Page 42 of 42 FirstFirst ... 323839404142
Results 411 to 412 of 412

Thread: Ngày này năm xưa

  1. #411
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    754
    Cách nay 591 năm, quân Minh và nghĩa quân Lam Sơn tổ chức Hội thề Đông Quan, kế quả tái lập Đại Việt

    https://vi.wikipedia.org/wiki/Wikipe.../Th%C3%A1ng_12
    Ngày 10 tháng 12, 1427
    • 1427 – Quân Lam Sơn và quân Minh tổ chức Hội thề Đông Quan, tái lập nước Đại Việt.

    https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%B...0%C3%B4ng_Quan
    (Chuyện lịch sử nước nhà đă 591 năm. Không có phần tiếng Anh, tiếng Pháp.
    Bây giờ cần phải dấu để c̣n tiến tới:
    “Bên này biên giới là nhà, bên kia biên giới cũng là quê hương”)

    Hội thề Đông Quan

    Hội thề Đông Quan là tên gọi của một sự kiện diễn ra ngày 22 tháng 11 năm Đinh Mùi (tức ngày 10 tháng 12 năm 1427), giữa thủ lĩnh nghĩa quân Lam Sơn Lê Lợi và chủ tướng quân Minh là Vương Thông

    Tượng đài Lê Lợi tại Thành phố Thanh Hóa

    Lê Thái Tổ (chữ Hán: 黎太祖; 10 tháng 9, 1385 – 5 tháng 10, 1433), tên thật là Lê Lợi (黎利), là vị hoàng đế đầu tiên của nhà Hậu Lê – triều đại lâu dài nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông trị v́ từ năm 1428 đến khi qua đời, và sử dụng niên hiệu Thuận Thiên (順天).
    (Vương Thông (tiếng Trung: 王通, ?-1452) là một tướng nhà Minh từng là tổng binh quân Minh tại Đại Việt.)


    Hai bên lập lời thề rằng sau sự kiện này, bên quân Minh do Vương Thông làm chủ tướng lập tức dẫn quân trở về nước, c̣n nghĩa quân Lam Sơn không được hăm hại quân Minh. Sau sự kiện này, cả hai bên đều làm đúng theo lời thề, nước Đại Việt lập lại ḥa b́nh sau 20 năm bị quân Minh đô hộ.

    Hoàn cảnh
    Năm 1426, nghĩa quân Lam Sơn chiếm được vùng đất đai rộng lớn từ Thanh Hóa trở vào phía nam, bao vây, cô lập 2 thành lớn là thành Nghệ An và thành Tây Đô (Thanh Hóa). Tháng 8, năm 1426, Lê Lợi sai 3 cánh quân tiến ra bắc, 3 cánh quân này thắng trận liên tiếp. Viên tướng giữ thành Đông Quan là Trần Trí cầu viện binh, 2 tướng Lư An, Phương Chính từ Nghệ An đem quân về cứu Đông Quan.

    Cảnh Thăng Long-Kẻ Chợ những năm 1690 do Samuel Baron miêu tả sau chuyến đi đến Đàng ngoài của ông.
    Thăng Long (chữ Hán: 昇龍) là kinh đô của nước Đại Việt thời Lư, Trần, Lê, Mạc, Lê Trung hưng (1010 - 1788). Trong dân dă th́ địa danh tên Nôm Kẻ Chợ được dùng phổ biến nên thư tịch Tây phương về Hà Nội trước thế kỷ 19 hay dùng Cachao hay Kecho.
    Vua nhà Minh sai Vương Thông đem 5 vạn quân sang tiếp viện, hội quân ở Đông Quan hơn 10 vạn quân. Tháng 10, năm 1426 Vương Thông bị đánh bại ở trận Tốt Động-Chúc Động, Vương Thông rút vào Đông Quan cố thủ. Vương Thông thế cùng, muốn ḥa, sau đó lại thay đổi ư định, đào hào, đắp lũy, gọi thêm viện binh.


    Nghĩa quân Lam Sơn tiến quân ra Bắc

    Trận Tốt Động – Chúc Động là trận đánh diễn ra trong các ngày 5-7 tháng 10 năm Bính Ngọ (1426), giữa nghĩa quân Lam Sơn với quân nhà Minh đóng ở Đông Quan (tức là Thăng Long, Hà Nội). Đây là một chiến thắng quân sự lớn của nghĩa quân Lam Sơn và được nhắc đến trong B́nh Ngô đại cáo.

    Ninh Kiều máu chảy thành sông, tanh hôi vạn dặm;
    Tốt Động thây chất đầy nội, nhơ để ngàn năm.

    Năm 1427, vua nhà Minh sai Liễu Thăng đem 10 vạn quân, Mộc Thạnh 5 vạn quân chia làm 2 đường cứu viện Vương Thông. Cánh quân Liễu Thăng bị đánh bại,

    Liễu Thăng Thạch, tương truyền sau khi Liễu Thăng bị Lê Sát chém cụt đầu đă hóa đá nơi đây
    Liễu Thăng (柳升 hoặc 柳昇, ?-1427), tự Tử Tiêm (子漸), là một vơ tướng nhà Minh, thống lĩnh đạo quân sang cứu viện cho đạo quân viễn chinh của nhà Minh tại Đại Việt trước đây, nhưng sau đó bị nghĩa quân Lam Sơn phục kích và tử trận trong trận Chi Lăng năm 1427.

    (Mộc Thạnh (tiếng Trung: 沐晟, 1368-1439), tự Cảnh Mậu (景茂), là một đại thần của nhà Minh được giao nhiệm vụ cai quản khu vực Vân Nam từ năm 1398, sau khi anh trai là Mộc Xuân chết cùng năm này. Thạnh là người từng đem quân hợp cùng Trương Phụ sang đánh nước Đại Ngu của cha con Hồ Quư Ly cũng như đánh bại Giản Định đế và Trùng Quang đế sau đó. Lần cuối cùng đưa quân sang cứu Vương Thông năm 1427 bị quân Đại Việt do Phạm Văn Xảo và Trịnh Khả chỉ huy đánh bại tại cửa ải Lê Hoa, tỉnh Lào Cai ngày nay.)

    Mộc Thạnh sợ hăi bỏ chạy. Vương Thông thế cùng phải mang thư đến nghĩa quân Lam Sơn xin cầu ḥa. Tổng binh Vương Thông và nội quan Sơn Thọ nhà Minh sai viên thiên hộ họ Hạ mang thư đến giảng hoà, xin mở cho đường về. Lê Lợi chấp nhận, lại gởi tặng thổ sản và hải sản.
    Vương Thông xin giảng ḥa nhưng vẫn do dự chưa quyết, đem hết quân trong thành ra đánh. Nghĩa quân Lam Sơn đặt phục binh rồi vờ thua chạy, quân Minh đuổi theo, tới ở phục binh, bị đánh tan. Vương Thông ngă ngựa, suưt bị bắt, nghĩa quân tiến quân đến cửa Nam thành, đắp bờ lũy chống giữ. Lê Lợi thân đốc các tướng đem quân đắp lũy từ phường Yên Hoa thẳng tới cửa Bắc thành Đông Quan. Quân Minh chỉ dám ở trong thành không dám ra.
    Vương Thông và Sơn Thọ bị vây cùng quẫn, lại xin ḥa. Quốc dân đă bị cực khổ về sự quân Minh cai trị tàn ngược, xin cho đánh gấp, giết cho bằng hết. Lê Lợi đáp:
    “ Việc dùng binh lấy sự toàn quân là hơn cả. Nay hăy để cho lũ Vương Thông về nói với vua Minh, trả lại đất cho nước ta, không c̣n trở lại xâm lấn, th́ ta c̣n cầu ǵ hơn nữa, hà tất phải giết hết, để kết mối thù với nước lớn. ”
    — Đại Việt thông sử
    Rồi Lê Lợi cho ḥa giải, lệnh cho lộ Bắc Giang và Lạng Giang, tu sửa đường sá để quân Minh về nước, sai Nguyễn Trăi soạn tờ biểu, lấy lời Trần Cảo là ḍng dơi vua Trần, xin được làm vua.

    Nguyễn Trăi (chữ Hán: 阮廌, 1380 – 19 tháng 9 năm 1442), hiệu là Ức Trai (抑齋), là một nhà chính trị, nhà thơ dưới thời nhà Hồ và nhà Lê sơ Việt Nam.
    (Trần Cảo (chữ Hán: 陳暠) là một vị vua bù nh́n do thủ lĩnh nghĩa quân Lam Sơn là Lê Lợi lập vào cuối thời kỳ Việt Nam nội thuộc triều đại nhà Minh.)

    Nghĩa quân đưa thư trả lời Vương Thông, dùng Lê Quốc Trinh và Lê Nhữ Tŕ làm con tin.
    Thái giám nhà Minh là Sơn Thọ, Mă Kỳ đến dinh Bồ Đề làm con tin; Lê Lợi sai con trưởng Lê Tư Tề và Lưu Nhân Chú vào thành Đông Đô làm con tin.
    (Lê Tư Tề (chữ Hán: 黎思齊; ? – 1438), hay Quận Ai vương (郡哀王), là hoàng tử nhà Lê sơ trong lịch sử Việt Nam. Ông đă cùng cha là Lê Thái Tổ tham gia khởi nghĩa Lam Sơn đánh đuổi quân Minh, làm đến chức Tư đồ, thành lập Triều đại nhà Lê Sơ.)
    (Lưu Nhân Chú (chữ Hán: 劉仁澍, ?-1433), hay Lê Nhân Chú, là công thần khai quốc nhà Lê sơ trong lịch sử Việt Nam, người xă An Thuận Thượng, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, Việt Nam)

    Hội thề Đông Quan
    Ngày 22 tháng 11 năm Đinh Mùi, tức 10 tháng 12 năm 1427, Lê Lợi, Trần Nguyên Hăn, Lưu Nhân Chú, Phạm Vấn, Lê Ngân, Phạm Văn Xảo, Bùi Bị, Trịnh Khả, Nguyễn Chích, Nguyễn Lư, Phạm Bôi, Lê Văn An, Bế Khắc Thiệu, Ma Luân cùng các tướng nhà Minh: Tổng binh Thành Sơn hầu Vương Thông, Tham tướng Mă Anh, Thái giám Sơn Thọ, Mă Kỳ, Vinh Xương hầu Trấn Trí, An b́nh hầu Lư An, Đô ty Phương Chính, Chưởng đô ty sự Trần Tuyền, Trần Hựu, Giám sát ngự sử Chu Kỳ Hậu, Cấp sự trung Quách Vĩnh Thanh, Hữu bố chính sứ Dặc Khiêm, Tả hữu tham chính là Hồng Bỉnh Lương, Lục Trinh và Lục Quảng B́nh, Án sát sứ Dương Thời Tập và Thiêm sự Quách Đoan làm hội thề ở cửa Nam thành Đông Đô.
    https://s20.postimg.cc/ew0337g19/Tran_Nguyen_Han.jpg
    Tượng Trần Nguyên Hăn ở thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Trần Nguyên Hăn (chữ Hán: 陳元扞, 1390 - 1429) là nhà quân sự Đại Việt thời Lê sơ. Ông là người thuộc ḍng dơi nhà Trần, nổi bật với việc tham gia khởi nghĩa Lam Sơn do Lê Lợi lănh đạo chống sự đô hộ của đế quốc Minh.
    Vương Thông hẹn rằng đến ngày 12 tháng 12 th́ đem quân về nước và sai người đem tờ tŕnh xin trả lại đất đai cho nghĩa quân. Lê Lợi sai giải vây thành Đông Quan, kéo quân lui về, lại sai giải vây cho 3 thành: Tây Đô, Cổ Lộng và Chí Linh; truyền cho nghĩa quân hộ tống các tướng trong 3 thành trên dẫn quân về thành Đông Quan, để cùng về Trung Quốc.


    Thành nhà Hồ (hay c̣n gọi là thành Tây Đô, thành An Tôn, thành Tây Kinh hay thành Tây Giai) là kinh đô nước Đại Ngu (quốc hiệu Việt Nam thời nhà Hồ), nằm trên địa phận nay thuộc tỉnh Thanh Hóa.


    Chí Linh (hay Linh Sơn) là một ngọn núi thuộc huyện Lang Chánh, tỉnh Thanh Hóa. Chí Linh là một ngọn núi cao, hiểm yếu bậc nhất ở thượng du sông Chu (nay thuộc xă Giao An, giữa Lang Chánh và Thường Xuân).
    Bài quá dài, phải cắt bớt

    Bài văn hội thề Đông Quan
    Ghi rơ: năm Tuyên-đức thứ hai của nước Đại Minh là năm Đinh mùi tháng 11 ngày mồng 1 là ngày Ất dậu qua đến ngày 24 là ngày Mậu thân.

    Tôi là đại đầu mục nước An-nam tên là Lê (Lợi) và bọn Trần Văn Hăn, Lê Nhân Chú, Lê Vấn, Trần Ngân, Trần Văn Xảo, Trần Bị, Trịnh Khả, Nguyễn Chích, Trần Lư, Phạm Bôi, Trần Văn An, Bế Khắc Thiệu, Ma Luân, cùng với:
    Quan tổng binh của Thiên triều là thái tử thái bảo Thành-sơn hầu tên là Vương Thông, và các quan tham tướng hữu đô đốc là Mă Anh, Thái giám là Sơn Thọ, Mă Kỳ, Vinh xương bá là Trần Trí, Yên b́nh bá là Lư An, đô đốc là Phương Chính, Chương đô ti sự Đô đốc Thiêm sự là Thuế Lự, đô đốc thiêm sự là Trần Hựu, giám sát ngự sử là Châu Kỳ Hậu, Cấp sự trung là Quách Vĩnh Thanh, bố chính là Dặc Kiêm, tả tham chính là Thanh Quảng B́nh, hữu tham chính là Hồng Thừa Lương, hữu tham nghị là Lục Trinh, Án sát sứ là Dương Thời Tập, thiêm sự là Quách Hội.
    Kính cáo Hoàng thiên (trời), Hậu thổ (Đất) cùng với Danh sơn (núi), Đại xuyên (Sông) và thần kỳ các xứ:
    Chúng tôi cùng nhau phát tự ḷng thành, ước hẹn thề thốt với nhau:
    Từ sau khi lập lời thế này, quan tổng binh Thành sơn hầu là Vương Thông quả tự ḷng thành, đúng theo lời bàn, đem quân về nước, không thể kéo dài năm tháng, để đợi viên binh đến nơi. Lại phải theo đúng sự lư trong bản tâu, đúng lời bán trước mà làm.
    Bọn Lê (Lợi) chúng tôi nếu c̣n chứa giữ ḷng làm hại, tự làm việc lừa dối, không dẹp xa ngay quân lính ngựa voi, việc làm không đúng lời nói ngầm sai… Các việc nói trên tuy là không tự ḿnh làm lấy, lại chuyển sang người khác có xâm phạm đến một chút nào tức th́ Trời, Đất, thần minh, núi cao sông lớn, cho đến thần kỳ các xứ, tôi cùng con cháu thân của tôi, và người cả một nước tôi, giết chết hết cả, không để sót lại mống nào.
    Về phía bọn quan tổng binh Thành sơn hầu là Vương Thông, nếu không có ḷng thực, lại tự trái lời thề (đối với việc) người phục dịch và các thuyền đă định rồi, cầu đập đường sá đă sửa rồi, mà không làm theo lời bàn, lập tức đem quân về nước, c̣n kéo dài năm tháng để đợi viên binh, cùng là ngày về đến triều đ́nh lại không theo sự lư trong bản tâu, không sợ thần linh núi sông ở nước An-nam lại bàn khác đi, hoặc cho quan quân đi qua đâu cướp bóc nhân dân, th́ Trời, Đất cùng là Danh sơn, Đại Xuyên và thần kỳ các xứ tất đem bọn quan tổng binh Thành sơn hầu là Vương Thông, tự bản thân cho đến cả nhà, thân thích, làm cho chết hết, và cả đến quan quân cũng không một người nào về được đến nhà.
    Nếu mà cả hai bên đều do ḷng thành cả th́ Trời Đất thần minh đều phù hộ cho đến bản thân ḿnh mạnh khỏe, trong nhà ḿnh vinh thịnh, cùng hưởng lộc vị, đều được b́nh yên.
    Trời, Đất thần ḱ cùng soi xét cho!


    Diễn biến sau Hội thề Đông Quan

    Vương Thông về đến Long Châu, vua Minh đă liệu trước bọn Vương Thông cùng quẫn, việc đă đến thế, không làm thế nào được nữa, đành sai bọn La Nhữ Kính mang thư sang phong Trần Cảo là An Nam Quốc Vương, băi bỏ quân nam chinh, ra lệnh cho Thông trở về Bắc, trả lại đất cho An Nam, việc triều cống theo lệ cũ năm Hồng Vũ, cho sứ thần đi lại.

    https://s20.postimg.cc/k256rf3m5/Cho...in_Guangxi.png
    Long Châu (tiếng Tráng: Lungzcou, chữ Hán giản thể: 龙州县, Hán Việt: Long Châu huyện, bính âm: Lóngzhōu Xiàn), là một huyện thuộc địa cấp thị Sùng Tả (崇左, Chóngzuǒ) của khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, Trung Quốc.

    Tổng cộng 10 vạn quân Minh đă được hồi hương an toàn. Tác phẩm B́nh Ngô đại cáo viết rằng:

    Trang đầu tiên của bản B́nh Ngô đại cáo
    “ ...Quân giặc các thành khốn đốn, cởi giáp ra hàng

    Tướng giặc bị cầm tù, như hổ đói vẫy đuôi xin cứu mạng
    Thần Vũ chẳng giết hại, thể ḷng trời ta mở đường hiếu sinh
    Mă Kỳ, Phương Chính, cấp cho năm trăm chiếc thuyền, ra đến biển mà vẫn hồn bay phách lạc,
    Vương Thông, Mă Anh, phát cho vài ngh́n cỗ ngựa, về đến nước mà vẫn tim đập chân run.
    Họ đă tham sống sợ chết mà hoà hiếu thực ḷng
    Ta lấy toàn quân là hơn, để nhân dân nghỉ sức.
    Chẳng những mưu kế ḱ diệu
    Cũng là chưa thấy xưa nay... ”

    Dưới đây là danh sách các cống phẩm Lê Lợi gửi sang triều Minh cầu phong, chép theo sách Quân trung từ mệnh tập, thư cầu phong của Lê Lợi:
    • Hai pho tượng người vàng người bạc thay cho bản thân để thân để tạ tội, cộng nặng 200 lạng.(1 pho vàng nặng 100 lạng; 1 pho tượng bạc nặng 100 lạng)
    • Sản vật địa phương:Lương hương bạc 1 cỗ, B́nh cắm hoa bạc một đôi, cộng nặng 300 cân, Lụa thổ sản 300 tấm, Ngà voi 10 chiếc, Hương xông áo 20 bánh, cộng 130 cân; Hương nén 20.000 nén; Trầm hương, tốc hương 24 khối.
    • Số người đầu mục tiến kinh: Đầu mục 4 người là: Lê Dĩnh, Lê Cảnh Quang Lê Đức Huy, Đặng Hậu Lộc. Người giúp việc 4 người là: Đỗ Thế Lănh, Lê Trạch, Đặng Lục, Tŕnh Nghiễm.

    • Các hàng trả về:
    Hai đài Song hổ phù của tổng binh quan An viễn hầu lĩnh chinh lỗ phó tướng quân.Một quả ấn bạc.
    • Các quan và quân nhân: 13.587 viên danh,Quan coi quân: 280 viên, Quan coi dân và điển lại: 137 viên,
    Kỳ quân: 13.170 viên danh; Ngựa: 1.200 con.

    Số lượng vũ khí do Đại Việt thu được từ quân đội nhà Minh
    Bài quá dài, phải cắt bớt

    Nhận định
    “ Bọn Vương Thông, Phương Chính đă kế cùng, đành giữ thành bền lũy chờ cứu viện. Lửa không nhóm tự cháy, quả nhiên Liễu Thăng từ bắc tiến sang giúp Hạ Kiệt làm càn. Lại thêm Mộc Thạnh từ phía tây cũng tới. Nực cười hai đạo viện binh, giơ càng bọ ngựa chống xe, há chẳng ngu sao! Huống chi lấy chí nhân đánh bọn bất nhân, giặc tất phải khiêng thây mà chịu trói. Thú cùng trong cũi, vẫy đuôi xin tha. Th́ rủ ḷng nhân mà mở lưới Thang, cho múa mộc để phô đức Thuấn. Cuối cùng tha cho mười vạn quân hàng, được toàn mạng mà về bắc. Bốn biển hân hoan chiêm ngưỡng, thỏa ḷng đă được hồi sinh. Phương xa mến đức sợ uy, chúc cống chăm lo hết phận. Ôi ! thịnh thay! ”
    — Đại Việt sử kư toàn thư

    • B́nh luận về việc Minh Tuyên tông ra lệnh băi binh ở Đại Việt, sử gia Trung Quốc là Cốc Vĩnh Thái viết trong Minh sử kỷ sự bản mạt:
    Vương Thông lực yếu mà phải xin hoà, Liễu Thăng lại sang rồi bị thua chết. Sau đó lại xuống chiếu sai sứ sang giao hảo và rút quân về, nhục nhă thực bằng Tân, Trịnh hội thề dưới chân thành, hổ thẹn ngang với Kính Đường cắt đất giảng ḥa vậy"

    Minh Tuyên Tông (chữ Hán: 明宣宗, 25 tháng 2, 1398 – 31 tháng 1, 1435), là vị hoàng đế thứ năm của triều đại nhà Minh trong lịch sử Trung Quốc. Ông trị v́ từ năm 1425 đến 1435, tổng cộng 10 năm. Trong suốt thời đại của ḿnh, ông chỉ dùng 1 niên hiệu là Tuyên Đức (宣德), nên sử gia thường gọi ông là Tuyên Đức Đế (宣德帝).


    Hậu Tấn Cao Tổ (30 tháng 3, 892[1] – 28 tháng 7, 942[3]), tên thật là Thạch Kính Đường (石敬瑭), là hoàng đế đầu tiên của triều Hậu Tấn, vương triều thứ 3 trong 5 vương triều Ngũ đại, thời Ngũ đại Thập quốc, trị v́ từ năm 936 đến khi ông mất.
    • Thời nhà Trần, nước Đại Việt lần thứ 3 đánh bại quân Nguyên, trả tù binh về Nguyên, vua Trần theo kế của Trần Hưng Đạo. Lấy người thạo nghề đi biển, đục thuyền quân Nguyên trên đường về, khiến cho tướng Nguyên là Ô Mă Nhi chết đuối. Sử gia Ngô Th́ Sĩ so sánh việc này với việc làm của vua Lê Thái Tổ khi tha cho quân Minh b́nh yên trở về nước.
    Chữ tín là quí báu nhất của nước; đă bảo cho về, lại c̣n dùng kế giết đi, quỷ quyệt như thế, thủ tín với lân bang sao được. Đến sau này vua Lê Thái Tổ cũng trả người Minh về nước, có người nói đến sự đục thuyền cho đắm. Vua không dùng: người Minh cũng không nghi ǵ. Như thế mới thật là Vương giả có đại tín.[20]

  2. #412
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    754
    Cách nay đúng 82 năm, vua Edward VIII của Anh tự ư thoái vị để kết hôn với Wallis Simpson

    https://vi.wikipedia.org/wiki/Wikipe.../Th%C3%A1ng_12
    Ngày 11 tháng 12, 1936
    • 1936 – Do bị phản đối trong việc kết hôn với Wallis Simpson, Edward VIII(h́nh) trở thành quốc vương Anh đầu tiên tự ư thoái vị.

    https://vi.wikipedia.org/wiki/Edward_VIII
    https://en.wikipedia.org/wiki/Edward_VIII
    https://fr.wikipedia.org/wiki/%C3%89douard_VIII
    https://nuocnha.blogspot.com/2018/12...thoai-vie.html

    Edward VIII


    Edward trong trang phục quân nhân, 1919
    Vua của Vương quốc Liên hiệp Anh và Các lănh thổ tự trị Anh, Hoàng đế Ấn Độ(xem thêm...)

    Tại vị 20 tháng 1 năm 1936 – 11 tháng 12 năm 1936
    Tiền nhiệm George V
    Kế nhiệm George VI

    Thông tin chung
    Phối ngẫu Wallis Warfield (m. 1937)
    Tên đầy đủ Edward Albert Christian George Andrew Patrick David
    Thân phụ George V
    Thân mẫu Mary xứ Teck
    Sinh 23 tháng 6 năm 1894 White Lodge, Richmond, Surrey, Anh, Vương quốc Anh thống nhất
    Mất 28 tháng 5 năm 1972 (77 tuổi) 4 Route du Champ d'Entraînement, Paris, Pháp
    An tang Royal Burial Ground, Frogmore, Windsor, Berkshire
    Tôn giáo Anh giáo


    Edward VIII (Edward Albert Christian George Andrew Patrick David; 23 tháng 6 năm 1894 – 28 tháng 5 năm 1972) là Vua của nước Anh thống nhất và tất cả các thuộc địa của Đế quốc Anh, và Hoàng đế Ấn Độ, từ ngày 20 tháng 1 năm 1936 cho đến lúc thoái vị ngày 11 tháng 12 cùng năm.

    Edward là hoàng tử trưởng của vua George V và hoàng hậu Mary xứ Teck. Ông được tấn phong Hoàng tử xứ Wales vào ngày sinh nhật lần thứ 16, sáu tuần sau khi phụ hoàng của ông kế vị ngai vàng. Thời niên thiếu, ông phục vụ trong Hải quân Anh dưới thời Đệ Nhất Thế Chiến và có nhiều chuyến công du thay mặt cho phụ hoàng.
    Edward trở thành quốc vương sau khi phụ hoàng băng hà đầu năm 1936. Tuy nhiên, ông tỏ ra khó chịu với những lễ nghi rườm rà chốn cung đ́nh, khiến các chính trị gia trong nước lo lắng v́ thái độ coi thường hiến pháp của ông. Chỉ vài tháng sau khi lên ngôi, ông gây ra một vụ khủng hoảng khi kết hôn với Wallis Simpson, một phụ nữ đến từ Hoa Kỳ đă từng li dị một đời chồng và đang sống ly thân với người chồng thứ hai. Thủ tướng Anh và các thuộc địa phản đối hôn sự, lập luận rằng một phụ nữ đă từng li dị hai đời chồng không đủ tư cách để làm mẫu nghi thiên hạ. Theo như truyền thống, một cuộc hôn nhân như vậy là không hề phù hợp bởi Edward là thủ lĩnh tối cao của Giáo hội Anh, Anh giáo phản đối việc tái hôn sau khi li hôn nếu như người hôn phối cũ vẫn c̣n sống. Edward biết rằng chính phủ Anh, đứng đầu là thủ tướng Stanley Baldwin, sẽ đồng loạt từ chức nếu như hôn sự được tiến hành, khi đó sẽ dẫn đến một cuộc tuyển cử bất đắc dĩ và phá hỏng thế trung lập về chính trị của ngôi vua Anh, vốn chỉ có quyền hành lập hiến. Mọi chuyện trở nên rơ ràng rằng ông không thể kết hôn với Wallis khi vẫn ngồi trên ngai vàng, Edward chọn cách thoái vị. Ngai vàng được chuyển cho người em trai của ông, Hoàng tử Albert. Với thời gian trị v́ chỉ 326 ngày, Edward là một trong số những vị vua có thời gian cai trị ngắn nhất trong suốt chiều dài lịch sử Anh quốc.
    Sau khi thoái vị, ông được tấn phong làm Quận công Windsor. Ông kết hôn với Wallis ở Pháp vào ngày 3 tháng 6năm 1937, sau khi thủ tục li hôn lần thứ hai của bà ta hoàn tất. Cuối năm đó, hai người có chuyến thăm nước Đức. Trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, ông lần đầu tiên được bổ nhiệm là người đại diện cho quân đội Anh ở Pháp, nhưng sau khi có người cáo buộc rằng ông đồng cảm với những kẻ phát xít, ông bị đổi làm Toàn quyền xứ Bahamas. Sau chiến tranh, Edward sống nhàn nhă suốt quăng đời c̣n lại ở Pháp.

    Cuộc sống ban đầu

    Edward (thứ hai từ bên trái) cùng với phụ thân và các em (Albert và Mary), ảnh chụp bởi bà nội của ông, Thái tử phi Alexandra, năm 1899.
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Giáo dục

    Edward trên cương vị chuẩn úy hải quân trên tàu HMS Hindustan, 1910.
    Ban đầu Edward được dạy kèm tại nhà bởi Helen Bricka. Khi cha mẹ ông có chuyến công du khắp các thuộc địa trong suốt 9 tháng sau khi Nữ hoàng Victoria băng hà năm 1901, ông và các em ở lại Anh cùng ông bà nội, Hoàng hậu Alexandra và Vua Edward VII, họ thường hay tắm rửa và chăm sóc cho các cháu. Khi cha mẹ trở về, Edward được giao cho hai người đàn ông chăm sóc, Frederick Finch và Henry Hansell, và cứ như vậy cho đến khi ông và các em đến tuổi thành niên.[10]
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Hoàng tử xứ Wales
    Edward chính thức làm lễ tấn phong hoàng tử xứ Wales trong một buổi lễ đặc biệc tại Lâu đài Caernarvon ngày 13 tháng 7 năm 1911.[17] Buổi lễ tấn phong diễn ra ở Wales, theo ư kiến của chính trị gia người Wales David Lloyd George, Đốc quân của ṭa lâu đài và là Bộ trưởng Tài chính trong chính phủ đương nhiệm của Đảng Tự do.[18] Lloyd George tổ chức một buổi lễ khá ḱ lạ, phô trương nhưng rỗng tuếch, và chỉ cho Edward một vài từ ngữ Wales bản địa.[19]

    https://s20.postimg.cc/rad5619il/The...oto_24-283.jpg
    Edward dưới thời Chiến tranh thế giới thứ nhất.
    Khi Đệ Nhất Thế Chiến nổ ra năm 1914, th́ Edward đă đến tuổi và sẵn sàng tham gia chiến đấu.[20] Ông tham gia Vệ binh Grenadiervào tháng 6 năm 1914, và mặc dù Edward sẵn sàng phục vụ trên chiến trường, th́ Bộ trưởng Chiến tranh, Huân tước Kitchener từ chối điều đó, và chỉ ra sẽ là tai họa lớn nếu như chẳng may hoàng thái tử rơi vào tay quân giặc.[21]
    Mặc dù vậy, Edward cũng đă từng ra tiền tuyến và cố gắng đến thăm các binh sĩ một cách thường xuyên nhất có thể, và ông được trao tặng Huân chương quân sự chữ thập năm 1916. Mặc dù vai tṛ hạn chế của ông trong cuộc chiến, nó cũng đă giúp ông giành được t́nh cảm của các chiến binh đang tham chiến.[22] Edward đă lần đầu tiên lái máy bay quân sự năm 1918, và sau đó ông nhận được bằng phi công.[23]


    Chân dung vẽ bởi Reginald Grenville Eves, 1920.
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Những mối t́nh

    Edward năm 1932
    Năm 1917, trong thời gian nổ ra Chiến tranh thế giới, ông vướng vào một mối t́nh với ả gái điếm đến từ Paris, Marguerite Alibert, bà ta giữ một tá những bức thư t́nh bí mật của ông. Sau đó mối quan hệ này đổ vỡ năm 1918, ông bắt đầu mối t́nh với một phụ nữ Anh đă có chồng, Freda Dudley Ward, người thừa kế của một hăng dệt may. Năm 1923, Alibert được trắng án sau một phiên ṭa đại h́nh sau vụ bà ta bắn chồng ḿnh ở London Savoy.[35]
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Trị v́

    Edward VIII cùng với các thành viên của College of Arms trong phiên Khai mạc Nghị viện, 3 tháng 11, 1936
    Vua George V băng hà ngày 20 tháng 1 năm 1936, Edward kế vị ngôi vua với vương hiệu Edward VIII. Ngày hôm sau, được hộ tống bởi Simpson, ông phá vỡ tục lệ khi chứng kiến buổi tuyên thệ đăng cơ của ḿnh từ một cửa sổ ở Cung điện St James.[46] Ông trở thành vị quân vương đầu tiên của Đế quốc Anh ngồi máy bay từ Sandringham đến Luân Đôn để tiếp kiến Hội đồng cơ mật.[11]
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]
    https://s20.postimg.cc/rn4jcacdp/Edward_VIIIcoin.jpg
    Tiền nửa mặt in chân dung Edward VIII
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Thoái vị
    Bài chi tiết: Khủng hoảng thoái vị của Edward VIII
    https://s20.postimg.cc/4yfccqafh/Kin...rs_Simpson.jpg
    Edward VIII và Wallis Simpson trong ḱ nghỉ của họ ở Địa Trung Hải, 1936.
    Ngày 16 tháng 11 năm 1936, Edward mời Thủ tướng Anh Stanley Baldwin đến Cung điện Buckingham và bày tỏ ư định của ông là kết hôn với Wallis Simpson sau khi bà ta hoàn thành thủ tục li hôn. Baldwin nhấn mạnh với ông rằng thần dân của vương quốc cảm thấy rằng cuộc hôn nhân này về mặt đạo đức là hoàn toàn bất hợp lư, bởi v́ Giáo hội Anh thời đó phản đối việc tái hôn sau khi li hôn, và người ta sẽ không tán thành việc Simpson trở thành hoàng hậu.[57] Là quốc vương, Edward c̣n đảm nhận vai tṛ Thủ lĩnh tối cao của Giáo hội Anh, và các giáo sĩ đều muốn ông phải chấp hành những quy chế của Giáo hội.
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Quận công Windsor
    Ngày 12 tháng 12 năm 1936, tại cuộc họp của Hội đồng cơ mật Vương quốc Anh, George VI tuyên bố ông sẽ phong cho hoàng huynh là "Quận công Windsor" và danh xưng "Điện hạ" (Royal Highness).[71] Ông ta muốn đây là đạo luật đầu tiên dưới thời của ḿnh, mặc dù công văn chính thức chưa được kư cho đến tận ngày 8 tháng 3 năm tiếp theo. Trong suốt thời gian đó, Edward được gọi là Quận công Windsor. Ư của George VI là tấn phong Edward làm quận công hoàng gia đảm bảo rằng ông không thể ứng cử vào cả Thượng lẫn Hạ viện.[72]
    Chứng thư ngày 27 tháng 5 năm 1937 tái phong tặng "danh hiệu, tôn hiệu hoặc thuộc tính của Royal Highness" cho Quận công xứ Windsor, nhưng đặc biệt nhấn mạnh rằng "vợ và hậu duệ của ông, nếu có, sẽ không được chia sẻ danh hiệu và tôn hiệu này". Vài chính trị gia khuyên rằng việc tái xác nhận là không cần thiết bởi v́ Edward sẽ tự động mang các danh hiệu này, và bà Simpson với tư cách là vợ của một hoàng thân nghiễm nhiên sẽ có danh xưng Her Royal Highness; những người khác cho rằng ông sẽ bị tước đi tất cả danh hiệu hoàng gia, và chỉ c̣n được gọi là một cách đơn giản là "Quư ông Edward Windsor". Ngày 14 tháng 4 năm 1937, Tổng chưởng lư của Anh và Wales là Sir Donald Somervell nộp cho Bộ trưởng Nội vụ là Sir John Simon một bản ghi nhớ tóm tắt về quan điểm của Lord Advocate T. M. Cooper, Luật sư Nghị viện Sir Granville Ram, và chính ông ta:
    1. Chúng tôi nghiêng về quan điểm rằng sự thoái vị của Quận công Windsor có thể đă không kèm theo yêu cầu về quyền là Royal Highness. Nói cách khác, không có lư do ǵ để biện bác nếu nhà vua quyết định rằng loại trừ ông ta khỏi sự kế thừa trực hệ và loại bỏ danh hiệu của ông ta theo chứng thư.
    2. Tuy nhiên câu hỏi này phải được xem xét trên cơ sở thực tế rằng, v́ lư do đó cũng là dễ hiểu, ông ta được sự chấp thuận của Thánh thượng nên sẽ được gọi là Royal Highness trong các sự kiện và văn kiện chính thức. Theo tiền lệ rơ ràng là hôn thê của một Royal Highness sẽ đồng thời mang danh hiệu này trừ phi có một số lư do thích hợp để loại trừ quyền đó của bà ta.
    3. Chúng tôi đi đến kết luận rằng người vợ không thể đ̣i quyền đó trên bất ḱ cơ sở pháp lư này. Quyền được sử dụng danh hiệu và tôn hiệu, theo cái nh́n của chúng tôi, nằm trong đặc quyền của Thánh thượng và Ngài có đủ quyền lực để cấp chứng thư tỏ ư đồng t́nh hay phản bác những sự việc tương tự như vậy.[73]
    https://s20.postimg.cc/lyy8lfq1p/Chateau_Cand_-_B.jpg
    Château de Candé, địa điểm tổ chức đám cưới của Windsors
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Đệ Nhị Thế Chiến

    Edward trong một buổi duyệt binh với Robert Ley, 1937.
    Tháng 10 năm 1937, Quận công và Quận nương đến thăm nước Đức mặc cho lời khuyên từ chính phủ Anh, và hội kiến với Adolf Hitler tại nơi nghỉ ngơi Obersalzberg của ông ta. Chuyến thăm được các phương tiện truyền thông Đức liên tục đưa tin. Trong chuyển thăm đó Quận công đă có hành động chào kiểu Đức Quốc Xă.[79] Cựu Đại sứ Áo, Bá tước Albert von Mensdorff-Pouilly-Dietrichstein, là em họ và bạn thân của vua George V, tin rằng Edward ủng hộ phát xít Đức như một đồng minh giúp chống lại chủ nghĩa cộng sản, và thậm chí c̣n muốn lập liên minh với người Đức.[80] Theo như Quận công Windsor, kinh nghiệm từ "những cảnh kinh dị bất tận"[81] dưới thời Đệ Nhất Thế Chiến khiến ông ủng hộ việc ḥa hoăn. Hitler cho rằng Edward là một người bạn tốt của Đức Quốc Xă và nghĩ rằng quan hệ Anh - Đức sẽ cải thiện hơn nhiều nếu như Edward không thoái vị. Albert Speer trích dẫn phát ngôn của Hitler: "Tôi chắc chắn rằng thông qua ông hai nước có thể lập một mối quan hệ hữu nghị lâu dài. Nếu ông ở lại [ngai vàng], mọi thứ sẽ khác. Việc thoái vị của ông là một mất mát lớn cho chúng ta."[82]
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Quận công và Công nương Windsor tại Bồ Đào Nha, 1940.
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Cuối đời
    https://s20.postimg.cc/s1agp46a5/The...ndsor_1945.jpg
    Quận công năm 1945.
    Chiến tranh kết thúc, hai vợ chồng trở lại Pháp và nghỉ hưu trong quăng đời c̣n lại và từ đó đến chết ông không c̣n giữ chức vụ ǵ nữa. Trợ cấp cho Quận công được tăng lên theo đề nghị của chính phủ và các mối làm ăn bất hợp pháp.[11][111][112] Thành phố Paris cấp cho Quận công một ngôi nhà ở 4 Route du Champ d'Entraînement, Neuilly-sur-Seine thuộc Bois de Boulogne, với danh nghĩa cho thuê.[113] Chính phủ Pháp miễn cho ông khỏi nộp thuế thu nhập,[111][114] và hai người có thể mua đồ miễn thuế thông qua đại sứ Anh và các đại biểu quân sự.[114] Năm 1951, Quận công xuất bản cuối hồi kư, A King's Story, trong đó ông bày tỏ sự bất đồng của ông với nền chính trị tự do.[18] Tiền bản quyền từ cuốn sách bổ sung đáng kể cho thu nhập của ông.[111] Chín năm sau, ông xuất bản, A Family Album, chủ yếu viết về thời trang và thói quen của hoàng gia, từ thời Nữ hoàng Victoria cho tới thời tổ phụ và phụ thân ông, đồng thời c̣n nói về thị hiếu của riêng ông.
    Quận công và Công nương ngày càng trở nên nổi tiếng và trở thành một phần trong những chuyện phiếm chốn công cộng những năm 1950 và 1960. Họ đi lại thường xuyên giữa Paris và New York; Gore Vidal, người từng tiếp kiến vợ chồng Windsors trong vài dịp công cộng, tường thuật về sự rỗng tuếch trong cuộc đàm thoại với Quận công.[115] Hai người thường đánh những con chó mà họ nuôi.[116]
    Tháng 6 năm 1953, thay v́ đến tham dự Lễ đăng quang của Nữ hoàng Elizabeth II ở Luân Đôn, Quận công và Công nương theo dơi buổi lễ qua truyền h́nh ở Paris. Quận công nói rằng không có tiền lệ vua cũ tới dự lễ đăng quang của vua mới. Quận công được trả tiền hoa hồng cho những bài viết của ông trong Sunday Expressvà Woman's Home Companion, cũng như một quyển sách ngắn, The Crown and the People, 1902–1953.[117]


    Tổng thống Mỹ Richard Nixon cùng với vợ chồng Quận công Windsor năm 1970.
    Năm 1955, họ đến thăm Tổng thống Dwight D. Eisenhower tại Nhà Trắng. Cặp đôi xuất hiện trong chương tŕnh phỏng vấn Person to Person của đài Edward R.Murrow năm 1956,[118] và chương tŕnh phỏng vấn 50 phút của BBC năm 1970. Năm đó, họ được mời làm khách mời danh dự trong một buổi tiệc tại Nhà Trắng của Tổng thống Richard Nixon.[119]
    [colr=red]Bài quá dài, phải cắt bớt[/color]

    Qua đời và di sản
    https://s20.postimg.cc/di3bnqnfx/The...ndsor_1970.jpg
    Quận công Windsor năm 1970
    Ngày 28 tháng 5 năm 1972, Quận công Windsor qua đời tại tư gia ở Paris, không đầy một tháng trước sinh nhật lần thứ 78 của ông. Di thể của ông được đưa trở về Anh, quàn tại Nhà nguyện St George, Lâu đài Windsor. Lễ tang được tổ chức ở nhà thờ ngày 5 tháng 6 trước sự chứng kiến của nữ hoàng, gia đ́nh hoàng gia và Công nương Windsor, Wallis ở lại Cung điện Buckingham trong tang lễ. Ông được an táng ở Royal Burial Ground sau hoàng lăng của Nữ hoàng Victoria và Hoàng thân Albert tại Frogmore.[123]Theo thỏa thuận năm 1965 giữa Nữ hoàng Elizabeth II, Quận công và Công nương đă lên kế hoạch cho buổi lễ mai táng dành cho họ sau này trong nghĩa trang Green Mount Cemetery ở Baltimore, cũng là nơi phụ thân của Công nương được mai táng.[124] Bà Công nương ngày càng trở nên yếu đuối, đau khổ, và mắc chứng mất trí nhớ ngày càng trầm trọng, rồi qua đời 14 năm sau, được an táng bên cạnh chồng.[125]
    Theo cái nh́n của những sử gia như Philip Williamson, theo nhận thức đương đại th́ việc thoái vị là v́ những lư do chính trị hơn là sai lầm về tôn giáo, và hiện nay tái hôn sau khi li hôn ngày càng trở nên phổ biến và được xă hội chấp nhận. Theo quan điểm hiện nay, những hạn chế về tôn giáo ngăn cản Edward tiếp tục làm vua sau khi cưới Simpson "dường như là sai lầm, không phải là lư do chính đáng" để bắt ông phải thoái vị.[126]

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •