Results 1 to 2 of 2

Thread: Vu Lan: Tháng Bảy ngát mùa hoa yêu thương-Trịnh Thanh Thủy

  1. #1
    Member
    Join Date
    16-10-2010
    Posts
    36

    Vu Lan: Tháng Bảy ngát mùa hoa yêu thương-Trịnh Thanh Thủy

    Tháng bảy ngát mùa hoa yêu thương

    Trịnh Thanh Thủy
    Trích Bảo Mai blog




    Tháng bảy mùa Vu Lan về, mùa của hiếu hạnh, của sum họp, của yêu thương. Mùa của mưa Ngâu rải hạt cho hoa Ngâu nở. Cho lũ quạ bắc cầu Ô Thước rủ Ngưu Lang, Chức Nữ về liếc mắt, trao t́nh, kể lể chuyện khăn yếm trắc trở, sụt sùi giọt vắn, giọt dài. Mùa của tưởng nhớ ông bà, cha mẹ, tổ tiên. Mùa của ban phát yêu thương cho những người phạm tội, cho cả cơi dương và cơi âm, cho oan hồn uổng tử bay về trần gian ăn cỗ.


    Tháng bảy nơi tôi ở, hoa hướng dương, cúc, thược dược, rực vàng, chói đỏ. Ở quê nhà, hoa phượng, hoa sấu, hoa loa kèn, cũng toé lửa, trải thảm vàng hoe. Tuy nhiên tôi vẫn thích nhất một loài hoa nở rực rỡ, dịu dàng, cao quư và đẹp vô ngần nở vào Tháng Bảy, đó chính là “Hoa Từ Mẫu” hay là “Hoa Mẹ Hiền”.


    Mỗi năm, tới mùa Vu Lan tôi lại đi chùa, cúng Phật, cầu nguyện cho cha mẹ, cho gia đ́nh tôi được vạn điều lành. Tôi hân hoan dự lễ hoa hồng và hănh diện cài lên ve áo ḿnh một đoá hoa màu hồng thay v́ màu trắng. Màu hồng của yêu thương chảy nhẹ vào tim tôi, màu của biểu trưng mẹ tôi c̣n sống.



    Note: H́nh trong bài viết này là minh họa
    Trăng rằm tháng bảy treo cao, đẹp làm sao ngày tết Trung Nguyên, đẹp làm sao ư nghĩa của mùa Vu Lan. Thưở bé, trong kư ức lúc mờ lúc tỏ của tôi, mùa Vu Lan, chỉ vẻn vẹn có một điều vui là “đi giựt cô hồn”. Tôi của xa xưa thường cặp bè, tụ bạn với lũ nhóc hàng xóm đi ŕnh xem nhà nào cúng cô hồn, đợi họ cúng xong thảy thức ăn ra, là nhào vào tranh giựt. Ở Sài G̣n những năm trước 75, người dân cúng cô hồn rất nhiều. Có nhà cúng lớn, nhất là những nhà làm ăn buôn bán. Theo tục cúng rằm, sau khi cúng Phật, cúng dường thần linh, ông bà tổ tiên, th́ người ta cúng chúng sinh(cô hồn).


    Lệ này thường cúng vào buổi chiều. Cúng cô hồn xuất phát từ việc ngày 15 tháng7 âm lịch là ngày mở cửa ngục, xá tội cho các vong linh không nơi nương tựa. Mâm cúng chúng sinh là quần áo giấy, vàng mă, hoa quả, cháo trắng loăng, muối và nhiều loại hoa quả khác nhau.



    Cô hồn chết đâu không thấy mà lũ cô hồn sống tụi tôi thập tḥ chỉ đợi chủ nhà vừa dứt hồi kinh tụng, là a lại giựt đồ. Có nơi bà chủ nhà vừa quay đi khấn vái, quay lại, nải chuối, con gà đă không cánh mà bay. Của cướp được ngon hơn của mua hay cho. Tôi c̣n nhớ cái dư vị mặn mà, ngon béo biết bao của bánh tét, bánh đậu, khúc mía, khi xả thân ra tranh cướp. Rách áo, rách quần, chen lấn, trầy trụa mặt mày, mới giựt được chiến công đem về. Lũ chúng tôi thích nhất là tiền cắc, có chủ nhà c̣n tử tế thảy cả tiền cắc và bánh kẹo cho chúng tôi, những đứa bé ham vui, hảo ngọt, sống hồn nhiên tranh ăn với cả cô hồn. Chẳng bù ngày nay, các chùa cúng cô hồn xong, chẳng có lũ trẻ háu ăn nào đến giành giựt. Bánh trái, xôi chè ê hề, thay v́ bỏ thùng rác th́ thiện nam, tín nữ đem dùm về. Tuy nhiên ít ai muốn đem v́ họ tin rằng đồ vật sau khi cúng đă nhiễm khí âm hàn của cô hồn nếm vào, không nên đem về nhà.


    Tháng Bảy, ngoài cái nắng chói chang của lửa Hạ, chiều xuống, thỉnh thoảng lại có một cơn mưa giông thoắt về mang chút mát mẻ đổ xuống một cách dịu dàng. Những cơn mưa từ bi của ḷng người làm râm mát cơi thế gian. Cúng Cô Hồn là một hành động bố thí, bác ái, chia sẻ sự đau khổ cùng những cô hồn bất hạnh, thường bị đói khát triền miên, bơ vơ, sống vất vưởng, lang thang từ lâu không siêu thoát và nhất là không được người thân quyến cúng kiến. Những linh hồn chiến sĩ vô danh, tha phương, chôn thây nơi đất khách quê người, hy sinh cho những lư tưởng, chủ nghĩa dân tộc. Những linh hồn oan khuất, cô đơn, chết bất đắc kỳ tử, vẫn phiêu du trong sương, trong gió chưa chịu uống cháo lú hoá kiếp đầu thai. Tất cả cùng về ăn cỗ. Vô h́nh chung những kẻ không nhà trên dương thế cũng được hưởng chút lộc ăn, một năm mới có một lần.


    Tháng bảy, mùa báo hiếu, mùa nhớ ơn cha mẹ dưỡng dục sinh thành. Đẹp và ư nghĩa biết bao nhiêu cho người Phương Đông có được một tháng để ngẫm nghĩ về những điều ḿnh chưa làm, chưa trả ơn cho cha mẹ. Trong cuộc sống tất bật ngày nay, ai cũng bận rộn. Nào là lo cho miếng ăn, cái mặc, thân ḿnh, gia đ́nh, con cái. Vu Lan là tiếng chuông nhắc nhở những đứa con ngủ quên, lạc lối, vô t́nh hay cố ư đă bất hiếu, đă bỏ quên cha mẹ. Cũng là lúc những ai không biết đến bổn phận phải đền đáp công ơn trời biển của cha mẹ, suy nghĩ lại.


    Tôi có cô bạn, bố vừa mất. Trong một trang viết ngắn cô tâm sự “Ba ơi, con thật có lỗi với Ba. Đáng lẽ con phải dành nhiều thời giờ bên cạnh Ba hơn, ngồi ăn và nói chuyện với Ba nhiều hơn, để Ba được vui, thay v́ đi đây đó gặp bạn bè chỉ v́ con ham vui. Con xin lỗi Ba thật nhiều, Ba ơi. Con ước ǵ Ba vẫn c̣n đây để con có thể làm lại những ǵ con chưa làm đầy đủ đối với Ba. Từ nay con sẽ chẳng có cơ hội được gọi tiếng Ba nữa rồi, Ba ơi. Ư nghĩ đó khiến con càng thêm đau ḷng và khóc to hơn nữa.”


    Có phải cái ǵ mất đi người ta mới thấy được mức cần thiết của nó biết là bao nhiêu. Mẹ, cha, chỉ có một, mất đi là mất cả bầu trời. Trong đoản khúc “Bông hồng cài áo” của Thiền sư Nhất Hạnh, chữ hiếu được tả thế này:
    Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu th́ cũng do t́nh thương mà có; không có t́nh thương hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có t́nh thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái ǵ rất tự nhiên. Như khát th́ uống nước..... Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương mẹ th́ phải làm thế nào?" Tôi trả lời: "Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi". Bây giờ th́ tôi biết rằng: Con thương mẹ th́ không phải "làm thế nào" ǵ hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi " làm thế nào" nữa!


    Vu Lan lại về, nhẹ nhàng, khoan thai và ngọt ngào hương yêu thương. Chúc các bạn yêu nhiều, thương lắm và đoá hoa ḷng tháng bảy luôn rực nở bát ngát.




    Trịnh Thanh Thủy

  2. #2
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    26-03-2011
    Posts
    3,599

    tháng bayr.. cúng cô hồn.. c̣n có ,, húp cháo lá đa ....

    .. trên cái nong rộng tràn đầy bánh kẹo.. đủ thứ.. lại có cả bỏng ngô..bánh đa khoai và quần áo giấy cho oan hồn uổng tử.. c̣n có một nồi cháo trắng ( cháo hoa).. chỉ để cái giá ( cái muôi để múc cháo) chứ không để chén bát.. và nhang thắp chung quanh là nhang đen.. khói hương mùi nhựa trám đen....
    Vậy làm sao để cướp chén cháo thí ?? sự tích chén cháo hoa cũng lâm li bi đát... một gia đ́nh nghèo.. mẹ th́ ốm các em thơ dại.. mồ côi.. đi xin ăn từ sáng đén chiều chỉ được mấy nắm cơm thiu..
    chiều về.. nh́n người mẹ ốm yếu và em thơ dại mở to mắt đợi chờ miếng cơm.. thế mà chỉ vỏn vẹn có được chén cơm đă thiu khô !! làm sao ?? người anh trầm ngâm rồi đi nhóm lửa..
    nồi nước bắc lên bếp và chén cơm khô đổ vào... cả nhà ngóng đợi đến khi đă bốc mùi thơm.. đem ra th́ nhà nghèo cũng không có cả cái bát để ăn cơm.. v́ có cơm đâu mà ăn.. toàn chia nhau ăn bốc...
    nhanh trí đứa em bé chạy ra gốc cây đa.. nhặt những chiếc lá to, lành lặn đem về.. khoanh thành cái bù đài (giống cái phễu ) rồi lấy cái mảnh bát vỡ múc cháu đổ vào rồi đưa mời mẹ..
    rồi anh em xúm xít vào... chia nhau.. húp cháo từ bù đài lá đa.. và từ đó có từ húp cháo lá đa..
    ....nghèo lắm.... ./.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 24-05-2013, 09:44 PM
  2. Replies: 0
    Last Post: 14-10-2012, 04:18 PM
  3. Bản Tin Tức Cuối Cùng Của Đài Phát Thanh Sàig̣n Tháng 4-1975
    By anlocdia in forum Ngược Ḍng Lịch Sử
    Replies: 0
    Last Post: 07-04-2012, 06:55 AM
  4. Replies: 1
    Last Post: 22-10-2011, 03:52 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •