[B][I]Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù tại thị trấn Phước Binh chuẩn bị trực thăng vận vào chảo lửa An Lộc Hè 1972[/I]

[/B]


Buổi xế chiều ngày 15 tháng 10 năm 1970 là một buổi chiều chia ly ngậm ngùi với những lời giă từ không thành lời. Bầu trời Nha Trang quang đăng, với sóng biển hiền ḥa hết đợt này đến đợt khác, tiếp tục xô vào bờ cát trắng chảy dài từ biệt điện đến Xóm Bóng. Cơn gió nhẹ từ biển khơi phây phất lá cờ VNCH trước sân trại Hải Quân Tây Kết, phía sau là trại Hoàng Diệu, Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn 81 Biệt Cách Nhẩy Dù - Lực Lượng Đặc Biệt – QL/VNCH .Chiếc Dương Vận Hạm 505 (thường gọi là tàu há mồm) rúc lên ba hồi c̣i lú dần ra biển khơi, trên băi vẫn c̣n lố nhố người. Trên đường Duy Tân vẫn c̣n một dọc xe Jeep, Dodge, GMC, và không biết có bao nhiêu bàn tay vẫn c̣n vây vẩy tiễn đưa.

Trên tàu là ĐĐ 5/TĐ81 BCD và ĐĐ 6/TĐ81 BCD cùng với gia đ́nh cha mẹ vợ con của binh sĩ. Xin giả từ Nha Trang. Xin giă từ quán cơm b́nh dân Chợ Đầm, Bar số 1, 2, 3, 4, 5, phở Chụt, phở Gà số 1, quán cơm Thanh Phong, nhà hàng Nautique, Hotel Nha Trang, Cafe Thu, quán rượu, Bar Mỹ, Tháp Bà, Ḥn Chồng, Cầu Đá. Xin vẫy tay lần cuối Thiếu Tá Nguyễn-văn-Lân (K/17Đà Lạt) Tiểu Đoàn Phó, người đă lót những viên gạch đầu đời binh nghiệp cho tôi, Đại Úy Bùi-Ngọc-Bích (Khoá11/TĐ) Chỉ Huy Hậu Cứ, người đă tận t́nh giúp đỡ chăm sóc vợ con tôi, khi Tôi hành quân. Xin vẫy tay lần cuối với tất cả quân nhân của Tiểu Đoàn 81BCD, những người c̣n ở lại, đang đứng trên bờ cát trắng Nha Trang mang vô vàn kỹ niệm thời chinh chiến. Xin giă từ, không phải giả biệt, v́ sau này chúng ta c̣n hội ngộ trên những chiến trường khốc liệt nhất trong lịch sử chiến tranh cận đại. An Lộc, Kontum, Quảng Trị, Thường Đức .

Mới sáng nay, trên sân cờ tiểu đoàn, khi tôi (Đại Đội Trưởng /ĐĐ5), Đại Úy Nguyễn-Chí-Thanh (K/12TĐ, ĐĐT/ĐĐ6) trao trả Hiệu Kỳ đơn vị cho Thiếu Tá Trần-Phương-Quế (K/10 Đà Lạt TĐT), tôi thoáng thấy nét buồn buồn trên gương mặt và đôi mắt của ông. Nét buồn buồn đó phảng phất một nỗi niềm của một người Cha hay một người Mẹ đang mất hai đứa con trong sáu đứa con mà Ông đă nuôi dưỡng dạy dỗ với tất cả tâm huyết trộn lẫn nước mắt của chính ông, Ông trao lại hai hiệu kỳ cho Thiếu Tướng Tư Lệnh Nguyễn-văn-Phú. Ban quân nhạc Bộ Tư Lệnh trổi lên khúc nhạc "[I]̣ e rô be đánh đu, tạc zăng nhảy dù [/I]...", tất cả đơn vị trên sân cờ như rơi vào những giây phút lắng đọng nghẹn ngào không thành tiếng. Có giây phút chia ly nào mà không ngậm ngùi? Ngậm ngùi như tiếng kêu thất thanh của con chim Đa Đa sao không lấy chồng gần mà phải đi lấy chồng xa, để lại cha mẹ già biết bao giờ gặp lại .
Trên con tàu há mồm gần 800 nhân mạng, gồm Sĩ quan, Hạ Sĩ quan, binh sĩ và gia đ́nh của hai Đại Đội 5 và Đại Đội 6 của đơn vị 81BCD đang xuôi Nam

o0o

Như thường lệ hằng năm, cứ vào khoảng tháng 11 các phái đoàn Quân Binh Chủng của QLVNCH lên truờng Vơ B ị QG Đà Lạt đê thuyết tŕnh về cơ cấu tổ chức, cơ cấu nhân sự, phương tiện và kỹ thuật hành quân tác chiến cho các SVSQ sắp s ửa tốt nghiệp. Cũng giống như tâm trạng các bạn cùng khóa, tôi chỉ ngồi trong Hội Trường mà đầu óc cứ nghĩ vẫn nghĩ vơ cái ǵ đâu đó:
- Muốn "[I]Trong lang miếu ra tài lương đống "[/I] th́ chọn Công Binh, Quân Nhu, Quân Cảnh, Quân cụ...
- Muốn [I]"Biên thùy rạch mũi can tương[/I] " th́ chọn Nhảy Dù, TQLC, BĐQ, Lực Lượng Đặc Biệt, các Sư Đoàn BB tinh nhuệ...
- Muốn "[I]Hối tàng nơi bồng tất "[/I] th́ chọn An Ninh QĐ, Đơn Vị 101, Cảnh Sát Đặc Biệt, Biệt phái ngoại ngạch...
Sao có nhiều cái "muốn" quá vậy?. Một SVSQ Đà Lạt khi nhập trường cho đến khi tốt nghiệp đều "ÔM " một giấc mộng như nhau:
[I]"Làm sao bách thế lưu phương[/I]
[I]"Trước là Sĩ sau là Khanh Tướng "[/I]

Cho nên khi tốt nghiệp cũng cùng một quan niệm như nhau: "Hoặc xanh cỏ hoặc đỏ ngực". Chẳng có ai nghĩ rằng cũng chẳng xanh cỏ, cũng chẳng đỏ ngực, mà phút chốc có một ngày nào đó không xa mà rất gần, trở thành què cụt đui mù để trở thành kẻ báo cô cho gia đ́nh và thân nhân. Và cũng chẳng có ai nghĩ rằng, cơn đại họa của Mệnh Nước Vận Nhà đổ ập xuống như cơn thác lũ, phải vất kiếm cung, cởi bỏ chiến bào cùng nhau lũ lượt rũ nhau vào tù, để sống những tháng năm dài bất tận th́ên thu trong nỗi uất nghẹn của kẻ bại trận. Và cũng chẳng có ai nghĩ rằng, bỗng một buổi sáng hay một buổi chiều, ḿnh phải ĺa bỏ quê cha đất tổ, ĺa bỏ cả cha mẹ vợ con gia đ́nh để bắt đầu sống một cuộc sống lưu vong ê chề tủi nhục của một kẻ tha phương cầu thực .
Vào cuối tháng 11 năm 1967. Phái đoàn Lực lượng Đặc Biệt đến thuyết tŕnh. Cơ cấu tổ chức và nhân sự, sao mà quá nhiêu khê không giống như Nhảy Dù, BĐQ , TQLC , Sư đoàn Bộ Binh v.v. và v..v...Cái ǵ đâu là A Team, B, C, CIDG, MIKE Force, Delta, 91 Bi ệc C ách D ù...Xem một đoạn phim chiếu lại trận Pleime đẫm máu thấy toàn h́nh ảnh các chiến sĩ anh dũng Yra , Yđê , Ysàriêng, Thạch Khương, Thạch Phịch ǵ đâu không hà .
Nói th́ nói vậy, chứ tôi đă mê cái binh chủng này từ lâu rồi.

Khi c̣n ở Trung Học, tôi nói dối Ba tôi cho tiền mua quyển sách đề thi Toán của giáo sư Nguyễn-văn-Phú và Đàm-Quang-Hưng, để đi xem ba xuất ci-nê cuốn phim " Les canon des Navaron ".
Trong phim mô tả lại cuộc xâm nhập của một toán Ranger của Liên Đoàn II Lực Lượng Đặc Biệt Mỹ (tài tử Geogry Peck đóng vai Thiếu Tá trưởng toán, nhằm phá hủy những cỗ đại pháo cực kỳ tối tân của quân Đức Quốc Xă (Gun Battery) tại Point Du Hoc, chỉ cách nơi đổ bộ trên bờ biển Normandie một cây số bên trong đất liền. Nếu nhiệm vụ của toán này thất bại th́ không có một chiếc tàu đổ bộ nào của quân đội Đồng Minh đặt chân lên băi Omaha và Utah Beach .

Trung tuần tháng 12 năm 1967, trước ngày chúng tôi măn khoá 2 tuần lễ, phái đoàn thứ hai của Bộ Tư Lệnh, LLĐB đến trường để chọn tân Thiếu Úy. Chỉ có 27 SVSQ Khoá /22 tham dự, lần lượt tôi cũng được gọi tên phỏng vấn. Đại Úy Bác Sĩ Trần-văn-Út là người trưởng phái đoàn
-Chào Bác Sĩ
-Ngồi xuống đi. Tên Anh là Trương-văn-Út hả ?
-Dạ vâng!
-Tại sao anh thích Lực Lượng Đặc Biệt?
-Dạ, tôi không biết.
-Tại sao cha Anh họ Trần mà anh là họ Trương ?
-Da, tôi cũng không biết nữa!
Câu hỏi lăng xẹt khiến tôi gần nỗi dóa, định đứng dậy chào rồi đi ra .
Nhưng:
[I]Bác Sĩ nh́n Em Bác Sĩ cười [/I]
[I]Em nh́n Bác Sĩ mộng hoa tươi[/I]
[I]Sau này màu Mũ lá xanh đó [/I]
[I]Bốn phương tám hướng mặc tung hoành[/I]
Ông Thượng Sĩ pḥng Tổng Quản Trị đọc tuyên ngôn :
- Kính quí vị, ai có tên trong danh sách này xin ngồi lại, không có tên xin trở về doanh trại. Cám Ơn

Chỉ có tám (8) người c̣n ngồi lại, trong đó có tên tôi. Cũng dễ hiểu thôi, v́ danh sách này đă có trước từ BTL, truớc khi phái đoàn (select team) đến trường. Anh cột chèo chú bác ruột của tôi là Bác Sĩ Ngô-vi-Dương đang kiêm Y Sĩ Trưởng Bộ Tư Lệnh, LLĐB . Tám Tân Thiếu Úy Khoá 22 Vơ Bị Đà Lạt tŕnh diện Pḥng Tổng Quản Trị BTL/LLĐB ở Nha Trang, sau 15 ngày nghỉ phép.
- Trần-văn-Ni vác hành trang tŕnh diện BTL/SĐ1BB...v́ an ninh lư lịch
- Xường, Chân, Xinh... tŕnh diện BCH C4
- Út, Chẩn, Tiễn... tŕnh diện BCH/TĐ 91 Biệt Cách Dù
- Đặng-văn-Lợi... tŕnh diện Bộ Chỉ Huy TĐ MikeForce

Ở Nha Trang chỉ c̣n lại tôi, Chẩn, Tiễn và Lợi hưởng được những ngày cuối năm của Tết Mậu Thân. Tiếng pháo giao thừa trộn lẫn tiếng AK, B40, Beta. Tôi bị thương, nằm bệnh xá Bộ Tư Lệnh ba ngày, đơn vị của Chẩn và Lợi được ném xuống Khe Xanh. Họ không bao giờ trở về với bông mai vàng vẫn c̣n óng ánh trên vai áo trận giặt ủi hồ thẳng nếp. Có cái đơn vị nào kỳ cục bằng đơn vị này. Thiếu Úy [B]"sữa"[/B] vừa ra trường, vừa tŕnh diện Đại Đội th́ có lệnh đi Gác Ḥm cho vị ĐĐT của ḿnh (Đại Úy Nghi ĐĐT/ĐĐ3 ) vừa tử trận ở Kontum trước Tết chỉ hai tuần lễ , bây giờ phải đi gác ḥm cho cố Trung Tá Lê-Như-Tú (TĐT/TĐ91 BCD) vừa ngă gục trong đêm Giao thừa Tết Mậu Thân trên phố Độc Lập, Nha Trang, với những gịng nước mắt tưởng nhớ hai người bạn cùng Khoá, chỉ cách đây một tuần ngồi uống bia với những con ốc buơu luộc chấm nước mắm gừng ở quán số 5 ven bờ biển.
Số mệnh an bài nghiệt ngă chưa chịu dừng lại ở đây. Hai tháng sau, trên mặt trận Cây Quéo, Cây Thị trong đợt tổng công kích đợt hai, tôi ôm xác Huỳnh Kim Tiễn mà không có thủ cấp. Một trái không giật đă lấy đi gương mặt hiền ḥa cùng bộ năo thông minh của người bạn cùng khoá c̣n lại của tôi, cùng TĐ 91 BCD. Tiễn chết không nhắm mắt, bởi c̣n mắt đâu mà nhắm, nhưng nụ cười hiền hoà như vẫn c̣n vương đọng trong tôi như một lời nhắn nhủ "[I]Tao đă đền xong nợ nước thù nhà[/I] " .
Thời gian trôi qua như một giấc mơ. Chỉ hơn hai năm tôi phục vụ TĐ 91/ BCD (sau này đổi thành TĐ81 BCD v́ xui quá chết như rạ) mà đă trải qua sáu (6) vị ĐĐT: Trần-Hoạt-Thành , Nguyễn-đăng-Lâu, Huỳnh-văn-Thanh, Ngô-Tùng-Lam, Nguyễn-văn-Lân, Phạm-Châu-Tài.
Một binh chủng như thế, một đơn vị như thế có xứng đáng để người đời ca tụng :
[B]"[/B][I]Kinh Luân Khởi Tâm Thượng, Binh Giáp Tàng Hung Trung[/I]".....
o0o

Ngồi trên mũi boong tầu Dương vận hạm 505. Tầu đang xuôi Nam, điểm đến là quân cảng Bạch Đằng. Ngày mai sẽ ra sao? Nào ai biết ra sao?! Bên cạnh tôi là Đại Úy Nguyễn-chí-Thanh (ĐĐT/ ĐĐ 6/TĐ 81 BCND) Trung Úy Hồng-Quang-Bảo (ĐĐP), Trung Úy Nguyễn-văn-Thinh (ĐĐP) của tôi. Bên dưới ḷng tàu lô nhô nam phụ lăo ấu chen chút nhau với rương ḥm, valy, túi xách, lẫn lộn với ba-lô nón sắt súng đạn cùng hai chiếc xe Jeep của hai Đại Đội. Trong ḷng mỗi người, chắc hẳn đều có một suy tư riêng và cũng chắc rằng chẳng có suy tư nào giống suy tư nào. Những quân nhân và gia đ́nh sinh quán ở Nha Trang mang một nỗi buồn mênh mang xa xứ. Những người gốc gác Sài G̣n, Gia Định, miền Đông, miền Tây tự an ủi ḿnh: thôi gần gia đ́nh sẽ có dịp thăm viếng nhiều hơn. Chắc có lẽ, không có ai trong số người đang nằm đang ngồi, hoặc đi tới đi lui dưới ḷng tàu kia nghĩ rằng: [I]"Ngày mai hay ngày mốt c̣n nh́n thấy chiếc mũ [B]Green Beret[/B] ngạo nghễ trên vầng trán của ḿnh hay không ??[/I]? ". Một binh chủng đi đông về ít, đi ít về không... hoặc đi luôn không thèm về.

Ngày xưa trước khi Kinh Kha sang sông Dịch, c̣n được Thái Tử Đan khoản đăi yến tiệc linh đ́nh với cung tần mỹ nữ. Ngày nay chúng tôi sang sông Dịch không kèn không trống, chỉ có chút ít thời gian ôm vợ con hôn từ giă với câu hỏi:- Mẹ con mày c̣n đủ gạo ăn tháng này hay không ?
Ḥm gỗ cài hoa đă có Tiểu đoàn Chung Sự lo toan. C̣n khăn sô áo tang xe lăn, nạng gỗ, không biết mẹ mày liệu có lo toan được hay không?
Tôi quay sang hỏi Thanh:
- Anh đang nghĩ ǵ vậy?
Trước khi về TĐ 81 BCD, anh là Trung Úy, Tóan Trưởng Biệt Hải, xâm nhập bờ biển Hải Pḥng năm 1966 bằng tàu đánh cá cải trang của Hải Quân QLVNCH. Toán bị " bể ", được cứu thoát khi cánh tay phải của Anh lặt ĺa, cũng may nhờ Quân Y của Đệ Thất Hạm Đội Mỹ chắp vá cho nên cánh tay phải vẫn hoạt đông b́nh thường..
Vẫn cái giọng nói, cái giọng cười khàn đục của Anh, với cánh tay thương tật vung vẫy:
-Mẹ! Từ Biệt Hải, tự ái không thèm giải ngũ, lại về Biệt Cách, bây giờ về Trinh Sát Dù. Thôi cũng được, chứ đưa tao về Biệt Ly là tao [I]Biệt Kinh Kỳ[/I] ngay .
Trung Úy Thinh hỏi:
-Biệt Ly là cái ǵ vậy Đại Úy?
-Là ĐĐT Chung Sự Nghĩa Trang Biên Ḥa chứ c̣n con mẹ ǵ nữa .
Thanh tḥ tay móc bi đông mở nắp, hớp vài hớp, đưa sang cho tôi. Tôi cũng làm một hớp. Trời đất "Ông già đi bộ " (Jonhny Walker ). Tôi giao bi- đông cho Hồng-Quang-Bảo, rồi cho Thinh.
Bảo tư lự chẳng nói năng ǵ, nh́n bâng quơ vào khoảng trời xanh vô tận. Chắc anh đang nghĩ đến gịng họ nhà Hồng Quang của Anh đang ở Đài Loan cùng với gia đ́nh nhà họ Tống. Thinh nắm lấy tay tôi :
-Trung Úy! Có Tôi bên cạnh đây!



Rồi thời gian cũng qua mau như là một giấc mơ...
- ĐĐ5/81BCD...cải danh là ĐĐ2 Trinh Sát ND
- ĐĐ6/81BCD...cải danh là ĐĐ3 Trinh Sát ND
Mang cái tên Trinh Sát ND nhưng thịt xương máu huyết là 81 Biệt Cách Dù
Trận Lam Sơn 719 Hạ Lào (1971). Thân xác của Đại Úy Nguyễn-chí-Thanh đă được gởi trọn ở một vùng đất xa lạ nào đó, không phải quê cha đất tổ của Anh. Anh không bị thuyên chuyển về Biệt Ly mà lần này là Biệt Xứ, Biệt Hải, Biệt Cách, Biệt Ly.
Biệt Xứ hay Biệt Biệt ǵ chăng nữa cũng là Vĩnh Biệt. Hồng Quang Bảo cũng theo anh. Thân xác dù được đồng đội gói ghém nhiều lần trong poncho rách tả tơi, mà vợ con gia đ́nh không nh́n mặt được lần cuối. Có lẽ giờ đây thân xác các anh đă ḥa tan vào những vùng đất ph́ nhiêu màu mở của núi đồi phía Tây Khe Sanh, Lao Bảo, trên dăy Trường Sơn trùng điệp ngút ngàn Hạ Lào xa lạ.
Charlie - Mùa Hè Đỏ Lửa - (1972). Mặt trận Tây Nguyên, Liên Đoàn 81 BCD, triệt xuất vùng Tam Biên, ĐĐ2 Trinh Sát ND (tiền thân của ĐĐ5-BCD) xâm nhập để đương đầu với SĐ Thép 320 của CS Bắc Việt, cùng với trọng pháo 130 ly, hỏa tiễn 122, xe tăng T-54. Nguyễn-văn-Thinh lúc ấy là ĐĐT/ĐĐ 111 của TĐ 11 ND (Song Kiếm Trấn Ải).
Khi Cộng quân tràn ngập Charlie, Thinh như một Rambo. Giầy saut, quần trận, áo thun ba lỗ, đầu chít khăn Viễn thám, ngực quấn đầy dây đạn, hai tay với khẩu M-60 quạt trái, quạt phải, đứng sừng sững trên giao thông hào, miệng không ngớt:
-ĐM chúng mày lên đây... lên đây!
Rồi thân xác của Thinh cũng rả rời từng mănh vụn bởi hằng trăm nhát mă tấu thù hận của quân khát máu. Sau này tôi có dịp trở lại Nha Trang. Người mẹ già gầy rọp thân thể của Thinh hỏi tôi, tôi chỉ biết nghẹn ngào trả lời:
-Thinh vẫn c̣n ở lại Charlie với Trung Tá Nguyễn-đ́nh-Bảo .
Trận Hạ Lào Lam Sơn 719... ĐĐ 3 Trinh Sát ND (ĐĐ6/ 81BCD) xem như xóa sổ!
Kontum kiêu hùng, Quảng Trị vùng lên... ĐĐ2Trinh sát ND (ĐĐ5/81BCD) thân xác c̣n đó, nhưng thịt xương ră rời, máu huyết tan loăng.

o0o

Tôi không thể nhớ hết, sao tôi c̣n có thể nhớ hết được khi thời gian quá ngắn, mà trang sử th́ quá dài . Đă có bao nhiêu đồng đội thân thương của ḿnh, cùng chung một chuyến tàu há mồm xuôi Nam, giă biệt trại Hoàng Diệu đă nằm xuống, mà tôi vẫn c̣n đây. Họ nằm xuống, xanh cỏ...để tôi được Đỏ Ngực. Đỏ Ngực v́ Huy Chương đầy ngực hay đỏ ngực v́ tim tôi rỉ máu. Bao nhiêu tháng năm qua, mỗi khi nhớ đến Họ .
Thượng Sĩ, Trung Sĩ Nhất, Trung Sĩ, Hạ Sĩ Nhất, Hạ Sĩ... Họ là những quân nhân ưu tú nhất của QLVNCH, Họ là những bậc thầy của Tôi, hướng dẫn, chỉ bảo, trao truyền kinh nghiệm chiến trường cho tôi trong những bước chân đầu đời binh nghiệp. Có một lần đơn vị trực thăng vận vào mục tiêu Asha, Alưới. Chân chạm đất là chạm địch ngay, Hạ Sĩ Nhất tên Minh, mang máy PRC25, nắm cổ áo tôi vật ngă xuống đất và hét:
- ĐM! Thiếu Úy Đà Lạt ǵ mà ngu thấy mẹ!. Cứ la xung phong, xung phong. Đưa ngực cho nó phạng, chết mẹ hết ráo c̣n lấy ai xung phong !!
Họ là những người lính già không bao giờ chết. Họ chỉ nhạt nḥa đâu đó, trong tim Tôi, trong óc Tôi, chung quanh Tôi, mờ mờ nhân ảnh ... [I]Anh không chết đâu Anh, Anh chỉ vừa bỏ cuộc hôm qua[/I]… Hôm nay c̣n lại ǵ? Có c̣n chăng chỉ c̣n t́nh Huynh Đệ mong manh như những hạt mưa bong bong. Dễ kết dễ ly. Dễ hợp dễ tan. Cố ǵn giữ được cái ǵ hay cái đó, ngày nào hay ngày đó[B][I].[/I][/B][B][I] "Quân Tử Chi Giao Đạm Nhược Thủy".[/I][/B] T́nh Huynh Đệ hôm nay không cần vồn vập sôi nỗi, mà cần lắng kết vào bên trong, thông cảmtha thứ cầu mong điều lành cho nhau, sẵn sàng cứu giúp dù phải phá chấp hy sinh, không ra ngoài mục đích hài ḥa những mối tương giao t́nh tự "[I]Một ngày Lính là một đời Lính[/I]" Mũ Đỏ, Mũ Xanh, Mũ Nâu, Mũ Đen, Mũ Vàng, Địa Phương Quân, Nghĩa Quân, Dân Vệ, Vơ Trang Tuyên Truyền... cũng giống như nhau, cũng cùng phơi thây nơi chiến địa dưới họng súng xâm lăng của quân thù không c̣n nhân tính. Nhưng tiếc thay hôm nay có những Huynh Huynh Tỷ Tỷ quên lăng đi, hay cố t́nh quên lăng đi: [I]"Nhất Tướng Công Thành Vạn Cốt Khô”.[/I]
Họ quên đi thời thế thế thời đă đổi thay. Họ vẫn xênh xang áo măo hoàng triều, huy chương đầy ngực, lon lá lé l ói xum xoe trong những lễ hội hoa đăng. Nhưng Họ có bao giờ nghĩ rằng bao nhiêu linh hồn uổng tử đang ở bên cạnh Họ và nguyền rủa Họ.
Có những kẻ lúc nào cũng xum xoe khúm núm Đệ Đệ Muội Muội để trở thành [I]"Thời Lai Đồ Điếu Thành[/I] [I]Công Vị "[/I]. Dậu đổ b́m leo. Họ leo lên những bậc thang Danh Vị của Họ giống như những Công Công của thời vua chúa quân chủ đời nhà Tống, nhà Minh bên Tàu. Họ đạp thẳng chân, thẳng tay, vào mặt những người đàn anh của Họ, mà đáng lư ra Họ phải tôn kính và nhớ ơn.
Ngày nay, trong một cuộc sống quá xô bồ, hối hả, căng thẳng với gia tốc của nhu cầu vật chất, tôi được quyền có những giây im lặng, trầm tĩnh trong cuộc sống hằng ngày, để tự lắng vào bên trong, để có dịp gặp lại những h́nh ảnh thân thương của đồng đội, trên chiếc tàu há mồm xuôi Nam để từ mũ Xanh thành mũ Đỏ. Màu ǵ cũng là màu, nhưng màu Máu của con người không ai thay được .

[I][B]ĐĐ5/81 BCD và ĐĐ2Trinh Sát ND, chỉ là Một [/B]
[B]Trương Út t[/B]ứ[B]c Út Bạch Lan[/B]
[B](Khoá 22/TVBQGVB)[/B][/I]