Page 458 of 469 FirstFirst ... 358408448454455456457458459460461462468 ... LastLast
Results 4,571 to 4,580 of 4686

Thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

  1. #4571
    tran truong
    Khách

    MẠNG NGƯỜI LÁ RỤNG

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ....................



    Đêm xuống nặng nề ảm đạm đến chết người. Chúng tôi đă xa Hà Nội ngót bốn mươi ngày. Cứ hễ đêm đến là sự sợ hăi tăng lên. Bởi v́ đêm thường có chuyện bất ngờ mà chẳng làm sao đối phó được.

    Và đêm nay chúng tôi đụng phải sự bất ngờ đó. Vào lúc gần nửa đêm, Họa sĩ Núi bỗng nhiên ngâm thơ:

    Đường đá chập chồng đồi cao thấp
    Núi vẫn đôi mà anh thiếu… em!

    Tôi đang thức trăn trở v́ cái dạ dày đồng khởi. Có lẽ v́ mấy cục thịt khỉ ngoan cố chăng. Đau th́ cắn răng chịu chứ không kêu ai mà cũng không có thuốc. C̣n mấy chục viên át-pi-ŕn nhưng không dám uống, sợ hết, khi cần chính nó th́ lại không có. Tham thực cực thân, quả có đúng !

    Tôi đâm ra hối hận v́ đă nuốt càn ba cái thịt con khỉ chết oan. Nhưng ai lại có thể tự chế ḿnh , trong một t́nh huống như vậy ? ..

    Tôi nằm nh́n dăy gà mèn mập mờ ngoài lều, trong đó nằm yên giấc ngàn thu những cái xương khi đă được cụ Hoàng ta gọt rửa sạch những gân và thịt c̣n sót ở những đầu xương. Cụ ta hăng hái tuyên bố nấu cao vậy thôi chứ thực sự th́ chắc không ai có đủ kiên nhẫn và có sức nấu. Phải hai ba ngày đêm liền chi đó th́ mới có thể biến mớ xương này tan ra nước chứ đâu phải như nấu cơm nấu cháo. Rồi c̣n phải pha chế nó mới thành cao… khỉ!

    Đang nằm suy tính t́m sáng kiến giúp cụ Hoàng , th́ nghe ông họa sĩ trẻ ngâm thơ. Giọng ngâm khá hay, nó uốn éo ngắt quãng rất đúng điệu và lại đúng chữ nữa. Đặc biệt lại có một sự chơi chữ đầy ư nghĩa trong câu cuối “Núi” vẫn “Đôi.” Đôi là người yêu của Núi. Có lẽ hai câu thơ này chàng ta đă làm để tặng người yêu, nhưng sao lại “thiếu em?”
    Như vậy chắc Núi ứng khẩu ngâm lên.

    Nghĩ đến đây, tôi rùng ḿnh. Thằng bé này sắp theo ông theo bà đây! Tôi nghĩ vậy v́ lúc c̣n đi chung với Năm Cà Dom, anh ta có nói cho tôi biết đại khái về sốt ác tính. Đặc tính của nó là bệnh nhân nóng đến phát khùng và nói nhảm. Chỉ trong ṿng từ ba đến năm ngày th́ óc bệnh nhân bị vi trùng đột nhập.

    Có khi nằm liệt câm luôn rồi chết nhưng cũng có khi nói năng tỉnh táo như người thường. T́nh trạng này rất ít xảy ra nhưng hễ xảy ra th́ chắc chết. Người bị sốt ác tính ít khi sống sót, nếu có th́ cũng trở thành phế nhân. Chứng bịnh ngặt nghèo này vừa mới thấy xuất hiện ở núi rừng, hiện ở Hà Nội người ta đang nghiên cứu cho nên chưa có cách chữa trị hiệu quả. Cách tốt nhất là làm cho bệnh nhân xuống nhiệt độ. Nhưng đó là nói chuyện ở Hà Nội, trong các bệnh viện cơ, c̣n ở đây lấy ǵ ?

    B12 của Phẩm đem ra cho tụi này có thể giúp Núi khá lên lắm nhưng lại không có kim và ống chích. Chẳng lẽ lại đập ra mà uống ư?
    Bên lều của Núi, tiếng ngâm thơ lại lè nhè:

    Anh muốn đưa em đến cổng trường
    Cho đời em hiểu nghĩa yêu đương
    Ngờ đâu sóng gió đời tôi đă
    Giam hăm thân trong bốn mảnh tường.

    Trời đất, y như người khỏe. Nó c̣n nhớ thơ Tố Hữu, bài Tặng Nàng Trinh Nữ *. Trong đêm tối mịt mùng, giữa rừng sâu câm lặng, tôi tưởng như nghe tiếng t́nh yêu. Tôi đập vơng quát:

    – Núi ! Núi !

    -…

    – Núi, Núi ! Ngủ đi ! Khát nước không?

    Biết chăng em hỡi ḷng anh hận
    Anh đă. . . chẳng đưa em đến cổng trường

    Nó lại ngâm tiếp nhưng lần này lại sai một chữ. Có lẽ vỏ năo của nó bi vi trùng tấn công nên hư hỏng rồi. Nó chỉ c̣n như cái máy ghi âm cũ được quay lại được khúc nào hay khúc ấy, cho nên không phản ứng với những câu hỏi của tôi.

    Tôi cố trắc nghiệm thêm:

    – Mày có muốn uống cao khỉ không Núi ? Mày có định sáng mai hành quân không Núi?

    Lần này nó không ngâm thơ nữa, cũng không ư e. Tôi sợ quá bèn đập vơng kêu Hoàng nhạc sĩ.

    – Anh Bảy ? Anh Bảy ! Anh có nghe không ?

    – Có, tao nghe tự năy giờ.

    – Làm sao anh?

    – C̣n biết làm sao ! Một chốc .

    - Để sáng coi chứ bây giờ th́ chịu thôi. Không có cách ǵ !

    Cả hai nằm chờ sáng để xem cái chết đến với bệnh nhân chứ chẳng phải để chữa chạy bệnh tật.

    Tôi không có trách nhiệm ǵ với Núi. Tôi cũng chỉ là một kẻ vượt Trường Sơn bị bỏ rơi như nó. Những thằng bị bỏ rơi tự dán ghép lại với nhau bằng một thứ hồ đặc biệt muốn dính bao lâu th́ dính, muốn ră lúc nào th́ ră như đối với một tên đồng hành tôi đă kể ở trên kia.

    Núi vẫn Đôi , anh thiếu em !

    Câu thơ đó có thể là lời trăn trối của nó ! Tôi đang miên man suy nghĩ th́ bỗng đâu trời gầm to làm tôi giật ḿnh suưt bật ra khỏi vơng. .
    Chớp nhoáng nh́ nhằng một chập rồi mưa đổ như trút ở vùng này mưa thường đến nhanh, to và kéo dài. Có lẽ hơi nước từ biển Đông trôi lên đây bi núi chặn lại và rơi xuống thành mưa, không phải châu du đi đâu, nên giọt mưa hơi mặn mặn.

    Tôi ngồi bật dậy và bước xuống đất giật ngay mấy sợi dây căng lều rồi ôm ba lô ngồi lên vơng trùm chiếc lều lên. Đó là kinh nghiệm chống mưa đêm trên đường này. Nếu không mở lều th́ gió sẽ giật đứt hết các góc buộc dây căng, có thể nó bi xé toạc ra làm nhiều mảnh. (Vài đứa trong đoàn đă bi rồi. Chúng nó phải dùng kim chỉ vá víu bậy bạ xài đỡ). Cái kinh nghiệm này cũng đắt giá như kinh nghiệm chặt cột buồm của người đi biển , khi gặp gió to có thể lật úp thuyền.

    Nếu không mở lều cứ nằm vơng th́ càng bị ướt và lều bị xé nát, c̣n trùm kiểu này th́ cũng ướt nhưng ướt ít hơn và chắc chắn không bi hư hao tài sản. Ngoài ra chiếc ba lô cũng như chủ nó sẽ khỏi dầm mưa. Ba lô mà ướt th́ sáng mai hành quân chủ nó sẽ mang nó như “đeo đá” trên lưng vậy.

    Tôi ngồi trên vơng với chiếc lều phủ kín mà nghe mưa nện trên đầu như những ngón tay gơ loạn trên phím dương cầm. Nhưng sự hưởng lạc đó không kéo dài được bao lâu: Nước mưa từ hai đầu vơng trút xuống đáy vơng. V́ vơng kaki nên nước đọng lại và dâng lên dần . Số nước chảy ra chậm hơn số nước xuống , cho nên nửa người tôi bị ngâm trong nước. Lâu lâu tôi phải đè mép vơng nghiêng qua để trút nước ra. Đó là một cách chống úng của dân Trường Sơn bắt chước theo kiểu hợp tác xă “nghiêng đồng đổ nước , thay trời làm mưa” do báo Đảng phổ biến.

    Chống úng như vậy không nhớ được mấy lần th́ trời tạnh. Tôi mừng quá tốc tấm ni lông ra, bước xuống đất, vừa mắc chiếc ba lô lên đầu vơng vừa hỏi:

    – Anh Bảy có ướt không?

    Tôi ngó bốn bề th́ thấy nhiều chiếc lều bị gió lật, có cái bị tốc hẳn treo trên nhánh cây, có chiếc một đầu th́ chụp lên vơng một đầu lại c̣n treo trên cành cây giống như chiếc xuồng ch́m c̣n nghếch mũi lên. Té ra không có mấy người rút kinh nghiệm như tôi. Cũng có thể họ biết nhưng họ lười, cứ năm lỳ ra, tới đâu hay đó. Nhất định là họ bị ngâm trong cái vơng nước như con mắm sống.
    Tiếng “mắm” trong ư nghĩ làm cho tôi nhớ đến cách làm hạ nhiệt độ của ông Tôn Thất Tùng trước khi đưa bệnh nhân lên bàn mổ.

    Và tôi nghĩ tới thằng Núi. Tôi vội vàng bước sang với ư nghĩ hăi hùng: Nó đă chết trong cơn mưa đêm qua.

    Tấm tư ni lông nâu của nó đứt cả dây căng một bên che bít cả chiếc vơng. Tôi buộc căng lại và nh́n nó. Các bạn hăy tưởng tượng cảnh vật nào hiện ra trước mắt tôi. Thằng Núi nhắm tít đôi mắt. Và cả người nó ngâm trong nước. Chiếc vơng kaki hữu nghị không biết của nước bạn nào tặng, vải thật tốt. Nước mưa không rỉ ra được nhiều, cho nên nó như nằm trong chiếc xuồng nước ngập lé đé đến be.

    Tôi sờ đầu nó và kêu thét lên:

    – Anh Bảy! Anh Bảy ! Thằng Nú…úi!!

    Ngữ tốc lều chạy sang, Hoàng vọt tới. Thằng bé chỉ c̣n thoi thóp thở. Chúng tôi nh́n nhau. Tót sờ trán sờ ngực nó lần nữa. Như t́m được một phát minh mới, tôi nói:

    – Nhiệt độ nó xuống rồi. Sờ coi !

    Ba bàn tay ch́a vào ḿnh vào đầu Núi:

    – À à nó nguội bộn !

    – Chắc b́nh thường rồi !

    – Coi chừng nhiệt độ xuống quá thấp lại phải hơ lửa cho coi!

    Chúng tôi bàn luận oang oang rồi đi đến kết luận khá rơ rệt là nhờ ơn Trời mưa móc , nên thằng nhỏ đă xuống nhiệt độ rất nhiều. Nhưng vẫn c̣n mê man, gọi không thưa, cũng không mở mắt.

    Chúng tôi cứ để cho hắn tắm biển nước mưa như thế.

    Cái cục nợ thứ hai là Thu. Thu trông bèo nhèo như con gà té mương. Lúc nào cũng rên rẩm xuưt xoa cái chân đau. Bây giờ lại càng thê thảm.Lều của Thu rách toạc một góc. Đây là một vấn đề. Vá th́ không có chất liệu để vá, c̣n buộc túm góc th́ cái lều không thành cái lều như trước nữa.

    Dù sao ban ngày th́ phải cuốn lều và vơng. Bữa nay th́ phải phơi vơng cho khô để tối ngủ. Rồi c̣n cái ba lô nữa. Tuy được bảo vệ kỹ lưỡng như thế nhưng không c̣n một vật ǵ khô. Áo quần, chăn màn phải lôi ra cả , t́m nơi kín đáo mà căng ra, trông như những cửa hàng chợ trời tŕnh bày của quí. Tất cả khách đều làm y một kiểu cho nên cái chợ trời kéo dài cả cây số.

    Ai có món ǵ muốn giấu cũng phải xổ hết bầu tâm sự hết ra , cho người khác xem. Nếu cái ba-lô là tâm tư của mỗi người th́ mỗi lần mưa trời đều bắt những người Trường Sơn này phản tỉnh, phản tỉnh một cách thật thà, muốn che giấu cũng không che giấu được.

    Không có món ǵ khô và không có món ǵ c̣n nguyên, cũng như tư tưởng và t́nh cảm con người. Tất cả đều ră bèng – từ những lưỡi dao cạo râu tới những trang kư sự viết lở dở, từ những mớ bông g̣n tới những viên kư-ninh trong túi thuốc cá nhân được bọc ni lông hai lần. Tội nghiệp chiếc máy ảnh mà tôi đă mang trên lưng lâu nay đă tróc hư, nay càng hư tróc. Các thứ đều phải được phơi khô trước khi tôi dồn chúng trở vào cái “bao tử trâu”.

    Qua một đêm mưa, con người già hẳn lên. Tôi nghe như có tóc bạc và nh́n Hoàng nhạc sĩ tôi thấy tóc anh ta như bạc hơn nhiều. Tôi nói:

    – Thế này th́ mai làm sao hành quân anh Bảy!

    Hoàng Việt hiểu tôi muốn nói ǵ, nên lắc đầu:

    – Cứ giữ “nguyên tắc” cũ thôi.

    – Bỏ nó lại đây th́ nó chết mất !

    – Vậy làm sao bây giờ ?

    – Nó có mạnh th́ cũng hai tuần lễ mới leo núi được, ấy là nói trường hợp nó được bồi dưỡng, c̣n như t́nh trạng hiện giờ th́ có hai tháng nó cũng chưa lại sức. Ngược lại càng sụp xuống thêm. Nói tới đó, tôi thấy càng đau khổ.

    Những đồ vật bi ướt không đáng kể, cái vật đáng kể nhất là ruột tượng gạo. Gạo c̣n có một nửa ruột tượng bị ngâm nước suốt đêm, bây giờ lấy tay bóp đă thành bột. Cố phơi nắng để cứu văn t́nh thế nhưng không kết quả.

    Ngữ là tay hay chế biến thức ăn, nên đề ra một kết hoạch cấp tốc để giải quyết mớ gạo mắc mưa kia. Bọc từng nắm vào ni lông dùng đá đập cho nát ra rồi phơi để dự trữ. Chỉ có cách đó mới giữ được lâu, băng không th́ phải ăn cho hết ngay, nếu để tới ngày mai nó sẽ śnh và phải bỏ.

    Thế là mỗi một người đều biến thành một cái nhà máy xay bột mà số lượng bột được sản xuất chưa được hai cân.

    Nhưng trong lúc thi hành ư kiến của Ngữ th́ có người gặp khó khăn. Ông nhạc sĩ số một về dương cầm và sáng tác ở Bungai tưởng ḥn đá cũng nhẹ nhàng như ngón dương cầm của chàng , nên bọc gạo vào mảnh ni-lông dùng làm áo đi mưa rồi phệnh cật lực một nhát. Ni- lông vỡ, gạo tóe ra. Ông nhạc sĩ nổi đoá nói mát:

    – Ê nè Ngữ, mày đem cái sáng kiến của mày thi đua với các sáng kiến của nhà máy dệt kim 8 tháng 3 được đấy!

    – Sao thế hả?

    – Ngó đây nè, đổ mẹ nó cả chén gạo , lộn với đất, sỏi làm sao lượm lên ?

    – Nện khẽ thôi bố!

    – Nện khẽ cũng không được đâu. Mày bọc gạo bằng cái giống ǵ đó?

    – Bằng ống quần !

    – Cái thằng! Sao không phổ biến cho người ta với .

    – Tự động thay đổi kế hoạch lấy , chứ ai biết ông cần ǵ.

    – Thủng mẹ nó cái áo mưa của tao rồi !

    Thế là mọi người thất kinh, bèn bỏ ni lông xoay qua kế hoạch dùng ống quần làm “cối” để giă gạo.

    Gạo giă nát xong rồi, tôi và Hoàng vốn vụng về nên chỉ biết đem ra phơi khô, riêng Ngữ th́ nhồi thành bánh rồi thái ra như con phở, c̣n Thu th́ tay mềm thân yếu lại khuấy hồ bỏ tí đường cát, cái mớ đường mà mỗi đứa được phát cho hai lạng rưỡi khi xuất phát. Tôi và Hoàng đă gần hết từ lâu, nhưng Thu th́ c̣n đến những nửa hộp. Cũng may Thu đựng nó trong hộp, nếu không th́ cũng đă tiêu ra nước … đường rồi.


    Còn tiếp ....

  2. #4572
    tran truong
    Khách
    Lại lỗi kỹ thuật ! Thiếu phần ghi chú .

    * _ " Nó c̣n nhớ thơ Tố Hữu, bài Tặng Nàng Trinh Nữ " : Thơ này ,làm hồi tiền chiến . Đầy nét trữ tình ,rung cảm . Cũng như những tác phẩm nổi tiếng khác của các vị như : Nguyễn Tuân, Tô Hoài , Thế Lữ , Xuân Diệu , Nguyễn Bính .... v.v .... đều viết trước chiến tranh .

    Kể từ khi HCM tha cái chủ nghĩa cộng sản thổ tả , chó mửa về , rồi mời Pháp vào lại VN . Sau đó HCM lại hô hào đánh Pháp , Việt Minh nã đạn pháo vô tội vạ vào Hà Nội, tan cửa nát nhà , biết bao dân chúng chết oan vì đạn pháo .... rồi phát động tiêu thổ kháng chiến , vườn không nhà trống .... dân Việt oan khổ chất đầy .

    Từ đó những áng văn hay , những dòng thơ đẹp , đều bị tội . Tội đó là tội Tiểu Tư Sản !!! Từ đó văn sĩ chỉ còn biết viết văn đỏ , thi sĩ làm thơ đỏ ..... cái gì cũng đỏ . Sản sinh ra bọn văn thi sĩ Chồn Lùi từ đó cho đến nay .

  3. #4573
    tran truong
    Khách

    MẠNG NGƯỜI LÁ RỤNG

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ....................



    Thu hơi ngại v́ ḿnh c̣n được cái của quư đó. Chẳng có lẽ t́nh đồng chí đồng đội đồng hành đồng bệnh ngọt ngào trong các bài học ở trường đi B như vậy mà trong t́nh h́nh thiếu chất ngọt này, nó lại đâm ra nhạt phèo. Thấy Thu không được tự nhiên khi giở nắp hộp ra xúc tí đường cho vào nắp gà mèn khuấy khuấy, tôi nói:

    – Thu cất cho kỹ để bồi dưỡng cái chân. Tụi anh chân cẳng khỏe cả, không cần đường!

    Kỳ thực th́ nghe mùi đường phảng phất tí ti trong không khí , tôi thèm phát khóc lên được. Mấy hạt đường của mẻ hồ làm ta nhớ đến cái ba lô của tháng họa sĩ trẻ.

    Tôi nói với Ngữ:

    – Cậu có rỗi phơi đồ đùm cho nó chút !

    – Vâng, để em xong việc của em đă!

    – Cậu xem nó c̣n đường khuấy cho nó tí.

    – Nó không có đường đâu anh ạ !

    – Tại sao vậy?

    – Khi lănh xong nó gởi về cho gia đ́nh vợ chưa cưới của nó !

    – Trời đất!

    – Nó nghĩ và nó khỏe như vâm, cày hợp tác xă nó kéo c̣n nổi mà anh. Em cũng vậy, em đâu có ngờ vô đây sức khỏe tiêu tán nhanh đến thế!

    Cái hiệu phở của Ngữ làm mọi người tiếc ngẩn tiếc ngơ: Nếu c̣n tí nước hầm con khỉ gió th́ hay quá. Hôm qua lại chê đem đổ hết, chi ăn cái xác. Bây giờ cần để làm nước dùng nấu phở th́ không c̣n chút nào. Thế mới biết cái ǵ cũng có thời thế của nó, dùng sai chỗ không bật giá trị lên được như cái anh nhạc sĩ tài hoa kia…

    Đi vô con đường này anh ta chửi đổng toàn gamme majeure với dấu biến thượng. Nhiều lúc leo mệt quá, anh quát:

    – Ê, tụi bây nói với giao liên đằng trước đi chậm chậm nghe. Con người không phải là máy, không phải là thú vật ! Địt mẹ chứng nó, đi đứng ǵ như thế này !

    Nh́n ông nhạc sĩ ngồi bên gốc cây cặm cụi vá tấm tămg bị gió giật rách đêm qua tôi hết biết nói sao. Tôi kiếm chuyện đùa:

    – Bây giờ mà rủi gặp chi Bảy ở đây th́ làm sao anh Bảy?

    Hoàng nhạc sĩ cười giọng Tenor một tràng dài tưởng chừng vô tận. Rồi nói:

    – May chứ sao lại rủi, chú e…em!

    – C̣n thấy đường xỏ chỉ không?

    Hoàng nhạc sĩ giơ cây kim lên rồi cười:

    – Mới sốt dăm cơn mà nh́n cái ǵ cũng vàng khè.

    – Vấn đề không phải là vàng hay trắng mà là có xe chỉ luồn kim được không?

    – Cũng tạm được chớ! Hớ! Hớ hớ ớ!

    – Vá rồi đi ăn phở khỉ nghe ! Thằng Ngữ nấu gần xong rồi .

    – Mẹ ! Cái món phở này, hiệu Tư Lùn cá thể ở ga Hàng Cỏ nghe qua cũng chạy tét.

    – Nè, rồi cái vụ nấu cao của anh có tính thực hiện không? ?

    – Thực hiện chớ!

    Hoạng ngó về phía mấy cái gà mèn c̣n treo đó :

    – Để tao trút ra phơi rồi mang tới trạm tao nấu cho mày coi.

    – Ừ để rồi coi.

    Bỗng thằng Núi rên lên làm mọi người giật ḿnh. Nó c̣n nói rơ từng tiếng:

    – Khát nước !

    Cả thằng Ngữ lẫn tôi đều đứng bật lên và chạy lại. Trời đất ơi ! Thằng nhỏ đă mở mắt. Trời cứu nó rồi. Mi mắt nó chớp chớp. Đôi môi nó mấp máy. Tiếng nó thều thào:

    – Uống nước !

    Ngữ chụp lấy chiếc bi đông trên đầu vơng lắc lắc, nghe c̣n tí nước, Ngữ mở nút kê miệng bi đông vào mồm Núi khe khẽ rót.

    Núi thở kh́ một tiếng rồi nhắm mắt. Tôi hoảng vía, v́ nghĩ là nó hồi dương một chút rồi đi luôn. Ngữ vừa đậy nắp bi đông vừa hỏi:

    – Mày uống nữa thôi Núi ?

    Mi mắt Núi động đậy rất khẽ.

    – Nè, nước nè, nghe không?

    Mi mắt Núi lại động đậy như trước. Môi nó hé mở. Ngữ nghiêng bi đông rót nhẹ và hỏi:

    – Nữa thôi ?

    Núi ngậm miệng lại. Ngữ lại hỏi:

    - Mày có lạnh không?

    Núi không đáp.

    – Mày biết ai đây không?

    Núi cũng không đáp.

    Chúng tôi bàn đến việc thay quần áo cho Núi, nhưng câu chuyện không ngă ngũ. Tôi là kẻ đă từng trông thấy tận mắt mấy bệnh nhân được Bác sĩ Tùng hạ nhiệt độ bằng cách cho vô bồn nước đá, tôi cho là nhờ bị ngâm trong vơng nước mưa mà Núi tỉnh dậy tí ti và nhiệt độ th́ không cao hăi hùng như hôm qua – Nhiệt độ vừa mới xuống, nếu bệnh nhân thay đổi môi trường, nó có thể lên cao trở lại.

    Nhưng Ngữ và Hoàng th́ cho là nếu để Núi nằm trong sự ướt át, cả vơng lẫn quần áo, và dưới nắng như thế sẽ bi cảm dễ dàng nhất là cơ thể của Núi đang kém sức đề kháng.
    Cuối cùng phe Ngữ thắng thế. Hai người thay quần áo cho Núi với sự vắng mặt có hạn đinh của Thu.

    Núi là người đă vẽ Thu nhiều nhất trên đường này. Hai bên tỏ ra rất yêu nghệ thuật hội họa.
    Bận rộn chuyện ǵ chẳng ra chuyện ǵ, nhưng cuối cùng rồi cũng hết một ngày. Lúc gần tối, th́ từ ngoài , giao liên dẫn tới một đoàn rất đông, gồm đủ các hạ̣ng quân dân chánh.

    Bây giờ chúng tôi mới nôn nao nghĩ tới việc đi. Chậm mất một ngày rồi. Trừ Núi ra, tất cả đều có thể đi. Phải đi dù thế nào th́ cũng gần với quê hương hơn.
    Ngữ nói với tôi bằng một giọng đầy nước mắt:

    – Các anh và Thu cứ đi đi, để em ở lại với Núi, nếu nó có mệnh hệ nào th́ cũng có em bên cạnh, như vậy nó đỡ tủi thân. C̣n Trời Phật mà phù hộ nó khỏe lên được th́ em sẽ d́u nó đi dần tới đâu hay tới đó. Luật lệ của đường dây là chỉ đưa người vào không cho người ra, ḿnh không thể cưỡng lại được.

    Tôi nói :

    – Đă đành là các anh phải đi rồi, nhưng trong ḷng thấy nó kỳ cục thế nào ấy cậu ạ !

    – Th́ cũng như lần trước, anh ốm nằm lại chúng em cũng cứ đi đó th́ sao? Đó là ư định của trên mà. Ai bịnh cứ nằm lại, ai khỏe cứ việc đi. Cách mạng Miền Nam đang chờ ḿnh như chờ nước uống !

    Thế là chúng tôi dứt khoát chia tay. Tôi và Hoàng, Thu sửa soạn để mai lên đường. Thu lúc nào cũng nhăn nhó với cái chân đau. Nàng t́m một cây gậy thật chắc, Hoàng th́ lo băng đầu gối như cầu thủ bóng tṛn trước khi ra sân cỏ. Riêng tôi th́ không cần gậy, c̣n cái bao tử loét th́ không thể băng bó ǵ được cứ để thế mà đi, được khúc nào hay khúc ấy. Chừng nào mửa ra máu cục th́ cách mạng cho nghỉ ngơi.

    Trong đoàn mới vào , tôi nhận thấy có một tốp rất phân biệt với mọi người. Tốp này độ chừng một tiểu đội, nhưng những chiến sĩ th́ mang rất nhiều máy móc khác hẳn với bộ đội thường. Khi đi xuống suối lấy nước, tôi nghe toán chiến sĩ xầm x́ với nhau th́ tôi biết đây là đội bảo vệ cho một ông kẹ. Nhưng không biết ông kẹ đó tên ǵ.
    Lượt trở lên, khi đi ngang chỗ họ đóng, tôi giả vờ đánh rơi gà mèn nước và ngồi xuống, tay nhặt gà mèn mắt ngó vào cái vơng mà tôi ngờ là ông kẹ đang nằm. Quả nhiên tiếng gà men rơi , làm ông ta giật ḿnh ngóc đầu dậy nh́n ra. Tôi nhận ra ngay ông ta.

    Tưởng ai lạ. Một bộ mặt sắt có dấu bấm như vết móp trên chiếc hộp lon chứ không phải cái sẹo. Ông ta nh́n người bằng cặp mắt lúc nào cũng trợn lên trắng dă , như muốn nuốt sống đối tượng. Nếu trên sân khấu cần một vai tướng cướp th́ cứ đưa y phục cho ông ta, c̣n mặt mũi th́ khỏi cần vẽ nanh hoặc đeo râu thêm.
    Một số cán bộ rất sợ ông ta, nhưng ngược lại một số khác th́ lại coi ông ta là một tên chăn ḅ đắc thời được một bàn tay quyền lực bốc lên ngồi ghế cao và trao cho cây gậy chỉ huy ba quân với cái ga-lông bốn sao và nhành dương liễu rũ.

    Tôi đă từng nghe ông ta nói chuyện nhiều lần. Lần sau cùng tại Viện Văn học -cũng c̣n được nghệ sĩ gọi là Sở Mạ Kền- của bà già trầu móm Hoài Thanh. Hoài Thanh cũng có một bộ mặt móp một bên như ông kẹ này. Lần đó ông kẹ đập thêm vài búa vào nhóm Nhân Văn Giai Phẩm vốn đă bẹp dí dưới sức đè của đảng rồi – như những “nhát ân huệ.”

    Ông ta nói rổn rảng, múa tay tít tḥ ḷ, nhưng nghệ sĩ che tay cười nhếch mép khi ông ta tuyên bố.

    – Dù phải chống Mỹ năm năm, mười năm, hai mươi năm hay một triệu năm chúng ta cũng chống tới cùng.

    Một triệu năm ? Sau khi tan buổi họp, Nguyễn Tuân và tôi đạp xe song song trên đường Phan Thanh Giản, ông hỏi tôi:

    – Anh có nghe ǵ không?

    – Dạ nghe ǵ ạ?

    – Chống Mỹ một triệu năm ! Anh không nghe à?

    – Dạ, tôi có nghe.

    – Anh nghĩ thế nào về “cái một triệu năm đó?

    – Dạ tôi không nghĩ thế nào cả.

    – Rơ một khái niệm kỳ quặc về con số! Tôi chưa nghe ai nói như vậy bao giờ.

    – Tôi cũng thế. Đây là lần đầu tiên.

    Cái ông mặt sắt kia coi nghệ sĩ như rác. Và nghệ sĩ cũng coi ông ta không như ǵ cả. Ông ta ḥ hét th́ to nhưng sau khi ông dứt lời th́ người ta chẳng biết ông muốn nói ǵ. Bây giờ ông lại vô đây chắc hẳn là đi giải phóng Miền Nam rồi. Bỏ mẹ Miền Nam rồi. Bỏ mẹ Miền Nam rồi. Hợp tác xă là cái chắc!


    Còn tiếp ...

  4. #4574
    tran truong
    Khách

    MẠNG NGƯỜI LÁ RỤNG

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ....................



    Tôi chợt nghĩ ngay như thế khi tôi nhác thấy bộ mặt sắt kia. Tôi nhặt chiếc gà mèn trở xuống suố́ múc nước rồi trở về chỗ cũ. Tôi đến rỉ tai Hoàng, Hoàng cười:

    – Dân Nam kỳ ḿnh chuyên môn gậm cùi bắp mà cứ tưởng nhân sâm.

    – Thằng cha Tài Lé (tức Sơn Nam) nói Nam kỳ là thuộc địa của Bắc kỳ, đúng vô cùng. Đúng từ Nam ra Bắc rồi từ Bắc vào Nam.


    – Ông ta mà vô trỏng th́ hợp tác xă, chỉnh huấn, lập trường giai cấp là gốc rồi. Hồi tao ở Bưngari mới về, tao có đọc bài “Cây đa bến cũ con đ̣ khác đưa” của ông.

    – Ừ, lúc đó ổng đang phụ trách Trưởng ban Nông thôn của Trung ương đảng. Do đó ông cỡi ngựa xem hoa các hợp tác xă hàng mă một ṿng rồi về nói cho thư kư viết phứa ra bài đó.

    – Văn chương hay ra phết đấy chứ nhỉ ?

    – Văn chương mà nói làm chi. Lập trường kia mới đáng kể. Bọn nhà văn chúng tôi phải lấy bài đó ra làm phương hướng sáng tác đấy. Bên Hội Nhạc sĩ của ông gặm không vô phải không?

    – Ai th́ tao không biết, chứ tao rặn không ra nốt nào cho hợp tác xă cả !

    – Nói đùa cho vui, chứ thực t́nh là tôi nghĩ đến số phận của Miền Nam qua câu nói bất hủ của Tài “lé”. Anh chàng này chỉ có một khuyết điểm là cặp mắt lé. Nhưng dù “lé,” Tài vẫn nh́n sự vật rất chính xác.

    Ông kẹ mặt sắt này làm cho tôi nhớ câu nói của Tài. Nó đă được chứng minh từ hồi kháng chiến. Nam Bộ là miếng thịt bít tết tươi roi rói mà đám Bắc kỳ từ Trung ương vào là một lũ kên kên, chúng chia nhau không dành cho dân địa phương một thẻo nhỏ.

    Ra Bắc cũng thế. Thằng Bí thư tỉnh ủy ngoài Bắc trong kháng chiến , th́ ḥa b́nh được vô Trung ương, ngược lại thằng Bí thư của Thành Đồng Tổ Quốc nghe lời cụ Hồ dụ dỗ đi tập kết hai năm về, th́ nay đă mười năm mới trốn chui trốn nhũi như ăn trộm trở lại quê hương. Mười năm trên đất Bắc thằng Tỉnh ủy đi cạo muối, nhà cửa th́ ga-ra tư sản. Ông Chủ tịch tỉnh tôi ở một cái ga ra tệ hơn cả chuồng heo.
    Bây giờ Nam kỳ lại bị “Bắc kỳ thuộc” lần thứ hai. Người cầm cán cho hai lần Bắc thuộc này chính là cụ Hồ. Dân Nam kỳ hận tràn ḷng, đau như hoạn, nhưng lỡ tin nên mắc, gái Nam ngồi phải cọc Bắc, không dám kêu.

    Sáng hôm sau hành quân. Giao liên Phẩm ra địa điểm đóng quân sớm lắm. Cậu ta cũng “đả thông” cho khách những điều cần thiết rồi bắt đầu dắt đoàn người đi.

    Tôi đến sờ trán thằng Núi, thấy nó bớt sốt, nhưng vẫn mê man. Không biết ở trên đưa một anh chàng học vẽ chưa ra họa sĩ như thế này vô Nam để làm cái giống ǵ? Nh́n qua nét vẽ của anh ta, tôi thấy anh ta cần phải học ít nhất là ba năm nữa mới vẽ đúng h́nh khối và anatomy. Rủi nó chết ở đây, ai khổ ai đau chứ Trung ương đâu có đau khổ chút nào. Hơn nữa Trung ương đâu có biết tới.

    Chúng tôi được đi sát với giao liên nghĩa là đi đầu đoàn. Nhưng v́ Thu đi chậm nên bị lính kêu, Phẩm lại đẩy chúng tôi xuống khúc giữa. Đến lúc nghỉ trưa, cũng do yêu cầu cửa lính, đám dân chánh chúng tôi lại bị cho xách đèn đỏ bọc hậu, nhưng rồi vẫn cứ rơi dần lại phía sau. Con nhà lính c̣n cực khỏe đi vượt lên phía trước hết cả.

    Người dẫn đầu của toán sau cùng là tôi. Người đi sau cùng của toán sau cùng là Thu. Người đi giữa cố nhiên là nhạc sĩ họ Hoàng. Thỉnh thoảng nhà nhạc sĩ dừng lại gục trên đầu gậy (tôi phải dừng lại chờ) quắc mắt về phía trước càu nhàu:

    – Mày hỏi chuyền dùm thằng Phẩm xem nó dẫn có lạc đường không mậy ?

    – Đường ǵ mà lạc. Nó đi hàng ngày mà!

    – Đường ǵ kỳ cục thế này chứ. Không bước được một bước trên mặt đất bằng !

    – Đường giải phóng miền Nam chớ đường ǵ mà ky cục! Đây Trường Sơn vinh quang mà!

    – Đường ǵ đi hoài không đến. Vinh ǵ mà vinh?

    – V́ nó là đường đi không đến ! Vinh th́ có vinh nhưng nó không đến vẫn không đến.

    Nói pha tṛ vần lân một chút vậy rồi đi tới nữa. Cái điệp khúc này nhà nhạc sĩ cứ lặp đi lặp lại với giọng tenor.

    Bỗng được lệnh của giao liên truyền lại: “Nghỉ mười phút.”

    Hoàng ném cái gậy ngồi phệch xuống đất ngay , tựa lưng vào chiếc ba lô soải hai chân ra thở phào:

    – Tưởng mày quên cho nghỉ chớ!

    – Uống nước uống non đi cha nội, ở đó mà càu nhàu. Nó lại bắt đi nữa bây giờ!

    Tôi quay lại Thu:

    – Thu này, em có thấy cái ông mặt sắt đi ở giữa đoàn không ?

    – Không, ủa mà có, cái ông môi thâm sịt đầu vuông như tảng đá kê cột nhà phải không?

    – Ừ chính là ông kẹ đấy !

    – Để làm ǵ?

    – Em có muốn xin về Hà Nội th́ xin ông ấy ngay bây giờ đi!

    – Thôi đi anh đừng có đùa ! Thu hơi cáu.

    – Anh nói thật mà. Ông mà đồng ư là giao liên phải kiệu em ra Hà Nội đấy.

    Từ ngày thằng Hồng trốn mất, Thu không c̣n tí hy vọng ǵ quay lại nữa, nên đành phải “đi giải phóng Miền Nam… cùng quyết tiến bước” vậy.

    Hoàng tợp ngụm nước rồi nói:

    – Vô tới trạm trong , anh Bảy sẽ nấu mẻ cao khỉ cho em gái tẩm chân là trèo núi như thần thôi.

    – Anh có mang theo đó à ?

    – Tao nhất định thắng lợi mà !

    Lệnh giao liên truyền xuống:

    – Tiếp tục đi. C̣n một chặng ngắn tới trạm.

    Đây chỉ là lối động viên của giao liên thôi. Một chặng của họ là vô tận. Có khi lội hộc máu cũng chưa tới

    – Lệnh nghỉ vừa truyền xong th́ lại có lệnh đi ! Hoàng nhạc sĩ quát với cặp mắt nảy lửa :

    - Nghỉ chưa hết thúi cái đít th́ bắt đi ! Thằng phải gió mày có khùng không hả?

    Tuy giận dữ như vậy nhưng họ Hoàng vẫn gượng chỏi gậy đứng đậy lụm cụm đi theo. Được một quăng tôi bị “đứt đuôi,” đoàn đă bỏ tôi xa lắc, tôi quay lại th́ họ Hoàng cách tôi một quăng khá xa và không thấy Thu đâu nữa. Tôi đứng chờ Hoàng tới và hỏi:

    – Thu đâu ?

    – C̣n múa Hồ Thiên Nga ở đằng sau. Mày là Hoàng tử trở lại rước.

    – Hồi mới xuất phát giao liên bảo , có nhiều đường ṃn “ngánh” coi chừng lạc, ḿnh lớ quớ bị lạc cho coi.

    – Mày trở lại rước nó đi !

    – Khổ quá!

    Tôi ngóng phía trước:

    - Đoàn đi mất hút, không chờ.

    Nh́n phía sau , không thấy Thu. Tôi bèn tụt ba lô ném xuống đất bảo:

    – Anh ngồi đây chờ.

    – Ừ, đi cho lâu lâu nghe !

    – Đứt đuôi thế này c̣n bảo lâu lâu.

    – Kệ mẹ nó. Tao cần nghỉ cái đă. Mà nè ! Tao bảo nè!

    Tôi vừa đi được ít bước th́ quay lại gắt:

    – Ǵ?

    – Mày tới đó nếu nó bi cọp ăn th́ quơ ít xương đem về cho tao nấu cao nghe chưa?

    Tôi phát quạu, làm thinh, đi thẳng. Được một quăng xa chừng nửa cây số thấy Thu ngồi ở ven đường. Tôi quát:

    – Sao ngồi đó? Có đi mau lên không?

    Thu không nói không rằng. Tôi vẫn chưa hết giận:

    – Người ta đi mất đất rồi, mau lên.

    Thu vẫn không nhúc nhích. Trời ơi, trông mặt nàng mới thảm hại làm sao. Tôi đỡ nàng đứng dậy bảo:

    – Đưa ba lô đây anh mang cho.

    Nàng chỏi gậy đứng lên và bước từng bước một , như xẩm bó chân. Tôi cũng chẳng oai phong ǵ. Chỉ được cái may là bao tử chưa đồng khởi.
    Tôi đi chậm chậm bên nàng, cố t́m cách đưa nàng đi tới, chậm như rùa cũng được, miễn là đừng ngồi lại, v́ Mác có dạy: “Mọi vật đều tiến triển , cái giống đếch ǵ đứng lại th́ có nghĩa là thụt lùi !”

    Đứng lại mà đă là thụt lùi rồi, th́ ngồi như Thu c̣n thụt lùi bao nhiêu nữa?
    Tôi nh́n xuống gót chân Thu, định hỏi: “Cái cổ chân của em có đỡ không?” (Đỡ ǵ mà đỡ! Biết vậy nhưng vẫn cứ hỏi). Nhưng tôi chợt nhận ra mấy lớp băng nhuộm máu đỏ ḷm.

    Tôi kêu lên:

    – Chân em bị thương à?

    – ….

    – Bị thương hồi nào, sao không kêu?

    – ….

    – Vấp đá hả ?

    Thu không nói một tiếng. Mắt nàng bật ra nước mắt. Nàng úp mặt vào đầu gậy mà oà lên.

    – Cái ǵ vậy? Tôi quát om lên. Tiếng quát vang lên dội lại từ sườn núi :

    - Cái ǵ th́ nói, khóc khóc cái ǵ ? Cứ khóc rồi tới nơi hay sa…o? Tôi dậm chân đồm độp.

    Thu vẫn gục đầu vào cây gậy mà nức nở, đôi vai gầy g̣ run lên. Tôi chợt hiểu ra rồi. Nàng có kinh.
    Từ cái lần lấy đường thủy làm đường bộ ngâm ḿnh dưới suối cả ngày, nàng thường hay khó ở. Đàn bà con gái, cái ǵ cũng rắc rối cả. Biết thân như vậy th́ làm B quay phứt đi hồi ở mấy trạm ngoài, lại c̣n lê vô tới đây làm ǵ kia chứ! Tôi hậm hực nghĩ. Nhưng khi trông thấy gương mặt nàng đầm đ́a nước mắt tôi hối hận. Tôi đến bên nàng khẽ hôn vào vệt nước mắt và nói:

    – Anh cho chân em một lá bùa sẽ hết đau ngay.

    Thu đưa tay ra vẫy vẫy:

    – Đưa ba lô đây cho em !

    – Đi đă không nổi, c̣n mang ba lô !

    – Không, em đi nổi. Em hết đau rồi !

    – Th́ đi đi xem nào !

    – Anh cứ đưa ba lô cho em. Em khỏe lại rồi ! Em không muốn ai giúp em hết.

    Nàng bi chạm tự ái v́ những câu không dịu ngọt của tôi . Tôi thấy có chút hối hận nên dỗ dành. Tôi nói như viết tùy bút:

    – Em cố đi lên chút nữa đi. Sắp tới nơi rồi. Ḿnh sẽ nghỉ hai ba ngày. Nghỉ chừng nào chân em hết đau ta lại đi, đi được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Anh chẳng cần tới nơi nữa. Không có em tới, một ḿnh anh chẳng thú vị ǵ. Anh sẽ tới trong giấc mơ hồi hương, trong thực tế và chỉ trong mộng, anh phải có em. Đi, đi em!

    Tôi tưởng văn chương mồm của tôi đă vuốt nhẹ được trái tim đau, lau khô được ḍng nước mắt của nàng chẳng ngờ lại ngược lại.

    Nàng càng khóc to lên và đứng lại. Quờ lấy quai ba lô giật ra khỏi vai tôi buông xuống đất và nói đứt quăng:

    – Anh đi đi, đi… cho tới quê nhà… C̣n em… em chết ở đây! Nói xong nàng ngồi khuỵu xuống.

    Tôi nắm tay lôi nàng đứng lên. Mặt nàng trắng bợt ra, đầm đ́a nước mắt. Tôi nói cũng hết ra tiếng:

    – Đi em ! Cố lên. Tới chỗ anh Hoàng sẽ nghỉ. Kia ḱa cách đây có vài… chục thước!

    Tôi lại cũng cái lối động viên của giao liên. Đúng ra đó là cái lối cổ điển của đảng, cái lối treo bó cỏ trước đầu ngựa muôn năm.

    Tôi lại mang ba lô lên vai và d́u Thu đi, vừa đi vừa “viết” thêm mấy chục đoạn tùy bút. Có lẽ đó là những đoạn văn chương hay nhất của tôi, những đoạn được viết ra từ sự rung động cực kỳ mănh liệt, từ một khung cảnh bi thương nhất mà tôi chưa từng sống cho đến cái buổi chiều hôm ấy.

    Tôi nói như thằng điên, tôi nói như một thi sĩ ngâm thơ trước dân chúng yêu mến ḿnh, tôi nói như diễn thuyết, như một thằng láo toét, tôi nói những điều phản lại chính ḷng tôi: “Cố gắng đi em rồi ta sẽ tới ! Cách mạng Miền Nam đang mong chờ… ! ! “

    Nàng bước theo tôi, mỗi bước một giọt nước mắt, không phải “Lệ” (1) của Xuân Diệu, “rách đau thương đi giữa cuộc đời,” cũng không phải Lệ của kịch sĩ bôi cù-là trong vở Lu ba (2), mà là lệ của một nữ nghệ sĩ đẹp tuyệt trần rơi thấm đá Trường Sơn , không phải để nở thành một đóa thơ, mà là để ghi dấu một tội ác.

    Tôi cố hết sức d́u nàng đi tới, lưng nặng như núi đè, tay đẩy lưng nàng như đẩy một chiếc xuồng mắc cạn. Tôi đă lê cái thân tàn của tôi không nổi mà c̣n phải đèo cái của quí này, trời hỡi, c̣n có sự bất công nào bằng?

    Nhưng trời cũng thương người. Cuối cùng rồi tôi cũng đưa nàng tới chỗ Hoàng ngồi đợi. Hoàng đang sửa lại cái “giơ- nui-de” cầu thủ trên đầu gối.
    Tôi cố gượng pha tṛ:

    – Sút có vô quả nào không??

    – Có vớ hai quả !

    – Nào, “đứng lên đi, người của núi sông, nặng ḷng chi ngày xưa vương vấn. ” (3) “‘

    – Nứng thế đéo nào nổi.

    – Xuỵt! Tôi trợn mắt vào Hoàng.

    – Đứng lên hay nằm xuống cho khỏe thân ?

    – Người ta đi xa ba ngàn dặm rồi.

    Tôi giục, và khoác luôn chiếc ba lô của tôi lên vai, như một anh hùng giết giặc sắp được Bác bắt tay và gắn huân chương chiến công và một tay đẩy Thu, một tay lôi Hoàng. V́ biết chắc nếu để Thu ngồi xuống th́ cả hai người đều sẽ đồng t́nh mà đóng chốt luôn tại đây.

    Cũng may, hai người giác ngộ khá cao nên “thề quyết tiến bước.” Đi được một quăng th́ đụng ngă ba. Cái ngă ba này to lớn thênh thang hơn bất cứ ngă ba nào trên đường từ Làng Ho vô đây.

    – Đi ngả nào anh ? Tôi hỏi Hoàng :

    - Không khéo ḿnh đi xuống Bác Kế th́ hỏng.

    – Ừ nhỉ ! Đi ngơ nào bây giờ, tớ không biết mô tê!

    Tôi hoang mang không biết đi đường nào. Nếu đi sai sẽ chẳng đến trạm, việc đó đă hẳn rồi ! Nhưng c̣n thêm cái nguy hiểm là có thể đụng vào chướng ngại hoặc lọt vào khu tử địa th́ nguy. Tôi đă bi lạc vô trại tù binh một lần và bi các ông cai ngục xét giấy, gằm ghè dữ quá, làm như ḿnh là do thám không bằng.

    Hoàng và Thu chộp lấy cơ hội ngồi xuống nghỉ. Ngồi xuống th́ đứng lên, có khó ǵ ! Nhưng đó là đối với những người b́nh thường ḱa, c̣n ở đây lại khác. Ở đây ngồi xuống được là đít dính với đất, mọc rễ ngay tức khắc chẳng đứng lên nổi.


    Còn tiếp ....

  5. #4575
    tran truong
    Khách

    MẠNG NGƯỜI LÁ RỤNG

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ....................



    Phải đấu tranh tư tưởng, phải hát thầm bài Giải Phóng Miền Nam của trại cưa Kim Hữu mới đứng lên được !

    – Đi ngả nào? Hoàng hỏi.

    – Có thể ngả này .Tôi trỏ .

    – Ngả phía bên trái.

    – Ngả nào th́ tùy mày đấy . Tao không biết ngả nào là ngả đéo nào!

    – H́nh như có dấu chân.

    – Dấu chân ǵ in trên sỏi đá được.

    – Th́ tôi tưởng tượng ra thôi! Tôi thở phào .

    - Mệt quá! Đủ thứ rắc rối. Thôi đi mẹ nó ngả đó đi.

    – Không được! Nguyên tắc của giao liên đề ra là nếu rủi bi lạc th́ cứ ngồi tại chỗ họ sẽ trở lại t́m. Đi bậy bạ họ không t́m được.

    Tôi nói :

    – Đó là nguyên tắc xưa rồi. Bây giờ ḿnh đi lạc họ bỏ luôn , họ không có trở lại t́m đâu.

    – Thằng Phẩm nó t́nh cảm với bọn ḿnh mà !

    – T́nh th́ t́nh, cảm th́ cảm nhưng nó mệt nó không đi t́m đâu.

    – Vậy th́ làm ǵ bây giờ?

    Thu buột miệng nói:

    – Ḿnh cứ ngồi ở tại đây, chốc nữa anh ấy trở ra thế nào cũng gặp ḿnh.

    – Biết đâu nó lại đi đường khác.

    – Đường khác là đường nào ?

    Căi với nhau một lúc, cả ba thấy cái biện pháp ngồi ỳ lại đây là phúc lợi hơn cả và hợp lư cho bộ gị , nên ai nấy đều t́m chỗ mắc vơng nằm chờ và tự giải lao bằng số nước c̣n lại trong bi đông, mỗi người bận rộn một kiểu.

    Thu mở băng ra xem lại cái cổ chân, Hoàng th́ củng cố cái bánh chè c̣n tôi th́ ngủ. Nắng chiều nóng như thiêu, quần áo đă đẫm mồ hôi như tắm. Khi thức dậy thấy ḿnh nằm giữa nắng vàng… chẳng có thơ mộng một chút nào, ngược lại tưởng đang bi cảm… nắng , và có ư nghĩ ḿnh sẽ phải đi nhà thương Biên Ḥa.

    Tôi nhảy xuống đất chạy vào một mép núi có bóng mát, tuột cả áo ra dùng làm quạt và quạt bất đếm bằng cái áo đẫm mồ hôi kia. .
    Quả thật một chập sau th́ Phẩm trở lại. Cả hai bên đều mừng rỡ như những t́nh nhân tái ngộ.

    – Tôi tưởng các anh đi lạc rồi.

    – Đứt đuôi thôi .

    – Vâng, hễ đứt th́ cứ ở tại chỗ chờ, đi bậy nguy hiểm lắm.

    – Từ đây tới trạm c̣n xa không?

    – Hơn tiếng đồng hồ.

    – Vậy th́ không sao. Bây giờ c̣n sớm. Tôi nói.

    – C̣n sớm ǵ nữa, mặt trời sắp lặn rồi !

    Thu căi lại :

    - Em làm sao lết cho kịp

    – Em cứ coi như múa một lớp Hồ Thiên Nga là tới chứ ǵ .

    Hoàng pha tṛ nhưng Thu không cười nổi. Phẩm đến bên tôi, giọng cảm động :

    – Thôi các anh đi, mạnh giỏi nhé! Anh có gặp anh nhà văn ǵ, nói em nhắn lời thăm anh ấy. Tiếc quá anh có đi ngang đây mà em không … gặp để hàn huyên.

    Cậu bé rưng rưng nước mắt bắt tay tôi. Tồi bỗng thấy thương tôi th́ ít, thương cậu bé th́ nhiều. Nó ở lọt tỏm giữa hoang dại đầy đe dọa, một loại “Bạch Mao Nam” do đảng tạo ra.

    Cũng như ngày trước, lúc tôi c̣n ở Hà Nội, tôi đă đi công tác ra tận các hải đảo trong cḥm đảo Hạ Long. Ở đấy có những ḥn đảo không tên. Ở đấy có những thanh niên “t́nh nguyện” công tác.
    Mỗi đợt là sáu tháng. Công tác của họ chỉ là đốt một ngọn đèn cho tàu ngoài biển vào bến Ḥn Gai ăn than và trở ra.

    Họ ở trong những cái nhà đá chung quanh không có cây cối ǵ hết, cũng không trồng trọt được ngọn rau dây bí nào hết. Đặc biệt là không có liên lạc bằng điện đài. Những ngày băo to họ vào nhà đóng cửa khóa chặt và ngồi bên trong nghe sóng tràn qua nóc nhà hoặc nh́n qua cửa kính , biển động sôi lên trùm phủ nhận ch́m tất cả những cụm đảo lớn nhỏ.

    Những cậu thanh niên thất t́nh muốn trốn đời, những cậu khác th́ hăng máu vịt , đinh tỏ ḷng yêu tuyệt đối với chủ nghĩa xă hội, hoặc v́ lư do này nọ khác mà xung phong ra đây, đều vái cả mũ những ḥn đảo cô đơn giết người này.
    Tôi đă hết sức ngạc nhiên khi bước lên những ḥn đảo đó, tôi tự hỏi không hiểu các chàng trai đầy nhựa sống và mộng mị đó, đă sống làm sao một trăm tám mươi ngày và một trăm tám mươi đêm không thấy một mái tóc mềm, không nghe một tiếng thân yêu bên tai. Vậy mà báo và đài luôn luôn ca ngợi và nói rằng có nhiều cậu đoàn viên “xung phong ở lại thêm một nhiệm kỳ nữa ! ”

    Th́ cũng như thằng Phẩm “xưng phong” vô làm giao liên Trường Sơn này. Nhưng so với cái thâm sơn cùng cốc này, ở hải đảo hăy c̣n là hạnh phúc chán. Ở hà̉i đảo, cuộc sống chỉ cô đơn nhưng không bệnh tật, không bom đạn, không trộm cắp, không giật giọc, không thổ phỉ, không thú dữ rắn độc. C̣n ở đây th́ có đủ, có nhiều các thứ này.

    Tôi như thấy rơ nỗi u uất trong ḷng cậu thanh niên xung phong trong một thoáng nh́n gương mặt cậu ta. Tôi vỗ vai Phẩm và nói, giống y như cụ Hồ huấn thị các cháu:

    – Em ở lại cố gắng công tác cho tốt nhé. Giải phóng Miền Nam xong ta về xây dựng lại đất nước tươi đẹp hơn mười lần xưa ! Chừng đó anh sẽ ghé lại ăn mận của em!

    Phẩm đi khuất, tôi c̣n đứng nh́n theo. Đêm nay nó ngủ một ḿnh chắc nhớ bọn tôi lắm, nhớ con bé ở Nghi Tầm nhớ cả Hà Nội. Tất cả đều thấy đó mà lại xa vời. Cây mận của nó th́ chừng nào mới trổ trái?



    Chúng tôi cuốn vơng và đi ngược chiều với Phẩm. Đến nơi trời chưa tối. Nhưng chiều nay khác với những buổi chiều khác , khi chúng tôi hạ trại.
    Bữa nay ở địa điểm trú quân rất nhộn nhịp. Hỏi ra mới biết rằng đêm nay có Văn Công diễn phục vụ chiến sĩ. Tôi bảo Thu:

    – Em đóng góp một màn đi !

    – Thôi anh ơi. Em không múa nổi đâu.

    – Mới hôm trước múa Hoa Champa…

    – Đó là hồi em chưa trật cổ chân ḱa.

    Tôi giúp nàng căng lều mắc vơng. Tôi và Hoàng cũng mắc vơng nằm dưỡng lăo. Chuyện ăn uống chưa tính tới. Bỗng nghe tiếng loa vang vang (không có micro) giới thiệu các tiết mục. Tôi chưa kịp nói ǵ th́ Hoàng đă bảo:

    – Mày lại gặp “ẻn” rồi. Coi chừng lại đổ nợ!

    Quả thật, đoàn Văn Công đang biểu diễn là đoàn của Sư đoàn 330 là lính Nam kỳ quốc của Chúng tôi. Người yêu cũ của tôi đang làm “biên đạo” vũ , của đoàn này. (Biên đạo tức là viết và đạo diễn). Tôi không vui cũng không buồn, nhưng lại rất ngạc nhiên. Văn Công biểu diễn phục vụ ai ở đây? Trong khi lính cần gạo, thịt và thuốc men th́ không đem tới, trái lại đem cho những thứ họ không cần . Nghe hát xướng mà no được sao ?

    Không biết ai có sáng kiến này, một sáng kiến lạ lùng không kém sáng kiến của Tào Tháo gạt quân sĩ đang khát nước gần chết bằng cách bảo rằng ở phía trước có vườn quít.

    Nhà nước có nhiều sáng kiến kinh hoàng. Tôi c̣n nhớ thời kỳ Không quân Mỹ !eo thang ra Miền Bắc, Tố Hữu bắt văn nghệ sĩ phải đi thực tế bom đạn ở khu IV.

    Tôi đi ra đi vào Quảng B́nh và Vinh đến những bốn lần trong lúc một văn nghệ sĩ chỉ cần đi một lần là đủ “tiêu chuẩn.” Một lần tôi đi cùng với đoàn Văn Công Trung lương đi vô Quảng B́nh mảnh đất đang là mục tiêu đánh phá của Không quân Mỹ.
    Phương tiện vận tải là một chiếc xe Skoda của Hungari loại dùng làm xe bus ở Hà Nội. Ban ngày sợ máy bay đánh nên phải chui trốn và ngủ lấy sức đợi tối mới đi.

    Nhưng đi đêm xe phải mở đèn pha đèn cốt, nếu không th́ làm sao chạy được. Để tránh làm mục tiêu cho máy bay, anh tài xế (quân sự của Bộ Quốc pḥng đưa sang. V́ ở trên sợ lái xe dân sự không có kinh nghiệm) dùng một cần câu trúc dài gắn ở đầu xe và chuyền một bóng điện nhỏ ở đầu cần câu thay v́ mở đèn xe.
    Và anh ta lái xe trên đường với cái ánh sáng to hơn con đom đóm đó. Bọn chúng tôi hỏi: Như vậy có ích lợi ǵ ? Anh ta bảo đó là sáng kiến của Cục Vận tải phổ biến khắp các đoàn xe để thi hành, không làm khác được ! Không hiểu Cục Vận tải quan niệm tầm sát thương của bom đạn như thế nào mà xài cái sáng kiến đó trong lúc máy bay của Mỹ không phải dùng mắt thường để t́m mục tiêu và nếu một quả bom ném đúng ngay vào cái đầu cần câu th́ chiếc xe vẫn chạy an toàn?

    Cũng may chứng tôi không bị máy bay tấn công lần nào nhưng từ Hà Nội vào Quảng B́nh, b́nh thường chỉ đi một ngày, chúng tôi phải mất năm đêm. Cái sáng kiến thật rất khoa học có một không hai.

    Bây giờ lại gặp cái sáng kiến đem Văn Công vô phục vụ cho chiến sĩ Trường Sơn. Nghệ sĩ biểu diễn không sân khấu không có micro. Người xem ngồi chung quanh như lửa trại hồi thời kháng chiến. Tôi mệt bă người ra, nhưng v́ công việc này có dính tới nghề nghiệp ḿnh nên cũng ráng lê chân tới ngồi tựa gốc cây xem, c̣n Thu và Hoàng nhất định không đi xem coi “cái tụi nhảy cóc nhảy nhái” đó, v́ Thu là diễn viên ưu tú của đoàn Ca múa Trung ương, Hoàng là thầy của thầy các diễn viên này.

    Tôi cố ư t́m xem ông kẹ có mặt ở buổi biểu diễn này không. Cuối cùng tôi thấy ông ta nằm vơng và có người đem nước lại cho ông trong khi Văn Công biểu diễn ở ngay trước mặt ông như dành riêng cho ông vậy.

    Không biết trước khi chúng tới đến, đoàn đă diễn những tiết mục ǵ, nhưng bây giờ th́ đang sửa soạn đồng ca bài Chiến thắng Điện Biên Phủ của Đỗ Nhuận.

    Chắc lâu lắm chiến sĩ mới thấy con gái đẹp tô son điểm phấn trước mặt ḿnh nên họ nh́n trân trối. Nói nào ngay “chất tươi” trên đường này cũng có chứ không phải là không, nhưng nó không tươi tắn mà có vẻ nhếch nhác nên không thích mắt, hơn nữa những nữ cán bộ không biết làm bộ làm tịch như Văn Công. Ḱa xem, họ nghiêng qua, ngả lại như một đám cây rừng trong gió , bật ra tiếng hát.

    Những người lính ngồi nghe mê mẩn. Sau những ngày, những tháng tiêu pha sức khỏe với các em “đá tai mèo” họ được những giây phút giải lao.



    Ghi chú :
    (1)Thơ Xuân Diệu, diễn tả nỗi mừng của nghệ sĩ được cách mạng cứu.

    (2) Kịch nói Liên Xô

    (3) Bài ca Thanh Niên Với Mùa Xuân của Dzoăn Hối


    Còn tiếp ...

  6. #4576
    tran truong
    Khách

    MẠNG NGƯỜI LÁ RỤNG

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ....................



    Hết bài Chiến Thắng Điện Biên, tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Tiếp theo, họ được xem “Kéo pháo” lên Điện Biên với bản nhạc nổi tiếng của Hoàng Vân, một anh nhạc sĩ rau muống được đặc ân đi học Trung Quốc nhưng khi về nước, được vinh quang đi giải phóng Miền Nam th́ lại thụt lùi.

    Bài Ḥ Kéo Pháo cũng được hoan nghênh bằng những tràng pháo tay ṛn ră. Sau những phút sống lại chiến thắng hào hùng xưa, chiến sĩ ta được xem một hoạt cảnh bằng thơ có ba diễn viên. Hoạt cảnh này được viết bằng thơ tám chữ, lục bát có điểm xuyết vài đoạn bài cḥi khu Năm.
    Tôi xem hoạt cảnh đó đến nay đă hai mươi lăm năm rồi nên không c̣n nhớ lời thơ, chỉ ghi ra đây đại ư.

    Màn Một: Một anh chiến sĩ nghĩa vụ quân sự được người vợ chưa cưới tiễn chân đi giải phóng Miền Nam vào một buổi sáng tươi đẹp của đồng quê miền Bắc. Hai anh chị quyến luyến nhau rất lâu và rất t́nh tứ pha lẫn buồn đau, nhưng hai người đều giác ngộ cách mạng cao , nên đều dứt khoát nghe theo tiếng gọi của Miền Nam đau khổ.
    Chị hứa ở lại Miền Bắc tăng gia sản xuất và làm theo khẩu hiệu của đảng: “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên.” C̣n anh th́ hứa hẹn sẽ làm tṛn nhiệm vụ nơi chiến trường để trở về cưới em với ṿng hoa chiến thắng.

    Màn Hai: Người thanh niên đi đến Cầu Hàm Rồng th́ thối chí. Ra đi từ Hà Nội, thay v́ được chở chuyên bằng xe, đơn vị lại phải hành quân bộ. Đến quá Nho Quan mới được đi tàu hỏa. Với sức lực hao ṃn; với những gian nan đă vượt qua, chàng h́nh dung trước mặt cảnh tượng máu lửa hăi hùng của Miền Nam. Khi tàu hỏa đỗ lại ở ga Hàm Rồng th́ chàng nhảy tàu chạy trốn nhưng bi đồng đội đuổi theo bắt lại được. Chàng phản tỉnh và t́nh nguyện đi giải phóng Miền Nam. Qua khỏi giới tuyến một đổi th́ chàng dùng súng bắn vào chân để có lư do ở lại trong lúc đơn vị đi tới.

    Màn Ba: Người thanh niên len lỏi trốn ngược ra Bắc và về tận gia đ́nh, thú thật mọi nỗi gian truân với người vợ.. Lần này lại có thêm bà mẹ vợ. Cả hai dùng hết lời và lập trường cách mạng để giác ngộ anh chàng. Thêm vào đó anh chàng lại nhớ đến cha đã hy sinh anh dũng trong kháng chiến. Để xứng đáng là cháu ngoan bác Hồ và con của một người cách mạng, chàng thanh niên quay trở về một đơn vị bộ đội nhận sai lầm và lại tiếp tục vào Nam chiến đấu.

    Khi hoạt cảnh bắt đầu diễn th́ bộ đội c̣n ngồi xem như trước, nhưng khi diễn tới màn “ga Hàm Rồng” lác đác có người kêu mệt và bỏ về.

    Khi diễn sang màn ba th́ chỉ c̣n có ông kẹ và đoàn tùy tùng của ông. Tôi cố nán lại để gặp mấy thằng bạn trong đoàn Văn Công. Tôi né mặt để khỏi bị ông kẹ nom thấy.

    Buổi biểu diễn trở nên lễnh loăng, có vẻ như muốn dứt ngang với lư do là trời đă tối , nhưng nhiều người c̣n thích xem nên lấy đèn pin ra thay cho ánh sáng mặt trời. Tất cả được hơn mười chiếc mà phần lớn là của đoàn tùy tùng ông kẹ. Họ bấm công tắc rồi để ghếch đầu đèn lên ba lô hoặc đít soong chảo chiếu thẳng vào “sân khấu.” Họ chơi ngông vậy có lẽ v́ họ có đủ sức chơi. Riêng bộ đội thường th́ đến Ban Chỉ huy cũng không có đèn pin đừng nói chi tới lính lăi.

    Với ánh sáng của mấy chiếc đèn pin vẫn tiếp tục màn ba của hoạt cảnh. Có lẽ người ta đói nên phải ăn , mặc dù là món ăn là thứ ǵ đi nữa , cho nên người ta ngồi “ăn” cái món hoạt cảnh này, càng cạn tới đáy soong nó càng nhạt ra – Có lẽ khi vét soong húp muỗng cuối cùng thực khách ân hận vi đă ăn , phải ngồi đau lưng để được đăi cho một cái mơ-nuy vô bổ như thế , c̣n đầu bếp th́ tự hứa với ḿnh đây là lần cuối cùng nấu món “canh” hoạt cảnh này.

    Tôi trông nét mặt mấy thằng quen , bới hết son phấn tội nghiệp. Chắc chúng nó tự thấy trơ trẽn nên xách đàn và vác đồ lề khác lủi nhanh. Nhưng ông kẹ đă cho người gọi chúng lại. Anh trưởng đoàn đến yết kiến ông kẹ, để cho diễn viên đi rửa mặt dưới suối.

    Ông kẹ – tạm gọi là ông Mặt Sắt cho dễ nhớ. (Sau này độc giả sẽ lại gặp ông ấy ở cục R với vợ của ông anh hùng X. có nhiều pha vui lắm). Ông Mặt Sắt là dân B́nh Trị Thiên khói lửa , c̣n anh trưởng đoàn Văn Công là người cùng quê với Bác. Hai bên nói chuyện với nhau bằng những dấu nặng ch́nh chịch nghe mệt quá, nhưng tôi cũng nán lại xem họ nói với nhau những ǵ. Chắc anh trưởng đoàn Văn Công biết ông kẹ là ai nên nói năng thưa dạ răng rắc.

    Ông Mặt Sắt hỏi:

    – Đoàn Văn Công của anh , đi vô đây được bao lâu rồi ?

    Anh trưởng đoàn đáp:

    – Dạ mới có vài tuần !

    – Anh chị em khỏe cả chứ?

    – Dạ không được khỏe lắm ạ!

    – Mới vô mà đă không được khỏe rồi cơ à?

    – Dạ sốt rét nhiều quá! Có đến gần một nửa bị sốt !

    – Thế cơ à? Sao không uống thuốc. Để tôi bảo bác sĩ cho anh chị em một ít kí-ninh.

    – Dạ vâng !

    – Sao các anh đi vào đây mà không có chuẩn bị ǵ hết vậy ?

    – Dạ, đoàn đang phục vụ ở giới tuyến mười bảy rồi được lệnh ở trên nên phải đi luôn, thành ra không có thuốc men ǵ hết.

    – Rồi lương thực làm sao?

    – Dạ có muối thôi ạ, c̣n gạo th́ khi có khi không.

    – Thế cơ à? Bộ mấy cái anh quân khu này coi chuyện vô đây như đi Hà Nội hay sao? Này ... !

    Ông Mặt Sắt quay lại một anh đang đứng ở sau lưng , có lẽ là trưởng đội tùy tùng hay bí thư riêng :

    - Anh gọi cho anh Nam Long lâp tức tiếp tế đầy đủ cho đoàn Văn Công phục vụ đường dây nghe chưa?

    – Dạ ! Người kia đáp to.

    – Gọi ngay bây giờ. Tôi muốn ngày mai đoàn Văn Công phải được trang bị đầy đủ.

    – Dạ!

    Người kia quay ra , đi làm nhiệm vụ. Ông Mặt Sắt hỏi tiếp anh trưởng đoàn Văn Công:

    – Anh lấy đề tài cho cái hoạt cảnh ở đâu thế?

    – Dạ ở cơ sở ạ!

    – Cơ sở nào, hợp tác xă hay bộ đội ?

    – Dạ bộ đội ạ !

    – Bộ đội nào ở đâu ?

    – Dạ bộ đội ngay trên đường này, ở cách đây vài ba trạm.

    – Có thực vậy hay sao?

    – Dạ, những chuyện như thế này c̣n nhiều ạ. Chúng tôi chỉ chọn chuyện đơn giản nhất để sáng tác. Chính đơn vị đă kể cho chúng tôi nghe để sáng tác.

    Ông Mặt Sắt thở dài:

    – Quái nhỉ, sao Trung ương không biết ǵ hết cả?

    – Dạ chúng tôi cũng không biết, chỉ thấy chuyện đó là chuyện thật như bao nhiêu chuyện thật khác Tổng cục Chính trị phát động viết đề tài “Người Thật Việc Thật” và có giải thưởng cho tác giả trúng giải ạ. Những chuyện như thế này, sau khi ghi chép xong chúng tôi có đề nghị thủ trưởng đơn vị chứng nhận rồi mới dám sáng tác ạ.

    – Để làm ǵ?

    – Dạ để khi nào ở trên có hỏi chuyện xảy ra ở đơn vị nào th́ chúng tôi có chứng cớ trả lời ạ. Nếu không , ở trên sẽ nói chúng tôi phịa và chúng tôi bị khiển trách.

    – Anh có ghi đơn vị anh lấy được đề tài đó không?

    – Dạ có!

    – Đâu đưa cho tôi xem.

    Anh trưởng đoàn Văn Công móc túi áo lấy một quyển sổ tay mở ra đưa cho ông Mặt Sắt. Ông Mặt Sắt cầm lấy. Một anh chiến sĩ đứng gần đó rọi đèn pin vào.
    Anh đoàn trưởng trỏ vào trang giấy có ghi , nào chữ nào số đặc nghẹt. Ông Mặt Sắt xếp lại ngay , kêu lên và trả quyển sổ lại cho người chủ:

    – Quái lạ, sao lại có những hiện tượng như thế này nhỉ !

    Anh chiến sĩ bấm tắt đèn. Tất cả ch́m trong bóng tối. Ông Mặt Sắt làu bàu:

    – Thế mà các anh văn sĩ và phóng viên viết toàn chuyện anh dũng. Những chuyện như thế này th́ lại bịt mất tiêu.

    Rôi ông hỏi anh đoàn trưởng:

    – Hồi năy anh có nói đây chỉ là chuyện đơn giản, vậy c̣n những chuyện không đơn giản là những chuyện ǵ?

    – Dạ nhiều lắm ạ, tôi không ghi nên không nhớ.

    Ông Mặt Sắt ngoảnh lại anh chiến sĩ đang cầm đèn pin ở tay:

    – Anh đi t́m cho tôi một ban chỉ huy đơn vị đang đi vào Nam và một anh giao liên.

    – Vâng.

    Ông Mặt Sắt trở lại với anh đoàn trưởng Văn Công:

    – Các anh sáng tác hoạt cảnh ấy à?

    – Vâng, chúng tôi hưởng ứng phong trào “tự biên tự diễn” của Tổng Cục vừa đề ra.

    – Vừa leo núi vừa viết được như thế à?

    – Vâng, chúng tôi họp lại bàn luận đề tài để thống nhất ư kiến , rồi phân ra thành nhiều nhóm, mỗi nhóm viết một màn, xong rồi ráp lại ạ. Đó là lối sáng tác tập thể. Viết xong diễn vài lần rồi bỏ ạ. Chúng tôi toàn áp dụng phương pháp đó.

    – Cái màn ba, cha mẹ vợ và vợ xây dựng anh lính trở lại đơn vị, các anh lấy ở đâu?

    – Dạ, màn này th́ chúng tôi tưởng tượng ra rồi phóng tay sáng tác ạ! Thật ra như thế cũng rất hợp lư cách mạng và đúng chánh sách ạ.

    – Ở ngoài kia các anh có áp dụng phương pháp sáng tác tập thể đó không?

    – Dạ có chứ ạ! Phương pháp này giúp cho chúng tôi tránh được chủ nghĩa sùng bái cá nhân ạ. (Ông Mặt sắt “hả” to lên) Nghĩa là không có đề tên tác giả cũng như các nghị quyết của Trung ương đề là Bộ Chính Trị chứ không đề tên ai cả.

    – Ai bảo anh thế?

    Ông Mặt Sắt cười gượng :

    – Chính trị khác văn nghệ khác chứ!

    – Dạ chúng tôi học tập chỉ thị của Tổng Cục đấy ạ!

    – Sao tôi không biết ǵ hết cả vậy?

    – Dạ th́ tôi cũng không biết ǵ hết. Nhưng ở trên bảo rằng sáng tác tập thể th́ vừa biểu đạt phong phú hơn sáng tác cá nhân vừa tránh được cá nhân chủ nghĩa ạ!

    Ông Mặt Sắt kêu lên:

    - Quái nhỉ!

    - Dạ, nếu có anh chị em nào sáng tác được một vở kịch hay một bài hát th́ cũng đều mang ra tập thể xây dựng chung , rồi sau đó đưa ra diễn th́ giới thiệu tên của tác giả trước rồi kèm theo , phải nói là “với sự đóng góp của tập thể đoàn Văn Công” ạ.

    Đến đây th́ anh thư kư riêng trở lại báo cáo:

    – Thưa anh Sáu, đồng chí Nam Long nhận khuyết điểm đă điều động văn công vào mà không trang bị cho họ đầy đủ v́ đồng chí ấy bận bố pḥng các trận địa pháo ngày đêm di chuyển luôn. Ngày hôm nay hai tàu gạo của ta bị máy bay Mỹ đánh ch́m tại Vinh, hiện đồng chí đang huy động dân và bộ đội ṃ moi gạo lên và cho không dân chúng ai móc được bao nhiêu lấy bấy nhiêu.

    – Có chuyện đó nữa à?

    – Dạ thưa có ạ! Chính đồng chí Tư lệnh Nam Long trực tiếp nói với tôi như thế. Đồng chí c̣n bảo , ước ǵ đem được số gạo đó vô đây cho anh em binh sĩ th́ hay biết mấy.

    – C̣n việc tiếp tế cho Văn Công ? Ông Mặt Sắt gạt ngang, gắt.

    – Dạ, đồng chí Nam Long nói là gạo muối thuốc men th́ có đủ nhưng nếu đem vô tới đây ít ra cũng một tháng, nhanh lắm cũng ba tuần lễ, v́ ta không có phương tiện ǵ hết. Xe hơi chỉ đến làng Ho là phải ngừng lại. Ngoại trừ có trực thăng th́ mới đem được gạo muối cho Văn Công nhanh chóng .

    – Thôi được ! Cảm ơn đồng chí Văn Công nhé! Sáng mai đồng chí đến gặp tôi.

    – Vâng!

    – Các anh lấy thịt kho và thuốc men dành cho tôi đưa cả cho đồng chí trưởng đoàn .

    Ông Mặt Sắt bảo đoàn tuỳ tùng và làu bàu :

    – Con người đâu phải con vật mà muốn ném đâu th́ ném. Hậu cần như thế này có nghĩa là tự ḿnh chuốc lấy nhục và bại thôi. Này, nói với anh chị em nghệ sĩ rằng tôi tặng huân chương Giải Phóng cho đoàn về việc biểu diễn bữa hôm nay.

    – Vâng! Xin cảm ơn anh Sáu .

    Anh trưởng đoàn bắt ṃ được cách xưng hô do anh thư kư lộ bí mật vừa rồi.
    Người chiến sĩ cầm đèn pin , đưa anh giao liên và hai người trong ban chỉ huy một đơn vị luồn vào Nam đến tŕnh diện anh Sáu.
    Anh Sáu hỏi:

    – Hai đồng chí là chỉ huy?

    – Vâng, chúng tôi là D trưởng và D phó ạ!

    – C̣n chánh trị viên đâu?

    – Dạ đă hi sinh rồi ạ!

    – Tại sao?

    – Dạ, cây ngă đè chết ạ!

    – Lạ nhỉ!

    – Dạ trong một cơn băo ạ. Thưa cũng không lạ ǵ ạ. Chúng tôi đă có kinh nghiệm khi có mưa to gió lớn th́ bảo chiến sĩ chớ có mắc vơng gần cây cao. Cây cao dễ tróc gốc.

    – Đơn vị các anh c̣n đủ quân số không?

    – Dạ…

    – Các anh hăy nói thật để tôi biết, không nên giấu giếm. Giấu giếm có tội!

    – Dạ, tôi là tiểu đoàn trưởng, tôi phải nói trước! … Thưa đồng chí chủ nhiệm Tổng Cục…

    – Ấy đừng gọi tôi thế. Tôi chỉ là chiến sĩ Trường Sơn thôi.

    – Dạ thưa đồng chí…

    – Cũng không dạ thưa…

    – Tôi phải báo cáo với đồng chí sự thực là đơn vị tôi c̣n già nửa quân số!

    – Tại sao?

    – Dạ, tại v́… lính trốn nhiều quá!

    – Tôi, tiểu đoàn phó, xin bổ sung! Một giọng khàn khàn tiếp theo :

    – Thưa đồng chí, chúng tôi được đảng giao phó cho chỉ huy một tiểu đoàn bộ binh , nhưng vào đến đây th́ phải dừng lại chờ gạo. Không có gạo, núi non như thế này lại mang súng đạn, không trèo nổi. Trong lúc chờ gạo lính trốn khá đông.

    – Bao nhiêu?

    – Mười bảy chiến sĩ.

    – Họ đi đâu?

    – Họ trở về Hà Nội.

    – Tại sao?

    – Họ bảo đi nam không có tương lai … Dạ ngoài ra họ c̣n tự bắn vào đùi hoặc vào chân để có lư do nằm lại. Như đồng chí thấy trong hoạt cảnh…

    – Đó là sự thực à?

    – Vâng!

    (Tôi thầm bảo: c̣n nhiều sự thực bi đát hơn, định xía vô câu chuyện nhưng chưa kịp nói th́ viên tiểu đoàn phó nói tiếp.)

    – Họ c̣n tự sát nữa cơ!

    – Có chuyện đó nữa cơ à?

    – Dạ tôi đâu dám bịa tạc những chuyện tày trời như thế.

    Ông Mặt Sắt thở dài rất to. Im lặng hồi lâu.

    – Rồi các đồng chí giải quyết như thế nào?

    – Dạ nếu có gạo th́ mới giải quyết được, ngoài ra không có cách ǵ khác.

    Anh giao liên lên tiếng sau khi nghe mọi chuyện của tiểu đoàn trưởng và tiểu đoàn phó.

    – Họ đă từng đánh tôi, thưa đồng chí thủ trưởng!

    – V́ sao?

    – Tại v́ tôi dắt họ đi lănh gạo, đến kho th́ quản kho không c̣n ở đó.

    – Tại sao?

    – Dạ không rơ. Có khi th́ không c̣n gạo. Chắc có lẽ đồng chí sợ bộ đội đánh.

    – Tại sao?

    – Dạ, giận cá chém thớt vậy thôi. Cũng có khi họ cho là quản kho giấu gạo để ăn riêng không phát. Họ giận lây họ đánh cả giao liên.

    Lại tiếng thở dài.

    – Này gọi Tư lệnh Nam Long cho tôi nói chuyện.

    – Vâng!

    Người thư kư đáp rồi gọi người chiến sĩ mang máy bộ-đàm tới (đây là loại tê-lê-phôn của nhà binh mang trên lưng, tôi không hiểu v́ sao có cái tiếng bộ-đàm này. Cũng như cái b́nh thủy được gọi là cái “phích” nước.)

    Người chiến sĩ cầm ống gọi. Một chập, trao cho ông Mặt Sắt và nói:

    – Dạ đây là Tư lệnh Nam Long, xin anh Sáu cho chỉ thị.

    – Alô! Đồng chí Nam Long đấy hả… Tôi đang trên đường vào … Gạo nước thế nào? Không có đủ cũng phải kiếm cho đủ. Để các đơn vị khác thiếu cũng được. Riêng trên đường này không được thiếu. Chiến sĩ ở đây không có gạo. Giải phóng Miền Nam sẽ không thành công , nếu không có gạo cho bộ đội ăn. À, thuốc men nữa… Không có th́ chạy đi t́m.
    Hai tàu gạo …đồng chí cho bảo vệ thế nào lại bị đánh ch́m thế hở…? Hừ, th́ phản lực nhanh nhưng nếu ta có pháo pḥng không , giữ kỹ th́ nó đâu có đến được … Núi Quyết nữa cơ à? Có thiệt hại ǵ không? tốt lắm. Tôi nhắc lại: Gạo và thuốc men cho đường này ưu tiên một , nghe không?…
    Tôi phải vào…chưa biết chừng nào mới đến… Tưởng là đi xe suốt, nhưng vào đến đây, đường bị phá không đi xe được . Cố gắng nhé. Tôi c̣n nằm ở đây… Chưa biết bao lâu!..

    Ông Mặt Sắt đưa ống nói cho anh chiến sĩ và nói với các người khác:

    – Cảm ơn! Các đồng chí về nghỉ, mai đến gặp tôi.


    Còn tiếp ...

  7. #4577
    tran truong
    Khách

    MẠNG NGƯỜI LÁ RỤNG

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ....................



    Tôi ṃ về đến vơng th́ có tiếng của Hoàng:

    – No chưa?

    – Vấn đề gạo sẽ được giải quyết nay mai anh ạ! Tôi nghe trộm nên biết thế.

    – Ai nói thế?

    – Ông kẹ gọi và chỉ thị trực tiếp cho Đại tá Tư lệnh Quân Khu IV, tôi nghe bằng chính lỗ tai tôi.

    – Có chắc không?

    – Th́ nó đă được Bộ trông thấy tận mắt. Lính đói rơ rồi chứ phải chỉ nghe đâu!

    – Gạo tiếp tế cho Bà Thủy hết rồi!

    – Hả ! Tôi giật ḿnh .

    – Sao anh nói vậy?

    – Th́ hai tàu gạo đó là gạo tiếp tế cho đường này chứ ai. Bị đánh ch́m ở Bến Thủy .

    Hoàng tiếp :

    – Lúc ổng nói với ông Tư Lệnh tao có ở đó. Tao đến xem văn công lúc gần xong màn ba.

    Tôi nói:

    – Anh không nghe ổng nạo ông Nam Long hay sao?

    – Vấn đề không phải là “nạo” mà là “gạo”. Nạo thế mấy mà ông Nam Long không có gạo ... cũng không tài nào tiếp tế được !

    Sáng hôm sau , tôi c̣n đang ngủ th́ một bàn tay đập đập vơng tôi. Tôi tốc mùng ra nh́n th́ ra thằng nhạc sĩ của đoàn, bạn của tôi từ thời chống Pháp ở Miền Tây Nam Bộ:

    – Ông kẹ gọi mày!

    – Kẹ nào? Tôi bật dậy hỏi.

    – C̣n ông kẹ nào nữa?

    – Sao mày biết tao ở đây?

    – Lúc tao diễn cái họat cảnh tao nom thấy mày ngồi gần gốc cây.

    – Ủa mày đổi nghề rồi sao?

    – Mấy đứa trong tổ kịch sốt rét, tao phải thế vai, không có chó bắt mèo ăn cứt.

    – Ổng gọi tao làm ǵ?

    – Không rơ thằng nào mách mà ổng biết có tụi bây ở đây. Ổng tính mở một buổi họp để nghe tố khổ. Nè.

    – Ǵ?

    – Muốn thăm con bé của mày không?

    – Thôi! C̣n ǵ để nói mà gặp.

    – Phải rồi, gặp cũng chẳng làm ǵ. Nó đang bị “lập trường đè”. Một cổ hai tṛng mày ạ! Nó đang sốt rét rên hù hù đằng kia.

    – Khổ quá, họp th́ họp, gọi tụi này làm ǵ.

    Thằng nhạc sĩ bạn tôi đi, tôi quay ra gọi Hoàng. Hoàng đáp:

    – Mày có đi th́ đi, tao cử mày đại diện cho tao và con Thu đó.

    – Làm biếng hoài cha nội.

    – “Phương tiện giao thông” của mày c̣n khá th́ ráng chút đi, coi ổng có cho cái ǵ không?

    – Nói th́ nhất định có nói rồi , nhưng cho th́ chắc là không.

    – Sẵn dịp mày tố khổ luôn. Mấy khi được nói thẳng vào lỗ tai kẹ.

    Tôi đến th́ thấy một lô người ngồi trước vơng của ông Mặt Sắt. Ông đang ngồi trên vơng hai tay giăng ra nắm hai đầu vơng như con chim gi soải cánh. Ông đang cà gục cà gặc cái mặt sắt về phía đám người.

    Thú thực là nếu ở Hà Nội th́ tôi không đến cái buổi họp v́ hai lần tôi gặp ông Mặt Sắt. Một lần ở Viện Văn Học mà tôi đă kể ở trên kia. Lần thứ hai tôi đọc bài “Cây đa bến cũ, con đ̣ khác đưa” trên báo Nhân Dân. Cái lối của ổng là bất chấp đối tượng và bất chấp lư lẽ. Cái lối của ổng là bắt người khác nghe theo lư lẽ của ḿnh , mặc dù lư lẽ đó chưa hẳn đă là chân lư.

    Ông đang nói:

    – … Cách mạng Miền Nam đang gặp khó khăn. Quân Mỹ đang đổ bộ thêm vào Sàig̣n. Chúng tăng cường cho bọn Sàig̣n hai ngàn trực thăng và rất nhiều dụng cụ truyền tin. Miền Bắc chúng ta phải hi sinh nhiều hơn nữa. Trận Pleime là trận thử sức giữa ta và nó…

    Ông ngưng lại, không nói cái kết quả của cuộc thử sức đó ra sao nhưng ai cũng biết nó ra sao rồi. Ông nói sang những vấn đề trên đường dây:

    – Đảng và Chính Phủ không phải là không thấy những khó khăn về gạo thóc thuốc men ở đây. Trong lúc Miền Bắc mất mùa , nhân dân phải thắt lưng buộc bụng thêm nữa. Đảng và Chính Phủ đă cho chở vào Vinh hai tàu gạo để đưa vào đây, nhưng rủi ro đều bị đánh ch́m ở Bến Thủy.
    Đồng chí Tư Lệnh Quân Khu IV cho tôi biết hiện giờ đồng chí đang động viên dân và bộ đội lặ̣n moi lên. Nước mặn gạo ngâm một đêm là hỏng hết cả. Ở dưới hầm tàu, dễ ǵ moi lên.
    Tôi nói rơ cho các đồng chí nghe một sự kiện quan trọng như vậy để các đồng chí thấy Đảng và Chính Phủ rất quan tâm tới con đường này chứ không phải để các đồng chí ăn đói ăn khát rồi thối chí nản ḷng. Làm cách mạng, không ai được thối chí nản ḷng. Những lúc đảng gặp khó khăn th́ chính là những lúc đảng cần bàn tay và khối óc của đảng viên và quần chúng , yêu đảng chia sẻ gánh nặng với đảng chứ không phải là lúc chửi đổng và phá đám như bọn Nhân Văn Giai Phẩm.

    (Cái câu cùng này đúng y nguyên văn tới nghe ở Viện Văn học mấy năm trước )

    Ông tiếp:

    – Bây giờ gạo thiếu thốn, các đồng chí chỉ huy không điều khiển đơn vị được. Như tôi xem thấy trong họat cảnh tối qua, chiến sĩ đào ngũ, tự sát thương, vô kỷ luật .. chúng ta nh́n nhận hiện tượng đó , nhưng là người Cộng sản chúng ta phải đặt vấn đề khắc phục nó như thế nào, chứ không nên đứng nh́n nó hoặc xuôi tay cho nó tràn ngập chúng ta. Tôi thay mặt Trung ương đảng, Tổng quân ủy, xin gởi lời chào thân ái và quyết thắng của Hồ chủ tịch đến các đồng chí. Các đồng chí c̣n có ư kiến ǵ không?

    Mọi người im phăng phắc.
    Ư kiến ǵ bây giờ? Té ra làm cách mạng với đảng th́ không cần gạo. Dù có phải trèo non vượt biển, cứ hễ thiếu gạo th́ t́m cách khắc phục lấy, không được thối chí nản ḷng.
    Các vi quân dân chánh đảng lẳng lặng ra về, tôi cũng gầm mặt mà rút lui cho được việc. Về vừa đến vơng Hoàng đă hỏi:

    – Chừng nào gạo tới ?

    – Tới rồi ! Tới dưới ḷng sông Bến Thủy !

    Đáng lẽ giao liên đă đưa đoàn đi vào trạm trong, nhưng ông Mặt Sắt cho nghỉ lại tất cả để ông nói chuyện và chấn chỉnh tổ chức.
    Chúng tôi không buồn v́ cách mạng Miền Nam chậm tiến một ngày mà lại mừng v́ được nghỉ ngơi hợp lư và không bị giao liên gắn cho là nằm ỳ ăn vạ.

    Vấn đề nấu cao khỉ được tôi đặt ra. Nhưng Hoàng gạt ngang:

    – Cách mạng chưa cần cao khỉ !

    Cả hai cùng cười. Riêng Thu th́ rưng rưng nước mắt. Tôi gắt đùa:

    – Cách mạng Miền Nam không cần nước mắt ! Rơ chưa?

    Nhưng Thu vẫn cứ rên rẫm trong nước mắt:

    – Giá lúc này mà thằng Hồng trở lại th́ em đi theo nó.

    – Sao hôm đó không đi ?

    – Nó gạt em. Nó nói nó đi rồi nó trở lại. Mà nó không trở lại .

    Thu tiếp :

    - C̣n cái ông Kiếm ông Kiết ǵ ... có một ba lô K54 đó, ổng hứa cho em tháp tùng nhưng rồi cũng lẩn mất. Ai cũng sợ gánh nặng đeo lên lưng.

    – Chỉ ḿnh anh là không sợ thôi !

    – Anh nữa, anh cũng sợ chịu trách nhiệm về em chớ ǵ!

    – Sao em nói vậy?

    – Anh luôn luôn khuyến khích em làm B quay.

    Tôi lặng thinh. Quả nàng nói có đúng. Tôi yêu nàng là v́ tôi, không phải v́ nàng. Nàng biết tôi vừa tạm biệt người yêu ở ngả rẽ xuống Bác Kế cách đây hơn mười ngày. Người yêu tôi, Phương là bạn nàng.
    Tôi cũng biết nàng đi Nam để gặp người yêu trong đó. Thế nhưng trong hoàn cảnh bi thương hai đứa cần nương tựa nhau về vật chất lẫn tinh thần hằng ngày. Và hai đứa đă vượt biên giới của t́nh bạn và càng lúc càng đi sâu hơn. Nàng khổ lắm. Tôi biết vậy, nhưng tôi cho là nỗi khổ đó chính là hạnh phúc.

    C̣n tôi, tôi là thằng đàn ông như mọi thằng đàn ông khác, chẳng bao giờ cưỡng lại những cử chỉ thân ái của đàn bà. Tôi chẳng những tạo hoàn cảnh để làm nảy ra những cử chỉ ấy mà lại c̣n tấn công bằng một chiến thuật có vẻ như vô t́nh mà thực ra là cố ư.
    Và bây giờ Hoàng cũng biết tôi và Thu yêu nhau.
    Chúng tôi tỏ vẻ thân ái với nhau hơn những người đồng hành một cách không ngần ngại. Chúng tôi tự cho ḿnh chẳng có tội ǵ. Trước những giờ phút mà thân thể và tinh thần bị dày ṿ cực độ, người ta cần có sự an ủi. Chúng tôi an ủi và giúp đỡ nhau để đưa nhau đi trên con đường cách mạng gian khổ và đi tới đích của nó.

    Nguyễn Thái Học và Nguyễn Thị Giang, Lê Hồng Phong và Ḿnh Khai … đă yêu nhau trong công tác…

    Nhưng bây giờ Thu trách tôi. Thu trách tôi cũng như trách bao nhiêu người khác: Sợ chịu trách nhiệm về Thu cho nên muốn Thu làm B quay.

    Nói cho cùng, Thu đă trách đúng. Tôi đă không dám chịu trách nhiệm về Thu. Tôi chỉ muốn Thu có mặt với tôi để tôi được vui vẻ nếu Thu mạnh khỏe không gây trở ngại cho tôi, không trở thành gánh nặng của tôi. Nếu Thu bệnh họan th́ tôi tránh né hoặc chối từ trách nhiệm một cách khéo léo.
    Tuy bị nói trúng tim đen nhưng tôi vẫn cố chống chế:

    – Th́ em lúc nào cũng nằng nặc đ̣i về Hà Nội, vậy anh c̣n làm ǵ được !

    – Sao anh không lấy quyền ǵ của anh mà cấm em. không cho em làm thế. .

    – Quyền ǵ, anh có quyền ǵ đối với em ?

    – Em đă cho anh cái quyền tối cao rồi, anh không biết ư?

    – Em chỉ cho anh t́nh yêu chứ cho quyền ǵ ?

    – T́nh yêu là quyền lực mạnh mẽ nhất, mạnh hơn bất cứ quyền lực nào cả.

    Tôi lặng thinh. Nàng tiếp:

    – Giá bây giờ em từ giă anh , để trở về Hà Nội th́ chắc anh cũng chỉ hơi buồn tí thôi , rồi khi quay lưng anh chẳng đau khổ tí nào. Phải không ạ?

    – Anh không thể biết được v́ chuyện đó chưa xảy ra!

    – Thế th́ bây giờ anh muốn em như thế nào ?

    – Anh muốn thế nào được mà muốn.

    – Thấy không? Đáng lẽ ra anh quát em: “Em không được quay lại, em phải đi với anh. Không có em anh sẽ chết đọc đường. Anh muốn nếu chẳng may anh chết dọc đường, anh có được bàn tay em vuốt mắt ! ” Nếu anh nói thế th́ dù ǵ đi nữa em cũng không quay lại. Nhưng anh lại không nói ǵ hết, anh lại c̣n tán thành việc em quay lại. Thế nghĩa là anh yêu em đó phải không?

    – Thu ạ !

    Tôi đành dịu giọng :

    - Chúng ta có hai quê hương khác nhau, cùng nằm trên một nước nhưng là hai mảnh đất xa nhau ngh́n dậm. Em không muốn rời quê hương và mồ mả ông bà th́ anh trên đường về quê hương thăm lại mồ mả ông bà, lẽ nào anh bắt em phải nghe anh. Đối với anh t́nh quê hương nặng hơn bất cứ t́nh nào khác kể cả t́nh yêu.
    Nếu khác đi th́ anh đă đi với Phương về Bác Kế rồi , chứ không đi một ḿnh về Nam Bộ. Em biết anh và Phương yêu nhau như thế nào. Chỉ một bước nữa là thành vợ chồng. Nếu ở Hà Nội th́ Tết này có thể cưới nhau rồi. Bố mẹ Phương rất thương anh và anh cũng rất yêu bố mẹ Phương.

    Anh không về được lần này th́ không c̣n lần nào khác nữa! Nếu em muốn đi vào th́ anh sẵn sàng đi với em đến nơi nào em muốn, nhưng ngược lại em muốn trở ra th́ anh cũng không muốn cản ngăn em. T́nh yêu là điều cao cả nhưng không phải là tất cả ! Em thấy đó, nếu đối với anh t́nh yêu là tất cả th́ anh đă ở lại Hà Nội, cưới vợ sống muôn năm trong ḥa b́nh rồi, lựa là phải lê xác vô đây ! Và không phải đợi đến yêu Phương, nếu muốn thế, anh đă lấy vợ từ lâu rồi.

    Tuy tôi giải bày cặn kẽ và rất có lư như thế, nhưng Thu vẫn không vui ḷng. Đàn bà không mấy khi nghe lư luận, họ nghe t́nh cảm nhiều hơn. Nếu không thế chẳng có nhiều bi kịch cho đàn bà hơn đàn ông, trong đó đàn bà là nạn nhân của t́nh cảm.


    Còn tiếp ....

  8. #4578
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,637
    HAPPY FOURTH OF JULY

    Last edited by Tigon; 04-07-2018 at 11:31 AM.

  9. #4579
    tran truong
    Khách

    MẠNG NGƯỜI LÁ RỤNG

    Chị Tigôn , vui mừng thấy chị trở lại diễn đàn . Những mất mát sẽ lần hồi bù đắp , những vun trồng sẽ lần lượt ra đi .... Chúc chị cùng gia đình một ngày Independent Day vui vẻ .


    .............................. .....


    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ....................



    Tôi nói:

    – Cái ông vừa gọi anh đến đó có thể cho em về Hà Nội được đấy.

    – Anh đi xin giấy phép của ổng dùm em đi.

    – Thật không?

    – Thật mà ! Em chán tất cả rồi. Em muốn về ngay Hà Nội bây giờ, bây giờ!

    Nàng gào lên và ôm mặt nức nở. Tôi rối lọan tâm thần không biết nàng dỗi mà nói thế hay là nói thật. . Đang lúc hoang mang th́ Hoàng nói vọng sang :

    – Đúng đấy, mày đến tŕnh bày vấn đề của nó và đề nghị ổng cho nó trở lại thôi. Tao lấy con mắt chuyên môn mà nh́n th́ cái chân của nó không thể leo núi nổi đâu và dù có đến nơi cũng không công tác như cũ được.

    Tôi thấy Hoàng có lư, nên chẳng suy nghĩ ǵ thêm, tôi đến chỗ ông Mặt Sắt để tŕnh bày vấn đề. Giá mà ở Hà Nội th́ c̣n lâu mới trông thấy mặt ông ta được, nhưng trên con đường này ranh giới giai cấp, theo nghĩa nào đó, đă bị xóa mất: Tất cả đều cùng một giai cấp, giai cấp “chân đất.”

    Tôi đến nơi gặp lúc ông đang thuyết giảng vấn đề gạo. Tôi đứng xa xa đợi một hồi , rồi nhờ một chiến sĩ trong đoàn tùy tùng bẩm dùm.
    Nghe nói cô nữ văn công có vấn đề, ông gọi tôi đến ngay. Ông vui vẻ hỏi:

    – Đoàn các anh đi được bao nhiêu người ?

    – Dạ trên bốn chục.

    – Gồm các bộ môn nào?

    – Dạ đủ hết cả.

    – Bộ môn nào đi đông nhất ?

    – Dạ nghệ sĩ biểu diễn.

    – Sáng tác cũng cần. Anh thuộc bộ môn nào?

    – Dạ, Văn.

    – Thế à? Anh đă in được mấy quyển sách rồi.

    – Dạ, ba quyển.

    – Nhiều thế, giỏi thế.

    – Dạ c̣n hai quyển to hơn nữa nhưng không in !

    – Sao không in ?

    – Dạ nhà Xuất bản Quân đội hứa in rồi không in!

    – Tại sao kỳ vậy?

    – Dạ ... chuyện hơi dài nhưng tóm tắt nó thế này. Dạ ... mà, tôi nghĩ anh Sáu đang c̣n bận nhiều việc , không nên làm mất th́ giờ của anh Sáu.

    Ông Mặt Sắt xua tay một cách dễ thương:

    – Không mất th́ giờ đâu. Ở đây tôi dư th́ giờ. Muốn làm ǵ cũng không làm được. Đại khái như nghe hai tàu gạo bị máy bay Mỹ đánh ch́m ở Bến Thủy nhưng tôi làm ǵ được bây giờ. Tôi cảm thấy như mọi khuyết điểm của cách mạng được bộc lộ trên con đường này. Nào, anh cứ nói cho tôi nghe vấn đề sách của anh xem! Mà này, năm trước tôi có đến nói chuyện với anh em văn nghệ sĩ ở Viện Văn Học anh có đến dự không ?

    – Dạ có!

    – Anh nghe thế nào?

    – Dạ, anh Sáu nói thế nào tôi nghe thế ấy.

    – Tôi muốn biết là câu chuyện của tôi có giúp cho các anh được ǵ trong phương hướng sáng tác hay không?

    – Dạ có ạ, có rất nhiều.

    – Nhiều như thế nào?

    – Dạ th́ như anh Sáu nói lúc đảng gặp khó khăn th́ mọi người nên góp tay vào…

    – Đúng! Đó là thái độ đúng đắn nhất. Anh có đọc bài “Cây đa bến cũ, con đ̣ khác đưa” của tôi không?

    – Dạ có!

    – Có thật không?

    – Dạ có thật ạ, bài đó đăng hai ba kỳ báo Nhân Dân mỗi kỳ bốn trang. Anh Sáu kư tên.. Trưởng ban Công Tác Nông thôn…

    – Đúng đó. Anh thấy nó thế nào?

    (Sự thực th́ nội dung của bài báo là ca ngợi tổ chức Hợp Tác Xă, đả phá lối làm ăn riêng rẽ. Kết luận của nó là tất cả nông dân Miền Bắc đều sẽ phải vô hợp tác xă , để làm mẫu mực cho Miền Nam giải phóng sau này.
    Quả t́nh tôi có đọc bài ấy thật. Tôi đọc nó trong một hoàn cảnh điển h́nh. Hồi đó tôi đang t́m đường trốn về Nam. Tôi đang ở trong nhà một anh nông dân. Tôi có hỏi về đời sống gia đ́nh anh. Anh nói thẳng ra là cuộc sống bây giờ khó khăn hơn thời Pháp. Anh không chịu vô hợp tác xă. Hợp tác xă đă bao vây anh bằng mọi cách, nhưng anh nhất định không vô.

    Ruộng nhà anh là ruộng do chánh phủ cấp trong Cải cách ruộng đất. Ở ranh ruộng có một cái ao mà tiền kiếp là một hố bom trong thời kỳ chống Pháp. Anh đă thả rau muống, thả chà để nuôi cá nhưng éo le thay, một nửa cái ao nằm bên ruộng nhà anh, c̣n một nửa th́ lại nằm bên ruộng hợp tác xă. V́ rún ép măi mà anh không vô hợp tác xă cho nên xă viên gai con mắt, chẳng phải v́ chánh sách, mà v́ cái ao đem lợi lộc cho anh chàng cá thể kia.

    Một hôm thừa lúc anh đi rừng đốn củi- ban quản trị cầm đầu một nhóm xă viên ra tát cái ao. Sắp bắt cá th́ anh gánh củi về ngang. Thấy cớ sự lạ lùng, anh bèn chất vấn những người đang làm ẩu kia. Những người này lên mặt thầy đời mạt sát anh là tên lạc hậu. Anh không nhịn thua. Anh mắng trả lại. Hai bên xô xát nhau bằng lư lẽ rồi dùng đến tay chân. Cuối cùng là vũ khí. Bởi là ăn cướp nên đám xă viên có mượn súng du kích đem theo để pḥng thân. Họ dọa bắn .
    Và anh ta đă nhanh tay dùng dao rừng chém một nhát, người xă viên cầm súng dọa anh , bị đứt ĺa một chân sát đầu gối. Khi tôi chạy đến nơi th́ cả xóm đă bu đen quanh miệ̣ng ao.
    Anh chủ nhà bị trói, bị giải đi. Rồi ở tù. Ở nhà ruộng đất anh bị tịch thu chia chác. Vài tháng sau tôi đi ngang vùng này, tôi có ghé thăm gia đ́nh anh. Người trong xóm rỉ tai tôi rằng ông phó chủ nhiệm hợp tác xă , tới lui nhà anh thường xuyên để “giúp đỡ” vợ con anh , lắm khi ngủ luôn tại nhà … Đúng là một bức minh họa sống cho bài “Cây đa bến cũ, con đ̣ khác đưa” của ông Trưởng ban Công Tác Nông Thôn Trung ương đảng Nguyễn Chí-Bần-Cố-Hỉ.

    Tôi có được chi tiết “cái ao” đó tôi khoái lắm, định viết thành truyện ngắn, nhưng thấy truyện ngắn không chứa nổi, bèn dựng truyện dài lấy tên “Một nửa bên này”, nhưng đem nó đi tŕnh bày trong tổ đi thực tế nông thôn của Hội Nhà Văn th́ có hai ư kiến trái ngược. Ư kiến thứ nhất cho rằng đề tài vô cùng phong phú, chưa có sách nào viết về hợp tác xă mà có được chi tiết (cái ao) lư thú đến như thế, nên viết ngay ra để cho Trung ương thấy rằng hợp tác xă là một thất bại trong quan hệ sản xuất.

    Ư kiến thứ hai cũng cho rằng chi tiết rất lư thú , nhưng nếu viết ra th́ vô cùng bất lợi cho chính sách hợp tác xă , v́ ư thức sản xuất cá thể mạnh quá lấn át cả đường lối của đảng.
    Cho nên hợp tác xă không giác ngộ anh cá thể được mà phải cưỡng bách và cuối cùng áp bức (tát ao ẩu). Rồi lại bắt anh cá thể đi tù. Như vậy hoá ra chánh sách chỉ là một cái khuôn đẫm máu chụp trên đầu nhân dân. V́ ngoài các luật lệ của hợp tác xă, hợp tác xă c̣n có chánh quyền đứng sau lưng … Nói chung chi tiết hay, nhưng “rất khó” viết.

    Cuối cùng tôi đành “ngâm cứu” luôn cho đến ngày đi B không hỏi ư kiến ai nữa cho đến ba mươi ba năm sau (1988) tôi mới viết nó ra trên xứ Hoa Kỳ – cho Mỹ xem chơi.

    Câu chuyện Cây đa Bến đ̣ , nó lằng nhằng như thế đó, cho nên khi ông Mặt Sắt hỏi gắt:”Có không?” th́ tôi đáp “Có!” . Mà tôi có đọc nó thật!

    Nhưng khi ông hỏi tiếp: Anh thấy nó thế nào, th́ tôi ngắc ngứ. Nếu tôi kể chuyện “Cái ao” cho ông ấy nghe th́ sẽ có một cuộc tranh luận mà trong đó chiến thuật lấy thịt đè người chắc chắc sẽ bị áp dụng và người bị đè không phải là ông. Như vậy vừa mất th́ giờ vừa mất sức khoẻ cho nên tôi đáp như máy:

    – Dạ tôi vốn là người Miền Nam nên không hiểu nông thôn Miền Bắc lắm ạ!

    – Theo anh trong Hội Nhà Văn ai hiểu nông thôn Miền Bắc nhất?

    – Dạ theo tôi th́ có ba người: anh Kim Lân, anh Tô Hoài và anh Nguyên Hồng. Anh Kim Lân th́ hiểu nông thôn đến mức độ chúng tôi gọi đùa là chuyên gia mắm cáy, anh Tô Hoài th́ chuyên gia nông thôn nhưng đặc biệt là giới thủ công nghiệp và dân nửa chợ nửa quê, anh Nguyên Hồng th́ là bạn của dân nghèo thành thị.

    – Các anh ấy có viết ǵ về Cải cách ruộng đất không ?

    – Dạ không, ủa có! Hai anh Tô Hoài và Nguyên Hồng th́ không, nhưng anh Kim Lân th́ có viết một truyện.

    – Một truyện thôi à? Bao dai?

    – Dạ chừng năm trang sách.

    – Có thế thôi ư?

    – Vâng! Đúng ra th́ có cả một quyển chừng hai trăm trang, nhưng chỉ có một truyện được nhắc nhở.

    – Truyện nào, tên ǵ?

    – Dạ “Cu Ế”.

    – Nội dung như thế nào?

    – Dạ đại khái là một thanh niên bần cố nông nghèo đói suốt đời, không ai chú ư tới, các cô nàng không ḍm ngó nên không lấy được vợ, cho nên được gọi là “thằng Cu Ế”. Nhưng nhờ đội Cải cách ruộng đất về bắt rể, Cu Ế đứng lên tố khổ địa chủ và được chọn làm cốt cán gương mẫu, sau đó th́ lấy được vợ.

    Ông Mặt Sắt nhăn mặt:

    – Chỉ đơn giản thế thôi à?

    – Dạ, vâng, chỉ có thế.

    – Nếu chỉ có thế th́ có ǵ để mà các anh nhắc nhở?

    – Dạ anh em nhà văn nhắc nhở là v́ thằng Cu Ế của anh Kim Lân mô tả lại rất giống anh Kim Lân, nó gầy g̣ xấu xí! Giống đến đỗi anh em gọi luôn anh Kim Lân là Cu Ế.

    – Thế kia à! Ông Mặt Sắt cười gượng.

    Chập sau ông lại hỏi :

    – Ngoài ra không có quyển nào khác viết về Cải cách ruộng đất à?

    – Dạ có nhưng không được nhắc nhở bằng Cu Ế . Ủa, có một quyển trọn bộ ba cuốn. Quyển này được Thủ tướng Phạm Văn Đồng đọc tới.

    – Thế cơ à? Quyển ǵ?

    – Dạ quyển “Đất sụp”, “Đất lở” ǵ đó tôi không nhớ!

    – Thế anh Tô đọc rồi ảnh nói sao?

    – Dạ, Thủ tướng bảo là nhà văn non tay.

    – Nghĩa là thế nào?

    – Dạ đồng chí Thủ tướng không có nói trực tiếp với tôi (tôi làm sao được cái hân hạnh vĩ đại đó) nhưng tôi có nghe anh em nhà văn đồn rằng , Thủ tướng bảo : ” Nhà văn tả địa chủ như tả con vật. Địa chủ cũng là người. Nó cũng yêu vợ con nó chứ!”

    – Chỉ có thế thôi à?

    – Dạ tôi chỉ nghe được có thế.

    Ông Mặt Sắt gật gù, hồi lâu lại nói:

    – Đấu tố càng hăng càng tốt nhưng viết văn mà y như đấu tố th́ lại không chắc tốt. Tôi bận quá không có th́ giờ đọc sách, để khi tôi trở ra Hà Nội, tôi t́m sách nói về Cải Cách đọc thử xem, nhưng anh Tô nói th́ chắc đúng. Ảnh gần với nhà văn hơn tôi.

    Tôi sực nhớ ra rằng tôi đi đến ông Mặt Sắt không phải với sứ mạng văn học nên thừa lúc kết thúc được câu chuyện, tôi bèn tŕnh bày về trường hợp của Thu. Nghe xong, ông kêu lên:

    – Bọn giết người! Bọn giết người! Chúng nó tưởng một diễn viên ca múa như thế dễ kiếm lắm chắc. Ở Liên Xô một diễn viên ba-lê đứng cao bao nhiêu , vàng chồng lên cao bấy nhiêu, ở đây sao ḿnh coi như đồ bỏ vậy? Đâu nào, đem cô ấy lại đây tôi xem.

    Ông quay lại mấy người tùy tùng đang đứng quanh chờ sai bảo. Tôi nói luôn:

    – Cô ấy đang ở cuối dăy lều. Tên là Thu.

    Ông Mặt Sắt quay lại tôi. Tôi bỗng thấy cái mặt ông bớt đi màu sắt, dễ thương hơn.

    – Anh đă ghi chép được nhiều chưa?

    – Dạ có ghi nhưng không c̣n ǵ hết.

    – Ủa, tại sao kỳ vậy.

    – Dạ, tôi nhóm lửa nấu cơm hết. Tôi dùng luôn cả cái bản thảo mà nhà xuất bản Quân Đội hứa in rồi không in! Tôi định mang về Nam in, nhưng giữa đường th́ nặng quá…

    – Tại sao họ hứa rồi không in?

    – Dạ, họ đ̣i một nhân vật có uy tín Nam Bộ đọc, nếu nhân vật này đồng ư, họ sẽ in. Nhưng nhân vật đó đă khen sách hay, có nhiều tính chất Nam Bộ, họ vẫn không in.

    – Nhân vật đó là ai?

    – Dạ là đồng chí Nguyễn Văn Trấn, Tư lệnh kiêm Chính ủy khu IX hồi chống Pháp.

    Ông Mặt Sắt cúi mặt một chốc , rồi ngóc lên:

    – Ai là giám đốc nhà xuất bản Quân Đội?

    – Dạ, Trung tá Lữ Giang!

    – Sao lại thế nhỉ! Anh này th́ phải cho làm hậu cần sao lại phụ trách xuất bản?

    – Dạ, chính ông ấy đấy ạ!

    Vừa đến đây th́ Thu tới. Ông Mặt Sắt kêu lên:

    – Trời đất! Con người ta vầy mà…

    Ông quay lại bảo :

    – Anh Thuần đâu?

    – Dạ, đồng chí bí thư văn hoá đang sốt.

    – Thôi được, anh nào đó, gọi cho tôi anh Lành, anh Vịnh, bảo chấm dứt gởi diễn viên văn công vào đây!

    Ông càu nhàu:

    – Nhất là nữ diễn viên.

    – Dạ!

    Ông nói tiếp:

    – Tôi không hiểu đầu óc các người ấy như thế nào mà họ gửi các cô con gái mảnh mai như thế này vô Nam. Để làm cái ǵ mới được chứ? Trông kia, chân của một nữ diễn viên ca múa trên sân khấu phải lót bằng nhung, đâu có phải chân voi như chân tôi mà múa trên đá tai mèo được!… Cô đi vào đây bao lâu rồi? Ông hỏi Thu.

    – Dạ hơn một tháng.

    – Cô đau chân bao lâu rồi?

    – Dạ hơn mười ngày chi đó.

    – Sao cô không nằm lại mà cứ đi thế này?

    – Dạ nằm lại th́ không có ai giúp đỡ cả thành ra cháu phải cố đi.

    Tôi tiếp thêm:

    – Dạ chúng tôi đi cùng đoàn với cô ấy, nhưng không thể nằm lại được. V́ nếu nằm lại th́ coi như phạm kỷ luật của đường giây.

    Ông Mặt Sắt ngoảnh lại. Một chiến sĩ biết ông cần ai, bèn thưa ngay:

    – Đồng chí bí thư chính trị sẽ đến ngay, thưa anh Sáu.

    – Bảo anh ấy nhắc tôi vấn đề kỷ luật đường giây nghe!

    – Dạ!

    Rồi ông quay lại tôi:

    – Kỷ luật thế nào, ai đặt ra?

    – Dạ cái kỷ luật này bất thành văn, nhưng tóm tắt nó như thế này thưa anh: “Ai mạnh cứ đi, ai ốm cứ nằm lại.”

    – Được rồi!

    Ông hỏi Thu :

    – Cô học nghề múa ở đâu vậy?

    – Dạ ở Trung Quốc rồi sang Liên Xô.

    – Cô đă đến hai mươi chưa?

    – Dạ, cháu đă hai mươi hai.

    – Ai bảo cô đi Nam vậy?

    – Dạ ở trên, đâu Bộ Văn Hoá hay Ban Thống Nhất , cháu không biết, chỉ thấy cơ quan bảo đi.

    – Họ có nói vô Nam cô sẽ làm ǵ không?

    – Dạ họ nói là vô Nam sẽ biểu diễn ở Sàig̣n!

    Ông Mặt Sắt bảo:

    – Gọi bác sĩ lại đây. Nhanh lên.

    Tôi thở phào. May quá! Phải chi hôm trước ḿnh gặp được ổng th́ thằng Núi có thể bớt khốn nạn hơn nhiều. Tôi như thấy nó nằm trên cái vơng kaki xâm xấp nước theo kiểu hạ nhiệt độ của ông Tùng. Sẵn dịp tôi tố luôn:

    – Chúng tôi c̣n hai đồng chí cũng đau không đi nổi.

    – Ở đâu? Sao kỳ cục thế nhỉ? Họ coi văn nghệ sĩ như rác thế này là nghĩa làm sao?

    – Dạ một đồng chí th́ đang ở đây, một đồng chí tụt ở trạm sau. Đồng chí ở đây th́ c̣n đi được, nhưng đồng chí nằm tại trạm sau th́ ốm nặng.

    – Cho mời đồng chí ở đây! C̣n đồng chí ốm nặng kia thế nào?

    – Dạ chúng tôi sợ đồng chí ấy bị sốt ác tính.

    – Thế cơ à?

    Tôi kể lại bệnh tật của Núi cho ông nghe. Nghe xong ông kêu trời luôn ba bốn tiếng rồi nói:

    – Một họa sĩ đă học Cao Đẳng Mỹ Thuật lại bị ném vào đây như thế ư? Anh nào gọi đồng chí Lành và đồng chí Vịnh từ năy đă được chưa?

    – Dạ Trung tướng Nguyễn Văn Vịnh th́ đi vắng c̣n đồng chí Tố Hữu th́ không có điện đài liên lạc với chúng ta.

    – Vậy gọi về Tổng Cục bảo cho hai cơ quan Bộ Văn Hoá và Ủy Ban Thống nhất , ngưng hẳn gởi nữ văn công và văn nghệ sĩ vào đây nữa, rơ không?

    – Vâng ạ!

    (Tôi giật ḿnh đánh thót. May mà ḿnh đă lọt vào đây rồi. Nếu không th́ sẽ kẹt ngoài đó mười năm mưa phùn gió bấc nữa!)


    Còn tiếp ...

  10. #4580
    tran truong
    Khách

    MẠNG NGƯỜI LÁ RỤNG

    Nhà văn Xuân Vũ, sinh quán tại Mỏ Cày, Bến Tre, ngày 19 tháng 3 năm 1930, lớn lên trong một gia đ́nh nông dân từng học tại trường College Mỹ Tho. Ông theo chân cậu ruột, một nhà trí thức đi kháng chiến chống Pháp lúc 15 tuổi và gia nhập đoàn thiếu nhi cứu quốc dưới sự điều khiển của Trần Bạch Đằng. Được nhà thơ Tâm Điền tức nhà thơ vàng Xuân Tước cố vấn lúc ban đầu, ông Xuân Vũ đă đăng bài thơ đầu tiên lên báo ở Hà Nội năm 1947. Năm 1950 ông làm cho báo "Tiếng Súng Kháng Địch" của khu 9 và tập kết ra Bắc vào năm 1954 sau hiệp định Genève. Ông tham gia hội nhà văn (cùng khóa với Phùng Cung (có bài viết là Phùng Quán [Thực ra Phùng Cung và Phùng Quán là hai người khác nhau. Phùng Cung là tác giả "Con ngựa của chúa Trịnh", c̣n Phùng Quán là tác giả "Tuổi thơ dữ dội". Cả hai nhà văn đều vướng vào vụ án Nhân văn Giai Phẩm]) 1958. Năm 1965 ông vươt Trường sơn trở về miền Nam và đă ra hồi chánh Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa vào năm 1968.

    Ít ra , ông cũng để cho đời sau , biết rõ một phần sự thật trong cái gọi " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước " . Mời bạn đọc xem , sự "thần thánh" của nó !!!!

    ....................



    Bác sĩ tới, ông Mặt Sắt bảo:

    – Anh xem chân cẳng diễn viên múa ba-lê của con người ta đó. Anh chữa dùm đi!

    Viên bác sĩ dắt Thu đi. Tôi nói tiếp:

    – Cô ấy muốn trở ra Hà Nội thưa anh. Không phải v́ cô mất tinh thần mà v́ cô không thể nào đi nổi nữa .

    Luôn dịp tôi kể lại những việc cô và thằng Hồng định tổ chức trở về Hà Nội cùng với một anh sĩ quan có một ba-lô K54. Nghe xong ông ngồi lặng ra.
    Đến đây th́ Hoàng nhạc sĩ tới.

    – Anh đau chân à? Ông hỏi.

    – Vâng. Trặc cái bánh chè, thưa đồng chí.

    – Có sốt không mà da vàng thế ?

    – Thưa anh, tôi chỉ bị trặc cái bánh chè thôi.

    – Cái chân chỉ có đầu gối là quan trọng nhất, trặc bánh chè rồi c̣n đi đứng làm sao?

    – Thưa anh, cũng phải cố gắng thôi!

    – Quê anh ở đâu?

    – Dạ, Sàig̣n!

    Tôi chêm vào:

    – Anh là nhạc sĩ Hoàng Việt mới tốt nghiệp Học Viện Âm Nhạc Bungari về, thưa anh Sáu, nhạc sĩ nổi danh nhất của Nam Bộ thời kháng chiến chống Pháp. Và là nhạc sĩ duy nhất có tác phẩm giao hưởng ở nước ta.

    – Nhạc giao hưởng là nhạc ǵ?

    – Dạ là nhạc chỉ dùng âm thanh và tiết tấu để diễn tả chứ không có lời.

    – Vậy lâu này tôi tưởng bài Sông Lô Trường Ca của anh Văn Cao là nhạc hay nhất rồi.

    – Dạ hay nhất nhưng nó không phải là nhạc giao hưởng như nhạc biểu diễn ở Nhà Hát Lớn vừa rồi.

    – Tôi bận quá , rồi không biết cái ǵ ngoài hợp tác xă cả.

    Ngẫm nghĩ hồi lâu, ông hỏi Hoàng:

    – Anh ở quân đội phải không?

    – Dạ khi ra đây tôi c̣n ở quân đội.

    – Cấp bậc ǵ?

    – Da, tiểu đội phó!

    – Trời đất! Một nhạc sĩ như thế mà đeo cấp bậc tiểu đội phó nghĩa là sao?

    – Da, tôi đâu có đ̣i hỏi ǵ!

    – Lữ Giang là trung tá hậu cần lại phụ trách văn hóa xuất bản toàn quân c̣n một nhạc sĩ như anh lại chỉ là tiểu đội phó là sao?

    Tôi chêm vào:

    – Do đó khi vô đây, anh chỉ được cấp phát theo tiêu chuẩn cán bộ sơ cấp, tức là muối trắng, vơng kaki. Không được thịt kho và vơng ni-lông.

    – Có chuyện đẳng cấp trong sự cấp phát trên đường này như thế nữa sao?

    – Dạ có chớ. Mưa ướt vơng anh ấy không mang nổi. V́ nó nặng như sắt cục vậy!

    – Anh bao nhiêu tuổi?

    – Dạ bốn mươi bốn . Hoàng đáp.

    – Sao tóc bạc dữ vậy?

    – Dạ không biết!

    Tôi chêm vào:

    – Anh ấy xa gia đ́nh đến nay là chẵn hai mươi năm. Mười năm kháng chiến và mười năm tập kết.

    – Bây giờ anh có muốn trở ra không?

    – Dạ, chết sống ǵ tôi cũng đi về cho bằng tới nơi.

    Ông Mặt Sắt nh́n anh nhạc sĩ hồi lâu rồi nói:

    – Tôi coi bộ anh yếu lắm, không đi tới nơi nổi đâu. Thôi để tôi cho anh trở ra nghe. Tôi sẽ phong cho anh chức trung tá và làm việc ở Cục Tuyên Huấn của anh Lê Chưởng.

    – Cám ơn anh Sáu, tôi quyết tâm về xứ.

    – Các anh căm thù Miền Bắc phải không?

    Hoàng và tôi đứng im. Ông nói tiếp:

    – Tôi biết các anh căm thù Miền Bắc lắm mà, phải không? Có nhiều anh đi qua khỏi ngọn sông Bến Hải , bèn lột nón quay lại xá Miền Bắc mấy xá.

    Tôi nói:

    – Họ đùa thôi, thưa anh Sáu!

    – Trong đùa có thật!

    – Nhiều người bị rắc rối v́ xá như thế!

    – Rắc rối ǵ?

    – Bị kiểm thảo! Nghe đâu có người bị gởi trả lại Miền Bắc.

    – Làm ǵ ác thế! Đường này có người dám đi th́ đă tốt lắm rồi. Bất cứ họ có tư tưởng ǵ. Sao lại gởi họ trở ra?

    – Dạ, không rơ!

    – Các anh có tưởng tượng được con đường này nó như thế trước khi vô đây không?

    – Dạ, ông Ủy Ban Thống Nhất , báo cáo toàn chuyện ngon lành hết cả.

    – V́ báo cáo kiểu đó , Bác mới phải khóc trong Cải cách ruộng đất.

    Có lẽ ông vô đến đây mới sáng mắt ra mà thấy một t́nh trạng thê thảm của quân , dân , chánh , đảng , đi Giải phóng Miền Nam. Tôi đoán là ông và đoàn tùy tùng không lội bộ từ Làng Ho vô đây. Có lẽ ông đi bằng một đường đặc biệt. Cho nên gương mặt ông c̣n đầy đặn và không vàng vọt. Chỉ phải cái màu “sắt” . Nhưng màu đó vốn là màu cố hữu của ông. Ở Hà Nội nước da của ông vẫn luôn luôn là “nước da lănh đạo” như thế đó.

    Cả ba đứa tôi trở về lều như sắp lên thiên đàng.

    Ông kẹ đă ra lệnh cho tất cả các đoàn có mặt ở trạm dừng lại, không đi vào nữa để chấn chỉnh tinh thần lẫn vật chất.

    Riêng Thu và Hoàng được bác sĩ của anh Sáu săn sóc. Cả hai đều được chích thuốc và băng bó đúng quy cách như ở nhà thương. Riêng Thu th́ ôm một gói ǵ nho nhỏ đi vào lều rồi dúi liền vào ba-lô.
    Nh́n những làn băng mới trắng tinh ôm cổ chân Thu, tôi có cảm giác nàng khỏi bệnh ngay.

    – Bác sĩ tiêm thuốc cho em, anh ạ!

    – Thuốc ǵ?

    – Pê-nê-xi-lin. Ổng bảo cứ ba tiếng đồng hồ , ổng lại tiêm cho một mũi. C̣n anh Hoàng th́ ổng cho một ống thuốc, một lọ kem thoa. Ổng bảo cổ chân em đă sai khớp. Lớp da bên ngoài có thể bị mưng mủ. Nếu để nó làm mủ th́ phải mổ. Eo ôi! Nếu mổ th́ em chết mất!

    – Bây giờ th́ c̣n kịp hả?

    – C̣n kịp, nhưng phải có đủ pê-nê-xi-lin.

    – Rồi bác sĩ có cho đủ không?

    – Ổng nói sẽ trị cho em lành bệnh.

    – Em phải nằm lại đây à?

    – Ổng nói bác Sáu ra lệnh ngưng mọi cuộc hành quân đi vào. Ngoài ra bác sẽ ngưng mọi cuộc đi vào đường này. Bác sẽ đề nghị với Trung Ương thảo luận lại để có một tổ chức tốt hơn.

    Xế chiều hôm đó Phẩm lại đưa vào một đoàn đông nghịt . Chẳng có chỗ đóng quân.
    Họ phải càn rừng để tậu chỗ mắc vơng. Hoạt động ào ào, hối hả giành giật chen lấn , bát nháo làm nên một không khí loạn.

    Tôi mừng lắm. Để cho ông kẹ biết một thực tế của Trường Sơn. Nếu không, các ông ấy cứ tuởng là mọi việc ở đây đều tốt đẹp. Từ ngày hoà b́nh lập lại, Trung Ương chui rúc vào cái vỏ chiến thắng kiên định , là các villa ở đường Trần Phú, Quan Thánh và những cái villa lưu động là những chiếc xe ḥm kính lộng lẫy cực kỳ xa hoa để không c̣n biết dân sinh dân trí ra sao nữa, do đó có Cải cách ruộng đất tang thương.

    Nếu Trung Ương đi sát với dân như thời kỳ chống Pháp th́ đă không có chuyện đau ḷng này. Cải cách ruộng đất như một vết thương toang hoác được băng bó bằng một miếng giẻ rách sửa sai, chưa kín miệng th́ bây giờ lại đẻ ra con đường vinh quang quái gở này. May mà có một đồng chí Bộ Chính Trị, nhân vật đứng hàng số 5 trong đảng đă không đi trực thăng tới đây mà đi chân đất.

    Chiều hôm đó, sau khi “cơm nước” xong, Thu gọi tôi sang lều của nàng và bảo:

    – Em sẽ cho anh xem một kỳ quan.

    – Thứ chín? Tôi cười .

    _ Kỳ quan thứ tám là cái cổ chân của em kia rồi.

    Thu lấy cái gói con lúc trưa đưa ra trước mặt tôi:

    – Đố anh biết vật ǵ?

    – Anh đâu có phải ông “đồng” mà em đặt vật?

    – Anh nói trúng em sẽ …

    – Thưởng?

    – Ừ, thưởng …

    Thấy tôi định đ̣i một phần thưởng đặc biệt, nàng vội xua tay:

    – Không! Không! Anh đừng có nói ra. Thôi, để em cho anh xem này.

    Thu từ từ mở cái gói và chỉ cho tôi thấy cái cạnh hộp tṛn sáng loáng. Tôi nói:

    – Cái hộp lon hả?

    – Cầm th́ biết!

    Nàng đưa cho tôi. Tôi cầm lấy và thấy nặng. Tôi hỏi nàng:

    – Nguyên hộp sữa à?

    Nàng chỉ gật, đôi mắt rực lên. Một hộp sữa đặc. Trời đất! Ở đâu mà có nếu chẳng phải rơi từ trời, nếu chẳng phải tiên cho.
    Cảm ơn anh Sáu, cảm ơn Bác Đảng, cảm ơn phe xă hội chủ nghĩa, cảm ơn phe đế quốc, cảm ơn cả thiên hạ đă bồi dưỡng chúng tôi bằng cả một hộp sữa!

    Nhưng hộp sữa lại làm nảy ra một rắc rối: Chờ đến tối chúng tôi mới xầm x́ bàn luận uống thế nào cho đúng với ba nguyên tắc: Thiên thời, Địa lợi và Nhân hoà. Về mặt Thiên thời th́ chẳng bị trở ngại ǵ, bởi v́ uống sữa vào mùa Đông hay mùa Hè , sữa vẫn là sữa và rất ngon, không có ai chết hoặc ốm v́ uống sữa cả.

    Ở Hà Nội cả chục năm, tôi chỉ được uống sữa vài lần, bây giờ mới lội Trường Sơn có hơn một tháng, đă được một hộp. Ở Hà Nội muốn có một hộp sữa phải là cán bộ có b́a phiếu hạng A. Cái phiếu này sẽ dắt bạn qua cửa ngơ số 4 Tôn Đản, trong đó bạn sẽ t́m thấy một cái thiên thai thức ăn giữa Hà Nội nghèo đói mạt rệp , bần cùng nhếch nhác, như một mảnh đất cằn ,bị những bánh xe Volga chạy qua chạy lại cắt như những đường chém trên mặt thớt.

    Nếu không có cái phiếu hạng A th́ bạn phải là bệnh nhân sắp chết, mà là bệnh nhân của bệnh viện Việt-Xô hữu nghị cơ, chứ c̣n bệnh nhân bệnh viện Việt Đức tức Phủ Doăn cũ, bệnh viện C, bệnh viện 108 tức Đồn Thủy cũ,- th́ chưa chắc.
    Có khi hộp sữa được phát tới, bệnh nhân chỉ nh́n thấy cái mỏ con chim vàng th́ hồn đă ĺa đời rồi, hoặc ngược lại khi nh́n thấy nó, bệnh nhân phấn khởi cách mạng quá mức nên vượt chết mà khỏe hẳn lên.

    Nếu bạn không lọt vào hai trường hợp trên th́ bạn phải là bà con của các ông các bà có cái phiếu hạng A , hoặc là em út của ông bà giám đốc cái cửa hàng Tôn Đản ấy.
    Chỉ có thế bạn mới được diễm phúc làm chủ của một hộp sữa Con Chim mà Lang Sa nó gọi là lait condensé. Cái thứ này th́ không thấy nhập cảng từ Liên Xô. Liên Xô chỉ đưa sang sữa hộp bột chua lét.

    Do những điều kiện quan trọng kể trên mà vấn đề tiêu thụ một hộp sữa ở đây trở thành vô cùng quan trọng.

    Giữa lúc ba quân ăn đói nhịn khát , mà ḿnh lại uống sữa th́ lương tâm nào không cắn rứt ? Giữa lúc ḿnh chưa phải là bệnh nhân sắp chết mà lại được cả một hộp sữa th́ những người sống trong chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà đang tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên xă hội chủ nghĩa chết đi mà chưa kịp biết mùi sữa , chắc sẽ oán gận ganh tị với ḿnh vô biên.

    Nhưng thôi, đó là vấn đề t́nh cảm hoặc duy tâm. Chúng tôi là những kẻ thờ chủ nghĩa duy vật. Vật chất đẻ ra tinh thần. Có sữa uống, cái gân cái cốt sẽ khoẻ lên, cách mạng sẽ sớm thành công! Vấn đề ở chỗ đó. Không ngại ǵ! Không ngại ǵ! Cứ uống! Cứ uống!

    Nhưng uống bằng cách nào mới được ? Uống phải bí mật. Bí mật cách nào?


    Còn tiếp ....

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 5 users browsing this thread. (0 members and 5 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 26-03-2012, 09:51 PM
  2. Replies: 50
    Last Post: 27-02-2012, 04:26 PM
  3. Ở đâu không có Madison, ở đó có Little Saigon.
    By NguyễnQuân in forum Tin Cộng Đồng
    Replies: 10
    Last Post: 15-08-2011, 05:43 AM
  4. Ở ĐÂY CÓ ĐẤU TRANH LÀ Ở ĐÂY CÓ BỊ BẮT
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 02-04-2011, 05:48 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 12-03-2011, 08:05 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •