+ Reply to Thread
Page 253 of 253 FirstFirst ... 153203243249250251252253
Results 2,521 to 2,526 of 2526

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #2521
    dân say
    Khách

    Già hồ từng làm "chân tay" cho tụi thực dân Pháp

    Quote Originally Posted by Nguyễn Mạnh Quốc View Post
    ngày 24 - 09 - 2017...

    chưa kịp rời bàn máy để đi uống ngụm cà phê bỏ lạnh..

    được đọc mấy câu hỏi của T/v LeThi.. nay xin phép trả lời ;

    1945.. nmq đang ở ngay thủ đô Hà nội... và tháng 08-1945.. lang thang ăn xin ở chợ Mơ, ngă tư Trung Hiền- Bach mai- Hanoi/Viet nam.



    ....
    Cha , anh Q khai thật t́nh từng chi tiếc hén...

    Thế th́ từ cái timing tháng 8/1945 đến cái timing hồ chí minh kư deal mời quân đội Pháp vào Hanoi 1946 th́ có phải cái thời gian già hồ làm tay sai hay làm bù nh́n cho tụi thực dân Pháp khg ?

    Vậy mà tuổi trẻ choàng khăn đỏ ngày nay tuy có tuổi sồn sồn (như tên lùn xịt tên Quang nào đó) rồi.... cũng dám mở miệng ra ba xí ba tú khen già hồ "chưa bao giờ làm tay sai" cho tụi mắt xanh mũi lỏ đó anh à..

  2. #2522
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    312

    Vái tứ phương

    Quote Originally Posted by Nguyễn Mạnh Quốc View Post
    ...
    nmq cũng đă biết đến vài nét chữ viết của một vài người.. thường hay ghi chép, th́ đa số biết chữ Hán/Nôm.. riêng HCM.. và một số khác th́ rành Việt và Pháp ngữ.. riêng HCM .. th́ có viết chữ quốc ngữ, nhớ lại những nét chữ của người viết.. nhưng nếu so sánh với nét chữ trong thơ gởi Tổng thống Pháp ở trên th́ nmq dè dặt nhận xét ;.. chắc là không phải của HCM..
    ....
    Trong bức thư có những chi tiết sau:
    1/ Ngày viết đơn: ngày 15, tháng 9, 1911
    2/ Nguyễn tất Thành khai sinh tại Vinh năm 1892.
    3/ Việc những chữ "Caractères chinois" có thể được thêm vào.

    Tôi chỉ muốn có một bản khác để xác định điều số 3 mà thôi.

    C̣n hai điều 1, 2 coi như chính xác. Lư do, nếu khả năng tiếng Pháp của NTT khi mới qua Pháp không đủ để viết thư này th́ có thể nhờ người khác viết hộ. Chi tiết 1, 2 cần phải đúng để mong được nhận.

    (CÓ LẼ NTT đă chết vào năm 1932, hay 1933 tại Hồng Kông + việc hắn đă lấy Tăng tuyết Minh, người tàu làm vợ; nên Mao trạch Đông mới nảy ra ư định cho Hồ Quang đóng vai HCM cho tới khi chết. V́ lẽ này nên mới có nghi vấn 10 năm vắng mặt mọi hoạt động của HCM nếu y chính là NTT:)

    https://www.amazon.com/Ho-Chi-Minh-M...der_0520235339

    Nếu bác sĩ không sẵn ḷng giúp th́ tôi đành xin bất kỳ thành viên nào trong này có ḷng giúp dùm.

    Tiện đây xin tŕnh quư vị xem hai bức thư HCM gởi cho LX báo cáo về việc tổ chức "cải cách ruộng đất" (một việc hoàn toàn thuộc về nội trị của bất kỳ một quốc gia nào); và xin viện trợ.
    a/ Kư tên HCM:



    b/ Kư tên tàu:

  3. #2523
    Tran Truong
    Khách

    Phan Khôi (1887-1959) _ Chương 21

    I ● Sự chôn vùi Phan Khôi

    Sau Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Trần Trọng Kim, từ thập niên 1930 Phan Khôi tiếp tục xây dựng nền móng mới cho Việt học, bằng phương pháp độc đáo: phân tích, phê b́nh và phản biện, cổ vơ phải viết lịch sử cho đúng, kể cả các chi tiết nhỏ. Phải viết tiếng Việt cho đúng từng câu, từng chữ, từng chữ cái, từng chấm, phẩy. Phải dùng từ Việt và từ Hán Việt cho thích hợp. Phải hiểu Khổng học cho đúng. Sự t́m hiểu nguồn gốc ngôn ngữ và triết học Tây phương đi từ Thánh Kinh.

    Nữ quyền bắt đầu với Vơ Tắc Thiên. Phan Khôi luôn luôn t́m đến nguồn cội để giải thích vấn đề. Là một nhà báo, nhưng không phải nhà báo b́nh thường. Là một học giả, nhưng không phải học giả cổ điển chỉ biết nghiên cứu. Phan Khôi là khuôn mặt học giả phản biện duy nhất của Việt Nam trong thế kỷ XX. Nhưng sự nghiệp văn học của Phan Khôi bị chôn vùi trong gần nửa thế kỷ[1].



    ♦ Tạ Trọng Hiệp: Phan Khôi, người xa lạ

    Tạ Trọng Hiệp là người đầu tiên ở hải ngoại, đặt vấn đề nghiên cứu lại Phan Khôi trong buổi trả lời phỏng vấn RFI năm 1996[2]:

    "Tôi gọi Phan Khôi là Người xa lạ, v́ từ những năm 56, 57 trở đi, qua hiện tượng đấu tranh của nhóm NVGP, th́ sau đó có một cuộc đàn áp ghê gớm của nhà cầm quyền Hà Nội. Và từ đó đến nay, đă có rất nhiều thay đổi về t́nh h́nh trong nước (...) đă gần như không c̣n chỉ thị cấm kỵ ǵ nữa. Nhưng h́nh như với riêng một số người -chứ không phải toàn bộ- cứng đầu nhất trong NVGP, trong đó có Phan Khôi, th́ những cấm kỵ ấy vẫn c̣n, c̣n dưới nhiều h́nh thức lắm. Thứ nhất là không nói đến Phan Khôi. Không nói đến Phan Khôi, làm như là không có hiện tượng Phan Khôi. Phan Khôi không xuất hiện ở trên trái đất này.

    Nhưng t́m nhiều th́ thấy có một vài trường hợp không thể tránh khỏi, nên miễn cưỡng, họ phải làm ra một tiểu sử về Phan Khôi. Trong một cuốn sách ra cũng lâu lắm rồi, từ năm 1972, tập 2 bộ Lược Truyện Các Tác Gia Việt Nam, ở mục số 50, có một trang rưỡi dành cho Phan Khôi. Nội dung bài viết và phong cách câu văn làm ta sống lại những năm chung quanh vụ đàn áp NVGP, mà đỉnh cao là về sau, xuất hiện dưới h́nh thức một cuốn gọi là "Bọn Nhân Văn Giai Phẩm trước toà án dư luận", in năm 1959 (...)

    Người nào có cuốn ấy th́ thấy trong đó có ba, bốn bài ǵ đó, tập trung nện cụ Phan Khôi bằng đủ mọi cách, bằng những bịa đặt rất là bẩn thỉu, để chứng minh rằng ngay từ khi c̣n thiếu niên, Phan Khôi đă là người không ra ǵ. Và người viết không phải là người lơ tơ mơ đâu, đây là những người nổi tiếng có cá tính bướng bỉnh và có tinh thần phê phán rất ghê gớm như Nguyễn Công Hoan. Nếu tôi là con cháu Nguyễn Công Hoan, th́ có lẽ lúc này tôi sẽ t́m những nơi nào có cuốn sách đó, đốt đi, để xóa một giai đoạn không tốt cho Nguyễn Công Hoan[3].

    C̣n riêng cá nhân tôi, Tạ Trọng Hiệp, th́ tôi lại chủ trương ngược lại: Nhân dịp ta ra 1 hay 2 đặc san về Phan Khôi, th́ cũng nên in lại vài bài, kiểu bài của Nguyễn Công Hoan hay là của một vài người khác đă viết về Phan Khôi, để ta nhớ lại, nhất là để giáo dục thanh niên ngày hôm nay, là đă có những thời gian mà tŕnh độ văn hóa và đạo đức trong nước nó sa đọa đến một cái mức thấp mà không ai có thể ngờ được. Đây có tính cách giáo dục, mở đường cho tương lai. Ngày hôm nay th́ những cấm kỵ, phần lớn đă được bỏ rồi.
    Nhưng mà người ta vừa bỏ cấm kỵ, vừa muốn cho chúng ḿnh nghĩ rằng trong quá khứ có một vài sự hiểu lầm chứ chẳng bao giờ sa đọa đến nỗi bẩn thỉu như thế. Đấy là chuyện nó cắt nghĩa tại sao tôi muốn gọi cụ Phan Khôi là người xa lạ. (...) Tôi tiếp tục cái ư Phan Khôi, người xa lạ , là người ta h́nh như cố t́nh xóa dấu vết về Phan Khôi".


    Còn tiếp ...

  4. #2524
    Bách*Việt
    Khách

    Nên cần cẩn thận khi đọc Wiki

    Quote Originally Posted by dân say View Post
    Dĩ nhiên rồi.... , đừng bao giờ lân la vào Wiki Việt version cả v́ nơi đó có 1 bầy trẻ trung thành với đảng 1-SVPK háo danh đ̣i viết Sử Việt, rất nhiều chi tiết khi kiểm chứng lại th́ sai bét, những ai có khả năng biết tiếng ngoại ngữ nên lục lọi những chổ version tiếng Anh tiếng Pháp hay tiếng ǵ đó miển sao đừng tiếng Việt.. mà tham khảo.

    Bàn về Chronologie rất quan trọng, cho việc sắp xếp trước sau về 1 vần đề này hiện tuơng & biến cố nọ ..vv

    Ở bên VN ngày nay có chuyện mắc cười thế này nè...

    1 anh đảng viên CS làm job cũng cao cao nếu hỏng mua bằng cấp th́ làm sao ai nể đây ! rồi có chuyện ǵ , ghi vào Sử sách tŕnh độ học vấn cũng ở tầm OK chứ, như 3X có cử nhân Luật ǵ đó..

    Anh ấy bỏ $$$$ ra mua bằng cấp th́ cần ǵ để ư cái ngày tụi nó đóng mọc chứ...

    Thế rồi mới có chuyện Ảnh cầm cái bằng loại Master degree có in ngày "sớm hơn" cái bằng Cử nhân của ảnh in ngày đó .

    Chính v́ cái facts về timing "trước & sau" này nè mà em bé Ủn ỉn và anh già Trump hỏng có ai dám tṛ " tiên hạ thủ vi cường" cả.. ngu sau làm tṛ này "trước" bị mang tiếng là hung hăn trong Sừ à !.. phải chờ cho ai "làm truớc" ḿnh th́ ḿnh mới lấy danh nghĩa tự vệ lại ...

    Wikipedia Việt version là do đa số Dư Luận Viên (DLV) của Việt Cộng viết. Dư Luận Viên của Việt+ là những người lănh lương từ tiền thuế của dân VN, họ làm việc trên các trang mạng internet để xuyên tạc, tuyên truyền lươn lẹo theo ư của Việt Cộng. Wiki Việt version c̣n có bọn Dư Luận Viên của Cộng Sản Trung quốc, họ lănh lương của Trung Cộng, và tuyên truyền gian xảo lươn lẹo cho Trung Cộng trong những vấn đề liên quan đến VN. DLV Trung Cộng cũng hoạt động trên Wiki bằng tiếng Anh. Cho nên cần cẩn thận khi đọc Wiki.

    Các trường đại học tại Hoa Kỳ đều ngăn cấm sinh viên không được dùng nguồn từ Wiki (bất cứ bằng ngôn ngữ version nào) để làm nghiên cứu. Nguồn từ Wiki không được xem là đáng tin cậy v́ bất cứ ai cũng có thề vào thay đổi thêm bớt được. Wiki không được xem là Academic reference.

  5. #2525
    Tran Truong
    Khách

    Phan Khôi (1887-1959) _ Chương 21

    Tạ Trọng Hiệp đưa ra bằng chứng về luận điểm này:

    1/ Sự cố t́nh xoá tên Phan Khôi

    "Một bằng chứng rất gần đây là Phan Khôi trong những năm 30 có một số bài tranh biện với cụ Trần Trọng Kim (...) Những bài của cụ Kim đáp lại Phan Khôi được nhà xuất bản Tân Việt, khi in cuốn Nho Giáo lần thứ 3, cho vào phần Phụ Lục.(...) Bây giờ, muốn xóa dấu vết Phan Khôi cho tốt, là ta bỏ phắt cái Phụ Lục đi. Và quả nhiên, năm 1991, khi tái bản Nho Giáo ở Sài G̣n, người ta bỏ hẳn phần Phụ Lục ấy.

    Ta có thể đọc hết cuốn Nho Giáo mà vẫn không biết là Phan Khôi đă giới thiệu, đă có công rất lớn để giúp cho cuốn Nho Giáo của Trần Trọng Kim được giới có học, tạm gọi là trí thức hồi đó, t́m đọc. Và nhờ những biện luận của Phan Khôi mà có một số điểm sai lầm trong Nho Giáo được sửa lại. Như vậy là riêng về một tác phẩm mà Phan Khôi có công, và cái công đó đă hoàn toàn bị xoá bỏ, khi người ta tước cái phần phụ lục ấy đi".

    2/ Về nhà văn Sở Cuồng Lê Dư, em rể Phan Khôi

    "Ông Vũ Ngọc Phan, tác giả bất hủ của bộ Nhà Văn Hiện Đại mà tôi cũng như mọi người mang ơn rất nhiều trong thời c̣n trẻ (...) Những năm cuối đời, có đủ th́ giờ, ông viết hồi kư rất tường tận. Đặc biệt ông dành riêng gần 100 trang để tả lại cái buổi ban đầu lưu luyến ấy, ông được gặp người yêu của ông và sau ông cưới làm vợ. Đó là cô Hằng Phương, người có quan hệ gia đ́nh với Phan Khôi.

    Tại sao tôi nhớ đến Vũ Ngọc Phan khi nói về Phan Khôi? Tôi muốn đưa ra một minh họa, đố ai chối căi, rằng người ta cố ư, hay là quá sợ, người ta không dám nói đến Phan Khôi: Ông Vũ Ngọc Phan, nhà anh hùng văn hóa này, ông anh hùng đến nỗi kể về cô gái đẹp như tiên, ông tả Hằng Phương tóc dài mượt. Cái ǵ cũng đẹp cả. Thế th́ bố cô Hằng Phương là ai? Đọc hết cả tập hồi kư của Vũ Ngọc Phan nhan đề Những Năm Tháng Ấy (...) cả thẩy 423 trang (...) vẫn không biết ông ấy tên là ǵ! Ông bố của Hằng Phương là nhà văn Sở Cuồng, tên thật là Lê Dư!

    Lê Dư, hồi trẻ, có một giai đoạn bồng bột, nghe theo tiếng gọi của nhiệt huyết yêu nước, xuất ngoại Đông Du.(...) V́ đói quá, ông chuồn về Việt Nam. Và lại gặp lúc mật thám Pháp đang t́m cách dụ những người trí thức chống đối, về làm việc với nó, v́ nó đang muốn mở ra một lối thoát cho trí thức nho học duy tân: Các anh đi con đường chống chúng tôi th́ chết; nhưng nếu các anh đừng chống chúng tôi, mà lại có một hoạt động văn hóa, có lợi cho cả các anh lẫn chúng tôi, th́ các anh sống được.

    Tức là bằng sự mở tờ Nam Phong. Một người có tư tưởng ôn ḥa như Phạm Quỳnh đứng chủ trương. Cụ Lê Dư về được bổ nhiệm làm chủ bút, giữ phần Hán văn của Nam Phong[4]. Th́ chỉ v́ những năm đó mà về sau Lê Dư bị mang một nhăn hiệu -sau khi Cộng Sản lên cầm quyền- gần như là một người phản cách mạng.

    Cho nên Lê Dư cũng bị một số phận -tuy không nặng bằng Phan Khôi, nhưng cũng gần như thế.(...)- là trong bộ sách quư báu mà tôi hay dùng, Lược Truyện Các Tác Gia Việt Nam, tập II, ở mục số 19, có một tiểu sử Lê Dư, mà người cán bộ viết sách đó, lúc đó đang sống ở Hà Nội, có con gái cụ Lê Dư là bà Hằng Phương, con rể cụ Lê Dư là ông Vũ Ngọc Phan, con gái út cụ Lê Dư là vợ tướng Nguyễn Sơn, c̣n đang sống lúc bấy giờ ở giữa Hà Nội, mà họ dám viết tiểu sử Lê Dư bằng hai câu đầu như thế này:

    Không biết năm sinh và năm mất ở đâu.
    Lúc đó, cụ Lê Dư đang sống phây phây ở giữa Hà Nội (...) Vợ ông Lê Dư là em ruột Phan Khôi (...)Tôi rất bất măn khi ghi chép tiểu sử người ta, mà cứ giấu cái này, giấu cái kia. Nhất là cuốn hồi kư của Vũ Ngọc Phan, là người tôi mến trọng ngày xưa bao nhiêu, th́ sau khi đọc cuốn hồi kư, tôi mất đi nhiều thiện cảm với ông ấy, chỉ v́ cái chuyện hèn nhát của ông ấy: Tên bố vợ không dám nói, chỉ nói ông cụ làm ở Bác Cổ (...) Suốt mấy chục trang nói về ông bố của người mà ḿnh sắp đến xin cưới con gái, không dám nói đến tên ông cụ là Lê Dư!


    Còn tiếp ...

  6. #2526
    Tran truong
    Khách

    Phan Khôi (1887-1959) _ Chương 21

    3/ Về cụ Phan Trân, cha Phan Khôi

    "Điểm thứ ba, khi nói về tên ông ngoại của vợ ḿnh là cụ Phan Trân. Trong suốt cả cuốn hồi kư, mỗi lần nhắc đến cụ th́ cứ gọi cụ là cụ Phan Trần.(...) Ai có cuốn sách Những Năm Tháng Ấy của Vũ Ngọc Phan: Tên cụ là Phan TRÂN chứ không phải Phan TRẦN. Và qua sự chắp nối với một vài điều đọc ở chỗ khác, th́ dần dần tôi thử phác họa Phan Khôi là con cái nhà ai, sinh năm nào? Ở đâu? Đấy, cái này đă bắt tôi bỏ ra nhiều thời gian t́m kiếm, nó là khía cạnh khiến tôi đi đến một quyết định là nếu viết bài, th́ tôi đề tựa: Phan Khôi Người xa lạ? Với một dấu hỏi rất lớn v́ quả thật là gốc gác, lư lịch và dấu vết về đời cụ Phan Khôi ngày nay gần như bị xoá hết cả rồi"[5].

    Tạ Trọng Hiệp qua đời ba tháng sau khi nói những lời "thịnh nộ" này. Đó là năm 1996.



    Năm 2010, Lê Hoài Nguyên[6] cho biết t́nh trạng chung như sau: "Tại miền Bắc cuốn "Bọn Nhân Văn Giai Phẩm trước toà án dư luận" là tài liệu duy nhất tập hợp các bài tổng kết phê phán chính thống về NVGP. Một số người nghiên cứu do không có tư liệu, thường dựa viết theo cuốn này khi phải nói về giai đoạn 1954-1960 (...)
    Hầu như toàn bộ các thế hệ sau không biết mặt mũi các ấn phẩm NVGP là thế nào, người ta chỉ lặp lại các luận điệu chính thống mỗi khi nói về nó. (...) Ở một số cuốn hồi kí khi đến giai đoạn này người ta chỉ lướt qua một vài ḍng, kể cả hồi kí của Đào Duy Anh, Vũ Đ́nh Hoè, Gia đ́nh Phan Khôi, Vũ Ngọc Phan, Tố Hữu... Nghĩa là việc nói lại một cách rành mạch về NVGP vẫn c̣n là một việc cấm kỵ hoặc ít ra là khó nói!"

    Và ông kết luận: "Trong một xă hội đă kéo dài hơn nửa thế kỷ về sự mê muội dân trí, về sự độc tài về chính trị, sự lừa dối, sự đầu độc để có sự đồng thuận về vụ NVGP và các nhân vật của nó thật khó như đáy bể ṃ kim… Nhưng trong đêm tối không phải không có những người đă nh́n thấy ánh sáng của chân lư. Sẽ có nhiều người phản đối tôi.
    Nhưng chẳng lẽ cứ im lặng măi. Mỗi người chỉ là một góc của thế giới, và người ta bị thôi miên nữa, người ta cả tin. Tôi nghĩ đau khổ nhất của con người là đánh mất lư trí, là không hiểu, không thấy được thế giới thật đang ở bên ḿnh. Họ đă sống và tàn sát đồng loại và tự biện minh bằng một cái mục đích hăo huyền vô nhân tính. Vào những năm đầu đổi mới, tôi đă viết trong bài thơ Thế giới đang tồn tại: "Bi kịch thay cho những dân tộc chỉ tin vào những thần tượng, những tín điều""[7].

    Đây là bài viết công khai đầu tiên của một người trong ngành công an, đă từng có trách nhiệm trong hơn 20 năm về hồ sơ NVGP. Một bài viết can đảm. Không những có những thông tin đúng đắn, những nhận định ngay thẳng, mà c̣n đ̣i hỏi sự ṣng phẳng với quá khứ về mặt văn học và lịch sử.

    Hoạ sĩ Trần Duy, trong bài Tưởng niệm về Phan Khôi, viết nhân dịp kỷ niệm 120 năm sinh Phan Khôi 6/10/1887-6/10/2007[8] viết: "Ông Phan Khôi không c̣n nữa, nỗi oan khuất của đời ông vẫn chưa có người giải!(...) nỗi oan của Phan Khôi, cái mà ông quư nhất, ǵn giữ nhất là phẩm giá, th́ đă bị bôi nhọ, bị chà đạp. Ai là người minh giải?"[9].


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 4 users browsing this thread. (0 members and 4 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •