Page 1 of 3 123 LastLast
Results 1 to 10 of 25

Thread: NHỮNG VẾT THƯƠNG TRONG CHIẾN TRANH và Đại nhạc hội ‘Cám Ơn Anh Kỳ V’ ngày 7 tháng 8 năm 2011

  1. #1
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476

    NHỮNG VẾT THƯƠNG TRONG CHIẾN TRANH và Đại nhạc hội ‘Cám Ơn Anh Kỳ V’ ngày 7 tháng 8 năm 2011

    KBCHN: Ngày thứ Tư 20/7/2011 KBCHN, Phố Bolsa TV, Việt Weekly đă thăm viếng Hội cứu trợ TPB và Cố Nhi Quả Phụ của bà Hạnh Nhơn và làm phóng sự. Cựu SVSQ trường VBQGVN Nguyễn Hàm hứa sẽ chuyển những tin tức liên quan đến sinh hoạt về hội và tin tức TPB để KBCHN phổ biến. Trong khi chờ đợi chúng tôi xin đăng lên một vài h́nh ảnh được trích từ trang mạng của NKT (Phạm Hoà.)
    Những người lính năm xưa và Những vết thương trong chiến tranh (Mở đầu)



    Anh mất hai tay trong một lần giặc pháo,
    Người lính bị thương đă trở về nhà,
    Những đêm buồn bỗng nhớ chiến trường xa,
    Hai cánh tay đă từng ôm thép súng..

    Nhưng bây giờ hai cánh tay rất vụng,
    Cưa gần sát vai những vết sẹo buồn,
    Không c̣n bàn tay cầm bát ăn cơm,
    Không c̣n bàn tay lau ḍng nước mắt.

    Anh mất hai chân trong một lần truy kích,
    Đạp trúng ḿn một tiếng nổ tang thương,
    Bước chân người lính ngừng lại giữa đường,
    Đường chinh chiến các bạn c̣n tiếp nối.

    Hai chân anh bây giờ là đầu gối,
    Anh lết đi thay cho bước chân dài,
    Ai chẳng có thời chân sáo thơ ngây,
    Ai chẳng có lúc lang thang đâu đó…

    Hai chân anh từ ngày vào quân ngũ,
    Lên dốc, xuống đèo, lội suối, qua sông,
    Anh băng qua thôn xóm hay cánh đồng,
    Những lần hành quân bước chân không mỏi.
    .
    Mất hai chân khi anh c̣n trẻ tuổi,
    Chân nào đi tiếp những nẻo đường đời?
    Chuyện áo cơm vất vả một kiếp người,
    Ai nâng đỡ lúc trở trời nắng gío?


    Đại nhạc hội ‘Cám Ơn Anh Kỳ V’ ngày 7 tháng 8 năm 2011

    Chủ Nhật ngày 7 tháng 8, đại nhạc hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH kỳ V sẽ được tổ chức tại sân vận động trường trung học Bolsa Grande 940 Westminster Avenue, Garden Grove, CA 92844, chương tŕnh bắt đầu từ 12 giờ trưa đến 7:00 tối.

    Theo nhạc sĩ Nam Lộc, một trong những người điều khiển chương tŕnh cho nhật báo Người Việt biết cứ mỗi năm vào dịp Hè là các đoàn thể lớn của cộng đồng Việt Nam tại Nam California cũng như khắp nơi trên toàn Hoa Kỳ lại cùng nhau hợp sức để tổ chức đại nhạc hội gây quỹ cứu giúp những thương phế binh, gia đ́nh cô nhi quả phụ c̣n ở quê nhà.

    Anh cho biết tiếp: “Năm nay tương tự như những năm khác, các hội đoàn như: Hội H.O Cứu Trợ TPB&QP/VNCH, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Miền Nam California, Tổng Hội Sinh Viên, Trung Tâm Ca Nhạc Asia, Đài Truyền H́nh SBTN & SET với sự yểm trợ của nhiều hội đoàn, đoàn thể, các cơ quan truyền thông báo chí hải ngoại cùng với gần 100 ca nhạc sĩ cùng nhau tổ chức Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH Kỳ V.”

    Bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, cựu trung tá Không Quân quân lực VNCH, cũng là một trong vài thành viên chính của Hội H.O. Cứu Trợ TPB& QP/VNCH nói với nhật báo Người Việt: “Trải qua 4 kỳ đại nhạc hội kể từ năm 2006 đến nay, chúng tôi (Hội H.O Cứu Trợ TPB& QP/VNCH) đă giúp được khoảng 20,000 gia đ́nh thương phế binh & quả phụ Việt Nam Cộng Ḥa, tính con số th́ nhiều đó nhưng thật sự có thấm vào đâu khi ở bên đó c̣n cả trăm ngàn thương phế binh hay gia đ́nh cô nhi quả phụ sống vất vưởng, thiếu ăn, thiếu mặc...”

    Bà Hạnh Nhơn nói tiếp: “Thường thường cứ mỗi gia đ́nh hay cá nhân các anh chị thương phế binh ở bên nhà sau khi hồ sơ được cứu xét thấy chính đáng, sẽ được nhận $100.00, đó là những trường hợp b́nh thường, c̣n nặng lắm th́ được nhận $200.00, riêng đối với những quả phụ th́ được nhận $50.00, tất cả những số tiền giúp đỡ kể trên sẽ được gửi qua các cơ sở chuyển tiền như Le Gửi Tiền Lẹ, Hoa Phát hay chuyển tiền Tín Nghĩa mới khai trương tại Bolsa.”

    “Số tiền $100.00, $200.00 hay $50.00 tính ra chẳng là bao nhiêu cả, nhiều lắm chỉ giúp cho họ được một vài tháng sinh sống thôi, nhưng nếu so với những mất mát, hy sinh họ đă để lại phần cơ thể của ḿnh trong cuộc chiến vừa qua th́ thật chẳng thấm vào đâu!” bà Hạnh Nhơn nói tiếp bằng một giọng buồn buồn “Bây giờ trong tủ của chúng tôi đang có khoảng 20,000 hồ sơ, cũng muốn thanh toán tất cả cho mau lẹ nhưng rồi khả năng hạn hẹp quá. Tôi năm nay 84 tuổi rồi, nhưng vẫn cố gắng giúp được ngày nào hay ngày ấy.”

    Vẫn theo bà Hạnh Nhơn cho biết, tất cả những hoạt động, chi phí của hội đều được t́nh toán chi li, phần để tránh thất thoát tiền bạc vô bổ, c̣n phần để tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy gửi về giúp các thương phế binh, quả phụ VNCH bên nhà.

    Ngược ḍng thời gian, hội H.O Cứu Trợ TPB&QP/VNCH được thành lập vào năm 1992, bà Hạnh Nhơn c̣n nhớ rỏ những tên tuổi của các vị sáng lập viên thuở ban đầu như: ông Quế Chi - Hồ Đăng Đinh (Sĩ quan VNCH, bà Hạnh Nhơn không nhớ rơ cấp bậc), cựu Trung Tá Nguyễn Đ́nh Ngạc (chết), cựu Thiếu Tá Lê Hữu Cương (chết), cựu Trung tá Vũ Trọng Mục, ông Lê Quư (sĩ quan Địa Phương Quân), ông Nguyễn Phán (đại úy Biệt Động Quân)... Họ là những thành viên đă hi sinh thời gian, công sức để thành lập hội H.O cứu trợ TPB& QP/VNCH, một trong những lư do chính v́ họ không thể nào quên được những người anh em, đồng đội đă chịu hy sinh, mất mát thân thể của ḿnh trong cuộc chiến,và bây giờ tất cả những anh em, chiến sĩ đó đang chịu khổ đau tại quê nhà...

    Với 4 kỳ đại nhạc hội đă trôi qua, nổi bật nhất vẫn là đại nhạc hội lần hai, đồng bào đă đóng góp được $1 triệu 13 ngàn đô la và sau đại nhạc hội kỳ đó, hội H.O Cứu Trợ TPB&QP/VNCH đă gửi về giúp cho 7,000 gia đ́nh thương phế binh & quả phụ.

    Cho đến hôm nay danh sách của gần 100 ca nghệ sĩ tham dự chương tŕnh gồm có: Anh Dũng, Diễm Liên, Băng Châu. Cardin, Châu Tuấn, Chí Tâm, Đan Nguyên, Đan Vy, Diệp Thanh Thanh, Giang Tử, Hà Thanh Xuân, Hồ Lệ Thu, Hồ Ngọc Như, Hồng Đào, Huỳnh Gia Tuấn, Lâm Nhật Tiến, Lâm Thúy Vân, Mai Lệ Huyền, Mai Ngọc Khánh, Mai Thanh Sơn, Minh Thông, Mỹ Huyền, Ngọc Minh, Phi Khanh, Nini, Phương Hồng Ngọc, Phương Hồng Quế, Phượng Liên, Phương Vũ, Quang Minh, Quỳnh Hương, Shayla, Sỹ Đan, Tâm Đoan, Thanh Thúy, Thanh Lan, Thiên Kim, Tiến Dũng, Trung Chỉnh, Tuấn Vũ, Tường Khuê, Tường Nguyên, Túy Hồng, Ư Lan& Danh sách sẽ c̣n tiếp tục cập nhật với nhiều ca sĩ tên tuổi khác.

    Phần dẫn chương tŕnh sẽ do 12 MC từ các đài truyền h́nh, radio cũng như các trung tâm ca nhạc như: Nam Lộc, Giáng Ngọc, Diệu Quyên, Bảo Châu, Đỗ Tân Khoa, Việt Dzũng, Ngọc Đan Thanh, Lâm Quỳnh, Minh Phượng, Dương Nguyệt Ánh, Kim Nhung, Quế Trang, Thanh Toàn...

    Riêng nói về ban nhạc, sẽ có 5 ban nhạc thay phiên để phục vụ chương tŕnh như Y2K, The Soldier, Moon Flower, The Asian Band và Tù Ca Xuân Điềm.

    Nhạc sĩ Trúc Hồ, giám đốc của đài truyền h́nh SBTN và SET nhắc rằng chương tŕnh đại nhạc hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh kỳ V sẽ được đài SBTN thu h́nh trực tiếp để phát h́nh trên toàn nước Mỹ cũng như Canada.

    Trước khi kết thúc buổi tiếp xúc ngắn với nhật báo Người Việt, bà Hạnh Nhơn nói: “Mặc dù biết rằng thời buổi kinh tế kiệt quệ, tiền bạc là đề tài lớn trong mọi gia đ́nh nhưng chúng tôi vẫn hi vọng sẽ thu được chút đỉnh tiền để gửi về giúp những đồng đội cũ của ḿnh c̣n sống nghèo đói bên nhà, đây là món nợ mà người chủ nợ không bao giờ mở miệng đ̣i nhưng ḿnh phải nhớ để trả!”

    Giá vé đồng hạng $10.00.

    Vé được bán tại: Trung tâm Pháp Quang (714) 891-1465, Bích Thu Vân (714) 897-4519, Tú Quỳnh Bookstore (714) 531-4284, Nhà sách Tự Lực (714) 531-5290, Bích Thu Linh (626) 280-5051, T.T Asia (714) 775-8264, Hội H.O Cứu Trợ TPB (714) 590-8564, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California (714) 230-9602, Hoàng Sinh (trước chợ ABC) (714) 679-1120.

    Điện thoại liên lạc: (714) 539-3545, (714) 721-0758, (714) 230-9602, (714) 328-7229.

    Ngoài ra nếu quư độc giả v́ bận việc không thể đến tham dự được buổi đại nhạc hội gây quỹ, nhưng vẫn muốn đóng góp,yểm trợ xin gửi chi phiếu về:

    ĐNH Cám Ơn Anh Kỳ V
    Hội H.O Cứu Trợ TPB & QP/VNCH


    P.O Box 25554
    Santa Ana, CA 92799


    Hay: Đài SBTN & TT ASIA

    P.O Box 127, Garden Grove CA 92842.

    [CENTER]Những người lính năm xưa và Những vết thương trong chiến tranh (tt)



    Người lính bị thương đạn bom réo nổ,
    Anh hôn mê. Sống chết qúa mong manh,
    Và bây giờ anh là một thương binh,
    Hai mắt anh không c̣n nh́n thấy nữa.

    Không c̣n chỗ để cho giọt lệ ứa,
    Hai hố mắt khô vẫn biết khóc thầm,
    Trong chiến tranh súng đạn vốn vô t́nh,
    Với con người như tṛ đùa tàn nhẫn.

    Người lính ấy đă bị mù hai mắt,
    Hai mắt anh từng một thuở nh́n đời,
    Hai mắt anh từng mộng ước xa xôi,
    Nh́n đăm đắm cuối trời mây phiêu lăng.

    Nhiều cảnh không may, nhiều thương binh khác,
    Một phần máu xương anh đă hi sinh,
    Một phần đời anh vất vả tội t́nh,
    Những mất mát không thể nào đếm được.

    Và có người chưa bao giờ là lính,
    Sống cùng thời với đất nước điêu linh,
    Bao nhiêu năm qua, tàn cuộc chiến chinh,
    Vết thương vô h́nh c̣n trong kư ức.

    Nguyễn Thị Thanh Dương.




    Tao bị thương hai chân,
    Cưa ngang đầu gối ! Vết thương c̣n nhức nhối.
    Da non kéo chưa kịp lành…
    Ngày ” Giải phóng Miền nam “
    Vợ tao ” Ẵm ” tao như một đứa trẻ sơ sanh…!
    Ngậm ngùi rời ” Quân-Y-Viện “

    Trong ḷng tao chết điếng,
    Thấy người lính Miền bắc mang khẩu súng AK !
    Súng ” Trung cộng ” hay súng của ” Nga ” ?
    Lúc này tao đâu cần chi để biết.
    Tao chiến đấu trên mảnh đất tự do Miền nam
    -Nước Việt,
    Mang chữ ” NGỤY ” thương binh.
    Nên ” Người anh,em phía bên kia…”
    Đối xử với tao không một chút thân t́nh…!

    Mày biết không !
    Tao t́m đường về quê nh́n không thấy ánh b́nh minh.
    Vợ tao: Như ” Thiên thần” từ trên trời rơi xuống…
    Nh́n hai đứa con ngồi trong căn cḥi gió cuốn,
    Bụi đất đỏ mù bay !
    Tao thương vợ tao yếu đuối chỉ có hai tay,
    Làm sao ” Ôm ” nổi bốn con người trong cơn gío lốc.
    Cái hay là: Vợ tao dấu đi đâu tiếng khóc.
    C̣n an ủi cho tao,một thằng lính què !

    Tao đóng hai cái ghế thấp,nhỏ bằng tre,
    Làm “Đôi chân” ngày ngày đi lại
    Tao quét nhà; nấu ăn; giặt quần; giặt áo…
    Cho heo ăn thật là “Thoải mái” !
    Lê lết ra vườn: Nhổ cỏ, bón phân
    Đám bắp vợ chồng tao trồng xanh tươi
    Bông trổ trắng ngần !
    Lên liếp trồng rau,thân tàn tao làm nốt.
    Phụ vợ đào ao sau vườn,rồi thả nuôi cá chốt.
    Đời lính gian nan sá ǵ chuyện gío sương…

    Xưa, nơi chiến trường
    Một thời ngang dọc.
    Cụt hai chân. Vợ tao hay tin nhưng không “Buồn khóc”!
    Vậy mà bây giờ…
    Nh́n tao…nuớc mắt bả…rưng rưng !

    Lâu lắm, tao nhớ mầy qúa chừng.
    Kể từ ngày, mày “Được đi Cải tạo”!
    Hàng thần lơ láo – Xa xót cảnh đời…
    Có giúp được ǵ cho nhau đâu khi:
    Tất cả đều tả tơi !

    Rồi đến mùa “H.O”
    Mầy đi tuốt tuột một hơi. Hơn mười mấy năm trời…
    Không thèm quay trở lại
    Kỷ niệm đời Chiến binh
    Một thời xa ngái.
    Những buổi chiều ngồi hóng gió nhớ…buồn hiu !

    Mai mốt mầy có về thăm lại Việt nam
    Mầy sẽ là “Việt kiều”!
    C̣n “Yêu nước” hay không – Mặc kệ mầy.
    Tao đếch biết !
    Về, ghé nhà tao.Tao vớt cá chốt lên chưng với tương…
    C̣n rượu đế tự tay tao nấu
    Cứ thế, hai thằng ḿnh uống cho đến…điếc !

    Trang Y Hạ



    Năm xưa chồng tôi là người lính,
    Nơi vùng lửa đạn,
    Mồ hôi anh đă đổ,
    Từ Hố Ḅ B́nh Dương, B́nh Long,
    Đến Thừa Thiên, Quảng Trị.
    Rồi một ngày anh gục ngă,
    Tại chiến trường Tây Ninh.

    Tôi góa phụ xuân xanh,
    Con thơ chưa tṛn tuổi,
    Tiễn đưa anh lần cuối,
    Về nghĩa trang quân đọi Biên Ḥa

    Đă bao nhiêu năm qua,….
    Bây giờ,
    Tôi ở nơi xa,
    Đă có cuộc đời khác.
    Nhưng đôi lúc nghĩ đến anh tôi vẫn khóc,
    Thương tiếc xa xăm.

    Tôi về t́m mộ bia anh giữa chập chùng cỏ dại cây hoang,
    Để thắp một nén nhang,
    Nhớ người lính của một thời chinh chiến,
    Nhớ người chồng của một thuở gối chăn.

    Năm xưa chồng tôi là người lính,
    Một lần hành quân,
    Anh đă bị thương,
    Máu anh loang ướt vạt cỏ ven đường.
    Ôi, mảnh đất không tên,
    Đă giữ chút máu xương người lính trẻ.

    Đă bao nhiêu năm qua,
    Bây giờ,
    Anh thương binh tàn tạ.
    Sống trên quê hương đôi khi vẫn thấy ḿnh xa lạ,
    Bạn bè anh,
    Kẻ mất người c̣n,
    Kẻ quên người nhớ,
    Kẻ vô t́nh giữa ḍng đời vất vả.


    Năm xưa chồng tôi là người lính,
    Nồng nhiệt tuổi đôi mươi,
    Lần đầu tiên ra chiến trường,
    Anh mất tích không t́m thấy xác.
    Mẹ anh khóc cạn khô ḍng nước mắt,
    Ḷng tôi nát tan.

    Đă bao nhiêu năm,
    Vẫn không có tin anh,
    Anh ơi, dù quê hương ḿnh đă hết chiến tranh,
    Tàn cơn khói lửa,
    Nhưng không phải là một quê hương như anh ước mơ.
    Anh đă biết chưa?

    Hỡi người tử sĩ không tên không một nấm mồ.!!!
    Năm xưa chồng tôi là người lính,
    Sống sót trở về sau cuộc đao binh,
    Sau những tháng năm tù tội,
    Bây giờ anh không c̣n trẻ nữa.
    Ĺa xa quê hương,
    Sống ở xứ người.
    Những năm thánh chinh chiến đă đi qua,
    Nhưng vết thương đời c̣n ở lại,
    Trong ḷng anh,
    Trong ḷng những người lính năm xưa.

    Nguyễn Thị Thanh Dương

    c̣n tiếp

  2. #2
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476




    Thân mến gởi về anh Trang Y Hạ
    Đọc thơ anh do anh Ḥa chuyển tiếp
    Cho bạn bè cho đồng đội gần xa
    Mỗi gịng thơ là một nỗi thiết tha
    Tim rướm máu nh́n Quốc gia lâm tử

    Anh trọng thương đối đầu bầy thú dử
    Đội lốt người ḷng dả thú gian manh
    Thích thịt tươi ghiền máu tanh đồng loại
    Rời bệnh viện người chiến bại anh hùng

    Đẹp tuyệt vời chị vợ thật tiết trung
    Cỏng anh đi qua rừng đời nghiệt ngả
    T́nh yêu đó là biễn cả mênh mông
    Tôi đang khóc ḷng khẫn nguyện cầu mong
    Cho nhân loại khắc sâu t́nh chồng vợ
    Tấm gương đó xin ghi vào sách vở
    ( Nữ anh hùng người nội trợ tài ba… )

    Anh không chân tay làm tốt việc nhà
    Nấu rượu ,nuôi cá , trồng hoa , đầu bếp
    Hôm nay đọc thơ anh trên trang net
    Anh trách tôi sao biền biệt ra đi
    Ba mươi lăm năm làm được những ǵ

    Tôi xin nói ,từ ngày lên đất Mỹ
    Mang hoài băo sẽ huy phong hoán vũ
    Mượn roi thần xoay vũ trụ càn khôn
    Lâư biễn đất , cho Giang sơn nên một
    Để cùng anh vớt cá chốt nấu canh chua
    Uống ruợu đầu ṿi anh vừa mới cất .

    Nhưng anh ơi !
    Ba mươi lăm năm mang nỗi buồn chất ngất
    Làm được ǵ nh́n Tổ quốc lâm nguy
    Giặc Tàu cộng dùng sức mạnh thị uy
    Đảng dâng biễn bán đất chỉ v́ quyền lợi

    Anh cũng biết bây giờ ḿnh có tuổi
    Lực bất ṭng tâm , chỉ biết đợi chờ
    Cho con ḿnh cháu nội ngoại phục hưng
    Anh chờ đó ngày thống nhất trùng phùng
    Tôi sẽ cỏng anh đi khắp cùng Nam Bắc.

    Phương Lâm Ngôn Nguyễn .





    Nếu có ai biết người tác giả bài này th́ xin cho gữi một lời cám ơn, v́ vẫn c̣n thương nhớ đến những người đă hy sinh cho Miền Nam chúng ta.

    Đến ngày nay, đă hơn 35 năm qua dễ mấy ai c̣n nhớ đến họ.

    Xin thắp một nén nhang cho những bạn bè đă nằm xuống trong cuộc chiến vừa qua.

    NHỮNG NGÔI MỘ PHỦ LÁ CỜ VÀNG

    Tôi đă thấy những ngôi mộ phủ lá cờ vàng,
    Trong nghĩa trang c̣n tươi màu đất mới,
    Quê hương Việt Nam một thời lửa khói,
    Người lính quên ḿnh v́ lư tưởng tự do.

    Các anh hiên ngang chết dưới màu cờ,
    Bỏ lại vợ hiền, đàn con thơ dại,
    Những vành khăn tang bàng hoàng chít vội,
    Nước mắt nào cho đủ tiễn đưa anh?

    Có thể anh là người lính độc thân,
    Chưa có người yêu, lên đường nhập ngũ,
    Ngày mẹ già nhận tin anh báo tử,
    Tuổi đời già thêm v́ nỗi đớn đau.

    Có thể anh vừa mới có người yêu,
    Hẹn cưới nhau khi tàn mùa chinh chiến,
    Tiền đồn xa chưa một lần về phép,
    Anh đă ra đi măi măi không về.

    Súng đạn vô t́nh làm lỡ hẹn thề,
    Người yêu anh đă có t́nh yêu mới,
    Khi trên mộ anh chưa tàn hương khói,
    Trách làm ǵ!. Thời con gái qua mau.

    Hỡi người tử sĩ dưới nấm mồ sâu,
    Tiếc thương anh lá cờ vàng ấp ủ,
    Nghĩa trang quân đội những ngày nắng gió,
    Ṿng hoa tang héo úa chết theo người.

    Những ngôi mộ phủ lá cờ vàng. Xa rồi,
    Xác thân anh đă tan vào cát bụi,
    Nhưng lịch sử vẫn c̣n ghi nhớ măi,
    Miền Nam Việt Nam cuộc chiến đấu hào hùng.

    Nguyễn Thị Thanh Dương ( Jan.19-2010)



    c̣n tiếp

  3. #3
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476


    Em trót sinh ra sau ngày “giải phóng”
    Và lớn lên khi đất nước “thanh b́nh”
    Nhưng cuộc đời sao vất vả điêu linh
    Mẹ buôn gánh bán bưng nuôi con dại

    Em đi học, qua đồng khô cỏ cháy
    Trời quê hương bàng bạc áng mây buồn
    Đường chiều về leo lét ánh tà buông:
    - “Con đói quá, mẹ ơi trời sắp tối!”

    Sáng đi học bụng em c̣n thấy đói
    Cô dạy em phải yêu kính “bác” Hồ
    Em hỏi: – ” ‘bác’ là ai vậy, hở Cô?”
    Cô bảo: -”Nhờ ‘bác’, đảng ta ‘CHIẾN THẮNG ‘!”

    Em không hiểu, nhưng cúi đầu im lặng
    Mà trong ḷng thắc mắc măi không thôi
    “CHIẾN THẮNG” ǵ? Sao khổ qúa đời tôi,
    Nhà, họ lấy, phải đi vùng kinh tế!

    Ba mươi năm, lớn lên đời vẫn thế
    Trời quê hương c̣n đó áng mây buồn
    Vẫn từng ngày, vẫn kiếp sống đau thương
    Em thay mẹ: Đời bán bưng buôn gánh!

    Em tự hỏi nếu đảng không “CHIẾN THẮNG”
    Nước Việt Nam có chậm tiến thế nầy?
    Người dân hiền đâu ngậm đắng nuốt cay
    Bị “xuất khẩu” sang xứ người lao dịch!

    Em thầm hỏi: “Ai đây là kẻ địch?”
    Mỹ, Ngụy, bác Hồ, hay cộng đảng ta?
    Ngụy bây giờ là khúc ruột phương xa
    Mỹ là thầy, là ân nhân kinh tế!

    Nước Việt thụt lùi bao thế hệ
    Từ môi sinh cho đến đạo làm người:
    Chính phủ chỉ là một lũ đười ươi
    Bọn ích kỷ, phường buôn dân bán nước!

    Xă hội xuống dốc nhanh không tưởng được
    Quan bạo tàn, tham nhũng đến vô lương
    Chuyên hối lộ, cướp nhà, chiếm hết ruộng nương
    Dân thấp cổ kêu trời cao chẳng thấu!

    Đảng của “bác” biến nước ta lạc hậu
    Dân Việt Nam nghèo nhất cơi năm châu
    Những huy hoàng ngày cũ nay c̣n đâu
    Phụ nữ Việt bán thân ngoài muôn dặm!

    Ôi tổ quốc, ôi quê hương nhung gấm
    Hỡi địa linh, nhân kiệt hăy vùng lên!
    Giành TỰ DO, DÂN CHỦ với NHÂN QUYỀN
    Quyết đập đổ NỘI THÙ: phường cộng sản

    Hết cộng nô, trời Việt Nam lại sáng
    Đàn con Hồng cháu Lạc đứng cao lên
    Xây đấp non sông, bờ cơi vững bền
    Đó là lúc toàn dân ta CHIẾN THẮNG!

    Hương Sài-G̣n






    Buổi tàn xuân gửi đôi ḍng tưởng tiếc
    Thay hương ḷng thắp muộn chốn viễn phương
    Tôi: lưu vong, đang lữ thứ dặm trường
    Bạn: miên viễn, ngày đêm ôm đất Mẹ.


    Lửa tim hồng của một một thời son trẻ
    Vẫn bừng bừng dẫu bóng xế thời gian
    Trải hy vọng nối nửa ṿng trái đất
    Gom ánh quang chiếu rạng lối quay về.

    Gảy gánh tang bồng, tan mùa cung kiếm
    Mang nỗi nhục thân suốt kiếp đọa đày
    Tôi ở phương này xa xôi trời biển
    Nhớ bạn, thương quê, buồn đọng mắt cay.

    Bạn ngh́n thu ôm màu Cờ, sắc Áo
    Hiển linh trong hùng sử rất liệt oanh
    Tôi c̣n măi bôn ba trong mưa băo
    Của phù vân và hiện thực mong manh.

    Cánh thiên di c̣n nặng mang thề hứa
    Suốt đời c̣n nặng nợ với sơn khê
    Lời tâm nguyện từ dạo c̣n khói lửa
    Nay thành câu hoài vọng lúc nhớ quê!

    Những trăn trở mang dấu hằn thương tích
    Chập chùng theo bóng sắc buổi tà huy
    Nhớ bạn xưa, nhớ quá lúc xuân th́!
    Đành treo chén quan san trong…nhật kư!

    Tôi: một mảnh đời trôi ngoài vạn lư
    Bạn: thiên thu ḥa tiếng gọi muôn trùng
    Nâng một cánh hoa ḷng màu chung thủy
    Gửi hương linh TỬ SĨ khối t́nh chung.

    HUY VĂN
    (Để nhớ toàn thể anh linh Tử Sĩ một thời là Đồng Đội và Chiến Hữu của tôi hiện c̣n an nghỉ đâu đó trên quê hương và trong vùng đất mang tên ” Thương Tiếc ” )






    Anh chưa hề thua trận
    Anh chưa hề rơi gươm
    Tháng Tư, anh găy súng
    Bỏ cuộc trong hờn căm.

    Cuộc chơi đầy gian lận,
    Tàn nhẫn và đau thương
    Cuộc chơi đầy nước mắt
    Nước mắt tràn quê hương

    Cuộc chơi nhiều phản trắc
    Đồng minh cũng bỏ rơi
    Cuộc chơi đầy chết chóc
    Chiến trường, anh lẻ loi

    Tháng tư, anh găy súng
    Bóng tối ngập quê nhà
    Ḥa b́nh cho tan nát
    Thống nhất tạo chia xa

    Tháng tư, anh găy súng
    Miền Nam buồn xác xơ
    Đổi đời, dân than khóc
    Lầm than trên quê xưa

    Bạn bè dăm bảy đứa
    Lác đác t́m tin nhau
    Coi ai c̣n, ai mất
    Giữa cuộc đời hư hao

    Tháng tư buồn da diết
    Tháng tư, người mất nhau
    Ngày tháng tư thật chậm
    Đếm thời gian, ḷng đau

    Anh vẫn là hào kiệt
    Hy sinh cho quê hương
    Dù mang thân ngă ngựa
    Anh vẫn c̣n tâm hồn !!!

    Lê Văn Thắng (4/2010)

    c̣n tiếp

  4. #4
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476




    Thân tặng các bạn đồng môn khóa 10B/72.
    Các bạn Phạm Ḥa, Dong Quang Le, Tuấn râu, Quách Năm và các bạn mới gặp lại.
    Huynh Trưởng Vĩnh Thao khóa 9 B/72

    Ba mươi lăm năm ngày ấy ta chia tay,
    Cung kiếm bên ḿnh nay đành dang dở.
    Chinh chiến tàn sầu mộng kiếp chinh nhân,
    Đâu c̣n nữa sa trường quân mạc tiếu

    Ba mươi lăm năm ngày ấy ta xa nhau,
    Tang bồng hồ thỉ tung cánh cuộc đời ta,
    Vẫy vùng muôn phương mộng chốn giang hồ,
    Anh biên giới, tôi vùng sông nước,
    Anh cao nguyên, tôi băng rừng lội suối,
    Dâng hiến non sông cả cuộc đời .

    Ba mươi lăm năm ngày ấy đă xa,
    Ba mươi lăm năm ngày ấy, ta lại gặp,
    Bạc con tim, bạc cả mái đầu,
    Cười rung nhẹ nuốt hận thương đau,

    Ba mươi lăm năm ngày ấy đă xa,
    Ba mươi lăm năm ngày ấy, ta lại gặp,

    Mời Anh cạn chén bồ đào,
    Giang san một mối người xưa đâu rồi?
    Lệ rơi, cạn chén nghẹn ngào
    Say t́nh huynh đệ say đời buồn đau,
    Anh đi gởi tấm thẻ bài,
    Là đây kỷ vật năm nào Anh trao
    Mời anh cạn chén quang bôi,
    Bạc đầu chiến sỹ, nay đời nổi trôi

    Ba mươi lăm năm ấy ta đă gặp,
    Đừng quên nhé, anh em ta lại gặp,
    Đủ bạn bè thương nhớ lại đầy vơi…







    c̣n tiếp

  5. #5
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476


    1.
    Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
    Các anh từ Bắc vào Nam
    Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
    Các anh đến
    Và nh́n Sài G̣n như thủ đô của rác
    Của x́ ke, gái điếm, cao bồi
    Của t́nh dục, ăn chơi
    “Hiện sinh – buồn nôn – phi lư!!!”

    Các anh bảo con trai Sài G̣n không lưu manh cũng lính ngụy
    Con gái Sài G̣n không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ
    Các anh bảo Sài G̣n là trang sách “hư vô”
    Văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc
    Ng̣i bút các anh thay súng
    Bắn điên cuồng vào tủ lạnh, ti vi
    Vào những đồ tiêu dùng mang nhăn Hoa Kỳ
    Các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản
    Các anh bảo tuổi trẻ Sài G̣n là “thú hoang” nổi loạn
    Là thiêu thân ủy mị, yếu hèn
    Các anh hùa nhau lập ṭa án bằng văn chương
    Mang tuổi trẻ Sài G̣n ra trước vành móng ngựa!!!

    2.
    Tội nghiệp Sài G̣n quá thể
    Tội nghiệp chiếc cầu Công Lư
    Có anh thợ điện ra đi không về
    Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống Mỹ
    Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me
    Tội nghiệp những người Sài G̣n đi xa
    Đi từ tuổi hai mươi
    Nhận hoang đảo tù đày để nói về ḷng ái quốc

    Có ai hỏi những hàng dương xanh
    Xem đă bao nhiêu người Sài G̣n hóa thân vào sóng nước
    Tội nghiệp nhưng đêm Sài G̣n đốt đuốc
    Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không
    Tội nghiệp những ông cha rời khỏi nhà ḍng
    Áo chùng đen đẫm máu
    Tội nghiệp những chiến trường văn chương, thi ca, sách báo
    Những vị giáo sư trên bục giảng đường
    Ưu tư nh́n học tṛ ḿnh nhiễm độc

    Sài G̣n của tôi – của chúng ta.
    Có tiếng cười
    Và tiếng khóc

    3.
    Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót
    Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi
    Những con điếm xưa có kẻ đă trở lại làm người giă từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện
    Những gă du đăng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển
    T́m lại hồn nhiên cho cuộc sống của ḿnh
    Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát, hy sinh…

    4.
    Và khi ấy
    Th́ chính “các anh”
    Những người nhân danh Hà Nội
    Các anh đang ngồi giữa Sài G̣n bắt đầu chửi bới
    Chửi đă đời
    Chửi hả hê
    Chửi vào tên những làng quê ghi trong lư lịch của chính ḿnh
    Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh
    Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!
    Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc
    Những bà mẹ mấy mươi năm c̣ng lưng trên đê chống lụt
    Những bà mẹ làm ra hạt lúa
    Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin
    Những bà mẹ tự nhận phần ḿnh tối tăm
    Để những đứa con lớn lên có cái nh́n và trái tim trong sạch

    Bây giờ
    Những đứa con đang tự nhận ḿnh “trong sạch”
    Đang nói về quê mẹ của ḿnh như kẻ ngoại nhân
    Các anh
    Đang ngồi giữa Sài G̣n nhịp chân
    Đă bờm xờm râu tóc, cũng quần jean xắn gấu
    Cũng phanh ngực áo, cũng xỏ dép sa bô
    Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh, ti-vi, cassette, radio…

    Bia ôm và gái
    Các anh ngông nghênh tuyên ngôn “khôn & dại”
    Các anh bắt đầu triết lư “sống ở đời”
    Các anh cũng chạy đứt hơi
    Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài G̣n thời quá khứ

    Sài G̣n 1982 lẽ nào…
    Lại bắt đầu ghẻ lở?

    5.
    Tội nghiệp em
    Tội nghiệp anh
    Tội nghiệp chúng ta những người thành phố
    Những ai ngổn ngang quá khứ của ḿnh
    Những ai đang cố tẩy rửa “lư lịch đen”
    Để t́m chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật

    6.
    Xin ngả nón chào các ngài
    “Quan toà trong sạch”
    Xin các ngài cứ b́nh thản ăn chơi
    B́nh thản đổi thay lốt cũ
    Hăy để yên cho hàng me Sài G̣n
    Hồn nhiên xanh muôn thưở
    Để yên cho xương rồng, gai góc
    Chân thật nở hoa

    Này đây!
    Xin đổi chỗ không kỳ kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa
    Nơi một góc (chỉ một góc thôi)
    Sài G̣n bầy hầy, ghẻ lở

    Bây giờ…
    Tin chắc rằng trong các ngài đă vô số kẻ tin vào “thượng đế”
    Khi sống hả hê giữa một thiên đường
    Ai bây giờ
    Sẽ
    Tạ lỗi
    Với Trường Sơn?

    Đỗ Trung Quân (1982)








    ” ĐÂY LÀ TIẾNG NÓI NƯỚC VIỆT NAM
    PHÁT THANH TỪ THỦ ĐÔ SAIG̉N …”
    Cho đến nay tiếng nói ấy vẫn c̣n
    Vang vọng măi trong trái tim Ngựi Lính .

    Là h́nh ảnh của một thời ổn định
    Là tiền đồn của Thế Giới Tự Do
    Của miền Nam nước Việt rất ấm no
    Là thành luỹ mang hồn thiêng sông núi .

    Người Lính trẻ đă một thời giong ruổi
    Đem t́nh người, t́nh lính trấn biên cương
    Vẫn một ḷng chung thủy với quê hương
    Dù oan nghiệt rẽ đời qua trăm hướng .

    Người Lính chúng tôi tuy không Sinh Vi Tướng
    Cũng hiên ngang chấp nhận Tử Vi Thần
    Trọn một ḷng chỉ v́ Nước ,v́ Dân
    Dâng hiến cả đời ḿnh cho Tổ Quốc .

    Từ Quảng Trị rét căm mùa gió bấc
    Đến Cà Mau mưa lũ ngập đồng sâu
    Vết giày Saut lội bất cứ nơi đâu
    Để mang lại Tin Yêu và Lẽ Sống .

    Người Lính chúng tôi mang trái tim hào phóng
    Của tuổi đời đẹp nhất : lúc đôi mươi
    Làm nguồn vui nơi tuyến đầu lửa bỏng
    Trong gian truân vẫng nồng ấm nụ cười .

    Dù đôi lúc có hoang mang , phẫn nộ
    Hay chán chường v́ dấu ấn chiến tranh
    Nhưng nỗi buồn cũng tan biến rất nhanh
    Khi đối diện với kẻ thù ngoài mặt trận .

    Rồi cũng đến lúc chào thua số phận
    Khi tàn vong đành Nước mất , Nhà tan
    V́ thế cùng , lực tận , chỉ thở than :
    Thân nhược tiểu, xót thầm , ôi ngang trái !

    Người Lính chúng tôi không hề chiến bại !
    Chỉ chào thua định mệnh đă an bài
    Bởi cô thế đành nương thân hải ngoại
    Chờ b́nh minh quang phục của ngày mai .

    HUY VĂN



    c̣n tiếp

  6. #6
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476






    Khi tôi chết trên bước đường lưu lạc
    Xin mọi người đừng quấn mảnh khăn tang
    Phủ thân tôi danh dự lá cờ vàng
    Ba sọc đỏ nối liền Trung Nam Bắc

    Khi tôi chết đừng chôn tôi xuống đất
    Lạnh đáy mồ biết ai đến viếng thăm
    Những đêm trăng bên mộ xác tôi nằm
    Hồn ẩn hiện thẩn thờ khi đêm xuống

    Khi tôi chết đừng chôn bên thữa ruộng
    Trên cánh đồng sỏi đá của miền Trung
    Nơi ngàn thu những chiến sĩ anh hùng
    Đă yên giấc dưới bóng cờ chiến đấu

    Khi tôi chết đốt tôi thành bụi trấu
    Răi tro tàn trên biển Thái B́nh Dương
    Để những ngày trôi giạt mất quê hương
    Được an ủi linh hồn người xa xứ

    Khi tôi chết tên không vào chiến sử
    Như bao người v́ tổ quốc hy sinh
    Đừng ghi tôi vào bia mộ hiển linh
    Cho tôi được an ḷng trong cỏi chết

    SVSQ Lê Chiến khóa 8/72





    c̣n tiếp

  7. #7
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476









    c̣n tiếp

  8. #8
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476






    Tôi trở lại viếng thăm người Lính cũ
    Từng một thời chia xẻ nổi buồn đau
    Cuộc chiến tranh uất hận đến ngàn thâu
    Đeo đẵng mai bao năm c̣n hờn tủi

    Lôi Hổ chết, ai người xây nắm mộ
    Lá cây rừng phũ lên xác thân anh
    Sông gian nguy đói khỗ giữa rừng xanh
    Ôi nghiệt ngả bao linh hồn oan khuất

    Biệt Hải chết tay ôm ḿn kích nổ
    Giữa đêm trường lạnh buốt thấu xương da
    Tàu địch quân thũng đấy máu chan ḥa ” Vulcan “
    Nhuộm đỏ thắm trên ḍng sông vĩnh biệt

    Hoa dù nở đêm trăng sao lấp ánh
    Nấm xương tàn tô điễm dăi non quê
    Mộng chiến chinh chưa thơa măn lời thề
    V́ lư tưởng,v́ tự do độc lập

    Quê hương Mẹ cảnh thanh b́nh êm ả
    Cánh bườm giăng lộng gió thủy triều dâng
    Bước li hương ai khóc hận giữa đêm trường
    Ai vinh hiển mong Công hậu, Khánh tường.

    Chiến si hề : ” thề ra đi không trở lại “
    Chí làm trai thề : ” lấy da ngựa bọc thay “
    Hảy quên đi chuyện DANH LỢI thế gian này
    Nh́n thế sự như làn mây bây gió thơang.

    Thanh Tâm 2004





    c̣n tiếp

  9. #9
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476









    c̣n tiếp

  10. #10
    Member
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,476









    c̣n tiếp

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. NẾU CHIẾN TRANH THÁI B̀NH DƯƠNG XĂY RA
    By Hắc Y Hiệp Nữ in forum Tin Việt Nam
    Replies: 7
    Last Post: 23-12-2011, 11:06 PM
  2. Replies: 0
    Last Post: 18-06-2011, 05:18 AM
  3. Replies: 0
    Last Post: 26-02-2011, 04:34 PM
  4. Replies: 0
    Last Post: 18-01-2011, 12:12 AM
  5. Replies: 2
    Last Post: 20-12-2010, 05:28 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •