+ Reply to Thread
Page 4 of 13 FirstFirst 12345678 ... LastLast
Results 31 to 40 of 129

Thread: Mái Vú Làng Tôi Ơi...

  1. #31
    Tran Truong
    Khách
    Xin đóng góp với thread này , bằng sưu tầm những vần thơ mang tính lịch sử , mộc mạc , chân tình của dân gian .... truyền tụng lại cho con cái , cháu chắt đời đời sau :


    Tôn Đản là chợ vua quan

    Đặng Dung (Vân Hồ) là chợ những gian nịnh thần

    Đồng Xuân là chợ thương nhân

    Vỉa hè là chợ Nhân dân anh hùng

    ....

    Bảo nắng mà trời lại mưa

    Mấy thằng khí tượng đoán bừa hại tao

    Trời làm một trận mưa rào

    Mấy thằng khí tượng làm tao hết nhờ

    Ướt thân ướt cả “Bác Hồ”

    Thôi đành để vậy tô hô mà về.

    ....

    Thứ nhất anh Ba [Lê Duẩn], nh́ Nha Khí Tượng

    ...

    Mất mùa là bởi thiên tai

    Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta

    ....

    -Trước 75

    Có con mà gả chồng gần

    Có bát canh cần nó cũng mang qua

    Có con mà gả chồng xa

    Một là mất giỗ, hai là mất con!

    -Sau 75

    Có con mà gả chồng gần

    Nửa đêm xe đạp mang phần cho cha

    Có con mà gả chồng xa

    Tháng tháng nó gửi đô-la ḱn ḱn

    ....

    Canh khuya thao thức mạn thuyền

    Biết người quân tử vượt biên chốn nào ?

    ....

    Ông Anh, ông Kiệt, ông Mười

    Dở khóc dở cười biết chọn ông nao ?

    Ông nào, ông nảo, ông nao

    Một đồng một cốt làm sao bây giờ ?

    "Cửa mở", phải có giấy tờ

    "Đổi mới" nh́n lại vẫn thờ mấy ông!

    Đèn cù cứ chạy ḷng ṿng

    Dân Chủ cái c̣ng, Tự Do đói ăn

    Hạnh Phúc chú cuội cung trăng!

  2. #32
    Tran Truong
    Khách
    Xin đóng góp với thread này , bằng sưu tầm những vần thơ mang tính lịch sử , mộc mạc , chân tình của dân gian .... truyền tụng lại cho con cái , cháu chắt đời đời sau :



    Công nhân, vợ ốm con côi

    Lănh đạo nhà gác, xe hơi bộn bề

    Bao giờ cho hết tṛ hề !!!

    ....

    Nhà ai giầu bằng nhà cán bộ ?

    Hộ nào sang bằng hộ đảng viên?

    Dân t́nh thất đảo bát điên

    Đảng viên mặc sức vung tiền vui chơi

    ....

    Ai về qua tỉnh Nam Hà

    Xem lũ đầy tớ xây nhà bê tông

    Tớ ơi, mày có biết không?

    Chúng ông làm chủ mà không bằng mày !

    ....

    Muốn cho điện sáng về nhà

    Ruột lợn, ruột gà phải nối đến nơi

    ....

    Phong lan, phong chức, phong b́

    Trong ba thứ ấy, thứ ǵ quư hơn?

    Phong lan ngắm cảnh cũng buồn

    Phong chức th́ phải cúi luồn vào ra

    Chỉ c̣n cái phong thứ ba

    Mở ra thơm nức, cả nhà cùng vui

    ....

    Thanh cha [tra], thanh mẹ, thanh ǵ ?

    Hễ có phong b́ th́ nó Thank You !

  3. #33
    Tran Truong
    Khách
    Tin tội đồ , mất cảnh giác là tự sát _ Tin kẻ cướp , hoà đàm là mất nhà

    ............


    Xin đóng góp với thread này , bằng sưu tầm những vần thơ mang tính lịch sử , mộc mạc , chân tình của dân gian .... truyền tụng lại cho con cái , cháu chắt đời đời sau :

    Đảng ta là đảng thần tiên (thân tiền)

    Đa-lô [dollars] th́ được, đa nguyên th́ đừng!

    ....

    Tiền là Tiên là Phật

    Là sức bật con người

    Là nụ cười tuổi trẻ

    Là sức khỏe người già

    Là cái đà danh vọng

    Là cái lọng che thân

    Là cán cân công lư

    Đồng tiền là ... hết ư !

    ....

    Ngày xưa giặc Pháp mộ phu

    Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền

    Đảng ta là đảng cầm quyền

    Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu.

    ....

    Vẻ vang thay lănh tụ ta

    Đem dân xuất khẩu bán ra nước ngoài

  4. #34
    Tran Truong
    Khách
    Tin tội đồ , mất cảnh giác là tự sát _ Tin kẻ cướp , hoà đàm là mất nhà

    ............


    Xin đóng góp với thread này , bằng sưu tầm những vần thơ mang tính lịch sử , mộc mạc , chân tình của dân gian .... truyền tụng lại cho con cái , cháu chắt đời đời sau :



    Ngày đi, Đảng gọi Việt gian

    Ngày về th́ Đảng chuyển sang Việt kiều

    Chưa đi : Phản động trăm chiều

    Đi rồi thành khúc ruột yêu ngàn trùng!

    ....

    Ngày xưa chửi Mỹ hơn người

    Ngày nay nịnh Mỹ chẳng ai bằng ḿnh

    ....

    Chiều chiều ra bến Ninh Kiều

    Dưới chân tượng Bác đĩ nhiều hơn dân!

    ....

    Thầy giáo lănh lương ba đồng

    Làm sao sống nổi mà không đi thồ

    Nhiều thầy phải đạp xích lô

    Làm sao xây dựng cơ đồ học sinh

  5. #35
    Tran Truong
    Khách
    Tin tội đồ , mất cảnh giác là tự sát _ Tin kẻ cướp , hoà đàm là mất nhà

    ............


    Xin đóng góp với thread này , bằng sưu tầm những vần thơ mang tính lịch sử , mộc mạc , chân tình của dân gian .... truyền tụng lại cho con cái , cháu chắt đời đời sau :



    Tiếc thay cây quế c̣n soan.

    Để cho đám mọi Đài Loan nó trèo

    ....

    T́m em như thể t́m chim

    Chim bay biển Bắc, anh t́m biển Đông

    T́m làm chi để mất công

    Đài Loan, Hàn Quốc em dông mất rồi !

    ....

    Trách ai sinh thứ họ Hồ

    Để cho cả nước như đồ vất đi !!!

    ....

    Bác Hồ đại trí, đại hiền


    Chơi "Minh Khai" chán, gả liền Hồng Phong

    Minh Khai phận gái chữ ṭng

    Bác Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nh́

    ....

    Ông Đồng, ông Duẩn, ông Chinh.

    V́ ba ông ấy dân ḿnh lầm than

    Trường Chinh, Lê Duẩn, Văn Đồng

    Cả ba đồng ḷng giết chết con tôi

    ....

    Trường Chinh, Lê Duẩn, Văn Đồng

    Ba thằng cùng béo, vặt lông thằng nào ?

    Vặt lông cả đám cho tao

    ....

    Ngày xưa đại tướng cầm quân.

    Ngày nay đại tướng cầm quần chị em

    ....

    Khi xưa trấn thủ lưu đồn.

    Bây giờ đại tướng trấn L...n chúng em

    ....

    Giỏi a đồng chí Đỗ Mười.

    Lớp ba chưa đỗ đă ngồi Bí Thư

    ....

    Vẻ vang thay lănh tụ ta.

    Đem dân xuất khẩu bán ra nước ngoài

  6. #36
    Tran Truong
    Khách
    Tin tội đồ , mất cảnh giác là tự sát _ Tin kẻ cướp , hoà đàm là mất nhà

    ............



    THỜI ĐẠI TÔI ĐANG SỐNG


    Thời đại tôi đang sống
    Trẻ con học chữ cái không bắt đầu bằng chữ a
    Tiếng gọi đầu tiên không phải là bà
    và trên vai đă chất chồng khoản nợ


    Thời đại tôi đang sống
    Cứ mở mắt là thấy ḿnh khó ở
    Tháng tư vấn vương hoa sữa
    Đông sang vẫn nóng như hè


    Trẻ con không đón hè bằng những tiếng ve
    mà bằng iphon, ipad
    Thức ăn ngập tràn các market
    Nhưng nuốt vào mồm là ngập hoá chất dư thừa


    Thời đại bây giờ ai cũng như lừa
    Chỉ biết phận ḿnh, thản nhiên bịt tai c̣n mặc đâu thiên hạ
    Vào trang các hót gơn , hót boi , like c̣m , tung lả tả
    Chuyện xă hội đau nhưng nhức lại im ĺm


    Thời đại bây giờ con người sống thiếu hẳn trái tim
    Mượn gió bẻ măng, gắp lửa bỏ tay người ... đâu ra mà nhiều thế
    Thượng tầng nát bươm , hạ tầng lẽ nào không thể
    Ngỡ các đấng nam nhi đang mặc váy thay quần !!!


    Xă hội bây giờ người chế tạo máy bay lại là nông dân
    Ông tiến sĩ cất bằng đi nuôi lợn
    Người hiền lành , luôn thua người bặm trợn
    Chân thực ngủ vùi cho xảo trá lên ngôi


    Thời đại bây giờ thủ khoa là con hộ đói mà thôi
    Nhưng tuổi trẻ tài cao đương nhiên là con sếp
    Bài thơ thần ngàn đời bất diệt
    Bỗng đâu tan v́ cái mới lên ngồi


    Thời đại bây giờ thiên hạ um xùm vì mất một con ruồi
    Con voi lọt qua lỗ kim , thì thản nhiên công nhận
    Lấy hoạt động từ thiện nuôi thân còn mang lòng thù hận
    Rắp tâm gieo tiếng ác cho người


    Thời đại ǵ mà thương cái thân tôi
    Bao chuyện trái ngang cứ vờ như không biết
    Tai vẫn tinh mà như bị điếc
    Miễn sao không vơi cơm vơi gạo nhà ḿnh


    Có những lúc trách mình rồi lại tự phân minh
    Phận mình đàn bà , biết sinh con nuôi con là đủ
    Những thứ lớn lao mang tầm vũ trụ
    Xin nhường cho cánh đàn ông …


    Đã thế rồi mà nhiều khi vẫn thấy lông bông
    Ngơ ngác trước “Bụi Chương Mỹ, đĩ Đồ Sơn”
    có khả năng trở nên thành ngữ
    Niềm tin lung lay trước một xã hội hèn, mình cũng hèn đủ thứ
    Dạy con thế nào đây trước bộn bề sóng gió cuộc đời


    Tự thấy mình như kẻ dở hơi
    Dẫu không còn trẻ vẫn muốn sinh thêm đứa nữa
    Lại lo lúc ra đời trán con in dòng chữ
    “Nợ ngân sách” mẹ ơi!!!”


    NGUYỄN THỊ THANH YẾN

  7. #37
    Tran Truong
    Khách
    Tin tội đồ , mất cảnh giác là tự sát _ Tin kẻ cướp , hoà đàm là mất nhà

    ............



    Trần Vàng Sao nhiệt t́nh tham gia cách mạng và chiến đấu ở chiến trường miền nam. Chỉ với cái tên "Vàng Sao" người đọc cũng thấy được chất bônsêvích tràn đầy trong con người sinh viên miền nam nầy.

    Nhưng khi được chuyển ra ngoài bắc để chữa thương ông đă bật ngửa trước sự dối trá của chế độ cộng sản. Ông chứng kiến được một miền bắc nghèo nàn thê lương với một chính quyền độc tài tàn bạo phi nhân tính. Những nhận thức của ông về chủ nghĩa cộng sản trở thành hồ sơ của một kẻ đại phản động. Suốt đờ́ c̣n lại ông bị trù dập v́ đă nói lên sự thật. Bị đấu tố và cô lập , đến nỗi ông có cảm giác không c̣n được coi là con người mà đă thành "một con vật, một con chó, theo như Hồi kư "Tôi bị bắt (Nhớ lại những năm tháng tôi bị bắt rồi được thả ra và sống như tù)" . Và đây thơ của kẻ phẫn chí , sau khi tỉnh ngộ :


    tau chưởi

    tau tức quá rồi

    tau chịu không nổi

    tau nghẹn cuống họng

    tau lộn ruột lộn gan

    tau cũng có chân có tay

    tau cũng có đầu có óc

    có miệng có mắt

    có ông bà

    có cha mẹ

    có vợ con có ngày sinh tháng đẻ

    có bàn thờ tổ tiên một tháng hai lần

    rằm mồng một hương khói bông ba hoa quả

    tau đầu tắt mặt tối

    đổ mồ hôi sôi nước mắt

    vẫn đồng không trự nơ có

    suốt cả đời ăn tro ṃ trú

    suốt cả đời khố chuối Trần Minh

    kêu trời không thấu

    tau phải câm miệng hến

    không được nói

    không được la hét

    nghĩ có tức không

    tau chưởi

    tau phải chưởi

    tau chưởi bây

    tau chưởi thẳng vào mặt bây

    không bóng không gió

    không chó không mèo

    mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nước

    giường thờ chiếu trải sắp hàng một dăy ra đây

    đặng nghe tau chưởi

    tau kêu thằng khai canh khai khẩn tam đợi mười đời

    cao tằng cố tổ ông nội ông ngoại cha mẹ chú bác cô d́

    con cháu thân hơi cật ruột bây tau chưởi

    tau chưởi cho tiền đời dĩ lai bây mất ṇi mất giống

    hết nối dơi tông đường

    tau chưởi cho mồ mả bây sập nắp

    tau chưởi cho bây có chết chưa liệm ruồi bu kiến đậu

    tam giáo đạo sư bây

    cố tổ cao tằng cái con cái thằng nào móc miếng cho bây

    hà hơi trún nước miếng cho bây

    bây ỉ thế ỉ thần

    cậy nhà cao cửa rộng

    cậy tiền rương bạc đống

    bây ăn tai nói ngược

    ăn hô nói thừa

    đ̣n xóc nhọn hai đầu

    ngậm máu phun người

    bây bứng cây sống trồng cây chết

    vu oan giá hoạ

    giết người không gươm không dao

    đang sống bây giả đ̣ chết

    người chết bây dựng đứng cho sống

    bây sâu độc thiểm phước

    bây thủ đoạn gian manh

    bây là rắn

    rắn

    toàn là rắn

    như cú ḍm nhà bệnh

    đêm bây ṃ

    ngày bây ŕnh

    dưới giường

    trên bàn thờ

    trong xó bếp

    bỏ tên bỏ họ cha mẹ sinh ra

    bây mang bí danh

    anh hùng dũng cảm vĩ đại kiên cường

    lúc bây thật lúc bây giả

    khi bây ẩn khi bây hiện

    lúc người lúc ma

    lúc lên tay múa ngón sủi bọt mép gào thét

    lúc trợn mắt khua môi múa mỏ đả đảo muôn năm

    lúc như thầy tu vào hạ

    lúc như con nít đói bụng đ̣i ăn

    hai con mắt bây đứng tṛng

    bây bắt hết mọi người trước khi chết phải hô

    cha mẹ bây ông nội ông ngoại bây tiên sư cố tổ bây

    sống dai đời đời kiếp kiếp

    phải quỳ gối cúi đầu

    nghe bây nói không được căi

    phải suốt đời làm người có tội

    vạn đợi đội ơn bây

    đứa nào không nghe bây hớt mỏ chôn sống

    thằng nào không sợ bây vằm mặt thủ tiêu

    bây làm cho mọi người tránh nhau

    bây làm cho mọi người thấy nhau nhổ nước miếng

    đồ phản động

    đồ chống đối

    đồ không đá bàn thờ tổ tiên

    đồ không biết đốt chùa thiêu Phật

    thượng tổ cô bà bây

    mụ cô tam đợi mười đời bây

    tau xanh xương mét máu

    thân tàn ma dại

    rách như cái xơ mướp chùi trách nồi không sạch

    mả ông bà cố tổ bây kết hết à

    tụi bây thằng nào cũng híp mắt hai cằm

    bây ăn chi mà ăn đoản hậu

    ăn quá dă man

    bây ăn tươi nuốt sống

    mà miệng không dính máu

    người chết bây cũng không chừa

    năm năm mười năm hai mươi năm

    xương chân xương tay sọ dừa vải liệm`

    bây nhai bây khới bây mút

    cả húp cả chan bây c̣n kêu van xót ruột

    bao nhiêu người chết diều tha quạ rứt xương

    khô cốt tàn dọc bờ dọc bụi giữa núi giữa rừng

    để bây xây lăng đắp mộ dựng tượng dựng đài cho

    cha mẹ cố tổ bây

    hỡi cô hồn các đảng

    hỡi âm binh bộ hạ

    hỡi những kẻ khuất mặt đi mây về gió

    trong am trong miếu giữa chợ giữa đường

    đầu sông cuối băi

    móc họng bóp cổ móc mắt bọn chúng nó

    cho bọn chúng nó chết tiệt hết cho rồi

    bây giết người như thế

    bây phải chết như thế

    ác lai th́ ác báo

    tau chưởi ngày chưởi đêm

    mới bét con mắt ra tau chưởi

    chập choạng chạng vạng tau chưởi

    nửa đêm gà gáy tau chưởi

    giữa trưa đứng bóng tau chưởi

    bây có là thiền thừ mười tám con mắt tau cũng chưởi

    mười hai nhánh họ bây

    cao tằng cố tổ bây

    tiên sư cha bây

    tau chưởi cho bây ăn nửa chừng mẻ chai mẻ chén

    xương cá xương thịt mắc ngang cuống họng

    tau chửi cho nửa đêm oan hồn yêu tinh ma quỷ

    ḿnh mẩy đầy máu hiện h́nh vây quanh bây đ̣i trả đầu trả chân trả tay trả ḥm trả vải liệm

    tau chưởi cho cha mẹ bây có chết cũng mồ xiêu mả lạc

    đoạ xuống ba tầng địa ngục bị bỏ vào vạc dầu

    tau chưởi cho cha mẹ bây có c̣n sống cũng điên tàn

    đui què câm điếc làm cô hồn sống lang thang đầu đường xó chợ

    bốc đất mà ăn xé áo quần mà nhai cho bây có nh́n ra

    cũng phải tránh xa

    tau chưởi cho con cái bây đứa mới đi đứa đă lớn

    sa chân sẩy tay đui què sứt mẻ nửa đ̣i nửa đoạn

    chết không được mà sống cũng không được

    tau chưởi cho dứt nọc ḍng giống của bây cho bây chết sạch hết

    không bà không con

    không phúng không điếu

    không tưởng không niệm

    không mồ không mả

    tuyệt tự vô dư

    tau chưởi cho bây chết hết

    chết sạch hết

    không c̣n một con

    không c̣n một thằng

    không c̣n một mống

    chết tiệt hết

    hết đời bây



    TRẦN VÀNG SAO

    29 tháng 6 năm 1997

  8. #38
    tran truong
    Khách
    Không có ǵ quư hơn độc lập tự do


    Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
    Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
    Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
    Nó đầu tiên đem râu nó bện vào

    H́nh xác lăo Mao lông lá
    Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá
    Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa
    Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa

    Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu
    Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga
    Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó
    Và t́nh nguyện làm con chó nhỏ

    Xông xáo giữ nhà gác ngơ cho cha anh
    Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh
    Học lối hung tàn của cha anh nó
    Cuộc chiến tranh chết vợi hết thanh niên

    Cũng là do Nga giật Tàu co
    Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó
    Súng, Tăng, Tên lửa, Tàu bay
    Nếu không, nó đánh bằng tay?

    Ôi đó, thứ độc lập không có ǵ quư hơn của nó!
    Tôi biết rơ, đồng bào miền Bắc này biết rơ


    Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
    Nó là tên trùm đao phủ năm nào
    Hồi cải cách đă đem tù, đem bắn
    Độ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!

    Đường nó đi trùng điệp bất nhân
    Hầm hập trời đêm nguyên thủy
    Đói khổ dựng cờ đại súy
    Con cá lá rau nát nhầu quản lư

    Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi kư
    Tiếng thở, lời than đan họa ụp vào thân
    Nó tập trung hàng chục vạn "ngụy quân"
    Nạn nhân của đường lối " khoan hồng chí nhân" của nó.

    Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó
    Tự do, không thời hạn đi tù!
    Mắt nó nh́n ai cũng hóa kẻ thù
    V́ ai cũng đói món nhục nhằn cắn răng tạm nuốt

    Hiếm có gia đ́nh không có người bị nó cho đi suốt.
    Đất nó thầm câm cũng chẳng được tha
    Tất cả phải thành loa
    Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Đảng nó

    Đó là thứ tự do không có ǵ quư hơn của nó !
    Ôi, Độc lập, Tự do !
    Xưa cũng chỉ v́ quư hai thứ đó
    Đất Bắc mắc lừa mất vào tay nó

    Nhưng nay mà vẫn có người mơ hồ nghe nó
    Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to !

    Nguyễn chí Thiện

  9. #39
    tran truong
    Khách
    Các anh đâu rồi ? - những người Tháng Tám


    Các anh đâu rồi ? thấm mệt rồi chăng ?
    Các anh nghĩ ǵ sau nếp nhăn vầng trán "Thế sự du du , thật giả nhập nhằng!...

    Có lẽ nào ? Có lẽ nào ? lịch sử
    Lại như con tḥ ḷ trong ván bài quỉ dữ
    Máu nhân dân tuôn chảy đúc ngai vàng
    Bạo chúa ngồi lem lẻm tụng nhân dân !!!

    Ơi em gái Trường Sơn mười tám tuổi
    Cùng đồng đội đêm nao truy điệu sống cho ḿnh
    Và cứ thế dấn thân vào lửa dội

    Em nghĩ ǵ sau cặp mắt kiên trinh ?
    Em nghĩ tới tương lai tươi thắm ngọt lành ?
    Tương lai ấy bây giờ tôi sống dở !!!
    Quay mặt vào đâu cũng phải gh́m cơn mửa

    Cả một thời đểu cáng đă lên ngôi !
    Tôi bước đi trên đất nước nghẹn lời

    Các anh đâu rồi ?
    Những người Tháng Tám ???
    Chẳng nhẽ khoanh tay nh́n tấn tṛ bội phản
    Dân tộc này bị vỡ nợ Tự Do ?

    Dân tộc từng sống chết chẳng so đo
    Quyết không làm nô lệ
    Sao hôm nay Người đành cam chịu thế
    Mặc thân phận ḿnh dưới ách tà gian

    "Việt Nam bao năm ṛng rên xiết lầm than..."
    Câu hát cũ ḷng tôi rỉ máu
    Ḱa em gái Trường Sơn hiện hồn về nh́n tôi đau đáu
    Tháng tám ơi! Tháng Tám nước non ḿnh !

    Tôi lại đi, lầm lũi cuộc hành tŕnh
    Chỉ có thế thôi! Thơ
    Với cường quyền
    Đối mặt

    Sống trong tôi là triệu người đă khuất
    Đang thét đ̣i món nợ: Tự Do!


    Bùi minh Quốc

  10. #40
    Tran Truong
    Khách

    Cho Hải Đảo Hờn Căm

    Lời biển gọi cuối năm Hờn căm trừng mắt lửa
    - Hỡi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa ...
    Mẹ Đứng mũi Sơn Trà
    Gửi hồn ra Đông Hải

    Đảo nổi giận nên biển cuồng sóng dậy
    Ôi, đất nước ông cha: tay đứt ḷng đau
    Súng thét khơi xa, sao lửa đốt trong đầu
    Ḷng mẹ bời bời: ruột mềm máu chảy

    Mắt mẹ trông vời, triền môi run rẩy:
    - Hỡi Hoàng Sa, hỡi các cháu con ta? Con cháu mẹ
    Năm mươi đứa làm anh hùng của bể
    Năm mươi con thành dũng sĩ Trường Sơn

    Bốn ngàn năm mài nhọn mũi căm hờn
    Phóng mắt hận, nghiến răng gh́m giặc Bắc
    Cờ Nương Tử phất bay hồn xâm lược
    Gươm Mê Linh thét máu nhuộm đầu voi

    "Trèo lên đỉnh núi mà coi
    Dáng Bà quản tượng trăng soi ngời ngời"
    Cửu Chân hề, Cửu Chân ơi !
    Gót nhi nữ ra khơi

    Đạp tan luồng sóng dữ
    Chém cá tràng ḱnh, rạng danh liệt nữ
    Dũng khí Nhụy Kiều gục mặt Bắc quân !

    Ngậm mối thù truyền kiếp mấy ngàn năm
    Con cháu mẹ từng nhọc nhằn u uất
    Đắm biển ṃ châu phơi rừng t́m ngọc
    Nanh vuốt sài lang nào kể gái hay trai

    Máu mỡ no nê muông thú một bầy
    Loài đỉa Hán vốn cuồng say máu Việt
    Nước độc rừng thiêng một đi là một chết
    Vạn người đi, không một bóng ma về

    Đá Trường Sơn con khắc ngập câu thề :
    "Đ̣i nợ máu phải đổi răng, đổi mắt!"
    Bạch Đằng xưa nghẹn gịng muôn xác giặc
    Dù Hán, dù Mông nước đỏ cũng hôi tanh

    Tóc thú đuôi sam , gươm giáo Việt tung hoành
    Vó ngựa Lư, Lê từng phen đạp Tống
    Ngọn giáo Đinh, Trần vạch cơi Nam uy dũng
    Đầu Măn Thanh vờn kiếm lộng Quang Trung

    Trải an nguy son sắt vẫn một ḷng
    Mỗi tấc đất một chiến công oanh liệt
    Mỗi tên người một anh hùng, nữ kiệt
    Mỗi gốc cây muôn xác quỉ vùi sâu

    Ḍng Việt Nam chưa hề biết cúi đầu
    Dù giặc Bắc bạo tàn hơn súc vật !

    Hồn Nam Hải cuối năm
    Lạnh căm căm hơi bấc !
    Bởi thương con mẹ lên đỉnh Sơn Trà
    "Ôi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa...
    Khôn thiêng nối gót mẹ cha mà về "

    Hăy đứng thẳng mà đi
    Hỡi đàn con từng khua sôi biển cả
    Cất cao đầu uống lời thề sông Hóa
    Hàm Tử, Vân Đồn, Tây Kết, Chương Dương

    Vươn chiến công kim cổ Bạch Đằng Giang
    Xô cuồng vọng Bắc Kinh vào biển máu !
    Xưa ông cha ḿnh giết Liễu Thăng, Hoằng Tháo
    Đánh gục đầu Tôn Sĩ Nghị , Thoát Hoan

    Giờ bè lũ Mao lại xâm phạm biên quan
    Xua hải tặc cuồng điên lên cướp đảo
    Ôi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa yêu dấu
    Đất đai ta một mảng cũng thịt xương

    Tổ quốc ta một tấc cũng tim gan
    Xương thịt đứt th́ tim gan đau xót !

    Hỡi đàn con của Cửu Long bất khuất
    Ngạo nghễ trên vai hồn An Lộc, Tam Biên
    Mang trong tim gịng máu thép Trị Thiên
    Lời phạt Bắc thét run hồn biển cả

    Chiều cuối năm, một mối thù chưa trả
    Xuân sắp về ... trời bỗng nặng nề mưa ...


    Gia Định, chiều 30 Tết Giáp Dần (22-01-1974) Việt Nam Cộng Ḥa_Phạm Lê Phan


    Phạm Lê Phan, nhà văn, nhà thơ, tác giả nhiều truyện ngắn đăng rải rác trên các tạp chí Bách Khoa, Chỉ Đạo từ 1960 là bút hiệu của thượng sĩ Phạm văn Kiệm, phục vụ tại Cục Tâm Lư Chiến. Anh ta đă viết thi phẩm Chiến Ca Mùa Hè mà Phạm Duy phổ nhạc. Chiến Ca Mùa Hè như những trang quân sử bằng thơ ghi lại mùa hè đỏ lửa.

    Đôi dòng về nhà thơ vào ngày cuối của Sài Gòn 30/04/1975:
    “Lính văn nghệ đang chơi nhau dữ dội ở cầu Thị Nghè”. Tôi biết rơ những người lính ấy _ Lời tác gỉa _ Họ là nhà báo vô danh, là kép cải lương thứ yếu, là ca sĩ tân nhạc hạng xoàng.
    Họ c̣n là thanh niên Chợ Lớn, thanh niên con nhà giàu sợ hăi chiến trường, được ẩn thân ở Cục Tâm Lư Chiến dưới tên gọi khác : lính kiểng .
    Lính văn nghệ cơ hữu của Cục Tâm Lư Chiến chỉ có bổn phận canh gác giữ an ninh cho Cục ngày và đêm. Sự canh gác mang tính cách tŕnh diễn, dù đă học 9 tuần quân sự ở Trung tâm huấn luyện Quang Trung. Ṿng đai an ninh của Cục bé nhỏ. Đă có lực lượng bảo vệ an ninh của Cục An Ninh Quân Đội, của Đài phát thanh Sàig̣n lo giùm hết.

    Vậy bên đây cầu Thị Nghè, kế sát Cục, là nơi lính văn nghệ canh gác ban đêm để bảo vệ Đài phát thanh quân đội, ṭa soạn nhật báo Tiền Tuyến, văn pḥng của các quan văn nghệ … Nói ra hơi buồn, lính văn nghệ gác cầu, chỉ nhằm tŕnh diễn .

    Tác giả (D A) nói Phạm Lê Phan qua điện thoại :

    – Mày cũng nên về đi.
    Phạm Lê Phan trả lời :

    -Tại sao tao lại phải về? Lính văn nghệ đang chơi nhau dữ dội ở cầu Thị Nghè. Tao thủ trái lựu đạn, ngồi tại văn pḥng Cục trưởng Tâm Lư Chiến thuộc Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị của quân lực Việt Nam Cộng Hoà. Chai whisky trên bàn vơi quá nửa rồi. ông tu chất cay. Bọn nó vào mà tử tế, ông giao Cục, dở tṛ hỗn láo, ông cho lựu đạn nổ … Tao sẽ gọi mày sau. Thôi nhé!

    Người lính văn nghệ, thượng sĩ Phạm Lê Phan không muốn Cộng Sản vào Cục Tâm Lư Chiến như vào nhà hoang. Anh ta ngồi đợi kẻ thù tới tiếp thu. Không c̣n cấp bậc và huy chương nào tưởng thưởng anh ta cả. Anh ta có quyền về nhà, được phép về nhà ḿnh mà không ai dám kết tội anh ta đào ngũ hèn nhát. Nhưng mà “lính văn nghệ đang chơi nhau dữ dội ở cầu Thị Nghè.” Anh ta kiêu hănh nói “tại sao tao phải trở về” ?

    Nỗi buồn nhược tiểu !!!

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 2 users browsing this thread. (0 members and 2 guests)

Similar Threads

  1. TA ĐĂ LÀM LĂNG PHÍ ĐỜI NHAU
    By Thanh-Thanh in forum Thơ Văn Tự Sáng Tác
    Replies: 0
    Last Post: 24-11-2016, 09:55 AM
  2. LUẬT THƠ ĐƯỜNG LUẬT CỦA HOÀNG THỨ LANG
    By dqtran in forum Thơ Đường luật
    Replies: 25
    Last Post: 04-01-2015, 10:27 PM
  3. Tiên lăng 2
    By zanbiill in forum Tin Việt Nam
    Replies: 0
    Last Post: 23-02-2012, 03:09 AM
  4. Hai tên láng giềng
    By Vinh Phan in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 26-06-2011, 05:55 AM
  5. CÔNG LÀNG SEN
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 29-12-2010, 02:25 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •