Page 2 of 7 FirstFirst 123456 ... LastLast
Results 11 to 20 of 62

Thread: Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: Công và Tội?

  1. #11
    Member
    Join Date
    05-09-2010
    Posts
    287
    Nếu không có cuộc triệt thoái quân đoàn 1 và cao nguyên trung phần, từ đó tạo ra cảnh hỗn loạn làm mất tinh thần binh sĩ và cảnh hỗn lính hỗn dân, hỗn quan hỗn quân th́ có thể không bị mất nước nhanh chóng như vậy. Trong khi ở quân khu 4 vẫn vững như bàn thạch, thậm chí chiến thắng nữa.

  2. #12
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: Công và Tội?

    Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: Công và Tội?
    MỔ XẺ VÀ PHÊ B̀NH NHỮNG “TIẾT LỘ BÍ MẬT HẬU TRƯỜNG CHÁNH TRỊ QUANH TỔNG THỐNG THIỆU” CỦA CỰU PHỤ TÁ NGUYỄN VĂN NGÂN.
    ĐẶNG VĂN NHÂM


    • MẤT MIỀN NAM TẤT YẾU PHẢI XẢY RA V̀ NGƯỜI QUỐC GIA KHÔNG CÓ “CHỖ ĐỨNG”. NHẬN XÉT NÀY ĐÚNG HAY SAI? NGỤ Ư G̀?
    • CẢM NGHĨ CỦA NGƯỜI ĐỌC: THẤT VỌNG! V̀ NGUYỄN VĂN NGÂN ĐĂ TỎ RA KHÔNG BIẾT G̀ NHIỀU VỀ “BÍ MẬT HẬU TRƯỜNG CHÍNH TRỊ”, CHỈ NÓI LÊN NHỮNG NHẬN XÉT CÁ NHÂN, VỚI MỘT TR̀NH ĐỘ HIỂU BIẾT QUÁ NÔNG CẠN ẤU TRĨ!


    SAU 26 NĂM IM HƠI LẶNG TIẾNG...
    Trên baó Ngày Nay, số 458, (từ 1-15. 6.2001), phát hành tại Houston, Texas,HK, có đăng bài phỏng vấn ông Nguyễn Văn Ngân, cựu phụ tá đặc biệt của cựu TT Thiệu. Bài phỏng vấn này khá dài, gồm 15 câu hỏi và trả lời, đă được đăng cách trịnh trọng trên mặt báo, ngang hàng chữ nhăn báo (manchette) NGÀY NAY, với tưạ đề 3 cột, có hàng chữ nguyên văn như sau: “Sau 26 năm yên lặng, ông phụ tá NV Ngân lên tiếng: PHỤ TÁ CỦA T.T. THIỆU TIẾT LỘ BÍ MẬT HẬU TRƯỜNG”.

    Ngay hàng dưới kế tiếp, như tiểu đề, có thêm 2 hàng chữ nữa: - Ông Ngân đă nói ǵ về các tướng Khiêm, Kỳ, Big Minh, Quang... và cả ông Thiệu. - Mỹ đă chi tiền để lũng đoạn lănh đạo miền Nam ra sao?”.Nhưng trước khi độc giả bước vào bài phỏng vấn ấy, c̣n phải đọc qua một bài có tính cách dẫn nhập của nhà báo Trọng Kim (đề ngày 23.5.2001). Dĩ nhiên bài này không có ǵ phải đề cập đến. Cũng như một đoạn ngắn “lời toà soạn” tiếp theo ngay sau đó vậy!

    Bây giờ, người đọc đă có thể bắt đầu nh́n thẳng vào tựa đề bài “phỏng vấn đặc biệt” của báo NN, trang B, bề ngang 4 cột, chạy suốt một trang, với tưạ đề chính thức, kể cả những hàng chữ tiểu đề [có khác ít nhiều với những hàng tưạ đề trên mặt tờ báo] như sau:
    - Sau 26 năm giữ yên lặng, lần đầu tiên ô. Nguyễn Văn Ngân cựu phụ tá chính trị của TT Nguyễn Văn Thiệu lên tiếng, trả lời phỏng vấn của Ngày Nay: TIẾT LỘ NHỮNG BÍ MẬT HẬU TRƯỜNG CHÍNH TRỊ QUANH T.T. THIỆU.
    Đồng thời, người ta cũng t́m thấy bài phỏng vấn này c̣n đăng trên tờ báo chợ Sóng Thần, phát hành ngày 26.5.01, tại Virginia, miền Đông HK, vẫn một tên người phỏng vấn là Phan Thanh Tâm; nhưng tựa bài lại khác, đọc lên thấy có mùi “trinh thám, kỳ t́nh tiểu thuyết” của nhà văn Phú Đức như sau: “NGƯỜI NGUY HIỂM SỐ 1 NGUYỄN VĂN NGÂN NÓI VỀ HẬU TRƯỜNG CHÍNH TRỊ VNCH...”!

    TÓM LƯỢC NHỮNG Ư CHÍNH:
    Trong bài phỏng vấn, ông Ngân đă phát biểu về những vấn đề có thể tóm lược sau đây: Nguyên nhân thảm bại của VNCH là do chính sách viện trợ Mỹ, và người quốc gia đă không có chỗ đứng. Vậy, sự mất miền Nam năm 1975 là điều tất yếu, tức không thể nào tránh được, như một thứ định mệnh đă được thượng đế an bài sẵn. Tuy nhiên, dù trong phần tiền đề đă khẳng định như vậy, nhưng ông Ngân vẫn c̣n cố t́nh nêu thêm ra một số nguyên nhân khác nữa thuộc phạm vi nội bộ của miền Nam VN như: Tập đoàn các tướng lănh đều xuất thân từ môi trường xấu, đă được sản xuất từ ḷ “partisan” của Tây, tức những phần tử thất học, vô nghề nghiệp, phải đăng lính để kiếm sống. V́ thế, họ đă không có lư tưởng chiến đấu, chỉ lo vinh thân ph́ gia, tham nhũng, hối lộ, mua quan bán chức, nuôi lính ma, lính kiểng... Trong số đó chỉ có một ḿnh tướng Thiệu, tức là “chúa” của bầy tôi khuyển mă Nguyễn Văn Ngân, là tài giỏi hơn hết và đă dám đương cự với người Mỹ - chửi lén Kissinger, theo lời ông Ngân kể như một bằng chứng hùng hồn! - mà thôi.
    Trong khi đề cao TT Thiệu, ông Ngân tuyệt nhiên không đề cập ǵ đến những hành động hối mại quyền thế, tham nhũng, thối nát, trấn lột tiền bạc, bao che và thông đồng trong các dịch vụ buôn lậu ma tuư, vàng, đầu cơ phân bón, đầu cơ gạo... Ông Ngân lại c̣n không ngại miệng bào chữa cho TT Thiệu trong cuộc độc diễn bầu cử năm 1971, và tu chính hiến pháp để cho Thiệu ra tranh cử pháp nhiệm 3 rồi sẽ dài dài đến măn đời... coi như đó là một hành vi để phục vụ dân tộc và đất nước!

    Nhưng ngược lại, ông Ngân lại không tiếc lời thoá mạ cựu TT Trần Thiện Khiêm, đánh giá ông Khiêm như một kẻ phản trắc vô lường, chẳng khác ǵ loài rắn độc, cực kỳ nguy hiểm, chỉ biết có quyền lợi cá nhân, bất tài, nhưng hám chức vụ. Suốt thời gian cầm quyền thủ tướng chỉ “ngậm miệng ăn tiền”, ù ĺ và bất động...
    Tóm lại, khi kết tội các giới tướng lănh và TT Khiêm như thế, tức ông Ngân đă muốn biện minh cho người đọc biết rằng sự mất miền Nam năm 1975, chẳng phải do lỗi lầm và trách nhiệm của TT Thiệu, mà ông đă từng đóng vai phụ tá chánh trị, tức một loại ṭng phạm của đại tội đồ dân tộc. Miền Nam mất chẳng qua là một sự tất yếu, vô phương thoát khỏi. Nhưng sở dĩ miền Nam đă bị mất một cách quá nhanh chóng và nhục nhă như mọi người đều biết chẳng qua v́ giới tướng lănh bất tài, thối nát, không có lư tưởng, mà điển h́nh là TT Trần Thiện Khiêm, và đại tướng Cao Văn Viên, tổng tham mưu trưởng quân đội VNCH vừa bất tài, lười biếng, hèn nhát lại sẵn sàng ngoan ngoăn làm tay sai cho CIA Mỹ !

    Xét chung toàn bài phỏng vấn này, tuy đă được gắn cho những hàng chữ chủ đề rất giật gân, pha lẫn chút mùi vị trinh thám, gián điệp kỳ t́nh ba xu như: “TIẾT LỘ NHỮNG BÍ MẬT HẬU TRƯỜNG CHÁNH TRỊ QUANH TT THIỆU” hay” NGƯỜI NGUY HIỂM SỐ 1 NÓI VỀ HẬU TRƯỜNG CHÍNH TRỊ VNCH”..., nhưng thực chất chứng tỏ rơ ràng ông Ngân đă chẳng biết ǵ nhiều về bí mật hậu trường. Những điều ông đă trả lời trong cuộc phỏng vấn này, ngoài những nhận xét nông cạn, chẳng qua đều là những chuyện mà trên 30 năm trước đây các báo chí Việt ngữ ở Sài G̣n và báo chí ngoại ngữ đă đăng tải đầy rẫy đến mức thừa thăi, mà bất cứ ai có trí nhớ b́nh thường đều có thể nhắc lại được không khác ông Ngân bao nhiêu!

    Chẳng những vậy, qua bài phỏng vấn này, người đọc càng không khỏi thêm thất vọng hơn, đến nỗi phải chép miệng than thầm một câu năo nuột: “Trời ơi, tŕnh độ hiểu biết và nhăn quan về chính trị của một anh phụ tá đặc biệt của một ông tổng thống (Thiệu!) mà lại ấu trĩ, thiển cận đến cỡ này... th́ làm sao chống chọi lại với CS cho được! Như thế sự mất miền Nam vào tay CS cũng đúng là điều... tất yếu như hắn đă nói thôi!”...

    PHÂN TÁCH VÀ PHÊ B̀NH.
    Bởi khuôn khổ báo Đại Chúng có hạn, vả lại, sau khi đọc hết bài phỏng vấn này, chúng tôi nhận thấy không cần thiết phải đăng lại nguyên văn. V́ lư do chính yếu sau đây: Mục đích bài phỏng vấn không thực sự đi t́m sự thật của những bí mật hậu trường chánh trị miền Nam trong phạm vi hiểu biết giới hạn qua chức vụ phụ tá của ông Ngân. Như thế, tức là không nhắm mục đích thuần túy phục vụ quyền lợi của độc giả.

    Hơn thế, những ai đă đọc hết bài phỏng vấn này, nếu có một tŕnh độ hiểu biết b́nh thường, cộng thêm một chút từng trải và nhạy cảm đều có thể ngửi thấy ngay cái mùi vị “GIAO TẾ” của một bài phỏng vấn “tài tử”, qua lối nêu câu hỏi không một chút thắt buộc ráo riết, không biết xoáy tṛn vào chủ đề và không biết đào sâu vào chi tiết. Như mọi người đều biết, nguyên nhân mất miền Nam là một vấn đề hết sức phức tạp chứa đầy mâu thuẫn chằng chịt, thế mà người phỏng vấn đă chỉ nêu lên những câu hỏi lang bang, rời rạc, lỏng lẻo, có khi vô bổ, dường như chỉ muốn dẫn lối mở đường cho hiêu nai chạy, hay ngầm giúp cho người đối thoại (Nguyễn Văn Ngân) được dịp giải tỏa những ấm ức riêng tư, nhưng khéo léo lồng trong đại cuộc chính trị.

    Tuy nhiên, sau khi đă gạn lọc và loại bỏ hết những chi tiết râu ria vô bổ đầy rẫy trong bài phỏng vấn ấy, chúng tôi qui định bài phân tách và phê b́nh này của chúng tôi vào một số trọng điểm gồm :
    - Chỗ đứng của người quốc gia trong cuộc đối địch giữa tư bản và CS quốc tế. Tương quan giữa Mỹ và VNCH.
    - Khả năng và trách nhiệm cũng như những đại tội đối với dân tộc và đất nước của TT Thiệu, cùng một số tướng lănh cầm quyền cai trị khác. Trong đó hiển nhiên phải kể đến cả đại tội đồ Nguyễn Văn Ngân!
    - Những nhận xét của ông Ngân về cá nhân và đại tội của tướng Trần Thiện Khiêm.
    - Ông Ngân muốn chạy tội, muốn đánh bóng và quan trọng hoá cá nhân ḿnh? Nhưng thực chất Nguyễn Văn Ngân là ai? Có phải Ngân là CS nằm vùng như ông đại sứ Nguyễn Văn Kiểu đă từng tiết lộ với một số tướng lănh và thân hữu, nhờ đó tác giả BMHTCTMN đă biết được không?
    Làm việc này, tuy mất rất nhiều công phu nghiên cứu và th́ giờ suy nghĩ, nhưng chúng tôi thiết tưởng như vậy sẽ giúp độc giả, dù cho không am tường thời sự đă xảy ra ở quê nhà ngót nửa thế kỷ rồi vẫn sẽ nắm vững được toàn bộ nội dung bài phỏng vấn rườm rà, lê thê này. Mặt khác, bạn đọc c̣n có thể khám phá ra dụng tâm khéo léo chạy tội cho ḿnh, cả cho cựu TT Thiệu, và tô lục chuốt hồng cho chế độ thối nát đệ nhị CH.

    NGƯỜI QUỐC GIA KHÔNG CÓ CHỖ ĐỨNG!
    Ngay khởi đầu bài phỏng vấn đă có câu hỏi nguyên văn: “Chúng tôi xin ông cho biết, theo ông, những nguyên nhân nào đă gây ra sự sụp đổ của chế độ VNCH?”
    Ông Ngân đă trả lời tóm tắt, trích lược chính xác như sau:
    - Sau thế chiến 2, tương quan giữa các quốc gia trên thế giới ở trong thế lưỡng cực. Hiệp định Genève 1954 đă chia đôi VN: Miền Bắc nằm trong khối CS. Miền Nam nhận viện trợ Mỹ. Do đó cuộc chiến VN vừa là nội chiến vừa là cuộc chiến ủy nhiệm. Năm 1965, miền Nam có thêm 500.000 quân Mỹ (đúng ra phải nói là quân đồng minh!); trong khi đó miền Bắc cũng tăng cường 300.000 quân Trung Cộng, phi công Bắc Hàn, chuyên viên hỏa tiễn SAM người Cuba...

    Sau khi nêu nhận xét như trên, ông Ngân cho biết lư do ngoại lai là: “Viện trợ của Mỹ chỉ nhằm làm cho miền Nam lệ thuôïc vào Mỹ, thay v́ giúp cho miền Nam có thể tự lực cánh sinh... tiêu biểu cho chính sách ”tân thực dân” sau thế chiến thứ 2. Trong khi CS tiếp tục chính sách bành trướng th́ HK rút quân và cắt giảm viện trợ. Việc mất miền Nam tất yếu phải xảy ra v́ trong cuộc đấu tranh giữa tư bản và CS không có chỗ đứng cho người quốc gia”! (nguyên văn)

    C̣n nguyên nhân nội tại, tóm tắt ư kiến của ông Ngân gồm: “Nạn tham nhũng trầm trọng và sự phân hoá trong hàng ngũ quốc gia đă tiếp tay cho sự sụp đổ. Trường hợp này cũng tương tợ như Trung Hoa Dân Quốc vào năm 1949 đă để cả một lục điạ rơi vào tay CS. Nhưng nguyên nhân căn bản của sự sụp đổ miền Nam ngày 30.4.75 chính là tổ chức chính trị xă hội của miền Nam tự nó không đủ sức đề kháng với cuộc chiến tranh khuynh đảo và xâm lăng của CS. Xă hội miền Nam là một xă hội “mở”...”

    Từ chỗ phân biệt “xă hội mở” (miền Nam) với dụng ư ám chỉ miền Bắc là “xă hội đóng” (?), ông Ngân tiến tới ư nghĩ: “muốn chống lại CS, miền Nam phải có một chế độ độc tài kiểu phát xít Hitler mà CS Nga rất sợ. Vấn đề được đặt ra là tại sao chúng ta lại dùng một sự man rợ này để chống lại một sự man rợ khác? Tại sao chúng ta phải hy sinh những giá trị mà v́ đó chúng ta phải đấu tranh với CS để bảo vệ ?
    Tuy nhiên nhờ có mô h́nh “xă hội mở” dân tộc VN mới biết được ư niệm dân chủ tự do dưới chế độ chính trị của các thời đệ nhất và đệ nhị CH tại miền Nam VN. Dù không hoàn hảo, nhưng phải công nhận đó là những chế độ chính trị tốt đẹp nhất trong lịch sử VN cho đến nay...”

    TẠI SAO NGƯỜI QUỐC GIA KHÔNG CÓ CHỖ ĐỨNG ?
    Nên nhớ tất cả những đoạn chữ nghiêng, đóng trong khung ngoặc đơn trên đây, đều trích nguyên văn lời hỏi đáp của bài phỏng vấn. Sau đây là phần mổ xẻ và phê b́nh của chúng tôi:
    Thú thực, ngay sau khi vừa đọc hết đoạn trả lời này của ông Ngân, tôi không khỏi bàng hoàng, ngạc nhiên về tŕnh độ hiểu biết và khả năng nhận định chính trị của một vị cựu phụ tá chính trị của TT Thiệu. Nhưng sự ngạc nhiên ấy chỉ thoáng qua rồi tan biến ngay, khi tôi chợt nhớ lại vài nét về tiểu sử và quá tŕnh hoạt động của nhân vật này. Nhưng dù sao, tôi vẫn không thể chẳng tiếp tục nêu lên đây vài nhận xét của tôi về những ư kiến của ông Ngân đă nêu trên.

    Trước hết, hăy gạt bỏ ngay cho khỏi mất th́ giờ và tốn giấy mực về những nhận định cạn cợt, tầm thường, mà bất cứ một độc giả b́nh dân nào có tŕnh độ hiểu biết thời cuộc tầm thường nhất cũng đă thừa biết từ lâu rằng cuộc chiến “nồi da sáo thịt” ở VN sau đệ nhị thế chiến vốn là một cuộc chiến tranh “ủy nhiệm” giữa 2 thế lực tư bản và CS quốc tế. Nhưng nếu chịu khó mở mắt ra, ném một cái nh́n chung, phớt qua trên bản đồ thế giới, ta c̣n nhận thấy VN chẳng phải là một dân tộc duy nhất đă bị lôi cuốn vào cuộc “chiến tranh uỷ nhiệm” này. Thí dụ điển h́nh và cụ thể không thiếu ǵ, chỉ xin lược kể những nước đă từng bị chia đôi chẳng khác nào VN như: Trung Hoa, Hàn Quốc... Xa hơn một chút, đến vùng Trung Đông th́ có nước Yemen và nước Đức ở Âu Châu...

    Nhưng kể từ đó đến nay, thử hỏi ông Ngân, đă có một nước nào trong số kể trên ấy đă bị người Mỹ bỏ rơi cách tàn nhẫn và cả một chánh phủ từ tổng thống tổng tư lệnh quân đội, thủ tướng chánh phủ, đại tướng tổng tham mưu trưởng và các tướng tá đă bỏ mặc số phận của hàng triệu binh sĩ c̣n đang ngơ ngác trên chiến trường, để hè nhau dắt díu bầu đàn thê tử, ẵm cả những gia tài kếch xù chạy trốn CS cách nhục nhă ra hải ngoại hay không?

    Hiển nhiên câu trả lời phải là “KHÔNG! DỨT KHOÁT KHÔNG!”. Như vậy, trường hợp miền Nam đă bị CS đánh chiếm dễ như ta giựt viên kẹo trong tay đưá con nít khờ khạo, bịnh hoạn, bụng ỏng đít teo, chưá đầy giun và sán lải, là một hiện tượng độc nhất vô nhị từ sau đệ nhị thế chiến đến nay. Có phải thế không ông phụ tá tổng thống?

    Một khi nếu ông Ngân đă không the åchứng minh được một nước thứ hai nào, trong số Trung Hoa, Đại Hàn, Yemen và Đức Quốc (cùng một hoàn cảnh qua phân như VN) bị mất về tay CS, th́ ông không thể nào được phép hàm hồ kết luận cách chắc nịch như đóng chiếc đinh cuối cùng lên nắp tấm ván thiên của cỗ quan tài VNCH bằng câu: “Việc mất miền Nam VN tất yếu phải xảy ra, v́ trong cuộc đấu tranh giữa tư bản và CS không có chỗ đứng cho người quốc gia”(!)

    Vậy, bây giờ đứng trước một kết luận đă chắc nịch như thế, ta đành phải bất đắc dĩ chịu khó t́m hiểu thêm vào chiều sâu sự dụng tâm của ông Ngân xuyên qua cách sử dụng hai chữ “chỗ đứng”. Nơi đây, nói về “chỗ đứng” ta phải hiểu thâm ư của ông Ngân muốn nói: Có điạ vị chính thống, có danh chánh ngôn thuận tức là có chính nghĩa.

    Khi đă hiểu được thâm ư đó rồi, người đọc sẽ vỡ lẽ ra ngay rằng: Trong cuộc chiến “uỷ nhiệm” giữa tư bản và CS quốc tế, người quốc gia VN (theo phe tư bản Mỹ) tức không có chính nghiă đối với nhân dân. Tất yếu phải thua! Ngược lại, người CSVN, v́ có điạ vị chính thống, có danh chánh ngôn thuận, tức có chính nghiă, đă tất thắng !

    Sở dĩ, trong đoạn này, ông Ngân đă không dám nói toạc ngay ra thâm ư của ḿnh, có lẽ v́ ông c̣n ngại có thể sẽ bị một số người chống Cộng mù quáng trong cộng đồng tị nạn ở Mỹ chụp lên đầu ông một cái nón cối. Đối với những kẻ trần trụi, đầu đội trời chân đạp đất như bọn dân thường chúng tôi đây th́ không ai lo sợ ǵ khi bỗng nhiên vô cớ bị chụp cho cái nón cối lên đầu. Nhưng ngược lại, riêng đối với ông Ngân, theo tôi biết, chiếc nón cối ấy có thể sẽ dẫn đến những chuyện bí mật hậu trường chính trị miền Nam khác nữa liên quan đến tiền tích “vượt tuyến” năm 1955 của ông, cùng với lời thố lộ rất giới hạn của ông Kiểu, bào huynh của TT Thiệu, tố giác ông Ngân là một CS nằm vùng!

    Nên biết, tôi đă có dịp quen biết ông Kiểu khá lâu, từ năm 1952, lúc bấy giờ nhà ông Kiểu c̣n ở đường Đề Thám, một cửa tiệm bán nước mắm, gần nhà của dân biểu Hồ Ngọc Cứ và GS Phan Quang Bổng, là hai người bạn rất thân của tôi. Dăy phố lầu này đâm thẳng ra đường Phạm Ngũ Lăo, bên hông xóm Sáu Lèo... (muốn biết rơ chi tiết xin đọc bộ Bí Mật Hậu Trường Chánh Trị miền Nam, gồm 3 quyển, của Đặng Văn Nhâm, đă phát hành khắp nơi).

    Chuyện này tôi sẽ trở lại một cách đầy đủ chi tiết hơn trong một chương sau.

  3. #13
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: Công và Tội?

    Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: Công và Tội?
    MỔ XẺ VÀ PHÊ B̀NH NHỮNG “TIẾT LỘ BÍ MẬT HẬU TRƯỜNG CHÁNH TRỊ QUANH TỔNG THỐNG THIỆU” CỦA CỰU PHỤ TÁ NGUYỄN VĂN NGÂN.
    ĐẶNG VĂN NHÂM
    P2


    SỰ MẤT MIỀN NAM KHÔNG THỂ COI NHƯ TẤT YẾU VÀ NGƯỜI QUỐC GIA LÀ AI?
    Theo tôi, cũng như đại đa số quần chúng thầm lặng VN, sự mất miền Nam hoàn toàn không tất yếu một chút nào, và người quốc gia lúc nào cũng vẫn có một chỗ đứng. Nhưng cái chỗ đứng ấy của người quốc gia chân chính - đáng tiếc thay! – đă bị các tướng lănh, làm tay sai cho ngoại bang, dùng bạo lực vơ khí tước đoạt mất. Nên nhớ: bọn độc tài, quân phiệt, hèn nhát, bất tài, tham nhũng, thối nát, buôn lậu bạch phiến, đầu cơ phân bón, gạo, ăn chận lương và khẩu phần lính, mua quan bán chức, bọn chính khách đảng phái sôi thịt, bọn lưu manh đội lốt tu hành... không thể được coi như “Người quốc gia”!

    Tập đoàn quân phiệt cầm quyền này chẳng những nằm vùng, đâm sau lưng đồng đội, lại c̣n cấu kết với bọn chánh trị gia sôi thịt, con buôn chiến tranh, và bọn kư sinh trùng giả dạng tu hành... để dành độc quyền chống Cộng với người Mỹ. Nên nhớ: Bọn chính trị gia xôi thịt, trí thức ươn hèn, tu hành lưu manh... cũng không thể “đồng hoá” trong danh từ “người quốc gia” được!

    Nên biết: Dưới thời đệ nhất CH, dù thế nào chăng nữa vẫn không một ai có thể nói như ông Ngân là: “Sự mất miền Nam tất yếu phải xảy ra”. Chỉ v́ lư do rất đơn giản là: Lúc bấy giờ, dưới chế độ NĐ Diệm, ít ra “người quốc gia” vẫn c̣n có “chỗ đứng” trong chiến tuyến chống Cộng!

    Nh́n rộng ra ngoại bang, các nước Trung Hoa, Đại Hàn, Yemen và Đức Quốc... cho đến nay vẫn không ai nh́n thấy vấn đề mất vào tay CS là tất yếu, như ông Ngân đă nói. Ngược lại, các nước Nam Hàn, Đài Loan, Nam Yemen và Tây Đức... ngày càng trở nên phú cường và bền vững, xứng đáng hănh diện góp mặt với năm châu bốn biển. Riêng người Trung Hoa “Quốc Gia” sau khi đă rời bỏ Trung Hoa lục điạ, năm 1949, đă xây dựng được ḥn đảo nhỏ bé Đài Loan trở nên một quốc gia phú cường, nổi danh là một con rồng kinh tế Á Châu, đồng thời cũng là một tiền đồn có khả năng ngăn ngừa hữu hiệu làn sóng đỏ từ Trung Cộng tràn ra ngoài vùng biển Thái B́nh Dương. Tại sao và nhờ đâu? Chỉ bởi tại những nước đó đă không có bọn tướng lănh ươn hèn, bất tài, tham nhũng cùng với lũ tay sai ngu dốt xu nịnh làm phụ tá !...

    SỰ KHÁC BIỆT GIỮA THDQ VÀ VNCH, GIỮA TƯỞNG GIỚI THẠCH VỚI N.V.THIỆU, GIỮA QUÂN ĐỘI TÀU PHÙ VỚI QUÂN ĐỘI VNCH.
    Mặt khác, khi viện dẫn tệ trạng tham nhũng của các giới chức cầm quyền Trung Hoa Dân Quốc, dưới quyền lănh đạo của Thống Chế Tưởng Giới Thạch, đă đánh mất cả một lục điạ bao la với ngót một tỉ dân số vào tay CS năm 1949, ông Ngân đă coi như một bằng chứng, để biện minh và chạy tội làm mất miền Nam vào tay CSBV, năm 1975, của Nguyễn Văn Thiệu.

    Đọc sự so sánh này của ông Ngân, chỉ cần tinh ư một chút người đọc cũng thừa khả năng nhận ra ngay tŕnh độ hiểu biết về chính trị và thời cuộc thế giới cận đại của ông Ngân c̣n rất thô sơ và thiển cận. Có thể lúc bấy giờ, năm 1949, ông Ngân c̣n là một chú bé tḥ ḷ mũi xanh (ông Ngân sanh năm 1935, tức mới 14 tuổi!), sống chui rúc trong một vùng đồng quê hẻo lánh, thiếu ánh sáng văn minh nào đó, nên đă không được giáo dục đầy đủ. Cũng có thể, đến năm 1955, ông Ngân đă lội sông Bến Hải, vượt tuyến vào Nam (theo tiểu sử ghi trên bài phỏng vấn), v́ mảng lo sinh kế, nên ông đă không đủ th́ giờ, không đủ khả năng ngôn ngữ để tự trau dồi thêm kiến thức tổng quát qua sách báo Tây Phương. V́ lẽ đó mà ông Ngân đă chỉ có được một cái vốn hiểu biết hết sức nông cạn ”thiên bất chí, điạ bất đáo”, để mà dại dột so sánh giữa hai trường hợp: Trung Hoa Dân Quốc với VNCH và giữa Tưởng Giới Thạch với Nguyễn Văn Thiệu!

    Ông Ngân nên biết rằng: Trước năm 1949, t́nh h́nh kinh tế, chính trị và quân sự của nước láng giềng Trung Hoa Dân Quốc (từ đây viết tắt: THDQ) khác hẳn với VNCH trước năm 1975. Tệ trạng tham nhũng thối nát trong hàng ngũ các giới chức cầm quyền TH quốc gia cũng hoàn toàn khác với nạn tham nhũng thối nát đă diễn ra từ thời tướng Thiệu lên cầm quyển chủ tịch UyÛ Ban Lănh Đạo Quốc Gia rồi đến làm tổng thống ở miền Nam VN (1965-1975).

    Riêng cá nhân Tưởng Giới Thạch và Nguyễn Văn Thiệu lại càng khác xa nhau lắm lắm. Nếu tôi có thể ví Tưởng Giới Thạch là con Phượng Hoàng [chẳng khác TT Ngô Đ́nh Diệm], th́ Nguyễn Văn Thiệu chỉ là một con quạ đen điu, xấu xí với cái mỏ xần xùi thô kệch và tiếng kêu quái đản tới mức bay đến đâu, dân nhà quê cũng phải dùng gạch, đất ném, để xua đuổi!

    Đây là một chút sử liệu của THDQ sưu tầm từ các sách báo cũ, xin nêu lên để ông phụ tá Ngân suy ngẫm xem những lời phê b́nh sau đây có xác đáng không :
    Chiến tranh Trung-Nhật đă bùng nổ ngày 7.7.1937, nhân vụ Lư Cầu Kiều. Hai tháng sau, trước kẻ thù chung đang xâm lăng đất nước, 2 phe Quốc Gia và CS Tàu đă tạm gạt bỏ mọi hiềm khích, hợp tác với nhau để chống Nhật. Ngày 14.8. 45 Nhật đầu hàng đồng minh. Ngày 9.9.45, Nhật đầu hàng THDQ vô điều kiện. Mới hết chiến tranh với Nhật, chưa kịp kiến thiết đă bị CS trở mặt tấn công và đất nước lâm vào cảnh nội chiến. V́ thế ngân sách quốc gia của THDQ bị thiếu hụt nặng. Năm 1947, ngân sách hụt 95.000 tỉ Hoa Kim. V́ phải trang trải đến 78% vào chiến phí và quân phí. Do đó chánh phủ THDQ đă phải tăng thuế và lạm phát phi mă tiền tệ.

    Đồng tiền bị mất giá nhanh chóng khủng khiếp, như người bị xuất huyết. Giữa năm 1945, giá một Mỹ Kim là: 2.500 Hoa Kim. Đến tháng 2.1948, 1 MK ăn: 200.000 Hoa Kim. Đến năm 1949, trước khi Tưởng Giới Thạch phải rời bỏ Hoa Lục, t́nh h́nh kinh tế nước Tàu càng bi đát hơn, giá 1 MK ăn hơn một triệu Hoa Kim. Các bà nội trợ phải vác cả bao bố bạc đi chợ. Muốn mua một quả trứng gà, họ phải bưng cả thúng bạc đi trả. Không ai có thể đếm nổi tiền, chỉ nhắm chừng mà bốc ra từng bó, hốt ra từng nắm. Chẳng khác nào thời kỳ nước Đức, trước khi đảng quốc xă của Hitler lên cầm quyền. Người dân TH lúc bấy giờ đă nói : “Giá trị đồng Hoa Kim như...cứt. Và cứt ở TH cũng đổi lấy được đồng Hoa Kim!”

    Trong thời gian này, cảnh đói rách khốn khổ đă diễn ra khắp nước TH. Nên nhớ, năm 1945, khi đạo quân Tàu Phù của các tướng Tiêu Văn và Lư Hán kéo sang miền Bắc VN để giải giới quân đội Nhật, người lính Tàu đă là hiện thân của những con ma đói thảm hại. H́nh dáng gầy c̣m, rách rưới, tiều tụy, thường kéo nhau từng bầy xông vào các chợ vùng quê bốc hốt những mẹt bún, đậu phụ ăn lấy no, mặc t́nh cho những người đàn bà bán hàng tiếc của vác đ̣n gánh, gậy gộc đánh đập túi bụi. Nhiều tên lính Tàu Phù đă liều mạng ăn cho no, để rồi bị đập chết nằm quay lơ giữa chợ, đôi mắt trợn trắng, mồm c̣n ngậm đầy bún hay xôi...

    H́nh ảnh thê thảm khủng khiếp ấy của người lính Tàu năm 1945 sang VN đă như thế, đến năm 1949 càng thảm hại hơn, nhưng chắc chắn vẫn không phải là h́nh ảnh có thể đem ra so sánh được với binh sĩ VNCH trong thời kỳ tướng Thiệu và tập đoàn quân phiệt lên cầm quyền ở miền Nam. Trong khỏang thời gian trước năm 1975, người lính VNCH vẫn c̣n được người Mỹ viện trợ đầy đủ. Tuy họ đă bị đồng đội thượng cấp, giới chỉ huy phản bội, đâm sau lưng, và bị bóc lột đến tận cùng xương tủy, nhưng họ vẫn c̣n đủ ư chí và bụng vẫn c̣n no, đủ sức giữ vững tay súng để chiến đấu chống CS trên khắp các chiến trường tới giây phút cuối cùng, khi lệnh buông súng đầu hàng đă được đại tướng, tổng thống nằm vùng Dương Văn Minh ban ra.
    Riêng về tệ nạn tham nhũng, thối nát, hèn nhát và bất tài của đám tướng lănh cầm quyền cai trị tối cao của miền Nam VN, th́ lại càng khác xa với t́nh trạng tham nhũng hối lộ của THDQ. Chẳng cứ ǵ toàn thể dân chúng, binh sĩ THDQ đều biết rơ nguồn gốc và thủ phạm của các vụ tham nhũng hối lộ, mà ngay cả các giới chức ngoại quốc, các đại diện báo chí Tây phương ở THDQ, đều biết đích xác những tay tham nhũng gộc trong guồng máy cao cấp cấp của chính quyền THDQ là: Khổng Tường Hi và Tống Tử Văn... Bao nhiêu tài sản đồ sộ và khối tiền rừng bạc bể đều tập trung hết vào tay mấy ông “Thần Tá” ấy cùng với đám tay chân bộ hạ, phe cánh của họ.

    Nhưng ngược lại, riêng cá nhân TT Tưởng Giới Thạch và vợ là bà Tống Mỹ Linh vẫn đều được quần chúng kính trọng, và các giới chức cao cấp trong các chánh phủ Mỹ, Anh, Pháp v.v... ngưỡng mộ, trọng vọng, v́ ḷng ái quốc chân thành và đức tính liêm khiết. Ai cũng phải nh́n nhận tấm ḷng yêu nước, thương dân, và đức tính liêm khiết của TT Tưởng Giới Thạch và bà Tống Mỹ Linh. Nhưng, tội nghiệp, trong hoàn cảnh đó, ông chỉ là một cánh én cô độc không thể nào đem lại được mùa xuân có nắng ấm và hoa nở tốt tươi cho dân chúng Trung Hoa!

    Dù sao, sau khi ra Đài Loan, TT Tưởng Giới Thạch cũng đă thực hiện được ước nguyện của ông, khiến cho tiểu đảo Đài Loan đă trở thành một quốc gia phú cường, thịnh vượng, nổi tiếng trong vùng trời Đông Á!
    Trong khi đó, ngược lại, Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Thị Kim Anh lại khác hoàn toàn. Họ đă lợi dụng chức vụ nguyên thủ quốc gia và đệ nhất phu nhân để thực hiện nhiều dịch vụ phi pháp như: trấn lột tiền bạc của Nguyễn Cao Thăng, tham nhũng, hối lộ, mua quan bán chức, chiếm đoạt công điền công thổ, mua chuộc dân biểu, nghị sĩ gia nô, dung túng bao che tội ác cho thân nhân, gia tộc, bọn tay chân bộ hạ để chia chác trong các dịch vụ: buôn bạch phiến, vàng, và thuốc phiện, đầu cơ phân bón, đầu cơ gạo, bán gạo, thuốc men vào mật khu cho VC... Chính những hành động MAFIA của Thiệu đă tạo nên tệ trạng “kiêu binh, kiêu tướng” lộng hành, coi thường luật pháp quốc gia, áp bức hăm hại dân chúng của một số tướng tá trong quân đội VNCH, mà ảnh hưởng c̣n kéo dài măi đến nay ở hải ngoại vẫn chưa dứt. Bằng cớ điển h́nh mới nhất là vụ cựu trung tá TH Hội, anh em cột chèo của cựu tướng Huỳnh Văn Cao, tay chân của TT Thiệu, đă dám hành hung chủ báo Đại Chúng trong một tiệc cưới đông người ở ngay Maryland, kề cận thủ đô của nước Mỹ!

    Tóm lại, tệ nạn tham nhũng dưới thời Thiệu là “nhà dột từ nóc dột xuống”; c̣n nạn tham nhũng của THDQ là chuyện ”nhà dột có nơi”. Khác nhau ở chỗ đó! [xin xem thêm Bí mật Hậu Trường Chánh Trị miền Nam, gồm 3 quyển của tác giả Đặng Văn Nhâm].

    Riêng trong phạm vi nội bộ quân đội, hay nói cách khác cho rơ ràng hơn là trong guồng máy quân đội của VNCH, khoảng từ 1973 đến 1975, th́ tệ nạn tham nhũng, thối nát có lẽ lại khá giống với t́nh trạng của quân đội Tàu Phù bên Trung Quốc.

    Trong khoảng thời gian từ 1945 đến 1949, các báo chí TH thường đăng tin về vụ các tướng tá thường ăn chận lương lính, khẩu phần gạo của lính, tiền tử tuất và trợ cấp cô nhi quả phụ, tiền hối lộ, lính ma, lính kiểng, ăn cắp săng, dầu và súng đạn bán cho CS Tàu. Ngoài ra, báo chí Tàu cũng c̣n thường xuyên đăng tin các tướng tá cao cấp, người nào cũng có năm thê bảy thiếp. Thậm chí có nhiều ông tướng tá c̣n dám đem cả gái điếm, gái ca nhe và bàn đèn thuốc phiện ra mặt trận để hưởng lạc thú thần tiên, đi mây về gió, bên cạnh những thân thể trần truồng nơn nà của giai nhân.

    Về mặt phục dịch, các tướng lănh trong quân đội Tàu Phù cũng bày ra thành hệ thống quân giai hẳn hoi. Các tướng có quyền bắt các ông Tá phục dịch. Các ông Tá có quyền bắt các ông Uư làm tay sai. Các ông Uư có quyền dùng các thượng sĩ làm nô bộc. Các Thượng Sĩ có quyền bắt các chú Đội, chú Cai làm tôi mọi. Chót hết là các chú Đội, chú Cai cũng có quyền bắt các chú binh Nhè làm nô lệ không công!

    V́ thế, hậu qủa cuối cùng là quần chúng TH (năm 1949) cũng như quần chúng VN miền Nam (năm 1975) đă mất hết tin tưởng ở các cấp chính quyền; và binh sĩ Tàu Phù, cũng chẳng khác nào anh em binh sĩ VNCH đă mất hết tin tưởng nơi cấp chỉ huy...

    NĂM 1975 MỸ BỎ RƠI MIỀN NAM CHẲNG KHÁC NÀO ĐĂ BỎ RƠI THDQ NĂM 1949!
    Trước t́nh cảnh cực kỳ quẫn bách ấy, vào khoảng đầu năm 1949 TT Tưởng Giới Thạch đă cầu cứu với Mỹ, nhưng Mỹ đă làm ngơ, v́ thấy phe mệnh danh “quốc gia” đă quá suy nhược và đă làm mất hết ḷng dân. Con bịnh đă hết thuốc chữa. T́nh thế đă vô phương cứu văn !

    Như thế, suy ra việc Mỹ bỏ rơi VNCH năm 1975 cũng chẳng khác nào họ đă bỏ rơi THDQ năm 1949 vậy. Đây mới đúng là điều tất yếu! V́ thế từ năm 1975 đến nay không một ai trong hàng tướng lănh thối nát cầm quyền cao cấp ở miền Nam VN có thể trách cứ hay đổ vạ cho người Mỹ được!

    Từ căn bản của các sự kiện vừa nêu trên, một người dân thường, có tŕnh độ hiểu biết trung b́nh đọc đến đây tất đă có thể nhận ra được lời cáo buộc của ông Ngân đổ lỗi cho Mỹ chỉ viện trợ cho VNCH nhằm mục đích làm cho miền Nam lệ thuộc vào Mỹ, và rồi cuối cùng, đến năm 1975, Mỹ đă rút quân và cắt giảm luôn nguồn viện trợ đó, khiến cho miền Nam VN bị mất vào tay CSBV là điều rất sai lầm, nặng tính chất ngụy biện.
    Nghe lời cáo buộc ấu trĩ này của ông Ngân, chúng ta cứ tưởng đâu như lời của những kẻ phàm phu tục tử, thất học nào ngoài đường phố, hay lời chửi rủa vu vơ của bọn làm báo chợ hôi hám, bẩn thỉu ở khu Sài G̣n Nhỏ, chợ Bolsa, thủ đô tị nạn của người VN trên đất Mỹ!

    DÙNG PHÁT XÍT ĐỂ CHỐNG C.S!
    Trong câu trả lời này ông Ngân c̣n nói: “Muốn chống lại CS, miền Nam phải có một chế độ độc tài kiểu phát xít Hitler, mà CS Nga rất sợ...” (!)

    NGÂN CỐ T̀NH KHỎA LẤP ĐẠI TỘI CỦA THIỆU.
    Dù muốn nói ǵ chăng nữa, th́ ngày nay, 26 năm sau mất miền Nam, chẳng ai có thể phủ nhận được sự thể đă bày ra sờ sờ trước mắt mọi người trên thế giới là: Miền Bắc đă chiến thắng và chiếm đóng miền Nam!
    Nhưng vấn đề c̣n lại cần phải mổ xẻ chi li để t́m ra những nguyên nhân cốt lơi, v́ đâu, v́ ai, tại sao miền Nam đă thảm bại trước quân xâm lăng miền Bắc. Vấn đề này rất tế nhị và vô cùng phức tạp.Từ hơn nửa thế kỷ qua, ở hải ngoại, những vị quan to súng ngắn, quyền cao chức trọng, trách nhiệm hàng đầu, như các cựu TT Thiệu, TT Kỳ, TT Khiêm, TTMT Cao Văn Viên, cựu TT 24 giờ Dương Văn Minh... đều ngậm tăm.

    Thỉnh thoảng người ta mới thấy vài kẻ thuộc hàng tay sai lên tiếng tán dương "công đức" chống Cộng, tinh thần chiến đấu anh dũng để "bảo vệ miền Nam(!)" (hay làm cho mất miền Nam?!) của các bậc chủ tướng. Đó là một loại chuyện tiếu lâm cù vào nách cũng không cười được, vậy mà lắm kẻ tị nạn ở Bolsa, Mỹ quốc, vẫn lấy làm tự hào khi thốt ra những lời nói nghịch lư đến phi thường. Trong số, đáng kể nhất, mới đây có ông Nguyễn Văn Ngân, nguyên phụ tá chính trị đặc biệt của cựu TT Thiệu. Để trả lời câu phỏng vấn đầu tiên của báo chí "những nguyên nhân nào đă gây ra sự sụp đổ của chế độ VNCH?", sau khi đă đổ vạ cho chính sách "viện trợ kiểu tân thực dân của HK", để xác định "việc mất miền Nam tất yếu phải xảy ra", nghe chẳng khác nào như lời tiên tri tiền định của Delphes (thuộc cổ sử Hy Lạp) về số phận của Laios, vua xứ Thèbes, và hoàng hậu Jocaste, song ông Ngân vẫn không đề cập ǵ đến những nguyên nhân nội tại, trực tiếp, và có tính cách quan yếu nhất, đă khiến người Mỹ chán nản phải bỏ rơi miền Nam cho quân CSBV đánh chiếm như vào chỗ không người!

    Như vậy, rơ ràng ông Ngân đă cố t́nh tránh né sự thật của lịch sử. Bởi, như mọi người đều biết, nếu ông Ngân đề cập đến những nguyên nhân nội tại và trực tiếp đă làm mất miền Nam năm 1975, tất ông sẽ không thể nào tránh khỏi việc phải vạch ra đầy đủ các đại tội phản quốc, hại dân cuả cựu TT Thiệu, một chủ cũ của ông, như:
    - chiếm đoạt quá lạm công ốc, công thổ,
    - trấn lột tiền bạc cuả Nguyễn Cao Thăng,
    - đánh đổi chức tổng trưởng tài chính cuả chính phủ để lấy một ngôi biệt thự bên hồ Lemann ở Genève, cuả Hà Xuân Trừng,
    - không thi hành nghiêm chỉnh hiến pháp 67 (điều khoản thượng viện có quyền tham gia ư kiến trong việc bổ nhiệm các trưởng nhiệm sở ngoại giao ở nước ngoài và điều tra các hoạt động cuả họ, có quyền tham gia ư kiến thăng chức cấp tướng cho các sĩ quan trong quân đội v.v...),
    - mua quan bán chức (các chức tỉnh trưởng và cảnh sát trưởng đều có giá biểu), dung túng tệ nạn lính ma, lính kiểng,
    - can dự và bao che những dịch vụ buôn lậu vàng, bạch phiến, thuốc phiện, đánh cắp săng dầu cuả quân đội, ăn chận khẩu phần gạo hằng ngày cuả trên 1 triệu binh sĩ,
    - đỡ đầu cho thân nhân trong gia tộc đầu cơ phân bón, đầu cơ gạo, bán gạo, súng đạn, thuốc men vào mật khu cho CS,
    - mua chuộc các hội viên hội đồng tỉnh, dân biểu, nghị sĩ gia nô bằng tiền bạc để ứng cử độc diễn và tu chính hiến pháp để được làm TT măn đời v.v...
    (ghi chú thêm: Tất cả những đại tội này, đều có ghi đầy đủ chi tiết trong bộ sách Bí Mật Hậu Trường Chánh Trị Miền Nam, gồm 3 quyển cuả ĐẶNG VĂN NHÂM).

    Trong trường hợp này, khi đại tội đồ Nguyễn Văn Thiệu đă bị dân tộc và lịch sử kết án, th́ Nguyễn Văn Ngân, một gia nô ngoan ngoăn cuả Thiệu trong mấy năm trời, làm sao tránh khỏi đại tội đồng loă, đă từng đóng góp một phần lớn trách nhiệm vào tiến tŕnh làm cho miền Nam bị ung thối, suy sụp, để cuối cùng bị rơi vào tay CSBV như một quả sung chín rụng! [Điều này sẽ được phơi bày đầy đủ chi tiết thêm trong loạt bài kế tiếp].

    Theo tôi, dù cho ông Nguyễn Văn Ngân cố t́nh che đậy và bênh vực cho chủ tướng đến thế nào chăng nưă vẫn không sao tẩy xoá được "dĩ văng" và "những sự thật cuả lịch sử dân tộc". V́ những thứ đó lúc nào cũng vẫn hiển hiện sờ sờ trên giấy trắng mực đen của từng trang sách sử.

    Thiết nghĩ, một kẻ tôi trung đúng nghiă "trung thần" cuả người xưa, lúc tại vị nên tích cực t́m mọi cách khôn ngoan để khuyên can chủ tướng, chứ không bao giờ xu nịnh huà theo, như một thứ tôi tớ gọi dạ bảo vâng, để măi đến 26 năm sau, khi tấn tuồng đă hạ màn, cả chủ lẫn tớ đă hiện nguyên h́nh "khỉ hoàn cốt khỉ" rồi, mới t́m cách biện luận bâng quơ để che lấp tội lỗi cho chủ tướng. Hành động như thế, kẻ bầy tôi ấy chỉ càng để lộ rơ thêm chân tướng bất lương và dụng tâm muốn cùng một lúc "chạy tội" cả cho ḿnh mà thôi !

  4. #14
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: Công và Tội?

    Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: Công và Tội?
    MỔ XẺ VÀ PHÊ B̀NH NHỮNG “TIẾT LỘ BÍ MẬT HẬU TRƯỜNG CHÁNH TRỊ QUANH TỔNG THỐNG THIỆU” CỦA CỰU PHỤ TÁ NGUYỄN VĂN NGÂN.
    ĐẶNG VĂN NHÂM
    P3



    TR̀NH ĐỘ HIỂU BIẾT NON NỚT, CHỦ TRƯƠNG CHỐNG CỘNG NGÔNG CUỒNG!
    Mặc dù đă khẳng định số phận bất khả cải hoán của miền Nam như trên, ông Ngân c̣n muốn nhân cơ hội được phỏng vấn này để phô trương cái vốn kiến thức chính trị của ḿnh, cùng với sách lược chống Cộng của ông, nếu được đem ra ứng dụng chắc đă "chuyển bại thành thắng" rồi. Nguyên văn như sau:
    "Muốn chống lại CS, miền Nam phải có một chế độ độc tài kiểu phát xít Hitler mà CS Nga rất sợ may ra mới có thể đương cự với chiến thuật sắt máu và dối trá của CS BV."

    Theo tôi và một số người dân tầm thường khác, cả đời chưa từng có chức tước ǵ, và cũng chẳng hề được hưởng ơn vua lộc nước một đồng xu con nào, tức đă không làm chính trị, nhưng vẫn cảm thấy nhận định "miền Nam phải có một chế độ độc tài kiểu phát xít Hitler mà CS Nga rất sợ may ra mới có thể đương cự với chiến thuật sắt máu và dối trá của CSBV" của ông Ngân, một cựu phụ tá đặc biệt về chánh trị của TT Thiệu, đă phạm phải 2 điều sai lầm hết sức ấu trĩ nhưng vô cùng nghiêm trọng, không thể tha thứ được:

    1.- TR̀NH ĐỘ NON NỚT:
    Điều trước tiên, nằm trong mấy chữ ông Ngân viết: "chiến thuật sắt máu và dối trá của CSBV". Khi ông Ngân cho rằng hành động "sắt máu và dối trá" của CSBV là một "chiến thuật", ta phải hiểu ngay: (giả thiết) Một là ông Ngân quá dốt nát, đă không biết được 2 chữ "chiến thuật" có nghĩa là:" cách đánh giặc trong từng trận hay cách xử lư chính trị tùy theo mỗi t́nh huống để đạt hiệu quả tối đa". V́ không tinh nghĩa, nên ông Ngân đă dùng chữ bậy, khiến sai lạc hẳn cái bản chất nội tại có tính cách trường cửu và bất biến của chủ nghĩa CS quốc tế. Ông Ngân nên biết rằng: "sắt máu và dối trá" vốn là một phần trong bản chất cố hữu của CS, chẳng khác nào như màu lông đen là màu cuả con chó mực, và "ăn thịt sống" là bản chất thiên nhiên của loài ác thú hùm, beo, sư tử v.v… Ngược lại, nếu ông Ngân không dốt nát như đă nói, th́ chắc chắn ông ta đă dụng tâm" chơi chữ" để biện hộ cho bản chất của "đảng ta" CSBV không phải là "sắt máu và dối trá". Đó chẳng qua chỉ là một "chiến thuật" có tính cách giai đoạn mà người CSBV bất đắc dĩ đă phải dùng đến để đối phó tùy từng t́nh huống để đạt được chiến thắng miền Nam mà thôi!

    Xuyên qua đoạn phân tách trên, nếu có ai cho rằng ông Ngân dốt nát về chính trị, xét ra cũng chẳng có ǵ gọi là quá đáng. C̣n nếu có người nào muốn qui kết ông Ngân có dụng tâm biện hộ cho CSBV, xét ra cũng xác đáng lắm. V́ ngay trước năm 1974, ông Nguyễn Văn Kiểu, bào huynh của TT Thiệu đă từng tiết lộ và than thở với một vài người quen biết [trong số có cả tướng Đôn], cho rằng có thể TT Thiệu đă bị CS cài Nguyễn Văn Ngân vào sát nách để lũng đoạn chính trị (không khác ǵ Huỳnh Văn Trọng và Vũ Ngọc Nhạ...)!
    V́ sau đó khoảng giữa năm 1974, TT Thiệu đă âm thầm giải nhiệm chức vụ phụ tá đặc biệt của Ngân. Phải chăng đó cũng là một phần bằng chứng cho nghi vấn nêu trên?!

    2.- CHỦ TRƯƠNG NGÔNG CUỒNG:
    Bây giờ ta thử xét đến chủ trương chống Cộng của cựu phụ tá Ngân xuyên qua câu "Muốn chống lại CS, miền Nam phải có một chế độ độc tài kiểu phát xít Hitler".
    Trước hết, xin bạn đọc hăy đặc biệt chú ư đến mấy chữ "chủ trương chống Cộng" tôi dùng trong đoạn này. Tại sao tôi đă không dùng 4 chữ "sách lược chống Cộng"?
    Theo tôi, "sách lược" là: Những h́nh thức tổ chức và kế hoạch đấu tranh để giành thắng lợi trong một cuộc vận động chính trị đă được điều nghiên rốt ráo và đă được ghi trên giấy trắng mực đen thành bài bản có thứ tự lớp lang đàng hoàng. C̣n "chủ trương" nghĩa là: Chỉ có ư định về một phương cách hành động có tính cách chung chung, nhiều khi tùy hứng và tùy tiện theo hoàn cảnh.

    Như vậy, xét ra 4 chữ "chủ trương chống Cộng" dùng cho Nguyễn Văn Ngân nơi đây cũng đă quá đáng rồi. Một người với tŕnh độ chính trị ABC... như phụ tá Ngân, mà dùng chữ "sách lược" th́ chẳng hóa ra ngôn ngữ VN ở hải ngoại ngày nay đă bị "đại phá giá và đại lạm phát" đến mức thảm hại đến thế hay sao?!
    Sau đây ta thử t́m hiểu ông Ngân đă chủ trương chống Cộng như thế nào? Theo ông "muốn chống lại CS, miền Nam phải có một chế độ độc tài kiểu phát xít Hitler!"

    Đọc câu này, tự nhiên tôi cảm thấy sửng sốt bàng hoàng, không ngờ một ông phụ tá đặc biệt về chính trị của tổng thống Thiệu lại là một kẻ có tư tưởng ngông cuồng với một nhăn quan chính trị mù ḷa đến như thế!
    Mặc dù chủ trương "miền Nam phải có một chế độ độc tài kiểu phát xít kiểu Hitler" đă không được áp dụng trong quá khứ, ở miền Nam; nhưng bây giờ ông Ngân lại đem ra khoe khoang trên báo chí hải ngoại, hiển nhiên ông có dụng ư bảo cho mọi người VN biết rằng: Ngày xưa, trong thời gian từ 1970 đến 1974, nếu chủ trương chống Cộng này của ông ta đă được đem ra ứng dụng th́ có thể đă thay đổi được thế cờ chánh trị ở miền Nam. V́ ông Ngân đă lượng giá, "chế độ độc tài phát xít kiểu Hitler" ấy c̣n khiến cho" Cộng Sản Nga rất sợ" th́ sá ǵ một dúm CSBV đàn em bé bỏng của Nga Sô!!!

    Khoe khoang như thế, ông Ngân càng bộc lộ rơ ràng hơn cái tŕnh độ hiểu biết thấp kém đến thảm hại của ḿnh. Ông đă không biết chút ǵ về cuộc chiến giữa Đức Quốc Xă và Nga Sô trong thời đệ nhị thế chiến. [Muốn biết, xin hăy đọc quyển" STALIN, TÌNH ÁI & CHÍNH TRỊ" của Đặng Văn Nhâm, đă phát hành khắp nơi. V́ nơi đây trong khuôn khổ 1 bài báo, tôi không thể nào giảng giải đầy đủ được!]

    Đồng thời, ông Ngân lại c̣n chứng tỏ sai lầm rồ dại về thực chất của các đảng chính trị độc tài như: Cộng Sản, Quốc Xă, Phát Xít, và Phalange Tây Ban Nha v.v… Ấy là chúng ta chưa kể đến cái nh́n mù ḷa của ông Ngân trước t́nh h́nh chính trị và quân sự ở miền Nam trong khoảng thời gian 4 năm ông làm phụ tá cho TT Thiệu.

    Dù sao để bạn đọc dễ dàng nắm bắt được hết các điểm then chốt trong vấn đề rất nhiêu khê, phức tạp này, tôi xin tạm tách bạch ra từng phần ngắn gọn sau đây:

    KHÔNG NẮM VỮNG T̀NH THẾ MIỀN NAM!
    Trước hết, ông Ngân đă tỏ ra sớm quên lời cáo buộc nặng nề năm 1963 của đám tăng, ni Phật giáo đấu tranh miền Trung, và của hội đồng tướng lănh rằng: Chế độ đệ nhất CH là "độc tài đảng trị (đảng Cần Lao), gia đ́nh trị (họ Ngô), và tôn giáo trị (đạo Thiên Chúa)"!

    Đến cuối năm 1963, các chủ tướng của ông Ngân đă chẳng v́ những lời cáo buộc nghiệt ngă ấy mà nhân danh "dân chủ, tự do" để đứng lên lật đổ nền đệ nhất CH, giết hai anh em TT Diệm, với sự yểm trợ gần như công khai của người Mỹ đó sao?!

    Thứ đến, hằng ngày ra vào dinh Độc Lập, mà ông Ngân vẫn chẳng khác nào kẻ mộng du, không biết từ năm 1965 đến 1973, chánh phủ Mỹ đă đổ không biết bao nhiêu tiền của và máu xương thanh niên Mỹ trên mảnh đất VN, và các ông đại sứ Mỹ ở Sài G̣n thời bấy giờ đă chẳng khác nào những viên Thái Thú Tàu trên đất Giao Châu thuở trước!

    Trong khoảng thời gian từ tháng 4.1970 đến năm 1974, sau khi Nguyễn Cao Thăng đă chết (1970), để cho ông Ngân có dịp lên thay thế, tuy chức vụ "phụ tá tổng thống Thiệu" của ông Ngân đă khá cao trong hệ thống quyền lực của miền Nam VN, nhưng trong con mắt của người Mỹ th́ chẳng qua ông chỉ là một con ễnh ương ngồi dưới đáy giếng sâu.

    Vậy, trong khung cảnh chánh trị trói buộc đó, dưới sự kềm chế gắt gao bằng tiền bạc và súng đạn của người Mỹ, cùng với một binh đoàn đông đảo đến ngót 800 điệp viên CIA, lúc nào cũng sát nách chánh phủ Thiệu cả ngày lẫn đêm, ông Ngân mưu sự cách nào để có thể thực hiện được mộng ước ngông cuồng: thiết lập một chế độ độc tài phát xít kiểu Hitler ở miền Nam?

    Ấy là tôi chưa kể đến sự sẵn sàng chống phá của các lực lượng chánh trị và giáo phái ngoài chính quyền (không kể đảng đối lập cụi của Nguyễn Ngọc Huy đâu nhé!).
    Mặt khác, chắc ông Ngân c̣n biết rơ hơn tôi rất nhiều là ngay trong dinh Độc Lập, kề cận bên cạnh TT Thiệu c̣n có ông bí thư cố vấn Hoàng Đức Nhă, bà con ruột thịt của ông Thiệu, vốn đă rất không ưa ông. Ngoài ra, theo tôi nhận xét, có lẽ không sai sự thật bao nhiêu, t́nh trạng liên hệ giưă ông Ngân với ông Khiêm lúc bấy giờ chẳng khác nào như hai gái lấy chung một chồng, hoặc nói cho chính xác hơn chút nữa như chó với mèo. Như thế, chắc chắn ông Ngân thưà biết ông Trần Thiện Khiêm cũng chỉ chờ cơ hội để thanh toán ông cho khỏi ngưá mắt.Tướng Trần Văn Đôn và một vài nhân vật cao cấp khác trong chánh quyền đă biết khá rơ chuyện này!

    Mặt khác, thiết tưởng tôi cần phải nhắc cho ông Ngân biết rằng người Mỹ ở VN lúc bấy giờ không một ai ưa ông, và cũng chẳng một người Mỹ nào coi ông ra ǵ hết thảy!
    Tóm lại, trong hoàn cảnh đó, ông Ngân làm cách nào để có thể thiết lập nổi một chế độ độc tài phát xít kiểu Hitler ở miền Nam như ông đă phô trương?

    KHÔNG BIẾT ĐẾN BẢN TUYÊN NGÔN NHÂN QUYỀN !
    Mặt khác, khi nói câu "miền Nam phải có một chế độ phát xít kiểu Hitler", tội nghiệp, ông Ngân đă quên béng mất (hay không biết?!) bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc ban hành ngày 10.12.1948, đă bác bỏ mọi nguyên tắc của chế độ độc tài phát xít và hệ tư tưởng của nó.

    Ngay trong điều 1, đă ghi rơ: "Mọi người đều được sinh ra tự do và b́nh đẳng về quyền hạn và tư cách. Họ đều có lư trí, lương tri và có nghĩa vụ phải cư xử với nhau trên t́nh anh em." Điều này bác bỏ những nguyên tắc cơ bản của các chế độ độc tài phát xít là: độc đảng, "chauvinisme", và kỳ thị chủng tộc.

    Điều 13 c̣n nhấn mạnh: "Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do đi lại, và chọn nơi cư trú trong lănh thổ mỗi nước. Mọi người đều có quyền từ bỏ mọi quốc gia, kể cả đất nước quê hương và sau đó có quyền trở lại, và quyền bất khả xâm phạm". Điều 14 & 15 xác nhận: "Mọi người đều có quyền tị nạn ở các nước khác và sử dụng quyền tị nạn này" v.v…

    Tóm lại, tất cả các điều khoản của hiến chương LHQ đều phản lại và dứt khoát không chấp nhận bất kỳ một h́nh thái độc tài phát xít nào. Vậy, nơi đây xin hỏi ông Ngân, một kẻ đă nhờ thời cơ, nhờ thế lực tiền bạc của Nguyễn Cao Thăng và nhờ có giây mơ rễ má với cha Luận mà "ngáp phải ruồi" trong dinh Độc Lập, làm cách nào ông có thể tṛng lên đầu lên cổ 25 triệu dân miền Nam cái ách "độc tài phát xít kiểu Hitler" như ông mộng tưởng, mà không xảy ra thảm họa núi xương sông máu, và nhất là sẽ được quan thầy Mỹ chấp nhận và LHQ làm ngơ?

    Khi nêu câu hỏi này lên, khỏi cần ông Ngân trả lời, ai cũng nhận ra ngay là ông ta chỉ cao hứng phét lác cho sướng miệng (v́ đâu có ai kiểm chứng ǵ được!), đồng thời muốn cho thiên hạ lầm tưởng ḿnh là một kẻ trong bóng tối hậu trường đă có thời "quyền khuynh thiên hạ", dù cho muốn thay đổi thế cờ Quốc-Cộng hay lật đổ TT Thiệu, hoặc loại bỏ TT Khiêm... cũng dễ ợt như trở bàn tay! (xin xem bài phỏng vấn đă đăng báo, hay đọc tiếp phần sau cuả bài này)

    KHÔNG BIẾT G̀ VỀ THỰC CHẤT CỦA CÁC ĐẢNG ĐỘC TÀI PHÁT XÍT!
    Khi nghe ông Ngân rêu rao chủ trương "muốn chống lại CS, miền Nam phải có một chế độ độc tài phát xít kiểu Hitler" chắc sẽ có một số người ở hải ngoại vốn mắc bịnh quáng gà trước "ngôi cao chức cả", sùng bái và sợ hăi trước những kẻ trong quá khứ ở VN đă từng nắm quyền cao chức trọng nên vội xuưt xoa, cho rằng đó là cao kiến!
    Nhưng theo tôi, nhận định và chủ trương như trên của ông Ngân đă chứng tỏ rơ ràng ông ta quá dốt đến nỗi không biết tí ǵ về thực chất của các đảng độc tài phát xít.

    Dưới đây xin minh giải:
    Trước hết, có lẽ v́ chưa nghiên cứu thấu đáo về các chủ nghĩa độc tài phát sinh trong thế kỷ 20, như: cộng sản Nga, quốc xă Đức, phát xít Ư và Phalange Tây Ban Nha... hay chỉ mới nghe lóm đâu đó về các thể chế độc tài ấy, nên phụ tá Ngân đă không biết rằng kể từ đệ nhị thế chiến đến nay khắp thế giới, không một ai dùng cụm từ" chế độ phát xít kiểu Hitler" để chỉ đảng "Quốc Xă Đức" do Hitler thống lĩnh bao giờ!

    Sai lầm về danh xưng như thế tuy nhỏ bé, nhưng cũng đă giúp chúng ta mau chóng nhận ra được kiến thức chính trị quá non nớt, thô thiển của ông Ngân. Đă thế mà ông Ngân lại c̣n dám bạo phổi thố lộ chủ trương chọn "chế độ phát xít kiểu Hitler" làm một phương tiện chống Cộng!

    Vậy, thêm một lần nữa tôi lại phải làm rườm tai độc giả, để giảng giải vắn tắt cho ông Ngân am tường phần nào về đặc tính cơ bản cùng với những điểm then chốt có tính cách "đại đồng tiểu dị" giữa các chủ nghĩa độc tài cộng sản, quốc xă, phát xít và phalange...

    TIẾN TR̀NH XÂY DỰNG ĐẢNG VÀ CHIẾM CHÍNH QUYỀN.
    Trước hết, ông Ngân nên biết, khi đảng CS Bolchevic cướp được chính quyền ở Nga rồi (1917), khoảng 5 năm sau, tức năm 1922, đại quân phát xít ở Ư mới tràn vào thủ đô Roma.Trong thời gian đó, giữa khung cảnh chánh trị hỗn loạn, nhà vua đành nhượng bộ để cho Mussolini đứng ra thành lập một chế độ cai trị theo đường lối của đảng Phát Xít.

    Ba năm sau, ngày 3.2.1925, trong một bài diễn văn, Mussolini, cha đẻ phát xít Ư, đă công khai tuyên bố: "Từ nay toàn bộ quyền lực đều thuộc về đảng Phát Xít!". Ngoài ra, trong tác phẩm "Học Thuyết Về Chủ Nghĩa Phát Xít", Mussolini c̣n viết: "Một đảng lănh đạo toàn bộ dân tộc là một hiện tượng mới trong lịch sử. Không có ǵ tương đương để so sánh…"

    Không bao lâu sau đó, đảng Công Nhân Quốc Xă Đức (gọi tắt là: Quốc Xă Đức, Nazisme) do Hitler thống lănh, cũng đă nhanh chóng thực hiện tiến tŕnh chiếm độc quyền đảng trị. Ngày 14.7.1933 là ngày đánh dấu đảng Quốc Xă Đức đă chính thức đóng vai tṛ thống soái chính trị trên toàn thể Đức quốc.

    Khác hẳn với Ư và Đức, từ lâu nước Tây Ban Nha (viết tắt: TBN) lâm vào thảm cảnh nội chiến tan hoang. Chánh t́nh hỗn loạn, các đảng phái chính trị mọc ra như nấm, nhưng không một đảng nào đủ khả năng và uy lực để ổn định t́nh thế. Đến ngày 9.4.1937, tướng Franco mới thành công trong việc ban hành sắc lệnh thống nhất tất cả các đảng phái đă ra đời trong thời nội chiến. Đáng kể gồm có các đảng: Phục Hưng Tây Ban Nha, Hành Động Dân Tộc, Phalanga, Truyền Thống Dân Tộc... đặt dưới quyền thống lĩnh của tướng Franco, với danh xưng độc nhất là: Phalanga- Espagna (hay c̣n gọi là: Franco-Phalange).

    Sau khi đă kết tập được một số đảng chính trị lớn trong nước rồi, đảng Phalanga- Espagna mới bắt đầu ra tay triệt hạ các đảng phái linh tinh khác. Nhưng phải đợi măi đến năm 1939, tướng Franco mới thành công trong việc h́nh thành cơ chế độc quyền đảng trị.

    Ngày 9.2.1939, tướng Franco ban hành sắc lệnh cấm tiệt tất cả 24 chính đảng cùng với các tổ chức công đoàn và các hiệp hội quần chúng không được hoạt động. Dĩ nhiên t́nh trạng nước TBN không phải chỉ đến đây là ngừng. Nhưng tôi không thể đi xa hơn, e bị lạc đề.

    Như thế, căn cứ trên các sự kiện lịch sử dẫn thượng, ta thấy bất cứ một đảng chính trị nào có khuynh hướng độc tài cũng đều đă ra đời trước, rồi mới lần hồi nương theo thời vận mà chiến đấu chiếm chính quyền sau. Trong đó, một đặc điểm đáng quan tâm nhất là ngay từ khi mới thành lập, bất cứ đảng độc tài phát xít nào cũng đều phải xây dựng trên 3 cơ chế căn bản gồm: đảng viên, quân đội và cảnh sát.

    Tất cả đảng viên đều được huấn luyện thuần thục về cả hai mặt chính trị và quân sự, đồng thời lại c̣n được trang bị vơ khí đầy đủ như những lực lượng vơ trang, sẵn sàng chiến đấu trên cả hai b́nh diện: Chính trị và quân sự để chiếm chính quyền.

    Xin dẫn chứng: Trước khi nắm chính quyền ở Ư, đảng phát xít của Mussolini đă có một đạo quân gồm toàn các đảng viên áo nâu vơ trang đầy đủ, đảng Phalanga của Franco ở Tây Ban Nha cũng đă có binh lực hẳn hoi. Riêng đảng Quốc Xă của Hitler chẳng những đă có một lực lượng quân đội mạnh mẽ tên tắt là SA, c̣n có thêm một đoàn cảnh sát, mật vụ SS lừng danh thế giới nữa.

    Sử sách c̣n ghi ngày 1.3.1933, 50.000 quân SS và SA của đảng Quốc Xă đă được chuyển sang ngành cảnh sát quốc gia, để tiếp tay với chính phủ đương quyền, giữ ǵn an ninh trật tự công cộng...
    Đó là nói về quá tŕnh h́nh thành và lịch sử chiếm chính quyền của các đảng độc tài cộng sản, quốc xă, phát xít và Phalange TBN...

  5. #15
    Member
    Join Date
    27-05-2011
    Posts
    187
    Quote Originally Posted by dqtran View Post
    Nếu không có cuộc triệt thoái quân đoàn 1 và cao nguyên trung phần, từ đó tạo ra cảnh hỗn loạn làm mất tinh thần binh sĩ và cảnh hỗn lính hỗn dân, hỗn quan hỗn quân th́ có thể không bị mất nước nhanh chóng như vậy. Trong khi ở quân khu 4 vẫn vững như bàn thạch, thậm chí chiến thắng nữa.
    Theo tôi nghĩ, cái cuộc rút khỏi vùng cao nguyên cũng giống như nhiều cuộc rút quân thất bại khác: theo chiến lược th́ không sai - không thể để quân lại trong lúc không c̣n phương cách ǵ để cầm cự nữa, nhưng chiến thuật th́ không đúng. Nhưng chưa chắc có quân đội nào có thể rút một số quân lớn qua đường hiểm trở trong lúc bị quân đối địch kèm mà không bị tổn thất nhiều. Ngay cả Napoleon tướng giỏi như vậy mà lúc rút khỏi Nga cũng mất gần hết quân tinh nhuệ Pháp - khi bắt đầu chiến tranh Napoleon có mấy chục vạn quân mà đến lúc chạy về được chỉ c̣n vài chục ngàn. Tôi có nhiều cái phê b́nh ông Thiệu nhưng chuyện kết liễu chiến tranh Việt Nam th́ lúc đó ông (hoặc người khác) cũng không c̣n khả năng ǵ nữa sau khi mất Kontum và Pleiku. Mất cao nguyên th́ coi như mất miền Trung. Miền Trung mất th́ coi như Sài G̣n mở cửa. Trước ngày 27/4/75, SG đă bị bao vây bằng dàn howitzer có thể tàn phá thành phố rất dễ dàng. Với tổng thống Ford không can thiệp bằng B52, thế cờ lúc đó đă ngă ván, chỉ c̣n câu hỏi là thua lúc nào thôi. Bỏ SG, cầm cự ở quân khu 4 th́ được bao lâu nếu không được giúp đỡ súng đạn?

  6. #16
    Member
    Join Date
    05-06-2011
    Posts
    132
    Quote Originally Posted by TuDochoVietNam View Post
    .... Chỉ v́ tính sai nước cờ khi rút quân ở miền Trung mà gây ra thảm họa mất nước. ó là tội nặng nhất của TT Thiệu.

    Nhưng trong mùa Quốc Hận 30-4, liệu có phải là thời điểm thuận lợi để chúng ta ngồi phê phán công tội của các ông ấy?
    ...chỉ v́ tính sai nước cờ mà hàng triệu , triệu gia đ́nh người dân Việt Nam bị ly tán, chia ĺa vĩnh viễn, hàng triệu triệu gia đ́nh con dân nước Việt đau khổ, bị ảnh hưởng và hậu quả cho nhiều thế hệ, chỉ v́ tính sai nước cờ mà cả dân tộc VN bây giờ giao cho tay lũ quỹ đỏ, cả dân tộc VN vẫn c̣n ch́m đắm trong khủng bố, đau thương của một chế độ "hèn với giặc, ác với dân".... Chỉ v́ tính sai nước cờ mà cho đến bây giờ, sau 37 năm ta vẩn c̣n nhắc đến cái ngày 30-4 đó.
    Ông Thiệu và gia đ́nh hưởng mọi đặc ân đặc quyền của một vị tổng thống, tổng tư lệnh tối cao của quân đội, biết rơ chính sách của Mỹ, của CS, của thế giới hơn ai hết, do đó khi tính sai nước cờ, ông phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, và theo tôi, cái tội đó là tội nặng nhất trong lịch sử VNCH, không có cái công nào của ông Thiệu có thể rửa hay bù cho cái tội này cả. Chúng ta đă mất quê hương, mất bao thế hệ...mất tất cả chỉ v́ cái tội "tính sai nước cờ" của ông Thiệu!

  7. #17
    Member
    Join Date
    27-09-2011
    Location
    Hà Nội -Việt Nam
    Posts
    1,669
    Nhân ngày Quốc hận , Tiểu muội không viết nhiều !

    Nhưng nói thật : Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu là bất tài , tham quyền cố vị ! Là nguyên nhân gần dẫn đến mất nước 30.4.1975 !

    Ngày nào Diễn đàn Vietland c̣n lập luận cũ rích :

    1. Mỹ phản bội VNCH nên , VNCH mới thất trận !

    2. Ông Thiếu tướng Tư lệnh Không quân , cựu Thủ tướng , cựu Phó Tổng thống ( đáng lẽ là Tổng thống ) là Việt gian .

    Th́ Cách mạng Dân chủ -Dân quyền không bao giờ thành công !
    Và Diễn đàn Vietland sẽ đi xuống là chắc chắn !

    Ông Nguyễn Cao Kỳ là khuôn mặt sáng giá của Đệ Nhị Cộng Hoà Việt Nam. Nếu Ông Thiệu trở lại Việt Nam, người dân VN sẽ coi thường và khinh bỉ. Ngược lại Ông Kỳ người dân VN kính trọng và yêu mến!


    Hơn 2 năm làm Thủ tướng 19.6.1965-1.11.1967 , Ông đă tái lập an ninh trật tự , dẹp trừ du đăng thứ thiệt tại Sài G̣n : Đại ca Thay (Điệu ru nước mắt - Duyên Anh ), Tướng cướp : Đinh Khắc Điền và các Đại ca giang hồ Ông Trùm Du Đăng tại Sài G̣n sau 1.11.1963 : Nhị , Tỳ Cái , Thế..... Lập pháp trường cát xử bắn những kẻ đầu cơ tích trữ lũng đoạn thị trường sau 1.11.1963 . Dẹp những cuộc biểu t́nh xuống đường chống Mỹ của sinh viên Sài G̣n :Đốt cờ Mỹ , đ̣i tống cổ Quân đội Mỹ về nước 1965-1967 ! Dẹp Biến động miền Trung 1966 .
    Trận Mậu Thân 1968 : Ông bay ra Huế , từ phi trường Phú Bài ra lệnh : Tướng Ngô Quang Trưởng Tư lệnh Sư đoàn 1 bộ binh tái chiếm Huế !

    Đặc biệt sau tuần trăng mật với phu nhân Đặng Tuyết Mai là bay vào vùng đất tử thần : Tư lệnh Chiến Dịch Thần Phong Bắc Tiến Vượt Vĩ tuyến 17 , Dội bom đường ṃn HCM từ Nghệ An vào Quảng B́nh , trên đường trở về ngang Đồng Hới , bị đạn Thượng Liên bắn xuyên chỗ ngồi , may đầu đạn mắc kẹt ở ghế , Ông đă đem đầu đạn Thượng liên tặng vợ mới cưới , cùng với cặp lon 2 ngôi sao mới tinh : tân thăng Thiếu tướng 2 sao . Trên thế gới có Ông Tư lệnh Không quân nào được như vậy chưa ? Bàn chuyện Quốc Gia thời chiến , Ông Thủ tướng họp Hội đồng Tướng Lănh cùng quyết định , chứ không Độc tài như Tổng thống Thiệu !)

    Tiểu muội bất phục Bà Tigon và Alamit ! 2 người này không làm Vietland đi lên nỗi ! Là thực tế !

    Quí vị Hải ngoại không thể kết tội Ông ta là Việt Gian , đến khi chết Ông vẫn không vào Quốc tịch Mỹ ! Quí vị làm được như vậy chưa ! Quí vị là Ai ? Mà Quí vị nhân danh lịch sử để kết tội Ông ta là Việt Gian ?

    Hắc Y Hiệp Nữ
    Last edited by Hắc Y Hiệp Nữ; 02-05-2012 at 04:29 AM.

  8. #18
    Member
    Join Date
    20-04-2011
    Posts
    5,771

    Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: Công và Tội?

    Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: Công và Tội?
    Di sản cự̣u Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu



    Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu (trái) trao đổi với Tổng thống Hoa Kỳ Johnson.


    Cựu bí thư Hoàng Đức Nhă nói về di sản của cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, Nguyễn Văn Thiệu và "bi kịch" mất Hoàng Sa.

    Trả lời Quốc Phương của BBC Việt ngữ nhân 10 năm ngày mất của ông Thiệu 29/9/2001, ông Nhã nói:

    "Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu là người ái quốc, có đường lối lănh đạo quốc gia rất rơ ràng theo quy định của Hiến pháp mà không phải là người bất chấp Hiến pháp,"

    Ông Hoàng Đức Nhã, cựu Bí thư kiêm Tham vụ Báo chí của cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, nói qua điện thoại từ Hoa Kỳ:

    "Cho đến hơi thở cuối cùng, dù không c̣n làm Tổng thống nữa, ông vẫn muốn tập thể Việt Nam ở hải ngoại hậu thuẫn giúp cho đồng bào ở trong nước vẫn sống trong một chế độ không được dân chủ ở Việt Nam hiện nay."

    Ông Nhă cũng thuật lại phản ứng và cho biết quan điểm của ông Thiệu trong lúc xảy ra sự kiện Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974.

    Ông Nhă khẳng định ông Thiệu đă ngay lập tức chỉ đạo chính quyền, ngoại giao và quân đội Việt Nam Cộng ḥa phản đối hành động "xâm lăng" khi hạm đội của Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa.

    Trong một công bố với tư cách người làm chứng, ông Hoàng Đức Nhă thuật lại, dưới sự chỉ đạo của Tổng thống Thiệu, ông đă "gọi điện cho đại sứ Hoa Kỳ" và chất vấn v́ sao Hoa Kỳ "không thông báo" cho chính quyền Việt Nam Cộng ḥa:

    "Sao Hoa Kỳ thấy như vậy với bao nhiêu phương tiện quan sát điện tử, thấy sự di chuyển của hạm đội Trung Quốc lại không cho phía Việt Nam Cộng ḥa biết."

    Ông Nhă cho biết ông và Tổng thống Thiệu đă "không tin" khi nghe đại sứ Hoa Kỳ lúc đó, ông Graham Martin nói rằng phía Hoa Kỳ "không thể thấy được".

    Ông Hoàng Đức Nhã nói ông đã chất vấn Đại sứ Martin rằng chuyện một hạm đội di chuyển mà người Mỹ "không thấy" thì quả là khó tin.

  9. #19
    Member Phú Yên's Avatar
    Join Date
    12-08-2010
    Posts
    1,858
    Quote Originally Posted by Hắc Y Hiệp Nữ View Post
    ...

    Quí vị Hải ngoại không thể kết tội Ông ta là Việt Gian , đến khi chết , Ông vẫn không vào Quốc tịch Mỹ ! Quí vị làm được như vậy chưa ! Quí vị là Ai , mà Quí vị nhân danh lịch sử để kết tội Ông là Việt Gian ?

    Hắc Y Hiệp Nữ
    Góp ư của Hắc Y Hiệp Nữ, tôi chỉ trích lại câu cuối cùng v́ đọc câu ấy tôi cảm thấy cần thêm chút ư kiến để cho rơ ràng hơn:

    "Quí vị Hải ngoại"... cụm từ này có lẽ không được chỉnh cho lắm, bởi dễ gây hiểu lầm. Nếu Hắc Y Hiệp Nữ biết cá nhân nào kết tội ông Thiệu là Việt gian th́ ... ghi ra cho rơ ràng, không nên đánh đồng để gọi là "Quí vị Hải ngoại" .

    Ông Thiệu có là Việt gian hay không chỉ có bản thân ông ta là hiểu rơ nhất; kế đến là bằng chứng của các tài liệu mà các sử gia sẽ nghiên cứu để kết luận, chứ người b́nh thường như chúng ta không ai đủ uy tín để gọi ông Thiệu là Việt gian.

    Ông Thiệu trước khi qua đời, ông ta cũng đă kết hợp với một số người thân cận cũ để thành lập tổ chức chính trị, nhưng có vẻ như bị người Việt tị nạn cs lên tiếng tẩy chay v́ "thành tích" làm mất miền Nam VN ...

    Cũng may cho ông Thiệu, được "chết sớm" trước khi thực hiện những mưu sự chính trị, nên người Việt tị nạn cs không thấy được tấm ḷng đối với quốc gia, dân tộc của ông Thiệu có giống như ông Nguyễn Cao Kỳ hay không? Tuy nhiên, cá nhân tôi vẫn thầm trách ông Thiệu, đă quá lơ là với làn sóng Thuyền Nhân sau 30 tháng 4, 1975. Phải chi lúc ấy, địa vị cựu Tổng Thống VNCH của ông Nguyễn Văn Thiệu vẫn được thế giới biết đến, th́ chắc chắn người tị nạn cs được chút an ủi, bớt khổ tâm hơn. Ông Thiệu đă vất bỏ một cơ hội lấy lại niềm tin trong ḷng người Việt lưu vong.

    Lịch sử sẽ rất công bằng ...

  10. #20
    Member
    Join Date
    26-10-2011
    Posts
    198

    Bà nói gà, Ông la zdịt

    Ông Phú Yên à,
    Mụ HYNH nhảy vô nhà TT Thiệu chửi đổng đứa nào đă rủa cầy râu thôi.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 18
    Last Post: 15-09-2011, 03:27 PM
  2. Replies: 0
    Last Post: 28-07-2011, 12:19 AM
  3. Replies: 9
    Last Post: 08-04-2011, 04:20 PM
  4. Phu nhân tổng thống VNCH -Nguyễn văn Thiệu
    By dangcongsan in forum Tin Cộng Đồng
    Replies: 47
    Last Post: 14-01-2011, 06:46 AM
  5. Replies: 2
    Last Post: 27-10-2010, 03:19 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •