Page 74 of 74 FirstFirst ... 24647071727374
Results 731 to 732 of 732

Thread: Ngày này năm xưa

  1. #731
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,088
    Thế-hệ bánh ḿ kẹp (2/2)

    http://phu-tran.blogspot.com/2016/01...ep-phan-2.html
    https://nuocnha.blogspot.com/2019/10...pphu-tran.html

    Jan 14, 2016
    Thế-hệ bánh ḿ kẹp : Phần 2


    Cách đây đă gần bốn năm, tôi có viết một bài “tự thán” - Thế hệ bánh ḿ kẹp
    http://phu-tran.blogspot.com/2012/03...nh-mi-kep.html
    – một bài đă từng được chuyển tiếp trên nhiều diễn-đàn khác (có lẽ v́ bài đă nói lên được tâm-sự của nhiều người Việt tha-hương khác?)

    Thời gian trôi qua, cơn u buồn cũng nguôi ngoai đôi chút, tôi mới nhận thấy được trong lúc tâm tư nặng chĩu, tôi đă không đủ sáng suốt để nh́n xa, nh́n rộng và tôi chỉ thấy cây mà không thấy rừng. Và tôi đă chỉ nh́n một chiều, quên đi rằng trong trường-hợp này, không phải chỉ có thế-hệ chúng tôi là “thiệt tḥi”.
    Hôm nay, tôi xin được trả lại công-bằng cho thế-hệ con cháu qua bài này. Xin bắt đầu bằng một lá tâm-thư mà chúng có thể viết cho chúng ta.

    " Bố mẹ,
    Bố mẹ tự cho rằng bố mẹ thuộc một thế-hệ bánh ḿ kẹp và chúng con phần lớn đồng ư với những điểm bố mẹ nêu lên. Nhưng bố mẹ có biết không, những nỗi khó khăn, những nỗi khổ tâm của chúng con th́ đă có ai để ư đến chưa? Chúng con cũng chỉ là một thế-hệ bánh ḿ kẹp khác mà thôi. Đây này:

    Kẹp giữa 2 quê hương


    Nếu định-nghĩa “quê-hương” là nơi sinh sống của ḿnh (homeland), là quốc-gia của ḿnh th́ hiển-nhiên quê-hương chúng con là Mỹ (Pháp, Úc...). Chúng con sinh ra trên đất nước này, đương-nhiên mang quốc-tịch nước này (chứ không phải làm đơn xin quốc-tịch, đi thi và tuyên-thệ như bố mẹ), chúng con không phải “tạm trú” như bố mẹ, chúng con sống ở đây và có lẽ sẽ chết ở đây, trên quê-hương này.
    Chúng con "đi" Việt-Nam chơi như bất cứ nơi nào khác trên thế-giới chứ không “về” thăm nhà như bố mẹ.
    Nhưng nếu định-nghĩa “quê-hương” là đất của cha ông, của tổ tiên th́ quê-hương chúng con lại là Việt-Nam? Khái-niệm này mơ-hồ quá, chúng con không hiểu cho lắm. Tại sao trong cùng một gia-đ́nh mà lại có đến hai quê-hương? Ḿnh có thể có hai quê-hương không?
    Nói giả dụ, nếu hai nước gây chiến với nhau, súng của chúng con sẽ phảii chĩa vào ai?
    Rắc rối quá.

    Kẹp giữa 2 nền văn-hoá

    Sinh ra trên đất Mỹ, chúng con đi học trường Mỹ, có bạn học và hàng xóm Mỹ, chúng con nói tiếng Mỹ (không phải Mỹ bồi như bố mẹ) và chúng con c̣n có tên Mỹ (do bố mẹ đặt).
    Lối suy-nghĩ của chúng con là Mỹ, chúng con tin rằng tự-do, cá-nhân là nhất, vật chất là quan-trọng, làm nhiều tiền là thành-công và bất cứ ai cũng có thể thành-công (cái gọi là “American dream”).
    Lối sống chúng con gọi là “American way of life”, chúng con thích đi shopping, thích tiêu tiền, thích “enjoy life”, thích “have fun”, muốn làm ǵ th́ làm,...
    Phong-tục, tập-quán chúng con là Mỹ: Proms khi c̣n đi học, Halloween, Thanksgiving, ...
    Văn-hoá chúng con đúng là văn-hoá Mỹ.

    Nhưng bố mẹ ơi, tại sao chúng con vẫn đ̣i mẹ nấu phở, cuốn chả gị, làm cơm rang, ...?


    Cho dù đôi khi chúng con vẫn không thích nước mắm (mùi cá tanh quá), và nhất là sầu riêng (hôi quá), cho dù chúng con không thạo tiếng Việt, chúng con vẫn cảm thấy một cách mơ hồ Việt-Nam là một thứ ǵ quan-trọng cho chúng con và chúng con c̣n bao nhiêu câu hỏi không có câu trả lời:
    Tại sao trẻ con phải nghe lời bố mẹ, phải kính trọng người lớn? Tại sao ḿnh phải có bàn thờ tổ tiên? Tại sao phải tự hào là người Việt-Nam? Tại sao bố mẹ không dạy chúng con nói rành tiếng Việt, tiếng mẹ đẻ của chúng con?? Tại sao chúng con không biết ǵ về quê-hương, về văn-hoá của bố mẹ? Cuộc sống bố mẹ lúc trước như thế nào? Tại sao cả nhà lại dọn sang đây ở? Tại sao bố mẹ không nói ǵ cho chúng con biết?


    Mấy tháng trước, ở Philadelphia, cộng-đồng người Việt tổ-chức đi cung cấp thức ăn đến các trại người vô gia cư (Homeless centers) để cám ơn nước Mỹ đă đón nhận người Việt, chúng con mới hiểu được chút ít. Nghe ông giáo-sư kể chuyện “vượt biên”, chúng con mới hiểu qua những nỗi thống-khổ của dân-tộc Việt-Nam. Sau bữa đó, chúng con có lên Internet và google một loạt mới hiểu biết thêm về văn-hoá, lịch-sử của bố mẹ. Nhưng chúng con cũng chỉ biết qua loa thế thôi.

    Tâm-sự chúng con, ông nhạc sĩ người Pháp Marc Lavoine có lẽ đă hiểu thấu được khi ông viết bài nhạc Bonjour Vietnam (Hello Vietnam / Xin chào Việt-Nam) mà chị Phạm Quỳnh Anh thuộc thế-hệ chúng con đă tŕnh bày lần đầu tiên.
    Hello Viet Nam║ Pham Quynh Anh HD║Lyrics[HD Kara + Vietsub]


    Hăy kể tôi nghe về cái tên xa lạ và khó gọi...
    Tôi chỉ biết Người qua h́nh ảnh của chiến tranh,
    Một cuốn phim của Coppola, những trực thăng phẫn nộ…
    Hăy kể tôi nghe về nhà cửa, đường sá của Người,
    kể tôi nghe những điều tôi chưa biết,
    Những chợ nổi và thuyền tam bản gỗ…
    Một ngày kia, tôi sẽ về, về để chào cơi hồn tôi
    Một ngày kia, tôi sẽ về, về chào Người, Việt Nam ơi...
    Trong nguyện cầu, trong ánh sáng, t́m gặp lại anh em,
    Chạm tới hồn ḿnh, tới cội rễ, tới ḥn đất quê hương…
    Một ngày kia, tôi sẽ về, về chào Người, Việt Nam ơi...
    Một ngày kia, tôi sẽ về...


    Đúng như vậy, nhưng tâm-sự chúng con c̣n nặng hơn thế nữa.
    Bố mẹ ơi, văn-hoá Việt-Nam của chúng con ở đâu? Linh-hồn chúng con ở đâu?


    Kẹp giữa 2 xă-hội
    Lúc c̣n ở nhà với bố mẹ, chúng con như sống trong hai xă hội riêng biệt: ở trong nhà là Việt-Nam và ở ngoài đường là Mỹ, nhưng ngày nay, chúng con đă có đời sống riêng của chúng con mà đôi khi, chúng con vẫn c̣n cảm-tưởng như xă-hội bên ngoài có điều ǵ không đúng (?)
    Rơ ràng chúng con là người Mỹ nhưng chúng con có phải hoàn toàn là người Mỹ không? Sắc da chúng con không trắng, tóc chúng con không vàng, mắt chúng con không xanh, mũi chúng con không thẳng, chúng con không phải "caucasian", ...
    Cũng có khi, trong ánh mắt người trước mặt, chúng con có cảm tưởng là ḿnh (bị xem như) là người lạ. Thành công, tiến thân th́ chúng con sẽ đi được đến đâu? Có được như bất cứ người Mỹ da trắng nào khác không? Chúng con chợt tự hỏi.

    Bánh ḿ kẹp hay không, kẹp giữa ǵ? Vấn-đề này, chúng con không hiểu rơ lắm và không biết phân-tích ǵ hơn. Chúng con chỉ cảm nhận được một ít điều như vậy thôi.
    Bố mẹ ơi, chúng con vẫn cảm giác là trong đời sống chúng con vẫn thiếu thiếu một ǵ đó, một cái ǵ của chúng con mà không phải của chúng con, một cái ǵ đáng lẽ chúng con phải có mà chúng con không có. Một cảm giác mơ hồ không tả được nhưng ray rứt, khó chịu lắm. Hay đó là “tiếng gọi của cội-nguồn”?
    Bố mẹ ơi, chúng con là ai? "

    Quả thật là vậy. Đă là cư-dân th́ thế-hệ đầu, thế-hệ thứ nh́, hay thứ ba ǵ cũng thế thôi. Trường-hợp chúng ta đâu phải như người Âu-Châu, Trung-Hoa hay Nhật... đă ổn-định cả trăm đời rồi? Hơn nữa, những lớp cư-dân khác sang đây để mưu sống, để làm giàu, để thực-hiện giấc mơ Mỹ (American dream) trong khi chúng ta chỉ là những người di-tản buồn đă bỏ lại tất cả để t́m đường thoát thân.
    Di-cư th́ đôi khi đi cả gia-đ́nh ông bà, bố mẹ, con cháu, cả ba thế-hệ như vậy th́ thế-hệ thứ nhất, thứ hai, thứ ba c̣n nghĩa lư ǵ?
    Nói đâu xa, khi loạt người Bắc di-cư vào Nam năm 54, thế-hệ đầu cũng bỡ ngỡ ít nhiều đấy chứ?

    Con cháu chúng ta là người Mỹ
    Sinh ra bên Mỹ, sống bên Mỹ là thực-trạng con cháu chúng ta. Nếu chúng nói tiếng Mỹ như Mỹ, suy nghĩ như Mỹ, sống như Mỹ th́ cũng là điều tốt v́ đó là ưu-điểm giúp chúng thành-công trên nước Mỹ này. V́ cho dù cư-dân Á Đông tương đối được chấp-nhận hơn những cư-dân "da màu" khác, chúng cũng vẫn bị thành-kiến hay kỳ-thị.
    Khái-niệm “glass ceiling” (trần nhà bằng kính), bức cản vô-h́nh không cho phép người Mỹ không da trắng leo cao hơn một mức nào đó, không phải là chuyện dă-tưởng. Cho dù nước Mỹ này vẫn nhiều cơ-hội tiến-thân hơn rất nhiều quốc-gia khác (như Âu-Châu...).

    Con cháu chúng ta là người Việt-Nam
    Dù muốn, dù không, máu chúng nó vẫn là máu Việt, "gin" chúng nó vẫn là "gin" Việt và trách-nhiệm chúng ta là dạy dỗ con cháu ḿnh như người Việt, cho dù là những người Việt sống trên nước ngoài.
    Nhưng đôi khi chúng ta không giữ tṛn vai tṛ ḿnh, v́ lư-do này hay cớ nọ. Tại v́ chúng ta quá bận rộn với công việc định cư và miếng ăn cho cả gia-đ́nh? Tại v́ cái buồn tủi mất nước đă khiến ta muốn quên hết đi để lật qua một trang sử mới? Tại v́ chúng ta chui đầu dưới cát như những con đà-điểu để trốn tránh sự-thật hay trách-nhiệm? Tại v́...?
    Nói như vậy không phải để tự dằn-vặt ḿnh làm ǵ, nhưng để tự nhắc lại là con cháu chúng ta cần chúng ta d́u dắt để thành nhân, thành tài trong ngữ-cảnh đặc-biệt này của chúng.
    Có một năm họp mặt gia-đ́nh bên Cali, một hôm, thấy thằng con trai tôi có vẻ hậm hưc, không vui, tôi hỏi có chuyện ǵ th́ nó không muốn nói rồi sau đó cơn bực tức chợt trào ra:
    - Con sang thăm bố và gia-đ́nh, cả nhà cứ nói chuyện với nhau luôn miệng mà con chẳng hiểu ǵ cả, con không bực sao được? Con có cảm-tưởng ḿnh là người xa lạ trong chính gia-đ́nh ḿnh.
    Ḷng tôi quặn đau, tôi đă "quên" bẵng là nó không hiểu tiếng Việt, tôi có bao giờ dạy nó được chữ nào đâu? Tôi vừa xấu hổ, vừa thương xót con, tôi chỉ biết ôm nó vào ḷng, vỗ về nó, xin lỗi nó.
    Vâng, là phụ-huynh, chúng ta có trách-nhiệm d́u dắt con cháu trên con đường đi t́m chính ḿnh của chúng. Và tôi cũng vui khi thấy có những nhóm sinh-hoạt nhỏ đă và đang dốc công làm nghĩa-vụ của ḿnh.

    Con cháu chúng ta là người Mỹ gốc Việt
    Một đặc-tính tốt của quốc-gia hợp chủng quốc này là công-nhận gốc gác của người cư-dân. Người Ái-Nhĩ-Lan (Ireland) vẫn mừng lễ Saint Patrick, người Mễ-Tây Cơ có lễ Cinco de mayo (mồng 5 tháng 5), người Á-Đông vẫn mừng Tết âm-lịch, ... và chữ "phở" đă được vào từ-điển Mỹ.
    Đây là điều-kiện để con cháu chúng ta thành-công trên đất Mỹ như người Mỹ mà vẫn ǵn giữ được cội-nguồn của ḿnh.
    Chúng ta có thể bàn căi măi về vấn-đề này nhưng thực-tế vẫn là vậy : thế-hệ "tạm cư" của chúng ta không c̣n ǵ để nói nhưng những thế-hệ "định-cư" của con cháu chúng ta mới thật-sự là quan-trọng.
    Trách-nhiệm chúng ta là giúp cho con cháu chúng ta ra khỏi trạng-thái "bánh ḿ kẹp", thành tài, thành nhân và măi măi hănh-diện về ḍng máu "Con Rồng Cháu Tiên" của chúng ta.
    V́ trên bất cứ đất nước nào, Mỹ, Pháp, Úc, Gia Nă Đại, ..., con cháu chúng ta cũng vẫn mang ḍng máu bất-khuất đó, ḍng máu của Việt-Nam quê hương ta ngạo-nghễ.

    Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ - Hoàng Oanh & Hợp Ca



    Yên Hà, tháng Giêng, 2016
    Posted by Thanh Tuyền and Ngọc Phú at 8:00 AM

  2. #732
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    3,530

    ngày này năm xưa;.. uống nước ...nhớ nguồn.. và đàn con cháu ngày nay ...!

    ngày 20 - 10 - 2019.. tiết trời thay đổi .. khuya hôm qua đă có frost,.. giá băng trên nóc nhà khoe swcs trắng phau trong nắng ban mai.. và bây giờ màu nắng hanh vàng trong như hổ phách... đẹp lắm và cũng lạnh buốt.. đàn chắt vui chơi c̣n anh lăo đang trầm tư giữ ánh lửa sưởi bập bùng toả hơi nóng....
    khuya hôm qua sau khi đọc những bài tren thư mục này.. đă làm cho Ng.H chạnh ḷng nhớ lại.. quê hương tôi ngày đó và bây giờ là.. tôi đang nằm cạnh bầy chắt đủ sác tộc vây quanh.. Nhưng trong ḷng th́ thạt là sung sướng dù là không phải do giọ máu của tôi...
    -.. anh ơi !.. đêm qua Hg có ḷ ṃ lên mạng và loạt bài đăng lên có nêu lên vấn đề của bánh ḿ kẹp... đàn trẻ nay chúng biết ǵ bveef quê hương bỏ lại và v́ sao chúng lại sanh ra trên vùng đất xứ người ?
    -.. tôi cũng mới có dọc đây thôi ... người viét đè tài này cũng rất là sâu sắc.. thế nhưng chúng ta v́ một hoàn cảnh.. một cung cách đẻ bảo toàn cho đời sống và sinh mạng.. th́ sự ra đi bỏ lại quê hương phía sau... quả là thương sót.. vết thương ḷng này khó nguôi ngoai lắm đó !
    -.. nhưng mà sống trong gia đ́nh của chúng ḿnh.. Hương đâu có nh́n thấy hay nghe đến những ǵ than trách hay phiền muộn cho một chốn quê mà chúng ta đă vội bỏ chạy để giữ cho toàn mạng sống đâu mà...?
    -.. chúng ta đă bỏ chạy và t́m dường chạy trốn đó là đẻ bảo toàn.. giữ ǵn mạng sống cho con cháu cho tương lai th́ mới có những gịng chữ gơ lên mạng đẻ ngày hôm nay chũng ta được đọc..! chứ nếu ở lại để rồi.. mất mạng.. th́ đâu c̣n có ai thắc mắc dến hay nhớ đến thảm cảnh đẻ mà gơ lên cho mọi người cùng đọc.. cùng cảm thông cho gịng đời đă đưa đẩy chúng ta đén hoạt cảnh sinh sống ngày nay..!
    -.. có sang nằm ngủ với đàn chắt mới thấy sự giáo dục gia đ́nh và đàn cháu chắt của chúng ḿnh cũng vẫn c̣n đầy nét văn hoá của quê hương bỏ lại đă xa vời..!... một bầy đủ cả mắt xanh da trắng da vàng bi bô mà chúng cũng hội nhập thật là nhanh vào gịng đời bản xứ.. cũng bi bô.. cũng khoanh tay cúi đầu chào khách.. càm đũa cũng được cầm dao nỉa cũng như dân da trắng ... vạy anh đă làm ǵ dể cho đàn chắt của anh chúng có nề nếp như vậy ??
    -.. tthif d́ thử nghĩ xem là làm cách nào.. đẻ cho chúng thích thú.. và thương nhau như chung mộ gịng sữa mẹ.. ?
    khi mới sanh ra là đă biết giữ lấy bầu sữa của mẹ đang cho bú.. và chúng được nghe tiếng ru của mẹ khi khép bờ mi ch́m vào giấc ngủ.. cái tiềm thức dó đă ghim sâu vô khối óc non nớt cái ngôn ngữ cái t́nh mẫu tử và cái cội nguồn phogng hoá của một dân tộc... đó là cách mà tôi đă đem áp dụng vào cách nuôi nấng dám trẻ ngày nay... d́ nh́n xem, cả dám trẻ hay bu chung quanh ông Nội hay bu quanh các bà.. Tinhf cảm dành cho chúng lúc đầu đời non nớt là sơ sinh chúng cũng biết sợ biét t́m nơi dựa dẫm và tôi đă t́m cách thay những bà mẹ bận rộn v́ công việc .. nen đem đến cho chúng một nơi .. một ṿng tay nương dựa và d́ nh́n thấy.. 2 thăn cụ mới đầy tháng sang ngủ đă biết nấp vào ṿng tay của ông Ngoại đẻ ngủ .. và sau sưa yên giấc không giật ḿnh thức giấc nửa đêm ... c̣n bày trẻ lớn hơn.. cũng đày chật cả cái giường kíngsize.. và cuộc sóng của chũng cũng đi vào ngăn nắp... c̣n trong lúc thức.. chúng được nghe ông nghe cụ kể chuyện cổ tích.. như những ǵ mà d́ đă thấy...
    C̣n lũ trẻ khi đi trường th́ tôi đăn dành thời giowf nh́n đến những ǵ mà chúng học được ở trường lớp và cách giải quyết thường chúng hay gặp.. ḿnh nghe chúng nói và ḿnh cũng khai mở cái trí khôn của chúng khi chúng giao tiếp với xă hôi học đường..
    .......cho đến lớn lên.. ḿnh không chen lấn vào những vui choi của chúng mà ḿnh phải t́m cách sắp đặt cái thời biểu lúc nào xem tivi tán gẫu.. lúc nào dành cho homeworks.. và giờ nào đi ngủ sao cho dủ 8 giờ thẳng giấc... Lớn lên th́ nh́n các cô chú đă ra đời.. những ciecs xe sang trọng.. những bộ quần áo.. giày dép hàng hiệu.. và những bộ cánh chưng diện..
    ...... đó là đích mà chúng sẽ tiến đến và phải tiến đến.. đạt bằng được.. mà muốn có .. muốn đạt th́ lại phải nhờ đén thông minh và chăm chỉ cần cù th́ sẽ có những thứ mà chúng đang mơ đến hôm nay..

    -.. anh nghĩ nhiều cho đàn trẻ nhỉ.. anh hy sinh nhiều cho gia đ́nh.. anh cảm thấy sao ??

    -.. nh́n thành quả hôm nay mà ḷng tự cảm thấy đă làm tṛn bỏn phạn làm cha mẹ.. ông bà của đàn trẻ.. trong ḷng thật an vui v́ thấy cháu chắt nên người.. nhát là không có một tiếng than phiền hay mắng chửi từ miệng tiếng thế gian.
    -.. cảm ơn anh đă cho Hg vè sống với gia đ́nh.. 2 đứa con của ông Paul( người bạn của nmq đă đem Ng.H sang Pháp qua diện kết hôn).. mà anh ơi 2 cháu con hờ của Hg..
    -.. th́ hôm về Bỉ các cháu cũng có đến và nay...

    -.. hôm qua 2 đứa cũng đă báo cáo sang cho Hg là chúng sẽ thường xuyên.. chắc là muốn gởi 2 đứa cháu gái mới vào Trung học sang nhờ gia đ́nh bên chị Cathy nuôi giúp...

    -.. đàn trẻ vào dời với 2 bàn tay trắng.. c̣n ḿnh th́ giúp chúng bằng cách chỉ cho chúng cách đào sới đống đất ven đường, trên ruộng... bằng chính bàn tay và sức lao động của chúng...đào lên mà t́m lấy cái mà chúng muốn có..
    -.. ít gịng chia sẻ sau khi ngồi nghe anh già thuyét tŕnh... bây giờ c̣n phải lo cho bầy trẻ đi tắm nắng...../.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •