+ Reply to Thread
Page 220 of 220 FirstFirst ... 120170210216217218219220
Results 2,191 to 2,197 of 2197

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #2191
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    2,414

    Nghe chuyẹn Hà nội ;.. thanh lịch thời trang quốc phục...

    ngày 24 - 04 - 2017.. tuy không mưa, nhưng mây trắng phủ kín bầu trời... OAT = +1o C.....

    ḷ sưởi vẫn bập bùng toả nóng... trên giụng của ông nội là 6 đứa trẻ đă cho bú no... sạch sẽ đang quơ múa chân tay...
    thôi lại lên vui cùng mạng internet... t́m về quê của tôi .. một thời đá sống.....

    Tin tức th́ nhièu, nhưng cũng chỉ là tung hô thành quả của Cách mạng.. cho đến thành tích này nọ.. Chợt có mục mới giới thiệu về trang phục dành cho các thành viên của hội nghị ÁSEAN ǵ đó.. se họp ở Dà nẵng chăng ?? nhưng nhà nước đă cho đề nghị trang phục của giới chức lănh đạo tham dự..
    Chỉ có 2 nhà thiết kế gửi tŕnh mẫu.. đó là áo vest hay giống như áo cánh chúc bâu của Hà thành xưa tuy có " lancer design .." bằng cách thêu dệt h́nh hoa sen trên vai và trước ngực áo.. cổ đứng.. tay dài.. buông thẳng.. cài khuy trước...

    Nh́n ngắm một lúc th́ thấy nửa giống Phi, nửa giống Mă hay Singa.. chứ không thấy chút ǵ là An Nam ngoài mấy cái bông sen...
    Thời Tổng Bush.. cũng có qua Vn và được mặc áo dài gấm xanh.. đội khăn xếp.. đi giày Tây..

    Mang danh là nhà Thiết kế trang phục mà kém thẩm mỹ, .. lúc nào kiểu mẫu cũng đầy những nét vay mượn lai căng,.màu sắc loè loẹt.. c̣n thợ may th́ tay nghề non nớt .. mặc lên dúm dó chỗ, méo mó.. này chỗ phồng chỗ dẹp... thay v́ tôn lên vẻ đẹp đặc trưng của quê hương th́... lại làm cho các người mẫy trở thành những bù nh́n đuổi chim canh ruộng, hay loè xoè như các lướt thướt kéo lê như những manequin... trong của hàng tơ lụa.
    Hăy trở lại đũng cách thời xưa..cho quí Ông ; áo gấm hoa bát, màu xanh lơ,..cổ đứng vạt cao..trước ngực bên mặt đeo thẻ bài bằng ngà, quần chúc bâu trắng là phẳng " ống sớ "..gấu cao.. đầu đội khắn xếp nhiễu đen,/ trong Nam th́ khăn đen suối Đờn, chân đi dép kín mũi da láng Gia định...
    c̣n quí Bà ;.. áo gấm hoa ướt mai, lan, cúc trúc.. mầu hoàng oanh, cổ thấp cũng đeo thẻ bài bằng ngà trên ngực. bên tay măt, quần satin mờ.. dài chấm mũi giày kín mũi, gấu thấp nhưng phía sau cao hơn đế giay để khỏi vướng gấu khi bước đi..và khoe ra đôi gót chân sen. trên đầu đội khăn vành giây nhưng chỉ có đúng 9 tầng xếp chứ không vài ba chục tầng .. to như cái bánh xe ḅ đội để che nắng !! cổ có thể đeo trang sức với chiếc kiềng trơn..
    Đúng phong cách trí thức , quan quyền mà lịch sự đoan chính, không có phá chách lố lăng...

    Ít hàng dành cho Hà nội thanh lịch một thời../. nmq

  2. #2192
    Tran Truong
    Khách

    Để gọi tên sự vật một cách rơ ràng: Lợi quyền _ Dương Thu Hương (DCVOnline – 2010)

    Do tinh thần hy sinh và ḷng can đảm cộng với các ưu thế đương thời, người cộng sản đă thành công trong khi rất nhiều chàng trai yêu nước dấn thân vào các xu thế chính trị khác, cũng đầy ḷng hy sinh và thừa dũng khí, nhưng không đi đến được thắng lợi cuối cùng.

    Hăy nhắc tên Nguyễn Thái Học như biểu tượng của lớp người này, dù không đạt được vinh quang, nhưng họ vẫn sống măi trong ḷng dân tộc và bất cứ người Việt yêu nước nào cũng phải xây trong tim ḿnh một đài tưởng niệm cho những anh hùng bất đắc chí.

    Như thế, chính quyền cộng sản được dựng lên ngày 02/09/1945. Từ năm 1945 đến nay hơn nửa thế kỉ đă trôi qua, các chàng trai cộng sản năm ấy giờ ở đâu ? Họ là ai ?

    Đương nhiên, nói theo nghĩa xác thực th́ rất nhiều người trong số họ đă qua đời. Những người c̣n lại như ông Đỗ Mười, ông Lê Đức Anh và một số khác đă trở thành các tù trưởng bộ lạc, các lăo trượng ngồi trên đống vàng, con cháu họ hàng của họ đoàn đoàn lũ lũ lúc nhúc chia nhau cầm nắm các vị trí then chốt, các rường cột của quốc gia, chia chác nhau các mối lời béo bở, tha hồ đục khoét ngân khố, đương nhiên thụ hưởng toàn bộ lợi quyền mà hàng chục triệu người dân Việt nam đă đổ xương đổ máu để giành lấy.

    Vậy th́ bài ca “quốc tế lao động” khi dịch lời sang tiếng Việt đă ứng nghiệm một trăm phần trăm câu hát này: Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay ḿnh !

    BAO NHIÊU LỢI QUYỀN ẮT QUA TAY M̀NH !

    Đó là một ước muốn mănh liệt nhưng kém phần thuận lư và hoàn toàn thiếu vắng tinh thần cao thượng.

    Năm 1988, khi nói chuyện tại câu lạc bộ Trí thức Sài g̣n, tôi đă chỉ ra đích danh câu hát này, nó phản chiếu một cách vô thức chí hướng cũng như tâm tư những người cộng sản Việt Nam mà ở đó, toát ra một cách không thể che giấu, ḷng tham vô độ cũng như khát vọng thống trị tuyệt đối.

    Trong bất cứ xă hội nào, khi một nhóm người đă chủ tâm thâu tóm toàn bộ lợi quyền vào tay ḿnh th́ xă hội đó ắt không thể tồn tại lâu dài bởi v́ từ cổ chí kim, xă hội nào cũng h́nh thành trên sự cộng sinh, sự cộng sinh đ̣i hỏi sự tồn tại cùng một lần nhiều lớp người khác biệt và do đó phải có một đường lối chính trị thích hợp để cho mọi công dân đều có quyền lao động, sống, thụ hưởng cũng như có cơ hội phát triển.

    Điều này ở phương Tây người ta gọi là “B́nh đẳng về cơ may cho mọi người”, c̣n ở nước Việt trong các triều đ́nh thịnh vượng trước đây, tinh thần đó được phản chiếu một cách nôm na trong câu “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”. Nếu kẻ cầm quyền chỉ nghĩ đến mối lời của chính họ, ắt những nhóm người khác sẽ bị đẩy sang bên lề, bị tước đoạt, bị bần cùng hoá, nô lệ hoá, chịu đựng sự nhục mạ và nỗi đau khổ với các phương thức khác biệt, và như thế, con đường khởi loạn ắt không tránh khỏi.

    Đừng quên rằng chính quyền Hà Nội h́nh thành được là nhờ ân sủng của cuộc cách mạng tháng tám. Cuộc cách mạng tháng tám thành công v́ nó dựa trên hào khí của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, cảm hứng chủ yếu của phong trào này là ư chí tự chủ, sự kế tục truyền thống từ các khởi nghĩa Trưng Trắc, Trưng Nhị, Triệu Ẩu, Lư Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung ...

    Một ngh́n năm nô lệ giặc Tầu, tiếp đến một trăm năm nô lệ giặc Tây, trong vô thức dân tộc, đó là một ḍng chảy không ngưng nghỉ của một cuộc kháng chiến không ngưng nghỉ, dẫu rằng có những giai đoạn ch́m trong bóng tối lặng câm của máu và nước mắt.

    Tuy nhiên, chế độ cộng sản Hà Nội đă núp dưới bóng ngọn cờ liềm búa, với chủ thuyết đấu tranh giai cấp của Mác như một người đàn bà Việt Nam cạo răng đen để lấy bộ răng có mầu cải mả và đổi bộ váy chùng sang chiếc quần. Phải nói rằng sự chọn lựa đó có tính định mệnh, kèm theo nó là các ưu thế tạm thời cùng những yếu tố phản động có tác hại lâu dài về mặt lịch sử.


    Còn tiếp ...

  3. #2193
    Tran Truong
    Khách

    Để gọi tên sự vật một cách rơ ràng: Lợi quyền _ Dương Thu Hương (DCVOnline – 2010)

    Số phận một dân tộc cũng giống như số phận một con người, thường bị quyết định hoặc bị ảnh hưởng bởi các yếu tố nằm bên ngoài ư chí của chính họ. V́ thế, chúng ta không đặt lại vấn đề bằng những cụm từ “giả sử” hay “nếu như” bởi trong thực tiễn, các danh từ này là vô nghĩa. Điều chúng ta cần quan tâm là xă hội Việt Nam hiện nay, năm tháng này, bởi hiện tại và tương lai là các vấn đề khẩn cấp trong sinh tồn của một dân tộc.

    Nếu coi chế độ cộng sản như một thứ triều đ́nh, để tiện so sánh với các triều đ́nh trong quá khứ như triều Lê, triều Lư, triều Trần, th́ thứ chính trị mà chính quyền Hà Nội thực thi là thứ chính trị phi nhân, bất nghĩa, tham tàn nhất trong lịch sử Việt Nam. Sáu mươi lăm năm chỉ là một chớp mắt so với vĩnh hằng, nhưng quăng thời gian đó đă bộc lộ đầy đủ quá tŕnh thối rữa của bộ máy quyền lực mà khởi thuỷ, ra đời được là nhờ sự ủng hộ của đại bộ phận dân chúng, bởi dân chúng tin vào các tiêu chí họ nêu lên: Một chính quyền Nhờ dân, Do dân, và V́ dân.

    Kiểm lại các sự kiện, ta thấy rằng:

    Nếu sau chiến tranh, vua Trần đă quăng tráp đựng hồ sơ những người cộng sự với Tầu vào lửa để xoá đi một quá khứ nô lệ, để hoà giải mọi thành phần dân tộc, để có đủ hào khí viết nên trang sử mới cho đất nước th́ ngược lại, sau năm 1975, nhà cầm quyền cộng sản đă bắt bớ, đàn áp, giam giữ, hành nhục hàng trăm ngàn binh sĩ của chính quyền miền Nam trong các trại tù khổng lồ, là tác nhân gây ra cuộc vượt biển tập thể chưa từng thấy trong lịch sử thế giới về mặt quy mô cũng như về tính tàn khốc.

    Thuyền nhân !

    Đó là danh từ độc đáo mà chính quyền Hà Nội đă sáng tạo ra. Danh từ này được dùng với một mật độ dày đặc trên các phương tiện thông tin toàn trái đất trong một quăng thời gian dài, từ những năm cuối thập kỉ 70, qua suốt thập kỉ 80, cho đến những năm đầu của thập kỉ 90. Danh từ này mô tả cuộc di dân kinh hoàng, bằng chứng sống động về tội ác của nhà nước cộng sản Việt Nam, gây phẫn nộ lẫn sự khinh bỉ một cách rộng răi trên dư luận toàn thế giới.

    Danh từ “Thuyền nhân” sẽ măi măi vĩnh định trong tất cả các cuốn tự điển của nhân loại, để ghi nhận khả năng độc ác và sự man rợ của con người đối với con người, một hiện tượng được liệt kê sau các ḷ thiêu Do Thái của Đức và quần đảo Goulag của Nga. Ở các nước châu Âu, nơi cuộc chiến tranh chống Mỹ được nêu lên như bằng cớ về tinh thần bất khuất của dân tộc Việt, th́ tiếp theo đó, danh từ “Thuyền nhân” trở thành biểu tượng của thần tượng sụp đổ, của tội ác bị lộ diện, nói cách khác: mặt trái của tấm mề đay.

    Thời xưa, sau các cuộc chiến tranh khi nhân tài, vật lực hao tổn, các vua Lư vua Trần đă ban hành chính sách khuyến khích sản xuất, cổ vũ dân cầy để tu tạo lại xă tắc giang sơn, do đó triều đ́nh của họ mới bền vững.

    Bất kể là ai, khi đă khoác long bào đều phải ghi xương khắc cốt câu “Chở thuyền cũng là dân mà lật thuyền cũng là dân”, cho nên sự vỗ về dân chúng không thời nào được lơi lỏng. Một khi triều đ́nh quay lưng lại dân chúng, chỉ lo tham lam vơ vét cho đầy túi, chỉ lo thoả măn ḷng dục của bản thân, lúc ấy vua quan đă biến thành một lũ thú vật chỉ lo liếm láp bộ lông của chính ḿnh, ắt giặc giă phải nổi lên khắp nơi và triều đ́nh phải đi đến sự huỷ diệt.

    Nh́n lại thời Mạt Trần là thấy rơ. Từ ngày khởi lập nhà Trần cho đến năm Hồ Quư Ly đoạt ngôi là bao nhiêu năm tháng? Từ 1225 đến 1400 là 175 năm. Một trăm bảy mươi lăm năm dẫn từ vàng son đến tro bụi, đó là thời gian cho quá tŕnh thối rữa. Khá ngắn ngủi so với các triều vua phương Bắc nhưng lại quá dài so với chế độ Hà Nội.

    Vào năm 1287, triều Trần tṛn 62 tuổi, tướng Trần Hưng Đạo c̣n đủ uy tín, tài lực để làm cuộc kháng chiến vĩ đại chống quân Mông. Năm nay, chính quyền Hà Nội 65 tuổi, giả như bây giờ quân xâm lược kéo đến, liệu họ c̣n khả năng như tướng Trần Hưng Đạo năm xưa ? Liệu trong đám các uỷ viên ngồi quanh bàn họp bộ chính trị, ai đủ nhân cách để đứng lên hô hào dân chúng ?

    Còn tiếp ...

  4. #2194
    Tran Truong
    Khách

    Để gọi tên sự vật một cách rơ ràng: Lợi quyền _ Dương Thu Hương (DCVOnline – 2010)

    Không cần đọc tin tức và các b́nh phẩm trên các site Internet, bởi những người sử dụng phương tiện này đă nghiễm nhiên được coi như “bộ phận tinh hoa” của xă hội, chỉ cần lắng nghe lời đám b́nh dân kháo nhau nơi quán xá một cách vô cùng hài hước và chua chát cũng có thể hiểu được thái độ của họ.

    Nào là “bọn Vinashin thuộc phe thằng Dũng xỉn, chắc thằng khác muốn nhoi lên trong đại hội đảng ḱ tới nên lôi vụ này ra. Nếu tính đếm, c̣n bao nhiêu vụ Vinashin chưa bị ḷi mặt ?” Nào là “Con gái thằng Dũng xỉn nắm yết hầu ngành ngân hàng, liệu bố con nó có dưới hay trên một tỷ đô la ?” Nào là “Đố các ông ai là tác giả vụ bô-xít ? Thằng Dũng xỉn kí nhưng kẻ giật dây lại chính là Tô Huy Rứa. Phải chăng thằng này là hậu duệ của lăo Tô Định mấy ngàn năm xưa ?”

    Nào là “Lăo Nông Đức Mạnh đi đêm với bọn Tầu bao nhiêu lượt ? Nghe đồn chúng nó ngầm bán đất cho Tầu lấy 5 tỷ đô la. Tất thảy các con số công bố trên báo chí đều là con số rởm”. Nào là “Trong mười năm vừa qua, mụ Trương Mỹ Heo và gia tộc nó đă cướp được bao nhiêu đất của dân cày ?” Vân vân và vân vân ...

    Những lời b́nh phẩm quanh mâm cơm, quanh ấm trà thường nhật khá đủ để đo đếm mức độ khinh bỉ của dân đen đối với kẻ cầm quyền. Như thế, so với các triều đại cũ, quá tŕnh băng hoại của chính quyền Hà Nội xảy ra một cách quá nhanh chóng, nói cách khác, quá tŕnh thối rữa này được tính theo cấp số luỹ thừa. Nguyên nhân nào dẫn đến t́nh trạng này ? Tôi cho rằng lư do đầu tiên là sự kiêu ngạo của nhà cầm quyền Hà Nội, ḷng kiêu ngạo mà chính họ tự nhận là “Ḷng kiêu ngạo cộng sản”.

    Ḷng kiêu ngạo cũng giống như ḷng tham, làm mờ mắt con người. Mắt đă mờ th́ tai cũng dễ điếc theo và trí nhớ trở nên cùn nhụt. Những người cộng sản Việt Nam mắc bệnh Alzheimer quá sớm. Họ ngửa mặt lên trời vênh vang hô không mệt mỏi “Chiến thắng Điện Biên Phủ”, đinh ninh rằng đó là thành công của riêng họ.

    Họ đă quên rằng Điện Biên Phủ có được là nhờ hàng chục ngàn binh sĩ dũi đất, đào hầm, kéo pháo vượt núi đèo, hàng trăm ngàn dân công khắp các miền thồ lúa gạo ra tiền tuyến. Những con người này hy sinh v́ nền độc lập của dân tộc, đương nhiên, nhưng cũng đồng thời hy vọng vào một ngày mai tươi sáng khi khẩu hiệu “Người cày có ruộng” trở thành hiện thực.

    Kẻ cầm quyền cộng sản cũng lại quên rằng cuộc kháng chiến chống Pháp thành công là nhờ vào hàng ngh́n gia đ́nh hữu sản dốc vàng, đổ tiền nuôi tướng lẫn nuôi quân như ông bà Trịnh văn Bô, như giám đốc nhà máy in tiền Con Trâu Xanh, như bà Nguyễn Thị Năm, như cụ Cửu ...

    Ông Trường Chinh cũng như đa phần các đồng chí của ông ta từng ăn ṃn bát tại nhà bà Nguyễn Thị Năm, các binh đoàn liên tục đến đó đóng quân vật hết đàn ḅ này đến đàn lợn kia ra ngả thịt. Thế nhưng, sự thật hiển nhiên cho thấy bà Năm là người đầu tiên bị bắn trong cải cách ruộng đất cùng cụ Cử, sau đó đến lượt hàng vạn người yêu nước khác, những người móc hầu bao lấy đến đồng xu cuối cùng để mua thóc gạo, thuốc men và quần áo gửi ra chiến trường.

    Về phía những người nông dân, phần cay đắng cũng không thua kém. Hơn nửa thế kỉ đă trôi qua, nhưng khẩu hiệu “Người cày có ruộng” cho đến ngày hôm nay vẫn chỉ là một lời dối trá không e thẹn, và người cày, thay v́ là nô điền cho chánh tổng, lư trưởng, địa chủ trở thành nô điền cho các cán bộ đảng.

    Vậy th́, đối với tầng lớp hữu sản, người cộng sản cầm quyền là lũ vô ơn, ăn cháo đái bát, c̣n đối với đám nông dân cùng khổ th́ họ là kẻ lừa đảo trắng trợn không mảy may áy náy lương tâm. Những chiếc răng chó sói luôn luôn là răng chó sói, dù chúng sơn đen hay để trắng, kẻ tham tàn dù nói lời lẽ nào vẫn là kẻ tham tàn. Hiện thực mạnh hơn mọi thứ xảo ngôn. Lá cờ búa liềm vẫn được kéo lên mỗi ḱ họp đảng, nhưng liệu c̣n ai tin rằng những kẻ đứng giơ tay chào lá cờ này c̣n là những người vô sản, đang nỗ lực tranh đấu cho các giai cấp bần cùng ?

    Câu trả lời sẽ là: Có ! Vẫn c̣n những người tin vào điều đó, ấy là các con bệnh tâm thần, những ai đang sống trong trại điên Trâu Quỳ, đang ở nhà thương điên Đà Nẵng, hoặc các cơ sở chữa trị tâm thần khác trên đất nước. Tóm lại, những kẻ mất trí nhớ, những kẻ đập vỡ đồng hồ từ năm Con Ngựa (1954), hoặc những người bị bệnh Down.

    Đại bộ phận dân chúng đều biết các quan chức cộng sản giờ đây đang sống ra sao. Họ đang xuỳ tiền mở các resorts, tức là các khu nghỉ mát cao cấp để hứng khách nước ngoài. Họ cưỡi máy bay sang Hồng Kông để đánh bạc và chơi gái. Họ có ngân khoản khắp các nhà băng trên thế giới, từ Thụy Sỹ đến Washington, từ Singapore đến Bangkok, từ Paris sang Berlin.

    Con cái họ đặt mua váy cưới tại các tiệm sang nhất trên đại lộ Champs Elysées, mỗi chiếc váy giá từ 130.000 đến 210.000 euros. Vợ lớn vợ bé hoặc gái bao của họ cưỡi các loại ô tô đắt tiền, các loại xe mà những người ngoại quốc làm việc tại Hà Nội hay Sài G̣n nh́n thấy phải tái mặt. Được như vậy là v́ họ đă thực hiện một cách tuyệt vời câu ca “Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay ḿnh” !


    Còn tiếp ...

  5. #2195
    Tran Truong
    Khách

    Để gọi tên sự vật một cách rơ ràng: Lợi quyền _ Dương Thu Hương (DCVOnline – 2010)

    Chỉ một câu này thôi, đủ lư giải mọi chính sách được thực thi trên đất nước từ nửa thế kỉ nay.

    Cho nên, xét trên phương diện tính thực dụng th́ lá cờ liềm búa lúc này là thứ bùa hộ mệnh, tuy đă lợt mầu, nhưng vẫn c̣n hữu hiệu.

    Trước hết, nó được sử dụng như loại thuốc an thần để dẫn đám dân đen vào giấc ngủ, đám dân bị tước đoạt và bị lùa ra bên lề xă hội, những nông dân bị đuổi khỏi đất đai, trở thành vô gia cư, vô điền địa, chen chúc quanh các kênh rạch bẩn thỉu của Sài G̣n hoặc các khu ngoại ô Hà Nội, làm đủ thứ nghề để tồn tại, mà trong các thứ nghề bấp bênh, khốn khổ nhằm mưu sinh, nghề làm điếm, ăn cắp là không thể tránh.

    Lá cờ kia nhắc nhở một cách mơ hồ rằng các quan lớn cũng đă từng có thứ dây mơ rễ má nào đó, gần gũi họ, một thứ chủ nghĩa dân túy đặc biệt xảo quyệt và trữ t́nh.

    Sau nữa, lá cờ này được coi là thứ khói độc, kiểu như lựu đạn cay của cảnh sát, để làm mù mắt (dù tạm thời) những công nhân lao động đến kiệt sức để lĩnh đồng lương trên dưới một triệu đồng Việt Nam, mà tiền thuê nhà trọ, nơi họ nằm xếp hàng như những con cá hộp, cũng đă mất năm trăm hoặc sáu trăm ngàn.

    Không phải ngẫu nhiên mà người ta nói rằng, trong nhiều trường hợp, chính trị rất giống thứ nghề cổ truyền nhất trên trái đất: Nghề làm đĩ.

    Xét trên khía cạnh bản chất của sự vật , th́ lá cờ búa liềm bây giờ là mảnh váy nát che đậy bộ phận sinh dục lầy lụa của những người cộng sản Việt Nam. Họ tiếp tục dùng nó dù trong thâm tâm, biết rằng tấm giẻ rách này không thể che kín thân xác họ một cách lâu dài.


    Trong thâm tâm, họ sợ. Trong thâm tâm, họ biết rằng họ dối láo và không sự dối láo nào có thể đứng vững lâu dài. Già hay trẻ, ngu hay khôn, họ đều biết rơ rằng những năm tháng này là những năm tháng cuối cùng họ chen chúc trên chuyến tầu vét, mỗi kẻ t́m cách vơ cào vơ cấu, ngơ hầu lèn đầy túi, c̣n tương lai đất nước, vận mệnh dân chúng, lương tâm kẻ cầm quyền, trách nhiệm trước lịch sử, những khái niệm đó đă nằm bên ngoài mối quan tâm của họ.

    Hoặc là, họ chưa bao giờ với tới các ư tưởng đó, chúng là thứ quá xa xỉ đối với đời sống tinh thần của họ, những kẻ đang ngụp lặn trong tiền tài và khoái lạc. Hoặc là, khi nghĩ đến những điều đó, ngay lập tức họ sẽ hiểu rằng họ là kẻ bất khả và v́ ḷng tự ái luôn luôn mạnh hơn lư trí, họ sẽ cố t́nh lăng quên.

    Nếu như trong đội ngũ quan chức, c̣n đôi kẻ biết giữ liêm sỉ, c̣n đôi kẻ biết lo âu khắc khoải cho vận mệnh non sông, những kẻ đó ắt bị vô hiệu hoá. Giữa một bầy chuột đang đục khoét, con chim sẻ lạc vào ắt bị cắn pḥi ruột. Giữa đám chó sói, kẻ nào trái ṇi, kẻ đó ắt bị phanh thây.

    Bây giờ, để định danh giai cấp cầm quyền, ta cần lùi lại đôi bước trong quá khứ.

    Thời cách mạng tháng tám, người cộng sản tự nhận là vô sản, dù rất nhiều người trong bọn họ xuất thân từ đám tiểu quan lại hay hào lư, bởi lẽ tấm môn bài vô sản lúc ấy vô cùng hiệu lực, nó là tiếng kèn đồng vang dội nhất với âm sắc tương hợp và nhạc cảm quyến rũ, đủ sức lôi cuốn, vẫy gọi và tập hợp tuyệt đại đa số nông dân bị bần cùng dưới chế độ thống trị của thực dân.

    Những người dân cầy quả thực là động lực chủ của cuộc cách mạng này, bởi họ đă từng chứng kiến hai triệu đồng loại chết đói c̣ng queo, xác rải dọc các con đường từ Thái B́nh về Nam Định, từ Nam Định về Hà Nội, từ Thanh Hoá vào Vinh ... Những xác chết này trở thành mối hù dọa đối với họ, bởi chính họ cũng sẽ có ngày gục xuống v́ đói khát.

    Tóm lại, sự tuyệt vọng và cái chết ŕnh rập người dân cầy phía trước con đường. Để tự cứu ḿnh, chỉ c̣n lối thoát duy nhất là vùng lên chiến đấu, lối thoát này được h́nh thành trong ngơ cụt, trong cơn tuyệt vọng của một đám đông. Đám đông ấy đă đi theo cách mạng để phá kho thóc, cứu đói, và cướp chính quyền. Trong con mắt dân chúng, người cộng sản lúc ấy thực sự là các anh hùng bởi họ đáp ứng một cách chính xác các khát vọng của một dân tộc nô lệ và đói khổ.


    Còn tiếp ...

  6. #2196
    Tran Truong
    Khách

    Để gọi tên sự vật một cách rơ ràng: Lợi quyền _ Dương Thu Hương (DCVOnline – 2010)

    “Những anh hùng năm xưa, những người cầm cờ đỏ sao vàng vẫy gọi dân chúng làm cuộc cách mạng tháng Tám, giờ họ ở đâu? ”

    Chúng ta cần lặp lại câu hỏi này v́ điệp khúc bao giờ cũng là phần dễ nhớ nhất trong một bài hát. Câu trả lời sẽ là: Tuyệt đại đa số các chàng trai cộng sản năm xưa đă nằm trong nghĩa trang Mai Dịch. C̣n người cộng sản bây giờ thực sự là các nhà tư sản đỏ, giai cấp tư sản được h́nh thành một cách đặc biệt trong hoàn cảnh đặc biệt nên chưa từ điển bách khoa nào trên thế giới t́m được định danh.

    Giai cấp tư sản này được xác lập theo cách “truyền ngôi”, nói nôm na là được thâu tóm các vị trí quan trọng của guồng máy quốc gia một cách vô điều kiện để làm giầu, và quá tŕnh làm giầu của họ được đặt trên các ưu thế tuyệt đối do quyền lực.

    Lấy một ví dụ cụ thể, nếu như trước cách mạng, ông Đỗ Mười dắt lợn rong qua các làng cho lợn nhẩy, hành nghề thiến lợn làm kế mưu sinh, th́ con rể ông từ những năm cuối thập kỉ 80 đă trở thành chủ khách sạn Bảo Sơn. Để cho khách sạn này làm ăn thuận tiện, nhà nước đă mở đại lộ Nguyễn Chí Thanh, con đường được coi là đẹp nhất Hà Nội.

    Chắc chắn không có gia đ́nh tư sản nào ở Pháp được hưởng một thứ ân sủng hoàng gia theo kiểu đó. Điều này chỉ có thể xảy ra (dẫu rằng hiếm hoi) dưới các triều đại trước cách mạng tư sản, khi giai cấp quư tộc c̣n trong thời vàng son.

    Hiện tượng sử dụng tài sản quốc gia vào mục tiêu kiếm lợi cho cá nhân được coi như đương nhiên và phổ biến trong chính quyền Hà Nội. Dưới các h́nh thức khác nhau, hiện tượng này xảy ra trên khắp các lĩnh vực, từ các vụ mua bán khí giới cho quân đội đến các vụ đấu thầu những công tŕnh quốc gia như cầu, đường, điện lực, từ thương mại cho đến công, nông nghiệp, từ các hoạt động văn hoá, giáo dục cho đến các nghề nghiệp phục vụ khác.


    Còn tiếp ...

  7. #2197
    Tran Truong
    Khách

    Để gọi tên sự vật một cách rơ ràng: Sự sợ hăi _ Dương Thu Hương (DCVOnline)

    Với lịch sử cá biệt như thế, giai cấp tư sản đỏ Việt nam có ba đặc tính này:

    Một: họ không tu tạo gia sản theo lối b́nh thường, cũng không phải cạnh tranh như các giai cấp tư sản ở các quốc gia khác v́ được sự bảo trợ của bộ máy cầm quyền, do đó họ có thể đặc biệt giầu có dù đặc biệt ngu dốt.

    Hai: họ thường xuyên dẫm đạp lên luật pháp v́ hai lẽ:

    - Luật pháp nằm trong tay cha chú họ và ở Việt Nam, bất cứ điều luật nào dù ghi trên giấy trắng mực đen cũng có thể bị bẻ queo v́ các “lệnh mồm”.

    - Đặc tính “Phép vua thua lệ làng” được truyền thụ một cách vô ngôn, v́ thế bất cứ kẻ nào có quyền hành cũng áp đặt quyền lực bản thân lên trên các điều luật. Minh chứng gần đây nhất là hành vi của giám đốc tập đoàn Vinashin. Đặc tính này phổ biến trên toàn cơi Việt Nam, có thể gọi nôm na đó là đặc tính của bọn Chánh tổng.

    Ba: v́ h́nh thành và phát triển dưới bóng quyền lực độc tài, họ thường xuyên có mối quan hệ với bộ máy đàn áp. Bộ máy đàn áp, tới lượt nó, không thể tránh khỏi mối liên kết với thế giới tội phạm, công cụ đặc biệt hữu hiệu trong các ḷ sản xuất kim tiền tại các nước kém văn minh. Do đó, giai cấp tư sản đỏ chắc chắn mang tính chất mafia. Chỉ cần nhớ lại vụ án Năm Cam xảy ra năm 2001, với vai tṛ thứ trưởng bộ nội vụ, tổng cục trưởng tổng cục I, tức Tổng cục chống gián điệp, Bùi Quốc Huy, tên tục là Năm Huy, ta sẽ rơ tính mafia của chính quyền tư sản đỏ Việt Nam.

    Với ba đặc tính trên, giai cấp tư sản đỏ Việt Nam là sản phẩm cá biệt, vừa mang tính chất chung của giai cấp này nhưng lại kèm theo rất nhiều yếu tố dị biệt mà nhân loại không hiểu nổi. Tôi tạm đặt cho sự dị biệt này hai tính từ: tính sân khấu và tính lưu manh.

    Sân khấu, hay nói cách khác, đạo đức giả, v́ ngoại trừ vài ba quốc gia đồng dạng như Trung Quốc, Bắc Triều Tiên và Cuba, chẳng ở nơi đâu giai cấp tư sản đứng chào cờ búa liềm và hát Quốc tế ca vô sản như đám quan lại đất Việt. Đương nhiên, ai cũng hiểu rằng họ hát theo kiểu con vẹt nhắc lại lời chủ dậy một cách máy móc, nhưng chẳng một ai đặt câu hỏi rằng “Họ nghĩ ǵ khi hát những lời ca ấy?”

    Phải chăng họ đă tự coi ḿnh là loài vẹt nên không cần suy nghĩ ? Phải chăng họ ngu đến mức không hiểu ư nghĩa của ngôn từ ? Phải chăng họ đă quen đeo mặt nạ nên sự gian dối đối với họ trở thành tự nhiên như hơi thở ? Phải chăng, từ những người lính dũng cảm năm xưa giờ họ đă rơi xuống vũng bùn của sự tham lam truỵ lạc, trở thành lũ người hoàn toàn vô sỉ và vô cảm, nói cách khác, một lũ lợn vục mơm xuống máng và chỉ c̣n biết duy nhất hành vi đó mà thôi ?

    Lưu manh, bởi v́ họ đă chấp nhận thứ chính trị lừa đảo trên với sự trơ trẽn vô tiền khoáng hậu, thực thi cuộc dối trá tập thể này với các thủ đoạn tàn độc và hạ tiện, chẳng mảy may quan ngại công chúng. Nếu không hoàn toàn biến thành đám lưu manh, ắt họ phải hiểu rằng sự gian dối này là bất khả chấp nhận, rằng họ đang tiêu tiền giả, rằng họ đang phản bội lại nhân dân. Và sự phản bội nào cũng hứa hẹn những hiểm nguy theo luật nhân quả.

    Hăy tạm đặt dấu chấm lửng ở đây, bởi sớm hay muộn thời gian cũng cho lời giải đáp. Lúc này, hăy nh́n thẳng vào thực tại và phân tích thực tại ấy v́ điều đó khẩn cấp và thiết thực.

    Hiện thời, nhà cầm quyền Việt Nam đang ngồi trên đống vàng, họ nh́n những đoàn người đói rách, bị bóc lột đến kiệt sức, bị dồn đến cùng đường tuyệt vọng với sự sợ hăi. V́ bất cứ sự sợ hăi nào cùng dễ dàng dẫn đến bạo lực nên họ thẳng tay đàn áp dân chúng.

    Bộ máy đàn áp đang thuộc quyền sở hữu của họ, là vũ khí cốt lơi của nhà nước Stalin, nó được sử dụng một cách thường hằng. Bởi lẽ, họ biết chắc chắn rằng đám đông nghèo khổ kia chính là bản sao của họ hơn nửa thế kỉ trước, cũng như họ hơn nửa thế kỉ trước, đó là những kẻ nuôi mầm phản loạn và có ngày sẽ lật đổ ngai vàng.

    Nhờ nghiệm sinh mà họ hiểu được ư nghĩ của đám người này, dù những ư nghĩ đó tồn tại trong thầm lén, trong câm lặng. Nghiệm sinh là phương tiện xác tín giúp họ nhận thức. Dẫu năm tháng qua, nhưng các nghiệm sinh cốt lơi không hề phai nhạt, bởi chúng được h́nh thành cùng một lần với các xúc động sâu sắc, những xúc động măi măi ghi khắc vào trí nhớ như những nhát đục trên đá của nhà tạc tượng, sẽ định h́nh cho đến phút lâm chung.

    Họ đă trải nghiệm cùng một thứ tủi nhục, cùng nuôi cấy ư định lật đổ và trả thù, cảm thấy tận đáy sâu tâm hồn sức mạnh của hờn căm lẫn năng lượng tàn phá, cùng cảm thức về sự cám dỗ của ư muốn huỷ diệt, ư muốn nảy sinh bất cứ nơi đâu, khi con người bị đầy ải và bị tước đoạt mọi hy vọng. Họ hiểu rằng, chính đám đông phẫn nộ kia có thể làm một cuộc cách mạng khác, như họ từng làm năm 1945.

    Tại sao không ? Cùng là người, cùng da thịt, cùng sự khắc khoải sinh tồn, ắt không thể không phản ứng trước đàn áp và bất công.


    Vùng lên, hỡi các nô lệ ở thế gian,
    Vùng lên, hỡi ai cực khổ bần hàn...

    Bây giờ, Quốc tế ca đích thực sẽ cất lên trên môi những người khác, trên môi hàng triệu nông dân bị chính phủ cướp đất, hàng trăm ngh́n công nhân bị bóc lột đứng dưới mưa và dưới nắng biểu t́nh.

    Những công nhân này biết chắc chắn phần cay đắng họ sẽ phải chịu v́ chính phủ luôn luôn đứng về phía các ông chủ. Các ông chủ Đại Hàn hay Trung Quốc, Pháp, Mỹ cũng như Tây Ban Nha, mũi lơ hay mũi tẹt đều là liên minh thắm thiết của nhà cầm quyền Việt Nam, bởi v́ họ đem lại cho các quan lớn các tấm vé xanh, các tấm vé làm đầy ngân khoản tú ụ của các quan ông ở ngân hàng quốc ngoại hoặc đổi lấy những thỏi vàng ṛng cho các quan bà gửi vào két tại ngân hàng quốc nội.

    Ngược lại, dân chúng đă bị tách ĺa khỏi khối “liên minh công nông” đường mật mà người cộng sản năm xưa từng hứa hẹn, hoặc nói chính xác hơn, hy vọng của họ đă tiêu biến như cát bụi cùng mớ danh từ sáo rỗng kia. Dân chúng giờ đây đă trở thành những kẻ đứng bên lề, nếu không gọi đích danh là những đàn ḅ để quan lại vắt sữa mà đôi khi, sự ương chướng của lũ ḅ làm rầy rà đám người chăn dắt.


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 7 users browsing this thread. (0 members and 7 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •