+ Reply to Thread
Page 223 of 223 FirstFirst ... 123173213219220221222223
Results 2,221 to 2,228 of 2228

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #2221
    Tran Truong
    Khách
    Cám ơn cụ đã vào xem và cho ý kiến . Đúng như cụ nói , tương lai ,vận mệnh dân tộc , đất nước trong tay tuổi trẻ ; chứ không còn ở những người tuổi " bình vôi " nữa . Vì vậy cộng sản mới trồng người . Trẻ thì cho bón phân quàng đỏ , lớn thì trồng bằng cuốc vô đầu , trồng ngược , cho mọc bên kia thế giới !!!

    Thread này chỉ mong san sẻ kinh nghiệm với giới trẻ . Giới bị phỉ quyền bịt mắt che tai như người ta bịt mắt ngựa để chỉ biết kéo xe cho đảng ... mà thôi . Lớp sinh sau đẻ muộn này ,biết gì về Nhân Văn Giai Phẩm hay Cải Cách Ruộng Đất ! Nếu biết chăng , chỉ là " biết " theo ý của đảng csVN ; như thế là hỏng toét , là sai bậy , là gọi giặc bằng cha !!!

    Như một người con của học giả Phạm Quỳnh chẳng hạn; ca tụng kẻ giết bố mình , bằng bài hát đầu độc con trẻ !!! Phạm Quỳnh bị giết , chỉ vì ông ta là chứng nhân lịch sử , biết HCM nộp đơn xin vào hội Tam Điểm tại Pháp , và ngày sinh là ngày 15-2-1895. Chứ không phải sinh ngày 19-5-1890 theo như tài liệu của đảng CSVN, viết năm 1946 .

    Bài sưu tầm ,riêng tặng Phạm Thuyên -con Phạm Quỳnh- Nguyễn Ái Quốc vào Hội Tam Điểm ngày 24-6-1922, th́ trong tháng 7-1922, Nguyễn Ái Quốc hai lần gặp gỡ Phạm Quỳnh tại Paris, cũng là một nhân vật Tam Điểm Việt Nam.
    Vậy phải chăng v́ Phạm Quỳnh biết rơ chuyện Nguyễn Ái Quốc gia nhập hội Tam Điểm ở Paris sau hai cuộc tiếp xúc vào tháng 7-1922, mà Hồ Chí Minh tức Nguyễn Ái Quốc, ra lệnh thủ tiêu Phạm Quỳnh ngày 6-9-1945, tại một địa điểm cách Huế 20 km, để giấu kín bí mật của ḿnh?

  2. #2222
    dân say
    Khách

    Sử xạo ke vậy mà sống dai hơn Sữ thật

    Quote Originally Posted by Tran Truong View Post
    Cám ơn cụ đã vào xem và cho ý kiến . Đúng như cụ nói , tương lai ,vận mệnh dân tộc , đất nước trong tay tuổi trẻ ; chứ không còn ở những người tuổi " bình vôi " nữa . Vì vậy cộng sản mới trồng người . Trẻ thì cho bón phân quàng đỏ , lớn thì trồng bằng cuốc vô đầu , trồng ngược , cho mọc bên kia thế giới !!!

    Thread này chỉ mong san sẻ kinh nghiệm với giới trẻ . Giới bị phỉ quyền bịt mắt che tai như người ta bịt mắt ngựa để chỉ biết kéo xe cho đảng ... mà thôi . Lớp sinh sau đẻ muộn này ,biết gì về Nhân Văn Giai Phẩm hay Cải Cách Ruộng Đất ! Nếu biết chăng , chỉ là " biết " theo ý của đảng csVN ; như thế là hỏng toét , là sai bậy , là gọi giặc bằng cha !!!

    Như một người con của học giả Phạm Quỳnh chẳng hạn; ca tụng kẻ giết bố mình , bằng bài hát đầu độc con trẻ !!! Phạm Quỳnh bị giết , chỉ vì ông ta là chứng nhân lịch sử , biết HCM nộp đơn xin vào hội Tam Điểm tại Pháp , và ngày sinh là ngày 15-2-1895. Chứ không phải sinh ngày 19-5-1890 theo như tài liệu của đảng CSVN, viết năm 1946 .

    Bài sưu tầm ,riêng tặng Phạm Thuyên -con Phạm Quỳnh- Nguyễn Ái Quốc vào Hội Tam Điểm ngày 24-6-1922, th́ trong tháng 7-1922, Nguyễn Ái Quốc hai lần gặp gỡ Phạm Quỳnh tại Paris, cũng là một nhân vật Tam Điểm Việt Nam.
    Vậy phải chăng v́ Phạm Quỳnh biết rơ chuyện Nguyễn Ái Quốc gia nhập hội Tam Điểm ở Paris sau hai cuộc tiếp xúc vào tháng 7-1922, mà Hồ Chí Minh tức Nguyễn Ái Quốc, ra lệnh thủ tiêu Phạm Quỳnh ngày 6-9-1945, tại một địa điểm cách Huế 20 km, để giấu kín bí mật của ḿnh?
    Giờ nầy mà c̣n tin Sử do tụi CSHN viết, xem như có dạng gái Miền Tây ra Hải Pḥng bi trai Sở khanh Hải Pḥng dụ dổ thôi ..

    Nói ngược lai là y như gái "đồng bào thượng" vào Saigon bị trai Tứ chiến ở Cầu ông Lảnh dụ khị thôi .

    Một cái Sử chỉ nói đến ngày sanh thôi cũng khác nhau th́ Sử đó là loại sử xạo ke rồi ..

  3. #2223
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    2,464

    Nghe chuyện Hà nội ;.. những tin tức trái khoáy lại tḥ ra...

    ngày 21 - 05 - 2017... theo tin BBC th́ có một ông to họ Vơ...
    loan báo rằng nhà nước hiện nay đang toan tính .. hay là dự định .. muốn nói truyện với các nhà bất đồng chính kiến ǵ đó về vài đề tài chưa muốn nói ra.. Dù chưa chính thức nói ra.. mà đă có các " dormant cells '... lên tiếng rồi đấy !!
    .. cũng đă có phản ứng;.. có tôi đây.. để dễ dàng .. tiện việc cứu xét cho công việc tuyển chọn của nhà nước xă nghĩa...
    ...cũng có thể mấy nhà " bất đồng".. này đă từng được nhà nước đưa ra xứ ngoài nằm chờ thời ( dormant cells).. nay đang lên tiếng ra mặt ;... có chúng tôi đây !!!...
    ... nguồn tin này, hết sức dè dặt ( extremely cautions ).. có lẽ loan báo lên cho vui.. cho thêm phần hấp dẫn chứ các thành phần ngủ gật chờ thời này dân xứ ngoại cũng đă biết đến.. nhẵn cả mặt.. và biết cả chiêu thức của quư ông muốn có danh trong vụ việc " bắt tay.." này từ ngày các ông ấy mới được nhà nước đuổi ra' và đưa cho vé máy bay và tiền lót ví....

    nmq cũng chỉ nghe phong thanh và có ḍ theo trên BBC.. nhưng vốn bản tính " đa nghi.." cho nên gởi nguồn tin " con vịt lac..:" này đến Bạn đọc.. Quư Bạn nào biết rơ th́ làm ơn gơ lên cho bà con săn tin cho vui vẻ luôn ...../. nmq

  4. #2224
    Tran truong
    Khách
    Quote Originally Posted by Nguyễn Mạnh Quốc View Post
    ngày 21 - 05 - 2017... theo tin BBC th́ có một ông to họ Vơ...
    loan báo rằng nhà nước hiện nay đang toan tính .. hay là dự định .. muốn nói truyện với các nhà bất đồng chính kiến ǵ đó về vài đề tài chưa muốn nói ra.. Dù chưa chính thức nói ra.. mà đă có các " dormant cells '... lên tiếng rồi đấy !!
    .. cũng đă có phản ứng;.. có tôi đây.. để dễ dàng .. tiện việc cứu xét cho công việc tuyển chọn của nhà nước xă nghĩa...
    ...cũng có thể mấy nhà " bất đồng".. này đă từng được nhà nước đưa ra xứ ngoài nằm chờ thời ( dormant cells).. nay đang lên tiếng ra mặt ;... có chúng tôi đây !!!...
    ... nguồn tin này, hết sức dè dặt ( extremely cautions ).. có lẽ loan báo lên cho vui.. cho thêm phần hấp dẫn chứ các thành phần ngủ gật chờ thời này dân xứ ngoại cũng đă biết đến.. nhẵn cả mặt.. và biết cả chiêu thức của quư ông muốn có danh trong vụ việc " bắt tay.." này từ ngày các ông ấy mới được nhà nước đuổi ra' và đưa cho vé máy bay và tiền lót ví....

    nmq cũng chỉ nghe phong thanh và có ḍ theo trên BBC.. nhưng vốn bản tính " đa nghi.." cho nên gởi nguồn tin " con vịt lac..:" này đến Bạn đọc.. Quư Bạn nào biết rơ th́ làm ơn gơ lên cho bà con săn tin cho vui vẻ luôn ...../. nmq

    Xin mời cụ Quốc đọc bản tin ruồi bu của phỉ quyền HàNội . Trước là phần góp ý của người đọc tin ruồi bu :

    ́́́Nguyễn văn Trung nơi gửi Saigon :

    Những người khác chánh kiến bị CA giả danh côn đồ đánh , hoặc bị bắt ghéo vào tội Tuyền truyền chống chế độ, Âm mưu lật đổ chế độ v.v. . . .
    Bây giờ ông Vơ Văn Thưởng nói sẵn sàng đối thoại với những ngươi có ư kiến khác biệt với đảng.
    ĐM Xạo vừa vừa thôi Thưởng !

    18/05/2017 09:44


    Duy Hữu nơi gửi USA :

    Bước đầu tiên để chứng tỏ đảng "búa liềm", đ̉ang "đô la" không sợ tranh luận, không sợ "đối thoại" là thả tất cả những "tù binh lương tâm" ra, như Mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc Như Qùynh,chỉ là một bà mẹ binh dân với hai đưá con thơ và môṭ bà mẹ già...và mới đây Hoàng Bình.
    Chưa dám thả và còn bắt bớ những tiếng nói độc lập, thì đảng vẫn còn sợ tranh luậ̣n, còn sợ đối thoại, còn sợ đối diện với những " Bất công, Bất chính, Bất lương, Bất tài, Bất Lực" của những chính sách và đường lối của một đảng "đô la", đi từ "độc tài, độc ác, độc đoán, độc tôn" đến "độc ngu, độc hèn" với nhân dân và vớí chính đảng viên và cán bộ.
    Không làm được như vậy, thì đó chỉ là luận điệu tuyên truyền "ngây ngô" đối với người dân Việt đ̃ã có qúa nhiều kinh nghiệm sống thực tế với cái đảng "búa liềm" này.

    18/05/2017 13:45


    Tiêu Cà Mau nơi gửi Hoa Kỳ :

    Đảng Cộng sản Việt Nam có thể mở ra những cuộc đối thoại với những người có ư kiến khác biệt với đảng.
    Đó là lời của ông Vơ Văn Thưởng, Trưởng ban tuyên giáo trung ương, tại hội nghị trực tuyến sơ kết một năm việc thực hiện chỉ thị số 5 của Bộ chính trị, về việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh.
    Vậy kể từ năm 1975 tới nay ông Vơ Văn Thưởng, Trưởng ban tuyên giáo trung ương,học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách của thằng côn đồ lưu manh nào nên những người khác chánh kiến bị CA giả danh côn đồ đánh , hoặc bị bắt ghéo vào tội Tuyền truyền chống chế độ, Âm mưu lật đổ chế độ v.v. . . .? Mà không học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh , điển h́nh là băng đảng côn đồ lưu manh Phan Sơn Hùng và đồng bọn của chúng đánh Lê Mỹ Hạnh công khai mà cho tới nay Trung Tướng Lê Đông Phong Giám đốc Công an TP HCM vẫn chưa bắt được tên nào.

    18/05/2017 13:45


    Hà văn Chán nơi gửi VN :

    Phải .Đỉnh cao trí tuệ đâu có sợ tranh luận . Chắc từ nay,nhân viên an ninh đội lốt côn đồ thất nghiệp . Và những tiếng nói chống đối CS không c̣n bị hành hung ,bắt bớ ,giam cầm,tù đày !

    18/05/2017 18:31


    Quỳnh Hoa nơi gửi Saigon :

    Để chứng tỏ thực tâm muốn đối thoại hay thả hết ngay các nhân vật bất đồng chính kiến như Trần Huỳnh Duy Thức, Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, LS Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Già và nhiều người khác; cho phép ra báo tư nhân; chấp nhận các đảng phái chính trị được đăng kư hoạt động.

    19/05/2017 07:07
    ......................

    Đảng cộng sản Việt Nam sẵn sàng đối thoại

    Đảng Cộng sản Việt Nam có thể mở ra những cuộc đối thoại với những người có ư kiến khác biệt với đảng.

    Đó là lời của ông Vơ Văn Thưởng, Trưởng ban tuyên giáo trung ương, tại hội nghị trực tuyến sơ kết một năm việc thực hiện chỉ thị số 5 của Bộ chính trị, về việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh.

    Ông Thưởng cho biết là Ban tuyên giáo trung ương, tức là cơ quan lo vấn đề về tuyên truyền của đảng đang chờ Ban bí thư trung ương đảng hướng dẫn việc tổ chức các cuộc đối thoại trao đổi này.

    Ông Thưởng tuyên bố là đảng cộng sản Việt Nam không sợ đối thoại và tranh luận.

    Từ khi đảng cộng sản lên cầm quyền ở miền Bắc Việt Nam vào năm 1954, và cả nước Việt Nam từ năm 1975, đảng cộng sản là đảng duy nhất cầm quyền, và ư thức hệ cộng sản là ư thức hệ duy nhất được cho phép phổ biến một cách chính thức.

    Tuy nhiên trong thời gian hơn 10 năm qua, có nhiều tổ chức ra đời, có nhiều cá nhân nêu lên những quan điểm khác với đảng cộng sản, trong đó lần lớn nhất là vào năm 2013, có nhiều trí thức cùng kư tên yêu cầu xóa bỏ điều bốn của hiến pháp, nhưng đề nghị đó đă không được chấp nhận.

    Điều bốn này ghi rơ chỉ có đảng cộng sản mới được cầm quyền mà thôi.

    Trích từ RFA

    ...............

    Cụ Quốc còn mấy thùng thóc giống ?

  5. #2225
    Tran Truong
    Khách

    Vụ án Nhân văn giai phẩm hay những nhà văn phản kháng ?

    Nói chuyện với nhà thơ Lê Đạt

    Tháng giêng năm 1956, Giai Phẩm Mùa Xuân ra đời, mở đầu phong trào Nhân Văn Giai Phẩm. Nhưng thực sự phong trào đă manh nha trước đó, ở thời điểm nào ? Do những đóng góp tích cực của những ai ? Phong trào phát triển rất nhanh và đă đạt được những thành quả ra sao ?
    Gần 50 năm trôi qua, đă đến lúc phải trả lại công bằng cho quá khứ, mở lại hồ sơ NVGP. Và lần đầu tiên, trên đài RFI, trong bảy chương tŕnh, từ 8/5/2004 đến 19/6/2004, thính giả trong và ngoài nước được nghe lịch sử của phong trào qua tiếng nói uy tín của nhà thơ Lê Đạt, một trong những thành viên cột trụ đă xây dựng Giai Phẩm Mùa Xuân và Nhân Văn. Những chương tŕnh phát thanh này, đă được ghi lại và in trên tạp chí Hợp Lưu, số 81, tháng 2 và 3/2005, tại Hoa Kỳ. Bản in này đă được nhà thơ Lê Đạt đọc lại và sửa chữa những sai lầm trên bản Hợp Lưu.

    ● Sự h́nh thành Giai Phẩm Mùa Xuân

    Hầu như tất cả các tài liệu đều thống nhất ở một điểm: Phong trào NVGP bắt đầu hiện diện trên công luận với sự ra đời của Giai Phẩm Mùa Xuân, nhưng trong "nội bộ" những người chủ trương giai phẩm này, những diễn biến đă xẩy ra như thế nào, tại sao lại có Giai Phẩm Mùa Xuân ? Đó là những câu hỏi mà nhà thơ Lê Đạt sẽ trả lời.

    - TK: Thưa anh Lê Đạt, nguyên do nào đă khiến anh trở thành một trong những người chủ chốt của phong trào NVGP?

    - LĐ: Tôi là một học sinh yêu nước cho nên khi Cách Mạng thành công th́ tôi tham gia Cách Mạng ngay. Từ khi tham gia Cách Mạng, hầu như tôi đều hoạt động ở ngành Tuyên Huấn, rồi sau này lên làm việc ở Tuyên Huấn Trung Ương[1] trực tiếp theo dơi phong trào văn nghệ, văn hóa và giáo dục. V́ thế, tôi có nhiều điều kiện để tiếp xúc với tất cả anh em văn nghệ, từ lănh đạo đến những anh em b́nh thường. Tôi cũng suy nghĩ rất nhiều về phong trào văn nghệ v́ xưa nay tôi vẫn là người thích làm thơ.

    Năm 1950, khi ở chiến dịch Lào Cai, tôi có dịp gặp một nhà thơ mà tôi chưa biết mặt, nhưng biết tên từ lâu, đó là anh Trần Dần. Trần Dần, tuy thơ th́ chưa làm nhiều, nhưng là một người nổi tiếng v́ những ư kiến độc đáo và kỳ cục của anh ta về thơ. Cho nên, khi gặp Trần Dần ở Lào Cai, chúng tôi đă bàn rất nhiều về thơ ca Việt Nam, và đi đến một nhất trí như thế này: anh Tố Hữu là một nhà thơ cách mạng, nhưng thi pháp của anh ấy, căn bản vẫn chưa ra khỏi thi pháp thời kỳ thơ mới năm 1930, và tôi với Trần Dần nghĩ rằng: chính ḿnh phải làm một cái ǵ để đổi mới nền thi ca Việt Nam. Đó là từ năm 1950.

    Chị nên nhớ lúc bấy giờ là đang kháng chiến mà đi kháng chiến th́ người ta bận tâm nhiều về chuyện đánh nhau, ít người nghĩ đến thơ như lũ hâm này, phải nói như thế ! Tôi với Dần nói với nhau về Rimbaud, về Baudelaire, về Mallarmé ... về nhiều thứ lắm, nhưng tập trung nhiều nhất về Maïakovski, tại v́ Maïakovski lúc bấy giờ đang là ngôi sao sáng trên nền trời văn học cách mạng. Xong nói rồi cũng để đấy thôi, mỗi người lại đi theo công việc của ḿnh.
    Đến năm 1954, khi ḥa b́nh trở lại, chúng tôi gặp nhau ở Hà Nội, lại bàn tiếp giấc mộng thơ mới đó. Khi ấy, Trần Dần đă viết xong Người người lớp lớp và đang gặp khó khăn trong quân đội, về vấn đề các văn nghệ sĩ trong quân đội đấu tranh đ̣i có một kỷ luật sống, cho thích hợp với thời kỳ ḥa b́nh. Lúc đó, Trần Dần cũng bị o ép rất ghê, anh Dần có bàn với tôi rằng: "Có lẽ ta nên tổ chức một buổi phê b́nh thơ Việt Bắc". Tôi hoan nghênh lắm. V́ vậy, Trần Dần tổ chức một cuộc phê b́nh thơ Tố Hữu ở trong quân đội.

    - TK: Thưa anh, như vậy có thể nói là tất cả đều bắt đầu từ việc phê b́nh thơ Tố Hữu trong quân đội. Nhưng lúc đó anh không ở trong quân đội, phải không ạ?

    - LĐ: Lúc đó tôi đang học lớp tiếp quản để về tiếp quản khu 300 ngày ở Quảng Ninh. Trần Dần có nói với tôi rằng: "Thôi cậu đến "viện trợ" cho ḿnh một tí, v́ trong quân đội nó trật tự lắm. Hôm này có các ông quan to th́ chắc là mọi người không dám phát biểu". Trần Dần cũng biết tính tôi là khi tôi nói th́ tôi cũng không sợ ǵ ai cả. Hôm đến, tôi đă thấy ông Nguyễn Chí Thanh ngồi đấy rồi.
    Hoàng Yến lên nói về thơ Tố Hữu và bảo rằng thơ Tố Hữu bây giờ "nhỏ" hơn thơ Tố Hữu thời trước, th́ đó cũng là một cách nói thôi. Sau đó, khi anh Thanh lên diễn đàn th́ tôi thấy không khí im lặng cả, không ai nói ǵ nữa. Trần Dần đá chân tôi bảo: "Thôi, thế cậu lên đi."

    Tôi lên nói một bài về thơ Tố Hữu và tôi có nhắc đến sự sùng bái chủ tịch Hồ Chí Minh của Tố Hữu. Cuộc trao đổi ấy rất vui vẻ rồi ông Thanh cũng không nói ǵ nữa. Căn cứ trên cuộc thảo luận ấy th́ anh em thấy là có thể có đủ bài để viết trên tạp chí Văn Nghệ mà lúc đó tôi là thường trực. Sau đó tôi có lên tŕnh bày với anh Tố Hữu về tờ báo Văn Nghệ.
    Đă lâu lắm rồi anh em không gặp nhau. Phải nói rằng, tôi quan hệ với anh Tố Hữu từ thời kháng chiến, quan hệ rất tốt, nhưng mà từ ḥa b́nh th́ có hơi xa nhau. Lần này, sau khi nói chuyện một lúc, anh Tố Hữu có nói với tôi: "Ông vốn là người nhậy cảm mà tôi thấy có tập Việt Bắc mà ông không cho phê b́nh th́ như thế là độ này Lê Đạt nhạy cảm hơi kém rồi."

    Lúc ấy, trong túi tôi đă có bài Hoàng Yến phê b́nh Việt Bắc, tôi chỉ cười, không nói ǵ cả và tôi nghĩ bụng: Vâng, chắc anh sẽ xem được một loạt những bài phê b́nh Việt Bắc nhưng có lẽ ngoài ư muốn của anh! Sau đó ra về tôi in bài của Hoàng Yến và tiếp đó là một loạt những bài phê b́nh Việt Bắc. Th́ tôi chắc là việc đó gây cho anh Tố Hữu nhiều bực tức lắm, tại v́ các lời phê b́nh ấy thường thường là chê, mà ở nước Việt Nam người ta chưa quen chê anh Tố Hữu bao giờ cả.
    Về vụ phê b́nh Việt Bắc th́ tôi được sự ủng hộ của anh Nguyễn Hữu Đang v́ Đang lúc ấy đang ở trong ṭa soạn báo Văn Nghệ với tôi. Vụ Việt Bắc ấy kéo dài độ hơn một tháng, sau mọi người thấy là nên thôi, tại v́ ông Lành[2] cũng không chịu thua mà chúng tôi cũng không thắng, nhưng chắc là thơ ông Lành bắt đầu bị đặt vấn đề. Từ đó quan hệ của tôi với anh Lành h́nh như hơi khó khăn hơn.

    - TK: Từ vụ phê b́nh thơ Việt Bắc của Tố Hữu đến việc thành lập Giai Phẩm Mùa Xuân, mọi chuyện diễn tiến ra như thế nào, thưa anh?

    - LĐ: Sau vụ Việt Bắc, đến vụ Trần Dần. Dần lúc ấy có quan hệ với chị Khuê là vợ anh ấy bây giờ; chị Khuê là một người công giáo, cho nên người ta nghĩ rằng đó là một người công giáo cài lại làm gián điệp để tranh thủ anh Dần. V́ Trần Dần lúc đó c̣n ở trong quân đội nên Dần bị kỷ luật và người ta cấm trại không cho ra nữa. Đó là lần anh Dần bị giữ lần thứ nhất, không bị giam. Trần Dần, sau đó, cũng được ra và rồi hai người, như trong truyện cổ tích, cũng lấy được nhau.

    Trần Dần ra rồi, chúng tôi mới nghĩ đến chuyện này: bây giờ làm sao mà in được một tập thơ, trái với nguyên tắc lúc bấy giờ - nguyên tắc bấy giờ là tất cả các bài đều bị kiểm duyệt. Tôi chủ trương tập này phải là một tập , tự do sáng tác hoàn toàn, tức là mỗi cá nhân đều chịu trách nhiệm về bài của ḿnh và không có kiểm duyệt ǵ cả. Tôi có bàn với Dần, Cầm, với Văn Cao, Tử Phác và mấy anh hội họa nữa là Sỹ Ngọc và Nguyễn Sáng.
    Lúc đó th́ chưa t́m được chữ ǵ hay lắm. Tôi cũng không thích chữ Giai Phẩm tại chữ Giai Phẩm có vẻ Tự Lực Văn Đoàn, nghe chữ ấy nó sang trọng quá tôi không thích. Nhưng lúc đó anh Minh Đức, nhà xuất bản và anh Đang đều thích chữ ấy. Trước tôi định cái tít là "Thơ năm người", nhưng mọi người bảo thế là "gây sự" quá, th́ sau cũng đành lấy chữ Giai Phẩm.

    Ngay lúc đó xẩy ra vấn đề Phùng Quán: Phùng Quán th́ không dính dáng ǵ đến lớp chúng tôi cả. Phùng Quán lúc ấy -theo lối nói Việt Nam- mới chỉ là "đàn em" thôi, thế nhưng Phùng Quán đang nổi tiếng v́ quyển Vượt Côn Đảo, tác phẩm chứng tỏ Phùng Quán có óc tưởng tượng rất phong phú. Một hôm Phùng Quán đến tôi chơi, tôi thấy một anh bộ đội trẻ, xưng với tôi: em là Phùng Quán. Trong lúc anh em ngồi chơi nói chuyện với nhau, Phùng Quán có đọc cho tôi nghe mấy bài thơ, trong đó có bài Công nhân hót rác, nghe tôi cũng thấy vui lắm.

    Tôi bảo: "Các anh sắp ra một quyển Giai Phẩm Mùa Xuân, thế Quán có muốn tham gia không?" Tôi không ngờ lời nói đùa ấy đă rẽ Quán sang một bước ngoặt của đời Quán. Quán nói rằng: "Em thích lắm, tất cả các anh em đều quư cả, để em tham gia với." Tôi lấy bài của Quán, nhưng khi đến bàn với anh em th́ tôi gặp sự phản đối, nhất là anh Văn Cao. Anh Văn Cao nói rằng: "Quán nó không thể ngồi cùng chiếu với ḿnh được!" Tôi cười, tôi nói với anh Văn Cao rằng: "Đây là chỗ anh em với nhau chứ không phải chiếu tiên chỉ, thứ chỉ ǵ mà chúng ta đối với nhau trật tự quá như thế".
    Tôi không ngờ câu nói đùa đó sau sẽ cứ đeo bám anh Văn Cao suốt một cuộc đời. Và từ đó người ta đều gọi anh Văn Cao là tiên chỉ. Ư kiến của tôi dĩ nhiên được cả mọi người ủng hộ, th́ anh Văn Cao phải thua thôi. V́ thế trong Giai Phẩm Mùa Xuân lại có một người rất trẻ là Phùng Quán.

    - TK: Thưa anh, trước khi tiếp tục câu chuyện, xin anh xác định lại một lần nữa: Phong trào của các anh là tự phát chứ không dính dáng ǵ đến Liên Xô và Trung Quốc cả.

    - LĐ: Hoàn toàn không có dính dáng ǵ đến Liên Xô và Trung Quốc cả. Tại v́, như tôi đă nói, lúc đó anh em đang bàn với nhau làm một tuyển tập tự do sáng tác cơ mà. Giai Phẩm Mùa Xuân ra -nếu tôi nhớ không lầm- tháng giêng năm 1956, mà đến tháng 5/1956 mới có phong trào Trăm Hoa Đua Nở ở Trung Quốc. Vậy không có lư do ǵ một phong trào có sau lại ảnh hưởng đến phong trào có trước cả. Và lúc đó phải nói thật là chúng tôi cũng chưa nghĩ ǵ sâu xa lắm đâu, lúc đó tôi c̣n quá trẻ, chị Thụy Khuê ạ, tôi mới 26, 27 tuổi, tôi chỉ nghĩ rằng: anh em bây giờ ở trong điều kiện ḥa b́nh th́ phải chống lại vấn đề kiểm duyệt, nó khe khắt quá và hai là chống lại thứ văn nghệ độc tôn, thực hiện tự do sáng tác, tôi thấy vấn đề rất đơn giản: mỗi anh sáng tác một bài và chịu trách nhiệm bài viết của ḿnh.

    Chúng tôi cũng chưa nghĩ là ḿnh làm cái việc tày trời như thế, chuyện ấy nó sẽ đến sau, cho nên tôi cũng chẳng bận tâm ǵ đến Trăm Hoa Đua Nở, tôi cũng chẳng bận tâm ǵ đến ông Hồ Phong. Nhưng nếu nói đến một ảnh hưởng ǵ của Nga, th́ đó không phải là ảnh hưởng phong trào nào của Nga, mà là ảnh hưởng một nhà thơ Nga mà tôi rất yêu mến, đó là Maïakovski. Cho nên, không thể gọi là ảnh hưởng phong trào này, hay phong trào kia được.
    Ngoài ra, anh Cầm th́ cũng không ảnh hưởng ǵ Maïa cả, chỉ có tôi với Dần là ảnh hưởng Maïa thôi, nhất là Văn Cao cũng chẳng ảnh hưởng Maïa, lại có cả Nguyễn Sáng và Sỹ Ngọc là những người của hội họa. Mà anh Sáng có làm một bài thơ th́ xin lỗi, rất trung b́nh. Cho nên anh em là vui với nhau để chứng tỏ rằng những người nghệ sĩ, những người sáng tác có quyền sáng tác một cách tự do.


    Còn tiếp ...

  6. #2226
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    2,464

    Nghe chuyện Hà nội;.. nói vậy.. mà không phải vậy ..!

    ngày 22 - 05 - 2017... trời vẫn sụt sùi mưa... c̣n Vĩnh Long thf ve sầu ca hát ra rả....

    nguồn tin mà lăo hủ gởi lên cho thấy cái mặt sau của lời nói, đó là..; sau khi đọc các góp ư đến từ khắp nơi.. chúng ta chỉ thấy một trực diện, chứ c̣n cái ẩn ư th́ lại chưa thấy !.. Cái ẩn ư dấu sau là cái ǵ ??... và như một lời báo dộng, cảnh giác..
    Xin thưa ngay rằng là;.. cái móc nối với đám mà lăo hủ tạm gọi là " dormant cells..". chúng đă sang đây.. nằm chờ thời , sống ngay trong cộng đồng Việt Tỵ nạn và dược đám " xanh vỏ đỏ ḷng ".. nuôi che..

    V́ cái nạn Cộng sản, với lăo hủ, chúng cần bị " đập thẳng vào những ǵ chúng nói, chúng làm.. để chúng hết c̣n khoe mẽ..làm sao cho chúng mở mắt ra nghe và hiểu được ḷng dân, chỉ khi nào dân có ḷng tin xác thực th́ mới có truyện " tḥ tay ra bắt.."
    .Chứ c̣n như chúng nói;.. nghi ngờ rằng chỉ là cái bẫy giương lên để bắt các con mồi.. một hành động ; lưu manh chính trị !

    Hăy làm tốt đi, làm sao cho dân được sinh sống thuận hoà đi chứ chưa nói đến hạnh phúc.. sống sao cho có văn hoá, đạo đức của con người chứ không phải noi gương theo bất cứ h́nh tượng nào của ".đảng.." đang hay đă bày đặt ra để tôn thờ.. Giáo dục căn bản cho trẻ thơ không phải là Giáo dục " nhồi sọ..!" mà là Gíao cho trở thành công dân tốt .

    Đó là những hạt thóc giống c̣n sót lại trong bồ của thời xa xưa vậy ../.

  7. #2227
    Tran Truong
    Khách

    Vụ án Nhân văn giai phẩm hay những nhà văn phản kháng ?

    ● Sự h́nh thành Giai Phẩm Mùa Xuân ( tiếp theo ... )

    - TK: Sau khi Giai Phẩm Mùa Xuân ra đời, tác dụng của nó đối với người đọc như thế nào?

    - LĐ: In ra được một tuần th́ thấy ảnh hưởng của nó ghê gớm quá, tôi với anh Trần Dần cũng không ngờ. Đi đâu lúc bấy giờ cũng thấy người ta nói đến câu thơ của Trần Dần:

    Tôi bước đi không thấy phố không thấy nhà

    Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ

    và câu thơ của tôi mà sau này cụ Phan Khôi cụ đă b́nh luận. Sau này tôi sẽ nói về chuyện đó. Nhưng mà đồng thời giông băo cũng đă bắt đầu thấy xuất hiện ở trên ṿm trời rồi. Hôm tôi đến Hội, tôi gặp cụ Phan Khôi. Cụ Phan Khôi bảo: "Này, gay go đấy nhé!" Tôi bảo: "Cái ǵ mà gay go hở cụ?"

    - Hôm nọ Tố Hữu đến đây phê phán Giai Phẩm Mùa Xuân nặng lắm và nói rằng: "Lũ này là lũ phản động", th́ tôi có nói rằng: "Phản động hay không phản động chưa biết, cứ biết rằng người ta nói ḿnh không bằng ḷng th́ ḿnh viết, rồi để cho người ta trả lời", th́ Tố Hữu nói ngay rằng: "Thừa giấy cho chúng nó viết à?" Phan Khôi không nói ǵ nữa. Phan Khôi bảo tôi: "Cẩn thận!"
    Rồi chúng tôi chia tay nhau.


    Lúc đó đi đâu cũng thấy người ta nói đến Giai Phẩm Mùa Xuân. Bấy giờ là gần Tết rồi và hôm ấy, vào khoảng độ 28 Tết, trên đường đi tôi gặp một người liên lạc của tôi, đang chạy xe đạp đi các phố để t́m tôi, bảo rằng: "Anh Tố Hữu có điện đi t́m anh và nói rằng mời anh lên Tuyên Huấn để kiểm thảo". Phản ứng đầu tiên là tôi rất bực ḿnh. Tôi cũng là một người như mọi người khác, th́ phải để cho tôi ăn Tết chứ? Tôi bảo với cậu liên lạc: "Bây giờ em về, em cứ nói với cơ quan là không t́m thấy anh, rồi sau Tết anh sẽ lên".

    Tôi nghỉ ăn Tết xong, mùng 5 Tết tôi lên gặp Tố Hữu. Lên, th́ lúc ấy Tố Hữu ở trên gác, một anh chánh văn pḥng xuống gặp tôi, nói rằng: "Anh đợi một lúc, anh Tố Hữu sẽ xuống!" Tôi phải nhắc lại với chị một lần nữa: Tôi là người trong suốt thời kháng chiến ở Tuyên Huấn, cho nên tôi về Tuyên Huấn như là tôi về nhà tôi vậy. Nhưng mà tôi thấy sao hôm nay về nhà ḿnh, ngạc nhiên lắm, cái nhà không phải là nhà ḿnh nữa, trông nó lạnh lùng mà nó khác hẳn rồi.

    Trong lúc ngồi ghế đợi, tôi thấy quyển Giai Phẩm Mùa Xuân để trên bàn, bài Nhất định thắng của Trần Dần với rất nhiều câu hỏi của anh Lành -Tố Hữu- đánh bằng bút bi đỏ, ở chung quanh. Nói ghê lắm. C̣n bài Mới của tôi, th́ bên cạnh câu: Bay cho cao, bay cho xa, anh Tố Hữu có đề câu hỏi: Bay đi đâu? Có phải bay vào miền Nam không? Tôi thấy t́nh h́nh gay go rồi: Ḿnh làm chuyện sáng tác nhưng tự nhiên các ông ấy lại gắn vào cái chính trị, ngoài ư muốn của ḿnh. Nhưng lúc ấy tôi chưa sợ. Tôi không có lư do ǵ mà sợ cả. Tôi vẫn tin ở sự trong sáng của ḿnh và lúc ấy tôi vẫn tin vào sự trong sáng của Đảng.

    Giai Phẩm Mùa Xuân ra vào tháng giêng, tháng hai, th́ như thế là vào khoảng cuối tháng hai tôi đă bị gọi lên Tuyên Huấn, chị thấy tác động nó rất nhanh. Lúc đó, anh Tố Hữu đi trên gác xuống, lần này anh Tố Hữu gặp tôi khác lắm, không chào hỏi ǵ cả. Và anh rút bao thuốc lá Trung Quốc trong túi ra, anh ấy hút mà không mời tôi.
    Câu đầu tiên anh nói với tôi rất lạnh lùng: "Các anh muốn ǵ?". Tôi hơi bực ḿnh, tôi trả lời: "Chúng tôi chẳng muốn ǵ cả, chúng tôi chỉ muốn làm văn nghệ. Anh Tố Hữu này, chúng ta vẫn c̣n là đồng chí với nhau, cho nên anh không thể xử sự với tôi như người ngoài được. Có ǵ anh cứ nói một cách b́nh tĩnh."
    Lúc ấy anh Tố Hữu nghĩ thế nào, mới rút một điếu thuốc lá mời tôi và chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Câu đầu tiên mà anh Tố Hữu nói là: "Tôi rất lo cho tương lai chính trị của anh. Anh th́ c̣n là người ở trong nội bộ, c̣n Trần Dần hỏng rồi. Chúng tôi đă có tài liệu rằng Trần Dần là có bàn tay của địch dúng vào. V́ anh c̣n là người của nội bộ cho nên chúng tôi mời anh đến đây kiểm điểm. Anh phải ở lại đây 15 ngày để kiểm điểm và để thấy rơ bộ mặt phản động của Trần Dần."

    Thế là tôi ở lại đấy ăn cái Tết kiểm thảo 15 hôm. Tôi không phải làm việc ǵ cả, tức là theo cái cách ở Việt Nam người ta làm, anh cứ ngồi đấy "suy nghĩ" về những lỗi lầm của anh. Anh viết về những sai sót của anh. Lẽ dĩ nhiên, lúc đó anh Lành cũng không gây áp lực ǵ nhiều lắm đối với tôi.
    Tôi có nói với anh Lành thế này: "Tôi không thể căn cứ vào tác phẩm của anh Dần mà đi đến kết luận anh ấy là phản động được. Dù anh có kéo dài nửa tháng hay một tháng cũng thế thôi: Không thể căn cứ vào tác phẩm của ai mà kết tội người ta là phản động được. Phản động là thuộc phạm vi của công an". Trong 15 ngày th́ có một cuộc hội nghị rất lớn, hầu hết các nhân vật sừng sỏ nhất của Tuyên Huấn, nào là anh Kỉnh này, Kỉnh là trung ương ủy viên và là phó ban Tuyên Huấn, Nguyễn Chương này. Nguyễn Chương, anh em quen gọi là Xứ Chương, là một cán bộ kỳ cựu sừng sỏ về lư luận - sau này cuộc tranh luận giữa Xứ Chương và Nguyễn Hữu Đang trên báo được rất nhiều độc giả lưu ư. Cả thiếu tướng Lê Trưởng, ... nhiều, nhiều lắm.

    Cuộc họp rất to, mà ở bên này chỉ có tôi thôi - cười. Một người th́ không thể nào căi lại được tất cả mọi người. Nhưng tôi căi được một điểm duy nhất mà tôi có thể căi lại, và tôi cho là đúng, đó là:" Tôi không thể nào căn cứ vào một văn bản mà kết luận một người là phản động được". Lúc đó anh Tố Hữu nói: "Thôi được rồi, để anh suy nghĩ thêm, nhưng tổ chức đă có tài liệu." Th́ tôi nói: "Tổ chức đă có tài liệu th́ tôi c̣n phải kiểm điểm ǵ nữa."

    Tóm lại, cuộc đấu tranh rất căng thẳng. Sau đó, tôi được thả về v́ đến đấy coi như đă xong và anh Dần cũng đă bị bắt rồi. Tức là cùng lúc tôi bị gọi lên kiểm điểm ở Tuyên huấn th́ anh Dần bị bắt ở chỗ Cải Cách Ruộng Đất. Trần Dần bị bắt cùng với Tử Phác, trong khi hai người đang đi thực tế học tập về chính sách Cải Cách Ruộng Đất. Ba hôm sau, anh Dần cứa cổ tự tử, người ta buộc phải giải quyết vấn đề tức là cho anh Dần ra bệnh viện để chạy chữa và khuyên anh ấy không nên làm như thế. V́ vậy trong h́nh của Trần Dần trên báo Nhân Văn, Nguyễn Sáng có vẽ một vết sẹo ở cổ, chính là cái vết tự tử bằng mince lame trong cuộc bị bắt ấy. Rồi Giai Phẩm Mùa Xuân bị tịch thu và tự nhiên người ta gọi chúng tôi là nhóm Giai Phẩm Mùa Xuân.


    ● Sự thành lập Nhân Văn và vai tṛ của Phan Khôi, Nguyễn Hữu Đang và Thụy An

    Nếu Giai Phẩm Mùa Xuân là một nhóm văn nghệ sĩ thuần túy, th́ tờ Nhân Văn có những khuôn mặt chính trị. Sự buộc tội nặng nề nhất của nhà cầm quyền hướng về "những tên đầu sỏ" Phan Khôi, Thụy An, Nguyễn Hữu Đang, Trần Thiếu Bảo, Lê Đạt ... Nhưng sự thật ra sao? Ai là "đầu sỏ"? Phan Khôi, Thụy An, Nguyễn Hữu Đang, Trần Thiếu Bảo ... làm ǵ trong tờ Nhân Văn? Lần đầu tiên Lê Đạt trả lời công khai về những sự kiện này.

    - TK: Có thể nói giai đoạn thứ nh́ của phong trào NVGP bắt đầu từ sự ra đời của tờ Nhân Văn, vậy thưa anh, báo Nhân Văn đă ra đời trong hoàn cảnh nào, ở thời điểm nào và do ai chủ xướng?

    - LĐ: Tháng 5 năm 1956, bắt đầu ở Trung Quốc có phong trào Trăm Hoa Đua Nở th́ ở Việt Nam, ít lâu sau, cũng bắt đầu có cuộc học tập văn nghệ về vấn đề dân chủ. Trong cuộc học tập[3], anh em phê phán văn nghệ rất nhiều, trong đó nổi bật lên vai tṛ của anh Nguyễn Hữu Đang. Và tôi phải nói về anh Đang như thế này: Anh Đang là người hoạt động lâu năm ở trong Đảng, nhưng đă từ lâu -h́nh như có cái ǵ không bằng ḷng mà trong danh từ của chúng tôi người ta thường gọi là "bất măn"- anh không hoạt động nữa.

    Lúc bấy giờ Nguyễn Huy Tưởng có đón anh ấy ra để làm báo Văn Nghệ, cùng với tôi. Trong buổi học tập văn nghệ đó, anh Đang có đọc một bài tham luận rất hùng hồn về những sai lầm của lănh đạo văn nghệ. Lúc đó Đang có nói một câu với Nguyễn Đ́nh Thi -Nguyễn Đ́nh Thi lúc ấy là một trong những người chịu trách nhiệm tờ Văn Nghệ- Đang nói rằng: "Thế nào tao cũng ra một tờ báo, tờ báo chưa biết tên là ǵ, tao th́ không làm được nhưng để cho bọn Giai Phẩm Mùa Xuân nó làm". Đó là lời nói của Đang như thế.
    Trong tất cả các anh em Giai Phẩm Mùa Xuân chỉ có tôi là biết Đang thôi, nhưng do việc họp văn nghệ như thế th́ Đang cũng dần dần biết anh em chúng tôi nhiều hơn, tiếp xúc với nhóm Giai Phẩm Mùa Xuân nhiều hơn, nhưng Đang cũng chỉ thân với tôi thôi. Thế c̣n Trần Dần, Văn Cao, và các anh em ... cũng không thân ǵ với Đang lắm. Đang nói với tôi: "Thế nào cũng phải ra báo và ra báo th́ chắc là tụi mày phải làm thôi."

    V́ t́nh h́nh Trung Quốc họ làm như thế, cho nên ở Việt Nam cũng có cởi mở hơn về vấn đề dân chủ, tháng 9 năm 1956, cho tái bản Giai Phẩm Mùa Xuân. Như thế bước đầu, có thể gọi là một thắng lợi. Và trong t́nh h́nh sôi sục như thế Đang có đề nghị ra một tờ báo, tờ báo này chính là tờ Nhân Văn.
    Tờ Nhân Văn th́ không do tôi đặt tên, điều đó chắc là rơ ràng rồi. Và khi Giai Phẩm Mùa Xuân được tái bản th́ lập tức nó đẻ ra một loạt những giai phẩm khác: Giai Phẩm Mùa Thu, Giai Phẩm Mùa Đông và bên phía sinh viên, là tờ Đất Mới. Tức là lúc đó tự nó h́nh thành một phong trào rộng lớn của trí thức miền Bắc: Giai Phẩm Mùa Thu, Giai Phẩm Mùa Đông, Đất Mới ... V́ người ta tôn trọng Giai Phẩm Mùa Xuân mà thực tế cũng là thế, nên người ta vẫn cho rằng, chính cái gốc của tất cả những giai phẩm này cũng như của Đất Mới là Giai Phẩm Mùa Xuân.

    Lúc đó, anh Minh Đức có nói với tôi rằng: "Hay là bây giờ anh chịu trách nhiệm Tổng biên tập tất cả các giai phẩm này", th́ tôi nói: "Tôi bận quá, tôi không thể làm được". Sau đó các anh ấy làm với nhau thôi, một phần là anh Đang, một phần là các anh ấy làm, tôi không làm.

    - TK: Thưa anh, tất cả các Giai Phẩm Mùa Xuân, Mùa Thu, Đất Mới, ... này ra đời, là một hiện tượng bộc phát hay là có sự bàn bạc chung giữa các anh chị em tham gia phong trào NVGP?

    - LĐ: Cái đó không phải bàn bạc ǵ với nhau, nhưng tự nhiên nó h́nh thành một phong trào đ̣i hỏi dân chủ và cách tân văn hóa ở miền Bắc, tập trung chung quanh Giai Phẩm Mùa Xuân và nhóm đại học do anh Đào Duy Anh, anh Trương Tửu, anh Trần Đức Thảo ... và tôi thấy t́nh h́nh lúc ấy bắt đầu khó khăn. Tại v́ lúc mới chỉ là một tập Giai Phẩm Mùa Xuân th́ được, nhưng đến khi nó trở thành phong trào rộng lớn như thế này, th́ chắc là phải suy nghĩ một cách kỹ lưỡng hơn. Thú thật, sau Giai Phẩm Mùa Xuân, chúng tôi cũng có phần hơi mệt. Hơn nữa chúng tôi cũng chưa chuẩn bị tư tưởng sẵn sàng cho việc ra đời một tờ báo.

    Nhưng cuộc đời nó vẫn thế, ḿnh làm là một chuyện, rồi cuộc đời nó đẩy đưa ḿnh đi. Những Giai Phẩm Mùa Thu, Mùa Đông cũng vẫn tiếp tục việc của Giai Phẩm Mùa Xuân, với những bài này, bài khác rồi chị sẽ đọc sau, trong các tài liệu ... Điểm chính là phong trào đă phát triển và cái này th́ đúng là có ảnh hưởng Trăm Hoa Đua Nở của Trung Quốc : V́ phong trào Trăm Hoa Đua Nở của Trung Quốc làm cho Việt Nam phải suy nghĩ về chính sách văn học nghệ thuật của ḿnh; chắc chắn đó là có ảnh hưởng, ḿnh không nên phủ nhận cái ảnh hưởng của người ta. Nhưng ảnh hưởng sinh ra Giai Phẩm th́ không có, tôi muốn nhấn mạnh ở chỗ ấy.


    Còn tiếp ...

  8. #2228
    Tran Truong
    Khách

    Vụ án Nhân văn giai phẩm hay những nhà văn phản kháng ?

    - TK: Tóm lại Giai Phẩm Mùa Xuân ra đời vào tháng giêng năm 1956, sau đó bị tịch thu; nhờ có phong trào Trăm Hoa Đua Nở ở Trung Quốc mà tháng 9/1956, Giai Phẩm Mùa Xuân được tái bản, đồng thời có thêm Giai Phẩm Mùa Thu, Giai Phẩm Mùa Đông, Đất Mới và tờ Nhân Văn. Xin anh nói về sự thành lập tờ Nhân Văn như thế nào và ban biên tập có những ai ?

    - LĐ: Xong tờ Giai Phẩm Mùa Xuân th́ t́nh trạng anh em như thế này: Bấy giờ anh Dần mới sinh cháu thứ nhất - tức là cháu Kha bây giờ và tôi cũng bắt đầu lập gia đ́nh, thành ra chúng tôi đều có những lo lắng mới cả. Mà trong anh em cũng có một nhận định chung: Vai tṛ của ḿnh như thế cũng là xong, ḿnh đă làm xong Giai Phẩm Mùa Xuân th́ cũng có thể nghỉ được.

    Đến lúc ra báo Nhân Văn, cũng lại có nhiều khó khăn lắm. Anh Dần muốn trực tiếp lo chuyện gia đ́nh v́ anh ấy gặp nhiều khó khăn quá: bị bắt, rồi lại phải lo cho con cái. C̣n tôi lúc đó, tôi cũng muốn nghỉ. Anh Đang lại không thuộc nhóm Giai Phẩm Mùa Xuân, anh Đang là một cán bộ chính trị cũ, anh ấy chỉ biết tôi thôi, thế c̣n quan hệ với anh em Giai Phẩm Mùa Xuân, anh Đang lại không có. Mà các anh ở Giai Phẩm Mùa Xuân cũng không thích anh Đang. Chúng tôi mới quyết định thế này: Anh Cầm đang rỗi răi, bèn giao -Nhân Văn- cho anh Cầm, tách anh Cầm ra làm việc chung với anh Đang.

    Về số 1 Nhân Văn, nguồn gốc cái tên Nhân Văn, bây giờ kể lại, có hơi phức tạp, v́ tôi không hiểu là ai nói đúng. Tôi nghĩ rằng các anh ấy cũng chẳng nói dối đâu, nhưng chắc là trí nhớ của các anh không phục vụ các anh một cách trung thành: Anh Cầm th́ nói rằng tên Nhân Văn là do anh ấy nghĩ ra. C̣n anh Đang cũng nói Nhân Văn do anh ấy nghĩ ra, thực t́nh tôi cũng không hiểu như thế nào, nhưng có một điều khẳng định là tôi không nghĩ ra tên tờ Nhân Văn. Cái ấy th́ rơ. C̣n mọi việc cứ để các anh tỉnh trí nghĩ lại. Mà tôi thấy việc ấy cũng chẳng đáng ǵ - cười.
    Nhưng sau, thấy tờ Nhân Văn lung tung quá, nhiều người t́m đến, có những nhà xuất bản ở nhiều nơi cũng ủng hộ tiền nong, mọi thứ, rất nhiều. Tự nhiên trở thành một phong trào rất lớn. Lúc ấy, các anh Giai Phẩm mới nói: "Thế này th́ chắc là Lê Đạt phải vào rồi", tại v́ các anh vẫn nghĩ rằng tôi là người có cái nh́n quán xuyến, c̣n Cầm th́ chắc là không làm xuể. Anh em nói thế, th́ tôi cũng đành vào thôi.

    Vào một cái, th́ anh Đang đặt luôn vấn đề: "Cậu đứng tên nhé!" Tôi nói rằng: "Cậu là đảng viên đă bỏ sinh hoạt, cậu c̣n chẳng đứng tên, ḿnh là đảng viên đương sinh hoạt th́ đứng tên làm sao được?" Sau hai anh em bàn với nhau - sáng kiến này là của Đang - Đang bảo: "Hay là mời cụ Phan Khôi? Mà cụ Phan Khôi cũng lại không thân ǵ với Đang lắm.
    Thế là anh Hoàng Cầm được cử đến mời cụ Phan Khôi. Phan Khôi khẳng khái nhận lời ngay. V́ cụ Phan Khôi với tôi vốn có những quan hệ đặc biệt và cụ biết tôi là một trong những người phụ trách chính của tờ báo, cho nên tôi phải đến gặp cụ. Tôi nói với cụ Phan Khôi rằng: "Tôi phải nói thật với bác, tổ chức của báo th́ nó không như một tờ báo chính thống đâu, nó lung tung lắm, cho nên tôi không thể nào đem tất cả các bài đến để cho bác duyệt được, với tư cách bác là chủ nhiệm tờ báo."

    Thế là ông Phan Khôi trợn mắt lên, nh́n tôi và nói rằng: "Ông buồn cười thật! Tôi đứng ra để chịu trách nhiệm, c̣n các ông làm chứ tôi làm thế nào được!" Riêng việc ấy tôi rất phục ông. Tôi rất trọng thái độ của Phan Khôi. Mặc dầu Phan Khôi không có lănh đạo trực tiếp ǵ tờ Nhân Văn, nhưng trong thâm tâm tôi, bao giờ tôi cũng coi ông là người lănh đạo tờ Nhân Văn. Do thái độ tự trọng của ông ấy. Một thái độ tốt như thế. Chứ c̣n báo chí cứ nói rằng Phan Khôi lănh đạo Nhân Văn th́ quả thật là ông Phan Khôi không làm ǵ trong tờ Nhân Văn cả, cái đó là rơ ràng.
    Nhưng mà nguyên việc một người dám đứng lên chịu trách nhiệm một việc tầy đ́nh như thế, th́ việc ấy đáng phải đề cao mới được. Nhưng cái ǵ cũng phải rơ ràng: Ông Phan Khôi không dính ǵ đến công việc hàng ngày của báo Nhân Văn. Có việc ǵ lớn lắm tôi mới nói với ông ấy thôi, c̣n mọi việc là do chúng tôi làm cả.

    - TK: Nhưng tờ Nhân Văn số 1 có đăng bài Phê b́nh lănh đạo văn nghệ[4] của Phan Khôi, bài này cũng mạnh lắm chứ ạ?

    - LĐ: Vâng, về ông Phan Khôi, th́ chắc chắn là ông ấy chịu trách nhiệm về bài viết của ông ấy. Mà Phan Khôi từ xưa đến nay vốn là người viết văn th́ ai cũng biết là ông ấy nói rất mạnh, mà đă nói th́ không bao giờ ông ấy rụt tay rồi. Nhưng, ư tôi muốn nói thế này: trong tờ Nhân Văn số 1, có một bài của ông Phan Khôi[5], một bài của Hoàng Cầm nói về Trần Dần và bài thơ Những người tự tử của tôi đăng như bài xă luận. Đó là ba bài sau này gây nhiều tiếng vang nhất ở Hà Nội.
    Nhất là bài Những người tự tử. Tôi nói thế không phải để hạ thấp vai tṛ của ông Phan Khôi, mà tôi nói thế là tôi đề cao vai tṛ của ông Phan Khôi rất ghê, nhưng đồng thời ḿnh cũng phải rơ ràng, không nên có những lẫn lộn trong những người làm việc, chắc là chị hiểu ư tôi chứ?

    - TK: Dạ. C̣n một người nữa mà trong cuốn Bọn Nhân Văn Giai Phẩm Trước Ṭa Án Dư Luận in năm 1959, họ coi là một trong những thủ phạm rất nguy hiểm, đó là chị Thụy An. Theo anh vai tṛ của Thụy An trong phong trào NVGP là như thế nào? Bởi v́ cho đến nay th́ mỗi người nói một khác, thí dụ như anh Nguyễn Hữu Đang có lần anh bảo: bà ấy không thuộc phong trào NVGP, vậy theo anh, chị Thụy An đă làm ǵ trong phong trào NVGP?

    - LĐ: Tôi phải đính chính một điểm mà mọi người đều hiểu lầm: Chị Thụy An chưa bao giờ ở trong NVGP cả, đó là dứt khoát. Tại v́ khi tôi thay mặt anh em làm NVGP th́ tôi có đề ra mấy nguyên tắc mà tôi cho là rất nghiêm khắc:
    Một là, tất cả những người viết cho NVGP phải đều là những người kháng chiến trở về. Lẽ dĩ nhiên không phải ḿnh phân biệt đối xử ǵ giữa anh em kháng chiến với anh em trong thành đâu, nhưng vấn đề Nhân Văn nó là vấn đề nguy hiểm, nếu có anh em trong thành viết, người ta sẽ dễ gây những lẫn lộn lắm.
    Hai là, không được nhận bất cứ số tiền nào của tất cả các nhà xuất bản. Tại v́ lúc đó các nhà xuất bản đến ủng hộ tiền rất nhiều. Lẽ dĩ nhiên chị Thụy An là bạn của tôi mà tôi rất kính trọng nhưng chị Thụy An là người ở trong thành.

    - TK: Anh vừa nói là các anh không lấy tiền của bất cứ nhà xuất bản nào muốn giúp đỡ Nhân Văn, như vậy anh Trần Thiếu Bảo, chủ nhà xuất bản Minh Đức phải là một người nhiều tiền lắm mới có thể bỏ ra để in Nhân Văn, Giai Phẩm và các tờ báo khác chứ?

    - LĐ: Đó là một sự lầm lẫn. Anh Trần Thiếu Bảo cũng không có nhiều tiền ǵ cả. Anh ta cũng là người tháo vát thôi. Mà anh ta từ kháng chiến về, Trần Thiếu Bảo chỉ có cái vỏ thôi, chứ Trần Thiếu Bảo làm ǵ có tiền ! - cười.
    Nếu anh ấy có tiền th́ anh ấy đă rũ tù rồi. Anh ấy có một xu nào đâu! - cười.

    Nhưng anh này giỏi lắm, anh ấy đi mua chịu giấy, việc nhà in anh ấy rất giỏi. Hơn nữa anh Trần Thiếu Bảo là một nhà in ở kháng chiến về. Việc quản trị tờ Nhân Văn là do anh Đang lo, tôi không có th́ giờ lo việc ấy, nhưng nguyên tắc là như thế này: nói chung là chúng tôi đều mua chịu giấy báo. Anh em đi vay nợ để mua giấy và in chịu, rồi bán báo xong lấy tiền giả nợ. Ḿnh không lấy tiền nhưng ḿnh lấy sự ủng hộ. Và việc ấy phải nói đến vai tṛ của anh Đang. Anh Đang trước đă hoạt động trong giới văn hóa nội thành, cho nên anh ấy quen rất nhiều những người làm văn hóa và những cơ sở in ấn ở nội thành. Về nguyên tắc th́ đề ra như thế, c̣n có vi phạm hay không th́ cái đó tôi cũng chưa kiểm tra được một cách rơ rệt lắm.

    - TK: Bây giờ trở lại câu chuyện chị Thụy An một chút. Thưa anh người ta buộc chị Thụy An vào những tội ǵ?

    - LĐ: Tôi nhắc lại một lần nữa là chị Thụy An chưa bao giờ ở trong nhóm NVGP cả. Nhưng chị Thụy An rất thân với anh em trong NVGP và đặc biệt là thân với tôi. Người ta buộc tội chị Thụy An, người ta cứ buộc tội mập mờ thế thôi, "tội chính" của chị Thụy An là thế này: Là gián điệp cài lại để lũng đoạn nhóm NVGP. Nhưng từ khi tôi biết chị ấy, th́ tôi cũng chẳng thấy chị ấy viết bài nào cho NVGP cả. Thế mà chị ấy đối với tôi th́ lại rất quư, chị ấy luôn luôn mua đồ đạc cho tôi, cho vợ con tôi, và tôi cũng chẳng thấy chị ấy bàn với tôi về việc viết một bài nào cho NVGP cả. Thế cho nên việc ấy, tôi cũng cho là một cái oan rất lớn.

    - TK: Người ta buộc tội chị ấy là gián điệp, nhưng theo anh, anh rất thân với chị ấy th́ anh thấy chị ấy có là gián điệp không?

    - LĐ: Tôi có thể bảo đảm 100% chị ấy không phải là gián điệp. Tại v́ thế này: Nếu là gián điệp th́ phải có chứng cớ chứ! Chị nhận tiền của ai? Nhận tiền ở đâu? Liên lạc với ai? Cho đến bây giờ tôi vẫn thấy đó là một câu hỏi mà nhà nước chưa trả lời tôi được. Chưa có chứng cớ th́ làm sao có thể kết luận người ta là gián điệp được. Th́ cứ cho tôi là người mù mờ đi, tôi bị chị mua chuộc đi. Tôi nhớ lại tất cả cuộc đời của tôi, th́ chị ấy chưa mua chuộc tôi lần nào cả. Và chị ấy chỉ giúp đỡ tôi rất nhiều. Cho nên đến bây giờ tôi thấy là: Riêng về trường hợp chị Thụy An, tôi vẫn rất ân hận. Tại v́ chúng tôi đă được phục hồi nhưng chị Thụy An chưa được phục hồi ǵ cả.
    Mà một trong những tội lớn nhất của chị ấy là mua chuộc tôi. Th́ như các bạn đă biết, tôi chưa từng cảm thấy bị mua chuộc mà chắc cũng chưa ai mua chuộc được tôi. Cho nên tôi thấy riêng tôi bây giờ nói những lời này, tôi vẫn khao khát và thiết tha có một dịp nào đó, người ta phục hồi chị Thụy An một cách chính thức. Không có th́ riêng tôi, tôi đối với chị Thụy An, tôi vẫn cho là món nợ.

    C̣n về chị Thụy An, tôi phải nói thế này: Chị Thụy An là một người rất giỏi. Chị ấy là một trong những cây bút nữ đầu tiên của Việt Nam. Chị Thụy An c̣n nói kín hở cho tôi biết rằng chị ấy đă từng tham gia kháng chiến! Việc liên lạc với kháng chiến trong thời ấy th́ ḿnh mất mối là chuyện b́nh thường, mà mất mối th́ ḿnh không thể chứng minh được.
    Bây giờ cũng đă lâu rồi, đă gần 50 năm rồi. Tôi thấy chúng ta có thể mở những kho tài liệu ra để buộc tội hoặc minh oan cho một người cho rơ ràng và khi ḿnh đặt rơ ràng về phận vị rồi th́ ḿnh phải trả lại danh dự cho người ta. Rồi lúc đó chúng ta hăy bàn đến vấn đề chị Thụy An có đóng góp ǵ trong cái phong trào thời ấy. Như thế, chúng ta mới có đủ b́nh tĩnh hơn để bàn về vấn đề này. Riêng tôi th́ không bao giờ tôi quên công của chị Thụy An đối với tôi cả.


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 11 users browsing this thread. (0 members and 11 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •