+ Reply to Thread
Page 432 of 432 FirstFirst ... 332382422428429430431432
Results 4,311 to 4,316 of 4316

Thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

  1. #4311
    Tran Truong
    Khách

    Đường Đi Không Đến _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968. Trích :

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    .........................



    Bây giờ đây đâu phải là tôi quên rằng tôi đă có một dịp hay ho như vậy, đâu phải tôi quên rằng người con gái ngồi trước mặt tôi đó đă có một cặp chân tuyệt mỹ! Nhưng tôi không buồn nghĩ đến cặp chân ấy nữa.

    Người ta không c̣n th́ giờ, đúng ra là không c̣n tâm hồn nào để nh́n cái đẹp nữa. Tôi c̣n phải dành trí khôn để ước lượng xem phải uống bao nhiêu kí-ninh nữa để cắt cơn sốt, xem nếu tôi đi th́ có đi nổi không, xem cây gậy của tôi có nặng so với sức lực của tôi bây giờ không, nhất là làm thế nào để cùng với cái cô diễn viên múa kia đuổi kịp theo đoàn v.v.. và v.v…

    Và nếu tâm trí tôi có bắt buộc phải nghĩ tới đôi chân đẹp đó chăng đi nữa th́ đôi mắt tôi, chúng cũng từ chối.

    Chỉ sau vài hôm đi trên đường Trường Sơn th́ mắt tôi bắt đầu không thấy núi đẹp như trong thơ nữa. Núi ôm ấp mây, núi quàng khăn tuyết … tất cả những nét đó h́nh như vô lư. Mắt tôi cứ hau háu như mắt cú vọ để t́m kiếm một cái đọt bứa, một cái mụt chuối rừng c̣n sót lại hay một cái quai dép, một mẩu ni-lông của ai làm rớt dọc đường. Mắt tôi hễ mở ra th́ bắt đầu nh́n những ḥn đá chơm chởm gập ghềnh chỗ thấp chỗ cao, nh́n những bộ mặt vàng nẫu, những cặp chân cà tong cà teo run run khiêng pháo lên dốc.

    Tất cả những ǵ đẹp đẽ cũng không cần thiết, đúng ra cũng không cần có ở đây.

    Và dù là cái đẹp đó là cái riêng của tôi đi nữa, tôi cũng không cần. Tôi không cần nó, tôi không khát nó, tôi không thèm nó. Tôi cần, tôi khát, tôi thèm cái khác: ăn! Ăn cái ǵ th́ ăn, nhưng núi đẹp và cặp chân vũ nữ tuyệt vời kia th́ không thay cho món ăn được.

    H́nh như ánh mặt tôi gọi Thu cho nên Thu quay lại. Tôi không tỏ vẻ ngạc nhiên về sự ở lại của hai đứa và cũng không có vẻ vui mừng v́ chỉ có hai đứa ở lại mà thôi.

    Thu cố nhấc cái chân què đi tới ngồi phệt xuống bên vơng của tôi và thở dài:

    – Đoàn đi cả rồi anh!

    Tôi nh́n Thu không đáp.

    – Khổ quá đi mất!

    Tôi cũng không đáp.

    – Không biết rồi phải làm sao?

    Sự lặng im vẫn kéo dài.

    Tôi ngạc nhiên về sự sắt đá của tôi trước những câu than thở đồng cảnh ngộ của một cô gái. Tôi biết tôi phải nén ḷng v́ nếu tôi nói ra th́ tôi sẽ nói những lời không đúng đắn về lập trường, về t́nh nghĩa, về sự có lư hay vô lư. Nếu tôi nói ra một câu th́ những tiếng đầu tiên phải là những tiếng không có văn hoa, văn hoá.

    Nhưng chửi ai, văng tục với ai?

    – Anh hết sốt chưa? Thu hỏi.

    – Qua cơn rồi em ạ!

    – Không biết rồi ngày mai em ra sao, anh nhỉ?

    – Thu chưa bao giờ bị sốt nên đâu hiểu sốt là thế nào!

    Thu ngồi lặng thinh. Bây giờ th́ chỉ c̣n có hai đứa, hai đứa bé mồ côi, khát sữa bú tay.

    Một chốc Thu mới nói lại nguyên văn câu nói lúc năy:

    – Đoàn đă đi hết rồi anh ạ!

    – Anh biết rồi.

    Rồi hai đứa lặng thinh.

    Tôi cố mở hai mí mắt nặng nề dày cộm của thằng sốt rét ra mà liếc nh́n chung quanh. Cảnh tượng thật là ảo năo, buồn thảm, bi đát, đau thương. Tất cả những chữ na ná như thế trong ngôn ngữ Việt Nam gom lại cũng không đủ tả cái cảnh chung quanh tôi lúc bấy giờ.

    Những cái cọc hôm qua kín những vơng và những tăng, những màn, những cái giàn nhỏ đầy những ba-lô, khăn túi, những cái bếp th́ khói lửa tuy phải che đậy từng tí nhưng vẫn ấm áp tươi vui với ánh lửa và hương củi lửa. Tôi nghĩ rằng chỉ có những người đi rừng biền biệt xóm làng như chúng tôi mới hiểu nổi giá trị của lửa.

    Hôm qua là cả một không khí hoạt động bánh trái vui nhộn, nhưng hôm nay đây, họ đă đi, mang theo họ cả khung trời. Chưa một lần nào tôi thấy vừa cô đơn vừa buồn tủi như hôm nay.

    Thu đưa cho tôi hai mẩu giấy. Tôi không đọc ngay nhưng tôi biết đó là của anh đoàn phó và của Lâm – của Lâm, mảnh giấy tọng teng mà dưới mắt giao liên là những cái của nợ, v́ những người này thường hay ṃ vào trạm của họ để cằn nhằn, xin xỏ hoặc ỳ ra không chịu đi, tệ hơn nữa có những người nằm ngủ luôn không dậy, họ phải khiêng đi chôn cho khỏi thối trạm, có lẽ đó cũng là những người bị rơi rớt trên đường mà đoàn họ gửi lại núi rừng thiêng này – cũng như lũ chúng tôi đây.


    Còn tiếp ...

  2. #4312
    Tran Truong
    Khách

    Đường Đi Không Đến _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968. Trích :

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    .........................



    Thu đưa cho tôi hai mẩu giấy. Tôi không đọc ngay nhưng tôi biết đó là của anh đoàn phó và của Lâm – của Lâm, mảnh giấy to hơn…

    Chung quanh tôi mấy cái vơng mắc ṭng teng mà dưới mắt giao liên là những cái của nợ, v́ những người này thường hay ṃ vào trạm của họ để căn nhắn, xin xỏ hoặc ỳ ra không chịu đi, tệ hơn nữa có những người nằm ngủ luôn không dậy, họ phải khiêng đi chôn cho khỏi thối trạm, có lẽ đó cũng là những người bị rơi rớt trên đường mà đoàn họ gửi lại núi rừng thiêng này – cũng như lũ chúng tôi đây.

    Tôi nh́n xuống cái ga-men của tôi ngay đầu vơng. Tôi không buồn nhặt nó lên. V́ cái kỷ niệm chiều hôm qua c̣n hơi ấm giữa tôi và Lâm sẽ làm cho tôi khổ hơn. Cái bánh làm bằng khoai ḿ, canh ḿ nêm bột ngọt… tất cả mâm cỗ mà Lâm làm hôm qua, tôi không có thụ hưởng một tí ǵ. Cái củ ḿ to tướng của tôi vẫn c̣n nguyên đó.
    Vậy là Lâm chỉ dùng ḿ lượm mót của ḿnh mà thôi. Đó là một nghĩa cử mà tôi phải ghi nhớ. Trên con đường này người ta chơi xấu với nhau từng chút một, nhất là miếng ăn. Miếng ăn là miếng tồi tàn! Lâm đă để lại cho tôi một tí đường trong số 250 gờ-ram của anh ta đang mang theo từ Hà Nội. Tôi không giở nắp ga-men ra, nhưng tôi vẫn trông thấy những hạt đường lấp lánh t́nh bạn. Lâm tốt đến thế đối với tôi vậy mà Lâm vẫn bỏ tôi mà đi với đoàn.

    Bất giác tôi đưa mảnh giấy của Lâm lên mắt.

    “Ḿnh đi nhé! Thế nào cũng “nằm” lại ở vài trạm trước. Cậu sẽ bắt kịp. Đừng buồn nhé!”

    Tôi buông mảnh giấy trên ngực tôi. Tôi nghe nước mắt ứa ra và từ từ trào ra tràn xuống má! Tôi biết Lâm cũng buồn, nhưng tôi hiểu nó lắm. Nó cũng không muốn bỏ tôi mà đi nhưng nó phải đi, và cơn sốt của nó (mà tôi đă thấy trước) bắt nó phải chờ tôi. Rồi lại tới phiên tôi phải bỏ nó mà đi và phải viết những lời như nó viết cho tôi hôm nay.

    Thật t́nh tôi không thấy đói, không thấy buồn, không thấy cái ǵ cả. Tôi đă hoàn toàn biến thành một khối xương thịt vô tri. Tôi muốn nằm yên rồi chết… nếu không có tiếng the thé của Thu gọi tôi:

    – Anh có ăn cháo không em nấu?

    Trời ơi! Cái gương mặt của Thu bây giờ sao xấu đau xấu đớn thế? Bây giờ tôi trông thấy mà giật ḿnh, không hiểu tại sao Thu đă xấu ra, hay tṛng mắt tôi bị méo mó v́ cơn sốt? Đằng nào th́ cũng đáng buồn cả.

    Tôi giụi mắt nh́n lại. Thực t́nh Thu xấu đi nhiều quá. Đôi mắt sâu và đôi môi tái nhợt cũng đủ làm cho vẻ đẹp của Thu mất hết sự lộng lẫy ngày xưa rồi. Mà có xưa ǵ cho lắm? Mới hơn một tháng đây thôi. Hồi ở nhà trường ai cũng ve văn tán tỉnh nàng. C̣n bây giờ người ta xa lánh v́ đàn bà ở đây không dùng được vào việc ǵ cả, ngay như sắc đẹp là cái món ngon lành nhưng ở đâu chứ ở đây th́ cũng vô dụng nốt. Mà cũng may, cái đó không c̣n có ở đây.

    Tôi đáp:

    – Anh cũng đang đói, từ trưa hôm qua tới giờ đâu có cái ǵ vô bụng.

    Thu soạn cái ga-men của tôi ra. Quả thật Lâm đă để lại cho tôi một nhúm đường cát. Đây là lần thứ hai tôi nhận của Lâm thức ăn. Lần thứ nhất, lúc đó đi được hơn mươi ngày. Anh chị em c̣n sức. Một hôm trạm mời đoàn vào múa hát phục vụ cho giao liên, không rơ anh chị em được tặng món ǵ mà khi tan cuộc, Lâm rỉ tai tôi: “Chốc nữa tớ cho cậu món ăn đặc biệt”… Chiều hôm đó khi tôi sắp ăn cơm, Lâm đến gần bên tôi và thừa lúc không ai chú ư, Lâm xộc tay vào túi quần nắm ra một nắm rồi chúm lại rót xuống bàn tay tôi đang xoè ra để nhận lấy.

    Tôi chú ư xem là cái ǵ. Đó chỉ là những hạt đậu phộng rang với muối. Chỉ có dăm hạt thôi vậy mà Lâm phải rót đến hai lần. Lần thứ nhất ba hạt, rồi chắc Lâm cảm thấy c̣n ít quá, Lâm lại hở mấy ngón tay ra vừa vặn cho hai hạt nữa rớ xuống. Thế cũng đă nhiều, trên đường này.

    Mấy hôm sau đổi được mấy trái chuối rừng (giống như chuối hột trong Nam, nhưng trái chuối đầy hột chát ngầm không nuốt được) tôi cũng tuyên bố với Lâm: “Tớ sẽ cho cậu một món đặc biệt”. Đợi cho ai nấy đều ngủ hết tôi mới ṃ sang vơng Lâm và dúi vào ngực Lâm một trái chuối rừng.

    Bây giờ Lâm cho tôi mấy muỗng đường cát. Chỉ vậy thôi mà nước mắt tôi ứa ra, tôi không chùi kịp.

    Thu nhúm lửa với mấy mụn củi nứa đêm qua Lâm c̣n bỏ lại và hơ mớ cháo khoai ḿ đủ âm ấm rồi sớt ra cái nắp ga-men trao cho tôi.

    Thu nói:

    – Bỏ vào một ít đường cho ngọt để ăn anh nhé, chắc anh đắng miệng lắm.

    Tôi nâng chiếc nắp ga-men lên, ngửi mùi khói bốc từ mớ cháo, tôi biết rằng trong đó đă có đường rồi. Tôi kê miệng húp một miếng. Quả thật, cháo ngọt. Tôi muốn nuốt vào nhưng không hiểu v́ sao, như bên trong như có một cái ǵ đang tràn ra, đẩy ngụm cháo phọt ra ngoài, tủa ra đầy đất.

    Thu vội vă đỡ lấy nắp ga-men và kêu lên:

    – Sao vậy anh? Ơ ḱa?

    Tôi khoát tay ư bảo không có chuyện ǵ đâu đừng cuống lên. Tôi biết sức khoẻ của tôi mất đi gần hết sau cơn sốt dồn dập khởi đầu từ ban trưa, ngưng một chập rồi lại sốt suốt đêm. Cho nên lúc sáng, đoàn cuốn tăng vơng ra đi tôi hăy c̣n mê man, anh em từ giă , tôi không hay biết ǵ hết.


    Còn tiếp ...

  3. #4313
    Tran Truong
    Khách

    Đường Đi Không Đến _ Xuân Vũ

    Tôi định ngồi hẳn dậy, nhưng cái xương sống của tôi cứng đơ cứng ngắc như một khúc xương liền không có khớp. Nhưng tôi quyết không chịu thua, tôi nghếch đầu lên mép vơng và lần này đến phiên cái cổ của tôi không giữ được cái đầu tôi nữa. Tôi gục hẳn xuống, mắt tôi nh́n mặt đất xoay vần. Tôi nôn, nhưng trong bụng tôi không có ǵ để mà nôn!

    Thu vội vă ôm đầu tôi đặt vào vơng. Bất giác tôi gào lên:

    – Đ.m. chúng nó!

    Quả t́nh tôi không thể im lặng lâu hơn được nữa. Đó là kết quả sự đè nén lâu ngày, kết quả của ḷng tin bắt buộc.

    Tôi thấy ân hận v́ đă bôn ba hơn ba mươi ngày để đến đây, trên quăng đường không có cột số, cũng không có tất cả những ǵ cần thiết tối thiểu cho người đi đường. Nằm giữa chốn đây không có một tấc sắt trong tay, lấy ǵ bảo vệ thân sống chống lại cọp hùm rắn rít, chống lại những tên “bê quay” đă trở thành thổ phỉ c̣n hung ác tàn nhẫn hơn cả bọn phỉ mà người ta thường nguyền rủa. (Chữ “bê quay” này chốc nữa th́ tôi sẽ giải thích, dẫn chứng với hằng trăm sự việc ly kỳ.)

    Cha mẹ tôi sinh tôi ra cho tôi theo cách mạng chín năm chống Pháp rồi cho tôi đi ra Bắc để xây dựng lực lượng đặng trở về Nam thống nhất đất nước với ḷng tin tưởng vô biên, có ngờ đâu tôi được đối xử như thế này? Tôi không c̣n nghĩ đến cái điều vinh quang mà người ta gắn cho tôi lúc tôi sắp ra đi – cái vinh quang chói lọi tưởng chừng bằng tất cả sự vinh quang của dân tộc ta trong thế kỷ đau thương này góp lại – nhưng lạy Chúa, con lạy Đức Mẹ nhân lành, nếu có thể, con xin quỳ gối mà trả lại tất cả cho người đă ban phát cho con, hoặc con xin lấy nó ra làm hiện vật để đánh đổi một sự nhỏ hơn nó gấp vạn lần, đó là tránh cho con cơn sốt sắp tới đây mà con cảm thấy nó đang lù lù đi tới.

    Bây giờ tôi mới biết sốt rét rừng, mới hiểu tại sao người Pháp có đồn điền cao su trên rừng luôn luôn bao lưới tất cả các cửa ra vào, tôi hiểu rồi, hiểu rồi, hiểu bằng chính sự chịu đựng của thân xác tôi.

    Trời ơi! sốt ǵ mà sốt vậy! Chỉ một cơn sốt thôi mà tôi cảm thấy tôi không c̣n cái ǵ nguyên vẹn trong người cả, từ lá phổi buồng tim, bộ óc cho đến những khớp xương, làn da và đến từng lỗ chân lông một. Tất cả đều hở ra, ọc ạch, xiêu vẹo.

    Trời đất ơi! sốt ǵ mà sốt thế! Chỉ một cơn sốt thôi tôi đă nh́n trời ra màu xám ngoẹt. Từ vui đến buồn, từ buồn đến bi lụy. Tôi bây giờ đang gục xuống dưới cái lưỡi búa bi lụy của chính ḿnh. Tôi chỉ c̣n nghĩ một điều: hận.

    Tại sao người ta ném một cán bộ hai mươi năm chiến đấu, mười lăm tuổi đảng vào khu rừng này mà không cho một bước rút lui pḥng thủ, không cho một thứ vũ khí trong tay? Con người là vốn quí nhất, Lê Nin hay Mác đă nói vậy, và Đảng Lao Động cũng lập lại câu đó bất cứ ở đâu.

    Th́ vỡ lẽ ra ở trên con đường Trường Sơn này cái vốn đó được đem ra xài với sự trân trọng nhất. Như hiện giờ nầy đây, như cái thằng tôi hiện giờ đang nằm đây này!


    Mờ mờ trước mắt tôi, Thu vẫn ngồi ủ rủ, không rơ Thu nghĩ ǵ. Tội nghiệp! Cô nàng chắc hẳn là nhớ Hà Nội lắm. Gái Hà Nội mà! Xa Hà Hội một ngày đă thấy mất đi một tí ǵ trong người rồi, một tí duyên dáng, một tí lẳng lơ, một cái ư thơ mộng trữ t́nh do phong cảnh, do sinh khí, do cái đất ngàn năm văn vật gây nên, hiến dâng và thấm vào mà không người con gái Hà Nội nào không có, và không một người con gái nào có.

    Thu như con cá nước ngọt bị ném ra biển.


    Còn tiếp ...

  4. #4314
    Tran Truong
    Khách

    Đường Đi Không Đến _ Xuân Vũ

    Tôi không nh́n cũng biết cái chân Thu như thế nào rồi. Cái chân ngọc ngà, xoay bật như ḷ xo trên sân khấu phẳng như mặt hồ Gươm và mịn như nhung. Thu hănh diện v́ cái đẹp của đôi chân, cái tài ba của chúng nhưng bây giờ đây Thu lại nh́n nó như một tai vạ vô cùng. Đây! Thu cũng chính là cái “vốn quí” được sử dụng vô cùng trân trọng đấy!

    Những người nằm rải rác chung quanh tôi im ĺm. Vài tiếng khua ga-men, vài tiếng ho húng hắng, không ai nói chuyện với ai, tôi cũng không muốn t́m hiểu họ. Rồi tôi lại thiếp đi trong cơn mê sảng khác.

    Khi tôi bừng mắt ra lần thứ hai th́ tôi không c̣n trông thấy ai chung quanh tôi nữa. Đột nhiên tôi nhớ tới Thu, nhớ một cách ghê gớm mà tôi không ngờ tới. Khi có Thu ở bên cạnh tôi không chú ư ǵ cả, đôi khi c̣n cau có và bực ḿnh v́ sự rên siết bất măn của Thu, tưởng chừng như không có Thu bên cạnh tôi , th́ sung sướng lắm. Chẳng dè vắng Thu th́ tôi thấy thiếu thốn quá đỗi. Nhưng v́ không thể đi đâu để t́m Thu và cũng không c̣n sức há mồm ra mà gọi một tiếng to.

    Bỗng nghe có tiếng x́ xào ở ngay đầu vơng của tôi. Tôi cố lấy hết sự sáng suốt để xem ai đang nói chuyện.

    Một người nói:

    – Trạm ḿnh đâu có thuốc ǵ ngoài kí-ninh. Đây là cái ải địa đầu do đại tướng Đ̣n Xóc và Thương Hàn chống giữ mà lại! Ai qua ải mà không khỏi nộp thuế chứ?

    Một người khác chép miệng:

    – Chịp! Bỏ th́ thương mà vương th́ tội .. cho ḿnh. Ḿnh lo cho ḿnh c̣n không nỗi mà định cơng khiêng ai?

    – Cái trạm ḿnh là cái trạm “ó đâm”. Cứ lâu lâu lại phải chôn một cái xác vô thừa nhận.

    H́nh như có một người hút thuốc cho nên tôi nghe vài câu lại ngưng một chốc. Câu chuyện lại tiếp:

    – Mới cách vài hôm đây ḿnh khiêng thằng y sĩ ăn vỏ khoai ḿ chết th́ hôm nay lại có thằng này.

    – Thằng này là thằng nào? – người kia hỏi.

    – Thằng nằm trên vơng đây chớ c̣n thằng nào nữa? Thằng này chắc chết quá! Tôi sờ trán nó lúc năy thấy nó sốt ít nhất là 40 độ, mê man nói sảng cái ǵ lung tung.

    – Ở đàng kia cũng có một thằng nằm liệt, không ai cơm cháo hết. Đoàn điếc ǵ mà bỏ đồng đội vậy!

    – Thằng này có một con nhỏ ở lại nuôi.

    – Nuôi cái con khỉ! Con nhỏ văn công trặc chân ở lại đó. Mầy có nuôi rước về mà nuôi! Mẹ kiếp, ở giữa chốn này mà được một con như vậy mày hỉ? Chịp! Chịp!

    Hai đứa nó cười hô hố với nhau một chập rồi lại tiếp tục:

    – Thằng này chắc ác tính quá!

    – Không hiểu tại sao ở đây hễ sốt là hết phân nửa bị ác tính.

    – Chịp! Không biết gia đ́nh nó ở đâu.

    Rồi thôi, im bặt. Chúng nó biến mất, bỏ tôi nằm lại một ḿnh với câu chuyện của chúng c̣n vang lên trong tâm trí tôi.

    Tôi b́nh tĩnh vô cùng, b́nh tĩnh tới mức độ tôi không c̣n hiểu tại sao tôi lại b́nh tĩnh đến thế nữa. B́nh tĩnh để mà đối chiếu cái bản thân của ḿnh với sự nhận xét của hai thằng kia. Tôi biết tôi chưa chết, khó chết nhưng t́nh trạng rất nguy kịch. Tôi cũng không muốn nói điều đó cho Thu biết. Để chứng minh một cách hùng hồn là tôi không thể nào chết được và để cho Thu không cảm thấy tôi đă trở thành gánh nặng cho Thu, tôi đưa tay nắm mép vơng và cố cất ḿnh lên. Tôi đă ngồi dậy được.

    Một cách nặng nhọc, tôi giăng hai tay ra nắm hai đầu vơng, cái vơng lắc lư làm cho tôi thấy vùng đất trước mặt tôi cũng nghiêng ngữa. Tôi nhắm mắt lại để định thần và cố giữ thăng bằng trên chiếc vơng.

    Đấy, tôi có làm sao đâu. Tôi vẫn ngồi vơng chơi đây, mắt tôi vẫn nh́n chung quanh mọi người và cảnh vật. Đầu óc tôi c̣n phản ảnh mọi hoạt động bên ngoài. A ha! như vậy là tôi không có việc ǵ cả. Đồ láo! Tôi đâm ra ghét cay ghét đắng hai thằng vô loại vừa rồi. Chúng chỉ ném ra mấy câu vô trách nhiệm chơi rồi bỏ đi không hề quan tâm đến một kẻ mà chúng cho rằng chắc chết.

    Trên rừng này người ta sống chung với những giống vật bốn chân, có lẽ v́ thế người ta cũng mất đi quá nhiều nhân tính.


    Còn tiếp ...

  5. #4315
    Tran Truong
    Khách

    Đường Đi Không Đến _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968. Trích :

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    .........................



    Tôi muốn chứng minh một mức cao hơn nữa rằng tôi không thể chết. Tôi từ từ tḥ một chân xuống đất đặt bàn chân vào chiếc dép đă bị nhiều lá vàng và bùn đất phủ lên. Tôi nh́n theo bàn chân tôi theo cái cử động đó. Tôi nh́n rơ bàn chân, nó nối liền với ống chân tôi bởi cái cổ chân, trên cái cổ chân là ống chân rồi đầu gối, rồi bắp đùi. Tất cả những bộ phận đó được gắn liền vào người tôi bằng cả một hệ thống máu thịt, đúng là cái chân tôi. Vậy bàn chân vừa đặt trên chiếc dép đây , cũng là bàn chân của chính tôi chứ đâu phải là bàn chân nào khác. Vậy mà trời ơi, tôi cứ nghĩ là bàn chân của ai chứ không phải là bàn chân của tôi.

    Nó không giống bàn chân của tôi hôm qua tí nào. Nó gầy khô, nó vừa xanh vừa vàng. Nó đúng là bàn chân của người chết. Nhất là khi tôi đặt bàn chân xuống chiếc dép th́ nó không truyền lấy một tí cảm giác nào lên óc tôi.

    Tôi vụt nghĩ: tôi đang chết, bắt đầu từ bàn chân?

    Và để chứng minh rằng , sự thật không phải như vậy tôi lại thọc nốt bàn chân kia vào dép. Quả thật, tôi không có sự hiểu biết ǵ qua sự đụng chạm của bàn chân vào dép.

    Bực ḿnh, tôi đứng phắt dậy để đi, để đi thật nhanh, để đi lại lều của Thu và để làm mọi việc khác với hai bàn chân, hai bàn tay của tôi. Hai cái bàn chân tôi đâu có nghe theo ư muốn của tôi. Chúng cứ cứng đờ ra như cặp chân gỗ, tôi đă ngă quỵ xuống ngay bên vơng như một cái áo rũ.

    Mồm tôi lẩm nhẩm như lời trối trăn sau cùng:

    – Đ.m. chúng nó!

    Tất cả mọi hệ thống thần kinh tôi đều tê liệt hoàn toàn, nhưng trí óc của tôi hăy c̣n một đốm ánh sáng bằng đầu cây kim để tôi ư thức rơ rệt rằng tôi nói câu đó – không một tí ǵ v́ mê sảng và bây giờ đây dù cảnh rừng núi đối với tôi đă lùi về dĩ văng quá xa vời, nhưng tôi vẫn c̣n nghe lại câu đó với nét mặt của một kẻ hấp hối của tôi lúc bấy giờ.

    Tôi biết rằng tôi đang tha thiết muốn sống, mong ước được sống. Tôi sợ tất cả những ǵ gợi cho tôi cái chết, nhất là cái ǵ làm cho tôi nhớ tới những cái chết mà tôi trông thấy trên đường này. Ấy vậy mà có những người lại muốn chết, lại tự hủy hoại thân thể họ một cách hết sức tàn nhẫn và ư thức hẳn hoi.

    Tôi đă chứng kiến một việc như vậy ở trạm vừa qua.

    Số là hôm đó đường dây bị kẹt, khách không đi được cho nên anh giao liên đưa cả đoàn vào một cái khe suối để cho chúng tôi tạm trú.

    Nhiều người thuộc địa dư bảo rằng đây là vùng Ba Na, Ba Ná ǵ đó, mà cũng không biết đúng hay không đúng. Chỉ biết rằng hằng trăm con người bị nhét vào trong một cái khe suối mà hai bờ suối dốc đứng lên, cây cối rậm ŕ, không thể nào cư trú được. Cho nên người ta chỉ treo vơng ven bờ suối. Nội cái chuyện đại tiện không thôi cũng gây thành hằng trăm vụ căi nhau hàng ngày. Rồi th́ chuyện tát suối bắt cá, chuyện lấy súng bắn cá, chuyện đàn bà con gái tắm rửa, giặt quần áo trên ḍng… Sự phức tạp xà ngầu không kể xiết.

    Trong cái bối cảnh như vậy th́ tôi lại gặp một anh thanh niên chán đời đến mức độ kinh khủng. Ban đầu tôi cũng không rơ chàng ta đang sống trong tâm trạng đó.

    Anh ta nằm trên một phiến đá to bằng mặt bàn, chung quanh cắm những cành cây đă héo. Bên cạnh anh ta là một khẩu AK mà ṇng súng đă rỉ sét vàng oách. Người và của trông có vẻ xa lạ như không hề có một sự liên quan mật thiết nào với nhau. Tôi vừa đi qua khỏi anh ta, th́ có người gọi tôi tới và nói ngay:

    – Đồng chí có tài ǵ, giác ngộ dùm anh ấy với!

    – Giác ngộ ǵ? – Tôi hỏi.

    Anh bạn nói với tôi:

    – Đồng chí vừa trông thấy cái anh chàng nằm trên phiến đá đó phải không? Anh ta đang tự tử đấy!

    Tôi hỏi:

    – Tự tử ǵ? Nằm ngủ ngon lành như thế mà?

    Anh bạn lại giải thích tiếp:

    – Không rơ anh ta ở đơn vị nào, mà khi tôi vô đây đă trông thấy anh ta nằm ở đấy rồi. Anh ta đă đổi hết tất cả mùng, chăn, vải bạt, dép.. tất cả cái ǵ đổi được anh ta đều đem ra đổi lấy thức ăn. Không tin đồng chí lại xem cái ba-lô của anh ta xem. Không c̣n món ǵ trong đó. Vừa rồi có người kể lại cho tôi nghe rằng anh ta vô xóm người thiểu số ở chung với họ cả tháng trời. Chỉ có cây súng không đổi được nên mới c̣n đó thôi. Anh ta tự vận bằng cách cứ ngủ trần như vậy cho muỗi đ̣n xóc cắn cho sốt rét.

    Tôi rùng ḿnh. Trời đất! Tự tử thiếu chi cách mà chơi cái tṛ đó. Thiệt là anh chàng này quá bất công với cái thể xác của chàng ta.


    Còn tiếp ...

  6. #4316
    Tran Truong
    Khách
    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968. Trích :

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    .........................




    Cho muỗi đ̣n xóc cắn th́ sẽ sốt rét. Đó là điều không thể khác đi được. Ở trong cái khe suối này, không khí dày đặc thán khí như trong một cái hang hoang chưa ai đến. Đá xám xịt, cũng có vẻ mục ra như gỗ mục. Đây là cái ổ sốt rét và thương hàn. Có người vừa sốt vừa bị thương hàn một lúc. Chỉ cần vài chú đ̣n xóc chui vào màn là ḿnh đủ rước lấy cơn sốt rồi. Bây giờ nhắc lại chuyện muỗi đ̣n xóc chích, tôi hăy c̣n rùng ḿnh.

    Anh bạn không quen bảo tôi:

    – Đồng chí, tôi coi đồng chí có vẻ chính trị lắm. Đồng chí hăy đến t́m lời khuyên dứt cho anh kia bỏ bớt cái tư tưởng bi quan đi. Đến đây đă được một phần đường rồi, hăy ráng chút nữa. Nếu không chịu đi th́ xin dừng lại nghỉ, tội ǵ lại đày đọa tấm thân cha sanh mẹ đẻ của ḿnh?

    Tôi đă từng thấy những bộ xương rũ trong hốc núi, những cái xác nằm nguyên trên vơng có mắc màn, kiến bu đen hai con mắt nhưng chưa thấy anh chàng nào t́m cái chết kỳ lạ như vậy. Nghe anh bạn nói xong tôi bèn quay trở lại, đến ngay bên phiến đá, tôi ngồi ngay bên con người kỳ cục kia.

    Tôi mở đầu bằng câu nói xă giao:

    – Này! Anh bạn người Hà Nội phải không? Xa Hà Nội từ tháng nào? Tôi cũng người Hà Nội đây! Dậy nói chuyện chơi.

    Nghe có người đến quấy rầy, anh thanh niên mở mắt ra một cách nặng nhọc và nh́n tôi, nhưng chỉ nh́n tôi một thoáng rồi nhắm lại ngay dường như sự có mặt của tôi bên cạnh anh ta là thừa, là vô lư.

    Tôi nắm chân anh ta và lắc mạnh:

    – Dậy chơi mà! Đi, dậy chơi! Ban ngày mà ngủ, sốt chết!

    Anh thanh niên buộc ḷng phải ngồi dậy. Đầu tóc ủ rủ, mặt mũi hốc hác. Anh ta khẽ lắc đầu, tỏ vẻ chán nản đến cực độ.

    Tôi vào đề ngay:

    – Tôi đă nghe anh em chung quanh đây kể về anh rơ ràng. Tôi cũng vô Nam chiến đấu như anh, cho nên tôi xin khuyên anh không nên làm như thế, thiệt thân mà c̣n ảnh hưởng xấu cho đơn vị.

    Anh thanh niên vẫn không nh́n tôi và lại lắc đầu. Tôi lại cố thuyết phục anh ta với niềm tin rằng lời lẽ hay ho của ḿnh sẽ dựng anh thanh niên trở dậy, sống như mọi người. Tôi triết lư cuộc sống, lấy kinh nghiệm bản thân, lấy thực tế trên đường dây và lấy cả lư tưởng cao đẹp của thanh niên ra mà tương vào tai anh thanh niên. Tôi nói rất dài, rất là dài. Có thể mất cả tiếng đồng hồ.

    Thấy anh ta ngồi lặng thinh, tôi cho rằng anh thanh niên đă thấm bài. Mà thật, đang ngồi lặng lẽ như tượng đá, bỗng anh ta đứng phắt dậy xốc ba-lô lên vai và cầm lấy súng.

    Tôi nói tiếp một cách hăng hái:

    – Tôi có quen trong trạm, nếu anh có mất hết đồ đạc th́ tôi đưa anh vô đó, người ta sẽ cấp lớp mới cho anh. Rồi th́ anh trở về đơn vị với anh em.

    Nói xong, tôi lôi tay anh thanh niên cùng đi.

    Tự năy giờ anh thanh niên không nói một tiếng nào. Dọc đường tôi vẫn thuyết phục anh ta bằng đủ thứ lư luận. Nom anh cũng có vẻ xiêu ḷng.

    Khi hai đứa tôi đi qua mặt những người nằm bên bờ suối th́ ai nấy đều nh́n tôi với những cặp mắt thán phục. Tôi vô cùng sung sướng v́ đă làm được một việc không ai làm nổi. Tôi thấy đau đớn thật sự. V́ sao anh thanh niên này đi t́m cái chết vô lư?

    Đến chỗ rẽ, tôi bảo:

    – Anh đi theo con đường này độ 30 phút sẽ đến trạm. Anh tŕnh bày hoàn cảnh của anh rồi sẽ được cấp phát. Nhé! Anh nên nghe lời tôi.

    Anh thanh niên cũng không nói rằng mà cứ lầm lủi đi theo ngă tôi chỉ. Tôi đứng nh́n theo. Thật là thối cả ruột gan. Cái ba-lô lép kẹp dán sát vào lưng anh ta, cái hộp lon treo ở phía sau bằng một sợi dây kẽm, có lẽ anh dùng để nấu cơm, cứ mỗi bước đi của anh, nó lại đập vào ba-lô đánh cạch một tiếng làm như một thứ nhạc điệu mỉa mai.


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 2 users browsing this thread. (0 members and 2 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 26-03-2012, 08:51 PM
  2. Replies: 50
    Last Post: 27-02-2012, 04:26 PM
  3. Ở đâu không có Madison, ở đó có Little Saigon.
    By NguyễnQuân in forum Tin Cộng Đồng
    Replies: 10
    Last Post: 15-08-2011, 04:43 AM
  4. Ở ĐÂY CÓ ĐẤU TRANH LÀ Ở ĐÂY CÓ BỊ BẮT
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 02-04-2011, 04:48 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 12-03-2011, 08:05 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •