+ Reply to Thread
Page 230 of 230 FirstFirst ... 130180220226227228229230
Results 2,291 to 2,297 of 2297

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #2291
    Tran Truong
    Khách

    Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc _ Thụy Khuê _ Chương 6

    ● Trương Tửu: Bệnh sùng bái cá nhân trong giới lănh đạo văn nghệ

    Trương Tửu bước vào diễn đàn với lập luận chặt chẽ và đanh thép của nhà phê b́nh, ông viết hai bài quan trọng về tự do tư tưởng: Bệnh sùng bái cá nhân trong giới lănh đạo văn nghệ [12] và Văn nghệ và chính trị [13] với phần hai là Tự do tư tưởng của văn nghệ sĩ và sự lănh đạo của Đảng Cộng sản Bôn-sê-vích[14].
    Hai bài viết này xác định Trương Tửu là một trong những người lănh đạo tư tưởng của phong trào NVGP.

    Bệnh sùng bái cá nhân trong giới lănh đạo văn nghệ, tường thuật lịch sử đấu tranh dân chủ của văn nghệ sĩ trong kháng chiến. Trương Tửu đi vào thẳng vấn đề: "Tôi viết bài này, nối gót nhà văn lăo thành dũng cảm Phan Khôi, góp ư kiến phê b́nh lănh đạo văn nghệ, đặc biệt sự sùng bái cá nhân trong giới lănh đạo văn nghệ".
    Ông xác định bệnh sùng bái cá nhân là bệnh của lănh đạo văn nghệ:

    "Sùng bái cá nhân là một bệnh phổ biến trong giới lănh đạo văn nghệ (...) Tôi không nói đó là bệnh của văn nghệ sĩ; v́ rằng, hôm qua cũng như hôm nay, người văn nghệ sĩ tự trọng không bao giờ thừa nhận sự sùng bái cá nhân. Nghệ thuật là sáng tạo, là tự do. Sùng bái cá nhân là phục tùng mù quáng, là nô lệ. Hai thứ đó như nước với lửa; có cái này th́ không có cái kia được".

    Rồi ông dẫn chứng những cử chỉ, thái độ sùng bái cá nhân của các lănh đạo văn nghệ, từ Lưu Trọng Lư đến Tố Hữu, mà theo ông, đó là những kẻ có tâm lư "bảo hoàng hơn vua", "ở cửa miệng họ, bao giờ ta cũng bắt gặp cái điệp khúc bất di bất dịch này: Đảng không bao giờ sai lầm. Rồi từ chỗ nói: Đảng không bao giờ sai lầm, họ tiến đến chỗ nói: các cá nhân lănh đạo Đảng không bao giờ sai lầm".

    Họ sùng bái cá nhân để làm ǵ? Trương Tửu trả lời: "Họ sùng bái một người (cấp trên) để vạn người (cấp dưới) sợ cá nhân họ. Nhờ phương châm ấy, họ bám vào gót giầy cấp ủy ban này, cấp ủy ban khác, leo dần lên thang danh lợi, oai quyền hống hách, đàn áp cấp dưới, khinh miệt quần chúng, báo cáo lên trên th́ xuyên tạc sự thực có dụng ư, lănh đạo anh em th́ mệnh lệnh độc tài. Họ sùng bái cá nhân là để trục lợi. Họ chỉ có thể tiến thân bằng đường lối ấy."

    Nhưng vẫn có những nghệ sĩ như Tô Ngọc Vân, Sĩ Ngọc: "Ai cũng c̣n nhớ, năm 1948, cố hoạ sĩ Tô Ngọc Vân đă tranh luận khá gay gắt với ông Trường Chinh về vấn đề: quần chúng phê b́nh nghệ thuật. Ng̣i bút tranh luận của Tô Ngọc Vân chứng tỏ một khối óc độc lập, một tâm hồn có cá tính không v́ uy quyền của lănh tụ này hay lănh tụ khác mà thủ tiêu ư kiến riêng của ḿnh".
    Vẫn 1948, trong một buổi nói chuyện khác ở Thanh Hóa "có đoạn ông Trường Chinh lớn tiếng mạt sát họa phái lập thể chủ nghĩa (của Picasso). Ông cho họa phái ấy (...) chỉ là những cái nấm độc mọc trên trạng thái thối tha của chế độ tư bản chủ nghĩa ở Âu châu đầu thế kỷ 20". "Sau buổi nói chuyện này, hoạ sĩ Sỹ Ngọc đă viết một bài nói về chủ nghĩa lập thể trong tạp chí Sáng Tạo số 4 để gián tiếp bác ư kiến của ông Trường Chinh".
    Trương Tửu xác định lại nhiệm vụ của văn nghệ sĩ trong cách mạng kháng chiến:

    "Người văn nghệ sĩ kháng chiến đi t́m chân lư, đi t́m chính nghĩa, đi t́m tự do (...) họ không thể sùng bái bất cứ cá nhân nào, không thể thừa nhận bất cứ uy quyền độc đoán nào, chống lại bất cứ sức áp chế tư tưởng nào." C̣n lănh đạo văn nghệ: "Giống như bọn thầy bùa phong kiến, các nhà lănh đạo văn nghệ của chúng ta muốn “yểm” tất cả các tâm hồn cứng rắn và tự do cho đến trở thành những ḥn đất thó “tṛn méo mặc dầu tay kẻ nặn”. Những lá bùa của họ chế tạo ra kể cũng đă khá nhiều: mất lập trường, phạm chính sách, phá đoàn kết, phá tổ chức, vô kỷ luật, chống Đảng, địch lợi dụng, có vấn đề, bất măn cá nhân, óc địa vị, v.v… c̣n ǵ nữa?"

    Sự đe nẹt của lănh đạo văn nghệ đă ảnh hưởng đến một số người: "Và phải nói ngay rằng ngần ấy lá bùa yểm cũng đă linh nghiệm ít nhiều. Một số văn nghệ sĩ non gan (...) biến thành những tên thư lại văn nghệ xu nịnh trục lợi".
    Nhưng không phải ai cũng chịu khuất phục: "C̣n một số không khuất phục, kịch liệt phê phán tác phong và đường lối lănh đạo của thường vụ Hội th́ bị chụp mũ, bị chèn ép, bị “trù”, bị hành hạ, bị gạt sang một bên."

    T́nh trạng trù dập, chụp mũ này, dẫn đến hậu quả: "Cuộc đấu tranh âm ỷ dai dẳng chống lănh đạo độc đoán, quan liêu, bè phái, trong những năm cuối kháng chiến, khi hoà b́nh trở lại, đă bùng nổ. Khởi điểm là ở trong Pḥng Văn Nghệ Quân Đội. Trần Dần, Phùng Quán, Trần Công, Tử Phác, Hoàng Cầm (...) yêu cầu trao trả quyền điều khiển văn nghệ cho văn nghệ sĩ, yêu cầu tự do trong sáng tác và sinh hoạt văn nghệ. (...) Điểm cuối cùng của nó là lớp học tập lư luận văn nghệ tháng Tám vừa qua ở trụ sở Hội Văn Nghệ. Suốt mười tám ngày, anh em văn nghệ sĩ trong Đảng cũng như ngoài Đảng đă đứng dậy đồng thanh tố cáo những hành động và thái độ độc tài, bè phái của ban lănh đạo văn nghệ".

    Sau khi tóm tắt t́nh h́nh toàn bộ đời sống văn nghệ từ kháng chiến đến lớp học tập dân chủ 18 ngày, Trương Tửu kêu gọi:

    "Đă đến lúc phải sa thải những “nhà lănh đạo” thiếu tư cách mà quần chúng tuyệt đối không tin tưởng nữa để quần chúng văn nghệ tự tay ḿnh điều khiển công việc chuyên môn của ḿnh một cách thực sự dân chủ". "Đă đến lúc phải thanh toán lối đàn áp tự do tư tưởng, khinh miệt quần chúng, mệnh lệnh, độc đoán, bè phái chủ nghĩa do bệnh sùng bái cá nhân đẻ ra, để mở đường cho trăm hoa đua nở, trăm nhà đua nói".

    Và đây là nguyện vọng của văn nghệ sĩ: "Họ muốn tiêu diệt bệnh sùng bái cá nhân trong việc lănh đạo văn nghệ đă cản trở sức phát triển nghệ thuật"."Họ muốn chấm dứt lề lối mệnh lệnh, độc đoán, quan liêu, bè phái, chụp mũ, trong sự lănh đạo văn nghệ, giành lại quyền tự do tư tưởng bị chà đạp bấy lâu nay; v́ thiếu tự do tư tưởng th́ nghệ thuật sẽ co quắp, ṃn mỏi như cụm hoa thiếu ánh sáng mặt trời"."Họ muốn công việc lănh đạo văn nghệ phải trả lại cho những văn nghệ sĩ – bất kể trong Đảng hay ngoài Đảng – được quần chúng văn nghệ tự ư lựa chọn và tín nhiệm".

    Bài Bệnh sùng bái cá nhân trong giới lănh đạo văn nghệ trên Giai Phẩm Mùa Thu, tập II, xác định đường lối quyết liệt đ̣i dân chủ của nhóm NVGP, Trương Tửu tố cáo toàn diện bộ mặt lănh đạo văn nghệ, và qua đó ông phê phán bộ mặt lănh đạo nói chung.
    Trong bài Văn nghệ và chính trị, trên Giai phẩm mùa thu, tập III, ông đi sâu vào vấn đề tự do sáng tạo.


    Còn tiếp ...

  2. #2292
    Tran Truong
    Khách

    Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc _ Thụy Khuê _ Chương 6

    ● Văn nghệ và chính trị

    Đối diện với Phan Khôi, Nguyễn Mạnh Tường, những người có tư tưởng quốc gia, triệt để chống lại quan niệm đấu tranh giai cấp của cộng sản, Trương Tửu là người cộng sản đệ tứ, đứng trên quan niệm đấu tranh giai cấp để đ̣i hỏi tự do dân chủ.
    Trước tiên, ông xác định quan hệ mật thiết giữa chính trị và văn nghệ:

    "Văn nghệ, tự thân nó, tất yếu phải mang chính trị tính và có tác dụng chính trị" v́ "Văn nghệ, căn bản, là một thể cách nhận thức và tái tạo thế giới thực tại, một thể cách biến cải xă hội, biến cải con người bằng đường lối thẩm mỹ". Cho nên, người nghệ sĩ khi sáng tác bắt buộc phải "dấn thân", nhưng sự dấn thân ở đây có tính cách "đấu tranh giai cấp", ông viết: "Sáng tác văn nghệ là tự xác định một thái độ, một lập trường đối với cuộc đấu tranh giai cấp đương thời".

    Đồng ư hay không đồng ư với quan niệm đấu tranh giai cấp của Trương Tửu, nhưng không ai có thể phủ nhận tính thuyết phục trong bài viết của ông. Vẫn đứng trên quan niệm đấu tranh giai cấp, chống lại các chế độ người bóc lột người, ông viết về thời cổ điển: "Lịch sử văn nghệ căn bản là lịch sử chiến đấu của những văn nghệ sĩ nhân đạo chủ nghĩa đối kháng với chế độ áp bức con người, bảo vệ quyền tự do tư tưởng, tự do nói sự thực trong tác phẩm".

    Mà sự thực là điều mà các chế độ độc tài ghê sợ nhất tuy nhiên các văn nghệ sĩ cổ điển đă không ngại chiến đấu cho sự thực trong tác phẩm của ḿnh:

    "Đó cũng là thái độ của tất cả những văn nghệ sĩ cổ điển Đông và Tây - của những Đỗ Phủ, Nguyễn Du, Molière, Heine, Rousseau, Diderot ..v.v… Họ dũng cảm bảo vệ tự do tư tưởng, tự do nói thực đến kỳ cùng trước sức tấn công hiểm độc của các giai cấp bóc lột (...) Thiếu chân lư đó, không thể có tác phẩm nghệ thuật thực sự quan trọng được (...) Muốn sáng tạo ra một thế giới độc đáo, văn nghệ sĩ phải có một cái nh́n độc đáo, một nhận thức độc đáo về thực tại, một trí tưởng tượng độc đáo, một lối nói độc đáo. (...)

    Phải tự do nh́n sự thực, tự do xúc cảm, tự do suy nghĩ, tự do tưởng tượng, tự do vận dụng ngôn ngữ nghệ thuật - để có thể phản ánh hiện thực một cách trung thành. Tự do đây có nghĩa là: chống lại mọi áp bức tư tưởng, mọi mệnh lệnh, mọi công thức, mọi quyền uy bắt ḿnh nói điều ḿnh không muốn nói, nghĩ điều ḿnh không muốn nghĩ, nhận là đúng điều ḿnh cho là sai, yêu những cái mà ḿnh ghét, ca tụng những cái mà ḿnh phản đối. Không có tự do ấy, sự sáng tác của văn nghệ sĩ sẽ giả tạo. Giả tạo là kẻ thù của nghệ thuật. Giả tạo là tiêu diệt nghệ thuật.

    Một tác phẩm văn nghệ không tiết ra từ những cảm nghĩ thành thực và sâu sắc của chính tâm hồn tác giả sẽ là một phản ảnh nhạt nhẽo của thực tại. Nó khô khẳng v́ thiếu chất sống. Nó bất thành nghệ thuật, và do đó, chẳng xúc động được ai cả."

    Trương Tửu đă viết những lời kêu gọi và biện hộ tha thiết cho sự tự do của văn nghệ sĩ. Ông kêu gọi người nghệ sĩ phải có can đảm là ḿnh trong những điều kiện xă hội bắt họ không được là ḿnh. Phải tự do nh́n, cảm, nghĩ, nói theo chủ định cá nhân của ḿnh, trong những điều kiện xă hội buộc họ phải nh́n, cảm, nghĩ, nói theo những công thức thống trị.

    Trương Tửu kết luận:
    "Người văn nghệ sĩ sống bằng tự do tư tưởng. Tự do tư tưởng của văn nghệ sĩ là bất khả xâm đoạt". "Không có tự do tư tưởng th́ không thể có nghệ thuật chân chính được. Đó là một chân lư bất di bất dịch."

    Văn nghệ và chính trị là bài viết đấu tranh cho tự do tư tưởng hay nhất và mạnh mẽ nhất trong thời kỳ NVGP, xác định Trương Tửu là nhà phê b́nh văn học duy nhất dám đứng lên chống lại sự độc tài đảng trị, trong khi Vũ Ngọc Phan im lặng, Hoài Thanh trở thành bồi bút cho Đảng.

  3. #2293
    tran truong
    Khách

    Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc _ Thụy Khuê _ Chương 6

    ● Lê Đạt: Nhân câu chuyện mấy người tự tử

    Lê Đạt trên Nhân Văn số 1 ngày 20/9/56, mượn câu chuyện thời sự trên báo: một đôi t́nh nhân tự tử, để gợi lại chuyện riêng của ḿnh - Lê Đạt yêu Thúy Thúy, một nghệ sĩ sân khấu và ly dị người vợ cốt cán, nên bị cấp trên khiển trách- cũng là chuyện t́nh duyên bị đảng áp chế của những Trần Dần, Hoàng Cầm, Tử Phác, Đặng Đ́nh Hưng ... Bài thơ vượt trên bi kịch cá nhân, để tố cáo sự độc tài đảng trị kiểm soát đến cả tim người:

    Chế độ ta không cấm họ yêu nhau
    Mà sao họ chết?
    Người công an đứng ngă tư đường phố
    Chỉ huy
    bên trái
    bên phải
    xe chạy
    xe dừng
    Rất cần cho việc giao thông.
    Nhưng đem bục công an
    máy móc
    đặt giữa tim người
    Bắt t́nh cảm ngược xuôi
    theo đúng luật đi đường nhà nước
    Có thể gây rất nhiều chua xót
    ngoài đời


    Từ bi kịch đôi t́nh nhân, Lê Đạt nh́n lại ḿnh, bấy lâu ngủ quên trong chế độ:

    Thơ tôi bị cuộc đời ruồng bỏ
    V́ tôi đă ngủ quên trong chế độ
    Vẽ phấn bôi son, tô toàn màu đỏ
    La liệt đầy đường hoa nở
    chim kêu (...)


    Giữa năm Cộng hoà lớn khôn mười một tuổi
    Vẫn c̣n lọt lưới
    nhiều thói "an nam"
    Dán nhăn hiệu
    "Made in Cách mạng"
    Ngang nhiên xúc phạm con người
    Đẩy họ đi tự tử


    Nay bừng tỉnh, nhà thơ kêu gọi mọi người, hăy "quét sạch mây đen", "chặt hết gông xiềng":

    Phải quét sạch mây đen
    cho chân trời rộng mở
    Chặt hết gông xiềng
    cho những cánh tung lên
    Ngày và đêm
    mộng bay đầy cuộc sống
    Khát vọng theo khát vọng
    Không ǵ ngăn cản con người


    Bài thơ chiếm trọn trang ba của tờ báo, có vị trí một bài xă luận, xác định lập trường chính trị của Lê Đạt và Nhân Văn. Hai câu: Đem bục công an máy móc đặt giữa tim người. Bắt t́nh cảm ngược xuôi theo đúng luật đi đường nhà nước ... đă khắc ghi vào tim người Việt, mọi nơi, mọi thời, bức h́nh chế độ công an trị rơ nhất, trên đất nước Việt Nam.

  4. #2294
    tran truong
    Khách

    Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc _ Thụy Khuê _ Chương 6

    ● Nguyễn Mạnh Tường: Qua những sai lầm trong Cải cách ruộng đất, xây dựng quan điểm lănh đạo

    Sau Hoàng Đạo dưới thời Pháp thuộc, Nguyễn Mạnh Tường là người dùng lư lẽ luật pháp để phê b́nh những sai lầm về mọi mặt trong chính sách cai trị của Đảng Cộng sản, chủ yếu qua buổi diễn thuyết "Qua những sai lầm trong Cải cách ruộng đất, xây dựng quan điểm lănh đạo" nói tại Mặt trận tổ quốc ngày 30/10/1956.
    Sau khi nghe Trường Chinh đọc bản tự phê b́nh của Đảng Lao Động về chính sách Cải Cách Ruộng Đất, với tài hùng biện nổi tiếng, Nguyễn Mạnh Tường đă diễn thuyết trong 6 tiếng trước Mặt Trận Tổ Quốc.

    Bằng giọng mỉa mai, chua xót, Nguyễn Mạnh Tường trả lời Trường Chinh: "Tôi phấn khởi được nghe bản phê b́nh của Đảng Lao Động do ông Trường Chinh đọc trước Hội Nghị. Nhưng tôi cũng phải thú thực rằng ḷng phấn khởi của tôi một phần bị giảm đi, v́ tôi nhớ lại kết quả tai hại của các sai lầm đă phạm trong công cuộc Cải Cách Ruộng Đất. Tôi xin phép các vị được kính cẩn nghiêng ḿnh trước kỷ niệm những người vô tội đă chết oan, không phải v́ bàn tay của địch mà chính của ta. (...) Trái lại, các người chết oan v́ các sai lầm trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất này, lúc tắt thở, cay đắng đau xót v́ chết với một ô danh".

    Đây là một bài chính luận sâu sắc, nội dung phân tích những sai lầm của chế độ, đi từ sai lầm cải cách ruộng đất ở thôn quê, sang sai lầm trong chế độ mậu dịch ở thị thành, tất cả nằm trong bản chất thiếu dân chủ của chế độ. Ông truy nguyên nguồn gốc những sai lầm và tŕnh bày những nguyên tắc mới để sửa sang lại guồng máy luật pháp, chính trị của đất nước.
    Ông hỏi tội trực tiếp cấp lănh đạo cao nhất:

    Những người lănh đạo, có trách nhiệm vụ Cải cách ruộng đất làm cho bao nhiêu người chết oan, không thể chỉ đứng ra xin lỗi, hoặc nhận là Đảng đă sai lầm, mà xong đâu[15]. Xin lỗi không phải là hành động luật pháp. Giết người rồi, không thể chỉ xin lỗi mà xí xoá được. Trong một nước dân chủ thực sự, th́ Quốc Hội phải lập một ủy ban điều tra, phải đưa họ ra toà, và toà sẽ phân xử, kết án, tùy theo trách nhiệm nặng nhẹ của mỗi người, từ lănh đạo cao nhất xuống dưới.

    Đầu tiên hết, ông phân tích t́nh h́nh chính trị xă hội Việt Nam, bằng những chất vấn:

    "T́nh h́nh nước ta hiện thời ra sao? T́nh h́nh ấy có bi quan không?"
    "Về Mậu dịch nửa năm nay, đồng bào ta thán như thế nào, ta đă biết. Nào chèn ép các nhà kinh doanh tư nhân, nào lăng phí bao ngh́n triệu trong khi thực hiện chính sách, nào tàn nhẫn với các người bán sức lao động cho ḿnh, nào đưa ra thị trường sữa hư mà không bao giờ nghĩ đến tính mệnh của người ốm, của trẻ sơ sinh, nào tung ra bơ hỏng, thuốc lá mốc, phạm đến sức khỏe của nhân dân, nào bất lực trước hiện tượng vật giá ngày càng lên trong khi nhiệm vụ của ḿnh là phải b́nh ổn nó. Có thể nói được, suốt ngày đêm không đâu là không có lời oán trách Mậu dịch".

    Sau khi tổng kết t́nh trạng bi quan về kinh tế, xă hội, Nguyễn Mạnh Tường trở lại vấn đề Cải Cách Ruộng Đất, ông hỏi: chúng ta đă sai lầm nghiêm trọng trong Cải Cách Ruộng Đất, nhưng bây giờ phải t́m hiểu xem sai ở đâu? V́ sao mà sai?

    Đường lối cách mạng đề ra là người cày phải có ruộng, trên nguyên tắc điều ấy là đúng, không ai chối căi. Nhưng khi thi hành chính sách này người ta đă coi thường sinh mạng con người, và vi phạm luật pháp: "Khi đưa ra khẩu hiệu "thà chết 10 người oan c̣n hơn để sót một địch" th́ khẩu hiệu này không những quá tả một cách vô lư mà phản lại cách mạng là đằng khác nữa (...) Khẩu hiệu của pháp lư th́ khác hẳn: "Thà 10 địch sót c̣n hơn một người bị kết án oan".

    Rồi Nguyễn Mạnh Tường nhắc lại những nguyên tắc cơ bản của pháp lư: Không phạt các tội đă phạm quá lâu rồi mà bây giờ mới khám phá ra. Chỉ một ḿnh phạm nhân chịu trách nhiệm việc ḿnh làm, không có trách nhiệm chung của vợ con, gia đ́nh. Muốn kết án một người phải có bằng chứng xác đáng. Thủ tục điều tra, xét xử phải bảo đảm quyền lợi của bị tố nhân. Bị tố nhân có quyền nhờ luật sư bào chữa cho ḿnh.
    Nhưng những nguyên tắc cơ bản này không được áp dụng trong Cải Cách Ruộng Đất. Sở dĩ có sai lầm như vậy v́ ba nguyên do: Quan điểm ta-địch, thù-bạn mơ hồ. Bất chấp pháp luật. Bất chấp chuyên môn.

    V́ ta-địch, thù-bạn mơ hồ, cho nên bao nhiêu bi kịch đẫm máu xẩy ra, có "những người suốt đời hi sinh cho sự nghiệp cách mạng, rồi bỗng nhiên phải truất quyền, khai trừ ra khỏi Đảng, tống giam, thậm chí có khi bị giết nữa". Trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất, bao nhiêu "chiến sĩ cách mạng thành tích lộng lẫy" cũng "bị kết án là phản động, cường hào gian ác và, sau khi nhận tội, bị tống giam hay bị hành h́nh".

    Những cán bộ hành xử như vậy, nếu v́ "chủ mưu phá hoại" th́ phải đưa ra toà, c̣n nếu v́ điên cuồng th́ phải đem đi chữa bệnh thần kinh. V́ chính trị bất chấp pháp luật cho nên, muốn xử tử ai cũng được: "Quyền xử tử người một cách đơn giản như vậy trái với luật pháp".

    V́ bất chấp chuyên môn cho nên "khi chọn một người vặn lái ô tô, ta không hỏi người ấy có bằng vặn lái và đă vặn lái bao năm, ta chỉ hỏi: “Có lập trường không?” Kết quả là từ hai năm nay, riêng trong thủ đô Hà Nội, hàng trăm tai nạn xảy ra do các người vặn lái ô tô có lập trường mà không nắm chuyên môn. Khi đưa tới bệnh viện một bệnh nhân cấp cứu, vấn đề mang ra thảo luận trước tiên là: Bệnh nhân thuộc thành phần giai cấp nào? Chữa cho địa chủ th́ “mất lập trường”. Để nó chết mới chứng minh ḿnh có “lập trường giai cấp” (hiện tượng do B.S. Nguyễn Xuân Nguyên đưa ra) (...) Tại sao có những hiện tượng quái gở như vậy? Là v́ chính trị chiếm đóng tất cả các khu vực trong nhận thức của chúng ta làm chúng ta mất cả cái nhân đạo tối thiểu của con người, làm chúng ta khước từ các chân lư".

    Quốc hội thành lập đă mười năm- từ 1946 đến 1956. "Nhưng quyền lập pháp của Quốc hội ở đâu?" "Dư luận quần chúng quan niệm rằng Quốc hội chỉ có quyền thông qua các chính sách mà thôi". "Trong bản Tuyên ngôn độc lập, trong Hiến pháp cũng như trong các sắc lệnh, đạo luật, nguyên tắc dân chủ đă được ban bố".
    Nhưng trong thực tế: "người dân không có quyền, không có phương tiện nói lên ư kiến của ḿnh, tham gia xây dựng các chính sách của Chính phủ".
    Đề nghị sửa chữa sai lầm do thiếu một chế độ pháp trị chân chính, một chế độ dân chủ thực sự, Nguyễn Mạnh Tường lập luận: V́ không có một chế độ pháp trị chân chính cho nên mới xẩy ra vụ Cải Cách Ruộng Đất.

    Và sau khi xẩy ra rồi, th́: "phải lập một ủy ban điều tra gồm các vị đại biểu Quốc Hội, Mặt Trận, Đảng Lao Động với sự cộng tác của các vị thẩm phán cao cấp, giàu kinh nghiệm để lập một hồ sơ theo phương pháp pháp lư đă nhận định, trên quá tŕnh đi từ lănh đạo qua chỉ đạo đến chỗ thực hiện chính sách, trách nhiệm ở chỗ nào và do những ai phải chịu. Sau khi kết thúc cuộc điều tra, ủy ban ấy sẽ phân tách trách nhiệm chính trị và trách nhiệm pháp lư. Ai chịu trách nhiệm chính trị sẽ trả lời trước Quốc Hội biến thành Ṭa Án tối cao. Ai chịu trách nhiệm pháp lư sẽ trả lời trước các Ṭa Án tư pháp. Dưới con mắt của quần chúng theo dơi xây dựng cuộc điều tra và xét xử, công lư phát huy, không c̣n ai thắc mắc nữa".

    Làm như thế mới đúng quy tắc của một chế độ dân chủ. Một chế độ thực sự dân chủ "trong đó người dân được làm chủ trên đất nước không những trong hiến pháp, mà cả trong thực tế nữa". Và ông nhấn mạnh: " Lịch sử các phong trào cách mạng trong hơn một thế kỷ nay, chưa bao giờ, chưa ai có thể ngăn cản được một phong trào quần chúng tranh đấu đ̣i các tự do dân chủ".

    Tóm lại, các nhà trí thức trong NVGP nói với một quần chúng đă quen biết với dân chủ, có ư thức, có tŕnh độ về dân chủ, khác hẳn với lối viết giản dị và giáo khoa của Phan Châu Trinh đầu thế kỷ XX, nói với một quần chúng mới phôi thai về dân chủ. Và cũng khác cách viết khoa học, tự tin và tự hào dân tộc của Hoàng Đạo đối đầu với thực dân Pháp. Như vậy đủ thấy rằng từ đầu đến giữa thế kỷ XX, trong đầu óc người Việt Nam, tự do dân chủ đă có những biến chuyển lớn lao, chứ không hề dậm chân tại chỗ.

    Từ khi đảng Cộng Sản dập tắt phong trào NVGP, dẹp tan tư tưởng tự do dân chủ, giữ địa vị độc tôn cai trị, coi tất cả những đảng phái đối lập là thù nghịch, là phản động, và nhất là không c̣n giáo dục học sinh về quyền công dân, quyền con người nữa, th́ người Việt mới lại rơi vào ṿng u tối, không ư thức được tự do dân chủ là quyền thiết yếu của con người, và chúng ta mới phải nghe những lập luận thoái hoá của những "trí thức" đương thời, coi sự sùng bái lănh tụ là "bẩm sinh" là tất yếu; loại trừ quyền tự do dân chủ, như một sản phẩm của phương tây, không phù hợp với Việt Nam.

    Phê b́nh lănh đạo văn nghệ của Phan Khôi, Văn nghệ và chính trị của Trương Tửu và Qua những sai lầm trong Cải cách ruộng đất, xây dựng quan điểm lănh đạo của Nguyễn Mạnh Tường là ba văn bản quan trọng nhất thời kỳ NVGP, nói lên tinh thần bất khuất của người trí thức dưới chế độ cộng sản và giải thích tại sao cộng sản phải tiêu diệt trí thức.



    [1] Nhật kư Trần Dần ghi, trang 245.
    [2] Phan Châu Trinh, Quân trị chủ nghiă và dân trị chủ nghiă. Tuyển tập Phan Châu Trinh, Nguyễn Văn Dương soạn, nxb Đà Nẵng, 1995, trang 792- 818.
    [3] Hoàng Đạo, Vấn đề thuộc địa, Thuộc địa Pháp-Chính sách, Ngày Nay số 80, 10/10/1937.
    [4] Hoàng Đạo muốn nói đến Trung và Bắc, v́ Nam kỳ là nhượng địa, được hưởng quyền tự do báo chí như ở các thuộc địa của Pháp.
    [5] Thư ngỏ cho ông cựu toàn quyền Varenne, Ngày Nay, số 130, 1/10/38.
    [6] Hoàng Đạo, Vấn đề cần lao, Nô lệ trá h́nh, Ngày Nay, số 133, 22/10/38.
    [7] Hoàng Đạo, Công dân giáo dục, Ngày Nay số 160, 6/5/39.
    [8] Lê Đạt trả lời phỏng vấn RFI.
    [9] Giai Phẩm Mùa Thu tập I, 29/8/1956
    [10] Giai Phẩm Mùa Thu tập II, 30/9/1956.
    [11] Đài là tôn xưng. Ngày trước, khi viết chữ Hán, nếu gặp những chữ như: Cung vua, Lăng tẩm, Miếu hiệu vua chúa... th́ phải đài chữ, tức là viết cao hơn chữ thường để tỏ ư tôn kính.
    [12] Giai Phẩm Mùa Thu tập II, 30/9/56.
    [13] Giai Phẩm Mùa Thu tập III, 30/10/56.
    [14] Giai Phẩm Mùa Đông tập I, 28/11/56.
    [15] Nguyễn Mạnh Tường muốn nói đến việc: Hồ Chí Minh khóc và xin lỗi quốc dân. Vơ Nguyên Giáp thay mặt Đảng xác nhận 7 điểm sai lầm trong Cải Cách Ruộng Đất.


    Còn tiếp ...

  5. #2295
    tran truong
    Khách

    Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc _ Thụy Khuê _ Chương 7

    Biện pháp thanh trừng

    ● T́nh h́nh từ tháng 12/1956 đến tháng 2/1958

    Nhân Văn Giai Phẩm xuất hiện từ tháng 8/1956 đến tháng 12/1956. Cuối tháng 12/1956, tất cả những tờ báo có khuynh hướng theo NVGP, đều bị đ́nh bản.
    Từ 20 đến 28/2/1957, tại Đại Hội Văn Nghệ II, họp ở Hà Nội, có khoảng 500 đại biểu, Trường Chinh kêu gọi đấu tranh "đập nát" NVGP.

    Tuy nhiên Trung Quốc chưa dẹp phong trào "Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng", cho nên Đảng Lao Động chưa thể mạnh tay với trí thức văn nghệ sĩ: đầu tháng 4/1957, Hội Nhà Văn chính thức thành lập thay Hội Văn Nghệ, Hoàng Cầm, Hoàng Tích Linh vẫn được bầu vào ban chấp hành. Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 65 Nguyễn Du, do Tô Hoài, Hoàng Cầm, Đoàn Giỏi phụ trách.

    Hoàng Cầm đại diện miền Bắc, Đoàn Giỏi, nhà văn tập kết, đại diện miền Nam. Tô Hoài làm chủ nhiệm. Theo Hoàng Cầm, Tô Hoài thường lấy cớ đi sáng tác, để ông quán xuyến mọi việc, cho nên trong ṿng mười tháng, ông đă in được tập Bài thơ trên ghế đá của Lê Đạt cùng với thơ Vĩnh Mai; tập thơ Quang Dũng và Trần Lê Văn. Vừa chuẩn bị xong tập thơ Hữu Loan, chưa kịp in, th́ có lệnh đ́nh chỉ để chuẩn bị cho một lớp học chính trị, nhưng thực chất là lớp học tập toàn thể văn nghệ sĩ để đấu -có thể nói là đấu hơn địa chủ nữa- đấu tư tưởng NVGP[1].

    Ngày 10/5/1957, Hội Nhà Văn ra tuần báo Văn, với Nguyễn Công Hoan, chủ bút, Nguyễn Tuân, phó chủ bút, Nguyên Hồng, tổng thư kư. Lúc đầu Văn theo đường lối chính thống, nhưng đến khi Thế Toàn trên báo Học Tập của Đảng lên tiếng chê báo Văn "nghèo nàn", "xa rời thực tế cách mạng", Nguyên Hồng bèn trả lời[2] phê b́nh Thế Toàn "quan liêu", "trịch thượng".

    Cuộc bút chiến giữa Văn và Học Tập khiến Bộ Chính Trị chú ư. Rồi Văn dần dần thay đổi thái độ: một số cây bút cũ trong NVGP xuất hiện lại trên Văn. Văn số 21 ra ngày 27/9/1957 đăng bài thơ Lời mẹ dặn của Phùng Quán. Số 24, ra ngày 18/10/57 đăng kịch thơ Tiếng hát của Hoàng Cầm. Số 28, ngày 15/11/1957, bài thơ Hăy đi măi của Trần Dần, và số 30, ngày 29/11/1957, hư hoạ của Trần Duy chế giễu chế độ văn nghệ của Đảng.

    Năm 1957, Hồ Chí Minh đi thăm Liên Xô, Mông Cổ, Bắc Triều Tiên, có ghé Bắc Kinh học hỏi kinh nghiệm. Cuối năm 1957, Mao Trạch Đông hạ lệnh đánh phái hữu. Tố Hữu, Huy Cận, Hà Xuân Trường[3] được cử sang học tập Trung Quốc. Khi họ trở về, Đảng mới thực thụ áp dụng chính sách đàn áp của Bắc Kinh.

    Ngày 6/1/1958, Bộ Chính Trị ra nghị quyết số 30 về văn nghệ. Tinh thần nghị quyết dựa trên hai điểm chính:

    1- Tŕnh bày các hiện tượng chống lại đường lối văn nghệ của Đảng:
    "Về văn học nghệ thuật, ranh giới giữa tư tưởng văn nghệ của Đảng và tư tưởng văn nghệ tư sản đă bị xóa nḥa. Trên tuần báo Văn và trong một số sách xuất bản hoặc tái bản, đă biểu hiện khuynh hướng xa rời thực tế đời sống của nhân dân lao động ở nông thôn và thành thị, thoát ly chính trị và không nhằm đúng những nhiệm vụ trung tâm của cách mạng trong giai đoạn mới.
    Những t́nh cảm cá nhân chủ nghĩa đang có chiều hướng phát triển, những chủ đề lớn do đời sống thực tại đề ra không được chú ư. H́nh ảnh công nông binh phấn đấu dũng cảm trong ḥa b́nh mờ nhạt trong văn thơ và trong các tác phẩm nghệ thuật khác. Nhiều quan điểm văn nghệ của giai cấp tư sản lại được nêu lên.

    Cuộc tranh luận giữa tạp chí Học Tập và báo Văn gần đây lại là một biểu hiện cụ thể của cuộc đấu tranh giữa đường lối văn nghệ của Đảng với khuynh hướng chống lại hoặc xa rời đường lối đó. Tư tưởng chủ đạo biểu hiện trên báo Văn chính là tư tưởng tách rời đường lối văn nghệ phục vụ công nông binh, tách rời những nhiệm vụ trung tâm của cách mạng trong giai đoạn hiện tại, tách rời sự lănh đạo của Đảng.”

    2- Phải t́m cách giải quyết ngay:
    "Rơ ràng những phần tử chống chủ nghĩa xă hội, chống Đảng đă nhân chỗ sơ hở của ta mà tiếp tục tiến công ta về mặt tư tưởng dưới h́nh thức văn nghệ. Sự hoạt động của những phần tử phá hoại trong giới văn nghệ là một hiện tượng hết sức nguy hiểm, một vấn đề cấp bách cần giải quyết (...) Chúng truyền bá những tài liệu và những báo chí phản động.
    Dưới chiêu bài “chống giáo điều, máy móc”, chúng gieo rắc những nọc độc của chủ nghĩa xét lại trong văn nghệ, nhằm lôi kéo văn nghệ sĩ đi vào con đường nghệ thuật tư sản suy đồi. Trước những hoạt động có hại đó, số đông văn nghệ sĩ, kể cả một số văn nghệ sĩ đảng viên, đă mất cảnh giác hoặc bị động, không kiên quyết đấu tranh, thậm chí một số c̣n hùa theo chúng".

    Văn bị đ́nh bản ở số 36, ra ngày 10/1/1958, trong có đăng bài Ông Năm Chuột của Phan Khôi.
    Tháng 2, 3 và 4/1958, Đảng Lao Động tổ chức hai "hội nghị" quan trọng ở ấp Thái Hà.

    ● Biện pháp thanh trừng đối với văn nghệ sĩ: "Hội nghị" Thái Hà

    Thi hành tinh thần nghị quyết số 30, ngày 6/1/58 của Bộ Chính Trị, Đảng tổ chức hai lớp học tập đấu tranh "chống bọn Nhân Văn Giai Phẩm" ở Thái Hà ấp, chính thức gọi là hai "Hội nghị nghiên cứu nghị quyết của Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam, kết hợp với hai bản Tuyên Ngôn và Tuyên Bố của hội nghị các Đảng Cộng Sản và các Đảng Công Nhân họp ở Mạc Tư Khoa cuối năm 1957". Duy chỉ có Hồng Cương, gọi thẳng tên là hai lớp chỉnh huấn chính trị.

    "Hội nghị" đầu, tổ chức tháng 2/58, dành riêng cho 172 đảng viên, theo Lê Đạt là để học tập cách "phát hiện" và "tố giác", chuẩn bị cho hội nghị sau, tháng 3-4/58, 304 người, gồm các đảng viên, quần chúng và những người ngoài đảng đă tham gia NVGP, dốc toàn lực đấu tranh chống NVGP. Phương pháp này đă áp dụng trong Cải Cách Ruộng Đất dưới h́nh thức khác: Giảm Tô là giai đoạn một, Cải Cách Ruộng Đất chính thức là giai đoạn 2. Và cũng đă áp dụng trong thời điểm đánh Trần Dần: Đại hội Tuyên huấn trước, rồi Đại hội Văn nghệ sĩ sau.

    Văn Cao, Đặng Đ́nh Hưng, Phùng Cung ... "được" dự hội nghị đầu, v́ là đảng viên. Lê Đạt, Hoàng Cầm, Trần Dần, Tử Phác ... chỉ "được" đi hội nghị sau, v́ Lê Đạt đă bị khai trừ khỏi Đảng từ tháng 5/57, sau khi in bài thơ dài Cửa hàng Lê Đạt, bị cấm. Hoàng Cầm không ở trong đảng. Trần Dần, Tử Phác đă xin ra khỏi đảng từ trước. Nguyễn Hữu Đang, Thụy An, Trần Duy, là những "phần tử xấu", không được dự cả hai "hội nghị". Ở "hội nghị" thứ hai, mọi người phải viết bài "thú nhận", sau đăng báo.

    Thành quả hai "hội nghị" được chính thức ghi lại trong bài Cái ổ chuột "Nhân Văn Giai Phẩm" bị vạch trần trước ánh sáng của dư luận", như sau:

    "Đầu năm 1958, có hai cuộc hội nghị của anh chị em công tác văn nghệ, nghiên cứu nghị quyết của Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam, kết hợp với hai bản Tuyên Ngôn và Tuyên Bố của hội nghị các Đảng Cộng Sản và các Đảng Công Nhân họp ở Mạc Tư Khoa cuối năm 1957. Hội nghị đầu, tháng 2 năm 1958, gồm 172 người dự. Hội nghị sau, tháng 3 năm 1958, gồm 304 người dự.

    Qua hai cuộc hội nghị ấy, tất cả những "nhân vật" bỉ ổi đă được phát hiện, tất cả nhũng âm mưu, luận điệu, thủ đoạn đều bị vạch trần. Những con chuột đă phải ḅ ra khỏi cống. Những người tự giác hay không tự giác gần gũi với những con chuột ấy cũng đă tự giác tự phê b́nh. Đây là bước cuối cùng của trận chiến đấu chống «Nhân văn-Giai phẩm» trong thời kỳ 1956-1958.

    Qua sự phát hiện của hai cuộc hội nghị nói trên, chúng ta được biết nhóm phá hoại "Nhân văn-Giai phẩm" bao gồm những tên "đầu sỏ", những "cây bút" đă viết "hoặc nhiều hoặc ít" cho "Nhân văn-Giai phẩm" như: Thụy An, Nguyễn hữu Đang, Trần thiếu Bảo, Trương Tửu, Trần đức Thảo, Phan Khôi, Trần Duy, Trần Dần, Lê Đạt, Tử Phác, Đặng đ́nh Hưng, Hoàng Cầm, Sĩ Ngọc, Chu Ngọc, Văn Cao, Nguyễn văn Tư, Phùng Quán, Hoàng tích Linh, Trần Công, Trần Thịnh, Phan Vũ, Hoàng Huế, Huy Phương, Vĩnh Mai, Như Mai tức Châm văn Biếm, Hữu Thung, Nguyễn khắc Dực, Hoàng tố Nguyên, Hoàng Yến, Thanh B́nh, Yến Lan, Nguyễn thành Long, Trần lê Văn, Lê đại Thanh ..v.v...

    Nhưng đó không phải là tất cả (c̣n những tên chưa ra mặt). Và cũng không phải tất cả những "cây bút" trên đây đều có những hành động phá hoại giống nhau, hoặc phá hoại với những mức độ giống nhau. Có bọn đầu sỏ, có bọn phụ họa, có người bị lôi cuốn v́ ngây thơ chính trị ...[4].
    Những ḍng trên đây đưa đến hai nhận xét:

    1- Những tên tuổi liệt kê trong danh sách, đă được xếp đặt theo trật tự "tội" nặng, nhẹ: trí thức đứng đầu, rồi mới đến văn nghệ sĩ.

    2- Tuy Hồ Chí Minh thân chinh và gửi thêm Tố Hữu, Huy Cận, Hà Xuân Trường đi học tập chính sách đàn áp ở Trung Quốc, nhưng khi thi hành, Đảng tránh nói đến Bắc Kinh, mà nêu cao việc "nghiên cứu nghị quyết của Bộ Chính Trị" và "hai bản Tuyên Ngôn và Tuyên Bố của Đảng Cộng Sản và Đảng Công Nhân Mạc Tư Khoa cuối năm 1957".


    Còn tiếp . ...

  6. #2296
    tran truong
    Khách

    Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc _ Thụy Khuê _ Chương 7

    ● Hoàng Cầm thuật lại tổ chức "hội nghị" Thái Hà

    Theo Hoàng Cầm trong băng ghi âm:
    Hội nghị Thái Hà được tổ chức tại trường Tuyên Huấn Trung Ương, trước là trường Đại Học Nhân Dân, gần lăng Hoàng Cao Khải, trên đường từ G̣ Đống Đa xuống Ngă Tư Sở, trước cửa Đại Học Thủy Lợi.
    Giảng viên là cán bộ từ Trung Ương lên Bộ Chính Trị, các bộ trưởng ... có Lê Duẩn, Hoàng Tùng ... không thấy Trường Chinh. Lê Đức Thọ chỉ đến hôm khai giảng, không nói ǵ. Tố Hữu là giám đốc trường, ban lănh đạo cạnh Tố Hữu có những tay chân đắc lực như Nguyễn Đ́nh Thi, Huyền Kiêu, Chính Hữu, Vũ Tú Nam, Huy Cận, Xuân Diệu ...

    Có khoảng 300 người, chia làm 15 hay 16 tổ, mỗi tổ có một tổ trưởng, một tổ phó, và một thư kư. Hoàng Cầm, Trần Dần, Lê Đạt, Tử Phác, Hữu Loan, Phùng Quán, Quang Dũng, Trần Lê Văn ... mỗi người một tổ, anh em Nhân Văn không được 2 người ở chung một tổ, họ sợ để 2 người, sẽ hỗ trợ cấu kết với nhau khó điều khiển.

    Tổ của tôi có Nguyễn Khải là tổ trưởng. Lê Khang, tổ phó, Bàng Sĩ Nguyên, thư kư. Như vậy là họ đánh ḿnh giáp lá cà, chứ không đánh xa xôi ǵ, tức là họ để cho Nguyễn Khải, một đảng viên sắc sảo, trẻ tuổi, rất trung thành với xă hội chủ nghiă, làm tổ trưởng. Được chọn làm tổ trưởng th́ phải là người chống bọn Nhân Văn một cách quyết liệt.
    Nguyễn Khải là tay mới nổi tiếng, được ông Tố Hữu thích lắm, mới viết một bút kư tên là Xung đột, đăng ở Văn Nghệ Quân Đội về cuộc đấu tranh chống những linh mục, giám mục mà người ta cho là những kẻ phản động, làm việc cho pḥng nh́ Pháp, v́ là công giáo nên được ở lại miền Bắc. Một bên là chính phủ ta, đảng ta, một bên là công giáo.
    Nguyễn Khải viết truyện ấy được các cấp lănh đạo ca ngợi lắm cho là người sắc nước trong cuộc đấu tranh. Tôi rất ngại Nguyễn Khải, ngại cái tṛ sắc sảo, mới lên, được Trung ương tín nhiệm.

    Anh Lê Khang, tổ phó, là người đă đi sát với tôi từ 1952, trước đó, anh là đoàn trưởng và là chính trị viên của đoàn văn công trường Lục quân Việt Nam đóng bên Trung Quốc. Anh Lê Khang là người thẳng thắn, tốt bụng.
    Tôi sợ và ghê tởm nhất là thư kư Bàng Sĩ Nguyên[5], trước kia hắn là chính trị viên cho đoàn tôi ở Việt Bắc, lúc đó hắn là kẻ vô danh tiểu tốt, có viết lách vớ vẩn. Hắn có một vở kịch dở lắm, trong ṿng thảo luận với anh em có lần tôi lấy ví dụ viết kịch như Bàng Sĩ Nguyên là dở, chuyện đến tai hắn, hắn thù tôi từ đấy, hắn bịa chuyện tôi đạo văn nhưng không có hiệu quả ǵ. Người xấu lắm, mắt lồi, trắng dă, mồm vêu, răng vẩu, người gầy đét, má hóp nhỏ tí, thấy cấp trên th́ khúm núm, cổ rụt lại. Bây giờ hắn lại làm thư kư của tổ, th́ ḿnh vào tay nó rồi, tha hồ nó bới móc.

    Sau 15 ngày học "lư thuyết", bắt đầu vào kiểm điểm. Ban lănh đạo cho 7 ngày để viết kiểm điểm, không phải lên lớp, mỗi người cứ lặng lẽ viết. Tôi viết khoảng 100 trang giấy học tṛ, có thể coi là bản hồi kư cực đúng về những việc đă diễn ra từ khi hoà b́nh lập lại. Viết tự kiểm điểm th́ phải tự tố lên, tự ḿnh xỉ vả ḿnh, để trên người ta thấy ḿnh "thành khẩn học tập", và như vậy là có kết quả.

    Vào giai đoạn phải đem bản khai của ḿnh ra đọc cho tổ nghe, để tổ phê phán trước, giai đoạn này kéo dài độ nửa tháng; th́ một hôm Quang Dũng đến t́m tôi, gọi ra chỗ kín đáo, anh bảo: Tôi bị nó đấu dữ quá, nó bảo tôi là bí thư Quốc Dân Đảng, chui vào làm chủ báo Nhân Văn để phá hoại toàn bộ văn nghệ sĩ. Tôi hỏi: Thế ai làm tổ trưởng bên ấy? Anh nói: Bùi Huy Phồn (hay ai tôi không nhớ rơ lắm, nhưng cũng vào cái loại ấy, tức là cực kỳ trung thành với Tố Hữu). Tôi bảo: Cái thằng ấy nó làm tổ trưởng th́ nguy thật.

    Quang Dũng mặt tái đi, chắc sáng nay nó đấu anh ghê lắm, anh cầu cứu tôi: Ông nói làm sao cho cả lớp, cả trường biết, tôi có tham gia Nhân Văn đâu, tôi có bao giờ họp hành ǵ đâu, tôi đă nói tôi chẳng biết ǵ về Nhân Văn cả, anh Hoàng Cầm xin bài th́ tôi đưa một bài thơ t́nh mà cũng chỉ đăng ở Giai Phẩm. Thương bạn quá, lúc đó mà bị kết án là trùm Quốc Dân Đảng th́ sợ thật, có thể nó đem ra xử bắn ngay.

    Tôi an ủi anh: Anh yên chí, tôi đă viết tỉ mỉ, tôi báo cáo hết mọi việc Nhân Văn từ đầu đến cuối rồi. Hôm trước tôi đă đọc xong 100 trang báo cáo cho tổ rồi, c̣n đang trong t́nh trạng phê phán toàn tổ. Thế là tôi báo ngay cho Nguyễn Khải, bảo Khải chiều nay lên báo với lănh đạo là tôi xin lên "báo cáo điển h́nh" v́ tôi là người hoạt động số một, ngay từ khi chưa có Nhân Văn đến khi báo đóng cửa.
    Tôi xin báo cáo tất cả mọi hoạt động và ư nghiă của nó cho toàn trường. Nguyễn Khải hoan nghênh lắm, vừa mới bước vào kiểm điểm mà Hoàng Cầm đă xin lên nói điển h́nh như thế, giúp toàn trường đạt kết quả mau chóng.

    Ngày hôm sau tôi lên báo cáo từ 7g30 đến 11g30, nghỉ cơm trưa, rồi nói từ 2g đến 5g30, nghỉ cơm tối, rồi lại tiếp tục từ 7g30 đến 11g đêm, tổng cộng hơn 10 tiếng đồng hồ. Sau 11g30 trưa hôm đó, anh Quang Dũng đến t́m tôi vui vẻ: Ông cứu sống tôi đấy. Nó buộc tội Quang Dũng chỉ v́ nó t́m được cái ảnh anh chụp bên Vân Nam, mặc áo đại cán Tôn Dật Tiên, lại chụp chung với Nhất Linh. Chụp ảnh với trùm Quốc Dân Đảng Nhất Linh là chết rồi! Tuổi trẻ, óc giang hồ, lại mê văn Nhất Linh, cho nên anh lấy tên Dũng, nhân vật của Nhất Linh mà đặt tên ḿnh.

    Sau khi tôi đọc bài báo cáo điển h́nh rồi th́ về lớp học đến phần phê phán tác phẩm. Nguyễn Khải lấy quyền tổ trưởng át giọng, trấn áp, tôi muốn phân trần điều ǵ, hắn cắt ngay: Im mồm đi! Hắn c̣n bảo tôi: Gái đĩ già mồm!, Bàng Sĩ Nguyên là tay khốn nạn nhất, chỉ bới lông t́m vết. Họ dành 5 ngày để phê phán tác phẩm của tôi.
    Phê phán ghê lắm, từng bài thơ một, phê phán cả ngày, từng câu, từng chữ, dùng đủ mọi danh từ, thơ đểu, vu cáo cho Đảng ... Xong thơ đến văn, tên Bàng Sĩ Nguyên phê phán ghê nhất, rồi đến Nguyễn Khải sắc sảo ra cái vẻ có học hơn, anh Lê Khang chỉ ôn tồn nói rằng tôi không hiểu ǵ lắm về thơ, làm thơ không đúng với chính sách của Đảng. Anh đúng là con người có t́nh.

    Sau báo cáo của tôi th́ có ba người mừng là Quang Dũng, Trần Lê Văn và Thanh Châu, nhưng ông Văn Cao bảo tôi hèn: Mày báo cáo như thế là hèn, việc ǵ mày phải khai hết ra? Mày bán anh em à?

    Không, tôi chỉ nói sự thật, tôi không bịa chuyện ǵ, tôi không vu khống anh em. Tôi đă có kinh nghiệm những lớp chỉnh huấn từ trước, họ biết hết, nếu ḿnh giấu cái ǵ. Ngay hôm bắt đầu viết kiểm thảo th́ ông Nguyễn Đ́nh Thi đă loan tin cho cả trường biết anh Đang và "đồng bọn" đă bị bắt, gây chấn động hết cả, bởi v́ lúc bấy giờ văn nghệ sĩ cũng như nhân dân, tất cả đều như con cá nằm trong cái rọ, họ muốn bắt con nào th́ bắt. V́ vậy, tôi thấy không thể giấu họ bất cứ chuyện ǵ, kể cả những chuyện không cần phải nói như chuyện chúng tôi hút thuốc phiện ở nhà Tử Phác có cả Văn Cao. V́ thế mà anh Văn Cao cho là tôi hèn nhát, chưa bị đánh đă sợ run lên, phản bạn. Từ đó tôi và Văn Cao xa nhau và cuối cùng th́ hầu như không c̣n là bạn nữa[6].


    Còn tiếp ...

  7. #2297
    Tran Truong
    Khách

    Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc _ Thụy Khuê _ Chương 7

    ● Những lời buộc tội

    Để biết rơ tinh thần và phương pháp chỉnh huấn ở ấp Thái Hà, chúng ta nên đọc qua bài viết của ba người trách nhiệm cấp lănh đạo trong trường: Tố Hữu, Nguyễn Đ́nh Thi và Vơ Hồng Cương.


    ♦ Tố Hữu trong bài "Ư nghĩa một cuộc đấu tranh trong văn nghệ" in trên báo Học Tập, dựa vào tinh thần nghị quyết 6/1/58, lên án gắt gao:

    "Dưới ánh sáng mới ấy[7] đă bật rơ ranh giới giữa cách mạng và phản cách mạng, giữa cái mới và cái cũ; mỗi người yêu nước, yêu chủ nghĩa xă hội đều đă có thể nh́n thấy, phân biệt rơ ràng những con người và những con quỷ, những hoa thơm và những cỏ độc trong văn nghệ"[8].

    Sau khi ca tụng "Hai văn kiện có ư nghĩa quốc tế lớn lao của Mạc Tư Khoa" đă giúp cho "Trung Ương Đảng ta" chuyển biến, "có con mắt sáng để nh́n đúng t́nh h́nh", Tố Hữu xác định:

    "Không thể nào khác, muốn là “kỹ sư tâm hồn” xă hội chủ nghĩa, không thể nào không tự cải tạo bản thân văn nghệ sĩ thành những tâm hồn xă hội chủ nghĩa thật sự (...) Càng không thể để lén lút vào trong hàng ngũ văn nghệ, những con rắn độc thù địch phun nọc giết người."(...) Đó là tiêu chuẩn chính trị để phân rơ ranh giới: ai là thù, ai là bạn. Không thể mập mờ".

    Rồi ông đe doạ:

    "Mỗi văn nghệ sĩ lại phải tự trả lời dứt khoát: ủng hộ hay phản đối đường lối văn nghệ của chủ nghĩa Mác–Lênin, đường lối văn nghệ phục vụ công nông binh, phục tùng chính trị, theo yêu cầu của nhiệm vụ cách mạng và phục tùng sự lănh đạo của Đảng?"

    "Đă đến lúc cách mạng đ̣i hỏi mỗi văn nghệ sĩ và mỗi cán bộ văn hóa “duyệt lại” những tư tưởng, t́nh cảm của ḿnh, những sáng tác và công tác trong ba năm qua, và dưới ánh sáng của tư tưởng xă hội chủ nghĩa, làm một cuộc phê phán thật nghiêm trang, không khoan nhượng đối với ḿnh, đối với bạn, đối với địch". (...)

    "Thông qua cuộc đấu tranh lần này mà lột trần bộ mặt gian ác của những phần tử phản cách mạng, chống chế độ, chống nhân dân, phá hoại sự nghiệp cách mạng xă hội chủ nghĩa ở miền Bắc và sự nghiệp đấu tranh thống nhất nước nhà. Phải lôi chúng ra ánh sáng, xé toạc mặt nạ của chúng mà ném xuống đất."

    Rồi ông "vạch mặt" những "tên phản động":

    "Chúng là những tên phản trắc, có kẻ như Phan-Khôi một đời đă năm lần phản bội Tổ quốc, kẻ đă từng nhục mạ “người An-nam là chó, và đă là chó th́ phải ăn cứt” để “thuyết phục” người khác đầu hàng địch, mà vẫn dương dương tự cho ḿnh là “học giả tiết tháo”, và được kẻ đồng bọn phong cho là “anh hùng của ba trăm nô lệ” (!)

    Chúng là những con buôn "mác-xít", "cách mạng" đầu lưỡi như Trương-Tửu, Trần-Đức-Thảo mà thực chất là những tên tơ-rôt-skit vô tổ quốc đă từng nấp dưới nách của địch chống lại cách mạng, suốt đời thù ghét những người cộng sản và tất cả những ai tin yêu (...) Chúng là những kẻ đầu cơ cách mạng, như Nguyễn-Hữu-Đang (...) Gặp nhau trong một mục đích chung, chống Tổ quốc, chống nhân dân, chống chế độ, chống phe xă hội chủ nghĩa, chống Đảng lănh đạo, tất cả bọn chúng đă liên minh thành một khối, phối hợp hoạt động phá hoại trên lĩnh vực tư tưởng, văn hóa, trong các hội văn học nghệ thuật, một số cơ quan văn hóa, trong giới đại học, v.v… (...) Trên thực tế, rơ ràng chúng đă làm như những tay sai của địch thực hành kế hoạch phá hoại của Mỹ-Diệm ở miền Bắc là “chống cộng trong ḷng cộng".


    Cuối cùng, Tố Hữu nhấn mạnh đến sự kiện:

    "Cuối năm 1956, nói đến báo Nhân văn và các tập Giai phẩm, Hồ Chủ tịch đă chỉ rơ: "Đó là những hạt giống xấu gieo trên miếng đất của những tư tưởng sai lầm". Bởi vậy, vấn đề không phải chỉ là vứt bỏ những hạt giống xấu, mà c̣n là dọn lại đất cho tốt[9]".

    Lời kết luận của Tố Hữu xác định hai điểm:

    - Khi Trường Xuân đến họp, tuyên bố bác Hồ cũng có "cảm t́nh" với Nhân Văn, bác nói: không nên dùng dao mổ trâu để giết gà, là Trường Xuân đă phản ảnh chỉ thị ở cấp trên cùng, bởi không ai dám bịa một chuyện như thế về "bác Hồ" dưới thời đại Hồ Chí Minh.

    - Khi Tố Hữu tuyên bố: Nhân Văn Giai Phẩm là những hạt giống xấu, không những phải vứt bỏ mà c̣n phải dọn lại đất cho tốt. Ông cũng phản ảnh trực tiếp chỉ thị của Hồ Chí Minh. Trường Xuân và Tố Hữu thi hành sách lược của vị lănh tụ, riêng Tố Hữu thực hiện ư nghiă thâm sâu của cuộc thanh trừng: nhổ cỏ phải nhổ tận rễ.


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 5 users browsing this thread. (0 members and 5 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •