Page 17 of 17 FirstFirst ... 71314151617
Results 161 to 163 of 163

Thread: Lượm lặt đó đây

  1. #161
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,467
    Phóng viên mất tích bí ẩn

    http://hoangsaparacels.blogspot.com/...1-buc-anh.html
    https://nuocnha.blogspot.com/2020/09...t-tich-bi.html
    Bài có tới 24 hình. Xin coi từ đường dẫn trên

    Sunday, December 16, 2018
    Phóng viên mất tích bí ẩn, để lại 21 bức ảnh về xă hội Trung Quốc khiến nhiều người chết lặng


    Các tác phẩm của ông phơi bày những góc khuất xă hội mà đôi khi chính quyền không muốn hoặc né tránh nhắc đến.
    Lu Guang là một phóng viên ảnh nổi tiếng Trung Quốc, các tác phẩm của ông phơi bày những góc khuất của xă hội mà đôi khi chính quyền không muốn hoặc né tránh nhắc đến như: vấn nạn nghiện ngập, hiện trạng của căn bệnh lây nhiễm HIV tại một số nơi, vấn đề môi trường…

    Năm 2004, Lu Guang đạt được giải thưởng cao nhất trong cuộc thi World Press Photo với bộ ảnh Những Ngôi Làng AIDS, dân số nơi này khoảng 3.000 người nhưng có đến 678 trường hợp bị nhiễm HIV sau khi bán máu, sau đó 200 người đă chết v́ căn bệnh thế kỉ.



    Gần đây, vị phóng viên ảnh này trở thành tâm điểm v́ bỗng mất tích bí ẩn. Bà Xu Xiaoli – vợ của ông cho biết đă mất liên lạc với chồng từ ngày 3 tháng 11.

    Ngày 23 tháng 10, Lu Guang có chuyến bay đến Urumqi – thủ phủ khu tự trị Tân Cương để dự vài sự kiện nhiếp ảnh. Tiếp theo, ông di chuyển tới tỉnh Tứ Xuyên tham gia một chương tŕnh từ thiện với người bạn họ Chen. Nhưng ông Chen không thể liên hệ được với Lu Guang.

    Xu Xiaoli cũng không biết tung tích của chồng và chuyện ǵ đang xảy ra. Bà gọi điện cho vợ của người đàn ông từng mời Lu Guang đến Urumpi và biết được cả Lu lẫn vị chủ nhà kia đều bị “đưa đi” bởi lực lượng an ninh quốc gia. Xu Xiaolin đăng lên Twitter: “Tôi liên hệ nhiều lần với văn pḥng cảnh sát Tân Cương nhưng vẫn không nhận được câu trả lời rơ ràng”.

    Khu tự trị Tân Cương là điểm nóng chính trị tại Trung Quốc, luôn tiềm ẩn nguy cơ xung đột sắc tộc và nhiều vấn đề nhạy cảm khác.


    Không rơ chuyện ǵ đă xảy ra và tung tích của vị phóng viên ảnh này ra sao. Trong lúc chờ đợi tin tức liên quan, xin giới thiệu 21 bức ảnh nói lên thực trạng tại một số nơi của Trung Quốc do Lu Guang ghi nhận được.
    Một công nhân làm việc tại thành phố Ô Hải (khu tự trị Nội Mông). Ảnh được chụp vào ngày 10/4/2005.
    https://i.postimg.cc/x1wjMqsT/Phong-Vien.jpg

    Không khí ô nhiễm từ ngành công nghiệp khai thác than, vôi đe dọa dân địa phương.


    Cậu bé 11 tuổi tên Xu Li ở Hotsou mắc bệnh ung thư xương.


    Gương mặt lấm lem của một cậu bé sinh sống trong khu công nghiệp.


    Ngày 16/7/2010, đường ống dẫn dầu Newport Wharf của vịnh Đại Liên phát nổ, nhiều dầu tràn ra biển. Nhiều tàu đánh cá được phân công xử lư dầu tràn, mức độ ô nhiễm nhiều gấp 8.150 lần giới hạn cho phép.


    Bé trai đáng thương bên mộ của cha mẹ vừa mới mất.


    Người bà quỳ gối ôm cháu trai bị bệnh nặng khẩn cầu trời cao phù hộ cho cậu bé tai qua nạn khỏi.


    Những đứa trẻ mồ côi bị tàn tật.


    Những trẻ em bại năo đang ăn sữa bột rải trên giường.
    https://i.postimg.cc/xj4wchp9/Phong-Vien-10.jpg

    Đền Laseng (Mông Cổ) có lịch sử hơn 200 năm tuổi, bị ô nhiễm nghiêm trọng bởi các nhà máy xung quanh, v́ vậy gần đây rất ít người hành hương đến đó.
    https://i.postimg.cc/fRxpqLzb/Phong-Vien-11.jpg

    Nhiều nhà máy đă được chuyển từ phía đông của đất nước sang các vùng trung tâm và phía tây. Nhân viên làm việc trong điều kiện khói bụi mù mịt.
    https://i.postimg.cc/7hFtmvj7/Phong-Vien-12.jpg

    Nhà máy thép Baotou đổ nước thải chế biến khoáng sản ra ngoài đập.
    https://i.postimg.cc/cLS0LP6r/Phong-Vien-13.jpg

    Người đàn ông lấy tay che mặt v́ mùi hôi bốc lên xung quanh.
    https://i.postimg.cc/hGCBMjsd/Phong-Vien-14.jpg

    Khu công nghiệp hóa chất của cảng Yanwei ở thành phố Lianyungang đổ nước thải ra biển.
    https://i.postimg.cc/W3CPLHQp/Phong-Vien-15.jpg

    Trong làng sản xuất quần jean ở thị trấn Xintang (Quảng Đông) công nhân lấy đá để nghiền vải denim mỗi sáng.
    https://i.postimg.cc/G3TCJby4/Phong-Vien-22.jpg

    Đàn ḅ trên vùng đất đă bị đào xới do khai thác công nghiệp.
    [url]https://i.postimg.cc/sftSz4PX/Phong-Vien-16.jpg[url]

    Người vợ đau đớn bên người chồng sắp chết.
    https://i.postimg.cc/mg6Tx8Mp/Phong-Vien-17.jpg

    Cô Qi Guihua đang được chồng bế. Cô bị bệnh khi từ Bắc Kinh trở về làng để ăn mừng lễ hội mùa xuân. Người phụ nữ qua đời hai giờ sau khi bức ảnh này được chụp.
    https://i.postimg.cc/1tvHMnbF/Phong-Vien-18.jpg

    Các gia đ́nh như thế này đă bán hầu hết mọi thứ có giá trị trong nhà để trang trải cho các chi phí y tế.
    https://i.postimg.cc/rw2S1Nzb/Phong-Vien-19.jpg


    Một cô gái trẻ làm ấm tay vào mùa đông. Gương mặt thiếu nữ vẫn c̣n nét trẻ con nhưng đôi tay th́ không c̣n mềm mại như trước v́ phải lao động nặng nhọc. Cha cô bị nhiễm HIV nhưng vẫn làm việc kiếm tiền lo lắng cho cha mẹ già và năm đứa con.
    https://i.postimg.cc/9fKTfP3J/Phong-Vien-20.jpg


    Hai bé gái chuẩn bị đám tang cho người anh trai đă chết v́ bệnh AIDS.
    https://i.postimg.cc/BQmj65HH/Phong-Vien-21.jpg

    Nguồn bài: boredpanda
    https://www.boredpanda.com/seen-blac...mpaign=organic
    Toan Trinh chuyen
    Posted by hoangsaparacels.blog spot.com at 8:05 PM

  2. #162
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,467
    Thương hoài Mekong - Kỳ (1/3): Kư ức mùa nước nổi miền Tây

    https://www.ntdvn.com/van-hoa/thuong...tay-36865.html
    https://nuocnha.blogspot.com/2020/09...y-uc-m-ua.html
    Bài quà dài, phải cắt bớt nhiều chỗ. Xin coi từ 2 đường dẫn trên


    Miền Tây sông nước trong kư ức tuổi thơ tôi. (Ảnh: Shutterstock)
    Thương hoài Mekong - Kỳ 1: Kư ức mùa nước nổi miền Tây
    Nguyên Phong • 06:30, 13/05/20 • 1141 lượt xem

    Đôi điều về trang nhà "Tân Đường Nhân": https://www.ntdvn.com/about.html
    (Về chúng tôi
    Tân Đường Nhân (NTD - New Tang Dynasty) được thành lập vào năm 2001, là kênh truyền thông toàn cầu thuộc tập đoàn truyền thông đa ngôn ngữ (EMG) có trụ sở tại New York. Từ khi ra đời, Tân Đường Nhân luôn nằm trong số 10 kênh truyền thông hàng đầu thế giới. Tân Đường Nhân Việt Nam hiện là kênh truyền thông ngôn ngữ tiếng Việt duy nhất được tập đoàn EMG uỷ quyền xuất bản.
    Tầm nh́n
    Với 22 ngôn ngữ, bằng những bài báo chất lượng thể hiện sự chính trực, phẩm hạnh, Tân Đường Nhân hướng tới mục tiêu nâng cao hiểu biết xă hội cũng như khôi phục, ǵn giữ các giá trị văn hoá truyền thống và đạo đức cốt lơi.
    Sứ mệnh
    Tân Đường Nhân tin tưởng một thế giới toàn vẹn phải dựa trên truyền thông chính xác và trung thực. Đó là lư do chúng tôi cống hiến hết ḿnh để cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xă hội quan trọng. Không đại diện cho các nhóm lợi ích, chúng tôi đưa ra thông tin khách quan, cung cấp một bức tranh toàn cảnh, thể hiện trách nhiệm của chúng tôi đối với xă hội.)

    (Theo như quảng cáo trên, họ có tới 22 trang khác nhau. Báo này đối lập vởi nhà cầm quyền đương thời, nên họ mới vạch trần những thủ đoạn của ĐCS tàu.
    Tuy vậy, truyền thống cố hữu vẫn còn, nên họ tự xưng là Trung Quốc.
    Bị dị ứng với TQ: nước ở giữa, bọn ở chung quanh là lũ man di, mọi rợ. Tôi đã đổi TQ thành Trung Hoa.)


    Từ hàng vạn năm nay miệt mài không ngừng nghỉ, nó đă mang biết bao nhiêu phù sa từ cao nguyên Tây Tạng, từ đất Trung Hoa, cả những chất màu mỡ trên đường nó đi qua Miến Điện, Thái Lan, Lào, Cambot để xuống đến đây. Chính nó đă lấn biển, thêm rừng, bồi đắp nên đồng bằng xứ Nam Việt, nơi chúng ta đang đặt chân lên và gửi gắm cho nó cả cuộc sống
    Xa quê đă hàng chục năm trời, tôi chưa có dịp quay lại mảnh đất miền Tây yêu dấu, nhưng trong ḷng tôi luôn khắc khoải một nỗi nhớ quê hương. Đêm qua, tôi lại mơ thấy ḿnh được ngồi xuồng cùng ba, lênh đênh giữa cảnh trời nước liền nhau của miền Tây mùa nước nổi, giống như một ngày tháng 9 những năm đầu thập niên 70 thế kỷ trước, lúc tôi lên 12, khi nước lũ về khiến làng quê bồng bềnh trong biển nước; những cánh đồng, những lũng cạn từ từ biến thành trắng xóa mênh mông.
    Là người gốc Bắc, làm giáo sư ở một Viện đại học, nhưng ba đă rời Sài G̣n từ hơn nửa thế kỷ trước để về sống ở miền Tây, lúc đầu là ở mảnh đất Đồng Tháp. Người lấy má tôi là một cô thôn nữ địa phương xinh xắn đảm đang. Rồi anh em chúng tôi ra đời trong lúc ba má cứ đi lại dọc ngang trên sông nước miền Tây, vừa để mưu sinh, vừa để thỏa măn cái thú “xê dịch” mà chính ba tôi - một trí thức yêu tự do, yêu thiên nhiên và những tâm hồn thuần hậu chân chất – đă truyền cho cả gia đ́nh. Cũng có khi chúng tôi dừng lại một thời gian ở một nơi nào đó bên bờ nước, dựng một ngôi nhà tạm vách đất, mái lợp cỏ bàng, cỏ lát, hoặc một ngôi nhà sàn bằng gỗ cây chàm, lợp lá dừa nước. Ở chán rồi lại đi. Miền Tây đủ rộng cho thú ngao du của chúng tôi. Có thể nói, chúng tôi đă sớm coi nơi đây như quê nhà.

    Chúng tôi dừng lại một thời gian ở một nơi nào đó bên bờ nước, dựng một ngôi nhà tạm vách đất, mái lợp cỏ bàng, cỏ lát... (Ảnh: Shuttersstock)
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Những ngôi nhà sàn sơn màu xanh đỏ hắt bóng xuống ḍng nước đục nhờ nhờ thật vui mắt. Lúc này, nước chỉ cách mặt sàn chừng đôi ba chục phân. Xung quanh xóm nhà lá, bên những gốc dừa, có những ông lăo ngồi trên xuồng tam bản buông câu lơ đăng như một thú vui chứ chẳng phải v́ cá, bởi cá lội dưới sàn nhiều không đếm xuể, lũ trẻ chỉ cần phóng đinh ba xuống nước là trúng cá, các bà ngồi rửa chén cũng có thể tiện tay chém được những con cá lóc lớn.
    - Ủa, giáo sư lại ra đồng hén?
    Một ngư ông da bánh mật, mặt mũi nhăn nheo, cười hồn hậu hỏi ba.
    - Chết nỗi, cụ cứ gọi tôi là Hai Hành thôi. Vâng, cha con tôi ra đồng.
    - Nếu giáo sư ra đồng kiếm cá th́ khỏi, giáo sư sang tui mà lựa tẹt ga, cá bự chà bá, cỡ nào cũng có hết á. Mấy hổm rày, tui bắt được lắm à nhen.
    - Tạ ơn cụ. Cha con tôi đi việc khác. Cụ ngồi câu vui vẻ nhé.
    Có một vài người địa phương biết ba tôi đă từng làm giáo sư đại học, vậy nên bà con vẫn gọi ba tôi là giáo sư. Những người dân quê chân chất chưa từng biết chữ nhưng lại rất trọng những người có học vấn và đạo đức. Tuy vậy, ba tôi là người giản dị, chẳng bao giờ lên mặt với ai, ba rất yêu quư và sống chan ḥa với những tâm hồn thuần hậu nơi đây.
    Bài quà dài, phải cắt bớt

    Được cái, nước lụt ở đây lên từ từ, mỗi ngày chừng đôi ba chục phân là nhiều. (Ảnh: Shutterstock)
    - Sao vậy hả ba? Tôi hỏi
    - Chính là nhờ Biển Hồ Tonle Sap ở Cambot (2) và hai cánh đồng lớn: Đồng Tháp và Cà Mau đóng vai tṛ làm túi chứa nước. Rồi c̣n nữa, nước mưa trên thượng nguồn của ḍng Mekong được rừng giữ lại bớt nên lũ về không ồ ạt. Trước khi nước nổi lại có những báo hiệu trước, ví như nước chuyển màu đỏ đục, gọi là “nước quay”, hoặc khi thấy có những mảng lục b́nh hay rau muống từ trên những cánh đồng ở Cambot trôi xuống đây mà người ta có thể chuẩn bị trước.
    Trước mắt tôi là một mảng lục b́nh đang dập dềnh dưới chân một cụm dừa nước lớn, những cây dừa nước với tán lá xanh ngắt cao đến 9m đu đưa trong gió. Người dân nơi đây dùng lá dừa nước để lợp nhà; cơm dừa là món giải khát ngọt nhẹ, mềm dẻo, bùi bùi, thanh thanh. Dưới chân đám dừa nước là cả một thế giới thủy sản phong phú.
    - Vậy th́ đây là nước của ḍng Mekong phải không ba? Mekong là sông ǵ ạ?
    - Đúng vậy con ạ. Mekong là con sông lớn của thế giới. Bắt nguồn từ cao nguyên Thanh Tạng ở Tây Tạng, nơi quanh năm tuyết phủ, nó chảy băng qua những dăy núi trùng điệp của Trung Hoa, nơi nó được gọi là Lan Thương Giang và hạ phần lớn độ cao cũng như trải một nửa độ dài trên mảnh đất ấy. Rồi nó xuyên qua đất Miến Điện trong những khu rừng rậm rạp; mở ra rộng mênh mang đến vài cây số trên đất Luang Prabang của xứ Vạn Tượng – Lào; tạo thành biên giới tự nhiên của Lào và Thái Lan, nơi xuất phát cái tên Mekong của nó; rồi nó đổ sầm sập từ trên cao 18 thước ở thác Khone, gần biên giới Cambot và nghỉ ngơi trên Biển Hồ Tonle Sap của xứ Chùa Tháp trước khi len lỏi trong những vườn trái cây và trên những đồng nước này của miền Tây. Ở Việt Nam ta, nó mang một cái tên khác:
    Cửu Long Giang, với những phân lưu là Tiền Giang (sông Tiền) và Hậu Giang (sông Hậu).

    Rồi nó len lỏi trong những vườn trái cây và trên những đồng nước này của miền Tây. (Ảnh: Shutterstock)

    - Con vẫn chưa hiểu ngoài việc đem nước về th́ Mekong có ư nghĩa ǵ đối với cuộc sống của chúng ta?
    Ba tôi trầm ngâm một lúc, rồi người chỉ tay xuống ḍng nước bảo:
    - Con hăy trông ḍng nước đục này, mỗi giây con sông Cửu Long đem tới 6000 mét khối nước vào mùa khô, c̣n mùa mưa là gấp đôi con số đó. Trong mỗi mét khối nước có chừng nửa kư phù sa. Từ hàng vạn năm nay miệt mài không ngừng nghỉ, nó đă mang biết bao nhiêu phù sa từ cao nguyên Tây Tạng, từ đất Trung Hoa, cả những chất màu mỡ trên đường nó đi qua Miến Điện, Thái Lan, Lào, Cambot để xuống đến đây. Chính nó đă lấn biển, thêm rừng, bồi đắp nên đồng bằng xứ Nam Việt, nơi chúng ta đang đặt chân lên và gửi gắm cho nó cả cuộc sống. Phù sa và nước đă tạo nên cả một thế giới trù phú này. Vậy con nói xem Mekong có ư nghĩa ǵ với chúng ta không?
    Như để chứng minh lời ba nói, hàng đàn cá lớn đi mừng nước mới làm đen cả vùng nước bên dưới xuồng tam bản. Những con cá lóc, cá trê, cá tra… to như bắp vế người lớn nhiều vô số kể. Xuồng chúng tôi bơi ngang qua những giồng cao giữa đồng, trên đó đậu cơ man nào là c̣, là trích (3); cả rùa, rắn, cua đinh (baba)… cũng ḅ lên giồng. Trên trời rộn ră tiếng chim, dưới nước lao xao tiếng cá quẫy. Tôi lại nhớ câu thơ của Tế Hanh mà thi thoảng ba vẫn đọc tôi nghe: “Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu. Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy”.
    - Ba, con muốn tấp vào giồng kiếm ít trứng chim.
    Ba cười rạng rỡ lộ hàm răng trắng lóa đều tăm tắp, cặp mắt sáng thông minh ánh lên niềm vui.
    - Được, lúc về ba sẽ đưa con lên đó nhặt ít trứng chim và bắt rùa, cua đinh về đổi món. Ở đây, ta đâu có lo đói. Người miền Nam nói chung, miền Tây nói riêng chẳng bao giờ lo đói rét. Thọc tay xuống nước có cá, ra đồng có chim trời, rau dại mọc khắp nơi, nhiều loại rau ăn được: từ bông điên điển, bông súng, củ sen, hạt sen đến đọt xoài, bằng lăng… nhiều vô số kể. C̣n hoa trái ư? Lên vườn là đủ loại hoa thơm trái ngọt trĩu cành: xoài, cam, chôm chôm, măng cụt, măng cầu, sầu riêng, sapoche (hồng xiêm), thơm (dứa)...
    C̣n lúa gạo? chẳng phải gieo cấy vất vả, chỉ cần gieo sạ là có lúa ăn. Con xem chẳng phải ông Trời biệt đăi dân Nam chúng ta là ǵ, thông qua nước và phù sa của sông Mekong đấy.

    Thọc tay xuống nước có cá, ra đồng có chim trời, rau dại mọc khắp nơi, nhiều loại rau ăn được: từ bông điên điển, bông súng, củ sen, hạt sen đến đọt xoài, bằng lăng… nhiều vô số kể. (Ảnh: Shutterstock)

    - Con trông ḱa, ba sẽ cho con thấy.
    Ba tấp xuồng vào gần một vùng thực vật trông vừa giống lúa, vừa giống cỏ. Thân cây dài, phần nhô lên khỏi mặt nước cũng đến 2 mét.
    - Đây gọi là lúa ma, cũng gọi là lúa Trời, một đặc trưng của đất Đồng Tháp. Nó là lúa dại, tự mọc, thân dài, hạt nhỏ, vỏ đỏ, vị đậm đà, nấu lâu chín hơn lúa thường. Lúa chín vào khoảng tháng 11 và chín vào ban đêm. Khi khai thác th́ dùng hai cây sào đập vào bông lúa và hứng mền ở dưới. Con xem, không mất công trồng mà có cái ăn, chẳng phải của Trời cho là ǵ. Cũng như Trời đă cho người dân miền Tây chim trời, cá nước, rau tươi, hoa trái trĩu cành… con người ngày nay không cần quá vất vả, chỉ cần để cho thiên nhiên được yên, đừng can thiệp thô bạo vào nó là sẽ sống khỏe.
    - Vậy người miền Tây sung sướng quá phải không ba?
    Ba bỗng trở nên ngậm ngùi, đôi mắt nh́n xa xăm như nhớ về quá khứ.
    - Nhưng chẳng bỗng dưng mà có được mảnh đất ph́ nhiêu màu mỡ này đâu con. Đó là công sức của bao nhiêu thế hệ người Việt, mồ hôi, nước mắt và cả máu của họ đă đổ xuống suốt dọc chặng đường mở đất đó.
    - Ba kể cho con đi ba.
    - Đi lại khó khăn, ít đường đất, lắm śnh lầy. Giữa đồng nước, nắng chiếu trên cao xuống, hơi śnh lầy dưới nước bốc lên, cỏ, sậy lại mọc cao quá đầu người nên gió không lọt vào đồng, nóng như hầm và sinh ra nhiều chướng khí. Lá cỏ lắm khi sắc như dao cứa đứt chân tay, lội đ́a cũng dễ thụt lún chết người. Đó là cái nguy hiểm của địa h́nh cây cỏ. Dưới nước đỉa nhiều, mỗi con to như ngón cái; trên bờ bụi muỗi đông như cỏ, đặc như mây; rắn to rắn nhỏ nhiều vô kể; dưới sông sấu lội, trên rừng cọp đua … thiên nhiên nơi đây đă từng cực kỳ nguy hiểm, con người mất mạng cho nó không phải là ít. Mà nào chỉ có thế.

    Rắn to rắn nhỏ nhiều vô kể; dưới sông sấu lội, trên rừng cọp đua … thiên nhiên nơi đây đă từng cực kỳ nguy hiểm. (Ảnh: Shutterstock)

    - Thế c̣n chưa đủ sao ba? Con nghe đă rùng ḿnh ba à.
    Ba tôi nh́n những thân lúa dập dờn theo ngọn gió, giọng người vừa có chút thương cảm, lại rất đỗi tự hào:
    Rừng thiêng nước độc dù hiểm trở vẫn không gây tai hại cho những người mở đất bằng nhân họa. Kể từ khi các chúa Nguyễn cùng những lưu dân khai khẩn đất này, họ đă phải tốn bao xương máu để b́nh định các thế lực địa phương: người Miên, người Chân Lạp. Kẻ địch mạnh nhất trong khu vực này là người Xiêm, những người luôn thèm khát vùng châu thổ màu mỡ và sẵn sàng tràn xuống theo lối Biển Hồ. Chỉ chừng 90 năm từ 1690 đến 1780 mà những người mở đất theo chúa Nguyễn đă chiếm cứ hết cả vùng đồng bằng sông Cửu Long, mở ra cho Việt Nam một cuộc đất rộng lớn hơn mấy trăm năm trước cộng lại. Đất rộng, dân thưa mà ư thức cộng đồng làng xă chưa h́nh thành và phát triển vững mạnh như phần Bắc và Trung kỳ vốn có thời gian ổn định lâu hơn. V́ vậy, hết Xiêm La và sau này là Pháp quốc, họ đều chọn đánh vào vùng đất khó pḥng thủ dễ tấn công này. Con nhớ bài học lịch sử không? Nam Kỳ lục tỉnh bị Pháp tấn công hai lần, lần đầu vào 1860 và những năm kế tiếp, lần sau là 1945… vậy đấy, bao nhiêu xương máu của con người nơi đây mới giữ được vùng châu thổ ph́ nhiêu này cho con cháu chúng ta thụ hưởng.
    Một đàn cá đen nhảy rào rào trên mặt nước, thân đụng cồm cộp vào chiếc tam bản. Mắt ba sáng lên, người sang sảng đọc hai câu ca dao:
    “Bao phen quạ nói với diều
    Cù lao ông Chưởng có nhiều cá tôm”
    Con có biết cù lao ông Chưởng giàu có đó ở đâu không? là ở An Giang đấy, nơi rạch Ông Chưởng nối sông Tiền và sông Hậu. C̣n ông Chưởng là danh tướng Nguyễn Hữu Cảnh, một trong những người có công lớn nhất trong việc khai phá miền Nam từ thế hệ các chúa Nguyễn đầu tiên. Ngoài ông ấy, c̣n biết bao những danh nhân khác mà cuộc đời đă hiến dâng cho mảnh đất này. Từ những văn thần vơ tướng người Bắc kẻ Nam như Nguyễn Cư Trinh, Thoại Ngọc Hầu, Trịnh Hoài Đức, Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Tri Phương… đến cả những người Trung Hoa tị nạn như cha con Mạc Cửu, đều có công khai phá, đánh dẹp; lại có những người con của miền Tây sẵn sàng chết trong cuộc chiến với người Pháp để giữ lấy vùng đất yêu dấu như là Thiên Hộ Dương, Thủ Khoa Huân, Trương Định, Nguyễn Trung Trực… con ơi, cứ nhắc đến những cái tên ấy là ḷng ba lại trào dâng niềm xúc động và biết ơn.

    C̣n ông Chưởng là danh tướng Nguyễn Hữu Cảnh, một trong những người có công lớn nhất trong việc khai phá miền Nam từ thế hệ các chúa Nguyễn đầu tiên. (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)

    Tôi kéo ba ra khỏi phút trầm ngâm xúc động bằng cách tuốt một cọng lúa ma.
    - Ồ hết sảy ba ơi, sao thân lúa dài thế ba nhỉ.
    - Nó ngoi lên mặt nước lụt mà. Nước cao đến đâu nó cũng không bị ngập, nó cũng giống người dân miền Tây đấy con: dân dă, tự nhiên, chân thật, rộng răi và kiên cường.
    Vừa lúc đó, một âm thanh từ ngoài xa vẳng đến:
    Ḥ ơ ơ ớ ớ… “Ngó qua sông Tiền thấy mênh mông sông nước. Ḍm về Thường Phước thấy sóng bủa lao xao. Thấy cặp cá đao nó nhào vô lưới. Ôi biết chừng nào anh cưới được em?”.
    - Cụ Năm Ḥ đó con. Ba tôi khẽ cười. Ta ra thăm cụ chút.
    Giữa cánh đồng nước, một chiếc xuồng tam bản lớn đang trôi dập dềnh. Một lăo ngư phủ tráng kiện tay quăng mẻ lưới xuống mặt nước lấp lánh ánh vàng, miệng ḥ, giọng ḥ cao vút, ngọt ngào theo gió lan tỏa vào không gian, vang vang trên mặt nước. Chẳng ai ngờ nó là của một ông lăo đă ngoài sáu mươi.

    Một lăo ngư phủ tráng kiện tay quăng mẻ lưới xuống mặt nước lấp lánh ánh vàng, miệng ḥ, giọng ḥ cao vút. (Ảnh: Shutterstock)

    Chúng tôi đă đến sát thuyền của cụ Năm Ḥ.
    - Chào cụ Năm, cụ ḥ hay quá.
    Tôi cũng khoanh tay chào cụ. Cụ Năm Ḥ chào lại:
    - Dạ, tui chào cha con giáo sư. Giáo sư quá khen.
    - Cụ đang bắt cá ǵ đó?
    - Tui quăng lưới cho zui thôi giáo sư. Mấy hổm rầy tui kéo được đủ rồi. Cha chả, cá linh nhiều quá trời giáo sư ơi. Tui ăn đến mát trời ông Địa, làm mắm không hết. Hổm bữa kéo nhiều quá sợ rách lưới tui lại phải thả xuống. Giáo sư cầm tạm chục kư này về nấu với bông điên điển cho sấp nhỏ ăn.
    Những bụi điên điển mọc ở nơi trước kia là bờ ruộng, nay cũng ch́m trong nước, lá điên điển xanh um nhưng hoa nở vàng ruộm, tô điểm chút màu sắc tươi sáng cho vùng châu thổ mùa mưa lụt. Tôi bảo đi hái nhưng ba ngăn lại nói: “không ai hái bông điên điển lúc sáng, khi nụ hoa đă nở, ong đến bướm đi, bông không c̣n mật ngọt, độ bùi thơm nữa. Phải hái vào buổi chạng vạng tối, lúc bông vừa hé nhụy. Khi hái nhớ nâng niu, tuốt nhẹ, để dập cánh mất ngon”.

    “Không ai hái bông điên điển lúc sáng, khi nụ hoa đă nở, ong đến bướm đi, bông không c̣n mật ngọt, độ bùi thơm nữa..." (Ảnh: Shutterstock)

    Ba cảm ơn cụ Năm Ḥ và xách mớ cá về xuồng. Ba bảo: “người nơi đây thực ḷng lắm, con không nhận là họ giận đấy”. Rồi ba con tôi bơi xuồng đi tiếp.
    Trời đang nắng, bỗng chốc mây đen kéo đến rồi mưa lớn rơi xuống thật nhanh, người nơi đây gọi là “mưa đồng”. Ba dựng mái tam bản lên che mưa. Dưới nước, trâu nối đuôi nhau bơi thành đoàn. Ba bảo: “giờ là mùa len trâu đó con”, những con trâu băng đồng t́m cỏ và chỗ đất cao để tránh nước.
    Mưa rơi trắng đồng, sóng gió nổi lên khiến người ta liên tưởng tới khung cảnh hàng ngh́n năm trước, lúc nơi đây c̣n là biển cả. Nhưng mưa càng lớn, nước lên càng mạnh th́ tôm cá lại về càng nhiều.
    Ba tôi nh́n về phía chân trời, vẻ tư lự buồn, người đọc câu thơ trong bài “Qua sông” của Tô Thùy Yên:
    “Mùa mưa như một trận mưa liền
    Châu thổ mang mang trời nước sát
    Hồn chừng hiu hắt nỗi không tên…”

    Không khí thơm phức mùi sen, gió hây hẩy thổi khiến cánh hoa rung rinh, càng đưa hương sen đi xa bát ngát. (Ảnh: Shutterstock)

    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Bỗng tôi giật ḿnh tỉnh giấc. Té ra chỉ là một giấc chiêm bao. Tôi thấy ḷng ḿnh như thắt lại. Ba đă mất vài năm trước ở thành phố. Mùa nước nổi giờ cũng không c̣n nữa.
    Và Mekong cũng đang hấp hối.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Nguyên Phong

  3. #163
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,467
    Thương hoài Mekong - Kỳ (2/3): Nước mắt vùng châu thổ

    https://www.ntdvn.com/van-hoa/thuong...tho-38177.html
    https://nuocnha.blogspot.com/2020/09...uoc-mat-v.html
    Bài quà dài, phải cắt bớt nhiều chỗ. Xin coi từ 2 đường dẫn trên

    Xây một con đập chẳng khác nào bóp kẹp một động mạch trên cơ thể. Nếu máu không lưu thông, hẳn nhiên cơ thể bị tổn thương. (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)

    Thương hoài Mekong - Kỳ 2: Nước mắt vùng châu thổ
    Nguyên Vũ • 06:30, 19/05/20 • 5378 lượt xem

    Có nghĩa là nếu “sữa mẹ Mekong” không về th́ biển sẽ lấy lại những ǵ đă từng thuộc về nó. Khi miền Tây mất mùa nước nổi, nước biển sẽ xâm nhập ruộng đồng theo con nước thủy triều, gây nên nhiễm mặn cho đất và nước. Đất mặn th́ cây khô, cây khô th́ dân khổ. Môi sinh bị tàn phá, động thực vật tàn lụi, con người sẽ sống ra sao khi đồng khô cỏ cháy?
    Ở Kỳ 1, chúng ta đă theo ḍng kư ức của một người miền Tây đứng tuổi trở về với vùng Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước với hồi tưởng về trang sử hào hùng của những người con nước Việt đi mở đất ở phía trời Nam; Kết quả là ḍng sông Mekong ăm ắp nước ngọt nước lành và vô tận phù sa màu mỡ đă trả ơn xứng đáng cho công lao khai phá của bao thế hệ người dân Nam Bộ bằng một vùng đồng bằng ph́ nhiêu, giàu có với chim trời cá nước, cây trái sum suê… tưởng như thiên đàng dưới thế ấy sẽ trường tồn như lịch sử mấy ngh́n năm của ḍng Mekong.

    Nhưng rồi một ngày, Mekong không c̣n nước. Và tai họa bắt đầu. Tai họa ấy là ǵ? Do đâu mà có?

    Và tai họa bắt đầu. Tai họa ấy là ǵ? Do đâu mà có? (Ảnh: Getty images)
    Cá “lỉnh” cá linh, bao giờ ta lại gặp ḿnh, cá ơi?
    Biển Hồ (Tonle Sap) là hồ nước ngọt lớn nhất Đông Nam Á và được UNESCO công nhận là khu dự trữ sinh quyển thế giới năm 1997, nó cung cấp 1/2 tổng sản lượng cá đánh bắt được cho Campuchia. 60% nước của Biển Hồ đến từ sông Mekong. Người Campuchia sống nhờ vào nguồn cá dồi dào của Biển Hồ trong suốt nhiều thế kỷ qua, nhưng đến nay, cá đang ít dần đi.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Thiệt hại này chẳng phải chỉ có ḿnh người dân Campuchia hứng chịu. Người dân miền Tây đă bao đời nay “sống khỏe” với thủy sản mùa nước nổi. Cá linh - loài cá đặc trưng của mùa nước nổi - cách đây mấy chục năm có thể dùng thùng vục xuống nước mà xúc. Cá ăn không xuể, làm mắm không hết, phải đổ làm phân bón. Thời ấy, cá linh được trao đổi theo đơn vị giạ như giạ lúa, giờ đây người ta buôn bán theo cân, mà cũng không phải dễ có mà bán mà mua.
    Cá linh không c̣n nhiều như trước, các loài cá khác cũng “lỉnh” đi đâu hết.
    Cá ngày càng ít đi khi con nước cạn ḍng, nhưng nhu cầu th́ tăng lên theo dân số và các nguyên nhân xă hội khác, bởi vậy người ta phải dùng đến những phương pháp thu hoạch tiêu cực: lưới rê, chích điện… khiến tận diệt nguồn thủy sản, khan hiếm lại càng khan hiếm.

    Cá ngày càng ít đi khi con nước cạn ḍng, nhưng nhu cầu th́ tăng lên theo dân số và các nguyên nhân xă hội khác. (Ảnh: STR/AFP qua Getty Images)

    Mùa nước nổi đă “lặn” từ bao giờ?
    Ngày 11-11-2015 đă diễn ra buổi hội thảo “Diễn đàn nhân dân khu vực Mekong” tại Đại học An Giang. Trong đó, các đoàn đại biểu cư dân địa phương ba nước Việt Nam, Campuchia, Thái Lan và các tổ chức quốc tế đă thông qua “Tuyên bố chung về tác hại của những đập thủy điện trên sông Mekong” gửi chính phủ các nước lưu vực Mekong. Người dân địa phương đă phản ánh những hậu quả do các con đập này gây ra ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống sinh kế của họ như mất nguồn cá, nguồn nước, nguồn phù sa và gây nguy hại tới an toàn thực phẩm của họ.
    Một nông dân từ xă Tân Trung, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang tên là Trương Văn Khôi kể lại rằng mấy năm rồi, ông cũng như bao người dân địa phương cảm nhận rơ những thay đổi của ḍng sông, đó là vào Mùa Nước Nổi nhưng lũ rất thấp, đặc biệt năm 2015 gần như không có lũ. Nhà ông bên sông Vàm Nao, nơi hợp lưu giữa hai ḍng Sông Hậu và Sông Tiền.

    T́nh trạng ấy đă lặp lại những năm gần đây.

    Cũng chẳng lạ nếu miền Tây mất mùa nước nổi v́ nếu ngược về phía thượng nguồn của ḍng Mekong, người ta thấy Biển Hồ Tonle Sap ở Campuchia đang trơ đáy, c̣n ở đoạn trên của Mekong chảy qua Lào, người dân có thể đá bóng dưới ḷng sông theo miêu tả trong một bài báo vào năm 2019 của tờ tuoitre.vn
    Những quốc gia chung ḍng Mekong đều chịu ảnh hưởng mạnh của ḍng chảy suy giảm của con sông này trong những năm gần đây. Trong đó những tác động mạnh nhất có thể kể đến sự sụt giảm của nguồn nước, nguồn thủy sản, nguồn lương thực hoa màu, cấu trúc địa chất thổ nhưỡng, môi trường sinh cảnh, du lịch, văn hóa, giao thông…

    Những quốc gia chung ḍng Mekong đều chịu ảnh hưởng mạnh của ḍng chảy suy giảm của con sông này trong những năm gần đây. (Ảnh: Shutterstock)
    Mặn ruộng đồng, đắng chát ḷng người
    "Đây con sông như ḍng sữa mẹ, nước về xanh ruộng lúa vườn cây. Và ăm ắp như ḷng người mẹ, chở t́nh thương trang trải đêm ngày…” đó là những ngợi ca một thời về con sông Vàm Cỏ Đông, một phụ lưu của ḍng Mekong trên ĐBSCL. Dẫu những vần thơ ấy c̣n có những ẩn ư và mục đích khác nữa th́ nó cũng đă sử dụng một h́nh ảnh so sánh ư vị sâu sắc và đầy cảm xúc. Nếu ví ḍng Mekong như một người mẹ, th́ người mẹ ấy đă hào phóng ban tặng cho những người con nước Việt ḍng sữa màu chocolate từ những phù sa nơi thượng nguồn; ḍng sữa quư giá ấy trong hàng ngh́n năm đă bồi đất, lấn biển tạo nên một vùng châu thổ mênh mang trù phú để con dân nước Việt sinh cơ lập nghiệp. Đă bao đời nay, ḍng nước “cam lộ” ấy chưa hề phụ bạc con người trong các nền văn minh ở hai bên bờ của nó. Những nền văn minh ấy có khi ḥa b́nh, có lúc va chạm dữ dội với nhau nhưng chưa bao giờ họ đối xử thô bạo với ḍng sông… cho đến những thập kỷ gần đây.

    Đă bao đời nay, ḍng nước “cam lộ” ấy chưa hề phụ bạc con người trong các nền văn minh ở hai bên bờ của nó. (Ảnh: Shutterstock)
    Trong tác phẩm “Bảy ngày trong Đồng Tháp Mười”, cố học giả Nguyễn Hiến Lê, nguyên là một kỹ sư đạc điền, cho biết “độ cao của vùng Đồng Tháp chỉ cao hơn mực nước biển từ nửa mét đến một mét”.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Brian Eyler, giám đốc chương tŕnh Đông Nam Á thuộc Trung tâm Stimson, tác giả quyển Last Days of the Mighty Mekong - Những ngày cuối cùng của Mekong hùng mạnh, cho biết rằng mỗi năm có đến 300.000 người Việt phải rời bỏ ĐBSCL trong vài năm gần đây.

    Mỗi năm có đến 300.000 người Việt phải rời bỏ ĐBSCL. (Ảnh: Getty)
    “Nước mất, nhà tan”, h́nh như câu nói ấy có nhiều tầng ư nghĩa hơn ta tưởng.
    Eyler cũng đồng thời cho biết: Nhiều khu vực ĐBSCL, nơi sinh sống của 20% dân số Việt Nam, đang “lún” xuống biển. Thủ phạm chính là các con đập, ngoài ra c̣n do t́nh trạng khai thác cát và hiện tượng biến đổi khí hậu.

    Một vài dữ kiện và số liệu đáng lo ngại về t́nh trạng nhiễm mặn và lở đất ở ĐBSCL
    Nhà nông học Vơ Ṭng Xuân nói: "Chúng tôi đă chứng kiến những cánh đồng lúa lan rộng trong mùa khô trên khắp các vùng Đông Bắc Thái, Nam Lào và Cam Bốt, đă rút đi một lượng nước sông rất đáng kể trong vùng. Nhiều năm qua, nguồn nước cung cấp cho các vụ lúa mùa khô nơi ĐBSCL đă bị sút giảm nghiêm trọng, hậu quả là nạn nhiễm mặn tiến sâu vào đất liền xa tới 80km và gây tổn hại cho mùa màng”. (26-10-2013).
    “Đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) h́nh thành do sự bồi lắng của phù sa từ sông Mekong và ḍng bùn cát ven biển tạo nên. Do vậy, ĐBSCL có cấu tạo nền địa chất rất yếu và rất dễ bị tổn thương. Năm 2010, ĐBSCL chỉ có 99 điểm xói lở và sạt lở; đến năm 2019 số điểm sạt lở đă lên đến 681 điểm, tăng gấp 7 lần. Trong đó, từ cuối năm 2018 đến đầu năm 2019, tỉnh An Giang xuất hiện 78 điểm sạt lở với trên 91,2 km bờ sông và tỉnh Đồng Tháp xuất hiện 52 điểm sạt lở dọc sông Tiền, sông Hậu, với tổng chiều dài và diện tích sạt lở 28,5 km và 17,98ha. Các điểm sạt lở này ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của người dân, gây cản trở giao thông nghiêm trọng”. (theo Báo An Giang).
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Một nhạc sĩ nổi tiếng đă từng viết trong một bài hát như sau về mảnh đất Cà Mau - một tỉnh thuộc ĐBSCL, mảnh đất phía cực nam của tổ quốc: “một hạt phù sa lấn biển thêm rừng, đều giục người đi nhanh nhanh đôi bàn chân, nhanh nhanh những nghĩ suy và ước vọng. Về đất biển Cà Mau, thấy đất trời thêm rộng lớn…”.
    Những lời hát ấy đại diện cho những say sưa của thế kỷ trước. C̣n giờ đây, khi Mekong đang hấp hối, chúng ta đang có nghĩ suy ǵ? Và c̣n ước vọng nào nữa?

    C̣n giờ đây, khi Mekong đang hấp hối, chúng ta đang có nghĩ suy ǵ? Và c̣n ước vọng nào nữa? (Ảnh: Shutterstock)

    Văn hóa, văn minh đến và đi theo các ḍng sông
    Theo tin báo Phnom Penh Post (31/10/2015) Thủ tướng Hun Sen một lần nữa đă phải kư sắc lệnh huỷ bỏ ngày Lễ Hội Nước dự trù tổ chức vào ngày 24 tới 26 tháng 11 "do mực nước sông quá thấp và t́nh trạng hạn hán mà Vương quốc Campuchia đang phải đối đầu, đồng thời đ̣i hỏi mọi người phải tập trung nỗ lực và vận dụng mọi phương tiện có thể có được nhằm giải quyết vấn đề thiếu nước trên các ruộng lúa trong mùa khô." Đây là lần thứ tư trong ṿng 5 năm chính phủ Hun Sen đă phải huỷ bỏ Lễ Hội Nước truyền thống hàng năm, thường tụ hội hàng mấy trăm ngàn người đổ về thủ đô Phnom Penh để tham dự lễ hội đua thuyền trên sông Tonle Sap.
    Bài quà dài, phải cắt bớt

    Đất chết, cây chết, cá hết, con người phiêu dạt ly tán, nước biển tràn về, cũng mặn như nước mắt của vùng châu thổ.

    Khi đất liền đang bị nuốt dần bởi nước biển xâm thực và vô số người dân bỏ đi các vùng miền khác để t́m kế sinh nhai… th́ hoạt động văn hóa, du lịch, giao thông ở đây liệu có c̣n phong phú, nhộn nhịp như xưa? (Ảnh: Luc Forsyth/Getty Images)
    Thủy điện - sát thủ giấu mặt

    V́ sao mà Mekong cạn nước?
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Hiện nay số lượng các đập thủy điện trên lưu vực chính sông Mekong là hàng chục con đập, chưa kể đến con số 94 đập thủy điện trên các ḍng nhánh của Mekong (Wikipedia). Riêng Lào tính đến đầu năm 2020 đă đưa vào vận hành 50 con đập và dự trù xây dựng ít nhất 50 con đập nữa trên ḍng sông này.

    Hiện nay số lượng các đập thủy điện trên lưu vực chính sông Mekong là hàng chục con đập, chưa kể đến con số 94 đập thủy điện trên các ḍng nhánh của Mekong. (Ảnh: Jeff T. Green/Getty Images)

    Tại sao các đập thủy điện lại được xây dựng ồ ạt trên lưu vực sông Mekong?
    Theo Báo cáo đánh giá môi trường chiến lược thủy điện ḍng chính Mê Kông (ICEM 2010), được xem là báo cáo đánh giá toàn diện nhất cho đến nay về các tác động của các dự án thủy điện ḍng chính, th́ có mấy nguyên nhân sau đây:
    Nhu cầu năng lượng gia tăng
    Tiềm năng lớn về thủy điện của ḍng Mekong
    Thủy điện được kỳ vọng là đ̣n bẩy kinh tế
    Thủy điện được coi là nguồn năng lượng bền vững

    Sự cổ vũ gián tiếp của các thể chế tài chính lớn trên thế giới và trong khu vực
    Tuy nhiên, sau một giai đoạn dài ồ ạt đầu tư xây dựng các công tŕnh thủy điện, người ta mới phát hiện ra những sự thật hoàn toàn trái ngược với những suy diễn lạc quan ban đầu. Như là:
    Thủy điện chưa hẳn là nguồn năng lượng sạch: Ngày càng có nhiều bằng chứng khoa học cho thấy các hồ chứa thủy điện, đặc biệt là ở khu vực nhiệt đới, là nguồn phát thải khí nhà kính đáng kể. Các nhà khoa học của Viện nghiên cứu Không gian Quốc gia Brazil đă ước tính rằng các đập lớn của thế giới phát thải 104 triệu m3 tấn khí methan mỗi năm từ mặt hồ chứa, tuốcbin, đập tràn và hạ nguồn đập. Từ đó nghiên cứu đă kết luận rằng, đập thủy điện chịu trách nhiệm khoảng 4% tác động do con người gây ra đối với biến đổi khí hậu (theo Lima et al. n.d.). Theo bản báo cáo của Uỷ ban Đập nước Thế giới (WCD), ở nơi nào đập nước lớn so với công suất phát điện (ít hơn 100 watt trên mỗi km2 diện tích bề mặt) và không có việc phá rừng trong vùng được tiến hành trước khi thi công đập nước, khí gas gây hiệu ứng nhà kính phát ra từ đập có thể cao hơn những nhà máy nhiệt điện thông thường.
    Thủy điện không phải nguồn năng lượng rẻ: Sản xuất thủy điện chỉ rẻ khi đập đă được vận hành v́ chi phí xây đập rất cao và thời gian cần thiết để hoàn thành công tŕnh rất dài. Theo tính toán của Ủy ban Đập Thế giới, trung b́nh chi phí xây dựng mỗi con đập vượt 56% so với dự toán. Đặc biệt, năng suất thiết kế của đập thường cao hơn năng lượng thực tế mà đập sản xuất được. V́ vậy, khi biến đổi khí hậu đang ngày càng khiến khô hạn tăng về tần suất và mức độ th́ thủy điện không thể là nguồn năng lượng giá rẻ (International Rivers 2008).
    Bài quà dài, phải cắt bớt

    Đập thủy điện không thể kiểm soát lũ hiệu quả: Đập có thể cắt lũ theo quy luật nhưng thường thất bại trước những cơn lũ lớn, bất thường. (Ảnh: Shutterstock)

    Không có thủy điện th́ sao?
    Thực tế, theo báo cáo đánh giá môi trường chiến lược thủy điện ḍng chính Mekong (ICEM 2010: International Centre for Environmental Management) th́:
    “Nếu không có thủy điện ḍng chính, Lào vẫn có đủ tiềm năng thủy điện trên các phụ lưu sông Mê Kông trong trung hạn, để tiếp tục tạo ra các nguồn thu dồi dào từ xuất khẩu điện và khuyến khích đầu tư vào nền kinh tế năng động của Lào.” (ICEM 2010).
    “Thủy điện ḍng chính ít có ư nghĩa quan trọng đối với các ngành năng lượng của Thái Lan và Việt Nam. Những dự án này chỉ có tác động nhỏ đến giá điện (thấp hơn 1,5%) và có ảnh hưởng hạn chế đến các chiến lược cung cấp năng lượng so với quy mô của các ngành năng lượng ở hai nước này. (...) 96% nhu cầu điện dự báo đến năm 2025 là từ Thái Lan và Việt Nam và hai nước này có khả năng cần mua đến gần 90% lượng điện sản xuất ra từ các dự án trên ḍng chính. Nếu Thái Lan và Việt Nam quyết định không mua lượng điện sản xuất từ ḍng chính, th́ các dự án này - tất cả đều thiêt kế để xuất khẩu - sẽ có khả năng không thể triển khai” (ICEM 2010).
    Cũng như theo ư kiến của Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt Nam th́:
    “Việt Nam nằm ở hạ nguồn nên 60% lưu lượng nước phụ thuộc vào thượng nguồn nằm ngoài biên giới Việt Nam. Những năm gần đây, các nước vùng thượng nguồn xây dựng các công tŕnh khai thác, phát triển thủy năng với quy mô lớn khiến nguồn nước chảy vào Việt Nam ngày càng cạn kiệt, ảnh hưởng nghiêm trọng đến các khu vực phụ thuộc mạnh vào nguồn nước trên. Cụ thể, sông Cửu Long phụ thuộc 95% nguồn nước quốc tế, trong khi đây là vùng sử dụng nhiều nước nhất, tỷ lệ lưu trữ nhỏ nhất, mật độ dân số cao nhất và có số hộ nghèo cao thứ hai trong cả nước” (Bộ Tài nguyên và Môi trường 2010).
    Đối với Việt Nam và Thái Lan, thủy điện ḍng chính ở phần hạ lưu Mekong không có tầm quan trọng lớn đối với nhu cầu năng lượng quốc gia. Lợi ích ṛng đến từ các đập ḍng chính là nhỏ, ước tính khoảng 655 triệu đô la Mỹ đối với Thái Lan và Việt Nam, nhỏ hơn 1% tổng giá trị hàng năm của ngành điện của các quốc gia này tính cho năm 2025. V́ vậy, thủy điện ḍng chính sẽ có tác động rất nhỏ lên giá điện của các hệ thống điện này (giảm chi phí cho người tiêu dùng khoảng 1,5% theo ICEM2010). Nói cách khác, với nhu cầu điện lớn của hai quốc gia trên th́ thủy điện trên ḍng chính sông Mekong không phải là một phương án có nhiều ư nghĩa.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Rơ ràng, nếu cân nhắc lợi hại th́ thủy điện ḍng chính sông Mekong không phải là lựa chọn khôn ngoan và duy nhất cho các nước vùng châu thổ sông Mekong.
    https://i.postimg.cc/DwRXsxnw/shutte...-629248955.jpg
    Cụ thể, sông Cửu Long phụ thuộc 95% nguồn nước quốc tế, trong khi đây là vùng sử dụng nhiều nước nhất, tỷ lệ lưu trữ nhỏ nhất, mật độ dân số cao nhất và có số hộ nghèo cao thứ hai trong cả nước. (Ảnh: Shutterstock)

    Đập thủy điện trên ḍng Mekong có từ khi nào?
    Cho đến cuối thế kỷ 20, Mekong vẫn là một trong số ít những con sông lớn chưa bị ngăn đập trên ḍng chảy. Cuối những năm 1990, Trung Quốc bắt đầu lên kế hoạch xây ít nhất 7 đập thủy điện trên thượng nguồn Mê Kông và đến nay đă hoàn thành và đưa vào vận hành 11 con đập. (Wikipedia)
    Bài quà dài, phải cắt bớt

    Nguyên Vũ
    Tài liệu tham khảo:
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Xem thêm:
    Bài quà dài, phải cắt bớt

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 5 users browsing this thread. (0 members and 5 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •