+ Reply to Thread
Page 404 of 404 FirstFirst ... 304354394400401402403404
Results 4,031 to 4,034 of 4034

Thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

  1. #4031
    Tran Truong
    Khách

    A Thousand Tears Falling !!!

    Sau bốn tháng làm việc trong văn pḥng ở Rex, tôi được sở đổi qua làm cho Brink BOQ. Ông xếp ở Brink là một trung uư hải quân Mỹ trẻ tuổi, tên là Richard Salter. Ông Salter đă được học tiếng Việt trước khi sang Việt Nam, nên khi làm việc tại Brink ông quyết định nói tiếng Việt với hơn sáu chục nhân viên người Việt. Tiếng Việt của ông có tiếng bể, tiếng gẫy, thiếu sót rất nhiều. Tôi nói với những người làm chung sở rằng có lẽ khi ngủ mơ ông cũng nói tiếng Việt. Nhân viên Việt Nam ít người hiểu ông, v́ ông đă dùng sai chữ, lại phát âm không đúng, người ta không kiên nhẫn để t́m hiểu ông định nói ǵ. Khi nào pḥng ăn vắng khách, ông lại trước quầy thu ngân để nhờ tôi dậy thêm tiếng Việt. Rồi tôi trở thành cô giáo của ông xếp.

    Trung uư Salter là một học tṛ ngang bướng, lúc nào cũng thích ra lịnh, dù ông làm học tṛ. Học tiếng Việt và cai quản câu lạc bộ, đối với ông đều quan trọng như nhau. Là nhân viên của ông, lại nhỏ hơn ông một tuổi, nên tôi đành chịu lép vế. V́ vậy, làm cô giáo mà tôi chẳng có một chút quyền hành ǵ với học tṛ. Nhưng tôi cũng có một niềm vui, là ông “học tṛ” này rất thông minh và có khiếu về sinh ngữ, học tới đâu nhớ ngay tới đó. Ông thường t́m hiểu nguồn gốc của mỗi chữ, hay mỗi câu nói, hoặc tiếng địa phương. Chẳng hạn, tại sao có người nói là “về”, lại có người “d́a”. Tại sao có người nói “vâng”, lại có người “dạ”. “ “muỗng” lại là “th́a” v.v…

    Có lần tôi dậy bài học đi chợ, ông bắt tôi phải đi chợ với ông ngay. Tôi đành phải đưa ông đi chợ Sài g̣n, để ông thực hành bài vừa học. Đến khu bán cá, ông hùng hồn nói: “Tôi muốn mua thằng cá lóc”. Mọi người cười rộ lên. Người ta nh́n tôi chằm chặp, làm tôi mắc cở muốn độn thổ. Nào có ai biết tôi là cô giáo của ông; tôi nghĩ người ta tưởng tôi là bạn gái của anh chàng lố bịch này. Tôi vội đứng xích ra xa, ông trung uư kêu tôi lại gần, để dậy ông cách trả giá. Chỉ tiếc tôi chưa kịp “hành nghề” cô giáo, bà già bán cá đă khen ông học tṛ của tôi là dễ thưong, và tặng không ông hai con cá. Ông Salter tức lắm, v́ không được thi thố tài năng. Đến khi chúng tôi sắp ra khỏi chợ , ông bỗng gọi một người đang đi vô, để cho hai con cá, quay ngược trở lại hàng cá. Tôi không chịu theo ông, viện cớ ông đă nói giỏi tiếng Việt, có thể mua bán một ḿnh. Tôi đợi ông ở ngoài cửa chợ. Nửa giờ sau, ông trở ra, mỗi tay xách một “ông gà” và một “con gà”.

    Không biết bỏ hai con gà này vô đâu, tôi đành đề nghị đem đến nhà tôi cho d́ giúp việc làm thịt. Nhưng về đến nhà , tôi mới biết ư kiến này sai bét; v́ ông đi theo tôi về nhà, khiến đám con nít hàng xóm bu lại nói chuyện với “ông Mỹ”.

    Rồi từ đó ông Salter trở thành người bạn của gia đ́nh tôi. Khi nhớ nhà, ông lại tới nhà tôi cho khuây khoả. Gia đ́nh ông ở Hampshire bên Mỹ, nên về cuối năm ông thường nhắc đến tuyết . Tuyết khắp mọi nơi: trên nóc nhà, trên đồi, trên sân cỏ, và nơi ông truợt tuyết. Khi nhắc đến quê hương, mắt ông mơ màng nh́n vào xa xôi. Đôi khi tôi ngầm ganh tỵ với ông, khi tôi bằng ông cũng trạc tuổi tôi, mà sao ông có tuổi thơ tươi đẹp trong khi tôi lận đận đủ mọi bề. Tôi mơ ước được đi học lại, cũng như ông trung uư Mỹ mong cho hết nhiệm kỳ ở Việt Nam để trở về New Hampshire tiếp tục học đại học.

    Cuối năm 1966, Hải quân bàn giao tất cả câu lạc bộ cho lục quân quản trị; ông xếp của tôi được về Mỹ. Tôi mất ông học tṛ, Brink BOQ cũng mất đi bầu không khí vui vẻ, sang trọng của hải quân. Vào dịp đó, BOQ Splendid có chỗ trống, tôi liền xin đổi đến đó để được gần nhà hơn một chút.

    Xếp mới của chúng tôi là một ông chuẩn uư chừng 45 tuổi. Ông làm việc không ngừng. Ông lại nghĩ là ông có bổn phận phải “quản” nữ nhân viên trẻ chúng tôi. Ông cấm chúng tôi đi chơi với sĩ quan Mỹ. Ông nhắc nhở chúng tôi: đi với họ rồi hết hạn trở về Mỹ, các cô ở lại một ḿnh. Lỡ có cô nào mang một “bầu tâm sự”, th́ thật là một tai hoạ. Ông cấm nhân viên dưới quyền không được nhờ các sĩ quan mua hàng trong PX.

    - Nếu các cô muốn ǵ trong PX cứ ra chợ trời là có hết. - Ông mỉa mai.

    Nhân viên đều kính trọng và tuân lệnh của ông. Ông rất tử tế và thành thật với tất cả mọi người. Tôi c̣n độc thân, lại khá tiếng Anh hơn những người cùng làm; ông xếp thay đổi giờ làm việc của tôi mấy lần, để đáp ứng nhu cầu của những người có gia đ́nh, bận bịu con cái. Cuối cùng ông cho tôi làm supervisor của 5 có giữ két.

    Một trong những việc làm của tôi, là bán phiếu cho sĩ quan để họ dùng phiếu đó trả tiền ăn uống. Tất cả các câu lạc bộ Mỹ vào thời đó không xài tiền Mỹ kim, v́ nạn chợ đen. Suốt hai tuần lễ liền, một đại uư Hải quân trẻ, ngày nào cũng ghé qua quầy tôi mua phiếu 10 Mỹ kim, đi thẳng vào bar uống rượu, rồi không thấy ông ghé pḥng ăn bao giờ. Ngày qua ngày, ông đại uư ốm đi. Bộ đồ bay của ông mỗi ngày một rộng hơn. Tôi thắc mắc, không ăn, chỉ uống rượu thôi, làm sao có đủ sức khoẻ để bay.

    Một hôm, ông lại mua một phiếu 10 đồng để uống rượu. Tôi cất 10 Mỹ kim vô tủ, nhưng không đưa phiếu cho ông, mà nói:

    - Ông đi ăn trước đi, rồi tôi sẽ đưa phiếu cho ông đi uống rượu.
    Đôi mắt xanh như nước biển Thái B́nh của ông nh́n vào mắt tôi, làm tôi choáng váng, vội nh́n xuống bàn. Ông nói:

    - Tôi không thích ăn một ḿnh.

    - Th́ ông nói mấy bạn nhậu của ông đi ăn với ông.

    - Ồ, mấy thằng đó xấu như ma. Nếu cô hứa mai đi ăn trưa với tôi, chiều nay tôi sẽ vào pḥng ăn ngay cho cô vui.
    Ông vừa nói vừa nh́n chằm chặp vô mắt tôi, hai bàn tay đặt nhẹ lên bàn, như hối thúc tôi phải trả lời ngay. Tôi lúng túng đáp:

    - Tôi không thể đi ăn với ông được.

    - Tại sao?

    - Tôi không được phép đi ra đường với người Mỹ.

    - Lịnh của ai?
    Vừa lúc đó, ông chuẩn uư Lugent, xếp của tôi, vô pḥng và đi lại bực cashier của tôi. Tôi chỉ ông, đáp:

    - Lịnh của ông này.
    Ông đại uư bèn nh́n thẳng mặt ông Lugent, rồi đột ngột nói:

    - Ngày mai, ông cho phép cô này đi ăn trưa với tôi nhen? Tôi hứa sẽ trả cô về đây an toàn và nguyên vẹn.
    Ông Lugent cười, đưa tay sửa cặp kiếng cận thị dầy cui của ông, và có vẻ hơi lúng túng, đáp:

    - Đại uư Krall cứ hỏi thẳng cô ấy coi !
    Đại uư Krall trịnh trọng nói:

    - Tôi có thể sẽ nhịn đói cho tới khi cô chịu đi ăn với tôi. Bấy giờ, xin cô đưa phiếu cho tôi.

    Tôi lúng túng không biết nên phản ứng thế nào. Đại uư Krall làm cho ông xếp của tôi khó chịu, lại vừa làm tôi sượng người. Giá lúc ấy có thể độn thổ được, tôi đă chui ngay xuống đất. Tôi lúng túng nói để ông đi cho khuất mắt:

    - Sợ chết đói, tôi nhận lời đi ăn trưa với ông, ngày mai.

    Hôm sau, tôi đến sở sớm 2 tiếng, mặc cái áo đẹp hơn áo đi làm hàng ngày. Tôi vừa bước chân lên thềm của BOQ Splendid, đại uư Krall đă đứng khoanh tay dựa lưng ở cửa, một chân dựa vách tường, một chân dưới đất. Ông nhanh nhẹn dẫn tôi lại gần xe Jeep mui trần đậu ngay trước cửa, gần chỗ người quân cảnh Mỹ đứng gác. Mặt tôi nóng hơn vỉa hè buổi trưa nắng đó. Tôi vừa bối rối, vừa vui vừa sợ, vừa tự trách ḿnh đă nhận lời đi với người lạ, ngang hơn cua. Rồi tôi thầm tự hỏi, tại sao ḿnh mặc đẹp, trong khi người ta chỉ mặc bộ đồ phi công rộng thùng th́nh? Nhưng dù thế nào, tôi vẫn nghĩ đến cặp mắt xanh như Thái B́nh Dương. Đôi mắt làm cho mặt ông sáng rỡ lạ kỳ.


    Còn tiếp ...

  2. #4032
    Tran Truong
    Khách

    A Thousand Tears Falling !!!

    Tôi ngồi trên xe Jeep mà cứ phấp phỏrng sợ người quen bắt gặp. Nhưng tôi lại nhớ ngay ra rằng, ở cái đất Sài g̣n này tôi có quen ai đâu mà sợ. Rồi tôi lại nghĩ tới các em tôi. Rủi Hải Vân trông thấy tôi ngồi cạnh một sĩ quan Mỹ th́ sao? Có thể nhỏ sẽ đ̣i hối lộ: “Chị biểu anh chàng sĩ quan Mỹ practice tiếng Anh với em đi”. “Không được, cưng ơi. Chị chỉ đi ăn trưa bữa nay thôi để cứu mạng anh ta, không có lần thứ hai đâu. Kiếm thằng Mỹ khác để practice tiếng Anh cưng nhe”. Đại uư John Krall vừa lái xe vừa bắt tay tôi, rồi từ giới thiệu:

    - John, John Krall.

    Tôi đang ngầm nổi sung, cũng không biết tại sao lại nổi sung. Tôi cầm thẻ của sở Mỹ đưa lên cho John biết tên tôi. Ông liền nói:

    - I already know your name. Cô Dung.
    Ông phát âm tên tôi thật đúng. Tôi liền hỏi:

    - Tại sao ông nói tên tôi đúng quá vậy?

    - Biết mà. - Ông trả lời bằng tiếng Việt lơ lớ.

    Tôi nói một tràng tiếng Việt, v́ nghĩ rằng ông cũng giỏi như người học tṛ cũ của tôi là Richard Satter trước kia. Nhưng John lắc đầu tỏ vẻ không hiểu. Ông đề nghị tôi gặp ông hàng ngày và dậy ông tiếng Việt. Tôi trả lời liền: “Không có chuyện đó ông ơi”. Nhưng ông không hiểu.

    Xe vừa tới cổng Cercle Sportif th́ tôi cảm thấy bực ḿnh, v́ tôi ghét cái ǵ có dính líu tới thằng Tây. Ở cái thủ đô Việt Nam này, hết chỗ ăn trưa sao, mà lại chui đầu vô tiệm của thằng Tây. Nhưng ngay sau đó, tôi lại nghĩ rằng, thà chui đầu vô đây c̣n hơn là chạy dông dài ngoài đường phố. Tôi đă từng thấy nhiều cô gái Việt đi với Mỹ. Họ ngồi đầy trong các nhà hàng, như tiệm Đô Thành trên đường Hàm Nghi, hay tiệm Mỹ Cảnh bên bờ sông Sài g̣n.

    Sau lần ăn trưa hôm đó, t́nh cảm của tôi đối với đại uư phi công John Krall đă thay đổi rất nhiều. V́ thế, tôi nghĩ rằng John có mua hai ổ bánh ḿ thịt, rồi rủ nhau ra ngoài đồng cỏ ngồi ăn, tôi cũng sẽ đi theo ông hết ngày này qua ngày nọ.

    Vào mùa thu năm 1967, Hải Vân bỗng trở thành phát ngôn viên của trái tim tôi. Nó tuyên bố:

    - Chị Dung yêu rồi. Đừng có ai lo chị ế chồng nữa . Chị làm cách mạng, yêu một anh chàng Mỹ mắt xanh. Em ghét Mỹ lắm, nhưng cái anh chàng Mỹ này là phi công, nên cũng OK.

    Về tôi lúc này, John chỉ biết sơ gia đ́nh tôi, v́ mỗi lần anh hỏi, tôi lại nói lảng sang chuyện khác. Nhưng tôi biết, đă đến lúc tôi phải, hoặc là nói thật về ba tôi, hoặc là tôi cắt đứt hoàn toàn với John. Đằng nào th́ mối t́nh này cũng phải chết yểu. Có thể anh đại uư phi công Mỹ sẽ hết hồn, khi biết ba tôi là một cán bộ cộng sản. Không chừng anh xin về Mỹ sớm hơn thời hạn. Nhưng làm sao tôi có thể nói dối với người tôi yêu được. Th́ thôi, phó mặc cho ông trời; tôi không nên ôm cái bí mật này nữa. Tôi quen với John cũng gần một năm rồi, chớ đâu phải mới hôm qua hôm kia!

    Hôm đó, tối thứ sáu, John đến nhà rước tôi đi ăn ở nhà hàng La Cigale, trên đường Đinh Tiên Hoàng, Đa Kao. Chúng tôi vui vẻ nói cười suốt buổi. John c̣n lên yêu cầu cô nhạc sĩ đàn cho tôi nghe bài Greensleave. Trong lúc chúng tôi ngồi chờ ăn tráng miệng. John nh́n thẳng vào mắt tôi rồi nói:

    - Cô không bao giờ nói về ba cô cho tôi nghe?

    Tim tôi thắt lại. Bây giờ phải nói ǵ đây? John vô cùng quan trọng đối với tôi. Nhưng tôi không trả lời anh ngay mà xin phép vào toilet rửa tay. Đóng cửa lại, tôi nh́n tôi trên kiếng, t́m một câu trả lời. Tôi nhớ, đă có lần một người trong gia đ́nh cho là tôi “muốn chết”, v́ tôi nhứt định không bao giờ chịu nói ba tôi chết, khi ai hỏi tới Người. Các chị tôi nói “ba chết” một cách dễ dàng. Bây giờ , khoảng cách giữa tôi và câu trả lời đó chỉ có một bức tường. Chắc là tôi sẽ chết thiệ̣t chớ không phải “muốn chết”, v́ tôi không thể nói dối được với John.

    Khi tôi trở về bàn, John đứng dậy kéo ghế cho tôi. Anh im lặng chờ tôi trả lời. Khi băo tố nổi lên trong ḷng tôi, th́ vẻ mặt anh cũng tươi vui như đứa con nít trong ba ngày Tết. Tôi bối rối cầm ly rượu chát uống cạn, rồi vội vàng nói thật nhanh:

    - Ba tôi hiện đang ở ngoài Hà Nội. Ông là đảng viên cao cấp Đảng cộng sản. Nếu anh không muốn gặp tôi nữa, tôi sẽ hiểu.
    John b́nh tĩnh vừa cười vừa nói:

    - Tại sao tôi lại muốn làm cái việc dại như vậy?

    Rồi anh hôn lên ngón tay trỏ của anh, đặt ngón tay đó lên trán tôi. Đó là một cử chỉ quen thuộc anh vẫn thường làm, khi anh gặp tôi ở sở, trước mặt đông người.

    Đám mây đen bao phù thế giới nhỏ bé của tôi từ lâu, hôm nay bỗng tan biến nhanh chóng. Tôi say sưa nói về ba tôi. Từ 1954 cho tới năm 1967, tôi không kể cho ai nghe về ba tôi và anh Khôi. Nhưng tối nay, một đại uư phi công Mỹ có đôi mắt như biển Thái B́nh, phải ngồi im lặng nghe tôi nói! Thỉnh thoảng, trong khi kể, tôi ngừng lại, t́m trong mắt anh một tia nghi ngờ, nhưng không thấy. Anh chăm chú nghe như nghe một chuyện thần thoại, một chuyện khó tin nhưng có thật. Mà nghe th́ cứ nghe, c̣n có dám chấp nhận không lại là chuyện khác. Chấp nhận, có nghĩa là tiếp tục đi bên cạnh tôi suốt cuộc đời này.

    Với anh John, tôi có thể vui cười, nghiêm trang, bướng bỉnh, hay ngây thơ một cách tự nhiên. Bây giờ, ngoài An ninh quân đội, chỉ có anh biết về gia đ́nh tôi, mà tôi không sợ bị phán đoán hoặc nghi ngờ, hoặc bị vu oan cho cái tội làm tay sai cho Việt Cộng, đặc công, nằm vùng.

    Tôi chợt nhớ tới lời em trai tôi có lần đă nói: “Anh Mỹ kiểu này thông minh hơn em, chị ơi”. Thỉnh thoảng tôi thấy John giảng toán, lư, hoá cho nó. Th́ ra hai người đă thích nhau nhưng tôi không biết. Có một lần, hai chị em đi chơi với John Hải Vân hỏi mượn xe Jeep của John để “chạy thử một ṿng”. Tôi biết em tôi chưa biết lái xe. Tôi nh́n nó, th́ nó nói nó không biết lái xe cho nên nó mới mượn xe để học lái. Nửa tiếng đồng hồ sau, Hải Vân trở lại, mắt sáng trưng “em lái được rồi đó”. Lúc đó John mới hiểu, và mới hết hồn v́ đă đưa xe của nhà binh cho thằng nhỏ chưa biết lái xe. Tôi không dám kể lại cho má chuyện này, mà Hải Vân cũng không méc tôi đi chơi với John.

    Đêm đó, John và tôi là hai người khách cuối cùng của nhà hàng La Cigale. Vợ chồng ông Tây đi tới bàn chào chúng tôi để họ đóng cửa. John vội nâng ly, nói:

    - Tôi sẽ không đi hỏi cưới ông bố cộng sản của cô, nhưng tôi rất muốn cưới con gái của ông. Làm ơn “dạ“ cho tôi nhờ.

    Tôi không rơ anh đă học được ở đâu cái câu nói đó. Đêm hôm đó và nhiều đêm tiếp theo, tôi thức giấc khuya, rồi băn khoăn tự hỏi: “Đây là thật hay là mộng”. Rồi tôi tự trả lời: “Mà dù cho là mộng, rồi nó cũng sẽ biến thành sự thật ”. Tôi tin như vậy, v́ nhiều mộng của tôi đă thành sự thật. Nhưng tôi là con người lệ thuộc gia đ́nh rất nhiều, v́ thế tôi không thể không hỏi ư kiến má, dù má lúc nào cũng sẵn sàng cho chúng tôi tự do quyết định cuộc đời ḿnh.

    Vào một buổi trưa nóng nực của mùa xuân Sài g̣n, má và tôi ngồi nói chuyện trên bậc thêm trước nhà, trong khi mọi người đang ngủ trưa. Hai mẹ con nói đủ mọi thứ chuyện, bắt đầu từ chuyện thời tiết, so sánh giữa Sài g̣n với Cần Thơ. Rồi chuyển sang chuyện chánh trị. Mà chánh trị là thể nào cũng có ba tôi. Má nhắc lại lời của ông ngoại, cho rằng các cậu và ba tôi bị Hồ Chí Minh và đàn em của ông ta lừa gạt.
    Các cậu và ba đều những người yêu nước, thật thà, chỉ biết chống Tây để giành độc lập cho nước nhà. Cũng theo ông ngoại, cộng sản phá vỡ mọi luân lư gia đ́nh, rồi sẽ đưa Việt Nam đến suy tàn … Má cũng biết Hải Vân có ư định gia nhập Không quân. Khi tôi đang loay hoay t́m cách đổi hướng câu chuyện sang vấn đề hôn nhân giữa tôi và John, nói ḷng ṿng mà không nói được hết ư trong ḷng ḿnh, má tôi nhẹ nhàng nói:

    - Con lập gia đ́nh với ai cũng được, miễn đừng có lấy chồng v́ tiền, th́ ba không trách ai được.


    Còn tiếp ...

  3. #4033
    Tran Truong
    Khách

    A Thousand Tears Falling !!!

    Tết năm nay là năm tuổi của chị Thuận. Chị cầm tinh con khỉ, tuổi thân. Tôi thường chọc chị là “Tuổi thân Con khỉ ở hiền, trèo qua trèo lại té liền xuống sông”. Ước ǵ chị chưa có chồng để được tự do lên Sài g̣n sắm Tết. Nhưng, cuộc đời chị đă đi vào một khúc quẹo buồn thương. Từ ngày lấy chồng, chị gặp những phản ứng của cả hai bên gia đ́nh. Phía bên gia đ́nh tôi, d́ Bảy và mấy chị con cậu Tư không nh́n chị nữa, v́ chồng chị sinh trưởng trong gia đ́nh “cường hào ác bá”.
    Trong khi , bên chồng chị, người ta ghét chị, v́ gia đ́nh chị theo Việt Cộng. Chị không phải là người họ coi là “môn đăng hộ đối”. V́ vậy, vợ chồng chị và đứa con gái sống trong sự ghẻ lạnh của cả hai phía, rất nghèo, nghèo cả t́nh thương lẫn vật chất.

    Tết năm nay gia đ́nh tôi cũng có nhiều thay đổi. Mấy tháng trước, chị Cương theo chồng con đi Mỹ. Rồi đến lượt chị Kim cũng đi Mỹ luôn. Chị dậy tiếng Việt cho quân đội trong Bộ quốc pḥng Mỹ. Gia đ́nh tôi c̣n má, ba đứa em và tôi. Chúng tôi sống cheo leo trên đất Sài g̣n, không một người bà con ruột thịt. Cho đỡ cô đơn, chị em chúng tôi tính ăn Tết thật lớn, như chưa bao giờ ăn Tết.
    Hải Vân mua pháo. Tôi đi chợ bông Nguyễn Huệ ở Sài g̣n với má, không nhớ là mấy lần, bánh kẹo đầy bàn từ dưới bếp đi lên nhà trên, ở đâu cũng có mặt của Tết. Tôi và má rinh về nhà hai cây mai để hai bên cửa, để được may mắn suốt năm. Hải Vân đ̣i dì Dẽ và con Vân, con Sang làm dưa củ kiệu và phải nhớ mua tôm khô cho nó. Hải Vân mua bia, nhưng giấu không cho má biết. Chờ má ngủ, chị em tôi xuống bếp khoá cửa lại, uống bia, ăn củ kiệu và tôm khô.

    Con Vân, con Sang ngồi cắt một thau củ kiệu, khiến tay nhăn nheo và đỏ rát v́ nước phèn chua. Nhưng, làm cho anh Hải Vân ăn, th́ có lở bàn tay, hai đứa “học tṛ” của Hải Vân cũng bằng ḷng. Hải Vân bắt hai đứa giúp việc nhà phải biết đọc, tập viết, biết tính toán. Con Vân hiếu học, c̣n con Sáng th́ thường viện cớ phải làm công chuyện để trốn học. Nào là “cô Tám kêu em”, nào là “em phải ủi quần áo cho mấy chị”, v.v… Con Vân rất giỏi toán; con Sang th́ vươn cổ cọp bài của bạn. Có khi nó c̣n nhờ cô Tám làm bài giùm.
    Có lần, Hải Vân la con Sang: “Mù chữ th́ con trai biết chữ không thèm ngó tới”. Con Sang cứng đầu nói ngay: “Vậy em lấy thằng mù chữ cũng được”. Hải Vân bèn doạ: “Má không gả mày cho mấy thằng mù chữ đâu”. D́ Dẻ không biết chữ, nhưng d́ là em bà con cô cậu ruột của má, nên Hải Vân kính nể, không dám bắt d́ học.

    Tết này, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cho dân chúng đốt pháo mấy ngày Tết. Hải Vân và tôi thích nhứt là không có giới nghiêm. Tết này, chúng tôi có nhiều bạn bè tới họp rất vui vẻ, cả John cũng tới nữa. Đây là lần đầu tiên anh ăn Tết Việt Nam. Từ ngày ba tôi đi tập kết, đây là cái Tết đầu tiên tôi không nh́n ra cửa với tia hy vọng, như tôi đă từng làm cả chục năm qua, nhắm mắt lại vài giây, mở ra sẽ thấy ba đứng ngoài cửa sổ. Nhưng tôi đâu có ngờ, ba tôi về trong một h́nh thức khác.

    Mười một giờ khuya, John và tôi phải đưa Hạnh, một người bạn tôi, về Hoà Hưng để kịp có mặt ở nhà trước giờ giao thừa. Bạn của Hải Vân cũng từ từ ra về hết, chỉ c̣n một ḿnh cậu bạ Ali uống hết nửa chai bia, say nằm trên divan. V́ Hạnh thích đi xe mui trần, John gỡ cái mui xe Jeep xuống. Trên đường đi, chúng tôi nói cười vui vẻ. Tôi nghe ḷng rộn ră mỗi khi tiếng pháo nổ ran ở chung quanh. Tôi bỗng thấy yêu đời, v́ được tự do đi trong đêm khuya, không có giới nghiêm. Tôi thầm tự hỏi, phải chăng đất nước từ đây sẽ thanh b́nh, và người dân sẽ được sống trong hạnh phúc, b́nh an.

    Khi chúng tôi tới Hoà Hưng, Hạnh chỉ đường cho John chạy tới hẻm nhà Hạnh. Nhưng chúng tôi không vô hẻm được, v́ ở ngay đầu hẻm, trước mũi xe có đám con nít và vài người lớn vây kín một toán lính mặc đồng phục kaki. Họ chặn đường hẻm và chặn đường trước mặt chúng tôi nữa. Lúc đầu, tôi tưởng đám đông là người trong xóm ra đường đốt pháo. Khi nh́n kỹ, tôi thấy mấy người lính đeo súng AK và đội nón cối. H́nh ảnh người bộ đội của tiểu đoàn 307 hiện ra trước mắt tôi. Tôi rùng ḿnh. Hạnh và tôi kêu trời, rồi nó nhảy vội xuống xe, cúi gầm mặt chạy biến vô hẻm.

    Trong khi đó, toán lính đeo AK chặn đầu xe, khiến John phải bấm kèn inh ỏi, rồi cho xe chạy từ từ. Toán lính và bọn con nít phải dạt sang hai bên, để nhường lối cho xe đi qua. Riêng tôi, lúc đó tôi nhắm mắt, v́ tưởng sẽ bị lính Bắc Việt ria cho một tràng súng. Nhưng rồi tôi mở mắt, run quá, tôi đánh ḅ cạp hỏi John:

    - Có phải hai đứa ḿnh thấy …

    - Đúng là tụi nó rồi cưng ơi !

    Anh từ từ lái chiếc Jeep ra khỏi đám đông. Khi chúng tôi đă ra tới đường cái, anh cho xe chạy như bay trong bóng đêm.
    Trên đường về nhà ở đường Nguyễn Văn Sâm, chúng tôi giữ im lặng. Tôi th́ bối rối tự hỏi làm sao bộ đội Bắc Việt đă vào trung tâm Sài g̣n mà không có một tiếng súng nổ ? John im lặng, vẻ mặt lo lắng, căng thẳng. Khi tới nhà, anh dắt tay tôi lên lầu, dặn tôi khoá cửa thật kỹ và đừng đốt pháo, đừng ra đường. Trước khi từ biệt, anh còn chúc: “Happy Tet!”. Tôi ra balcon nh́n hút theo anh , khuất ở ngă tư Lê Công Kiều, mong cho anh trở về BOQ b́nh yên.

    Bạn bè về nhà hết, đem theo cả tiếng nói tiếng cười. Nhà chỉ c̣n Ali nằm ngủ trên divan. Má ngồi với Hải Vân ở dưới bếp, nh́n nó ăn chè đậu xanh cho giă rượu. Tôi cũng cố đi cho thẳng thớm để má không biết tôi cũng say như hai thằng nhỏ kia. Thói quen trong gia đ́nh, là khi nói tới Việt Cộng, chúng tôi thấp giọng xuống. Tôi ngồi xuống cạnh má, rồi nói thật nhỏ, đủ để má và Hải Vân nghe thôi:

    - Con không có nói xàm, nói bậy, nhen. Hồi năy tụi con thấy lính Bắc Việt đứng trước hẻm vô nhà con Hạnh.

    Má, Hải Vân cùng nh́n tôi bằng đôi mắt nghi ngờ. Trong khi má đưa cho tôi một chén chè đậu xanh : “mày cũng cần chén chè này nữa, con gái mà uống rượu, tao buồn hai đứa bay lắm!” Hải Vân nói:

    - Chị giầu tưởng tượng quá !
    Tôi khoát tay, nói với má:

    - Con không có say như mấy thằng này. Để dành chè cho tụi nó. Thiệt mà má, con thấy lính Bắc Việt bận đồ kaki rơ ràng; đồ lính này giống y như đồ của bộ đội hồi xưa vậy đó !
    Hải Vân ngước đầu lên, mắt lim dim:

    - Chị tưởng tượng rồi !

    - Không tin, mai hỏi John đi. Anh cũng điếng hồn luôn. - Tôi trả lời.
    Hải Vân ngẫm nghĩ giây lát rồi nói:

    - Trời ơi, em nhớ rồi. Tháng trước chị Thảo lên đây, chị nói trước sẽ có một biến cố lớn trong dịp Tết này, nhớ chưa? Chị dặn tụi ḿnh đừng đi đâu xa ba ngày Tết, về Cần Thơ cũng không được, ai ở nhà nấy, đừng ra ngoài đường. Chị dặn tích trữ đồ ăn để pḥng hờ, nhớ chưa?

    Bấy giờ má và tôi mới nhớ ra, hôm chị Thảo lên Sài g̣n để đi bác sĩ khám mắt. Chị dặn ḍ nhiều lắm, nhưng bọn tôi nghe rồi bỏ qua, v́ gia đ́nh này cũng “không nghe những ǵ cộng sản nói”, mà c̣n nghĩ chị Thảo nghe lời Việt Cộng, gây lo sợ, hoang mang trong ḷng người dân đang sống trong b́nh yên.

    Bất th́nh ĺnh, một tiếng nổ long trời ngay đâu đây, rồi sau đó là những tràng súng liên thanh, át cả những tiếng pháo đ́ đẹt. Như đă được huấn luyện trước, chúng tôi vội nằm xuống sàn nhà. Con Vân ḅ quưnh quáng tới ôm má tôi, run sợ khóc:

    - D́ Tám ơi, đừng để con chết không thấy mặt má con, d́ Tám ơi.
    Tôi nói lớn:

    - Bây giờ tin tui thấy lính Bắc Việt chưa ?
    Hải Vân lên tiếng:

    - Mà tại sao mấy thằng lính Bắc Việt nh́n chị mà không làm ǵ hết ? Mà, sao nó không bắn anh John? Chắc tụi nó c̣n chờ chỉ thị. Thấy nó bắt chết là phải chết, cho sống mới được sống. Chị có nghe tụi nó bị xiềng vô trong xe thiết giáp, đánh tới hơi thở cuối cùng không? Biết đâu số mạng anh phi công của chị được sống lâu hơn một chút, là nhờ kỷ luật của ba ḿnh. Chờ cho hết trận này, rồi chị coi xem, em đoán có đúng không nhen.

    Vừa nói Hải Vân vừa lấy tô chè đậu xanh ăn tiếp . Má tôi chạy lên nhà trên, v́ hai đứa em đang ở nhà trên. Bà ra dấu cho tụi tôi giữ im lặng để nghe tiếng súng gần xa từ hướng nào bắn tới. Tiếng súng máy bắn bên kia đường Lê Công Kiều.


    Còn tiếp ...

  4. #4034
    Tran Truong
    Khách

    A Thousand Tears Falling !!!

    Tiếng pháo kích rền trời, không một ai biết đâu là đâu , mà có biết súng bắn từ đâu, cũng phải nằm sát đất, cũng phải chun dưới gầm ghế lánh nạn. Tôi thấy ḿnh bất lực, thấy ḿnh nhỏ nhoi như con kiến, khi nằm dưới sàn, giữa ḥn tên mũi đạn.

    - Rủi tao chết v́ pháo kích, mày phải bắt chị Thảo thường nhen. - Tôi nói nhỏ với Hải Vân.

    Má liền nạt tôi, khiến đám con nít cười khúc khích. D́ Mận nói:

    - Miệng ăn mắm ăn muối nói bậy, không nên Dung à.

    Tôi v́ sợ quá nên nói bậy nói bạ cho quên sợ. Tôi lại kêu Hải Vân: “Tụi ḿnh đi thay quần lót mới đi, rủi có chết, vô nhà xác người ta không cười ḿnh.

    D́ Dẽ giận cái miệng mắm ăn muối của tôi lắm. Các em tôi khóc thút thit, trong khi Hải Vân và tôi cứ nói lớn miệng cho đỡ sợ. Bỗng một tiếng nổ dữ dội phát ra từ bên kia của khu phố nhà tôi, cạnh rạp hát Kim Châu. Hải Vân liền ra ban công để quan sát. Má nắm áo nó lôi lại, những không kịp. Khi chạy trở lại, nó nói lớn:

    - Chưa sập hotel.

    Cách nhà tôi chừng 400 thước có cái hotel đang xây cất. Hotel này cất để cho Mỹ mướn làm BEQ cho hạ sĩ quan Mỹ.
    Người hàng xóm của chúng tôi, một ông thượng sĩ không quân, tới nhà, căn dặn chúng tôi đừng ra đường, vừa có lịnh giới nghiêm. Ali nóng ḷng muốn về chùa Bà Lai. Nó nói rằng giới nghiêm hay không nó cũng phải về để ba má nó khỏi lo, người hàng xóm c̣n nói thêm, là không phải đảo chánh, mà Việt Cộng tấn công.

    Hải Vân liền vọt miệng nói:

    - Đảo chánh sướng hơn!

    - Cái nào cũng chết dân hết, cháu ơi! - Ông hàng xóm than.
    Hải Vân nói nhỏ đủ cho tôi nghe:

    - Đảo chánh ḿnh c̣n tự do, Việt Cộng mà thắng th́ ḿnh chết.

    Tiếng súng thưa dần khi mặt trời ló dạng. Dưới đường, tiếng xe, tiếng người kêu réo nhau inh ỏi. Hàng xóm của chúng tôi phần đông là người Bắc, người Hong Kong, người Đài Loan, nhốn nháo nhưng không ai biết đi đâu, về đâu, hay lánh nạn ǵ?

    Những người sống trên cái lầu này, đi làm ở các nhà ngân hàng trên đường Hàm Nghi. Chợ Cũ, bến Chương Dương. Họ là những người sống trên đất Sài g̣n mà chiến tranh hay chánh trị không bao giờ bén mảng tới thềm nhà của họ. Họ sống trong hoa che chở của người lính Việt Nam Cộng hoà. Họ là những người có tiền , gởi con trai ở tuổi lính đi Hong Kong, đi Đài Loan, để trốn quân dịch. Họ là những người có tiền đi lính kiếng, và là những người đă một lần bỏ chạy vô Nam lánh nạn cộng sản.

    Khi tiếng súng thưa dần, có mấy người ở lâu một lên, hỏi em tôi:

    - Cậu Vân ơi, chuyện ǵ xảy ra vậy? Lại đảo chánh, phải không?

    Hải Vân cho biết là Việt Cộng đă xâm nhập trung tâm thành. Ai nấy đều sợ hăi, chạy vội về nhà, đóng kín cửa.
    Má tôi sang nhà kế bên, nhà của bà Tơ và ông Tọong để hỏi tin tức. Hết nhà tôi tám người, kéo nhau đi theo má, v́ không ai muốn ở nhà một ḿnh. Má quay lại nh́n cái đuôi dài, nở nụ cười khoan dung, rồi má cho theo má. Nhà bà Tơ chật cứng con nít. Có đứa sợ cắn vạt áo, có đứa ôm b́nh sữa khóc tức tưởi, lại có đứa cười khúc khích với Hải Vân.

    Đến gần 7 giờ sáng, phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ lên đài phát thanh báo cho dân chúng biết cộng sản đă tấn công vô thành phố Sài g̣n. Chúng tôi trở về nhà quây quần bên má. Chúng tôi dồn dập hỏi mà:

    - Bây giờ ḿnh phải làm cái ǵ?

    - Rủi Việt Cộng chun vô nhà ḿnh th́ làm sao?

    - Đóng kín cửa, khoá chặt lại, và cứ b́nh tĩnh. - Má tôi dặn đi dặn lại.

    Một lần có tiếng đại bác vọng tới, cái tủ kiếng rung rinh. Con chim cúc-cu trong cái đồng hồ chun ra kêu cúc-cu, rồi lại chun trở về.
    Thấy t́nh h́nh có mòi quan trọng, má tôi thu dọn mấy thứ quư giá cất vô cái túi bằng nhung xanh. H́nh cháu Christina, con chị Cương, h́nh ông bà ngoại tôi và cậu Năm Sắc trên bàn, h́nh má tôi chụp chung với anh Khôi, chị Kim, chị Cương gửi ra Côn Đảo cho ba tôi vào những năm 1940 đến 1945, đó là những kỷ vật quư báu của má tôi.
    Ai cũng lo, cũng sợ mà giữ hết những điều quan trọng cần thiết trong đời sống. Hải Vân nghĩ tới việc trữ nước và đồ ăn, v́ chúng tôi ở lầu ba, mỗi ngày người giữ máy bơm nước phải bơm mấy tiếng đồng hồ mới đủ cho mọi người trên lầu một và lầu hai có nước xài. Hải Vân vội đi t́m bà Hai bơm nước, nhưng bà không đi làm. Hải Vân phải lấy cưa để cưa ống khoá mới mở máy bơm được. Sau đó, nó chạy lên cả hai lầu, khuyên mọi nhà nên trữ nước. Mọi người mừng rỡ, cảm ơn “Chú Vân”.

    Việt Cộng tưởng kế hoạch tấn công trong ba ngày Tết sẽ làm tê liệt Sài g̣n, nhưng dân Sài g̣n giỏi tháo vát, nên lướt qua được những khó khăn mà chúng gây nên vào mấy ngày đó. Riêng gia đ́nh tôi, nhờ bọn chúng tôi đ̣i ăn Tết lớn, nên đồ ăn trong nhà c̣n nhiều. Nguyên món dưa hấu, chúng tôi có 10 trái. Ngoài ra, nào bánh ít, bánh tét, bánh chưng, thịt heo kho, thịt ḅ kho, ca thu kho … c̣n nguyên vẹn cả nồi. Bốn con gà cồ, c̣n nhốt trong lồng. Nếu Việt Cộng chun dưới ống cống của thành phố cả nửa tháng, dân Sài g̣n vẫn chẳng có ai chết đói.

    Chúng tôi ngồi quây quần bên nhau, b́nh tĩnh vui cẻ, Hải Vân trêu má tôi, hỏi:

    - Việt Cộng làm tiêu cái Tết của ḿnh, như vậy có phải suốt năm ḿnh bị tiêu tùng hả má?
    Má tôi cười buồn:

    - Họ làm ḿnh tiêu tùng 14 năm nay, chớ đâu đợi mùng một Tết Mậu Thân, con.

    Tôi sực nhớ là tôi phải đi làm ca chiều, từ một giờ rưỡi tới chín giờ rưỡi tối. Nhưng, vừa giới nghiêm vừa đạn bay súng nổ không biết có cô thâu ngân nào dám đến sở làm sáng nay không? Cả những người làm bếp, hầu bàn, quét dọn … chắc cũng kẹt ở nhà luôn. Tuy vậy, tôi vẫn nghĩ ḿnh có trách nhiệm với sở, với chủ, với khách hàng. Tôi nhớ lại hồi khách sạn Brink bị Việt Cộng đặt ḿn, có những dân sự người Mỹ không biết tuỳ cơ ứng biến, họ cứ tưởng rằng mặt trời mọc riêng cho họ.

    Dưới lầu của nhà bị ḿn, người ta chưa quét dọn xong, mà khách đă bắt tôi phải cho họ gặp ông chủ, để trách là cầu thang máy chạy chậm, máy lạnh ở pḥng ăn không đủ lạnh, nên họ vừa ăn vừa toát mồ hôi. Tôi không dám nói thẳng với họ, chỉ day qua người bạn làm cùng: “Biểu Mỹ đánh tan Việt Cộng đi, máy lạnh sẽ chạy lạnh hơn”. Không biết hôm nay mấy người Mỹ ấy sẽ nghĩ ǵ khi thấy cái chết gần kề?

    Lúc này này muốn liên lạc với bên ngoài, chỉ có điện thoại. Má không cho chúng tôi có điện thoại, v́ má nói nhà ḿnh không cần điện thoại, chỉ có con gái của má cần điện thoại để nói chuyện với con trai thôi. Rốt cuộc, nhà không có điện thoại khi có việc cần.
    Trước cửa rạp hát Kim Châu có nhà hàng Hồng Mai. Tiệm này có điện thoại. Tôi ra balcon nh́n sang nhà hàng, chờ ông chủ người Tàu nh́n lên. Ông hay nh́n lên balcon nhà tôi, v́ nhà tôi rơ đông con gái. Rồi khi ông vừa ngước nh́n lên, tôi liền hỏi to:

    - Ông chủ ơi! Điện thoại của ông xài được hông? - Tôi vừa nói vừa ra dấu.
    Ông gật đầu, vui vẻ đáp với giọng lơ lớ:

    - Giới nghiêm cô Hai à. Đi qua lộ người ta cấm mà!

    Tôi vội thay quần áo, rồi phóng qua bên kia đường. Tôi muốn hỏi xếp có cần tôi không? Nếu có, làm sao tôi có thể đến sở vào giờ giới nghiêm này? Đi khơi khơi giữa đường, quốc gia không bắn th́ Việt Cộng cũng cho phơi thây. Nếu tôi bị Việt Cộng chấm dứt cuộc đời son trẻ, chị Thảo sẽ khóc và kể là tôi đă chết cho cách mạng. Trời ơi! Nếu tôi chết, th́ tôi chỉ chết v́ miếng cơm manh áo cho gia đ́nh, v́ tinh thần trách nhiệm đối với sở làm, mà đó là sở Mỹ, chớ tôi không phải đặc công hay ǵ ráo !

    Tôi liện hệ được với ông Lugent, ông cho biết cả 150 nhân viên Việt Nam không có ai vô sở. Hiện ông và ba ông thượng sĩ Mỹ đang ở trong bếp để nấu cho tất cả các sĩ quan đang ở trong Splendid. Rồi sau đó họ sẽ làm đồ ăn gởi tới một vài nơi khác. Tôi liền đề nghị ông cho MP đến đón tôi, tôi sẵn sàng giúp một tay. Mới đầu ông tỏ vẻ ngần ngại, nhưng rồi ông đổi ư. Hoà B́nh, em tôi, c̣n đi học, chỉ làm thâu ngân viên bán thời gian trong sở tôi. Tôi hỏi em có dám đi làm với chị không? Em đáp:

    - Má cho th́ em theo chị !

    Hai chị em tôi cho má biết chúng tôi sẽ đi làm. Lúc đầu má không bằng ḷng, nhưng chúng tôi đă thuyết phục được má. Chúng tôi nói rằng tất cả 150 nhân viên người Việt không đến làm việc. Má đă dậy chị em tôi có tinh thần trách nhiệm. Chúng tôi đă học bài học ăn cây nào rào cây nấy. Chắc chắn người Mỹ đủ phương tiện đảm bảo an ninh bảo vệ cho ḿnh. Má tuy không hài ḷng mấy, nhưng cuối cùng má cho hai chị em tôi đi làm

    Khi hai người lính quân cảnh Mỹ đậu xe Jeep trước rạp hát Kim Châu, người nào cũng mặc áo giáp và mang súng. Má tôi buồn lắm, miễn cưỡng xuống bếp lấy cho chị em tôi bánh ít, rồi dặn đến đó nếu thấy “không êm” phải xin quân cảnh đưa về liền. Tôi hứa sẽ về thăm nhà, nội trong ngày hôm đó. Hai quân cảnh đưa cho chúng tôi hai cái nón sắt, và bắt chúng tôi phải cúi thật thấp, dù xe đă kéo mui kín mít.
    Xe phóng như bay trên những con đường vắng như nghĩa địa. Khoảng 10 phút, chúng tôi đến sở làm. Trước cửa sở, những bao cát chất cao từ đất lên tới nóc nhà, bên ngoài lại có thêm mấy ṿng giây kẽm gai giữ an ninh cho căn cứ. Cửa ra vào có hai quân cảnh đứng gác, ngoài súng M-16, họ đều đeo súng lục và giắt lựu đạn trên dây lưng. Trước khi vô trong, hai chị em tôi trả nón sắt cho quân cảnh.

    Ông xếp giao việc giữ két cho em tôi, c̣n tôi phải lao vào bếp để lo việc nấu ăn. Khoảng 4 giờ chiều, ông Lugent nhớ đến việc mở cửa bar, v́ có nhiều sĩ quan uống rượu trong giờ cơm. Ông đẩy tôi ra bàn rượu. Mà tôi có biết chai rượu nào với chai rượu nào đâu mà bán. Đi ngang qua chỗ Hoà B́nh ngồi giữ cash, tôi vừa cười vừa nói với em tôi:

    - Bấy giờ tao đi bán bar.

    Hai chị em tôi cười rũ rượi.
    Khi ông Lugent mở cửa bar, mấy chục sĩ quan mừng lắm, vỗ tay vang dội, rồi tràn vô. Nhưng tôi th́ lúng túng, v́ tôi đâu biết pha rượu. Ông Lugent phải chỉ dẫn giúp tôi chừng 15 phút đầu tiên. Sau đó, một ḿnh tôi phải tự lo lấy. Để công việc trôi chạy nhanh chóng mà các sĩ quan không phải chờ đợi lâu, tôi cho biết tôi chỉ có thể bán bia, rượu rum pha với coke, Gin và Tonic, rượu Whisky và rượu chát.
    Tôi yêu cầu khách hăy thật thà tự động bỏ tiền vô một cái hộp cho tôi, v́ tôi không có th́ giờ thu tiền. Ngoài việc pha rượu tôi c̣n phải vô kho lấy thêm rượu, và lấy thêm chanh, muối, nước đá … Hai chị em tôi làm việc liên miên quên cả ăn trưa; đến chiều th́ bắt đầu mệt mỏi ră rời, trong khi đó trong nhà bếp, chỉ có 4 người, mà làm công việc của 10 nhân viên.

    Buổi tối, sau khi pḥng ăn đóng cửa, đáng lẽ quân cảnh lại đưa tôi về nhà thăm má để má yên tâm, rồi sáng hôm sau đến đón chúng tôi, nhưng chúng tôi thấy việc đi về trong t́nh h́nh này rất nguy hiểm, như giỡn mặt với tử thần, nên chúng tôi xin phép má cho chúng tôi ở lại sở làm; khi t́nh h́nh bớt nguy hiểm, chúng tôi sẽ về thăm nhà. Nói vậy th́ nói, chúng tôi cũng nhớ Hải Vân. Minh Tâm lắm, nhứt là trong lúc loạn lạc này. V́ thế mỗi khi có dịp, chúng tôi lại nhờ mấy ông quân cảnh đưa xe về thăm nhà. Họ cũng chiều chị em tôi, nên sẵn sàng chở đi. Khi về thăm nhà lần thứ ba, chúng tôi kêu quân cảnh chạy chậm để chúng tôi có thể quan sát hai bên đường.
    Thật là ghê sợ, không thể tưởng tượng được! Trên đường Công Lư, từ góc Lê Lợi tới Hàm Nghi, có nhiều nhà bị trúng đạn và người chết nằm rải rác trên lề đường. Hàng cây me cũng bị đạn, có cây đổ nghiêng, có cây gẫy nhiều cành.
    Nhưng chúng tôi chú ư nhất đến hai cha con người dân An Lộc tỵ nạn lên Sài g̣n từ mấy tuần trước. Sau cuộc chiến An Lộc, gia đ́nh này gồm ba người, hai vợ chồng và đứa con gái, chạy lên Sài g̣n. Cả ba đều bị thương nên phải vô bệnh viện Sài g̣n, trước chợ Bến Thành, chữa trị. Người chồng và đứa con gái bị thương nhẹ nên được ra viện sớm.

    Hai cha con không có họ hàng thân thích ǵ ở Sài g̣n phải dựng một túp lều bên hàng rào của một biệt thự dưới một cây bông giấy mầu tím trên đường Công Lư, giữa Hàm Nghi và Lê Lợi. Thấy họ quá nghèo khổ, mỗi khi đi làm, chúng tôi đều ghé thăm để giúp đỡ, lúc th́ tiền bạc, lúc th́ đồ ăn. Khi cuộc Tết Mậu Thân bùng nổ, họ không biết trốn đi đâu, nên đành ở đó chịu trận. Xác của hai cha con bị văng tứ tung trước cổng biệt thự. Cái chân đang bị bó bột bắn ra giữa đường. Xác đứa con gái nằm úp mặt trên vũng máu khô. Trong khi đó, Sài g̣n vẫn ầm tiếng súng, lúc gần lúc xa; thần chết vẫn c̣n đang ŕnh rập nơi đây. Tôi bấm bàn tay để coi đây là mộng hay đây là thật.

    Đây là thật. Tôi đi giữa đổ nát và chết chóc. Tôi trách ông trời sao không bảo vệ được người ta. Nhưng cũng không quên cám ơn ông trời, cho gia đ́nh tôi được b́nh yên.

    Chỉ mới có một đêm không về nhà, không được ăn cơm nhà, vừa nhớ nhà vừa thèm mấy món ăn của ngày Tết. Nào nước thịt dim nước dừa ăn với dưa cái; cả lóc kho tiêu kiểu của d́ Dẻ vừa ngọt, có tiêu sọ nguyên hạt, d́ kho đặc kẹo. Không ai kho cá lóc ngon bằng d́ Dẻ … Tôi thầm tự hỏi, nếu sau này đi xa, không có nước mắm, không có những món ăn Việt Nam, làm ǵ tôi sống nổi đây?

    Về nhà, hai chị em tôi không những ăn cho đă thèm, mà c̣n trấn an được má. Suốt từ lúc chúng tôi rời khỏi nhà, má đứng ngồi không yên. Má thuật lại, là trước đó một ngày, lúc 9 giờ sáng, không c̣n giới nghiêm nữa, Hải Vân liền chạy ra chùa Bà Lai gặp Ali, rồi hai đứa đi giúp đỡ người dân bị nạn. Hải Vân có vẻ căm thù cộng sản lắm. Nó tuyên bố nhứt định vào không quân, để đi diệt Cộng. Nó cho biết, chưa bao giờ nó thấy Việt Cộng tàn ác như bây giờ. Nó thấy người chết dưới nhiều h́nh thức, chớ không phải chết v́ súng đạn.

    V́ giờ giới nghiêm đă giảm bớt, dân chúng bắt đầu đi lại, mặc dù tiếng súng của hai bên vẫn c̣n át cả tiếng xe chạy trong thành nhỏ. Kể từ lúc Hải Vân quyết định vô không quân, má có vẻ buồn, nhưng không nói một lời. Thấy má buồn, chúng tôi cũng không vui, nên bàn nhau không ngủ lại sở làm nữa. Tết chưa kịp đón, mà mấy ngày đầu năm đă có nhiều lộn xộn, không một chút hứa hẹn một năm mới được “An khang thịnh vượng”.


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 11 users browsing this thread. (0 members and 11 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 26-03-2012, 08:51 PM
  2. Replies: 50
    Last Post: 27-02-2012, 04:26 PM
  3. Ở đâu không có Madison, ở đó có Little Saigon.
    By NguyễnQuân in forum Tin Cộng Đồng
    Replies: 10
    Last Post: 15-08-2011, 04:43 AM
  4. Ở ĐÂY CÓ ĐẤU TRANH LÀ Ở ĐÂY CÓ BỊ BẮT
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 02-04-2011, 04:48 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 12-03-2011, 08:05 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •