+ Reply to Thread
Results 1 to 3 of 3

Thread: Hoàng Phủ Ngọc Tường sắp chết vẫn nói dối

  1. #1
    Member doisoente's Avatar
    Join Date
    10-08-2010
    Posts
    335

    Hoàng Phủ Ngọc Tường sắp chết vẫn nói dối

    Hoàng Phủ Ngọc Tường sắp chết vẫn nói dối


    Hai anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và Hoàng Phủ Ngọc Phan vốn bà con gần với tôi v́ chúng tôi cùng có chung một ông cố, đó là Tuần vũ Hoàng Hữu Xứng. Năm 1882, khi Henri Rivière đánh thành Hà Nội th́ Tổng đốc Hoàng Diệu tuẫn tiết c̣n Tuần vũ Hoàng Hữu Xứng th́ tuyệt thực. Tuần vũ Hoàng Hữu Xứng là cố nội của Hoàng Phủ Ngọc Tường-Hoàng Phủ Ngọc Phan c̣n tôi th́ gọi Ông là cố ngoại. Thân phụ cặp bài trùng Việt cộng ác ôn v́ là con quan lớn nên được tập ấm, tôi gọi là cậu Ấm Hoàng Hữu Dực. Thời Pháp thuộc, cậu Ấm Dực làm xếp ga An cựu, Huế.
    Bài viết hôm nay tập trung vào một chi tiết duy nhất gạn lọc ra từ đoạn văn sau đây, mới được phổ biến rộng răi trên mạng lưới vào ngày đầu tháng hai này. Trích: “Để chứng tỏ ḿnh là người trong cuộc, tôi đă dùng ngôi thứ nhất- ‘tôi’, ‘chúng tôi’ khi kể một vài chuyện ở Huế mậu thân 68. Đó là những chuyện anh em tham gia chiến dịch kể lại cho tôi, tôi đă vơ vào làm như là chuyện do tôi chứng kiến. Đặc biệt, khi kể chuyện máy bay Mỹ đă thảm sát bệnh viện nhỏ ở Đông Ba chết 200 người, tôi đă nói: ‘Tôi đă đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên th́ toàn là máu... Nhất là những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra’. Chi tiết đó không sai, sai ở chỗ người chứng kiến chi tiết đó không phải là tôi, mà là tôi nghe những người bạn kể lại. Ở đây tôi là kẻ mạo nhận, một việc rất đáng xấu hổ, từ bé đến giờ chưa bao giờ xảy ra đối với tôi.” Hết trích. (Tôi tôn trọng cách tŕnh bày về h́nh thức của tài liệu, nhất là những ḍng chữ tô đậm trong nguyên văn.)
    Theo các chi tiết phổ biến trên internet th́ Hoàng Phủ Ngọc Tường, 81 tuổi, hiện lâm bệnh nặng, đă đọc cho con gái chép lại lời y thành bài viết xuất hiện dưới đầu đề “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn”. Như đă báo trước, cá nhân tôi không đếm xỉa đến những lời thanh minh trần t́nh của tên Việt cộng sắp chết mà chỉ chú trọng vào lời kể của y, theo đó ở Đông Ba có một bệnh viện nhỏ bị máy bay Mỹ thả bom giết chết hai trăm người. Người viết đặt tiền đề như vậy làm giả thuyết – nghĩa là nêu vấn đề ra theo tinh thần khoa học để giải thích một hiện tượng ngoài đời hay trong tự nhiên nào đó (trong trường hợp này là vụ gọi là Mỹ thả bom giết hai trăm người ở một bệnh viện toạ lạc tại Đông Ba, Huế) – và tạm chấp nhận sự kiện liên hệ tuy chưa thể kiểm nghiệm, chứng minh hầu căn cứ vào đó mà phân tích, suy luận.
    ***
    Những ai ở Huế lâu ngày đều biết đến các cơ sở điều trị quân dân y: Bệnh viện Trung ương Huế trên đường Lê Lợi cạnh ḍng Hương giang, Quân y viện Nguyễn Tri Phương trong Mang Cá, nhà Hộ sinh ở Tây Lộc. Các khu vực Đông Ba, Gia Hội là những vùng buôn bán sầm uất, có nhiều phố xá nhộn nhịp, có nhiều nhà cửa dân chúng đông đúc. Không có khoảnh đất trống nào đủ rộng lớn để xây một bệnh xá hay bệnh viện nhỏ. Nếu Mỹ thả bom trúng bệnh viện mà chết ngay một lúc đến hai trăm người th́ cơ sở khám bệnh và nhận người ốm đau nằm điều trị phải được trang bị ít nhất cũng năm mươi giường bệnh. Thế nhưng không người dân Huế nào biết đến hay nhận được công việc phục vụ trực tiếp cho những nhu cầu nhất định về y khoa pḥng ngừa, y khoa chẩn đoán, y khoa điều trị dành cho số đông, có tổ chức thành nề nếp và có tiếng vang trong vùng; chỉ có bọn Vẹm từ trên rừng về là sưng sưng bảo rằng có một cơ sở y khoa như vậy! Vạn nhất nếu bom “đế quốc” vô t́nh đánh sập bệnh viện, giết một loạt hai trăm người th́ đám truyền thông cộng sản hay thân cộng tại sao đều câm như hến và mù tịt cả lũ ? Chúng luôn luôn theo dơi rất kỹ các tội ác do “đế quốc Mỹ, kẻ thù của nhân dân ta và nhân dân thế giới” gây ra cơ mà, đời nào chúng chịu ngậm câm nhắm mắt trước một vụ thảm sát lớn lao như vậy? Chúng chả rêu rao ầm ỹ vụ được chúng tuyên truyền là “giặc lái Mỹ” ném bom xuống khu Khâm Thiên, Hà Nội gây tổn hại cho bệnh viện cận kề là ǵ? Chúng thổi phồng vụ chuồng cọp ở các trại giam Việt cộng tại Côn Đảo, Phú Quốc một cách vô liêm sỉ. Chúng láo khoét bảo phe quốc gia đă đầu độc hàng loạt tù hàng binh; sau ngày 30-04, lại cũng chính chúng trơ tráo sượng sùng công nhận là không hề có chuyện đó. Cái lối mô tả Mỹ ném bom giết hai trăm người ở Bệnh viện Đông Ba cũng cùng bài bản với lời tố cáo của nhà sư Thích Nhất Hạnh theo đó Mỹ thả bom giết ba trăm ngàn dân Bến Tre trong khi thực ra dân số toàn tỉnh Bến Tre chỉ có chưa đến một trăm ngàn người. Vả lại miệng lưỡi điêu ngoa của Việt cộng chuyên môn đưa ra những con số nạn nhân phóng đại một cách nham hiểm và tṛn trịa một cách ngu ngốc. Lê Duẩn đă từng tuyên bố là “Mỹ Diệm” lê máy chém đi khắp nơi chặt đầu năm trăm đảng viên cộng sản. Toàn là những con số tṛn trặn tṛn vo. Năm trăm của Lê Duẩn, hai trăm của Hoàng Phủ Ngọc Tường, ba trăm ngàn của Thích Nhất Hạnh!
    Tuy nhiên Hoàng Phủ Ngọc Tường chỉ biết ăn gian nói dối mà ăn gian nói dối một cách ngu xuẩn, u mê. Thoạt tiên cặp bài trùng đội lốt quỷ sứ họ Hoàng Phủ trút tội lên đầu Mỹ, chúng bù lu bù loa bảo pháo và bom của Mỹ giết đồng bào Huế nhưng đến khi đồng bào Huế và chứng nhân nước ngoài quan sát thấy các thi hài khai quật từ những hố chôn tập thể chỉ mang những vết thương bằng vũ khí đạn dược của bộ binh, thậm chí bị đánh vỡ sọ găy tay, bị trói cánh khủy nằm chồng lên nhau, chứ không hề có mảnh bom hay viên đạn nào của Mỹ trong thi thể th́ chúng thấy ḿnh bị hố nặng. Thế nhưng biết bị hố th́ trễ quá rồi, mặt nạ Satan Mephisto đă hiện nguyên h́nh quá rơ. Ăn gian mà ngu, nói dối mà đần, phải chăng v́ vậy mà cả Hoàng Phủ Ngọc Tường lẫn Hoàng Phủ Ngọc Phan đều coi như hoàn toàn thất sủng sau ngày 30-04 mặc dầu cả hai tên đều đă mang trên h́nh hài một thành án, một thiết án muôn đời không cởi bỏ được.
    ***
    Mỗi con người đều là một thành viên của lịch sử. Quyết đoán về một nhân vật lịch sử là việc không phải dễ và càng lên tiếng mạnh mẽ càng hay rơi vào sai lầm. Mục đích nên nhằm khi nh́n lại quá khứ lịch sử là t́m hiểu một cách tương đối vô tư để nhận định cho chính xác, may ra sẽ rút được phần nào kinh nghiệm cho cuộc sống vốn rất dễ bị xáo trộn khuấy động do những sự bồng bột nhất thời có thể che khuất lương tri. Dẫu sao đi nữa th́ với kẻ thành tâm t́m hiểu việc nước, thái độ b́nh tĩnh nhận xét, tinh thần phân tích khoa học là những điều kiện thuận lợi để tới gần sự thật.
    Trước khi chết, Hoàng Phủ Ngọc Tường muốn gột rửa phần nào tội ác tày trời đối với đồng bào nhất là đồng bào Huế. Huế là nơi y chào đời, lớn lên, ăn học và giảng dạy. Cộng sản mà đứng trước ngưỡng cửa tử sinh th́ cũng phải thấy là việc trọng đại. Biện pháp duy nhất để chạy tội chỉ có thể là đổ tội cho tha nhân, và dễ dàng hơn nữa, cho ngoại nhân. Bom Mỹ đă giết hai trăm đồng bào vô tội ở Đông Ba, Hoàng Phủ Ngọc Tường quả quyết một cách rất đần độn như vậy. Nhưng dữ kiện này, vẫn theo chính mồm miệng điêu ngoa của y, vốn xuất phát từ một tên Việt cộng khác; y chỉ nhập nhằng, lưu manh quơ vào cho ḿnh. Làm sao y dám nhận xằng như vậy một khi chẳng có bằng chứng cụ thể, khách quan nào hết cả?
    Hoàng Phủ Ngọc Tường đă gian mà lại ngu. Sống th́ gian và ngu, gần chết lại càng gian và ngu hơn.
    11-02-2018

    Trần Văn Tích

  2. #2
    Member doisoente's Avatar
    Join Date
    10-08-2010
    Posts
    335

    DIỄN TIẾN CUỘC THẢM SÁT Ở GIAI ĐOẠN II TẠI HUẾ VÀO MẬU THÂN 1968


    DIỄN TIẾN CUỘC THẢM SÁT Ở GIAI ĐOẠN II TẠI HUẾ VÀO MẬU THÂN 1968


    Liên Thành

    Diễn tiến cuộc thảm sát đồng bào Huế ở Giai Đoạn II này được chia làm ba khoảng thời gian:
    - Phối trí lực lượng
    Đại lực lượng an ninh của cộng quân thi hành cuộc tắm máu đồng bào vô tội Huế gồm:
    1. An Ninh Khu ủy Trị-Thiên do Tống Hoàng Nguyên chỉ huy. 2. Lực lượng của Công An Trị-Thiên-Huế do Đại tá VC Nguyễn Đ́nh Bảy tự Bảy Lanh chỉ huy.
    3. Lực lượng An ninh và Bảo vệ Khu Phố do Nguyễn Đắc Xuân chỉ huy.
    Ước lượng quân số khoảng trên hai ngàn người của Quân Khu Trị-Thiên tung vào cuộc hành quân để lùng diệt, truy quét thành phần ác ôn, tàn binh “ngụy”, Công An Cảnh Sát “ngụy”, các thành phần làm tay sai cho t́nh báo CIA.
    Trong hai ngàn người trên, lực lượng An Ninh và Bảo Vệ Khu Phố của Nguyễn Đắc Xuân có khoảng từ 700 đến gần một ngàn người. Đây là một lực luợng nguy hiểm nhất đối với dân chúng Huế và cũng sắt máu tàn bạo như lực lượng Công An Khu ủy Trị-Thiên của Tống Hoàng Nguyên, và Công An Thừa Thiên-Huế của Nguyễn Đ́nh Bảy. Tại sao lực lượng An Ninh và Bảo vệ Khu phố của Nguyễn Đắc Xuân lại nguy hiểm nhất? V́ bọn chúng là đám cơ sở nằm vùng đă bám rễ lâu đời trong thành phố Huế, dưới dạng là những tên thầy bói như tên thầy bói Diệu Linh, những tên làm việc lao động như tên thợ nề Nguyễn Bé, đặc biệt là những tên núp lén kín đáo dưới dạng các Phật tử, các khuôn hội gia đ́nh Phật tử như các tên: Lê Hữu Tư, tên Nguyễn Xin chủ nhà máy cưa, tên Nguyễn Hải chủ khách sạn Hương B́nh, chủ tiệm thuốc Bắc Thiên Tường. Và quan trọng nhất là đám phản loạn Học Sinh Sinh Viên Phật tử, lực lượng trực thuộc của Thích Trí Quang, Thích Đôn Hậu đă tích cực tham gia cuộc phản loạn vào năm 1966. Sau khi thất bại bọn chúng đuợc Khu ủy, Thành ủy, Thị ủy Việt Cộng đưa lên mật khu để bảo toàn lực lượng nay trở về lại thành phố tha hồ chém giết dân lành trả mối hận xưa.
    Kế hoạch của cuộc bạo lực cách mạng hay bạo lực đỏ được cộng quân phân chia làm 3 giai đoạn:

    1. Gọi tŕnh diện đợt 1.

    Đại lực lượng sát thủ này được chia thành nhiều toán nhỏ, rải đều mọi khu gia cư thuộc 3 quận trong thành phố Huế đó là Quận I, Quận II, và Quận III.
    Mỗi toán nhỏ của bọn chúng đi lục soát từng nhà một, từng gia đ́nh một, kêu gọi tàn binh “Ngụy” quân, “Ngụy” quyền, Cảnh Sát Công An “Ngụy” ra tŕnh diện và giao nạp vũ khí để được khoan hồng. Ngoài ra trong khi lục soát các tư gia bọn chúng cũng t́m bắt những người đă có trong sổ đen của bọn chúng. Một số trong những người này bị bọn chúng đem ra bắn tại chỗ trước sự đau đớn tột cùng của vợ con thân nhân nạn nhân, như trường hợp của Thiếu tá Từ Tôn Kháng, Tỉnh Đoàn Trưởng Xây Dựng Nông Thôn Tỉnh Thừa Thiên.
    Trường hợp của ông Trần Ngọc Lộ ở tại Cồn Hến, Nguyễn Đắc Xuân và đồng bọn c̣n có hành động dă man và tàn bạo không c̣n tính người. Nguyễn Đắc Xuân không những xử bắn chồng là ông Trần Ngọc Lộ trước mặt vợ và 4 con dại của ông ta, đứa lớn nhất không quá 6 tuổi, đứa nhỏ nhất không quá 4 tháng tuổi, mà ngay khi ông Lộ gục ngă dưới những loạt đạn AK của Nguyễn Đắc Xuân và đồng bọn, th́ Nguyễn Đắc Xuân và đồng bọn lập tức quay súng nổ súng xối xả vào bà vợ ông Lộ. Thi thể bà Lộ bị bắn nát như chồng, để lại những đứa trẻ thơ dại, bé nhất chỉ 4 tháng tuổi, lớn nhất chưa quá 6 tuổi. Vợ chồng ông Trần Ngọc Lộ đă bị Nguyễn Đắc Xuân và đồng bọn sát hại chỉ v́ nghi họ là đảng viên đảng Đại Việt Cách Mạng.
    C̣n bốn cháu bé, đứa lớn nhất chưa quá 6 tuổi các cháu cuộc đời lớn lên bơ vơ không cha không mẹ, ai người bảo bọc dạy dỗ chăm sóc? Nguyễn Đắc Xuân mi lớn lên trên mảnh đất xứ Huế của VNCH, mi có cha có mẹ đầy đủ, những người quốc gia có ai giết cả cha lẫn mẹ mi đâu Xuân? Cớ sao mi nỡ giết đi cả cha lẫn mẹ của những trẻ thơ kia hả Xuân?
    Mi có c̣n là người nữa không Nguyễn Đắc Xuân?
    Câu chuyện thương tâm này dân cư trong vùng Cồn Hến ai cũng biết và ngậm ngùi xót thương cho 4 em bé bất hạnh con ông bà Trần Ngọc Lộ. Đă bốn mươi hai năm trôi qua rồi nhưng cứ mỗi độ Tết đến Xuân về th́ những nhân chứng vụ thảm sát gia đ́nh ông Trần Ngọc Lộ tại Cồn Hến vẫn c̣n nhắc đến câu chuyện bi thảm này. Vụ thảm sát này là một chứng minh cụ thể cho lịch sử thấy bản chất những kẻ chạy theo cộng sản, những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, chúng đă xây dựng thiên đường cộng sản bằng cách như thế này đây.
    Thảm kịch này cũng là một sự nguyền rủa đến những kẻ đến nay đă hơn 35 năm rồi, chúng ác như thế đó thế mà có kẻ vẫn c̣n bênh vực, đi đêm, trở cờ nối giáo cho bọn cộng sản.
    “Bốn đứa trẻ thơ con ông bà Trần Ngọc Lộ bây giờ ra sao?”
    Câu hỏi đó đến nay vẫn c̣n đeo đuổi trong ḷng tôi và trong ḷng những người dân Cồn Hến.
    Nguyễn Đắc Xuân quả thực là con quỷ khát máu xứ Huế.
    Điều nghịch lư là kẻ sát nhân Nguyễn Đắc Xuân vẫn c̣n sống nhởn nhơ tại thành phố Huế mà lại c̣n tự phong cho ḿnh là “Nhà Huế Học”. Nên chăng phải gọi tên tội đồ của dân Huế Nguyễn Đắc Xuân là “Nhà Tắm Máu Mậu Thân Học”, “Nhà Đồ Tể Học”?
    Một thời gian nữa chúng tôi hoàn tất thủ tục tố tụng trước ṭa án quốc tế truy tố Nguyễn Đắc Xuân về Tội Ác Chiến Tranh, xin cho tôi gởi lời nhắn đến bốn người con của Ông Bà Trần Ngọc Lộ: Ở phương trời nào, nếu có dịp đọc được những ḍng chữ này, xin hăy liên lạc với tôi: Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng cộng sản Việt Nam để bổ túc thêm hồ sơ truy tố tên tội phạm Nguyễn Đắc Xuân, kẻ đă hạ sát cha mẹ các em.
    Trở lại trường hợp đợt gọi tŕnh diện lần thứ nhất:
    Tất cả Ngụy Quân, Ngụy Quyền, tàn binh, Cảnh Sát Công An 'Ngụy ác ôn', nhân viên t́nh báo CIA đến tŕnh diện Chính Quyền Cách Mạng đều được Chính Quyền Cách Mạng đặc biệt khoan hồng. Mỗi người đều được chính quyền cách mạng cấp cho một giấy chứng nhận có giá trị như giấy thông hành hay căn cước, có quyền đi lại tự do trong vùng không bị lực lượng an ninh của chính quyền cách mạng làm khó dễ ǵ cả. Cũng cần nói thêm rằng, trong thời gian này c̣n có hai loại giấy tờ có giá trị đi lại không bị bọn chúng làm khó dễ đó là:

    1. Thẻ Sinh Viên Đại Học Huế.
    2. Giấy chứng nhận do Ôn Đôn Hậu ấn kư.
    Màn kịch tŕnh diện khoan hồng được sắp xếp như sau: Đầu tiên bọn chúng kêu gọi những Quân, Cán, Chính, và Cảnh Sát Quốc Gia bị kẹt trong vùng bọn chúng kiểm soát ra tŕnh diện giao nạp vũ khí. Những người cả tin này được bọn chúng cấp cho mỗi người một giấy chứng nhận đă tŕnh diện và được tự do đi lại. Những người ra tŕnh diện với cách mạng này được tự do ra về với gia đ́nh, tin rằng đây là chính sách khoan hồng của “cách mạng” cũng giống như chính sách Chiêu Hồi của VNCH.
    Thật ra là chiếc lưới rộng đang được giăng để hốt trọn ổ đàn cá.


    2. Gọi tŕnh diện đợt 2.

    Lời kêu gọi tàn binh, Ngụy Quân, Ngụy Quyền, Cảnh Sát Công An Ngụy, nhân viên t́nh báo CIA tŕnh diện và giao nạp vũ khí cho chính quyền Cách Mạng của Cộng Quân vẫn tiếp tục.
    Một số lớn anh em quân nhân, Cảnh Sát Quốc Gia, Công Chức, cán bộ chính quyền VNCH c̣n trốn tránh chưa ra tŕnh diện ở đợt I thấy những người ra tŕnh diện đợt I được b́nh yên trở về nhà, không những thế mà lại c̣n được “Ủy Ban An Ninh chính quyền cách mạng” cấp giấy thông hành cho tự do đi lại, cho nên khi nghe cộng quân kêu gọi tŕnh diện đợt II giao nộp vũ khí để được cách mạng khoan hồng tiếp, một số người c̣n chưa tin cộng sản ở đợt I và đang lẩn trốn liền ra tŕnh diện. Rồi cũng như những người đă tŕnh diện đợt I, họ được cấp giấy và cho về.
    3. Gọi tŕnh diện đợt 3.
    Những người cẩn thận c̣n nghi ngờ chưa ra tŕnh diện hai đợt trước nay nghe lời kêu gọi đợi III này th́ tất cả lũ lượt ra tŕnh diện giao nộp vũ khí, và rồi họ cũng được cấp giấy thông hành và cho về với gia đ́nh, thầm nghĩ “quả là ‘cách mạng’ thật sự khoan hồng”!
    4. Gọi tŕnh diện đợt 4: Ra đi không bao giờ trở lại.
    Sau 3 lần tung lưới giả, mẻ lưới thật sự mới là đây: Đợt IV. Chỉ vài ngày sau, cơ quan an ninh của chính quyền Cách Mạng kêu gọi tất cả những ai đă tŕnh diện trong 3 đợt vừa qua, và những ai chưa ra tŕnh diện, hăy ra tŕnh diện tại những địa điểm mà bọn chính quyền Cách Mạng ấn định để học tập.
    Ngoài ra bọn chúng sử dụng lực lượng Công An, đoàn Vũ Trang Thanh Niên của Nguyễn Đắc Xuân và một số nằm vùng mở cuộc hành quân lùng xét từng nhà thúc đẩy mọi người tŕnh diện học tập.
    Tin tưởng như ba lần tŕnh diện trước, đi rồi lại về có sao đâu (?), mọi người yên tâm kéo nhau đi tŕnh diện cách mạng...
    Nhưng rồi... vợ con mong đợi, cha mẹ trông chờ... Đêm qua đêm, ngày qua ngày, tháng qua tháng, sao đi mà không trở lại?
    Quả thật, những người thân đi tŕnh diện học tập đă không bao giờ trở lại... vĩnh viễn không trở lại. Tất cả đă đến cơi chết. Thân xác đă bị vùi lấp chồng chất trong những nấm mồ tập thể.
    Hăy nh́n các hoạt động tàn sát man rợ của các tên Việt Cộng nằm vùng Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn thị Đoan Trinh, v.v. thành viên trong hệ thống Lực Lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Ḥa B́nh của Lê Văn Hảo và Thích Đôn Hậu th́ sẽ có câu trả lời là các ông Đôn Hậu, Lê Văn Hảo, có chịu trách nhiệm vụ Mậu Thân Huế hay không?
    Ông Đôn Hậu, Lê Văn Hảo, chủ tịch LMDTDCHB và các thành viên có chịu trách nhiệm vụ tàn sát này không? .
    Điều đau ḷng nhất không phải chỉ lực lượng cán binh Bắc Việt giết đồng bào Huế, mà c̣n là người Huế nằm vùng giết người Huế, giết rất dă man, chẳng hạn Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thị Đoan Trinh, và Nguyễn Đắc Xuân.
    Đơn vị Công An của Tống Hoàng Nguyên thuộc Khu ủy Trị-Thiên, đơn vị đặc công của Đại tá Nguyễn Đ́nh Bảy, Đoàn Vũ Trang Thanh Niên của Nguyễn Đắc Xuân đă xử bắn hoặc chôn sống, trói họ từng chùm bằng dây điện thoại, dây kẽm gai, rồi hoặc dùng cuốc xẻng đập vào đầu họ cho ngất xỉu rồi xô sống xuống hố đă được đào sẵn, kết thúc bằng cách vùi lấp thân thể họ, dù c̣n sống hay đă chết. Các nấm mồ tập thể rải rác cùng khắp tỉnh Thừa Thiên và Thị xă Huế, con số nhỏ th́ vài chục, con số lớn th́ vài trăm nhân mạng trong một nấm mồ.
    Sau này ty CSQG Thừa Thiên Huế t́m được thân xác họ trong những hầm sâu hố cạn, một số tại các địa điểm trong thành phố, số c̣n lại tại các hầm chôn tập thể ở các quận Hương Trà, Phú Vang, Hương Thủy, Nam Ḥa. Các bác sĩ pháp y khám nghiệm thấy rằng đại đa số bị chết ngộp v́ bị chôn sống v́ thân h́nh không bị trúng đạn, một số khác xương sọ xương đầu bị vật cứng đập vỡ. 5327 nạn nhân này đă chết không như tên Việt Cộng nằm vùng Trịnh Công Sơn đă viết “nằm chết như mơ” mà họ chết trong tư thế nằm nghiêng, nằm ngửa hai tay bị trói bằng dây điện thoại, bằng dây kẽm gai, họ chết trong kinh hoàng trong nỗi sợ hăi tột cùng.
    Ṭa án Nhân Dân tại Băi Dâu thuộc Quận II Thành phố Huế: phiên ṭa man rợ ở cơi âm ty địa ngục
    Song song với những đợt gọi tŕnh diện trong ba quận tại Thị xă Huế, độc nhất tại Quận II (Tả Ngạn) bộ chỉ huy cuộc tổng nổi dậy của cộng quân quyết định mở Ṭa Án Nhân Dân.
    Trong thời gian Mậu Thân, Hoàng Kim Loan là người được phân công chịu trách nhiệm phát động cuộc “Tổng Nổi Dậy” tại Huế. Xin viết lại đoạn thẩm cung của tôi với tên Trung tá điệp viên Hoàng Kim Loan, kẻ đă bị chúng tôi bắt vào tháng 5/1972.
    Liên Thành: - Có bao nhiêu ṭa án Nhân dân đă được thiết lập tại thành phố Huế trong thời gian trên?
    Hoàng Kim Loan : - Chỉ độc nhất một Ṭa Án Nhân Dân được thành lập tại quân II mà thôi.
    Liên Thành: - Tại sao không thành lập tại Quận I và Quận III?
    Hoàng Kim Loan: - Tại Quận I và Quận III, lực lượng đoàn Vũ Trang Thanh Niên của Nguyễn Đắc Xuân phối hợp cùng các toán Công An của Khu ủy và Tỉnh Thị ủy đă thanh toán hầu hết các đối tượng chống đối phản cách mạng các mục tiêu nguy hiểm rồi, nên không cần thiết. Hơn nữa t́nh h́nh tác chiến ở hai Quận này rất căng nên không thể thiết lập Ṭa Án Nhân Dân.
    Liên Thành: - Tại Ṭa Án Nhân Dân, ai là người ngồi ghế chánh án?
    Hoàng Kim Loan : - Tống Hoàng Nguyên, Hoàng Lanh, và tôi, chúng tôi hội ư nhau. Lúc đầu chúng tôi định đưa Nguyễn Đắc Xuân ngồi ghế chánh án, nhưng sau đó chúng tôi chọn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Bởi lẽ vào thời điểm đó Hoàng Phủ Ngọc Tường đang giữ chức Tổng Thư Kư của lực lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Ḥa B́nh. Đây là một lực lượng kết hợp các thành phần trí thức, tôn giáo, kết hợp những lực lượng và cá nhân các nhân vật có uy tín tại Huế đứng lên chống Thiệu-Kỳ chống đế quốc Mỹ xâm lược, vậy ṭa án Nhân dân giao cho Tổng Thư Kư của lực lượng này đại diện dân chúng Huế ngồi xử án các tên ác ôn, các tên tay sai của Thiệu-Kỳ và của đế quốc Mỹ xâm lược là thích hợp nhất.

    Liên Thành: - Những ai có mặt và chứng kiến những phiên ṭa do Hoàng Phủ Ngọc Tường ngồi ghế chánh án xét xử?
    Hoàng Kim Loan:
    1. Tôi, Trưởng Ban Tổ Chức Tổng Nổi Dậy tại Huế, Thành ủy Viên.
    2. Tống Hoàng Nguyên Trưởng Ban An Ninh Khu ủy Trị-Thiên.
    3. Hoàng Lan: Thành ủy Viên.
    4. Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Cách Mạng Quận II, Nguyễn
    Thiết. 5. Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Cách Mạng Quận I, Nguyễn Hữu Vấn.
    6. Nguyễn Đắc Xuân Trưởng Đoàn Vũ Trang Thanh Niên, các phụ tá của Nguyễn Đắc Xuân như Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đóa, Tôn Thất Dương Tiềm, Nguyễn Thị Đoan Trinh.
    7. Nguyễn Bé, Chủ tịch Khu phố.
    8. Trần Văn Linh tức thầy bói Diệu Linh, an ninh khu phố.
    Ngoài ra c̣n một số người tham dự nữa mà tôi không nhớ hết.
    Liên Thành: - Có bao nhiêu “tội nhân” bị giết, bị chôn sống trong phiên ṭa đó?
    Hoàng Kim Loan: - Tất cả có trên 200 “thành phần ác ôn” tay sai Thiệu-Kỳ, Mỹ.
    Liên Thành: - Anh có nghĩ như vậy là quá dă man và tàn bạo không?
    Hoàng Kim Loan: - Hành động đó hơi quá đà, nhưng cần thiết để răn đe quần chúng, bắt buộc họ phải thuần phục chính quyền cách mạng mới thành lập tại Huế.

    Lời nói này của Hoàng Kim Loan làm tôi rợn người nhớ lại các phiên ṭa cũng gọi là ṭa án nhân dân của cuộc cải cách ruộng đất giai đoạn 1955 đến 1956, 1957. Cũng mục đích răn đe quần chúng bắt phải thuần phục chính quyền cách mạng mà khoảng 200 ngàn người dân vô tội Miền Bắc đă bị thảm sát, đạo đức xă hội bị đảo ngược và chà đạp, con đấu tố cha mẹ, vợ chồng, anh chị em, bằng hữu, thầy tṛ chủ tớ đấu tố lẫn nhau. Qua bao dâu bể, nhưng bản chất này của cộng sản không bao giờ thay đổi. Mậu Thân 1968 chúng diễn lại ṭa án nhân dân man rợ tại Quận II Huế. Sau 1975 th́ các phiên ṭa án nhân dân tại các trụ sở phường, trụ sở quận trên toàn Miền Nam để đấu tố bè lũ Mỹ-Ngụy rồi đưa đi lao cải trong các trại tù cải tạo, hoặc lên vùng kinh tế mới mà tổng số thiệt mạng cũng lên đến khoảng hơn 200 ngàn người, gần bằng con số mà Quân Cán Chính Miền Nam đă bỏ ḿnh trong cuộc chiến ư thức hệ Quốc Cộng bảo vệ lư tưởng VNCH.
    Sau Mậu Thân, công việc đầu tiên của Bộ Chỉ Huy CSQG Thừa Thiên-Huế là chúng tôi bắt đầu mở cuộc điều tra sâu rộng về tất cả các vụ giết người của bọn chúng. Trưởng ban Cảnh Sát Đặc Biệt Quận II Thị xă Huế, Trung úy Cảnh Sát Nguyễn Trọng, cho mời một số nhân chứng trong vụ ṭa án Nhân Dân tại Băi Dâu để lấy lời khai của của họ hầu bổ túc vào hồ sơ vụ thảm sát tại Băi Dâu. Tất cả đều tường thuật giống nhau:
    Hoàng Phủ Ngọc Tường chính là người ngồi ghế chánh án để xét tội.
    Đại đa số nạn nhân là anh em Quân Đội, Công Chức, Cảnh Sát Quốc Gia trốn tại nhà bị bắt. Những người này Ông Ṭa Hoàng Phủ Ngọc Tường xếp họ vào loại ác ôn. Một số khác là cô nhi quả phụ vợ con của anh em Quân Nhân, Cảnh Sát, Địa Phương Quân, Nghĩa Quân, Cán Bộ Xây Dựng Nông thôn đă tử trận. Tất cả những người nghèo khổ này đi làm tạp dịch như dọn dẹp pḥng ngủ, giặt quần áo cho binh lính Mỹ tại các căn cứ quân sự của Mỹ tại Dạ Lê hay Phú Bài, hoặc tại cơ quan MACV để kiếm sống nuôi con, nuôi cháu. Số người này được ông ṭa Hoàng Phủ Ngọc Tường xếp vào loại làm việc cho t́nh báo Mỹ, CIA.
    Với những tội danh trên, tất cả thành phần trên phải bị nhân dân anh hùng Thừa Thiên-Huế và Chính Quyền Cách Mạng trừng phạt đích đáng, loại trừ như loài rắn độc để làm gương bằng bản án tử h́nh. Và án lệnh đă được thi hành ngay tức khắc tại hiện trường của phiên ṭa mà không cần có kháng án.

  3. #3
    Member doisoente's Avatar
    Join Date
    10-08-2010
    Posts
    335
    Kết quả có 204 nạn nhân bị ông Quan Ṭa Hoàng Phủ Ngọc Tường ban lệnh chôn sống hoặc đập chết bằng cách dùng vật cứng đập vào đầu nạn nhân trước khi xô nạn nhân xuống hố mà đă được đào sẵn tại ngay khuôn viên Ṭa Án.
    Sáng ngày 26 tháng 2 năm 1968 thân nhân những nạn nhân đó đi t́m kiếm mới phát giác mồ chôn tập thể có 204 xác người tại chính ngay khuôn viên trường trung học Gia Hội nơi mà phiên ṭa của Ṭa Án Nhân Dân đă mở tại đó trong những ngày trước. Xin nhắc lại, sau này các đài truyền thanh, truyền h́nh và báo chí quốc tế nhiều lần phỏng vấn Hoàng Phủ Ngọc Tường tất cả đều nêu câu hỏi:
    - “Tại sao lại giết người tàn bạo như vậy?”
    Th́ tên quỷ đội lốt người này hiên ngang xác nhận rằng:
    - “Giết bọn chúng th́ cũng chẳng khác ǵ giết những con rắn độc”.
    Đă từng rất hănh diện về hành động giết người hăng say thực hiện cách mạng “đấu tranh giai cấp”, nhưng trong một vài năm gần đây, khi tuổi đời đă cao, có lẽ một góc nhỏ nào đó trong lương tâm cảm thấy có ǵ không ổn nên Hoàng Phủ Hoàng Tường, và cũng như các đồng bọn của hắn, đă không c̣n hănh diện như xưa, mà ngược lại, lại chối bỏ hành động giết người dă man của y tại Huế trong Tết Mậu Thân 1968. Biện minh cho chuyện này Hoàng Phủ Ngọc Tường đă nói:
    “Tôi không hề nhúng tay vào những vụ tàn sát trên, v́ thời gian đó tôi đang nằm trong hầm trú ẩn tại Khe Trái phía tây nam quận Hương Trà.” Khe Trái nằm gần khe Điêng thuộc vùng rừng núi quận Hương Trà, cách thành phố Huế gần cả năm sáu chục cây số đường bộ, nơi đây là vùng tập trung các đại đơn vị của cộng quân trước khi tấn công Huế. Đây là tuyến xuất phát của Cộng quân, cho nên suốt thời gian tấn công và chiếm Huế không c̣n một đơn vị nào của Cộng quân trú đóng tại vùng này nữa. Như vậy lời chối tội của Hoàng Phủ Ngọc Tường hoàn toàn không hợp lư.
    Tôi xin trích một đoạn hồi kư của Hoàng Phủ Ngọc Tường để quư độc giả suy nghĩ, xin trích:
    “Những năm kháng chiến ở Trường Sơn, trong mỗi người đều nung nấu một ngọn lửa không ǵ dập tắt nổi của khát vọng chiến thắng, khát vọng ấy trong từng phút từng giờ được ném tung vào một hoàn cảnh chiến đấu đầy những yếu tố khốc liệt, bất ngờ.
    Chuẩn bị vào chiến dịch xuân Mậu Thân, cán bộ các cơ quan đều được điều về phía trước, đi từng đợt cách nhau một hai hôm. Đợt sau cùng ở cơ quan tôi đến lượt Văn và Tứ. Chúng tôi đang làm việc suốt ngày và đêm cố in rô-ne-ô cho xong năm trăm bản tập thơ “Nổi Lửa” mang về Huế theo chiến dịch. Mỗi người đều sẵn sàn gùi và súng ở đầu giường hồi hộp chờ đến lượt ḿnh.
    Tôi chưa được gọi nhưng chắc mẩm thế nào cũng sẽ đi...
    Sáng sớm hôm sau tôi được lệnh rời cơ quan đến Sở Chỉ Huy Tiền Phương Mặt Trận Cánh Bắc.” (Trích Hoàng Phủ Ngọc Tường tuyển tập 3. Trang 346-347-348)

    Xin nhắc lại để độc giả rơ hơn:
    Theo chiến thuật điều quân của cộng quân khi tấn cống Huế, bọn chúng chia đại đơn vị ra làm hai cánh, cánh Bắc và cánh Nam, lấy sông Hương làm giới hạn hai cánh.
    Cánh Nam là Quận III (Quận Hữu Ngạn). Nỗ lực chính là Trung Đoàn 5 Đặc Công của Đại tá Thân Trọng Một.
    Cánh Bắc là Quận I (Quận Thành Nội) và Quận II (Tả Ngạn). Nỗ lực chính là Trung Đoàn 6 của Trung tá Nguyễn Trọng Đấu.
    Trong suốt thời gian 26 ngày tấn công và chiếm Huế, Bộ Chỉ Huy Hành Quân của Trung Đoàn 6 Cánh Bắc (hay sở chỉ huy tiền phương mặt Trận Cánh Bắc) lưu động tại Quận I và Quận II Thị xă Huế.
    Những ngày cuối cùng trước khi tháo chạy, bộ chỉ huy Mặt Trận Cánh Bắc của Việt Cộng đóng tại Chùa Áo Vàng Theravada thuộc Quận II (Quận Tả Ngạn) Thị xă Huế đă bị 2 Tiểu Đoàn 21 và 39 Biệt Động Quân, Quân Lực VNCH vây đánh tan tành, xóa tên Bộ Chỉ Huy Hành Quân Trung Đoàn 6 của Cộng Quân.

    Tóm lại, bộ chỉ huy Mặt Trận Cánh Bắc lưu động tại Quận I và Quận II Thị xă Huế hoàn toàn không đóng ở Khe Trái trong 26 ngày tấn công và chiếm Huế, mà đóng tại Quận II th́ làm sao Hoàng Phủ Ngọc Tường lại núp dưới hầm tại Khe Trái như ông ta nói? Hơn nữa trên 100 nhân chứng nhận diện Hoàng Phủ Ngọc Tường ngồi ghế Chánh Án Ṭa Án Nhân Dân tại Băi Dâu là không xác thực hay sao?
    Và đây chúng tôi xin ghi lại nguyên văn lời nói của Hoàng Phủ Ngọc Tường trong một buổi phỏng vấn th́ chính y đă trả lời một đài truyền h́nh London trong trang web http://openvault.wgbh.org khi được hỏi về những nấm mồ của vụ Tàn Sát Mậu Thân như sau:
    “... Thế nhưng mà có những sự chết chóc đă xảy ra. Sự chết đó là một cái khối lớn. Cái khối lớn đă làm nên những nấm mồ đầy dẫy ở trong thành phố này và được địch Mỹ và Ngụy đưa ra quay phim và đưa đi th́ những nấm mồ đó là ở đâu? Những cái xác chết nằm ở dưới đó là ai? Cái thứ nhất là chính nhân dân đă bị bom của Mỹ thả xuống và chết không biết bao nhiêu ở trong các đợt mà chúng nó phản kích. Thí dụ là như ở một bệnh viện nhỏ ở bên phố Đông Ba th́ nó đă thả 1 trái bom và đúng 200 người vừa chết vừa bị thương ở tại chỗ đó. Tôi đă đi trên những cái đường hẻm, mà ban đêm tôi tưởng là bùn th́ tôi mở ra, bấm đèn lên, th́ thấy toàn là máu lầy lội như vậy. Và đó là cả khu phố bị bom Mỹ đă giết th́ cái số đó nhất là trong những ngày cuối cùng th́ chúng tôi rút ra và nó đă thâu lại và đem đi chôn...”

    Câu hỏi dành cho lời phát biểu trên của Hoàng Phủ Ngọc Tường:

    - Ai đă đi trên những con đường máu lầy lội ở phố Đông Ba?
    - Ai đă rút ra trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến?
    - Hoàng Phủ Ngọc Tường đă làm ǵ trong những ngày chiến cuộc đó?
    Với những bằng chứng như vậy, th́ câu hỏi mà chúng ta đặt ngược lại cho Hoàng Phủ Ngọc Tường và những kẻ tin vào luận điệu của hắn như sau:
    - Hắn có thể chối không có mặt ở Thị xă Huế và tham gia tích cực vụ thảm sát Tết Mậu Thân Huế hay không?
    - Hắn có thể chối tội đă là thủ phạm thảm sát Tết Mậu Thân Huế hay không?
    Câu trả lời: chắc chắn là hắn không thể chối căi tội ác Giết Người Mậu Thân của hắn được.

    Liên Thành


    --------Ư kiến độc giả :

    Cái bệnh viện nhỏ mà Hoàng Phủ Ngọc Tựng nói đến chỉ là một bệnh xá nhỏ ở khu Gia Hội chứ không phải là bệnh viện lớn với những 200 bệnh nhân trong đó, bệnh xá này chỉ có một bác sĩ và hai cô y tá khám bệnh và phát thuốc cho dân trong vùng. Bên cầu Gia Hội về phía sông Hương là bệnh xá này.



    JB Trường Sơn

    http://www.bacaytruc.com/index.php?o...c-gi&Itemid=53

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 1
    Last Post: 21-07-2016, 04:11 AM
  2. Replies: 1
    Last Post: 19-01-2012, 03:26 PM
  3. Replies: 2
    Last Post: 26-07-2011, 10:26 PM
  4. Replies: 0
    Last Post: 19-03-2011, 04:53 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 22-12-2010, 03:39 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •