+ Reply to Thread
Results 1 to 5 of 5

Thread: Làm sao để Trung Quốc trở thành quốc gia dẫn đầu thế giới?

  1. #1
    ôi giời ơi
    Khách

    Làm sao để Trung Quốc trở thành quốc gia dẫn đầu thế giới?

    Chào mọi người,

    Tôi có viết blog, mong mọi người ghé qua. Xin giới thiệu một bài viết với vài suy nghĩ về Trung Quốc
    http://haynoioigioioi.blogspot.com/2...-quoc-gia.html

    Cơ hội và thách thức đang ở phía trước, liệu Trung Quốc có lấy lại vị thế số 1 đă mất từ hàng thế kỉ qua? Giới lănh đạo trước đây của Trung Quốc có lẽ chỉ muốn thoát khỏi cảnh nghèo khó, họ đă mang lại sự giàu có phần nào, nhưng cũng tạo ra nhiều tệ nạn trong xă hội. Nổi bật lên là sự tham nhũng trong tầng lớp quan chức tạo thành một rào cản lớn cho sự phát triển kinh tế và sự giàu có cho người dân nói chung.

    Giới lănh đạo Trung Quốc thế hệ mới, với ư chí và tầm nh́n lớn hơn đă nhận ra sai lầm đó ở các thế hệ đi trước, mạnh dạn sửa đổi để quan chức không dám và thậm chí là không muốn tham nhũng nữa. Đây chính là nền móng cơ bản của một quốc gia lớn mạnh, dám nh́n nhận sai lầm để tiến lên. Liệu lănh đạo Trung Quốc có muốn thay thế Hoa Ḱ để trở thành cường quốc số 1 thế giới?

    1 - Sự chính danh của nhà nước

    Trong thế giới mà nói, con người được coi là trung tâm. Như vậy một chính quyền nên được xác định từ ư chí của đa số người dân. Người phương Tây vẫn gọi đó là dân chủ, nhưng thực ra trong xă hội Trung Hoa từ xưa đă tồn tại quan niệm "lấy dân làm gốc", như vậy một chính quyền ra đời từ sự lựa chọn của người dân cũng không hoàn toàn đi ngược lại với sự khôn ngoan của phương Đông. Mặc dù sự lựa chọn của người dân không hoàn toàn sáng suốt, nhưng điều đó đảm bảo tính chính danh cho chế độ. Khổng Tử nói, danh chính, ngôn thuận, tính chính danh có tác dụng rất lớn, nhất là trong ngoại giao và đặc biệt là khi nhằm vào vị trí lănh đạo số 1 thế giới. Một nước Nga dân chủ là một ví dụ rất đáng học hỏi, khi người dân bầu ra chính phủ nhưng quyền lực vẫn được duy tŕ một cách ổn định. Mô h́nh đó có thể được sửa đổi tùy với hoàn cảnh và điều kiện, thậm chí có thể sửa đổi để tăng tính ổn định hơn nữa của quyền lực.

    Tuy nhiên lư thuyết th́ khác với chính trị thực tiễn, chính danh cũng không phải là lợi ích thiết thực trước mắt. Hơn nữa mỗi quốc gia có hoàn cảnh và lịch sử khác nhau, không nhất thiết phải chạy theo giá trị của người khác. Đảng cộng sản Trung Quốc cũng có công rất lớn đối với dân tộc Trung Hoa, đưa người dân trở nên giàu có, xây dựng xă hội thế tục, xóa bỏ thần quyền và các truyền thống mê tín dị đoan lâu đời, lợi dụng tín ngưỡng để lừa đảo và nô lệ quần chúng. Chỉ cần so sánh Trung Quốc với xă hội Ấn Độ là sẽ nhận ra, dù c̣n nhiều sai lầm nhưng những đóng góp của đảng cộng sản hoàn toàn đủ điều kiện để nắm vị trí lănh đạo Trung Hoa. Hơn nữa, đối với chính trị thực tiễn mà nói, bỏ lợi ích trước mắt mà chạy theo cái danh hăo là một điều sai lầm lớn. Cho nên vấn đề chính danh cũng có thể bỏ qua hoặc gác lại về sau.

    2 - Tư tưởng chủ đạo

    Một quốc gia lănh đạo thế giới không chỉ là mặt kinh tế, quốc gia đó c̣n phải dẫn đầu trong lĩnh vực văn hóa và tư tưởng. Hoa Ḱ lănh đạo thế giới với lư tưởng dân chủ, nhưng lư tưởng dân chủ tuyệt đối đă bộc lộ nhiều sai lầm trong thực tế. Đây là cơ hội cũng là thách thức đối với Trung Quốc, v́ hiện tại, chỉ có Trung Quốc có đủ sức chống lại ảnh hưởng của văn minh phương Tây. Tuy nhiên việc đưa ra một học thuyết có giá trị nội địa th́ dễ, đưa ra học thuyết để được giới tinh hoa thế giới chấp nhận là một việc rất khó. Việc này khó bởi v́ vấn đề tư tưởng phải t́m người có khả năng chứ không thể lấy số lượng mà làm nổi, dù có hàng trăm triệu người cũng không thay thế được. Vấn đề này Trung Quốc chưa làm, nhưng là việc có thể và nên làm ngay với nhiều lợi ích thực tiễn. Nếu lănh đạo thực sự anh minh th́ lo ǵ không có người tài đi theo giúp sức.

    Thực ra nền văn minh Trung Hoa từng xuất hiện rất nhiều nhà tư tưởng lớn, từ thời cổ đại Xuân Thu Chiến Quốc đă có Quản Trọng, Khổng Tử,... và rất nhiều tư tưởng trên nhiều lĩnh vực khác. Điều đó cho thấy tư chất người Trung Quốc không hề thua kém người phương Tây, vậy mà hiện tại Trung Quốc lại phải sử dụng một học thuyết mang nhiều sai lầm của một người phương Tây là Karl Marx. Một học thuyết do chính giới lănh đạo Trung Quốc xây dựng hoặc đề cập sẽ mang lại sức sống mới cho xă hội. Người dân Trung Quốc sẽ lấy lại sự tự tin vào nền văn minh phương Đông lâu đời, tạo điểm tựa để phát triển trong các lĩnh vực tư tưởng, khoa học, thương mại... bởi v́ triết học vẫn được coi là một vấn đề quan trọng, gốc rễ của nhiều vấn đề.

    Phương Tây ra sức cổ vũ cho dân chủ và nhân quyền. Đối với Trung Quốc, th́ từ lâu đời đă có khái niệm lấy dân làm gốc, tuy cũng coi trọng dân chúng, nhưng không phải tất cả lấy dân làm chủ. Lấy dân làm gốc khác với dân chủ, lấy dân làm gốc th́ có những việc phải làm trái với ư muốn của đám đông, nếu không th́ xă hội sẽ đại loạn như là Ấn Độ vậy, vô phương cứu chữa. Tuy nhiên mô h́nh dân chủ cũng có những giá trị nhất định rất đáng học hỏi, nhất là để giám sát quan chức cấp dưới và chống tham nhũng, hoặc để lựa chọn nhân tài. Như vậy Trung Quốc hoàn toàn có thể tự tổng hợp các giá trị ưu tú từ Đông sang Tây tự cổ chí kim để xây dựng nên một học thuyết hiện đại cho chính ḿnh và hoàn toàn có thể vượt qua được các giá trị sai lầm của Tây phương.

    Đa phần các dân tộc phương Đông đều tôn thờ xă hội phương Tây, cho đến các nước phát triển như Nhật Bản hay Hàn Quốc. Sự tôn thờ xă hội phương Tây sẽ làm mất đi sự tự hào dân tộc, và nó sẽ ảnh hưởng đến phát triển khoa học, công nghệ và thương mại. Như vậy, nếu không có giá trị tư tưởng, th́ dù có trở thành nền kinh tế số 1 thế giới, Trung Quốc vẫn là một quốc gia nô lệ về văn hóa. Thà như đi theo một lư thuyết đúng đắn, Trung Quốc lại là nô lệ cho một học thuyết sai lầm của Karl Marx mà đến chính người phương Tây cũng không dùng đến. Nếu lănh đạo Trung Quốc phát triển được học thuyết tiến bộ hơn phương Tây th́ riêng về mặt văn hóa tư tưởng đă xứng đáng là tiến bộ hơn hẳn Nhật Bản, mới rửa được sự nhục nhă kém cỏi khi bị xâm chiếm trước đây.

    Người xưa có nói, hạ sách công thành, thượng sách công tâm, nghĩa là đem quân đội, lấy sức mạnh đánh chiếm thành tŕ là hạ sách, mà đánh vào ḷng người, thu phục nhân tâm mới là thượng sách. Ngày nay cũng vậy, chính quyền Trung Quốc phải duy tŕ một lực lượng an ninh lớn trước sức ép từ văn hóa phương Tây, đó là hạ sách. Thượng sách là giữ lấy ḷng người, phát triển tư tưởng và văn hóa đủ sức thuyết phục dân chúng về sự vượt trội so với xă hội dân chủ phương Tây, có như vậy th́ không cần phải giữ mà vẫn vững vàng một cách tự nhiên.

    Điều đó sẽ giảm gánh nặng cho việc duy tŕ an ninh và giúp phát triển kinh tế theo hướng các ngành công nghiệp sáng tạo và có giá trị cao. Một điều tối quan trọng cho việc phát triển các ngành kinh tế sáng tạo là việc tiếp cận và trao đổi thông tin. Trong khi tiếp cận thông tin, sẽ rất khó loại bỏ các giá trị văn hóa bên ngoài, ngay cả việc tiếp xúc với các nhân vật xuất chúng trong các ngành công nghiệp cũng có thể gây ảnh hưởng về mặt tư tưởng lên người dân. Mà muốn giỏi th́ bắt buộc phải học hỏi và tiếp xúc với họ. Nếu dùng các biện pháp ngăn chặn một cách cứng rắn ḍng chảy thông tin th́ sẽ hạn chế sự phát triển của các ngành công nghiệp sáng tạo và giới hạn sự phát triển của quốc gia, cách giữ như vậy là hạ sách. Ngược lại, thượng sách là giữ lấy ḷng người, để tự người dân có sức đề kháng dù tiếp xúc với tư tưởng bên ngoài, th́ có lợi cho phát triển kinh tế, đặc biệt là các ngành công nghiệp sáng tạo và có giá trị cao. Để có thể làm được điều đó th́ bản thân Trung Quốc phải có đủ giá trị tinh thần tương đương hoặc vượt trội so với phương Tây.

    Về mặt tư tưởng, th́ cần phát triển học thuyết để thu phục nhân tâm, làm chỗ dựa cho giới tinh hoa. Nhưng đối với chính trị thực tiễn, cần tính đến ảnh hưởng lâu đời đă có đối với nhân dân và các thế hệ cán bộ, không nên xóa bỏ hoàn toàn, dù học thuyết Marx là sai lầm. Khi xưa Đặng Tiểu B́nh đối với Mao Trạch Đông c̣n nhận xét 7 phần tốt 3 phần xấu. Như vậy cần phải đưa ra học thuyết mới, làm chỗ dựa cho tầng lớp tinh hoa, như nhà khoa học, doanh nhân, trí thức,.. ai hiểu th́ sẽ hiểu, cũng là để đối thoại b́nh đẳng với giới học thuật trên thế giới. C̣n vỏ bọc bên ngoài vẫn giữ học thuyết của Marx như cũ để tránh xáo trộn xă hội và những tranh giành ảnh hưởng không đáng có. Làm như vậy là được cả đôi đường, qua vài thế hệ ảnh hưởng cũ không c̣n th́ không cần phải dựa vào học thuyết của Marx nữa. Ngược lại, ôm giữ lấy một học thuyết sai lầm ngoại lai từ lâu đời, vừa là tự hạ thấp dân tộc ḿnh, vừa cản trở sự phát triển của quốc gia.

    (c̣n tiếp)

  2. #2
    ôi giời ơi
    Khách
    tiếp theo và hết

    3 - Chính sách giáo dục tập trung vào con người và phát triển sự sáng tạo:

    Khi đă có học thuyết để củng cố và giữ chặt địa vị lănh đạo, th́ nên thả lỏng bên dưới, lấy dân làm gốc, tập trung phát triển giáo dục con người. Thả lỏng để người dân tự do phát triển kinh tế, nhưng cái ǵ cần giữ th́ nên giữ. Có thả lỏng th́ dân chúng mới tiếp xúc và học hỏi các giá trị tốt đẹp của xă hội phương Tây. Nhưng cần giữ chặt để lọc ra những giá trị không phù hợp. Tuyệt đối không nên học hỏi nền dân chủ bừa băi, tự do ngôn luận chửi bới và miệt thị lẫn nhau. Ngôn luận là để nói ra những điều đúng đắn và tốt đẹp, dân chủ để giám sát và góp phần điều hành đất nước, không phải để phá hoại lẫn nhau như xă hội phương Tây.

    Khi đă nắm được điều này th́ việc giáo dục có thể mở ra, đào tạo mang tính chất sáng tạo, khuyến khích tự do tư tưởng và ngôn luận, nhất là trong các lĩnh vực chuyên môn. Thậm chí việc phê b́nh nhà nước và lănh đạo cấp cao cũng cần khuyến khích, miễn là nói đúng, nói với lời lẽ tôn trọng không phải chửi bới bừa băi vô văn hóa, nếu ai vi phạm th́ dùng h́nh phạt. Nói nhiều quá th́ dễ rơi vào lư thuyết suông, lấy lời lẽ mê hoặc ḷng người. Bởi v́ nói th́ dễ, làm mới khó. Người lười biếng thường dùng lời nói để che đậy khuyết điểm. Một xă hội mà lời nói lên ngôi th́ dễ sinh loạn lạc điên đảo ḷng người. Nhưng đối với tự do ngôn luận và tư tưởng, trừ khi phạm những lỗi quá nghiêm trọng th́ cũng không nên dùng h́nh quá nặng, để khuyến khích người dân được nói và góp ư phát triển đất nước. Lănh đạo mà đề cao chính nghĩa th́ ở dưới lời nói suông không thể lung lạc được

    Người Mĩ dẫn đầu thế giới v́ thu thập nhân tài các nơi, cộng thêm một nền văn hóa khuyến khích sự đi đầu trong thử thách, chứ bản thân dân Mĩ không hẳn là quá nổi trội. Trong khi đó người dân Đông Á có chỉ số IQ cao hơn người da trắng, và có những mặt cao hơn người Do Thái, đó là thống kê từ thực tế. Lịch sử Trung Quốc cũng có nhiều nhà tư tưởng và phát minh lớn, nhưng v́ những chính sách thắt chặt tư tưởng mà cả quốc gia không có nhiều nhân tài được trọng dụng, là một điều rất đáng tiếc. Một phần cũng là v́ sự thua kém so với xă hội phương Tây ở đầu thế kỉ 20 dẫn đến sự mặc cảm dân tộc, không dám đi đầu trong các lĩnh vực trí thức. Người Do Thái tuy thông minh, nhưng tổng dân số thấp, nên số lượng nhân tài sẽ thấp. Ngược lại, người Trung Quốc vừa thông minh, lại có tổng dân số cao, như vậy nếu xác suất xuất hiện nhân tài xấp xỉ nhau th́ người Trung Quốc hoàn toàn có thể sở hữu một lượng nhân tài tiềm năng lớn nhất thế giới. Vấn đề là cần mở cánh cửa giáo dục vào sự tự tin và sáng tạo, th́ Trung Quốc chắc chắn sẽ trở thành lănh đạo của thế giới. Và nếu lănh đạo Trung Quốc làm được điều này th́ sử sách hàng trăm năm sau sẽ ghi lại tên tuổi như những lănh đạo xuất chúng trong lịch sử loài người.

    4 - Đạo đức luôn cần thiết

    Khoa học, công nghệ, kinh tế phát triển, con người có thể sống ích kỉ và tàn hại lẫn nhau. Chủ nghĩa tư bản tiêu thụ phương Tây lấy sức mua của người dân làm thước đo. Trung Quốc không nên làm như vậy, v́ với dân số hơn 1 tỉ người, nếu sống với lối sống của người Mĩ th́ xăng dầu làm sao mà đủ chạy xe? Cuộc sống đầy đủ có nhiều cách, đâu phải ăn cho béo ph́ ra rồi đốt tiền ăn chơi mới là sống sung sướng? Đó là chủ nghĩa tiêu thụ của Mĩ, người nghèo th́ béo ph́ chứ người giàu có ai như vậy, một dạng nô lệ cho vật chất.

    Đạo đức là biết sống v́ bản thân ḿnh nhưng cũng biết v́ xă hội xung quanh. Người lănh đạo không những dẫn dắt quốc gia mà c̣n khuyến khích đạo đức cá nhân, th́ sẽ được người dân yêu mến và lịch sử ghi nhận. Hơn nữa, việc lănh đạo một quốc gia lớn luôn luôn có nhiều khó khăn và thử thách. Lúc thuận lợi th́ không sao, lúc khó khăn th́ một xă hội đạo đức sẽ giúp người lănh đạo có được sự tin tưởng, hỗ trợ, hy sinh từ cấp dưới cùng nhân dân mà chia sẽ gánh nặng và trách nhiệm.

    Ngày xưa nhà Hán có vua Cao Tổ thành sự rồi giết hại công thần, mang tiếng là người xấu. Rồi đời sau đến vua Quang Vũ, tuy là hậu thế vua Cao Tổ nhưng lại nổi tiếng nhân nghĩa, lấy đức trị dân. Điều đó cho thấy người đi sau không nhất thiết phải rập khuôn những sai lầm của người đi trước, mà hoàn toàn có thể tự mở ra con đường đi riêng cho sự nghiệp của ḿnh. Lănh đạo lấy nhân nghĩa làm gốc sẽ được người dân và lịch sử đánh giá khách quan, lưu danh hậu thế là anh minh sáng suốt.

    Trong xă hội văn minh ngày nay, đạo đức càng ngày càng được coi trọng. Nếu Trung Quốc muốn lănh đạo thế giới, không những phải phát triển kinh tế, văn hóa, mà c̣n cần phát triển đạo đức, để người dân được sống yên lành, quan th́ không muốn tham nhũng, dân th́ không muốn lừa đảo trộm cắp, th́ mới đủ tư cách dẫn đầu thế giới.

    Đạo đức cũng sẽ giúp phát triển kinh tế, ít trộm cắp th́ đỡ tiền an ninh, ít làm hàng giả th́ đỡ kiện tụng bệnh tật, môi trường đầu tư trở nên hấp dẫn. Môi trường sống yên ổn th́ người dân không lo tích trữ tài sản mà sẽ bỏ tiền ra tăng tiêu thụ hàng hóa. Ngược lại trong xă hội bất an th́ người dân sẽ có xu hướng tích trữ tài sản dù có tăng lương mà tiêu thụ không tăng lên. Như vậy có thể nói đạo đức không những quan trọng với đời sống cá nhân mà c̣n rất cần thiết cho nền kinh tế nói chung

    Sức người vốn có hạn, ư nói ngoài lời. Ngày xưa chủ tịch Đặng Tiểu B́nh vạch ra kế hoạch vài chục năm nhưng không nh́n được thành quả của ḿnh. Việc đời vài chục năm đă thay đổi khó mà được như ư. Nay nếu lănh đạo Trung Quốc có ư chí lớn, tuy nhiên nếu chậm một chút th́ cũng bỏ lỡ vài năm. Mà sự việc hơn kém nhau chục năm, tuy không ảnh hưởng nhiều đối với một quốc gia, nhưng đối với một đời người th́ có thể nh́n thấy kết quả do chính ḿnh tạo ra cũng là một sự khác biệt hoàn toàn. Bốn điều trên đây quả thực không phải quá khó, cũng không phải quá dễ. Nếu giới lănh đạo Trung Quốc có thể thực hiện được th́ chắc chắn sẽ qua mặt người Mĩ, đưa Trung Quốc trở về với vị trí số một từ ngàn năm qua

  3. #3
    Member Nguyễn Kiến-Hưng's Avatar
    Join Date
    30-08-2010
    Posts
    628
    Muôn đời Ba Tàu không trở thành vị thế số 1 được v́ chúng vốn là hạng "3" Tàu. Tàu Cộng đang thi hành kế hoạch nuốt Biển Đông, xâm lăng lănh hải của Việt Nam nhưng sao lại có những bài viết nâng bi cho giặc như thế này.

    Lúc này nên có những bài viết về kế sách để phối hợp với các lực lượng đồng minh Mỹ, Nhật, Ấn Độ, và Phi Luật Tân để chống lại bọn xâm lăng Đại Háng.

    Những người trí thức Việt Nam không gọi Tàu là "Trung" Quốc; chỉ có người Tàu hợm hĩnh tự cho nước họ là tâm điểm của thế giới mà thôi. Theo ngôn ngữ quốc tế th́ người Việt Nam gọi Tàu là Chính Cồ mới đúng. "China" lấy từ tên của Tần Thủy Hoàng Tần Doanh Chính, người đă xưng đế sau khi tiêu diệt sáu nước thời Chiến Quốc.
    Last edited by Nguyễn Kiến-Hưng; 04-10-2015 at 03:35 AM.

  4. #4
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    2,570

    Chiến quốc hay Lục quốc và ngày nay Trung quốc...

    Vấn đề đưa ra là;làm sao để dẹp TQ th́.....
    hăy coi bàn cờ thế giới trước TC2.. lúc đó, nước Tàu có khá đông bộ lạc và có nhiều tiếng nói khác nhau, nào Quan hoả, Quảng DDoong .. Phúc Kiến đến phổ thông.( cả trăm (100).. chứ không ít hơn !. Tàu đă mất khoảng 50 năm để dàn xếp tiếng nói chung; Quan Hoả nay là tiếng Phổ thông. Có như thế, khi đồng ngôn ngữ mới có thể thống nhất quốc gia.
    Tuy nhiên dân tộc tính của Tàu cũng cho đến giờ này cũng chẳng khác xưa là mấy. Chế độ xếp hàng lên làm Chủ tịch cũng na ná như chế độ Phong kiến quan liêu..
    Ngày xưa đă có Anh quốc và Hoà Lan (?) đem thuốc phiện vào ru ngủ dân Tàu đến nỗi nhà Thanh phải than phiền rằng cứ 10 người th́ có một người nghiện thuốc phiện, khoảng 10% dân số !!).. Sau nhờ xung đọt quyền lợi các đế quốc và Nhật đem quan vào Tàu.. đặt Tàu dưới chế độ đô hộ kinh tế.. bắt dân cai thuốc.. để đi lao động, diệt nguồn cung cấp mà dân Tàu mới đứng dậy được, góp gió qua sự đoàn kết chống Phats xít Nhật giữa Mao trạch Dong và Tôn trung Sơn (?) lập liên minh chống Nhật. Rồi lại nhờ TC2 chấm dứt với 2 quả bom nguyên tử mà Tàu độc lập. Lên địa vị cường quốc, Mao quay mặt sang diệt Tưởng.. đuổi Tưởng ra Đài Loan.

    Theo một Tướng Nhật bản, ông ta có phán xét rằng ; đối với dân và nước Tàu muốn cai trị.. đô hộ trên mảnh đất Tàu th́ phải xé nhỏ mảnh đất này ra làm nhiều mảng. Như vậy mới có thể nắm đầu được.

    Để làm được chuyện này, ngày nay, theo ngu ư th́ chỉ có Nhật bản là có thể và có cơ may làm được. Nhưng cần phải co người am hiểu t́nh h́nh thế giới, ra tay tháo gỡ, vút bỏ cái ṿng kim cô. Chứ như ngày nay, chú Tổng Thâm tuy nhấc ṿng kim cô cho lỏng hơn, tuy có bớt chút nhức đầu, nhưng lại giux cái tḥng lọng Okinawa.. v́ sợ hậu quả của hai quả mít.. lỡ chẳng may chín.. tụt cuống.. rụng xuống đầu !

    Chứ như hiện t́nh.. kẻ mang nợ cả ngh́n ngh́n tỷ đô.. đâu có dám làm mất ḷng x́ thẩu.. đó là cái khó !! Hết ư..
    vài hàng góp ư cho vui.. nếu sai xin quí vị cứ tự nhiên xoá đi.. Cảm ơn... nmq

  5. #5
    Củ Cải
    Khách
    Quote Originally Posted by Nguyễn Kiến-Hưng View Post
    Muôn đời Ba Tàu không trở thành vị thế số 1 được v́ chúng vốn là hạng "3" Tàu. Tàu Cộng đang thi hành kế hoạch nuốt Biển Đông, xâm lăng lănh hải của Việt Nam nhưng sao lại có những bài viết nâng bi cho giặc như thế này.

    Lúc này nên có những bài viết về kế sách để phối hợp với các lực lượng đồng minh Mỹ, Nhật, Ấn Độ, và Phi Luật Tân để chống lại bọn xâm lăng Đại Háng.

    Những người trí thức Việt Nam không gọi Tàu là "Trung" Quốc; chỉ có người Tàu hợm hĩnh tự cho nước họ là tâm điểm của thế giới mà thôi. Theo ngôn ngữ quốc tế th́ người Việt Nam gọi Tàu là Chính Cồ mới đúng. "China" lấy từ tên của Tần Thủy Hoàng Tần Doanh Chính, người đă xưng đế sau khi tiêu diệt sáu nước thời Chiến Quốc.
    Th́ là đúng rồi, c̣n ǵ? Đó là Tàu nói chớ có phải là Ta nói đâu nè...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 1
    Last Post: 18-06-2014, 07:05 PM
  2. Replies: 0
    Last Post: 08-07-2011, 05:02 AM
  3. Replies: 7
    Last Post: 14-12-2010, 02:04 AM
  4. Replies: 19
    Last Post: 08-12-2010, 11:59 PM
  5. Replies: 16
    Last Post: 15-11-2010, 01:18 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •