệt mỏi và luôn thiu thiu ngủ. Họ cần kêu gọi ḷng từ ái, bởi trước những bản năng sâu xa nhất tồn tại vĩnh cửu nơi con người, ḷng từ ái, sự hy sinh quả là điều rất đỗi mong manh.

    Nếu như cả đức tin lẫn lư trí đă chứng minh khả năng tàn phá, hủy diệt với tất thảy những chiều kích của sự điên rồ, th́ chỉ c̣n lại phẩm chất duy nhất có thể cứu rỗi chúng sinh, ấy là ḷng tốt. Một mai đây, nếu hành tinh này c̣n có thể tồn tại được, chắc chắn là nhờ ơn phước của những con người từ ái, cao thượng, những người có Trái tim vàng, chứ không thể là các lănh tụ tôn giáo hoặc các kĩ trị gia.

  10. #2190
    Tran Truong
    Khách

    Để gọi tên sự vật một cách rơ ràng: Lợi quyền _ Dương Thu Hương (DCVOnline – 2010)

    Sáng ngày 27 tháng 10 năm 2010 toà án tỉnh Trà Vinh đă kết án ba nhà sáng lập công đoàn Tự do với mức án khiến công chúng kinh ngạc hoặc kinh hoàng.

    - Anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng chịu án chín năm tù giam.

    - Anh Đoàn huy Chương chịu án bẩy năm tù giam.

    - Chị Đỗ thị Minh Hạnh chịu án bẩy năm tù giam.

    Thấy dư luận xôn xao một cách thái quá, tôi xin góp đôi lời b́nh về nỗi kinh ngạc hoặc kinh hoàng của dân ta. Bởi v́, từ sự kiện này, chúng ta có cơ hội để phân tích hiện trạng đất nước một cách bao quát.

    Hai tính từ “kinh ngạc” và “kinh hoàng” đều chỉ một hiện tượng: sự vật bất b́nh thường, hoặc chưa bao giờ thấy, hoặc phi logic, hoặc quá liều lượng cũng như chiều kích quen thuộc, và tất cả các đặc điểm trên khiến người ta ngờ vực.

    Chúng có một điểm khác biệt: kinh ngạc chỉ trạng thái sửng sốt, bất tin một cách thuần tuư.

    Kinh hoàng, bao gồm cả sự ngạc nhiên lẫn sự sợ hăi, sợ hăi đến tê liệt, và điều này đối với nhà cầm quyền quan trọng hơn. Nói một cách thẳng thừng, đây là hiệu ứng mà nhà cầm quyền Hà Nội cố t́nh t́m kiếm. Bất cứ chế độ độc tài nào cũng dùng các vụ xử án như một vũ khí đặc biệt hiệu nghiệm để trấn áp những kẻ đối lập và hù doạ dân chúng, biện pháp này tuy cổ điển nhưng chưa bao giờ lỗi thời.

    Trở lại sự việc cụ thể là vụ xử án ba nhà sáng lập công đoàn Tự do: Tại sao họ lănh án nặng đến như vậy ? Phải chăng đây là cơn bốc đồng của một ông quan toà tỉnh lẻ v́ bị vợ cắm sừng hay mắc chứng táo bón trầm kha nên trút nỗi oán hờn lên đầu kẻ khác, hoặc phải chăng đây là sự nhầm lẫn do lơ là, do vô ư, và một khi đă nhỡ nhầm th́ các quan lớn không muốn rút lại lời ?...

    Tôi không tin vào những chuyện cắc cớ như vậy cho dù chúng vẫn thường xẩy ra trong cuộc đời. Đối với người cầm quyền Hà Nội, án của ba thanh niên sáng lập công đoàn tự do kia là xứng với tội danh của họ, thậm chí c̣n quá nhẹ. Nếu không e ngại sự phản ứng dội vào từ phía ngoài biên giới, ắt các án này c̣n cộng thêm nhiều năm cấm cố nếu chẳng phải là chung thân.

    Hơn tất cả các thứ đảng phái đối lập, hơn mọi lời tuyên bố hùng hồn, văn vẻ của các bậc mũ cao áo dài, ba kẻ b́nh dân kia mới thực sự là mối đe doạ của họ, mối đe doạ sờ thấy được, ngửi thấy được, h́nh dung được một cách rơ ràng, mối đe doạ xác lập trên các nghiệm sinh.

    Nghiệm sinh của con người vốn là phần cốt lơi nhất trong nhận thức của họ đối với thế giới xung quanh cũng như với chính bản thân, nghiệm sinh là kiến thức trực tiếp, yếu tố thứ nhất trong cấu tạo nền, mà yếu tố thứ hai là sự tổng hoà, sự điều tiết giữa bản năng với các kiến thức mà họ thâu nhận được trong quá tŕnh sống theo cách gián tiếp (giáo dục, học hành, trao đổi với tha nhân).

    Nếu như cuộc đời của một con người có các ngă rẽ, có các chuyển hướng căn bản th́ những sự kiện trọng đại này thường xảy ra dưới áp lực của nghiệm sinh, v́ lẽ các kiến thức trực tiếp luôn luôn là động năng tiên quyết điều khiển hành vi cũng như ứng xử của con người.

    Nhà cầm quyền Hà Nội sợ hăi ba thanh niên đứng lên cầm ngọn cờ của những người lao động bởi v́ ba người này là vọng âm, là h́nh ảnh phản chiếu, là bản sao lại của chính bản thân họ vào những năm tiền khởi nghĩa, những năm mà “quốc tế ca của những người lao động” vang vọng khắp nửa địa cầu:

    Vùng lên, hỡi các nô lệ của thế gian,

    Vùng lên, hỡi ai cực khổ bần hàn,

    Đấu tranh này là trận cuối cùng ...


    Nói cho rơ ràng hơn, có thể ví hai chàng trai và cô gái đứng sau vành móng ngựa của toà án tỉnh Trà Vinh ngày hôm nay như đoạn phim chiếu lại h́nh ảnh người cộng sản những năm cuối thập kỉ 30 sang thập kỉ 40 khi họ đứng sau vành móng ngựa của các toà án thực dân, khi họ sôi sục nhiệt t́nh cách mạng và sẵn sàng quên ḿnh v́ độc lập của dân tộc.

    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •