Page 30 of 30 FirstFirst ... 202627282930
Results 291 to 297 of 297

Thread: Lượm lặt đó đây

  1. #291
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,604
    Thủ đô cường quốc số một của Thế-giới ngày hôm nay: 01/12/2021 !!!
    LƯỚI SẮT VÂY QUANH TOÀ BẠCH ỐC

  2. #292
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,604
    BA THẰNG NHÓC
    https://baovecovang2012.wordpress.co...-thu-huyen-ho/
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/01...ovang2012.html
    Bài quà dài, phải cắt bớt. Xin coi từ đường dẫn trên

    BA THẰNG NHÓC (Thu Huyền Hồ)
    Posted on August 18, 2020 by Lê Thy


    (h́nh minh hoạ)

    Đó là ba đứa nhỏ bạn cùng xóm trong một làng ở miền Trung nghèo khổ, bên phía nam sông Bến Hải. Chúng nó lớn lên cùng nhau qua quảng đời niên thiếu êm đềm đầy kỷ niệm của tuổi thơ, dù cuộc sống của chúng rất đạm bạc. Cha mẹ đứa nào cũng vất vả kiếm ăn để nuôi con cái, nhà nào cũng ba bốn đứa con cả trai lẫn gái. Mấy thằng nhóc được ưu tiên cắp sách vở đến trường, nhưng chưa hết bậc tiểu học th́ thời cuộc biến chuyển v́ chiến tranh, cả ba thằng đành phải bỏ học. Gia đ́nh chúng phải chạy giặc tứ tung, chúng phải ĺa xa nhau, và từ đó mất liên lạc với nhau. Một thời gian sau đó đất nước lại chia đôi, thằng Vọng và thằng Hồ trôi giạt ra miền Bắc, c̣n thằng Gia th́ phiêu lưu vào miền Nam. Thằng Vọng và thằng Gia tưởng không bao giờ c̣n gặp nhau nữa, nhưng có lẽ do định mệnh, hơn hai mươi lăm năm sau, hai thằng gặp lại nhau trong một hoàn cảnh trớ trêu không thể ngờ là có thật.

    Sau khi miền Bắc chiếm miền Nam, thằng Vọng đă t́m mọi cách trở lại làng cũ thăm hỏi bà con hàng xóm, mục đích chính là muốn biết thằng Gia c̣n sống hay chết, và nếu c̣n sống th́ đang ở đâu. Rồi suốt mấy năm liền sau đó, nó vẫn để tâm ḍ hỏi tin tức thằng Gia không ngoài việc thỏa măn ḷng mong nhớ thằng bạn nhỏ thuở xưa và nếu thằng bạn cần ǵ th́ nó t́m cách giúp đỡ cho lương tâm được yên ổn. Xa cách nhau hơn một phần tư thế kỷ, thằng Vọng đă thay đổi nhiều và hiện có chút địa vị với quyền hành trong xă hội mới. Điều nghịch lư là nó vẫn c̣n giữ một đốm lửa le lói cả trong trái tim và trí óc nó về những tháng ngày thơ ấu chơi đùa nghịch ngợm trong một thứ t́nh bạn ngây thơ non nớt nhưng thật sâu đậm với thằng Hồ và thằng Gia. Đặc biệt với thằng Gia th́ t́nh bạn đó c̣n thân thiết hơn cả anh em ruột thịt. Nó không sao quên được h́nh ảnh nghèo nàn của thằng Gia gấy ốm ở trần mặc chiếc quần đùi cũ kỹ màu cháo ḷng chạy lăng xăng t́m nó để chia sẻ với nó từng chút khoai lang hay sắn nướng thơm phức không biết nó kiếm đâu ra, hay hai ba trái ổi sống đầy hột cứng như sạn chắc nó hái từ một cây ổi hoang ngoài đồng. Tuy c̣n nhỏ nhưng thằng Vọng cũng thấy xúc động trước t́nh bạn của thằng Gia. Xa xóm cũ, nó lớn lên ở miền Bắc với cuộc sống cũng không khá mấy, cũng nghèo khổ thiếu ăn thiếu mặc đủ thứ, kể cả những năm được đi học. Rồi chuyện không may xảy ra với cha nó. Ông bị bí thư huyện lợi dụng uy quyền ép buộc ông đi lao động xă hội chủ nghĩa vào rừng đốn gỗ bán cho hợp tác xă để xuất khẩu, rủi ro ông bị cây to ngă đè bị thương nặng, cứu không kịp nên chết. Mẹ nó nghe tin, khóc vật vă bên xác chồng, rồi tỉ tê khóc tiếp tục cả tháng trời đến liệt giường và cuối cùng cũng đi theo cha nó, để lại mấy anh em nó bơ vơ. Dân trong vùng sôi sục v́ cảnh đời éo le của gia đ́nh nó nhưng không ai dám biểu lộ, rốt cuộc chính quyền huyện phải lấp liếm giải quyết bằng cách cấp cho mấy anh em nó một ít gạo và cái bằng vô nghĩa “Gia đ́nh liệt sĩ”. Nó cầm mănh giấy mà nghẹn ngào, trong ḷng uất hận nhưng cố nén. Mối thù này không trả không được, nhưng biết trả cách nào đây. Có người lớn thương t́nh và ngầm biết tâm tư của nó, âm thầm khuyên nó dùng cái bằng “con liệt sĩ” làm bàn đạp “phấn đấu” để vào đảng. Nó đủ thông minh để hiểu lời khuyên chân t́nh v́ nghĩ cho cùng th́ không có cách nào khác…
    Bây giờ nó là một đảng viên, cán bộ công an, làm quản giáo trong một trại cải tạo, mà thực chất dưới con mắt nó th́ chẳng khác ǵ một trại tù khổ sai. Nó đă kín đáo trả được thù cho cha mẹ nó, trả thù cái xă hội đă gây tang tóc cho mấy anh em nó, nhưng điều trớ trêu là cũng chính cái xă hội đó đă tạo cơ hội cho nó báo hiếu mà không bị liên lụy với pháp luật. Người ta lạm dụng uy quyền để làm hại gia đ́nh nó, c̣n nó cũng lạm dụng uy quyền nhưng để trả thù kẻ đă gây tội ác và luôn cả xă hội. Nó cảm thấy may mắn và tin tưởng chắc chắn là ít nhất nó cũng may mắn hơn thằng Gia. Theo những ǵ nó được học tập và qua cấp trên cho biết th́ thành phần nghèo khổ như thằng Gia ở trong miền Nam chỉ suốt đời làm đầy tớ, bị bóc lột lao động tận xương tủy, không sao cất đầu lên nỗi. Nó rất muốn gặp lại thằng Gia để giúp đỡ trong khả năng đảng viên của nó, và cũng để gián tiếp tỏ cho thằng Gia biết nó có địa vị có uy quyền và quan trọng trong xă hội. Là công an, nhưng nó không sắt máu như đại đa số công an khác; trái lại, nó c̣n giữ được lương tri và lương tâm, cái loại luơng tri và lương tâm thường bị phê b́nh là cặn bả tiểu tư sản của thời phong kiến.

    Sáng hôm đó ở hiện trường, trong lúc đội cải tạo viên gồm toàn sĩ quan ngụy đang cuốc đất để chuẩn bị trồng khoai ḿ dưới ánh nắng bắt đầu gay gắt, quản giáo Vọng bực bội đến sau lưng một người tù đang cuốc đất một cách uể oải, không chịu khom lưng đúng quy định.
    – Anh kia, cuốc mạnh đi chớ. Lao động chây lười rứa th́ khi mô mới hết cải tạo?
    – Báo cáo cán bộ, tôi đói quá làm không nỗi.
    – Anh nói chi rứa? Đói hả? À, bêu xấu chế độ hả? Anh tên chi?
    – Báo cáo cán bộ, tôi tên Gia.
    – Da ḅ hay da trâu? Họ tên đầy đủ là chi?
    – Báo cáo cán bộ, không phải da ḅ mà là Quốc Gia.
    Quản giáo lên giọng nạt nộ:
    – Thôi, không được nói năng linh tinh. Anh phải thành thật khai báo với cách mạng. Cách mạng khoan hồng cho anh cải tạo, anh phải biết ơn chớ. Quê anh ở mô?
    – Báo cáo cán bộ, quê tôi miền Trung, nhưng lớn lên phiêu bạt khắp miền Nam.
    – Quê miền Trung, là chỗ mô? Nói cho rơ.
    – Báo cáo cán bộ, gần sông Bến Hải. Tôi không nhớ rơ.
    Quản giáo chợt suy nghĩ:
    – À, gần sông Bến Hải? Anh nói tên anh là Gia hả? Chi Gia?
    – Báo cáo cán bộ, Trần An Gia.
    Quản giáo Vọng hơi tái mặt:
    – Cái tên chi lạ … Anh nói lại tui nghe.
    – Báo cáo cán bộ, tên tôi là Trần An Gia.
    – Anh có khi mô đổi tên không đó? Có phải là bí danh không?
    – Báo cáo cán bộ, tên tôi từ nhỏ là như vậy. Tôi không hề có bí danh.
    – Rứa… anh nhớ lại coi… có quen ai tên … Lê Vọng không?
    – Báo cáo cán bộ, đó là tên thằng bạn nối khố lúc nhỏ của tôi. Tôi xa nó lâu lắm rồi.
    – Được rồi, tiếp tục lao động đi…
    Quản giáo Vọng quay lẹ lưng, lảo đảo bước đi. Cái tên Trần An Gia như tiếng sét đánh ngang tai làm anh choáng váng. Vọng tự nghĩ, “Trời ơi, cái thằng nhóc ḿnh mất công khó nhọc suốt mấy năm trời t́m không gặp, chừ nó hiện ra sờ sờ trước mặt ḿnh chưa chết nhưng trông tàn tạ như con ma đói, làm răng ḿnh b́nh tĩnh cho được. Cái thằng ni thiệt t́nh…”
    Sau giờ cơm chiều, cán bộ quản giáo trực trại sai tên tù h́nh sự trực đêm vào láng số 4 kêu cải tạo viên Gia lên làm việc. Trong lúc Gia đang cùng các bạn tù đứng nghỉ ngơi chuẩn bị “vào chuồng” th́ tên tù h́nh sự chạy đến nói to:
    – Ai là cải tạo viên Gia th́ theo tôi lên làm việc với cán bộ trực trại, khẩn trương.
    Không ai hiểu chuyện ǵ đang xảy ra. Riêng Gia th́ hơi lo lắng, thổ lộ với một bạn tù cùng đơn vị trong quân đội trước năm 1975:
    – Chắc thằng quản giáo muốn đ́ tao v́ vụ chây lười lao động sáng nay.
    – Tao theo rơi thấy nó nạt nộ mày cũng … không gắt lắm. Chắc không sao đâu, đừng lo.
    – Làm sao tin được tụi nó. Cùng lắm là cùm, là đói, là chết thôi…
    Tên tù h́nh sự thúc giục:
    -Cải tạo viên Gia theo tôi. Khẩn trương lên.
    Gia được dẫn vào pḥng trực trại tŕnh diện với quản giáo đang có vẻ chờ. Tên tù h́nh sự đứng lớ ngớ đợi sai bảo th́ được quản giáo ra lệnh đi kiểm tra trại lần chót, với lời dặn phải đảm bảo các cửa buồng đă khóa hết.
    – Anh đi đi. Tui sẽ đưa anh này về buồng sau. Tui có ch́a khóa.
    – Kính chào cán bộ.
    C̣n lại một ḿnh với quản giáo Vọng, Gia đứng yên lặng cúi đầu, phó mặc cho số mệnh, trong đầu thầm niệm nhiều lần câu “Nam mô Đại Từ Đại Bi Cứu khổ Cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát” để tự trấn an. Nh́n tên quản giáo bước đến đóng cửa, Gia tự nhiên chuẩn bị đỡ đ̣n theo kinh nghiệm bạn tù truyền lại, có thể những cú đấm cú đá hung bạo kèm theo những lời chưởi rủa cay nghiệt có tính cách sỉ nhục kèm những tiếng “ngụy ác ôn đầy nợ máu…”
    – Anh ngồi xuống đi, ta nói chuyện.
    – Báo cáo cán bộ, cho phép tôi đứng.
    – Tui bảo anh ngồi th́ anh cứ ngồi đi. Tui không ăn thịt anh mô mà sợ.
    – Cám ơn cán bộ.
    Gia rón rén ngồi xuống cái ghế trước mặt, cúi đầu suy nghĩ.
    – Trần An Gia.
    – Dạ, báo cáo cán bộ. Tôi nghe.
    – Cán bộ… cán bộ cái con khỉ… Mi không nhận ra tau thiệt t́nh hả Gia?
    – Báo cáo cán bộ… Dạ…
    – Dạ thưa cái cóc khô… Tau là thằng Vọng lụt lịt của mi, nhớ ra chưa?
    – Vọng… Lê Vọng… Cán bộ là Lê Vọng hả? …
    – C̣n ai nữa…
    Vừa dứt câu, Vọng đă bước tới ôm chầm lấy Gia, thắm thiết như không muốn buông ra. Giọng Vọng nghẹn ngào bên tai Gia:
    – Tau thương, tau nhớ mi ghê lắm. Tau nghe nói mi chết lâu rồi nhưng tau không tin. Tau thăm hỏi ḍ t́m mi mấy năm ni rồi, ai ngờ mi lại ở trong trại cải tạo trước mắt tau mà tau như mù như điếc không thấy không hay không biết chi cả… tau hành hạ mi… may mà mi chưa chết…
    Gia nhẹ nhàng gỡ hai cánh tay đang ôm chặt ḿnh để nh́n vào khuôn mặt sạm đen có mấy giọt nước mắt đọng trên g̣ má, ấp úng:
    – Cán bộ… Vọng, tôi cũng tưởng … anh…
    – Anh cái con khỉ… Mi cứ kêu tau là thằng Vọng, mi tau như cũ. Khi nào đi lao động th́ mi … Mà thôi, để tau đưa mi về pḥng, mi ngồi lâu không tiện. Tau sẽ nói chuyện với mi nhiều.
    Gia về chỗ nằm, gác tay lên trán, nén xúc động, cố nhắm mắt ngủ lấy sức ngày mai lại tiếp tục làm công việc khổ sai của một kiếp tù. Nhưng đầu óc cứ suy nghĩ lan man… Thắm thoắt mà Gia đă ở tù hơn bốn năm tại cái trại cải tạo hắc ám này. Với quá khứ tác chiến đầy hăng say của một Trung Úy Nhảy Dù, hy vọng ngày về xa vời quá, không biết c̣n sức mà về nữa không. Giữa tiếng ngáy đều đều của hai bạn tù nằm hai bên, Gia thở dài, nhớ lại thời thơ ấu chơi đùa với thằng Vọng và thằng Hồ. Cả ba đứa chỉ là con nít hàng xóm, tính t́nh rất hợp nhau nhưng không hiểu có phải v́ thế mà chúng rất thương nhau. Một phần lớn chắc chắn là do cha mẹ ba đứa. Nhà ờ cùng xóm nên ba gia đ́nh khá hiểu biết thông cảm nhau, cũng có lúc giúp nhau khi tối lửa tắt đèn, nhất là các bà mẹ, vài que củi, chút nước mắm. Cha thằng Vọng làm công cho một phú nông, c̣n mẹ nó th́ gánh cá bán dạo trong xóm vào buổi chiều, vừa chạy lúp xúp vừa rao “Cá tươi, cá nục tươi…”. Tính t́nh thật thà nên ai cũng mến, không ngày nào bị ế hàng hay bán chậm đến tối. Cuộc sống đấp đổi qua ngày, vợ chồng con cái cũng no đủ. Cha thằng Gia th́ thuần túy là một nông dân chân lấm tay bùn, suốt ngày dầm mưa dăi nắng với ruộng đồng lúa má. Mẹ nó bán hàng xén rong ngoài chợ, nhàn hạ nhưng tiền bạc kiếm được không đều và không có ǵ chắc chắn, theo như người ta nói là tùy theo buổi chợ. Cả hai vợ chồng tuy chật vật nhưng không để con cái đến nỗi đói rách. Thằng Vọng từ nhỏ đă bộc lộ là đứa nhiều t́nh cảm, chân thật với bạn, nhưng kín đáo với người ngoài, trong khi thằng Gia th́ tháo vát và tính t́nh tốt nên hay chiều thằng Vọng, khiến hai đứa lúc nào cũng như h́nh với bóng. Thằng Hồ th́ kém may mắn hơn, v́ mồ côi cha từ năm hai ba tuổi, lớn lên với ông cha ghẻ khó tính lại hay say rượu, nhiều lúc đánh đập nó vô cớ không chút thương xót. Mẹ nó đau khổ, thương nó nhưng v́ sợ ông chồng vũ phu nên gần như không dám ngó ngàng đến nó một cách lộ liễu, nhiều người thấy cả hai mẹ con như vậy ai cũng bảo thật tội nghiệp. Có lẽ v́ hoàn cảnh đáng thương ấy mà tính t́nh thằng Hồ càng lớn càng khác hai thằng kia, lém lỉnh, ĺ lợm và cộc cằn hơn. Hai thằng kia thường hay đùa giỡn gọi nó là thằng “Hồ ĺ”, hay “Hồ li tinh”, để chỉ cái thói tinh ma quỷ quái của nó ưa phá phách chọc ghẹo mấy đứa con gái lớn hơn nó hay những thằng nhóc khác trong xóm.
    Ngày hôm sau, quản giáo Vọng lại theo dơi cách lao động của Gia với thái độ lạnh lùng.
    – Anh kia, chứng nào tật ấy, lao động chây lười. Anh đội trưởng! Anh cho đội nghỉ trưa hôm nay sớm, và đưa anh này vào nhà lô để tôi giáo dục, giúp anh ta mau tiến bộ.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    – Ác giả ác báo… Thế hắn có vợ con ǵ không?
    – Tau không biết. À, mi nhắc tau mới nhớ. Cách nay ba bốn năm chi đó, vụ thằng Hồ gây rúng động cả ngành công an mấy tháng liền. Nghe nói v́ hắn được thằng cố vấn Tàu tin cậy nên trong một buổi liên hoan tại nhà thằng cố vấn, mà hắn là người phục vụ chính, hắn đă lợi dụng khách khứa về hết và người phục vụ dọn dẹp xong cũng đi nghỉ, hắn ra tay. Thằng chủ hắn th́ say xỉn nên bị hắn trói lại, sau đó hắn lấy dao dọa cô vợ người Việt, và hai đứa con gái Tàu rặt của chủ hắn rồi hiếp dâm cả ba. Cô vợ người Việt mới khoảng ba mươi tuổi, kiểu vợ hờ, c̣n hai đứa con gái nghe nói chưa được hai mươi. Xong việc, thằng Hồ c̣n ăn cắp một mớ tiền và vàng bạc rồi bỏ trốn biệt tích, công an lùng sục ráo riết mấy tháng mà t́m không ra tông tích, bị khiển trách lên khiển trách xuống. Tau nghĩ thằng Hồ chắc chết tiệt mô rồi, xác t́m không thấy.
    – Không ngờ thằng Hồ lại đốn mạt như vậy. Cũng do hoàn cảnh và xă hội làm nó hư hỏng. Phần tao th́ vợ con hiện ở Saigon…
    – Tau biết rồi, mi khỏi khai. Tối qua tau đọc hết lư lịch của mi, một thằng “ngụy ác ôn đầy nợ máu”. Tau thấy mi lớn lên ở miền Nam là mi có phước lớn, được đi học hết cấp ba rồi học làm sĩ quan lính thủy đánh bộ đánh nhiều trận… công trạng như núi mà lẹt đẹt mang quân hàm trung úy. Tại răng rứa? Có phải tại tính mi không hợp với lính hay mi chây luời hay chán ghét chế độ?
    – Chuyện dài lắm, có dịp tau sẽ tâm sự với mi. Nhưng thật t́nh tau không ân hận ǵ hết… Tau c̣n hănh diện về đơn vị nhảy dù của tau và nơi tau được đào tạo…
    – Có phải cái trường vơ bị chi đó ở Đà Lạt, phải không?
    – Đúng…Trường Vơ bị Quốc gia Việt Nam…
    Vọng như bừng tĩnh:
    – Chết, mi với tau ham nói chuyện lâu quá. Để tau kêu anh đội trưởng vô tau dặn. Nhớ tiếp tục chây lười… và ráng chịu đói…
    Quản giáo Vọng nhanh nhẹn bước ra khỏi nhà lô, hướng về chỗ đội cải tạo đang ngồi nghỉ dưới bóng cây, đưa tay ngoắc liên tục. Anh đội trưởng hấp tấp chạy đến tŕnh diện.
    – Anh vô đây. Tối nay anh tổ chức sinh hoạt đội để giáo dục anh Gia này, đội phải tích cực phê b́nh góp ư để giúp anh ta tiến bộ. Anh ghi lại lời phát biểu xây dựng của mỗi người về anh ta, rồi làm báo cáo sáng mai đưa cho tui, nghe rơ chưa?
    – Báo cáo cán bộ, tôi nghe rơ. Xin chào cán bộ.
    Gia lí nhí đủ cho anh đội trưởng nghe:
    – Xin chào cán bộ. Cám ơn cán bộ.
    Mấy hôm sau, các bạn tù trong đội của Gia bỗng nhiên cố ư lăng tránh Gia v́ sợ liên lụy, do có người bảo có tin Gia sắp bị nhốt v́ chây lười lao động. Mà Gia có chây lười thật, ai cũng biết, quản giáo cũng đă lưu ư. Tin c̣n cho biết Gia không những bị quản giáo gọi vào cḥi phạt quỳ gối không được ăn trưa và nghe chửi hơn một tiếng đồng hồ, lại c̣n bị đá đít mà không được rên la. Tối lại c̣n bị sinh hoạt đội phê b́nh gắt gao, làm anh em mất ngủ. Một vài bạn tù khá thân với Gia chỉ lấm lét nh́n Gia từ xa, thấy Gia xuống sắc nhiều sợ không kham nỗi, nhưng đành xót xa thôi.
    Sáng Thứ Hai tiếp theo đó, lúc tất cả các đội đang tập họp ngoài sân, sắp hàng ngồi dưới đất theo từng đội chờ lệnh xuất trại đi lao động, th́ trưởng trại bất ngờ xuất hiện có quản giáo Vọng đi theo. Cả đám đông mấy trăm cải tạo viên im lặng chờ nghe kêu tên người bị nhốt vào thùng sắt, bị phạt cùm… như thường lệ gần như mỗi tuần, nhưng lần này trưởng trại có mặt, chắc h́nh phạt phải rất quan trọng.
    Trong lúc mọi người tù đang hồi hộp chờ th́ trưởng trại lên tiếng vắn tắt:
    – Cải tạo viên Trần An Gia đứng dậy! Anh được lệnh chuyển trại để tiếp tục học tập cải tạo và lao động cho tốt hơn. Đồng chí quản giáo Vọng được giao trách nhiệm thi hành. Các đội trưởng cho đội bắt đầu đi lao động.
    Quản giáo Vọng bước tới cạnh Gia, lạnh lùng ra lệnh:
    – Anh theo tôi về buồng lấy áo quần.
    Ôm một túi nhỏ trên tay, Gia cúi mặt bước đi, theo sau là quản giáo Vọng có mang súng lục bên hông và dắt xe đạp. Cả hai im lặng ra cổng trại và đi tiếp để ra quốc lộ. Gia phân vân không biết là ḿnh đang đóng kịch hay là sự thật. Măi đến khi Vọng lên tiếng bảo dừng lại ở một chỗ khuất khá xa hàng rào trại, Gia mới xúc động lí nhí:
    – Cám ơn mi đă cho tau sống lại.
    – Tau mong mi sống xứng đáng. Đây, giấy ra trại, tiền đi xe, và địa chỉ của tau. Mi cứ đi tiếp sẽ ra chỗ có xe hàng chạy, mi hỏi lái xe mà trả tiền. Gặp lái xe tốt bụng có khi nó cho đi không. Về tới nhà th́ nhớ cho tau biết. Chúc mi may mắn! Tau hy vọng sẽ có ngày mi và tau gặp lại.
    – Tau cũng tin như vậy.
    Cả hai rưng rưng. Gia bước đi, Vọng đứng trông theo chờ Gia ngoái nh́n lại lần chót mới lên xe đạp quay đi.

    Thu Huyền Hồ
    (Bút hiệu của Tôn Thất Diên, cựu Giáo sư Văn Hoá Vụ/TVBQGVN )

  3. #293
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,604

    01/13/2021: AI SẼ CỨU NƯỚC MỸ?

  4. #294
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,604
    Ngộ đạo đất trời
    https://saigonthapcam.wordpress.com/...-dao-dat-troi/
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/01...onthapcam.html
    Bài quà dài, phải cắt bớt. Xin coi từ đường dẫn trên

    Ngộ đạo đất trời
    Posted on January 1, 2021

    Ông Tư bị ung thư và biết chắc không thể sống lâu hơn sáu tháng. Ông b́nh tĩnh chờ cái chết, và vui vẻ sống những ngày ngắn ngủi c̣n lại, mà không bi ai, không sợ hăi. Ông muốn sau khi chết, gia đ́nh làm đám tang theo ư riêng của ông. Bà vợ nghe dặn ḍ cách thức làm đám tang kỳ dị, th́ nói giọng buồn, với đôi mắt cầu khẩn:
    Tràm Cà Mau
    – Em nghe nói ngày xưa ở Huế, người đàn bà đầu tiên đi xe đạp, bị cả thành phố phỉ nhổ, xem như là Me Tây, như kẻ phá hoại phong hóa nơi đất thần kinh. Cho đến khi chiếc xe gắn máy hiệu “Velo solex” ra đời, người đàn bà đầu tiên xử dụng, cũng bị xem như là thứ côn đồ, cao bồi du đảng, chẳng ai dám giao du thân mật. Đến như bà Thu, vốn là một công chúa, dù là con của vị phế đế, là người đàn bà có xe hơi, và lái xe hơi đầu tiên ở Huế, cũng bị thiên hạ nghi ngờ oan ức đến cái đức hạnh của bà, mà suốt đời không kiếm được một tấm chồng. Thế mà bây giờ, anh bảo em làm đám tang khác thiên hạ, không giống ai, th́ chịu sao nổi lời tiếu đàm của bà con, họ hàng!

    Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó,..
    …Biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi.
    Ông Tư cười, nh́n vợ và nói:
    – Cái ǵ cũng phải có khởi đầu, có người làm trước, về sau thiên hạ thấy hay mà làm theo. Không ai khởi đầu cả, th́ làm sao có tiền lệ để mà bắt chước? Thời trước nếu không có cô, bà nào dám tiên phong leo lên xe đạp, th́ bây giờ đàn bà đi bộ cho ră cẳng ra. Ngày nay, c̣n có ai x́ xầm khi thấy các cô, các bà đi xe đạp, xe gắn máy và lái xe hơi đâu?
    – Sao anh bắt em phải làm cái việc khác đời, tội cho nghiệp em. Em đâu phải là hạng người thừa gan dạ, để có thể phớt lờ dư luận, khen chê của thế gian ?
    Ông Tư trả lời với giọng rất b́nh tỉnh:
    – Chỉ là ước mong nhỏ nhoi cuối cuộc đời của anh, mà em cũng không giúp anh được sao? Ai có nói ǵ, th́ em cứ bảo đó là ư nguyện của anh trước khi chết. Mà có lẽ, mọi người đều biết anh muốn như vậy, em khỏi cần giải thích cho ai. Em không làm theo ư nguyện, anh chết không nhắm mắt, làm sao linh hồn siêu thoát? Như thế, em không sợ anh về quấy phá em măi sao?
    Nghe đến đây, th́ bà Hoa tái mặt. Bà vốn sợ ma, sợ người chết, sợ bóng tối, sợ sự thiêng liêng. Bây giờ ông chồng c̣n sống, bà có thể lấn áp, bắt nạt ông được, chứ sau khi ông chết rồi, th́ bà phải chịu thua, phải sợ ông. Ông Tư biết tính vợ, nên đem ma quỷ ra mà dọa trước, may ra sau khi ông chết, th́ bà chịu theo lời ước nguyện của ông.
    Nếu có ai biết ông Tư đang cận kề cái chết mà ái ngại cho ông, th́ ông cười vui mà an ủi họ – chứ không phải là họ an ủi ông – rằng, nếu tin theo đạo Chúa, th́ khi chết được về thiên đàng, ngồi dưới chân Chúa, sung sướng thế sao mà ai cũng sợ chết? Nếu theo đạo Phật, th́ khi chết cũng sẽ về Tây Phương Cực Lạc, vĩnh cửu an b́nh, th́ mừng vui chứ sao lại bi ai? Và nếu nói theo đức Đạt Lai Lạt Ma, th́ cái xác thân ở trần gian, có thể ví như bộ áo quần ta mang, khi nó đă sờn cũ, xấu xí, rách rưới mục nát rồi, th́ nên bỏ đi, mà mang bộ áo quần khác, đại ư nói đi đầu thai kiếp khác, mang thân xác mới hơn.
    Ông Tư nói với bạn rằng, thân xác ông bây giờ như cái quần đă mục mông, rách đáy, không c̣n che được cái muốn che, th́ phải bỏ đi, không xài nữa là hơn. Bởi vậy, ông b́nh tỉnh đón chờ cái chết cận kề. Khi biết ông bị ung thư sắp chết, th́ phút đầu tiên, ông lặng người đi. Nhưng rất mau sau đó, ông nghĩ ra rằng bây giờ chỉ c̣n hai con đường để lựa chọn.
    Một là rầu rĩ bi ai, than thân trách phận, oán thán trời đất, làm cho những ngày ngắn ngủi c̣n lại trở thành u ám, khổ sở, muộn phiền.
    Hai là b́nh tĩnh chấp nhận điều không thể tránh được với thái độ tích cực, lạc quan, vui vẻ. Làm cho những ngày c̣n lại thành tươi vui, tốt đẹp và ư nghĩa hơn. Khi ra đi sẽ không có chút tiếc thương vướng bận.
    Ông chọn con đường sau, nên không buồn bă không hoang mang, không bi ai. Ông thấy cuộc đời bỗng đáng yêu hơn, đẹp hơn. Ông mở ḷng vui vẻ đón nhận từng thời khắc, từng ngày c̣n lại. Mỗi sáng dậy, ông ca hát nhạc vui, và nói chuyện khôi hài cùng vợ con. Ông cố làm đẹp ḷng mọi người, v́ ông nghĩ rằng, sau khi nhắm mắt nằm xuống, th́ dù có muốn tử tế với những người thân thương, cũng không c̣n làm được nữa.
    Bài quà dài, phải cắt bớt

    Ông Tư dặn vợ làm một đám tang đơn giản, không mở nắp ḥm cho bạn bè thăm viếng nh́n mặt. Hát nhạc vui trong tang lễ, không khóc lóc, mà vui cười tự nhiên. Sau khi thiêu xong th́ gởi tro xương về quê nhà, đừng xây mộ, đừng đắp bia.
    Bà Hoa th́ chỉ muốn làm giống như tất cả mọi người. Ai làm sao ḿnh làm vậy trong khả năng tài chánh của gia đ́nh. Bà không muốn làm khác ai, để họ có thể nghị dị, bàn ra nói vào, thêm thắt thêu dệt. Nhưng bà cũng không nỡ từ chối ước nguyện cuối cùng của ông. Hai người con của ông bà, đứa con gái đầu th́ tán thành, muốn làm theo ư kiến của bố, đứa con trai phản đối, v́ sợ thiên hạ chê cười. Ông nói với con : “ Con nên v́ bố, không nên v́ thiên hạ.”
    Ông Tư xin nghỉ việc, đi thăm bà con họ hàng, đến đâu ông cũng nói chuyện khôi hài, vui vẻ, nồng nàn với bạn bè bà con, thức đêm, uống rượu, hát ḥ, ngâm thơ, ăn uống không kiêng cữ. Theo ông, th́ kiêng cũng chết, mà không kiêng cũng chết, chết sớm hơn vài tháng, vài tuần, cũng chẳng nghĩa lư ǵ. C̣n chẳng bao lâu nữa, kiêng cử làm chi cho khổ thân, cho đời mất đi một phần ư vị. Ông cho rằng, đă sống đến trên năm mươi tuổi là quá lời, quá đủ, không có ǵ để nuối tiếc. Thấy ông tươi vui, người biết ông có bệnh sắp chết, cũng quên mất là ông đang bệnh, người không biết bệnh trạng của ông, th́ ông cũng không muốn nói ra làm ǵ. Ông đưa bà và hai con đi chơi một chuyến trên du thuyền. Ông tham gia các cuộc chơi tập thể trên du thuyền như hát ḥ, nhảy múa ca hát, tham gia các buổi ḥa nhạc, uống rượu, cho đến khi măn cuộc. Ông vui vẻ, b́nh tĩnh đến nỗi nhiều khi bà quên mất là vợ chồng không c̣n bên nhau bao lâu nữa.
    Ông Tư chuẩn bị tinh thần cho vợ, cho con, để chấp nhận một sự thực không tránh được. Chấp nhận với sự b́nh tỉnh, sáng suốt, không vui vẻ nhưng không bi ai. Có người nói cho ông Tư nghe về kinh nghiệm của những kẽ đă chết thật rồi, mà sống lại nhờ sự mầu nhiệm nào đó. Rằng khi chết, th́ thấy ḿnh đi vào một vùng ánh sáng lạ, rất hân hoan sung sướng, khoái cảm tràn trề. Bởi vậy, nên người đă trải qua cận tử, th́ không c̣n sợ chết nữa, mà đón nhận như là một ân huệ của trời đất. Ông Tư không tin chuyện cận tử, v́ ông vốn con người thực tế và lư trí, cái ǵ chưa kiểm nghiệm được th́ chưa tin. Nhưng cho rằng, nếu được như vậy th́ càng tốt. Nếu không được vậy, th́ cũng thôi.
    Cuộc đời ông Tư đă trăi qua nhiều giai đoạn sướng khổ. Chưa xong đại học th́ bị kêu đi lính, tham dự những trận chiến kinh hoàng, ngày đêm trấn đóng nơi ma thiêng nước độc, đă từng bị bắt làm tù binh, đă vượt ngục. Khi miền Nam thua trận, phải đi tù nhiều năm. Đă sống trong chế độ hà khắc ḱm khớp, bữa đói bữa no. Đă đi qua biển t́m tự do. Và ước nguyện rằng, được sống thêm một ngày trong xứ tự do, th́ có chết cũng không có ǵ tiếc nuối. Thế mà ông đă sống thêm được nhiều năm trong một xă hội có tự do, dân chủ. Con người được pháp luật bảo vệ, tôn trọng. Ông biết ơn trời đất đă cho ông cái phần thưởng vô cùng quư giá đó trong nhiều năm qua.
    Ông Tư chỉ là một người b́nh thường, có đủ cả tốt xấu. Có chút rượu chè, nhưng không ghiền và say sưa. Khi vui bạn vui bè, th́ ai đến đâu, ông đến đó. Ông ḥa đồng cùng đám đông. Thỉnh thoảng ăn nhậu cùng bạn bè, nói chuyện trời đất, vui chơi. Cờ bạc ông cũng có chút chút, từ x́ phé, bài cào, cờ tướng, cờ vua, đi ṣng bài. Nhiều khi ông xoa mạt chược cùng bạn bè, một mạch từ sáng thứ bảy cho đến chiều chủ nhật mới thôi, ai về nhà nấy để chuẩn bị cho ngày đi làm vào thứ hai.
    Bài quà dài, phải cắt bớt

    Chỉ bốn tháng, sau khi được báo tin ung thư, ông Tư qua đời mà không đau đớn nhiều, không dùng hóa học trị liệu trước khi chết. Có người mách cho ông nhiều loại thuốc ngoại khoa, ông cũng dùng thử. Trong giới bạn bè thân t́nh, có người nói là ông Tư đă tự chọn lấy con đường ra đi nhẹ nhàng, không để bệnh hoạn hành hạ trước khi chết. Ông Tư thường đùa rằng, c̣n nước th́ c̣n tát, biết là dù có tát th́ thuyền cũng ch́m, th́ quẳng gàu đi cho đở mệt trước khi thuyền ch́m.
    Bà con bạn bè đến viếng tang ông Tư tại nhà, khi bước vào cỗng, họ cố sửa soạn lại bộ mặt cho có vẽ buồn rầu, nghiêm nghị, để hợp với cảnh tang ma, dù trong ḷng họ không có chút bi ai nào. Nhưng họ nghe có tiếng nhạc vui đang rộn ră vẵng ra từ bên trong, ḥa với tiếng nhạc là tiếng cười vui vang vang, tiếng ồn ào. Người nào cũng giật ḿnh, vội vă xem kỹ lại số nhà, sợ đi lầm.
    Vào nhà, mỗi khách viếng tang được phát một tờ giấy màu hồng, bên trên ghi bài thơ “ Sau Khi Tôi Nhắm Mắt”. Bài thơ cũng được chụp phóng lớn, dán trên tấm bảng che kín cả một bức tường. Khách và chủ đang vui vẻ chuyện tṛ, cười đùa. Không thấy quan tài ông Tư đâu cả. Trên bệ thờ có cái ảnh ông Tư phóng lớn, miệng cười toe toét, tóc bù gió lộng. Trước tấm ảnh có cái hộp vuông chứa tro xương của ông Tư. Tiếng nhạc vui vang vang từ máy hát. Bài thơ in đậm nét:
    Sau Khi Tôi Nhắm Mắt.
    Khi tôi chết, viếng tang đừng buồn bă
    Cười cho to, kể chuyện tếu vui đùa ,
    Trong sáu tấm biết chắc tôi hả dạ,
    Lên tinh thần, ấm áp buổi tiễn đưa,
    Nếu làm biếng, cứ nằm nhà thoải mái
    Viếng thăm chi, vài phút có thêm ǵ ?
    Mắt đă nhắm. Lạnh thân. Da bầm tái .
    Dẫu bôi son, trát phấn cũng thâm ch́ .
    Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó,
    Ai thay da măi măi sống trăm đời .
    Kẻ trước người sau, xếp hàng xuống mộ
    Biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi .
    Nếu có khóc, khóc cho người c̣n lại,
    Bởi từ nay thiếu vắng nỗi đầy vơi .
    Cũng mất mát, dáng h́nh , lời thân ái
    Tựa nương nhau, hụt hẫng giữa đất trời .
    Đừng đăng báo, phân ưu lời cáo phó
    Chuyện thường t́nh, phí giấy có ích chi ?
    Gởi mua gạo, giúp người nghèo đói khó
    Dịu đau buồn những kiếp sống hàn vi,
    Trỗi nhạc vui cho người người ư thức,
    Cuộc nhân sinh sống chết cũng tương đồng,
    Khi nằm xuống, xuôi tay và nhắm mắt
    Th́ đau buồn hạnh phúc cũng hư không .
    Đừng xây mộ, khắc bia ghi tên tuổi
    Vài trăm năm hoang vắng, chẳng ai hoài .
    Vũ trụ vô cùng, thời gian tiếp nối,
    Tỉ tỉ người đă chết tự sơ khai
    Khi tôi chết đừng ma chay đ́nh đám,
    Hỏa thiêu tàn, tro xác gởi về quê
    Dẫu bốn biển, cũng là nhà, bầu bạn
    Trong tôi c̣n tha thiết chút t́nh mê
    Th́ cũng C, H, O, N kết lại
    Nắm tro xương hài cốt khác nhau ǵ
    Nhưng đất mẹ chan ḥa niềm thân ái
    Cho tôi về, dù cát bụi vô tri.


    Khi đọc xong bài thơ, có người th́ mĩm cười, có người vui hẵn, và nói chuyện oang oang. Họ cho rằng bài thơ đă nói hết ư nguyện của người chết. Người chết không muốn bạn bè buồn rầu, thương tiếc, th́ việc chi mà lại làm bộ, gượng gạo tạo ra nét buồn khổ trên mặt.
    Vợ con người chết cũng không tỏ vẽ buồn rầu, mà cũng không hớn hở. Không một tiếng khóc lóc, thở than. Nhạc vui vẫn dồn dập phát ra từ máy vang dội. Khi khách đă đến chật nhà, và đúng giờ cử hành tang lễ, bà vợ ông Tư và đứa con trai mang áo quần trắng đứng chắp tay bên bàn thờ, cô con gái đứng bên tấm ảnh ông, cầm máy vi âm nhoẻn miệng cười và nói:
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    tang Ba chúng tôi. Tang lễ nầy làm theo ư nguyện của người quá cố. Không làm tang lễ theo tục lệ b́nh thường, v́ sợ trái với ước vọng cuối cùng của Ba chúng tôi. Chúng tôi xin nhận lấy mọi lời trách móc nếu có từ bà con bạn bè. Ba chúng tôi đă b́nh tĩnh và vui vẻ đón cái chết như một sự trở về không tránh được. Trong những ngày cuối của cuộc đời, Ba chúng tôi rất vui, chuẩn bị kỹ cho gia đ́nh và cho chính ông. Ông đă dặn ḍ chúng tôi, không nên khóc lóc, không nên buồn rầu, v́ sự thực không có chi đáng buồn cả. Ông dặn chúng tôi vặn cuốn băng sau đây cho bà con cô bác nghe.
    Người con gái đến bên bàn thờ, bật máy , có tiếng ông Tư cười hăng hắc vui vẻ, làm một số người không cầm được, cũng cười theo. Một vài bà yếu bóng vía sợ xanh mặt. Sau tiếng cười chào, th́ có tiếng ông Tư đọc bài thơ dán trên tường, giọng đọc rất chậm răi, rơ ràng, như đang nói chuyện thủ thỉ với bạn bè. Mọi người im lặng lắng nghe, người th́ nghiêm trang, người th́ mỉm cười. Giọng Huế của ông Tư đọc chậm và ngân dài những đoạn ông đắc ư : “Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó . Ai thay da măi măi sống muôn đời, Kẽ trước người sau xếp hàng xuống mộ, biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi.” Cuối cùng, có một tràng cười ha ha của ông Tư để chấm dứt bài thơ. Sau bài thơ, có ba ông người Mỹ, hai ông da đen, một ông da trắng, cầm đàn và kèn trỗi lên mấy khúc nhạc vui, các ông nhún nhẫy uốn éo, nhiều lúc dậm chân xuống sàn. Ba ông cùng lúc lắc, làm hàng một, đi quanh pḥng khách, như múa lượn trước bàn thờ ông Tư. Những ông nầy, là bạn chơi nhạc với ông Tư tại các quán ca nhạc ban đêm.
    Bỗng nhiên, bà chị ông Tư nhào ra, lăn lộn trước bàn thờ mà khóc lóc gào lớn:
    – Cậu Tư ơi là cậu Tư. Chúng nó đem cái chết của cậu ra mà bêu rếu họ hàng. Vợ cậu muốn đi lấy chồng sớm nên bày ra cái cảnh chướng tai gai mắt nầy. Con cậu cũng là thứ bất hiếu bất mục, cha chết mà không có một giọt nước mắt, c̣n cười nói lung tung. Chỉ có tôi là chị câu, thương cậu thật t́nh thôi, ruột đứt ḷng đau, nên khóc than đây.
    Ông chồng chạy đến ôm bà kéo ra, và nhỏ nhẹ giăi bày. Bà vùng vằng và càng khóc lớn hơn, xỉ vả bà Tư những câu tục tỉu nặng nề. Bà Tư ôm mặt khóc lóc. Bà chị chồng nói lớn: “Mai mốt chúng mày chết, bà đến phóng uế lên ḥm chúng mầy”. Nhiều người bà con đến phụ ông chồng lôi bà chị ông Tư ra xe chạy đi.
    Khách viếng tang lảng ra, và có người lẵng lặng ra về không chào hỏi ai, v́ sợ gia quyến ngượng ngùng. Cô con gái ông Tư đứng ra xin lỗi mọi người v́ chuyện không may, không vui vừa xẫy ra.
    Một bạn thân của ông Tư, quen nhau từ thưở trung học, đại diện bà con, đến trước bàn thờ, vỗ vào hộp tro xương, cười ha hả và nói:
    – Tư ơi, ông là số một rồi đó, chả có ai bằng ông. Ông hiểu tận tường lẽ huyền vi của tạo hóa. Sống cũng vui, mà chết cũng vui. Sống cũng dám làm, mà chết rồi cũng dám làm, và làm được. Tôi cũng ước mong rằng, sau khi chết, vợ con làm cho tôi một đám tang như thế nầy, th́ vô cùng sung sướng. Tưởng ông nói đùa chơi, ai ngờ làm thật.
    Một vị mục sư là bạn thân của gia đ́nh, cũng đến trước bàn thờ, và đoan chắc rằng bây giờ ông Tư đă được về với Thiên Chúa. Ông cho rằng thái độ của ông Tư trước cái chết rất sáng suốt, đáng khâm phục, và đáng được mọi người noi theo. Một vị sư già, có bà con họ hàng với ông Tư, đă từng viết nhiều sách Phật và rao giảng đạo từ bi, nói trước linh vị :
    – Bần đạo không cần đọc kinh cầu siêu cho thí chủ. Bởi linh hồn thí chủ đă thực sự siêu thoát trước khi chết. Thí chủ không vướng bận cơi trần, không hệ lụy vào cái thân xác tạm bợ. Thanh thản ra đi như kẻ đi chơi, thong dong, dễ dàng. Thí chủ đă hiểu thấu đáo cái lẽ vô thường trong đạo pháp.
    Mọi người ra về, ḷng nhẹ nhàng, tưởng như đi trong mơ. Từ phía nhà ông Tư, c̣n vang vọng nhạc vui đưa tiễn đám tang khách.
    Sau tang lễ, bà Hoa vợ ông Tư thở phào. Bà vui mừng v́ đă làm được đúng lời căn dặn của chồng mà không bị tai tiếng. Bà chỉ sợ tai tiếng thôi. May mắn, đa số bà con đều tán thành nghi thức tang lễ, và nếu không tán thành, họ cũng im lặng, chỉ có bà chị ông Tư gây rắc rối thôi.
    Nắm tro xương của ông Tư được vợ con gói kỹ bốn năm lớp, bỏ vào hộp bằng chất nhựa dày, để cho khỏi vỡ, rồi gởi bảo đảm về Việt Nam.
    Chiếc xe chở hàng của hăng vận chuyển bị tai nạn trên đường ra phi trường. Xe rơi từ cầu xa lộ cao ba từng xuống đất, thùng xe vở nát, hàng hóa tung vung văi, rách nát, cháy xém. Anh tài xế gảy hết tay chân và xương sống, hấp hối. Người ta đồn rằng anh tài xế buồn v́ bị vợ cắm sừng, đă uống rượu say xỉn, không điều khiển được tay lái. Cái hộp tro xương của ông Tư bị rách và cháy xém mất một phần địa chỉ, được gởi lầm đi ngao du qua xứ Nambia bên Phi Châu. Cô con gái ông Tư hỏi tin tức bên nhà hàng ngày, qua liên mạng máy vi tính, về cái hộp tro xương, măi đến hai ba tháng vẫn chưa nhận được. Bà Hoa viết nhiều thơ khiếu nại hăng chuyên chở. Họ trả lời là sẽ bồi thường cho bà hai trăm sáu mươi tám đồng. Bà Tư khóc lóc, thuê luật sư đâm đơn kiện. Sáu tháng sau, nhờ c̣n có địa chỉ người gởi, nên cái hộp tro xương được hoàn trả cho gia đ́nh, với ghi chú là không có địa chỉ người nhận. Bà Hoa mừng ôm cái hộp mà khóc ṛng.
    Lần nầy, bà Hoa quyết định tự tay đem hộp tro xương ông chồng về tận Việt Nam. Bà sợ thất lạc thêm lần nữa, th́ tấm ḷng hoài vọng quê hương của chồng bà không được măn nguyện, và bên kia cơi đời, ông Tư không yên ổn mà an giấc ngàn thu.
    Tràm Cà Mau
    Nguồn: Tràm Cà Mau

  5. #295
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,604
    “Giải thiêng” chuyện viện trợ nước ngoài của Mỹ

    https://www.luatkhoa.org/2020/10/gia...-ngoai-cua-my/
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/01...-o-n-uo-c.html

    “Giải thiêng” chuyện viện trợ nước ngoài của Mỹ
    Năm 2019, nước Mỹ chi viện trợ nước ngoài chưa đến 1% ngân sách liên bang.

    Published 4 days ago on 10/10/2020
    By Huỳnh Minh Triết


    Một phụ nữ Haiti đội bao gạo cứu trợ do Cơ quan Phát triển Quốc tế (USAID). Ảnh: Reuters.
    Chính quyền Trump cho rằng Mỹ đang vung tay quá trán trong việc cấp tiền bạc cho nước khác. Trong dự toán ngân sách năm 2021, họ đề nghị cắt 21% viện trợ nước ngoài trong khi đ̣i tăng ngân sách cho các hoạt động đối phó với đe dọa từ Nga và Trung Quốc. Vào tháng 8/2019, một đề xuất cắt giảm viện trợ tương tự của họ đă bị Quốc hội phản đối đồng loạt.
    Sau 75 năm viện trợ nước ngoài, người Mỹ truyền tai nhau các tin đồn nhiều hơn là sự thật về việc chính phủ gửi bao nhiêu tiền thuế của người dân Mỹ cho các nước khác. Việc liên tục đ̣i cắt giảm của chính quyền Trump có thể làm dấy lên lo ngại rằng viện trợ nước ngoài của Mỹ đang thực sự có vấn đề.
    Chuyên gia phát triển kinh tế toàn cầu George Ingram thuộc viện Brookings (Mỹ) “giải thiêng” một số huyền thoại về viện trợ nước ngoài của quốc gia giàu nhất thế giới.

    Senior Fellow @BrookingsGlobal working on development effectiveness, aid reform, & foreign affairs advocacy with @USGLC & @modernizeaid
    Tóm tắt:
    Mỹ gửi ra nước ngoài 39,2 tỷ USD năm 2019, chiếm chưa đến 1% ngân sách liên bang.
    Mỹ giàu nhất thế giới và cũng viện trợ hào phóng nhất thế giới, tuy nhiên, xét theo tỷ lệ GNP th́ lại ít hơn hầu hết các nước giàu khác.
    Các khảo sát trong hàng chục năm qua cho thấy người Mỹ nhất quán ủng hộ nỗ lực giúp đỡ các nước khác. Trong số đó, họ ủng hộ mạnh nhất việc cải thiện y tế công, giúp đỡ phụ nữ và bé gái, giáo dục trẻ em, và giúp các nước nghèo phát triển kinh tế.
    Viện trợ nước ngoài là ǵ?
    Viện trợ nước ngoài là tiền, hỗ trợ kỹ thuật hay vật phẩm mà Mỹ cung cấp cho nước khác để ủng hộ một lợi ích chung của Hoa Kỳ và nước đó.
    Thông thường viện trợ sẽ được gửi tới một tổ chức chính phủ hoặc các cộng đồng của nước mục tiêu. Viện trợ của Hoa Kỳ thường có ba loại:
    a/ hỗ trợ nhân đạo để cứu người trong thảm họa;
    b/ viện trợ phát triển kinh tế, xă hội và chính trị ở cấp nhà nước hoặc cộng đồng; và
    c/ hỗ trợ an ninh nhằm củng cố quân đội, lực lượng trị an ở các nước đồng minh của Mỹ.
    Tỷ lệ viện trợ tương ứng với mỗi hạng mục thay đổi qua các năm, nhưng nh́n chung viện trợ nhân đạo chiếm gần 1/3 tổng ngân sách viện trợ nước ngoài, viện trợ phát triển chiếm nhiều hơn 1/3 một chút và hỗ trợ an ninh chiếm khoảng 1/3. Trong số này, rất ít viện trợ được thực hiện bằng tiền mặt. Trợ giúp nhân đạo và viện trợ phát triển không được gửi trực tiếp cho chính phủ nước ngoài, mà được các tổ chức quốc tế, địa phương sở tại của Mỹ đến hỗ trợ kỹ thuật hoặc vật phẩm.

    Mỹ chi bao nhiêu cho viện trợ nước ngoài?
    Chưa đến 1% ngân sách. Nhưng các cuộc thăm ḍ dư luận liên tục cho thấy là người Mỹ tin rằng viện trợ nước ngoài chiếm đến 25% ngân sách liên bang. Khi được hỏi tiếp rằng “chính phủ nên chi bao nhiêu là hợp lư”, th́ câu trả lời luôn là khoảng 10%. Trên thực tế, con số 39,2 tỷ USD viện trợ cho năm tài chính 2019 c̣n ít hơn 1% ngân sách quốc gia.

    Các nước giàu khác có viện trợ không?
    CÓ. Các nước này viện trợ tương ứng với quy mô kinh tế. Hoa Kỳ hỗ trợ nước ngoài nhiều hơn bất kỳ nước nào trên thế giới, điều này là hợp lư bởi v́ Mỹ là nước giàu có nhất.
    Có một cam kết bất thành văn rằng các nước giàu có nên viện trợ một khoản trị giá 0,7% GNP hằng năm để hỗ trợ các nước nghèo. GNP (Gross National Products), tức tổng sản phẩm quốc gia, bao gồm GDP cộng thêm các giá trị do các công dân ở nước ngoài tạo ra.
    Năm nước Na Uy, Thụy Điển, Luxembourg, Đan Mạch và Anh có ngân sách viện trợ nước ngoài vượt mức trên. Mức trung b́nh cho tất cả các nước giàu là khoảng 0,3% GNP. Mỹ xếp gần cuối bảng với tỷ lệ ít hơn 0,2%.

    Viện trợ nước ngoài có mang tính đảng phái không?
    KHÔNG. Cả hai đảng chính ở Mỹ (Dân chủ và Cộng ḥa) đều ủng hộ chính sách viện trợ nước ngoài, một điều thật đáng ngạc nhiên xét trong bối cảnh chính trị chia rẽ ngày nay. Trong quá khứ, Đảng Dân chủ ủng hộ viện trợ nước ngoài toàn diện hơn Đảng Cộng ḥa. Vào những năm 1990, khi Quốc hội bỏ phiếu về ngân sách viện trợ nước ngoài, nhiều nghị sĩ Dân chủ bỏ phiếu thuận hơn. Tuy vậy, tất cả các tổng thống Mỹ từ trước đến nay, bao gồm cả người đang tại vị (Donald Trump), đều ủng hộ viện trợ nước ngoài.
    Trên thực tế, những lần viện trợ nước ngoài của Mỹ tăng mạnh nhất là dưới thời các tổng thống Cộng ḥa. Đó là vào nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Ronald Reagan và Tổng thống George W. Bush. Tổng thống Bush đă dựng lập thành công các chương tŕnh viện trợ nước ngoài được ủng hộ mạnh mẽ và mang đậm dấu ấn cá nhân như: Chương tŕnh hỗ trợ giảm nghèo toàn cầu (Millennium Challenge Corporation: MCC), Kế hoạch Chống AIDS Khẩn cấp của Tổng thống (President’s Emergency Plan for AIDS Relief: PEPFAR), và Sáng kiến chống Sốt rét của Tổng thống.
    Kể từ đó, viện trợ nước ngoài mang dấu ấn của Đảng Cộng ḥa và thường được cả hai đảng ở Quốc hội ủng hộ mạnh mẽ. Gần đây nhất, Quốc hội đă nhất loạt phản đối ư định cắt giảm ⅓ ngân sách viện trợ quốc tế của chính quyền TT Trump.

    Viện trợ có chảy vào túi các chính phủ tham nhũng không?
    KHÔNG. Chỉ 1/5 trợ cấp kinh tế của Mỹ được cấp cho chính phủ nước ngoài. Năm 2018, Mỹ gửi 21% viện trợ phát triển chính thức cho cơ quan chính phủ, 20% cho các tổ chức phi chính phủ, 34% cho các tổ chức đa phương, và 25% cho các nơi khác. Thông thường nếu Mỹ muốn hỗ trợ người dân một quốc gia có chính phủ tham nhũng, không hợp tác hoặc độc tài, viện trợ của Mỹ sẽ đi qua các kênh ngoài nhà nước như NGO: Non-governmental organization, các tổ chức tư nhân hoặc các tổ chức đa phương.
    Trách nhiệm giải tŕnh của viện trợ kinh tế Mỹ rất cao. Người Mỹ đ̣i hỏi bên nhận viện trợ tuân thủ yêu cầu báo cáo và kế toán nghiêm ngặt, thậm chí c̣n bị cho là phiền hà. Văn pḥng Tổng thanh tra của Mỹ sẽ điều tra các trường hợp tiền viện trợ bị sử dụng sai mục đích.

    Tiền có đi vào túi chính phủ độc tài không?
    NGÀY CÀNG ÍT. Trong thời Chiến tranh Lạnh , Mỹ viện trợ nước ngoài theo nguyên tắc “kẻ thù của kẻ thù là bạn”, bất kể chính phủ nước đó ra sao, nên một số khoản viện trợ thực sự đă chảy vào túi của các chính phủ chuyên chế. Điều này đă thay đổi đáng kể từ sau khi Liên Xô sụp đổ. Tuy vậy, vẫn có những nước thuộc nhóm “bán dân chủ”, tồn tại các yếu tố chuyên quyền, nhưng vẫn nhận được viện trợ v́ sự ổn định của họ mang lại lợi ích an ninh lớn cho Mỹ.

    Lực lượng thuỷ quân lục chiến Mỹ tham gia vận chuyển hàng hoá cứu trợ tại Haiti năm 2016. Ảnh: U.S. Marine Corps.
    Viện trợ nước ngoài có đạt được kết quả cụ thể nào không?
    CÓ. Chính phủ Mỹ có các cơ quan thường xuyên giám sát và báo cáo về việc viện trợ nước ngoài được thực hiện ra sao, có hiệu quả hay không. Họ cũng tiến hành các cuộc đánh giá kết quả định kỳ. Có bằng chứng rơ ràng cho thấy các chương tŕnh viện trợ nhân đạo và phát triển mang lại kết quả đáng kể, c̣n viện trợ với mục tiêu an ninh và đối ngoại th́ kết quả ít rơ ràng hơn.
    Tác động của các chương tŕnh viện trợ đối với phát triển toàn cầu nh́n chung là tích cực. Viện trợ của Mỹ đóng góp đáng kể đến các thành tựu này:
    – Số người nghèo đói cùng cực giảm mạnh trong ṿng 30 năm qua: từ 1,9 tỷ (36% dân số thế giới) năm 1990 xuống c̣n 592 triệu người (8%) năm 2019.
    – Tỷ lệ tử vong ở mẹ, trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ đă giảm một nửa.
    – Tuổi thọ ước tính toàn cầu tăng từ 65 năm 1990 lên 72 năm 2017 (đối với những người sinh vào năm đó).
    – Đánh bại bệnh đậu mùa; chỉ c̣n hai nước chưa xóa hết bệnh bại liệt; giảm một nửa số người chết v́ sốt rét từ năm 2000 đến năm 2017.
    – Chương tŕnh PEPFAR (viện trợ chống AIDS của Bush), đă cứu 17 triệu sinh mạng khỏi HIV/AIDS và giúp 2,4 triệu trẻ em sinh ra mà không bị mắc virus HIV.
    – Các chương tŕnh viện trợ thúc đẩy phát triển và ổn định kinh tế. Điều này giúp người dân ở nước sở tại có thể sống dễ dàng hơn ở quê hương ḿnh mà không phải di cư sang nước khác.


    Viện trợ nước ngoài mang lại lợi ích cho Mỹ hay cho nước khác?
    CẢ HAI. Về cơ bản, viện trợ của Mỹ nhắm tới củng cố an ninh, phát triển kinh tế, xă hội và chính trị tại đất nước nhận viện trợ và người dân của họ. Nhưng song song với đó, các khoản viện trợ cũng thúc đẩy một hoặc toàn bộ các lợi ích ưu tiên hàng đầu dưới đây của người Mỹ:
    – Góp phần đảm bảo an ninh quốc gia của Mỹ bằng việc ủng hộ đồng minh, thúc đẩy ḥa b́nh, ổn định trong khu vực và quốc tế.
    – Viện trợ nhân đạo cho nạn nhân chiến tranh, bạo lực, nạn đói và thảm họa tự nhiên phản ánh giá trị cốt lơi của Mỹ là quan tâm đến người hoạn nạn.
    – Thúc đẩy lợi ích kinh tế của Mỹ và nước nhận viện trợ bằng cách xây dựng các nền kinh tế và tạo ra thị trường mới.

    Người Mỹ có ủng hộ chính phủ đem tiền giúp nước ngoài không?
    CÓ. Tuy từ “viện trợ nước ngoài” không hoàn toàn được ưa chuộng, người Mỹ nói chung ủng hộ việc chính phủ chủ động tương tác với thế giới. Thăm ḍ ư kiến từ nhiều thập kỷ cho thấy công chúng có sự ủng hộ nhất quán với các nỗ lực hỗ trợ nước ngoài của chính phủ Mỹ. Người Mỹ đặc biệt ủng hộ cho các mục tiêu nhân đạo như cải thiện y tế của người dân, giúp đỡ phụ nữ và bé gái, giáo dục cho trẻ em và giúp các nước nghèo phát triển kinh tế.
    Khảo sát của Hội đồng Quốc tế Chicago năm 2016 cho thấy 64% người Mỹ cho rằng Mỹ nên đóng vai tṛ tích cực trong các vấn đề thế giới. 78% ủng hộ tuyên bố: “Mỹ nên điều phối sức mạnh của ḿnh với các quốc gia khác dựa trên các ư tưởng chung để đóng góp cho toàn cầu.
    Khảo sát năm 2017 của Chương tŕnh Tư vấn Công, Đại học Maryland cho kết quả là 8 trên 10 người ủng hộ viện trợ nhân đạo và 2/3 ủng hộ việc giúp các nước nghèo phát triển kinh tế. 2/3 ủng hộ quan điểm: “Thế giới ngày nay đă kết nối với nhau tới mức, trong dài hạn, việc hỗ trợ các nước Thế giới Thứ ba sẽ mang lại lợi ích kinh tế cho nước Mỹ”. Việc viện trợ v́ các mục tiêu chính trị chiến lược lại ít được người dân Mỹ ủng hộ hơn.
    Nguồn:
    https://www.brookings.edu/policy2020...deral%20budget.

  6. #296
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,604
    Đâu Là Giới Hạn Tự Do Dân Chủ Ở Mỹ?
    http://www.dslamvien.com/2021/01/dau...-chu-o-my.html
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/01...ch-u-o-my.html

    Đâu Là Giới Hạn Tự Do Dân Chủ Ở Mỹ?
    Wednesday, January 13, 2021
    B́nh Luận , Chính Trị , ĐSLV , Nguyễn Quang Duy

    Nguyễn Quang Duy
    (Đặc San Lâm Viên)

    Ngày 6/1/2021, liên danh Joe Biden và Kamala Harris đă được Quốc Hội công nhận là bên thắng cuộc, qua các phương tiện truyền thông tôi được chứng kiến ngày lịch sử này học hỏi được khá nhiều điều về tự do và dân chủ tại Mỹ.

    Chuyện Buồn Đă Xảy Ra…
    Biểu t́nh là quyền tự do biểu đạt chính kiến được Tu chính án thứ nhất bảo vệ, nhưng bạo động và bạo loạn là vi phạm luật pháp quốc gia.
    Thật đáng buồn khi 1 người bị bắn chết, 5 người khác chết chưa rơ lư do (trong số có cả cảnh sát) và nhiều người cả hai phía bị thương khi đoàn biểu t́nh xông vào Quốc Hội.
    Hằng ngàn người biểu t́nh, tại một nơi được cho là an ninh nhất nước Mỹ, nhưng lại không thấy giới chức có thẩm quyền sửa soạn để đối phó với thành phần sách động bạo loạn th́ thật là khó hiểu.
    Chưa kể tới nhiều đoạn phim cho thấy chính cảnh sát đă mở cửa Quốc Hội để những người biểu t́nh đi vào.
    Cuộc điều tra đă bắt đầu, tôi tin rằng nhiều câu hỏi sẽ sớm được trả lời và người phạm tội sẽ bị luật pháp trừng phạt.
    Ngày 10/1/2021, Tổng thống Donald Trump đă ra lệnh treo cờ rũ trong ṿng 3 ngày trên toàn quốc để tưởng niệm tinh thần phục vụ và vinh danh sự hy sinh của hai sĩ quan thiệt mạng trong biến cố xảy ra tại Quốc Hội.

    Ư Thức Của Người Biểu T́nh…
    Cũng qua các phương tiện truyền thông tôi đă từng quan sát những biểu t́nh tại các quốc gia Đông Âu và Liên Xô, khi người dân xông vào Quốc Hội là ngày tàn của các thể chế độc tài cộng sản.
    Nhưng điều làm tôi suy nghĩ là ngay sau lời lên án những người gây bạo loạn và kêu gọi người biểu t́nh “về nhà” của Tổng thống Trump “…hăy về nhà ngay, chúng ta cần phải ôn ḥa, phải tôn trọng luật pháp, trật tự và tuân theo những người đang thi pháp luật…” th́ đoàn biểu t́nh tự động giải tán.
    Đại đa số những người tham gia biểu t́nh đều ôn ḥa và bất bạo động, một tập thể có ư thức tôn trọng trật tự và luật pháp quốc gia, có ḷng yêu nước, yêu tự do và yêu dân chủ quá xứng đáng để tôi học hỏi.
    Trước Quốc Hội 6 tiểu bang tranh chấp cũng có những cuộc biểu t́nh nhỏ ôn ḥa ủng hộ ông Trump và các dân biểu nghị sĩ thách thức cử tri đoàn nhưng chỉ được vài tờ báo địa phương đưa tin.
    Thật đáng tiếc, hầu như báo chí và những người khác chính kiến chỉ tập trung vào ông Trump và một số nhỏ những người biểu t́nh xông vào Quốc Hội rồi kết luận về tự do và dân chủ tại Mỹ.

    Dân Chủ Qua Tranh Luận…
    Ngày hôm ấy, một cuộc tranh luận chưa từng có trong lịch sử nước Mỹ đă diễn ra cả về số lượng tiểu bang bị thách thức, đến số nghị sĩ và dân biểu tham gia thách thức, cũng như nội dung việc tranh luận.
    Các chính trị gia của đảng Cộng Ḥa được chia làm hai bên rơ rệt:
    Phía ủng hộ thách thức dẫn đầu là Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz, một luật sư chuyên về Hiến Pháp đă 9 lần tham gia tranh tụng trước Tối Cao Pháp Viện, bao gồm lần tranh chấp bầu cử 2000 giữa ông George Bush và ông Al Gore.

    Ông cho biết cuộc thăm ḍ của Reuters và Ipsos gần đây cho thấy 39% người Mỹ vẫn tin rằng cuộc bầu cử có gian lận, niềm tin này thể hiện ở 67% cử tri đảng Cộng Ḥa, 17% cử tri đảng Dân chủ và ở 31% những cử tri độc lập.
    Các ṭa án và cả Tối cao Pháp Viện đă có cơ hội để giải quyết các tranh chấp nhưng đều từ chối, nếu không được giải quyết th́ sự ngờ vực sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến tiến tŕnh dân chủ, đe dọa tính hợp pháp của bất kỳ chính quyền nào kế nhiệm.
    Vai tṛ dân cử Quốc Hội là bảo đảm việc bầu cử phải công bằng và đáng tin cậy, v́ thế từ xa xưa đă có tiền lệ tranh luận về các hành vi gian lận trong bầu cử.
    Cuộc bầu cử tổng thống 1877 giữa ông Rutherford Hayes và ông Samuel Tilden, có ba tiểu bang Florida, Louisiana và Nam Carolina bị cho là có gian lận, Quốc Hội khi ấy đă không coi những người phản đối cử tri đoàn là phá hoại nền dân chủ.

    Rutherford Birchard Hayes was the 19th president of the United States from 1877 to 1881, after serving in the U.S. House of Representatives and as governor of Ohio. A lawyer and staunch abolitionist, he had defended refugee slaves in court proceedings during the antebellum years.

    Samuel Jones Tilden was an American politician who served as the 25th Governor of New York and was the Democratic candidate for president in the disputed 1876 United States presidential election.
    Quốc hội đă chỉ định một Ủy ban bầu cử, gồm 5 nghị sĩ Thượng Viện, 5 dân biểu Hạ viện và 5 thẩm phán Tối cao Pháp Viện trong ṿng 10 ngày xem xét và giải quyết các tranh chấp giữa đôi bên.
    Sau khi xem xét, Ủy ban xác nhận có gian lận bầu cử nên từ chối phiếu cử tri đoàn và xác nhận ông Rutherford Hayes làm tổng thống thứ 19 của Hoa Kỳ, tạo tính hợp hiến và hợp pháp cho Chính Quyền của ông Hayes.
    Phía chống lại thách thức có Thượng Nghị Sĩ Mitch McConnell Lănh đạo Đa số Thượng Viện, ông cho biết cuộc bầu cử nào cũng xảy ra gian lận và bất thường, nhưng lần này các cáo buộc v́ không đủ bằng chứng nên đều bị ṭa án bác bỏ.
    Theo ông Hiến Pháp chỉ cho phép các thành viên Quốc Hội vai tṛ có giới hạn, nếu vượt qua sẽ làm hỏng nền Cộng Ḥa:
    “Nếu cuộc bầu cử này bị lật chỉ v́ những cáo buộc từ bên thua cuộc, nền dân chủ của chúng ta sẽ đi vào ṿng bế tắc, đất nước chúng ta sẽ không bao giờ chấp nhận một cuộc bầu cử nữa, cứ bốn năm một lần sẽ là một cuộc tranh giành quyền lực bằng bất cứ giá nào.”
    Diễn biến cho thấy có tới một nửa thành viên thuộc đảng Cộng Ḥa, trong đó nhiều người tuyên bố ủng hộ ông Trump và tin rằng có bất thường trong cuộc bầu cử, nhưng họ vẫn đặt lợi ích đảng phái bên trong quyền hạn mà Hiến Pháp và nền Cộng Ḥa cho phép để chấp nhận phiếu cử tri đoàn và công nhận liên danh Joe Biden và Kamala Harris thắng cử.
    Ngay sau đó, ông Trump tuyên bố chấp nhận quyết định của Quốc Hội, ông cho biết sẽ bảo đảm quá tŕnh chuyển giao quyền lực một cách có trật tự, đồng thời ông kêu gọi hàn gắn và ḥa giải.

    Luận Tội “Chính Trị”…
    Nhưng chính trị không đơn giản như ông Trump nghĩ, các thành viên đảng Dân chủ trong Ủy ban Tư pháp Hạ Viện đă kêu gọi ông Mike Pence sử dụng Tu chính án thứ 25 tước quyền tổng thống của ông Trump nhưng không được đảng Cộng Ḥa đồng thuận.
    Đảng Dân chủ lại một lần nữa muốn luận tội và truất phế ông Trump với lư do ông đă cố t́nh “kích động bạo lực lật đổ chính quyền Hoa Kỳ”.
    Theo ư kiến của tôi, đây chỉ là một tṛ chơi chính trị “vi hiến” v́ theo Tu chính án Thứ nhất của Hoa Kỳ về quyền tự do ngôn luận ṭa án chỉ truy tố những ai có hành động bạo lực chứ không thể truy tố những ai phát biểu ư tưởng của ḿnh.
    Sau ngày 20/1/2021, ông Trump không c̣n là tổng thống nhưng ảnh hưởng “chính trị” của ông Trump c̣n rất lớn, khi ấy đảng Dân Chủ đă nắm cả Hạ Viện lẫn Thượng Viện họ có thể sẽ tiếp tục luận tội ông.
    Nhưng không phải dễ 2/3 số nghị sĩ Thượng Viện sẽ đồng ư là ông Trump có tội, việc luận tội nếu không thành cũng đặt ông vào vị trí của một tổng thống với hai lần bị Quốc Hội luận tội.
    Trước sự kiện lịch sử này theo nhận xét của tôi đảng Cộng Ḥa những người bảo thủ sẵn sàng chấp nhận thua cuộc để bảo vệ Hiến Pháp, c̣n đảng Dân Chủ phe cấp tiến vẫn chỉ xem Hiến Pháp là luật chơi và bằng mọi giá sẵn sàng chơi tới cùng và như thế chính trị nước Mỹ càng ngày càng chia rẽ hơn.

    Tự Do Ngôn Luận Bị Đe Dọa
    Ngày 6/1/2021, khi những người biểu t́nh xông vào Quốc Hội Facebook và Tweeter đă xóa video kêu gọi những người biểu t́nh giải tán và khóa tài khoản của Tổng thống Trump.
    Sau đó Twitter đă cấm vĩnh viễn tài khoản @realDonaldTrump, c̣n Facebook có thể cũng theo chân Twitter khóa vĩnh viễn tài khoản ông Trump với lư do có nguy cơ "kích động bạo lực".
    Có những điều ông Trump nói, có những việc ông Trump làm tôi không đồng ư, nhưng không phải v́ thế mà tôi chấp nhận Twitter và Facebook “bịt miệng” ông Trump hay “bịt miệng” bất cứ ai.
    Hành động của họ không chỉ là vi phạm quyền tự do biểu đạt của ông Trump, nó c̣n vi phạm trầm trọng quyền tự do t́m kiếm, tiếp nhận và phổ biến thông tin của hằng tỷ người khắp thế giới những người cần thông tin liên quan đến ông Trump.
    Là một người nghiên cứu và viết báo tôi thấy cần bảo vệ tự do ngôn luận, tôi tin rằng hành động của Twitter và Facebook là không thể chấp nhận được.
    Việc kiểm duyệt thông tin chỉ có thể xảy ra ở các quốc gia độc tài thiếu dân chủ, việc chấp nhận “bịt miệng” một tổng thống Mỹ vô h́nh trung tạo thêm quyền lực cho các đại công ty truyền thông ngày càng trở nên những công cụ phục vụ độc quyền và độc tài.

    Là Tư Nhân Nên Có Quyền ?
    Nhiều người cho rằng Twitter và Facebook là những công ty tư nhân, họ phải được đối xử như những doanh nghiệp tư nhân thay v́ bắt họ phải tôn trọng tự do ngôn luận, điều này thiếu thuyết phục bởi v́:
    Thứ nhất, Mạng xă hội (Internet) là phát minh của Chính phủ Mỹ đưa ra cho công chúng sử dụng nhằm giúp thế giới ngày càng mở rộng hơn về mọi mặt, nhất là về tự do ngôn luận và thông tin;
    Thứ hai, theo Đạo luật khuôn phép trong Truyền thông (47 U.S.C. § 230) được Quốc Hội Mỹ ban hành năm 1996, th́ Twitter và Facebook là những trang web hay diễn đàn nơi mà chủ trang web không phải chịu trách nhiệm trước luật pháp, về thông tin của các bên thứ ba đăng tải.
    Nếu tôi viết một bài đăng trên một tờ báo mà vu khống hay mạ lỵ bên thứ ba, th́ bên thứ ba có thể kiện cả tôi lẫn tờ báo, cũng bài ấy được đăng trên các trang mạng hay Facebook th́ bên thứ ba theo Đạo Luật này chỉ có quyền kiện tôi.
    Hay có những người đưa những thông tin kỳ thị giới tính, chủng tộc, tôn giáo, hay những thông tin sai hoặc cố t́nh kích động chống đối chính phủ th́ Twitter và Facebook không bị trách nhiệm trước pháp luật.
    Chỉ có pháp luật của nước Mỹ mới có quyền phán xét việc ông Trump hay bất cứ ai làm là vi phạm pháp luật.
    Chính Đạo luật này giúp những người sáng lập các công ty tư nhân như Twitter và Facebook trở thành những người giầu nhất trên thế giới;
    Thứ ba, không gian mạng chẳng khác ǵ các dịch vụ công cộng, nơi mọi người đều có quyền như nhau trong việc tiếp cận dịch vụ của Twitter và Facebook nếu họ muốn;
    Thứ tư, tôi tôn trọng những luật riêng của Twitter và Facebook trong việc quản lư và điều hành, nhưng không phải v́ thế mà họ có quyền “kiểm duyệt” tư tưởng của những người khác chính kiến hay “quyết định đường lối biên tập định hướng thông tin";
    Thứ năm, đă là công ty tư nhân Twitter và Facebook cần độc lập với chính trị, bằng không sẽ trở thành những công cụ phục vụ chính trị, không khác ǵ các công cụ thông tin ở các quốc gia độc tài cộng sản;
    Thứ sáu, tôi có một thời gian tin rằng Twitter và Facebook là hai công ty của Mỹ, một quốc gia có truyền thống cổ vũ tự do ngôn luận, niềm tin của tôi càng ngày càng bị “sứt mẻ” và đó là bài học bắt tôi phải suy nghĩ kỹ nhất trong những ngày qua.
    Nguyễn Quang Duy
    (Đặc San Lâm Viên)
    Melbourne, Úc Đại Lợi
    12/1/2021

  7. #297
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,604
    LẠI ĐÀN HẶC???
    https://diendantraichieu.blogspot.co...%E1%BB%81u+%29
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/01...traichieu.html
    Bài quà dài, phải cắt bớt nhiều chỗ. Xin coi từ 2 đường dẫn trên

    BÀI 160: LẠI ĐÀN HẶC???
    Tin giựt gân kinh thiên động địa mới nhất khiến cả nước… ngủ gật là hạ viện lại diễn lại tuồng đàn hặc TT Trump, hồi II.
    Quư độc giả hẳn c̣n nhớ chiêu vơ đàn hặc đă được phe DC mang ra xài để t́m cách lật đổ TT Trump đă 3 lần, nhưng đều thảm bại. Lần đầu, trước khi ông Trump dơ tay tuyên thệ, đă có hai dân biểu DC cuồng điên đ̣i đàn hặc về tội ‘lừa dân để đắc cử’, chỉ là tiếng kêu trong sa mạc. Lần thứ hai, thắp nhang cầu xin công tố Mueller đưa ra một hai bằng chứng thông đồng với Nga bất kể nhỏ tới đâu để có thể đàn hặc, thất vọng tràn trề. Lần thứ ba, học được bài học, bỏ chuyện công tố điều tra lôi thôi rắc rồi mà vô hiệu, bám vào một cuộc điện đàm cho Ukraine để đàn hặc luôn, vẫn thất bại.

    Ta xem lại câu chuyện ruồi bu đàn hặc mới này.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Khi quư vị đọc được bài viết này sáng thứ bẩy 16/1/2021, th́ TT Trump c̣n tại chức đúng 4 ngày trọn vẹn và nửa ngày nữa, đồ đạc của TT Trump đă được dọn ra khỏi Ṭa Bạch Ốc rồi. Dù vậy, bà Pelosi vẫn nhất quyết đàn hặc cho bằng được.

    Nancy Patricia Pelosi is an American politician serving as Speaker of the United States House of Representatives since 2019, and previously from 2007 to 2011. Pelosi has served as a U.S. representative from California since 1987.
    Hiển nhiên, bà Pelosi và đảng DC muốn quậy tung, xé tất cả ra cho thật to, viện cái cớ cuộc biểu t́nh của đám dân ủng hộ TT Trump đă tràn vào quốc hội. Trong khi những cuộc bạo động nổi loạn của Bờ Lờ Mờ hồi mùa hè được chùm mền cho kỹ để chẳng ai thấy ǵ ghê gớm hết, th́ trái lại, cuộc biểu t́nh gần như hoàn toàn yên ổn, với đúng một cửa kính bị đập và một bà bị cảnh sát bắn chết mà chẳng ai lo điều tra xem trong hoàn cảnh nào, đă được thêm mắm thêm muối đủ kiểu, tô vẽ lại như biến cố phạm pháp đẫm máu kinh hồn nhất lịch sử cận đại Mỹ, cần phải trừng trị tất cả mọi người dính dáng, nhất là người đầu sỏ TT Trump, một cách thẳng tay và mạnh bạo nhất.

    Có những lư do chính thức bề mặt, và dĩ nhiên đằng sau mới là những lư do thực thụ.

    Phải nói ngay, phe DC trước đó đă tính một nước cờ mới lạ khác: chia để trị, mượn dao CH chém Trump. Bà Pelosi rất ‘hoành tráng’ đ̣i PTT Pence viện dẫn Tu Chánh Án 25 để lật đổ TT Trump vào giờ thứ 25.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Phe DC và TTDC cố t́nh phịa ra cái hố chia rẽ giữa TT Trump và PTT Pence, rồi cố khai thác đào cho xâu. Nhưng qua thứ hai, PTT Pence đă họp riêng với TT Trump, chứng tỏ hai người vẫn gặp nhau bàn thảo thường xuyên. Qua thứ Ba, PTT Pence viết thư chính thức cho bà Pelosi, bác bỏ chuyện viện dẫn Tu Chánh Án 25. Hết chuyện.
    Chỉ c̣n chiêu vơ đàn hặc mà phe DC tung ra hôm thứ Hai đầu tuần rồi. Qua thứ Tư, hạ viện biểu quyết đàn hặc. Báo Washington Post chạy tít khổng lồ “Lưỡng đảng đàn hặc Trump” dù chỉ có một chục trong số hơn 200 dân biểu CH ủng hộ đàn hặc.
    Trên danh nghĩa, theo phe cấp tiến, gồm đảng DC và dĩ nhiên toàn thể ban hợp ca TTDC với cái đuôi Vẹt, việc đàn hặc TT Trump dù là vào giờ thứ 25, vẫn là chuyện tuyệt đối cần thiết, không có không được, phần nhỏ là trừng phạt ‘tên tổng thống côn đồ lên cơn điên, xúi dân nổi loạn’, nhưng quan trọng hơn nữa, là v́ tương lai thể chế dân chủ của Mỹ.
    Mới nghe th́ quả là chí lư và cảm động. Dù biết là chuyện vớ vẩn chẳng đi đến đâu, nhưng phe cấp tiến v́ những lư tưởng cao đẹp nhất, v́ vấn đề nguyên tắc, v́ muốn bảo vệ tổ quốc, vẫn phải cắn răng làm.

    Có thiệt không đó?

    Theo phe cấp tiến, cái tội mới, đáng tru di cửu tộc của TT Trump là đă khích động nổi loạn -incitation to insurrection-, một tội mà họ cho là hiển nhiên và hoàn toàn ‘chính đáng để đàn hặc theo đúng Hiến Pháp’. TT Trump bị tố đă khích động bằng hai cách: thứ nhất, liên tục tung fake news là bầu cử đă có gian lận khiến cử tri CH cảm thấy bị lừa gạt, nổi giận rồi nổi loạn; và thứ nh́, kêu gọi dân chúng biểu t́nh bạo động phản đối bầu cử gian lận vào ngày 6/1. Ta xem lại hai cái tội tầy đ́nh này.
    Theo nhận định của cả thế giới, cuộc bầu cử vừa qua thực sự đă có gian lận. Theo trang mạng thiên tả Axios, có tới gần một nửa (40%) dân Mỹ cho rằng cụ Biden là tổng thống không chính danh v́ đắc cử nhờ gian lận. Ngay cả một ông giáo sư Nhật, chuyên nghiên cứu về chính trị Mỹ, cũng đă viết bài khẳng định có gian lận lộ liễu không căi được (giáo sư Akira Kimura của Đại Học Kagoshima).
    Bài quà dài, phải cắt bớt

    Một ‘con Vẹt’ DUT rất oai phong lẫm liệt phán “Luật pháp không dung thứ cho những kẻ khủng bố”. Đồng ư “một chăm phần chăm”.
    Nhưng vấn đề là thế nào là khủng bố? Khi anh du thủ du thực da đen George Floyd chết, dân da đen lợi dụng cơ hội, ào xuống đường đốt phá, cướp bóc, lửa cháy rực trời. Khi cử tri CH bất măn với gian lận bầu cử, xuống đường biểu t́nh, ngoại trừ hai ba anh khùng đập kính một cửa số quốc hội, tất cả tà tà đi ngắm cảnh, chụp h́nh kỷ niệm. Trong hai h́nh ảnh đó, quư độc giả có đủ tỉnh táo và công tâm, sẽ nghĩ h́nh ảnh nào là khủng bố không thể dung túng được?

    Khi Bờ Lờ Mờ nổi loạn cướp bóc, đốt phá, bà Kamala Harris lớn tiếng hô hào nổi loạn mạnh hơn, thành lập quỹ để trả tiền tại ngoại hầu tra cho dân nổi loạn bị cảnh sát bắt. Như vậy có là ‘incitation to insurrection’ không?
    Bà Pelosi và ông Schumer cùng cả chục dân biểu, nghị sĩ DC khoác khăn choàng cổ Phi châu, quỳ gối cả 8 phút để tưởng niệm tên du thủ du thực Floyd, và ủng hộ cuộc nổi loạn của Bờ Lờ Mờ. TT Trump kêu gọi dân chúng biểu t́nh phản đối gian lận bầu cử, kêu gọi dân chúng tôn trọng trật tự và ôn ḥa. Trong hai thái độ đó, quư độc giả có đủ tỉnh táo và công tâm, sẽ nghĩ thái độ nào là thái độ khích động nổi loạn đáng đàn hặc?

    TNS Chuck Schumer, lănh tụ khối DC tại thượng viện, đă phán rất oai, đại khái, tất cả những vụ bạo động tại quốc hội là những hành động khủng bố nội địa, cần phải trừng trị thẳng tay. (nguyên văn: “Those who performed these reprehensible acts cannot be called protesters – no, these were rioters and insurrectionists, goons and thugs, domestic terrorists… they must and should be prosecuted to the full extent of the law”).
    Bài quà dài, phải cắt bớt

    Charles Ellis Schumer is an American politician serving as the Senate minority leader since 2017. A member of the Democratic Party, Schumer is the senior United States senator from New York, a seat to which he was first elected in 1998. He is the current dean of New York's congressional delegation.
    https://thefederalist.com/2021/01/10...-mob-violence/

    Công bằng mà nói, bà Pelosi và đám chính khách DC cùng với đồng minh TTDC đă khai thác các tuyên truyền, xuyên tạc mỵ dân giỏi hơn xa đám chính khách CH và các phụ tá của TT Trump.

    Bây giờ nói chuyện thuần túy pháp lư, TT Trump có phạm tội đáng đàn hặc không?

    Giáo sư luật của Đại Học George Washington, Jonathan Turley nhận định TT Trump đă không làm ǵ vi phạm Hiến Pháp để có thể bị đàn hặc được hết. TT Trump có kêu gọi biểu t́nh, là quyền hiến định của ông, nhưng TT Trump tuyệt đối không hề có một câu nào kêu gọi nổi loạn, bạo động, hay làm chuyện ǵ phạm pháp.

    Jonathan Turley is an American attorney, legal scholar, writer, commentator, and legal analyst in broadcast and print journalism. He is a professor at the George Washington University Law School, and has testified in United States Congressional proceedings about constitutional and statutory issues.
    GS Turley cho biết ông không đồng ư với lời kêu gọi biểu t́nh của TT Trump, nhưng nếu quốc hội hấp tấp đàn hặc TT Trump th́ đó là việc làm sẽ gây hại lớn cho Hiến Pháp v́ có tính lạm quyền (lạm dụng thế đa số) quá trắng trợn, cũng như đă vi phạm quyền tự do ngôn luận của TT Trump.

    https://www.foxnews.com/politics/tru...nt-push-turley

    Lư do không chính đáng, thây kệ, có kết quả là được phải không?

    Thứ Tư rồi, hạ viện đă biểu quyết đàn hặc TT Trump thật. Một việc làm với hậu quả cực kỳ trọng đại, nhưng được quyết định trong ṿng vài tiếng đồng hồ thảo luận, không truy tố tội, không cho biện hộ, không bằng chứng, không nhân chứng, không điều tra, không luận tội. Cứ nhắm mắt bỏ phiếu rồi đếm phiếu cho có lệ v́ phe ta đằng nào cũng nắm đa số. Hết chuyện. Rồi chuyển qua thượng viện để làm thủ tục truất phế.

    Có hai vấn đề lớn:

    1. Thứ nhất, thượng viện đang nghỉ, chỉ họp lại sau ngày 20/1/2021, tức là sau khi TT Trump đă măn nhiệm, đă rời Ṭa Bạch Ốc rồi. Như vậy, c̣n đ̣i truất phế ǵ nữa?
    Giáo sư luật của Đại Học Harvard, ông Alan Dershowitz nêu lên một vấn đề có tính nguyên tắc. Theo ông, việc truy tố và đàn hặc một tổng thống trong ṿng một vài tiếng đồng hồ thảo luận có tính cách quá vội vă, không đủ thời giờ để luận tội bất cứ ai hay cho bất cứ ai có thời giờ bào chữa, sặc mùi đ̣n phép chính trị. Đă vậy thượng viện sẽ họp để đàn hặc, truất phế tổng thống sau khi tổng thống đă rời Ṭa Bạch Ốc, tức là đă quá muộn, mà Hiến Pháp cũng không hề cho phép đàn hặc cựu tổng thống, ghi rơ mục đích của đàn hặc là “to remove a president”, chứ không có ghi “to punish a former president”.

    Alan Morton Dershowitz is an American lawyer known for his work in U.S. constitutional law and American criminal law, and for controversial political views. He taught at Harvard Law School from 1964 through 2013, where he was appointed as the Felix Frankfurter Professor of Law in 1993.
    Quan điểm của ông Dershowitz được ông Michael Luttig, cựu thẩm phán ṭa kháng án khu vực 4 (4th District Court of Appeals) xác nhận là Hiến Pháp không có ghi việc đàn hặc một cựu tổng thống, mà chỉ ghi việc đàn hặc để lôi tổng thống ra khỏi chức vụ -remove a president.

    John Michael Luttig is an American lawyer and a former United States Circuit Judge of the United States Court of Appeals for the Fourth Circuit.
    Thượng nghị sĩ Lindsey Graham nhận định việc đàn hặc một tổng thống mà không cần điều tra, thảo luận, nhân chứng, bằng chứng,… một cách gấp rút trong vài tiếng đồng hồ của hạ viện sẽ mở ra một tiền lệ cực kỳ nguy hiểm cho các tổng thống khác trong tương lai. Mà cũng là một cách mời gọi bạo động rối loạn luôn.

    Lindsey Olin Graham is an American politician who serves as the senior United States Senator from South Carolina, a seat he has held since 2003. A member of the Republican Party, Graham has served as chairman of the Senate Committee on the Judiciary since 2019.
    Kẻ này thấy pháp lư của đảng DC Mỹ sao mà giống hệt pháp lư của cái đảng đỉnh cao trí tuệ loài khỉ vậy.
    https://www.theepochtimes.com/democr...g-2021-01-10-4
    Theo TTDC, phe DC muốn đàn hặc, cho dù không c̣n chuyện truất phế th́ thượng viện vẫn có thể trừng phạt bằng cách cấm TT Trump không được ra tranh cử hay giữ bất cứ chức vụ liên bang nào nữa, tức là chặn không cho ông ra tái tranh cử năm 2024.

    2. Thứ nh́, muốn kết án, vẫn cần phải có 2/3 thượng nghị sĩ hay 67 người chấp nhận, là điều rất khó có được khi DC chỉ có 50 phiếu. Cần tới 17 ông bà CH đồng ư. Vụ đàn hặc trước đây đă thất bại khi phe DC chỉ chiêu dụ được đúng một ông Mitt Romney phản TT Trump. Ngay cả trong khối DC, thượng nghị sĩ Manchin đă tuyên bố đây là việc làm sai trái, ill-advised, v́ đương nhiên sẽ không đủ túc số để đi đến kết quả ǵ. TNS Schumer, lănh tụ khối đa số DC cũng có vẻ lạnh nhạt, cho biết ưu tiên của thượng viện bây giờ là cản COVID và lo gói cứu trợ.

    Willard Mitt Romney is an American politician, businessman and former presidential candidate who has served as the junior United States senator from Utah since January 2019.
    Lư do không chính danh, kết quả chẳng có ǵ đáng nói, vậy tại sao đàn hặc?

    Nhiều người đă bàn về vài lư do chính:
    1) triệt hạ uy tín của TT Trump để sau này, ông không c̣n có tiếng nói nào nữa trong quần chúng, và quan trọng nhất, chẳng thể ra tái tranh cử hay lập đảng mới được;
    2) đánh đ̣n thù v́ quá ghét TT Trump, không thể để ông ra đi mà không bị giáng một đ̣n cuối cùng trên đầu, đi vào lịch sử như tổng thống đầu tiên và duy nhất bị đàn hặc hai lần cho dù không bị truất phế; và
    3) triệt tiêu luôn tương lai chính trị của tất cả các con của ông luôn, kể cả con gái Ivanka và con rể Jared Kushner.

    Những lư lẽ này nghe có vẻ như con dao hai lưỡi. Hiển nhiên sẽ khích động cử tri DC ghét TT Trump thêm, nhưng mặt khác cũng sẽ khích động cử tri của TT Trump cuồng mê Trump hơn nữa. Một số cử tri và chính khách CH lạnh cẳng, đă bỏ TT Trump khi tỷ lệ hậu thuẫn của ông rớt từ 83% xuống đâu 75% theo Real Clear Politics. Tuy nhiên số người c̣n ủng hộ th́ lại là những người ủng hộ mạnh hơn nhiều. Chưa ai biết hậu quả sẽ như thế nào trong các bầu cử tới, chẳng hạn năm 2022, chỉ biết là t́nh trạng phân hóa chính trị đă lún sâu thêm vài trăm thước.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Đàn hặc bây giờ đă mất hết ư nghĩa, mất hết cái ‘uy’ của nó. Từ một biện pháp cuối cùng để cản một tổng thống làm bậy có hại cho quốc gia, chỉ được sử dụng có hai lần trong gần 300 năm lịch sử chính trị Mỹ, đàn hặc đă biến thành tṛ chơi chính trị để đối lập đánh phá tổng thống, sử dụng tới hai lần trong ṿng hai năm cho một tổng thống.
    Tiếp tục kiểu này, trong tương lai, ta sẽ thấy đàn hặc liên tục không ngừng, bất cứ khi nào hạ viện dưới tay của đối lập. Bây giờ phe DC có thể dùng chiêu vơ này, th́ mai này, đảng CH cũng sẽ không bỏ qua dịp đáp lễ. Không xa lắm đâu, hai năm nữa thôi, 2022 nếu CH chiếm lại đa số tại hạ viện là ta có quyền trông chờ phe CH đàn hặc cụ Biden. Mà thật ra, cũng không cần hai năm đâu. Một dân biểu CH đă tuyên bố sẽ đệ nạp kiến nghị đàn hặc cụ Biden ngay sau khi cụ tuyên thệ v́ những tham nhũng ăn tiền của Trung Cộng và Ukraine.

    Bài quà dài, phải cắt bớt

    Cụ Biden nghĩ sao?

    Trước hết, phải nhắc lại, cụ Biden đă từng dơng dạc tuyên bố cụ chủ trương hàn gắn, bước qua quá khứ đấm đá để cùng nhau xây dựng lại nước Mỹ. Nghe rất đáng nể. Nhưng nh́n lại thực tế: đàn hặc là cách hàn gắn sao? Nhất là đàn hặc cuội?
    Cụ Biden nói một đàng, đảng DC làm một nẻo. Trống đánh xuôi kèn thổi ngược? Hay là bà Pelosi và đám dân biểu DC coi cụ Biden như ruồi? Cụ Biden tức giận không? Thưa không. Đúng theo mô thức chùm mền trốn dưới hầm, cụ Biden đă tuyên bố cụ không có ư kiến về chuyện đàn hặc, đó là việc làm của hạ viện, sẽ để hạ viện tùy tiện.
    Qua sự kiện này, ta thấy hé mở cánh cửa để nh́n vào con người của tổng thống mới: chỉ cần cái chức tổng thống thôi, ngoài ra, bất cần hết: thụ động, tránh lấy quyết định, chấp nhận lănh đạo sau lưng tất cả mọi người, từ bà Pelosi tới cụ Sanders và cô dân biểu nhí Ocasio-Cortez, cho tới nội các, tuyệt đại đa số đều là tay chân cũ của TT Obama. Câu hỏi khổng lồ: ai sẽ là người thực sự nắm quyền trong chính quyền DC? Câu trả lời hiển nhiên nhiều người biết rơ mà chưa dám nói lớn: đó là … bà Pelosi trước mặt, và cựu TT Obama sau rèm.

    Alexandria Ocasio-Cortez, also known by her initials AOC, is an American politician serving as the U.S. representative for New York's 14th congressional district since 2019. The district includes the eastern part of the Bronx, portions of north-central Queens, and Rikers Island in New York City.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Tin mới nhất: cụ Biden một mặt kêu gọi thượng viện cần xúc tiến việc phê chuẩn nội các của cụ càng sớm càng tốt, mặt khác kêu gọi quốc hội đừng nên quên có rất nhiều chuyện lớn cần phải làm. Dịch ra tiếng nôm cho quư vi: cụ Biden đánh tiếng không muốn đàn hặc che lấp những ngày đầu ‘cô dâu mới về nhà chồng’ cực quan trọng của cụ.
    Vấn đề là có ai nghe cụ nói ǵ hay không. Hay là… nobody cares!
    ĐỌC BÁO MỸ:
    Cụ Biden Hối Thúc Thượng Viện – Politico:
    https://www.politico.com/news/2021/0...459169?cid=apn
    Cụ Biden Bị Đàn Hặc Hại – Real Clear Politics:
    https://www.realclearpolitics.com/ar...er_145045.html
    15 Comments
    Bài quà dài, phải cắt bớt. Xin coi từ đường dẫn trên

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •