André Mendras Hồ Cương Quyết

Theo Bauxite Việt Nam

Hôm nay, ngày 18-7, lại rất đau đớn và đầy phẫn nộ! Tôi đă xem những bức ảnh – không cắt dán lắp ghép – của những công an quần áo màu lục hay màu lam, đội mũ, đi ủng, hay những công an mặc thường phục; họ xô đẩy, lôi kéo, đấm đá; họ đá cả vào mặt một thanh niên đă ngă xuống. Những bức ảnh này chụp điều mọi người đều chứng kiến trên đường phố.

Cứ tưởng tượng bạo lực và sỉ nhục là như thế nào trong bót cảnh sát cửa đóng kín.

Những người bảo vệ nhân dân đủ mọi hạng kia, quư ông thật can đảm! Cao làm sao, uy danh quư ông đem lại cho đồng phục của ḿnh, cho những lănh đạo đă sai khiến quư ông!

Khi xem các ảnh đó, hơi hám của chế độ cũ trở lại trong kư ức tôi, và một vị máu mặn đắng trở lại trong miệng. Vị máu mà tôi đă hơi quên, nhưng các ông lại mang nó về gay gắt trên môi trên lưỡi. Đó là cái vị mà tôi đă nếm qua dưới chân bức tượng Thuỷ quân Lục chiến ở Sài G̣n khi tôi treo lá cờ Giải phóng, và mật vụ của Thiệu tay cầm đá đă động quyền cước mạnh mẽ đánh tôi rách da sọ! Tôi lại c̣n được nếm chính cái vị máu ấy lúc hứng dùi cui mưa trên đầu, khi chúng tôi kháng cự việc chúng đày những người anh em tù đi Côn Đảo trong sân khu BC của Chí Hoà; lúc đầu tôi không ngừng va đập vào mỗi nấc thang, v́ bị lũ "đầu trâu mặt ngựa", đi ủng và mang dùi cui, nắm chân kéo lên xà lim biệt giam.

Khi dân chúng càng biểu lộ ḷng kiêu hănh, sự phẫn nộ chính đáng của ḿnh, th́ hành xử của các ông càng giống như của bọn tay sai của Nguyễn Văn Thiệu và bè lũ! Tôi hổ thẹn cho các ông. Tôi hổ thẹn về ḷng thù hận của các ông khi hành hạ những công dân lương thiện, ôn hoà và can đảm; về sự hèn nhát của các ông trước bọn cướp trung quốc, trong khi chúng tiếp tục công khai giết, cướp, sỉ nhục, làm sạt nghiệp những ngư dân của chúng ta: phá hoại các tàu bè của chúng ta trong vùng đặc quyền kinh tế! Hổ thẹn, phẫn nộ, và buồn!

Cho đến nay, tôi vẫn tự kiềm chế không nói huỵch tẹt với các ông sự thực về các ông. Tôi đă ngây thơ, quá cả tin, nghĩ rằng các ông đủ thông minh, có trách nhiệm, tôn trọng dân chúng, rằng những phản ứng co rúm đầu tiên của các ông chỉ là do bị động trước sự kiện đường đột, rằng các ông sẽ lấy lại được b́nh tĩnh và cho phép sự phản đối ôn hoà và hợp pháp này được biểu thị. Nhưng không, các ông vẫn ngoan cố, các ông c̣n cấm đoán cứng rắn hơn, các ông đàn áp. Các ông đă vượt qua cái ngưỡng có thể chịu đựng được.

Đừng mong rằng tôi sẽ làm giống như một số người bạn tôi, cựu tù nhân chính trị của chế độ Sài G̣n. Nhân danh một quá khứ quang vinh, họ im lặng cam chịu chấp nhận những khốn khổ thê thảm hiện tại. Họ sợ phải lên tiếng cùng với thế hệ thanh niên của họ đang xuống đường. Họ bám víu vào h́nh ảnh đầy hào quang của họ trong quá khứ và nhắm mắt trước những h́nh ảnh hiện tại v́ sợ bị chóng mặt hay buồn nôn. Tôi rất mến những người bạn này, nhưng cũng rất thương cho họ. Chắc họ khổ tâm lắm! Khổ tâm hơn tôi nhiều. Chắc hẳn họ cảm thấy rất rơ những hy sinh ngày trước của ḿnh bị phản bội, được tán tụng mỗi ngày chỉ để bị chà đạp thô bạo hơn! Tôi đơn giản hy vọng rằng những hành xử man rợ và phản quốc, mà những h́nh ảnh biểu t́nh ngày 17 tháng 7 tại Hà Nội đă cho tôi thấy, sẽ đánh thức dậy ḷng can đảm trong tuổi hai mươi của họ... và làm cho họ khoẻ mạnh hơn. Tuổi trẻ ngày hôm nay cần đến một h́nh ảnh sống động và đàng hoàng của họ!

Bằng những hành động trấn áp ngày càng bạo liệt, một số lănh đạo của chế độ hiện đang chui vào cùng một rọ với bọn du thủ du thực vô tổ quốc của chế độ cũ. Họ gây ra cùng một loại dị ứng trong dân chúng trước đám công an, ch́m hay nổi, tràn ngập, ngày càng hung hăn. Họ tạo ra điều kiện cho sự sụp đổ từ bên trong rất có hại cho Việt Nam, bởi v́ phong trào yêu nước, ôn hoà và dân chủ, đă hiển lộ giữa ban ngày, sẽ không dừng lại.

Trước làn sóng đang dâng lên, hợp pháp, lành mạnh và cứu rỗi, sự đàn áp sẽ lên đến những mức nào trong cái bẩn thỉu, sự hăi sợ, và sự ngu xuẩn? Có phải người ta sẽ mở lại các trại tập trung? Có phải người ta sẽ xử dụng xe tăng theo kiểu Thiên An Môn? Có phải người ta sẽ bắn vào quần chúng? Tra tấn? Thủ tiêu? Liệu có ai ngây thơ đến độ tin rằng nhân dân Việt Nam cũng giống như nhân dân Trung Quốc, và sẽ cúi đầu trước roi vọt? Bởi v́ phong trào đă âm ỉ từ lâu như thế, và đă tiến lên như thế, sẽ không dừng lại. Đó không phải là một phong trào bột phát lửa rơm của sinh viên: nó đă tụ hợp được trên những điểm mấu chốt những trí thức có tiếng tăm, có quá khứ ái quốc đầy uy tín, được kính trọng và được lắng nghe, những quân nhân mà sự vinh quang phục vụ tổ quốc cũng như sự liêm khiết không ai có thể nghi ngờ. Nó bắt rễ rất sâu trong quá khứ yêu nước và trong văn hoá đại chúng.

Quả là đến lúc dừng lại dùi cui, để mở mắt nh́n và để dỏng tai nghe: con đường đàn áp là bế tắc. Hỡi quư ông mang dùi cui, cái vị máu trong miệng đó, và cái nỗi thịnh nộ đó, mà mỗi ngày các phản ứng hèn hạ của quư ông mỗi làm cho thêm người cùng nếm trải, đang đưa quư ông, và gia đ́nh, và cả đất nước này đến thảm hoạ. Mà kẻ hưởng lợi độc nhất là xâm lược Bắc Kinh.

Chỉ có một lối thoát, chỉ có một lối ra duy nhất cho tất cả những vấn đề liên quan đến công cuộc bảo vệ quốc gia, nền độc lập dân tộc, việc hiện đại hoá nền kinh tế. Đó là nhanh chóng và can đảm mở cánh cửa dân chủ, mở ra cuộc đối thoại tự do với các công dân, khuyến khích họ thực sự tham gia một cách tích cực vào những quyết định trọng đại. Không có ǵ, không có ai, không một đảng nào có thể tước đoạt lâu dài những quyền tối thượng đó của nhân dân, không có thế lực nào có thể bóp nghẹt hơi thở lành mạnh và cần thiết của ḷng yêu nước. Điều này đúng cho việc bảo vệ các hải đảo và vùng biển cũng như đúng cho tất cả những vấn đề khác của đất nước. Hăy ngừng lại không bịt miệng các công dân, không đàm phán sau lưng họ, không hành hạ họ!

Hôm 5.6.2011, trong lần biểu t́nh đầu tiên trước cửa Lănh sự quán Trung Quốc tại thành phố HCM, một lănh đạo cấp cao của thành phố, mà tôi đă có lần gặp gỡ thân mật, mời tôi đối thoại, cùng với một số người bạn tôi. Vị này gọi tôi là đồng chí. Tôi đă có phản ứng lễ độ nhưng quả quyết khi trả lời rằng danh từ này chưa bao giờ có một ư nghĩa chung nhất và bền vững. Tôi cho rằng có đồng chí khi này và có đồng chí khi khác: hăy cho biết anh làm ǵ ở đây hôm nay, và tôi sẽ nói tôi có là đồng chí của anh hay không. Bà bán cháo, khi nhập vào ḍng biểu t́nh để biểu lộ một cách ôn hoà sự phẫn nộ của bà, là đồng chí của tôi. Vị lănh đạo đă mượn kiểu giảng đạo chính trị để nhân danh sự "ổn định chính trị" mà thuyết phục tôi từ bỏ quyền lợi hợp pháp và nhiệm vụ của người công dân yêu nước, mà chính là phải biểu lộ công khai sự phẫn nộ khi đất nước bị xâm lược và nhân dân bị sỉ nhục, phải chăng vị đó là đồng chí của tôi? "Đồng chí" ấy nói về kiểu "ổn định chính trị" nào vậy? Kiểu buông xuôi? Ông ta đang nói ǵ với tôi vậy? Rằng vấn đề tối cao về độc lập dân tộc là tôi không cần phải lo? Rằng tôi phải ngoan ngoăn về nhà, câm nín trong tủi hổ, đọc biết qua Internet là những "đồng chí" cấp cao đó thương lượng sau lưng tôi với bọn cướp vẫn đang tiếp tục cướp bóc, về kinh tế, quân sự, chính trị, ngoại giao, văn hoá, đồng thời khích động ḷng thù hận trên chính nhân dân họ chống lại tôi? Đó là t́nh đồng chí mà tôi được trao cho ư? Không, cám ơn, ngh́n lần không, tôi không muốn nhận và tôi buồn nôn. V́ nó sẽ bôi quá nhiều ô uế lên kư ức về những người mà tôi biết bao yêu mến và cảm phục, những người với máu trong miệng và trên môi, vâng, chính họ, trong ngục tù của đế quốc, đă cho tôi bài học về ư nghĩa đích thực của danh từ Việt Nam tuyệt đẹp "Đồng chí", tôi - kẻ chưa bao giờ thốt lên chữ đó bằng tiếng Pháp. Vâng, với những người đó, tôi vẫn là, và sẽ luôn luôn là đồng chí, với vinh dự, với t́nh yêu. Nhưng các ông, những kẻ động vơ bằng dùi cui, những kẻ đạp ủng trên đồng bào đă ngă xuống đất, những kẻ xua loại chó săn hai chân tấn công các công dân trung hậu và hiền hoà, xin các ông đừng gọi tôi là "đồng chí", đừng nói đến "Đảng" với tôi. Các ông đang vận dụng hai chữ đó như thế nào là điều với tôi hoàn toàn xa lạ và không thể chịu đựng được.

Và điều này tăng thêm cho tôi ư chí đem lại cho những chữ này ư nghĩa thực thụ của chúng, để tôi có thể có phần hănh diện. May mắn thay cho Việt Nam và tương lai của nó, tôi không phải là người cộng sản duy nhất và cũng không là công dân duy nhất suy nghĩ như thế.

A.M H.C.Q

Bản dịch của Hàn Thuỷ

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.