Page 36 of 36 FirstFirst ... 263233343536
Results 351 to 357 of 357

Thread: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

  1. #351
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    1,497
    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (351)

    Chạnh Nhớ

    Kể từ lúc t́nh ḿnh tan vỡ
    Trả yêu đương về nhớ, về quên
    Em sang chốn ấy ḿnh ên
    C̣n tôi ngày tháng buồn tênh cuộc đời!

    Có lắm lúc chơi vơi bến ngạn
    Mắt nh́n sông lai láng nhấp nhô
    Vấn vương kỷ niệm bao giờ
    Từng hàng mây xám phủ mờ lối đi

    C̣n đâu nữa những ǵ ấp ủ
    Một căn lầu ở giữa con tim
    Và đôi cánh rộng loài chim
    Bay qua bát ngát để t́m mùa xuân

    Chiều nắng tắt, đôi chân nặng trĩu
    Phố chao h́nh, kéo níu ngày qua
    Nỗi đau thả dưới ráng tà
    Vạn sầu quấn chặt hồn ma dật dờ!

    Tôi vỡ mộng, chôn thơ đáy vực
    Cố thổi bay những lúc nhớ nhung
    Bởi rằng tất cả bằng không
    Luyến lưu chi nữa để ḷng quặn thôi…

    Mười mấy năm thuyền rời bến mộng
    Em và tôi nẻo sống hai nơi
    Thăng trầm, sướng khổ cuộc đời
    Phôi phai ngày tháng một thời bên nhau!…

    Nay chạnh nhớ hôm nào trên phố
    Tay trong tay phơi phới niềm xuân
    Cười duyên, em nói lời thương
    Vài mươi năm nữa đi đường em lo

    Làm anh cây gậy láng o
    Để anh lụm cụm có mà chống đi…
    Lan ơi! Em nói làm chi
    Khiến anh nhớ măi ảnh thề ngày xưa

    Giờ đây đă giữa buổi trưa
    Hoàng hôn nữa đến…gậy kia!... đâu c̣n!


    28/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng


    Đêm Suy Tư

    Lang thang quạnh quẽ ánh trăng tà
    Mây nước bềnh bồng gió thổi xa
    Tuế nguyệt rêu phong đời tẻ nhạt
    Tâm tư chất ngất quyện hồn hoa

    Lận đận nợ duyên dạ rối bời
    Thề xưa lỗi ước rẽ đôi nơi
    Thăng trầm tục luỵ gian nan khổ
    Những muốn hữu duyên gặp bạn đời

    Để t́nh vạn kỷ đượm yêu đương
    Nối lại uyên ương đẹp chỉ hường
    Khuây khoả nỗi niềm chưa lắng đọng
    Điệp đàn ngân khúc bớt tơ vương

    Ấy thế cao xanh quả bất công
    Đoạ đày dâu bể cảnh long đong
    Tương phùng chi đó rồi ngang trái
    Ngẫm nghĩ xót thương phận má hồng

    Anh hỡi từ nay chẳng đặng rồi
    Trần t́nh lệch lối khó chung đôi
    Đành mang hư tiếng vong t́nh phụ
    Phủ khó tham giàu bạc tợ vôi

    C̣n đâu hạnh phúc chuỗi hằn sâu
    Hai mái đầu xanh thầm nguyện cầu
    Chỉ thắm tơ bền t́nh mỹ măn
    Giờ đây nghịch cảnh xoáy cơn đau

    Gia môn kiệu cưới ngày vu quy
    Xác pháo trải đường, phút biệt ly
    Dang dở hương yêu sầu tấc dạ
    Đoạn trường bi luỵ lệ hoen mi

    U uẩn trớ trêu nỗi đắng cay
    Người đi kẻ ở t́nh đong đầy
    Tơ ḷng thổn thức hoài canh cánh
    Lỡ phận duyên xưa xót trúc mai

    Quyến luyến hoài vương nặng gánh t́nh
    Cầu Ô lỗi nhịp mộng rung rinh
    Dẫu duyên chẳng vẹn t́nh vô vị
    Vẫn khắc trong tim một bóng h́nh.


    Tam Muội

  2. #352
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    1,497
    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (352)

    Phải Thế Không Em ?

    Đă mấy hôm rồi, dưới bóng đêm
    Anh ngồi thao thức, ngắm khung đen
    Lắng nghe tiếng dế sau bờ đất
    Non nỉ từng hồi khúc nhạc êm!

    Cảm thấy dạt dào nỗi nhớ ai
    Ước ǵ có cánh để mà bay
    Về nơi chốn ấy thăm t́nh mộng
    Vơi bớt buồn xa chuỗi tháng ngày

    Anh hiểu ḷng em qua dăy thơ
    Từ thời hai đứa thả hồn mơ
    Gặp nhau một sáng bầu thanh đăng
    Gom lại trời mây những đợi chờ

    Năm tháng cô đơn đă hết rồi
    Chỉ c̣n tràn ngập một niềm vui
    Chung tay nâng chén, t́nh yêu dấu
    Nốc cạn, cùng nhau măi trọn đời!...

    Chỉ tiếc không gian, bóng ảnh thuyền
    Chờ đưa hồn mộng, bến mơ duyên
    Ráng chiều dần tắt, buồn trông đợi
    Lữ khách, bâng khuâng vọng hướng miền

    Vườn cây ảm đạm, lá khô cành
    Tắm bóng thời gian phủi sắc xanh
    Hương thắm nhạt dần theo khoảnh khắc
    Đọng sầu, héo hắt dưới rung rinh…

    Phải thế không em? Hỡi! Hỡi nàng
    Và em có thấy sợi dây đàn
    Tay anh đang lảy ngàn thương nhớ
    Ḥa chút âm buồn, lặn ánh trăng!


    25/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

    Chiều Vắng Anh

    Hoàng hôn tím ḿnh em trên phố vắng
    Gió hây hây vạt nắng trải vệt đường
    Chạnh cơi ḷng chợt nghĩ tới hồn thương
    Chân lăng đăng vấn vương hoài da diết

    Ở phương ấy ṿm trời xa có biết
    Em chốn này khôn xiết quạnh chơ vơ
    Phố vắng anh lạc bước đến thẫn thờ
    Tim ray rứt đôi bờ ngăn bến lở

    Ngày hội ngộ đôi ta đầy bỡ ngỡ
    Dạ bồn chồn ngẫm nợ thuở kiếp xưa
    Trọn tim trao ngân nhạc khúc đong đưa
    Cho mộng thắm t́nh vừa ươm mật ngọt

    Xuân phơi phới líu lo chim thánh thót
    Áng mây hồng chót vót tận đỉnh không
    Tỏa hương yêu choáng ngợp phủ tấc ḷng
    Nghe dào dạt t́nh nồng thêm vương vấn

    Nhớ dạo nọ anh khơi niềm hụt hẫng
    Bởi quá yêu vớ vẩn nổi ghen thôi
    Anh vỗ về thứ lỗi nước cuốn trôi
    Đừng giận dỗi lát rồi anh “yêu” nhé!

    Chiếc lá nhỏ cuối mùa rơi khàng khẽ
    Liếc nhẹ anh tỏ vẻ “ứ! chả thèm”
    Sợi vắn dài lă chă ôi tèm lem
    Anh cười ngất “thôi thèm anh năn nỉ”

    Hồn xao xuyến Phụng Loan t́nh vạn kỷ
    Đượm sắt son chung thủy dệt mộng lành
    Khói sương mờ hay mắt lệ long lanh
    Chiều cô quạnh cḥng chành vương nỗi nhớ.


    Tam Muội

  3. #353
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    1,497
    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (353)

    MỘT THOÁNG ĐONG ĐƯA

    Từ khi cánh tung bay vào cơi mộng
    Chưa một lần chiếc bóng phải dừng tay
    Vươn dài ra nắm bắt một vầng mây
    Thả lên đó mơ say về viễn xứ!

    Bỗng sáng nầy nghe như niềm tư lự
    Nỗi đăm chiêu bàng bạc nẻo xa xôi
    Tiếng tấc ḷng khuấy động mắt, bờ môi
    Bao nghĩ, thấy để rồi đan khép kín

    Khung xoải cánh chẳng từng phen bịn rịn
    Đeo gươm thần ngang dọc cơi trời mây
    Thế mà nay xúc cảm, thoáng chùn tay
    Vói sau rút, loang hoài không sắc ảnh

    Đây có phải ngậm ngùi nh́n trăng chạnh
    Nghẹn lu mờ ánh tỏ bởi mưa sa
    Hay mỏi mê trước ngút ngàn biển cả
    Vạn sóng cồn nghiệt ngă măi vờn theo!

    Cho da diết, thẫn thờ, khô úa héo
    Như bă buồn, thắt thẻo cuốn tâm tư
    Bao lần gom tiếng lộng kết vào thơ
    Rồi loăng nhạt từng giờ trong khắc khoải…

    Chợt đâu đây âm vang xa vọng lại
    V́ sao hồn bảng lảng nét phôi pha?
    V́ sao hồn dờ dật nhịp đàn ca?
    Để ước hẹn biến ra vầng mây khói…

    Phong vũ hỡi! Mênh mông ngân tiếng nói
    Như suối nguồn lai láng chảy tâm can
    Dẫu xuân về thao thức, chút mênh mang
    Lời năm cũ, đá vàng không thay đổi...


    Nguyễn Thành Sáng

    Chiếc Bóng Bên Đời

    Giữa tiết Hạ mây giăng đ́u hiu vắng
    Gợi ưu tư mặn đắng nhạt môi hồng
    Ở phương trời chàng có nhớ ǵ không
    Cảm da diết ngóng trông t́nh vương vấn?

    Đêm vằng vặc phím tơ chùng hụt hẫng
    Nhặt sợi buồn chôn tận đấy huyệt sâu
    Bút mực in trên trang giấy mục nhàu
    Ẩn dụng ư nỗi sầu vơi tấc dạ

    Đèn leo lét Bóng in tường nghiêng ngả
    Để canh tàn vật vă luyến với thương
    Dáng nguyệt cô than thở khúc đoạn trường
    Nghe chua xót tơ hường vương nghịch cảnh

    Lồng lộng gió ập vào hồn cô quạnh
    Buốt lệ t́nh sóng sánh giọt dở dang
    Vọng núi sông hoài tưởng một t́nh lang
    Nghe bi thiết ngút ngàn ngân trọn trái

    Mưa nặng hạt cho tâm sầu hoang hoải
    Đàn độc âm ta khảy khúc hận t́nh
    Chiếc Bóng kia sao cứ măi lặng thinh
    Hay ngươi cũng luỵ t́nh như ta vậy?

    Nầy Bóng hỡi! trái tim đang bùng cháy
    Lửa yêu đương như vẫy gọi đón chào
    Tự đa t́nh để cơi dạ nghiêng chao
    Niềm sầu nhớ nghẹn ngào luôn day dứt

    Dụng vần luật giữa chuỗi dài thao thức
    Hoạ áng thơ mong dứt nỗi bâng khuâng
    Một lần yêu tự vạn cổ thấm nhuần
    Tim tê tái trầm luân nơi cơi thế.


    Tam Muội

  4. #354
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    1,497
    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (354)

    Thăm Lại Quê Xưa

    ( Thơ Liền Âm - Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Đă lâu lắm em chưa về Sông Cửa
    Nhớ bến đ̣ chan chứa nhịp chèo đưa
    Vơng kẻo kẹt cù cưa quên cơm bữa
    Mảnh đất lành từng hứa thuở xa xưa

    Nay về lại ánh vừa xuyên tàu dứa
    Hồn lâng lâng hoa sữa thoảng hương ưa
    Tiếng non nỉ lưa thưa từ chim Sứa
    Nghe năo nề như khứa mảnh hồn tưa

    Đường quê ngoại cơn mưa phùn phứa phựa
    Làm dịu đi cái lửa cháy ruộng bừa
    Gốc cổ thụ dây dưa ngồi lưng tựa
    Thoáng ngậm ngùi lệ giữa buổi ban trưa!


    September 9, 2018
    Tam Muội


    Quê Ngoại

    (Họa thơ liền âm từng phần)

    Rời quê ngoại sau mấy ngày thăm ấy
    Tận cơi ḷng vẫn thấy đọng niềm say
    Chỉ mộc mạc đồng rẫy với nương khoai
    Nhưng chan chứa t́nh dầy thân thích măi

    Phía trước mặt nh́n ngay ḍng sông chảy
    C̣n sau lưng một dăy ruộng nằm đây
    Nhà họ hàng nối dài bao chục cái
    Hữu sự ǵ gọi lại có liền tay

    Khá bận rộn loay hoay mùa nhổ cấy
    Rồi thêm lần gặt hái với gom xay
    Giờ thong thả vác chài quăng xuống đấy
    Bắt vài con để vảy nướng lai rai…


    13/9/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #355
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    1,497
    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (355)

    THU ĐI ĐỂ MỐI SẦU

    Thu thắm giờ đây đă khuất rồi
    Cánh hồn lai láng cũng dần trôi
    Khu vườn đọng lại bao tơi lá
    Lăng đăng gợi buồn những xác rơi!

    Một thuở ươm trồng bao nhớ nhung
    Để nay lưu luyến, nỗi bâng khuâng
    Bao nhiêu xanh sắc phơi màu thắm
    Là bấy ḍng thương, tích tụ hồn

    Hôm nào sóng gợn vẽ lên tranh
    Níu gió phương xa đến lại gần
    Lẩy nhẹ héo tàn bao cuốn lá
    Trầm nh́n lả tả rụng năm canh

    Dẫn nhựa vào cây mỗi phút đầy
    Chờ cho óng mượt nét trang đài
    Chuyển thân thanh thoát hừng theo gió
    Trải dáng ngọc ngà rực nét say!

    Khép đóa hương xuân tựa ánh màn
    Thẹn thùng, e lệ với trăng vàng
    Lời yêu tha thiết em mong nói
    Ngại cánh mây ngàn phủ bóng thanh

    Giờ buồn da diết, nhớ ngày thu
    Có trái tim sầu quyện ám u
    Muốn gửi hồn nầy về diệu vợi
    Nhưng đường thăm thẳm tịch xa mù…

    Đông lạnh ngàn phương đă kéo về
    Thu tàn nhè nhẹ duỗi chân đi
    U hoài chiếc bóng ôm thầm lặng
    Vọng mảnh trăng tàn dạ tái tê!...


    Nguyễn Thành Sáng


    Chàng Đi Cơi Dạ Vương Sầu

    (Thơ Hoạ Giữ Y Từ Cuối)

    Đôi ngả từ đây vĩnh biệt RỒI
    Con thuyền rẽ sóng hững hờ TRÔI
    Thu về héo hắt chao ḷng LÁ
    Thắt thẻo ĺa cành lác đác RƠI

    Dằng dặc gánh sầu đọng mắt NHUNG
    Canh dài thao thức nỗi bâng KHUÂNG
    Lương duyên rực rỡ, t́nh nồng THẮM
    Bỗng chốc vỡ tan vất vưởng HỒN...

    Đẹp mối tơ tằm họa bức TRANH
    Một đôi bướm trắng kéo nhau GẦN
    Tô thêm thảm cỏ xanh màu LÁ
    Và chuỗi ngân hà toả suốt CANH

    Ấm áp hương yêu ngát đượm ĐẦY
    Hoa vờn nguyệt thẹn ngưỡng trang ĐÀI
    Hồn linh hoà quyện nương con GIÓ
    Nhịp khảy cung đàn, ngây ngất SAY

    Gió thoảng vi vu lắc nhẹ MÀN
    Tay đan đầu tựa ngắm tia VÀNG
    Lâng lâng biển ái, chàng thầm NÓI
    Nắng ửng má hồng điệp khúc THANH...

    Heo mây bàng bạc tiết sang THU
    Ái nhạt cung buồn ảm đạm U
    Hồn lạnh hướng tầng trôi diệu VỢI
    Lệ khơi khoé mắt giọt sương MÙ

    Niềm ưu ray rứt chợt tràn VỀ
    Bể mộng duyên tàn, nhạn lăng ĐI
    Vẫn chỉ độc hành đời vắng LẶNG
    Tam sinh phận bạc ngậm ngùi TÊ!


    September 13, 2018
    Tam Muội

  6. #356
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    1,497
    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (356)

    Chiều Vắng Anh

    Hoàng hôn tím ḿnh em trên phố vắng
    Gió hây hây vạt nắng trải vệt đường
    Chạnh cơi ḷng chợt nghĩ tới hồn thương
    Chân lăng đăng vấn vương hoài da diết

    Ở phương ấy ṿm trời xa có biết
    Em chốn này khôn xiết quạnh chơ vơ
    Phố vắng anh lạc bước đến thẫn thờ
    Tim ray rứt đôi bờ ngăn bến lở

    Ngày hội ngộ đôi ta đầy bỡ ngỡ
    Dạ bồn chồn ngẫm nợ thuở kiếp xưa
    Trọn tim trao ngân nhạc khúc đong đưa
    Cho mộng thắm t́nh vừa ươm mật ngọt

    Xuân phơi phới líu lo chim thánh thót
    Áng mây hồng chót vót tận đỉnh không
    Tỏa hương yêu choáng ngợp phủ tấc ḷng
    Nghe dào dạt t́nh nồng thêm vương vấn

    Nhớ dạo nọ anh khơi niềm hụt hẫng
    Bởi quá yêu vớ vẩn nổi ghen thôi
    Anh vỗ về thứ lỗi nước cuốn trôi
    Đừng giận dỗi lát rồi anh “yêu” nhé!

    Chiếc lá nhỏ cuối mùa rơi khàng khẽ
    Liếc nhẹ anh tỏ vẻ “ứ! chả thèm”
    Sợi vắn dài lă chă ôi tèm lem
    Anh cười ngất “thôi thèm anh năn nỉ”

    Hồn xao xuyến Phụng Loan t́nh vạn kỷ
    Đượm sắt son chung thủy dệt mộng lành
    Khói sương mờ hay mắt lệ long lanh
    Chiều cô quạnh cḥng chành vương nỗi nhớ.


    Tam Muội


    Tơ Vương Từ Nẻo Vắng…

    (Họa giữ y từ cuối ngược từ dưới lên trên)

    Em có thấy ngập tràn bao nhung nhớ
    Dưới khung trời nguyệt tỏ ửng long lanh
    Của những kẻ tha thiết với duyên lành
    Cùng trao hẹn trăm năm, lời vạn kỷ!

    Họ muốn được cận kề nghe non nỉ
    Xoá bụi sầu âm ỉ rải lấm lem
    Đặt luyến lưu, xúc cảm, khát khao thèm
    Vào chính giữa con tim hoài rung khẽ

    Cảnh héo úa, đ́u hiu rồi đây nhé
    Theo sông dài lặng lẽ lững lờ trôi
    Sương giọt buồn, rỉ rả cũng đành thôi
    Không c̣n nữa, một thời gây hụt hẫng!

    Cho thăm thẳm chứa chan niềm vương vấn
    Giờ sớm hôm được ấm áp cơi ḷng
    Trả giá băng, tê tái lại tầng không
    Bước cơi mộng mênh mông ngàn thánh thót

    Đêm trăng sáng tặng nhau đầy mật ngọt
    Lầu ái t́nh, say gió thoảng đong đưa
    Hưởng làn hương dào dạt tự xa xưa
    Khi nghịch cảnh bốn mùa luôn cứ ngỡ…

    Yêu dấu ơi! Dẫu bến t́nh ta lở
    Khiến tâm tư trăn trở lắm thẫn thờ
    Chiều ngắm tàn lác đác, nỗi chơ vơ
    Cả hai phía từng giờ đau ai biết

    Sẽ gom trọn biến thành bầu da diết
    Tận đáy sâu nghẹn khuyết bóng hồn thương
    Bốc dần loang tợ lam khói trên đường
    Để chỉ mối tơ vương từ nẻo vắng…


    13/9/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #357
    Member
    Join Date
    13-10-2017
    Posts
    1,497
    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (357)

    Phù Vân

    Chiếc bóng thời gian măi măi trôi
    Tợ làn nước biếc tận trùng khơi
    Ngày đêm hứng chịu bao vùi dập
    Trổi dậy lăn tăn khoảnh khắc rồi...

    Hóa thành bọt trắng dạ long lanh
    Theo sóng đong đưa khúc lữ hành
    Rung lắc, vật vờ hay điểm nét…
    Cũng đều một sớm ră tan nhanh

    Hàng hàng, lớp lớp cứ theo đây
    Nở rộ tràn loang trải ánh dài
    Một bức tranh đời qua vạn kỷ
    Dấu hằn kỷ niệm dưới trời mây

    C̣n ǵ để nhớ, để mà thương
    Khi sắc hoàng hôn rụng xuống đường
    Bốn phía âm u dần chuyển đến
    Từ xa văng vẳng vọng hồi chuông?

    Sẽ khóc, hoặc cười hoặc xót xa
    Nh́n theo chầm chậm kéo dần qua
    Cảm yêu, buồn hận hay vương vấn…
    Cũng chỉ phù vân vỡ cuối tà!...


    16/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng


    Đoá Phù Vân

    (Thơ họa giữ nguyên từ cuối)

    Lăng đăng thả hồn nương gió TRÔI
    Mây giăng lờ lững nỗi niềm KHƠI
    Hoa tươi hoa úa hoa vùi DẬP
    Viễn mộng trần gian để phải RỒI

    Giọt sầu khoé mắt đọng long LANH
    Khi giấc mơ yêu, bước độc HÀNH
    Trải cuộc bể dâu tàn tạ NÉT
    U huyền sương khói chớm tan NHANH

    Bốc quả tim hồng để ở ĐÂY
    Ngồi nh́n ngẫm lại, chuỗi canh DÀI
    T́nh sâu, t́nh cạn, đâu tri KỶ?
    Thoáng chốc tro tàn quyện gió MÂY

    Lạc lối cơi ḷng thọ tổn THƯƠNG
    Miên man khởi phím khúc tơ ĐƯỜNG
    Mỏi ṃn chờ đợi, t́nh chưa ĐẾN
    Động nốt cung trầm lẩy tiếng CHUÔNG

    Lăng Tử đa t́nh Lăng Tử XA
    Ḿnh ta chiếc bóng mấy thu QUA
    Phù vân âu kiếp hà vương VẤN
    Thanh thản ung dung ngắm nguyệt TÀ!


    September 13, 2018
    Tam Muội

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Thơ Nguyễn Thành Sáng
    By Nguyễn Thành Sáng in forum Thơ Văn Tự Sáng Tác
    Replies: 740
    Last Post: 01-12-2020, 12:20 PM
  2. Ḍng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng
    By Nguyễn Thành Sáng in forum Thơ Văn Tự Sáng Tác
    Replies: 109
    Last Post: 27-11-2020, 08:55 AM
  3. Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng
    By Nguyễn Thành Sáng in forum Thơ Văn Tự Sáng Tác
    Replies: 108
    Last Post: 31-05-2018, 07:34 PM
  4. Replies: 0
    Last Post: 23-09-2013, 07:51 PM
  5. Replies: 30
    Last Post: 30-07-2013, 10:58 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •