Page 2 of 3 FirstFirst 123 LastLast
Results 11 to 20 of 26

Thread: LUẬT THƠ ĐƯỜNG LUẬT CỦA HOÀNG THỨ LANG

  1. #11
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    Bài V - Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật vần bằng

    BÀI V - THƠ THẤT NGÔN BÁT CÚ ĐƯỜNG LUẬT VẦN BẰNG

    Thơ thất ngôn bát cú là loại thơ mỗi bài có 8 câu và mỗi câu 7 chữ, tức là chỉ có 56 chữ trong một bài thơ thất ngôn bát cú.
    Thơ thất ngôn bát cú có thể được làm theo hai luật: luật bằng và luật trắc. Về vần thì có hai loại: vần bằng và vần trắc.
    Tuy nhiên, các thi nhân thường hay làm theo vần bằng, tức là luật bằng vần bằng và luật trắc vần bằng.

    1. LUẬT BẰNG VẦN BẰNG:
    - Luật bằng vần bằng là bài thơ mà tiếng thứ hai của câu đầu là tiếng bằng và các tiếng ở cuối các câu 1-2-4-6-8 phải vần với nhau và đều là vần bằng.

    2. LUẬT TRẮC VẦN BẰNG:
    - Luật trắc vần bằng là bài thơ mà tiếng thứ hai của câu đầu là tiếng trắc và các tiếng ở cuối các câu 1-2-4-6-8 phải vần với nhau và phải là vần bằng.

    BỐ CỤC BÀI THƠ BÁT CÚ:
    - Câu số 1 dùng để mở bài (gọi là phá đề), câu số 2 dùng để chuyển tiếp vào bài (gọi là thừa đề). Hai câu này có tên là hai câu đề.
    - Hai câu 3 và 4 dùng để giải thích đề tài cho rõ ràng. Hai câu này có tên là hai câu trạng (có nơi gọi thuật hay thực).
    - Hai câu 5 và 6 dùng để bàn rộng nghĩa đề tài và được gọi là hai câu luận.
    - Hai câu 7 và 8 dùng để tóm ý nghĩa cả bài và được gọi là hai câu kết.

    Sau đây là bảng luật thơ:


    1. LUẬT BẰNG VẦN BẰNG:

    B - B - T - T - T - B - B (vần)
    T - T - B - B - T - T - B (vần)
    T - T - B - B - B - T - T (đối câu 4)
    B - B - T - T - T - B - B (vần) (đối câu 3)
    B - B - T - T - B - B - T (đối câu 6)
    T - T - B - B - T - T- B (vần) (đối câu 5)
    T - T - B - B - B - T - T
    B - B - T - T - T - B - B (vần)


    2. LUẬT TRẮC VẦN BẰNG:

    T - T - B - B - T - T - B (vần)
    B - B - T - T - T - B - B (vần)
    B - B - T - T - B - B - T (đối câu 4)
    T - T - B - B - T - T - B (vần) (đối câu 3)
    T - T - B - B - B - T - T (đối câu 6)
    B - B - T - T - T - B - B (vần) (đối câu 5)
    B - B - T - T - B - B - T
    T - T - B - B - T - T - B (vần)


    Bài thơ thí dụ làm mẫu để minh họa:

    1. LUẬT BẰNG VẦN BẰNG:

    TRUNG THU

    Trăng thu toả sáng nhớ xa xăm
    Tháng tám chờ trông đến bữa rằm
    Mẹ dán lồng đèn chơi suốt sáng
    Cha làm trống ếch đánh quanh năm
    Xa rồi cảnh cũ lòng se lạnh
    Tiếc mãi ngày xưa lệ ướt dầm
    Chiếc lá chao mình trong gió sớm
    Nghe chừng vọng lại thoáng dư âm

    Hoàng Thứ Lang


    2. LUẬT TRẮC VẦN BẰNG:

    TRĂNG THỀ VƯỜN THÚY

    Xót phận hồng nhan một Thúy Kiều
    Trâm thề quạt ước lỗi hương yêu
    Thanh lâu liệm kín đời xuân sắc
    Kỷ viện vùi sâu nét diễm kiều
    Gió Sở không vơi niềm tịch mịch
    Mưa Tần chẳng bớt nỗi cô liêu
    Xa xôi cách trở Kim lang hỡi
    Có thấu lòng em tủi hận nhiều

    Hoàng Thứ Lang


    -----o0o-----


    Ghi chú thêm:

    LUẬT BẤT LUẬN TRONG THƠ ĐƯỜNG LUẬT

    Người làm Thơ Đường Luật phải tuân theo những luật lệ bắt buộc rất gắt gao nghiêm ngặt. Mà đã là luật rồi thì không thể sai phạm, có như thế bài thơ mới chính thống. Nếu không sẽ bị lai căng thành ra một loại thơ tạp giống như thơ "tự do" ngày nay (nhái theo thơ Cổ phong ngày xưa).
    Trong những luật lệ bắt buộc nói trên, có luật bằng trắc là cách sắp xếp âm điệu của bài thơ để nghe cho suông sẻ, êm tai, du dương, trầm bổng. Nếu không tuân theo luật nầy thì bài thơ đọc lên nghe rất chỏi tai, trắc trở, không hay. Tuy nhiên, để cho bớt gò bó trong việc tìm từ, kẹt ý ... thí dụ như gặp phải những từ kép hay những danh từ riêng chỉ nhân danh, địa danh, điển tích ... chúng ta không thể nào sửa đổi dấu giọng (bằng trắc) được. Do đó người xưa đã đặt ra Luật Bất Luận để "cởi trói" bớt cho người làm thơ. Theo bảng luật bất luận nầy thì:
    - Các tiếng ở vị trí thứ 2-4-5-6-7 của mỗi câu bắt buộc phải tuân theo luật bằng trắc (chính luật) mà bảng luật đã ấn định.
    - Các tiếng ở vị trí thứ 1 & 3 của mỗi câu không nhất thiết phải tuân theo luật bằng trắc mà bảng luật đã định. Tuy nhiên nên chú ý rằng mặc dù đã có luật bất luận nhưng tiếng nào theo luật định là trắc mà chúng ta làm bằng thì được, trái lại tiếng nào theo luật định là bằng mà chúng ta làm trắc thì không nên, đôi khi phạm phải lỗi "Khổ Độc" nữa. Vạn bất dắc dĩ, không tìm được tiếng nào hay hơn để thay thế thì chúng ta cũng có thể giữ y mà vẫn có thể chấp nhận được. Khi làm thơ càng cố gắng giữ đúng luật (chính luật) thì bài thơ càng hay về âm điệu. Bài thơ được đánh giá hay hay dở phần lớn là căn cứ vào các luật thơ, vì Thơ Đường Luật là Thơ Luật nghĩa là thơ phải làm theo luật. Bài thơ Đường Luật nếu bị sai luật dù cho nội dung, ý tứ, từ ngữ có hay cách mấy đi nữa thì cũng bỏ đi, không được chấp nhận.

    Sau đây là Bảng Luật Bất Luận:

    BẢNG LUẬT BẤT LUẬN THƠ THẤT NGÔN BÁT CÚ ĐƯỜNG LUẬT

    1. LUẬT TRẮC:

    t - T - b - B - T - T - B
    b - B - t - T - T - B - B
    b - B - t - T - B - B - T
    t - T - b - B - T - T - B
    t - T - b - B - B - T - T
    b - B - t - T - T - B - B
    b - B - t - T - B - B - T
    t - T - b - B - T - T - B


    2. LUẬT BẰNG:

    b - B - t - T - T - B - B
    t - T - b - B - T - T - B
    t - T - b - B - B - T - T
    b - B - t - T - T - B - B
    b - B - t - T - B - B - T
    t - T - b - B - T - T- B
    t - T - b - B - B - T - T
    b - B - t - T - T - B - B


    Ghi chú: chữ b-t là không cần giữ đúng luật, chữ B-T là bắt buộc phải giữ đúng luật.

    Ngoài ra Thơ Đường Luật là loại thơ "Độc Vận", nghĩa là chỉ gieo một âm vần duy nhất xuyên suốt cả bài thơ, không nên chen lẫn vào dù chỉ một âm vần khác, hay dở là ở chỗ nầy. Tóm lại Thơ Đường Luật nên gieo vần theo Chính Vận mà không nên dùng Thông Vận, vì toàn bài thơ chỉ có 5 vần thôi, đâu đến đổi khó tìm. Tuy nhiên trong những trường hợp bất khả kháng, người làm thơ vẫn có thể được phép dùng thông vận, nhưng càng ít càng tốt.


    Hoàng Thứ Lang

  2. #12
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    Bài VI - Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật 4 vần bằng

    BÀI VI - THƠ THẤT NGÔN BÁT CÚ ĐƯỜNG LUẬT 4 VẦN BẰNG

    Như chúng ta đã biết, Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật vần bằng là do sự ghép lại của hai bài Thơ Tứ Tuyệt Đường Luật vần bằng có đối. Bốn câu đầu là Tứ Tuyệt 3 vần, bốn câu sau là Tứ Tuyệt 2 vần.

    Thơ Thất Ngôn Bát Cú vần bằng có hai loại:
    - Thất Ngôn Bát Cú 5 vần.
    - Thất Ngôn Bát Cú 4 vần.

    Thất Ngôn Bát Cú 5 vần bằng thì chúng ta đã cùng nhau thực hành ở Bài IV.

    Bây giờ chúng ta làm quen với Thất Ngôn Bát Cú 4 vần bằng.

    Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật 4 vần bằng là do sự ghép lại của hai bài Thơ Tứ Tuyệt 2 vần bằng có đối. Do đó tiếng cuối cùng của câu 1 phải là thanh trắc.

    Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật 4 vần bằng có 3 cặp đối ngẫu:

    - Câu 1 và 2 đối nhau.

    - Câu 3 và 4 đối nhau.

    - Câu 5 và 6 đối nhau.

    Chỉ còn câu 7 và 8 không đối.

    Sau đây là bảng luật thơ:


    1. LUẬT TRẮC:

    t - T - b - B - B - T - T (đối câu 2)
    b - B - t - T - T - B - B (vần - đối câu 1)
    b - B - t - T - B - B - T (đối câu 4)
    t - T - b - B - T - T - B (vần - đối câu 3)
    t - T - b - B - B - T - T (đối câu 6)
    b - B - t - T - T - B - B (vần - đối câu 5)
    b - B - t - T - B - B - T
    t - T - b - B - T - T - B (vần)

    Bài thơ thí dụ:

    TÌNH SẦU

    Lất phất hiên buồn mưa rả rích
    Vi vu ngõ vắng gió lao xao
    Tình không chung mộng thiên thu nhớ
    Duyên chẳng tròn mơ vạn cổ sầu
    Kiếp khác đôi mình vui hội ngộ
    Đời nầy hai đứa khổ xa nhau
    Từng dòng lệ tủi lăn trên má
    Thôi thế đành cam lỡ nhịp cầu

    Hoàng Thứ Lang


    2. LUẬT BẰNG:

    b - B - t - T - B - B - T (đối câu 2)
    t - T - b - B - T - T - B (vần - đối câu 1)
    t - T - b - B - B - T - T (đối câu 4)
    b - B - t - T - T - B - B (vần - đối câu 3)
    b - B - t - T - B - B - T (đối câu 6)
    t - T - b - B - T - T- B (vần - đối câu 5)
    t - T - b - B - B - T - T
    b - B - t - T - T - B - B (vần)

    Bài thơ thí dụ:

    TƯƠNG TƯ

    Âm thầm đếm giọt mưa buồn đổ
    Lặng lẽ lau dòng lệ thảm rơi
    Ngang trái yêu đương hờn cách trở
    Lỡ làng mộng ước hận chia phôi
    Canh tàn tưởng bóng sầu không cạn
    Đêm vắng thương hình khổ khó vơi
    Em hỡi xin chờ nhau kiếp khác
    Đôi ta chung bước đẹp duyên đời

    Hoàng Thứ Lang


    ******

    Ghi chú quan trọng: Trên đây là bảng Luật Bất Luận. Tiếng thứ 1 và 3 của mỗi câu không cần phải giữ theo chính luật. Tuy nhiên nếu tiếng đáng trắc mà làm ra bằng thì không sao nhưng nếu tiếng đáng bằng mà làm ra trắc thì không nên. Tiếng thứ 5 của mỗi câu phải tuyệt đối giữ theo chính luật.

  3. #13
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    Bài VII - Thơ Thất Ngôn Bát Cú (Đường Luật) vần trắc

    BÀI VII - THƠ THẤT NGÔN BÁT CÚ ĐƯỜNG LUẬT VẦN TRẮC

    Về căn bản Niêm, Luật, Vần, Đối thì thơ Thất Ngôn Bát Cú Vần Trắc cũng giống y như thơ Thất Ngôn Bát Cú Vần Bằng. Nhưng chỉ khác một điểm là ngược lại, những tiếng cuối các câu 1-2-4-6-8 thay vì vần bằng thì ở đây lại là vần trắc, và những tiếng cuối các câu 3-5-7 thay vì trắc thì lại là bằng.
    Đây là lối thơ cổ, có trước thơ vần bằng. Luật vần trắc thường được áp dụng trong thể Phú là một loại Cổ Văn.

    Sau đây là bảng luật thơ:

    1. LUẬT BẰNG:

    b - B - t - T - B - B - T (vần)
    t - T - b - B - B - T - T (vần)
    t - T - b - B - T - T - B (đối câu 4)
    b - B - t - T - B - B - T (vần - đối câu 3)
    b - B - t - T - T - B - B (đối câu 6)
    t - T - b - B - B - T - T (vần - đối câu 5)
    t - T - b - B - T - T - B
    b - B - t - T - B - B - T (vần)

    Ghi chú: chữ t-b nhỏ không nhất thiết phải giữ đúng luật bằng trắc, nhưng nếu tiếng đáng trắc mà làm ra bằng thì được, trái lại tiếng đáng bằng mà làm ra trắc thì không nên. Các chữ T-B lớn phải tuyệt đối giữ đúng luật.

    Bài thơ thí dụ để làm mẫu minh họa:

    THU

    Thu về lá rụng cành xơ xác
    Gió cuốn hoa tàn rơi lác đác
    Cạnh suối nai vàng đứng nhởn nhơ
    Bên hồ thỏ trắng nhìn ngơ ngác
    Mù mù góc biển cặp chim âu
    Mịt mịt chân trời đôi cánh hạc
    Khói trắng bay hoài tận nẻo xa
    Mưa buồn rả rích hòa cung nhạc

    Hoàng Thứ Lang


    2. LUẬT TRẮC:

    t - T - b - B - B - T - T (vần)
    b - B - t - T - B - B - T (vần)
    b - B - t - T - T - B - B (đối câu 4)
    t - T - b - B - B - T - T (vần - đối câu 3)
    t - T - b - B - T - T - B (đối câu 6)
    b - B - t - T - B - B - T (vần - đối câu 5)
    b - B - t - T - T - B - B
    t - T - b - B - B - T - T (vần)

    Ghi chú: chữ t-b nhỏ không nhất thiết phải giữ đúng luật bằng trắc, nhưng nếu tiếng đáng trắc mà làm ra bằng thì được, trái lại tiếng đáng bằng mà làm ra trắc thì không nên. Các chữ T-B lớn phải tuyệt đối giữ đúng luật.

    Bài thơ thí dụ để làm mẫu minh họa:



    Phượng đỏ sân trường thêm rực rỡ
    Trưa Hè tiếng gió buồn than thở
    Du dương khúc nhạc vọng thê lương
    Réo rắc cung đàn nghe nức nở
    Trước ngõ cành lan trắng nụ đơm
    Bên tường khóm cúc vàng hoa trổ
    Mây bay lảng đảng tận phương nao
    Bãi biển rì rào con sóng vỗ

    Hoàng Thứ Lang

  4. #14
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    Bài VIII - Thơ Ngũ Ngôn Bát Cú Đường Luật

    BÀI VIII - THƠ NGŨ NGÔN BÁT CÚ ĐƯỜNG LUẬT


    Thơ Ngũ Ngôn Bát Cú Đường Luật là bài thơ gồm 8 câu, mỗi câu 5 chữ được làm theo luật thơ Đường Luật, cho nên còn gọi là Thơ Ngũ Ngôn Luật (Ngũ Ngôn Luật Thi).
    Thơ Ngũ Ngôn Bát Cú Đường Luật giống như Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật nhưng mỗi câu đều bỏ đi hai tiếng đầu câu, chỉ còn lại năm tiếng sau cùng.
    Về Niêm Luật Vần Đối thì vẫn y như Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật.

    Sau đây là bảng luật thơ:


    1. LUẬT TRẮC VẦN BẰNG:

    T - T - T - B - B (vần)
    B - B - T - T - B (vần)
    B - B - B - T - T (đối câu 4)
    T - T - T - B - B (vần) (đối câu 3)
    T - T - B - B - T (đối câu 6)
    B - B - T - T- B (vần) (đối câu 5)
    B - B - B - T - T
    T - T - T - B - B (vần)


    Bài thơ thí dụ để minh họa:

    DỞ DANG

    Tí tách giọt mưa rơi
    Lòng thương nhớ một người
    Niềm đau hoài chẳng cạn
    Nỗi khỗ mãi không vơi
    Lá úa bay đầy ngõ
    Hoa tàn rụng khắp nơi
    Tình đôi ta cách trở
    Trọn kiếp dở dang rồi

    Hoàng Thứ Lang


    2. LUẬT BẰNG VẦN BẰNG:

    B - B - T - T - B (vần)
    T - T - T - B - B (vần)
    T - T - B - B - T (đối câu 4)
    B - B - T - T - B (vần) (đối câu 3)
    B - B - B - T - T (đối câu 6)
    T - T - T - B - B (vần) (đối câu 5)
    T - T - B - B - T
    B - B - T - T - B (vần)


    Bài thơ thí dụ để minh họa:

    LỠ LÀNG

    Tình ta đã úa mầu
    Vĩnh viễn phải xa nhau
    Kẻ lấp hờn ngăn tủi
    Người ôm thảm ấp sầu
    Bồi hồi sa ngấn lệ
    Thổn thức nhỏ dòng châu
    Đã lỡ làng duyên nợ
    Lìa tan mộng ước đầu

    Hoàng Thứ Lang


    Lời bàn:
    Từ đây trở về sau, chúng ta chỉ nghiên cứu để biết qua tất cả những thể Thơ Đường Luật mà không cần ưa thích cũng được.
    Thơ Đường Luật chỉ có Thất Ngôn Bát Cú vần bằng là hay thôi.
    Những thể khác hoặc vì câu quá ngắn (như ngũ ngôn) hoặc vì cách gieo vần quá trắc trở (như TNBC & NNBC vần trắc) nên nghe không êm tai.
    Tóm lại chúng ta chỉ cần trau dồi tinh tường thể thơ TNBC/ĐL vần bằng thì các thể khác chúng ta chỉ cần nhìn qua là làm được ngay.

  5. #15
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    Bài IX - Các thể thức họa thơ Đường Luật

    BÀI IX - CÁC THỂ THỨC HỌA THƠ ĐƯỜNG LUẬT

    Có 2 thể thức họa thơ Đường luật là: Họa Hạn Vận và Họa Phóng Vận.

    1. HỌA HẠN VẬN:
    Họa hạn vận là phải theo sự hạn định trước. Người ta ra đề và cho vần nào thì mình phải dùng vần ấy. Thể Họa Hạn Vận nầy khác với thể Họa Phóng Vận, vì họa hạn vận không có bài xướng để dựa theo mà họa, hơn thế nữa, ta phải:
    - Diễn tả ý thơ theo đầu đề đã ra sẵn.
    - Dùng đúng 5 vần hạn định (trong 8 câu) và phải hạ vần đúng theo thứ tự đã hạn định.
    Thí dụ: Cuộc thi thơ do học giả Phan Kế Bính tổ chức như sau:
    a. Ðầu đề (nội dung) là:

    Trống treo ai dám đánh thùng
    Bậu không ai dám dở mùng chun vô

    b. Năm vần hạn định theo thứ tự là: xô - cô - vô - ô - rô.
    Bài thơ sát với đầu đề, hạ đúng 5 vần hạn định, được giải nhất mà tác giả lại là một thiền sư chân tu !!! ... như sau đây:

    Nào phải là ai dám giục xô
    Thuận tình trước hết tự nơi cô
    Có cho mới dám trao dùi đánh
    Không hẹn nào ai đẩy cửa vô
    Mảng sướng kể gì thân lễ nghĩa
    Ham vui quên hết chuyện dâm ô
    Thói hư thuần thước xưa còn lạc
    Đừng học làm chi gióng nhảy rô

    Còn có một lối hoạ hạn vận rất khó. Hoàng Thứ Lang kể lại một câu chuyện như sau:
    Mùa Hè năm 1926, trong dịp thi sĩ Đão Sĩ Nhã đến thăm gia đình họ Phan ở Hưng Yên. Ông khách Đào Sĩ Nhã thách lão thi sĩ Phan Mạnh Danh làm một bài thơ Nôm Đường luật với các điều kiện sau:
    - Đầu đề: Xuân Khuê
    - Hạn 5 vần: chờ - hờ - thưa - tơ - thơ
    - Phải dùng 19 chữ: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, trăm, ngàn, vạn, đôi, cặp, nửa, trượng, thước, tấc.
    Sau đây là bài thơ Nôm hoạ hạn vận của lão thi sĩ Phan Mạnh Danh:

    Xuân Khuê

    Một mong hai đợi bốn ba chờ
    Mười hẹn đêm trăng tám hững hờ
    Nửa gối năm canh gà gáy giục
    Tấc mây sáu cánh nhạn tin thưa
    Trăm lần cặp mắt đôi hàng lệ
    Chín khúc bên lòng vạn mối tơ
    Ngàn trượng thành sầu đo thước khó
    Biếng đem bảy vẻ dệt nên thơ

    Phan Mạnh Danh


    2. HỌA PHÓNG VẬN
    Họa Phóng Vận là phỏng theo vần của bài xướng để họa lại mà các vần trong bài họa phải theo y như các vần trong bài xướng, còn ý nghĩa thì hoặc phụ theo cho rộng thêm, hoặc trái hẳn lại (phản đề).
    Họa phóng vận còn chia ra 4 hình thức là: Họa Nguyên Vận, Họa Đảo Vận, Họa Hoán Vận và Hoạ Tá Vận.
    a. Họa Nguyên Vận: là họa đúng 5 vần của bài xướng và hạ vần cũng đúng y theo thứ tự như cách hạ vần của bài xướng. Trong cách họa nguyên vận thường thì có bao hàm họa ý (hoặc đối ý) và đối luật với bài xướng. Nếu không đối luật được thì cũng có thể họa luật.
    b. Họa Đảo Vận: là họa ngược thứ tự của 5 vần từ dưới lên trên, thay vì họa nguyên vận là họa từ trên xuống còn họa đảo vận là họa từ dưới lên.
    c. Họa Hoán Vận: là thay đổi thứ tự vị trí các vần của bài xướng tùy theo ý người họa, sắp xếp lại sao cho vần điệu nghe êm tai hơn cách sắp xếp của bài xướng.
    d. Họa Tá Vận: Tá vận là mượn vần. Họa tá vận là bài họa chỉ mượn 5 vần của bài xướng để làm một bài khác mà nội dung hoàn toàn không liên quan gì đến bài xướng cả. Cách họa này ngày nay hầu hết được người ta làm rất nhiều vì dễ làm.


    CHÚ Ý QUAN TRỌNG: Trong thể thức Họa Vận, không được dùng trùng từ thứ 6 trong các câu có vần của bài xướng. Tức là không được dùng lại từ đứng trước của 5 vần bài xướng. Nói dễ hiểu là không được dùng lại chữ thứ 6 ở các câu 1-2-4-6-8 của bài xướng. Càng tránh dùng trùng từ trong toàn bài của bài xướng càng tốt, ngoại trừ những từ đặc biệt không thể tránh được.


    Originally Posted by Hoàng Thứ Lang: May 21, 2005 at 01:46 PM @ vietglobal.net/forum

    Hoạ Thơ bao gồm 2 phần chính quan trọng sau đây:
    Đã có một bài thơ sẵn trước gọi là Bài Xướng. Bài xướng có thể chọn 1 bài đã có sẵn từ xưa, từ trước, hoặc 1 bài do 1 người khác làm trước "thách đố" cho người khác đáp lại. Người đáp lại thì bài reply đó gọi là Bài Họa. Bài họa phải có ít nhất 3 yếu tố quan trọng sau đây:
    1. Họa vần: 5 vần tức là 5 tiếng (chữ) cuối của các câu 1-2-4-6-8 mà người xướng đã ra như thế nào thì người họa phải theo đúng y chang 5 vần đó, không được vì bí hay kẹt mà sửa đổi. Chỉ cần sai 1 trong vần kể trên thì bài họa coi như bị hỏng, và như vậy gọi là bị Xuất Vận nghĩa là bị ra khỏi vần đã hạn định cho mình, dĩ nhiên bài họa đó bị Fail.
    2. Bài xướng nói lên ý (main idea) gì thì bài họa cũng phải nói lên ý đó hoặc tán rộng nghĩa ra thêm.
    3. Bài xướng gieo luật gì thì bài họa phải đối lại luật đó (trong xướng họa có hàm nghĩa đối đáp). Thí dụ bài xướng luật trắc thì bài họa phải luật bằng và ngược lại.
    4. Ngoài ra bài họa có thể đối ý lại bài xướng, thí dụ bài xướng khen 1 vấn đề gì thì bài họa có thể chê vấn đề đó (gọi là phản đề, nhưng không bắt buộc).
    Tóm lại 3 yếu tố 1-2-3 là cần thiết cho 1 bài họa xuất sắc.
    Sau đây là một thí dụ về xướng họa điển hình để làm mẫu. Hai bài này nổi tiếng trong văn học Việt Nam.

    Bài Xướng:

    TÔN PHU NHÂN QUI THỤC
    (của Tôn Thọ Tường)

    Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng
    Ngàn thu rạng tiết gái Giang Đông
    Lìa Ngô bịn rịn chòm mây bạc
    Về Hán trau tria mảnh má hồng
    Son phấn thà cam dày gió bụi
    Đá vàng chi để thẹn non sông
    Ai về nhắn với Châu Công Cẩn
    Thà mất lòng anh được bụng chồng


    Bài Họa:

    TÔN PHU NHÂN QUI THỤC
    (của Phan Văn Trị)

    Cài trâm sửa áo vẹn câu tòng
    Mặt ngả trời chiều biệt cõi Đông
    Ngút tỏa trời Ngô ùn sắc trắng
    Duyên về đất Thục đượm màu hồng
    Hai vai tơ tóc bền trời đất
    Một gánh cương thường nặng núi sông
    Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết
    Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng


    Những bài thơ minh họa cho các thể thức Họa Thơ.

    1. HOẠ HẠN VẬN:
    Thí dụ:

    - Hạn đề:
    "Trống treo ai dám đánh thùng
    Bậu không ai dám dở mùng chun vô"

    - Hạn vận:
    Xô - Cô - Vô - Ô - Rô

    Bài họa:

    Nào phải là ai dám giục xô
    Thuận tình trước hết tự nơi cô
    Có cho mới dám trao dùi đánh
    Không hẹn nào ai đẩy cửa vô
    Mảng sướng kể gì thân lễ nghĩa
    Ham vui quên hết chuyện dâm ô
    Thói hư thuần thước xưa còn lạc
    Đừng học làm chi giống nhảy rô


    2. HỌA PHÓNG VẬN:
    Thí dụ 1:

    a. Họa nguyên vận:

    Bài xướng:

    TƯƠNG TƯ

    Tương giang hai đứa ở hai nơi
    Uống cạn dòng sông nhớ trọn đời
    Chỉ thắm xe lơi người mộng hỡi
    Tơ hồng buộc lỏng bạn lòng ơi
    Vần thơ nức nở mi nhòa lệ
    Nét chữ run run ý cạn lời
    Định số an bài mang khổ hận
    Đêm trường thổn thức máu tim rơi

    Hoàng Thứ Lang
    11/8/05


    Bài họa:

    TƯƠNG TƯ

    Mỏi gót phiêu bồng khắp mọi nơi
    Về đâu trên vạn nẻo đường đời
    Mưa buồn đổ mãi mưa buồn hỡi
    Tuyết trắng rơi hoài tuyết trắng ơi
    Muốn nhắn đôi câu mà nghẹn ý
    Mong trao mấy tiếng lại ngăn lời
    Dòng sông ly biệt nào chia lối
    Ngắm dải Ngân Hà đếm lệ rơi

    Hoàng Thứ Lang
    11/8/05


    b. Họa đảo vận:

    Bài xướng:

    TƯƠNG TƯ

    Tương giang hai đứa ở hai nơi
    Uống cạn dòng sông nhớ trọn đời
    Chỉ thắm xe lơi người mộng hỡi
    Tơ hồng buộc lỏng bạn lòng ơi
    Vần thơ nức nở mi nhòa lệ
    Nét chữ run run ý cạn lời
    Định số an bài mang khổ hận
    Đêm trường thổn thức máu tim rơi

    Hoàng Thứ Lang
    11/8/05


    Bài họa:

    TƯƠNG TƯ

    Lất phất bên thềm tuyết trắng rơi
    Niềm riêng ấp úng chẳng nên lời
    Hai hàng lệ tủi than trời hỡi
    Một áng thơ sầu khóc bạn ơi
    Rẽ yến chia oanh hờn số kiếp
    Lìa loan rã phụng lỡ duyên đời
    Sông Tương uống cạn dòng thương nhớ
    Giang vĩ giang đầu đứa mỗi nơi

    Hoàng Thứ Lang
    11/8/05


    c. Họa hoán vận:

    Bài xướng:

    TƯƠNG TƯ

    Tương giang hai đứa ở hai nơi
    Uống cạn dòng sông nhớ trọn đời
    Chỉ thắm xe lơi người mộng hỡi
    Tơ hồng buộc lỏng bạn lòng ơi
    Vần thơ nức nở mi nhòa lệ
    Nét chữ run run ý cạn lời
    Định số an bài mang khổ hận
    Đêm trường thổn thức máu tim rơi

    Hoàng Thứ Lang
    11/8/05


    Bài họa:

    TƯƠNG TƯ

    Gởi gió nhờ mây nhắn mấy lời
    Trao người yêu dấu của tôi ơi
    Đường mơ vạn nẻo đành riêng lối
    Bến mộng đôi bờ phải khác nơi
    Bóng chiếc phòng đơn sầu lệ đổ
    Đèn khuya gác vắng tủi châu rơi
    Ai xui hai đứa mình dang dở
    Chẳng trọn cùng nhau suốt cuộc đời

    Hoàng Thứ Lang
    11/8/05


    d. Họa tá vận (mượn vần):

    Bài xướng:

    TRUNG THU

    Trăng thu toả sáng nhớ xa xăm
    Tháng tám chờ trông đến bữa rằm
    Mẹ dán lồng đèn chơi suốt sáng
    Cha làm trống ếch đánh quanh năm
    Xa rồi cảnh cũ lòng se lạnh
    Tiếc mãi ngày xưa lệ ướt dầm
    Chiếc lá chao mình trong gió sớm
    Nghe chừng vọng lại thoáng dư âm

    Hoàng Thứ Lang
    Oct 05, 2006


    Bài họa:

    XIN XĂM

    Mẹ dẫn lên chùa để thỉnh xăm
    Hôm nay trăng sáng đúng đêm rằm
    Cầu xin phúc lộc vào nguyên tháng
    Khấn nguyện bình an đến trọn năm
    Giữa Hạ oi nồng đừng nắng gắt
    Trung Thu mát mẻ chớ mưa dầm
    Đưa tay vói rút ồ hên quá
    Thượng thượng ngon lành chẳng bị âm

    Trâm Anh
    Oct 06, 2006


    Hoạ thơ Đường luật

    Họa vần là sáng tác một bài thơ thường gọi là bài họa dựa trên hệ thống vần của một bài thơ có trước thường gọi là bài xướng.
    Thơ Đường luật có nhiều thể như thất ngôn tứ tuyệt, thất ngôn bát cú, ngũ ngôn tứ tuyệt, ngũ ngôn bát cú.
    Nếu thể thơ thất ngôn bát cú thì toàn bài có năm vần là chữ cuối cùng của các câu 1, 2, 4, 6, 8.
    Những chữ vần thường là thanh bằng (có một số bài làm theo vần trắc, thì các chữ ở vị trí này là thanh trắc).
    Sau khi có bài xướng, người làm thơ họa sáng tác một bài khác, dùng lại đúng năm chữ vần của bài thơ xướng, với điều kiện chỉ dùng chữ cuối, không được dùng chữ kế cuối.
    Nếu dùng lại chữ kế cuối là phạm nguyên tắc "khắc lục", là lỗi cấm kỵ trong họa vần thơ Đường luật.

    Bài họa phải diễn đạt lại ý chính (nội dung) của bài xướng, không được lạc đề.

    Thường là bài họa phải đối luật với bài xướng, nếu bài xướng luật bằng thì bài họa phải luật trắc và ngược lại. Kẹt lắm mới làm bài họa đồng luật với bài xướng.

    Thí dụ:

    Bài xướng:

    Vườn rau Cẩm Tú

    Thầy cho xới lại mảnh vườn hoang
    Cẩm Tú đem phân ủ mấy hàng
    Củ cải gieo gần dây mướp đắng
    Su hào tỉa cạnh gốc khoai lang
    Thì là diếp cá lên muôn lối
    Húng đổi cần tây mọc khắp đàng
    Tứ phía rau xanh nhìn mát mắt
    Tha hồ cải thiện bữa ăn...sang

    Cẩm Tú


    Bài hoạ::

    Vườn rau Cẩm Tú

    Cẩm Tú gieo trồng mảnh đất hoang
    Rau xanh thẳng tắp rất ngay hàng
    Ngò om óng mượt bên giàn mướp
    Húng quế thơm lừng kế luống lang
    Bí rợ tần ô lên bít lối
    Dưa leo ớt hiểm mọc đầy đàng
    Chiều chiều đứng ngắm lòng thanh thản
    Cuộc sống quê nghèo ngẫm lại...sang

    Hoàng Thứ Lang

    Không được dùng lại chữ thứ 6 (chữ kế cuối) trong các câu cước vận (câu 1-2-4-6-8) của bài xướng và tất cả những bài đã hoạ trước. Lỗi nầy gọi là khắc lục (nghĩa là kỵ chữ thứ 6).
    5 chữ vần của bài hoạ không được khác nghĩa với 5 chữ vần của bài xướng.
    Coi như bài hoạ là bản copy những nét căn bản về ý và vần của bài xướng, vì vậy bài hoạ phải cùng một tựa đề với bài xướng.
    Hoạ thơ Đường luật không đến nổi quá khó nhưng không phải dễ dàng như nhiều người đã lầm tưởng !
    Hoạ sai một vần gọi là xuất vận: không được.
    Hoạ sai nghĩa một vần gọi là xuất ý: không được.


    Bài đọc thêm

    Xướng hoạ thơ Đường luật là có hàm ý đối hoạ ở trong đó.
    Người ta xướng ra mình phải đối đáp lại, vì vậy nếu chỉ một bài xướng và một bài hoạ thì bài hoạ bắt buộc phải đối luật với bài xướng. Thí dụ bài Tôn Phu Nhân Qui Thục xướng của Tôn Thọ Tường, hoạ của Phan Văn Trị.
    Trường hợp bất khả kháng không thể đối luật được thì có thể châm chế hoạ đồng luật, nhưng bài hoạ đồng luật sẽ bị giảm giá trị vì không đáp ứng đúng thể thức xướng hoạ đúng cách.
    Bắt đầu những bài hoạ sau đó (nếu có) thì có thể dùng luật gì cũng được.

    Hoạ thơ là "vẽ lại" hình ảnh của bài xướng cho nên phải trung thực với bài xướng về ý cũng như vần.
    Hoạ sai ý bài xướng là không đạt.
    Hoạ sai bất cứ chữ vần nào của bài xướng gọi là xuất vận: không đạt. Xuất vận là đi ra khỏi sự hạn định về vần của bài xướng.
    Hoạ sai nghĩa bất cứ chữ vần nào của bài xướng gọi là xuất ý: không đạt. Xuất ý là đi ra khỏi ý nghĩa chữ vần của bài xướng.

    Hoạ thơ Đường luật đúng cách rất khó.

    Khi bạn bè (thi hữu) chung vui xướng hoạ với nhau, có thể dùng thể thức Hoạ Tá Vận (tức là mượn vần) để hoạ những vần tử vận và tử ý. Cách nầy không đạt nhưng cốt là để cùng nhau vui vẻ mà thôi. Nhưng cũng không nên đi xa thi đề (nội dung của bài xướng). Thí dụ bài Cảm Vịnh Cây Mai xướng của Tôn Thọ Tường, hoạ của Đông Hồ.

    Lấy thí dụ tử vận xót xa không thể nào hoạ nguiyên vận theo chính hoạ được. Chúng ta có thể hoạ tá vận (mượn vần) theo bàng hoạ là xa xa, từ xa, đàng xa v.v... chẳng hạn. Dĩ nhiên là sai nghĩa của chữ xót xa rồi (bởi vậy mới bị xuất ý: không đạt), nhưng cốt để cùng nhau vui vẻ mà thôi.

    Chúng ta học thơ Đường luật chính thể, cho nên phải học kỹ về chính luật, chính vận, chính đối, chính hoạ.

    Thông vận, bàng đối và bàng hoạ... không xuất sắc.

    Làm thơ, nếu dùng thông vận thì nên dùng cận vận mà không nên dùng viễn vận. Viễn vận và cưỡng vận không hay, hạn chế dùng.

  6. #16
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    BẾN TIÊU TƯƠNG


    Trung Thu


    Trăng thu toả sáng nhớ xa xăm
    Tháng tám chờ trông đến bữa rằm
    Mẹ dán lồng đèn chơi suốt sáng
    Cha làm trống ếch đánh quanh năm
    Xa rồi cảnh cũ lòng se lạnh
    Tiếc mãi ngày xưa lệ ướt dầm
    Chiếc lá chao mình trong gió sớm
    Nghe chừng vọng lại thoáng dư âm

    Hoàng Thứ Lang


    Nhớ Bà

    Buổi ấy chia tay dạ héo hon
    Bà than trăng khuyết khó mong tròn
    Dầu khô bấc lụn đèn leo lét
    Má hóp da nhăn sức mỏi mòn
    Mấp máy đôi môi mờ mắt ngoại
    Đầm đìa giọt lệ ướt mi con
    Chân đi bịn rịn niềm lưu luyến
    Đất khách hay tin ngoại chẳng còn

    Hoàng Thứ Lang


    Khóc Ba

    Tin Ba tạ thế xé tim gan
    Vọng hướng trời xa ngấn lệ tràn
    Đất khách mây mù che cố quận
    Quê người tuyết trắng nhuộm quan san
    Lau dòng nước mắt hoài không cạn
    Thắp nén trầm hương mãi chẳng tàn
    Phảng phất bên rèm nghe tiếng gió
    Ngỡ hồn thân phụ vẫn chưa tan

    Hoàng Thứ Lang


    Nhớ Má

    Trông xa trắng xóa trận mưa chiều
    Nhớ má quê nhà sống tịch liêu
    Âm cảnh ba đi hồn phưởng phất
    Dương trần má ở kiếp liu chiu
    Đời nghèo tựa ngoại nuôi con lớn
    Cảnh khổ nương nhà dột cột xiêu
    Bỏ má con lên đường vượt biển
    Lau dòng nước mắt má buồn hiu

    Hoàng Thứ Lang


    Nhớ Ngoại

    Có những ngày hè cố quận xưa
    Ve sầu nức nở nắng ban trưa
    Vườn cau gió lộng tàu mo rụng
    Tiếng ngoại ru hời nhịp võng đưa
    Câu hát nồng nàn thương quá đổi
    Ầu ơi tha thiết nhớ sao vừa
    Giờ phương trời lạ buồn ray rứt
    Mộ ngoại hoang tàn mặc nắng mưa

    Hoàng Thứ Lang


    Đón giao thừa

    Giao thừa thức đón chỉ mình ta
    Tiếng pháo chào xuân khắp mọi nhà
    Giữa phố đèn hoa mờ ảo ảo
    Đầu đường khúc nhạc vẳng xa xa
    Trầm ngâm lặng lẽ không ly rượu
    Nghĩ ngợi mông lung chẳng tách trà
    Gió lạnh xuyên rèm thêm buốt giá
    Bầu trời ảm đạm khói sương pha

    Hoàng Thứ Lang


    Thu

    Thu về gió cuốn lá bay đâu
    Nỗi nhớ niềm thương nặng gánh sầu
    Cám cảnh tha hương trời ứa lệ
    Ngậm ngùi cố quốc má rơi châu
    Trường giang lượn sóng gào cau mặt
    Đại lãnh hàng cây đứng gục đầu
    Chắc cũng như người đau thế sự
    Trò đời biển thẳm hoá nương dâu

    Hoàng Thứ Lang


    Công chúa Huyền Trân

    Huyền Trân bịn rịn bước qua đèo
    Nợ nước tình nhà ngấn lệ gieo
    Trước mặt Chiêm bang làng bản lạ
    Sau lưng Việt quốc xóm thôn nghèo
    Đâu rồi cảnh cũ người thương đợi
    Chỉ có đêm trường bóng nguyệt treo
    Nhớ đến thêm đau từng đoạn ruột
    Buồn duyên tủi phận kiếp hoa bèo

    Hoàng Thứ Lang


    Bài hoạ:

    Công chúa Huyền Trân

    Dừng chân cuối dốc Hải Vân đèo
    Cố quốc xa rồi lệ tủi gieo
    Khói trắng mênh mông thương nước khổ
    Rừng xanh bát ngát nhớ quê nghèo
    Mây che đỉnh núi vầng ô lặn
    Nắng tắt lưng đồi bóng thỏ treo
    Tiếng gió vi vu buồn nát dạ
    Người ơi định số kiếp mây bèo

    Hoàng Thứ Lang


    Nỗi lòng Trọng Thủy

    Tình yêu nợ nước nặng hai vai
    Trọng Thủy nào nguôi nỗi cảm hoài
    Lỗi đạo tào khang người biếm nhẻ
    Tuân lời giáo huấn kẻ chê bai
    Niềm đau khó giải trên trần thế
    Mối hận đành mang xuống dạ đài
    Tạo hoá an bài duyên ngắn ngủi
    Đời nầy đã phụ tấm lòng ai

    Hoàng Thứ Lang

    Tết nhớ quê xưa

    Rượu uống ngàn chung chẳng vợi sầu
    Quê người tết đến có vui đâu
    Bên hiên lá úa cành xơ xác
    Trước ngõ hoa phai cảnh dãi dầu
    Nhớ nước trông về mi ứa lệ
    Thương nhà ngoảnh lại má rơi châu
    Hương quan cố quận hồn man mác
    Tuyết trắng tha hương nhuộm mái đầu

    Hoàng Thứ Lang


    Bài họa 1:

    Tết nhớ quê xưa

    Đêm khuya thổn thức mộng u sầu
    Bạn hữu người thân chẳng thấy đâu
    Tết đến đơn sơ căn gác xếp
    Xuân về le lói ngọn đèn dầu
    Nâng ly xót tủi rơi dòng lệ
    Cạn chén đau buồn đổ giọt châu
    Đất khách quê người sầu lẻ bóng
    Tha hương cố quận ở hai đầu

    Dấu Chân Hoang


    Bài họa 2:

    Tết nhớ quê xưa

    Tết nhớ quê xưa nhỏ lệ sầu
    Giao thừa vắng lặng thấy xuân đâu
    Thơ buồn bút tủi bình khô mực
    Bấc lụn đèn lu dĩa cạn dầu
    Cám cảnh tha hương tràn suối lệ
    Khơi niềm cố quốc nhỏ dòng châu
    Xa nhà mấy chục năm rồi nhỉ
    Bỏ nước từ khi tám tuổi đầu

    Hoàng Thứ Lang


    Bài xướng:

    Nhớ mẹ

    Nhớ mẹ chiều nay nhớ thật nhiều
    Cõi lòng muối đổ xót như thiêu
    Một thân, một địu còng lưng sớm
    Muôn bước, muôn nơi mỏi dáng chiều
    Tháng rộng long đong gầy chữ hiếu
    Năm dài đằng đẵng biệt con yêu
    Vu lan chan lệ mưa tầm tã
    Đất lạnh, người xa thấm những điều

    13/08/2011
    Yên Hà


    Hoạ vần:

    Nhớ mẹ

    Thu sang bão tố gió giông nhiều
    Hạ đến oi nồng tợ lửa thiêu
    Gánh nặng quằn vai khi nắng sớm
    Đường xa ướt mặt lúc mưa chiều
    Nuôi con chẳng quản còng lưng nhỏ
    Vượt biển sao đành bỏ mẹ yêu
    Mỗi độ vu lan mùa báo hiếu
    Rưng rưng giọt lệ nhớ bao điều

    August 13, 2011
    Hoàng Thứ Lang


    Hoài hương

    Thay đời đổi cảnh dạ nao nao
    Viễn xứ hoài hương nhớ dạt dào
    Lộng bóng sông dài trăng diễm ảo
    Xuyên rèm gác nhỏ gió lao xao
    Cha vừa mả lạc từ năm ngoái
    Mẹ đã mồ xiêu tự thuở nào
    Khói lạnh nhang tàn đau dạ trẻ
    Tương phùng chỉ mượn giấc chiêm bao

    Hoàng Thứ Lang


    Nhớ song thân
    (Bài hoạ)

    Nỗi nhớ nào hơn nỗi nhớ nhà
    Xuân về đón tết ở phương xa
    Thương cha xác rũ tù Thanh-Cẩm
    Tủi mẹ mồ chôn tỉnh Quảng-Đà
    Sáng ngắm khung trời sương trắng nhuộm
    Đêm nằm khoé mắt lệ hồng pha
    Từ đường tổ phụ ai nhang khói ?
    Tháng lụn năm tàn nối tiếp qua !

    Hoàng Thứ Lang

  7. #17
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    Liên Hoàn Khúc - Lan Anh


    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    Còn chút gì để nhớ

    Buồn trông nắng nhạt tắt ven đồi
    Mây tím ơ thờ lãng đãng trôi
    Lẩn thẩn hồn thu chiều bạt gió
    Thênh thang ý mộng cánh tung trời
    Đường xưa tìm đến đôi hè vắng
    Lối cũ quay về một bóng côi
    Nhặt chiếc lá rơi lòng chợt lạnh
    Bâng quơ kỷ niệm đã xa rồi

    Xa rồi những buổi hẹn chiều mưa
    Một thuở yêu thương kể mấy vừa
    Áo trắng tan trường e ấp đợi
    Thơ hồng thắm mộng ngập ngừng đưa
    Tình trao phút đó tình chưa đủ
    Ý gửi hôm nao ý vẫn thừa
    Thẳng chuyến xe xuôi miền ký ức
    Bên thềm vọng nhớ những ngày xưa

    Xưa khi những lúc gọi tình nhân
    Vạn dặm trùng dương cũng thấy gần
    Mắt biếc mơ màng sau vạt gió
    Môi hồng ngây ngất trước thềm xuân
    Ôi bao ái cảm là hư mộng
    Mà chút dư hương vẫn tuyệt trần
    Lặng lẽ bên đời đau hạnh phúc
    Đêm dài nỗi nhớ cứ bâng khuâng

    Đêm dài nỗi nhớ cứ bâng khuâng
    Trở giấc tương tư dệt mấy vần
    Dõi mắt miên man nhìn bóng nguyệt
    Ôm lòng khắc khoải mộng tình xuân
    Sao thương nhớ mãi duyên hàn mặc
    Mà ước đong đầy chữ ái ân
    Chỉ tiếc đường hoa nào mở lối
    Xa xôi cách trở khó mong gần

    Gần nhau giây phút để rồi xa
    Lặng lẽ hoàng hôn cũng nhạt nhòa
    Hứng giọt mưa thu ngoài ngõ trúc
    Se tà áo lụa trước thềm hoa
    Bao la non nước ôi thăm thẳm
    Thoang thoảng hương duyên vẫn đậm đà
    Gặp lại mai này xin ướm hỏi
    Ơi người viễn xứ nhớ chăng ta

    Ta viết đôi dòng mến tặng anh
    Bên trời trăng sáng mộng nghiêng thành
    Trao về chốn ấy nhành hoa thắm
    Gửi đến nơi này ước vọng xanh
    Dáng liễu ngây ngô đùa gió mát
    Hương xuân lả lướt dạo đêm lành
    Từ khi sông nước vui tương hội
    Suối tóc mây cài bóng nguyệt thanh

    Thanh thanh rặng liễu phất phơ cành
    Rũ bóng bên hồ mặt nước xanh
    Mấy cánh sen hồng say trước nắng
    Vài cơn gió mát thổi ngang mành
    Em mơ nhạc khúc bên thềm mộng
    Ta ngắm mây trời dưới mái tranh
    Dệt cánh thơ tình thơm ngát ý
    Cho đời một nửa nửa vì anh

    Anh ơi nhớ quá nhớ nào nguôi
    Muốn nói mà sao lại nghẹn lời
    Tám nẻo sương cài hiu hắt gió
    Nghìn trùng khói phủ mịt mù khơi
    Tay nâng bút ngọc tay run rẩy
    Ý đẫm men say ý rã rời
    Cây cỏ vô tình chao cánh điệp
    Trăng sầu nửa mảnh khóc chơi vơi

    Trăng sầu nửa mảnh khóc chơi vơi
    Kẻ ở chân mây mộng cuối trời
    Kỷ niệm đã đành không thể khép
    Ân tình sao nỡ cứ hoài khơi
    Chung cùng nẻo đó bao ray rức
    Riêng chỉ nơi đây những rối bời
    Mà vốn hữu tình là hữu hoại
    Còn gì tiếc nuối cánh hoa rơi

    Hoa rơi lác đác vướng hiên lầu
    Một thoáng ru tình gửi gió thâu
    Ngọn bút nào đang dầm lệ nóng
    Tâm tư sao mãi nhuộm thu nhầu
    Ngày nao nhấp cạn cùng men rượu
    Lúc đó phai nhòa với nỗi đau
    Tất cả còn gì hơn thế nữa
    Từ đây xin xóa mọi ưu sầu

    Lan Anh


    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    Còn chút gì để nhớ

    Buồn trông nắng nhạt tắt ven đồi
    Mây tím ơ thờ lãng đãng trôi
    Lẩn thẩn hồn thu chiều bạt gió
    Thênh thang ý mộng cánh tung trời
    Đường xưa tìm đến đôi hè vắng
    Lối cũ quay về một bóng côi
    Nhặt chiếc lá rơi lòng chợt lạnh
    Bâng quơ kỷ niệm đã xa rồi

    Xa rồi những buổi hẹn chiều mưa
    Một thuở yêu thương kể mấy vừa
    Áo trắng tan trường e ấp đợi
    Thơ hồng thắm mộng ngập ngừng đưa
    Tình trao phút đó tình chưa đủ
    Ý gửi hôm nao ý vẫn thừa
    Thẳng chuyến xe xuôi miền ký ức
    Bên thềm vọng nhớ những ngày xưa

    Xưa khi những lúc gọi tình nhân
    Vạn dặm trùng dương cũng thấy gần
    Mắt biếc mơ màng sau vạt gió
    Môi hồng ngây ngất trước thềm xuân
    Ôi bao ái cảm là hư mộng
    Mà chút dư hương vẫn tuyệt trần
    Lặng lẽ bên đời đau hạnh phúc
    Đêm dài nỗi nhớ cứ bâng khuâng

    Đêm dài nỗi nhớ cứ bâng khuâng
    Trở giấc tương tư dệt mấy vần
    Dõi mắt miên man nhìn bóng nguyệt
    Ôm lòng khắc khoải mộng tình xuân
    Sao thương nhớ mãi duyên hàn mặc
    Mà ước đong đầy chữ ái ân
    Chỉ tiếc đường hoa nào mở lối
    Xa xôi cách trở khó mong gần

    Gần nhau giây phút để rồi xa
    Lặng lẽ hoàng hôn cũng nhạt nhòa
    Hứng giọt mưa thu ngoài ngõ trúc
    Se tà áo lụa trước thềm hoa
    Bao la non nước ôi thăm thẳm
    Thoang thoảng hương duyên vẫn đậm đà
    Gặp lại mai này xin ướm hỏi
    Ơi người viễn xứ nhớ chăng ta

    Ta viết đôi dòng mến tặng anh
    Bên trời trăng sáng mộng nghiêng thành
    Trao về chốn ấy nhành hoa thắm
    Gửi đến nơi này ước vọng xanh
    Dáng liễu ngây ngô đùa gió mát
    Hương xuân lả lướt dạo đêm lành
    Từ khi sông nước vui tương hội
    Suối tóc mây cài bóng nguyệt thanh

    Thanh thanh rặng liễu phất phơ cành
    Rũ bóng bên hồ mặt nước xanh
    Mấy cánh sen hồng say trước nắng
    Vài cơn gió mát thổi ngang mành
    Em mơ nhạc khúc bên thềm mộng
    Ta ngắm mây trời dưới mái tranh
    Dệt cánh thơ tình thơm ngát ý
    Cho đời một nửa nửa vì anh

    Anh ơi nhớ quá nhớ nào nguôi
    Muốn nói mà sao lại nghẹn lời
    Tám nẻo sương cài hiu hắt gió
    Nghìn trùng khói phủ mịt mù khơi
    Tay nâng bút ngọc tay run rẩy
    Ý đẫm men say ý rã rời
    Cây cỏ vô tình chao cánh điệp
    Trăng sầu nửa mảnh khóc chơi vơi

    Trăng sầu nửa mảnh khóc chơi vơi
    Kẻ ở chân mây mộng cuối trời
    Kỷ niệm đã đành không thể khép
    Ân tình sao nỡ cứ hoài khơi
    Chung cùng nẻo đó bao ray rức
    Riêng chỉ nơi đây những rối bời
    Mà vốn hữu tình là hữu hoại
    Còn gì tiếc nuối cánh hoa rơi

    Hoa rơi lác đác vướng hiên lầu
    Một thoáng ru tình gửi gió thâu
    Ngọn bút nào đang dầm lệ nóng
    Tâm tư sao mãi nhuộm thu nhầu
    Ngày nao nhấp cạn cùng men rượu
    Lúc đó phai nhòa với nỗi đau
    Tất cả còn gì hơn thế nữa
    Từ đây xin xóa mọi ưu sầu

    Lan Anh


    THẬP THỦ LIÊN HOÀN
    (Phỏng ý, chôm vần của Lan Anh)

    Còn chút gì để nhớ

    Vạt nắng hoàng hôn khuất dãy đồi
    Chiều thu ảm đạm áng mây trôi
    Hoa tàn rã cánh bay trong gió
    Lá úa lìa cây lạc cuối trời
    Ngõ cũ ong buồn than bóng lẻ
    Vườn xưa bướm tủi khóc thân côi
    Bâng khuâng nhặt đoá sầu rơi rụng
    Ước mộng tình ta đã lỡ rồi

    Đã lỡ rồi chiều hẹn dưới mưa
    Bao nhiêu kỷ niệm nhớ sao vừa
    Người đi khắc khoải niềm mong đợi
    Kẻ ở bồi hồi lệ tiễn đưa
    Dõi mắt theo nhìn ai dáng nhỏ
    Đưa tay vói nhặt chút hương thừa
    Lao xao tiếng gió buồn hiu hắt
    Gợi lại trong lòng ký ức xưa

    Ký ức xưa về vọng cố nhân
    Trùng dương cách trở khó mong gần
    Rèm khuya lạnh lẽo không tin nhạn
    Gác vắng âm thầm chẳng ánh xuân
    Huyễn ảo niềm mơ người thế tục
    Hư vô giấc mộng khách dương trần
    Lâu đài hạnh phúc là sương khói
    Đắm lụy chi nhiều chỉ khổ thân

    Đắm lụy chi nhiều chỉ khổ thân
    Bài thơ lạc ý chẳng suông vần
    Mênh mang tuyết trắng che vầng nguyệt
    Bàng bạc sương mù khuất ngõ xuân
    Dẫu một lời trao là bể ái
    Dù đôi tiếng hẹn cũng nguồn ân
    Nhưng nào dám hứa câu chờ đợi
    Bởi sợ xa xôi khó thể gần

    Khó thể gần mà lại dễ xa
    Đời hai lối rẽ sắc xuân nhòa
    Mưa sầu gió thảm buồn nhân thế
    Nắng dãi mưa dầu úa cỏ hoa
    Kẻ ứa dòng châu đầu núi Tản
    Người tuôn giọt lệ cuối sông Đà
    Đôi mình trắc trở là duyên số
    Định mệnh do trời để khổ ta

    Ta cùng cảm nghĩ với Lan Anh
    Hy vọng càng đau bởi khó thành
    Gió hỡi mang về câu chúc đẹp
    Mây ơi gửi đến cánh thư xanh
    Tình xuân ấp ủ cơn mơ thắm
    Dáng liễu nâng niu giấc mộng lành
    Suối chảy hoa trôi hồn thoát tục
    Bên nàng ngoạn cảnh ngắm trăng thanh

    Thanh vắng vườn dâu trái trĩu cành
    Sông dài uốn khúc nước trong xanh
    Lời ve cuối hạ ru hồn nắng
    Ngọn gió đầu thu động bức mành
    Sáng đến mây đùn xinh xóm rẫy
    Chiều về khói quyện ấm nhà tranh
    Thơ tình ngọt lịm trao em đó
    Từng chữ từng lời lộng ý anh

    Lộng ý anh vào nhớ khó nguôi
    Câu than tiếng thở ghép nên lời
    Trao người son sắt ngăn trời rộng
    Gửi bạn chung tình cách biển khơi
    Đọc áng thơ xưa mi chẳng chớp
    Nhìn hình ảnh cũ mắt không rời
    Cao xanh nỡ đọa đày duyên kiếp
    Nửa mảnh trăng sầu mãi cạn vơi

    Nửa mảnh trăng sầu mãi cạn vơi
    Người xa biền biệt tận chân trời
    Tình xưa gợi khổ mà mong gợi
    Nghĩa cũ khơi sầu lại muốn khơi
    Nẻo ấy em còn thương vợi vợi
    Nơi đây anh vẫn nhớ bời bời
    Ngàn trùng xa cách hồn đau buốt
    Nhặt đoá hoa tàn cánh rụng rơi

    Cánh rụng rơi rơi ngập mái lầu
    Bên rèm le lói ánh trăng thâu
    Vi vu ngọn gió đèn leo lét
    Héo hắt cành hoa sắc úa nhầu
    Cạn chén men nồng tâm ý khổ
    Nâng ly rượu đắng xác hồn đau
    Người ơi tất cả là hư ảo
    Quyến luyền càng thêm chuốc thảm sầu

    Hoàng Thứ Lang


    LIÊN HOÀN TAM THẬP LỤC KHÚC

    Không đề

    1.

    Đường xưa lất phất hạt sương mai
    Lối cũ em đi ngã bóng dài
    Lãng đãng mây trời thương nhớ gió
    Bâng khuâng cỏ lá đợi chờ ai
    Hương hoa lả lướt vương cành mộng
    Vạt nắng chao nghiêng trải bước hài
    Trĩu nặng tâm tình bao kỷ niệm
    Nghe rằng ký ức chửa mờ phai

    Lan Anh


    2.

    Phai nhòa mắt lệ buổi chiều mưa
    Ngoảnh mặt người đi nói mấy vừa
    Nước cuốn hoa tàn loang bóng cũ
    Trâm rơi xuyến gẫy nhạt hình xưa
    Dầu dư thắp lại tình còn đó
    Bếp lạnh hong lên mộng chẳng thừa
    Ấp ủ niên thời bao luyến nhớ
    Lưng chừng đọng lại ánh sao thưa

    Hải Đường


    3.

    Thưa dần cánh mộng vỡ chiêm bao
    Dõi mắt xa xăm nuốt nghẹn ngào
    Phố vắng đêm buồn mưa lất phất
    Trăng gầy gác lạnh gió lao xao
    Không nghe tiếng nhớ từ phương ấy
    Chẳng biết người thương tận chốn nào
    Một thuở duyên tình say bóng nguyệt
    Bây chừ trả lại với ngàn sao

    Lan Anh


    4.

    Ngàn sao ghép lại mảng trời thơ
    Dệt mộng đêm sương lá cỏ chờ
    Gió quyện hương thanh tràn bến đợi
    Trăng cài sắc bạc lộng thuyền mơ
    Êm đềm sáo ngọc người lưu luyến
    Dịu ngọt cung trầm kẻ ngẩn ngơ
    Sóng vỗ rì rào hoà khúc nhạc
    Bên ngoài ửng đỏ ánh dương mờ

    Hải Đường


    5.

    Ánh dương mờ mịt chiếu hiên mai
    Kẻ lá nào xuyên vệt nắng dài
    Gác mộng anh chờ tin cánh nhạn
    Lầu mơ em đợi bóng hình ai
    Trông người bạn ngọc sâu đôi mắt
    In dấu thềm rêu đậm gót hài
    Kỷ niệm đong đầy theo ký ức
    Năm dài tháng rộng vẫn không phai

    Hoàng Thứ Lang


    6.

    Vẫn không phai nhạt mối tình thơ
    Cho dẫu thời gian có bạc mờ
    Trang sách còn thơm dòng lá thắm
    Hoa lòng sẽ ngát nẻo đường tơ
    Quen nhau để nhớ từ khi ấy
    Luống mộng rồi thương tận bấy giờ
    Duyên phận mới hay là thế đó
    Đời mình chẳng khác một cơn mơ

    Lan Anh


    7.

    Đời mình chẳng khác một cơn mơ
    Vẫn biết mà sao cứ đợi chờ
    Khắc khoải đêm tàn nghe tiếng gió
    Bồi hồi canh vắng dệt vần thơ
    Từ khi gặp mặt rồi ngơ ngẩn
    Đến lúc xa nhau lại thẩn thờ
    Nửa mảnh trăng thề soi bóng chiếc
    Đôi dòng lệ ứa khóc bơ vơ

    Hoàng Thứ Lang


    8.

    Bơ vơ cánh nhạn khuất vầng dương
    Vạn nẻo truân truyên lệ thấm đường
    Lận đận mi gầy cầu hạnh phúc
    Gian nan gót ngọc khẩn tình thương
    Mưa chiều vướng tóc sầu môi mắt
    Nắng sớm vương vai tủi đoạn trường
    Bạc phước hồng nhan đau chữ luỵ
    Nên đêm trỗi dậy vạn niềm tương

    Hải Đường


    9.

    Tương Giang từ đó rẽ đôi dòng
    Một chiếc thuyền tình lạc giữa sông
    Tan tác bao chiều cơn gió lạnh
    Chơi vơi mấy ngã mảnh hương nồng
    Bên trời có kẻ ngây ngô đợi
    Cuối bến đâu người lặng lẽ trông
    Tấm giấy vô tâm còn thấm mực
    Thì sao cắt đứt sợi tơ lòng

    Lan Anh


    10.

    Tơ lòng trăm sợi rối như vò
    Sáng ngóng chiều trông tối ngẩn ngơ
    Thu mới giao mùa chưa ảm đạm
    Tình vừa chớm mộng đã bơ vơ
    Nơi này lá đổ buồn hiu hắt
    Nẻo ấy sương giăng nhớ thẩn thờ
    Bút hạ bao lần thơ chẳng ý
    Đêm vế ấp ủ mối duyên mơ

    Hoàng Thứ Lang


    11.

    Duyên mơ dẫu đẹp vẫn xa vời
    Tỉnh mộng đêm tàn lệ khẽ rơi
    Đếm bước bơ vơ sầu lấp nẻo
    Đong tình lặng lẽ tủi vây đời
    Nhờ mây nhắn gửi người ven biển
    Mượn gió trao tin kẻ cuối trời
    Ký ức đôi dòng sao thắm thiết
    Bao mùa chuyển tiết có nào vơi

    Hải Đường


    12.

    Vơi cạn bao nhiêu chén rượu đầy
    Như chờ ai đến để cùng say
    Tay nâng mấy cánh thư đòi đoạn
    Mắy chảy từng dòng lệ đắng cay
    Dõi bóng trăng vàng nghiêng nhánh liễu
    Gieo làn sương ngọc đẫm bàn tay
    Mà nghe chất ngất tim xao động
    Ta lại gần nhau những lúc này

    Lan Anh


    13.

    Lúc này vui vẻ biết là bao
    Bỏ những chờ mong tự thuở nào
    Rượu ngả nghiêng bầu say ngất ngưởng
    Thơ vơi cạn túi hát nghêu ngao
    Chiều nhìn cảnh đẹp đầy ong bướm
    Sáng ngắm hoa xinh dủ sắc màu
    Xướng hoạ ta cùng nhau múa bút
    Đêm về lộng lẫy vạn vì sao

    Hoàng Thứ Lang


    14.

    Đêm về lộng lẫy vạn vì sao
    Ta thấy trời Thu đượm ngọt ngào
    Bút gác thềm trăng hồn lãng đãng
    Thơ đùa nhánh liễu gió lao xao
    Ngờ như bước Hạ về ươm sắc
    Cứ ngỡ ngày Xuân dệt thắm đào
    Nguyệt tỏ trà thơm vườn bát ngát
    Nghiêng mình cánh mộng nhẹ nhàng chao

    Lan Anh


    15.

    Nghiêng mình cánh mộng nhẹ nhàng chao
    Vạn sắc lung linh thẹn gót đào
    Ngõ cũ lan vàng chim rộn rã
    Đường xưa liễu biếc trúc lao xao
    Lầu son thiếp đợi từ hôm ấy
    Gác tía chàng đi tự bữa nào
    Quyện gió hương trà bay phảng phất
    Ru lòng lãng tử khẽ nôn nao

    Hải Đường


    16.

    Nôn nao đứng đợi trước sân trường
    Áo trắng nghiêng tà để vấn vương
    Lẽo đẽo theo ai vào cửa lớp
    Tung tăng sánh bước dọc ven đường
    Hoa hồng nhật ký lời yêu dấu
    Mực tím thư tình tiếng nhớ thương
    Ấp ủ trong tim nhiều ước hẹn
    Cùng nhau xây giấc mộng bình thường

    Hoàng Thứ Lang


    17.

    Cùng nhau xây giấc mộng bình thường
    Trải cánh thư hồng lộng sắc hương
    Ngây ngất lời thơ xanh nét Huế
    Bay bay áo lụa tím sân trường
    Ngày xưa dẫu đã nhiều thương nhớ
    Chuyện cũ duy còn chút vấn vương
    Đồng Khánh thương về trang kỷ niệm
    Hè sang phượng đỏ nhuộm ven đường

    Lan Anh


    18.

    Ven đường trống đổ điểm giờ chơi
    Chợt thoáng hương xưa vỡ cuối trời
    Bục giảng ngày nao còn bụi bám
    Sân trường thuở ấy vẫn hoa rơi
    Thơ tình anh viết dòng thương cảm
    Nhạc khúc em ca điệu rã rời
    Gốc phượng ve sầu kêu nức nở
    Một thời áo trắng mộng đầy vơi

    Tiểu Vũ Vi


    19.

    Một thời áo trắng mộng đầy vơi
    Thoáng đã trôi nhanh với tuổi đời
    Kỷ niệm khơi về ngang lớp học
    Tâm tình đọng lại giữa giờ chơi
    Ngây thơ dệt lá đôi câu phú
    Bẽn lẽn trao nhau vạn ý lời
    Nhặt phượng anh cài lên suối tóc
    Thẹn thùng em đón cánh hoa rơi

    Lan Anh


    20.

    Thẹn thùng em đón cánh hoa rơi
    Chớp chớp đôi mi nhoẽn miệng cười
    Mãn khóa ra trường chia mỗi ngả
    Trao bằng tốt nghiệp rẽ đôi nơi
    Nghe hồi trống điểm hồn tan nát
    Ngắm lá me bay dạ rối bời
    Bốn mắt ngây nhìn chan chứa lệ
    Thương nhiều chỉ gọi cố nhân ơi

    Hoàng Thứ Lang


    21.

    Ơi đã xa mà nhớ lắm thay
    Hôm xưa dẫu khép vạn trang dày
    Nhưng thơ chẳng thiếu từng thương mến
    Mà bút còn thừa những đắm say
    Một bước chia ly tình mấy ngả
    Trọn đời dang dở mộng bao ngày
    Anh về đâu đó phương trời lạ
    Em bước qua đời với lệ cay

    Lan Anh


    22.

    Lệ cay lả chả đẫm mi sầu
    Lá úa thu về gió cuốn đâu
    Dáng liễu hao gầy nơi phượng các
    Thân mai ủ dột chốn khuê lầu
    Hoa tàn cũng bởi hoa phai sắc
    Cúc rũ vì do cúc nhạt mầu
    Mộng ước đôi mình sao ngắn ngủi
    Trăm năm đã lỡ mối duyên đầu

    Hải Đường


    23.


    Đầu non tuyết phủ trắng rừng cây
    Lạnh giá sương hàn quyện khói mây
    Anh ngóng gió đông sầu chất ngất
    Em nhìn trăng khuyết lệ đong đầy
    Đêm thâu thức giấc lòng chua xót
    Canh vắng giật mình dạ đắng cay
    Đôi ngã tìm nhau trong nỗi nhớ
    Tương tư nguyện ước mộng sum vầy

    Tiểu Vũ Vi


    24.

    Ước mộng sum vầy buổi sớm mai
    Đường hoa trải thảm bướm vàng bay
    Xây tình sánh bước nhìn chim lượn
    Dệt ái chung đôi ngắm trúc lay
    Thiếp vẽ vầng dương soi bóng nước
    Chàng tô ánh nguyệt dọi lầu mây
    Rời xa nỗi nhớ đêm thu nguyện
    Rực rỡ bình mình mắt đượm say

    Hải Đường


    25.

    Say vì bóng dáng của giai nhân
    Lộng ý vào thơ dệt mấy vần
    Mắt phụng mày ngài duyên sắc sảo
    Hình mai vóc liễu nét thanh tân
    Lời thương muốn nói còn do dự
    Tiếng mến mong trao vẫn ngại ngần
    Để đến đêm về nghe nhớ nhớ
    Mơ màng ấp ủ mối tình xuân

    Hoàng Thứ Lang


    26.


    Xuân về xứ Lĩnh bến Tô châu
    Nước biếc quanh co mấy nhịp cầu
    Rộn rã bên sông hò giặt lụa
    Dặt dìu ven suối khúc giăng câu
    Trữ la thôn nhớ duyên tình hận
    Nơi đất Ngô thương số kiếp sầu
    Thành quách Cô Tô mờ khói tỏa
    Thuyền quyên nợ nước trả về đâu

    Tiểu Vũ Vi


    27.

    Về đâu bóng dáng của Tây Thi
    Quốc loạn niềm riêng sá kể gì
    Gạt lệ anh hùng không khiếp nhược
    Chia tình thục nữ chẳng ai bi
    Phù Sai nổi tiếng người vô đạo
    Câu Tiễn lừng danh kẻ bất nghì
    Phạm Lãi danh thành thân phải thoái
    Ngàn sau sách sử vẫn còn ghi

    Hoàng Thứ Lang


    28.

    Còn ghi đính ước tự ngàn khơi
    Hẹn biển thề non quyết giữ lời
    Nẻo đến Sông Tương làn tuyết phủ
    Đường về Bến Mộng giọt châu rơi
    Bơ vơ xứ lạ hồn xơ xác
    Lạc lõng quê người áo tả tơi
    Phận gái đục trong chàng có hiểu
    Cung vàng điện ngọc thiếp chôn đời

    Tiểu Vũ Vi


    29.

    Cung vàng điện ngọc thiếp chôn đời
    Thảm não ưu phiền mãi chửa vơi
    Tiếng hẹn còn lưu chưa tỏ ý
    Lời yêu vẫn giữ chửa nên lời
    Ngày nhìn cánh nhạn sầu cô lữ
    Tối ngắm trăng khuya dạ rối bời
    Ngọc vỡ từ đây thôi vĩnh viễn
    Nghìn trùng cách biệt mộng xa vời

    Hải Đường


    30.

    Xa vời năm tháng biết tìm đâu
    Một dải sông Tương một dải sầu
    Luyến nhớ càng đau niềm cố quận
    Nghẹn ngào thêm lạnh chốn cô lâu
    Dòng mơ Phạm Lãi du thuyền mộng
    Bến đợi Tây Thi nối hẹn đầu
    Chỉ thấy trăng buồn sông nước bạc
    Đầm đìa lệ ứa giữa canh thâu

    Lan Anh


    31.

    Canh thâu tiếng mõ vọng đêm đen
    Lất phất mù sương mịt ánh đèn
    Lữ Bố oai hùng quân thống lỉnh
    Điêu Thuyền diễm lệ nguyệt hờn ghen
    Hoàng Lan một đóa còn mong gặp
    Nguyệt Quý đôi nhành cũng muốn quen
    Tự cổ giai nhân trong lịch sử
    Nghiêng thành đổ nước vẫn cười khen

    Hải Đường


    32.

    Cười khen lơi lả đắm Mân quân
    Một đoá sương mai đẫm bụi trần
    Bế nguyệt tu hoa trang quốc sắc
    Trầm ngư lạc nhạn nét thanh tân
    Tình chia lối rẻ đền ơn nước
    Loan phụng lìa đôi trả nghĩa dân
    Tự cổ hồng nhan như chiến tướng
    Hai châu Ô Lý một Huyền Trân

    Tiểu Vũ Vi


    33.

    Huyền Trân nuốt lệ nén cơn sầu
    Nợ nước tình nhà nỗi cạn sâu
    Sóng rẽ đưa thuyền xa bến mộng
    Trăng buồn nhạt sắc lạnh giang đầu
    Chiêm Thành tiến bước lòng tê tái
    Đất Việt quay nhìn dạ đớn đau
    Một kiếp hồng nhan nhiều khổ luỵ
    Niềm riêng khắc khoải chốn khuê lầu

    Lan Anh


    34.

    Lầu vắng chiều thu ngọn gió luồn
    Bình minh vừa khép đã hoàng hôn
    Mây sầu mấy ngả che tầm mắt
    Gió buốt từng cơn lạnh mảnh hồn
    Hứng giọt mưa ngâu vàng võ nhớ
    Lau dòng nước mắt nghẹn ngào tuôn
    Đàn ai lặng lẽ rung tơ ngọc
    Tình mộng chìm theo khúc nhạc buồn

    Lan Anh


    35.

    Buồn trong ánh mắt ngó thơ ngây
    Cái thuở thơm hương kỷ niệm đầy
    Lòng rộn bâng khuâng theo cánh gió
    Mi dài ngơ ngác với làn mây
    Xa rồi tuổi ngọc tươi hoa mộng
    Còn chỉ dòng thơ đẹp tháng ngày
    Vuốt tóc em ngồi hong nắng nhạt
    Nồng nàn cỏ lá buổi chiều say

    Lan Anh


    36.

    Say vì những chiếc lá vàng phai
    Níu gót đan theo một quãng dài
    Dõi áng mây trời nghiêng vóc lụa
    Vin chùm hoa nắng vuốt bờ vai
    Thơm nồng giữa lối hương thu đượm
    Đẹp thắm trong tim đóa cúc cài
    Lặng lẽ nhìn quanh vùng kỷ niệm
    Đường xưa lất phất hạt sương mai

    Lan Anh



    Câu cuối: "Đường xưa lất phất hạt sương mai" hồi thủ (trở về câu đầu bài 1) đã nối liền vòng (liên hoàn), kết thúc 36 bài liên hoàn "Không Đề" (Liên Hoàn Tam Thập Lục Khúc). LA mượn bài ni để khép lại cái Liên hoàn khúc này...LA cám ơn SP cùng sis Tiểu Vũ Vi và Hải Đường đã vui cùng dí LA...


    LIÊN HOÀN NHỊ THẬP BÁT KHÚC

    Chiều Sương

    1.
    Trong chiều văng vẳng tiếng thu không
    Gió phất phơ cây nắng nhạt hồng
    Ánh biếc phai dần trên đọt lá
    Tơ vàng khép lại dưới hàng thông
    Mây bay bảng lảng mây muôn thức
    Nước chảy bâng khuâng nước một dòng
    Thoáng bóng chim xa rồi lẫn khuất
    Khi trời sương trắng rụng mênh mông

    Lan Anh


    2.
    Mênh mông bát ngát một màu sương
    Phủ kín hàng cây cuối nẻo đường
    Nắng tắt câu hò vang dưới rẫy
    Chiều tàn tiếng hát vọng trên nương
    Lao xao gió thoảng lay cành lá
    Lấp lánh đèn lên rực phố phường
    Sải cánh chim bay về tổ ấm
    Non đoài đã khuất hẳn vầng dương

    Hoàng Thứ Lang


    3.
    Vầng dương chếch bóng mái hiên tây
    Sợi nắng như tơ thắm trãi đầy
    Đỉnh núi mây giăng song yến lượn
    Đồi non gió thổi áng chiều vây
    Lay lay cỏ lá xanh um mộng
    Nhẹ nhẹ đào lan trắng nuột gầy
    Một thoáng mông lung trà nhấp vội
    Đào nguyên hữu cảnh chốn nào đây

    Hải Đường


    4.
    Đây quán chiều sương đón khách về
    Than hồng sưởi ấm mảnh hồn tê
    Bờ xanh trúc biếc giăng hai lối
    Gió mát hoa thơm thưởng bốn bề
    Thảo trạch thường bay hương bát ngát
    Phồn hoa ít thấy liễu lê thê
    Trên cành khúc nhạc chim đưa lối
    Đêm xuống trăng rơi chén rượu kề

    Lan Anh


    5.
    Chén rượu kề môi ngắm nắng chiều
    Sương buồn đọng lại nỗi cô liêu
    Dừng chân phố nhỏ vài du khách
    Rảo bước đường xa một lão tiều
    Cảnh vật im lìm cây rũ rượi
    Hoàng hôn vắng lặng mắt đăm chiêu
    Bên hiên phiến lá sầu rơi rụng
    Nhặt cánh hoa xưa dạ nhớ nhiều

    Hoàng Thứ Lang


    6.
    Dạ nhớ nhiều sao chẳng tỏ lời
    Cho tình ấy mãi ngậm chơi vơi
    Cưu mang mấy thuở không hề đổi
    Ấp ủ bao năm nỏ chịu rời
    Kẻ cuối chân trời người góc bể
    Mây mù đỉnh núi gió ngoài khơi
    Đường xưa lối cũ mơ màng đợi
    Một sớm ai kia ghé xuống đời

    Nguyên Thoại


    7.
    Đời ta chìm đắm cõi miên trường
    Mộng ước tan dần tợ khói sương
    Bấc lụn dầu vơi thương má phấn
    Đèn lu trăng khuyết nhớ môi hồng
    Nhìn màu thu đến lòng xao xuyến
    Thấy gió đông về dạ vấn vương
    Đòi đoạn từng cơn khi tuyết đổ
    Ai xui mỗi đứa một con đường

    Hoàng Thứ Lang


    8.
    Ai xui mỗi đứa một con đường
    Để lệ hoen vàng trúc bến Tương
    Bút chép vài câu chưa hết mộng
    Thu rơi mấy lá đã nghe buồn
    Còn con dốc hẹn hoa thơm áo
    Có bức thư tình nụ ngát hương
    Mà cánh diều kia biền biệt mãi
    Nỗi niềm thôi nhé gởi muôn phương

    Lan Anh


    9.
    Nỗi niềm thôi nhé gởi muôn phương
    Biết tỏ cùng ai khúc đoạn trường
    Tiếng gió giao mùa vang khắc khoải
    Canh gà gọi sáng vọng thê lương
    Bao lời hẹn ước ghi trong dạ
    Một gánh tình chung gãy giữa đường
    Lối cũ bây giờ hoang vắng lạ
    Mình ta lẻ bước dưới chiều sương

    Hoàng Thứ Lang


    10.
    Sương ướt hồn thu nắng trở chiều
    Hình như buồn cũng thấp liêu xiêu
    Vàng rơi vàng nhạt rơi thêm nữa
    Ai nhớ ai xa nhớ rất nhiều
    Chậu cúc sân nhà hương lãng đãng
    Cành thơ song cửa gió hiu hiu
    Chung quanh chẳng một lời chi cả
    Lạnh lẽo tìm sang lớp khói đều

    Lan Anh


    11.
    Lớp khói đều bay phủ kín trời
    Mây bèo tan hợp cố nhân ơi
    Sương buồn lắng đọng trên cành lá
    Tuyết trắng dần tan dưới núi đồi
    Mấy cánh chim chiều bay tản mạn
    Đôi dòng châu lệ nhớ xa xôi
    Cây đa bến cũ còn in bóng
    Mà khách tình chung lỗi hẹn rồi

    Hoàng Thứ Lang


    12.
    Mà khách tình chung lỗi hẹn rồi
    Ghi lòng tạc dạ cũng phai phôi
    Người theo mây nước về đôi ngã
    Kẻ khép lầu hương nhớ một trời
    Thề nguyện cho đau làn tóc rối
    Yêu thương để nhạt cánh hoa tươi
    Trăm vương vấn mãi không đành dứt
    Uổng mảnh hồn xuân mộng nửa vời

    Lan Anh


    13.
    Uổng mảnh hồn xuân mộng nửa vời
    Mơ về kỷ niệm thuở chung đôi
    Sao nghe giọt đắng tình lai láng
    Mà thấy hồn say dạ ngậm ngùi
    Ngắm anh sao rơi sầu chẳng cạn
    Nhìn vầng trăng rụng nhớ không nguôi
    Sương lam phủ kín màu quan tái
    Dõi mắt tìm ai tận cuối trời

    Hoàng Thứ Lang


    14.
    Dõi mắt tìm ai tận cuối trời
    Mây sầu lớp lớp cuộn xa xôi
    Ngày đêm vắng hạ đìu hiu lắm
    Cây cỏ vào thu lạnh lẽo rồi
    Gió nổi mênh mông buồn khép cửa
    Lòng nghe thê thiết úa lên ngôi
    Một làn hương cũ bay tan tác
    Níu được hay chăng cũng rã rời

    Lan Anh


    15.
    Rã rời nỗi nhớ buổi hoàng hôn
    Ảm đạm màu sương cảnh vật buồn
    Thuở ấy giao thề câu luyến ái
    Bây giờ lỗi ước chữ yêu đương
    Câu thơ gởi bạn sầu tê dạ
    Ngọn gió vào thu buốt lạnh hồn
    Biết đến bao giờ ta hội ngộ
    Cho mình nối lại mối tơ vương

    Hoàng Thứ Lang


    16.
    Vương vấn thêm hồng vạt áo bay
    Gió thơm mùa lá mắt thơ ngây
    Cành thu cúc cũ trông vừa nở
    Chén rượu hương xưa rót lại đầy
    Cũng bởi còn tươi dòng ý đẹp
    Cho nên chửa nhạt mảnh tình say
    Bao nhiêu kỷ niệm đều xanh mộng
    Thương nhớ nào hơn những lúc này

    Lan Anh


    17.
    Những lúc này sao bỗng ngậm ngùi
    Mơ về kỷ niệm đã xa xôi
    Thương ngày gặp mặt tim xao xuyến
    Nhớ buổi cầm tay lệ sụt sùi
    Nẻo ấy em buồn thân lạc lõng
    Nơi nào anh tủi phận đơn côi
    Ngày qua tháng lại sầu câm nín
    Bóng tối vây quanh suốt cuộc đời

    Hoàng Thứ Lang


    18.
    Suốt cuộc đời còn tưởng đến nhau
    Gom hương vẽ thắm đẹp từng câu
    Không bừng trang sách bên song cửa
    Vẫn ngát mùa trăng dưới mái lầu
    Đậm nhạt thời gian là mấy chốc
    Vơi đầy kỷ niệm được bao lâu
    Chỉ hay lưu luyến dài lưu luyến
    Thì hiểu lòng xưa vẹn sắc màu

    Lan Anh


    19.
    Màu thu lá úa mhuộm quan san
    Lặng ngắm chiều rơi mắt lệ tràn
    Thấy cội phong buồn thương diệu vợi
    Trông vầng mây tím nhớ miên man
    Sương lùa ngõ vắng đài hoa rụng
    Gió lọt rèm thưa giấc mộng tàn
    Cánh hạc về đâu ngày đã tắt
    Mưa sầu trắng xóa cả không gian

    Hoàng Thứ Lang


    20.
    Không gian phơn phớt một màu sương
    Lối cũ em đi lá ngập đường
    Tóc rối vai gầy không kẻ đoái
    Chân mềm gót nhỏ có ai thương ?
    Hoàng hôn xuống vội đều thôn xóm
    Bóng tối lan nhanh khắp phố phường
    Tiếng trống chùa xa nhè nhẹ điểm
    Đâu đây dạ lý ngạt ngào hương

    Trâm Anh


    21.
    Hương bay bay gió gợn từng cơn
    Ngõ lá vàng rơi chút dỗi hờn
    Xáo trộn không gian màu tĩnh lặng
    Chan đầy khoảnh khắc vẻ cô đơn
    Đường trăng mộng cũ làn mây cuộn
    Dặm liễu hồn xưa dãi khói vờn
    Thu đến thu đi người chẳng thấy
    Lời nào thệ hải với minh sơn

    Lan Anh


    22.
    Lời nào thệ hải với minh sơn
    Lóng lánh rèm mi giọt tủi hờn
    Héo úa bên thềm hoa dạ lý
    Âu sầu trước gió nhánh lay ơn (glaïeul)
    Duyên tình chẳng trọn duyên bèo bọt
    Giấc ngủ không yên giấc chập chờn
    Thu đến bao lần tin vẫn bặt
    Khối sầu trĩu nặng kiếp cô đơn

    Trâm Anh


    23.
    Cô đơn thường gõ cửa đêm mưa
    Dám hẹn đâu mà đến dạ thưa
    Cổng trước bay sương buồn đậm nhạt
    Vườn sau nhặt lá quạnh dư thừa
    Tay lần giở mảnh ân tình cũ
    Hương gợn xao lòng kỷ niệm xưa
    Với một bài thơ không đoạn kết
    Bao nhiêu day dứt nói cho vừa

    Lan Anh


    24.
    Vừa nghe tiếng gió lướt bên song
    Chạnh mối tình xưa nát cõi lòng
    Mấy độ thu qua còn bóng lẻ
    Bao mùa lá rụng vẫn phòng không
    Anh nhìn tuyết đổ buồn da diết
    Em ngắm sương rơi khổ chất chồng
    Kỷ niệm theo về trong giấc ngủ
    Đêm nào cũng nhớ cũng thương mong

    Trâm Anh


    25.
    Thương mong dệt lấy khúc trăng hoa
    Đôi bướm đôi chim buổi hiệp hòa
    Tơ tóc như nguyền thêu tấm lụa
    Đá vàng khôn thẹn bẻ cành thoa
    Lòng ngâm một mảnh tình lai láng
    Nến rỏ năm canh ý đượm đà
    Khéo léo đường kim từng mối chỉ
    Tô hồng ước mộng giữa đôi ta

    Lan Anh


    26.
    Đôi ta mỗi đứa một phương trời
    Lệ nhớ đêm ngày mặn đắng môi
    Bên ấy xuân về xanh rặng liễu
    Nơi này tuyết đổ trắng ven đồi
    Yến oanh lẻ bạn không tròn mộng
    Loan phượng xa bầy chẳng vẹn đôi
    Giây phút tương phùng nào dám nghĩ
    Tình theo bọt nước vỡ tan rồi

    Trâm Anh


    27.
    Tình theo bọt nước vỡ tan rồi
    Từ đó riêng còn nẻo mộng thôi
    Hỏi mượn chiều thơ ghì đắm đắm
    Mà xem ý gió thổi tơi bời
    Hoa tàn lá úa nơi nơi rụng
    Khói lạnh sương mù lớp lớp khơi
    Thoáng nhạt nhòa đi không thấy nữa
    Là khi giọt lệ rót thay lời

    Lan Anh


    28.
    Lời nào nói hết nỗi thương mong
    Thổn thức từng đêm nhớ bạn lòng
    Gối lẻ than đời sao lận đận
    Tình sầu trách phận quá long đong
    Thời gian gợi lại thời hoa mộng
    Kỷ niệm về khơi giọt lệ hồng
    Ngắm dải sương buồn bay tản mạn
    Trong chiều văng vằng tiếng thu không

    Hoàng Thứ Lang


    Câu cuối: "Trong chiều văng vẳng tiếng thu không" hồi thủ (trở về câu đầu bài 1) đã nối liền vòng (liên hoàn), kết thúc 28 bài liên hoàn "Chiều Sương" (Liên Hoàn Nhị Thập Bát Khúc). HTL mượn bài ni để khép lại cái Liên hoàn khúc này, để Lan Anh mở bài khác... hihihi...


    THẬP THỦ LIÊN HOẢN

    Không đề

    Anh hỡi phương trời có nhớ em
    Giờ đây kỷ niệm lướt qua thềm
    Nghe thu ướt đẫm trời xao xuyến
    Gối mộng tìm về phút dịu êm
    Lá úa bay bay đầy trước ngõ
    Hương xưa lác đác rụng sau rèm
    Xuyên qua sương khói màu hư ảo
    Lạnh lẽo canh dài ngọn gió đêm


    Ngọn gió đêm buồn lạnh nhớ thương
    Lời nào kể hết nỗi tơ vương
    Cho sầu chẳng buốt cơn hiu quạnh
    Để lệ thôi đau chữ đoạn trường
    Phố cũ còn ươm từng kỷ niệm
    Đường xưa vẫn lắng chút dư hương
    Gần nhau cứ ngỡ đời như mộng
    Cách biệt rồi hay vạn dặm đường


    Dặm đường lưu luyến mấy vần thơ
    Góp nhặt tâm tư dệt ý chờ
    Thảo bức thư tình xuân lại nở
    Xây lầu ước mộng mắt hoài mơ
    Quên đi ngang dọc đầy mưa gió
    Bỏ hẳn chung quanh rối cuộc cờ
    Ta có nhau rồi bên chén rượu
    Lòng mình tự đó nhẹ như tơ


    Tơ lòng nhỏ xuống gửi tay chàng
    Có giọt thu sầu đẫm mấy trang
    Nam nữ vừa hay tình một hội
    Á Âu mới biết luỵ đôi đàng
    Ôm lòng thương cảm mềm chua xót
    Nuốt lệ u buồn khóc dở dang
    Réo rắt cung đàn mơ ước cũ
    Tìm đâu được nửa ánh trăng vàng


    Trăng vàng nửa mảnh dọi song hờ
    Nửa mảnh treo ngoài vạn dặm thơ
    Gác vắng em ngồi đan luyến nhớ
    Phương xa anh có dệt mong chờ
    Trót say đôi phút đời tan mộng
    Chợt tỉnh bao lần lệ ủ mơ
    Hiu hắt mây sầu trong mắt đợi
    Mênh mông sóng nước đẫm sương mờ


    Mờ mịt thu sầu lặng lẽ rơi
    Ngẩn ngơ mây tím đọng ven trời
    Lá vàng theo gió bay lơi lả
    Hoa trắng xa cành rụng tả tơi
    Nhớ cánh thư hồng mơ thắm mộng
    Thương dòng lá biếc ý xanh lời
    Ngoài kia mờ ảo làn sương mỏng
    Thêm một phương buồn chẳng hẹn vơi


    Vơi đầy nhung nhớ vọng xa xôi
    Người hỡi mai đây gặp giữa đời
    Nỗi khổ riêng mang rồi xẻ nửa
    Niềm vui thầm hẹn sẽ chia đôi
    Sầu tan theo nắng chiều thu vợi
    Mộng lắng trên tay chén rượu mời
    Lúc cánh hoa mơ vàng lối hẹn
    Là tình xuân thắm mãi anh ơi


    Anh ơi dù một chút mơ màng
    Nguyện giữ đời đời vạn tiếng vang
    Vọng nhớ từng đêm đêm hạ trắng
    Đưa duyên mỗi sáng sáng thu vàng
    Đây trời nhã nhạc dang tay đón
    Đó mảnh chân tình gửi gió sang
    Chấp cánh tung bay vòng ước mộng
    Say sưa ta lướt giữa mây ngàn


    Ngàn thương gói ghém lại đôi dòng
    Bỗng chốc đêm huyền hóa viễn vông
    Hứng giọt mưa buồn xao xác lá
    Ôm làn gió lạnh tái tê lòng
    Đành xuôi định mệnh mà thua cuộc
    Cố níu ân tình cũng uổng công
    Chẳng thể gần nhau kề vạn nẻo
    Anh ơi trời đất quá mênh mông


    Mênh mông khói tỏa khoảng trời mơ
    Mõi mắt trông theo cánh nhạn mờ
    Nhớ dáng thu xưa sầu ngớ ngẩn
    Thương hình bóng cũ mộng vu vơ
    Đâu ngờ gặp mặt là yêu mến
    Nào biết xa nhau mãi đợi chờ
    Ước buổi xuân hồng hoa lá nở
    Đem về chung kết một lầu thơ

    Lan Anh

  8. #18
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    Liên Hoàn Khúc Lan Anh (tiếp theo)

    THẬP THỦ LIÊN HOẢN

    Không đề

    Anh hỡi phương trời có nhớ em
    Giờ đây kỷ niệm lướt qua thềm
    Nghe thu ướt đẫm trời xao xuyến
    Gối mộng tìm về phút dịu êm
    Lá úa bay bay đầy trước ngõ
    Hương xưa lác đác rụng sau rèm
    Xuyên qua sương khói màu hư ảo
    Lạnh lẽo canh dài ngọn gió đêm


    Ngọn gió đêm buồn lạnh nhớ thương
    Lời nào kể hết nỗi tơ vương
    Cho sầu chẳng buốt cơn hiu quạnh
    Để lệ thôi đau chữ đoạn trường
    Phố cũ còn ươm từng kỷ niệm
    Đường xưa vẫn lắng chút dư hương
    Gần nhau cứ ngỡ đời như mộng
    Cách biệt rồi hay vạn dặm đường


    Dặm đường lưu luyến mấy vần thơ
    Góp nhặt tâm tư dệt ý chờ
    Thảo bức thư tình xuân lại nở
    Xây lầu ước mộng mắt hoài mơ
    Quên đi ngang dọc đầy mưa gió
    Bỏ hẳn chung quanh rối cuộc cờ
    Ta có nhau rồi bên chén rượu
    Lòng mình tự đó nhẹ như tơ


    Tơ lòng nhỏ xuống gửi tay chàng
    Có giọt thu sầu đẫm mấy trang
    Nam nữ vừa hay tình một hội
    Á Âu mới biết luỵ đôi đàng
    Ôm lòng thương cảm mềm chua xót
    Nuốt lệ u buồn khóc dở dang
    Réo rắt cung đàn mơ ước cũ
    Tìm đâu được nửa ánh trăng vàng


    Trăng vàng nửa mảnh dọi song hờ
    Nửa mảnh treo ngoài vạn dặm thơ
    Gác vắng em ngồi đan luyến nhớ
    Phương xa anh có dệt mong chờ
    Trót say đôi phút đời tan mộng
    Chợt tỉnh bao lần lệ ủ mơ
    Hiu hắt mây sầu trong mắt đợi
    Mênh mông sóng nước đẫm sương mờ


    Mờ mịt thu sầu lặng lẽ rơi
    Ngẩn ngơ mây tím đọng ven trời
    Lá vàng theo gió bay lơi lả
    Hoa trắng xa cành rụng tả tơi
    Nhớ cánh thư hồng mơ thắm mộng
    Thương dòng lá biếc ý xanh lời
    Ngoài kia mờ ảo làn sương mỏng
    Thêm một phương buồn chẳng hẹn vơi


    Vơi đầy nhung nhớ vọng xa xôi
    Người hỡi mai đây gặp giữa đời
    Nỗi khổ riêng mang rồi xẻ nửa
    Niềm vui thầm hẹn sẽ chia đôi
    Sầu tan theo nắng chiều thu vợi
    Mộng lắng trên tay chén rượu mời
    Lúc cánh hoa mơ vàng lối hẹn
    Là tình xuân thắm mãi anh ơi


    Anh ơi dù một chút mơ màng
    Nguyện giữ đời đời vạn tiếng vang
    Vọng nhớ từng đêm đêm hạ trắng
    Đưa duyên mỗi sáng sáng thu vàng
    Đây trời nhã nhạc dang tay đón
    Đó mảnh chân tình gửi gió sang
    Chấp cánh tung bay vòng ước mộng
    Say sưa ta lướt giữa mây ngàn


    Ngàn thương gói ghém lại đôi dòng
    Bỗng chốc đêm huyền hóa viễn vông
    Hứng giọt mưa buồn xao xác lá
    Ôm làn gió lạnh tái tê lòng
    Đành xuôi định mệnh mà thua cuộc
    Cố níu ân tình cũng uổng công
    Chẳng thể gần nhau kề vạn nẻo
    Anh ơi trời đất quá mênh mông


    Mênh mông khói tỏa khoảng trời mơ
    Mõi mắt trông theo cánh nhạn mờ
    Nhớ dáng thu xưa sầu ngớ ngẩn
    Thương hình bóng cũ mộng vu vơ
    Đâu ngờ gặp mặt là yêu mến
    Nào biết xa nhau mãi đợi chờ
    Ước buổi xuân hồng hoa lá nở
    Đem về chung kết một lầu thơ

    Lan Anh

    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    Không đề

    Chiều buồn tựa cửa ngóng trông em
    Nhìn dấu hài hoa dạo trước thềm
    Nhớ buổi đôi mình ươm mộng thắm
    Thương ngày hai đứa dệt mơ êm
    Hoa quỳnh lẻ bạn rơi đầu ngõ
    Nhánh liễu sầu ai rũ mé thềm
    Ngọn gió thu về hiu hắt lạnh
    Bên tường le lói ánh trăng đêm

    Trăng đêm chứng giám thuở mình thương
    Dẫu chẳng trao lời cũng vấn vương
    Giáp mặt nôn nao từng nhịp thở
    Xa nhau đứt đoạn cả can trường
    Người về nẻo ấy tròn chung thủy
    Kẻ ở nơi này vẹn lửa hương
    Có phải tình yêu là ảo mộng
    Cho nên mỗi đứa một con đường

    Con đường tình sử thật nên thơ
    Kỷ niệm còn ghi thuở đợi chờ
    Hái đoá hoa tình đang chớm nở
    Trao lời ân ái mới ươm mơ
    Giàn bầu xóm rẫy vừa đơm nụ
    Đám bắp nhà ai đã trổ cờ
    Tết đến ta cùng vui đính ước
    Cung đàn hạnh phúc trổi dây tơ

    Tơ liễu sầu tư bởi nhớ chàng
    Giọt buồn ướt đẫm thấm từng trang
    Trời Âu tuyết đổ nơi trần thế
    Đất Mỹ sương rơi cõi địa đàng
    Nhớ bạn thêm dài giây phút đợi
    Chờ em mở rộng cánh tay dang
    Cùng nhau ước hẹn xây duyên kiếp
    Hai đứa thề chung giấc mộng vàng

    Giấc mộng vàng son chớ hững hờ
    Cho buồn để tủi mối tình thơ
    Em thân gối chiếc triền miên nhớ
    Anh cảnh phòng đơn thắt thẻo chờ
    Thống trách ông tơ làm lỡ mộng
    Thầm than bà nguyệt để tàn mơ
    Hai hàng lệ tủi rưng rưng nhớ
    Cả một trời đen bóng tối mờ

    Mờ mờ đêm lạnh giọt sương rơi
    Dõi mắt tìm em tận cuối trời
    Dệt mộng màu xanh xanh mái tóc
    Thương tình mực tím tím mồng tơi
    Bài thơ thuở trước chưa cùn ý
    Nét bút ngày xưa chửa cạn lời
    Đôi ngả chia ly trời bắt khổ
    Đêm về giọt lệ chẳng hề vơi

    Vơi đầy nỗi nhớ nhớ xa xôi
    Ước được cùng đi vạn nẻo đời
    Một tấm chung tình đang xẻ nửa
    Hai bờ ân ái đã ngăn đôi
    Trầu xanh đợi bạn trao lời hẹn
    Pháo đỏ chờ ai phát thiệp mời
    Hạnh phúc dâng tràn trong ánh mắt
    Nhìn nhau âu yếm gọi em ơi

    Em ơi giấc điệp mãi mơ màng
    Mấy khúc tơ đồng thánh thót vang
    Áo cưới nàng may màu tuyết trắng
    Phòng loan anh kết nụ hoa vàng
    Vu qui pháo nổ người đưa đón
    Hiệp cẩn môi kề rượu rót sang
    Bốn mắt trao nhau ngàn luyến ái
    Lâng lâng hồn mộng chốn non ngàn

    Ngàn dặm quan san gửi mấy dòng
    Cho người ngày nhớ tối thương mong
    Nụ hôn ẩn chứa toàn tâm ý
    Ánh mắt thầm trao trọn tấm lòng
    Phận bạc tương tư càng tổn trí
    Duyên hờ tơ tưởng chỉ hoài công
    Gần nhau giây phút rồi ly biệt
    Khóe mắt nào vơi giọt lệ hồng

    Lệ hồng ướt đẫm giữa đêm mơ
    Gió lạnh vào thu bóng nguyệt mờ
    Em khóc đời hoa ngồi ủ rũ
    Anh buồn thân phận đứng bơ vơ
    Tình tan bạn hỡi không mong gặp
    Nợ lỡ người ơi khó thể chờ
    Đã dở dang rồi câu xướng họa
    Chờ nhau kiếp khác nối duyên thơ

    Hoàng Thứ Lang


    LIÊN HOÀN NHỊ THẬP TỨ KHÚC

    Nỗi lòng

    1

    Lâu rồi chẳng gặp nhớ không anh
    Cũng mấy mùa trôi gió tiễn cành
    Trái mộng thềm hoa phai sắc thắm
    Chùm mơ ngõ thúy nhạt hương thanh
    Tơ sầu lỡ dệt con tim héo
    Giọt lệ đành chôn nguyện ước lành
    Đã biết tình đau duyên cách trở
    Mà sao ký ức mãi còn xanh

    Lan Anh


    2

    Xanh hời mắt biếc ngóng người thương
    Mấy tiết thu đông chẳng đặng tường
    Bóng cũ còn in khi nắng tắt
    Hình xưa vẫn đậm lúc chiều vương
    Nâng cành liễu úa chan niềm nhớ
    Nhặt cánh hồng phai đọng giọt tương
    Gởi gió lời yêu bay vạn nẻo
    Cho em nhắn gởi chút vô thường

    Hải Đường


    3

    Vô thường cỏ lá cũng thơm lây
    Uống giọt yêu thương lã cánh gầy
    Cọng nắng nghiêng mình chao giấc điệp
    Vườn đào hé nhụy đắm cơn say
    Tình chưa lướt gió về phương ấy
    Mộng đã thêu hương đợi chốn này
    Có cả thu lồng trong ánh mắt
    Hoa vàng bướm lượn khắp trời mây

    Lan Anh


    4

    Lượn khắp trời mây cánh nhạn chiều
    Tìm đâu tổ ấm ngát hương yêu
    Xa người hợp ý lòng thương lắm
    Vắng bạn đồng tâm dạ nhớ nhiều
    Ngõ cũ rêu mờ thêm quạnh quẽ
    Vườn xưa cỏ úa quá cô liêu
    Tình ta kỷ niệm đầy hoa bướm
    Có bóng hình ai đẹp mỹ miều

    Hoàng Thứ Lang


    5

    Có bóng hình ai đẹp mỹ miều
    Tim này khát vọng tiếng thương yêu
    Tơ hồng quấn giậu đùa sương sớm
    Chỉ thắm luồn kim dệt nắng chiều
    Mái tóc thầm mơ hồn sắp lạc
    Mùi hương lặng nhớ phách gần xiêu
    Ngày qua tháng lại lòng mong mỏi
    Một mối lương duyên ước thật nhiều

    Cẩm Tú


    6

    Một mối lương duyên ước thật nhiều
    Đêm ngày mộng tưởng bóng người yêu
    Môi hồng má đỏ thân đài các
    Mắt biếc mày xanh dáng diễm kiều
    Vóc liễu đoan trang nhìn phách lạc
    Hình mai yểu điệu thấy hồn xiêu
    Hoa cười ngọc thốt như tiên nữ
    Đắm đuối lòng ai những buổi chiều

    Hoàng Thứ Lang


    7

    Những buổi chiều thu mộng tưởng ai
    Buâng khuâng giọt lệ nhỏ tuôn dài
    Âm thầm đếm lá trên cành trúc
    Lặng lẽ tìm hoa dưới gốc mai
    Gối chiếc đìu hiu thương dáng cúc
    Phòng không quạnh quẽ nhớ hương nhài
    U sầu nén lại nhìn qua cửa
    Thấy mảnh trăng vàng đã chớm phai

    Cẩm Tú


    8

    Thấy mảnh trăng vàng đã chớm phai
    Vườn mơ héo lạnh sắc hoa cài
    Tơ hồng dệt áo đành chia đoạn
    Chỉ gấm thêu chăn cũng đứt hai
    Yến nhạn lìa nhau sầu tưởng nhớ
    Mai Đào cách biệt mộng u hoài
    Ôm bao giấc điệp chờ xuân tới
    Bỏ lại sau lưng những tháng ngày

    Hải Đường


    9

    Ngày qua tháng lại nhớ thương ai
    Trọn khối tình mang xuống dạ đài
    Cách nẻo phong sương sầu xẻ nửa
    Chia vầng nhật nguyệt khổ nhân hai
    Đôi bờ tưởng vọng niềm yêu đậm
    Một mối tương tư giấc mộng dài
    Thức trắng đêm trường ôm gối chiếc
    Chân trời lố dạng ánh sao mai

    Hoàng Thứ Lang


    10

    Mai vẫn lòng thu đợi cuối trời
    Buồn khi chiều tím lá vàng rơi
    Hoàng hôn ngơ ngác đi vào phố
    Mắt lệ xa xăm nhỏ xuống đời
    Mộng đã phôi pha màu nắng nhạt
    Hồn còn lãng đãng áng mây trôi
    Vần thơ khép kín dòng thương nhớ
    Dấu chấm buông ngang chuyện nửa vời

    Lan Anh


    11

    Dấu chấm buông ngang chuyện nửa vời
    Tâm này khó lặng sóng đầy vơi
    Xa người chữ ái khôn tròn nghĩa
    Vắng tiếng từ yêu chửa vẹn lời
    Ấp ủ hương thừa mơ tưởng dáng
    Nâng niu áo cũ nhớ nhung hơi
    Gom về kỷ niệm dần quên lãng
    Giữ mãi bên ta chẳng muốn rời

    Cẩm Tú


    12

    Chẳng muốn rời xa một bóng hình
    Thương thầm nhớ trộm dáng em xinh
    Canh tàn trở giấc mơ lầu thúy
    Khắc lụn nhìn trăng mộng gác quỳnh
    Lỡ tiếng đoan thề duyên túc đế
    Tròn câu hẹn ước kiếp lai sinh
    Tâm sầu ý tủi nàng đâu thấu
    Mượn mấy vần thơ khóc cuộc tình

    Hoàng Thứ Lang


    13

    Khóc cuộc tình ta sớm vội tàn
    Tương phùng phút chốc lại ly tan
    Chàng nhìn ánh nguyệt dòng châu đổ
    Thiếp ngắm vầng dương ngấn lệ tràn
    Kẽ ở trời Tây sầu diệu vợi
    Người nơi đất Mỹ nhớ miên man
    Duyên son chẳng đặng buồn năm tháng
    Số kiếp lao đao chịu lỡ làng

    Hải Đường


    14

    Lỡ làng hẹn ước bến sông Tương
    Khoảnh khắc vàng tan khép mộng thường
    Lá úa bay sang mùa gió lộng
    Thu tàn rụng xuống khối sầu vương
    Xa rồi diệp liễu thơm tay áo
    Nhớ lắm hoàng lan ngát dặm đường
    Ngỡ mất nhưng dường như chẳng mất
    Vì tình vẫn đọng chút dư hương

    Lan Anh


    15

    Dư hương gói mộng chép vào thơ
    Thoang thoảng còn vương thuở bấy giờ
    Trăng nước mơ màng soi dáng liễu
    Mây trời bãng lãng lộng đường tơ
    Sao hờ hững rụng trên sông bạc
    Lệ ngẩn ngơ rơi dưới nguyệt mờ
    Man mác hồn thu trơ bãi lạnh
    Vàng bay khắp nẻo bước bơ vơ

    Lan Anh


    16

    Bơ vơ lạc bước mảnh trăng vàng
    Ngã xuống gương hồ biếng điểm trang
    Đóm lập lờ bay khua ngọn cỏ
    Chim thiêm thiếp ngủ dựa thân bàng
    Trông vào cảnh đó bao yên ắng
    Ngẫm lại lòng đây bấy ngổn ngang
    Gói ghém tâm tình trong đáy mắt
    Hồn theo dáng liễu rũ bên đàng

    Cẩm Tú


    17

    Liễu rũ bên đàng liễu nhớ ai
    Trông như mái tóc xỏa buông dài
    Ngàn năm ngóng đợi gầy thân hạc
    Vạn kiếp trông chờ héo vóc mai
    Mấy nẻo chia xa lòng quặn thắt
    Hai phương cách trở dạ u hoài
    Vầng trăng xẻ nửa soi thềm quạnh
    Một tấm chung tình khó nhạt phai

    Hoàng Thứ Lang


    18

    Một tấm chung tình khó nhạt phai
    Đêm nay sầu lắng suốt canh dài
    Thu về mấy nẻo sương giăng lối
    Lá đỗ muôn chiều cánh rụng vai
    Lấp lánh chòm sao đồi gió lộng
    Lung linh dạ lý ánh trăng cài
    Hồn như lạc giữa trời thương nhớ
    Tâm sự đôi dòng biết gửi ai

    Lan Anh


    19

    Ai về nhắn lại cõi trời mây
    Một mảnh tình riêng muốn rót đầy
    Muối mặn muôn đời luôn mãi mặn
    Gừng cay mấy thuở vẫn còn cay
    Duyên nồng thiếp đợi chàng nơi ấy
    Nghĩa thắm chàng mong thiếp chốn này
    Nối sợi tơ hồng ta nối sợi
    Mơ nhiều ước vọng bởi hồn say

    Cẩm Tú


    20

    Say vì sóng mắt của giai nhân
    Dẫu biết rằng xa khó thể gần
    Đất rộng trời cao tâm ý thật
    Gừng cay muối mặn nghĩa tình chân
    Phòng hoa trộm ước duyên loan phụng
    Giấc bướm thầm mơ nợ Tấn Tần
    Chén rượu giao thề ta uống cạn
    Môi kề má tựa suốt đêm xuân

    Hoàng Thứ Lang


    21

    Môi kề má tựa suốt đêm xuân
    Cạn chén quỳnh tương đã mấy lần
    Mộng bướm mơ tiên miền cực lạc
    Mê oanh đắm yến cõi tình nhân
    Hương nồng lửa đượm xe tơ Tấn
    Dạ thắm lòng say kết chỉ Tần
    Một lối đào nguyên ta sánh bước
    Muôn đời trọn kiếp ái cùng ân

    Cẩm Tú


    22

    Ân tình chẳng trọn chịu sầu đau
    Nhặt cánh hoa rơi đã úa màu
    Kiếp khác thành toàn duyên yến phượng
    Đời này lỡ dở mộng trầu cau
    Câu thề tiếng hẹn nào quên lãng
    Chữ nhớ lời thương vẫn thuộc làu
    Tạo hóa đành lòng không đoái tưởng
    Cho mình vĩnh viễn phải lìa nhau

    Hoàng Thứ Lang


    23

    Lìa nhau cánh én bỏ trời xanh
    Kẻ ở người đi dạ chẳng đành
    Bạch yến rời đàn tuôn lệ yến
    Vàng anh biệt bạn nhỏ châu anh
    Trời nam cách trở mơ nào được
    Đất bắc xa xôi mộng khó thành
    Ngả rẽ đôi mình đôi ngả bước
    Tơ tình đứt đoạn bởi mong manh

    Cẩm Tú


    24

    Tơ tình đứt đoạn bởi mong manh
    Duyên nợ đành như gió thoảng mành
    Lệ úa sương chiều thương áo tím
    Trăng mờ khói bạc tiếc ngày xanh
    Vườn xưa vẫn đó chùm hương ngọt
    Lối cũ còn đâu trái mộng lành
    Vương vấn bao lần câu hỏi nhỏ
    Lâu rồi chẳng gặp nhớ không anh

    Lan Anh


    Câu cuối "Lâu rồi chẳng gặp nhớ không anh" đã hồi thủ, kết thúc 24 bài liên hoàn" Nỗi lòng".....LA xin khép lại tại đây....Cám ơn Siu Phụ .... Hải Đường và Cẩm Tú..đã vui cùng dí LA Chúc vui tất cả


    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    Không đề

    Tôi về đếm bước giữa cô liêu
    Lối cũ giờ đây đã khác nhiều
    Lá ngã màu phai thu lãng đãng
    Hoa cài sắc úa gió liêu xiêu
    Bờ tre xơ xác bên thềm nắng
    Giậu trúc lưa thưa dưới bóng chiều
    Thiếu chỉ mình ai là thiếu cả
    Một vòng tay ấm kín hương yêu

    Hương yêu góp lại giữ cho nhau
    Để thoáng hôm nay vẫn phút đầu
    Cái thuở bông đùa duyên kiếp trước
    Một thời thầm ước chuyện ngày sau
    Thời gian đã khép đôi bờ mộng
    Kỷ niệm còn trơ mấy giọt sầu
    Anh ạ em buồn nhưng chẳng giận
    Vì đời vạn ngả khó tròn câu

    Câu thương tiếng nhớ của ngày xưa
    Lặng lẽ về mơn suối tóc đùa
    Dưới nắng tơ vàng con bướm lượn
    Bên bờ liễu biếc cánh thu đưa
    Hương bay thoảng gió thơm đôi bóng
    Ý quyện đưa duyên ngát bốn mùa
    Tiếc quá cơn giông đành xóa sạch
    Rồi như giọt lệ vỡ trong mưa

    Mưa về trắng xóa cả không gian
    Gió lạnh từng cơn gió phủ phàng
    Bẻ gãy cành xưa bên viện sách
    Bôi nhòa dấu cũ trước lầu trang
    Tình ta mỏng mảnh tan sương khói
    Giấc mộng mong manh vỡ đá vàng
    Chuyện ngỡ qua rồi men dĩ vãng
    Nào hay âm vọng tiếng còn vang

    Vang tự nơi nào lại đến đây
    Trăng về nẻo đó khuất bên này
    Nhớ thương không hẹn mà thương nhớ
    Say đắm chưa mời đã đắm say
    Ngược cánh thời gian tìm bóng nhạt
    Xuôi miền ký ức góp hương đầy
    Trong rừng ong bướm reo mùa cũ
    Gió lộng hoa vàng chấp chới bay

    Gió lộng hoa vàng chấp chới bay
    Hôm xưa lại ngở chuyện hôm nay
    Hương duyên gợi nhớ từ khi ấy
    Phấn mộng tìm thương đến lúc này
    Anh bảo anh còn đau giấc điệp
    Em ừ em vẫn nhói niềm tây
    Như là cổ tích đêm trăng đó
    Có cánh tim yêu lệ đẫm đầy

    Lệ đẫm đầy rồi phải nợ nhau
    Nợ mùa cúc thắm ngát hương lầu
    Nợ bàn tay vẽ đôi mày liễu
    Nợ khoé thu cài những giọt ngâu
    Một mảnh thương tâm tình phút cuối
    Nửa dòng tuyệt bút mộng ban đầu
    Vay thôi chắc chẳng bao giờ trả
    Để trọn đời này nhớ vẫn sâu

    Sâu thẳm trong làn sóng mắt thu
    Thuyền thơ rẽ nước vén sương mù
    Anh đưa em đến đêm huyền thoại
    Ta dắt nhau về cõi mộng du
    Áo lụa thơ ngây hình dáng đợi
    Đêm vàng ngọt dịu ánh trăng lưu
    Mình cùng đốt ấm mùa nguyên thuỷ
    Chỉ có yêu thương cháy tạ từ

    Từ ấy niềm đau bỗng lặng chìm
    Men tình chất ngập giữa con tim
    Nửa vầng trăng muộn vương môi thắm
    Mấy giọt sương khuya vuốt tóc mềm
    Thơ cũng len vào khung cửa nhỏ
    Hương còn thoảng đến góc trời êm
    Và anh đón bước em vào mộng
    Một cõi đào nguyên chắc dễ tìm

    Tìm lối hoa thơm liễu rũ mành
    Non xanh nước biếc đẹp như tranh
    Mưa thêu màu nắng mong manh lụa
    Gió cợt bờ tre lướt thướt cành
    Đêm ngắn ngâm hoài câu tuyệt bút
    Ngày dài quên lửng chuyện công danh
    Xuôi thuyền lãng đãng trên sông vắng
    Phong nguyệt đầy tay trĩu mộng lành

    Lan Anh


    LIÊN HOÀN KHÚC

    Bài xướng:

    Không đề

    Tôi về đếm bước giữa cô liêu
    Lối cũ giờ đây đã khác nhiều
    Lá ngã màu phai thu lãng đãng
    Hoa cài sắc úa gió liêu xiêu
    Bờ tre xơ xác bên thềm nắng
    Giậu trúc lưa thưa dưới bóng chiều
    Thiếu chỉ mình ai là thiếu cả
    Một vòng tay ấm kín hương yêu

    Hương yêu góp lại giữ cho nhau
    Để thoáng hôm nay vẫn phút đầu
    Cái thuở bông đùa duyên kiếp trước
    Một thời thầm ước chuyện ngày sau
    Thời gian đã khép đôi bờ mộng
    Kỷ niệm còn trơ mấy giọt sầu
    Anh ạ em buồn nhưng chẳng giận
    Vì đời vạn ngả khó tròn câu

    Câu thương tiếng nhớ của ngày xưa
    Lặng lẽ về mơn suối tóc đùa
    Dưới nắng tơ vàng con bướm lượn
    Bên bờ liễu biếc cánh thu đưa
    Hương bay thoảng gió thơm đôi bóng
    Ý quyện đưa duyên ngát bốn mùa
    Tiếc quá cơn giông đành xóa sạch
    Rồi như giọt lệ vỡ trong mưa

    Mưa về trắng xóa cả không gian
    Gió lạnh từng cơn gió phủ phàng
    Bẻ gãy cành xưa bên viện sách
    Bôi nhòa dấu cũ trước lầu trang
    Tình ta mỏng mảnh tan sương khói
    Giấc mộng mong manh vỡ đá vàng
    Chuyện ngỡ qua rồi men dĩ vãng
    Nào hay âm vọng tiếng còn vang

    Vang tự nơi nào lại đến đây
    Trăng về nẻo đó khuất bên này
    Nhớ thương không hẹn mà thương nhớ
    Say đắm chưa mời đã đắm say
    Ngược cánh thời gian tìm bóng nhạt
    Xuôi miền ký ức góp hương đầy
    Trong rừng ong bướm reo mùa cũ
    Gió lộng hoa vàng chấp chới bay

    Gió lộng hoa vàng chấp chới bay
    Hôm xưa lại ngở chuyện hôm nay
    Hương duyên gợi nhớ từ khi ấy
    Phấn mộng tìm thương đến lúc này
    Anh bảo anh còn đau giấc điệp
    Em ừ em vẫn nhói niềm tây
    Như là cổ tích đêm trăng đó
    Có cánh tim yêu lệ đẫm đầy

    Lệ đẫm đầy rồi phải nợ nhau
    Nợ mùa cúc thắm ngát hương lầu
    Nợ bàn tay vẽ đôi mày liễu
    Nợ khoé thu cài những giọt ngâu
    Một mảnh thương tâm tình phút cuối
    Nửa dòng tuyệt bút mộng ban đầu
    Vay thôi chắc chẳng bao giờ trả
    Để trọn đời này nhớ vẫn sâu

    Sâu thẳm trong làn sóng mắt thu
    Thuyền thơ rẽ nước vén sương mù
    Anh đưa em đến đêm huyền thoại
    Ta dắt nhau về cõi mộng du
    Áo lụa thơ ngây hình dáng đợi
    Đêm vàng ngọt dịu ánh trăng lưu
    Mình cùng đốt ấm mùa nguyên thuỷ
    Chỉ có yêu thương cháy tạ từ

    Từ ấy niềm đau bỗng lặng chìm
    Men tình chất ngập giữa con tim
    Nửa vầng trăng muộn vương môi thắm
    Mấy giọt sương khuya vuốt tóc mềm
    Thơ cũng len vào khung cửa nhỏ
    Hương còn thoảng đến góc trời êm
    Và anh đón bước em vào mộng
    Một cõi đào nguyên chắc dễ tìm

    Tìm lối hoa thơm liễu rũ mành
    Non xanh nước biếc đẹp như tranh
    Mưa thêu màu nắng mong manh lụa
    Gió cợt bờ tre lướt thướt cành
    Đêm ngắn ngâm hoài câu tuyệt bút
    Ngày dài quên lửng chuyện công danh
    Xuôi thuyền lãng đãng trên sông vắng
    Phong nguyệt đầy tay trĩu mộng lành

    Lan Anh


    Bài họa:

    Không đề

    Lẻ bước tôi về giữa tịch liêu
    Nhìn quanh cảnh cũ khác xưa nhiều
    Sương mờ đỉnh núi mây trôi giạt
    Nắng nhạt lưng đồi bóng đổ xiêu
    Mái ngói rêu phong chờ gió sớm
    Chân tường cỏ phủ đón mưa chiều
    Tìm ai chẳng thấy buồn hiu hắt
    Mộng ước phai tàn lỡ tiếng yêu

    Lỡ tiếng yêu rồi cách biệt nhau
    Vùi chôn kỷ niệm mối duyên đầu
    Còn thương hãy giữ tình năm cũ
    Có nhớ xin chờ nợ kiếp sau
    Khó nén bờ mi tuôn giọt thảm
    Khôn ngăn khóe mắt đẫm dòng sầu
    Em ơi định số mình dang dở
    Biển cạn non mòn chẳng trọn câu

    Chẳng trọn câu thề buổi gặp xưa
    Ngày ta giã biệt tuổi nô đùa
    Mênh mang cõi mộng bờ môi đợi
    Chất ngất hương tình ánh mắt đưa
    Thu đến sương rơi qua mấy độ
    Đông về tuyết đổ trải bao mùa
    Mà sao vẫn mãi còn xa cách
    Để lệ ly sầu đẫm giọt mưa

    Mưa chiều não nuột cõi nhân gian
    Trách bấy trời cao nỡ phụ phàng
    Để kẻ cô phòng nơi lữ thứ
    Cho người lẻ bạn chốn đài trang
    Đây nguyền giữ dạ lời son sắt
    Đó nguyện ghi tâm chữ đá vàng
    Dẫu chẳng chung tình như nguyện ước
    Non thề biển hẹn vẫn âm vang

    Âm vang tiếng hẹn vẳng đâu đây
    Có biết người ơi nỗi nhớ này
    Vỡ mộng muôn đời ôm mộng vỡ
    Say tình vạn kiếp lụy tình say
    Vần thơ dệt mãi vần thơ cạn
    Giọt tủi đong thêm giọt tủi đầy
    Khắc khoải đêm dài khôn dỗ giấc
    Canh tàn giấc mộng chập chờn bay

    Canh tàn giấc mộng chập chờn bay
    Kỷ niệm đôi mình tự bấy nay
    Tựa cửa bồi hồi thương nẻo ấy
    Nhìn trăng lặng lẽ tủi thân này
    Em còn gối chiếc mùa mưa bấc
    Anh vẫn cô phòng tiết gió tây
    Kẻ ở đầu sông người cuối bãi
    Trông nhau khoé mắt lệ vơi đầy

    Vơi đầy giọt nhớ ngoảnh trông nhau
    Trở giấc hằng đêm vọng nguyêt lầu
    Tưởng bóng người xa nhòa ngấn lệ
    Mơ ngày pháo đỏ đẫm dòng ngâu
    Đời này lỡ hẹn trao lời cuối
    Kiếp khác tròn duyên ước mộng đầu
    Hạnh phúc đôi mình luôn thắm đượm
    Cho tình càng nặng nghĩa thêm sâu

    Sâu lắng trong hồn tiếng gió thu
    Mênh mông khói sóng ngỡ mây mù
    Xuân về thấy tủi đời phiêu bạt
    Hạ đến nghe buồn kiếp viễn du
    Mộc tại thâm sơn tùng bản trưởng
    Thủy nơi đại hải tự nguyên lưu
    Duyên mình đẹp mãi theo năm tháng
    Chớ nói cùng nhau tiếng giã từ

    Từ ngày bảy nổi với ba chìm
    Tình cũng bay vèo rỉ mảu tim
    Nhắp chén men nồng quên mộng thắm
    Nâng ly rượu đắng nhớ môi mềm
    Sương mờ biển bắc mưa vừa tạnh
    Nguyệt xế non đoài gió đã êm
    Quốc gọi trời khuya sầu não nuột
    Hình xưa bóng cũ biết đâu tìm

    Tìm em dáng ngọc đứng bên mành
    Mắt biếc môi hồng đẹp tựa tranh
    Bướm lượn vườn lan hoa thắm nụ
    Chim chuyền bụi trúc lá xanh cành
    Xa lìa sự thế câu vinh nhục
    Gác bỏ dòng đời chuyện lợi danh
    Nhắm động hoa vàng ta sánh bước
    Bên nhau âu yếm ngắm mây lành

    Hoàng Thứ Lang


    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    MÙA THƯƠNG NHỚ

    Tình mang mang ý mang mang
    Ngơ ngẩn chiều rơi chiếc lá vàng

    Đường chiều nắng đổ lá vàng rơi
    Gió thoảng heo may gió lạnh rồi
    Chim chóc bay bay về thấp thoáng
    Mây trời lẫn thẫn đến xa xôi
    Tay ôm ấp chỉ hoa vài cánh
    Dạ nhớ thương sao bóng một người
    Giăng mắc tâm tình ôi khó tả
    Ngân giang dãi lụa giữa lòng trôi

    Trôi về đâu đó cánh thư phong
    Bay khói trầm lên hỏi với lòng
    Bước mỏi hoa nào ru giấc nhỉ
    Đường xa ai đấy nhớ nhau không
    Khi chiều biếc thoảng đôi bờ liễu
    Lúc gió vàng thơm một bóng hồng
    Có rót men say vừa mộng ảo
    Nghe tình thu chớm vọng mênh mông

    Mênh mông trời đất buổi chiều nay
    Chấp chới trông xa cánh nhạn gầy
    Vuốt tóc hoa cài tay vướng bận
    Quay mình gió thổi áo đưa bay
    Ra ngồi lặng lẽ bên hiên tạnh
    Lại đọc ngây ngô với xấp dày
    Thư viết viết nhiều nhưng chẳng gửi
    Về đâu riêng cũng trắng ngàn mây

    Mây bay dừng lại ở phương nào
    Thả gót quay về nhuộm xuyến xao
    Phơ phất hoàng hôn nơi giậu trúc
    Vang vang âm điểu phía hiên rào
    Vui chưa vạt áo tà huơng cợt
    Đẹp quá tơ vàng cánh bướm chao
    Lòng rộn bâng khuâng theo bước gió
    Ngây nhìn nắng nhạt nắng chiêm bao

    Chiêm bao thoang thoảng phút thương yêu
    Ngần ấy mà sao đủ chạnh nhiều
    Nắng trốn đi rồi nên vắng vẻ
    Chim ngừng hót nữa lại đìu hiu
    Màu thu ngã xuống màu môi mắt
    Tiếng lá khua theo tiếng gió chiều
    Tít tắp đồi xa sương tụ tản
    Trông gì một nẻo khói liêu xiêu

    Liêu xiêu sương khói buổi đương tà
    Văng vẳng chuông rền mấy dặm xa
    Một chút vàng tan ngay trước cửa
    Bao nhiêu lá rụng ở sau nhà
    Lòng đuơng giữa độ thu đơm ý
    Tình sẵn trong mùa cúc nở hoa
    Chép vội dòng thơ thương nhớ lạ
    Vần đau run lạnh ngón tay ngà

    Tay ngà một nửa mảnh trăng ơi
    Níu lấy cành thơ của đất trời
    Đấy đã mây mù che ánh tỏa
    Kia rồi ngõ vắng thấy hoa rơi
    Hồn bay gửi lại hương thơm phức
    Gió cuộn tan theo ý tuyệt vời
    Nhìn mái lầu tây hiu hắt lạnh
    Buồn nghe mưa rụng giữa lòng thôi

    Thôi chừng ấy đủ hiểu cho nhau
    Đêm lắng vào đêm ngại ý sầu
    Nước biếc xuôi dòng ra biển đó
    Thư hồng ngược gió đến nơi đâu
    Mà phơi nhung nhớ phơi thành tứ
    Lại dệt yêu thương dệt lấy màu
    Để những mùa trăng trang sách mở
    Tình sâu vời vợi núi sông sâu

    Sông sâu sâu lắm nỗi u hoài
    Sóng cuộn lên rồi lại nhớ ai
    Tơ liễu bay huơng cành ý ngã
    Tình thu thoảng gió áo thơ dài
    Lòng neo thuở nọ còn say đắm
    Rượu rót hôm nào có nhạt phai
    Mộng khó đền chăng thì cứ nợ
    Màu nâu ánh mắt giọt sương cài

    Cài thơ trước cửa gió bay bay
    Giọt rượu lòng em rót xuống này
    Uống cạn đi anh hai ngã mộng
    Mơ vừa kịp giấc một cơn say
    Vài câu tâm sự không dài ngắn
    Mấy vận tương tư chắc đủ đầy
    Có quả cau xanh màu ước hẹn
    Trong vườn quê nhớ lá trầu cay

    Lan Anh


    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    MÙA THƯƠNG NHỚ

    Tình mang mang ý mang mang
    Ngơ ngẩn chiều rơi chiếc lá vàng

    Đường chiều nắng đổ lá vàng rơi
    Gió thoảng heo may gió lạnh rồi
    Chim chóc bay bay về thấp thoáng
    Mây trời lẫn thẫn đến xa xôi
    Tay ôm ấp chỉ hoa vài cánh
    Dạ nhớ thương sao bóng một người
    Giăng mắc tâm tình ôi khó tả
    Ngân giang dãi lụa giữa lòng trôi

    Trôi về đâu đó cánh thư phong
    Bay khói trầm lên hỏi với lòng
    Bước mỏi hoa nào ru giấc nhỉ
    Đường xa ai đấy nhớ nhau không
    Khi chiều biếc thoảng đôi bờ liễu
    Lúc gió vàng thơm một bóng hồng
    Có rót men say vừa mộng ảo
    Nghe tình thu chớm vọng mênh mông

    Mênh mông trời đất buổi chiều nay
    Chấp chới trông xa cánh nhạn gầy
    Vuốt tóc hoa cài tay vướng bận
    Quay mình gió thổi áo đưa bay
    Ra ngồi lặng lẽ bên hiên tạnh
    Lại đọc ngây ngô với xấp dày
    Thư viết viết nhiều nhưng chẳng gửi
    Về đâu riêng cũng trắng ngàn mây

    Mây bay dừng lại ở phương nào
    Thả gót quay về nhuộm xuyến xao
    Phơ phất hoàng hôn nơi giậu trúc
    Vang vang âm điểu phía hiên rào
    Vui chưa vạt áo tà huơng cợt
    Đẹp quá tơ vàng cánh bướm chao
    Lòng rộn bâng khuâng theo bước gió
    Ngây nhìn nắng nhạt nắng chiêm bao

    Chiêm bao thoang thoảng phút thương yêu
    Ngần ấy mà sao đủ chạnh nhiều
    Nắng trốn đi rồi nên vắng vẻ
    Chim ngừng hót nữa lại đìu hiu
    Màu thu ngã xuống màu môi mắt
    Tiếng lá khua theo tiếng gió chiều
    Tít tắp đồi xa sương tụ tản
    Trông gì một nẻo khói liêu xiêu

    Liêu xiêu sương khói buổi đương tà
    Văng vẳng chuông rền mấy dặm xa
    Một chút vàng tan ngay trước cửa
    Bao nhiêu lá rụng ở sau nhà
    Lòng đuơng giữa độ thu đơm ý
    Tình sẵn trong mùa cúc nở hoa
    Chép vội dòng thơ thương nhớ lạ
    Vần đau run lạnh ngón tay ngà

    Tay ngà một nửa mảnh trăng ơi
    Níu lấy cành thơ của đất trời
    Đấy đã mây mù che ánh tỏa
    Kia rồi ngõ vắng thấy hoa rơi
    Hồn bay gửi lại hương thơm phức
    Gió cuộn tan theo ý tuyệt vời
    Nhìn mái lầu tây hiu hắt lạnh
    Buồn nghe mưa rụng giữa lòng thôi

    Thôi chừng ấy đủ hiểu cho nhau
    Đêm lắng vào đêm ngại ý sầu
    Nước biếc xuôi dòng ra biển đó
    Thư hồng ngược gió đến nơi đâu
    Mà phơi nhung nhớ phơi thành tứ
    Lại dệt yêu thương dệt lấy màu
    Để những mùa trăng trang sách mở
    Tình sâu vời vợi núi sông sâu

    Sông sâu sâu lắm nỗi u hoài
    Sóng cuộn lên rồi lại nhớ ai
    Tơ liễu bay huơng cành ý ngã
    Tình thu thoảng gió áo thơ dài
    Lòng neo thuở nọ còn say đắm
    Rượu rót hôm nào có nhạt phai
    Mộng khó đền chăng thì cứ nợ
    Màu nâu ánh mắt giọt sương cài

    Cài thơ trước cửa gió bay bay
    Giọt rượu lòng em rót xuống này
    Uống cạn đi anh hai ngã mộng
    Mơ vừa kịp giấc một cơn say
    Vài câu tâm sự không dài ngắn
    Mấy vận tương tư chắc đủ đầy
    Có quả cau xanh màu ước hẹn
    Trong vườn quê nhớ lá trầu cay

    Lan Anh

  9. #19
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    Liên Hoàn Khúc Lan Anh (tiếp theo)

    LIÊN HOÀN Ô THƯỚC KIỀU - THẬP TỨ THỦ

    Giọt Sầu Tương Tư

    1.

    Nhặt mảnh khăn hồng nén tiếng than
    Tình ta chớm nở vội phai tàn
    Tương phùng mới đó mà ly biệt
    Hội ngộ giờ đây lại rã tan
    Cách trở tương tư sầu mãi nhớ
    Chia phôi thổn thức khổ hoài chan
    Châu sa ngọc nát ghì ai oán
    Thiếp nuốt niềm đau ngấn lệ tràn

    Hải Đường


    2.

    Lệ tràn khóe mắt nhớ thương ai
    Đẫm ướt bờ mi giọt ngắn dài
    Chốn ấy em sầu so chỉ một
    Nơi này anh khổ tính bằng hai
    Không mong đẹp mộng trên trần thế
    Chỉ ước bền duyên dưới dạ đài
    Trâm gãy bình rơi đành đoạn tuyệt
    Nhưng tình dẫu chết vẫn không phai

    Hoàng Thứ Lang


    3.

    Không phai tuổi ngọc thuở mười mươi
    Cửa khép rèm che dấu nụ cười
    Mấy độ xuân về trông rạng rỡ
    Bao lần tết đến thấy ngời tươi
    Lầu son dệt mộng tình mai trúc
    Gác tía ươm mơ nghĩa đất trời
    Dáng hạc kiêu sa hòa cỏ lá
    Niềm tư đọng mãi có nào vơi

    Hải Đường


    4.

    Niềm tư đọng mãi có nào vơi
    Lối cũ đường xưa bặt tiếng rồi
    Gió động thềm lan hoa quế rụng
    Hồ chao mặt nước bóng trăng rơi
    Êm đềm em đứng bên song cửa
    Lạnh lẽo sương giăng giữa đất trời
    Ai biết chăng ai từ dạo ấy
    Âm thầm góp nhớ gửi ngàn khơi

    Lan Anh


    5.

    Ngàn khơi vọng mãi tiếng thời gian
    Sóng vỗ từ xa sóng ngập tràn
    Sợi nhớ mang theo nhiều thổn thức
    Tơ sầu đọng lại chút miên man
    Thờ ơ phút chốc tình khô héo
    Lẩn thẩn giây thôi nghĩa úa tàn
    Tháng bảy mây mưa về báo trước
    Bên cầu quạ réo hãy mau sang

    Bạch Vân


    6.

    Mau sang kẻo lỡ một phiên đò
    Trả hết cho đời những líu lo
    Kẻ ở nơi này buông tiếng hát
    Người đi chốn ấy nhặt câu hò
    Đành trao ánh mắt dầu nghi ngại
    Cố gởi vòng tay dẫu đắn đo
    Nghĩa cũ tình xưa xin bỏ lại
    Cô dâu chới với cuộc mày mò

    Nguyên Thoại


    7.

    Cô dâu chới với cuộc mày mò
    Bóng khuất dần trên lượn sóng xô
    Ngược gió bâng khuâng làn suối tóc
    Xuôi dòng lẫn thẫn dáng con đò
    Gót sen tưởng chẳng chùng bước ngại
    Vai trúc thôi đành nặng mối lo
    Đất lạ trời xa tình có thắm
    Hay chăng chiều xuống nhớ vô bờ

    Lan Anh


    8.

    Vô bờ nỗi nhớ giọt sầu Tương
    Một tấm tình chung mấy đoạn trường
    Lá thắm đưa duyên đường chỉ buộc
    Tình nồng dẫn lối sợi tơ vương
    Trăng cài rặng liễu mơ mi biếc
    Gió tạt rèm song mộng má hường
    Biển cạn non mòn thương chẳng cạn
    Ai làm yến phụng rẽ hai phương

    Hoàng Thứ Lang


    9.

    Hai phương ngóng đợi một ngày về
    Sánh bước cùng nhau vạn nẻo quê
    Chốn ấy người đi tròn chữ hẹn
    Nơi này kẻ ở vẹn câu thề
    Dầu mưa dẫu nắng không bê trễ
    Mặc khổ hay giàu chẳng mải mê
    Gắn bó ân tình chung nguyện ước
    Hai phương ngóng đợi một ngày về

    Nguyên Thoại


    10.

    Ngày về hẹn mãi một mùa xuân
    Lòng cũng như hoa nở mấy lần
    Cánh mộng ơ hờ bay khắp nẻo
    Trăng thề tan tác rụng đầy sân
    Đào rơi buổi sớm buồn tơ trúc
    Gió thổi chiều hôm lạnh cõi trần
    Bàng bạc sương sa ngoài bến vắng
    Thương tình ngăn cách dãi sông ngân

    Lan Anh


    11.

    Sông ngân bạc bẽo cuộc tình mơ
    Bể ái phai tàn mấy nét thơ
    Cuối bãi chua cay lời hẹn ước
    Đầu sông chát đắng chữ mong chờ
    Trời xui cách biệt thêm rầu rĩ
    Đất khiến chia lìa lại ngẩn ngơ
    Cứ mỗi mùa ngâu cho gặp lại
    Chim kêu quạ réo chẳng tình cờ

    Bạch Vân


    12.

    Tình cờ một phút thế mà yêu
    Dệt chuỗi tơ loan mộng ước nhiều
    Để dạ buâng khuâng tà áo ngọc
    Cho lòng quyến luyến mảnh khăn thêu
    Niềm thương gởi trọn bờ vai liễu
    Nổi nhớ trao nguyên vóc dáng kiều
    Chữ ái thầm mơ duyên hội ngộ
    Xây đời thắm mãi hết cô liêu

    Hải Đường


    13.

    Cô liêu sợi gió thoảng qua mành
    Mộng mị vô tình cũng lướt nhanh
    Tưởng đã cầm tay hoa kết nụ
    Hay đâu chớp mắt lá xa cành
    Bâng khuâng đáy nước tùng phai thắm
    Ủ rủ chân trời liễu kém xanh
    Bên suối ngồi xem bông quế rụng
    Trăng lên khao khát giấc mơ lành

    Lan Anh


    14.

    Lành lạnh mưa về trải lối hoang
    Trời thu một sớm lá rơi vàng
    Làn mây chuyển sắc bâng khuâng lại
    Ngọn gió giao mùa lặng lẽ sang
    Tim tím hoa sim cài trước ngõ
    Xanh xanh tơ liễu rũ bên đàng
    Buồn dâng đáy mắt mơ xa thẳm
    Nhặt mảnh khăn hồng nén tiếng than

    Lan Anh

    Câu cuối "Nhặt mảnh khăn hồng nén tiếng than" đã hồi thủ (trở về đầu) kết thúc 14 bài liên hoàn Giọt Sầu Tương Tư ..... LA và HĐ cám ơn SP ... 2 huynh NT và BV đã cùng chung vui .

  10. #20
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    289

    Liên Hoàn Khúc Lan Anh (tiếp theo)


    THẬP THỦ LIÊN HOÀN


    MÙA THƯƠNG NHỚ
    --------------------------------------
    Tình mang mang ý mang mang
    Ngơ ngẩn chiều rơi chiếc lá vàng
    --------------------------------------

    Đường chiều nắng đổ lá vàng rơi
    Gió thoảng heo may gió lạnh rồi
    Chim chóc bay bay về thấp thoáng
    Mây trời lẫn thẫn đến xa xôi
    Tay ôm ấp chỉ hoa vài cánh
    Dạ nhớ thương sao bóng một người
    Giăng mắc tâm tình ôi khó tả
    Ngân giang dãi lụa giữa lòng trôi

    Trôi về đâu đó cánh thư phong
    Bay khói trầm lên hỏi với lòng
    Bước mỏi hoa nào ru giấc nhỉ
    Đường xa ai đấy nhớ nhau không
    Khi chiều biếc thoảng đôi bờ liễu
    Lúc gió vàng thơm một bóng hồng
    Có rót men say vừa mộng ảo
    Nghe tình thu chớm vọng mênh mông

    Mênh mông trời đất buổi chiều nay
    Chấp chới trông xa cánh nhạn gầy
    Vuốt tóc hoa cài tay vướng bận
    Quay mình gió thổi áo đưa bay
    Ra ngồi lặng lẽ bên hiên tạnh
    Lại đọc ngây ngô với xấp dày
    Thư viết viết nhiều nhưng chẳng gửi
    Về đâu riêng cũng trắng ngàn mây

    Mây bay dừng lại ở phương nào
    Thả gót quay về nhuộm xuyến xao
    Phơ phất hoàng hôn nơi giậu trúc
    Vang vang âm điểu phía hiên rào
    Vui chưa vạt áo tà huơng cợt
    Đẹp quá tơ vàng cánh bướm chao
    Lòng rộn bâng khuâng theo bước gió
    Ngây nhìn nắng nhạt nắng chiêm bao

    Chiêm bao thoang thoảng phút thương yêu
    Ngần ấy mà sao đủ chạnh nhiều
    Nắng trốn đi rồi nên vắng vẻ
    Chim ngừng hót nữa lại đìu hiu
    Màu thu ngã xuống màu môi mắt
    Tiếng lá khua theo tiếng gió chiều
    Tít tắp đồi xa sương tụ tản
    Trông gì một nẻo khói liêu xiêu

    Liêu xiêu sương khói buổi đương tà
    Văng vẳng chuông rền mấy dặm xa
    Một chút vàng tan ngay trước cửa
    Bao nhiêu lá rụng ở sau nhà
    Lòng đuơng giữa độ thu đơm ý
    Tình sẵn trong mùa cúc nở hoa
    Chép vội dòng thơ thương nhớ lạ
    Vần đau run lạnh ngón tay ngà

    Tay ngà một nửa mảnh trăng ơi
    Níu lấy cành thơ của đất trời
    Đấy đã mây mù che ánh tỏa
    Kia rồi ngõ vắng thấy hoa rơi
    Hồn bay gửi lại hương thơm phức
    Gió cuộn tan theo ý tuyệt vời
    Nhìn mái lầu tây hiu hắt lạnh
    Buồn nghe mưa rụng giữa lòng thôi

    Thôi chừng ấy đủ hiểu cho nhau
    Đêm lắng vào đêm ngại ý sầu
    Nước biếc xuôi dòng ra biển đó
    Thư hồng ngược gió đến nơi đâu
    Mà phơi nhung nhớ phơi thành tứ
    Lại dệt yêu thương dệt lấy màu
    Để những mùa trăng trang sách mở
    Tình sâu vời vợi núi sông sâu

    Sông sâu sâu lắm nỗi u hoài
    Sóng cuộn lên rồi lại nhớ ai
    Tơ liễu bay huơng cành ý ngã
    Tình thu thoảng gió áo thơ dài
    Lòng neo thuở nọ còn say đắm
    Rượu rót hôm nào có nhạt phai
    Mộng khó đền chăng thì cứ nợ
    Màu nâu ánh mắt giọt sương cài

    Cài thơ trước cửa gió bay bay
    Giọt rượu lòng em rót xuống này
    Uống cạn đi anh hai ngã mộng
    Mơ vừa kịp giấc một cơn say
    Vài câu tâm sự không dài ngắn
    Mấy vận tương tư chắc đủ đầy
    Có quả cau xanh màu ước hẹn
    Trong vườn quê nhớ lá trầu cay

    Lan Anh


    Mượn vần họa vui:

    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    MÙA THƯƠNG NHỚ
    ----------------------------------
    Sầu miên man nhớ miên man
    Ước mộng đời ta đã chóng tàn
    -----------------------------------


    Bên thềm thánh thót giọt mưa rơi
    Bấc lụn dầu hao nến cạn rồi
    Gác vắng chong đèn ôn dĩ vãng
    Đêm buồn tựa cửa ngóng xa xôi
    Vầng trăng ảm đạm soi cành liễu
    Tiếng gió xôn xao ngỡ bước người
    Tâm sự vơi đầy theo ký ức
    Thời gian lặng lẽ vẫn đều trôi

    Trôi theo vạt nắng nhuộm rừng phong
    Ngắm lá vàng thu bỗng chạnh lòng
    Lệ vẫn hằng rơi từ độ ấy
    Em còn có nhớ đến ai không
    Mây bay biển bắc mây màu xám
    Ráng mọc trời tây ráng sắc hồng
    Tưởng bóng thương hình nuôi ảo vọng
    Nghe hồn lạc bước cõi mênh mông

    Mênh mông nỗi nhớ kể từ nay
    Biếng ngủ quên ăn vóc héo gầy
    Sáng đứng nâng rèm trông lá rụng
    Đêm ngồi tựa cửa ngắm mưa bay
    Tình xưa kết nụ tình thêm đậm
    Nghĩa cũ đơm hoa nghĩa mãi dày
    Thấm thoát bao mùa thu cách biệt
    Trăng sầu ẩn khuất lẩn trong mây

    Mây vẫn hoài trôi tận chốn nào
    Hiên buồn tiếng gió thổi lao xao
    Cành lê lướt thướt bên bờ giậu
    Nhánh liễu đong đưa cạnh mé rào
    Lũ bướm vô tình thong thả lượn
    Bầy ong hữu ý lả lơi chao
    Mơ màng cảnh vật chìm trong mộng
    Có bóng đôi mình đẹp biết bao

    Bao nỗi mong chờ thuở mới yêu
    Xa nhau mới thấy nhớ thương nhiều
    Khi mùa thu đến trời u ám
    Lúc bóng đêm về cảnh quạnh hiu
    Lặng lẽ bên song nhìn nắng sớm
    Bơ vơ trước cửa ngắm mưa chiều
    Công viên kỷ niệm giờ hoang vắng
    Bước nhỏ ven đường bóng đổ xiêu

    Xiêu bóng dài theo vệt nắng tà
    Chuông chiều vẳng lại phía trời xa
    Màn sương bảng lảng rơi đầu ngõ
    Chiếc lá thờ ơ rụng trước nhà
    Mấy khóm tường vi vừa hé nụ
    Dăm cành thược dược mới ra hoa
    Bài thơ viết giữa mùa thương nhớ
    Kỷ niệm ngày xưa tuổi ngọc ngà

    Ngà ngọc còn đây nỗi nhớ ơi
    Mà duyên bèo nước biệt phương trời
    Canh tàn gối chiếc nhìn sao rụng
    Gác lạnh đêm buồn đếm lệ rơi
    Gió thoảng đưa hương lài phảng phất
    Trăng lên dõi mắt hướng xa vời
    Bên đèn có kẻ ngồi thao thức
    Lắng tiếng côn trùng nức nở thôi

    Thôi thế ta đành chịu mất nhau
    Trời thu vàng úa mảnh trăng sầu
    Con đò tách bến qua bờ nọ
    Lượn sóng xuôi dòng giạt nẻo đâu
    Sương muối vừa giăng mây đổi sắc
    Heo may mới chớm lá thay màu
    Thuyền yêu đã mấy lần giông tố
    Chở biết bao tình nặng nghĩa sâu

    Sâu thẳm trong tim mối cảm hoài
    Nghe lòng nặng trĩu nhớ thương ai
    Tình đong mấy biển tình thêm rộng
    Nghĩa chứa bao sông nghĩa mới dài
    Tiếng hẹn trăm năm nào bôi bạc
    Lời thề vạn kiếp chẳng mờ phai
    Yêu nhau chắc hẳn là duyên nợ
    Từ thuở vừa trâm giắt lược cài

    Cài bóng trăng gầy mái tóc bay
    Cùng nhau đi trọn quãng đường này
    Nâng ly rượu ngọt tình e ấp
    Cạn chén men nồng mộng đắm say
    Thỏ thẻ thâu đêm lời úp mở
    Thì thầm suốt sáng ý vơi đầy
    Dây trầu quấn quít thân cau mãi
    Để mối duyên đầu chẳng đắng cay

    Hoàng Thứ Lang

    Bài này khó họa quá Lan Anh ui


    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    KHÔNG ĐỀ

    Tỏa ngát lan từ khóm liễu tơ
    Mây trời quyến rũ ánh trăng mơ
    Đêm yên lặng ngắm vàng thêu nước
    Cảnh tỉnh thầm nghe sóng vỗ bờ
    Biết mấy yêu thương mà ngớ ngẩn
    Bao nhiêu ước mộng cũng vu vơ
    Người xa người lẽ không mong đợi
    Đây chút hương lòng đẹp áng thơ

    Thơ hoa ý nhạc gửi ngàn phuơng
    Có nhánh mai vàng hẹn thái dương
    Đến lúc hương nồng bay giữa lối
    Là khi cánh thắm nở bên đường
    Duyên tình đã trót phân chia mộng
    Tâm sự thôi đành nối tiếp chương
    Chớp bể mưa nguồn ai vướng mãi
    Còn tia nắng rạng buổi tinh sương

    Sương mênh mang tiếng lá buồn rơi
    Rụng trái thông khô tưởng bước người
    Cây cỏ côn trùng xao xác vọng
    Mây ngàn gió núi lặng lờ trôi
    Về đâu chén rượu men say ngất
    Hẳn đấy mùa hoa ý tuyệt vời
    Chỉ tiếc niềm vui thường ngắn ngủi
    Riêng sầu dễ gặp ở muôn nơi

    Nơi kia chẳng biết có đêm này
    Gió giục canh sầu mấy hướng say
    Thơ thẩn nhìn sâu đôi ánh mắt
    Sững sờ ôm chặt một vòng tay
    Vàng tan phố lạnh xa xăm bóng
    Khói tỏa non mờ thấp thoáng mây
    Tĩnh mịch càng thêm phần tĩnh mịch
    Lòng khuya chốc đã tiếp sang ngày

    Ngày thoảng heo may ngõ lá vàng
    Nghe buồn hiu hắt bước chiều sang
    Sương rơi trước cửa hoa vài chậu
    Gió cợt ngoài hiên trúc mấy hàng
    Hôm bữa vừa hay thu ghé lại
    Bây giờ đã thấy nhạn bay ngang
    Cành khô xác úa bơ vơ lạnh
    Xa lắng thông reo tấu điệu đàn

    Đàn thông vi vút những chiều nghe
    Dọc lối đường hoa đợi bước về
    Tơ úa bay tơ buồn phảng phất
    Bóng tà nghiêng bóng rũ lê thê
    Mùi huơng cây cỏ lan muôn lối
    Dãi lụa sương mây mắc tứ bề
    Thấp thoáng sầu lên màu ảo ảnh
    Kìa đôi cò trắng cánh đồng quê

    Quê mình vẫn đẹp bốn mùa hoa
    Ai có mơ về nẻo rất xa
    Khói xám lều tranh vương trước ngõ
    Sương lam khóm cúc tỏa sau nhà
    Chiều thong thả khép phong thư mở
    Cửa lửng lơ cài trúc diệp sa
    Tha thướt bên thềm con bướm lượn
    Áo bay theo gió thẹn đôi tà

    Tà mây ấp ủ mảnh hồn xanh
    Thì mộng xem như gió thoảng mành
    Lá đổ qua thềm bay dọc lối
    Hoa nằm đợi nắng ngủ trong tranh
    Thơ vì thơ sẽ còn ngơ ngẩn
    Ai nhớ ai rồi cũng mỏng manh
    Sầu đọng đêm này ôi diệu vợi
    Tình thu mấy vận nét đan thanh

    Thanh phong minh nguyệt nẻo không người
    Hỏi cánh hoa nào rạng sắc tươi
    Lược thẩn thờ gương nằm ủ rũ
    Hồn lơ lửng gió đến chơi vơi
    Chim hồng vắng lạnh hai phương khói
    Cánh mộng buồn tênh một góc trời
    Trãi cả ưu tư vào giấy mực
    Lời thơm huơng ý gửi xa xôi

    Xa xôi trên sóng nước vàng tan
    Cuối bến đò neo hứng gió ngàn
    Mà khách hôm nào không trở lại
    Nên tình bữa ấy chẳng về ngang
    Buồn chi lưu luyến câu hò hẹn
    Lạnh đấy bay bay sắc úa tàn
    Khói đổ suơng sa đầy mộng ảo
    Chắc lòng cô lái cũng mang mang

    Lan Anh

    ---------------------------------------
    Mười bài viết một chút buồn hiu
    Giữ lại mai sau có thể chiều
    Trước cửa mưa thu về lất phất
    Hỏi lòng còn nhớ được bao nhiêu

    ----------------------------------------
    *Bài ni..LA mượn vần của một bài thơ khác...gõ cho vui nhà vui cửa

    -----o0o-----

    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    KHÔNG ĐỀ

    Tỏa ngát lan từ khóm liễu tơ
    Mây trời quyến rũ ánh trăng mơ
    Đêm yên lặng ngắm vàng thêu nước
    Cảnh tỉnh thầm nghe sóng vỗ bờ
    Biết mấy yêu thương mà ngớ ngẩn
    Bao nhiêu ước mộng cũng vu vơ
    Người xa người lẽ không mong đợi
    Đây chút hương lòng đẹp áng thơ

    Thơ hòa ý nhạc gửi ngàn phuơng
    Có nhánh mai vàng hẹn thái dương
    Đến lúc hương nồng bay giữa lối
    Là khi cánh thắm nở bên đường
    Duyên tình đã trót phân chia mộng
    Tâm sự thôi đành nối tiếp chương
    Chớp bể mưa nguồn ai vướng mãi
    Còn tia nắng rạng buổi tinh sương

    Sương mênh mang tiếng lá buồn rơi
    Rụng trái thông khô tưởng bước người
    Cây cỏ côn trùng xao xác vọng
    Mây ngàn gió núi lặng lờ trôi
    Về đâu chén rượu men say ngất
    Hẳn đấy mùa hoa ý tuyệt vời
    Chỉ tiếc niềm vui thường ngắn ngủi
    Riêng sầu dễ gặp ở muôn nơi

    Nơi kia chẳng biết có đêm này
    Gió giục canh sầu mấy hướng say
    Thơ thẩn nhìn sâu đôi ánh mắt
    Sững sờ ôm chặt một vòng tay
    Vàng tan phố lạnh xa xăm bóng
    Khói tỏa non mờ thấp thoáng mây
    Tĩnh mịch càng thêm phần tĩnh mịch
    Lòng khuya chốc đã tiếp sang ngày

    Ngày thoảng heo may ngõ lá vàng
    Nghe buồn hiu hắt bước chiều sang
    Sương rơi trước cửa hoa vài chậu
    Gió cợt ngoài hiên trúc mấy hàng
    Hôm bữa vừa hay thu ghé lại
    Bây giờ đã thấy nhạn bay ngang
    Cành khô xác úa bơ vơ lạnh
    Xa lắng thông reo tấu điệu đàn

    Đàn thông vi vút những chiều nghe
    Dọc lối đường hoa đợi bước về
    Tơ úa bay tơ buồn phảng phất
    Bóng tà nghiêng bóng rũ lê thê
    Mùi huơng cây cỏ lan muôn lối
    Dãi lụa sương mây mắc tứ bề
    Thấp thoáng sầu lên màu ảo ảnh
    Kìa đôi cò trắng cánh đồng quê

    Quê mình vẫn đẹp bốn mùa hoa
    Ai có mơ về nẻo rất xa
    Khói xám lều tranh vương trước ngõ
    Sương lam khóm cúc tỏa sau nhà
    Chiều thong thả khép phong thư mở
    Cửa lửng lơ cài trúc diệp sa
    Tha thướt bên thềm con bướm lượn
    Áo bay theo gió thẹn đôi tà

    Tà mây ấp ủ mảnh hồn xanh
    Thì mộng xem như gió thoảng mành
    Lá đổ qua thềm bay dọc lối
    Hoa nằm đợi nắng ngủ trong tranh
    Thơ vì thơ sẽ còn ngơ ngẩn
    Ai nhớ ai rồi cũng mỏng manh
    Sầu đọng đêm này ôi diệu vợi
    Tình thu mấy vận nét đan thanh

    Thanh phong minh nguyệt nẻo không người
    Hỏi cánh hoa nào rạng sắc tươi
    Lược thẩn thờ gương nằm ủ rũ
    Hồn lơ lửng gió đến chơi vơi
    Chim hồng vắng lạnh hai phương khói
    Cánh mộng buồn tênh một góc trời
    Trãi cả ưu tư vào giấy mực
    Lời thơm huơng ý gửi xa xôi

    Xa xôi trên sóng nước vàng tan
    Cuối bến đò neo hứng gió ngàn
    Mà khách hôm nào không trở lại
    Nên tình bữa ấy chẳng về ngang
    Buồn chi lưu luyến câu hò hẹn
    Lạnh đấy bay bay sắc úa tàn
    Khói đổ suơng sa đầy mộng ảo
    Chắc lòng cô lái cũng mang mang

    Lan Anh

    --------------------------------------
    Mười bài viết một chút buồn hiu
    Giữ lại mai sau có thể chiều
    Trước cửa mưa thu về lất phất
    Hỏi lòng còn nhớ được bao nhiêu
    ---------------------------------------

    Mượn vần họa vui:

    THẬP THỦ LIÊN HOÀN

    KHÔNG ĐỀ

    Bên tường khóm liễu rũ như tơ
    Bóng nguyệt mơ màng cảnh mộng mơ
    Bảng lảng mây trời che đỉnh núi
    Xôn xao tiếng sóng vỗ ven bờ
    Thương người tri kỷ thương đòi đoạn
    Nhớ bạn tâm đồng nhớ vẩn vơ
    Ghép chữ tìm vần khơi nét bút
    Gom câu góp ý chép bài thơ

    Thơ thẩn bao chiều chốn viễn phương
    Hoàng hôn dần nhạt bóng tà dương
    Thân côi lạc lõng buồn duyên phận
    Gót nhỏ bơ vơ lỡ bước đường
    Bởi trót đam mê rừng sách vở
    Nên đành say đắm nghiệp văn chương
    Tâm tình gởi gắm qua trang giấy
    Ngẫm cuộc đời người tợ khói sương

    Sương lạnh chiều đông ngỡ tuyết rơi
    Đường xưa cỏ phủ dấu chân người
    Ào ào gió rét vi vu thổi
    Cuộn cuộn mây buồn lãng đãng trôi
    Chất ngất niềm thương thương diệu vợi
    Mênh mang nỗi nhớ nhớ xa vời
    Chia tay đã mấy mùa băng giá
    Định số an bài đứa mỗi nơi

    Nơi đó nào ai biết chốn này
    Âm thầm có kẻ chuốc men say
    Công danh chẳng đạt buồn đen số
    Sự nghiệp không thành tủi trắng tay
    Ngó xuống mông lung đầy sóng nước
    Nhìn lên bát ngát ngập trời mây
    Phong trần một kiếp đời phiêu bạt
    Ngẫm lại mình vui được mấy ngày

    Ngày xưa nhặt chiếc lá thu vàng
    Trận gió thay mùa mới chớm sang
    Nhớ bạn nhờ thơ trao mấy vận
    Thương ai mượn bút thảo đôi hàng
    Nhà hoang cỏ dại bò chi chít
    Ngõ vắng hoa hèn mọc ngổn ngang
    Nắn phím so dây nhòa ngấn lệ
    Người ơi thôi đã lỡ cung đàn

    Cung đàn não nuột dạ người nghe
    Réo rắt theo hơi gió vọng về
    Lối vắng thân gầy đi lảo đảo
    Đường xa gót nhỏ bước lê thê
    Còn đây bụi phủ đầy trăm nẻo
    Vẫn đó sương giăng khắp bốn bề
    Vẳng lại đêm buồn vang tiếng dế
    Như thời thơ ấu ở miền quê

    Quê cũ xuân về vạn sắc hoa
    Chiều nhìn khói trắng nhuộm trời xa
    Vành môi thốt khẽ lời thương ngoại
    Khóe mắt lăn nhanh lệ nhớ nhà
    Lác đác bên hè hoa lá rụng
    Phất phơ trước ngõ giọt sương sa
    Non đoài bóng ác vừa chen lặn
    Một mảng rừng phong nhuộm nắng tà

    Tà áo em màu lá mạ xanh
    Nghiêng nghiêng suối tóc đứng bên mành
    Môi hồng má thắm xinh hơn ảnh
    Mắt biếc mi dài đẹp tợ tranh
    Định mệnh tài hoa thường ngắn ngủi
    Đời người hạnh phúc quá mong manh
    Như Kiều với Trọng vui bao chốc
    Hay chỉ trong ngày hội đạp thanh

    Thanh xuân giấc mộng của bao người
    Ước vọng duyên tình mãi thắm tươi
    Ngặt nỗi niềm vui không dễ đến
    Hiềm vì nỗi khổ chẳng hề vơi
    Cho nên cứ mãi than phần số
    Bởi vậy thường luôn trách đất trời
    Cái cõi dương trần đầy khổ lụy
    Thì đừng nghĩ ngợi chuyện xa xôi

    Xa xôi buổi ấy mối tình tan
    Kẻ ở người đi cách dặm ngàn
    Khách vẫn chờ ai mà ngoảnh lại
    Thuyền đành tách bến để sang ngang
    Cành lê cuối hạ cành lê héo
    Cánh phượng đầu thu cánh phượng tàn
    Có phải rằng yêu thường đổ vỡ
    Đời là một biển khổ mênh mang

    Hoàng Thứ Lang

    --------------------------------------
    Suốt cả mười bài nỗi quạnh hiu
    Mai sau bóng xế ngả về chiều
    Gom từng kỷ niệm thời hoa bướm
    Ấp ủ tâm hồn chỉ bấy nhiêu
    ---------------------------------------
    Last edited by dqtran; 30-12-2014 at 12:39 AM.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)

Similar Threads

  1. Tiên lãng 2
    By zanbiill in forum Tin Việt Nam
    Replies: 0
    Last Post: 23-02-2012, 03:09 AM
  2. Hai tên láng giềng
    By Vinh Phan in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 26-06-2011, 05:55 AM
  3. Láng Giềng Tốt
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 1
    Last Post: 20-06-2011, 11:59 AM
  4. CÔNG LÀNG SEN
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 29-12-2010, 02:25 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •