+ Reply to Thread
Page 13 of 13 FirstFirst ... 3910111213
Results 121 to 127 of 127

Thread: Bến Tầm Dương

  1. #121
    Member
    Join Date
    18-08-2010
    Posts
    131



    Thập Thủ Liên Hoàn


    TRƯỜNG TƯƠNG TƯ

    1.
    Hiên buồn đứng lặng ngắm hoa rơi
    Dõi bóng tìm ai tận cuối trời
    Nỗi nhớ châu tràn hoen khoé mắt
    Niềm thương lệ đọng đẫm đôi môi
    Hồn đau mấy lượt hồn tan nát
    Ruột đứt từng cơn ruột rối bời
    Muốn vén mây mù trông thấy mặt
    Nhưng mà mãi mãi vẫn xa xôi

    2.
    Xa xôi nguyện giữ mối tình son
    Mấy độ vầng trăng khuyết lại tròn
    Dỗ giấc chiêm bao lòng thắt thẻo
    Ru hồn mộng điệp dạ thon von
    Đêm khuya đối bóng sầu lai láng
    Gác nhỏ thương ai nhớ mỏi mòn
    Muốn vượt sông dài qua bến hẹn
    Nhưng trời nỡ phụ ước mơ con

    3.
    Con chim nó hót tiếng ly tan
    Xé nát buồng tim máu lệ tràn
    Vẫn mảnh trăng gầy soi cổ độ
    Và màu khói trắng nhuộm quan san
    Mênh mông sóng mắt tình chưa dứt
    Héo hắt vành mi mộng đã tàn
    Biết đến bao giờ nguôi nỗi nhớ
    Người ơi nhớ lắm nhớ miên man

    4.
    Miên man nỗi nhớ nhớ đâu đâu
    Mang chiếc đàn lên vọng nguyệt lầu
    Réo rắt tơ đồng sa ngấn lệ
    Đầm đìa khoé mắt đọng đôi châu
    Dây văn dây võ triền miên tủi
    Cung oán cung thương nức nở sầu
    Khúc nhạc chưa tàn ôm mặt khóc
    Đêm nào cũng thức trắng canh thâu

    5.
    Canh thâu khắc khoải đứng rồi ngồi
    Ngắm ánh sao trời mới đổi ngôi
    Lá đợi thu về rơi lả tả
    Hoa theo gió cuốn rụng tơi bời
    Sông Tương nước chảy hoài không cạn
    Giọt lệ lòng tuôn mãi khó vơi
    Trái đắng tình yêu là thế đó
    Thương ai muốn nói chẳng nên lời

    6
    Lời yêu ấp úng khó thành câu
    Bến đó bờ đây thiếu nhịp cầu
    Món nợ ân t́nh kia trĩu nặng
    Sông Tương đáy nước nọ thâm sâu
    Cho dù tính được bao nhiêu trượng
    Cũng chẳng bằng ta bấy thảm sầu
    Nỗi nhớ vô bờ ôi nỗi nhớ
    Mà trời có biết có hay đâu

    7.
    Đâu biết rằng yêu khổ lắm đường
    Người đầu kẻ cuối một dòng Tương
    Chiều nhìn khói toả giăng triền núi
    Sáng nhặt hoa rơi rụng cuối tường
    Gió thổi bèo mây trôi vạn hướng
    Sóng đùa cá nước giạt muôn phương
    Duyên ta định số nào cay nghiệt
    Dù chỉ thầm mơ giấc mộng thường

    8.
    Thường nhìn lá úa rụng bên song
    Mượn mấy vần thơ tỏ tấc lòng
    Nẻo ấy người thương đang ngóng đợi
    Nơi này bạn ngọc vẫn chờ mong
    Bờ mi khoé mắt không khô lệ
    Biển ái nguồn ân chẳng cạn dòng
    Ai có tương tư thì mới biết
    Tình sầu chất ngất khó mà đong

    9.
    Đong đưa cánh lá gió lao xao
    Hạ bút đề thơ suối lệ trào
    Mực hết nghiên khô lời ý cạn
    Canh tàn khắc lụn bấc đèn hao
    Say men gửi mộng về phương ấy
    Tỉnh giấc tìm ai tận chốn nào
    Nếu biết yêu là mang khổ hận
    Thà đành ngoảnh mặt buổi sơ giao

    10.
    Sơ giao nhớ lắm hỡi ai ơi
    Thuở ấy nào đâu dám mở lời
    Sáng lại chiều qua thời khắc lụn
    Ngày đi đêm đến tháng năm vơi
    Chia oanh rẽ yến hờn duyên kiếp
    Rã phụng lìa loan hận số trời
    Nước mắt tình sầu tuôn chẳng dứt
    Hiên buồn đứng lặng ngắm hoa rơi

    Hoàng Lang




    Bài họa
    (mượn vần họa vui)


    Thập Thủ Liên Hoàn


    TRƯỜNG TƯƠNG TƯ

    1.
    Lá úa hoa tàn phảng phất rơi
    Xa nhau chiếc bóng nửa bên trời
    Ngày rơi lệ thảm phai màu má
    Tối ngậm t́nh sầu lợt nét môi
    Chín đoạn tơ ḷng đau bứt rứt
    Ba sinh số kiếp rối tơi bời
    Trời cho hiệp ư rồi phân rẽ
    Đảo bỏng không thành hỏng cả xôi

    2.
    Xôi hỏng ḷng này vẫn thắm son
    Dù cho suốt kiếp hẹn chưa tṛn
    T́nh riêng một mảnh t́nh xơ xác
    Phận bạc trăm chiều phận vót von
    Ngọn gió đầu đông sao buốt lạnh
    Vầng trăng cuối tháng đă hao ṃn
    Mây bay ngẩng mặt nh́n cung quế
    Nhắn nhủ vài lời nguyện cỏn con

    3.
    Con thuyền bến nước hợp rồi tan
    Bất giác nhiều khi giọt lụy tràn
    Có phải không hồn nên sắt đá
    Hay là nặng nợ với giang san
    Hương duyên mới ủ c̣n chưa đượm
    Nhụy ái vừa khoe đă chớm tàn
    Khuất nẻo sông sâu người có biết
    Đêm trường thức trắng nghĩ lan man

    4.
    Lan man gió bấc thổi về đâu
    Hiu hắt hoa bay rải gác lầu
    Muốn mượn cung đàn quên dáng hạc
    Mong dùng tiếng hát chặn ḍng châu
    Vô t́nh lúc trước xây lầu mộng
    Tuyệt vọng giờ đây chạm cửa sầu
    Điệu oán thăng trầm dây bỗng đứt
    Giật ḿnh ngơ ngẩn suốt đêm thâu

    5.
    Thâu lạnh bên hiên lặng lẽ ngồi
    Ngân Hà khẽ đếm thử từng ngôi
    Sương tràn khắp nẻo hoa phai úa
    Gió phất từng cơn dạ rối bời
    Mấy thuở chờ cho bầy quạ đến
    Bao giờ đợi được nước sông vơi
    Gần trong gang tấc xa ngàn dặm
    Ước vọng mà đâu dám ngỏ lời

    6.
    Lời hẹn lưng chừng bỏ nửa câu
    Tiêu Tương vĩnh viễn khó xây cầu
    Ngăn chia nước biếc mây mù mịt
    Cách trở sông dài sóng thẳm sâu
    Thấp thoáng đôi bờ muôn tán trúc
    Xanh xao mỗi lá một niềm sầu
    Ba thu nối tiếp hoài không dứt
    Nỗi khổ xa chàng biết chứa đâu

    7.
    Đâu hay lá thắm rẽ sai đường
    Mới để cho ḿnh cách bến Tương
    Gác cũ từng đêm trăng trước cửa
    Thơ xưa mấy nét chữ trên tường
    Uyên ương dứt cánh ĺa hai ngă
    Hồ điệp tan bầy lạc bốn phương
    Tâm ư gần kề nhưng cách mặt
    Cao xa một buổi hẹn b́nh thường

    8.
    Thường ngắm mưa buồn nhỏ trước song
    Dùng thơ che phủ vết thương ḷng
    T́m nhau giữa mộng nào trông thấy
    Lạc bạn trên đời măi nhớ mong
    Kẻ tựa con thuyền đi ngược nước
    Người như chiếc lá chảy xuôi ḍng
    Từng đêm dạo khúc thu khuê oán
    Vị đắng men t́nh khó đếm đong

    9.
    Đong ánh trăng vàng chén rượu xao
    Nghiêng nghiêng uống cạn lệ dâng trào
    Đưa tay vuốt lấy vành gương mẻ
    Chống trán ngồi nh́n ngọn nến hao
    Trời khiến duyên đầu ra thế nọ
    Ai hay bến cuối tận phương nào
    Ban sơ sớm biết nhiều trăn trở
    Có lẽ đôi ḿnh chẳng kết giao

    10.
    Giao giúp thư này lượt sóng ơi
    Niềm riêng nét bút tỏ thay lời
    Xuân qua hạ tới quang âm đổi
    Liễu rũ mai sầu tuế nguyệt vơi
    Vẽ lối đưa đường mong tín nhạn
    Trao tơ nối chỉ đợi ơn trời
    Chiều nay dạo bước trong vườn cũ
    Lá úa hoa tàn phảng phất rơi

    Nhược Quỳnh

  2. #122
    Member
    Join Date
    18-08-2010
    Posts
    131



    Đón Xuân Ất Mùi

    Thức đón giao thừa thiếu pháo bông
    Bên hiên gió rít lạnh như đồng
    Đào mai trước cửa chưng nào có
    Bánh mứt trên bàn cúng cũng không
    Lất phất đầu song mưa tuyết trắng
    Liu riu dưới bếp lửa màu hồng
    Chung trà bốc khói ngồi tư lự
    Nhớ một người xa cách mấy sông

    Hoàng Lang

  3. #123
    Member
    Join Date
    18-08-2010
    Posts
    131



    Bài xướng

    Đón Xuân Ất Mùi

    Thức đón giao thừa thiếu pháo bông
    Bên hiên gió rít lạnh như đồng
    Đào mai trước cửa chưng nào có
    Bánh mứt trên bàn cúng cũng không
    Lất phất ngoài sân mưa tuyết trắng
    Liu riu dưới bếp lửa màu hồng
    Chung trà bốc khói ngồi tư lự
    Nhớ một người xa cách mấy sông

    Hoàng Lang


    Bài họa
    (mượn vần)


    Đón Xuân Ất Mùi


    Mai cành rực rỡ cắm b́nh bông
    Lượn khói trầm hương quyện đỉnh đồng
    Bánh trái đầy mâm đà sắp sẵn
    Bưởi dưa đủ cặp để chưng không
    Màn đêm ấm áp đèn treo đỏ
    Giờ phút thiêng liêng nến thắp hồng
    Tiếc mỗi đoàn viên chưa trọn vẹn
    V́ người vẫn ở cách đầu sông

    Nhược Quỳnh

  4. #124
    Member
    Join Date
    18-08-2010
    Posts
    131



    Thập thủ liên hoàn

    TRƯỜNG TƯƠNG TƯ (2)

    1.
    Lá úa thu về lả tả rơi
    Màu mây ảm đạm tím khung trời
    Mi trào lệ ứa sầu không cạn
    Ruột thắt gan bào nhớ chẳng vơi
    Cách trở làm sao trông thấy mặt
    Xa xôi khó thể nhắn trao lời
    Tan lòng nát dạ người đâu biết
    Nước mắt đong đầy mấy biển khơi

    2.
    Khơi bao nỗi nhớ giọt sầu tràn
    Từng khắc từng giờ lệ chứa chan
    Lạc phím chùng tơ cung nhạc lỡ
    Chia uyên rẽ thuý mộng đời tàn
    Tình say nghĩa đắm vừa đang hợp
    Lửa bén duyên nồng đã vội tan
    Đôi ngả sâm thương đành cách biệt
    Bơ vơ lạc lõng nhạn lìa đàn

    3.
    Đàn ngân nức nở nhớ thương ai
    Má đẫm mưa tuôn giọt ngắn dài
    Sóng bủa đầu ghềnh nơi hải giác
    Trăng cài đỉnh núi chốn thiên nhai
    Mưa luồn cửa trống mưa rơi mãi
    Gió lướt song thưa gió thổi hoài
    Một khối u tình không giải được
    Cho dù năm tháng có phôi phai

    4.
    Phai nhạt thời gian nghĩa vẫn nồng
    Đôi mình cách núi với ngăn sông
    Tuy chưa ước hẹn câu vàng đá
    Mà đă thầm trao chữ giải đồng
    Khuất nẻo trùng dương năm tháng đợi
    Chia đường vạn lý sáng chiều trông
    Riêng mang một nỗi niềm tâm sự
    Muốn mượn vầng trăng giải tấc lòng

    5.
    Lòng này đã gửi trọn về ai
    Bóng chiếc đêm thâu tiếng thở dài
    Lá úa la đà vương giậu cúc
    Trăng tà bảng lảng rọi hiên mai
    Ba sinh lẻ bạn nơi trần thế
    Chín suối tìm nhau chốn dạ đài
    Tạo hoá cơ cầu ta lỗi hẹn
    Sầu này vạn kiếp khó nguôi ngoai

    6.
    Nguôi ngoai chẳng dễ với thời gian
    Lỡ tiếng yêu đương giấc mộng tàn
    Gió vút ngang lầu hoa lá rụng
    Mưa lùa trước ngõ móc sương tan
    Cung đàn đã bặt vì dây đứt
    Khúc nhạc đành ngưng bởi lệ tràn
    Góc biển ven trời ai có hiểu
    Ngàn thương trăm nhớ nát tâm can

    7.
    Tâm can như muối xát kim châm
    Đẫm ướt bờ mi lệ khó cầm
    Ở tận giang đầu trông thắt thẻo
    Mơ về giang vĩ nhớ xa xăm
    Đôi mi chớp chớp nhìn sâu thẳm
    Khoé mắt rưng rưng đứng lặng thầm
    Trăng lặn lâu rồi sương lác đác
    Bên thành trống đã điểm canh năm

    8.
    Năm canh thức trắng đủ năm canh
    Tiếng gió lao xao động bức mành
    Chiếc lá lìa cành bay tản mạn
    Chong đèn lụn bấc sáng mong manh
    Sông Tương cách biệt tình không toại
    Duyên kiếp chia ly mộng khó thành
    Muốn chết cho tròn câu nguyện ước
    Trêu người chi lắm hỡi cao xanh

    9.
    Xanh kia thăm thẳm chín tầng mây
    Có thấu cùng chăng nỗi khổ nầy
    Kẻ ở đầu sông đau thế đó
    Người nơi cuối bãi sống sao đây
    Bao điều tâm sự mong phân tỏ
    Một mối tương tư muốn giải bày
    Góc biển chân trời không thể gặp
    Tình đang mật ngọt hoá chua cay

    10.
    Cay đắng đong đầy chẳng cạn vơi
    Niềm riêng khó thốt được nên lời
    Thà đừng gặp mặt người yêu hỡi
    Để khỏi đau lòng bạn ngọc ơi
    Hết mộng đôi mình nên phối ngẫu
    Không mong hai đứa đẹp duyên đời
    Buồn rầu đứng lặng nhìn phong cảnh
    Lá úa thu về lả tả rơi


    Hoàng Lang


  5. #125
    Member
    Join Date
    18-08-2010
    Posts
    131




    Thập thủ liên hoàn

    TRƯỜNG TƯƠNG TƯ (2)

    1.
    Lá úa thu về lả tả rơi
    Màu mây ảm đạm tím khung trời
    Mi trào lệ ứa sầu không cạn
    Ruột thắt gan bào nhớ chẳng vơi
    Cách trở làm sao trông thấy mặt
    Xa xôi khó thể nhắn trao lời
    Tan lòng nát dạ người đâu biết
    Nước mắt đong đầy mấy biển khơi

    2.
    Khơi bao nỗi nhớ giọt sầu tràn
    Từng khắc từng giờ lệ chứa chan
    Lạc phím chùng tơ cung nhạc lỡ
    Chia uyên rẽ thuý mộng đời tàn
    Tình say nghĩa đắm vừa đang hợp
    Lửa bén duyên nồng đã vội tan
    Đôi ngả sâm thương đành cách biệt
    Bơ vơ lạc lõng nhạn lìa đàn

    3.
    Đàn ngân nức nở nhớ thương ai
    Má đẫm mưa tuôn giọt ngắn dài
    Sóng bủa đầu ghềnh nơi hải giác
    Trăng cài đỉnh núi chốn thiên nhai
    Mưa luồn cửa trống mưa rơi mãi
    Gió lướt song thưa gió thổi hoài
    Một khối u tình không giải được
    Cho dù năm tháng có phôi phai

    4.
    Phainhạt thời gian nghĩa vẫn nồng
    Đôi mình cách núi với ngăn sông
    Tuy chưa ước hẹn câu vàng đá

    Mà đă thầm trao chữ giải đồng
    Khuất nẻo trùng dương năm tháng đợi
    Chia đường vạn lý sáng chiều trông
    Riêng mang một nỗi niềm tâm sự
    Muốn mượn vầng trăng giải tấc lòng

    5.
    Lòng này đã gửi trọn về ai
    Bóng chiếc đêm thâu tiếng thở dài
    Lá úa la đà vương giậu cúc
    Trăng tà bảng lảng rọi hiên mai
    Ba sinh lẻ bạn nơi trần thế
    Chín suối tìm nhau chốn dạ đài
    Tạo hoá cơ cầu ta lỗi hẹn
    Sầu này vạn kiếp khó nguôi ngoai

    6.
    Nguôi ngoai chẳng dễ với thời gian
    Lỡ tiếng yêu đương giấc mộng tàn
    Gió vút ngang lầu hoa lá rụng
    Mưa lùa trước ngõ móc sương tan
    Cung đàn đã bặt vì dây đứt
    Khúc nhạc đành ngưng bởi lệ tràn
    Góc biển ven trời ai có hiểu
    Ngàn thương trăm nhớ nát tâm can

    7.
    Tâm can như muối xát kim châm
    Đẫm ướt bờ mi lệ khó cầm
    Ở tận giang đầu trông thắt thẻo
    Mơ về giang vĩ nhớ xa xăm
    Đôi mi chớp chớp nhìn sâu thẳm
    Khoé mắt rưng rưng đứng lặng thầm
    Trăng lặn lâu rồi sương lác đác
    Bên thành trống đã điểm canh năm

    8.
    Năm canh thức trắng đủ năm canh
    Tiếng gió lao xao động bức mành
    Chiếc lá lìa cành bay tản mạn
    Chong đèn lụn bấc sáng mong manh
    Sông Tương cách biệt tình không toại
    Duyên kiếp chia ly mộng khó thành
    Muốn chết cho tròn câu nguyện ước
    Trêu người chi lắm hỡi cao xanh

    9.
    Xanh kia thăm thẳm chín tầng mây
    Có thấu cùng chăng nỗi khổ nầy
    Kẻ ở đầu sông đau thế đó
    Người nơi cuối bãi sống sao đây
    Bao điều tâm sự mong phân tỏ
    Một mối tương tư muốn giải bày
    Góc biển chân trời không thể gặp
    Tình đang mật ngọt hoá chua cay

    10.
    Cay đắng đong đầy chẳng cạn vơi
    Niềm riêng khó thốt được nên lời
    Thà đừng gặp mặt người yêu hỡi
    Để khỏi đau lòng bạn ngọc ơi
    Hết mộng đôi mình nên phối ngẫu
    Không mong hai đứa đẹp duyên đời
    Buồn rầu đứng lặng nhìn phong cảnh
    Lá úa thu về lả tả rơi

    Hoàng Lang





    Bài họa

    Thập thủ liên hoàn

    TRƯỜNG TƯƠNG TƯ (2)

    1.
    Gió thổi hoa đào lất phất rơi

    Ngoài hiên mưa bụi phủ lưng trời
    Gương loan hờ hững mùi hương nhạt
    Nét ngọc âu sầu mạt phấn vơi
    Ước hẹn chưa trao mà nghẹn tiếng
    Yêu đương muốn nói chẳng nên lời
    Hồng trang đậm lợt c̣n ai ngắm
    Kỷ niệm dâng trào tựa sóng khơi

    2.
    Khơi ḍng kư ức chảy tuôn tràn
    Ngọt đắng vui buồn quyện chứa chan
    Lạnh lẽo đêm dài manh gối chiếc
    Hanh hao gác nhỏ ánh trăng tàn
    Nhân duyên trắc trở nh́n không thấu
    Hạnh phúc tiêu trầm chạm đă tan
    Nỗi nhớ chập chờn theo giấc ngủ
    Uyên ương trong mộng cũng xa đàn

    3.
    Đàn rung thổn thức nặng ḷng ai
    Nhấn phím tương tư lệ vắn dài
    Cánh hạc tung bay trời hải ngoại
    Vườn đào héo úa cơi thiên nhai
    Ngày đêm nối gót trôi đi măi
    Năm tháng luân phiên cuộn chảy hoài
    Vẫn muốn quên người quên chẳng được
    Thanh xuân mỗi khắc mỗi phôi phai

    4.
    Phai đóa phù dung giọt lệ nồng
    Đời ḿnh cách trở bởi non sông
    Hai đầu thế giới hai chiều ngược
    Một mối tơ duyên một chữ đồng
    Giọt máu ươm châu v́ luyến tiếc
    Thân người hóa đá bởi chờ trông
    Nghe trong điển tích nàng cô phụ
    Cất tiếng than chi nát cơi ḷng

    5.
    Ḷng nghe bối rối bởi v́ ai
    Nỗi nhớ niềm thương cứ trải dài
    Tự buổi ngoài thềm khoe sắc cúc
    Qua ngày trước ngơ thấm hương mai
    Và khi mái ngói c̣n vương tuyết
    Tận lúc hồ sen đă kết đài
    Quanh quẩn đường t́nh không lối thoát
    Bao giờ tấc dạ mới nguôi ngoai

    6.
    Nguôi ngoai nào được nợ trần gian
    Luyến ái như hoa nở tối tàn
    Mộng đẹp mong manh bèo nước rẽ
    Ngày vui ngắn ngủi gió mây tan
    Ngàn năm bóng quế luôn tṛn khuyết
    Vạn thế ḍng Tương vẫn chảy tràn
    Có biết bao người ôm nỗi nhớ
    Suốt đời dằn vặt xót tâm can

    7.
    Tâm can tựa có mũi gai châm
    Thổn thức ḍng châu chẳng thể cầm
    Để sợi tơ mành buông lắt lẻo
    Theo làn gió bấc thổi xa xăm
    Hoa ḷng mới nở sao tàn vội
    Chữ ái vừa gieo đă khóc thầm
    Mong lắm một ṿng tay ấm áp
    Canh trường mới đó điểm tṛn năm

    8.
    Năm tao bảy tuyết đợi tàn canh
    Chỉ thấy sương khuya lọt kẽ mành
    Ngọn nến trên bàn soi yếu ớt
    Vầng trăng trước cửa chiếu mong manh
    Thiên sơn vạn thủy t́nh không trọn
    Nhất mộng tam sinh hẹn chẳng thành
    Ở cuối ḍng Tương chờ suốt kiếp
    Mai này thác xuống hóa chim xanh

    9.
    Xanh màu sóng nước bạc màu mây
    Kẻ đứng bờ kia kẻ chốn nầy
    Thiếu một cây cầu qua phía nọ
    T́m không chiếc bách cập bên đây
    Lời yêu lẻ bạn cùng chia sẻ
    Ánh mắt nh́n ai để tỏ bày
    Vị ngọt ban đầu qua vội vă
    Ân t́nh chỉ đọng lại men cay

    10.
    Cay ngọt xoay vần măi chẳng vơi
    Đôi ta như khúc nhạc không lời
    Thầm nghe giai điệu t́m nhau nhỉ
    Tự đoán ngôn từ hiểu bạn ơi
    Cũng bởi mơ màng trong giấc mộng
    Cho nên lạc lơng giữa ḍng đời
    T́nh yêu gửi lại vườn thơ cũ
    Gió thổi hoa đào lất phất rơi

    Nhược Quỳnh


  6. #126
    Member
    Join Date
    18-08-2010
    Posts
    131



    Bến Tầm Dương

    Sông buồn bến quạnh vắng tri âm
    Vẳng lại đâu đây khúc nguyệt cầm
    Ngắm lá thu vàng thương diệu vợi
    Nh́n con sóng bạc nhớ xa xăm
    Vi vu gió rít sầu khôn giải
    Nức nở đàn ngân lệ khó cầm
    Khách đứng tần ngần mơ kỷ niệm
    Quên h́nh bóng cũ chẳng cam tâm

    Hoàng Lang
    Last edited by Linh Tâm; 05-04-2017 at 12:44 AM.

  7. #127
    Tran Truong
    Khách

    Chờ sáng

    Đêm sao đêm măi tối ṃ ṃ
    Đêm đến bao giờ mới sáng cho
    Con trẻ u ơ chừng muốn dậy
    Ông già húng hắng ngại thèm ho
    Ngọn đèn giữ trộm khêu c̣n nhỏ
    Tiếng chó nghi người cắn vẫn to
    Làng nước ai ai đà thúc dậy
    Dậy th́ lên tiếng gọi nhà nho

    Từ diễn Đồng

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 2
    Last Post: 20-01-2014, 11:14 PM
  2. Replies: 0
    Last Post: 08-07-2011, 05:02 AM
  3. Replies: 0
    Last Post: 06-07-2011, 02:13 PM
  4. Replies: 1
    Last Post: 21-12-2010, 11:09 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 19-09-2010, 11:23 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •