+ Reply to Thread
Page 272 of 272 FirstFirst ... 172222262268269270271272
Results 2,711 to 2,716 of 2716

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #2711
    Tran Truong
    Khách

    Một Cơn Gió Bụi

    Trần trọng Kim , một nhà học giả , một đời viết lách và sưu tầm , đóng góp không ít vào nền văn học nước nhà . Nhưng định mệnh trớ trêu , đã đẩy ông rơi vào cái mốc quan trọng : bước ngoặt lịch sử !!!
    Ông không thích quan trường , ông không ưa chính trị .... chỉ vì thấy tình cảnh đất nước nhiễu nhương ,lòng người ly tán . Vị nể lời của hoàng đế cuối cùng nhà Nguyễn là Bảo Đại , ông đứng ra thành lập chính phủ của nước Việt Nam lần đầu tiên được Độc Lập Thống Nhất , xé bỏ hiệp định Pa tơ nốt ....

    Một Cơn Gió Bụi viết dưới dạng hồi ký . Ghi lại những diễn biến lịch sử một thời đã qua , mà tác giả trải nghiệm .... Xin mời quí vị cùng các anh các chị theo dõi một chứng nhân lịch sử . Giọng văn hơi cổ xưa ....

    ........................


    Thấy ông nói thế, ai nấy đều vui vẻ mừng rỡ lắm. Kể ra đối với ông Dương th́ không đúng, mà đối với cả bọn chúng tôi th́ chỉ cách có mấy tháng là được về cả. Việc tin hay không tin ở quẻ bói là chuyện khác, đây tôi cốt lấy một chuyện cỏn con đó mà chứng thực cái ḷng mong mỏi của chúng tôi lúc ấy , là ai cũng muốn chóng được về.

    Trước ba ngày khi ông sắp mất, ông có viết một bức thư rất dài bằng chữ nho đưa cho tư lệnh bộ Nhật, nói ông chết th́ xin người Nhật cho hải táng, nghĩa là đem ném thây xuống biển. Đến khi mất rồi, tư lệnh bộ Nhật cho người đến bảo tôi rằng: Lễ hải táng phải có tàu bè mà nay đang lúc chiến tranh, tàu bè bận việc khác, rất không tiện.
    Vậy xin theo lễ nhà binh Nhật làm lễ hỏa táng ông Dương như một người chiến sĩ tử trận. Tôi nói rằng: Ông Dương một đời v́ nước tranh đấu, tuy không tử trận cũng như tử trận. Nay nhà binh Nhật đăi ông Dương như thế, chúng tôi rất cảm tạ.

    Sáng ngày 12 tháng chạp, làm lễ hỏa táng ông Dương Bá Trạc ở Chiêu Nam Đảo, đến chiều đem di hài đựng vào cái hộp, ngoài đề danh hiệu, rồi đưa thờ tại chùa Bản Nguyên Tự của Nhật Bản. Định đến ngày 16 tháng chạp tức là ngày mùng 2 tháng một năm Giáp Thân làm lễ cầu kinh ở tại chùa, có gần hết thảy người dân Việt Nam ở tại Chiêu Nam Đảo đến dự lễ.

    Riêng về phần tôi, th́ thật là sầu thảm. Lúc đi th́ hai người với nhau, nay một ḿnh tôi, lại đau yếu chưa biết sau này ra sao.

    Kể sao xiết nỗi thảm sầu.
    Đoạn trường ai có qua cầu mới hay.


    Chương 3

    Đi Băng Cốc và về Sài G̣n


    Việc ông Dương xong rồi , tôi nghĩ ở lại Chiêu Nam Đảo càng đau đớn thêm, tôi bèn viết thư về tư lệnh bộ Nhật ở Sài g̣n xin cho tôi và ông Đặng Văn Kư đi về Băng Cốc c̣n để ông Trần Văn Ân ở lại Chiêu Nam Đảo.
    Chúng tôi chờ mất 15 ngày mới được tin bên Đông Dương sang cho chúng tôi đi Băng Cốc. Trước định chờ có tàu bay th́ đi ngay. Sau nói tàu bay không có phải đi xe lửa. Chúng tôi nghĩ đi lối nào cũng được, cứ đi cho xong. Ngày khởi hành đă định là mùng 5 tháng giêng năm 1945, rồi lại lần lữa đến ngày 16 mới đi được.

    Trưa ngày 16, cơm xong th́ xe hơi đến đưa ra nhà trạm xe lửa, chờ đến 3 giờ chiều xe mới chạy. Thảm cảnh của tôi là phải mang cái hộp đựng hài cốt của ông Dương đi theo. Tôi đau phải nằm trên những thùng hàng xếp trong những toa bọc sắt, nóng như cái ḷ đốt lửa. Khổ th́ khổ thật, nhưng nghĩ được ra khỏi cái địa ngục Chiêu Nam Đảo là mừng rồi.

    Vả lại chúng tôi thấy những tướng hiệu của Nhật cũng đi như thế cả, th́ ḿnh cũng an ủi mà vui ḷng. Một người hạ sĩ quan và ba người lính Nhật đưa chúng tôi đi, đều hết ḷng trông nom, đi đến đâu họ lo cơm nước không thiếu thốn ǵ. Dọc đường lại hay có báo động, mỗi khi như vậy phải chạy nấp vào trong rừng dừa , thành ra dự định trước chỉ độ 4 ngày đến nơi, mà chuyến chúng tôi đi phải đến 10 ngày.

    Đất Mă Lai từ Tân Gia Ba đến biên giới nước Xiêm, thấy những thành thị ở dọc đường xe lửa khi xưa rất phồn thịnh, c̣n ở thôn quê thấy dân cư rất lưa thưa, trông bộ nghèo khổ lắm. Đất Mă Lai phần nhiều là rừng hoang ít đồng ruộng, chỉ thấy có nhiều khu trồng cao su và dừa. Có một điều lạ, là ở bên ta thấy nói khi quân Nhật đánh lấy đất Mă Lai có nhiều chỗ bị tàn phá, thế mà dọc đường chúng tôi không trông thấy vết chiến tranh đâu cả, chỉ trừ những chỗ bị tàu bay Mỹ mới sang ném bom mà thôi.

    Th́ ra quân Anh lúc đầu không chống giữ ǵ mấy, chỉ đánh qua loa rồi rút lui. Xe lửa đi đến chỗ cách Băng Cốc độ 200 cây số, có cái cầu lớn bị tàu bay Mỹ bắn vỡ tan, xe lửa phải dừng lại rồi dỡ hàng hóa xuống để xe cam-nhong chở về Băng Cốc. Đi đến chỗ ấy, người đội và mấy người Nhật ở lại, để một trung úy đưa chúng tôi đi.

    Đến trưa ngày 24 tháng giêng th́ đến. Xe cam nhong đưa chúng tôi đến tư lệnh bộ Nhật ở Xiêm. Chúng tôi vào đấy, ngồi uống chén nước, rồi có người Nhật đi xe hơi khác đưa chúng tôi đến nhà riêng ở ngoại ô kinh thành.
    Cái nhà riêng ấy rộng răi, mát mẻ, và đă có hai người con của ông Cường Để là Tráng Liệt và Tráng Cử , ở bên Đông Dương sang ở đấy từ trước với một sĩ quan Nhật.

    Từ khi chúng tôi về ở đấy, ăn uống đầy đủ, khác hẳn với cảnh ở Chiêu Nam Đảo. Sau lại có ông Nguyễn Văn Sâm là một chính khách Việt Nam cũng chạy sang ở Băng Cốc, ngày ngày đi lại chơi với chúng tôi.
    Cái hộp đựng di hài của ông Dương Bá Trạc th́ để trong pḥng ngày đêm hương đèn thờ phụng. Song được độ chừng mươi ngày, người trung úy ở với chúng tôi về Sài g̣n. Tôi nghĩ ḿnh ở đây chưa biết ra thế nào, chi bằng nhờ người Nhật ấy đem hài cốt của ông Dương về Sài g̣n, rồi sẽ giao lại cho con ông ấy ở Chợ Quán , để chôn tạm chỗ nào đó, sau này sẽ hay.

    Tôi ngỏ lời với người trung úy Nhật, ông ấy vui ḷng nhận giúp ngay. Thế là việc ông Dương tạm yên.


    Còn tiếp ...

  2. #2712
    Tran Truong
    Khách

    Một Cơn Gió Bụi

    Trần trọng Kim , một nhà học giả , một đời viết lách và sưu tầm , đóng góp không ít vào nền văn học nước nhà . Nhưng định mệnh trớ trêu , đã đẩy ông rơi vào cái mốc quan trọng : bước ngoặt lịch sử !!!
    Ông không thích quan trường , ông không ưa chính trị .... chỉ vì thấy tình cảnh đất nước nhiễu nhương ,lòng người ly tán . Vị nể lời của hoàng đế cuối cùng nhà Nguyễn là Bảo Đại , ông đứng ra thành lập chính phủ của nước Việt Nam lần đầu tiên được Độc Lập Thống Nhất , xé bỏ hiệp định Pa tơ nốt ....

    Một Cơn Gió Bụi viết dưới dạng hồi ký . Ghi lại những diễn biến lịch sử một thời đã qua , mà tác giả trải nghiệm .... Xin mời quí vị cùng các anh các chị theo dõi một chứng nhân lịch sử . Giọng văn hơi cổ xưa ....

    ........................


    Khi chúng tôi c̣n ở Chiêu Nam Đảo định xin đi Băng Cốc, ông Dương Bá Trạc nói ông có hai người bạn đồng chí người bắc là ông Vũ Mẫn Kiến, chủ một đồn điền lớn, và ông Phạm Đ́nh Đối đi tu làm sư coi một cái chùa.
    Đến Băng Cốc, tôi liền nhờ ông Sâm đi t́m hai người ấy để gặp nói chuyện. Được mấy ngày, ông Sâm đưa tôi đến một tiệm trà gặp ông Vũ Mẫn Kiến. Ông là người trạc ngoài 60 tuổi.

    Ngồi nói chuyện mới rơ ông không phải là chủ đồn điền , nhưng có thuê được mươi mẫu ruộng để vợ con lần hồi làm ăn. Tôi trông ông Vũ Mẫn Kiến giống ông lăo nhà quê ta. Ông nói có theo ông Cường Để và ông Phan Bội Châu ra ngoài, rồi sau về Xiêm t́m cách sinh nhai. Nói đến việc chính trị th́ ông chẳng có ư kiến ǵ. Hỏi tin ông Phạm Đ́nh Đối th́ nói ông ấy đi tu ở một chùa và nay đă mất rồi.

    Vậy mà ở xa nghe nói, tưởng là các ông ấy có tổ chức, có thế lực, kỳ thực chẳng có ǵ đáng kể. Cũng như là sau tôi thấy những người cách mệnh Việt Nam ta ở bên Tàu, nghe tuyên truyền th́ tưởng là họ có cơ sở chắc chắn, lúc biết rơ sự thực, thật là buồn. Tôi kể câu chuyện ra đây cốt để người ta biết rơ sự thực, đừng có nghe nhảm tin lầm.
    Ḿnh là người một nước hèn yếu, ra ngoài không biết nương tựa vào đâu, thành ra thường hay bị cực khổ mà không làm được việc ǵ ra tṛ.

    Thành Băng Cốc, xưa kia thường gọi là thành Vọng-Các là kinh đô của nước Xiêm, một thành thị rất lớn, có thể lớn gấp năm gấp bảy lần Hà Nội, dân cư rất trù mật có đủ các thứ người, nhưng phần nhiều là người Tàu ở lâu đă nhập tịch nước Xiêm. Hạng người ấy rất hoạt động về đường kinh tế và chính trị.
    Trừ khu nhà vua, các cung điện làm theo lối cổ, nhà một tầng, mái dốc, nóc nhọn, có các kiểu trang sức đặc biệt của Xiêm. C̣n phố xá ở ngoài thành nhà vua trông giống như thành Quảng Châu hay thành Thượng Hải bên Tàu.

    Cả nước Xiêm, h́nh như chỉ ở kinh đô là có sự sinh hoạt rất náo nhiệt mà thôi, ngoài ra ở vùng thôn quê, theo dọc đường xe lửa đi từ Tân Gia Ba đến Băng Cốc, không thấy có thành thị lớn nào cả.
    Đi đến đâu cũng thấy rặt những đồng áng mênh mông cùng những ruộng vườn và rừng cây. Thỉnh thoảng thấy những hàng dừa lưa thưa với những đàn trâu ở ruộng, hoặc ở nơi ven rừng cây th́ thấy năm bảy con trâu kéo gỗ.

    Người Xiêm cùng một ṇi giống với người Tàu, tiếng nói cũng hơi giống nhau. V́ người Xiêm và người Tàu xưa kia ở mé tây tỉnh Vân Nam và mé đông Tây Tạng, đă từng lập thành nước Nam Chiếu vào khoảng đệ thất đệ bát thế kỷ.
    Sau v́ người Tàu xâm lăng mới theo sông Cửu Long xuống miền nam, lập ra các bộ lạc ở xứ Tàu và nước Xiêm ngày nay. Tính người Xiêm cũng gần như người Tàu,
    đàn ông ưa hoạt động lắm, làm ǵ được đủ ăn rồi th́ thích chơi bời, cờ bạc chớ ít cố gắng làm lụng.

    Gần hầu hết dân trong nước theo Phật giáo tiểu thặng như Cao Miên và Tàu. Ở vùng thôn quê có nhiều người Xiêm gốc tích là người Việt Nam. Phần nhiều theo đạo Gia Tô rồi, v́ xưa bên ta có sự cấm đạo họ chạy sang bên Xiêm. Đă mấy đời nay lập thành làng thành ấp ở với nhau, giữ phong tục của ta và vẫn nói trọ trẹ tiếng Việt Nam, họ tự xưng là An Nam cũ.

    Những người Xiêm An Nam cũ ấy có đến ba bốn vạn ở rải rác các miền gần biên giới chớ không có mấy người ở kinh đô. Hiện nay ở mé ngoại ô thành Băng Cốc có một khu gọi là làng Gia Long, tức là chỗ chúa Nguyễn Phúc Ánh bị Tây Sơn đánh chạy sang trú ngụ ở đây. Chỗ ấy nay có cái chùa và có một pho tượng rất lớn để
    lộ thiên.
    V́ chúng tôi sang Băng Cốc một cách bí mật, thường phải ở trong nhà ít khi đi ra ngoài, nên chỉ biết qua loa thế thôi. Chúng tôi ở Băng Cốc, bốn người ở một nhà đang vui vẻ, đến ngày mùng 6 tháng hai th́ xảy ra một việc không ngờ, làm chúng tôi lại phải chạy vào bệnh viện nhà binh của Nhật.

    Số là ông Nguyễn Văn Sâm từ khi người Nhật đem sang ở Băng Cốc, có tụ hợp những thiếu niên Việt Nam chạy sang đó, lập thành một tổ chức tiểu công nghệ làm đinh để bán cho nhà Đại Nam công ty của người Nhật, lấy tiền chi dụng. Cái tiểu công nghệ ấy đang tiến hành, th́ có một thiếu niên Việt Nam tên là Tân, nhập tịch
    dân Xiêm, cũng làm đinh nhờ ông Sâm đem bán hộ.
    Mỗi khi đến cuối tháng có tên Thuận đi lănh tiền, rồi về của ai bao nhiêu th́ đến lấy. Lần cuối cùng số tiền của tên Tân có hơn ba vạn bạc, tên Thuận lĩnh món tiền được hơn bốn vạn rồi mang cả trốn đi mất. Chuyện ấy, mấy hôm trước đă thấy ông Sâm nói nhỏ cho chúng tôi biết, nhưng vẫn tưởng là tên Thuận đi chơi đâu chưa về, chứ nó không nỡ lấy tiền của cả bọn.

    Đến khi tên Tân đi t́m măi không thấy tên Thuận, lại có ư ngờ cho ông Sâm đồng t́nh với tên Thuận rồi đem dấu chỗ nào. Tên Tân thấy ông Sâm đang đi lại chỗ chúng tôi ở, nó tưởng là tên Thuận trốn vào đó mới đi tŕnh hiến binh Xiêm đến bắt tên Thuận. Song cứ như chúng tôi biết th́ ông Sâm không có dính dáng ǵ đến việc tên Thuận lấy tiền trốn đi, mà tên Thuận cũng không bao giờ đến nhà chúng tôi.

    Chiều ngày mùng 6 tháng hai, bốn chúng tôi với ông Sâm đang ngồi nói chuyện, có cả viên đại úy Nhật ở nhà, thấy mấy người hiến binh Xiêm vào xin phép t́m tên Thuận. Viên đại úy Nhật ra tiếp một lúc , rồi thấy hai người hiến binh Xiêm và tên Tân vào chỗ chúng tôi ngồi, nói đi t́m tên Thuận. Họ nói thế rồi đi ra.
    Việc ấy xảy ra xong, chúng tôi có bảo viên đại úy Nhật rằng chúng tôi ở đây là phải dấu kín mà nay cho hiến binh Xiêm vào trông thấy như thế, nhỡ có việc ǵ th́ sao. Ông nên đi đến tư lệnh bộ mà nói rơ như thế.
    Viên đại úy Nhật ngồi nghĩ một lúc, rồi mặc quần áo ra đi, nói đến 6 giờ về ăn cơm. Đến bữa cơm chúng tôi ngồi chờ không thấy về. Măi đến 9 giờ tối mới thấy viên ấy về với ba người hiến binh Nhật đến canh nhà. Chúng tôi thấy thế bảo nhau: có một tí việc như thế làm ǵ mà phải cho lính đến canh nhà. Đoạn đến giờ chúng tôi đi ngủ.

    Vào khoảng 2 giờ sáng ngày mùng bảy chúng tôi đang ngủ, chợt nghe tiếng xe hơi và tiếng nói x́ xào, không biết rơ việc ǵ. Một lát thấy viên đại úy ở với chúng tôi vào đánh thức cả dậy, nói có sự nguy cấp, phải đi ngay. Hỏi đi đâu, viên ấy không nói. Ai nấy mắt nhắm mắt mở vội vàng mặc quần áo, rồi lên xe hơi, đi một cách bí mật đến sở hiến binh.
    Nghỉ ở đấy đến 8 giờ tối, họ đem chúng tôi đến bệnh viện nhà binh của Nhật ở ngoại ô. Bấy giờ người Nhật đem cả ông Sâm vào ở với chúng tôi trong một cái pḥng khá rộng.

    Từ đó, năm chúng tôi ở đấy cho đến khi về, không được đi ra ngoài phố như trước. Chúng tôi không hiểu tại sao người Nhật lại dùng cách pḥng bị bí mật như thế. Chúng tôi ở đấy với một đời sống tẻ ngắt, quanh quẩn trong pḥng riêng, chiều chiều ra vườn dạo chơi một lúc rồi lại về nằm, hễ có báo động tàu bay th́ chạy ra chui xuống hố.
    Đến sáng ngày 10 tháng ba năm 1945 được tin người Nhật đă đánh quân Pháp ở Đông Dương. Chúng tôi lúc ấy chẳng nghĩ ǵ cả, chỉ mong người Nhật cho chúng tôi về nước. Nhưng măi chẳng thấy tin tức ǵ khác. Chúng tôi thấy cách người Nhật đối đăi với người bản xứ làm chúng tôi thất vọng. Ai cũng mong chóng được về nhà cho yên phận mà thôi.


    Xem tiếp trang 13 ...

  3. #2713
    Tran Truong
    Khách

    Một Cơn Gió Bụi

    Trần trọng Kim , một nhà học giả , một đời viết lách và sưu tầm , đóng góp không ít vào nền văn học nước nhà . Nhưng định mệnh trớ trêu , đã đẩy ông rơi vào cái mốc quan trọng : bước ngoặt lịch sử !!!
    Ông không thích quan trường , ông không ưa chính trị .... chỉ vì thấy tình cảnh đất nước nhiễu nhương ,lòng người ly tán . Vị nể lời của hoàng đế cuối cùng nhà Nguyễn là Bảo Đại , ông đứng ra thành lập chính phủ của nước Việt Nam lần đầu tiên được Độc Lập Thống Nhất , xé bỏ hiệp định Pa tơ nốt ....

    Một Cơn Gió Bụi viết dưới dạng hồi ký . Ghi lại những diễn biến lịch sử một thời đã qua , mà tác giả trải nghiệm .... Xin mời quí vị cùng các anh các chị theo dõi một chứng nhân lịch sử . Giọng văn hơi cổ xưa ....

    ........................


    V́ cớ ǵ sau cuộc xung đột ở Lạng Sơn người Nhật đă vào đóng đô ở Đông Dương từ cuối năm 1940 đến bây giờ, và đă được người Pháp giúp đỡ cho mọi sự tiện lợi mà lại đánh quân Pháp?

    Chúng tôi xét ra là lúc đầu theo kế hoạch của người Nhật muốn bắt ép người Pháp ở Đông Dương phải hợp tác với họ để thu mọi điều tiện lợi về việc chiến tranh. Họ tính rằng nếu lúc cuối cùng mà họ được thắng lợi, th́ t́nh h́nh chính trị ở Đông Dương tự nhiên sẽ giải quyết theo ư định của họ. V́ thế cho nên trong hơn bốn năm quân Nhật đóng ở Đông Dương vẫn không khiêu khích ǵ với quân Pháp.

    Song từ khi quân Anh, Mỹ ở Thái B́nh Dương đă tấn công lấy lại được các đảo mé ngoài biển và đất Phi Luật Tân, t́nh thế nước Nhật đă nguy ngập lắm rồi. Người Nhật lúc ấy phải t́m cách đề pḥng quân Đồng Minh có đổ bộ lên Đông Dương chăng. Vả bấy giờ người Pháp ở Đông Dương ngấm ngầm tổ chức sự kháng
    chiến để tiếp ứng quân Đồng Minh.
    Người Nhật biết mưu ấy, bèn quyết ư đánh quân Pháp để thu quyền pḥng giữ cả dăy đất Đông Dương là địa thế rất quan trọng về đường hành binh ở cả vùng Nam
    Á.

    Quân Pháp lúc ấy cũng đă dự bị cả mọi đường, nhưng v́ thế lực không đủ và ḷng dân bản xứ không theo Pháp, nên thành ra thất bại. Quân Nhật lại biết xếp đặt mọi việc chu đáo hơn, nên việc tấn công của họ được thắng lợi chỉ trong khoảng mấy ngày toàn thể đất Đông Dương vào tay họ.
    Chúng tôi lúc ấy cứ chờ đợi ở Băng Cốc, chợt đến ngày 29 tháng ba có một viên trung úy ở Sài g̣n sang Băng Cốc, đến bảo chúng tôi rằng có tàu bay sang đón về. Sau hỏi ra th́ chỉ có một ḿnh tôi về.

    Tôi ngạc nhiên hỏi: Sao chỉ có một ḿnh tôi? Viên trung úy nói: Tư lệnh bộ ở Sài g̣n mời ông về hỏi việc ǵ về lịch sử. Chiều hôm ấy tư lệnh bộ Nhật ở Băng Cốc đặt tiệc đăi tất cả mấy người chúng tôi và mới nói chuyện hôm mùng 7 tháng hai trước phải đưa chúng tôi đến ở bệnh viện là v́ có tin đồn có thích khách định đến giết chúng tôi.
    Nghe nói thế chúng tôi cho là một sự tưởng tượng thôi, chứ chúng tôi có làm ǵ mà người ta phải dùng đến thủ đoạn ấy. Tiệc xong về ngủ, sáng sớm dậy, đi ra trường bay đến 9 giờ 15 máy bay cất cánh. Mười ba giờ 15 tới trường bay Tân Sơn Nhất rồi về Sài g̣n vào hàng cơm ăn cơm trưa, chờ đến giờ vào tư lệnh bộ của Nhật gặp viên đại tá coi về việc chính trị.

    Ngồi nói chuyện một lúc rồi sang gặp bên trung tướng tham mưu trưởng của bộ tư lệnh Nhật. Trung tướng nói:

    - Ông Phạm Quỳnh và các ông thượng thư cũ đă từ chức cả rồi. Vua Bảo Đại điện mời mấy người này về Huế để hỏi ư kiến.

    Trung tướng đưa tôi xem tờ giấy kê tên những người ấy là ông Hoàng Trọng Phu, Vũ Ngọc Oánh, Trịnh Bá Bích, Hoàng Xuân Hăn, Cao Xuân Cẩm và tên tôi mà lại không thấy tên ông Ngô Đ́nh Diệm. Tôi lấy làm lạ sao lại có tên tôi đứng vào đấy.
    Tôi nói với trung tướng rằng:

    - Tôi không có hoạt động ǵ, và không có phe đảng nào cả. Gọi tôi về Huế không có ích lợi ǵ. Xin cho tôi ra Hà Nội thăm nhà và uống thuốc.

    Lúc ấy tôi c̣n đau, người gầy ốm, chỉ mong về nhà yên nghỉ, dưỡng bệnh. Trung tướng nói:

    - Đó là ư của vua Bảo Đại muốn hỏi ông về việc lập chính phủ mới, ông cứ ra Huế rồi sẽ biết.

    Tôi thấy trong những người gọi về Huế có tên ông Hoàng Xuân Hăn, tôi quen lâu, có thể rơ sự t́nh, vả lại ra Huế rồi ra Hà Nội cũng một con đường. Tôi bèn nhận lời ra Huế.
    Ngồi nói chuyện với trung tướng và đại tá Nhật, có người trung úy Nhật thông ngôn bằng tiếng Pháp, độ hơn một giờ về t́nh thế nước Việt Nam. Tôi cứ thành thực nói thẳng, không kiêng dè, v́ tôi không có mưu cầu ǵ thành ra trong ḷng thản nhiên.
    Trung tướng hỏi tôi rằng:

    - Ông có quen ai ở Sài g̣n về ở tạm vài ngày trước khi đi ra Huế không? Tôi nói:

    - Đây tôi không có quen ai. Khi tôi ở Hà Nội vào có đến ở nhà của Đại Nam công ty, nếu không có điều ǵ bất tiện, th́ cho tôi ra ở đấy vài hôm.

    Trung tướng bảo trung úy đưa tôi đến nhà Tùng Hạ, chủ nhà Đại Nam công ty. Đến đấy gặp ông Tùng Hạ, nói tôi mới về và muốn phiền ông cho ở nhờ vài hôm. Ông ta nói:

    - Trước cửa nhà tôi có đảng Quốc Xă Việt Nam, có cái pḥng rộng ở trên lầu, cụ sang nghỉ đấy tiện lắm.

    Tôi hỏi thăm ông Ngô Đ́nh Diệm và ông Nguyễn Xuân Chữ là những người mấy tháng trước Nhật đă đưa vào ở Chợ Lớn. Ông nói rằng:

    - Ông Diệm về Vĩnh Long ở với anh. Ông Chữ th́ về Hà Nội được vài hôm nay rồi.

    Tôi nghĩ bụng ông Diệm và ông Chữ là hai người tư lệnh bộ Nhật đă chú ư lâu ngày, và các ông ấy lại có tổ chức và đảng phái, sao người Nhật lại không nói ǵ hết? Đang nghĩ ngợi như thế, th́ chợt thấy ông Ngô Đ́nh Diệm đến.
    Ấy là lần đầu tôi gặp mặt ông Diệm v́ trước kia tôi chỉ nghe nói thôi chứ không bao giờ gặp. Ông Diệm hỏi tôi:

    - Cụ mới về đây à? Cụ có biết tin ǵ không?. Tôi đáp:

    - Tôi mới về, chưa biết ǵ cả, chắc có tin ǵ th́ ông biết trước tôi. Người Nhật lạ quá, họ chẳng cho chúng tôi biết ǵ cả. Tôi vừa thấy trong bộ tư lệnh nói ở Huế các bộ thượng thư đă từ chức rồi. Vua Bảo Đại gọi ông Hoàng Trọng Phu vào bàn việc lập chính phủ mới.

    - Thế à? Sao người Nhật không cho tôi biết?

    Ngồi nói chuyện qua loa vài câu, rồi ông Diệm đứng dậy nói:

    - Tôi phải vào tư lệnh bộ có chút việc, sáng sớm mai tôi lại về Vĩnh Long.

    Cho đến ngày nay, tôi vẫn chưa hiểu rơ tại sao bọn ông Diệm là người của ông Cường Để ủy quyền cho tổ chức việc lập chính phủ khi có đảo chính ở Đông Dương, và lại có một số người Nhật Bản ủng hộ mà chính phủ Nhật lại bỏ rơi.
    Chỉ có một cách giải thích cái thái độ ấy là những người Nhật cầm quyền lúc đó, sau khi đánh quân Pháp rồi họ sợ đem ông Cường Để về có điều bất tiện, để vua Bảo Đại về đường chính trị lại có lợi hơn. Đă không dùng quân cờ Cường Để th́ tất nhiên phải để bọn ông Diệm ra ngoài cuộc. Đó là theo ư tôi hiểu, c̣n lẽ ǵ khác nữa, tôi không biết.

    Tôi ở lại Sài g̣n ba ngày, biết có ông Cử Bùi Khải, anh nhà tôi, nhưng tôi quên mất địa chỉ. Đi t́m người hỏi thăm đến nhà luật sư Trịnh Đ́nh Thảo là người bắc hỏi xem có biết nhà ông Cử ở đâu. Ông Thảo hết ḷng tử tế đánh xe hơi đưa tôi đi t́m. T́m được nhà ông Cử lại gặp cả cậu Bùi Nam và mấy người cháu ở đấy, thật vui vẻ vô cùng. Tôi nhờ cậu Nam đi đánh điện về Hà Nội báo tin tôi đă về cho nhà tôi biết.

    Từ hôm ở Băng Cốc về Sài g̣n, chiều nào viên đại úy ở bộ tư lệnh Nhật cũng mời đến nhà ông Tùng Hạ, chủ Đại Nam công ty ăn cơm và nói chuyện, có khi nói chuyện đến một hai giờ khuya. Mấy ngày như thế đến chiều hôm mùng 2 tháng tư, đại úy đưa tôi ra xe lửa c̣n ngồi nói chuyện đến lúc xe chạy.


    Xem tiếp trang 16 ...

  4. #2714
    Tran Truong
    Khách

    Một Cơn Gió Bụi

    Trần trọng Kim , một nhà học giả , một đời viết lách và sưu tầm , đóng góp không ít vào nền văn học nước nhà . Nhưng định mệnh trớ trêu , đã đẩy ông rơi vào cái mốc quan trọng : bước ngoặt lịch sử !!!
    Ông không thích quan trường , ông không ưa chính trị .... chỉ vì thấy tình cảnh đất nước nhiễu nhương ,lòng người ly tán . Vị nể lời của hoàng đế cuối cùng nhà Nguyễn là Bảo Đại , ông đứng ra thành lập chính phủ của nước Việt Nam lần đầu tiên được Độc Lập Thống Nhất , xé bỏ hiệp định Pa tơ nốt ....

    Một Cơn Gió Bụi viết dưới dạng hồi ký . Ghi lại những diễn biến lịch sử một thời đã qua , mà tác giả trải nghiệm .... Xin mời quí vị cùng các anh các chị theo dõi một chứng nhân lịch sử . Giọng văn hơi cổ xưa ....

    ........................


    Chương 4

    Ra Huế Lập Chính Phủ


    Sự đi từ Sài g̣n ra Huế, tư lệnh bộ Nhật nói rằng tôi đau đầu và nhiều tuổi, đi tàu bay không được, v́ phải bay cao, để đi xe lửa tiện hơn. Tôi bảo đi cách nào cũng được, miễn là đi được mà thôi. Xe lửa lúc bấy giờ chỉ có những toa hạng ba và hạng tư, chứ không có những toa hạng nhất và hạng nh́ nữa.
    Song người Nhật lấy một toa hạng nhất cũ để hai cái ghế dài cho tôi đi với viên thiếu úy và một người Nhật làm thông ngôn tiếng Việt Nam.

    Khi xe lửa nghỉ ở Nha Trang, tôi ghé vào nhà ông Đặng Phúc Thông coi xe lửa vùng ấy, và ăn cơm ở đấy. Tôi vào đấy là cốt hỏi tin tức nhà v́ bà Thông là bạn với nhà tôi. Đến sáng ngày mùng 5 tháng tư, vào hồi 10 giờ rưỡi th́ tới Huế.
    Xe lửa vừa đậu xong, thấy một người Nhật ra đón, xưng tên là Urabé, làm lănh sự Nhật ở Huế, rồi về cả nhà ông Yokohama, tối cao cố vấn Nhật. Đến tối gặp ông Hoàng Xuân Hăn mừng quá, ngồi uống chén nước và nói vài câu chuyện hàn huyên. Rồi tôi xin về nhà ông Hăn nghỉ.

    Vừa về đến nhà chưa được năm phút, thấy ông Urabé trở lại báo tin cho tôi biết là vợ con tôi ở Hà Nội đă vào đến Huế rồi. Tính ông Urabé rất vui vẻ, ông nói rằng: Kỳ quá, khi tôi trở về, đi qua sở hiến binh Nhật, nhân có tí việc ghé vào đấy thấy có một người con gái biết nói tiếng Nhật, nói định qua Xiêm t́m cha. Tôi hỏi th́
    chính là con cụ. Tôi liền đến khách sạn đón bà cụ về nhà tôi.

    Ngay lúc ấy con và rể tôi ở ngoài chạy vào, mừng rỡ khóc lóc. Hỏi ra mới biết vợ và con tôi ở Hà Nội, nghe tin tôi ở Băng Cốc, thấy Nhật Bản đảo chính rồi mà măi
    không thấy tôi, mới mầy ṃ xin phép đi sang Xiêm t́m. Đi đến Huế nghe người ta nói mang máng là tôi đă về Huế, nhân khi xe lửa nghỉ ở đấy đến tối mới chạy, bèn vào hiến binh Nhật hỏi xem tin ấy có đúng không.
    Ấy là cùng một ngày không hẹn mà tôi và vợ con tôi gặp nhau ở Huế. Vua Bảo Đại biết tin ấy, cho dọn cái nhà của viên đại úy Bon ở trước trong thành cho chúng tôi ngụ tạm. Lúc ấy tôi cũng chưa biết rơ t́nh thế ra sao, chỉ đinh ninh chờ sau khi vào yết kiến vua Bảo Đại rồi xin về Hà Nội dưỡng bệnh.

    Từ trước tôi không biết vua Bảo Đại là người như thế nào. V́ trong thời bảo hộ của nước Pháp, h́nh như ngài chán nản không làm ǵ cả, chỉ săn bắn và tập thể thao. Hôm mùng 7 tháng tư tôi vào yết kiến thấy có vẻ trang nghiêm và nói những điều rất đúng đắn. Ngài nói:

    - Trước kia nước Pháp giữ quyền bảo hộ nước ta, nay đă không giữ được nước cho ta, để quân Nhật đánh đổ, vậy những điều trong hiệp ước năm 1884 không có hiệu quả nữa, nên bộ thượng thư đă tuyên hủy hiệp ước ấy. Trẫm phải đứng vai chủ trương việc nước và lập chính phủ để đối phó với mọi việc.

    Tôi tâu rằng:

    - Việc lập chính phủ, ngài nên dùng những người đă dự định từ trước, như Ngô Đ́nh Diệm chẳng hạn, để có tổ chức sẵn sàng. Tôi nay th́ phần già yếu bệnh tật, phần th́ không có đảng phái và không hoạt động về chính trị, tôi xin ngài cho tôi về nghỉ.

    Ngài nói:

    - Trẫm có điện thoại gọi cả Ngô Đ́nh Diệm về, sao không thấy về.

    Tôi tâu:

    - Khi tôi qua Sài g̣n, có gặp Ngô Đ́nh Diệm và ông ấy bảo không thấy người Nhật nói ǵ cả. Vậy hoặc có sự ǵ sai lạc chăng. Ngài cho điện lần nữa gọi ông ấy về. C̣n tôi th́ xin ngài cho ra Bắc.

    Ngài nói:

    - Vậy ông hăy ở đây nghỉ ít lâu, xem thế nào rồi hăy ra Bắc.

    Lúc ấy tôi mệt nhọc lắm, và có mấy người như bọn ông Hoàng Xuân Hăn đều bảo tôi trở lại. Tôi chờ đến gần mười ngày. Cách độ ba bốn hôm tôi lại đi hỏi ông tối cao cố vấn Nhật xem có tin ǵ về ông Diệm chưa.
    Trước th́ cố vấn Nhật nói chưa biết ông Diệm ở đâu, sau nói ông Diệm đau chưa về được. Đó là lời tối cao cố vấn, chứ tự ông Diệm không có điện riêng xác định lại.
    Vua Bảo Đại thấy t́nh thế kéo dài măi cũng sốt ruột, triệu tôi vào bảo tôi chịu khó lập chính phủ mới.

    Ngài nói:

    - Trước kia người ḿnh chưa độc lập. Nay có cơ hội, tuy chưa phải độc lập hẳn, nhưng ḿnh cũng phải tỏ ra có đủ tư cách để độc lập. Nếu không có chính phủ th́ người Nhật bảo ḿnh bất lực, tất họ lập cách cai trị theo thể lệ nhà binh rất hại cho nước ta. Vậy ông nên v́ nghĩa vụ cố lập thành một chính phủ để lo việc nước.

    Tôi thấy vua Bảo Đại thông minh và am hiểu t́nh thế, liền tâu rằng:

    - Nếu v́ quyền lợi riêng tôi không dám nhận chức ǵ cả, xong ngài nói v́ nghĩa vụ đối với nước, th́ dù sao tôi cũng cố hết sức. Vậy xin ngài cho tôi vài ngày để tôi t́m người, hễ có thể được tôi xin tâu lại.

    Tôi ra bàn với ông Hoàng Xuân Hăn để t́m người xứng đáng làm bộ trưởng. Nguyên tắc của tôi định trước là lựa chọn những người có đủ hai điều kiện. Một: phải có đủ học thức và tư tưởng về mặt chính trị . Hai: phải có đức hạnh chắc chắn để dân chúng kính phục.

    Cách lựa chọn như thế cũng khó, v́ từ lâu nay chỉ có những người mềm lưng khéo thù phụng mới được ngôi cao, quyền cả, c̣n những người ngay chính ẩn nấp ở đâu đâu, ít khi biết được. Người xu danh trục lợi th́ rất nhiều, nhưng không phải là người đương nổi những việc trong thời kỳ khó khăn như ngày hôm nay.


    Có một điều nên nói cho rơ, là trong khi tôi chọn người lập chính phủ lúc ấy, người Nhật Bản không bao giờ hỏi tôi chọn người này người kia. Tôi được hoàn toàn tự chủ t́m lấy người mà làm việc. Và tôi đă định từ trước rằng nếu người Nhật can thiệp vào việc trong nước th́ tôi thôi ngay, không làm nữa.


    Còn tiếp ...

  5. #2715
    Tran Truong
    Khách

    Một Cơn Gió Bụi

    Trần trọng Kim , một nhà học giả , một đời viết lách và sưu tầm , đóng góp không ít vào nền văn học nước nhà . Nhưng định mệnh trớ trêu , đã đẩy ông rơi vào cái mốc quan trọng : bước ngoặt lịch sử !!!
    Ông không thích quan trường , ông không ưa chính trị .... chỉ vì thấy tình cảnh đất nước nhiễu nhương ,lòng người ly tán . Vị nể lời của hoàng đế cuối cùng nhà Nguyễn là Bảo Đại , ông đứng ra thành lập chính phủ của nước Việt Nam lần đầu tiên được Độc Lập Thống Nhất , xé bỏ hiệp định Pa tơ nốt ....

    Một Cơn Gió Bụi viết dưới dạng hồi ký . Ghi lại những diễn biến lịch sử một thời đã qua , mà tác giả trải nghiệm .... Xin mời quí vị cùng các anh các chị theo dõi một chứng nhân lịch sử . Giọng văn hơi cổ xưa ....

    ........................


    Đến ngày cuối cùng tôi chọn được đủ người rồi kê rơ danh sách các bộ trưởng như sau:

    - Trần Trọng Kim, giáo sư,
    - Nội Các Tổng Trưởng Trần Đ́nh Nam, y sĩ,
    - Nội Vụ Bộ Trưởng Trần Văn Chương, luật sư,
    - Ngoại Giao Bộ Trưởng Trịnh Đ́nh Thảo, luật sư,
    - Tư Pháp Bộ Trưởng Hoàng Xuân Hăn, toán học thạc sĩ,
    - Giáo Dục và Mỹ Nghệ Bộ Trưởng Vũ Văn Hiền, luật sư,
    - Tài Chánh Bộ Trưởng Phan Anh, luật sư,
    - Thanh Niên Bộ Trưởng Lưu Văn Lang, kỹ sư,
    - Công Chính Bộ Trưởng Vũ Ngọc Anh, y khoa bác sĩ,
    - Y Tế Bộ Trưởng Hồ Bá Khanh, y khoa bác sĩ,
    - Kinh Tế Bộ Trưởng Nguyễn Hữu Thi, cựu y sĩ, Tiếp Tế Bộ Trưởng.

    Chừng mười giờ sáng ngày 17 tháng tư năm 1945, tôi đem danh sách ấy vào tŕnh vua Bảo Đại. Vào đến nơi, tôi thấy ông Yokohama, tối cao cố vấn Nhật, đă ngồi đó rồi. Ông thấy tôi vào liền hỏi:

    - Cụ đă lập thành chính phủ rồi à?. Tôi nói:

    - Vâng, hôm nay tôi đem danh sách các bộ trưởng vào tâu tŕnh hoàng thượng để ngài chuẩn y.

    Tôi đệ tŕnh vua Bảo Đại, ngài xem xong phán rằng:

    - Được.

    Khi ấy ông Yokohama nói:

    - Xin cho tôi xem là những ai. Ông xem rồi, trả lại tôi và nói:

    - Tôi chúc mừng cụ đă chọn được người rất đứng đắn.

    Sự thực là thế, chứ không như người ta đă tưởng tượng là người Nhật Bản bắt tôi phải dùng những người của họ đă định trước.

    Sau khi lập xong chính phủ, họp hội đồng chính phủ, tôi muốn đặt chức Nội Các Phó Tổng Trưởng để pḥng khi tôi nhọc mệt, hay đi đâu vắng có người thay tôi làm việc. Tôi xem các ông bộ trưởng lúc ấy trừ ông Lưu Văn Lang ở Sài g̣n không ra nhận chức, có ông Trần Văn Chương, bộ trưởng bộ ngoại giao, là người nhiều tuổi hơn, tôi xin cử ông Chương xung chức ấy.

    Cả nội các đều ưng thuận. Việc ấy là tôi định, chứ không phải do người Nhật can thiệp. Tôi nói rơ việc ấy là v́ sau này tôi thấy có người nói: Người Nhật bắt tôi phải để ông Chương làm Nội Các Phó Tổng Trưởng. Đó cũng là một sự tưởng lầm.

    Khi tôi đứng ra lập chính phủ, không phải không hiểu t́nh thế rất khó của nước Việt Nam đối với nước Pháp, và nước Pháp với các nước Đồng Minh. Sự biến xảy ra ở nước Việt Nam, nguyên là một nước có văn hóa có chế độ phân minh, nhân khi trong nước suy nhược, người Pháp sang lấy vơ lực bắt phải chịu cuộc bảo hộ của người Pháp.
    Dù có hiệp ước của triều đ́nh Việt Nam đă kư với người Pháp, chẳng qua cũng chỉ là một tờ hiệp ước cưỡng bách mà thôi. Và chính người Pháp về sau cũng đă không
    giữ đúng những điều kư trong hiệp ước ấy. Nay nước Pháp thất bại, để người Nhật chiếm giữ mất cả quyền lợi, vua Bảo Đại đă đứng lên tuyên bố độc lập th́ nghĩa vụ của người Việt Nam là ai nấy đều phải cố sức làm việc giúp nước, rồi sau t́nh thế thay đổi thế nào sẽ có cuộc điều đ́nh cho đúng công lư và đúng phong trào hiện thời.


    Theo lư tưởng ấy, nên ngay từ lúc đầu trong lời tuyên bố của chính phủ, tôi đă nói những công việc quốc dân phải lo để gầy lại nền tự chủ nước nhà mà thôi, chứ không nói về việc chiến tranh của nước Nhật với các nước Đồng Minh, chủ ư muốn tránh sự người Nhật có thể lôi kéo người ḿnh vào cuộc chiến tranh của họ. Lúc chính phủ chúng tôi mới lập ra, bao nhiêu chính quyền của người Pháp giữ trước , và việc cai trị ở các tỉnh đều do viên tối cao cố vấn Nhật tạm thời quyết định.

    Những văn thư và tờ tŕnh báo, các cơ quan ở tỉnh đều gửi qua bên pḥng tối cao cố vấn.
    Những dinh thự của các bộ trưởng, thượng thư cũ đều chật hẹp, dột nát, dơ bẩn, không ở và làm việc được. Vậy trước hết, phải lo t́m nhà và các sở làm việc.
    Khi c̣n chính phủ bảo hộ th́ có hai chính phủ, mọi việc quan hệ đến chính trị trong nước th́ do chính phủ bảo hộ định đoạt. Chính phủ Nam Triều có vua và triều đ́nh, nhưng chỉ đặt ra để thi hành những mệnh lệnh của chính phủ bảo hộ mà thôi, chứ không có quyền hành ǵ cả.

    Nay phải hợp nhất cả hai chính phủ này, bắt các quan ở các tỉnh chỉ được trực tiếp với chính phủ Việt Nam mà thôi, và cấm không cho gửi văn thư về sở tối cao cố vấn Nhật nữa.
    May lúc đó được viên tối cao cố vấn Nhật là ông Yokohama, một người am hiểu t́nh thế và nhă nhặn, cho nên mọi việc cũng giải quyết được dễ dàng.
    Đem lại sự thống nhất trong việc cai trị như thế mà cũng mất hơn một tháng mới xong.

    Ấy là chỉ nói việc sửa đổi cai trị thôi, c̣n các cơ quan trọng yếu như công an, sở tuyên truyền công văn hăy c̣n ở
    trong tay người Nhật cả.
    Quan lại ở các tỉnh, phần nhiều là những tham quan ô lại chỉ quen sự thi hành mệnh lệnh của người Pháp, chứ không mấy người có đủ tư cách làm người công chức một nước tự chủ.

    Muốn thay đổi các quan lại là một chuyện rất khó. Những người làm chính trị nói huyên thuyên th́ nhiều, song những người chín chắn biết suy nghĩ và biết cách đối lại với dân chúng cho êm ái th́ ít.
    Việc chính trị là một việc rất phức tạp, cần phải có nhiều lịch duyệt và tài cán mới làm được. Nay muốn thay đổi các quan lại, th́ phải từ từ lựa chọn nhân viên cho xứng đáng, chứ đem người mới , làm việc lại dở hơn người cũ, th́ chỉ làm rối việc chứ không có ích ǵ.

    Tuy thế, nhưng chỗ nào có viên tỉnh trưởng bất lực lắm, chúng tôi cố t́m trong những nhân vật mới, xem ai có thể làm được đem ra thay. Hăy làm thử như thế một vài nơi xem hiệu quả thế nào. Nhưng xét ra hiệu quả mong đợi cũng không được mỹ măn lắm.
    Chính sách của chúng tôi lúc bấy giờ, v́ t́nh thế chưa được vững chắc nên phải đi từ từ, không làm điên đảo hết cả, sợ gây ra rối loạn.

    Việc quan hệ nhất về đường nội trị lúc ấy là phải lo sự vận tải để tiếp tế miền bắc, dân t́nh đói khổ người chết đói hàng ngàn hàng vạn. V́ vậy chúng tôi ra Bộ Tiếp Tế chuyên coi việc vận tải thóc gạo trong nam ra bắc.
    Bộ ấy không đạt được mục đích của chính phủ v́ sự vận tải khó khăn quá, đường xe lửa bị hư hỏng, thuyền bè đi ngoài bể bị tàu ngầm đánh và bị cướp bóc mất cả.
    Việc binh bị trong nước là việc quan trọng đến vận mạng cả nước, mà lúc ấy quân lính và súng ống không có. Kinh đô Huế có tất cả hơn một trăm lính bảo an, tức lính khố xanh cũ, và sáu bảy chục khẩu súng cũ đạn cũ, bắn mười phát th́ năm sáu phát không nổ.

    Các tỉnh cũng vậy, mỗi tỉnh có độ 50 lính bảo an, các phủ huyện th́ độ chừng vài chục người. Việc pḥng bị do quân Nhật đảm nhiệm hết. V́ lẽ đó và các lẽ khác nữa mà lúc đầu chúng tôi không đặt bộ quốc pḥng.
    Một là trong khi quân Nhật đang đóng ở trong nước, nếu ḿnh đặt bộ quốc pḥng th́ chỉ có danh không có thực, và người Nhật có thể lợi dụng bắt người ḿnh đi đánh giặc với họ.
    Hai là trước khi ḿnh có đủ binh lính và binh khí, ta hăy nên gây cái tinh thần binh bị, th́ rồi quân đội ḿnh mới có khí thế.

    Nhiều người ở ngoài không hiểu ư chúng tôi buông lời bài xích rằng sao có chính phủ mà không có bộ quốc pḥng. Họ không biết rơ t́nh thế lúc bấy giờ bắt chúng tôi phải trù tính mọi việc cho chu đáo, tránh làm những việc hớ hênh có hại cho dân cho nước.
    Không có bộ quốc pḥng, nhưng lại có bộ thanh niên, lập ra các đạo thanh niên tiền tuyến, để một ngày kia thành những đội quân có tinh thần mạnh mẽ.



    Xem tiếp trang 19 ....

  6. #2716
    Tran Truong
    Khách

    Một Cơn Gió Bụi

    Trần trọng Kim , một nhà học giả , một đời viết lách và sưu tầm , đóng góp không ít vào nền văn học nước nhà . Nhưng định mệnh trớ trêu , đã đẩy ông rơi vào cái mốc quan trọng : bước ngoặt lịch sử !!!
    Ông không thích quan trường , ông không ưa chính trị .... chỉ vì thấy tình cảnh đất nước nhiễu nhương ,lòng người ly tán . Vị nể lời của hoàng đế cuối cùng nhà Nguyễn là Bảo Đại , ông đứng ra thành lập chính phủ của nước Việt Nam lần đầu tiên được Độc Lập Thống Nhất , xé bỏ hiệp định Pa tơ nốt ....

    Một Cơn Gió Bụi viết dưới dạng hồi ký . Ghi lại những diễn biến lịch sử một thời đã qua , mà tác giả trải nghiệm .... Xin mời quí vị cùng các anh các chị theo dõi một chứng nhân lịch sử . Giọng văn hơi cổ xưa ....

    ........................


    Nói về chương tŕnh chính trị của chính phủ lúc ấy, chúng tôi đă có chương tŕnh dự định trước.
    Theo ư tôi, bất cứ trong một chính thể nào, việc của chính phủ là phải lấy sự dân sinh làm trọng, nghĩa là phải làm cho dân an cư lạc nghiệp, rồi t́m cách giáo hóa nâng cao tŕnh độ dân chúng về đường tinh thần và đường vật chất cho hợp thời để tiến thủ với các dân tộc khác, mà vẫn giữ được đặc tính của ḿnh.

    Song trong t́nh thế của nước Việt Nam mới bước đầu đi vào con đường tự chủ, có nhiều sự cản trở khó khăn, chúng tôi phải lo làm những việc cần kíp có thể làm ngay được, như việc tiếp tế đă nói ở trên, việc mời các chính khách c̣n phiêu lưu nước ngoài trở về nước, và xóa bỏ những h́nh ảnh bất công để những người ái quốc c̣n đang bị giam cầm trong các lao ngục có thể tùy tài ra tham dự việc kiến thiết quốc gia.

    Chúng tôi lại muốn gây nuôi ḷng hy sinh v́ nước mà dựng đài kỷ niệm ở các nơi đô thị lớn để ghi những sự nghiệp của các bậc anh hùng chí sĩ đă quên ḿnh v́ ṇi giống, v́ tổ quốc trong khoảng bảy tám mươi năm vừa qua.
    Đối với quan lại cũ, có nhiều người đă quen thói tham nhũng, chúng tôi định sẽ t́m cách trừng trị rất nghiêm. Nhưng lúc đầu chúng tôi muốn mở rộng con đường cải thiện để ai biết hối quá cải tà qui chính, th́ được yên ổn làm việc, cốt để gây lại ḷng biết liêm sỉ của người đă đi lầm đường lạc lối.

    Những công việc ấy, chúng tôi đă khởi đầu làm cả.
    Về đường cải tổ chính thể, là những việc quan trọng, cần phải có th́ giờ suy nghĩ kỹ. Trước hết chúng tôi lập ra những tư vấn hội nghị ở các địa phương theo phương pháp của chúng tôi đă định, để chọn lấy những người lịch duyệt và có học thức ra giúp các cơ quan hành chính địa phương, lo việc cai trị trong hạt.

    Những tư vấn hội nghị địa phương ấy sẽ chọn lấy những người xứng đáng lập thành một tư vấn hội nghị toàn quốc, giúp chính phủ trong việc cải tổ quốc gia và thảo một dự án về hiến pháp, đợi đến khi có quốc hội lập hiến sẽ đem ra thảo luận.
    Đó là chương tŕnh những việc chính phủ dự định để tùy t́nh thế và phương tiện mà thi hành. Nhưng v́ thời gian eo hẹp quá, nên chưa thực hiện được.

    Nước Việt Nam đă là một nước tự chủ th́ phải có quốc kỳ và quốc ca. Bài quốc ca th́ từ trước vẫn dùng bài Đăng Đàn là bài ca rất cổ, mà âm điệu nghe nghiêm trang.
    Chúng tôi nghĩ: trước khi có bài nào hay hơn và có nghĩa lư hơn th́ hăy cứ dùng bài ấy.
    C̣n lá quốc kỳ, mỗi người bàn một cách, chúng tôi định đem hỏi mọi người trong nước và ai có ư kiến
    ǵ, th́ vẽ kiểu gửi về. Có kiểu lá cờ vàng có quẻ ly ở giữa là có ư nghĩa hơn cả. Chúng tôi định lấy kiểu ấy làm quốc kỳ.

    Lá cờ vàng là từ xưa nước ta vẫn dùng. Trong sách Quốc Sử Diễn Ca nói khi bà Triệu Ẩu nổi lên đánh quân Tàu, đă dùng lá cờ ấy khởi nghĩa, nên có câu rằng Đầu voi phất ngọn cờ vàng.
    Vậy lấy sắc cờ vàng là hợp với cái ư cách mệnh của tổ quốc, lấy dấu hiệu quẻ ly là v́ trong lối chữ tối cổ của ta có tám chữ viết bằng vạch liền (dương) và những vạch đứt (âm) để chỉ tám quẻ, chỉ bốn phương chính và bốn phương bàng, nói ở trong kinh dịch, mà quẻ ly chủ phương nam. Chữ LY c̣n có nghĩa là lửa, là văn
    minh, là ánh sáng phóng ra bốn phương.

    Lấy sắc vàng là hợp với lịch sử, lấy quẻ ly là hợp với vị trí nước nhà lại có nghĩa chỉ một nước văn hiến như ta thường tự xưng. Như thế là lá cờ vàng quẻ ly có đủ các ư nghĩa.
    Song có người nói: cờ quẻ ly là một điềm xấu cho nên thất bại, v́ ly là ĺa.
    Ly là ĺa là một nghĩa khác chứ không phải nghĩa chữ ly là quẻ. Và việc làm của một chính phủ là cốt ở cái nghĩa lư, chứ không phải sự tin nhảm vô ư thức.

    Việc thất bại là v́ t́nh thế chứ không phải v́ lá cờ. Giả sử dùng lá cờ khác mà trong hoàn cảnh lúc ấy có thể thay đổi được ǵ không?
    Việc chính trị ở trung bộ dần dần đă rơ rệt, nhưng ở bắc bộ và Nam Bộ c̣n trong tay người Nhật. Chính phủ trước phải lo thu lại hết toàn thể nước Việt Nam về một mối.
    Nước Việt Nam từ bắc chí nam vốn là một nước duy nhất về lịch sử, về phong tục và về ngôn ngữ. Tuy về địa dư th́ h́nh thể nước chạy dài hơn hai ngàn cây số, nhưng tính cách duy nhất thật rơ rệt, ít nước nào trong thiên hạ được như thế.

    Sau v́ có sự lấy thuộc địa và sự bảo hộ của nước Pháp, đem chia nước làm ba đoạn là nam kỳ, trung kỳ và bắc kỳ. Mỗi một kỳ có một chính sách khác nhau như ba nước vậy. Sự chia ngắt ra như thế là một lối chính trị dùng phương pháp chia ra để thống trị. Song sự chia ngắt ấy lấy áp bức mà đặt ra, chứ về phương diện người bản quốc th́ chữ kỳ chỉ có nghĩa là khu, xứ, bộ, phận, như ta nói: xứ bắc, xứ trung, xứ nam mà thôi, không có nghĩa ǵ là một nước.

    Người Pháp cũng biết thế nên mới dựng tiếng tàu là Tông Kinh (Đông Kinh) gọi bắc kỳ, và dùng tiếng Cochinchine là tiếng ǵ chẳng biết để gọi nam kỳ cho ra vẻ ba nước khác nhau.
    Nhưng khi ai hỏi một người Việt Nam, bất cứ ở nam hay bắc, là người nước nào, th́ người Việt Nam ấy tự nhiên đáp lại rằng: Tôi là người An Nam. Tiếng An Nam là tiếng người ta đă quen dùng từ đời Lê thành ra phổ thông hơn.

    Vậy việc thu cả ba kỳ về quyền trung ương để thống nhất đất nước như khi chưa bị sự bảo hộ của nước Pháp là việc rất trọng yếu của chính phủ tôi. Trong sự điều đ́nh với người Nhật để thu lại lănh thổ nước Việt Nam gặp nhiều sự khó khăn.
    Trước hết người Nhật bằng ḷng trả đất Bắc Bộ cho chính phủ Việt Nam, song những đất thuộc ba thành: Hà Nội, Sài g̣n, Đà Nẵng và Nam Bộ là đất vua Việt Nam
    ngày trước đă kư kết cho nước Pháp th́ người Nhật đ̣i tạm giữ đến khi nước Việt Nam hoàn toàn độc lập sẽ trả sau.

    Chính phủ Việt Nam viện lẽ quân Nhật đánh quân Pháp để giải phóng cho Việt Nam và vua Bảo Đại đă tuyên bố bỏ hết những hiệp ước đă kư với nước Pháp, th́ lẽ tất nhiên là người Nhật phải trả toàn lănh thổ cho vua Việt Nam. Nay nếu người Nhật cứ giữ lấy những đất ấy là trái với lời hứa hẹn trước.
    Trong khi c̣n đang điều đ́nh về việc thu toàn lănh thổ, chúng tôi đă định áp dụng dự án của chúng tôi về đường chính trị, là chính phủ trung ương nhiếp thống hết cả những cơ quan quan hệ đến cuộc chính trị chung cả nước như quốc pḥng, ngoại giao, tài chánh, giáo dục v...v...

    C̣n về đường cai trị th́ chia nước ra mấy địa phương, đại khái như Bắc Bộ Địa Phương, Trung Bộ Địa Phương và Nam Bộ Địa Phương. Mỗi địa phương được quyền tự trị về phương diện cai trị và kinh tế. Các cơ quan hành chính các địa phương do chính phủ trung ương chọn người bản xứ cử ra và có các nhân vật hội nghị kiểm
    duyệt.

    Khi c̣n chờ có hiến pháp và sự tuyển cử phân minh, các cơ quan hành chính ở các địa phương hăy tạm cử những nhân vật xứng đáng ra xung chức địa phương tư vấn nghị viên. Chúng tôi cho chính sách địa phương tự trị như thế có nhiều điều tiện lợi và hợp với t́nh thế từng xứ về đường cai trị và đường kinh tế, mà không hại ǵ cho sự thống nhất của nước nhà.

    Khi người Nhật đă trả lại đất bắc bộ, chính phủ cử ông Phan Kế Toại, đă làm chức tổng đốc và có tiếng là người thanh liêm hơn cả, ra xung chức bắc bộ khâm sai. Nhật trả đất bắc bộ, nhưng vẫn giữ những thành thị Hà Nội, Hải Pḥng, Đà Nẵng và xứ nam bộ.
    Nhật lại giữ hết những cơ quan trọng yếu như sở công an, sở tuyên truyền và các công sở thuộc phủ toàn quyền cũ của Pháp, như nha học chính, nha tư pháp, sở bưu điện, sở công chánh, sở tài chính v...v...

    Trong khi chúng tôi phải lo làm mọi việc và c̣n phải điều đ́nh với người Nhật để thu lại những lănh thổ nước nhà, th́ ở Huế có người phát truyền đơn nói thế nọ thế kia, nhất là nói ông Ngô Đ́nh Diệm không về là v́ chưa lấy lại đất nam bộ.
    Lại có một người Nhật nói ra nói vào rằng: trong nội các chỉ có những người chuyên môn chứ không có người chính trị. Cái ư của bọn ấy là muốn đưa những người
    thân với họ vào nội các.

    Song chúng tôi nghĩ: người làm việc nước lúc ấy cần phải là những người ngay chính và có học thức, chứ không cần những người xảo trá, xưng danh trục lợi, gió chiều nào theo chiều nấy. V́ vậy thành ra có nhiều chuyện mè nheo rất khó chịu.


    Xem tiếp trang 21 ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •