Page 47 of 47 FirstFirst ... 374344454647
Results 461 to 463 of 463

Thread: Lượm lặt đó đây

  1. #461
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,763
    CÂU CHUYỆN AN SINH XĂ HỘI VÀ BẢO HIỂM Y TẾ

    https://diendantraichieu.blogspot.co...hiều+%29
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/06...b-ao-hiem.html
    Bài quà dài, phải cắt bớt nhiều chỗ. Xin coi từ 2 đường dẫn trên

    BÀI 180: CÂU CHUYỆN AN SINH XĂ HỘI VÀ BẢO HIỂM Y TẾ
    Trong một bài tham luận mới đây của cụ Chu Tất Tiến, cụ đă viết đại ư đảng CH mỗi lần nắm quyền đều cắt bớt các trợ cấp, bảo hiểm y tế và cả tiền già của thiên hạ. Kẻ này xin cụ cho biết một ví dụ cụ thể nào, cho biết ông tổng thống CH nào đă cắt, khi nào, bao nhiêu,… nhưng dĩ nhiên cụ tảng lờ, làm thinh.
    DĐTC đă vạch ra nhiều lần đây là loại bài ca con cá vàng mà phe cấp tiến đă nhai đi nhai lại để hù dọa thiên hạ từ cả mấy chục năm nay mà không thấy nhàm chán. Mà cái lạ là họ nhai không biết bao nhiêu lần trong nhiều năm qua, trong khi trong thực tế từ hồi ra đời đến giờ, những trợ cấp hay bảo hiểm y tế nêu trên trên chưa hề bị cắt một xu nào dưới bất cứ ông tổng thống CH nào. Hiển nhiên, họ chỉ là những tên học tṛ chăm chỉ nhưng thiếu sáng kiến của Goebbels, tay tổ tuyên truyền của Hitler, nhai miết có ngày sẽ có người tin là thật.
    Dù sao, đây cũng là dịp ta xem lại những chương tŕnh giúp đỡ này.
    Bài quà dài, phải cắt bớt

    TIỀN GIÀ
    Trước hết ta bàn về chuyện thiên hạ thường gọi là tiền già.
    Cuộc khủng hoảng tài chánh lớn nhất lịch sử Mỹ trong những năm cuối thập niên 1920, đầu thập niên 1930, đă mang ra ánh sáng quá nhiều lỗ hổng của chính sách dân sinh của chính phủ Mỹ. TT Roosevelt, một vị tổng thống được coi như một trong những tổng thống vĩ đại nhất Mỹ, đă phải đối phó với đại khủng hoảng tài chánh này, nên đă thấy rơ những kẽ hở, và t́m cách cải tiến.
    Một trong những khám phá của ông là dân Mỹ chẳng có tiền hưu dưỡng ǵ, đến khi về già không đi làm nữa đều có cuộc sống hết sức chật vật. Chỉ có một số rất nhỏ các đại công ty mới có các chương tŕnh cấp tiền hưu cho nhân viên về hưu.
    TT Roosevelt ra luật tạo ra một chế độ hưu dưỡng do Nhà Nước quản trị, có tên là Social Security Act 1935. Tóm tắt lại, mỗi người khi đi làm, bị bắt buộc phải để dành ít tiền cho ngày về hưu, và các công ty thuê họ làm, cũng phải có một đóng góp vào tiền hưu đó. Số tiền đóng góp sẽ được gửi cho Nhà Nước giữ, đến khi về hưu, 65 tuổi, sẽ được lănh tiền mỗi tháng để sống cho đến khi qua đời. Đó là nguyên tắc tổng quát chứ trên thực tế, suốt gần 100 năm qua, chế độ hưu dưỡng này đă có rất nhiều thay đổi trong chi tiết.
    Ngay từ nguyên tắc thành lập quỹ hưu, ta cũng thấy ngay đó phản ảnh quan điểm Nhà Nước Vú Em của đảng DC: Nhà Nước bắt buộc mọi người phải để dành tiền cho ngày hưu, và Nhà Nước giữ giùm số tiền đố, rồi trả lại dần dần luôn. Nói trắng, ra, Nhà Nước không tin mọi cá nhân biết tự lo cho ḿnh, nên lo giùm, từ đầu vào tới đầu ra.
    Hiện nay, chương tŕnh hưu dưỡng có một số đặc điểm:
    - Chương tŕnh được quản lư bởi cơ quan Social Security Administration -SSA-, nên thường được gọi là tiền SSA. Ở đây, cần phải hiểu rơ chương tŕnh này khác xa chương tŕnh SSI, tức là chương tŕnh Supplemental Security Income, trợ cấp những người già yếu, bệnh tật, không có lợi tức hay lợi tức rất thấp. Một số khá lớn dân HO qua đây, sống bằng tiền SSI.
    - Mỗi người đi làm bị khấu trừ trong phiếu lương khoảng 6% và hăng cũng phải đóng thêm 6%. Những con số này có thể thay đổi ít nhiều, tùy chính sách của tổng thống và đảng nắm quyền. Số tiền này cho vào quỹ Social Security, tức là quỹ an sinh xă hội, mà nhiều người bôi bác là quỹ ‘ăn xin’ xă hội, dùng để trả tiền hưu sau khi người đóng tiền đă về hưu ở tuổi chính thức 65. Số tiền thuế này được gọi là ‘payroll tax’.
    - Thực tế, payroll tax cao hơn mức 6%, v́ c̣n phải đóng thêm khoảng 1,5% lương cho quỹ bảo hiểm y tế Medicare, là bảo hiểm y tế dành cho người 65 tuổi trở lên.
    - Đóng góp này giới hạn mức lương tối đa nào đó, hiện nay là 142.800 đô một năm, nghĩa là mức lương cao hơn sẽ không bị đóng thêm thuế payroll. Tùy tổng số tiền đóng góp, khi đến tuổi hưu, sẽ nhận lại được ‘tiền già’ mỗi tháng, xấp xỉ đâu từ 800 đến hơn 2.000 đô một tháng, lănh cho tới chết. Những giới hạn này có nghĩa đây chỉ là tiền già tối thiểu Nhà Nước bắt mọi người phải có để giúp đỡ phần nào thôi, không có nghĩa là có thể bảo đảm một cuộc sống thoải mái về già. Muốn về già được khấm khá hơn, tất nhiên mỗi người tự ư tiết kiệm, dành dụm thêm cho chính ḿnh.
    - Mọi người đều có quyền về hưu non, lănh tiền già sớm hơn, từ 62 tuổi, tuy lănh mỗi tháng ít hơn là nếu chờ đến đúng 65 tuổi. Nếu về hưu non, th́ có thể được đi làm lănh thêm ít tiền, nhưng số lương lănh thêm này bị giới hạn ở mức tối đa (mức tối đa của năm 2021 là 18.960 đô một năm), nếu làm hơn th́ sẽ phải đóng thuế payroll phạt khá nặng, làm 2 đô đóng 1 đô. Nếu muốn tránh thuế ‘phạt’ này th́ phải hoàn trả lại tất cả số tiền hưu non đă nhận được trước khi đi làm việc, trả một lần một. Qua 65 tuổi th́ không c̣n giới hạn, lănh đủ tiền già mà vẫn có quyền đi làm kiếm thêm bao nhiêu lợi tức cũng được.
    - Hai vợ chồng cùng lănh tiền già, nếu một người qua đời, người c̣n lại sẽ hưởng một phần tiền già của người quá văng.
    - Những người làm nghề độc lập, trên căn bản phải tự nguyện đóng payroll tax, nhưng trên thực tế, rất nhiều người không đóng, với hậu quả dĩ nhiên, khi về hưu sẽ không nhận được bao nhiêu tiền già.
    Thuế payroll lúc sau này, đă trở thành một thứ công cụ cho chính sách kinh tế. Khi muốn kích cầu, tức là muốn cho người dân có thêm tiền trong túi để xài, kích động sản xuất kinh tế, th́ Nhà Nước cho phép giảm tỷ lệ 6% đóng góp vào payroll, hay miễn luôn, như TT Bush con và TT Obama đă làm. Dân bớt phải đóng ít tiền thuế, mừng rỡ mà quên mất quỹ hưu của ḿnh cũng sẽ bớt đi ít tiền, về già lănh ít hơn.

    Quỹ tiền già này đang gặp nạn lớn. Nếu tiếp tục không có thay đổi ǵ, th́ quỹ sẽ giảm lần trong vài năm tới, và trong hai ba chục năm tới có thể sẽ cạn, hết tiền và thiên hạ sẽ lănh ngày một ít đi, cho đến khi cạn quỹ, không c̣n ai lănh đồng nào nữa.

    Có hai yếu tố gây nên khủng hoảng dài hạn này:
    - Thứ nhất, t́nh trạng dân số Mỹ thay đổi, đi đến t́nh trạng nhờ những tiến bộ y khoa cũng như lối sống, cách ăn uống, tập thể dục,… số người già ngày càng nhiều, càng sống lâu, trong khi giới trẻ ham vui, ngày càng ít chịu đẻ. Nói cách khác, số người lănh tiền già càng ngày càng nhiều, lănh tiền càng lâu năm, trong khi những người đóng tiền vào quỹ ngày càng ít đi.
    - Thứ nh́, tiền quỹ được quản trị một cách cực kỳ bảo thủ, muốn tránh rủi ro tối đa để bảo đảm không bị mất tiền, tránh việc nhiều người mất tiền dành dụm oan. Tiền trong quỹ được đầu tư vào công khố phiếu quốc gia -US Treasury bonds- với lăi suất hết sức thấp, khoảng 2% cho công khố phiếu dài hạn 30 năm, hay 0,13% cho công khố phiếu ngắn hạn 2 năm (lăi suất hiện hành). Trong khi đó, số tiền hưu mỗi người nhận được lại tự động được điều chỉnh theo chỉ số lạm phát do Nhà Nước ấn định, mỗi năm tăng một ít, khoảng vài chục đồng một tháng. Trong vấn đề này, TT Bush con trước đây đă có ư định cho phép mỗi người trích ra một phần tiền của ḿnh để tự đầu tư vào những chỗ lăi suất cao hơn, với hy vọng khi về già sẽ lănh được nhiều tiền hơn, nhưng ư kiến không được ủng hộ v́ có quá nhiều rủi ro.
    Vấn nạn này cho đến nay, vẫn chưa ai có giải pháp. Không phải v́ thực sự không có giải pháp, mà chỉ v́ mọi giải pháp đều đ̣i hỏi một sự hy sinh nào đó của dân chúng, chẳng hạn như tăng tuổi lănh tiền già lên (chẳng hạn 67 hay 70 tuổi mới được lănh đầy đủ), hay giảm số tiền mỗi người được lănh, hay tăng số tiền mỗi người phải đóng mỗi tháng,… Trong thể chế chính trị dân chủ của Mỹ, mỵ dân là phương cách hữu hiệu nhất để được cử tri bầu, cho nên không có một chính trị gia nào, tổng thống hay dân biểu hay nghị sĩ nào có cái gan bằng trời, dám đề nghị những giải pháp 'mích ḷng' trên. TT Bush con chỉ đề nghị một giải pháp tương đối rất nhẹ, mà cũng bị đánh tơi bời đến độ không dám đưa đề nghị ra trước quốc hội để làm luật nữa.
    Dù muốn hay không, cải tổ hệ thống tiền già SSA bắt buộc sẽ phải thực hiện nếu không muốn thấy chương tŕnh này xập tiệm hoàn toàn trong hai ba chục năm nữa.
    Một vấn đề khá đặc biệt của payroll tax. Các đại gia Mỹ thích thuê di dân lậu làm người giúp việc trong nhà như tài xế, vú em, đầu bếp,… Lương rất rẻ mà di dân lậu rất siêng năng, phần lớn khá lương thiện, v́ sợ phạm luật sẽ bị bắt và trục xuất. Các đại gia, nhất là tại Cali, thuê di dân lậu thường không khai báo và không trả thuế payroll 6% cho Nhà Nước, và di dân lậu dĩ nhiên cũng không khai báo và đóng thuế, do đó về già th́ trắng tay, không có tiền hưu ǵ.
    Cái mánh này của các đại gia nổi bật dưới thời TT Clinton khi hai bà bộ trưởng của ông bị bắt quả tang đă thuê di dân lậu không khai báo và không đóng payroll tax, khiến cả hai bà đều phải rút lui trước khi thượng viện phê chuẩn.
    Chẳng phải các đại gia không mà nhiều cơ sở kinh doanh nhỏ, kiểu như các tiệm phở Việt, cũng thích thuê di dân lậu, không khai báo, khỏi cấp bảo hiểm cũng chẳng đóng thuế payroll tax ǵ hết.
    https://en.wikipedia.org/wiki/Social...ration#History

    BẢO HIỂM Y TẾ
    Đây là chương tŕnh bảo hiểm y tế do Nhà Nước cung cấp và quản trị. Có hai loại: Medicaid và Medicare. Dưới đây là tóm lược sơ sài về hai chương tŕnh, một cách tổng quát. Muốn biết chi tiết, quư độc giả phải tham khảo chuyên gia, nhất là về Medicaid, luật lệ có nhiều khác biệt tùy tiểu bang.
    Dĩ nhiên đây là hai chương tŕnh đặc biệt cho người nghèo và người cao niên, những người khác có thể có bảo hiểm tập thể của công ty ḿnh làm việc, nếu không có th́ phải tự mua qua các công ty bảo hiểm y tế tư nhân, hay qua hệ thống Obamacare.
    Cả hai chương tŕnh Medicaid và Medicare đều ra đời năm 1965, dưới thời TT Johnson. Điều mỉa mai lớn là ngày nay, đảng DC luôn luôn hù dọa dân chúng là các tổng thống CH sẽ cắt bớt cả Medicare lẫn Medicaid, trong khi phe DC lại là phe trước đây chống các luật này rất mạnh, và TT Johnson đă phải trông cậy vào hậu thuẫn của đảng CH mới ra được những luật này.
    Cả hai chương tŕnh đều là bảo hiểm y tế, có bệnh mới được chữa trị qua hai chương tŕnh này, chứ không có ai sống bằng Medicaid hay Medicare hết.

    MEDICAID
    Là chương tŕnh bảo hiểm y tế cho những người có lợi tức thấp. Chương tŕnh này có hai phần, một phần do liên bang gánh chịu và phần c̣n lại do tiểu bang nhận. Ở cấp liên bang, gọi chung là Medicaid, trong khi ở cấp tiểu bang có thể là Medicaid, nhưng cũng có thể có tên khác như MediCal của Cali chẳng hạn.
    Tiêu chuẩn được nhận có thể khác biệt khá nhiều, tùy tiểu bang, nhất là sau khi có Obamacare, v́ Obamacare muốn mở rộng tiêu chuẩn, nhận nhiều người vào hơn, nhưng có nhiều tiểu bang không chấp nhận làm chuyện này v́ tiểu bang không có đủ tiền, nhất là những tiểu bang nghèo miền nam nước Mỹ.
    Một khi được nhận, Medicaid đáp ứng hầu hết nhu cầu y tế, kể cả việc trả tiền cho các bệnh tinh thần, răng và mắt, mang bầu và sanh đẻ, nằm bệnh viện lâu dài,…
    Chương tŕnh Medicaid thực tế đă giúp rất nhiều người có lợi tức thấp, nhưng bù lại cũng bị lạm dụng, khai thác, gian lận nhiều nhất.
    https://en.wikipedia.org/wiki/Medicaid

    MEDICARE
    Một cách tổng quát, đây là bảo hiểm y tế cho tất cả công dân từ 65 tuổi trở lên, bất kể t́nh trạng giàu nghèo. Không cần xin ǵ, khi đến tuổi là tự động có, tuy cũng phải làm thủ tục giấy tờ cần thiết. Tuy nhiên, dân đại gia nhiều tiền thường không cần v́ dư tiền tự lo cho ḿnh đi bác sĩ và nhà thương đắt tiền, tốt hơn.
    Đây là chương tŕnh của chính phủ liên bang, áp dụng đồng loạt cho tất cả công dân, bất kể tiểu bang nào.
    Medicare trên căn bản có 4 phần:
    - Part A: căn bản là trả tiền bệnh viện, các trung tâm phục hồi -rehab- lâu dài, tiền chữa trị tại gia, và các y tá chuyên môn.
    - Part B: căn bản là trả tiền bác sĩ, dụng cụ trợ giúp như xe lăn, máy móc tại gia, việc pḥng bệnh như chích ngừa.
    - Part C: chương tŕnh này bao gồm cả hai chương tŕnh trên.
    - Part D: giúp trả tiền thuốc. Chương tŕnh này do các công ty bảo hiểm tư phụ trách dưới sự chỉ đạo của luật y tế của Nhà Nước.
    Medicare một phần do mỗi người tự trả bằng cách đóng phụ thu thuế payroll mỗi lần lănh lương, khoảng 1,5% số tiền lương.
    Một chuyện ít người biết v́ được giấu nhẹm khá kỹ, Medicare thật ra là sáng kiến của tổng thống CH, Eisenhower. Ông bắt đầu thử nghiệm bằng cách sáng chế ra loại bảo hiểm do Nhà Nước quản lư này để áp dụng với gia đ́nh các quân nhân Mỹ. V́ thành công lớn, nên sau đó, TT Johnson bành trướng cho tất cả dân cao niên. Thế mới nói những người nói các chương tŕnh ‘dân sinh là của đảng DC’ chỉ là những người không biết ǵ mà thích nói bừa.
    https://en.wikipedia.org/wiki/Medica...tates)#History
    -------------
    Nhân đây, DĐTC xin phép bàn thêm về các chương tŕnh trên.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Đây là nguyên văn tiết mục này (chữ nghiêng là nguyên văn của cụ CTT, chữ thẳng là lời bàn của VL).

    1. Đảng [CH] không muốn người nghèo cứ dựa dẫm măi vào sự yểm trợ của chính phủ, do đó, trong thời kỳ mà đảng cầm quyền, các chính sách về Medical, tiền hưu dưỡng cho người già đều bị cắt bớt.
    MediCal là chương tŕnh bảo hiểm y tế cho những người có lợi tức thấp của tiểu bang Cali, nằm trong chương tŕnh chung của liên bang gọi là Medicaid. Tên MediCal là tên riêng của tiểu bang Cali, các tiểu bang khác có thể có những tên khác. Kẻ này chưa bao giờ nhận được Medicaid hay MediCal, cũng mới nhận được tiền già được ít năm nên không rơ tiến tŕnh lịch sử của hai thứ này. Xin cụ CTT vui ḷng liệt kê giùm cho thiên hạ biết các tổng thống CH nào đă ‘cắt bớt’ tiền Medical và hưu dưỡng được không? Medicaid ra đời 1965, từ đó tới nay đă có 6 tổng thống CH: Nixon, Ford, Reagan, Bush cha, Bush con, và Trump, xin cụ CTT vui ḷng cho biết ông nào hay tất cả 6 ông đều đă cắt bao nhiêu, qua luật nào, ngày nào. Nếu cụ không nêu ra được th́ xin phép hỏi có phải cụ đang tung fake news không?
    Cái anh chàng LMTú này phản bác bằng cách đưa ra một cái link của một bản tin nào đó, cho thấy trong ngân sách của năm 2020, TT Trump đă đề nghị cắt cả mấy trăm tỷ tiền Medicare và Medicaid, có luôn cả đề nghị cắt giảm ngân sách của quỹ tiền già, trong mục đích chứng minh VL đă viết sai, TT Trump đă cắt Medicare, Medicaid, và SSA/SSI.
    Hiển nhiên, cái phản bác này không những chẳng phản bác được ǵ mà c̣n phơi bày sự thiếu hiểu biết căn bản của tác giả phản bác.
    Không sai là trong đề nghị ngân sách 2020, TT Trump có đề nghị cắt ngân sách các chương tŕnh trên. Tuy nhiên có nhiều chuyện tác giả LMT không biết hay cố t́nh không nêu ra, mà kẻ này phải bàn thêm để mọi người hiểu rơ hơn.
    - Thứ nhất, đây chỉ là đề nghị, chưa được thảo luận ǵ với quốc hội th́ ông Trump đă không c̣n làm tổng thống nữa, đề nghị này bị vào thùng rác. Moi một đề nghị nằm trong thùng rác ra để tranh căi thấy có vẻ… thật gượng ép, có lẽ v́ quá bí.
    - Thứ nh́, tác giả hiển nhiên không hiểu ǵ nhiều về khác biệt giữa ngân sách nói chung và những quyền lợi thực tế người dân được hưởng. Cái anh ta tŕnh làng là đề nghị về ngân sách, tuyệt đối không đụng chạm ǵ đến quyền lợi của mỗi người dân trong các chương tŕnh đó.
    Trong cả 3 ngân sách cho Medicare, Medicaid, và tiền an sinh xă hội, đều có hai phần tiền: một là tiền thật sự dùng để giúp thiên hạ, mà thiên hạ được hưởng, gọi là ‘benefits’, chẳng hạn tiền hoàn trả bệnh viện, thuốc men, số tiền già lănh mỗi tháng; và hai là chi tiêu chung có tính cách hành chánh, như tiền lương cho công chức lo những chuyện này, tiền giấy tờ, thủ tục này nọ,… Ngoài ra c̣n có một số tiền rất lớn mà lại vô h́nh, không ai có con số chính xác, đó là tiền do gian lận, khai gian, biển thủ, lạm dụng, phí phạm trong các thủ tục hành chánh,…
    Điều TT Trump đề nghị cắt bỏ bớt là ‘ngân sách’ chứ không phải ‘benefits’, nghĩa là cắt bớt tiền thuộc nhóm tiền cuối cùng trên. Nói trắng ra, TT Trump muốn thanh lọc để giảm lạm dụng, bớt gian lận,… Số tiền lớn nhất là tiền hoàn trả cho các bệnh viện và bác sĩ, mà TT Trump muốn cắt giảm bớt qua một số thủ tục chi trả mới, v́ hầu hết các bệnh viện và bác sĩ đều tính tiền chính phủ quá cao -overcharged-. Nói cho rơ, Ủy Ban Kiểm Tra Ngân Sách viết TT Trump đề nghị giảm ‘chi phí’ chứ không cắt quyền lợi (nguyên văn “Committee for a Responsible Federal Budget said the Medicare proposals “represent reductions in costs not cuts to benefits.”)
    T́nh trạng overcharged đă có thật và kéo dài từ đời này qua đời nọ cả mấy chục năm nay, nhưng v́ tiền Medicare và Medicaid là loại tiền ‘cha chung chết, không ai khóc’ nên chẳng ai để ư, hay có để ư nhưng cũng không đi đến đâu, chẳng làm được ǵ. Các bác sĩ và bệnh viện rất giàu đă đấm mơm các dân biểu, nghị sĩ quá kỹ khiến đám này không dám hó hé làm luật cắt quyền lợi của bệnh viện và bác sĩ.
    Bài quà dài, phải cắt bớt
    Một điều quan trọng cuối cùng không thể không nói tới: quỹ Medicare Part A được dự tính là sẽ kẹt tiền kể từ năm 2026, trên căn bản v́ đóng góp thuế với 1,5% lương như đă bàn ở trên, quá ít. Trong tương lai rất gần, sẽ cần phải cải tổ, kiểu như tăng thuế hay giảm benefits. Để xem tổng thống nào có gan làm chuyện này.
    Tóm lại, nói TT Trump cắt giảm Medicare, Medicaid và tiền già là xuyên tạc, nói láo, hay nói bừa mà chẳng hiểu ǵ rơ ràng.

    ĐỌC THÊM:
    Bài quà dài, phải cắt bớt

  2. #462
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,763
    Phép lạ: Nước Mỹ trở thành một nước Dân Chủ Xă Hội?

    http://www.caidinh.com/trangluu1/tho...eplanuocmy.htm
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/06...ot-nuoc-d.html

    Phép lạ: Nước Mỹ trở thành một nước Dân Chủ Xă Hội?

    Trong bài diễn văn trước Lưỡng Viện Quốc Hội tuần trước (ngày 28.04.2021, chú thích của BBT Cái Đ́nh), Tổng Thống Joe Biden đă đưa ra một chương có thể nói là cách mạng: Biến nước Mỹ thành một nước Dân Chủ Xă Hội, một điều mà hầu hết các quốc gia đồng minh Mỹ tại Châu Âu đă làm từ mấy chục năm nay.

    Với kế hoạch American Families Plan, Tổng Thống Joe Biden hứa hẹn: Giáo dục miễn phí phổ cập, chăm sóc trẻ em… Trong h́nh, Tổng Thống Joe Biden thăm trường tiểu học Yorktown Elementary School, Virginia, hôm Thứ Hai, 3 Tháng Năm. (H́nh minh họa: AP Photo/Evan Vucci)
    Sự đoàn kết chống đối của những người Cộng Ḥa có thể làm cho dự án này của ông Biden không thực hiện được. Nhưng chỉ qua việc đưa ra cái dự án với cái tên vô thưởng vô phạt “American Families Plan” đă đưa ra hai câu hỏi làm ta phải suy nghĩ. Thứ nhất v́ sao Mỹ cho đến nay vẫn là một ngoại lệ trong vấn đề này trong tất cả các quốc gia phát triển, và thứ hai, cái ǵ đă thay đổi để làm cho cái chuyện đó nay trở thành khả dĩ?
    Trước hết, cần phải làm sáng tỏ một số từ ngữ. “Dân Chủ Xă Hội” (Social Democracy) không phải là “Xă Hội Chủ Nghĩa Dân Chủ” (Democratic Socialism) tuy rằng có nhiều người Mỹ có thể hiểu lầm.
    Xă Hội Chủ Nghĩa Dân Chủ vẫn là xă hội chủ nghĩa, nhà nước sở hữu hay kiểm soát các tài nguyên kinh tế, nhưng với một bộ mặt nhân bản.
    Dân Chủ Xă Hội là tư bản chủ nghĩa, cho phép thị trường hoạt động tự do nhưng nhà nước dùng thuế và ngân sách để chi cho những công ích xă hội mà trong kế hoạch American Families Plan ông Biden hứa hẹn:
    Giáo dục miễn phí phổ cập, chăm sóc trẻ em, nghỉ bệnh và nghỉ chăm sóc gia đ́nh có lương và chăm sóc y tế phổ cập cho toàn xă hội (không có trong dự án của ông Biden nhưng có thể qua một dự án khác).
    V́ sao cho đến nay Mỹ vẫn không chấp nhận Dân Chủ Xă Hội? Các nhà cấp tiến Mỹ từ thời những năm 1930 vẫn biện luận rằng tại nước Mỹ giới giàu có vẫn nắm quyền kiểm soát chính trị để bảo vệ cho những đặc quyền của họ và ngăn chặn mọi cố gắng cải tổ.
    Trong cuốn sách gần đây về phong trào dân túy “The People, No” kinh tế gia Thomas Frank khẳng định rằng chính tầng lớp doanh nhân vốn đè bẹp phong trào nổi dậy dân túy của cuối thế kỷ 19 cũng làm giới hạn những cải tổ của chương tŕnh New Deal của ông Franklin Delano Roosevelt, và lái đảng Dân Chủ của ông Bill Clinton hồi cuối thế kỷ thứ 20 vào con đường bế tắc của thị trường độc tôn và nhà nước giới hạn.


    Thomas Carr Frank is an American political analyst, historian, and journalist. He co-founded and edited The Baffler magazine. Frank is the author of the books What's the Matter with Kansas? and Listen, Liberal, among others. From 2008 to 2010 he wrote "The Tilting Yard", a column in The Wall Street Journal.
    Lúc gần đây, nhiều người bên cánh tả th́ lại cho rằng điều làm cho Mỹ khác Châu Âu là v́ sắc tộc chứ không phải giai cấp. Trong “The Sum of Us,” nhà phân tích Heather McGhee mô tả cái thành kiến “nó được th́ ta thua” đă là cái dẫn đến những người da trắng nghèo chịu đựng việc mất những quyền lợi xă hội v́ sợ rằng những quyền lợi này cũng được người da màu hưởng và qua đó đe dọa đến trật tự xă hội giúp họ ở trên người da màu.


    Heather Charisse McGhee is an American political commentator and strategist. She is a former president and currently a distinguished senior fellow of Demos, a non-profit progressive U.S. think tank.
    Lịch sử cận đại cho thấy cả hai lư thuyết đều có một phần đúng. Sau khi Tổng Thống Lyndon Johnson thành công trong chương tŕnh “Cuộc Chiến Chống Nghèo Đói,” những người bảo thủ, đặc biệt là ông Ronald Reagan, làm một tṛ ảo thuật xóa nḥa sự khác biệt giữa chi tiêu chính phủ và những cố gắng của nhà nước giúp người nghèo nhất là người nghèo da đen, mà ông Reagan gọi là “welfare queens.” Và ta có thể thấy cố gắng của giai cấp giàu qua hàng triệu đô la mà những tay tỷ phú như anh em Koch bỏ ra để ủng hộ cho “nhà nước giới hạn.”

    The Koch family is an American family engaged in business, best known for their political activities and their control of Koch Industries, the largest privately owned company in the United States.
    Nhưng nhược điểm của cả hai giải thích này là chúng giả dụ rằng con người không có một phán đoán độc lập nào, nhất là nếu nó đi ngược lại với quyền lợi của họ. Họ giả dụ rằng người Mỹ đă bị đánh lừa để chống Dân Chủ Xă Hội.
    Một truyền thống xưa hơn, ông Herbert Croly trong các cuốn “The New Democracy” và “The Promise of American Life” cho nguồn gốc của việc người Mỹ chống lại một nhà nước tích cực can thiệp vào xă hội vào truyền thống lập quốc của Mỹ từ thời Thomas Jefferson với sự độc lập của mỗi cá nhân mà đă không thay đổi bao nhiêu bất chấp những thay đổi quan trọng trong kinh tế chinh trị Mỹ. Tự do cá nhân nằm trong những giá trị sâu đậm nhất của nước Mỹ.

    Herbert David Croly was an intellectual leader of the progressive movement as an editor, political philosopher and a co-founder of the magazine The New Republic in early twentieth-century America.
    Trên phương diện này, Mỹ vẫn luôn khác với Châu Âu. Trong một công tŕnh nghiên cứu năm 2001 t́m hiểu v́ sao Mỹ không có một nhà nước phúc lợi kiểu Châu Âu, một nhóm kinh tế gia của Đại Học Harvard vẽ lại sự khác biệt trong chi tiêu cho phúc lợi xă hội giữa hai bên đến tận năm 1870. Chỉ với tai họa Đại Khủng Hoảng mới buộc người Mỹ chấp nhận chính phủ can thiệp vào kinh tế xă hội, tuy rằng ngay cả với New Deal khoảng cách đó cũng rất lớn.
    Yếu tố cuối cùng làm cho Mỹ khác với Châu Âu là sự thành công của xă hội Mỹ. Một trong những yếu tố làm cho hầu hết những cố gắng cải tổ xă hội thêm sau thời New Deal thất bại là v́ dân Mỹ cảm thấy không cần có nhà nước họ cũng thành công. Lương công nhân trung b́nh tăng gấp ba lần từ 1940 đến 1960; bất b́nh đẳng xă hội giảm. Các lư thuyết kinh tế quan tâm đến việc phân phối thành phẩm kinh tế bị mất người theo trong cái mà John Kenneth Galbraith gọi là “The Affluent Society.”

    John Kenneth Galbraith OC, also known as Ken Galbraith, was a Canadian-American economist, diplomat, public official and intellectual. A leading proponent of 20th-century American liberalism, his books on economic topics were bestsellers from the 1950s through the 2000s.
    Nói tóm lại, sự chống đối của người Mỹ với Dân Chủ Xă Hội có nguồn gốc sâu xa trong văn hóa Mỹ được kinh tế giai cấp và chủng tộc củng cố thêm. Vậy th́ cái ǵ đă làm suy yếu các cột trụ nền tảng to lớn này?
    Chắc chắn là những tiết lộ mới nhất và việc áp bức của cảnh sát với những người da đen trong thời dịch bệnh đă làm giảm bớt quan niệm “được thua,” nhưng nếu có cũng chẳng bao nhiêu, một nửa dân Mỹ vẫn c̣n bỏ phiếu cho ông Donald Trump.
    Và ông Biden đă cố ư tránh không nhắc đến chủng tộc trong các chương tŕnh kinh tế để không phải bị rơi vào nhược điểm của chương tŕnh “Great Society” của ông Johnson vốn bị coi là lấy của những người trung lưu da trắng để cho người da đen nghèo.
    Cũng có một số bằng chứng cho thấy giai cấp nhà giàu nay cũng không c̣n nhất quán nữa mà cũng phân hóa. Bên cạnh mỗi nhà tỷ phú sẵn sàng bỏ phiếu cho Trump để giữ phải đóng thuế thấp th́ cũng có một tỷ phú khác như Warren Buffett yêu cầu tăng thuế để nhà nước có thêm khả năng cung cấp dịch vụ công ích.

    Warren Edward Buffett is an American business magnate, investor, and philanthropist. He is currently the chairman and CEO of Berkshire Hathaway.
    Nhưng có lẽ điều thay đổi quan trọng nhất nằm trong lănh vực ư thức. Con gà đẻ trứng vàng thị trường độc tôn đă không c̣n đẻ trứng cho giới trung lưu từ 45 năm nay rồi khi thu nhập của giới này không c̣n tăng thêm nữa dù kinh tế tăng trưởng. Phải mất một thế hệ để cho sự kiện này thẩm thấu và làm thay đổi ư thức.
    Điều mỉa mai là ông Trump có lẽ là chính trị gia đầu tiên cảm thấy điều này, ít nhất là một cách vô thức. Một ḿnh trong tất cả các ứng cử viên Cộng Ḥa năm 2016, ông đề nghị bảo đảm an toàn cho một xă hội Mỹ càng ngày càng e ngại trước sự mong manh của vị thế của họ cả kinh tế cũng như xă hội.
    Ông Trump hứa sẽ bảo vệ người Mỹ chống lại các lực thị trường cũng như là các di dân và khủng bố, bảo vệ Social Security và Medicare, và mang những kẻ tài phiệt phạm tội của Wall Street ra trước công lư.
    Trái với ông George W. Bush, ông Trump không hề động đến các chương tŕnh phúc lợi và mau chóng đồng ư những chi tiêu ngân sách khổng lồ để ngăn chặn những hậu quả tại hại nhất của dịch bệnh COVID-19. Nhưng khi ông rời nhiệm sở, đa số người Mỹ vẫn cảm thấy kém an toàn hơn là khi ông nhậm chức.
    Sự ủng hộ của một phần quan trọng dân chúng Mỹ với ông Donald Trump cho thấy rằng nước Mỹ cũng c̣n chưa chinh phục được căn bệnh kỳ thị chủng tộc, cũng như là chưa thuần hóa được tầng lớp tư bản lũng đoạn. Nhưng nó cũng cho thấy nó không phải là một hàng rào không thể vượt qua trong việc đưa nước Mỹ tới một xă hội công bằng hơn như nhiều người cánh tả lo sợ.
    Cái ư thức hệ Tân Jefferson mà có lúc đă cho phép bác sĩ đoàn tại Mỹ mô tả các bác sĩ như là những tiểu doanh nhân độc lập bị nguy cơ từ một nhà nước thư lại khổng lồ, cũng như đồng hóa hệ thống chăm sóc trẻ em của Thụy Điển với Cộng Sản chủ nghĩa nay đă mất hiệu lực.
    Trong một cuộc thăm ḍ ư kiến gần đây, hai phần ba những người được hỏi ủng hộ chương tŕnh của ông Biden cả về hạ tầng cơ sở và về chi tiêu xă hội. Nếu chúng được Quốc Hội thông qua một cách gần giống với những ǵ đề nghị th́ sự ngọai lệ của Mỹ so với các nước Châu Âu gần như là chấm dứt.
    Cố nhiên là một Quốc Hội Cộng Ḥa tương lai và một ông tổng thống Cộng Ḥa tương lai có thể đảo ngược những ǵ mà một Quốc Hội Dân Chủ và một tổng thống Dân Chủ đă làm. Nước Mỹ c̣n chưa có được một sự đồng thuận vốn giúp cho Châu Âu thành lập được nhà nước phúc lợi sau Đệ Nhị Thế Chiến. Nhưng phúc lợi phổ quát thường khó mà có thể bị hủy bỏ.
    Tổng Thống Dwight D. Eisenhower không làm ǵ để bỏ Social Security và Tổng Thống Ronald Reagan tiếp tục giữ Medicare. Một khi người ta có cái ǵ để dựa vào chống lại những lên xuống của cuộc đời th́ mọi cố gắng để lấy chúng đi đều bị chống đối dữ dội.

    Lê Mạnh Hùng
    Direct link: http://www.caidinh.com/trangluu1/tho...eplanuocmy.htm

  3. #463
    Member nguoi gia's Avatar
    Join Date
    18-02-2016
    Posts
    1,763
    Đâu là công nghệ tuyệt vời nhất hành tinh? Nó có thể đang hiện diện trong chính chúng ta

    https://www.ntdvn.com/khoa-hoc/cong-...ta-197280.html
    https://nuocnha.blogspot.com/2021/06...hat-h-anh.html


    Chúng ta có thể nhận ra sự thông minh của người lập tŕnh trong thiết kế phần mềm sử dụng hàng ngày nhưng lại không nhận ra được sự thông minh trong các bản thiết kế sự sống và vũ trụ. (Ảnh minh họa: Pixabay)

    Đâu là công nghệ tuyệt vời nhất hành tinh? Nó có thể đang hiện diện trong chính chúng ta
    Văn Thiện • 00:52, 11/06/21

    Ngày nay, hầu như mỗi người chúng ta đều sử dụng rất nhiều công nghệ để giữ liên lạc, để cập nhật thông tin cho bản thân và quản lư công việc hàng ngày. Chúng ta cũng nhận ra trong các thiết bị và máy móc của ḿnh có các thiết kế, thể hiện sự khéo léo của các kỹ sư hoặc nhà phát triển phần mềm. Chúng ta có xu hướng đánh giá cao trí thông minh ứng dụng như bản chất thứ hai - nhận ra trí tuệ của người khác một cách trực giác.

    Nhưng điều ǵ sẽ xảy ra khi chúng ta dùng công nghệ của ḿnh và khảo sát thế giới tự nhiên? Khi chúng ta nh́n vào chuyển động của các hành tinh, hoặc nh́n vào mắt của trẻ em, hoặc khi chúng ta nh́n qua kính hiển vi vào một tế bào sống? Chúng ta có thấy dấu hiệu của một trí thông minh ở những nơi đó không? Chúng ta có cảm nhận được trí thông minh và sự tính toán trước trong đó không? Hay trực giác của chúng ta về sự thiết kế chỉ dừng lại ở iPhone và máy bay phản lực?
    Trong một tweet gần đây, nhà khoa học vô thần nổi tiếng nhất thế giới, nhà sinh vật học tiến hóa Richard Dawkins, thú nhận đă bị “dao động với sự kinh ngạc trước sự phức tạp của bộ máy xử lư dữ liệu thu nhỏ trong tế bào sống”.

    Richard Dawkins FRS FRSL is a British ethologist, evolutionary biologist, and author. He is an emeritus fellow of New College, Oxford, and was the University of Oxford's Professor for Public Understanding of Science from 1995 until 2008.
    Ông đă viết ḍng tweet sau khi xem một h́nh ảnh động do một viện y tế của Úc tạo ra cho thấy cách các tế bào lưu trữ và sao chép một lượng lớn thông tin kỹ thuật số có trong DNA.
    Công nghệ thông tin kỹ thuật số trong các tế bào sống đă đặt ra những câu hỏi sâu sắc về một bí ẩn khoa học có từ lâu: sự sống đầu tiên bắt đầu như thế nào? Và một nhà thiết kế có trí tuệ hoặc trí thông minh có đóng vai tṛ nào trong việc đó không?

    Sự cố chấp của những người theo Thuyết tiến hóa
    Mặc dù bị “dao động với sự kinh ngạc” với cách mà công nghệ thông tin đang hoạt động trong tế bào sống, Dawkins vẫn kiên định khẳng định rằng các sinh vật sống chỉ thể hiện “vẻ ngoài” hoặc ảo ảnh của thiết kế, chứ không phải bằng chứng về thiết kế trong thực tế.
    Ông đă đưa khẳng định trên trong cuốn sách nổi tiếng nhất của ḿnh Người thợ đồng hồ mù (The Blind Watchmaker), “sinh học là nghiên cứu về những thứ phức tạp có vẻ ngoài như được thiết kế cho một mục đích”.

    Có thể thấy rằng tuyên bố trên có vẻ khá mâu thuẫn khi cho rằng sự sống không được thiết kế, mặc dù nó trông có vẻ được thiết kế.
    Nhưng các nhà sinh học tiến hóa kể từ Charles Darwin đă khẳng định rằng họ có lư do chính đáng để nghĩ đến điều này.
    Theo lư thuyết Darwin, cơ chế chọn lọc tự nhiên tác động lên các biến thể ngẫu nhiên (và đột biến) có thể bắt chước năng lực của trí thông minh thiết kế mà không phải bản thân trí thông minh. Như nhà sinh vật học Francisco Ayala đă nói, chọn lọc tự nhiên giải thích “bản thiết kế mà không cần người thiết kế”.

    Francisco José Ayala Pereda is a Spanish-American evolutionary biologist and philosopher who was a longtime faculty member at the University of California, Irvine and University of California, Davis. He is a former Dominican priest, ordained in 1960, but left the priesthood that same year.

    Mặc dù vậy, Darwin không thực sự cố gắng giải thích nguồn gốc cuối cùng của sự sống. Thay vào đó, Darwin chỉ t́m cách giải thích cách các dạng sống mới phát triển từ dạng sống đă tồn tại - và cuối cùng là từ một dạng sống đơn giản nào đó nảy sinh từ những vật chất không sống trong một “cái ao nhỏ ấm áp”.
    Nhưng chính Dawkins đă thừa nhận rằng, cho đến nay “không ai biết” làm thế nào mà sự sống đầu tiên - với hệ thống lưu trữ, truyền tải và xử lư thông tin phức tạp - có thể phát sinh từ các hóa chất không sống trong “một nồi súp tiền sinh học”.

    Sự tồn tại của nhà thiết kế
    Không có ǵ đáng ngạc nhiên khi một số nhà khoa học và triết học hiện nay nghi ngờ tuyên bố đầy tự tin của Dawkins rằng sinh học tiến hóa đă chỉ ra rằng tất cả những sự xuất hiện của thiết kế trong cuộc sống đều là ảo tưởng.
    Ví dụ, rất nhiều người tại Viện Khám phá, một phần của cộng đồng nghiên cứu khoa học sôi nổi, ủng hộ ư tưởng rằng sự xuất hiện của các bản thiết kế sự sống và vũ trụ không phải là ảo ảnh mà là thật.
    Nhà khoa học và triết học, Tiến sĩ Stephen Meyer đă lập luận rằng thông tin chứa trong DNA và công nghệ xử lư thông tin có trong tế bào chỉ ra hoạt động của một trí thông minh thiết kế có thật.

    Stephen C. Meyer is an American author and former educator. He is an advocate of intelligent design, a pseudoscientific creationist argument for the existence of God, presented with the claim that it is "an evidence-based scientific theory".
    Meyer lưu ư rằng sau khi James Watson và Francis Crick t́m ra cấu trúc của phân tử DNA vào năm 1953, Crick sớm nhận ra rằng DNA chứa các chỉ dẫn để xây dựng protein, các phân tử mà tế bào cần để thực hiện một loạt các chức năng quan trọng của sự sống. Ngoài ra, Crick và các nhà sinh học phân tử khác đă chỉ ra rằng DNA chứa các chỉ dẫn hoặc thông tin này ở dạng số.
    Meyer chỉ ra rằng chính Dawkins đă thừa nhận rằng “mă máy của các gen giống như máy tính một cách kỳ lạ”. Ông cũng trích lời nhà phát triển phần mềm Bill Gates, người đă lưu ư rằng, "DNA giống như một chương tŕnh máy tính, nhưng tiên tiến hơn nhiều so với bất kỳ phần mềm nào từng được tạo ra”.
    Meyer cho rằng những quan sát này là vô cùng quan trọng. Ông giải thích, “Chúng ta biết từ kinh nghiệm rằng phần mềm đến từ các lập tŕnh viên. Nh́n chung, chúng ta biết rằng thông tin - cho dù được lưu trữ trong chương tŕnh máy tính, được viết bằng chữ tượng h́nh hay được viết trong sách - luôn phát sinh từ một nguồn thông minh”.
    Ông khẳng định rằng việc phát hiện ra thông tin trong phân tử DNA cung cấp cơ sở mạnh mẽ để suy ra rằng một trí thông minh thiết kế nào đó đă đóng một vai tṛ trong nguồn gốc và lịch sử của sự sống.
    Meyer lần đầu tiên khai triển chi tiết lập luận này trong cuốn sách Chữ kư trong Tế bào (Signature in the Cell) xuất bản năm 2009. Gần đây, ông đă mở rộng lập luận của ḿnh bằng cách xem xét bằng chứng cho thiết kế thông minh trong cả sự sống và vũ trụ trong Giả thuyết trở về của Chúa (Return of the God Hypothesis), một cuốn sách trực tiếp thách thức “thuyết vô thần mới” của Giáo sư Dawkins và các đồng nghiệp của ông.
    Signature in the Cell by Stephen Meyer

    Nh́n chung, cuộc tranh luận về thiết kế trong tự nhiên sẽ tiếp tục chừng nào loài người c̣n sống trên hành tinh của chúng ta. Mỗi độc giả cần tự quyết định xem họ nghĩ sự xuất hiện của các thiết kế trong cuộc sống là thực hay ảo.
    Stephen Meyer on Intelligent Design and The Return of the God Hypothesis

    Văn Thiện

    Theo Newsmax

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 18 users browsing this thread. (0 members and 18 guests)

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •