+ Reply to Thread
Page 436 of 436 FirstFirst ... 336386426432433434435436
Results 4,351 to 4,352 of 4352

Thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

  1. #4351
    Tran Truong
    Khách

    Đường Đi Không Đến _ Xuân Vũ

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968. Trích :

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    .........................


    Qua suối, gặp chỗ nước tràn, Việt vừa lội xuống th́ vấp ngă. Tôi cũng ngă theo. Lũ gà và con chó dẫy dụa nước văng trắng xoá và kêu ré ầm lên như một bản nhạc loạn.
    Anh Mọi đă đến sát bên tôi khi tôi mới vừa lồm cồm ngồi dậy, chưa kịp thủ thế. Anh ta cười. Anh ta đưa cái nón của Việt bỏ quên. Tôi thở phào, hú hồn hú vía!
    Tôi cầm cái nón đưa cho Việt và gật gù tỏ vẻ cảm ơn anh ta. Anh ta lại xoè bàn tay ra theo cái kiểu lúc năy.

    – Đá lửa!

    Ư anh ta muốn đ̣i trả công. Mặc kệ, tôi không đắn đo, tôi chỉ biết móc túi đưa cho anh thêm một viên đá nữa. Tôi liếc nh́n, gương mặt anh ta rất hả hê. Có lẽ mục đích mang cái mũ ra là thế.

    Tôi và Việt nhấc đ̣n đặt lên vai. Gà và chó bị nhúng nước ướt mèm. Chúng kêu vang động. Gà đập cánh, chó dẫy dụa nước văng đầy mặt chúng tôi. Thiệt là một pha đặc biệt trong cuộn phim dài Giải Phóng Miền Nam.

    Đến vừa đúng chỗ khúc quanh th́ gặp một lăo chài cá. Trong gùi lăo ta có mớ cá to. Tôi bảo Việt ngay:

    – Kiếm thêm mớ cá cậu ạ!

    – Thịt nhiều quá rồi, ăn ngả nào cho hết?

    – Cậu đừng tưởng việc ăn uống trong vài hôm mà nên nghĩ tới cái khả năng vài tháng.

    – Ừ, nhưng mà nặng ba-lô quá th́ sao?

    – Cái ǵ nặng chớ mang thức ăn th́ không nặng.

    – Nhưng mà, có cái ǵ đâu mà đổi.

    – Lột quần áo ra mà đổi chớ.

    Chúng tôi để gánh thực phẩm xuống và men lại lăo già đang chài. Tôi vừa đi vừa cởi áo cởi quần ra. Chỉ c̣n cái quân xà lỏn dính da. Tôi đưa bộ quần áo vừa lột ra khỏi người tôi và vẫy vẫy . Lăo già vứt chài trên phiến đá và đi nhanh về phía tôi ngay.

    – U…u…ơ…ơ…

    – U…u…ơ…ơ… – Tôi vừa lên tiếng vừa trỏ vào cái gùi cá.

    Lăo già gật đầu ngay. Không suy tính thiệt hơn ǵ hết, tôi vứt cả bộ đồ trên phiến đá và mó vào mấy con cá trong gùi.
    Chao ôi! Thiệt là mát tay, nhớt cá nhầy nhụa như truyền cho tôi sinh lực mới. Nhớ hôm trước đây cũng có lần đi qua suối có một cậu bất ngờ bắt được một con cá không rơ là cá ǵ.

    H́nh thù nó không giống loại cá nào ở đồng bằng hết. Khi đến chỗ nghỉ quân, cậu ta đem con cá ra đánh vảy th́ một cậu khác gắt ầm lên:

    – Sao lại đánh vảy, hả? Cứ rửa sơ sơ thôi, miễn có chất tanh vô người th́ gân cốt khoẻ lên thôi!

    Và cậu kia ngoan ngoăn nghe lời. Của đáng tội, con cá chỉ bằng ngón tay cái thôi ! Chất tanh ! Đó là cái chất ǵ ? Trên đường dây này đă phát minh ra cái “chất tanh” đó. Nó bổ dưỡng vô cùng.
    Có biết bao nhiêu chất tanh trong gùi của ông lăo chài cá.

    Tôi cầm từng con cá ra xem. Mùi tanh của nó phất vào mũi làm tôi khoẻ thật. Mồm tôi ứa ra bao nhiêu là nước dăi.

    Tôi cứ tha hồ chọn và bắt. Tôi bắt một con cá chép rơ to. Vảy nó ánh lên như bạc, mắt nó long lanh. Chỉ nội vảy của nó cũng đủ nấu nồi canh chua.
    Việt bắt được một con cá chài đuôi đỏ, ḿnh nó thon dài như ống trúc, nung núc những thịt.
    Lăo chài được cả một bộ đồ h́nh như không thiết tới ǵ nữa, để cho hai vị khách quư tha hồ bắt cá của lăo.

    Lăo đang loay hoay có lẽ không biết làm sao để mặc áo quần. Tôi thấy vậy bèn đến chỉ cách cho lăo ta. Chỉ một loáng lăo ta đă mặc xong bộ áo quần vào người . Lăo cứ đứng xoay bên này xoay bên kia, tự ngắm ḿnh măi với sự ngạc nhiên kỳ lạ.


    Còn tiếp ...

  2. #4352
    Tran Truong
    Khách
    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng[2]. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968. Trích :

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    .........................


    Chúng tôi về đến trạm được một lúc th́ anh trạm trưởng và cậu Chân ra chơi. Hai người tỏ vẻ vui mừng khi trông thấy mớ thực phẩm sống của chúng tôi rất phong phú.

    Tôi hỏi một cách rất ngây ngô:

    – Ở đây sao các anh không đi đổi về dùng?

    – Chúng tôi biết chớ, nhưng thú thật với các anh, chúng tôi đâu có cái ǵ để đổi chác?

    Anh trạm trưởng tiếp:

    – Các đồng chí thấy đó, ở trong vùng rừng núi này sắt đá gỗ lim c̣n mục nữa là quần áo. Quần áo của chúng tôi không đủ mặc, lấy ǵ mà đổi? Tôi làm trạm trưởng gần hai năm chỉ lănh được một bộ đồ.

    Công tác giao liên, các đồng chí coi đó, dầm nước mưa, nước suối suốt ngày, đâu có mấy tháng th́ ră hết. Trước kia chúng tôi c̣n có một bộ nghiêm một bộ nghỉ. Đi về th́ thay bộ đồ tác chiến ra treo trên nhánh cây đó, mặc bộ đồ khô vào, sáng hôm sau, bộ kia có khô hay chưa khô cũng cứ tra vào.. Cả năm này tháng nọ như thế. Nhưng bây giờ tụi tôi mỗi đứa chỉ c̣n một bộ, hễ ướt cởi ra phơi th́ phải mặc “bộ đồ da”. Anh biết “đồ da” chưa? …

    Chúng tôi mừng chưa dứt, Thu chưa hết ngạc nhiên th́ lại có chuyện.
    Có một cái vơng đưa bệnh nhân vào trạm. Hai người khiêng và một người quảy ba-lô cho bệnh nhân. Anh chiến sĩ quảy ba-lô mặt hầm hầm hỏi chúng tôi:

    – Anh biết trạm ở đâu không?

    Tôi thấy anh ta không có lễ độ nhưng ở cái xứ này mấy ai có lễ độ với ai, bởi v́ ở đây toàn là những người đang bực dọc, thối chí, bất măn hằn học. Nhưng tôi tiếc ǵ mà không ném cho hắn một câu trả lời tương xứng với sự quạu quọ của hắn.

    – Không!

    Anh ta hất hàm bảo hai người khiêng:

    – Để xuống nghỉ đi!

    Hai người khiêng đă chuẩn bị sẵn cho nên đặt vơng xuống giá một cách mau lẹ. Người bệnh vẫn nằm vơng lưng không đụng đất.
    Anh chàng mang ba-lô cũng trút chiếc ba-lô ra khỏi lưng ném xuống đất và bắt đầu phun ra những câu bực bội.

    – Đ.m. mấy thằng giao liên rút vào cái lỗ đếch nào mà t́m măi không ra thế này? B́nh thường th́ bảo “nhất trạm nh́ trời” mà! Sao hôm nay không ló ra cho gặp mặt, hừ! Nó dẫn ḿnh đi th́ nó nói nhẹ nói nặng, nó xem ḿnh không bằng con chó. Bây giờ ḿnh cần nó th́ nó chui đi đâu mất hết. Tôi mà c̣n gặp phen này ít ra là một thoi ba đá.

    Anh ta cứ cằn nhằn măi. Chúng tôi không đáp lại, c̣n anh trạm trưởng và Chân cũng im thin thít. Anh kia càng đi đi lại lại , tay chống nạnh, miệng la bài hăi:

    – Chiến đấu cái đếch ǵ thế này mà chiến đấu được kia chứ ? Một đại đội hết phân nửa sốt rét. Ngày nào cũng khiêng vài đứa. C̣n lính đâu mà chiến đấu? Thuốc men không có, sốt đứa nào nằm lại đứa ấy! Chậc! Trốn mất thôi.

    Rồi anh ta bảo hai người kia:

    – Trông chừng coi nó thế nào?

    Hai người kia giở chăn nghiêng đầu xem người nằm trên vơng rồi nói:

    – Cũng thế thôi!

    – Sốt cái ǵ sốt ác thế, sốt một người mất bốn người khiêng vậy th́ làm sao? Trời!

    Chúng tôi vẫn lặng lẽ tính toán công việc của chúng tôi, tức là mần gà mần chó. Bất th́nh ĺnh…đoành …đoành…đoành…đoành..!
    Anh chàng quân nhân giơ súng lên làm một loạt ngắn, lá lả tả bay xuống quanh chúng tôi.

    – Tao bắn gọi giao liên đấy. Không ra th́ tao bắn miết, bể ổ nó hết cho coi. Cho mầy giỏi mầy trốn.

    Đoành … đoành….đoành! Anh trạm trưởng vùng đứng đậy với cây súng cạc-bin đă lên đạn lăm lăm trong tay, anh quát:

    – Vô kỷ luật! Quân ở đâu vậy hả?

    – Ở đâu tao ở. Hỏi làm ǵ?

    – Hỏi đặng trói đầu bây lại.

    – Trói cái này này! – Anh chàng quân nhân vừa nói vừa nẩy ngược ra và cười thách thức.

    Tôi thấy câu chuyện gay gắt sẽ đưa tới hậu quả rất tai hại. Tôi bèn chạy tới nói với anh trạm trưởng để điều đ́nh, nhưng anh trạm trưởng gạt ngang. Tôi bèn chạy đến anh quân nhân, anh này lại càng làm già. Bên nào cũng có ṃng có mỏ cả. Hễ họ gơ với nhau th́ ḿnh mệt. Nếu không liên quan đến chúng tôi th́ chúng tôi đứng ngoài nh́n, như xem gà đá nhau chơi.


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 5 users browsing this thread. (0 members and 5 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 26-03-2012, 08:51 PM
  2. Replies: 50
    Last Post: 27-02-2012, 04:26 PM
  3. Ở đâu không có Madison, ở đó có Little Saigon.
    By NguyễnQuân in forum Tin Cộng Đồng
    Replies: 10
    Last Post: 15-08-2011, 04:43 AM
  4. Ở ĐÂY CÓ ĐẤU TRANH LÀ Ở ĐÂY CÓ BỊ BẮT
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 02-04-2011, 04:48 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 12-03-2011, 08:05 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •