+ Reply to Thread
Page 1 of 2 12 LastLast
Results 1 to 10 of 11

Thread: Ai Ra Xứ Huế Th́ Ra

  1. #1
    Member
    Join Date
    27-12-2017
    Posts
    540

    Ai Ra Xứ Huế Th́ Ra


    Những Thiên Thần Mũ Đỏ QLVNCH

    Lữ Đoàn 2 Bộ Binh Nhảy Dù, về Sài G̣n chỉnh bị lại đơn vị đúng vào ngày thứ bẩy mồng 6 tháng 5 năm 1972; Tại phi trường Pleiku Đại Tá Trần Quốc Lịch, ông vẫn không vui v́ Quân Đoàn II đă xử dụng các đơn vị Nhảy Dù không đúng với khả năng của đơn vị Tổng Trừ Bị, nhất là đă làm cho TĐ11BB/ND tan nát từng mảnh, chính Đại Tá Lịch đă nhiều lần xin cho TĐ11ND được lưu động, khi Đ/T Lịch vừa dứt lời, thay v́ Tư lệnh Quân đoàn trả lời, cố vấn Vann lên tiếng ngay, ông khăng khăng từ chối, không đợi Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn có ư kiến, và cứ tiếp tục đầy ải TĐ11ND, theo ư của riêng ông, không cho đơn vị này lưu động đúng với sở trường của Binh chủng, bắt nằm một chỗ, không cho đánh đấm ǵ cả, cứ nằm đó nhận pháo địch cho đến khi đơn vị này bị tổn thất nặng nề; Tiểu Đoàn Trưởng TĐ11BB/ND, Trung Tá Nguyễn Đ́nh Bảo bị hy sinh tại chỗ v́ Pháo của địch, Tại sao ? Tại sao như vậy ? Tiểu đoàn sau đó rách nát, tự rút lui để cứu lấy người c̣n sống, Đại Tá Lịch rất sáng suốt ông muốn cứu Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù, ngay cả kế hoạch cho Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù có thể chiến thắng, như Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù đă chiến thắng tại Delta tháng trước đó, nhưng ông không có quyền cho một lệnh nào khác là cố thủ, không hiểu cố vấn Quân Đoàn có chiến thuật nào cao hơn mà chúng tôi không hiểu hay sao? Sau này chúng tôi mới biết là hắn chỉ mới là Trung Tá, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, giải ngũ không học hành thêm ǵ về Quân sự, rồi v́ hắn là gốc CIA sao đó, được bổ nhiệm sang Việt Nam, làm cố vấn cho SĐ7BB trận Ấp Bắc, sau đó vẫn chỉ là nhân viên dân sự nhưng là Cố vấn trưởng cho Quân Đoàn II của chúng ta, dưới quyền trực tiếp của hắn ta là một cố vấn phó cấp bậc Thiếu Tướng tại chức của Quân Lực Hoa Kỳ, như vậy thấy rằng ngay cả Hoa Kỳ cũng dùng người tréo cẳng ngỗng, việc bắt các đơn vị Nhảy Dù đóng đồn là việc làm thiếu kinh nghiệm về chiến thuật, chiến lược, nếu là nhử cho địch bu lại để đánh B52 như đă từng làm, c̣n chấp nhận được, thật rơ ràng khi cả Sư Đoàn 320 của Cộng Sản bu lại cũng chẳng có Pass B52 nào, cho măi đến khi TĐ11BBND tan tành rút khỏi căn cứ này mới thấy bóng dáng B52, đây là hành động bất nhân, cũng như sau đó bộ Tư Lệnh SĐ22BB phải thất thủ ê chề, tôi muốn nói tới bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 22 Bộ Binh mà thôi, c̣n nguyên SĐ22BB không hề bị thua trận giặc này, nhiều cây viết ngay cả những vị có cấp bậc cao cũng viết sai , tham dự trận này tiếng là một trung đoàn của SĐ22BB, nhưng thực tế chỉ có bộ Tư Lệnh SĐ22BB cộng với một Tiểu đoàn của Trung Đoàn 42 Bộ Binh, như vậy không có nghĩa là nguyên SĐ22BB, cho nên có nhiều lúc tôi tự hỏi không hiểu tên Cố Vấn này có phải là quân thù cài người vào hay không, quân thù cho người vào để giết chúng tôi, giết Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa hay không ? Tôi mong đây chỉ là ư nghĩ không đâu, v́ không có một căn cứ nào chuẩn định được ư nghĩ này, mặc dầu trên thực tế là SĐ22BB và LĐ2BBND phải ép cho thua, chắc hẳn người đọc cho là tôi viết không đâu, tôi viết rất rơ về Căn Cứ Tân Cảnh, bài viết này tôi không thể đào sâu hơn được.

    Một vài buổi tối ngồi uống trà, cà phê, Đại Tá Lịch, ông than thở bâng quơ một ḿnh những lúc vắng người "Chết là cái chắc"; Ông mệt mỏi với công việc đa đoan, lao tâm lao lực v́ chúng tôi hàng ngày phải thường xuyên bay trên không phận vùng dẫy đồi không tên, tuy là dẫy đồi không tên nhưng nó lại chứa đựng toàn các Căn cứ Quân sự có tên, các căn cứ này là nơi hai bên đều mang thương tích nặng nề như : Căn Cứ Hỏa Lực số 6 về hướng Bắc, rồi xuôi về hướng Nam là Căn Cứ Hỏa Lực số 5, căn cứ Yankee, căn cứ Charlie, căn cứ Delta, căn cứ Alpha, toàn những nơi mà thanh niên Việt Nam phải nằm lại hàng trăm người cho mỗi căn cứ được thành danh, đồng bào ruột thịt gặp nhau không tay bắt mặt mừng, lại v́ lư tưởng không đâu của ḿnh phải khai tử nhau.

    Tôi thấy Đại Tá Lịch xuống sức hẳn đi, một hôm ông muốn lả người, ông khai bệnh nhưng không xin tản thương, vẫn nằm lại Căn cứ, xin Bộ Tư Lệnh SĐND cho người thay thế, Trung Tá Nguyễn Thu Lương trưởng pḥng ba Sư Đoàn Nhảy Dù ra thay thế, rồi chỉ vào khoảng một tuần sau, Trung Tá Lương đón nhận tin Bảo tử thương, việc đóng đồn chấp nhận Pháo, chấp nhận sức tấn công của địch không phải là nhiệm vụ của đơn vị xung kích, (Tổng Trừ Bị của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa) không lẽ đơn vị Nhảy Dù được huấn luyện kỹ càng, sẵn sàng tấn công địch trong mọi t́nh huống, để rồi trở thành đơn vị pḥng thủ, chấp nhận pháo, chấp nhận thiệt hại trong may rủi như thế này hay sao ? Tháng 4 năm 1971 khi chúng tôi nhận lănh nhiệm vụ giải tỏa Căn cứ hỏa lực số 6, cách Charlie không đầy 10 cây số về hướng Bắc, t́nh h́nh bạn : " Đă năm đơn vị bạn ngang cấp số phải nhả ra, xin chúng tôi thay thế nhiệm vụ sắt máu này, thân xác và máu chúng tôi sẽ đổ ra thay thế cho đơn vị bạn, trong khi chúng tôi vừa từ Hạ Lào ra, mồ hôi chiến trường chưa kịp khô, vai áo trận c̣n nhuốm mùi cây cỏ hoang dại xứ Lào, chưa kịp thở hơi thở nhẹ nhàng, bụi đất nước bạn láng giềng c̣n vương vấn trên thân trên đầu trên tóc; Quân số, Quân trang, Quân dụng, chưa được bổ xung ở mức tạm đủ, chúng tôi đă tham chiến trong hoàn cảnh thiếu thuận lợi cho ḿnh và đă chiến thắng vẻ vang, v́ nó được xử dụng đúng mức"; ( Trận Chiến 13 Ngày) đă vậy sau khi nhận được công điện " Khẩn "từ Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Viêt Nam Cộng Ḥa, yêu cầu Quân Đoàn II trả Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù về Sài G̣n, để trang bị, chỉnh bị lại đơn vị, sau đó lên đường tham dự hành quân tại chiến trường Trị Thiên; Quân Đoàn II trước khi trả về; Lại c̣n cân hồ, cho lệnh LĐ2ND phải lấy lại đèo Chu Pao; Trước đó một tháng đèo Chu Pao do đơn vị cơ hữu của Quân Đoàn đảm nhận, đơn vị này đă để Chu Pao lọt vào tay địch quân, hơn nữa đèo Chu Pao ở ngoài vùng trách nhiệm của Nhảy Dù ; Theo nguồn tin không chính thức lúc bấy giờ, th́ Quân Đoàn II muốn cầm giữ Nhảy Dù bằng cách, giao cho Nhảy Dù nhiệm vụ chiếm lại đỉnh Chu Pao, lúc này Quân Đoàn và cố vấn quên mất sở trường của họ, nghĩa là chỉ huy đến cấp Tiểu Đoàn của LĐ2BBND, cho Lữ Đoàn toàn quyền hành động, nếu không lại cũng thất bại giống như Charlie mà thôi, độc ác hơn nữa là cố vấn Vann sẽ không cung cấp hỏa lực yểm trợ mạnh mẽ, ai cũng tin rằng Nhảy Dù không sao hoàn thành nhiệm vụ một sớm một chiều được, mà phải mất nhiều ngày, nếu dồn toàn lực lượng của lữ đoàn, có nhanh cũng phải hàng tuần lễ; V́ một đơn vị tinh nhuệ bỏ Chu Pao trước sức tấn công của địch quân, năm lần bẩy lượt đơn vị này được yểm trợ đầy đủ, nhưng không lấy lại được; Đồng thời theo tin t́nh báo ba sư đoàn của Cộng quân đang hướng về Kontum, Cộng Quân sẽ khởi sự đánh Kontum nay mai, lúc đó Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù đang có mặt tại chỗ, Quân Đoàn II cần có đơn vị đối phó ngay với t́nh h́nh chiến trường mới, Quân Đoàn II lấy lư do chính đáng đó để giữ LĐ2BBND lại; Nhưng cả Quân Đoàn II không ngờ, LĐ2BBND chỉ sử dụng một Triệu Tử Long Nguyễn Lô, với hai Đại Đội của Tiểu Đoàn 7 Nhảy Dù, trang bị nhẹ (Súng cá nhân và lựu đạn), hỏa lực yểm trợ sơ sài, đă lấy lại đỉnh Chu Pao chỉ trong ṿng ít tiếng đồng hồ; Quả thật Thiếu Tá Nguyễn Lô đă đánh một trận để đời, cả bạn lẫn địch đều không ngờ (Xin xem đường về Pleiku), Mũ Đỏ có bao giờ chạy làng như vậy đâu, c̣n địch là chúng tôi c̣n đánh, nhưng lần này là lần đầu tiên chúng tôi được lệnh tăng cường sang chiến trường khác, trong khi tại chỗ đang cần chúng tôi, cấp trên hẳn phải hiểu điều đó, nên chúng tôi tự cảm thấy một chiến trường sẽ đẫm máu hơn, chúng tôi sẽ phải gục ngă, phải hy sinh nhiều hơn, vành khăn trắng sẽ quấn ngang đầu các thiếu phụ ở tuổi đôi mươi; các bé thơ chưa được ăn thôi nôi sẽ không bao giờ được thấy mặt cha; đoàn quân Mũ Đỏ sẵn sàng đón nhận, mọi thử thách, mọi lôi cuốn hung bạo, mọi hoàn cảnh bất công, tuổi thanh xuân đă vội quên mất ngày vui, vun trồng ước nguyện đem thanh b́nh no ấm cho đồng bào, cho đời sống b́nh an đến các trẻ thơ, cho các thanh thiếu niên thấy hoa nở muôn mầu ngàn sắc trên đường tới trường, đem vinh quang cho đơn vị, đó hành trang xây dựng cuộc đời đang chờ đón chúng tôi tại Trị Thiên.

    Đúng 9:00G sáng chuyến bay C130 đầu tiên cất cánh, khởi sự cho cuộc không vận LĐ2ND từ Pleiku về Sài G̣n, thôi nhé Thiên Thần Mũ Đỏ xin tạm biệt (Em Má Đỏ Môi Hồng); " Không ngờ đây là lần chào từ biệt cuối cùng" Pháo Binh luôn đi sau, tôi bước xuống phi trường Tân Sơn Nhất khoảng 16:00G ngày thứ bẩy 6-5-1972, mắt trái tôi mờ đi không thấy rơ nữa, xốn xang vô cùng, tôi lo sợ mảnh đạn B40 c̣n nằm ngay sát phía dưới mắt trái, không hiểu có chạm ǵ hay không ? nếu nó làm hư mắt th́ đúng là đại họa, toàn thân chỉ trừ phần đầu đội nón sắt, phần ḿnh mặc áo giáp, c̣n lại chỗ nào cũng đau ê ẩm v́ mảnh đạn B40 c̣n ghim trong thân thể, nếu lấy ra hết th́ đâu c̣n thẩm mỹ nữa, Bác Sĩ chỉ gắp ra vài mảnh gọi là "Một chút ǵ để nhớ", c̣n lại giữ trong ḿnh làm kỷ niệm, kỷ niệm một trận bị đánh đặc công không giống ai; Sau khi họp và xếp đặt công tác cho những ngày sau, trở lại mái ấm gia đ́nh, ôi .... không c̣n niềm vui nào đáng nói, không c̣n một cuộc hội ngộ nào thi vị hơn, không c̣n bữa tiệc nào trang trọng hơn, không c̣n tuần trăng mật nào ngọt ngào bằng.

    Tôi nghĩ tới những ngày tại Vơ Định, (Lúc này h́nh ảnh Bảo cứ lởn vởn trước mặt tôi, vợ con tôi đây c̣n vợ con Bảo ra sao? tôi đến trước cửa nhà Bảo mà không giám bước chân vào, tôi biết tôi bước vào chỉ chan ḥa nước mắt) Vơ Định là căn cứ đặt Bộ Chỉ Huy của LĐ2ND và TĐ1PB/ND, trong trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa tại Tây Nguyên, trận này không heo hút như A Shao, không dai dẳng như Campuchia, không sắt máu như A Shao, không vũ băo như Hạ Lào, không đơn độc như Mậu Thân tại Huế, vậy mà tôi cảm thấy phiêu lưu... pháo liên tục, pháo mờ mịt, địch quân thay đổi chiến thuật liên tục, chúng muốn làm chủ chiến trường này, nếu như Nhảy Dù có quyền quyết định lấy chiến thuật áp dụng trong khu trách nhiệm của ḿnh, th́ ai cho phép chúng được như ư ! Một ư nghĩ rất phiêu du cứ ám ảnh tôi từ khi Bảo ra đi, bạn bè tôi nhiều lắm, nhưng chân thật như Đức, B́nh, Bảo, Mai, Lữ, Thịnh, Sơn Đ... th́ thật không có nhiều, chúng tôi chỉ có mấy người thân với nhau, t́nh bạn vô cùng quí giá làm sao có thể vớt lại được, tôi cũng không hiểu tại sao, so với những bạn thân của tôi, tôi và Bảo ít thân với nhau, một cái ǵ đó nó ngăn cách chúng tôi, chúng tôi ít hẹn ḥ, nhưng gặp nhau th́ cũng khó gỡ, măi tới khi về phục vụ tại Nhảy Dù, tôi và Bảo mới gần gũi nhau hơn, từ đó mối liên hệ thân mật mới tăng cường độ; Năm 1957 khi Bảo lên đường theo học tại trường Vơ Bị, lúc đó chúng tôi nghèo lắm, chạy tiền đóng học phí hàng tháng cũng đă long tóc gáy, hai thằng chung nhau một ly đậu đỏ bánh lọc, thay cho chén ly bôi, chia tay nhau, rồi từ đó mất hút, gặp lại nhau chưa được bao lâu, nay mỗi thằng một phương, mờ mịt , tàn nhẫn thật; Nuối tiếc héo hắt cả tâm lẫn thân, nhưng có bao giờ giữ được, chỉ khi nào mất mát mới có nuối tiếc, không một lời từ biệt, loạt pháo Delay làm rung rinh căn hầm chỉ huy, đầu óc choáng váng như muốn nổ tung, tôi ra khỏi căn hầm của đài Trung Ương Tác Xạ, đi dưới loạt pháo, tôi thật tỉnh táo biết rằng trong hầm chỉ huy sẽ nguy hiểm hơn ngoài trời, diện tích căn hầm chỉ huy lớn hơn diện tích thân ḿnh, cho nên hỏa tiễn 122 ly trúng hầm tỷ lệ cao hơn, nếu đạn trúng hầm th́ khó mà tránh thoát tử thương, hay tê liệt v́ phỏng, do đó ngoài trời an toàn hơn trong hầm, ngoại trừ không may đạn pháo trúng ngay ḿnh, chuyện đó khó có thể xẩy ra, nhiều anh em thấy tôi đi dưới các loạt pháo, họ cho là tôi mộng du, nhưng không phải vậy, tôi rất tỉnh táo đón nhận các loạt pháo của địch, bằng đầu đội trời chân đạp đất, ngước nh́n lên dẫy núi chạy dài từ căn cứ Alpha, rồi căn cứ Delta, qua Charlie, lên Yankee, căn cứ 5, như vẫn c̣n sôi sục, cho tới căn cứ số 6 với đầy trắc trở, dẫy núi dài khoảng 10 cây số, tất cả là khu rừng núi rậm rạp, nhưng nay đa số đă trơ trụi v́ bom đạn, cả sư đoàn 320 của Cộng Quân nay đă rách nát, nhưng máu của Mũ Đỏ đă đổ không phải là ít trên dẫy núi này, dẫy núi oan nghiệt năm nào chúng tôi cũng phải tới thăm nó một vài lần, máu của Mũ Đỏ đă thấm sâu xuống sườn núi hoang vu, bồi bổ cho cây rừng tốt tươi cho thêm phần u uất .

    Trở về với hiện tại, bởi tiếng ṿi vĩnh của cháu gái nhỏ áp út : Bố ơi con thích đi ăn tay cầm, tên này do các cháu đặt, (Món ăn bày trên khay xâu bằng que tăm trước cửa Viễn Đông) cháu Mỹ Dzung ṿi vĩnh như vậy, tôi chợt tỉnh ôm lấy cháu, hôm nay cháu diện lắm mẹ cháu xức cho mùi dầu thơm nhè nhẹ. Nhưng cu Dzũng út phản đối ngay, đ̣i đi chợ cũ ăn món khác, cả nhà lên xe Ladalat, theo hướng đạo của bốn con, vợ tôi lúc nào cũng lép vế các con, cảnh thơ mộng này mỗi năm thường đến với chúng tôi một hoặc cao lắm là hai lần, nhưng chúng tôi chấp nhận sự thiệt tḥi trong niềm hănh diện, nhà tôi thường nói đùa "Ḿnh c̣n hạnh phúc hơn vợ chồng Hằng Nga-Hậu Nghệ" tôi nhẹ ôm nàng thông cảm nỗi đơn lẻ của người vợ lính, với bao thương nhớ xót xa, với bao nhiêu nước mắt đầy vơi khi nghe súng xa vọng về, tin chiến sự nóng bỏng do các báo các đài phát thanh đưa tin nói rơ đơn vị tham chiến làm mắt nàng trũng sâu, vậy mà chưa bao giờ tôi nhận thấy nàng buồn v́ đơn lạnh, ngoại trừ chính tôi làm nàng buồn, tôi cảm nhận ḿnh ham vui đôi khi quên mất nỗi buồn của người ḿnh yêu, nhất là lính Nhảy Dù, sớm mai vợ tiễn chồng lên đường, đến chiều cùng ngày nhận xác chồng là chuyện thường xẩy ra, tôi nhẹ ngâm thơ của Chuẩn Nghị, Sĩ quan Trung đội trưởng TĐ7ND tử thương tháng 4 năm 1969 tại mật khu Bời Lời :

    " Anh trở về dang dở đời em.
    ...
    Anh trở về trong chiếc Ponchos"


    . . .

  2. #2
    Member
    Join Date
    27-12-2017
    Posts
    540

    Ngày 15 tháng 5 năm 1972; Trên chuyến bay đầu tiên đến Phú Bài, xe đă chờ sẵn tại phi trường để chở chúng tôi vào tŕnh diện Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, tân tư lệnh Quân Đoàn I, vùng I Chiến Thuật, chúng tôi xa Huế từ Tết Mậu Thân năm 1968, đến năm nay 1972, trở lại thật không ngờ, mới chỉ có bốn năm xa cách thay v́ trù phú tốt tươi, mở mang mọi mặt, nay Huế lại bơ phờ đến ngây dại, tôi lặng người nh́n Huế nay trở thành phố Chết, thành phố của điêu tàn, thành phố của hoang vắng, thành phố của tang thương, giọt nước mắt nào nhỏ xuống có thể làm cho Thành phố chồng chất mất mát, đau thương, nhẹ đi cơn tàn bạo của chiến tranh, và cả cơn thịnh nộ của Thượng Đế nữa, từ Mậu Thân cho đến nay với bao nhiêu đổ vỡ chưa đủ sao ?

    Huế làm ǵ c̣n có ngày thơ mộng xa xưa... làm ǵ c̣n tiếng ḥ du hồn...

    Ơ...ḥ ...Ơ...
    Thuyền về Đại Lược, duyên ngược Kim Long
    Mua vôi chợ Quán, chợ Cầu
    Mua cau Nam Phổ, mua trầu chợ Dinh

    (Khuyết danh)

    Thân xác Huế bị dầy ṿ ê chề, vậy mà Kim Phụng vẫn lặng thinh, sông Hương hữu t́nh vẫn lững lờ mơ mộng, nhưng duyên dáng không c̣n, mà làm duyên với ai đây, không một bóng người mặc thường phục đi trong thành phố, không một bóng quân nhân ăn mặc đúng quân phong, quân kỷ; để Huế trở lại nghiêm trang; Bây giờ 10:00 giờ mà không một căn nhà mở cửa, rác rưới và đủ mọi thứ quần áo, quân phục tan tác đầy đường, những cơn gió hỗn loạn, rác-bụi bay nhẹ nhàng càng làm cho thành phố tiêu điều-thê lương hơn; Những quân nhân của nhiều sắc lính, ăn mặc không giống ai, lang thang trong thành phố, rách rưới bơ phờ, tóc tai hoang dă, chợ Đông Ba lem luốc điêu tàn, cầu Trường Tiền phủ phục trên gịng sông Hương khép nép, ngây dại, nằm duỗi dài mặc thế nhân tao loạn; Gịng Hương giang lững lờ trôi như thân xác hương phấn ră rời, chấp nhận tất cả, mặc cho người dầy ṿ thân xác em.

    Huế ơi ai có thể vực em dậy ?
    Ai có thể tô son chuốc phấn cho em ?


    Không một con thuyền trên bến, ḍng sông chết theo với Huế, c̣n đâu cái thú nằm trên thuyền ngắm ánh trăng lên, tôi nhẹ ngâm câu thơ h́nh như là của cụ Tiên Điền Nguyễn Du trong nghẹn ngào, đắng cay :
    Cảnh buồn người có vui đâu bao giờ ?

    Phải đổi lời như vậy mới thấm, mới phê, tâm gan tỳ phế mới phủ phục xót xa, tôi nhớ làng tôi khi bị đốt, phá, nhưng cảnh không tang thương, không xót xa, không ấm ức, thà rằng cho tan nát chứ đừng để dập dờn như thế này, cảnh đổi đời hiện lên trong tôi, tưởng nhớ lại làm héo hắt con người; Vào tới trại Mang Cá lớn chúng tôi mới thấy một thứ sinh khí nghiêm trang vay mượn, nụ cười gượng gạo Trung Tướng Trưởng bắt tay chúng tôi, chính ông cho chúng tôi biết sơ lược t́nh h́nh tổng quát : ta cũng như địch, ngày hôm sau sẽ nhận lệnh hành quân chính thức, ông cho chúng tôi biết nhiệm vụ sơ khởi của Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù là lập tuyến pḥng thủ Mỹ Chánh phía Tây của Quốc Lộ 1, phía Đông do Thủy Quân Lục Chiến trách nhiệm đồng thời "Clear" vùng này, hiện có nhiều đơn vị cấp Tiểu đoàn của địch đă xâm nhập, địch quân đă có kế hoạch tấn công Huế nay mai, đây là thời gian chúng chuẩn bị, dẫy Trường sơn phía tây hiện nay chúng đang làm chủ, ta không c̣n một cứ điểm quan trọng nào trên dẫy núi này; tôi tự nhủ : lại Trường sơn, vùng này th́ cũng đă quá quen thuộc, cứ theo t́nh h́nh này th́ ngày chúng khởi sự đánh Huế không c̣n xa nữa, tạm thời đêm nay Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù đóng quân tại vùng tập trung, lấy ngă ba An Ḥa là trung điểm; Lữ Đoàn 2 Bộ Binh Nhảy Dù, gồm TĐ7BBND, TĐ9BBND, TĐ11BBND, TĐ1PBND, ĐĐ2TSND, ĐĐ2CBND, ĐĐ2QYND, Trung Đội 2 Quân Cảnh Nhảy Dù . Trước khi đi thám sát vùng tập trung quân, xe chở tôi lặng lẽ theo sau xe Đại Tá Trần Quốc Lịch Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 2 Bộ Binh Nhảy Dù, chúng tôi đi một ṿng mặt tiền của cố đô, sang An Cựu trở về cầu Trường Tiền, qua trường Đồng Khánh rồi ga xe lửa, băng qua cầu Bạch Thổ tới ngă ba An Ḥa, đâu đâu cũng hoang tàn đổ nát, hoang vắng lạ thường, không một bóng người dân, trong dịp Tết Mậu Thân tử thần luôn ŕnh rập, nhưng khi ngưng tiếng súng bóng dáng dân lành vẫn c̣n xuất hiện vội vàng, nhưng nay không phải như vậy, nó tan hoang hơn nhiều, nó tê tái hơn nhiều, Thành phố chết, chết từ trong ra ngoài, giấc mơ lăng mạng ngắm tà áo nữ sinh bay thướt tha, trên cầu Trường Tiền, dưới bóng Hương Giang bị tan loăng, Huế không c̣n sinh khí nữa, một vài con chó hoang lông lá xác xơ vội vă qua đường, cả thành phố như một nghĩa trang vắng lặng, Huế ! thân xác em nay đă úa tàn, hương phấn nào có thể tô điểm đây, xe vừa dừng niềm xót xa không kềm lại được, nên tôi nhẹ gợi ư :
    Thưa Đại Tá ḿnh có cách nào làm Huế sống lại hay không ?

    Vừa năy ông Tướng Trưởng cũng than thở t́nh h́nh trong Thành phố vô cùng bi đát, chưa biết phải làm sao giữ Thành phố an ninh trở lại, các anh ấy ở đây lâu không lo ǵ cả, ḿnh đi đâu cũng phải hốt rác hay sao đây, không phải nhiệm vụ ḿnh nhưng nh́n Huế sao thương quá ? Một lúc sau Đại Tá Lịch nh́n cảnh cũ tan hoang, ông tự nói một ḿnh:
    "Các anh ấy bựa như thế này là cùng" ! Ḿnh phải có trách nhiệm chứ ! Trách nhiệm vực Huế sống dậy, khi các đơn vị trưởng đến đủ, anh nhớ nhắc ban 3 mời họp, nhớ đừng có quên gọi Chuẩn Úy Thái, Trung đội trưởng Quân Cảnh.

    Chúng tôi thám sát vùng tập trung xong, sự thực vùng này chúng tôi thuộc từng con đường, từng ngă ba trong hẻm, từng mái nhà, xa xa tiếng một người đàn bà, một bà già th́ đúng hơn, tiếng nói nhẹ nhàng âm thanh d́u dặt hơi khó nghe, nhưng khi lại gần th́ âm hưởng như trách móc, cụ bà lên tiếng :
    - Thôi đúng rồi Nhảy Dù đây mà, cụ bà lại gần tôi nhẹ nhàng hỏi.
    - Phải các con, các ôn là Nhảy Dù phải hôn ?
    - Thưa vâng chúng con là Nhảy Dù đây;
    - Chừ các ôn ở lại với Huế chứ ?
    - Thưa vâng chúng con sẽ ở lại, tôi vừa dứt tiếng bà cụ ôm chầm lấy tôi nước mắt dạt dào, bà cụ nói trong nước mắt :
    - Nếu Nhảy Dù đến th́ mạ không đi nữa, sao bỏ Huế lâu vậy, bây chừ mới trở lại, mạ sẽ ở lại, mạ sẽ mở cửa nhà, mạ sẽ gọi tụi nó trở về, bà cụ chào chúng tôi xong vừa đi vừa la lớn Nhảy Dù đến rồi bà con ơi, mở cửa ra không sợ nữa, không phải đi Đà Nẵng, Quảng Nam nữa... Tôi thật sự e ngại v́ tiếng nói như loa phóng thanh của cụ bà, nhưng biết làm sao được, chúng tôi cũng biết chắc rằng : Địch quân đă biết chúng tôi có mặt ở Huế, từ lúc chúng tôi chưa biết chúng tôi sẽ đi Huế... Nhưng thực tế... Chính phần thưởng của chúng tôi đó, huy chương danh dự của chúng tôi đó, Bảo Quốc Huân Chương ư, làm sao ấp ủ ấm áp hơn, làm sao thấm sâu vào tâm hồn hơn; bàn tay cụ bà xương xẩu gân guốc v́ thời gian, bàn tay gầy nổi đầy gân ôm trọn tôi trong cánh tay thương yêu đó, cũng chính bàn tay này đă nuôi nấng tôi khôn lớn, đă nâng niu tôi, đă vỗ về tôi trong giấc ngủ b́nh yên, chính bàn tay gân guốc xấu xí đó đă lo cho tôi miếng cơm manh áo, nhưng nay ngàn trùng xa cách không hiểu mẹ sống chết ra sao, mẹ ơi con muốn được quỳ dưới chân mẹ, con muốn được thấm nhẹ giọt nước mắt xót xa trên má khô cằn của mẹ, mẹ ơi ! Con muốn được nói hai tiếng yêu thương trong nước mắt chan ḥa mẹ ơi... con muốn được nói tiếng... con yêu mẹ... nếp da đồi mồi cáu lại v́ chịu đựng quá sức con người, ḷng tôi se thắt, thân mẹ có c̣n đủ sức chịu đựng với thời gian không, tay mẹ chắc cũng xương xẩu, má mẹ cũng hũng sâu, hay mẹ có thể không c̣n nữa, trên đời này tôi mất mẹ rồi... mẹ ơi... tôi không dám nghĩ thêm, mẹ ơi không lúc nào con có thể quên h́nh bóng mẹ, mẹ ơi ! Mẹ ở phương trời nào ?

    Tết Mậu Thân các em bé thơ ngây trong Thành nội Huế, nhận nấu nước sôi nhồi cơm sấy cho anh em Mũ Đỏ, quân dân quây quần bên nhau ăn cơm sấy thịt hộp, v́ lúc đó không có chợ không có một nguồn tiếp tế nào khác, có em bé c̣n táo bạo hơn nữa, mang cơm ra tận tuyến đầu cho anh em Mũ Đỏ, mặc dầu bị nghiêm cấm, v́ sợ bọn giặc không tha các em, chúng sẵn sàng nhả đạn vào các em dù chúng quan sát rơ ràng đó là những em bé vô tội, nhưng ḷng các em muốn như vậy; Người dân miền Trung t́nh nghĩa thật đậm đà với anh em Mũ Đỏ, họ tin chúng tôi như tin tưởng người thân, họ vui mừng khi chúng tôi đến và ngậm ngùi khi chúng tôi phải đi nhận nhiệm vụ khác, sau này tháng 10 năm 1974 khi toàn bộ Sư Đoàn Nhảy Dù phải bàn giao các tuyến bắc đèo Hải Vân di chuyển vào Đà Nẵng, tham dự hành quân tại Thượng Đức, một đơn vị bạn thay thế nhiệm vụ chúng tôi tại vùng này, dân Huế ùn ùn di tản, họ tin tưởng như một định luật, họ lên đường từ bỏ nhà cửa v́ Nhảy Dù rút quân rồi, họ đi v́ Nhảy Dù đi có thế thôi, đó niềm tin của dân chúng như vậy làm sao chúng tôi thờ ơ cho được .

    Trong buổi họp các đơn vị trưởng, sau phần chỉ thị cần thiết cho vùng tập trung tại vùng An Ḥa, và lệnh sơ khởi cho cuộc hành quân tương lai, Đại Tá Trần Quốc Lịch chỉ thị cho Trung Đội Trưởng Quân Cảnh 204 Nhảy Dù, bằng mọi giá phải làm cho Huế sống lại, Trung Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn cho biết, ông đang chú tâm vào nhiều vấn đề hành quân, Quân Cảnh của Quân Khu bó tay không đối phó hữu hiệu với những quân nhân đang tạo nhiễu loạn cho Huế, chính những phần tử xấu này đă đốt chợ Đông Ba, và góp phần cho Huế điêu tàn như hiện nay, các đơn vị Quân Cảnh khác cũng không làm ǵ hơn được, tại sao lại vô lư như thế này ? Tại sao mọi người không giúp một tay vực Huế sống lại, giặc ngoài không nhiễu nhương với đồng bào bằng giặc trong, thôi phải rồi !

    Lúc này phải là lúc những chàng trai Mũ Đỏ mới có thể vực cô gái Huế dậy được, đầu tóc em bơ phờ, hăy để cho anh vuốt những sợi tóc dài óng ả, cho em cười nói huyên thuyên như dạo nào, Huế phải trở lại yêu kiều, duyên dáng :

    Em hăy ngồi yên như vương hậu để anh kẻ lại lông mày cho em.

    Sau khi nhận lệnh của Đại Tá Trần Quốc Lịch, Chuẩn Úy Thái Trung Đội Trưởng Quân Cảnh 204 Nhảy Dù đầy tự tin, nghiêm chỉnh chào đúng Quân kỷ, đây chính là những Quân nhân ưu tú, gương mẫu của đơn vị, với kế hoạch của Bộ Chỉ Huy Lữ Đoàn : Trung Đội Quân Cảnh và những quân nhân tăng phái chia làm hai, một phần hai ăn mặc xốc xếch lôi thôi, mặt mày lem luốc, thật vô kỷ luật, phần c̣n lại ăn mặc gương mẫu đúng quân phong quân kỷ; Toán ăn mặc vô kỷ luật trà trộn xuống đường có mặt tại những nơi đông thành phần phá hoại, cử chỉ ngang tàng, dáng dấp to lớn, gây lộn, buông những lời thô lỗ, tục tĩu, rồi (biểu diễn) đánh nhau giữa phố, nếu người ngoài nh́n vào th́ là cuộc đánh lộn nẩy lửa, nhưng thật sự họ nương nhau biểu diễn đánh cho thật kêu, tạo cho Huế thêm phần hỗn loạn, thực sự cuộc biểu diễn vơ nghệ của họ là chuyện quá dễ dàng, anh nào cũng có học qua khóa Đai Nâu Thái Cực Đạo trong đơn vị, đă vậy lại c̣n rút chốt lựu đạn, dọa nạt nhau (Lựu đạn này có kíp nổ, tuy cũng giống như các trái lựu đạn b́nh thường, nhưng kíp nổ được tháo riêng ra, rồi liệng xuống hố cá nhân, cho nổ kíp nổ, xong lại gắn kíp nổ đă nổ rồi vào trái lựu đạn, nói khác đi đây chỉ là lựu đạn để hù chơi, lựu đạn giả, đầu các trái lựu đạn này được sơn mầu đỏ để khỏi lẫn lộn gây nguy hiểm sau này ), nên nhiều Quân nhân thuộc các đơn vị khác, những Quân nhân vô kỷ luật, ăn mặc không giống ai, hùng dũng với dân lành, ngang tàng trong Thành phố, nhút nhát ngoài Chiến trường, những thành phần vô lại này trông thấy cũng kiêng nể, cũng chào thua, cũng ngán ngẫm, không ngờ tụi này nó c̣n ba gai hơn ḿnh, ngang tàng hơn ḿnh nhiều; tránh xa tụi nó cho chắc ăn, phải đầu không phải, phải tai; chạy xa là thượng sách, không để lâu.

    Ngay lúc đó thành phần Tuần tiễu, gồm Quân Cảnh 204 Nhảy Dù và thành phần tăng cường ăn mặc đúng Quân phong Quân kỷ xuất hiện, bắt những Quân nhân Mũ Đỏ vô kỷ luật, đang đóng kịch phá làng phá xóm, nếu quí vị nh́n vào sẽ thấy Quân Cảnh 204 của Nhảy Dù quá hùng tráng, quá ngầu đi thôi, đánh dùi cui như vũ băo, không kiêng nể một ai, theo đúng kế hoạch biểu diễn, lúc này chỉ nhắm vào các Quân nhân Nhảy Dù vô kỷ luật mà thôi, chưa nhắm vào các thành phần vô kỷ luật của các đơn vị khác, cửa sau xe GMC mở sẵn, đ̣n vơ trong trường đem ra biểu diễn, quật những Quân nhân vô kỷ luật từ dưới đất bay lên xe, nếu ai đó đứng gần sẽ nghe được tiếng nói nhỏ "Nhẹ tay thôi mày" nhưng chắc chắn không ai nghe được, (V́ lúc đó không ai dám lại gần, tránh voi không xấu mặt nào), to lớn ngang tàng như vậy mà nằm sơng soài bất động, hỏi sao những thành phần vô kỷ luật, thành phần thời cơ, những thành phần chuyên ăn hiếp dân lành không ớn cho được, Thành phố nhỏ cho nên tin lành đồn xa, tin dữ đồn nhanh, cả Thành phố đều ngán ngẩm kiểu thi hành kỷ luật "thép" của anh em Quân Cảnh thuộc Đại Đội Quân Cảnh 204 Nhảy Dù; Những Quân nhân nằm sơng soài trên xe được chở ngay về đơn vị sửa lại Quân phục thật chỉnh tề, rồi trở lại phụ giúp các toán đang thi hành nhiệm vụ; chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Huế trở lại mỹ miều không một bóng quân nhân vô kỷ luật c̣n lai văng trên phố, c̣n các thành phần táp nham khác th́ quá dễ dàng, Quân Cảnh 204 Nhảy Dù gọi Quân Cảnh của Quân Khu ra hợp tác, Quân Cảnh Nhảy Dù và các Quân nhân Nhảy Dù thuộc toán tăng phái, chia nhau ngồi trên các xe Quân Cảnh của Quân Khu, chạy tuần khắp nơi gặp bất cứ Quân nhân nào không đầy đủ giấy tờ, ăn mặc không đúng Quân phong uân kỷ, đầu bù tóc rối là bị Quân Cảnh bắt hết, tất cả riu ríu lên xe v́ sợ bị ăn đ̣n, hay bị quật lên xe, khắp Thành phố sống lại an b́nh, chính ngay các anh em Quân Cảnh của Quân Khu cũng không biết Quân Cảnh 204 dùng mánh ǵ mà thành phần vô kỷ luật này ngán ngẩm như vậy, họ chỉ biết là ngày hôm trước, chính họ cũng không dám ra tay, v́ bị dọa cho ăn lựu đạn, bị bắn, bị hành hung, hôm nay họ ra tay duy tŕ kỷ luật dễ dàng như những ngày thanh b́nh, canh bài phé ai tố hay, mà lại có vốn người đó thắng là vậy.

    Ngay sáng hôm sau Huế dần dần hồi phục, đă có bóng dáng người dân đi lại, không một bóng dáng Quân nhân vô kỷ luật ngoài đường, một vài ngày sau đó các cửa tiệm bắt đầu mở lại, nhưng không một ai biết Huế duyên dáng trở lại do người nào đă tô son chuốc phấn cho Huế, chỉ Huế mới biết được điều đó, Thành phố vui mừng như đón Xuân, như trẩy hội, hoa lại nở trên cố đô Huế, tươi mát làm sao ?
    Ai đă kẻ lông mày cho cô gái Huế mỹ miều trở lại, ai đă làm cho cô gái Huế khuynh thành trở lại như xưa, có người chỉ nhẹ nhàng nói như trong tiếng gió :
    Nhờ có Nhảy Dù ra đây, gái Huế mới thật sự quyến rủ thế ni đó.
    Phải thế không anh, phải thế không em?

    Mũ Đỏ Bùi Đức Lạc

  3. #3
    Member Sig Sauer's Avatar
    Join Date
    19-03-2016
    Posts
    1,073
    Quote Originally Posted by BlackHole View Post
    Lữ Đoàn 2 Bộ Binh Nhảy Dù
    Trong Nhảy Dù không ai xài danh từ quái chiêu này "Bộ Binh Nhảy Dù" cả. Nhiều "Đích Thân" của ông tác giả đă nói qua danh xưng này nhiều lần với ổng rồi. Nhưng muốn chứng tỏ ḿnh là dân ngoại hạng nên ông Bùi Đức Lạc này chế ra chử mới. Nói như ổng vậy TQLC cũng là Bộ Binh TQLC hay BDQ cũng thành Bộ Binh BDQ sao? Nói chung binh chủng nào cũng là bộ binh cả, nhưng lư do mà người ta có danh xưng khác nhau v́ mỗi binh chủng có sở trường riêng. Dù đánh trên núi; TQLC chiến đánh từ biển vào. BDQ đánh śnh lầy. Biệt Cách Dù chuyên đánh ban đêm. Xài danh từ kiểu này uổng cái lon Trung Tá Dù đeo trên vai.

    Ông này thành danh nhờ viết quyển CƠN UẤT HẠ LÀO. Nhưng dân thứ thiệt của Dù, nghĩa là dân cở "Đích Thân" của ông chê ổng viết trất lất. Phịa hơi nhiều và dành công của người khác. TDP Pháo Binh Dù thôi (chức vụ trong kỳ Hạ Lào 71) mà bàn toàn chuyện tham mưu với các Lữ Đoàn Trưởng và Tư Lệnh Dù? (LOL). Phong cách của Dù rất quan liêu. Cùng lon, nhưng lên sau th́ vẫn phải gọi người lên trước đúng cấp bậc. Đừng "anh anh tôi tôi" và lănh đạn.

  4. #4
    Member
    Join Date
    27-12-2017
    Posts
    540
    Quote Originally Posted by Sig Sauer View Post
    Trong Nhảy Dù không ai xài danh từ quái chiêu này "Bộ Binh Nhảy Dù" cả. Nhiều "Đích Thân" của ông tác giả đă nói qua danh xưng này nhiều lần với ổng rồi. Nhưng muốn chứng tỏ ḿnh là dân ngoại hạng nên ông Bùi Đức Lạc này chế ra chử mới. Nói như ổng vậy TQLC cũng là Bộ Binh TQLC hay BDQ cũng thành Bộ Binh BDQ sao? Nói chung binh chủng nào cũng là bộ binh cả, nhưng lư do mà người ta có danh xưng khác nhau v́ mỗi binh chủng có sở trường riêng. Dù đánh trên núi; TQLC chiến đánh từ biển vào. BDQ đánh śnh lầy. Biệt Cách Dù chuyên đánh ban đêm. Xài danh từ kiểu này uổng cái lon Trung Tá Dù đeo trên vai.

    Ông này thành danh nhờ viết quyển CƠN UẤT HẠ LÀO. Nhưng dân thứ thiệt của Dù, nghĩa là dân cở "Đích Thân" của ông chê ổng viết trất lất. Phịa hơi nhiều và dành công của người khác. TDP Pháo Binh Dù thôi (chức vụ trong kỳ Hạ Lào 71) mà bàn toàn chuyện tham mưu với các Lữ Đoàn Trưởng và Tư Lệnh Dù? (LOL). Phong cách của Dù rất quan liêu. Cùng lon, nhưng lên sau th́ vẫn phải gọi người lên trước đúng cấp bậc. Đừng "anh anh tôi tôi" và lănh đạn.
    Nghe nói biết Huynh thứ thiệt rồi, giới thiệu vài gịng cho em út nể mặt đi. (cười)
    Trộm nghĩ từ ngữ lính tráng ít ai chấp nhất là dân tác chến, hơn nhau ở chổ bề dày trận mạc thôi.
    Ngày xưa đệ mê BCD lắm, đại cuộc không tàn sớm có lẽ cũng chơi vài cú nhảy toán rồi (cưởi).

  5. #5
    Member
    Join Date
    26-06-2016
    Posts
    158
    Quote Originally Posted by Sig Sauer View Post
    Trong Nhảy Dù không ai xài danh từ quái chiêu này "Bộ Binh Nhảy Dù" cả. Nhiều "Đích Thân" của ông tác giả đă nói qua danh xưng này nhiều lần với ổng rồi. Nhưng muốn chứng tỏ ḿnh là dân ngoại hạng nên ông Bùi Đức Lạc này chế ra chử mới. Nói như ổng vậy TQLC cũng là Bộ Binh TQLC hay BDQ cũng thành Bộ Binh BDQ sao? Nói chung binh chủng nào cũng là bộ binh cả, nhưng lư do mà người ta có danh xưng khác nhau v́ mỗi binh chủng có sở trường riêng. Dù đánh trên núi; TQLC chiến đánh từ biển vào. BDQ đánh śnh lầy. Biệt Cách Dù chuyên đánh ban đêm. Xài danh từ kiểu này uổng cái lon Trung Tá Dù đeo trên vai.

    Ông này thành danh nhờ viết quyển CƠN UẤT HẠ LÀO. Nhưng dân thứ thiệt của Dù, nghĩa là dân cở "Đích Thân" của ông chê ổng viết trất lất. Phịa hơi nhiều và dành công của người khác. TDP Pháo Binh Dù thôi (chức vụ trong kỳ Hạ Lào 71) mà bàn toàn chuyện tham mưu với các Lữ Đoàn Trưởng và Tư Lệnh Dù? (LOL). Phong cách của Dù rất quan liêu. Cùng lon, nhưng lên sau th́ vẫn phải gọi người lên trước đúng cấp bậc. Đừng "anh anh tôi tôi" và lănh đạn.
    Xin phép được xía vô một chút về từ ngữ "Bộ Binh Nhảy Dù"
    Tôi thuộc binh chủng Thiết Giáp. Mỗi khi hành quân thường có các binh chủng " Chiến đấu dưới mặt đất " đi theo, gọi là các đơn vị " tùng thiết". Họ gồm đủ cách binh chủng : Dù; TQLC; BĐQ; Bộ Binh và ĐPQ. Từ ngữ riêng mà Thiết Giáp chúng tôi gọi những đơn vị " Tùng Thiết" này là :" Bộ chiến ". EX : Ngày mai đi hành quân. Đơn vị Bộ chiến nào sẽ đi với mình ?". Chúng tôi không dùng từ " Bộ Binh". Vì đôi khi đơn vị tùng thiết lần đó là ĐPQ hay BĐQ thì sao ?
    Từ ngữ này cũng được nhóm chúng tôi dùng trong tù cải tạo để phân biệt ngành. Thí dụ nhóm chúng tôi nói (phân biêt) : Anh đó là sĩ quan Sư Đoàn 25 Bộ binh. còn anh này là sĩ quan Pháo Binh của Sư Đoàn 25 Bộ Binh.
    Còn như TQLC hay Dù.Để phân biệt một anh thuộc TĐ 2 Trâu Điên TQLC và một anh là sĩ quan Pháo Binh TQLC. Nhóm chúng tôi nói (phân biệt): Anh này là dân Pháo Binh TQLC; còn anh kia là dân " Bộ chiến " TQLC.
    Không thể dùng từ " Bộ Binh " cho TQLC hay Dù. Vì lầm lẫn với binh chủng Bộ Binh. Chúng tôi dùng từ " Bộ Chiến"

  6. #6
    Member Sig Sauer's Avatar
    Join Date
    19-03-2016
    Posts
    1,073
    Quote Originally Posted by BlackHole View Post
    Nghe nói biết Huynh thứ thiệt rồi, giới thiệu vài gịng cho em út nể mặt đi. (cười)
    Trộm nghĩ từ ngữ lính tráng ít ai chấp nhất là dân tác chến, hơn nhau ở chổ bề dày trận mạc thôi.
    Ngày xưa đệ mê BCD lắm, đại cuộc không tàn sớm có lẽ cũng chơi vài cú nhảy toán rồi (cưởi).
    Tôi có người cậu vốn là 1 trong những "Đích Thân" của Dù ngày trước. Cho nên những tên tuổi của các cấp chỉ huy của Dù từ Lữ Đoàn Trưởng trở xuống tôi hầu như đều biết và gặp mặt. Cách đây chừng 28 năm lúc ông cậu mới sang Mỹ, chuyện đầu tiên là ổng gọi tùm lùm khắp nước Mỹ kiếm lại bạn bè xưa và chiến hữu cũ. Ổng gọi đâu không biết mà tiền điện thoại viễn liên (long distance call) tốn chừng $500. Má tôi không nói v́ biết ổng mới qua nên nhớ bạn cũ. Sau thời gian kiếm được chiến hữu cũ, ông sung đi họp Gia Đ́nh Mũ Đỏ lắm. Mỗi lần đi họp, ông chơi nguyên bộ đồ Dù vào và đứng trước kiếng ngắm đi ngắm lại măi. Lần đầu ổng bận lại bộ quân phục đó, ổng khóc ngất y như đứa con nít. Sau khi bận xong về ổng giặt, ủi đàng hoàng, đem treo lên trước đầu giường. Gia tài ổng lúc đó chỉ có bao nhiêu đó thôi. Có lần ổng đi họp về khuya, không dám gơ cửa v́ sợ Má tôi la nên ổng leo tường vào pḥng. Thằng neighbor thấy nên gọi 911. Xe cảnh sát tới đầy đường, đập cửa kêu ổng ra.

    Trong đám cháu của ổng, tôi là thằng mà ổng thích nhất. Đơn giản v́ tôi rất giống ổng. Tôi ra trường mua nhà, lấy 1 cái pḥng basement riêng sơn màu rằn ri của Nhảy Dù trên 4 vách. Trên tường treo cờ VNCH to tổ bố. Phía dưới treo huy hiệu Dù. Tường th́ treo đầy súng đạn. Mỗi lần bạn bè cũ của ổng đến thăm, bà mợ kêu tôi mời "đám bạn Trâu Ḅ của ông Cậu mày" sang nhà tôi đi. Tôi cũng khoái mà bà mợ cũng khoái. Lúc ấy tôi chưa có vợ nên ăn uống nhậu nhẹt ǵ đó thả giàn. Tôi đi chợ mua heo quay, vịt quay, lổ tai heo về cho đại bàng, tiểu bàng nhậu rồi ngồi nghe người lớn kể chuyện chiến trường xưa. Thỉnh thoảng đi lấy thêm vài chia bia lạnh cho "đích thân" thấm giọng để kể tiếp. Cho nên chiến trường nào tôi cũng biết. Trở lại câu chuyện của ông Bùi Đức Lạc ở trên. Cuốn sách của ổng ra cũng lâu lắm rồi, ít ǵ chắc cũng 20 năm th́ phải. Lúc sách ra xong th́ đă có tranh cải. Một trong những người lớn lon nhất mà tôi biết đă chê từ lúc đầu. Ông này tuy là Dù, nhưng dân ăn học trường Pháp. Văn phạm ổng khá rành. Ổng chê cuốn sách viết tuông luông không chấm, phết ǵ cả. Rồi ổng và vài ba ông nữa nói sách phịa hơi nhiều. Đây toàn là những người ra vào Cục R, nhảy Hạ Lào, chiếm đồi 1062 Thượng Đức, hay ra vô An Lộc, Quảng Trị như đi chợ. Cho nên tôi không có lư do ǵ để nghi người ta. Hai chữ "Bộ Binh" là sai, sai hoàn toàn. Bây giờ quan quân hổn lộn nên ai muốn nói ǵ nói. Chứ lúc xưa c̣n khuya mới dám viết lộn xộn như thế.

    Một thí dụ cho ông rỏ. Bài số 2 đăng phía trên của ông (Ai ra Xứ Huế), cái đoạn mà Quân Cảnh Dù giả bộ đóng kịch để dẹp loạn đó. Khúc đó không phải là của ông BDL mà là của ông Trương Văn Út, Đại Úy ĐĐ2 Trinh Sát Dù. Danh hiệu chiến trường là Út Bạch Lan và là một trong những người rất nổi tiếng trên chiến trường của Dù và của VC luôn (Yeah..VC luôn). V́ tụi nó đă treo giải thưởng lấy đầu ổng trong trận Delta gần Charlie (Người Ở Lại Charlie). Tôi không biết ai gắn tên ông BDL vào đó. ĐĐ2 TSD là đại đội đóng kịch, chứ không phải là Quân Cảnh Dù. Anyway, vài hàng cho ông rỏ. Tôi không phải là Đại Bàng, Tiểu Bàng, hay Đích Thân ǵ đâu. Nếu sanh ra trước vài chục năm th́ chắc chắn sẽ vào Đà Lạt, ra trường chọn Dù y như ông cậu.

    Một Xanh Cỏ; Hai Đỏ Ngực...:))

  7. #7
    Member Sig Sauer's Avatar
    Join Date
    19-03-2016
    Posts
    1,073
    Quote Originally Posted by Hiếu Thiện View Post
    Xin phép được xía vô một chút về từ ngữ "Bộ Binh Nhảy Dù"
    Tôi thuộc binh chủng Thiết Giáp. Mỗi khi hành quân thường có các binh chủng " Chiến đấu dưới mặt đất " đi theo, gọi là các đơn vị " tùng thiết". Họ gồm đủ cách binh chủng : Dù; TQLC; BĐQ; Bộ Binh và ĐPQ. Từ ngữ riêng mà Thiết Giáp chúng tôi gọi những đơn vị " Tùng Thiết" này là :" Bộ chiến ". EX : Ngày mai đi hành quân. Đơn vị Bộ chiến nào sẽ đi với mình ?". Chúng tôi không dùng từ " Bộ Binh". Vì đôi khi đơn vị tùng thiết lần đó là ĐPQ hay BĐQ thì sao ?
    Từ ngữ này cũng được nhóm chúng tôi dùng trong tù cải tạo để phân biệt ngành. Thí dụ nhóm chúng tôi nói (phân biêt) : Anh đó là sĩ quan Sư Đoàn 25 Bộ binh. còn anh này là sĩ quan Pháo Binh của Sư Đoàn 25 Bộ Binh.
    Còn như TQLC hay Dù.Để phân biệt một anh thuộc TĐ 2 Trâu Điên TQLC và một anh là sĩ quan Pháo Binh TQLC. Nhóm chúng tôi nói (phân biệt): Anh này là dân Pháo Binh TQLC; còn anh kia là dân " Bộ chiến " TQLC.
    Không thể dùng từ " Bộ Binh " cho TQLC hay Dù. Vì lầm lẫn với binh chủng Bộ Binh. Chúng tôi dùng từ " Bộ Chiến"
    Exactly. Chỉ có mấy người dốt mới nói chiện lung tung kiểu đó. Ai mà gom hai chữ đó lại rồi gọi là BỘ BINH NHẢY DÙ.

  8. #8
    Member
    Join Date
    27-12-2017
    Posts
    540
    Tôi cũng hoàn toàn đồng ư với ư của anh Hiếu Thiện cho rằng tác giả có thể v́ muốn phân biệt Nhảy Dù "đeo ba lô hành quân" với Pháo binh Dù nên đă "chế" ra chữ này chăng? cho dù chính xác hay không người đọc vẫn có thể hiểu được ư TG và để tránh có sự nhầm lẫn qua bên đơn vị BB khác như anh HT nói ông tác giả gắn thêm cái chữ Nhảy Dù vào trước "cho chắc ăn". Nhưng cho dù thế nào đi nữa như tôi đă nói khi đọc truyện lính viết ít khi nào để ư đến chữ dùng. mà thường nếu có vô t́nh gặp th́ chỉ đơn giản nghĩ rằng chỉ v́ thiếu từ để diễn tả (lính mà, đâu phải nhà văn), thôi th́ hiểu là được rồi không quan trọng lắm, mà thường chú tâm vào tâm trạng và t́nh cảm của tác giả khi viết truyện nhiều hơn.
    C̣n như anh Sig Sauer nói trong bài có đoạn không phải của tg BĐL mà của một người khác, Trương Văn Út, Đại Úy ĐĐ2 Trinh Sát Dù. Danh hiệu chiến trường là Út Bạch Lan (Vị này nổi tiếng. công nhận. Và tôi có từng đọc ở đâu đó không nhớ ngay). Tuy nhiên việc này cần nghe chính người viết xác nhận và điều chắc chắn là nếu thực như vậy th́ Tg Út Bạch Lan đă phải có ư kiến về việc đạo văn này với Tg BĐL. Và việc này hoàn toàn nằm ngoài trách nhiệm của người đăng. Đây là nguồn của bài trên:
    https://hoiquanphidung.com/showthread.php?14699

    Trước sau với vai tṛ của người post bài tôi xim cám ơn ư kiến đóng góp quư giá của 2 Vị Sig Sauer và Hiếu Thiện.

    Quote Originally Posted by Sig Sauer
    Tôi có người cậu vốn là 1 trong những "Đích Thân" của Dù ngày trước. Cho nên những tên tuổi của các cấp chỉ huy của Dù từ Lữ Đoàn Trưởng trở xuống tôi hầu như đều biết và gặp mặt. . .
    Chắc chắn là như vậy, nh́n avatar th́ hiểu nếu không "Đích Thân" th́ phải có liên hệ với "Đích Thân" (cười)

  9. #9
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    3,200

    Ai ra xứ Huế và t́nh quân dân;.. thời chinh chiến ...

    .. xin phép đươc đóng góp chút t́nh cùng chiến binh QLVNCH....

    xa xưa thời mà Quân đôi quốc gia rút từ miền Bắc vào Nam.. có những vùng xưa từng nằm trong quyền kiểm soát của Cộng san nhưng sau được QDQGVN tiếp thu... câu chuyện của Binh đoàn 11e rút về qua B́nh định.. và các nhạc sĩ miền Bắc khi tiếp thu vùng Trung kỳ...

    .... anh về qua on nhỏ..
    ..... em ng̣i dưới bóng dửa,
    ... náng chiều lên mái tóc..
    ........ t́nh quê hương đơn sơ..

    ... quê em. miền cát trắng..
    ...... tóc em lúc c̣n xanh,
    ...... anh là người lính chiến..
    ............. áo bạc màu đấu tranh...

    .. em mời anh ngồi lại..
    ... đêm trăng ướt lá dừa...
    .....bên nồi khoai mới luộc,
    ......ngát hương vườn cau thưa...

    ..... anh ngồi ... em sẽ kể ;..
    ... .. t́nh quê hương đơn sơ.... bài hát này h́nh như của Phan lạc Tuyên và Canh Thân phổ nhạc.. nhân cuộc tiếp thu Nam Ngăi Định
    Quí Bạn và Diễn đàn nếu có ai c̣n nhớ th́ xin đưa lên Diên Đàn làm duyên kỷ niệm của Quân Dân Việt thời hậu chiến 1954-55

  10. #10
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    3,200

    Ai ra xứ Huế và t́nh quân dân dưới thời VNCH.. và bài hát thời tiếp thu Nam Ngăi Định...

    ... tiếp theo ..
    nmq đă t́m ra bài hát mà kẻ gơ bài (nmq) giới thiệu đến bạn đọc..;
    T́nh quê hương.. Nhạc Đan Thọ phổ thơ của Phan Lạc Tuyên.. trong dịp binh đoàn GM-11về tiếp thu vùng Nam Ngăi Định ( miền Trung kỳ)..

    xin hăy đăng nhập youtube músic.. rồi trên taskbar gơ ;
    tinh que hương - Le Thu
    nếu thích nghe thêm ;.. tinh anh linh chien - Nhu Mai nhạc sĩ Lam Phương
    them bài nữa... ; noi dau muon mang - Hoàng Như Mai nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên.

    Xin giớ thiệu đến quí Bạn thích nhạc./. nmq

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 4
    Last Post: 04-03-2013, 09:56 AM
  2. Replies: 1
    Last Post: 25-11-2011, 02:02 AM
  3. Y đức ngày nay đă đạt đến mức... thất đức!
    By SilverBullet in forum Tin Việt Nam
    Replies: 0
    Last Post: 18-10-2011, 05:52 PM
  4. Replies: 2
    Last Post: 02-07-2011, 03:26 AM
  5. Replies: 7
    Last Post: 31-01-2011, 01:45 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •