Tôi tự nghĩ những tâm tư của tôi sau đây có thể là đại diện tiếng nói chung của sinh viên và những người trẻ đang sống trong xă hội Việt Nam hôm nay. Chúng tôi sinh ra và lớn lên trong xă hội VN, vào thời XHCN, qua những ǵ được học tập ở nhà trường, chúng tôi cũng tưởng rằng ḿnh được gia đ́nh và xă hội đào luyện cho để sau này nối gót cha anh, xây dựng đất nước, xây dựng tương lai cho chính ḿnh. Chúng tôi đă lạc quan, trong một sự thiếu hiểu biết, rằng ḿnh đang được sống trong một chế độ dân chủ, tự do, độc lập và hạnh phúc. Nhưng càng lớn lên, càng biết suy nghĩ, nh́n nhận thực tế, chúng tôi lại càng nhận ra rằng sự thực không phải là thế !

Chúng tôi bị bắt buộc học những bài học chính trị vừa khô khan cằn cỗi, lại vừa không thực. Nó không thực với xă hội, với thế giới bên ngoài. Cái “thiên đường XHCN” trong sách vở và cái xă hội thật tế, do các vị lănh đạo và xây dựng hàng hơn một nửa thế kỷ nay, nó khác hẳn nhau. Như vậy:

- Một là cái Thiên đường XHCN ấy là phi thực tế, là không tưởng, nên các nước đầu đàn XHCN đă dần dần tiêu tan, thế giới đă từ bỏ chủ thuyết ấy, và đến nay chỉ c̣n lại Trung Quốc, Bắc Hàn và ta, th́ các xă hội này dân chúng lại đói nghèo, mất tự do, không dân chủ. Trong những xă hội XHCN này, dân th́ sống quá nghèo nàn cực khổ, c̣n các nhà lănh đạo hay đảng viên nhà nước th́ lại qúa giàu có. Vậy chỉ có dân là vô sản, c̣n chính quyền th́ lại là tư sản hay tư bản sao ?

- Hai là các nhà lănh đạo đă đi sai đường lối của ḿnh, nên đẩy đưa đất nước đến cảnh nghèo nàn, lạc hậu, mất dân chủ! Chúng tôi thấy các ông lănh đạo th́ tài sản kếch sù, trong khi không kinh doanh làm ăn ǵ, mà không ai đụng đến các ông cả. C̣n người dân mà có máu mặt một chút là khó yên. Thế th́ công bằng ở đâu, dân chủ ở đâu, tự do ở chỗ nào ? Hạnh phúc ở đâu mà thấy dân chúng chỗ nào cũng ta thán, cũng biểu t́nh chống đối? Chẳng lẽ họ hạnh phúc mà họ lại không chịu ? Chẳng lẽ họ đang hưởng Thiên đường mà họ lại không ưng? Và xă hội ta đây là Thiên đường sao? Thiên đường của bất công, của đói nghèo, của tệ nạn, của vô luân bại lư, của lọc lừa, của giả dối, gian tham ? Năm nào vào cuối năm trên TV cũng có diễn các bài “Sớ Táo Quân dài dằng dặc, kể tội các tham quan ô lại, c̣n hơn thời Thực dân Phong kiến, nghe xong người dân cười ra nước mắt ! Báo Tuổi Trẻ Cười th́ đầy dăy những sự việc và con người đáng kinh tởm, đọc xong thấy xấu hổ, tủi nhục cho đất nước, cười hết nổi !

Trước kia chúng tôi cứ tưởng mọi người dân đang b́nh an chấp nhận cuộc sống hiện tại, nhưng càng gần đây, qua các cuộc đấu tranh của quần chúng nhân dân, chúng tôi mới vỡ lẽ ! Trước đây chúng tôi tin vào lời thày cô, tin vào sách báo, đài phát thanh, truyền h́nh, v́ tưởng đó là những thông tin trung thực, nhưng mới đây chúng tôi mới biết rằng nhà nước cũng xuyên tạc, cũng nói gian !

Trước đây chúng tôi tưởng chính quyền thương dân, lo cho dân, các chú công an bênh vực bảo vệ dân, chỉ bắt và đánh bọn tội phạm, bây giờ chúng tôi lại thấy rằng nhà nước ép chế, chiếm cứ bất hợp pháp đất của dân, công an đi với côn đồ đánh dân, uy hiếp dân.

Trước đây chúng tôi được học là đất nước ta có truyền thống anh hùng, đánh đuổi ngoại xâm, nhưng bây giờ th́ chúng tôi lại được đọc những văn bản cắt đất, dâng đảo, công nhận chủ quyền của kẻ xâm lăng trên lănh thổ của ḿnh ! Chúng tôi được học tập bảo vệ môi trường, nhưng môi trường đang bị quư vị lănh đạo ở nhiều nơi cho triệt phá tan tành !

Chúng tôi, trong một thời gian gần đây thấy choáng váng, vỡ mộng, ê chề, và thực sự cảm thấy bị “sốc”, v́ những vấn nạn mà thực tế phũ phàng đă đặt ra cho chúng tôi:

- Tại sao các nhà báo, các nhà trí thức, cùng những người dân Việt Nam trong đó có các thanh niên, sinh viên, học sinh, bày tỏ ḷng yêu nước, lên tiếng khi Trung Quốc xâm lăng nước ta, hay khi họ chống tham nhũng là một tệ nạn xấu xa làm hại dân nước, th́ họ lại bị chính quyền đàn áp, bắt bớ cầm tù như những kẻ tội phạm ?

- Tại sao khi người trẻ chúng tôi đi xin một việc làm để sinh sống và góp phần xây dựng xă hội, th́ vào chỗ nào cũng được đưa ra một cái giá phải trả để “mua chỗ”, mà không xét đến khả năng phục vụ của chúng tôi ?

- Tại sao trong cả nước, chỗ nào người dân cũng ta thán, cũng biểu t́nh chống đối Nhà Nước ?

- Tại sao các nhà lănh đạo cao cấp VN như Thủ Tướng, Chủ Tịch nước… khi đi qua các nước tự do dân chủ tự do, lại bị khinh khi xem thường, bị đuổi, thậm chí phải đi ḷn cửa sau, không được coi như một nhà lănh đạo, như một quốc khách ?

Những câu hỏi ấy đang bao quanh lấy chúng tôi, khiến chúng tôi phải nhụt chí, phải xấu hổ, và mất tin tưởng vào quư vị lănh đạo, xin giải thích dùm chúng tôi, tại sao vây ?

Ngày giờ này, lớp trẻ chúng tôi người th́ đă học xong, người th́ c̣n đang trên ghế nhà trường,và đang hăm hở, ra công học tập để chuẩn bị vào đời, xây dựng tương lai cho ḿnh và cho đất nước, chúng tôi sẽ ra sao, và phải làm ǵ trong hoàn cảnh này ? Ai sẽ hướng dẫn cho chúng tôi sống đúng, sống tốt, trong khi gương sống của cha anh, của cấp lănh đạo ḿnh như vậy ? Ai là người cho chúng tôi niềm tin và sự b́nh yên để học tập hay làm việc ? Chẳng lẽ chúng tôi sống theo gương của quư vị ?

Quư vị là những người đă phá vỡ sự b́nh yên của tuổi trẻ chúng tôi! Quư vị là người đă chà đạp lên niềm tin và niềm tự hào của chúng tôi! Quư vị là những người đă làm ô nhiễm cuộc sống của chúng tôi ! Ngày giờ này, với tư cách là những người chủ tương lai của đất nước, với tư cách là con em của quư vị, chúng tôi đ̣i hỏi quư vị:

- Hăy trả lại niềm tin cho chúng tôi đă quư vị phá vỡ.
- Hăy trả lại cuộc sống b́nh yên cho chúng tôi.
- Hăy trả lại môi trường trong lành cho chúng tôi được sống, được hít thở.
- Hăy tạo lại một xă hội b́nh yên và ổn định cho chúng tôi, để chúng tôi yên tâm học hành, và vào đời với tinh thần trong sáng, với niềm tin rạng ngời, và với ḷng hăng say nhiệt thành để xây dựng tương lai, xây dựng đất nước.

Nếu quư vị không làm như vậy, là quư vị đă đắc tội với lịch sử, với tiền nhân, với non sông, với đồng bào, v́ quư vị đă phá vỡ đất nước, và nhất là phá vỡ một thế hệ trẻ chúng tôi, là con cháu của quư vị, và là tương lai của Tổ Quốc Việt Nam!

Tôn Đạo