+ Reply to Thread
Page 14 of 23 FirstFirst ... 4101112131415161718 ... LastLast
Results 131 to 140 of 222

Thread: Mái Vú Làng Tôi Ơi...

  1. #131
    tran truong
    Khách

    Chuyện Từ Gốc Keo, Cóng Mắm


  2. #132
    tran truong
    Khách

    Cây Trứng Cá Ở Sân Trường


  3. #133
    tran truong
    Khách

    Bài thơ làm rúng động dư luận VN với hàng triệu lượt người xem


  4. #134
    tran truong
    Khách

    Tau chưởi

    Trần Vàng Sao _ Một Bài Thơ Kinh Dị Và Khốc Liệt . Lời b́nh của nhà báo Mặc Lâm (RFA) về bài thơ này:

    “Trong văn học dân gian, không hiếm những bài vè, lục bát dùng để chửi bới người ḿnh ghét. Nhưng đối với các nhà thơ vốn quen thuộc và trân trọng những con chữ th́ việc chửi bới là một điều phạm húy. Trần Vàng Sao chẳng những không sợ chữ nghĩa đau đớn mà ông c̣n bóc trần, nạo hết nét vàng óng bên ngoài của chúng để phục vụ cho một bài thơ mà ông cảm thấy hả hê. Ông dùng thơ để chửi cả một chế độ. Chửi từng sự việc, từng con người. Cách chửi của bà nhà quê mất gà được ông “biên đạo” lại thành của riêng, gây sốc lẫn gây cười cho người đọc bài thơ.
    Có điều là cười xong th́ người ta lại chảy nước mắt…”



    Nhà thơ Trần Vàng Sao mất vào ngày 9/5/2018 tại Huế, thọ 77 tuổi. Ông là người tham gia cách mạng cộng sản trong chiến tranh Việt Nam và rất nổi tiếng trong giới sinh viên tranh đấu tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Năm 1970 ông ra miền Bắc, và tại đây ông đă gặp rất nhiều khó khăn với nhà cầm quyền Hà Nội v́ những ǵ ông đánh giá và b́nh luận về xă hội miền Bắc.

    Trần Vàng Sao nhiệt t́nh tham gia cách mạng và chiến đấu ở chiến trường miền nam. Chỉ với cái tên "Vàng Sao" người đọc cũng thấy được chất bônsêvích tràn đầy trong con người sinh viên miền nam nầy. Nhưng khi được chuyển ra ngoài bắc để chữa thương ông đă bật ngữa trước sự dối trá của chế độ cộng sản. Ông chứng kiến được một miền bắc nghèo nàn thê lương với một chính quyền độc tài tàn bạo phi nhân tính. Những nhận thức của ông về chủ nghĩa cộng sản trở thành hồ sơ của một kẻ đại phản động. Suốt đờ́ c̣n lại ông bị trù dập v́ đă nói lên sự thật.




    Nhà thơ Trần Vàng Sao.


    Tau tức quá rồi
    Tau chịu không nổi
    Tau nghẹn cuống họng
    Tau lộn ruột lộn gan

    Tau cũng có chân có tay
    Tau cũng có đầu có óc
    Có miệng có mắt
    Có ông bà

    Có cha mẹ
    Có vợ con có ngày sinh tháng đẻ
    Có bàn thờ tổ tiên một tháng hai lần
    Rằm mồng một hương khói bông ba hoa quả

    Tau đầu tắt mặt tối
    Đổ mồ hôi sôi nước mắt
    Vẫn đồng không trự nơ có
    Suốt cả đời ăn tro ṃ trú

    Suốt cả đời khố chuối Trần Minh
    Kêu trời không thấu
    Tau phải câm miệng hến
    Không được nói

    Không được la hét
    Nghĩ có tức không
    Tau chưởi
    Tau phải chưởi

    Tau chưởi bây
    Tau chưởi thẳng vào mặt bây
    Không bóng không gió
    Không chó không mèo

    Mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nước
    Giường thờ chiếu trải sắp hàng một dăy ra đây
    Đặng nghe tau chưởi
    Tau kêu thằng khai canh khai khẩn tam đợi mười đời

    Cao tằng cố tổ ông nội ông ngoại cha mẹ chú bác cô d́
    Con cháu thân hơi cật ruột bây tau chưởi
    Tau chưởi cho tiền đời dĩ lai bây mất ṇi mất giống
    Hết nối dơi tông đường

    Tau chưởi cho mồ mả bây sập nắp
    Tau chưởi cho bây có chết chưa liệm ruồi bu kiến đậu
    Tam giáo đạo sư bây
    Cố tổ cao tằng cái con cái thằng nào móc miếng cho bây

    Hà hơi trún nước miếng cho bây
    Bây ỉ thế ỉ thần
    Cậy nhà cao cửa rộng
    Cậy tiền rương bạc đống

    Bây ăn tai nói ngược
    Ăn hô nói thừa
    Đ̣n xóc nhọn hai đầu
    Ngậm máu phun người



    Còn tiếp... vì bài chửi quá dài ...

  5. #135
    tran truong
    Khách

    Tau chưởi _ Tiếp theo



    “Trong văn học dân gian, không hiếm những bài vè, lục bát dùng để chửi bới người ḿnh ghét. Nhưng đối với các nhà thơ vốn quen thuộc và trân trọng những con chữ th́ việc chửi bới là một điều phạm húy. Trần Vàng Sao chẳng những không sợ chữ nghĩa đau đớn mà ông c̣n bóc trần, nạo hết nét vàng óng bên ngoài của chúng để phục vụ cho một bài thơ mà ông cảm thấy hả hê. Ông dùng thơ để chửi cả một chế độ. Chửi từng sự việc, từng con người. Cách chửi của bà nhà quê mất gà được ông “biên đạo” lại thành của riêng, gây sốc lẫn gây cười cho người đọc bài thơ.
    Có điều là cười xong th́ người ta lại chảy nước mắt…” Mặc Lâm



    Bây bứng cây sống trồng cây chết
    Vu oan giá hoạ
    Giết người không gươm không dao
    Đang sống bây giả đ̣ chết

    Người chết bây dựng đứng cho sống
    Bây sâu độc thiểm phước
    Bây thủ đoạn gian manh
    Bây là rắn

    Rắn
    Toàn là rắn
    Như cú ḍm nhà bệnh
    Đêm bây ṃ

    Ngày bây ŕnh
    Dưới giường
    Trên bàn thờ
    Trong xó bếp

    Bỏ tên bỏ họ cha mẹ sinh ra
    Bây mang bí danh
    Anh hùng dũng cảm vĩ đại kiên cường
    Lúc bây thật lúc bây giả

    Khi bây ẩn khi bây hiện
    Lúc người lúc ma
    Lúc lên tay múa ngón sủi bọt mép gào thét
    Lúc trợn mắt khua môi múa mỏ đả đảo muôn năm

    Lúc như thầy tu vào hạ
    Lúc như con nít đói bụng đ̣i ăn
    Hai con mắt bây đứng tṛng
    Bây bắt hết mọi người trứơc khi chết phải hô

    Cha mẹ bây ông nội ông ngoại bây tiên sư cố tổ bây
    Sống dai đời đời kiếp kiếp
    Phải quỳ gối cúi đầu
    Nghe bây nói không được căi

    Phải suốt đời làm người có tội
    Vạn đợi đội ơn bây
    Đứa nào không nghe , bây hớt mỏ chôn sống
    Thằng nào không sợ , bây vằm mặt thủ tiêu

    Bây làm cho mọi người tránh nhau
    Bây làm cho mọi người thấy nhau nhổ nước miếng
    Đồ phản động
    Đồ chống đối

    Đồ không đá bàn thờ tổ tiên
    Đồ không biết đốt chùa thiêu Phật
    Thượng tổ cô bà bây
    Mụ cô tam đợi mười đời bây

    Tau xanh xương mét máu
    Thân tàn ma dại
    Rách như cái xơ mướp chùi trách nồi không sạch

    Mả ông bà cố tổ bây kết hết à
    Tụi bây thằng nào cũng híp mắt hai cằm

    Bây ăn chi mà ăn đoản hậu
    Ăn quá dă man
    Bây ăn tươi nuốt sống
    Mà miệng không dính máu

    Người chết bây cũng không chừa
    Năm năm ,mười năm ,hai mươi năm
    Xương chân xương tay sọ dừa vải liệm`
    Bây nhai bây khới bây mút




    Còn tiếp... vì bài chửi quá dài ...

  6. #136
    tran truong
    Khách

    Tau chưởi _ Tiếp theo

    “Trong văn học dân gian, không hiếm những bài vè, lục bát dùng để chửi bới người ḿnh ghét. Nhưng đối với các nhà thơ vốn quen thuộc và trân trọng những con chữ th́ việc chửi bới là một điều phạm húy. Trần Vàng Sao chẳng những không sợ chữ nghĩa đau đớn mà ông c̣n bóc trần, nạo hết nét vàng óng bên ngoài của chúng để phục vụ cho một bài thơ mà ông cảm thấy hả hê. Ông dùng thơ để chửi cả một chế độ. Chửi từng sự việc, từng con người. Cách chửi của bà nhà quê mất gà được ông “biên đạo” lại thành của riêng, gây sốc lẫn gây cười cho người đọc bài thơ.
    Có điều là cười xong th́ người ta lại chảy nước mắt…” Mặc Lâm



    Cả húp cả chan bây c̣n kêu van xót ruột
    Bao nhiêu người chết diều tha quạ rứt xương
    Khô cốt tàn dọc bờ dọc bụi giữa núi giữa rừng
    Để bây xây lăng đắp mộ dựng tượng dựng đài cho

    Cha mẹ cố tổ bây
    Hỡi cô hồn các đảng
    Hỡi âm binh bộ hạ
    Hỡi những kẻ khuất mặt đi mây về gió

    Trong am trong miếu giữa chợ giữa đường
    Đầu sông cuối băi
    Móc họng bóp cổ móc mắt bọn chúng nó
    Cho bọn chúng nó chết tiệt hết cho rồi

    Bây giết người như thế
    Bây phải chết như thế
    Ác lai th́ ác báo
    Tau chưởi ngày chưởi đêm

    Mới bét con mắt ra tau chưởi
    Chập choạng chạng vạng tau chưởi
    Nửa đêm gà gáy tau chưởi
    Giữa trưa đứng bóng tau chưởi

    Bây có là thiền thừ mười tám con mắt tau cũng chưởi
    Mười hai nhánh họ bây
    Cao tằng cố tổ bây
    Tiên sư cha bây

    Tau chưởi cho bây ăn nửa chừng mẻ chai mẻ chén
    Xương cá xương thịt mắc ngang cuống họng
    Tau chửi cho nửa đêm oan hồn yêu tinh ma quỷ
    Ḿnh mẩy đầy máu hiện h́nh vây quanh bây đ̣i trả đầu trả chân trả tay trả ḥm trả vải liệm

    Tau chưởi cho cha mẹ bây có chết cũng mồ xiêu mả lạc
    Đoạ xuống ba tầng địa ngục bị bỏ vào vạc dầu
    Tau chưởi cho cha mẹ bây có c̣n sống cũng điên tàn
    Đui què câm điếc làm cô hồn sống lang thang đầu đường xó chợ

    Bốc đất mà ăn xé áo quần mà nhai cho bây có nh́n ra
    Cũng phải tránh xa
    Tau chưởi cho con cái bây đứa mới đi đứa đă lớn
    Sa chân sẩy tay đui què sứt mẻ nửa đ̣i nửa đoạn

    Chết không được mà sống cũng không được
    Tau chưởi cho dứt nọc ḍng giống của bây cho bây chết sạch hết
    Không bà không con
    Không phúng không điếu

    Không tưởng không niệm
    Không mồ không mả
    Tuyệt tự vô dư
    Tau chưởi cho bây chết hết

    Chết sạch hết
    Không c̣n một con
    Không c̣n một thằng
    Không c̣n một mống

    Chết tiệt hết
    Hết đời bây

    29 tháng 6 năm 1997


    Phải thông cảm cho thân phận những ai bị lừa gạt . Đớn đau khi tàn cuộc chiến , sống sót , trở về .... qua vài năm mới biết mình bị lừa mị ,gạt gẫm!!! Uổng phí cả cuộc đời ,đã thế , còn bị trù dập . Hỏi ai không tức không giận , không khùng không điên ???
    Có chăng là có còn đủ dũng khí , có dám nói lên những uất ức , dồn nén .... hay ngậm tăm hùa theo cường tặc !!!!!

  7. #137
    tran truong
    Khách

    NGƯỜI ĐÀN ÔNG 43 TUỔI NÓI VỀ M̀NH


    Nhà thơ Trần Vàng Sao


    Trần Vàng Sao tên thật là Nguyễn Đính, sinh năm 1941 (Tân Tỵ) ở Thừa Thiên - Huế. Năm 1961 ông thi đỗ tú tài rồi vào Đại học Huế, tham gia các phong trào đấu tranh của sinh viên cùng thế hệ với Hoàng Phủ Ngọc Tường, Trần Quang Long, Ngô Kha. Từ 1965 đến 1970, viết báo với các bút danh Nguyễn Thiết, Lê Văn Sắc, Trần Sao. Năm 1970 ông được đưa ra miền Bắc an dưỡng, chữa bệnh. Ở nơi đây, ông có viết nhật kư gồm những suy nghĩ của ông về cái gọi là “hậu phương xă hội chủ nghĩa” và sau đó bị tố cáo, đấu tố và cô lập ; đến nỗi ông có cảm giác không c̣n được coi là con người mà đă thành “một con vật, một con chó "


    tôi tuổi tỵ
    năm nay bốn mươi ba tuổi
    thường không có một đồng trong túi
    buổi sáng buổi chiều

    thứ hai thứ ba thứ bảy chủ nhật
    trong nhà ngoài sân với hai đứa con
    cây cà cây ớt
    con chó con mèo

    cái đầu găy cái tay găy của con búp bê
    cọng cỏ ngọn lá vú sữa khô
    thúng mủng chai chén sách vở quần áo mũ nón cuốc rựa trên ghế dưới bàn
    hai ba ngày một tuần một tháng có khi không đi đâu hết

    một hai ba giờ sáng thức dậy ngồi vác mặt ngó trời nghe chó sủa
    miếng nước trà mốc nguội có mùi bông lài rát cổ
    cũng không có chi phiền
    vấn một điếu thuốc hút

    hai ba lần tắt đỏ
    rồi nửa chừng rách giấy
    bạn bè gặp nhau
    cho uống một ly cà phê

    một lần
    qua hai lần phải tránh
    không phải ai cũng nghĩ như ḿnh
    nhiều đứa vui gặp nhau cho năm ba đồng một chục

    đưa tay cầm lấy
    miệng nói không được

    tôi thấy tôi như người tù được thả rông
    lang thang giữa đường giữa phố
    nh́n hết mọi người
    xem ḿnh lâu ngày mặt mũi có khác người không

    tôi đi lui
    tôi đi tới
    phố phường đông chật
    tiếng cười tiếng la tiếng nói tiếng xe cộ

    chẳng có ai quen thử nói chào tôi một tiếng
    tôi đưa hai tay lên đầu vuốt tóc
    lấy chân hất một ḥn đá
    cúi xuống nh́n mấy bao thuốc không bên lề đường

    rồi đi về
    qua cầu dép sút một quai
    tôi không muốn nhớ ǵ hết ...



    Còn tiếp ...

  8. #138
    tran truong
    Khách

    NGƯỜI ĐÀN ÔNG 43 TUỔI NÓI VỀ M̀NH

    Trần Vàng Sao (tên thật là Nguyễn Đính), một người làm thơ ở miền Nam, nhưng vào những năm 60 của thế kỷ trước, đứng lên chống lại chế độ chính trị của miền Nam lúc đó để cuối cùng “đi về phía bên kia” và chính ở đây anh đă vướng phải một tai hoạ rất tệ hại cho bản thân.
    Anh được đưa ra miền Bắc trị bệnh: ở nơi đây, sau một thời gian quan sát, anh đă ghi lại những suy nghĩ của ḿnh về cái gọi là “hậu phương xă hội chủ nghĩa” đó bằng nhật kư và chính v́ những suy nghĩ ghi thành chữ viết này anh bị các đồng chí của ḿnh tố cáo, truy bức, nguyền rủa, phỉ nhổ, cô lập, đến chỗ như anh cho biết anh không c̣n được coi là con người nữa ... mà đă thành “một con vật, một con chó " !




    tôi ngồi trên ḥn đá trước nhà
    buổi chiều không có một con chim đậu trên cây
    đám trẻ con chia phe bắn nhau cười la ngoài sân
    đứa sống đứa chết căi nhau ăn gian chưởi thề

    những người đi bán về nói chuyện to
    hai đứa nhỏ nhà bên cạnh cầm đèn che miếng lá chuối
    qua xin lửa hỏi tôi nấu cơm chưa
    tôi cười lắc đầu muốn đi ngủ

    trong gió có mùi rơm cháy
    tôi không biết làm ǵ hết
    tôi bỏ hai chân ra khỏi dép cho mát
    đám trẻ con bỏ chơi chạy theo phá đàn trâu ḅ đi qua

    tôi bước vào nhà mở rộng hai cánh cửa lớn thắp một cây đèn để lên bàn thờ
    hai đứa con ra ngoài đường chờ mẹ chưa về
    trời c̣n lâu mới tối
    tôi đi gánh một đôi nước uống


    tôi sống yên ổn với những việc làm hàng ngày của ḿnh
    không định được ngày mai
    có một đồng để mua cho con nửa cái bánh tráng hay hai
    cái kẹo gừng

    có hai đồng cất dưới chân đèn trên bàn thờ
    lỡ khi hết dầu thắp , tới bữa thiếu ruốc hết bột ngọt
    mả cha cuộc đời quá vô hậu
    cơm không có mà ăn

    ngó lui ngó tới không biết thù ai
    những thằng có thịt ăn th́ chẳng bao giờ ỉa vất



    lâu ngày tôi thấy quen đi
    như quen thân thể của ḿnh
    tiếng ho gà nửa đêm của những đứa bé chưa đầy hai tuổi
    buổi chiều không có cơm ăn

    những con ruồi ăn nước mũi khô trên má
    những đứa đau quan sát những con chuột
    chết ḷi ruột ở bến xe đ̣
    những tiếng cha mẹ vợ chồng anh em

    con cái chưởi bới la hét trong bữa ăn
    người điên ở trần đứng làm thinh
    giữa trời mưa ngoài chợ
    những ngày hết gạo hết tiền hết củi

    muối sống không c̣n một hột của tôi
    những trách canh rau khoai tháng năm không có bột ngọt
    hai mắt tôi mở to
    đầu tôi cúi thấp

    miệng tôi há ra
    những lá khoai nhám và rít mắc vài hột cơm
    dồn cứng chật cuống họng

    nói thật lúc này tôi muốn được say rượu
    họa may thấy một đồng thành ba bốn đồng



    Còn tiếp ... vì cuộc sống khổ của XHCN quá dài ...

  9. #139
    tran truong
    Khách

    NGƯỜI ĐÀN ÔNG 43 TUỔI NÓI VỀ M̀NH

    Trần Vàng Sao (tên thật là Nguyễn Đính), một người làm thơ ở miền Nam, nhưng vào những năm 60 của thế kỷ trước, đứng lên chống lại chế độ chính trị của miền Nam lúc đó để cuối cùng “đi về phía bên kia” và chính ở đây anh đă vướng phải một tai hoạ rất tệ hại cho bản thân.
    Anh được đưa ra miền Bắc trị bệnh: ở nơi đây, sau một thời gian quan sát, anh đă ghi lại những suy nghĩ của ḿnh về cái gọi là “hậu phương xă hội chủ nghĩa” đó bằng nhật kư và chính v́ những suy nghĩ ghi thành chữ viết này anh bị các đồng chí của ḿnh tố cáo, truy bức, nguyền rủa, phỉ nhổ, cô lập, đến chỗ như anh cho biết anh không c̣n được coi là con người nữa ... mà đă thành “một con vật, một con chó " !



    [b]nhiều khi tôi quá chán
    chân tay ră rời
    đầu óc đau nhức
    không muốn làm ǵ hết

    mấy đứa nhỏ chơi buôn bán bỏ đi đâu không biết
    để đất đá lá cây đầy nhà
    tôi dựa cửa ngồi yên một chỗ
    dụi mắt nghĩ hết chuyện này tới chuyện khác

    nói chi tới những đứa đă chết trên rừng giữa phố
    bạn bè có đứa giàu đứa nghèo
    đứa ngụy đứa cách mạng
    đứa của tiền ăn tiêu mấy không hết

    đứa không có được một cái áo lành
    đứa đi kinh tế mới ba bốn bảy tám năm
    trở về xách một cái bị lát
    mặt cắt không có một hột máu

    đứa đạp xe thồ ngồi vắt chân ăn củ sắn
    chờ khách ở bến xe
    đứa vô tích sự ở nhà không có việc chi làm
    có đứa râu tóc dài che kín mặt

    có đứa tàn không nhớ ḿnh tên chi
    có đứa chịu không nổi dắt vợ con vào nam
    ăn chợ ngủ đường
    mỗi lần gặp nhau mở to mắt cười hút một điếu thuốc

    hết chuyện nói
    hai đứa con đi chơi về cười nói
    đứa nhỏ bắt tôi đánh trống
    cho nó làm ông địa múa thiên cẩu



    cái trống lon mặt ni lông và hai chiếc đũa tre
    tôi đánh
    múa đi các con
    này đây cái nón găy vành làm đầu thiên cẩu

    và sợi dây chuối treo ngọn lá làm tiền
    múa đi các con
    cái bụng ông địa to tṛn giơ lỗ rún gài nút áo không được
    ông địa chống tay vỗ bụng ngửa mặt lên trời cười ha ha

    tôi vỗ tay hoan hô và không biết ḿnh có nhớ ra được cái mặt ông địa không


    Tháng chín 1984[/img]

  10. #140
    tran truong
    Khách

    NGƯỜI ĐÀN ÔNG 43 TUỔI NÓI VỀ M̀NH

    Thành thật xin lỗi ,vì lý do bất cẩn . Xin post lại :


    Trần Vàng Sao (tên thật là Nguyễn Đính), một người làm thơ ở miền Nam, nhưng vào những năm 60 của thế kỷ trước, đứng lên chống lại chế độ chính trị của miền Nam lúc đó để cuối cùng “đi về phía bên kia” và chính ở đây anh đă vướng phải một tai hoạ rất tệ hại cho bản thân.
    Anh được đưa ra miền Bắc trị bệnh: ở nơi đây, sau một thời gian quan sát, anh đă ghi lại những suy nghĩ của ḿnh về cái gọi là “hậu phương xă hội chủ nghĩa” đó bằng nhật kư và chính v́ những suy nghĩ ghi thành chữ viết này anh bị các đồng chí của ḿnh tố cáo, truy bức, nguyền rủa, phỉ nhổ, cô lập, đến chỗ như anh cho biết anh không c̣n được coi là con người nữa ... mà đă thành “một con vật, một con chó " !



    nhiều khi tôi quá chán
    chân tay ră rời
    đầu óc đau nhức
    không muốn làm ǵ hết

    mấy đứa nhỏ chơi buôn bán bỏ đi đâu không biết
    để đất đá lá cây đầy nhà
    tôi dựa cửa ngồi yên một chỗ
    dụi mắt nghĩ hết chuyện này tới chuyện khác

    nói chi tới những đứa đă chết trên rừng giữa phố
    bạn bè có đứa giàu đứa nghèo
    đứa ngụy đứa cách mạng
    đứa của tiền ăn tiêu mấy không hết

    đứa không có được một cái áo lành
    đứa đi kinh tế mới ba bốn bảy tám năm
    trở về xách một cái bị lác
    mặt cắt không có một hột máu

    đứa đạp xe thồ ngồi vắt chân ăn củ sắn
    chờ khách ở bến xe
    đứa vô tích sự ở nhà không có việc chi làm
    có đứa râu tóc dài che kín mặt

    có đứa tàn không nhớ ḿnh tên chi
    có đứa chịu không nổi dắt vợ con vào nam
    ăn chợ ngủ đường
    mỗi lần gặp nhau mở to mắt cười hút một điếu thuốc


    hết chuyện nói
    hai đứa con đi chơi về cười nói
    đứa nhỏ bắt tôi đánh trống
    cho nó làm ông địa múa thiên cẩu



    cái trống lon mặt ni lông và hai chiếc đũa tre
    tôi đánh
    múa đi các con
    này đây cái nón găy vành làm đầu thiên cẩu

    và sợi dây chuối treo ngọn lá làm tiền
    múa đi các con
    cái bụng ông địa to tṛn giơ lỗ rún gài nút áo không được
    ông địa chống tay vỗ bụng ngửa mặt lên trời cười ha ha

    tôi vỗ tay hoan hô và không biết ḿnh có nhớ ra được cái mặt ông địa không


    Tháng chín 1984

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. TA ĐĂ LÀM LĂNG PHÍ ĐỜI NHAU
    By Thanh-Thanh in forum Thơ Văn Tự Sáng Tác
    Replies: 0
    Last Post: 24-11-2016, 09:55 AM
  2. LUẬT THƠ ĐƯỜNG LUẬT CỦA HOÀNG THỨ LANG
    By dqtran in forum Thơ Đường luật
    Replies: 25
    Last Post: 04-01-2015, 10:27 PM
  3. Tiên lăng 2
    By zanbiill in forum Tin Việt Nam
    Replies: 0
    Last Post: 23-02-2012, 03:09 AM
  4. Hai tên láng giềng
    By Vinh Phan in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 26-06-2011, 05:55 AM
  5. CÔNG LÀNG SEN
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 29-12-2010, 02:25 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •