Page 43 of 43 FirstFirst ... 333940414243
Results 421 to 424 of 424

Thread: Lượm lặt đó đây

  1. #421
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,726
    Viện Dưỡng Lăo: Chuyện Xưa, Chuyện Nay

    https://www.tvvn.org/vien-duong-lao-...en-nay-lltran/
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/05...huyen-nay.html

    Viện Dưỡng Lăo: Chuyện Xưa, Chuyện Nay – lltran
    March 26, 2021 | by Ban Tu Thư | 0


    Viện dưỡng lăo, nhà [cho người] già hay “nursing home” là mấy chữ khó khăn cho người nghe, nhất là những người cao niên. Không mấy ai hoan hỷ nghe hay muốn bàn chuyện viện dưỡng lăo v́ h́nh ảnh các cụ cao niên lọm khọm, cô đơn ngồi ngó trời ngó đất là một ám ảnh nặng nề. Người trẻ th́ chuyện “dưỡng lăo” xa vời qua, “c̣n lâu mới tới phiên ḿnh”. Người già th́ sợ hăi trước viễn tượng sống buồn bă, cô đơn giữa những người xa lạ. Người chưa già lắm th́ xao xuyến, băn khoăn và lo âu khi phải t́m hiểu về viện dưỡng lăo cho thân nhân.
    Chuyện cá nhân th́ riêng tư như thế nhưng chuyện cộng đồng, quốc gia th́ cả một chính sách cần thiết hầu trợ giúp, chăm nom hiệu quả hơn các công dân luống tuổi, những người không c̣n khả năng tự chăm nom. Đại dịch Covid 19 thổi qua địa cầu, cư dân sống trong viện dưỡng lăo là những người nhiễm bệnh và tử vong ở mức cao nhất. Các con số ấy đă đánh thức thế giới và nhà cầm quyền nơi nơi đă bắt đầu chú ư hơn đến viện dưỡng lăo. Tại Hoa Kỳ, khi thuốc chủng ngừa có mặt, cư dân viện dưỡng lăo là những người ưu tiên trên danh sách chủng ngừa v́ họ là những người dễ nhiễm bệnh lại sinh sống trong môi trường chung đụng với nhiều người khác. Tại những quốc gia khác, cách giải quyết vấn nạn nhiễm trùng trong các trung tâm dưỡng lăo sẽ nói lên phần nào tương lai của các cư dân luống tuổi sinh sống ở địa phương ấy. Sức khỏe, tính mạng của họ có được xem trọng hay không qua các chính sách y tế dành cho người già.
    Mức tử vong của người già trong viện dưỡng lăo do trận đại dịch Vũ Hán đă khơi dậy những bất b́nh từ cư dân Hoa Kỳ, và họ đ̣i chính quyền thay đổi chính sách kiểm soát, theo dơi hoạt động của viện dưỡng lăo để trợ giúp người già đắc lực hơn, không thể để họ chết như rạ như việc đă xảy ra. Tất nhiên các vấn nạn ấy không là điều mới mẻ mà là hệ quả của những hoạt động cũ. Lịch sử đă chứng minh điều ấy. Để hiểu rơ hơn, ta cần xem xét những dữ kiện từ lịch sử của viện dưỡng lăo, bắt đầu từ đâu và đă diễn tiến, phát triển ra sao; các nguyên nhân nào đă thay đổi cái nh́n của xă hội về tuổi già.
    Tại Hoa Kỳ, số người già tuổi 85 trở lên mỗi ngày một đông, cư dân sống lâu hơn mức liệu định của xă hội nên ta chưa có các chính sách rơ ràng hầu giải quyết các vấn nạn y tế, xă hội liên quan đến tuổi già. Người già sức lực kiệt quệ …như chuối chín cây… cần được chăm sóc cẩn thận về sức khỏe cũng như được trợ giúp trong các nhu cầu cá nhân. Có cụ cần được cho uống thuốc men hằng ngày v́ không c̣n minh mẫn để tự sử dụng các món thuốc cần thiết. Có cụ mất cả khả năng tự tắm rửa, thay quần áo. Rất ít những cư dân luống tuổi được gia đ́nh chăm sóc đầy đủ. Số c̣n lại trông nhờ vào các dịch vụ công cộng và tùy địa phương họ sinh sống, phẩm chất cũng như số lượng của các dịch vụ ấy thay đổi.
    Ngày nay, viện dưỡng lăo, “nursing home” hoặc “skilled nursing home”, thường bao gồm cả dịch vụ y tế, cung cấp các bữa ăn và đôi khi cả các dịch vụ giải trí để ngày tháng bớt nhàm chán. Ta lại có cả các trung tâm phục hồi, rehabilitation, dành cho các cụ luống tuổi hồi phục sau cơn bạo bệnh sau khi rời bệnh viện và trở về nhà (nhưng chưa cần mức chăm sóc tại viện dưỡng lăo). Các trung tâm chăm sóc ấy c̣n có cả nơi dành riêng cho những người đă bị lẫn (dementia); tạm hiểu là đủ mọi loại và mức độ chăm sóc từ trợ giúp, phục hồi đến trông nom toàn phần. Cách “phân chia” dịch vụ thành nhiều phần như thế là một kiểu mẫu làm ăn buôn bán, càng nhiều dịch vụ, mức phí tổn càng cao.

    Các bài phân tích dịch vụ y tế cho ta thấy được vài điều quan trọng, sự thay đổi theo thời gian, đi ngược về lịch sử từ thế kỷ XVII.
    Cuốn sách “Old and Sick in America: The Journey Through the Health Care System” của Tiến Sĩ Muriel R. Gillick, trong những năm 1600 – 1700, khi người Âu Châu chiếm lănh châu Mỹ, họ mang theo các tập quán sinh sống kể cả việc thành lập “almshouse” tạm dịch là “nhà tế bần” [của tư nhân] dành cho những người không được chăm nom bởi thân nhân hoặc láng giềng; cộng đồng hay quận hạt, chính quyền địa phương.

    Since the introduction of Medicare and Medicaid in 1965, the American health care system has steadily grown in size and complexity. Muriel R. Gillick takes readers on a narrative tour of American health care,...

    Muriel R. Gillick, MD, a physician specializing in geriatrics and palliative care, is a professor in the Department of Population Medicine at Harvard Medical School. ...
    Nhà tế bần không chỉ dành cho người già yếu mà c̣n nhận cả các trẻ mồ côi, người khuyết tật hoặc kẻ lang thang không nhà, cung cấp chỗ ở cũng như các bữa ăn.
    Đến những năm 1800 – 1900, nhà tế bần là nơi duy nhất cung cấp một số dịch vụ cần thiết cho người nghèo khó, những người không thân nhân để nương tựa. Măi đến đầu thế kỷ XX, ta mới thấy nhà “dưỡng lăo” hay “old age home” ra đời tại Hoa Kỳ. Nhà “tế bần” trở thành nơi dành cho những người bệnh tật, nghiện ngập và không c̣n là nơi dành cho người nghèo khó nữa. Người nghèo khó, “worthy poor”, được hiểu là những người không có khả năng làm việc để sinh sống và cũng không có thân nhân để nương tựa.
    Nhà dưỡng lăo thủa ấy thường do các tổ chức tôn giáo hoặc các nhóm đồng chủng / hội ái hữu như Evangelicals, Jewish people, Germans… thành lập và điều hành v́ tin rằng họ có trách nhiệm chăm sóc những người “cùng hội cùng thuyền”. Từ đó ta có Boston’s Home for Aged Woman, Indigent Widows’ and Single Women’s Society in Philadelphia và các trung tâm chăm sóc người già khác.
    Các nhà dưỡng lăo này thường nhỏ, chỉ có khoảng 30-50 giường; với một lệ phí khiêm nhường, cư dân có chỗ ăn và ở nhưng đủ khả năng dọn dẹp chỗ ngủ và tự vào pḥng ăn mỗi ngày.
    Vào thời khủng hoảng kinh tế, thập niên 30 của thế kỷ trước, xă hội cần nhiều nhà dưỡng lăo hơn nữa v́ số cung thấp hơn mức cầu rất xa. Mức dịch vụ cung cấp tại nhà tế bần trở nên tồi tệ [thiếu tiền tài trợ] nên bị xă hội lên án nặng nề.
    Các nhà lập pháp thủa ấy cho rằng một ngân sách khiêm nhường để chăm sóc người già sẽ tiết kiệm được các khoản tiền điều hành nhà tế bần. Từ đó, đạo luật An Sinh Xă Hội, the Social Security Act, ra đời năm 1935, bao gồm cả chương tŕnh Trợ Giúp Người Già, the Old Age Assistance (OAA) program, tài trợ cả người nghèo không nơi nương tựa.
    Để xóa bỏ nhà tế bần, chương tŕnh OAA không trợ cấp cho người cư trú, v́ vậy họ di chuyển sang các nhà dưỡng lăo của tư nhân. Thấy có tiền trợ cấp từ chính phủ, các công ty buôn bán đứng ra thành lập “trung tâm dưỡng lăo”, quy mô hơn, rộng lớn hơn để kiếm tiền v́ có thể kiếm lời từ việc chăm sóc người cư trú hợp lệ. Nghĩa là từ “nhà” sang “viện” hoặc “trung tâm” dưỡng lăo. Cách hoạt động này đánh dấu việc chính quyền tham dự vào việc điều hành viện dưỡng lăo [chi tiền nên có quyền điều khiển] của các công ty / tổ chức tư nhân ngày nay.
    Một thập niên sau, năm 1946, Quốc Hội ban hành Hill-Burton Act cho phép nhà dưỡng lăo được thành lập / xây cất chung với bệnh viện và cho phép chính phủ kiểm soát các hoạt động ấy. Viện dưỡng lăo trở thành nơi cung cấp các dịch vụ y tế [ở mức độ thấp hơn bệnh viện], tạm hiểu là viện dưỡng lăo chuyển từ hệ thống an sinh (welfare) sang hệ thống y tế (healthcare) và theo các tiêu chuẩn hoạt động riêng.

    Theo bà Gillick, người Hoa Kỳ trong thập niên 50 xem hệ thống y tế công cộng như bệnh viện, và viện dưỡng lăo khi nằm sát bên bệnh viện cũng là một loại bệnh viện dù không có mặt bác sĩ thường xuyên.
    Các trung tâm dưỡng lăo liên bang sinh sôi nảy nở rầm rộ; một số chịu nhiều tai tiếng và bị đóng cửa v́ kém tiêu chuẩn y tế và an toàn. Năm 1965, tu chính Medicare & Medicaid được thêm vào đạo luật Social Security Act th́ việc thành lập và điều hành viện dưỡng lăo trở thành một ngành kỹ nghệ, buôn bán làm ăn rầm rộ như mọi ngành kỹ nghệ khác.
    Đến giữa thập niên 70 th́ số viện dưỡng lăo gia tăng 140% và mức buôn bán gia tăng 2000%. Số lượng gia tăng nhưng phẩm chất của viên dưỡng lăo lại sút giảm. Đến nỗi các trung tâm này bị gọi là “nơi dừng chân & chết” hay “park and die facilities”. Thượng Nghị Sĩ / Dân Biểu David Pryor đă gọi viện dưỡng lăo là nơi nằm giữa xă hội và nghĩa địa, “halfway houses between society and the cemetery.” Từ thời điểm này, chính phủ Hoa Kỳ tiếp tục kiểm soát để duy tŕ các tiêu chuẩn y tế áp dụng tại viện dưỡng lăo.

    David Hampton Pryor is an American politician and former Democratic United States Representative and United States Senator from the State of Arkansas. Pryor also served as the 39th Governor of Arkansas from 1975 to 1979 and was a member of the Arkansas House of Representatives from 1960 to 1966.
    Người nghèo khó, không có nguồn lợi tức nào khác, cư trú tại những viện dưỡng lăo tài trợ bởi Medicaid. Ở đó, mỗi pḥng thường có 3 – 4 giường và những chiếc tủ đứng có khóa cho mỗi người cư trú sử dụng nên pḥng ốc thường chật chội. Tại những viện dưỡng lăo dành cho người khá giả, thân nhân thường phàn nàn về phẩm chất dịch vụ mà họ phải trả tiền. Và khi bất b́nh, khách hàng thường t́m kiếm những nơi trú ngụ vừa ư hơn, tương xứng với món tiền phải trả. Nhu cầu này dẫn đến sự xuất hiện của các trung tâm cung cấp dịch vụ trợ giúp người già, assisted living vào thập niên 80; mức độ trợ giúp tùy thuộc vào sự cần thiết của người trú ngụ, từa tựa như nhà trọ và không mấy liên quan đến “y tế” như viện dưỡng lăo.
    Nói chung, mùi tiền bạc thu hút người buôn bán đến làm ăn qua việc cung cấp dịch vụ “trợ giúp người già”. Kỹ nghệ này cũng nhanh chóng phát triển, nhanh chóng đến nỗi nhiều tài phiệt bỏ cuộc v́ mức lời lăi không như họ mong muốn: Xây cất một ṭa nhà th́ dễ dàng nhưng chăm sóc người cư trú trong các ṭa nhà ấy là việc khó khăn; cách chủ nhà hoạt động [làm ăn buôn bán] ảnh hưởng sâu đậm đến đời sống của người cư trú, nhất là những người đau yếu, sức khỏe ṃn mỏi, không c̣n minh mẫn để tự chăm sóc. Kỹ nghệ này chú trọng sức khỏe thể xác, theo tiêu chuẩn tối thiểu của chính phủ như bữa ăn, vệ sinh thân thể cho người cư trú. Để đạt đủ tiêu chuẩn chăm sóc người già, ta cần nhiều yếu tố nhất là sự hiểu biết về y tế của chủ nhà và nhân viên làm công việc chăm sóc.
    Những kiểu mẫu mới bắt đầu xuất hiện, nhà dưỡng lăo chú trọng đến tâm thần của người cư trú ngoài sức khỏe thể xác, con số này rất khiêm nhường, chưa mấy phổ thông.
    Dù mức tử vong tại viện dưỡng lăo do đại dịch Vũ Hán là một con số kinh hoàng, 170,000+ con người trên toàn quốc, viện dưỡng lăo vẫn là nơi cư trú thiết yếu cho người già nghèo khó v́ các trung tâm trợ giúp, assisted living facilities, không nhận chăm sóc người nghèo trong khi viện dưỡng lăo, nursing home, được tài trợ bởi chính phủ Hoa Kỳ qua chương tŕnh Medicaid.
    Tính đến hôm nay, chăm sóc người già là một kỹ nghệ lớn trị giá khoảng 100 tỷ mỹ kim hàng năm, tài trợ bởi Medicaid và nguồn tài lực tư nhân. Câu hỏi khiến các nhà xă hội băn khoăn là làm thể nào để kiểm soát, theo dơi hoạt động của các trung tâm chăm sóc người già này hiệu quả hơn, tránh được các vấn nạn xảy ra trong thời đại dịch?

  2. #422
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,726
    Chủ nghĩa tư bản – Tầm quan trọng của Công sản

    http://www.caidinh.com/trangluu/vanh...nghiatuban.htm
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/05...ong-cua-c.html


    Chủ nghĩa tư bản – Tầm quan trọng của Công sản
    Nhờ những phương tiện thông tin toàn cầu, trong thế giới hôm nay, chúng ta có cảm tưởng thế giới của chúng ta nhỏ lại như cái làng, cái xă thủa nào. V́ mỗi ngày, chúng ta chỉ cần dành ra tối thiểu từ 15 đến 30 phút, ngồi trước cái tivi nhỏ bé đặt trong căn nhà ấm cúng, chúng ta có thể biết được tin tức khắp thế giới. Nhân họa như chiến tranh. Thiên họa như lũ lụt, động đất, sóng thần, hoả hoạn. Và thật nhiều các tin tức khác trên toàn thế giới. So với trên một thế kỷ trước, hay hiện nay trong các chế độ độc tài, th́ nhiều những biến cố xẩy ra ở trong một làng, xă, quận, tỉnh hay trong một quốc gia, chúng ta cũng không biết, v́ không được thông tin, hay chưa có những phương tiện để tiếp nhận thông tin như xă hội hôm nay.
    Theo Peter Barnes viết trong Chủ Nghĩa tư bản phiên bản 3.0. Hướng dẫn cách giành lại Công sản. Cho biết, hiện nay trên hành tinh chúng ta đang sống có trên 6 tỷ người, trong số trên sáu tỷ người, chỉ được con số lẻ của sáu tỷ, khoảng từ 5 đến 7 trăm triệu được sống trong bầu khí tự do, theo chủ nghĩa tư bản, được hưởng một số quyền tương đối về con người, được làm chủ một số tài sản. Nhưng như Mỹ Quốc có trên ba trăm triệu dân, th́ tổng sản lượng tài sản chung của cả quốc gia, chỉ nằm trong tay một thiểu số có 5% dân số. Tổng sản lượng của 5% này nắm trong tay 95% Công sản cả nước. Còn 95% dân số chỉ làm chủ vỏn vẹn 5% tài sản của cả quốc gia. Mức chênh lệch, bất công quá cách biệt. Nên chủ nghĩa tư bản cũng c̣n có giai cấp chiếu trên, chiếu dưới. Tương tự như giai cấp thượng lưu và giai cấp cùng đinh trong các chế độ phong kiến thủa xưa; nay là giai cấp giầu có, có quyền lực, và giai cấp vô sản. Ngoài ra, có những Công sản mà đáng ra mỗi con người khi đă sinh ra đều được có quyền hưởng, nhưng v́ không biết, đă bị giới có nhiều quyền, nhiều tiền, tước đoạt một cách mặc nhiên.

    Peter Barnes is an American entrepreneur, environmentalist, and journalist.


    Chủ Nghĩa tư bản phiên bản 3.0
    Chúng ta nên biết về Công Sản, v́ đây là quyền lợi thiết thân của mỗi người được hưởng từ khi sinh ra cho đến lúc ĺa đời, v́ không biết, ta đă bị tước đoạt mất. Giới tước đoạt là một thiểu số 5 phần trăm các công ty, ngân hàng đang nắm vận mệnh tài chánh trên toàn cầu. Dưới đây là những Công Sản thuộc về quyền của mỗi người:

    – Thiên nhiên như: không khí, nước, DNA, quang hợp, hạt giống, đất trồng, sóng radio, khoáng sản, động vật, thực vật, chất kháng sinh, đại dương, ngư trường, nước ngầm, sự yên tĩnh, đầm lầy, rừng, sông, hồ, năng lượng mặt trời, năng lượng gió.
    – Cộng đồng: đường phố, sân chơi, lịch, lễ nghi, đại học, thư viện, nhà bảo tàng, bảo hiểm xă hội, luật, tiền, tiêu chuẩn kế toán, thị trường vốn, thể chế chính trị, thị trường của nhà nông, chợ đen, mạng rao vặt.
    – Văn hóa: ngôn ngữ, triết học, tôn giáo, vật lư, hóa học, nhạc cụ, nhạc cổ điển, Jazz, ba lê, hip-hop, thiên văn học, internet, tần số truyền thông, truyền h́nh, y khoa, sinh học, toán học, phần mềm.

    Chỉ cần đề cập đến thứ Công Sản tự nhiên khi con người chưa có th́ Tạo Hóa đă ban sẵn cho con người như: không khí để thở, nước sạch để dùng, năng lượng mặt trời, gió, và vô vàn những tài nguyên có sẵn trên đất, hay nằm sâu trong ḷng đất, giữa biển khơi, con người dần dà t́m kiếm và khám phá ra. Ta mới cảm nhận được những kỳ công của Tạo Hóa. Nhưng những kỳ công này cũng đ̣i hỏi con người phải xử dụng hợp lư, vun bồi, tô điểm thêm vào những kỳ công đă được tạo dựng, không sử dụng thái quá, và tệ hại hơn nữa là, phá hủy những cái đẹp của công tŕnh tạo dựng cho con người và các sinh vật.
    Dưới đây chúng ta nên nh́n lại chủ nghĩa tư bản đă lần lượt diễn tiến qua những giai đoạn như thế nào?

    1.- Tạm gọi là chủ nghĩa tư bản phiên bản 1.0

    Từ chủ nghĩa tư bản khan hiếm đến chủ nghĩa tư bản thặng dư.
    Vào khoảng năm 1950, chủ nghĩa tư bản bước vào một gia đoạn mới. Trước đó nạn nghèo đói rất phổ biến ở Mỹ. Tiền công thấp, công việc vất vả, và sự thất nghiệp chực chờ ập xuống hầu hết các gia đ́nh. Vào những năm 1930, tỷ lệ thất nghiệp lên đến 25%.
    T́nh h́nh này đă thay đổi trong thời kỳ tiếp theo sau thế chiến thứ II. Năm 1958, nhà kinh tế học John Kenneth Galbraith viết một cuốn sách bán rất chạy nhan đề The Affluent Society (xă hội sung túc) trong đó ông cho thấy đối với hầu hết người Mỹ, sự khan hiếm hàng hóa nay đă lui về quá khứ. Ông nhận xét.
    “người dân thường nay đă hưởng được những tiện nghi, thực phẩm, các phương tiện giải trí, phương tiện đi lại cá nhân và nước máy tư gia, mà cách đây một thế kỷ, thậm chí người giầu cũng không có”. “Sự thay đổi này lớn đến nỗi có nhiều thứ, người ta thậm chí không nhận ra đó chính là nhu cầu cá nhân của ḿnh. Người ta chỉ bắt đầu ư thức khi những nhu cầu đó được tổng hợp, giải thích, và khuyến khích bởi ngành quảng cáo và bán hàng, và nhờ vậy mà hai ngành này trở thành những nghề quan trọng và tài năng nhất của chúng ta”. (Trích chủ nghiă tư bản Phiên bản 3.0 của Peter Barnes).

    John Kenneth Galbraith OC, also known as Ken Galbraith, was a Canadian-American economist, public official and diplomat, and a leading proponent of 20th-century American liberalism.

    The Affluent Society
    Trước năm 1950, nền kinh tế không cung ứng được đầy đủ những thứ người ta cần. Nói cách khác, cầu vượt cung, và có thể gọi giai đoạn đó là chủ nghĩa tư bản khan hiếm. Và có thể đặt cho nó là chủ nghĩa tư bản phiên bản 1.0

    2.- Chủ nghĩa tư bản phiên bản 2.0

    Sau thay đổi này, chúng ta chuyển qua chủ nghĩa tư bản thặng dư.
    Trong phiên bản này, các công ty sản xuất hàng hóa không hạn chế; vấn đề của họ là t́m được người mua. Phải tiêu tốn một khoảng GDP lớn để làm cho người ta muốn mua những sản phẩm họ không cần. Và thời hạn trả chậm được kéo dài thoải mái, để có thể bán được những sản phẩm đó.
    Có thể mô tả bước chuyển biến lịch sử này một cách khác. Cách đây một thế kỷ, cái chúng ta thiếu nhất chính là hàng hóa. V́ vậy cũng dễ hiểu khi người ta hy sinh hết mọi thứ để làm ra hàng hóa cho được, và chủ nghĩa tư bản rất sành sơi việc này. Ngày nay chúng ta đă thừa mứa với những sản phẩm cho nhiều nhu cầu, và những cái chúng ta thiếu cũng đă khác trước. Theo tôi, trong các tầng lớp trung lưu, những thứ khan hiếm nhất là thời gian, quan hệ, và cộng đồng. Đối với người nghèo hàng hóa vẫn thiếu, nhưng không phải thiếu v́ sản xuất không đủ, thiếu là do người nghèo không có đủ tiền để mua. Nói cách khác, cái thiếu quan trọng nhất chính là thu nhập.
    Cũng vậy, trong thời kỳ đầu của chủ nghĩa tư bản, đất đai, tài nguyên, và điểm đổ chất thải đầy rẫy; cái thiếu nhất chính là vốn huy động được. V́ vậy người ta đă đặt ra những luật và lệ để dành ưu tiên nhất cho vốn. Tuy nhiên, sang thế kỷ 21, t́nh h́nh đă khác đi. Như nhà kinh tế học Joshua Farley đă nhận định,
    “Nếu chúng ta cần thêm cá trong bữa ăn, th́ cái thiếu không phải là thuyền đánh cá, mà chính là cá. Nếu chúng ta cần thêm gỗ, cái thiếu không phải là xưởng cưa, mà chính là cây”. Chúng ta coi, hay đặt tên cho thời kỳ này là phiên bản 2.0.

    Joshua Farley
    Ecological economics, development economics, economic globalization

    3.- Sẽ chuyển đến chủ nghĩa tư bản phiên bản 3.0 trong tương lai.

    Hiểu qua chủ nghĩa tư bản từ khởi đầu đến cuối thế kỷ 20, có nhiều bất cập, bất công, qúa lạm dụng Công Sản; tận dụng khai thác công sản thiên nhiên, và thải quá nhiều khí thải Carbon vào khí quyển, đổ xuống ḍng sông những chất cặn bă làm ô nhiễm ḍng nước, ô nhiễm nguồn nước ngầm, hủy diệt môi trường. Chủ Nghĩa kinh tế tư bản Phiên bản 1.0 từ đầu đến giữa thế kỷ thứ 19. Bước sang chủ nghĩa kinh tế tư bản phiên bản 2.0 cho đến ngày nay, đă làm thay đổi diện mạo và cơ cấu của trái đất. Mặc dầu đă được cảnh báo rằng, trái đất đang gặp nguy hiểm, nó vẫn tiếp tục như cũ, tựa như một động cơ hơi nước bất kham không có bộ điều tốc. Nó đă xây nên hàng núi của, nhưng rất nhiều của cải đó được lấy ra từ Công Sản mà chúng ta chưa nhận biết ra, và phần lớn trong số đó cũng chẳng giúp chúng ta có thêm hạnh phúc. Những tác nhân chính của chủ nghĩa tư bản, là do các công ty chuyên tối đa hóa lợi nhuận, thực chất đă vượt ngoài tầm kiểm soát, và thành quả từ nỗ lực của các công ty này.

    Tại sao chủ nghĩa tư bản thặng dư lại hành xử như vậy?

    Có thể là do chúng ta cứ toàn thuê những giám đốc điều hành xấu, nhưng tôi lại không nghĩ như vậy. Lỗi chính là do hệ điều hành, mà cũng c̣n do lỗi của các cơ quan công quyền không quan tâm đủ về địa hạt luân lư đạo đức của xă hội. Tạo lư cớ cho các giám đốc điều hành phải hành động, không nghĩ ǵ đến thế hệ tiếp theo, mà chỉ nghĩ đến lời lỗ trong quư sau. Điều này cho thấy, nếu chúng ta muốn thay đổi những kết quả của chủ nghĩa tư bản phiên bản 2.0, chúng ta phải nâng cấp hệ điều hành giữa các công ty và công quyền.
    Trên hành tinh nhỏ bé có sự sống của chúng ta hôm nay, có nhiều chủng loại, có những loài đă bị tận diệt v́ con người, và con người th́ sinh sôi nẩy nở đến con số trên 6 tỷ. Nếu chúng ta, những nhà tư bản, những đại công ty, những ngân hàng lớn, không nghĩ đến hậu vận của các thế hệ sau, hậu vận của trái đất, mà chúng ta chỉ nghĩ đến lợi nhuận. Chắc chắn trái đất này sẽ bị lâm nguy, các thế hệ sau của chúng ta sẽ gặp khốn đốn. V́ càng ngày, các nước có công nghiệp lớn càng thải nhiều khí thải vào bầu trời, nhiệt độ trái đất nóng dần, băng tan, mực nước biển dâng lên, khí hậu thay đổi bất thường gây hạn hán và băo lụt. Càng thải nhiều chất cặn bă xuống các ḍng sông, càng hủy diệt nhiều môi trường sống của các sinh vật khác, và cũng hủy diệt chính môi trường sống của con người.

    Công Sản là chi?

    Công Sản là tài sản Tạo Hóa đă ban sẵn cho con người cùng muôn loài được hưởng từ khi vũ trụ được tạo thành, ngày nay con người khai thác và xử dụng thái quá, không tôn trọng nhau mà chỉ nghĩ đến lợi nhuận của một thiểu số, của công ty mà quên đi số đông chiếm đến 95% dân số của thế giới, nhất là số dân đông đảo này lại nằm ở chiếu dưới, hạng ba trên địa cầu. Không khí, nước sạch, trái đất là của chung mọi người, các công ty và những người giầu có không được quyền tước đoạt của họ. Trả cho họ bầu trời trong lành, có mưa thuận gió ḥa, đừng vắt cạn kiện ḍng nước. Khai thác rừng có kế hoạch và phải gây lại rừng để tránh mưa lũ và lụt lội. Không bao giờ thải các chất thải gây ô nhiễm xuống các ḍng sông, các công ty phải xử lư các chất cặn bă hợp lư, không v́ lợi nhuận mà gây hại cho các thế hệ về sau.
    Mỗi người cần một nơi ở trên địa cầu, v́ đất đai Tạo Hóa đă dành sẵn cho họ, phải cho họ một chỗ để ở. Không v́ quyền lợi của các công ty, v́ đô thị hóa mà tước đoạt nơi ở của họ.
    Chế độ phong kiến cổ xưa, rồi chế độ Cộng Sản không đem lại công bằng cho xă hội, ấm no hạnh phúc cho con người.
    Nhưng chế độ Tư Bản có đem lại công bằng và hạnh phúc ấm no, cho chính những người dân của đất nước họ hay không?
    Đây cũng là những vấn đề vô cùng nan giải và phức tạp trong chế độ Tư Bản hôm nay, sau cuộc khủng hoảng tài chánh thế giới vừa qua.
    Chỉ có một thiểu số khoảng 5% các nhà tỷ phú, các công ty cổ phần lớn, các ngân hàng đă nắm đến 95% tài sản của nước Mỹ. Chính họ đă tạo ra cuộc khủng hoảng tài chánh thế giới, làm cho giới cầm quyền phải điên đầu, vận động quốc hội biểu quyết, dùng công quỹ quốc gia, mà công quỹ của quốc gia là do người dân nghèo phải đóng thuế, để bù lỗ cho các công ty, ngân hàng, hầu vực dậy nền kinh tế. Lời bạc tỷ th́ người giầu bỏ vào túi riêng, lỗ bạc tỷ th́ chính quyền huy động dân đóng thuế bù lỗ.
    Đó là chưa kể tài nguyên thiên nhiên Trời đă ban sẵn cho con người từ khi tạo nên vũ trụ, như bầu trời, không khí, các tần số phát thanh, truyền h́nh; nguồn nước ngầm, biển khơi, rừng. Những Công Sản thiên nhiên trên đă bị những đại công ty, những nhà tỷ phú khai thác không trả tiền, không nghĩ đến những tác hại và trách nhiệm trong hiện tại, và c̣n di lụy đến các thế hệ về sau như: thải bừa băi khí CO2 vào khí quyển, làm cho địa cầu nóng lên, băng đá ở miền bắc cực tan dần, mực nước biển dâng cao, gây cho nhiều phần đất trên thế giới bị ngập lụt.
    Các nhà máy lớn thuộc loại đại kỹ nghệ, của các đại công ty, ngoài việc thải khí thải lên bầu trời, c̣n thải các chất cặn bă xuống các ḍng sông, gây ô nhiễm ḍng nước, làm cho các sinh vật sống dưới nước, có những sinh vật đă bị tuyệt chủng. Những động vật sống trên cạn gần các ḍng sông bị bệnh tật. Và cuối cùng đến cộng đồng dân cư sống gần khu vực các nhà máy, ḍng sông ở chung quanh, cũng bị nhiều biến chứng như ung thư, thế hệ trẻ khi sinh ra mang những dị tật.
    Nạn khai thác rừng bừa băi v́ lợi nhuận, không nghĩ đến bảo vệ rừng có kế hoạch, trồng rừng, gây nên cảnh khi mưa lũ bị bào ṃn các chất màu mỡ ở mặt đất, gây cảnh sa mạc hóa, đồi trọc, đồng không. Tận diệt nhiều thứ động vật hiếm quư.
    Khai thác quá mức tài nguyên thiên nhiên, thải quá nhiều khí thải vào bầu trời (người ta tính chỉ một ḿnh nước Mỹ thôi, đă thải ra 35% khí thải lên bầu trời). Thử tính xem, các nước kỹ nghệ khác ở Âu Châu, Nhật Bản, Đại Hàn, Ấn Độ, và cường quốc kỹ nghệ mới Trung Cộng, phun khói từng giây phút lên không gian, th́ thử hỏi, bầu khí quyển chúng ta đang sống rồi sẽ bị ngột ngạt đến chừng nào.

    Lượng khí CO2, mà Tàu cộng được phép thải so với thế-giới (Hiệp ước Paris do Obama ký)
    Công sản Trời ban cho nhân loại, đă bị những người ở chiếu trên, những nhà tỷ phú, các công ty xử dụng độc quyền, xử dụng bừa băi, xử dụng mà không hề nghĩ đến các thế hệ sau chúng ta. Đây thật là một tai họa, nếu ở trong chế độ tự do tư bản không sớm nghĩ đến và đưa ra được một quy luật để bảo tồn thiên nhiên, bảo tồn những kho tàng Trời ban cho loài người, không phân biệt ranh giới giầu nghèo, th́ thế giới chúng ta đang sống sẽ tự bị hủy diệt, dù cho ngày gọi là tận thế chưa đến

    Bùi Văn Đỗ
    Cái Đ́nh - 2009

  3. #423
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,726
    TRUNG CỘNG – NHƯ TÔI ĐĂ BIẾT TỪ RẤT, RẤT LÂU!

    https://vietmania.blogspot.com/searc...4T+L%C3%82U%21
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/05...rat-rat-l.html

    SATURDAY, MARCH 7, 2020
    TRUNG CỘNG – NHƯ TÔI ĐĂ BIẾT TỪ RẤT, RẤT LÂU!


    Lê Phú Khải

    (Bị dị ứng với TQ: nước ở giữa, bọn ở chung quanh là lũ man di, mọi rợ. Tôi đã đổi TQ thành Trung Hoa. ĐCSTQ -> ĐCSTH)

    Sau hoà b́nh 1954, hiệu trưởng trường Hoa văn Việt Bắc Lê Phú Hào (chú ruột của tôi) được cử sang Bắc Kinh làm phóng viên thường trú cho Việt Nam Thông tấn xă. Ông Hào đă học Hoa văn qua tiếng Anh từ một giáo sĩ Trung Hoa không biết tiếng Việt.
    Biết 4 ngoại ngữ thành thạo (Pháp, Anh, Hoa, Tây Ban Nha), dưới vỏ bọc “phóng viên thường trú”, ông là một điệp viên chiến lược của Việt Nam tại Trung Hoa. Trong hồi kư Đèn Cù của Trần Đĩnh viết: “Phóng viên Việt Nam Thông tấn xă kiêm t́nh báo Lê Phú Hào đi tham quan đồng lúa kiêm “sân chơi trẻ con”…” [Đèn Cù, trang 140, NXB Người Việt Books 2014].

    Lê Phú Hào (người thứ hai từ trái sang) và cố vấn Lê Đức Thọ (đứng giữa) tại Hội đàm Paris 1973. (Ảnh tư liệu)

    Hằng năm, mỗi lần về nước báo cáo công tác, ông thường rủ tôi đi chơi, khi th́ đi Hồ Tây ăn bánh tôm, bơi thuyền trên hồ, khi th́ đi Bắc Ninh mua tranh dân gian Đông Hồ để mang sang Bắc Kinh làm quà cho bạn bè quốc tế. Cứ mỗi lần đi chơi như thế, ông thường kể cho tôi những chuyện về Trung Hoa cộng sản. V́ thế, tôi là một trong những người Việt Nam biết rất sớm về bộ mặt thật của cộng sản Trung Hoa từ lúc “t́nh hữu nghị Việt – Trung” c̣n nồng ấm, từ lúc b́nh minh của hai chế độ cộng sản!
    Ông kể, Trung Hoa mời các nhà báo phương Tây ở Bắc Kinh đi thăm một cánh đồng lúa bội thu. Lúa tốt đến mức trẻ con chạy nhảy trên ngọn lúa mà không bị lún! Các phóng viên quốc tế đứng trên bờ chụp ảnh lia lịa. Ông vén quần lội xuống ruộng, th́ lập tức nhân viên an ninh mặc thường phục ngăn lại. Tưởng ông là nhà báo Trung Hoa, v́ nói tiếng Hoa rất thạo, họ bảo:
    Ấy, đồng chí đừng lội xuống ruộng, đây là cảnh dàn dựng, ở dưới ấy có lót ván gỗ để trẻ con nô đùa trên… ngọn lúa, để đánh lừa bọn nhà báo quốc tế!

    … Ông kể, Trung Hoa phát động một phong trào trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng “để khuyến khích văn nghệ sĩ trí thức phát biểu những suy nghĩ thực của ḿnh, góp phần phê phán, xây dựng đường lối lănh đạo của đảng”. Thế là “trăm nhà đua tiếng”!
    Nhưng đó là cái bẫy của Mao Trạch Đông! Sau đó là một chiến dịch đàn áp các văn nghệ sĩ trí thức dám “trăm hoa đua nở”!

    Mao Zedong, also known as Chairman Mao, was a Chinese communist revolutionary who was the founder of the People's Republic of China, which he ruled as the chairman of the Chinese Communist Party from its establishment in 1949 until his death in 1976.
    … Ông kể, thấy chú ở Bắc Kinh đă lâu mà không thấy có vợ, cũng không thấy có bồ bịch trai gái ǵ, chỉ lo làm việc, thế là bọn nhà báo phương Tây lánh xa, không đứa nào dám chơi với chú nữa! Chúng nó bảo nhau: Thằng Việt Nam này là giống dă man, không phải giống người, không thể gần nó được!!! Chú báo cáo về nhà! Thế là ở nhà tức tốc cho vợ con sang ngay! Thím cháu là người Chiêm Hoá, Tuyên Quang, ít tiếp xúc với ai, nên đưa đi dạ tiệc, Tây đến bắt tay, bà ấy không bắt! Chú dặn, hễ ai bắt tay th́ phải vui vẻ bắt tay người ta. Một lần Quốc khánh Trung Hoa, nước chủ nhà thết tiệc khách quốc tế ở Bắc Kinh, bà ấy “sửa sai” bằng cách đi bắt tay mọi người. Nh́n đi nh́n lại không thấy vợ ḿnh đâu, hoá ra bà ấy lên tận bàn trên cùng, đang bắt tay… Mao chủ tịch! Chú hoảng quá, suưt ngất xỉu!
    Ông kể, Đảng cộng sản Trung Hoa thâm độc và đểu lắm! Nghị quyết của Quân uỷ trung ương Trung Hoa ghi rơ: “Phải duy tŕ một nước Việt Nam không mạnh, không yếu, đủ để làm phên dậu cho Trung Hoa”. Như vậy là tất cả những ǵ Trung Hoa “giúp đỡ” Việt Nam chỉ là để Việt Nam làm phên dậu cho Trung Hoa, để Mỹ không thể áp sát Trung Hoa từ phía Nam. Vậy mà sau này, nhiều người Việt Nam không đủ thông tin lại cho rằng, Việt Nam mắc nợ sự “giúp đỡ” của Trung Hoa trong nhiều năm chống Mỹ. Đến nay, c̣n có quan chức phát biểu một cách thành thật đến đáng thương rằng, Việt Nam mang ơn Trung Hoa th́ sẽ trả ơn, nhưng không v́ thế mà Trung Hoa cứ lấn chiếm biển đảo của Việt Nam! Những người c̣n tư duy như thế phải thay đổi 180 độ!
    Trung Hoa phải mang ơn Việt Nam, v́ nhân dân Việt Nam đă lấy xương máu của ḿnh làm phên dậu cho Trung Hoa trong nhiều năm. Chỉ đến khi Mao Trạch Đông bắt tay được với Nixon năm 1972 th́ Trung Hoa quay ngoắt lại chiếm Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974, c̣n Mỹ th́ quay lưng với chính quyền Việt Nam Cộng Hoà!
    Trung Hoa xảo trá, lừa bịp từ ngàn năm nay với Việt Nam. Chẳng có ư thức hệ vô sản, Mac-Lenin nào với Trung Hoa cả. Trung Hoa bao giờ cũng là và vĩnh viễn là anh Tào Tháo trong truyện Tam quốc với phương châm “thà ta phụ người chứ không để người phụ ta”! Không phải nhân dân Trung Hoa, mà là bọn cầm quyền ở Trung Hoa từ xưa đến nay, nhất là bọn độc tài toàn trị cộng sản hôm nay luôn là kẻ thù của dân tộc Việt Nam.

    Tào Tháo: Cao Cao, courtesy name Mengde, was a Chinese warlord, statesman and poet. He was the penultimate grand chancellor of the Eastern Han dynasty who rose to great power in the final years of the dynasty.
    May mắn là tôi đă hiểu Trung Hoa từ rất, rất sớm như thế. Khi Trung Hoa mở cửa, nhiều người sang du lịch Trung Hoa đă loá mắt về những thành phố tráng lệ, những đường cao tốc, những nhà cao tầng mọc lên… Hay là…? Hay là…? Tôi kiểm chứng lại tư duy của ḿnh và quyết định đi Trung Hoa vào đầu năm 1996 trước khi Hồng Kông được trao trả về Trung Hoa.
    Tôi vẫn thấy ḿnh đúng ngay từ khi đặt chân xuống sân bay Bạch Vân tỉnh Quảng Đông Trung Hoa. Vật chất có, nhưng con người của bộ máy công quyền cộng sản Trung Hoa th́ xấu xa và đểu cáng đến mức tôi không thể hiểu nổi. Các nhân viên an ninh và hải quan Trung Hoa nh́n khách du lịch như kẻ thù, họ nói cười ầm ĩ, thô bỉ và vừa nói chuyện với nhau vừa làm việc, xét hộ chiếu, đóng dấu…
    Qua được một cửa, đến cửa thứ hai th́, đoàn có 12 người mà tôi là trưởng đoàn, có danh sách hẳn hoi, nhưng tôi bị giữ lại (!). Lư do v́ họ đóng dấu nhầm! Thế là tôi, cô hướng dẫn viên người Trung Hoa và cậu nhân viên của công ty du lịch Travel Company V.Y.C. thành phố HCM phải quay lại cửa thứ nhất để đóng dấu lại. Cái dấu đóng lại ấy lại có một con dấu áp lai đóng đè lên, và, họ không xin lỗi ǵ cả! Từ đó trong suốt chuyến đi (Quảng Châu – Hồng Kông – Ma Cao rồi trở về Quảng Châu để về nước) hễ xem hộ chiếu của tôi là an ninh và hải quan lại hoạnh hoẹ.
    Khi vào tham quan một địa điểm nào đó, nếu muốn t́m nhà vệ sinh th́ rất… trần ai! V́ tất cả các biển đề ngoài cửa đều là chữ Trung! Tôi hỏi cô hướng dẫn viên người Hoa th́ được giải thích: Trung Hoa chủ trương thế giới sẽ nói tiếng Hoa, ai muốn đi lại giao thương với Trung Hoa th́ phải học tiếng Trung, v́ vậy, có lệnh là đến nhà vệ sinh cũng phải để chữ Trung, không được có một tín hiệu nào khác! Họ chủ quan và ngạo mạn một cách rất vô lối và lố bịch!
    Nhưng khốn nạn nhất với tôi là lúc từ sân bay Bạch Vân trở về thành phố Hồ Chí Minh, đến lượt tôi th́ bị gạt lại, lư do v́ từ Ma Cao về lại Quảng Châu, hộ chiếu của tôi không có dấu thị thực vào lại Trung Hoa từ Ma Cao, lúc đó thuộc Bồ Đào Nha. Cô nhân viên hướng dẫn du lịch người Hoa giải thích ră bọt mép họ chỉ cười hô hố! Cô đưa cả danh sách đoàn 12 người mà tôi là trưởng đoàn… họ cũng chỉ cười hô hố. Lúc đó, chỉ một cú “phôn” về cửa khẩu Chu Đậu tiếp giáp với Ma Cao là có thể giải quyết cho tôi về cùng đoàn. Nhưng các nhân viên an ninh và hải quan c̣n măi cười đùa nên không ai giải quyết ǵ cả. Thế là tôi và anh hướng dẫn viên của V.Y.C. thành phố HCM phải ở lại Quảng Châu, thuê khách sạn ở trong 3 ngày để thuê ô tô và chở cả cô hướng dẫn viên người Hoa đi lại cửa khẩu Chu Đậu để đóng dấu nhập lại từ Ma Cao về Quảng Châu. Đến nơi, họ bật vi tính lên, thấy có tên tôi trong đoàn, nhưng v́ họ “quên”, không đóng dấu nhập! Họ cộp một cái dấu rồi quẳng lại hộ chiếu cho tôi! Không một lời xin lỗi! Chúng tôi tốn kém 3 ngày ăn ở và đi lại cả 300 cây số rồi mới “thoát” về nước được!
    Con người của bộ máy công quyền Trung Hoa vô cảm, vô liêm sỉ và đểu cáng đến mức tôi không thể ngờ tới! Đó là kết quả bao nhiêu năm nhào nặn, dạy dỗ, đào luyện của Đảng cộng sản Trung Hoa. Tôi càng tin rằng một đất nước với lănh đạo như thế và con người như thế th́ dù có đóng được tàu sân bay cũng sẽ sụp đổ tan tành bất cứ lúc nào.
    Và điều tôi nghĩ đă thành sự thật, với sự xuất hiện của con Covid-19! Trên tất cả, trước tất cả là sự bóp chết tự do thông tin ngôn luận, và lạm dụng quyền lực để đàn áp nhân dân của bộ máy toàn trị, công an trị. Nếu bác sỹ Lư Văn Lượng không bị công an đến bắt và bịt miệng th́ Vũ Hán, Trung Hoa và thế giới không điêu đứng như hôm nay! Nhân dân Trung Hoa đă bừng tỉnh và căm thù đảng cộng sản Trung Hoa.

    Li Wenliang: Lư Văn Lượng was a Chinese ophthalmologist known for raising awareness of early COVID-19 infections in Wuhan. On 30 December 2019, Wuhan CDC issued emergency warnings to local hospitals about a number of mysterious "pneumonia" cases discovered in the city in the previous week.
    Cả thế giới ghê tởm sự cai trị tàn độc của đảng cộng sản Trung Hoa. Không có lư do ǵ để chế độ toàn trị ở Trung Hoa không sụp đổ. Cho dù nó đang tập đóng tàu sân bay!

    Hộ chiếu của tác giả với chi chít dấu đóng nhầm và dấu giáp lai.
    L.P.K.
    Tác giả gửi BVN
    Posted by Angesat 7:10 PMNo

  4. #424
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,726
    Mùa mưa và ngày 30.4

    https://www.danluan.org/tin-tuc/2015...ua-va-ngay-304
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/05...a-ngay-30.html

    5xu - Mùa mưa và ngày 30.4
    Theo blog 5xu


    Hôm rồi tôi rủ bạn bè: Ngày 30 tháng 4 phải đi uống bia chứ nhỉ, xét cho cùng th́ không có ngày này th́ hội ḿnh không có ngồi đây.
    Thực ra trong nhà, vợ tôi đă nói như vậy từ hồi mới cưới. Không có 30/4 của mấy chục năm trước th́ ta không gặp được nhau thế này. Dù rằng mỗi sáng tháng Tư đi chợ Tân Định, về nhà vợ tôi vẫn bảo: ngoài chợ người ta vẫn nhắc hôm nay họ đánh đến đâu, đánh đến đâu. Ở Sài G̣n, ngoài chợ, có những người b́nh dân vẫn nhớ những ngày tháng tư ấy, thay v́ chào nhau buổi sáng người ta nhắc lại những ngày cuối cùng của mấy mươi năm trước.
    Nhóm bạn th́ tếu táo: Không có ngày này, chắc tôi sẽ là một thằng con ông cháu cha nho nhỏ, đi du học Bắc Hàn. Không có ngày này chắc em đang ở Hà Nội và hô khẩu hiệu Lê Chủ Tịch muôn năm.
    Không có ngày này, chắc chúng ta đang dùng ngôn ngữ mao-ít. Chủ tịch Kim Chính Ân, thay v́ Kim Jong Un.

    Kim Jong-un is a North Korean politician serving as Supreme Leader of North Korea since 2011 and the leader of the Workers' Party of Korea since 2012. He is the second child of Kim Jong-il, who was North Korea's second supreme leader from 1994 to 2011, and Ko Yong-hui.
    Bạn Chính Ân có mái tóc huyền thoại hóa ra hiểu biết về quyền lực và trị quốc hơn chúng ta. Với tư duy hoàn toàn ngây thơ bạn hiểu rằng một đứa trẻ con không thể nào ôm đống đồ chơi khổng lồ của ḿnh được. Sớm muộn sẽ tuột tay và đồ chơi rơi đi hết. Cách tốt nhất là chia cho bạn bè cùng giữ. Chia cho cùng giữ chứ không phải ban phát cho các đứa bé khác trong gia tộc của ḿnh. Nhiều đế chế lớn tan giă chỉ v́ hoàng đế cắt đất phong vương cho các gia tộc lớn .
    Gần đây nhất, Chính Ân đă đề xuất cách thức biến Triều Tiên thành thể chế Liên Bang. Kim Chủ Tịch không ngớ ngẩn như trong các tranh biếm họa mà ở Việt Nam chúng ta hay share trên FB để chế giễu, chủ tịch Ân có cái ǵ đó sâu sắc hơn nhiều.
    Sinh ra ở khi đất nước đang chia cắt, lớn lên nước vẫn chia cắt, làm chủ tịch rồi vẫn cắt chia, Kim Chính Ân thừa hiểu rằng, một miền bắc lạc hậu hơn có thể xâm chiếm miền nam tân tiến hơn với thể chế cộng ḥa chính danh, chứ Nam Hàn văn minh không thể chiếm được một Bắc Hàn có thể chế cộng ḥa, nhiều lực lượng chính trị chia sẻ quyền lực một cách cân bằng mong manh (mà gia đ́nh chủ tịch Kim làm miếng quyền to nhất). Cơ chế Liên Bang mà chủ tịch Kim đang nhắm tới đang là nền cộng ḥa như thế. Và sẽ không có 30 tháng 4 ngược ở Triều Tiên. Cậu bé Kim sinh năm 1984 du học ở Thụy Sỹ về, hóa ra không phải là đứa con nít. Nếu phải lựa chọn lănh đạo đất nước giữa hai: “hoặc là con ông cháu cha du học về, hoặc là một tay ở rừng ở núi ra, (chưa kể chả biết bố nó là ai hehe)”, các bạn sẽ chọn ai? Con nhà tông không giống lông th́ giống tóc. Hăy nh́n vào Tập Cận B́nh.
    Từ ngày bạn Tập Béo lên ngôi, từ chối sống yên ả trong cái bóng của Giang chủ tịch với tuyên bố không làm “hoàng đế nhí”, không làm “vua không quyền”, ở Việt Nam hay nghe tới hội nghị Bắc Đới Hà. Nếu đọc sách về Mao Trạch Đông sẽ thấy Bắc Đới Hà là nơi các lănh đạo Trung Quốc choảng nhau (debate) tan nát thế nào. Cực kỳ quyết liệt. Thế mới khá được. Tiếng Tàu cũng như tiếng Tây, đại từ gọi nhau toàn mày tao. Cứ thử tưởng tượng, ở Việt Nam, đang quen kiểu bác bác chú chú, anh hai anh tư, giờ BCT và TW họp mà cứ mày-tao thẳng cánh trong tranh luận việc đại sự quốc gia, th́ chất lượng debate sẽ tiến bộ c̣n hơn Bắc Đới Hà.
    Nói đến Bắc Đới Hà, nhớ đến sách sử viết về xứ Bắc Hà.
    Ngày xưa, tất tần tật các phái đoàn ngoại giao nước ngoài đến Việt Nam, đều do Chúa Trịnh tiếp. Riêng đoàn ngoại giao của Trung Hoa tới Thăng Long th́ vua Lê tiếp.
    Ngạc nhiên chưa, lịch sử nhấp nháy những tia sáng le lói nhiều khi rất hay như thế về hiện tại.
    Chế Lan Viên có một câu thơ nhấp nháy lịch sử bí hiểm văi chưởng: “Quanh Hồ Gươm không ai bàn chuyện Vua Lê”. Rất có thể, quanh Hồ Gươm, cái khu Kẻ Chợ danh tiếng ấy, nằm sát Phủ Doăn, là nơi quyền lực của Chúa bao phủ. Nơi ấy nhắc nhau không bô bô bàn những chuyện vốn chỉ khẽ xôn xao trong Hoàng Thành của vua Lê.

    Chế Lan Viên was a Vietnamese poet. He was born Phan Ngọc Hoan, in Đông Hà, in Central Vietnam. He grew up in Quy Nhơn further south, and started writing poetry at an early age. His first collection, published when he was seventeen, gained him notice as a poet of original, if morose, sensibilities.
    Người Kẻ Chợ từ cái thủa Vua Lê Chúa Trịnh ấy đă bắt đầu quen thói buôn chuyện chính trị vỉa hè. Mọi x́ xào trong cung Vua, mọi biến động trong phủ Chúa, dân buôn chuyện vỉa hè hóng hết rồi b́nh luận hết. Ngày nay vỉa hè ấy thượng lên cả internet.
    Rất may trên cyberspace không có chỗ thắp nhang.
    Việc nghiêm chỉnh thắp nhang và thành kính cầu xin, bỏ qua yếu tố mê tín, quả thực là một việc có ích. Những lúc thắp hương và thành kính xin một điều ǵ đó, chính là lúc chúng ta tự nhận thức ḿnh thực sự đang mong muốn cái ǵ, tin tưởng cái ǵ sẽ đến với ḿnh nếu ḿnh làm hết tâm huyết. Biết ḿnh thực sự muốn ǵ, mong mỏi nó đến với ḿnh, chắc chắn lúc thực hiện công việc, sẽ hiệu quả hơn rất nhiều. Vậy nên thắp nhang mỗi ngày, không phải chỉ là một thói quen quá ư là mê tín.
    Ngày xưa vua quan cũng hay hương khói cúng trời cúng đất mong mỏi điều tốt lành đến với dân với nước. Không biết sau mấy chục năm thay việc thắp hương cho đất nước bằng việc tụng niệm Mác Lê Hồ Mao (Karl Max, Lê khả Phiêu, Hồ chí Minh, Mao trạch Đông), kết quả có khấm khá hơn không. Câu trả lời có lẽ hơi bi quan một tí. Ai cũng biết thừa là niềm tin trong cái việc tụng niệm ấy gần như chả có ǵ.
    Ngay cả bạn Tập, trong phát biểu đợt cầu đồng tồn dị vừa rồi, bạn ấy cũng không nói ǵ đến XHCN nữa. Tất nhiên bạn ấy cũng không nói về 30.4, một ngày kỉ niệm của Việt Nam mà người ngoài, kể cả nước Mỹ đồng minh của miền nam, cũng không bao giờ hiểu cho hết được.

    Xi Jinping is a Chinese politician who has served as General Secretary of the Chinese Communist Party and Chairman of the Central Military Commission since 2012, and President of the People's Republic of China since 2013.
    Thực sự năm nào tôi cũng đợi ngày 30.4. Với tôi ngày ấy kết thúc mùa khô với những ngày nóng không thể chịu nổi kéo dài từ sau Tết Âm Lịch, để bước qua mùa mưa mát mẻ hơn nhiều.
    Chủ đề: Chính trị - xă hội
    Từ khóa: 30 tháng 4, Kim Jong Un, 5xu

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 2 users browsing this thread. (0 members and 2 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •